11/03/2016

Posted by Unknown |
chương 15 quyển 23:

Ngay khi An Tuyết Lệ đang trải qua thời điểm sinh tử, thì các hộ gia đình ở nhà trọ không biết tại một địa phương khác, cũng có một nữ tử đồng dạng đang bị sinh tử vây hãm.


Đó là một gian phòng nhỏ hắc ám ở trên cao. Một nữ tử cókhuôn mặt thanh tú đang tìm kiếm một đồ vật gì đó, qua hồi lâu sau trên mặt nàng lộ ra chútbiểu lộ thất vọng khó có thể che dấu.


"Học trưởng... Ngươi đừng nên gặp bất trắc gì..." Nữ tử này đúng là Di Chân, mà nàng hiện tại đang hoàn toàn là vô kế khả thi. Ở trong Dạ U Cốclâu như vậy rồi nhưng đến bây giờ vẫn chưatìm thấy nhật ký củaBồ Mỹ Linh.


Cái trấn nhỏ này tựa hồ đã bị nguyền rủa, sau khi toàn bộ người dânchết hếtđều biến thành tượng đá. Một phầnthi thể biến thành tượng đá sẽ được lưu lại trong cái trấn này, còn một phần sẽ được để ngoài trấn.


Có thể làm vỡ bức tượng tương ứng với nhau, thì có thể làm cho ác linh trong tượng đá biến mất. Nhưng tiến vào trong cái trấn nhỏ này thì ác linh lại càng ngày càng nhiều.


" Học trưởng Lý Ẩn đã lạc mất cũng sắp gần mười tiếng rồi, điện thoại cũng không cách nào liên lạc được, hiện tại hắn như thế nào rồi?" Di Chân cuối cùng xác định, trong này không có thứ nàng muốn tìm.


"Bồ Mỹ Linh... Đến cùng ngươi cất mảnh nhật ký ấy ở đâu rồi hả?"


Vì phòng ngừa vạn nhất, nên trên đường đi nàng đã chụp lại tất cả những bức tượng đá mà mình nhìn thấy. Nên chỉ cần nhìnảnh chụp trong điện thoại di động thì nàng sẽ biết phân thân của quỷ nằm ở nơi nào. Căn cứ theo manh mối đótìm kiếm những bộ phận tượng đá khác trongthị trấn này.


Nhưng thực hiện điều này đương đối vất vả. Nàng chỉ một mực đông trốn tây, hiện tại giống như thời gian chấp hành huyết tự chỉ thị nhữngnăm trước.


Nàng không dám ly khai khỏi cái lầu các này. Quỷ hồn rất có thể đang ở bên trong trấn, một khi đi ra ngoài, có lẽ chờ đợi nàng chính là điều mà nàng không mong muốn nhất. Nàng trước kia cũng có một bức tượng điêu khắc, nhưng sau khi pho tượng thiếu mất một khối, thì sự cân bằng bắt đầu bị phá vỡ.


Di Chân rất rõ ràng, nàng cũng có thể sẽ giống như Di Thiên, bị kéo vào di tích trong cái tháp dưới mặt đất kia.


Cái di tích dưới mặt đất kia, suy cho cùng cũng như cái thị trấn Dạ U Cốc này, đều giống nhau. Cái trấn nhỏ này, cũng là địa điểm chấp hành chỉ thị huyết tự lần thứ mười, xác thực mà nói, sau năm mươi năm thì nơi đây sẽ là nơi mà những hộ gia đình đã từng đạt tới lần huyết tự thứ mười sẽ phải bước vào.


Hôm nay, dù không hề có hộ gia đình nào bước vào, nhưng nó tồn tại như cũ.


Lần huyết tự thứ mười, đó chính là bước vào một không gian đặc thù nào đó. Mà vớihuyết tự cấp Ma Vương, thì những... không gian đặc thù này hoàn toàn có thể thông thiên với nhau, cho nêntrình độ hung hiểm tất nhiên cũng lớn hơn rất nhiều.


Căn cứ theotính toán cùng phân tích củaDi Chân, quỷ hồn có thể không cảm giác được vị trí của nàng. Cho nên phạm vi hoạt động của nócũng tương đối bị hạn chế, nói cách khác, nó chỉ có thể tiến vào thị trấn này trong một khoảng thời gian cho phép, sau đó phải ly khai khỏi thị trấn trở về làm tượng đá phía bên ngoài. Mà nàng đã đại khái tính toán ra được khoảng thời gian đó, chỉ cần hết đoạn thời gian kia là có thể đi ra ngoài tìm kiếm tượng đá. Nhất định phải phá nát toàn bộ tượng đá trong trấn.


Thế nhưng có một điểm bất lợi chính là, khoảng thời gian ấy không phải rất dài.


Lợi dụng trong khoảng thời gian chưa bị quỷ phát hiện, nàng bắt đầu phân tích tất cả nhữngtin tức lấy được, bắt đầu cân nhắc nhắc nhở sinh lộ là gì. Trước mắt ưu thế lớn nhất của mình làphạm vi cái trấn này rất lớn, mà số lượng quỷ có thểtiến vào thị trấn  cũng bị hạn chế, nhà cửa rất nhiều cho nên muốn kiếm chỗ ẩn núp cũng dễ dàng.


Nhưng... Chỗ xấu là cái này không giống huyết tự, không có thời gian hạn chế. Tuy cũng có thể ly khai khỏi cái trấn này, không giống như bị huyết tự hạn chế không gian.Nhưng điều kiêng kị nhất chính là nhữngtượng đá bên ngoài trấn, thứ hai nếu như không có nhật ký củaBồ Mỹ Linh, thì cũng không khả năng ly khai khỏi cái không gian này.


Trước mắt tất cả đều đang nằm trong kế hoạch người nam nhân kia, không cách nào thoát khỏi khống chế của hắn được. Mặc dù hắn đã chết rồi, thậm chí vong hồn cũng không còn tồn tại, thế nhưngnam nhân này vẫn có thể đùa bỡn người khác như thế, Di Chân cũng không khỏi có vài phần bội phục đối với hắn.


Di Chân giấu thân thể ở phía sau bàn học, được kê sát vách tường, không để cho mình phát ra một tiếng động, đồng thời nhìn đồng hồ, tính toán thời gian. Chỉ cần đến giờ thì có thể đi ra ngoài rồi.


"Học trưởng... Ngàn vạn lần đừng xẩy ra sự tình gì ah."


Di Chân lấy ra một tờ giấy, mấy ngày này nàng đã vẽ lại bản đồ của cái trấn nhỏ này. Xác minh ghi lại những nơi mà nàng đã đi qua, Diệp gia cũng đã tìm được ba cái, nhưng không có một cái nào ăn khớp với điều kiện.


Phạm vi cái trấn nhỏ này vượt xa dự đoán của  Di Chân cho nên, hành động kế tiếp càng thêm vất vả rồi. Nghĩ tới đây, nàng không thể không cẩn thận nhiều hơn. Hiện tại chỉ có thể cầm được mảnh nhật ký mới có thể sống sót được.


"Học trưởng, Di Thiên... Nhẫn nại một chút nữa đi..."


Di Chân nói như vậy cũng đồng thời, lấy ra một cái kính viễn vọng, nhìn từ cửa sổ ra ngoài. Cái kính viễn vọng này nàng vô tình tìm được trong một căn nhà khác , hiện tại nó lại rất hữu dụng.


Thời điểm nhìn về phía ngoài cửa sổ, nàng đột nhiên giật mình một cái!


Ngay trước mắt, trong cửa sổ một căn phòng trước mắt, khoảng cách chừng năm trăm thước, nàng nhìn thấy được bên trong có một cái đầu lâu nhưng chỉ có một nửa mà thôi


"Đuổi giết học trưởng Lý Ẩn chính là con quỷ kia, đúng chính là con quỷ chỉ có một nửa cái đầu! Nếu diệt được nó, thì có thể làm cho nó biến mất! Không thể tiếp tục chờ đợi nữa rồi, dù sao hiện tạihọc trưởng vẫn chưa xác định được còn sống hay đã chết."


Di Chân quyết định đánh cuộc một keo.


Khoảng cách chỉ 500m, hiện tại nếu đi ra ngoài mà gặp vận khí tốt, thì có thể không gặp quỷ, phá hủy nửa cái đầu lâu kia chỉ là chuyện nhỏ.


Di Chân luôn luôn là người suy tính trước sau, nhưng vì Lý Ẩn, nàng cũng luôn không lý trí như vậy.


Trước mắt, khoảng cách thời gian quỷ phải ly khai khỏi thị trấn biến trở về thành tượng đá cònba giờ đồng hồ nữa. Vừa nghĩ tới con quỷ chỉ có một nửa cái đầu lâu rất khủng bố, Di Chân tựu không cần lo lắng nữa cái gì.


Nàng quyết định đi ra ngoài!


Cầm dao găm cầm trong tay, đi sát vào vách tường, Di Chân cẩn thận di chuyển từng li từng tí một, cuối cùng đã đến cửa phòng, nhẹ nhàng chuyển động tay cầm cái cửa sau đó rất nhanh phóng ra ngoài.


Phạm vi thị trấn rất lớn, cho nên quỷ sẽ không rất dễ dàng sẽ xuất hiện trước mặt nàng ngay được. Trước mắt quỷ hoạt động trong trấn chỉ có chừng ba con, chỉ là không biết hiện tại bọn hắn đang ở nơi nào. Căn cứ vào những tin tức trước mắt tựa hồ bọn nó không có phân thân, nhưng dù sao không phải đi chấp hành huyết tự, rất có thể sẽ xuất hiện tình huống ngoài ý muốn.


Bồ Mỹ Linh tựa hồ căn bản không quan tâm sinh tử của bọn hắn.


Di Chân chậm rãi đi ra ngoài, mang dao găm kề sát vào ngực, chỉ cần có bất kỳ ngọn gió nào thổi qua, nàng sẽ xuất dao găm ra. Mà cái bức tượng điêu khắc kia hiện tại đang để trong túi áo của nàng.


Sàn nhà đã phi thường cũ kỹ, mặc dù cẩn thận thế nào nhưng nó luôn phát ra tiếng "Kẽo kẹt kẽo kẹt". Tình huống hiện tại cũng không có biện pháp khác nữa rồi.


Di Chân bước ra ngoài nhìn những đồ vật mất trật tự đang nằmtrước mắt, lấy điện thoại di động ra mở lại những tấm ảnh chụp trước đó, cẩn thận so sánh xem đồ dùng trong nhà có phát sinh biến hóa hay bị xê dịch không. Mấtđáng kểthời gianDi Chân mớiquan sát hết, ánh mắt nàngcàng ngày càng nhạy cảm, dù chỉ bị di động mấy centimet, nàng đều có thể phát giác.


"Không có biến hóa..." Nàng nhẹ nhàng thở ra, tắt cái điện thoại đi. Nhưng vẫn như trước không dám có chút chủ quan. Những cái cửa sổ tầng trên này đều bị nàng kéo màn che lại để phòng ngừa vạn nhất.


Từ gian phòng này đi ra ngoài, bước về phía trước vài bước thì sẽ gặp một ngã rẽ, nàng đi sát vách tường, thoáng vươn đầu nhìn đằng sau góc rẽ, đó chính là nơi có cầu thang dẫn xuống dưới lầu. Trên mặt đấtvết máu hỗn loạn, cùng với một cái bình hoa cổ đã vỡ.


Nàng lần nữa mở ra điện thoại ra, so sánh xem mảnh vỡ có thiếu mất hay không, khoảng thời gian này có phát sinh biến hóa hay không.

Di Chân sau khi xem xét tức khắc yên tâm rất nhiều. Hiện tại nàng vẫn không thể thư giãn chút nào. Chỉ cần thoáng đi nhầm một bước thì có thể vạn kiếp bất phục. Nàng rất rõ cái bức tượng điêu khắc kia, đã không cách nào bảo vệ mình nữa rồi.


Nàng đi đến đầu cầu thang,nhẹ nhàng đi xuống dưới lầu, đồng thời lúc nào cũng mang điện thoại ra so sánh. Dưới lầu là một cái sảnh lớn tựa hồ đang có tiệc tùng diễn ra, bên ngoài còn có một cái sân nhỏ.


Dưới đại sảnh, mấy cái ghế đãngã xuống, cùng với một cái bàn ăn đã bị lật tung. Bên ngoài sân nhỏ, một cọng cỏ dại đều không có, chỉ có mặt đất khô nứt.


Di Chân hướng phía cửa lớn chậm rãi đi đến. Đến trước cửa, nàng nheo nheo con mắt nhìn ra ngoài.


Đường phố bên ngoài vẫn như thường ngày, nửa điểm biến hóa cũng không có. So sánh với điện thoại, cũng không có gì khác biệt.


Nàng cắn chặt răng, muốn vặn cái tay cầm cửa, nhưng trời sinh tính cẩn thận nàng lại quyết định quan sát bên ngoài thêm một chút nữa.


Các ô cửa sổ cũng không nhìn thấy bất kỳ một ai bên ngoài, bất quá đó chỉ là mặt sau của căn nhà, chính diện vẫn chưa xem xét qua.


Nàng chậm rãi di chuyển bước chân, đi tớicửa sổ phía trước, đương nhiên nàng cần phải kéo bức màn ra mới nhìn thấy được.


Nàng hơi hơi kéo bức màn ra.


Chỉ kéo một khe hở thật nhỏ, muốn nhìn rabên ngoài một chút, lúc này tình hình đang như thế nào.


Bức màn mới chỉ nhích ra một chút, chỉ gặp một gương mặt trắng bệch, chính là đang dán chặt lấy cửa sổ, con ngươi tĩnh mịch, chăm chú nhìn vào Di Chân.


Tức khắc cả người Di Chân bật về phía sau, kết quả bức màn cũng bị nàng hoàn toàn kéo xuống! Nàng lập tức xoay người bỏ chạy,nhưng phía sau đã truyền đến thanh âmcửa sổ bị mở ra!


Bởi vì một cái ghế đổtrên mặt đất làm nàng vấp phải ngã dúi một cái!


Bởi vì quá mức vội vàng, nàng không cẩn thận bị vấp phải một cái ghế, cả người ngã trên mặt đất! Nhưng lúc nàng vừa chèo chống lấy thân thể đứng lên, thì cái gương mặt trắng bệch kia đã biến mất.


Nhưng Di Chân đã trải qua nhiều lần huyết tự cho nên rất tinh tường, cái con quỷ này hiện tại đã tiến vào trong phòng rồi! Có lẽ, một khắc sau sẽ từ chỗ nào lao tới giết chết nàng!


Nàng không bao giờ ... do dự nữa, trực tiếp hướng phía cửa lớn chạy tới, mở cửa ra, sau đó thẳng tắp xông ra ngoài!


Chỉ có hủy diệt những...phần tượng đá còn sót lại mới có thể cho chúng biến mất! Cái con quỷ kia có đầu, khẳng định như vậy là phải tìm nửa người dưới!


Nhưng hiện tại Di Chân trong lúc nhất thời không có cách nào tìm được nửa thân dưới của con quỷ kia! Nàng chỉ cắn chặt răng tiếp tục hướng căn nhà phía trước cách 500m chạy tới!


Nàng đặt quyết tâm, dù phải chết, ít nhất cũng phải hủy diệt con quỷ đang uy hiếp tánh mạng Lý Ẩn trước!
Posted by Unknown |
chương 14 quyển 23:

An Tuyết Lệ một đường chạy vội, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại. Hiện tại, nàng biết rõ, tình huống đang rất bất lợi đối với nàng. Lúc trước xác ướp đoạt được tấm thẻ vẫn là không thể không trả về, liền minh xác được điểm này.


Trước mắt, vẫn đoán không ra ai là quỷ, như vậy chỉ có thể mang theo tấm thẻ trên người. Chỉ như vậy trong chớp mắt trước khi quỷ giết người, mới đoạt được tiên cơ! Nếu không, chỉ có chờ chết, giống như là Medusa, đầu bí đỏ vậy, chết không toàn thây!


Hơn nữa trước mắt, đầu bí đỏ vừa mới chết, quỷ sẽ không thể giết nàng được. Cái này cũng là cơ hội tốt, có thể yên tâm đánh cuộc! An Tuyết Lệ cho rằng, trước mắt đã có ba người chết, khả năng 2 nam giới đã chết không thấp, mà Thánh Nhật giáo Lục Hải còn có Diệp Đăng, đều là người mới gia nhập nhà trọ thời gian không dài, cho dù có thể còn sống, nhưng thể chất cũng chưa chắc khỏe hơn so với mình.


Chém giết! An Tuyết Lệ biết rõ, trước mắt chỉ có thể độc ác 1 phen! Bằng không, chính là người sống ta chết. Nếu có người muốn cướp tấm thẻ của nàng, như vậy chính là phải liều mạng rồi! Dù sao cái này coi như là phòng vệ chính đáng, dù có chết người, cũng không ai có thể oán trách được!


Lúc này, nàng mới cảm nhận thật sâu sắc, huyết tự chỉ thị tàn nhẫn đến bực nào! Cũng hiểu được trước kia đọc đủ loại tiểu thuyết, đủ loại trò hề khi nhân loại đối mặt với sinh tử khủng bố. Nàng bây giờ, không phải là như thế sao?


Tuy đầu óc nàng hiện tại đang suy nghĩ chuyển động rất nhanh, nhưng nàng vẫn không dừng chân chút nào!


Diện tích phòng tập thể thao rất lớn, sợ là tới mấy 100 mét vuông, tăng tốc độ, dần dần bỏ qua ba người đằng sau, sau đó nàng còn thỉnh thoảng chuyển đổi phương hướng, cuối cùng, đẩy một cánh cửa ra, phát hiện bên trong có bể bơi!


Diện tích bể bơi tương đối lớn, mà vừa tiến vào trong An Tuyết Lệ vội vàng chạy tới bể bơi. Lúc này nước trong bể rất thanh tịnh, nàng cũng biết, nếu như đánh nhau ở bể bơi này mà nói..., hoàn cảnh thuận lợi không ít. Nàng nhìn một chút, nơi nước bể bơi sâu nhất đại khái khoảng 5 mét, mà An Tuyết Lệ lại là một kiện tướng bơi lội, cho nên không lo lắng vấn đề này chút nào. Huống chi nàng đã dùng vải bao ngực lại, cho dù rơi xuống nước, cũng không vì quần áo dính nước mà hiện ra thân thể nữ tính.


Chạy đến 1 nơi khác, cách tương đối xa với vòng bảo hộ trong bể, An Tuyết Lệ nhẹ nhàng thở ra. Hiện tại dù sao cũng không thể rời khỏi đây, phải dứt khoát lợi dụng nơi này liều mạng một phen! Hơn nữa, cho dù có người rơi xuống nước, bởi vì sợ đối phương là quỷ, chắc cũng không đơn giản nhẩy xuống nước cứu chứ?


Chỉ là, những hộ gia đình lần này tham gia có thể bơi được hay không?


An Tuyết Lệ nhớ lại, ngày bình thường các hộ gia đình đều thường xuyên tới sân vận động, nhưng đa số đều hao phí thời gian để chạy bộ, người đi bơi lội không nhiều lắm. Cho nên điểm này rất khó xác định.


Vô luận như thế nào, hiện tại chỉ có thể đánh cuộc một keo thôi. Nơi này cách vòng bảo hộ ít nhất xa hơn 3 m, người không biết bơi, rất khó có thể bơi tới đó.


An Tuyết Lệ lấy ra hai con dao găm. Vì phòng ngừa vạn nhất, nàng lần này chuẩn bị rất đầy đủ, trên người mang theo năm con dao găm, mỗi con nàng đều mài rất sắc bén.


Rút dao găm ra khỏi vỏ, nàng chuẩn bị sẵn sàng trận địa chờ đón quân địch.


Đại khái khoảng hai ba phút trôi qua, đột nhiên cánh cửa bật mở ra, người bước vào rõ ràng là độc nhãn ác ma cùng xác ướp!


Hai người liếc mắt liền nhìn thấy An Tuyết Lệ!


Lúc này, chỉ thấy tay An Tuyết Lệ cầm hai con dao găm, đứng ngay ở phía đối diện, bộ dáng hoàn toàn không hề sợ hãi. Hơn nữa nơi nàng đang đứng có chút tối, phối hợp với gương mặt ma nữ khủng bố, An Tuyết Lệ tự nhận cũng có thể làm cho 2 người kia có chút kiêng kị, cho rằng nàng có lẽ thật sự là quỷ.


Nếu như bọn họ là người mà nói...


An Tuyết Lệ tính toán tựa hồ không có sai lầm, nháy mắt độc nhãn ác ma cùng xác ướp tiến vào trong phòng bể bơi, bước chân liền trì trệ, 2 người không lập tức đi qua. An Tuyết Lệ giơ lên môt con dao găm, nàng nghĩ để cho hình tượng của mình trở nên thần bí 1 chút, kinh khủng hơn chút, để bọn hắn không dám đơn giản đi qua.


Kỳ thật, cân nhắc đến việc trong 7 người có 1 người là quỷ, ai cũng không dám đơn giản ra tay với người bên cạnh. Nhưng hiện tại tình huống đã không thể nắm chắc, vả lại đạt được tấm thẻ chẳng khác nào có tấm bảo mệnh phù, còn nữa, xác suất 1/7 cũng có chút thấp. An Tuyết Lệ cho rằng, đây là 3 đại điều kiện làm cho các hộ gia đình khó có thể ra tay.


Đương nhiên, loại kiêng kị này cũng không duy trì được lâu.


Đầu bí đỏ vừa mới chết, thời điểm hiện tại, xác thực quỷ sẽ không ra tay giết người. Nhưng xác xuất 1/3 không hề thấp, đối với các hộ gia đình, muốn ra tay cần phải suy nghĩ rất kỹ càng.


Cuối cùng, xác ướp cùng độc nhãn ác ma cũng vẫn là chạy tới. Chỉ là, hai người đánh bọc, 1 người bên trái 1 người bên phải, không cho An Tuyết Lệ có đường lui!


Bất quá An Tuyết Lệ không tính trốn chạy, mà quyết định đánh cuộc tại đây! Bây giờ là lúc quỷ không thể nào giết người, lúc này không động thủ, còn chờ lúc nào động thủ?


Mà nàng phát hiện, độc nhãn ác ma chạy so với xác ướp nhanh hơn một ít. Rất nhanh, hắn đã tới gần nàng hơn! An Tuyết Lệ bắt đầu nghênh chiến, đem con dao găm trong tay múa vài cái, mà độc nhãn ác ma cũng lấy ra dao găm.


Trước mắt, hộ gia đình nhà trọ vẫn chưa ai tìm ra được con đường nào có thể mua được đạn dược súng ống. Cho nên, vũ khí có thể sử dụng chỉ có dao găm mà thôi. Mà độc nhãn ác ma lúc này lấy ra con dao sắc nhọn, khí tức âm trầm, không khỏi làm An Tuyết Lệ có vài phần hoảng sợ, thân thể lập tức lui về phía sau mấy bước, thế nhưng lúc này, độc nhãn ác ma đã chạy tới trước mặt nàng!


Không xong, như thế nào có thể lui về phía sau đây?


An Tuyết Lệ không khỏi oán trách thời điểm mấu chốt mình lại lui về sau 1 bước, lập tức lại tiến lên một bước, một dao hung hăng bổ về phía độc nhãn ác ma! Đồng thời cố ý  đẩy hắn vào bể bơi!


Nàng lúc này cũng cảm thấy có chút khẩn trương: ông trời ạ, nhất định phải để cho con thành công! Thằng này, ngàn vạn lần đừng biết bơi ah!


An Tuyết Lệ một dao hung hăng chém tới, thế nhưng độc nhãn ác ma lại xảo diệu tránh đi, mà lúc này, xác ướp cũng đã tới gần! Hai mặt thụ địch, đối với An Tuyết Lệ mà nói cực kỳ bất lợi!


Nàng lập tức xem chuẩn cơ hội, nhớ lại kỹ thuật phòng thân lúc trước, vốn là một đao chém tới hấp dẫn lực chú ý của độc nhãn ác ma, đồng thời chân phía dưới móc qua, làm hắn té vào trong hồ bơi!


Nhưng kết quả lại thất bại, tựa hồ do vạt áo quá lớn nên có chút ảnh hưởng. Cuối cùng nàng cảm giác được, thân thể đã bị túm lấy!


Xác ướp từ phía sau lưng ôm lấy tay chân nàng! Hai con dao găm, tức khắc không có đất dụng võ!


Một khi bị chế trụ, tấm thẻ cũng sẽ bị cướp đi! An Tuyết Lệ lúc này dứt khoát hướng về phía bể bơi ngã xuống, đem xác ướp cùng kéo xuống!


Nàng cũng biết, xác ướp có khả năng là quỷ, nhưng hiện tại nàng không thể nghĩ nhiều như vậy! tấm thẻ 1 khi bị người khác lấy đi, liền khó có cơ hội lấy lại!


Sau khi tiến vào trong nước, An Tuyết Lệ liều mạng giãy dụa, rốt cục thoát được còng tay của xác ướp. Mà lúc này, độc nhãn ác ma cũng lập tức nhảy xuống bể bơi!


Tình hình bết bát nhất đã xảy ra.


Xác ướp cùng độc nhãn ác ma đều biết bơi!


Cái này gọi là phúc vô song chí ( phúc đến thì ít), họa vô đơn chí (họa đến dồn dập). Đúng vào lúc này, cửa lại lần nữa bị đẩy ra. Chỉ thấy lão giả cương thi, chống quải trượng, từng bước một đi đến bể bơi.


Lão giả cương thi cũng đã xuất hiện, làm An Tuyết Lệ trong lòng trầm xuống. Vốn kế hoạch đã diễn ra theo chiều hướng xấu, bây giờ nàng không biết nên làm như thế nào mới tốt. Hiện tại nàng vẫn không thể nghĩ ra được biện pháp giải quyết vấn đề.


Đột nhiên, toàn bộ đèn trong phòng bể bơi, lập tức tắt ngúm!


Giờ khắc này, An Tuyết Lệ cảm giác tâm nguội lạnh một nửa! Cùng lúc đó, nàng chỉ nghe được tiếng" ùm ùm", tựa hồ như có người xuống nước.


Lão giả cương thi vậy mà cũng xuống rồi hả?


Ngọn đèn ngoài cửa tựa hồ cũng tắt. Trong hoàn cảnh tối om này, An Tuyết Lệ nhanh chóng di chuyển trong làn nước, bóng tối làm nàng sợ hãi, ba người đều nghĩ biện pháp tiếp cận nàng một cách nhanh chóng. Cho dù nhìn không thấy, nhưng có thể nghe được thanh âm nàng di động trong nước...


An Tuyết Lệ lại nghĩ tới: không, không đúng, có bốn người ở đây. Trong nhất thời chưa chắc đã có ai phát hiện là ta. Chung quanh cũng không có cửa sổ, hiện tại đưa tay không thấy được năm ngón. Dưới tình huống này, ta có thể thừa cơ đục nước béo cò! V ..v ...... Ân... hình như có gì đó không đúng!


Lập tức, An Tuyết Lệ đột nhiên giật mình!


Nàng quên một chuyện trọng yếu nhất! Chính là Phàm Hiên Kỳ!


Coi như trong hoàn cảnh cực độ hắc ám, nàng cũng có thể nhẹ nhành nhìn thấu mọi thứ! Trước kia đã từng kiểm tra qua, tại nơi không hề có chút ánh sáng, thả chướng ngại vật, nàng mỗi lần đều có thể đơn giản nhẹ nhõm đi hết hành trình mà không hề đụng vào vật nào. Nói cách khác nàng ta nhìn được trong bóng tối là hàng thật giá thật đấy!


Nếu như Phàm Hiên Kỳ còn chưa chết, như vậy đối với nàng mà nói, chính là tình huống ác liệt nhất!


An Tuyết Lệ nghĩ vậy liền tăng thêm tốc độ, nhưng vì không thấy rõ ràng nên nàng đụng vào 1 người.


Là ai?


Nàng đụng phải ai?


Tuy không biết người đó là ai nhưng An Tuyết Lệ chỉ cảm thấy, ngay sau đó đối phương liền túm lấy chân nàng!


Lúc này An Tuyết Lệ đã sợ tới mực muốn xuất hồn. Túm lấy nàng, là người hay là quỷ? Hay hoặc là, Phàm Hiên Kỳ?


Nhưng An Tuyết Lệ lập tức tự an ủi mình: không sao, không việc gì đâu, hiện tại quỷ còn chưa thể giết người!


Bởi vì thật sự là quá mức hắc ám, cho nên nàng nhìn không được người túm lấy mình là ai. Hơn nữa, khí lực đối phương tương đối lớn, nàng có dãy dụa cũng không thể thoát được.


Vung dao găm muốn đâm tới đối phương! Nhưng dao găm lại chỉ có thể đâm vào trong nước! Nàng lại đâm đâm lần nữa, nhưng không có tác dụng.


Ngay sau đó, 1 chân khác của nàng cũng bị túm chặt.


An Tuyết Lệ càng ngày càng sợ hãi, đối phương có thể hay không cứ như vậy giết nàng? Phải biết rằng, tình huống hiện tại không thể ghi lên tấm thẻ được, cho dù có thể ghi, nàng căn bản không biết đối phương là ai!


Phàm Hiên Kỳ? hay là... hay là...


Nàng đột nhiên nghĩ đến, không phải Phàm Hiên Kỳ! điều này chẳng khác nào nói cho người khác biết nàng là Phàm Hiên Kỳ rồi. Như vậy, sẽ gây ra bóng dáng nguyền rủa. Cho dù có là 1 mảnh hắc ám cũng không thể ngăn cản nguyền rủa bóng dáng phát động.


Cư nhiên không phải Phàm Hiên Kỳ, như vậy...


Như vậy...


Người này, chính là... Quỷ sao?


An Tuyết Lệ hao hết khí lực toàn thân dãy dụa, thế nhưng vẫn như trước không thể thoát được hai cánh tay giống như xiềng xích kia!