11/15/2016

Posted by Unknown |
Nếu là ngày trước thì chúng tôi sẽ nói chuyện rất vui khiến tôi cười như nắc nẻ, nhưng hôm nay cha mẹ yên lặng cả. Phải chẳng đã xảy ra chuyện đáng sợ nào đó khiến gia đình tôi không được như xưa? Tôi còn đang cố nghĩ nguyên nhân thì mẹ đã ngoảnh sang nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị.

“Cha con đã chết rồi, từ nay chỉ còn 2 mẹ con sống với nhau. Chúng ta phải cố gắng rất nhiều.”

Tôi không hiểu lời mẹ lắm nhưng giọng bà khiến tôi sợ hãi thực sự. Thấy vẻ hoang mang của tôi, mẹ bèn xoa đầu tôi, mỉm cười “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Lúc này cha ngoảnh sang nhìn tôi, trong mắt ông mẹ hoàn toàn không tồn tại, ông chỉ chăm chú nhìn vào mắt tôi.

“Con phải sống kiên cường vì mẹ con nữa.”

Lúc này tôi mới ý thức được rằng họ không nhìn thấy nhau. Cha không nhìn thấy mẹ, mẹ không nhìn thấy cha. Tôi tồn tại giữa cha và mẹ, nhưng cả 2 đều cho rằng bên cạnh mình không có người kia.

Qua những lần nói chuyện với cha và mẹ, tôi hiểu rằng - 1 trong 2 người đã chết. Cha cho rằng mẹ đã chết, từ nay ông và tôi sống với nhau. Còn mẹ thì ngược lại, bà cho rằng cha tôi đã chết rồi.

Cho nên, hai người không nhìn thấy nhau, người kia nói gì thì người này đều không nghe thấy. họ chỉ cùng nhìn thấy đứa con là tôi.

Hồi đó tôi còn chưa nói sõi, không thể diễn tả chính xác cho cha mẹ những gì tôi nhìn thấy. Tôi từng nói mình nhìn thấy cả cha và mẹ, nhưng họ còn chẳng thèm để tâm.

“Cha ở ngay trong phòng kia kìa!”

Khi mẹ đang rửa bát trong bếp, tôi kéo tạp dề của bà và nói cha tôi đang ngồi trong phòng khách. Đúng là cha tôi đang ngồi trên sô pha đọc báo.

“Được rồi, được rồi...”

Thoạt tiên mẹ chỉ khẽ gật đầu. Tôi bèn nhắc lại lần nữa thì mẹ ngồi xổm xuống, khuôn mặt bà ngang tầm khuôn mặt tôi.

“Mẹ biết con buồn lắm.”

Giọng nói nghiêm túc và lo âu của bà khiến tôi cảm thấy cái đầu mình có vấn đề, xem ra tôi không nên đả động đến chuyện này nữa.

Nhưng tôi vẫn cố gắng kể lại tình hình này với cha mẹ mấy lần liền.

Một buổi tối, cả 3 chúng tôi đang ngồi trên sô pha. “Ba chúng tôi” tức là với tôi thì như thế, còn với cha mẹ thì chỉ có 2 người, hai mẹ con hoặc 2 cha con đang ngồi đó mà thôi.

“Mẹ đang mặc áo len mầu xanh đấy!” tôi bảo cha.

Kết quả là cả 2 người đều nhìn tôi.

“Con nói cái gì nghe đáng sợ thế?”

Cha tôi cau mày. Ông ngơ ngác vì ông không nhìn thấy mẹ.

“Ừ, mặc áo len xanh, thì sao?”

Mẹ thì tỏ ra khó hiểu.

“Con có thể nhìn thấy cả cha và mẹ đều đang ở trong nhà.”

Cả 2 cùng ngờ vực nhìn tôi.

Những chuyện như vậy xảy ra mấy lần. Thoạt đầu họ không bận tâm nhưng về sau hơi tin 1 chút.

Có lần, mẹ đi tìm kéo vì mở túi bánh mãi không được.

“Ông chồng tôi cất kéo ở đâu thế không biết? Ông tìm ra nó đã rồi đi đâu thì đi!”

Mẹ vừa cằn nhằn vừa lục cái tủ lỉnh kỉnh bút chì, băng dính kê trong phòng khách. Lúc đó cha đang ngồi bắt chéo chân trên sô pha, ông dường như không nhìn thấy mẹ, nên tôi đành hỏi ông xem cái kéo ở đâu.

“Hình như cất ở ngăn kéo tủ bếp!”

Cha tôi trả lời. Tôi bèn nói lại với mẹ lúc này vẫn đang dừng ở phòng khách.

“Hình như cất ở ngăn kéo tủ bếp. Cha con bảo thế.”

Quả nhiên cái kéo đang nằm ở đó. Chuyện tương tự thế xảy ra nhiều lần nên cuối cùng cha mẹ tin lời tôi.

“Con có thể nhìn và nghe thấy cha nói.”

Mẹ ngờ ngợ gật đầu.

“Mẹ đang ở đây đấy, không phải chỉ có 2 người là cha và con đâu. Nếu cha định nói gì với mẹ thì con sẽ nói hộ cho.”

Tôi bảo cha. Ông vui vẻ gật đầu “Ừ, đúng là có thể làm thế.” Rồi ông xoa đầu tôi.

Và thế là tôi bắt đầu trở thành cái loa truyền thanh giữa cha và mẹ. Sự việc này thú vị 1 cách không ngờ.

Cả 3 chúng tôi ngồi trên sô pha xem ti vi.

“Mẹ muốn xem chương trình du lịch.” Mẹ bảo tôi. Tôi lập tức nói lại với cha.

“Mẹ nói mẹ muốn xem cái khác, mẹ muốn xem về du lịch.”

“Con bảo mẹ xem nốt phim hình sự đi đã.” Cha tôi nói luôn, mắt không rời màn hình.

“Cha nói cha không muốn chuyển kênh khác.” Nghe tôi nói vậy, mẹ tỏ ra không bằng lòng “Thật quá đáng!” rồi mẹ đứng dậy đi vào bếp.

Tôi che miệng tủm tỉm cười. Hồi xưa từng có chuyện hay ho thế này, tôi thì rất  vui vẻ làm người truyền tin của cha mẹ. Tôi có cảm giác 3 người chúng tôi lại ở bên nhau, gia đình lại trở nên đầm ấm.

Tôi cứ nghĩ mãi về thế giới mà cha mẹ đang tồn tại. Họ kể rằng đã gặp phải 1 vụ tai nạn giao thông nhưng chuyện hơi phức tạp. Nói dễ hiểu hơn thì 2 người đều  bị cuốn vào 1 sự việc bất thường rồi chết.

Theo lời kể, sáng hôm đó 2 người cần đưa đồ đến cho 1 ông chú, họ cùng oẳn tù tì và người thua cuộc sẽ đi tàu điện đến nhà ông chú.

Nhưng tình tiết sau đó lại không thống nhất. Trong thế giới của mẹ, cha bị thua nhưng trong thế giới của cha, mẹ lại là người thua.

Tàu điện gặp nạn, thế là trong thế giới của mẹ, cha tôi đã chết; trong thế giới của cha tôi thì mẹ đã chết. Cả 2 đều cho rằng mình không chết, sau đó cùng sống với tôi.

Vậy là cha mẹ đều may mắn thoát chết, nhưng thế giới của mỗi người đều như tấm ảnh lờ mờ không rõ nét, cho nên tôi trở thành điểm trùng ở giữa, liên kết 2 thế giới. Tôi có thể đồng thời nhìn thấy thế giới mà 2 người đang tồn tại, điều này khiến tôi có phần tự hào; tôi dường như được lựa chọn làm người trung gian liên lạc với cha mẹ.

Giả sử cha mở cửa bước vào, đáng lẽ mẹ vẫn có thể thấy cửa phòng mở ra rồi khép lại. Nhưng thực tế thì mẹ không chú ý đến cửa phòng đóng hay mở. Sau khi tôi nhắc thì bà mới phát hiện ra, “À đúng là thế thật!”

Lại giả sử mẹ đang giặt quần áo trong bếp nhưng cha lại không hề thấy có người đang giặt đồ. Họ sống trong thế giới của mình, và nếu tôi không giải thích thì họ sẽ chẳng bao giờ nhận ra.

Ăn cơm vẫn là 2 người ăn riêng. Mẹ tự nấu cơm, cha thì mua cơm hộp về ăn.

“Cha không nhìn thấy cơm cà ri trên bàn ạ?”

Tôi bưng đĩa cơm cà ri mẹ nấu đặt trước mặt cha và hỏi ông. Nhưng hình như ông không nhìn thấy gì hết, chỉ ngờ ngợ nhìn tôi.

“Hôm nay ở công ty tôi nhận được 1 cú phone kỳ quái.”

Có lúc cha nhìn vào gian phòng trống vắng nói với mẹ. Thực ra mẹ đang đứng ngay phía sau ông nhưng ông không nhìn thấy nên mới nói vào 1 hướng không xác định. Vì mẹ không thể nghe thấy nên tôi phải nói lại cho bà. Tôi thường bảo họ, tình trạng này đến là kỳ quặc.

Mỗi khi nghĩ rằng 1 trong 2 người đã chết, tôi rất đau xót. Chỉ có mình tôi giữa 2 thế giới của cha và mẹ.

Thoạt đầu khi chưa rõ chuyện gì đã xảy ra, tôi rất lo lắng khi cha và mẹ không thèm nói chuyện với nhau. Nhưng giờ thì ổn rồi, tôi lại có thể thiếp đi trên sô pha giữa 2 người.

Dù biết không thể thế này mãi, nhưng tôi vẫn chôn chặt ý nghĩ “Ngày nào đó sẽ phải lựa chọn 1 trong 2 thế giới” vào sâu trong trái tim non nớt của mình.

Cũng như hồi trước, tôi không biết tình hình thay đổi từ lúc nào. Có 1 lần tôi nhận ra cha mẹ đang cãi nhau, không còn là mấy câu đấu khẩu hàng ngày như khi tôi còn đi nhà trẻ.

Ăn cơm xong, ba chúng tôi lại ngồi trên số pha. Tôi đã quen rồi nên vừa xem ti vi vừa hỗ trợ cha mẹ đối thoại mà không cần suy nghĩ, chỉ cần lặp lại lời họ như 1 con vẹt là xong.

Tôi nhoài người trên ghế, 2 tay chống cằm, chăm chú xem bộ phim hoạt hình ưa thích. Ngày trước mẹ hay nhắc nhở tư thế này rất xấu, nhưng tôi vẫn thích nằm nhoài thế này.

Cha đột nhiên vứt tờ báo lên bàn, 2 người trở nên to tiếng. Lúc này tôi mới nhận ra thái độ của cha mẹ không ổn, những lời tôi đang truyền đạt hoàn toàn là mạt sát nhau.

Mẹ đứng dậy đi vào phòng ngủ.

“Mẹ về phòng mất rồi.”

“Kệ bà ấy.”

Cha tôi chỉ buông 1 câu cộc lốc. Tôi bắt đầu lo lắng, quên cả xem hoạt hình bởi không có cha mẹ ngồi 2 bên tôi chẳng thấy vui chút nào.

“Này con!” lát sau cha tôi gọi. “Vào nói với mẹ con...”

“Nói gì ạ?”

“Nói rằng, bà ấy chết rồi, thật là tốt quá!”

Vẻ mặt cha rất đáng sợ. Không muốn nói chút nào nhưng nếu thế, tôi sẽ bị ăn mắng, nên tôi đành bước vào phòng mẹ.

Hình như mẹ đang nằm nghĩ ngợi gì đó trên giường, thấy tôi vào, bà ngồi dậy.

“Cha bảo con nói lại: may mà mẹ chết rồi!”

Tôi cố nén không nấc lên. Mẹ lặng lẽ lau nước mắt, bà đang khóc. Tôi chưa từng nhìn thấy người lớn khóc nên sợ hãi, chỉ biết đứng ngây ra như phỗng.

“Thế thì con bảo với cha con thế này...”

Lần này đến lượt mẹ tôi nói xấu cha. Vì có mấy từ tôi không hiểu lắm nên mẹ bảo tôi đứng lại luyện tập trơn tru đã. Tôi chỉ là đứa trẻ con nên không biết những lời nào bị coi là quá đáng.

“Con không làm đâu, mẹ đừng nói thế này nữa.” Tôi nài nỉ nhưng không ăn thua.

“Con phải nói lại với ông ấy, rõ chưa?!”

Tôi bị ép phải nhớ những câu chẳng ra gì rồi chạy qua chạy lại giữa phòng mẹ và phòng khách cha ngồi như 1 nhân viên bưu điện.

Mỗi lần nói lại, cha mẹ đều hầm hầm nhìn tôi, ánh mắt khiến người ta cảm thấy đối phương đáng ghét kia chính là tôi. Những tiếng hét giận dữ nhằm vào tôi, chẳng khác gì chính tôi đang bị mắng mỏ.

Mới đầu, họng tôi như mắc nghẹn thứ gì đó rất khó nói ra, nhưng sau vài lần thì tôi bắt đầu trơ ra vô cảm. Cảm giác đó giống như không nghe được âm thanh nào nhưng vẫn làm được nhiệm vụ của người đưa tin. Đến giờ tôi vẫn thấy kỳ quặc.

Miệng tôi hoạt động hệt 1 chiếc máy ghi âm, ghi xong rồi phát lại, nhưng mắt tôi thì nhòa lệ. Tôi yêu cầu cả cha lẫn mẹ, tôi không muốn nói những lời tàn nhẫn này.

Cuộc cãi nhau kéo dài khoảng 1 giờ rồi kết thúc.

Tôi thấp thỏm chờ đợi, mong họ có thể quay lại phòng khách và lại cùng ngồi trên chiếc sô pha. Cha vào buồng tắm để rửa mặt cho nguôi giận, chắc ông đã bình tĩnh trở lại. Giờ thì yên tâm được rồi.

Lúc này mẹ bước ra phòng khách. Nhỡ họ lại cãi nhau nữa thì sao? tôi lo lắng nhìn mẹ. Mẹ hơi do dự, rồi ngồi xuống bên tôi. Đệm ghế lõm xuống làm người tôi nghiêng sát với mẹ hơn.

“Mẹ sai rồi.”

Mẹ nói và xoa đầu tôi. Tôi chăm chú nhìn ra cửa chờ cha vào để còn nói ngay với mẹ, nhưng cứ nhìn mãi nhìn mãi mà không thấy cha. Mẹ đứng dậy đi vào bếp. Tôi nhìn theo mẹ rồi chợt nghe tiếng loạt soạt giở tạp chí bên cạnh.

Cha đang ngồi ngay bên phải tôi. Tôi liên tục nhìn ra cửa mà không biết cha bước vào từ lúc nào. Hễ hít phải khói thuốc là tôi cảm thấy rất khó chịu, thế mà thôi không hề nhận ra cha đang hút thuốc ngay cạnh tôi. Vừa nãy tôi còn hít thở bình thường kia mà.

Tôi nghi hoặc nhìn cha tôi. Lúc này ông mới cau mày, nói:

“Vừa nãy gọi con mấy lần mà con chẳng buồn nhìn cha.”

Nói đoạn, ông xoa đầu tôi y hệt mẹ lúc nãy. Đúng là bàn tay ấm áp của cha có tồn tại. Thật lạ lùng, sao vừa rồi tôi không nhận ra cha?

Tôi vừa nghĩ điều này vừa nhìn cửa phòng chờ mẹ bước vào. Nhưng mẹ vẫn không từ trong bếp bước ra. Trong phòng này chỉ có 2 cha con tôi, ti vi đang mở kênh ca nhạc.

“Con hỏi mẹ xem, ngày mai định làm gì?”

Có lẽ vì vừa cãi nhau xong, nên cha muốn dò hỏi thái độ của mẹ. Tôi bèn đứng dậy đi vào bếp.

Mẹ không có trong bếp, chỉ nghe tiếng vòi nước đang chảy. Lạ thật, nếu bà rời khỏi bếp rồi đi sang chỗ khác, nhất định phải đi qua phòng khách chứ?

Tôi băn khoản quay ra phòng khách thì thấy mẹ đang ngồi trên sô pha. Tại sao lại không hề thấy mẹ ra khỏi bếp? Tôi không biết. Nhưng bà đang ngồi ở vị trí lúc trước vẫn bỏ trống, tay cầm cốc cà phê, dường như từ nãy đến giờ vẫn như vậy.

Bây giờ lại không thấy cha tôi đâu, chỗ ông ngồi lúc này chống trơn. Gạt tàn, điếu thuốc đang hút dở, khói thuốc bay khắp phòng, tất cả đã biến mất.

Tôi quên cả hỏi xem mẹ ngày mai định thế nào, tôi chỉ nhìn bà.

“Con nhìn gì thế? Có chuyện gì sao?”

Bà nghiêng đầu, hỏi tôi. Đúng là lúc nãy bà đã bước ra khỏi bếp.

Hóa ra mẹ vẫn ngồi ở đây liên tục. À không đúng, cả  cha và mẹ đều ngồi ở bên tôi, mà mỗi lúc tôi chỉ có thể thấy 1 trong 2 người.

Tôi thử ra khỏi phòng khách rồi lại bước vào, lần này chỗ mẹ trống trơn, ngay cả chỗ lõm trên mặt sô pha cũng không thấy. Trái lại, cha xuất hiện ở vị trí khác. Tôi càng tin chắc mình đã đoán đúng.

Tôi ngồi lên sô pha, nhắm mắt. Khi tôi mở mắt ra, cốc cà phê bên tay trái lại xuất hiện thay cho điếu thuốc hút dở bên tay phải.

Tôi không còn nghe thấy cha mẹ nói gì nữa. Thế giới của 2 người đang dần tách ra xa.

Khi tôi ở trong thế giới này thì thế giới kia biến mất, ngay cửa đóng mở hay người đi qua trước mặt tôi cũng không cảm nhận được.

Lúc này tôi không còn là điểm trùng hợp nữa, tôi chỉ đi đi lại lại giữa 2 thế giới đang bắt đầu tách ra xa.

Tối đó, tôi rất buồn. Kể từ nay 3 chúng tôi sẽ không còn ngồi cùng nhau trên sô pha nữa.


Tôi không biết nói sao với cha mẹ. Thấy tôi yên lặng, mẹ dịu dàng vỗ về. Tôi biết mình sắp phải lựa chọn.

11/14/2016

Posted by Unknown |

Chương 54: Thời gian sứ đồ Kim Tứ Quý





Trong hành lang.

Từng đội
tín đồ đọa tinh đều nhịp nhanh chóng chạy đi tìm kiếm khu ma nhân và người trong gia tộc Northfield.

Trên mặt đất, nơi nơi
đều là máu tươi và mảnh vụn thi thể. Hắc bào trên người những tín đồ này sớm đã bị máu tươi làm cho ướt đẫm.

Đột nhiên,
1 danh tín đồ phía trước bỗng dừng lại, tay rút kiếm, chậm rãi bước về phía trước.

Tiếp theo......


Mặt đất bỗng nhiên
nứt ra, tất cả những tín đồ này đều ngã vào trong khe nứt trên sàn nhà! Mà sâu trong khe nứt đó, là hắc ám thâm uyên vô tận!

Ôn Vũ Phàm vuốt ve
cái trán, từ trong mộng tỉnh lại.


Mấy loại hoạt tử nhân này đối với nàng căn bản không có uy hiếp. Nắm giữ được tầng ác mộng thứ tư, thực lực của nàng xưa đâu bằng nay, tinh thần thiên phú của nàng cũng trở nên ngày càng cường đại. Dưới loại tình huống này, cho dù là hắc y giáo chủ cũng rất khó đem linh hồn nàng bóc ra hoặc làm tổn thương.

Đối với nàng mà nói,
hiện tại phải mau chóng tìm ra đám người Phương Lãnh, Vũ Sóc.


Nhưng
ngay khi nàng sắp hành động, bỗng nhiên, một thanh âm băng lãnh từ phía sau truyền đến.


“Ngủ mỹ nhân...... thời gian
cổ tích, kết thúc rồi.”


Một
cái rìu cực lớn từ phía sau bổ lại, đem thân thể Ôn Vũ Phàm trực tiếp chặt thành 2 nửa!

Đứng phía sau nàng là 1 nam nhân đầu trọc mặc hắc y, thân cao hai mét.


Hắc y giáo chủ thứ 8 của Đọa Tinh giáo đoàn, diễn viên tên là Grudal, chính là người Ireland.


Grudal
khiêng cự rìu trên vai, cười lạnh đi qua, 1 phen nhấc thân thể đứt đôi của Ôn Vũ Phàm lên, chuẩn bị rút linh hồn nàng ra. Bỗng nhiên cái đầu trọc của hắn vỡ ra, bên trong, 1 con rết to lớn ngo ngoe phá đầu chui ra!  

“Xin lỗi...... Ngủ mỹ nhân là
chỉ muốn được vương tử làm cho tỉnh lại, dung nhan của ngươi, còn kém xa lắm.


C
ảnh tượng chung quanh nhanh chóng thay đổi, con rết cự đại kia quấn quanh đầu Grudal, đem hắn kéo trong 1 địa huyệt tràn đầy các loại quái trùng. Còn Ôn Vũ Phàm lại ngồi trên 1 ghế lơ lửng trong không trung, từ trên cao nhìn xuống Grudal.


Grudal đến cùng vẫn là hắc y giáo chủ, không có thần sắc bối rối, hắn biết
đây chỉ là mộng cảnh mà thôi. Nói cho cùng quan trọng ở chỗ linh hồn mạnh mẽ hay yếu nhược. Yếu nhược liền sẽ bị quỷ hồn duy tâm trong thế giới này giết chết, còn linh hồn cường đại có thể chống lại mộng cảnh, sau đó lột xác, giống như Diệp Tưởng vậy.


Tiểu nha đầu chưa dứt sữa, người còn chưa có tư cách từ trên cao nhìn xuống ta đâu!”


Tiếp
, Grudal rít gào một tiếng, giơ cự phủ trong tay lên, ném về phía Ôn Vũ Phàm!


Cự rìu trong không trung lượn vài vòng. Mắt thấy muốn trúng lên người Ôn Vũ Phàm, nhưng bỗng nhiên lại khựng lại giữa không trung!

Sau đó, vô số quái trùng liều mạng cắn xé cơ thể Grudal! Vị hắc y giáo chủ này lại không hề sợ hãi, nanh ý trên mặt càng thêm sung túc. (hem hỉu nanh ý là gì nên để yên)

Sau đó,
cự phủ giữa không trung kia lại 1 lần nữa động! Lần này, đem cả Ôn Vũ Phàm và ghế dựa cùng nhau chém đứt!

“A !”


Ở thế giới hiện thực, Ôn Vũ Phàm đột nhiên phun ra một búng máu! Trùng kích thân thể trong mộng cảnh thế nhưng có thể ảnh hưởng tới 1 bộ phận linh hồn!

Đây chính là thực lực của hắc y giáo chủ?


Ôn Vũ Phàm không khỏi ý thức được, lấy
thực lực của nàng muốn đối kháng với hắc y giáo chủ, tựa hồ vẫn còn chút miễn cưỡng!


Sau đó,
đầu nàng bị 1 bàn tay to lớn chụp lấy, dộng mạnh xuống sàn nhà!


Grudal
giãy dụa từ mộng cảnh bước ra thế giới thực. Vết thương trên người hắn nhanh chóng khôi phục như  cũ.

“Ngươi thật nghĩ......
chỉ 1 chút trình độ mộng cảnh ấy liền có thể xúc phạm tới ta sao?


Ôn Vũ Phàm...... Thảm bại !
Thực lực bốn tầng mộng cảnh vẫn còn quá yếu, khó có thể tham dự vào cấp bậc chiến tranh này. Ôn Vũ Phàm hiện tại lại lần nữa cảm giác bản thân vô lực và yếu đuối giống như thời điểm trước khi Hầu Tước huấn luyện nàng trong mộng.  

Nếu...... Có thể tiến vào tầng
mộng cảnh thứ 5 mà nói......


Thiên phú tinh thần của Ôn Vũ Phàm rất cường đại, nhưng thời gian để nàng trưởng thành quá ngắn. Nàng còn không thể chưởng khống được tầng ác mộng thứ 5. Nếu có thể nắm giữ được tầng ác mộng thứ 5, chỉ sợ nàng cũng có năng lực chiến 1 trận với vị hắc y giáo chủ trước mắt.


Theo sau......


Đầu nàng hung hăng bị xoay vặn 180 độ!


Đương nhiên,
tổn thương nhục thể không có chút ý nghĩa nào. Linh hồn của nàng đã hợp thành 1 thể với mộng cảnh, tùy thời đều có thể trùng sinh trong mộng. Chỉ cần linh hồn không bị bóc ra thì nàng vẫn còn sống, chân chính vĩnh sinh bất tử.


việc kế tiếp Grudal muốn làm chính là bóc linh hồn nàng ra. Dưới tình huống nhục thể đã chết, như vậy diễn viên hẳn phải chết không cần nghi ngờ!

Liền
khi Grudal chuẩn bị tiến hành bóc tách linh hồn, hắn đột nhiên quay đầu lại!


“Ai? Đi ra !”


“Cảm ứng thực sâu sắc nha, Ngốc tử.”


Sau đó 4 thân ảnh từ trạng thái ẩn thân hiện ra.


Bốn người này tự nhiên là Sa La, Tứ Quý, Phương Lãnh cùng Tiêu Mộng Kỳ .


“Vũ Phàm !” Phương Lãnh vội vàng
truyền tin tức tới Ôn Vũ Phàm bị bẻ cổ nằm trên đất:“Ngươi không sao chứ?”


Không có tin nhắn trả lời. Giờ phút này Vũ Phàm tự nhiên đem toàn bộ linh hồn thu vào bên trong mộng cảnh, 1 lần nữa tái tạo nhục thể trong mộng.

“Nàng không có việc gì.” Sa La thản nhiên nói:“Đừng
sử dụng đồng hồ bỏ túi của ngươi, lần đầu tiên sử dụng cần chờ thời cơ tốt nhất.



Tiếp theo, nàng hướng Grudal lạnh lùng nói:“Đem thi thể nữ nhân kia lưu lại, sau đó, ngươi có thể lăn.”


Ma nữ vương hậu, chính là bá đạo như vậy !
Thực lực giữa nàng và Mộc Lam, Ác Ma kí chủ quả thật không thể so sánh, nhưng đối với những hắc y giáo chủ khác, vẫn có thể thu thập 1 phen!


Tứ Quý đối
thực lực của Sa La có hiểu biết, bất quá nàng vẫn phát cho Sa La tin tức:“Để ta đối phó với hắn, Sa La. Chiến lực của ngươi nên trữ lại chờ đối thủ mạnh hơn nữa đi.”


Sa La nhìn nhìn Tứ Quý, lại nhìn Grudal trước mắt, suy tư một phen
, trả lời:“Thực lực của ngươi không bị hao tổn sao?”


“Không có. Hơn nữa ta
nửa chừng tiến vào bộ phim này nên không bị hạn chế quá nhiều, như vậy sử dụng vật nguyền rủa cũng tương đối tiện lợi hơn.


“Được rồi. Vậy ngươi
tới đối phó.”


Sa La đối
với thực lực của Tứ Quý rất rõ ràng. Ngày xưa trong 10 đại hắc ám sứ đồ, nàng tối thưởng thức nhất chính là “Thời gian sứ đồ” Kim Tứ Quý. Tứ Quý tuổi gần 18, là 1 vị sứ đồ trẻ tuổi nhất, thành tựu lại cao. Trong hắc ám vương đình vẫn là nhân vật tâm phúc Sa La nể trọng nhất. Sa La luôn hy vọng có thể bồi dưỡng nàng trở thành ảnh đế, mà thực lực của nàng cũng được xưng là chuẩn ảnh đế. Nếu không phải có thực lực như thế, năm đó cho dù có Mộc Lam hộ tống, nàng Diệp Tinh Vẫn cũng vô pháp tiến vào sâu trong Ma cốc !


Thế nhưng, Phương Lãnh nhìn Tứ Quý
bước lên trước lại nôn nóng nói, chung quy Vũ Phàm là người cùng rạp chiếu phim, tự nhiên càng thêm để bụng. Nhắn tin hỏi:“Serphillis tiểu thư, để Kim tiểu thư đi đối phó...... Không có việc gì chứ?”


Thời điểm trước đây Kim Tứ Quý làm diễn viên hạng A, Phương Lãnh tại rạp chiếu phim thứ 13 còn không có nổi 1 vài món vật nguyền rủa, ngay cả sinh tồn cũng thành vấn đề, nào có dư dả mà mua tin tình báo về các diễn viên khác. Đợi tới lúc dư dật được 1 chút thì Kim Tứ Quý sớm đã chết. Ai còn hứng thú đối với tình báo của người đã chết. Thế cho nên hắn hoàn toàn không biết Kim Tứ Quý có bao nhiêu cường đại, nhìn bộ dạng nhu nhược của nàng  thậm chí còn có chút lo lắng. Chung quy đối phương cũng là hắc y giáo chủ, chỉ là diễn viên hạng A phổ thông căn bản khó ứng phó nổi!

Sa La
không tính giải thích với Phương Lãnh, dù sao chờ lát nữa Phương Lãnh liền biết, Kim Tứ Quý là tồn tại đáng sợ cỡ nào.

Grudal l
à diễn viên rạp chiếu phim thứ 3, đối với cái tên Kim Tứ Quý hoàn toàn không biết gì. Nhìn thấy 1 thiếu nữ còn trẻ thậm chí ngay cả đối phương đã trưởng thành hay chưa còn không chút xác định. Bất quá hắn cũng không chút khinh thị, đối phương hiểu được thực lực của hắc y giáo chủ, chắc chắn không phải xông lên tự tìm cái chết.  

Bất quá, coi trọng
thì coi trọng, thời điểm thật sự nghênh chiến tuyệt không có nửa phần do dự. Hắn đem thanh cự phủ giơ lên cao, hướng về Kim Tứ Quý bổ xuống !


Nhưn
g...... Kim Tứ Quý lại làm ra 1 sự tình không thể tưởng tượng nổi.


Nàng căn bản không tránh không né, cứ như vậy tùy
ý để cây rìu kia đập vỡ đầu mình!


Grudal
không dám tin tưởng vào 2 mắt mình, 1 rìu này hắn vốn chỉ muốn thử mà thôi, tốc độ mặc dù nhanh nhưng chung quy không phải đánh lén, đối phương khẳng định sẽ có thủ đoạn ứng phó, nhưng nàng cứ ngu ngốc như vậy, đứng đó bị hắn đánh chết? Bất quá, nếu đã dám đối chiến với hắn, khẳng định có bất tử chi thân, cho nên hắn nhanh chóng rút rìu về, chuẩn bị bóc ra linh hồn của đối phương.


Nhưng,
sự tình không thể tưởng nổi lại lần nữa phát sinh trong 1 khắc này.


Grudal không thể lý giải
được cảnh tượng trước mắt......


Hắn
nguyên bản quỳ xuống trước Kim Tứ Quý, cái đầu triệt để bị đập vỡ, mà Kim Tứ Quý trước mặt cầm trong tay cự phủ của hắn, thân thể nàng nhỏ nhắn như thế nhưng lại không cố sức chút nào.

Có thể khống chế thời gian là
điều vô cùng đáng sợ . Cũng chính vì vậy mà vật nguyền rủa hệ thời gian mới thưa thớt như thế.

Thời đại “Hắc Ám Vương Đình”, nữ diễn viên mọi người sợ nhất, đứng đầu tự nhiên là Sa La, mà đứng thứ 2 tuyệt đối chính là Kim Tứ Quý !


Thử nghĩ một chút...... Nàng có thể đem ngươi cùng
1 người nào đó chết đi trong quá khứ tráo đổi. Như vậy cho dù nàng không động 1 ngón tay cũng có thể giết chết ngươi!

Đương nhiên
loại thủ đoạn này cũng có hạn chế , người có thực lực mạnh hơn mình, Kim Tứ Quý không thể sử dụng.


Chuyện trong quá khứ đã từng xảy ra, nàng đều có thể tùy ý sửa đổi, thậm chí chính nàng chết đi cũng có thể đem cái quá khứ đó sửa đổi lại. Nhưng thủ đoạn này có 3 hạn chế, thứ nhất, thực lực đối tượng bị thay đổi quá khứ phải kém hơn mình; Thứ 2, trong bộ phim kinh dị có độ khó càng cao, phạm vi thay đổi thời gian lại càng nhỏ, ở phim có độ khó thấp có thể quay ngược lại trong mấy ngày, độ khó cao nhất thì chỉ có thể trong vòng vài giờ; Thứ 3, đối tượng thay đổi phải là người gần bên nàng, nếu không có người liền không thể tiến hành thay đổi.

Mà đối với hắc y giáo chủ trước mắt, thực lực Kim Tứ Qúy
vẫn còn có thể đem quá khứ sửa chữa lại.


Grudal lúc này tự nhiên không có chết,
chung quy hắn cũng có bất tử chi thân. Cái đầu huyết nhục mơ hồ rất nhanh khôi phục lại như ban đầu!

“Ngươi...... Ngươi làm cái gì?”


“Không có gì, thật lâu không
sử dụng, muốn thử lại 1 phen. Xem ra cũng không tệ lắm. Như vậy......goodbye.”


Kim đồng hồ thời gian lại bị nàng 1 lần nữa quay ngược trở lại... sau đó, trước mắt mọi người, quá khứ bọn họ trải qua đều bị nàng điều chỉnh lại 1 lần...

“Không...... Không......”


Grudal cuối cùng bị cuốn vào dòng xoáy thời gian!
Hắn bị Kim Tứ Qúy thay đổi thành 1 diễn viên vì cự tuyệt viết xuống 1 cái tên mà dẫn tới linh hồn rơi vào địa ngục.

Linh hồn Grudal...... cứ thế rơi vào Địa Ngục thâm uyên! Mà tên khu ma nhân kia lại được Kim Tứ Qúy cứu sống !


trong bộ phim kinh dị này, quá khứ trong vòng một giờ nàng đều có thể sửa lại![ chưa xong còn tiếp......] 
Posted by Unknown |

Chương 53: Mộc Lam và Tiểu Tăng



Hầu Tước nhìn về phương hướng thành bảo, sửa sang lại vạt áo.

“Ngươi đến.”

“Ta đến đây.”


Đối thoại này phi thường tinh giản, thậm chí có vài phần phong cách cổ long, cũng rất hợp với trường hợp hiện tại. 

Trong tiểu thuyết Cổ Long, võ công đánh nhau cũng thường đều là nháy mắt phân ra thắng bại, mà đối với diễn viên, cũng đồng dạng cần trong 10 giây ngắn ngủi phóng ra vật nguyền rủa kết thúc chiến đấu.

Máu tươi trên mặt đất ngưng tụ ra 1 thân hình huyết sắc, rất nhanh biến thành hình tượng Mộc Lam.


“Các ngươi
rời khỏi đi.” Mộc Lam nói với Pandora và giáo chủ Song Tử phía sau “Nơi này giao lại cho ta.”


Đối
với Pandora các nàng, không phải đối mặt với cường địch như Hầu Tước tự nhiên không còn gì tốt hơn. Bất quá, giáo chủ Song Tử biến mất còn tương đối nhanh, nhưng Pandora trước khi rời đi còn nói với Mộc Lam:“Đại giáo chủ, ngài ứng phó cẩn thận.”


Pandora lúc này tự nhiên
đã mọc lại 1 cái đầu mới.


Làm tròn bổn phận của ngươi đi, đệ tứ giáo chủ.”


Pandora không
nói thêm gì, quay người rời khỏi.


Hầu Tước tự nhiên
không tiếp tục đi đối phó với bọn họ . Hắn tuy rằng mạnh mẽ, nhưng chưa tới mức không coi Mộc Lam vào đâu. Tình cảnh hắn đem 3 người kia lưu lại, tuy mạnh hơn Mộc Lam nhưng không phải cường đại tới mức có thể nghiền ép tất cả. Nếu Mộc Lam thật sự liều chết đấu cùng hắn 1 trận, Hầu Tước cũng phải trả 1 cái giá lớn. Ít nhất cần phải sử dụng tới đòn sát thủ, đây không phải điều Hầu Tước mong muốn.


Mộc Lam tự nhiên cũng
hiểu điểm này. An Nguyệt Hình phái hắn tới đây, mục tiêu chính là tiêu hao vé chuộc cái chết và vật nguyền rủa của Hầu Tước. Từ khi bắt đầu, An Nguyệt Hình đã không tính toán để hắn còn sống trở về.

Hắn Mộc Lam,
xưa nay là người lập xuống bao nhiêu công lao cho An Nguyệt Hình, đối với người đó không hề 2 lòng. Nhưng ngày hôm nay An Nguyệt Hình không chút do dự kêu hắn đi tìm chết!

Nhưng
như vậy thì tính sao? Linh hồn hắn ở trong tay An Nguyệt Hình, trong tay Nightliar! Ý chí của hắn căn bản không thể chuyển hóa thành hành động. Hắn chung quy tất yếu phải vì ác ma mà chiến, sắm vai thật tốt nhân vật hắc y đại giáo chủ!

“Hầu Tước, kỳ thật ta rất bội phục ngươi. Đáng tiếc
chúng ta lại thuộc về rạp chiếu phim đối địch.”


Hầu Tước không
trả lời Mộc Lam. Hắn không phải loại anh hùng hiệp khách trong tiểu thuyết. Đối với hắn, Mộc Lam chính là địch nhân cần chém giết. Chỉ thế thôi, hắn không cho rằng điều này có ý nghĩa gì, thậm chí trận chiến này cùng chính nghĩa và tà ác đều không có quan hệ. Mọi người tất cả chỉ là diễn cho tốt nhân vật của mình mà thôi, không hề có lựa chọn khác.

Hầu Tước biết Mộc Lam
là quân cờ dùng để tiêu hao thực lực của hắn, thế nhưng nếu song phương đã giáp mặt thì chỉ có thể ra tay . Hắn tổng không có khả năng trốn tránh chiến đấu.


Bất quá, cùng
đối kháng với nhân vật như Mộc Lam tự nhiên phải lựa chọn cơ hội ra tay tốt nhất. Một khi thời cơ không đúng sẽ lãng phí thời gian sử dụng vật nguyền rủa. Mỗi 1 giây đều rất trân quý. Đến trình độ của diễn viên hạng A, 10 giây thời gian đã đủ để bọn hắn ra tay nhiều lần,  chỉ khác biệt 0.001 giây cũng đã có thể xác định giữa sinh và tử. Đối với Hầu Tước đã giao đấu sinh tử với quỷ hồn vô số lần mà nói, đối mặt với địch nhân này phải nói, thoải mái không biết bao nhiêu so với quỷ hồn.


Thế nhưng......
ngay khi 2 người sắp động thủ, Mộc Lam đột nhiên quay đầu lại, tiếp 1 cú quét chân của 1 nam nhân khác đang hoành tảo lao tới!

Nam Cung Tiểu Tăng không khỏi thở dài,
một cú quét chân  Nam Thiếu Lâm này đã chuẩn bị từ lâu, vốn đang nghĩ xuất kỳ bất ý. Đương nhiên loại võ công này đối với Mộc Lam tự nhiên không có nửa điểm tác dụng, Tiểu Tăng chỉ là muốn cấp cho Hầu Tước cơ hội mà thôi. Chỉ cần Mộc Lam hơi phân thần 0,1 giây, Hầu Tước liền có thể lập tức ra tay. Đáng tiếc, Mộc Lam không dễ dàng đối phó như vậy.


“Adam đại nhân !” Nam Cung Tiểu Tăng vội vàng nói:“Hắc y đại giáo chủ
để cho ta đối phó đi!”


Sau đó Nam Cung Tiểu Tăng nhìn về phía Mộc Lam, lúc trước bởi vì duyên cớ kịch bản, trong [phòng học dị độ] còn phải làm bằng hữu tốt với người kia, giờ ngẫm lại vẫn còn thấy ác hàn. Nay, rốt cuộc đã có thể vì đồng bạn đã chết mà báo thù !


Hầu Tước tự nhiên
không cự tuyệt Tiểu Tăng ra tay giúp đỡ, chung quy hắn không hy vọng tiêu tốn vật nguyền rủa trên người Mộc Lam.


Vậy nhờ ngươi rồi.”


Không có gì !” Nam Cung Tiểu Tăng lập tức xoa tay, vô số câu hồn xiềng xích trên người hắn phóng ra, ngăn trở Mộc Lam đi giết Hầu Tước !


Mộc Lam vốn
đối với việc này đã có tâm lý bài xích, nếu là ra tay với Nam Cung Tiểu Tăng, như vậy cũng tốt, khi trở về vẫn có kết quả để báo cáo.


Bất quá...... An Nguyệt Hình
cố nhiên là Ác Ma, nhưng Mộc Lam lại diễn vai hắc y giáo chủ, tự nhiên phải vì hắn mà chinh chiến, không có khả năng góp sức cho phương khu ma nhân. Mà Nam Cung Tiểu Tăng vốn là nhân vật Mộc Lam đã sớm muốn diệt trừ. Quỷ sai phi thường thưa thớt, chính bởi chuyện chết đi sống lại vốn đã rất khó khăn, vòng tay xương người cũng đa số nằm trong tay các diễn viên hạng A, quan trọng nhất là thời kỳ mới trở thành quỷ sai ưu thế không rõ ràng lắm, lại thêm không thể sử dụng vật nguyền rủa nên không nhiều người theo đuổi. Thế nhưng khi quỷ sai trưởng thành lên, đám người Nam Cung Tiểu Tăng, Kanzaki Yuu cùng với Diệp Tưởng, ai cũng không phải đèn cạn dầu. Hoàn hảo là Kanzaki Yuu đã trở thành người bên này, nhưng Nam Cung Tiểu Tăng cùng Diệp Tưởng là nhất định phải giết, một khi đã như vậy, trước hết giải quyết Nam Cung Tiểu Tăng đi.


Nam Cung Tiểu Tăng cùng Hầu Tước bất đồng, hoàn toàn là
1 kẻ nói nhiều. Lúc này kéo giãn khoảng cách với Mộc Lam sau đó phát đi tin tức.


“Mộc Lam, nay, rốt cuộc có thể
rửa hận cho những diễn viên rạp thứ 19 bị ngươi giết chết! Phật thượng cũng có kim cương rống giận, đối với loại người đem linh hồn bán cho ác ma như ngươi, ta cũng phải buông phật châu cầm lên vũ khí, nhất định phải đem ngươi đưa vào A T địa ngục !”


Mộc Lam lúc này
mắt lạnh nhìn Nam Cung Tiểu Tăng.


Hắn
không có hứng thú dong dài với Nam Cung Tiểu Tăng, đối đầu với kẻ địch, tự nhiên phải quan sát chiến trường cùng hướng đi của địch nhân, lựa chọn thời cơ ra tay thích hợp.

Nam Cung Tiểu Tăng tuy
ngoài miệng 1 bộ dáng nói nhất định sẽ giết đối phương, nhưng hắn cũng biết Mộc Lam chính là ảnh đế, muốn giết được người này tất yếu phải vận dụng Vô Gian chi Môn. Thế nhưng, Vô Gian chi Môn đã dùng qua 1 lần đối với Amaya Takanoko, tiếp theo dùng 1 lần nữa lên người Mộc Lam sẽ bị pháp tắc giảm dần nguyền rủa ảnh hưởng làm suy yếu. Không thể dùng Vô Gian chi Môn lúc cường đại nhất chống lại Mộc Lam, đối với Tiểu Tăng mà nói, rất là bất lợi.


Thời điểm đang nghĩ tới đó, trong nháy mắt liền thấy Mộc Lam xuất hiện ở trước mặt!


“Ngươi......”


Một cái đinh dài
cắm thẳng vào trán Nam Cung Tiểu Tăng.


Mà ở bên kia, rõ ràng còn có
1 Mộc Lam khác tồn tại !


“Nhân...... Nhân ngẫu?”


Diệp Tinh Vẫn !


Bản thân mình như thế nào lại không nghĩ đến......



Cái đinh kia nháy mắt đâm vào trán Nam Cung Tiểu Tăng, hắn liền hét rầm lên!

Cho dù ngươi muốn hủy diệt thân thể trùng sinh lại cũng vô dụng. Đây là nhằm vào linh hồn . Đương nhiên, điểm ấy thủ đoạn giết không được ngươi. Bất quá đủ để suy yếu chiến lực của ngươi.”


Cái đinh kia triệt để ngập vào trán Nam Cung Tiểu Tăng, tiến vào não bộ hắn !


“Ngươi khốn kiếp......”


“Cư nhiên không
suy xét đến tình huống có khả năng nhân ngẫu yểm trợ ta, chỉ có thể nói do ngươi ngu si mà thôi.


Mộc Lam nói chuyện
đương nhiên không dựa vào kịch bản. Giờ khắc này, mấy trăm cánh tay Địa Ngục chi thủ trào ra, đem  thân thể Nam Cung Tiểu Tăng gắt gao bắt lấy !


“Ngươi
nên cầu nguyện......”


... Linh hồn của ngươi đủ cường đại đi.”


Theo sau,
vô số máu tươi trên mặt đất tụ tập lại, sau đó, 1 vong linh cả người toàn bằng máu tươi từ dưới đất tập hợp lên!

Chết đi !


Nam Cung Tiểu Tăng !


Bỗng nhiên, hắn cúi xuống nhìn thân thể mình.


Câu hồn xiềng xích
đã trói buộc hắn chặt chẽ, tiếp theo phía sau liền xuất hiện 1 cự môn.

“Hắc y đại giáo chủ !” Nam Cung Tiểu Tăng cố nén đau nhức quát
lên:“Lão tử cho dù chết cũng phải tha ngươi cùng đi!”


Mộc Lam nhìn về phía cánh cửa lớn kia.


Nửa bên trái cánh cửa là 1 màu tối đen sâu thẳm, hài cốt khắc trên đó đếm không hết được. Nửa bên phải lại là màu máu, điêu khắc 1 đám quỷ sai đang bắt bớ quỷ hồn.

“Vô Gian chi Môn,
mở ! Hắc y đại giáo chủ, ta đã tại Vô Gian Địa Ngục giữ cho ngươi 1 vị trí rất tốt! Ha ha ! Ta và ngươi, chúng ta cùng nhau lên đường !”


Vô Gian chi Môn
chầm chậm mở ra, bên trong truyền tới hấp lực to lớn, mà đồng thời có vô số xiềng xích câu hồn phóng ra, trói lại thân thể Mộc Lam!


“Hừ...... Lần này là vận dụng linh hồn cảm ứng, ngươi
hẳn không phải nhân ngẫu đi? Lão tử hôm nay liền đem linh hồn ngươi câu đi! Cho dù mẹ ngươi là bất tử chi thân cũng xong đời!


Mộc Lam tự nhiên biết điểm này. Vật nguyền rủa
có cường đại hơn nữa cũng phải dưới tiền đề có thành lập linh hồn, một khi không có linh hồn thì trùng sinh là sự tình không thể nào. Mà lúc này hắn đích xác cảm giác được, linh hồn hắn sắp bị xiềng xích câu hồn kéo ra!

Linh hồn Mộc Lam thuộc về ác ma, bất luận kẻ nào cũng không thể mang đi. Bất quá, lực lượng của Vô Gian chi Môn đến từ [ đệ tứ cấm khu ], cũng đồng dạng thần bí khó lường !


Mộc Lam muốn tiếp tục động thủ,
hình xăm trên ngực hắn vẫn đang như trước tiến hành cảm ứng nguyền rủa!

Hắn há có thể chết ở chỗ này?


Tuyệt
đối không !


Lúc này,
trong đầu hắn chợt lóe lên gương mặt của Lý Mẫn Hà.


trong lúc Tiểu Tăng cùng Mộc Lam giằng co......


Các diễn viên rạp chiếu phim thứ 13 rốt cục cũng phát hiện, bên trong tràng chiến tranh này, bọn hắn ngay cả pháo hôi cũng chẳng được tính. Diễn viên hạng A yếu ớt 1 chút chỉ tương đương với chân chạy mà thôi. Chiến tranh đích thực, thuộc về những người nằm trong chiến lực cao tầng.


Phương Lãnh lúc này cùng Tiêu Mộng Kỳ trốn
bên trong 1 gian phòng trong tòa thành bảo. Hai người đều ý thức được, sinh mệnh của bọn hắn chỉ sợ khó có thể bảo trì. Đương nhiên, trong 1 phút đồng hồ được phép viết tên người thân đổi lấy tính mạng khi nãy, bọn hắn không có tham dự. Kỳ thật bọn hắn thân là diễn viên, có thể đem thân nhân là NPC trong thế giới này viết lên. Thế nhưng trước không nói tới có NG hay không, bọn hắn cũng tuyệt đối không làm chuyện như vậy. Bán mình cho ác ma... chẳng khác nào bước lên 1 tuyệt lộ!

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên
cửa bị đẩy ra !


Phương Lãnh cùng Tiêu Mộng Kỳ vội vàng đứng lên,
2 người như lâm đại địch. Nhưng khi nhìn thấy người ngoài cửa lại kinh ngạc.


“Các ngươi không có việc gì
chứ?”


Ngoài cửa đứng hai người.


Một là Sa La, mặt khác còn lại là Kim Tứ Quý !


Sa La nhìn Phương Lãnh hoàn hảo không tổn hao gì, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.


Phương Lãnh còn sống, như vậy......
vật nguyền rủa hệ thời gian của hắn vẫn còn.


Mặc dù
trong thế giới này, vật nguyền rủa hệ thời gian không có giá trị quá cao, nhưng nếu nó ở trong tay Tứ Quý lại không giống.


Kim Tứ Quý, ngày xưa
trong mười Đại Hắc Ám sứ đồ “Thời gian sứ đồ” ! Bản thân nàng chính là thể chất ký sinh loại hệ thời gian, bất quá vì quá mức kinh thế hãi tục, nên nói dối với bên ngoài là vật nguyền rủa loại đặc dị “Quỷ trảo”.


Nếu
để nàng sử dụng đồng hồ bỏ túi của Phương Lãnh, hiệu quả sẽ tăng lên vô số lần!


Nói cách khác...... Có thể đem thời gian nghịch chuyển,
đem người chết đi sống lại ![ chưa xong còn tiếp......]