11/03/2016

Posted by Unknown |
Chương 11 quyển 23:


An Tuyết Lệ vẫn mải phân tích, nhưng vẫn không đoán được ai là quỷ.


Trước mắt, đã mua điện thoại mới để có thể thông báo tin tức cho người trong nhà trọ. Vì không không thể lộ ra mình là người thuộc liên minh nào, nên cuối cùng đều thống sẽ gửi tin tức cho Lý Ẩn, sau đó Lý Ẩn sẽ tập hợp nói cho tất cả các liên minh. Mà nhắn tin tình báo lại cũng là Lý Ẩn phụ trách. Lần huyết tự này quan hệ đến mảnh vỡ thứ sáu cho nên, Lý Ẩn cùng tất cả mọi người đều nhất trí làm như vậy, cũng không lo lắng hắn có thể gian lận được.


Trước mắt, khoảng cách từ lúc Medusa chết gần nhất chỉ có độc nhãn ác ma đầu cùng bí đỏ, nhưng chỉ bằng vào điểm ấy cũng không thể xác định được. Huống chi...


Thẻ bài trước mắt đang trên tay đầu bí đỏ!


Không thể không nói cục diện bây giờ rất là rối rắm. Huyết tự đã nói rõ "Cách một thời gian ngắn sẽ lại giết một người" . Nói cách khác, có thể hiểu trong khoảng thời gian này sẽ không có người nào chết nữa" .


Sẽ không giết người mà nói..., mặc dù cho rằngđầu bí đỏ đích thật là quỷ, như vậy lực chấn nhiếp của hắn cũng bị hạ xuống không ít. Ánh mắt mọi người, cũng bắt đầu tập trung trên người bí đỏ. Dù sao, nếu như bí đỏ đầu là quỷ thẻ bài lại trên người hắn như vậy quá mức đáng sợ. Tự nhiên ai cũng muốn đến cướp đi! Trong khoảng thời gian này sẽ không có ai chết, nên đây làthời cơ ra tay rất tốt! Hơn nữa, cũng không có ai sẽ nhường chuyện này cho người khác đâu!


Không khí giương cung bạt kiếm bắt đầu trỗi lên. An Tuyết Lệ cũng bắt đầu thò tay vào trong trường bào màu đen, chậm rãi rút ra một con dao găm. Lúc này, mục tiêu nhất trí của tất cả mọi người là đầu bí đỏ!


Chỉ cần có thẻ bài trong tay, thì thời điểm quỷ triển khai giết chóc nó có thể trở thành công cụ bảo vệ mình! Hơn nữa bây giờ là thời gian quỷ không ra tay nữa, như vậy không động thủ ngay bây giờ còn đợi đến khi nào?


An Tuyết Lệ biết rõ, chỉ có hai hộ gia đình tham gia huyết tự là nam, thế nhưng khác biệt về dáng người thì không quá cao lớn, nếu hai hộ gia đình chết đi nói không chừng một trong số đó cũng có thể là nam, thậm chí có khả năng cả hai đều là nam. Nếu vậycơ hội chiến đấu giữa nữ giới với nhau sẽ công bằng hơn.


Hiện tại, chỉ chờ xem ai động thủ trước thôi!


Ngay sau đó, bỗng nhiên độc nhãn ác ma một phát bắt được bả vai đầu bí đỏ, lập tức một condao găm sáng loáng lộ ra, tiếp đó những người khác cũng bắt đầu đứng lên, chỉ có cương thi lão giả vẫn đang ngồi, không có chút động tác nào.


Nhưng đầu bí đỏ có thể né được một dao, ngay sau đó nhanh chóng đá ngã cái bàn, nắm cái ghế lên hướng về phía độc nhãn ác ma ném tới!


Trong tay An Tuyết Lệ cũng cầm dao găm hướng phía đầu bí đỏ tiến lên, lúc này nàng chỉ muốn nhanh chóng đoạt được tấm thẻ bài! Nhưng xác ướp bên cạnh nàng còn mau hơn rất nhiều, một con dao găm sáng loáng thẳng tắp phóng tới đầu bí đỏ!


Đầu bí đỏ lập tức nhảy ra, sau đó lại ném một cái ghế khác ra, thân thể không ngừng hướng phía sau bỏ chạy! Trong nhà ăn, lập tức lại xuất hiện một màn truy đuổi khác!


Thẻ bài! Thẻ bài,trong đầu An Tuyết Lệ chỉ hiện ra tấm thẻ bài. Sau khi chứng kiến cái chết của Medusakhủng bố như thế nào, nàng giờ phút này cần phải đoạt được thẻ bài, cho dù là ai nàng cũng dốc sức liều mạng!


Đầu bí đỏ chạy trốn tương đối nhanh, không bao lâu thì đã chạy ra khỏi nhà hàng, mọi người cũng lập tức đuổi theo!


Lúc này An Tuyết Lệ đang chạy ở vị trí sau cùng, nàng căn bản không có chú ý tới cương thi lão giả vẫn như trước ngồi yên một chỗ, hoàn toàn không có ý định đuổi theo.


Sau khi lao ra khỏi nhà hàng, liền nhìn thấyđầu bí đỏ xông vào phòng tập thể thao. phòng tập thể thao  tầng 17 diện tích tương đối lớn, một khi hắn chạy vào trong đấy,  thì mọi người cũng cần tốn một chút thời gian mới có khả năng tìm ra đầu bí đỏ. Mọi người sau khi tiến vào phòng thể thao cũng tách ra, đi dọc theo hành lang hai bên không ngừng đuổi theo!


An Tuyết Lệ đi theo xác ướp cũng độc nhãn ác ma. Vừa rồi độc nhãn ác ma bị cái ghế ném vào vai, xem ra làđã bị thương tốc nên độ chạy giảmđi rất nhiều.


Trong phòng tập thể thao, chỗ nào cũng để các loại máy tập thể dục, nên tìm được nơi ẩn núp rất dễ dàng. Mà lúc này, cũng không biết đầu bí đỏ đang trốnở nơi nào. An Tuyết Lệ nắm chặt dao găm, đồng thời cảnh giác nhìn độc nhãn ác ma bên cạnh. Dù sao hắn cũng có khả năng là quỷ! An Tuyết Lệ đối với hắn là kiêng kỵ nhất!


Nhưng trước mắt chỉ có cách là coi chừng thật cẩn mật mà thôi, tuy huyết tự đã giết một hộ gia đình, nhưng "Cách một thời gian ngắn" cũng không có nói rõ là bao lâu. Vạn nhất cứ cách năm phút đồng hồ lại giết một người ( tuy nhiên căn cứ theođộ dài củathời gian chấp hành huyết tự thì khả năng này rất thấp ), như vậy mình bây giờ cũng không phải là tuyệt đối an toàn.


Vô luận như thế nào, không được mắc sai lầm.


Nghĩ như vậy nên An Tuyết Lệ cắn chặt răng, tận lực đề phòng độc nhãn ác ma. Đồng thời, cũng chú ý tìm tung tích đầu bí đỏ.


Trong phòng tập thể thao tương đối yên tĩnh, hai người đều là nhẹ giọng nhẹ chân di chuyển, mới đi được vài bước An Tuyết Lệ đột nhiên nghe được một tiếng vang thật lớn, ngay sau đó bọn hắn lập tức chuyển hướng tới nơi phát ra âm thanh, nhưng đến nơi chỉ thấy, đầu bí đỏ té trên mặt đất, còn xác ướp đang đè trên thân thể của hắn, sau đó, trên tay xác ướp thình lình xuất hiện tấm thẻ bài màu đen!


Xác ướp!


Thẻ bài bây giờ lại rơi vào tayxác ướp!


Giờ khắc này, ánh mắt mọi người tự nhiên chuyển dời đến trên người xác ướp! Cầm được tấm thẻ bài xác ướp lập tức quay đầu đào tẩu!


An Tuyết Lệ quá sợ hãi, rõ ràng thẻ bài lại đổi chủ!


Nàng lúc này nghĩ nếu tình huống còn phát triển như vậy, thì tất cả mọi người sẽ biến thành bộ dáng gì đây? Vô luận ai cầm được thẻ bài đều lọt vào tầm ngắm, chẳng nhẽ cứ phải tiếp tục như vậy sao!


An Tuyết Lệ bỗng nhiên chú ý tới cương thi lão giả từ đầu đến giờ đều không làm gì cả, trong nội tâm bỗng nhiên nghĩ đến, hẳn là cái hộ gia đình này biết rõ điểm này, cho nên để mặc cho bọn hắn tranh đấu, kết quả cuối cùng dù là ai thì hắn cũng là ngư ông đắc lợi?


Nghĩ vậy An Tuyết Lệ cũng không  thèm đuổi theo nữa. Nàng cẩn thận nghĩ, tình thế trước mắt đúng là như thế. Bất luận người nào đoạt được thẻ bài đều không có chút ý nghĩa nào.Dù sao hiện tại quỷ tạm thời vẫn chưa giết người, nếu mọi người cứ hao phí thể lực như vậy thì thật không đáng. Nếu muốn tranh đoạt cũng nên đợi thêm một thời gian ngắn nữa mới đúng.


Thế nhưngtất cả mọi người đều cân nhắc trong khoảng thời gian này quỷ sẽ không giết người,  cho nên đây là cơ hội tốt nhất. Dù sao tiếp tục chờ đợi, hậu quả cũng chỉ có chết. Không ai biết người tiếp theo bị điểm chỉ là ai, cho nên lấy được tấm thẻ bài vẫn là tốt nhất.


An Tuyết Lệ muốn ngăn cản, thế nhưng không thể nói chuyện, viết chữ lại hao phí thời gian, nên làm cái gì bây giờ?


Cuối cùng, nàng hít sâu một hơi, nghĩ thầm: được rồi! Cứ để bọn hắn đấu đá nhau thôi! Thực ra tính mạng của bọn hắn cũng không phải là trách nhiệm của ta. Chấp hành huyết tự đến bản thân cũng khó bảo vệ, huống gì còn đi lo cho người khác. Dù sao cũng chẳngcó ai có thể ly khai cái tầng này, ta dứt khoát học cái cương thi lão giả kia, đợi đến cuối cùng làm ngư ông đắc lợi a.


Rời khỏi phòng tập thể thao, An Tuyết Lệ kéo theo thân thể mỏi mệt về tới nhà hàng. Nhưng nàng lại phát hiện, cương thi lão giả không còn ngồi ở chỗ cũ nữa rồi!


Nàng vốn cho rằng người này nhất định sẽ vẫn ngồi như vậy đến cuối cùng, vì cái gì lại đi đâu rồi?


Hít sâu một phen, An Tuyết Lệ lập tức chuyển hướng đi tới cái bàn gần giữa phòng ngồi xống. Lúc này nghe được bên phòng tập thể thao thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng vang, nàng cau mày không biết hiện tại mình ngồi yên ở chỗ nầy có phải thỏa đáng hay không.


Một mình ngồi ở trong nhà hàng to như vậy, thật làm An Tuyết Lệ cảm thấy rét run hết cả người.


Nàng lập tức nhìn về phía sau, lại quay nhìn về phía trước, tức khắc cảm giác rất bất an. Cuối cùng, không thể nào nhịn được nỗi sợ hãi, nàng lại chạy về phòng tập thể thao.


Nhưng sau khi trở lại phòng tập thể thao nàng không hề thấy bất kỳ ai, ở những nơi nàng đi qua cũng không gặp ai. Không biết họ đi nơi nào.


Đi qua một hàng máy tập thể dục, nàng bỗng nhiên dừng bước chân, một gương mặt cực kì khủng bố xuất hiện ở nơi nàng đã đi ngang qua rồi vèo đến bên cạnh nàng!


Đó chính làcương thi lão giả chống quải trượng! Cái gương mặt kia có thể làm cho người ta nằm mơ ác mộng mấy đêm, nó khiếnAn Tuyết Lệ sợ tới mức lập tức lui lại một bước!


Đột nhiên trông thấy người này An Tuyết Lệ cực kỳ sợ hãi, sau đó chỉ thấy cương thi lão giả chậm rãi đi tới, còn An Tuyết Lệ thì không ngừng lui về phía sau .


Cuối cùng, nàng lảo đảo một cái, cả người té trên mặt đất! Cũng khá may, khắp nơi đều có trải thảm, cho nên không phải quá đau. Mà cương thi lão giả thì trực tiếp đi qua bên cạnh nàng, nhìn cũng không nhìn nàng lấy một cái.


Người này... Có phải là quỷ hay không?


An Tuyết Lệ sợ hãi như vậy nhưng cuối cũng cũng chèo chống ở thân thể đứng dậy, hít sâu một hơi. Đúng lúc này mấy người khác đi ra.


Đúng là bọn người xác ướp.


Kết quả đánh nhau một phen, cuối cùng mọi người cũng đều ý thức được tấm thẻ bài không thể cầm làm của riêng. Bởi vậy, chỉ có một biện pháp.


Về tới quán bar, mỗi người đều đứng vào một góc, còn tấm thẻ bài thì đặt trung tâm trên mặt bàn. Một khi có ai bị tập kích, mọi người sẽ lập tức tiến lên ghi vào thẻ bài.


Lúc này, đầu bí đỏ cùng xác ướp hình như đã bị chém vài nhát dao có vẻ khá nặng, cuối cùng hai ngườixử lý một cáchđơn giản nhanh chóng, rồi ai cũng thu về một góc.


An Tuyết Lệ thỉnh thoảng nhìn cương thi lão giả, rồi thỉnh thoảng lại nhìn độc nhãn ác ma, còn có xác ướp cùng đầu bí đỏ, ai cũng rất khó có thể phán đoán. Đến tột cùng chiếc mặt nạ nào là thật?


Nàng cảm giác đầu óc toàn một mảnh hỗn độn.


Thời gian trôi qua khá nhanh.


Đã ba mươi phút đồng hồ trôi qua...


Tính toán khoảng cách thời gian so với lúc Medusa bị giết, thì sắp đến người thứ hai rồi. Trước mắt vẫn chưa có bất cứ chuyện gì phát sinh. An Tuyết Lệ tính toán nếu đem hết toàn lực chạy vội có lẽ chỉ cần hai giây, sau đóviết một con số cũng không cần đến một giây.


Chỉ là, khi quỷ giết người đâu có ai đoán được là ai, vả lại quỷ có thể chỉ cần một cái chớp mắt là xong rồi. Một hai giây, thật sự quá dài rồi. Thế nhưng An Tuyết Lệ chỉ còn hi vọng vào điều cuối cùng này thôi.


Bất kể suy đoán thế nào, đều không thể xác định được ai chính thức là hộ gia đình. Tuy đầu bí đỏ cùng xác ướp có chảy máu, nhưng điều này cũng không có thể chứng minh được cái gì.


Trong lúc này có nhiều người đứng người lên hướng về tấm thẻ bài, nhưng ai cũng lập tức rút dao găm tiến lại, cho nên ai cũng đành phải bức lui ngay. Hiện tại, ai cũng không dám đoạt đi tấm thẻ bài.


Thời gian càng lúc càng gần, An Tuyết Lệ đã cảnh giác tới cực điểm. Nàng thỉnh thoảng chú ý đến cương thi lão giả, hắn vẫn không có dị động.


Trong chốc lát, An Tuyết Lệ bỗng nhiên cảm giác thân thể một hồi chết lặng, thần trí cũng bắt đầu mông lung đứng dậy. Tuy chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt, nhưng thời điểm khôi phục thần trí, liền lập tức chứng kiến, tay đầu phải bí đỏ, đột nhiên rơi trên mặt đất! Ngay sau đó, là tay trái, đùi phải, chân trái, rồi đến phần bụng, cuối cùng là cái cổ...


Máu tươi phun ra tứ tung cuối cùng, cái đầu bí đỏ rơi trên mặt đất, lăn vài cái đến bên chân An Tuyết Lệ!


Các phần thân thể còn lại của đầu bí đỏ rơi vãi trên mặt đất, máu tươi nhuộm cả một khoảng lớn. Từ trần nhà, vách tường cùng sàn nhà đều nhuộm thành một mầu đỏ!

Đầu bí đỏ cũng chỉ ngồi như vậy mà tại sao thân thể của hắn lại bị tách rời ra
Posted by Unknown |
Chương 10 quyển 23:

Trong nhà trọ lúc này, không có ai cảm thấy buồn ngủ.


Dù sao, đây là vấn đề liên quan tới mảnh vỡ thứ 6. Lúc này, tất cả mọi người đều tập trung ở cùng liên mình của mình, tiến hành thương thảo hội nghị.


Bất quá, điều làm cho người của Dạ Vũ Minh cảm thấy kỳ quái chính là, người tên La Thập Tam ngày bình thường thường đều đi theo sau Kha Ngân dạ, nhưng lại không thấy tới dự hội nghị!


Thâm Vũ cũng không xuất hiện trong hội nghị, điều này cũng nằm trong dự tính của mọi người. Các hộ gia đình không một người nào đồng tình với nàng, mọi người đều cảm thấy hả hể nghĩ nàng đang gặp báo ứng. Nhất là người của Dạ Vũ Minh lại càng nghĩ như vậy, dù sao bọn họ trước kia đều biết Thâm Vũ từng tính toán mưu kế với huynh muội Kha Ngân Dạ, thiếu chút nữa hại chết hai người bọn họ, càng làm cho Ngân Dạ không thể không giết Hạ Tiểu Mỹ. Cho nên ban đầu bọn hắn cảm thấy rất kỳ lạ, Kha Ngân Dạ vì sao lại nguyện ý tiếp nhận Bồ Thâm Vũ tiến vào Dạ Vũ Minh.


"Cái kia, Kha tiên sinh..." Lúc này, 1 người trong Dạ Vũ minh lên tiếng hói: "La Thập Tam đâu? Bình thường hắn không hề vắng mặt trong mỗi buổi họp ah."


"Hắn có chút việc cần làm." Ngân Dạ lạnh nhạt đáp: "Cho nên không thể dự họp được. Kế tiếp, chúng ta nên thảo luận một chút tình huống trước mắt..."


Mà lúc này, La Thập Tam đang ở trên 1 chiếc xe Hummer, chạy nhanh trong khu biệt thự giá cao. Lúc này là thời gian mới gần rạng sáng, nhưng hắn vẫn như vậy không cảm thấy buồn ngủ chút nào.


Điện thoại di động của hắn luôn mở 24/24. Tình huống của bọn người An Tuyết Lệ có gì mới, Ngân Dạ sẽ lập tức liên lạc với hắn. Hơn nữa, loại chuyện này, sốt ruột cũng vô ích.


Rốt cục, hắn thấy được tòa biệt thự giữa hồ. Dừng xe lại, La Thập tam hít sâu một hơi, nói: "Không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu..."


Sau đó, hắn bước nhanh về phía cổng biệt thự. Đồng thời, trong lòng cũng cảm thấy lo lắng: tình huống của bọn người An Tuyết Lệ không biết đang thế nào? Không thể nói cho bất luận người nào biết thân phận của mình, ngay cả những người khác trong nhà trọ cũng như vậy. Cho nên đối với sự suy luận của Kha Ngân Dạ cùng Kha Ngân Vũ thực sự hơi khó khăn.


Rốt cục, La Thập Tam tới được trước cổng biệt thự, ở nơi đó đã có 1 người con gái đứng chờ đợi từ lâu.


Đó là một nữ nhân mỹ không gì sánh kịp, gặp được nàng mới làm cho người ta biết được, như thế nào là kẻ gây họa trên đời, ngẩng đầu khuynh thành, cúi đầu khuynh quốc. Dung mạo của nàng giống như một tác phẩm nghệ thuật được tỉ mỉ gọt dũa, không hề có chút khuyết điểm nhỏ nhặt nào tồn tại, ngay cả chỉ liếc nàng 1 cái, sẽ không thể nào chuyển được ánh mắt. Ngay cả tư sắc của Tử Dạ, cũng có điểm không bằng.


La Thập Tam đi tới, vội nói: "Em như thế nào lại ra ngoài này? Mau vào đi thôi."


"Thập Tam..." hai mắt nàng kia đẫm lệ, xông lên ôm lấy La Thập Tam, nói: "Em, em sợ, một mình ở nơi này, em bây giờ nên làm gì đây? Có người đã phát hiện..."


"Đi, mau đi vào."


Tiến vào trong biệt thự, đi vào đại sảnh tráng lệ, hai người ngồi xuống, La Thập Tam yêu thương vuốt ve gương mặt cô gái nói: "Nói cách khác, có người chính mắt trông thấy ngày đó, Triệu Tuyết nàng..."


"Đúng vậy, là nhân chứng cảnh sát mới tìm thấy được, hôm nay có hai viên cảnh sát tới hỏi thăm, em rất vất vả mới có thể ứng phó. Thế nhưng, cứ tiếp tục như vậy không phải biện pháp..."


"Anh biết rồi. Anh đã nghĩ ra biện pháp." La Thập Tam vén mái tóc che ngang trán nói: "Trước mắt còn chưa phải hoàn cảnh nguy hiểm nhất. Chờ một lát anh sẽ nói với em vài câu ứng phó. Vô luận như thế nào, không thể để bọn hắn tìm được sơ hở, Tâm Luyến! Còn có, hiện tượng dị thường lúc trước em nói, anh cũng đang tận lực tìm kiếm!"


"Thập Tam..." nữ tử được xưng là Tâm Luyến vội vàng bắt lấy tay của hắn, nói: "Anh bây giờ quá nguy hiểm, tiến vào nhà trọ kia, không phải cửu tử nhất sinh sao? Đều là vì em, nếu không có em..., anh sẽ không thành như bây giờ..."


"Không, hiện tại mảnh vỡ khế ước địa ngục đã xuất hiện mảnh thứ 6, rất nhanh là có thể rời khỏi. Kha Ngân Dạ là 1 người có thể tin cậy, tạm thời anh còn có thể nhờ vả năng lực của hắn. Vô luận như thế nào, anh sẽ nghĩ biện pháp cứu em! Vô luận như thế nào!"


Kế tiếp, La Thập Tam nói với nàng về sau nên ứng đối ra sao, rồi nhìn về phía Tâm Luyến: "Còn có, bá phụ bá mẫu, mọi chuyện gần đây đều không tốt lắm. Em cũng biết, dù sao... em đã chết rồi."


"Cha, mẹ..." Tâm Luyến nghe được câu này, bi thương tức khắc lại xông lên tâm trí lần nữa.


"Bọn họ nên làm sao bây giờ? Đúng vậy, em đã chết rồi, đối với bọn họ mà nói, chính là người tóc bạc đưa kẻ tóc xanh, cuộc sống hiện tại của cha mẹ như thế nào, em không dám nghĩ. Thế nhưng, em thật sự rất muốn nhìn thấy hai người..."


"Không được. Nếu như em đi gặp hai bác, cảnh sát sẽ lập tức chú ý tới. Hơn nữa cho dù gặp mặt thì như thế nào? Em đã không còn là con gái của hai bác nữa."


"Vì cái gì... Tại sao phải phát sinh chuyện như vậy? Nếu như không có chuyện như thế, chúng ta bây giờ đã có thể kết hôn, sống thật hạnh phúc. Nhưng bây giờ, nên làm cái gì đây?"


"Em còn có thể đứng trước mặt anh, có thể khóc, có thể cười, như vậy đủ rồi. Anh đã cầu xin thượng đế thương xót, không được cướp em đi mất."


"Nhưng là... anh đã tiến vào cái nhà trọ kia! Bởi vì em!"


Tâm Luyến biết rõ nhà trọ đó có bao nhiêu kinh khủng, hiện tại tình huống La Thập Tam gặp phải, còn nguy hiểm hơn nàng nhiều. Nhưng chỉ có nhà trọ đó, mới có thể giải quyết  vấn đề trước mắt.


"Ngày sau, anh sẽ hảo hảo phụng dưỡng cha mẹ em, đối với anh mà nói hai người cũng không khác gì cha mẹ thân sinh cả. Thôi không nói tới chuyện này nữa, Tâm Luyến nếu như không có chuyện gì, anh phải về trước. Trước mắt huyết tự lần này rất quan trọng, anh cần phải mau chóng trở về thảo luận biện pháp với mọi người."


Thời điểm La Thập Tam đứng dậy, Tâm Luyến vội vàng đứng lên túm lấy thân thể hắn, nói: "Thập Tam... em thật sự rất sợ, em nên làm cái gì bây giờ..."


"Thực xin lỗi, Tâm Luyến. Anh cũng không thể lúc nào cũng ở đây với em được, bây giờ là rạng sáng thì không sao. Nhưng nếu như để cảnh sát chú ý tới em thì rất phiền toái, kế tiếp có lẽ sẽ có người tiến hành theo dõi. Nhẫn nại một thời gian ngắn ah, nhất định, nhất định sẽ chấm dứt tất cả."


"Nhất định sẽ như vậy!"


Mà lúc này, tại tầng 17 trong tòa cao ốc, An Tuyết Lệ đang trốn ở bên dưới 1 cái bàn trong phòng ăn, thời điểm ánh mắt của nàng nhìn lên, liền chứng kiến, khăn trải bàn trước mặt đã bị nhuộm máu đỏ thẫm! Hơn nữa, diện tích càng lúc càng lớn.


"Đông!"


Chỉ thấy một tiếng vang thật lớn, một thân ảnh từ trên mặt bàn rớt xuống, An Tuyết Lệ sợ tới mức cả người hướng về sau thối lui, kết quả, đem cái bàn đụng ngã!


Lần này thật sự làm An Tuyết Lệ sợ không ít, nàng sợ hãi cuộn cả người lại, mở to hai mắt nhìn thi thể té trên mặt đất, người kia lại là...


Medusa!


Đầu lâu của Medusa cùng thân thể đã bị chia ra làm hai, máu tươi ở cổ tuôn ra nhuộm đỏ ẩ mặt thảm! Như vậy, người vừa rồi bị vật trên mặt bàn chính là Medusa sao?


Nhớ tới hộ gia đình đã từng dùng xúc xắc để tìm ra con quỷ, An Tuyết Lệ sợ tới mức hồn bất phụ thể, lập tức đứng lên, phóng tới cửa lớn, mở khóa ra chạy ra ngoài! Qua hơn nửa ngày mới nhớ, cần phải xắc quần lên!


Nàng phải lập tức rời khỏi đây, nếu không bị các hộ gia đình khác trông thấy, chỉ sợ sẽ nghĩ rằng chính nàng đã giết Medusa ! Nhất là bị đầu bí đỏ nhìn thấy, nàng liền cửu tử nhất sinh! Vả lại cũng không cách nào mở miệng giải thích!


Cũng may vào lúc đó, nhà hàng không có người. Nàng lập tức chạy thẳng ra khỏi nhà hàng, thời điểm đang chạy trên hành lang chợt nghe gần đó phát ra tiếng vang kịch liệt.


Nơi thanh âm phát ra, là phòng tập thể thao!


Chẳng lẽ, đã tìm được đầu bí đỏ rồi hả?


Nàng liền chạy tới cửa phòng thể thao, vừa xông vào liền nhìn thấy, ở bên cạnh cái máy chạy bộ, đầu bí đỏ bị độc nhãn ác ma cưỡi lên thân thể, độc nhãn ác ma đang đưa tay tới, tựa hồ muốn cướp đoạt tấm thẻ đen trong tay đầu bí đỏ! Mà xác ướp cùng lão giả cương thi đều không ở chỗ này.


Nàng lập tức tiến lên, sau đó, từ trong người rút ra cây bút máy cùng tờ giấy viết lên mấy chữ, rồi đưa cho hai người bọn hắn cùng xem!


Trên giấy chỉ viết ngắn gọn mấy chữ: "Medusa đã chết!"


Lần này, động tác của độc nhãn ác ma cùng đầu bí đỏ đều ngừng lại.


Không lâu sau, tất cả mọi người tụ tập bên trong phòng ăn nhỏ. Đầu và thân thể của Medusa đã bị chia lìa, tướng chết nhìn rất thảm thiết. Medusa vẫn còn đeo mặt nạ nên không thể đoán được là người nào.


Nếu như cách 1 đoạn thời gian mới giết người, như vậy trong một khoảng thời gian kế tiếp, tạm thời có thể thư giãn một chút rồi.


Nhưng điều cần phải làm là điều tra, Medusa đã chết như thế nào!


Rất cả mọi người tụ tập lại trong nhà ăn, viết trên giấy lần cuối cùng mình thất Medusa là lúc nào. Mà người cuối cùng nhìn thấy Medusa là độc nhãn ác ma. Lúc ấy hắn và Medusa đang cùng tìm kiếm đầu bí đỏ trong phòng tập thể thao, rồi chợt thấy đầu bí đỏ núp sau 1 cái máy đi bộ. Sau đó liền tiến lên bắt lấy hắn, nhưng Medusa lại không có đi lên hỗ trợ, thời điểm quay đầu nhìn lại, đã phát hiện Medusa không còn ở đấy nữa.


Độc nhãn ác ma viết, hắn cho rằng Medusa đi tìm viện binh đến, nhưng thật không ngờ nàng ấy đã chết rồi.


Mà lời của những người khác căn bản cũng giống nhau. Đầu bí đỏ nói, hắn không chút ý tới Medusa biến mất vào lúc nào.


Mà lúc này, tầm mắt mọi người đều tập trung lên người độc nhãn ác ma cùng đầu bí đỏ. Lời nói của hai người rất ăn khớp, có lẽ đều không nói dối. Nhưng, bọn họ là người tiếp cận gần nhất với Medusa trước khi cô ta chết. Cho nên, hiềm nghi tự nhiên không nhỏ. Mà thân là người bị hiềm nghi nhiều nhất, đầu bí đỏ còn mang theo bên người tấm thẻ bài mầu đen!


An Tuyết Lệ lập tức nghĩ rằng, chỉ sợ tất cả mọi người đều đổ hết hoài nghi lên đầu bí đỏ. Chỉ là nàng cho rằng, dưới tình huống lúc ấy người thứ nhất đầu bí đỏ muốn giết, hẳn là độc nhãn ác ma đang bổ nhào đến hắn mới đúng, nhưng vì sao người chết lại là người đi phía sau, Medusa.


Mà căn cứ vào lời nói của những người khác, xác nhận thời điểm Medusa chết, đều không có mặt trong nhà ăn. Đương nhiên, bản thân An Tuyết Lệ là nói giả dối. Nếu như nàng viết chi tiết ra, như vậy nàng sẽ là người thứ nhất bị hoài nghi. Vạn nhất đầu bí đỏ nhất thời xúc động lấy tấm thẻ ra viết số thứ tự của mình xuống, như vậy chẳng phải chết rất oan uổng sao?


Bất quá suy bụng ta ra bụng người, nói dối cũng chưa chắc chỉ có một mình nàng. Những người khác cũng có khả năng nói dối. Bởi vậy, những lời chứng lày không thể hoàn toàn tin tưởng.


Là ai?


Đến cùng là ai giết chết Medusa?