11/18/2016

Posted by Unknown |

Chương 57: Cụm rạp Thâm Dạ và rạp chiếu phim Linh độ



Đợt này có thể tốc độ sẽ chậm, vì vai phải của mình không hiểu nằm ngủ thế nào mà rất đau, nói chính xác là ngực phải mới đúng, như kiểu nằm nghiêng đè lên nó cả đêm ấy. ai từng ngủ sai tư thế mà vẹo cổ chắc hiểu cái cảm giác đó như thế nào.


Lý Mĩ Gia mang theo Đổng Ỷ Lam trốn khỏi chiến trường, rất nhanh đã chạy xa được vài trăm mét.


Thế nhưng......  trong  đầu nàng một cơn mệt mỏi ập tới, ngay lập tức té trên mặt đất, mê man không thể dậy nổi, mặc cho Đổng Ỷ Lam  gọi như thế nào cũng vô dụng.


Tiếp......


Thời điểm khi nàng tỉnh lại, phát hiện bản thân đang ở trong một biệt thự xa hoa.


“Mĩ Gia, ngươi đến rồi.”


Một  âm thanh quen thuộc truyền đến, Mĩ Gia nhìn về nơi thanh âm phát ra, không khỏi thở dài.


“Là ngươi.”


Long Ngạo Thiên !


Trừ hắn ra, còn ai vào đây?


Nhưng rất nhanh nàng liền chú ý tới,  bên người Long Ngạo Thiên còn tồn tại một người khác nữa!


“Ngươi......”


Mĩ Gia nhất thời húp một ngụm lãnh khí,  cả người thiếu chút nữa té xuống đất!


Đó là một nữ nhân.


Mặc một thân quần áo màu đen.


Một......


…. nữ nhân nguyên bản không nên ở đây.


“Ám Hà...... Tịch Ám Hà !”


Là một diễn viên thời đại trước, Lý Mĩ Gia so với ai khác đều hiểu rõ một vài bí mật của rạp chiếu phim Địa Ngục. Bất quá, có một vài thứ nàng không thể nói ra, vì bị quy tắc rạp chiếu phim hạn chế.


“Thật lâu không gặp,”  thanh âm nữ nhân  kia rất âm trầm, nàng lúc này đang ngồi trên một chiếc ghế sô pha, nhấnmnháp rượu đỏ:“ Ta nhớ, ngươi khi đó  là tiểu nha đầu bên người Đạm Đài Xa Thủy.”


“Phải... là ta...”  hai chân Lý Mĩ Gia lúc này  đã bắt đầu run lên.


“ Bộ điện ảnh[ gia tộc Nightliar ]  quay chụp  ngược lại rất không tệ, đã tới bộ thứ ba. Bất quá, trước khi diễn ra bộ phim kinh dị cuối cùng, thực lực của diễn viên sẽ bị hao tổn rất nhiều, cũng thực làm người ta bất đắc dĩ a.” Tịch Ám Hà nói đến, đây bỗng nói tiếp:“Sa La đâu? Ta lần này chủ yếu tới là để gặp ngươi và nàng . Long Ngạo Thiên, ngươi thực biết câu giờ nha.”


“Ta biết, nàng rất nhanh  sẽ đến . Biết ngươi ở đây, nàng nhất định sẽ tới.”


Trong thành bảo, Sa La bỗng nhiên dừng cước bộ.


Sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi kịch liệt!


Không có khả năng !


“Bọn họ” Như thế nào sẽ......


Ý thức của Sa La rất nhanh liền rơi vào thế giới mộng cảnh.


Tiếp theo, nàng an vị trên một chiếc sô pha khác, đối diện với nữ tử váy đen Tịch Ám Hà.


“Thật lâu không thấy , Sa La.”


“Là ngươi......” Sa La rõ ràng lộ ra  biểu tình thở phào nhẹ nhõm.


“Không sai. Là ta. Nếu người đến là tỷ tỷ mà nói, ngươi  hẳn sẽ có chút kinh hoảng đi?”


Đem  chén rượu đỏ đặt xuống bên cạnh, nàng nói:“Ngươi có biết ý đồ của ta đến?”


“Bộ phim kinh dị cuối cùng rất nhanh sẽ công chiếu. Thời đại này sắp phải nghênh đón thời khắc cuối cùng.” Sa La không nhanh không chậm nói.


Nàng lúc này căn bản không để ý tới kẻ đứng bên người Mĩ Gia cũng đồng dạng bị kéo vào thế giới mộng cảnh - Tứ Quý.


“Người đã đủ. Vốn không muốn gặp mặt khi các ngươi đang quay phim. Bất quá, khó có được một bộ phim tề tụ tất cả các diễn viên. tạm thời chờ đợi một hồi, rất nhanh sẽ để các ngươi tiếp tục tiến hành quay phim, Vé chuộc cái chết tổn thất ta sẽ bồi thường..”


“Không dám.”


Theo sau, mười ngón tay Tịch Ám Hà đan vào nhau. Nàng nhìn quét qua những người đang có mặt bên trong phòng:“Ân...... Đơn giản mà nói.  Cụm rạp Thâm Dạ chúng ta cùng cụm rạp U Minh sắp sửa diễn chung một bộ điện ảnh mới.”


Cụm rạp !


Sa La nghe được từ này lập tức ngầm hiểu:“Nói như vậy......  rạp chiếu phim Linh độ lại có diễn viên mới tử vong sao?”



Sa La biết,  rạp chiếu phim Địa Ngục không phải chỉ gói gọn trong con số 20. trước mắt 20 rạp chiếu phim này đang lệ thuộc vào cụm rạp Thâm Dạ. Rạp chiếu phim Địa Ngục đến tột cùng rộng lớn bao nhiêu căn bản không thể biết. Mà cụm rạp Thâm Dạ  thuộc về loại hình cụm rạp nhỏ, vỏn vẹn chỉ được phân  21 rạp chiếu phim. Trong đó, rạp chiếu phim linh độ (linh là số 0) sẽ không hợp tác cùng 20 rạp còn lại. Chỉ có diễn viên có đủ một vạn tấm vé chuộc cái chết mới có thể tiến vào rạp chiếu phim linh độ.


Ở thời đại trước, Long Ngạo Thiên cơ hồ đã có thể tiến vào rạp chiếu phim linh độ. Thế nhưng, bởi vì thời điểm cuối cùng Đạm Đài Xa Thủy làm hắn bị thương nặng cùng với một vài tình huống ngoài ý muốn phát sinh làm cho hắn phải ở lại. Mà các diễn viên cao tầng  của rạp chiếu phim linh độ vì tiếc hận tài năng của hắn, mới giúp hắn bảo lưu lại linh hồn bên trong ác mộng.


“Mọi người đều biết,  cụm rạp Thâm Dạ chỉ là một cụm rạp nhỏ,  tổng số diễn viên thuộc rạp chiếu phim linh độ trước mắt tương đối thiếu, chỉ có không đến 10 người, lai lịch ai nấy đều từng là nhân vật chính cuối cùng của thời đại. Mỗi một diễn viên nào mất đi cũng là tổn thất lớn. Chúng ta muốn đạt được nhiều tài nguyên hơn nữa để đào tạo ra các diễn viên tốt hơn nữa, đề cao tỷ lệ sinh tồn. Đối với chúng ta mà nói, các diễn viên hạ tầng như các ngươi chính là nguồn bổ sung lính mới tốt nhất. Tại thời đại trước, tỷ tỷ ta đem ngươi vốn đã chết lưu lại, ta hi vọng các ngươi có thể tận trung với rạp chiếu phim linh độ. Như vậy, khi bộ phim mới được công chiếu, có thể đề cao tỷ lệ sinh tồn của cụm rạp Thâm Dạ.”


“Như vậy......Ý ngươi muốn nói?” Sa La đã minh bạch ý đồ đối phương đến.


“Nên là lúc cởi bỏ phong ấn, để Long Ngạo Thiên quay trở về rạp chiếu phim. Làm vậy cũng sẽ sớm thúc đẩy quá trình công chiếu bộ phim kinh dị cuối cùng. Như thế liền có thể nhanh chóng xoay sở gom đủ một vạn tấm vé chuộc cái chết, trở thành diễn viên tinh anh tiến vào rạp chiếu phim linh độ. Đương nhiên, bản thân những diễn viên ưu tú thời đại này ta cũng sẽ chú ý tới.Tỷ như, An Nguyệt Hình, Heine, Mộc Lam, còn có chuẩn nhân vật chính tên là Diệp Tưởng kia, tuy không phải ảnh đế, thế nhưng có thiên phú tương đối tốt.”


Căn cứ vào hiểu biết của Sa La, rạp chiếu phim linh độ có sảnh chiếu phim có thể tùy thời xem những bộ phim của 20 rạp phía dưới. Chẳng qua phải hao phí vé chuộc cái chết để mua vé xem phim. Cho nên, bọn họ đối với những chuyện phát sinh trong 20 rạp chiếu phim rõ như lòng bàn tay. Mà đối với thượng tầng rạp chiếu phim linh độ mà nói, các bộ phim của rạp chiếu phim hạ tầng tràn ngập các BUG kịch tình điện ảnh. Phim kinh dị chân chính nào cho phép các nhân vật mang thể chất Ác Ma, Quỷ sai hay dựa vào vật nguyền rủa trở thành bất tử chi thân làm chủ? Lại càng không cần nói tới những nhân vật sử dụng vật nguyền rủa phá vỡ tính logic của bộ phim.


Mà Tịch Ám Hà trước mặt Sa La có tư thái thấp như thế, kẻ nào không biết nhất định sẽ cho rằng thực lực của nữ nhân Tịch Ám Hà này chỉ là ảnh đế. Kỳ thật không phải......


Diễn viên của rạp chiếu phim Linh độ đều có một đặc điểm, chính là bọn họ không hề có bất kỳ một vật nguyền rủa nào. Cho nên trong điện ảnh cũng không sử dụng tới bất cứ 1 vật nguyền rủa nào hết.


Thứ bọn hắn  lấy để sinh tồn chính là“Nhân vật chính quang hoàn”.


Có được “Nhân vật chính quang hoàn”, như vậy cho dù trong nghịch cảnh trí tử vẫn có cơ hội sinh tồn. Bọn hắn có may mắn vượt qua người thường, trừ những điều đó ra, nhục thể của bọn hắn mặc dù không phải Bất Tử chi Thân nhưng cũng không dễ dàng bị giết chết. Những vật nguyền rủa của rạp chiếu phim hạ tầng căn bản đối với bọn hắn không có hiệu quả. Bọn hắn có được khá nhiều quyền hạn, mà dựa vào quang hoàn nhân vật chính, tỷ lệ sinh tồn thậm chí còn cao hơn vô số lần so với ảnh đế. Mặt ngoài xem ra bị mất đi vật nguyền rủa, ngay cả thể chất của loại nguyền rủa ký sinh cũng không còn quả thực rất đáng tiếc, nhưng trên thực tế lại không phải như thế. Nếu cứ mang vật nguyền rủa trên người, rồi sẽ có một ngày bị nguyền rủa phản phệ mà chết.


Trước mắt  cụm rạp Thâm Dạ có tổng cộng 8 diễn viên. Tất cả những bộ điện ảnh bọn hắn biểu diễn đều là sắm  vai chính, hoặc nhân vật song song với nhân vật chính, tuyệt đối không  sắm vai tôm tép. Bởi vì không có vật nguyền rủa cho nên không bị khấu giảm vé chuộc cái chết. Vé chuộc cái chết lúc này chỉ vỏn vẹn mang ý nghĩa giúp bọn hắn hành động thay đổi nội dung kịch bản.


Về phần......  phương pháp trở về hiện thực?


Điểm này, chỉ có một mình Long Ngạo Thiên mới biết.


“Như vậy...... Đối với  hai người Heine cùng Diệp Tưởng, không biết lệnh tỷ cảm thấy thế nào?”


“Xem ra ngươi vẫn là quan tâm ý nghĩ của tỷ tỷ ta hơn.” Tịch Ám Hà đung đưa chén rượu, đem đại bộ phận gương mặt che khuất, làm người ta không thể  nhìn thấy biểu tình của nàng.


“Chung quy, lệnh tỷ là nữ nhân vật chính cuối cùng có thực lực tối cường nhất.”


“Không cần tự coi nhẹ mình, một lần này ngươi là người nữ duy nhất được chọn làm dự khuyết nhân vật chính, từ đó có thể thấy được tài năng của ngươi cũng tương đối trác tuyệt, cư nhiên có thể khiến kịch bản vì ngươi mà tạo ra một nhân vật phù hợp, tỷ tỷ năm đó còn không làm được điểm này.”


“Quá khen.”


“Hảo, tiếp tục nói. Tỷ tỷ ngược lại xác thực rất chú ý tới Heine, đối với hắn có chút thưởng thức. Ân...... nói tới đây, nếu như tỷ tỷ trở thành tình địch của ngươi, ngươi có dám tranh đấu hay không?‘Ma nữ vương hậu’?”


Sa La nhìn kỹ thần tình  của đối phương .


Lúc này Long Ngạo Thiên lại nói:“Thực xin lỗi, ta vẫn chưa biết ý định của Tịch tiểu thư......”


“Đừng ngắt lời , Long Ngạo Thiên, nữ nhân của người bị đoạt mọi người sớm đã biết, cần gì phải che giấu?”  trong miệng Tịch Ám Hà phả ra hơi rượu nồng ấm “Nói thật ra, ta là lần đầu tiên nhìn thấy tỷ tỷ đối với một nam nhân có hứng thú cường liệt như thế, nhưng lại là người của rạp chiếu phim hạ tầng. Nếu Heine thật sự có thể sống đến khi tiến vào rạp chiếu phim linh độ, ta cũng không ngại vì hắn mà mai mối đâu. Chỉ là......”


Nàng nhìn về phía Sa La.


“Tỷ tỷ cũng không phải loại người không nhìn thời thế. Nàng coi trọng  nhất là cái gì, ngươi nên rõ ràng. Nếu thực lực của ngươi cường đại đến một trình độ nhất định, tỷ tỷ sẽ không tranh đoạt mỹ nhân với ngươi đâu.”


Tuy khuôn mặt Sa La không có biến hóa, thế nhưng nội tâm đã dậy sóng mãnh liệt.


Ngươi điên rồi !


Tịch Thâm Dạ !


“Ở trong bộ phim này liền để cho Long Ngạo Thiên thức tỉnh đi.” Tịch Ám Hà không hề nói thêm gì nữa,“Ta cũng không có nhiều thời gian ở trong này. Như vậy, ta lần này tới thông tri cho các ngươi, chính là nên mau chóng chuẩn bị sẵn sàng. Bộ phim kinh dị cuối cùng rất nhanh sẽ công chiếu. Hơn nữa, trong một khoảng thời gian ngắn, phim kinh dị sẽ liên tục công chiếu. Cho nên các ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng đi.”


Sau đó, Sa La liền nhanh chóng tỉnh lại !


Cụm rạp Thâm Dạ...... cụm rạp U Minh ......


Cụm rạp Thâm Dạ chỉ vỏn vẹn có 20 rạp chiếu phim hạ tầng, như thế nào có thể quay chung một bộ phim kinh dị với một cụm rạp khác? Các bộ phim hợp tác giữa những cụm rạp nhất định là bộ điện ảnh lớn. Loại điện ảnh này cho dù có được quang hoàn nhân vật chính cũng khó tránh khỏi sẽ xuất hiện tử vong ! Cho nên, mới sốt ruột  hi vọng bổ sung thêm diễn viên mới từ Rạp chiếu phim hạ tầng!


Còn có......


Tịch Thâm Dạ.


Nữ nhân vật chính có quang hoàn tối cường nhất rạp chiếu phim linh độ!


Bất quá, hiện tại không phải thời điểm suy xét những điều này.


Miễn bàn tới cái gì mà cụm rạp cao tầng, nếu không thể sống sót, đánh bại An Nguyệt Hình thì tất cả…. đều như trăng trong nước!


Dù có thế nào, tất yếu phải giết chết An Nguyệt Hình ! Bằng không trong tương lai, An Nguyệt Hình sẽ trở thành diễn viên của rạp chiếu phim linh độ![ chưa xong còn tiếp......]


PS: Địa Ngục rạp chiếu phim đại bối cảnh vạch trần ......


Nói ta nên tốn chút thời gian cấu tứ cuối cùng phim kinh dị kịch bản a......


11/17/2016

Posted by Unknown |

Chương 56: Phương trình bậc nhất hai ẩn ?





,, [logic vặn vẹo ] là một bộ phim kinh dị khó giải thời đại trước, càng là bộ phim tạo nên tên tuổi của Đạm Đài Xa Thủy. Hắn từ diễn viên hạng A thông qua bộ phim này trở thành ảnh đế, mà Lý Mĩ Gia ở trong bộ điện ảnh này sắm vai người yêu của hắn. Bộ phim lấy chủ đề là toán học, nói về sự tan vỡ của logic toán học dẫn tới tràng cảnh khủng bố.

Người bình thường khẳng định rấ
t khó hiểu, vì sao toán học có thể liên quan tới khủng bố? Thực tế tuyệt đối không phải như thế. Bản thân toán học là 1 môn học trụ cột, càng là môn học tối chú trọng vào logic. Toán học tan vỡ đại biểu cho tính logic không còn. Trong bộ điện ảnh này, ban sơ vì khoảng cách giữa trái đất và mặt trăng thay đổi dẫn tới thủy triều thất thường. Các khoa học gia phát hiện, hấp lực của mặt trăng không hiểu vì cái gì biến hóa gây ảnh hưởng tới thủy triều. Mà tiếp theo, 1 vài thành thị phát sinh hiện tượng kiến trúc sụp đổ, cuối cùng các số liệu xây dựng kiến trúc không biết vì cớ biến hóa quỷ dị. Sau đó nhân vật chính nghiên cứu toán học phát hiện ra, các định lý xác lập hàng mấy trăm năm  thế nhưng thay đổi dẫn tới hàng loạt các hiện tượng quỷ dị sinh ra!

Máy tính mà Lý Mĩ Gia đang nắm giữ chính là vật bị hiện tượng nguyền rủa lan tới, máy tính này có thể tính ra số liệu vị vặn vẹo, mà những điều tương quan tới số liệu này cũng vì thế phát sinh biến hóa. Tỷ như người thụ thương vì mất máu mà thương tổn có thể dùng toán học làm vặn vẹo lượng máu chảy ra từng phút, đẩy nhanh thời gian kết da non. Đương nhiên đây chỉ là ứng dụng trong 1 phạm vi nhỏ, nếu thay đổi logic toán học trên 1 phạm vi lớn như vậy liền trở nên đáng sợ hơn rồi. Mà vật này nằm trong tay Đạm Đài Xa Thủy mới chân chính phát huy được sự khủng bố của nó. Thay đổi 1 công thức bình thường đủ để giết 1 người, tỷ như sửa chữa các thành phần trong máu, không có vật nguyền rủa loại ký sinh là chết không cần nghi ngờ!  

Lý Mĩ Gia
nhớ rõ năm đó Đạm Đài Xa Thủy từng muốn dùng đòn sát thủ là phương trình đạo hàm cao giai để giết chết Long Ngạo Thiên ! Không nên xem nhẹ đạo hàm này, đây là 1 khái niệm quan trọng trong toán cao cấp trung vi phân và tích phân. Cái này là nguyền rủa đã tương đối đáng sợ rồi. Mỗi 1 hàm số của đạo hàm này đại biểu cho 1 xu thế biến hóa. Thông qua sự biến hóa này chưởng khống sức mạnh nguyền rủa phát ra, thậm chí trên 1 trình độ nhất định nào đó còn có thể nghịch chuyển pháp tắc nguyền rủa giảm dần hoặc dẫn phát nguyền rủa phản phệ và sống lại lên địch nhân, cùng với tăng giảm quy luật trừ đi vé chuộc cái chết! Cho dù là Long Ngạo Thiên đối với thứ này cũng cực kỳ kiêng kị. Trước khi Đạm Đài Xa Thủy bị thương nặng mà chết, hắn đem máy tính này giao cho Mĩ Gia. 

Lực lượng của toán học thật đáng sợ, tiếc  là không nhiều người ý thức được điều này. Thời điểm học toán trong hiện thực luôn dựa vào máy tính. Mĩ Gia sau khi có được máy tính mới cảm giác tri thức toán học của bản thân có bao nhiêu yếu kém. Rõ ràng 1 núi vàng trước mắt nhưng lại không cách nào sử dụng! Mà máy tính không có cách nào chuyển cho người khác sử dụng. Lúc ấy Xa Thủy đem máy tính chuyển cho Mĩ Gia tiến hành khế ước 1 chiều, tức nàng có thể nhận nhưng không thể cho. Điều này đại biểu chỉ có 1 mình bản thân Mĩ Gia mới sử dụng được, ngay cả cho người khác thuê cũng không thể. Vì thế sau này nàng liều mạng truy tìm sách vở liên quan tới toán học... bất quá, với đầu óc của nàng chỉ có thể nắm vững kiến thức toán trung học, mà muốn lên diễn viên hạng A tiêu chuẩn, ít nhất cần tinh thông toán cao cấp.

Bỗng nhiên, Mĩ Gia biến sắc !
 

Nàng lập tức
quay lại nhìn về 1 phương nào đấy ! 

Mười giây thời gian
chưa hết, máy tính vẫn như trước trên tay nàng.

Nàng
lần nữa nhanh chóng gõ lên máy tính.

Máy tính này không phải hàng phổ thông, bao gồm các phương pháp tính toán toán học, căn bậc 2 và bình phương chỉ là vấn đề nhỏ, hàm số lượng giác tự nhiên không cần phải nói, đạo hàm cũng có thể dễ dàng làm được. Chỉ là kết quả tính toán ra sẽ phát sinh vặn vẹo, đương nhiên người sử dụng máy tính đầu tiên cần phải biết chính xác phương thức cần giải.

“Tính toán hàm số...... Suy tính
số lượng vật nguyền rủa của đối phương, cho vật nguyền rủa là x, số lần sử dụng vật nguyền rủa là y, liệt vào phương trình bậc 1 hai ẩn, tiến hành tính toán và suy luận!”

Số lượng vật nguyền rủa cùng với số lần sử dụng tạo thành phương trình nguyền rủa giảm dần vẫn tương đối phức tạp. Cái này cũng là thủ đoạn công kích thường dùng của Đạm Đài Xa Thủy năm đó. Lấy phương trình bậc 1 hai ẩn làm trụ cột Mĩ Gia vẫn có thể tính toán được. Ngón tay nàng gõ như bay trên bàn phím, mà lúc này, địch nhân đã xuất hiện...

Sherry
Đổng Ỷ Lam đều nhìn tới trợn mắt há hốc mồm, đối phương cư nhiên ngồi trên 1 thùng rượu cao cao, 1 đường lăn tới đây! Nam nhân ngồi trên thùng rượu kia trong tay đang cầm 1 cái chén, không ngừng đổ rượu vào miệng!

“Tửu quỷ” Denzel !
Thân tín của gia chủ gia tộc Nightliar - Grandier! 

Nếu hắn xuất hiện...... Chẳng lẽ Grandier đang ở gần đây? 

Mà trên máy tính,
hệ phương trình rất nhanh được liệt ra. 

Lý Mĩ Gia nhanh chóng
tính toán giải phương trình trong đầu. Vài giây thời gian nhẩm tính giải hệ phương trình không phải chuyện dễ dàng. Bản thân phương trình bậc 1 hai ẩn tương đối khó, chỉ khi chuyển thành hệ phương trình mới có thể giải, mà bản thân hệ phương trình là do máy tính tự động tính ra. Một khi có thể đưa ra lời giải, vặn vẹo cũng lập tức sinh ra, biến thành hiện thực!

Nêu ví dụ ...... Đối phương
vốn có 3 kiện vật nguyền rủa, dưới tình huống giải ra sẽ có khả năng giảm bớt vật nguyền rủa! Đương nhiên cũng có khả năng gia tăng cho đối phương 1 kiện! Cho nên chuyện này có chút mạo hiểm. Hơn nữa thời gian để giải hệ phương trình chỉ ngắn ngủi trong mấy giây, cơ hội đưa ra lời giải cũng chỉ có 1 lần. Hiệu quả của phương trình bậc 1 hai ẩn có chút yếu nhược, vì không có hiệu quả với vật nguyền rủa loại ký sinh, nhiều nhất chỉ làm giảm bớt vật nguyền rủa hệ khu quỷ hoặc đặc dị loại, thậm chí còn có khả năng gia tăng vật nguyền rủa cho đối phương, phi thường gân gà. Diễn viên hạng A bình thường sẽ không dùng thủ đoạn này, huống chi còn đối phó với nhân vật như Denzel! Bất quá Mĩ Gia nghĩ vạn nhất có thể giảm bớt một hai kiện vật nguyền rủa của đối phương cũng tốt, hoặc gia tăng số lần sử dụng vật nguyền rủa của đối phương (tức là gia tăng số lần vật nguyền rủa đó đã bị sử dụng, và giờ hiệu quả nguyền rủa của nó sẽ bị giảm xuống), đương nhiên nhiều nhất chỉ tăng lên được một hay 2 lần. [Nhân tiện nhắc, nếu là hệ phương trình bậc hai 2 ẩn liền có khả năng ảnh hưởng tới vật nguyền rủa loại ký sinh. Tiền đề là trong vài giây thời gian ngươi phải tính ra kết quả đúng và nhập vào đáp án chính xác].  

Mà Denzel lúc này
đang ngồi trên thùng rượu, thùng rượu không ngừng lăn lộn nhưng hắn ngồi cực kỳ an ổn! Hắn 1 hơi uống cạn sạch rượu trong chén, ánh mắt say khướt nhìn 3 nữ nhân trước mắt, trong đó có 1 bóng hồng còn buồn cười ấn máy tính. Hắn nhất thời cười 1 tiếng, nói:“Không phải chứ? Chẳng lẽ ta quả thật đã uống say ?” 

Người bình thường thật đúng là rất khó đem một
cái máy tính liên tưởng thành vật nguyền rủa.

Sherry đi tới phía trước.
 

“Các ngươi đi trước
đi.” 

Vô luận là Lý Mĩ Gia
hay là Đổng Ỷ Lam đều căn bản không được tính là diễn viên hạng A, chút thực lực ấy đặt trước mặt Denzel chẳng phải đi tìm chết sao? Mà bản thân thực lực  của Sherry trong [ Ác Ma tiêu bản ] khi đó cũng còn chưa đủ tư cách khiêu chiến Denzel. Bất quá hiện tại, nàng cảm giác thực lực bản thân đủ chiến 1 trận.

Denzel
nhẩy xuống khỏi thùng rượu, đem nắp đậy nhổ ra, nâng thùng rượu lên cao dốc vào miệng,  nước rượu đổ xuống khiến toàn thân hắn ướt đẫm, nhưng miệng cũng uống từng ngụm từng ngụm rượu ngon!

Lúc này Mĩ Gia đã thu máy tính lại, kéo tay Đổng Ỷ Lam nói:“Ngươi theo ta đi !” 

Denzel hắc hắc cười dữ tợn một tiếng,
xông thẳng tới 3 người, từ trong vòng tay xương người lấy ra...

Thế nhưng ngay sau đó, cả người
hắn tỉnh rượu phải tới tám chín phần ! 

Bởi vì......
trong vòng tay xương người của hắn rỗng tuếch! 

Cư nhiên 1 kiện nguyền rủa cũng không có ! 

Vật nguyền rủa ký sinh loại bên trong cũng không có ! 

Đây chính là chỗ đáng sợ của máy tính kia. Kết quả tính ra bị vặn vẹo làm cho ý nghĩa con số thay đổi thật lớn!

Đây chính là chỗ đáng sợ của toán học! 

Bất quá......
chỉ vỏn vẹn như thế không đủ để hao tổn chiến lực của Denzel. Tuy hắn không biết đối phương bằng cách nào làm được, nhưng cũng không đại biểu rằng hắn liền thua.

Tửu quỷ Denzel, người cũng như tên,
coi rượu như mạng. Mà bất tử chi thân của hắn cần rượu để dẫn phát, nếu không uống rượu, Bất Tử chi Thân sẽ suy yếu. 

Lúc này hắn
đã nạp vào rất nhiều chất cồn ! 

Thẳng thắn
nói, điều Lý Mĩ Gia chân chính nên làm chính là thay đổi tỷ lệ % cồn bên trong người hắn! Nhưng rất ít người biết được, cồn là ngọn nguồn lực lượng của Denzel![ chưa xong còn tiếp......] 


PS: Bản chương xem như phun bát sinh thời đại vĩnh viễn ác mộng toán học đi......


11/16/2016

Posted by Unknown |

Chương 3

Tôi vẫn nhớ ngày hôm sau là thứ 7. Bên ngoài trời âm u, có lẽ sắp mưa.

Mẹ đã ra ngoài, chỉ còn cha đang ngồi trên sô pha đọc báo. Tôi không thể đồng thời nhìn thấy cả 2 nên thử đi khắp nhà tìm xem có đúng mẹ đã đi vắng hay không. Có khi mẹ đang ngồi ngay bên cạnh tôi ấy chứ.

Đi 1 vòng, đúng là mẹ vắng nhà thật nên tôi quay trở lại ngồi bên cha.

Tôi do dự 1 lúc lâu không biết nên nói gì. Ti vi đang chiếu phim anh hùng với các kỹ xảo hay ho nhưng tôi cứ thấp thỏm chẳng thiết xem. Cha vừa đọc báo, vừa xoa cái cằm lởm chởm râu bằng bàn tay phải nổi đầy gân xanh.


“Con không nhìn thấy cùng 1 lúc được.”

Tôi sợ sệt ngập ngừng nói với cha, nhưng ông chỉ ngoảnh sang nhìn tôi, cau mày.


“Con nói gì?”

“Khi cha và mẹ cùng có mặt, con chỉ có thể nhìn thấy 1 trong 2 người.”

Cha bất động như đang suy ngẫm câu nói của tôi, cuối cùng ông đặt tờ báo lên bàn.

“Ý con là sao?”

Hình như ông bực mình, ánh mắt trách móc đó làm tôi rất muốn lùi ra khỏi phòng. Tim tôi đập thình thịch trong hối hận, đáng lẽ tôi không nên nói ra. Cha đang ngồi trên sô pha nhưng tầm mắt vẫn cao hơn tôi, mỗi khi ông nghiêm nghị nhìn xuống thì tôi chỉ muốn 2 tay ôm đầu ngồi thụp xuống sàn.


“Lúc cha có mặt thì con không nhìn thấy mẹ.”

Những lời giải thích trong tuyệt vọng của tôi có vẻ đã có tác dụng. Sắc mặt cha bỗng  tái nhợt, ông nắm vai tôi và nhìn chằm chằm vào mặt tôi như định hỏi điều gì đó.


“Có... có thật thế không?”

Tôi quá sợ nên òa khóc. Chắc cha rất yêu mẹ, nhưng giờ tôi lại không thể kết nối 2 thế giới của họ như trước kia nữa. Tôi buồn vô hạn. Đó là trách nhiệm của tôi, nếu tôi là đứa con ngoan thì cả 3 chúng tôi lại có thể ở bên nhau.

Cha tôi nghiêm nghị nhắc lại câu hỏi mấy lần nhưng tôi chỉ biết khóc. Ông phát cáu, buông vai tôi ra rồi cho tôi 1 cái tát. Tôi ngã nhào xuống đất, miệng lắp bắp “Con xin lỗi, con xin lỗi...” cha ghét tôi rồi. Vì tất cả đều là tại tôi, tôi là đồ bỏ đi.

Tôi nhổm dậy chạy ra ngoài. Cha chỉ quát gọi tôi chứ không đuổi theo. Tôi chân trần chạy ra cửa chính, chạy ra phố, rồi chạy về phía công viên. Tôi không thể ở nhà được nữa. Tôi rất yêu cha, rất thích căn phòng khách có bộ sô pha nhưng vết đau rát trên má khiến tôi hiểu rằng mình là người thừa trong nhà. Chân đau nhói nhưng tôi vẫn có chịu đựng.

Công viên vắng tanh không 1 bóng người. Trời sắp mưa đến nơi nên bọn trẻ con không ra đây nô đùa. Thường ngày, khắp nơi đều có tiếng cười, hôm nay cầu trượt và xích đu đều là của tôi. Nhưng tôi chẳng còn lòng dạ nào mà chơi, cả công viên thênh thang chỉ có mình tôi. Tôi cô đơn quá.

Tôi ngồi ở bãi cát, đắp 1 ngọn núi trên bàn chân đất. Chắc cha mẹ đều không thích 1 đứa con như tôi. Vụ cãi nhau tối hôm kia là tại tôi, nếu tôi là đứa con ngoan không kêu ca về món ăn hoặc quần áo, biết thu dọn đồ chơi sau khi chơi xong thì cha mẹ đã không cãi nhau.

Cảm giác lạnh lẽo khiến tôi trào nước mắt. Da tôi 
ran rát bởi những hạt cát đen dính đầy chân tay. Sau lưng có ai đó gọi tên tôi. Thì ra là mẹ, bà đang ngạc nhiên nhìn tôi, tay còn xách chiếc túi đựng đồ.


“Con đi cùng cha con à?”


Mẹ tươi cười nhìn khắp công viên. Tôi lắc đầu. Mẹ tiến đến gần rồi kinh ngạc khựng lại.


“Giày của con đâu? Sao mặt lại đỏ thế kia?”

Tôi áp bàn tay lên bên má bị cha tôi tát, tôi không muốn mẹ biết tôi bị cha đánh. Hình như mẹ giận tôi, nhưng nhìn ra sự bất an của tôi, bà đặt cái túi xuống đất, đưa 2 tay ôm choàng lấy tôi.


“Có chuyện gì vậy con?”

Giọng mẹ thật ấm áp. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc của mẹ, tôi đã thật sự yên tâm.


“Cha nổi nóng với con.”

Mẹ hỏi cha đã làm gì nhưng tôi chỉ im lặng. Bà lại dịu dàng xoa đầu tôi. Tôi đã khóc từ lúc nào không biết, khóc mãi không thể dừng lại. Trong công viên tĩnh mịch, mẹ đang an ủi con vật bé bỏng nước mắt nước mũi đầm đìa là tôi.


“Mẹ còn nhớ ngày trước, mẹ từng nói gì không?”


“Con hỏi về lần nào?”


“Mẹ nói rằng, từ nay chỉ có 2 mẹ con sống với nhau. Chúng ta phải cố gắng thật nhiều”


“Ừ, vẫn nhớ.”


Mẹ gật đầu nghi hoặc. Mưa bụi lắc rắc rơi từ lúc nào, đã ướt cả tóc tôi. Mẹ vén những sợi tóc bết trên trán tôi cho gọn.


“Con đã quyết định rồi, con sẽ sống trong thế giới của mẹ.”

Nghe tôi nói, mẹ vẫn nghi hoặc nhìn tôi. Trên đường mẹ cõng tôi về nhà, tôi cứ thút thít mãi.

Kể từ hôm đó tôi không bao giờ nhìn thấy cha tôi nữa.

Nay đã học lên trung học cơ sở nhưng tôi còn nhớ rõ các sự việc xảy ra hồi ấy. Tôi từng kể lại những trải nghiệm ly kỳ này với rất nhiều người, có lúc còn hỏi người ta lý do vì sao.

Sau hôm cha biến mất, trời nắng, bầu trời sáng trong không 1 gợn mây, từng chiếc lá cây in bóng xuống mặt đất. Tôi và mẹ dắt tay nhau ra khỏi nhà, cảm giác đầm ấm này thực ngọt ngào và vui vẻ. Tôi ngẩng nhìn trời rồi nhắm mắt lại, ánh nắng xuyên qua mi mắt tôi, chỉ thấy 1 vầng đo đỏ.

Mẹ dẫn tôi đến 1 nơi có rất nhiều truyện tranh và đồ chơi, rất nhiều bạn nhỏ trạc tuổi tôi ở đó. Có bạn bế búp bê vải, có bạn đang chơi ghép hình. Ngồi chơi 1 lúc thì mẹ dắt tôi vào phòng của 1 người đàn ông, bảo tôi ngồi lên ghế trước mặt ông ta.

Ông ta hỏi chuyện về cha tôi, tôi bèn kể rằng cha đã mất trong 1 vụ tai nạn giao thông. Ông băn khoăn khoanh tay trước ngực rồi mỉm cười hỏi tôi:


“Vậy người đứng phía sau cháu là ai?”


Tôi ngoảnh lại nhìn, không thấy ai cả. Chỉ có mẹ đang đứng cạnh tôi. Tôi trả lời, “Không có ai ạ.”

“Hình như con tôi không nhìn thấy cha nó.” Mẹ vừa khóc vừa nói với ông ta. “Nó có thể nghe thấy tiếng tôi nói, nhưng không thể nghe thấy tiếng cha nó nói. Cha nó nắm tay nó, xoa đầu nó, nhưng nó không cảm thấy gì hết. Nếu cứ cố bế nó lên hoặc kéo tay nó, thì lát sau nó sẽ lả đi, người chẳng khác gì 1 con rối.”

“Tôi hiểu rồi.” Sau khi nói chuyện với mẹ 1 hồi, ông ta gật đầu nói, “Tức là, sau khi vợ chồng chị cãi nhau, người này coi người kia như đã chết rồi, và cứ thế tiếp tục sống. Cả 2 anh chị nhồi vào đầu cháu cái tư tưởng này, cuối cùng thành ra như bây giờ.”

Nói xong, ông ta lại nhìn ra phía sau tôi, và gật đầu lia lịa cứ như đang nói chuyện với ai đó. Tôi bèn ngoảnh lại nhìn. Chỉ có khoảng trống mà thôi.

Nay đã lớn, tôi có thể hiểu được những lời ông bác sĩ ấy nói, và hiểu rõ điều gì gây nên hậu quả như vậy. Khi mẹ chìa tay ra và nói với tôi “Cha con đang ở đây” thì tôi hỏi lại “Cha đâu”. “Sao con lại không biết cha đang ở đâu?”, “Bây giờ con đang đứng sát người cha con đấy thôi!” mẹ lúng túng khóc nức nở. Rồi mẹ ngoảnh sang phía cha, nói chuyện với ông.


Sau đó, cha mẹ không bao giờ cãi nhau nữa. Tuy không nhìn thấy cha nhưng tôi có thể cảm nhận được cha đang an ủi mẹ khi bà khóc. Hai người vẫn sống nương tựa vào nhau. Mọi người bảo hành động của cha mẹ đã làm tổn thương tâm hồn non nớt của tôi, nhưng đáp án tôi tìm ra hoàn toàn khác. Tôi nghĩ chính vì niềm hy vọng của tôi mà gia đình tôi mới được như bây giờ. Đương nhiên là bởi tôi không muốn cha mẹ xa nhau.

11/15/2016

Posted by Unknown |

Chương 55: Logic toán học vặn vẹo




Trên 1 mặt tường thành bị đổ vỡ, 1 cánh tay lẻ loi nằm ở nơi này.

Cánh tay kia giờ phút này vẫn như trước nắm chặt 1 cây thập tự giá, cầu nguyện thượng đế có thể cứu vớt bọn họ.

Lực lượng tín ngưỡng thật cường đại .


Huống chi
đây là thế giới phim kinh dị, cọi trọng tinh thần hơn vật chất.

Lúc này, một bàn tay trắng nõn
hơi chút tiếp xúc tới cánh tay bị đứt lìa tràn trề máu tươi kia, cánh tay còn lại vạch trước ngực 1 dấu thập tự giá.

Thần yêu thế nhân.


Một khi đã như vậy...... Vì sao
lại khiến nhiều người tin phục hắn chết đi bi thảm như thế. Ngay cả linh hồn cũng giống như ác ma, bị cự tuyệt ngoài cánh cửa thiên quốc?

Một đôi
mắt lam sắc phản chiếu hết 1 màn thảm thiết này.


Theo sau,
chủ nhân của đôi mắt màu lam đó đứng lên.


Nàng biết,
hung thủ giết chết chủ nhân cánh tay này vẫn chưa đi xa.

Theo sau, nàng nhanh chóng hướng
 chạy về phía trước !


Ma nữ mắt lam” Sherry, diễn viên hạng A nổi danh của rạp chiếu phim Địa Ngục thứ 19.

Nàng rất nhanh phóng qua bức tường đổ, sau đó liền thấy được hung thủ muốn tìm.

Hung thủ là hai người, một nam một nữ.

Sherry căm tức nhìn hai người kia, nếu không phải
vì không thể nói ra tên thật của họ, nàng sớm đã nghiến răng nghiến lợi to miệng mắng chửi!


Triệu Không Ảnh, Âu Dương Chử !


Triệu Không Ảnh
lúc này đang kéo thi thể 1 nữ tính khu ma nhân, đem quần áo nàng xé ra, dùng miệng mút lấy đỉnh ngực của nàng, cư nhiên đối phương đã chết cũng không bỏ qua, lại có thể làm ra hành vi gian thi vô sỉ này! (gian thi tức là gian dâm với thi thể). Mà Âu Dương Chử không hề lộ ra bất cứ thần sắc bất mãn nào, chỉ đang kiểm tra những thi thể xung quanh, tìm xem kẻ nào còn lưu lại hơi thở thì bổ xuống 1 đao.

Tầm mắt Sherry tập trung lên Triệu Không Ảnh đang làm chuyện ô uế kia, tức giận không thể áp chế!


“Súc sinh !
Chết đi!”


Ma nữ lam mắt Sherry, thực lực hiện tại của nàng so với thời kỳ trong [ Ác Ma tiêu bản ] sớm đã không thể so sánh! Thời gian trôi qua lâu như vậy, vật nguyền rủa trên người nàng sớm đã đổi mới!  

Chỉ thấy nàng
duỗi mấy ngón tay ngọc, móc ra vòng tay xương người. Từ bên trong lấy ra 1 cây cờ hải tặc màu đen!


Nàng
4 tháng trước tham diễn 1 bộ phim kinh dị khó giải tên là [ yêu hải ]. Là 1 bộ cố sự nói về hải tặc, bối cảnh rất gần với thời [ Cướp biển vùng Caribbean ]. Mà bản thân nàng diễn chính là phó thuyền trưởng thuyền hải tặc. Cái cờ này thuộc về thuyền hải tặc trong thuyền thuyết khủng bố, con thuyền của những kẻ bất tử! Đương nhiên trong điện ảnh, những kẻ bất tử này không phải là [ Cướp biển vùng Caribbean ] do quái vật bạch tuộc Davy Jones làm chúa tể, mà là một chiếc linh thuyền chân chính sâu trong biển lớn!

M
ặt cờ hải tặc vừa xuất hiện, xung quanh Triệu Không Ảnh nháy mắt phảng phất như biến thành đại hải!  

Nay Sherry
đã là thuyền trưởng được những kẻ bất tử tín nhiệm! Thân là thuyền trưởng 1 con thuyền u linh, trong đại hải năng lực nguyền rủa của nàng có thể nâng lên rất lớn, bất quá cho dù là trên đất bằng thì lực lượng của nó bày ra cũng không thể khinh thường.

Triệu Không Ảnh lại
lạnh lùng cười nói:“Ngươi muốn giết ta? Ta là Bất Tử chi Thân ! Ngươi giết ta như thế nào đây!”


Đích xác,
trong trận chiến giữa diễn viên và diễn viên, nếu 1 phương nào đó là Bất Tử chi Thân thì tình hình chiến đấu sẽ khá là khó khăn. Bởi vì Bất Tử chi Thân cũng theo quy tắc nguyền rủa giảm dần bị suy yếu, rất có khả năng chết trên tay quỷ hồn. Thế nhưng diễn viên sử dụng vật nguyền rủa muốn giết chết Bất Tử chi Thân lại rất khó khăn, trừ phi có vật nguyền rủa chuyên môn nhằm vào linh hồn, tỷ như thủ đoạn của Nam Cung Tiểu Tăng có thể trực tiếp câu đi linh hồn đối phương. Cũng chính vì thế mà Nam Cung Tiểu Tăng mới bị rạp chiếu phim thứ 10 kiêng kị như thế. Lúc trước, thậm chí ngay cả thực lực như Triệu Không Ảnh cũng không được Mộc Lam cắt cử đi tru sát Tiểu Tăng. Nếu người đến là Nam Cung Tiểu Tăng, Triệu Không Ảnh cố nhiên sẽ kiêng kị không thôi, thế nhưng đối phương là Sherry, vậy lại là vấn đề khác !


Nhưng Sherry
hiện tại xưa đâu bằng nay, nàng có được vật nguyền rủa Ký sinh loại, thành tựu Bất Tử chi Thân !


“Phải không?”


Sherry một trận cười lạnh, theo sau
phát tin tức tới cho Triệu Không Ảnh:“Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là  1 thuyền viên bị nguyền rủa trên con thuyền của những kẻ bất tử, mà ta chính là tân thuyền trưởng được những kẻ đó tín nhiệm! Từ giờ trở đi, ta nguyền rủa ngươi!


Triệu Không Ảnh còn
chưa kịp hiểu gì, thân thể hắn cư nhiên nhanh chóng hủ hóa, thịt trên người từng khối từng khối 1 rớt xuống...

“Không...... Không !”


Không bao lâu
sau, Triệu Không Ảnh hư thối cứ thế biến thành 1 khô lâu, trên người mặc 1 bộ đồ hải tặc! Nay hắn đã không còn là khô lâu vương nữa, thế nhưng vẫn lấy hình tượng khô lâu tồn tại. Hắn quả thật đối với khô lâu không phải có duyên bình thường.

“Như vậy......” Sherry lạnh lùng nhìn về phía Âu Dương Chử,“Ngươi cũng chuẩn bị chịu chết đi.”


Âu Dương Chử hít một ngụm khí lạnh.


Nàng
lúc này biết được chính mình tuyệt đối không phải đối thủ của Sherry ! Mặt cờ hải tặc kia là vật nguyền rủa chuyên nhắm vào linh hồn, cầu xin tha thứ là tuyệt không có khả năng . Cuối cùng, nàng chỉ có thể nghênh chiến.


Nhưng...... Thực lực chênh lệch thật sự quá lớn. Hiện tại Sherry cùng hắc y giáo chủ
chưa thể so sánh cùng 1 cấp bậc, nhưng loại diễn viên hạng trung như Triệu Không Ảnh cùng Âu Dương Chử nàng đối phó không mấy khó khăn.


Chiến đấu không
bao lâu liền dễ dàng kết thúc.


Hai
khô lâu mặc trang phục hải tặc đi theo sau Sherry. Bất quá Sherry đối với 2 người này vô cùng chán ghét, căn bản lười quản. Bọn hắn hiện nay đã trở thành thuyền viên trên con thuyền bất tử, kế tiếp, phải bồi hồi trong đại hải. Về phần linh hồn, đã triệt để trói buộc trên con tàu u linh.

Nhưng vào lúc này, nàng bỗng nhiên chú ý tới
1 khối thi thể trên mặt đất. Ngón tay cư nhiên giật giật!

“Còn sống?”


Sherry vội vàng xông lên
, đem cỗ “Thi thể” kia nâng dậy, là một nữ nhân !


Ân?


Sherry nhìn đến nữ nhân này,
ấn tượng đầu tiên chính là... làm sao lại quen mắt như vậy? Dường như đã gặp qua ở nơi nào?

Nàng xem xét kỹ một chút, thấy có rất nhiều miệng vết thương, máu từ bên trong không ngừng chảy ra. Nếu có Meiko ở đây chỉ cần nháy mắt đã có thể chữa khỏi cho người này, nhưng Sherry lại không có năng lực trị liệu. Mắt thấy nữ nhân hấp hối, rất nhanh sẽ chết .


“Ngươi, ngươi có khỏe không? Uy !”


Đối phương hiển nhiên
không có bất tử chi thân, bằng không loại thương tổn này căn bản không đáng giá nhắc tới, thậm chí còn không có vật nguyền rủa loại ký sinh. Dưới tình huống mất máu quá nhiều liền khó cứu rồi. Mà trên chiến trường không có thầy thuốc, Meiko lại biến thành địch nhân, nàng cũng hết đường xoay sở. Bất quá cho dù thế cũng không thể thấy chết mà không cứu!

Sherry đem nàng
ta nâng dậy, nói:“Ngươi tỉnh lại 1 chút, ta nhất định sẽ cứu ngươi!”


Sherry từ
điểm cảm thấy đối phương nhìn rất quen mắt liền khẳng định đối phương là diễn viên. Một khi đã như vậy liền nhất định phải cứu. Người chết đã quá nhiều, nàng không hy vọng có thêm người nào tử vong nữa.

Đáng giận...... Nếu có
vật nguyền rủa ký sinh loại thì tốt rồi, để nàng ta dung hợp 1 chút, đừng nói là mấy miệng vết thương nhỏ này, cho dù đứt đầu mất tim cũng vẫn có thể sống sót. Có nên hay không... đem nàng biến thành 1 thuyền viên trên con thuyền bất tử? Không được, làm vậy chính là biến nàng thành cái xác không hồn, sống không bằng chết! Nói đến cùng, diễn viên hạng 2,3 trong bộ phim này căn bản không có bất cứ sinh lộ nào!

Sherry đỡ
nữ nhân này đi 1 hồi, liền nhìn thấy 1 đống tín đồ đọa tinh chạy lại đây! Trên người bọn hắn dùng hắc bào che đậy, nhìn thấy Sherry liền rút kiếm ra, đem nàng vây vào giữa.

Sherry cắn chặt khớp hàm,
lúc này nàng đang trong cơn giận dữ, nhìn 3 cái loại tiểu lâu la này tự nhiên sẽ không hạ thủ lưu tình!

Một tín đồ Đọa Tinh làm gương vọt lên trước, ngay khi Sherry chuẩn bị động thủ thì tên tín đồ đọa tinh trước mắt bay xuyên qua người nàng, giống như bọn họ căn bản là không khí!

Sherry lập tức quay đầu lại,
nàng nhìn thấy 1 nữ tử mặc hồng y đứng sau lưng mình.


Rạp chiếu phim địa ngục thứ 17 -- Lý Mĩ Gia !


Sherry nhẹ nhàng thở ra, nói:“Cám ơn ngươi .”


Mĩ Gia cười nói:“Không có việc gì . Ân,
người này bộ dáng thụ thương rất nặng, để ta giúp nàng trị liệu 1 chút.”


Ngươi biết trị liệu?

Sherry sửng sốt không thôi.
Diễn viên có khả năng trị liệu trước mắt chỉ có 1 mình Meiko một người, cho nên nàng ấy mới được xưng là “Thần y” !


“Ân.”


Lý Mĩ Gia cùng Kim Tứ Quý
giống như Sa La vậy, đều là diễn viên của thời đại trước. Mà nàng còn có 1 thân phận nữa, chính là diễn viên dưới trướng của Đạm Đài Xa Thủy!


Tiếp
theo, nàng bước tới trước mặt nữ nhân kia, lấy ra vật nguyền rủa của mình......


Một máy tính.


Máy tính?


Nhìn thấy nàng 1 tay cầm máy tính, tay kia gõ như bay nhập các số liệu vào, tiếp theo nói:“Ân, hảo.”


Không tới 1 hồi sau, thương thế trên người nữ nhân kia nhanh chóng hồi phục, nàng tỉnh lại mở to mắt.


Sherry nhìn
thấy gương mặt nàng... rất nhanh nhận ra !


Nàng
gửi đi tin nhắn cho nữ nhân này:“Ngươi không phải là...... Đổng Ỷ Lam chứ?”


Nữ diễn viên nội địa mới nổi, chạm tay có thể bỏng, Sherry như thế nào lại không biết nàng?


Vấn đề là...... Nàng như thế nào
ở nơi này? Chẳng lẽ rạp chiếu phim hiện tại phát triển tới tình cảnh để diễn viên thật tới diễn trò?

Trong rạp chiếu phim thứ 13 có Đổng Ỷ Lam, Sherry hoàn toàn không biết, bởi vì thực lực của Đổng Ỷ căn bản không đủ tham dự cuộc họp cao tầng. Nàng trong hiện thực là nữ ngôi sao, nhưng tại rạp chiếu phim địa ngục ngay cả nửa điểm giá trị cũng không có. Nhiều nhất cũng chỉ là kỹ xảo biểu diễn tốt hơn 1 chút mà thôi.

Lý Mĩ Gia
lại hoàn toàn không biết Đổng Ỷ Lam, ở thời đại của nàng, Đổng Ỷ Lam chỉ là diễn viên hạng trung không có danh tiếng.

máy tính trên tay nàng tuyệt không đơn giản, xuất xứ trong 1 bộ phim kinh dị tên [ vặn vẹo logic ], là một vật nguyền rủa có thể bẻ cong thường thức bình thường.

Rất nhiều thường thức trên thế giới này đều có thể dùng toán học giải thích, toán học là trụ cột của rất nhiều lý luận khoa học. Mà toán học vặn vẹo rất có thể dẫn tới bẻ cong những lẽ thường. Loại vật nguyền rủa này cũng tương đối đáng sợ.

thứ này...... Chính là vật nguyền rủa ngày xưa của Đạm Đài Xa Thủy!


Duy nhất
làm người ta phải rối rắm chính là...... vật nguyền rủa này yêu cầu người sử dụng phải có trình độ toán học tương đối cao! Mà tri thức toán học của Lý Mĩ Gia rất bạc nhược... cái này cũng dẫn tới không thể phát huy sức mạnh đáng sợ nhất của nó! Bằng không, rạp chiếu phim thứ 17 cũng không tới nỗi lưu lạc như hiện tại!