11/04/2016

Posted by Unknown |

Chương 43: Thời gian chi đồng





Trong tù thất hắc ám, không khí giương cung bạt kiếm.

Đối
với Vũ Sóc, năng lực hóa thân thành âm khí nếu như không được lĩnh vực hắc ám của Diệp Tưởng bao phủ sẽ lâm vào thời kỳ phục hồi [ bên trong lĩnh vực hắc ám không bị mất vé chuộc cái chết, cũng không vì liên tục phóng thích mà rơi vào thời kỳ phục hồi ]. Bất quá ngay cả như vậy, Bất Tử chi Thân vẫn như trước là Bất Tử chi Thân, thế nhưng... cũng cần phải nhìn đối thủ là ai.


Mộc Lam hắc y đại giáo chủ.
Danh khí của người này hoàn toàn vượt qua đám người Ấn Thủy Thiên, Lý Tín Lăng, Tây Môn Khả Lệ, chính là 1 trong số ít những ảnh đế của 20 rạp chiếu phim địa ngục. Với thực lực trước mắt của Vũ Sóc, trong số các diễn viên hạng A có thể nói đã vô cùng cường đại, thế nhưng cách ảnh đế vẫn còn 1 khoảng. Nàng giống như Hoàng Phủ Vô Kỵ năm đó, cũng chỉ được xưng là “Chuẩn ảnh đế”.


Vũ Sóc không suy tư quá nhiều,
thực lực địch ta chênh lệch quá lớn, trực diện đối kháng cơ hồ không có chút phần thắng. Nàng cần phải mau chóng đọc ra chú văn, giải cứu Sa La, 2 người cộng đồng đối kháng với Mộc Lam chính là hy vọng duy nhất.


Gương mặt  âm trầm tái nhợt của Mộc Lam làm người khác có cảm giác ghét cay ghét đắng. Mà châm chọc chính là, làm người của gia tộc Northfield, Vũ Sóc trước sau sẽ thay đổi loại tình cảm này, có 1 ngày nó sẽ chuyển thành tín ngưỡng cuồng nhiệt.

Cước bộ của Mộc Lam hơi di động. Mắt thấy sắp tới trước mặt Vũ Sóc thì dưới chân hắn bỗng nhiên sinh ra 1 mầm cây. Mầm cây kia nhanh chóng phát triển thành vô số dây leo, sau đó đem thân thể hắn trói buộc chặt chẽ. Một quái thụ vặn vẹo xuất hiện bên trong nhà ngục.

Đây chính là vật nguyền rủa mới mà Vũ Sóc đạt được, vật nguyền rủa [loại thực vật].


Sau đó, nàng
tiếp tục nhìn vào những dây xiềng xích kia tiến hành đọc chú văn. Cái cây này vây khốn Mộc Lam được lâu hay không nàng không biết, nhưng nàng không có bao nhiêu tin tưởng. Cũng mệt mỏi cho nàng sắm vai nhân vật Eerna. Eerna theo lý nên để cho 1 diễn viên nữ có thực lực mạnh mẽ nhất sắm vai mới phải. Thực lực của nàng không thể coi là ảnh đế, nhưng có đôi khi, không phải chỉ đơn thuần dùng thủ đoạn là có thể phân chia cấp bậc ảnh đế và diễn viên hạng A.

Bất quá, nàng còn chưa kịp làm gì cái cây phía sau đã nát tan, sau đó 1 cái tay vươn ra bóp chặt lấy cổ Vũ Sóc ! Mộc Lam lại 1 lần nữa xuất hiện trước mặt nàng.

Đương nhiên,
vặn gãy cổ Vũ Sóc hay không cũng không có ý nghĩa , cho dù bị chém rớt đầu nàng cũng không chết, chung quy Vũ Sóc hiện tại đã là Bất Tử chi Thân.


Giờ khắc này, Vũ Sóc
không hề có 1 chút bối rối.


Chút trình độ ấy còn chưa thể giết nổi Eerna.


Hiện tại nàng
không phải Bạch Vũ Sóc, mà là Eerna.


Hành động lấy tay bóp cổ nữ nhân đâu được xem như 1 nhân sĩ...... Giáo chủ đại nhân.”


Tiếp theo, trong con mắt phải của Vũ Sóc bỗng xuất hiện  mặt trăng khuyết màu đỏ!  


Sự khủng bố của Eerna thể hiện ở 2 nơi.


Thứ nhất, là ánh mắt nàng.


Thứ 2... chính là năng lực hóa thành ác ma thành thục.

Một đôi
cánh ác ma màu đen xuất hiện sau lưng Vũ Sóc, là người của gia tộc Northfield, đương nhiên bản chất của nàng cũng tự nhiên là ác ma.

Một khắc này...... hành động của Mộc Lam trong mắt nàng giống như video quay chậm vậy.

Mắt trái của nàng chính là vật nguyền rủa hệ thời gian chân chính!

Năng lực của mắt trái có thể làm cho thân thể nàng tách biệt với dòng thời gian hiện tại. Nói cách khác, đối với nàng, 1 giây thời gian có thể gia tốc kéo dài ra thành nhiều lần, giống như là thời gian bị tĩnh lại trong giây lát!

Lúc này Mộc Lam giống như con rối đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Đối
với Vũ Sóc, mười giây thời gian có thể kéo dài đến mười phút. Cho nên nàng sử dụng vật nguyền rủa trong 10 giây thời gian tuyệt đối không thể so sánh với trước kia. Đương nhiên cũng có khuyết điểm, đó chính là nhận phải pháp tắc giảm dần nguyền rủa cùng với thời gian phục hồi.

Mà Sa La lúc này
cũng giống như Mộc Lam, cơ thể đình trệ, thoáng như thời gian dừng lại.

Đôi cách ác ma phía sau Vũ Sóc không hề do dự bổ về phía Mộc Lam, đem hắn chặt đứt ngang !


Biểu tình trên mặt Mộc Lam cơ hồ không có biến hóa, cứ thế bị Vũ Sóc dễ dàng chém ngang eo . Đương nhiên, loại thương tích này đối với hắn cũng không hề có ý nghĩa. Chỉ cần Mộc Lam còn 1 giọt máu cũng có thể dễ dàng sống lại. Cho dù bị hút khô máu huyết hắn vẫn có thủ đoạn khác để sống lại. Thế nhưng lần đầu tiên sử dụng năng lực của ánh mắt cũng là lúc nguyền rủa cường đại nhất, đương nhiên phải lợi dụng cho tốt. Mộc Lam cường đại nhưng hắn không có vật nguyền rủa hệ thời gian. Bị nàng kéo vào bên trong dòng thời gian gia tốc, hắn cũng chỉ có thể tùy ý bị nàng xâm lược.

Vũ Sóc đối
với địch nhân tuyệt không hề nương tay. Đôi cánh ác ma sau lưng tiếp tục đâm về phía thân thể đối phương....

Trên người Vũ Sóc đã dính rất nhiều máu tươi, Mộc Lam bị Vũ Sóc hoàn toàn phân thây, băm thành 1 khối. Tình cảnh ghê tởm như thế nhưng Vũ Sóc không hề có chút phản ứng sinh lý nào. Nàng đã nhìn qua rất nhiều tràng diện máu tanh, chút trình độ này còn nhưa kích thích được nàng.

Mà vòng tay xương người nàng
không hề lấy đi, bên trong đều là vật nguyền rủa thuộc sở hữu của Mộc Lam, nàng có cầm cũng không thể sử dụng được, trừ phi Mộc Lam chết đi.


Sau khi hoàn thành hết thảy, nàng quay trở về tiếp tục đọc chú văn.

Nhưng vừa quay đầu lại, nàng
nhìn thấy Mộc Lam đang đứng ở sau lưng nàng !


“Thật đúng là ngoan độc a, Northfield tiểu thư !”


Bản năng chiến đấu phản ứng trước cả hành động lý tính, đôi cánh ác ma lập tức đâm tới.


Nhưng Mộc Lam
lại dễ dàng bắt được đôi cánh kia .


“Ngươi cho
rằng chỉ cần như vậy là có thể đối phó với ta sao? Northfield tiểu thư?”


Mộc Lam đương nhiên sẽ không nói cho Vũ Sóc
viết vì sao hắn vẫn có thể bảo trì thời gian gia tốc đồng thời với Vũ Sóc. Đích xác Đọa Tinh giáo đoàn không hề có vật nguyền rủa hệ thời gian, cái này cũng quá mức hiếm thấy đi. Thế nhưng, Mộc Lam là hắc y đại giáo chủ, cho dù không có vật nguyền rủa hệ thời gian, nhưng chỉ dựa vào thời gian nguyền rủa cũng không khả năng giết chết hắn. Bằng không hắn đã sớm chết trong [phòng học dị độ].


“Ngủ ngon. Công chúa điện hạ.”


Tiếp theo Vũ Sóc bị Mộc Lam kéo vào bên trong Mephisto chi môn.


Trên quảng trường trong tòa thành bảo.


Nơi này hiện tại đang xảy ra hỗn chiến.


Người mà gia tộc Northfield dắt tới đang cùng tín đồ của Đọa Tinh giáo đoàn liều chết đánh nhau. Nhưng cho tới trước mắt, tỷ lệ thương vong của Đọa Tinh giáo đoàn là bằng 0, còn bên khu ma nhân đã chết hơn 10 người. Trong đó đa phần là npc, nhưng cũng có vài vị diễn viên.

Nơi nào đó bên trong cuộc chiến.


Tín đồ Đọa Tinh đem 1 nữ nhân đẩy vào góc chết.

Nữ nhân này có làn da ngăm đen, nhưng gương mặt lại là người châu á.


Tiêu Mộng Kỳ !


Đối với nàng mà nói, hôm nay
chính là ngày nàng chờ mong đã lâu, là ngày rốt cục có thể báo thù cho Dĩ Xuyên.


Vài tín đồ đọa tinh cầm đao cầm kiếm, liều chết chém về phía Tiêu Mộng Kỳ!


Thời điểm Tiêu Mộng Kỳ chuẩn bị vận dụng vật nguyền rủa thì 1 đạo thân ảnh từ trên trời giáng xuống, sau đó ôm nàng nhảy lên cao, tiến vào tầng một của tòa thành bảo!

Tiêu Mộng Kỳ
nhìn sang thân ảnh đó.


Phương Lãnh !


“Đừng xúc động !
Mấy tên này tuy chỉ là tiểu lâu la, nhưng cũng không dễ đối phó.”

Phương Lãnh nay
đã người của gia tộc Northfield tự nhiên thực lực xưa đâu bằng nay.


“Ta
ở trong mắt các ngươi có phải cũng là tiểu lâu la hay không?”


Thanh âm này từ phía sau truyền tới, Phương Lãnh cùng Tiêu Mộng Kỳ lập tức quay đầu nhìn lại !


Một
nữ tử cầm kiếm võ sĩ, thân mặc kimono màu đen đang chậm rãi bước tới. Trên thân áo thêu đầy cánh hoa anh đào, thoáng nhìn giống như hoa rắc trên người nàng vậy.

“Hừ...... Nguyên lai là nữ quỷ tử.” Tiêu Mộng Kỳ lạnh lùng cười nói:“
Ngươi cho rằng ta sẽ sợ 1 tên quỷ nhật bản nho nhỏ sao?”


Nữ tử cầm kiếm kia đương nhiên là Amaya Takanoko. Nàng bước tới trước mặt 2 người không xa đã nhanh chóng làm ra động tác cầm kiếm tiêu chuẩn. Thoạt nhìn rõ ràng rất thuần thục.

Phương Lãnh nhìn
kiếm võ sĩ trong tay Amaya Takanoko, cảnh tượng khí thế hiên ngang để hắn biết, kẻ tới không dễ đối phó.


Thanh kiếm võ sĩ kia không phải vật nguyền rủa. Bằng không mà nói, cầm kiếm đi lại loăng quăng như vậy chưa kịp khai chiến đã bị quỷ hồn sống dậy giết chết. Chỉ sợ đối phương đang muốn thăm thực hư, phỏng chừng trong hiện thực, đối phương có lẽ là hậu nhân của danh môn nào đó tại nhật.

“Itouku Saeko, sannjyou !”


Amaya Takanoko báo ra
danh tính nhân vật nàng sắm vai, sau đó cầm kiếm võ sĩ xông về phía
Phương Lãnh![ chưa xong còn tiếp......]


ps: Vũ Sóc ánh mắt sáng ý bắt nguồn từ [ ước hội đại tác chiến ] trung Tokisaki Kurumi mắt trái......


11/03/2016

Posted by Unknown |
Chương 20 quyển 23:


Cái huyết tự này, thật ra là có sinh lộ nhắc nhở.


Nhắc nhở thứ nhất chính là tấm thẻ đen. Quỷ hồn không thể nào nắm giữ nó trong 1 thời gian dài, cho nên, chỉ cần đem tấm thẻ giao cho từng người nắm giữ, người nào nắm giữ thời gian ngắn nhất chính là quỷ hồn.


Nhắc nhở thứ hai chính là sau khi lão giả cương thi bị giết. Tuy đầu và thân thể xuất hiện cùng 1 lúc, nên rất dễ làm người ta nhầm lẫn đó là thân thể của Medusa, nhưng nếu như đem đầu sát nhập vào thân thể sẽ phát hiện, không hề trùng khớp.


Đáng tiếc, không có một hộ gia đình nào chú ý tới hai điểm này. Cuối cùng, lần huyết tự này, không ai còn sống.


Bất quá, tuy là như thế nhưng vẫn có được manh mối "Dạ U Cốc" này. Hơn nữa,tuy chỉ có La Thập Tam nhìn thấy được tin nhắn kia báo lên liên minh, nhưng tất cả liên minh đều có nằm vùng, cho nên 3 đại đồng minh ai cũng nắm được tin này.


Dạ U Cốc, Diệp Linh Linh. hai từ mấu chốt này, tự nhiên được các hộ gia đình dốc toàn lực tìm kiếm!


Đầu tiên tình báo không có vấn đề, số điện thoại đích thực là 1 trong những dãy số được những hộ gia đình kia sử dụng. Nhưng là ai gửi tới thì không biết. Lần huyết tự này bởi vì toàn bộ đều tử vong, cho nên những người trong nhà trọ không ai biết được cuối cùng người nào mới là quỷ.


Nhưng mà, trải qua tìm tòi trên internet, các loại phương thức tìm kiếm, lại phát hiện... Căn bản tìm không thấy Dạ U Cốc! Về phần cái tên Diệp Linh Linh này, cả nước không biết tìm ra bao nhiêu người trùng tên trùng họ, căn bản không dùng được.


Dạ U Cốc, cái tên này phi thường kỳ lạ, rất có thể liên quan tới 1 cái điển cố nào đó. Mọi người lại trùy tìm theo phương thức đó, nhưng vẫn không có kết quả.


Giữa trưa.


Tiểu Dạ Tử cùng Mộ Nhan Tuệ hai người, đứng trước giường bệnh của Phù Tĩnh Đình. Độc dược đã khuếch tán toàn thân nàng, hết thuốc chữa.


"Thần Cốc tiểu thư..." Mộ Nhan Tuệ lắc đầu nói: "Phù Tĩnh Đình nàng thực là đáng thương. Có biện pháp nào có thể cứu nàng được không? Ta là bác sĩ, thế nhưng cũng không nghiên cứu ra được rốt cuộc là loại độc tố nào. Quả thực giống như mấy loại độc trong tiểu thuyết võ hiệp. Vốn nghĩ muốn hoàn thành ước nguyện cuối cùng của Phàm Hiên Kỳ, nhưng ngay cả điểm ấy cũng không thể nào làm được. Ta và nàng ấy quan hệ không tồi, hiện tại, thực là khổ sở..."


"Nhan Tuệ..." Tiểu Dạ Tử nhìn về phía Mộ Nhan Tuệ bên cạnh, nói: "Ngươi là người duy nhất trong Thần Cốc Minh  biết rõ quan hệ của Phàm Hiên Kỳ cùng Chiến Thiên Lân. Cũng là người duy nhất biết rõ... Ta đã tiếp nhận mảnh vỡ khế ước trong tay Phàm Hiên Kỳ. Ngươi là người ta tín nhiệm nhất, kế tiếp ngươi vẫn tiếp tục ẩn nấp trong Dạ Vũ trong minh kiếm thêm tin tức đi."


"Vâng..." Mộ Nhan Tuệ nhìn 2 gò má gầy gò của Phù Tĩnh Đình, nội tâm quặn đau một hồi. Nàng cùng Phàm Hiên Kỳ quan hệ rất tốt, cũng là người duy nhất biết rõ thân thế của nàng ấy trong Thần Cốc Minh, mà hôm nay nàng ấy đã chết trong huyết tự, liên tưởng tới tương lai của mình, Mộ Nhan Tuệ cũng cảm thấy trong nội tâm một mảnh băng hàn. Nàng biết rõ, chỉ có gom góp tất cả mảnh vỡ khế ước lại mới có thể sống được! Nhưng Dạ U Cốc, Dạ U Cốc đến cùng ở địa phương nào?


"Tốt rồi. Đi thôi." Tiểu Dạ Tử quay đầu lại, nói: "Chúng ta đã tận lực."


"Thần Cốc tiểu thư..." Mộ Nhan Tuệ bỗng nhiên nói: "Để Phù Tĩnh Đình tiến vào nhà trọ a! Như vậy nàng có thể còn sống sót, chúng ta không phải đã có tin tức của mảnh vỡ thứ 6 sao? Hơn nữa, trên tay ngươi còn nắm giữ mảnh vỡ của Phàm Hiên Kỳ! Để cho nàng gia nhấp vào thần cốc minh của chúng ta không phải là được rồi sao? Trước kia ta cùng Phàm Hiên Kỳ tới bệnh viện xem nàng mấy lần, Tĩnh Đình là 1 nữ hài tử rất tốt, trong quá trình trị liệu, ta cảm giác được ý chí muốn sống sót mạnh mẽ của nàng."


Mộ Nhan Tuệ là y sĩ trưởng của Phù Tĩnh Đình, Phàm Hiên Kỳ cũng bởi vì tín nhiệm nàng, mới để cho Tĩnh Đình chữa trị ở bệnh viện này. Tâm tính báo ân của Phàm Hiên Kỳ đối với Chiến Thiên Lân, chính là muốn điều trị thật tốt cho Tĩnh Đình.


"Không cần." Tiểu Dạ Tử lại lắc đầu, "Tiến vào nhà trọ mà nói..., còn không bằng cứ như vậy chết đi còn hạnh phúc hơn. Chẳng lẽ ngươi không cho rằng như vậy sao? Nhan Tuệ?"


Mộ Nhan Tuệ nghe được câu này, ngây người tại chỗ. Ngẫm lại cũng đúng, tiến vào nhà trọ là sự tình tuyệt vọng bực nào, bị đánh xuống 18 tầng địa ngục cũng không hơn cái này. Hiện tại chết đi với bị đưa xuống địa ngục so sánh ra cái trước còn hạnh phúc hơn.


"Đã có Quỷ hồn, vậy cũng sẽ có Luân Hồi." Tiểu Dạ Tử không vội không chậm nói: "Như vậy, chỉ có thể chúc phúc nàng có thể chuyển thế trùng sinh rồi. Chúng ta không có biện pháp."


Mộ Nhan Tuệ vẫn phải ở lại đây làm việc, bởi vì cha mẹ của nàng đều khoẻ mạnh, mặc dù tiến vào nhà trọ, nhưng nàng vẫn cần làm việc để phụ cấp gia đình.


Mà Tiểu Dạ Tử sau khi rời khỏi bệnh viện, liếc mắt nhìn thấy không xa bệnh viện, có 1 nữ tử tóc quăn tay cầm cây dù đang đứng chờ nàng. Nữ tử kia tuổi tác thoạt nhìn không sai biệt lắm với Tiểu Dạ Tử, nhìn thấy Tiểu Dạ Tử đi tới, lập tức dùng tiếng nhật nói: "Tiểu Dạ Tử! Ta ở đây!"


Tiểu Dạ Tử bước nhanh tới, vừa bước tới trước mặt, nữ tử đó liền nói: "Ngươi tới bệnh viện thăm bệnh, kỳ thật có thể dẫn ta cùng đi, bằng hữu của ngươi cũng là bằng hữu của ta."


"Thương đâu này?" Tiểu Dạ Tử nhìn chung quanh một chút, hỏi: "Tại sao không thấy Thương?"


"Này uy uy, ngươi không cần đối với ta như vậy ah... Tốt rồi tốt rồi, đã biết. Lần trước chuyện ngươi nhờ, ta rất tận tâm đây này. Ta ngược lại thực sự không ngờ ngươi lại muốn gặp Thương kia đó."


"Ta có một số việc không nên chậm trễ. Như vậy, kết quả thế nào?"


"Ân, ta mang ngươi đi gặp Thương. Về phần nữ nhân tên Sở Di Chân trên cơ bản đều đã điều tra. Bất quá, nàng và ngươi quan hệ như thế nào? Ngươi dường như đối với chuyện này phi thường có dụng ý?"


"Chuyện này đối với ta rất trọng yếu. Cho nên vô luận như thế nào, phải giải quyết nhanh 1 chút."


"Ta ngược lại cảm giác rất thú vị đó, ngươi cùng Thương lúc trước đều tốt nghiệp trung học sau đó liền trở thành thám tử, danh tiếng của ngươi vẫn 1 mực lấn át nàng, làm cho nàng hy vọng có thể cùng ngươi một lần cân sức ngang tài. Muội muội này của ta có chút tùy hứng, cho nên ngươi cũng đừng quá để ý."


"Không có gì. Cạnh tranh chỉ là 1 bên tình nguyện mà thôi, ta chưa từng nghĩ tới sẽ lấn át nàng ấy đâu."


Mà trong lúc các hộ gia đình đang hao tâm tổn sức tìm kiếm Dạ U Cốc, lúc này ở trong Dạ U Cốc...


Di Chân ngã trên mặt đất! Toàn bộ tay phải của nàng đã triệt để biến thành đá. Không đơn thuần là như thế, nàng phát hiện, bộ phận đầu gối chân trái cũng đang biến thành đá.


"Những người trong cái trấn nhỏ này, cũng biến thành thạch đầu như thế này sao? Tại sao có thể như vậy..."


Giờ phút này, bầu trời đã bắt đầu tối. Nhưng dựa theo thời gian, quỷ vẫn chưa tiến vào trong trấn , như vậy có nghĩa quy luật nguyền rủa đã cải biến.


Di Chân không ngừng thở hổn hển, nàng hiện tại di chuyển rất khó khăn. Hơn nữa, một khi chân trái hoàn toàn biến thành thạch đầu, như vậy liền không thể nào chạy được nữa.


Mà nàng lại bắt đầu lo lắng, Lý Ẩn đâu? Lý Ẩn thì sao?


Trên người mình có bức điêu khắc còn biến thành như vậy. Lý Ẩn không phải càng thêm nguy hiểm sao? Hắn sẽ chết , sẽ bị giết chết đó!


Nghĩ đến đây, Di Chân không dám buông lỏng, lại tiếp tục đi tới. Nhưng nàng cũng không biết, Lý Ẩn bây giờ đang ở đâu. Hơn nữa, Diệp Gia theo lời nói của Bồ Mỹ Linh ở nơi nào?


Lúc này trước mắt xuất hiện 1 cửa ra vào 1 căn nhà, Di Chân từng bước một đi tới, nàng cảm giác bộ phận hóa ở chân trái đang gia tăng. Một khi nó hoàn toàn hóa đá, như vậy nàng chỉ còn lại 1 cái chân để di chuyển rồi.


Nhảy vào trong phòng, nàng lập tức đem cửa đóng lại. Hiện tại, không biết khi nào thì quỷ sẽ xuất hiện, mà nàng có thể đã bị nguyền rủa, cũng có nghĩa là, tánh mạng của nàng leo lét như ngọn đèn sắp tắt trong gió.


Thế nhưng mà đến chết, nàng cũng không thể thấy được Di Thiên sao?


Mỗi lần nằm mơ, chứng kiến cái hắc ám kia! Phảng phất như nó 1 là một nơi chỉ có bóng tối vĩnh hằng, không hề có ánh sáng!


Sau lưng nhà trọ không biết còn cất dấu bao nhiêu bí mật nữa đây?


"Di Thiên... Nếu như ta chết, Di Thiên cũng sẽ chết..."


Di Chân rất rõ ràng điểm này. Chèo chống cho tới bây giờ, chính là vì Lý Ẩn và Di Thiên hai người. Nhưng, thật sự làm không được sao?


Không!


Di Chân đã phát lời thề, cho dù gặp tuyệt cảnh gì, nhất định cũng không buông bỏ! Giống như lời nói của Lý Ẩn, nàng muốn tự thân sáng tạo kỳ tích! Một đường cho tới bây giờ, làm sao có thể buông tha! Nếu như buông tha, nàng làm sao có thể đi tới đích?


Coi như là trời xanh này, cũng không thể khiến nàng cúi đầu! cho dù vận mệnh muốn chiếm đoạt sinh cơ của nàng, nàng cũng phải đoạt lại! Sở Di Chân không tin vào thiên mệnh, chỉ tin vào chính mình! Mù quáng đi theo vận mệnh, chỉ là buông bỏ bản thân, lừa mình dối người mà thôi.


"Ha... Ha ha, ha ha ha ha ha ha..." Di Chân chống đỡ thân thể, bỗng nhiên nở nụ cười, "Thiệt là, ta đại khái đã quá lâu không có chấp hành huyết tự, đầu óc trở nên chậm chạp rồi. Loại tuyệt cảnh này, không phải lần đầu tiên gặp được, Tử thần nhiều lần thiếu chút nữa mang ta đi, nhưng không phải đều bị ta dọa lùi sao? Trái tim của ta, không phải vẫn còn đang nhảy nhót sao? Không có tay không có chân thì thế nào? Đầu óc của ta không phải vẫn còn đang ở đây sao?"


Đúng vào lúc này, Di Chân bỗng chú ý tới trước mắt cách đó không xa, 1 khung hình bị vỡ trên mặt đất, bên trong có 1 tấm hình.


Di Chân đi tới, dùng tay trái cầm bức hình lên.


"Đây là..."


Trên tấm ảnh có hai nữ hài tử đáng yêu, một người buộc 2 bím tóc đuôi ngựa, một người để mái ngang trán. Sau lưng hai nữ tử là 1 căn nhà. Trong trí nhớ, Di Chân lúc trước có đi qua ngôi nhà này, nhưng biển số đề là nhà họ "Lữ" .


Lật về sau, nàng thình lình nhìn thấy dòng chữ "Ảnh lưu niệm chụp tại nhà Diệp Linh Linh " .


Diệp!


Diệp Linh Linh!


Di Chân lập tức nhớ lại con đường từ căn nhà đó tới nơi này. Nàng lập tức đẩy cửa ra, sau đó hướng về nơi đó mà đi tới!


Trước mắt, chân trái hóa đá đã rất nghiêm trọng. Chỉ có thể dùng chân phải đi bộ, Di Chân lúc này cắn chặt răng, nàng không biết kế tiếp có thể thuận lợi được hay không, nhưng phải đánh cuộc 1 keo!


Chuyển qua con đường này... Lại qua 1 khúc cua... Di Chân rốt cục đã nhìn thấy căn nhà đó ở ngay trước mặt!


Nàng lập tức liều mạng chạy tới, nhưng lại thiếu chút nữa ngã xấp xuống. Cũng may chỗ hóa đá trên người nàng không bị vỡ. Di Chân biết rõ, thạch đầu nếu như vỡ vụn, nàng chỉ sợ sẽ lập tức chết đi a.


Đồng dạng với... những con quỷ kia.


Đem cánh cửa đã lung lay đẩy ra, Di Chân rất nhanh lục lọi tìm được thư phòng, chỉ thấy ở trên bàn có đặt 1 cái hộp!


Nhật ký Bồ Mỹ Linh!


Nhưng mà, ngay cùng một thời gian, Di Chân còn phát hiện một việc. Chính là, bên cạnh cái hộp còn có 1 mảnh da. Phía trên nó, tràn ngập những chữ cái.


Di Chân lập tức từng bước một đi tới!


Nhưng đúng lúc đó, phía dưới bàn trà thình lình thò lên 1 cánh tay thối rữa, chộp tới cái hộp cùng mảnh da kia!


Di Chân lập tức nhẩy 1 bước xa nhào tới, đem trọn cái bàn trà đẩy ngã xuống đất, cái hộp cùng mảnh giấy đều rơi trên mặt đất! Tiếp theo, Di Chân một phát bắt được cả hai thứ!


Tiếp đó nàng muốn chèo chống để đứng lên, lại phát hiện... Nàng đứng không nổi!


Chẳng lẽ...


Chẳng lẽ chân phải cũng bắt đầu hóa đá rồi sao?


Sau đó, nàng cảm giác chân phải bị 1 bàn tay bắt lấy, bắt đầu kéo nàng về phía sau! Hai chân bị hóa đá không thể nào nhúc nhích!


Nhưng đúng lúc này, cửa sổ thủy tinh bỗng nhiên vỡ vụn, một thân ảnh vọt tiến vào!


Nhìn về phía thân ảnh kia, hai mắt Di Chân tức khắc thả ra hào quang: "Lý... Lý Ẩn!"


Đồng thời, nàng còn chứng kiến, trên tay hắn, cầm một cái đèn lồng! Ánh lửa trong đèn lồng rất chói mắt, vậy mà làm cho nàng có chút khó có thể mở mắt.


"Dẫn... Đèn dẫn đường!"

P/S: Dạo này hơi bận chút nên truyện sẽ post chậm hơn và ít chap hơn, mong mn thông cảm nha.