11/03/2016

Posted by Unknown |
Chương 17 quyển 23:


Trong một cái chớp mắt, Di Châncảm thấy giống như linh hồn đã lạc đi nơi khác.


Nàng vẫn cho rằng sau khi chết nàng có lẽ sẽ được giải thoát. Giờ phút này, nàng mới phát hiện ý chí sinh tồn của nàng còn rất mãnh liệt.


Nàng không muốn chết,không muốn biến mất, không muốn không bao giờ trông thấy Lý Ẩn nữa.


Nàng muốn sống!


Trongchớp mắt khithân thể của nàng bị lôi ra cửa sổ, nghênh đón chính mình chỉ có mặt đất cứng rắn phía dưới mà thôi. Tốc độ rơi thật nhanh, trong khoảnh khắc ngắn ngủi căn bản không kịp nghĩ nhiều chuyện, điềuduy nhất lưu trong đầu nàng chỉ có một cái tên.


Lý Ẩn!


"Đông!"


Một âm thanh vang dội, Di Chân cảm thấy choáng váng, trên thân thể rất đau, nhưng nàng lại cảm giác có một thân thể khác đang đỡ lấy nàng. Tiếp theo một thân ảnh quen thuộc đến mức làm nàng không biết diễn tả như thế nào!


"Học... trưởng?"


Lúc này, nàng không kịp nghĩ nhiều nữa, chỉ cảm giác thân thể được nhấc lên khỏi mặt đất!


Khi hắn xông lại ôm lấy nàng, trong chớp mắt đầu của hắn tựa hồ quên hết tất cả mọi thứ.


Rõ ràng là mộtthể xác không có tâm, nên hắn không có cảm tình, rõ ràng là như thế...


Nhưnghắn thật không cách nào ngồi nhìn nữ nhân này chết trước mặt hắn. Hắn cứ như vậy nhào tới, ôm lấy nàng.


"Di Chân..." Hắn kêu gọi tên của nàng, vừa rồi khi Di Chân rơi xuống hắn có chạy ra đỡ nhưng  một phần thân thể của nàng vẫn bị chạm xuống mặt đất cho nên, Di Chân nhanh chóng ngất đi.


Không biết qua bao lâu, Di Chân mới cảm thấy thân thể bắt đầu dễ chịu hơn, nàng hơi hơi mở mắt ra, liền phát hiện mình đang nằm đắp chăn trên một cái giường.


Trước mặt là một cửa sổ đã được kéo rèm che. Trong phòng hơi tối, nhưng có một thân ảnh đang ngồi bên cạnh nàng.


"Học trưởng?" Di Chân vội vàng chống lấy thân thể, thì mới phát hiện, trên người nàng bị băng bó không ít. Nàng chỉ cảm thấy toàn thân đều là mồ hôi nhễ nhại, mà người trước mặt thì lập tức mở miệng.


"Ngươi đã tỉnh lại?"


"Thật là ngươi, học trưởng..." Di Chân vui đến mức phát khóc, lập tức ôm lấy người ngồi trước mắt. Nàng lau nước mắt nói: "Học trưởng ngươi không có việc gì thật tốt quá, ngươi còn sống, ngươi còn sống..."


Hắn vỗ vỗ bả vai Di Chân, không cách nào nói ra lời bản thân muốn nói.


"Ngươi, tiếp tục nghỉ ngơi một chút a. Ngươi cuối cùng đã gặp cái gì..."


"Ta, ta thiếu chút nữa đã coi là học trưởng chết rồi. Chỉ là lúc ấy ta phát hiện phân thân còn lại của con quỷ đuổi giết học trưởng, cho nên ta liều mạng chạy qua để đập vỡ, khá tốt cuối cùng cũng không có chết..."


Tay của hắn bỗng hơi run run, tiếp theo vuốt cái thân thể vết thương chồng chất kia, nói: "Ngươi không cần làm như vậy đâu, ta sẽ không chết, ta sẽ không chết được..."


Di Chân gật đầu, nói: " Học trưởng sẽ không chết đâu. Ngươi như thế nào mà chết được đúng không? Ngươi cũng là người có thể tự tay sáng tạo ra vô số kỳ tích mà. Học trưởng, nói cho ta biết ngươi không có bị thương chỗ nào chứ? Chuyện gì xảy ra khi chúng ta lạc nhau? Ngươi làm sao lại vừa vặn chạy đến đỡ được ta?"


"Ngươi nghỉ ngơi trước đi." Hắn chỉ là nói nhàn nhạt như vậy: "Hiện tại bảo tồn thể lực là trọng yếu nhất. Trước mắt quỷ đã rời khỏi thị trấn rồi, chờ ngươi nghỉ ngơi xong chúng ta lại tiếp tục đi tìm Diệp gia a."


Kỳ thật, trongnội tâm Di Chân đã sinh ra một điểm hoài nghi, cái gọi là Diệp gia kia hẳn là một trong những ngôi nhà đã mất biển số. Bởi vì từ lúc vào trong trấn đến bây giờ cũng có mấy nhà đã bị mất biển số.


Vô luận như thế nào, nếu không tìm thấy nhật ký củaBồ Mỹ Linh, thì còn cách chờ chết trongDạ U Cốc này thôi. Bởi vì cái trấn nhỏ này đi vào thì dễ nhưng đi ra thìkhó. Còn nếu bỏ qua mảnhnhật ký, thì chính là vĩnh viễn cũng không thể nào ly khai khỏi cái không gian dị thường này. Thêm vào đó, Di Thiên cũng không cứu được.


Trong nội tâm Di Chân, sự quan trọng của Di Thiên cùng Lý Ẩn không có ai trước ai sau, hai người kia chính là người nàng yêu nhất trên thế giới này.


"Không, đã như vầy thì phải nhanh chóng đi tìm a!" Di Chân nghe quỷ đã rời khỏi, lập tức chống lấy thân thể đi xuống giường, bây giờ là cơ hội tốt nhất, dù chỉ là từng phút từng giây cũng đều rất quý báu.


"Ngươi không có việc gì chứ?"


" Không có chuyện gì đâu." Di Chân nói xong liền đi đến trước cửa sổ, kéo bức màn hơi hơi hé ra nhìn bầu trời trống không bên ngoài, hiện tại vẫn còn rất u ám, nhưng cũng không đến nỗi triệt để âm u.


"Di Chân."


"Ân?" Di Chân quay đầu lại, nàng phát hiện một điều, học trưởng rất ít khi gọi tên của nàng.


"Cảm ơn ngươi. Còn có... Về sau đừng vì ta mà liều mạng như thế nữa. Bởi vì... Ta không đáng."


Hắn chỉ nói vài câu như vậy,xong liền quay đầuđi.


Di Chân nhìn bóng lưng của hắn, nội tâm dâng lên một hồi ấm áp. Vừa rồi một thanh âm gọi kia "Di Chân" đã đủ làm cho nàng vui vẻ mà chịu đựng rồi. Cho dù là nguy hiểm lớn đến đâu, nàng cũng sẽ không tiếc.


Diệp gia, là nơi mà Bồ Mỹ Linh cất giữ mảnh nhật ký của hắn. Trước đây hai người đều cho rằng có thể dễ dàng tìm thấy, nhưng lúc này đây lại hoàn toàn ngược lại, mặc dù đã tiêu hao rất nhiêu khí lực như vậy, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.


Đương nhiên, một phầnphạm vi thị trấn này thật sự cũng rất lớn.


Bắt tay vẽ lại bản đồ thị trấn nhỏ, Di Chân đi ra khỏi phòng, nói: "Ân, chúng ta đã đi qua không biết bao nhiêu địa phương, mà cũng có nhiều nhà không có biển số làm dự đoán củachúng ta hơi sai lệch...."


Hắn cũng nhìn bản đồ, nói: "Chủ yếu thời gian Quỷ không được đi vào thị trấn thật sự quá ngắn. Thời gian ngắn ngủi như vậy, chúng ta cũng tìm không được bao nhiêu đường."


"Kỳ thật chúng ta còn phải cân nhắc một vấn đề." Di Chân chỉ vào bản đồ nói: "Những biển số nhà...kia mặc dù không phải nhà của Diệp gia, nhưng cũng cần đi xem qua một chút. Chúng ta không thể xác định khả năng quỷ có thể cố ý thay đổi biển số nhà. Loại bẩy rập này trước đây khi tham gia huyết tự, ta đã gặp rất nhiều rồi."


"Đúng, có khả năng." Hắn nhẹ gật đầu, đáp: "Như vậy, kế tiếp nên làm như thế nào?"


"Chúng ta chia nhau tìm đi." Di Chân cuối cùng đưa ra mộtquyết định xương máu. Bây giờ quỷ không còn ở trong thị trấn, nếu cứ tập chung cùng một chỗ hành động hiệu suất sẽ giảm xuống. Tách ra mà nói..., khả năng tìm được có lẽ rất cao, hơn nữa có thể phá vỡ được nhiều tượng đá hơn.


"Cái này... Không có vấn đề gì sao?"


"Không có sao, dù sao đi cùng nhau, cũng đâu gặp chuyện gì bất trắc đâu. Chỉ là, học trưởng ngươi cần phải coi chừng, một khi trời hoàn toàn tối mịt lại, phải lập tức trở lại nơi này!"


"Được rồi."


Di Chân lúc này thật sự không muốn tách khỏi Lý Ẩn, nhưng suy nghĩ vì đại cục nhất định phải mau chóng tìm được mảnh nhật ký, như vậy mới có thể biết rõ sinh lộ ở đang ở phương nào. Dù sao đây cũng không phải thật sự đi chấp hành huyết tự, nên sẽ không có chuyện xuất hiệnnhắc nhở sinh lộ thì sẽ có người phải chết.


Thời điểm chuẩn bị chia nhau ra hành động, bỗng nhiên hắn nói: "Coi chừng, Di Chân,ngàn vạn lần đều phải sống sót."


"Lý, Lý Ẩn..." Di Chân nhìn về phía hắn, chỉ cảm thấy, thời gian như dừng lại trước mắt nàng.


" Đừng vì ta mà hy sinh, hãysống sót vì chính ngươi a."


Sau khi nói xong, hắn liền xoay người đi ra. Mà Di Chân thì vẫn đang ngơ ngác đứng tại chỗ, tâm tình thật lâu vẫn không cách nào hồi phục như bình thường.


"Lý Ẩn..."


Cũng may lý trí củanàng vẫn còn, biết rõ hiện tại thời gian rất quý báu, không được lãng phí, cho nên lập tức cất bước hướng về phía sau đi đến. Nàng xem lại bản đồ, quyết định trước tiên phải tìm xung quanh những nơi gần nhất đã.


Nàng hi vọng, nó sẽ không bị đổi số nhà. Bằng không thì với phạm vi cái trấn này thực là muốn tuyệt vọng.


Cần phải tìm được mảnh nhật ký mới có thể biết rõ sinh lộ là cái gì.


"Bất quá..." Di Chân lại bắt đầu cân nhắc đến một vấn đề: "Cái không gian này đích thật là nơi diễn rahuyết tự lần thứ mười sao? Cẩn thận ngẫm lại, mảnh nhật ký cũng không có minh xác đề cập đến không gian huyết tự đặc thù diễn ra năm mươi năm một lần. Chỉ nói là đi tớiDạ U Cốc. Nếu như là lần thứ mười huyết tự, chỉ cần đạp nát  phân thân của những bức được đá thì có thể làm cho quỷ biến mất, như vậy độ khó rất không cân xứng, thật khó lý giải."


Ở Dạ U Cốc này rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Trừ lần đó ra, Di Chân còn phát hiện, cái chỗ này đích thật có người sinh sống, là nơi đã từng thật sự tồn tại. Điểm này không khó phát hiện, bởi vì thông qua một ít nhãn hiệu đồ dùng trong nhà, cũng có thể đoán được là nhãn hiệu có thật. Chỉ là thời gian đều tương đối đã lâu, sớm nhất cũng là đồ dùng của những năm 60.


Nếu như người trong cái trấn nhỏ này, thật sự là con người. Vì cái gì nó lại biến đổi thành không gian này? Vì cái gì mọi người trong một đêm chết hết và bị biến thành thạch đầu?


Đây đều là nguyền rủa củanhà trọ tạo thành sao?


Hay là ảnh hưởng của huyết tự cấpMa Vương?


Đây hoàn toàn vẫn là một điều vô cùng bí ẩn. Vô luận suy nghĩ như thế nào, cũng khó đưa ra được kết luận. Di Chân cuối cùng chỉ có thể cho rằng, tìm được nhật ký của Bồ Mỹ Linh mới có thể  vạch trần hết thảy chân tướng sự việc.


Nhìn đồng hồ đeo tay, khoảng cách quỷ có thể tiến vào thị trấn, còn có khoảng một tiếng đồng hồ nữa thôi. Thời gianphi thường cấp bách.


Đúng vào lúc nàng chuyển qua một cái góc rẽ phía trước, nhưng điều đập vào mắt nàng lập tức làm chobộ pháp dừng lại!


Nàng trợn to hai mắt, không dám tin nhìn về phía trước!


"Cái này... Đây là cái gì?"


Chỉ thấy trước mắt có một gốc cây liễu đại thụ. Mà trên một nhánh cây liễu có một nữ nhân thắt cổ tự sát! Bộ mặt của nữ nhân kia đã hoàn toàn hư thối, nhưngkhiến người  khác cảm giác đáng sợ nhất chính là, nửa người dưới đã biến thành tượng đá!


Cái này khiến Di Chân hoàn toàn không lý giải được.


Nữ nhân thắt cổ tự sát, một nửa thân thể là đá, còn một nửa thân thể vẫn là cơ thể con người. Chẳng lẽ, đây là một con người vẫn còn trong quá trình nguyền rủa thành quỷ sao?


Trong chốc lát trên gương mặt hư thối củanữ nhân treo cổ, hai mắt bỗngthình lình mở ra, oán độc nhìn về phíaDi Chân trước mắt! Cùng lúc đó, thân thể của cô ta cũng bắt đầu giẫy dụa giống như người đang nhảy dây... bắt đầu rơi xuống!


Di Chân không chút do dự quay đầu lại lập tức chạy như bay!


Chuyện gì đang diễn ra?


Cái trấn nhỏ này đáng lẽ đã không còn người sống rồi chứ. Nữ nhân kia rõ ràng chết cũng đã khá lâu rồi! Chẳng lẽ... đến thời gian nhất định, mới có thể biến thành tượng đá sao? Hay là trở thành quỷ rồi mới biến thành tượng đá?


Cái quy luật nguyền rủa này chính xác là như thế nào? Phải làm như thế nào mới có thể ly khai khỏiDạ U Cốc đây?


Nhưng đúng vào lúc này, Di Chân lại phát hiện một việc làm cho nàng cảm giác quá kinh khủng!


Nàng phát hiện, ngón tay cái cùng ngón trỏ trên bàntay phải làm sao đã biến hóa thạch rồi! Hơn nữa nó có hiện tượng từ từ lan rộng ra!
Posted by Unknown |
chương 16 quyển 23:


Trong chớp mắt Di Chân lao ra khỏi cửa, nàng lập tức dò xét xung quanh, đồng thời dùng tốc độ nhanh nhất chạy nước rút! Không thể không nói, thể chất của Di Chân vô cùng tốt, tuyệt không giống bề ngoài mảnh mai yếu ớt, mặc dù rời khỏi nhà trọ một thời gian dài nhưng nàng vẫn không quên rèn luyện thể thao, cho dù là phương diện võ thuật, người bình thường thật đúng là không có khả năng đánh lại nàng.


Di Chân lập tức chuyển qua bên cạnh, hướng về phía căn nhà kia chạy  tới! Phía trước có vài căn nhà chắn ngang, nên phải lách qua. Như vậy tính toán ra, khoảng cách sẽ càng tăng thêm. Trong đầu Di Chân nhanh chóng tính toán: cự ly ngắn nhất, chừng bảy trăm thước!


Nàng lập tức lựa chọn 1 con đường, đồng thời trong khi chạy không ngừng biến hóa thân hình, một hồi bên trái 1 hồi bên phải, đây là kinh nghiệm nhiều năm chấp hành huyết tự, thực hiện nhiều nên thân pháp nàng có chút thuần thục. Lại thêm nàng còn biết võ, bộ pháp của Di Chân đã đạt đến tình trạng lô hỏa thuần thanh.


"Nhanh!"


"Quá chậm, vẫn là quá chậm!"


"Nhanh ah!"


Di Chân xông qua góc rẽ, bộc phát tốc độ lần nữa. Nàng chưa hề quay đầu lại coi quỷ có đuổi theo hay không, hiện tại chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất, thời gian ngắn nhất, hủy diệt bức tượng đá kia! Hy vọng thời khắc sinh tử, bức tượng đá của nàng có thể phát sinh tác dụng.


Nhưng mà dù Di Chân tính toán kỹ, nhất định cũng không cách nào thuận lợi. Ngay lúc nàng muốn rẽ vào một đường khác, nàng chợt dừng bước, sau đó nhìn về bên cạnh, vừa vặn 1 ô cửa sổ của một căn nhà mở ra, nàng lập tức chạy tới, nhanh chóng nhảy vào trong phòng! Tốc độ thật nhanh, động tác uyển như hành vân lưu thủy, chỉ sợ vận động viên thể thao nhìn thấy cũng phải trợn mắt há hốc mồm.


Sau khi tiến vào phòng, Di Chân lập tức cúi đầu xuống, đồng thời thân thể chậm rãi di động. Mà cơ hồ mới chỉ qua một hai giây, một hồi âm thanh giống như lưỡi đao thủy tinh cắt phá, vang lên từ vách tường bên ngoài.


Di Chân cảm thấy may mắn, vừa lúc ở trước lối rẽ thoáng thấy 1 cái bóng. Nếu không, nàng liền không thể nào kịp thời trốn vào nơi này rồi. Đối diện với quỷ chính là chết. Bây giờ không phải đang chấp hành huyết tự, không có biện pháp nào bảo hộ hộ gia đình.


Thoạt nhìn, giống như không phải cùng một con quỷ...


Vì cái gì đều tập trung vào chỗ này? Có chuyện gì xảy ra sao?


Nội tâm Di Chân vừa nghĩ, vừa suy tư đối sách mới. Vô luận như thế nào, nàng cũng không thể bị bắt. Nếu như quỷ không cách nào cảm giác được vị trí mà nói..., như vậy nàng hiện tại có lẽ an toàn. Nhưng là...


Điều kiện tiên quyết là con quỷ kia không có bên ngoài.


Di Chân nghĩ vậy, tay sờ vào trong túi tiền, cầm lấy một hòn đá. Sau đó, nàng bắt đầu nhẹ nhàng di động thân thể, tiến vào 1 gian phòng ở trong căn nhà. Sau đó, thân hình dán lên vách tường, trốn ở góc chết mà cửa sổ không nhìn tới. Sau đó, đem hòn đá hung hăng ném ra ngoài cửa sổ!


Chỉ cần có thể tranh thủ dù chỉ một chút thời gian, như vậy cũng tốt!


Di Chân nghĩ tới đây, liền chạy ra khỏi gian phòng, sau đó chạy thẳng tới cửa lớn. Nàng tính toán thời gian một chút mới mở cửa ra chạy!


Đồng thời có hai con quỷ tồn tại gần kề nơi này, tính nguy hiểm tự nhiên rất lớn. Nhưng Di Chân đã trải qua mười lần huyết tự, kinh nghiệm phong phú hạng gì? Tất nhiên quyết định thật nhanh, lợi dụng lực chú ý của hòn đá kia hấp dẫn hai con quỷ, tiếp theo mở cửa lao ra.


Cái cánh cửa này vừa vặn đưa lưng về phía cửa sổ lúc trước nàng tiến vào, cho nên tuy vẫn có thể tới được căn nhà kia nhưng khoảng cách sẽ kéo xa một chút, nhưng tính an toàn được bảo đảm.


Đương nhiên, Quỷ hồn rất nhanh sẽ lại trở về. Di Chân biết rõ ràng, thời gian của mình không nhiều lắm. Nhưng bởi vì vừa rồi 1 mực nấp trong nhà, thể lực Di Chân đã hồi phục khá nhiều, hiện tại thể lực đầy đủ, nàng tự nhiên có thể phát huy thân pháp ở mức đỉnh phong.


Chuyển qua một chỗ ngoặt, Di Chân lại chạy hướng về căn nhà kia. Không thể không nói, mỗi lần quỷ tiến vào thị trấn, bầu trời sẽ trở nên cực kỳ hắc ám, giống như đêm tối, so với bầu trời bình thường màu xám càng làm người ta sợ hãi. Nhưng cái này cũng chính là 1 tín hiệu, bầu trời tối đen biểu thị có quỷ tiến vào thị trấn!


Nhanh! Nhanh! Nhanh!


Lúc này trong đầu Di Chân không kể đến an nguy của mình, chỉ có sinh tử của Lý Ẩn!


Di Chân sớm biết rõ, tánh mạng của mình đã giống như cây đèn cầy trong gió sắp tắt, ngày giờ không nhiều. Nhưng thời điểm nàng biết Lý Ẩn đã tiến vào nhà trọ, nàng biết bản thân sinh mệnh còn lại của mình, ngoại trừ tìm kiếm Di Thiên, còn nhiều thêm một việc. Chính là bảo hộ Lý Ẩn, đem hắn cứu khỏi nhà trọ!


Người nam nhân kia, thời điểm phát hiện ra nội tâm nàng cô độc và thống khổ, nhưng lại nói cho nàng biết, nàng có thể sáng tạo kỳ tích. Di Chân thật sự từng bước một đã sáng tạo ra rất nhiều kỳ tích. Có thể sống đến 5 lần huyết tự cuối cùng, bởi vì thanh âm Lý Ẩn đã trở thành chấp niệm lớn nhất của nàng!


Cái chấp niệm kia làm cho nàng có thể mỉm cười đối mặt với Tử thần!


Chết là cái gì! Trong suy nghĩ của Di Chân, chỉ cần có câu nói năm đó của Lý Ẩn, chỉ cần có hắn cái gì nàng cũng không sợ hãi.


Cho nên, nàng tuyệt đối không thể để Lý Ẩn chết! Chính là muốn mang trái tim của nàng ra, trả giá bằng linh hồn nàng, thậm chí bị ném xuống mười tám tầng địa ngục, nàng cũng không thể để hắn chêt!


Nghĩ tới đây, Di Chân càng bước nhanh hơn, không ngừng tăng tốc phóng đi, phóng đi, phóng đi! Nàng chỉ có một cái ý niệm như vậy trong đầu, chỉ có một cái ý niệm như vậy trong đầu!


"Không đủ nhanh..."


"Vẫn là không đủ nhanh!"


Nàng đi đôi giày kia, lòng bàn chân đều đã có chút đau nhức, tóc tai mất trật tự, nhưng hai mắt lại chiếu sáng rạng rỡ. Di Chân dựa vào phần chấp niệm này, không ngừng hướng về căn nhà kia mà chạy nước rút!


Nhanh... Nhanh...


Không nên xảy ra vấn đề gì ah, ngàn vạn không nên xảy ra vấn đề ah...


Ta có thể chết, nhưng Lý Ẩn, Lý Ẩn nhất định phải sống sót!


Di Chân trong lòng không ngừng liều mạng hò hét, rốt cục, tòa nhà kia đã hiện ra ngay trước mắt.


Giờ phút này, Di Chân có thể nghe được tiếng tim đập của mình. Đoạn đường này chỉ cần phạm 1 điểm sai lầm, sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ! Nàng rất rõ ràng, vô luận có thành công hủy được bức tượng đá kia hay không, mạng của mình chỉ sợ, khó có thể giữ được. Rất có thể, 1 con quỷ nào đó chạy phía sau mình, đang chuẩn bị đặt lưỡi hái tử thần lên cổ, đem mình kéo vào âm phủ Địa ngục!


"Muốn ta chết, không dễ dàng như vậy đâu!"


Di Chân không ngừng biến ảo thân pháp, vừa nhanh chóng lấy ra bức điêu khắc kia! Bức tượng nguyền rủa 2 thân thể không đầu quấn chặt vào nhau, được lấy ra từ di tích dưới mặt đất kia.


Cho dù hôm nay đã mất đi 1 khối, hiệu quả nguyền rủa sinh ra sẽ mất linh 1 phần, nhưng nếu thật muốn giết chết Di Chân, nàng không tin bức điêu khắc này không xuất ra 1 phần tác dụng!


"Di Thiên..." Cắn chặt môi, Di Chân lộ ra thần sắc điên cuồng, rốt cục vọt tới trước cửa phòng, sau đó chân phải giơ lên, đem cửa một cước đá văng!


Đã không cần phải nhẹ nhàng nữa rồi. Nàng nhắm thẳng mục tiêu tới bực tượng trên lầu, đột nhiên cảm giác sau lưng vọt tới 1 lực đạo âm trầm.


Hiện tại, phải hủy diệt bức tượng đá kia trước!


"Thực xin lỗi, Di Thiên... Thỉnh ngươi giúp ta, giúp ta!"


Di Chân nhảy vào trong nhà, rất nhanh hướng phía cầu thang chạy tới, nàng đem 3 bước gộp lai làm một nhanh chóng nhảy lên!


Lên!


Lên!


Xông lên a!


"Không được chết, Lý Ẩn, không được chết!"


Di Chân lúc này chỉ còn lại ý niệm đó trong đầu, phi tốc hướng lên cầu thang, mắt thấy đã sắp tới lầu 3, nàng cũng lập tức lia mắt thoáng nhìn, chỗ lan can cầu thang ở tầng 1, đã có 1 cánh tay thò ra bắt lấy!


Một cước xông lên lầu ba, Di Chân bước nhanh về phía gian phòng kia!


Nhất định phải nhanh, nhanh ah!


Di Chân lúc này nắm chặt bức điêu khắc, hi vọng nó ít nhiều có thể cản trở hành động của quỷ. Nàng hiện tại, không còn vật gì khác để dựa vào nữa rồi. Không tồn tại hạn chế của nhà trọ, tại Dạ U Cốc này, có lẽ thật sự là nơi nàng táng thân.


Rốt cục, nàng chạy được tới gian phòng đã nhìn thấy qua kính viễn vọng, lập tức đẩy cửa ra! Chỉ thấy trong phòng, bức tượng đá nửa đầu người ở gần cửa sổ!


Lập tức quơ lấy một cây búa, nàng thẳng hướng tới bức tượng mà đi! Chỉ cần đem bức tượng đó đập vỡ, là có thể tiêu diệt con quỷ đang đuổi theo Lý Ẩn! Di Chân lúc này trong lòng chỉ còn mỗi ý niệm ấy!


Nhưng mà, từ chỗ cửa sổ bị vỡ lại vươn vào 1 bàn tay không có huyết sắc, một phát bắt được bức tượng đá nửa đầu kia!


"Không —— "


Di Chân lúc này  con mắt trừng muốn nứt ra, bức tượng này so với tánh mạng của nàng còn trọng yếu hơn! Nàng sao có thể nhìn nó bị cướp đi ở trước mắt mình!


Không thể, tuyệt đối không thể!


Di Chân một bước xa bổ nhào qua, gắt gao túm láy bức tượng đá, mà cánh tay kia vẫn lôi kéo không chịu buông!


Di Chân lập tức vung búa lên, lợi dụng một chớp mắt này, hướng về bức tượng đá hung hăng đập mạnh!


Trước, cũng hủy diệt không ít tượng đá, những bức tượng đá kia đa phần đều yếu ớt, cho nên muốn hủy diệt cũng không khó khăn. Nhưng dù sao cái này cũng không phải đồ xứ, muốn đem nó hoàn toàn đập nát cũng cần chút thời gian.


Mà thể lực của Di Chân làm sao có thể so với quỷ?


Cái búa vừa gõ lên liền sinh ra 1 cái khe, nàng thình lình nghe được, ở cầu thang bên ngoài gian phòng, truyền đến 1 thanh âm giống như lưỡi dao cứa qua thủy tinh!


Một khi để con quỷ kia tiến vào, hậu quả thực không chịu nổi.


Lúc này, Di Chân một tay cầm tượng đá, một tay giơ cao cái búa không ngừng nện xuống, đồng thời mắt đỏ rít gào: "Toàn bộ đều cút cho ta, cút cho ta!"


"Biến ah ah ah ah ah ah ah ah ah ah ah ah ah ah —— "


Dùng sức hung hăng nhất phang liên tục, thậm chí hổ khẩu (là đoạn giữa ngón cái và ngón trỏ) của Di Chân đã chảy máu mà nàng không phát giác.


Rốt cục, cả khối tượng đá, hoàn toàn bị đập nát!


Lúc này Di Chân cũng lập tức nghe được, quái thanh sau lưng càng ngày càng gần!


Di Chân rốt cục có thể nhẹ nhàng thở ra. Nàng rốt cục làm được! Rốt cục làm được! Nàng lại một lần nữa sáng tạo ra kỳ tích!


Cùng lúc đó, cái cánh tay quỷ ở bên ngoài, một phát bắt được Di Chân, sau đó kéo cả người nàng ra khỏi lầu ba của tòa nhà!