11/03/2016

Posted by Unknown |
Chương 9 quyển 23:

An Tuyết Lệ lúc này suy nghĩ cẩn thận.


Nhưng đã đến nước này rồi, phải hành động thôi.


Nếu như không vì cái thẻ bài màu đen kia, các hộ gia đình tuyệt đối sẽ không dám làm như vậy. Dù sao nếu như sử dụng dao găm đối với quỷ thật mà nói..., như vậy chẳng khác nào các hộ gia đình đang đi tìm cái chết. Nhưng hiện tại vì có sự xuất hiện của thẻ bài cho nên không giống với lúc trước nữa, nếu như quỷ lộ ra diện mục hung ác, chỉ cần lập tức xuất bút raviết lên thẻ bài con số thứ tự thì hết thảy đều chấm dứt!


Đương nhiên điều này là rất nguy hiểm. Nhưng mạo hiểm cũng tỉ lệ thuân với thành công. Mà hiện tại đã có một hộ gia đình bịbóng dáng nguyền rủa giết chết, hơn nữa tấm thẻ bài có thể tiêu diệt ngủy ngay tức thì, và có thể biết được mảnh vỡ thứ sáu hiện đang ở nơi nào. Thì mạo hiểm chính là điều cần phải làm.

Liều mạng có lẽ mới tìm ra được một con đường sống!


Liều mạng!


Hai chữ này vừahiện ra trong đầu An Tuyết Lệ, nàng lập tức liền xông tới!


Thân thể Medusa bị cái bàn kia hung hăng đập vào sau lưng, khiến bước đi hơi lảo đảo, sau đó An Tuyết Lệ bổ nhào qua liền bắt được nàng!


Đây là lần thứ nhất nàng chính thức tiếp xúc vớingười tham gia vũ hội hóa trang! Sau khibắt được Medusa, trái tim nàng run lên bần bật, nhưng đã làm thì chỉ có tiếp tục dấn theo mà thôi! Nàng bắt được tay phải của Medusa, sau đó hung hăng hướng phía sàn nhà kéo xuống!


Sự va chạm này khiến tấm thẻ bài tức khắc rời khỏi tay Medusa! An Tuyết Lệ lập tức vươn tay chuẩn bị nhặt nó lên, nhưng đúng lúc này, một bàn tay được đeo bao tay khác đã  nhặt được thẻ bài!


Ngẩng đầu lên nhìn, người đó chính là đầu bí đỏ!


Một cái chớp mắt, đầu bí đỏ lập tức sải bước chân chạy về hướng khác trong quán bar bỏ chạy!


Vốn là gần cửa ra vào có cương thi lão giả đứng đấy, An Tuyết Lệ cho rằng đầu bí đỏ muốn chạy thoát cũng phải dây dưa một phen. Thế nhưng thật không ngờ hắn lại muốn chạy loanh quanh trong quán bar sao? Điều này hoàn toàn làm cho nàng không có cách nào giải thích được!


Hắn đến cùng muốn gì?


Nhưng không cần quá lâu, nàng đột nhiên cảm giác da đầu như muốn nổ tung! Lúc này nàng lập tức buông tay Medusara, đuổi theođầu bí đỏ!


Hướng đầu bí đỏ chạy trốn là hướng sàn nhảy, mà ở gần đó còn có một cánh cửa nữa! Vốn, An Tuyết Lệ cho rằng cánh cửa kia là cửa nhà WC, nhưng cũng có thể không phải hoặc thường ở nhà wc cũng hay có cửa thoát hiểm!


Chỉ thấy đầu bí đỏ nhanh chóng vọt tới trước cánh cửa kia, sau đó hắn đi vào rồi đóng cửa lại!


Phạm vi tầng thứ mười bảy của tòa cao ốc nàycực kỳ rộng lớn. Cái quán bar này, chỉ là một bộ phận trong tầng này thôi, ngoài ra bên cạnh còn có một nhà hàng, một phòng chơi bi-da cùng một phòng tập thể thao, thậm chí trong phòng tập thể thao còn có một cái bể bơi rất lớn nữa.


Huyết tự chỉ đề cập đến xung quanh khu vực tầng 17. Cho nên cáchộ gia đình có thể  chạy đến bất kỳ đâu chỉ cần vẫn trong phạm vi tầng 17.Chỉ là cái quán bar này là địa điểm tập chung bắt đầu huyết tự, cho nên ai cũng phải tới đấy.


Mà khi An Tuyết Lệ vọt tới mở cánh cửa ra thì phát hiện đối diện chính là nhà hàng! Mà đầu bí đỏ, không biết đã chạy đến nơi nào rồi!


Đương nhiên, hắn không thể ly khai khỏi tầng 17 cho nên chỉ cần tìm tòi cẩn thận, nhất định có thể tìm ra hắn!


An Tuyết Lệ xông vào cái nhà hàng kia!


Nhà hàng này so với quán bar thì lớn hơn rất nhiều, lại mang chút phong cách phục cổ, trên tường đều là những bức tranh sơn thủy hay kiến trúc thời cổ đại, xung quanh không có lấy một cánh cửa sổ. Bàn ghế cũng làm giả cổ, thậm chí còn có rất nhiều bình phong, ngăn cách cho từng bàn ăn. Vì vậy nếu đầu bí đỏ ẩn núp trong này hẳn rất là dễ dàng.


Đúng lúc này, cửa nhà hàng lại bị mở ra, An Tuyết Lệ quay lại nhìn, thì thấy có thêmbốn người khác tiến vào. Nàng lập tức tăng thêm tốc độ, kéo từng cái bình phong mộtra!


Nhất định phải nhanh chóng lấy được thẻ bài! Dù sao ai cũng không biết, người cái thứ nhất bị giết sẽ là ai!


Bình phong từng cái một bị kéo ra, độc nhãn ác ma, cương thi lão giả, xác ướp cùng Medusa cũng nhanh chóng làm như vậy. Ai cũng tận lực cách càng xa cương thi lão giả càng tốt, không ai dám tới gần hắn.


Tất cả các bình phong đã được kéo ra, nhưng mà vẫn không thấy người đâu. An Tuyết Lệ oán liền một cước đá lăn cái ghếở bên cạnh, lúc này cảmgiác muốn đi wc đã biến mất, bởi vì tựa hồ lực chú ý đã bịphân tán.


Lúc này trái tim nàng đang đập rất nhanh, huyết tự bắt đầu đã gần một giờ rồi. Mà người thứ nhất chết không thể xem như bị quỷ giết được, cho nên sắp xuất hiện hộ gia đình hi sinh đầu tiên! Về phần là ai thì chẳng ai biết được. An Tuyết Lệ ngược lại hi vọng ngườithứ nhất bị tập kích chính là đầu bí đỏ, hiện tại đầu bí đỏ đang cầm trong tay một cái bút máy và tấm thẻ bài, chỉ còn chờ quỷ xuất hiện tới giết hắn, hắn có thể lập tức hạ bút.


Đồng thời, An Tuyết Lệ suy nghĩ, tấm thẻ bài kia nhất định phải dùng bút ghi sao?  Đến thời khắc mấu chốt nếu như có thể dùng huyết hoặc là những vật khác thay thế thì có được không? Dù sao trong lúc giành giật nhau thì cái bút rất dễ bị làm hỏng, mà nếu không viết được nữa thì đúng là ngàn năm oán hận, như vậy cũng có chút quá oan uổng. Bất quá, điểm này cũng không thể nào thí nghiệm được, chỉ có thể đến lúc đó tùy thời mà hành động thôi .


Lúc này nàng đi tới mấy căn phòng khác trong nhà ăn. An Tuyết Lệ chú ý đến những lô phòng ăn tách biệt này, sau đó bước một bước tiến lênmở cửa ra!


Bên trong có một vài cái bàn lớncó thể đủ cho mười mấy người ăn cơm, ghế ngồi được sắp xếp rất nghiêm chỉnh. An Tuyết Lệ vừa muốn đi qua xem bên dưới bàn phải chăng có thể đầu bí đỏ đang nấp ở đấy, bỗng nhiên sau lưng nàng lại cómột người khácđi vào.


Nàng sợ tới mức lập tức quay lại nhìn, đập vào mắt chính là độc nhãn ác ma!


Khuôn mặt trắng như tờ giấy, con mắt tà dị nhìn về phía An Tuyết Lệ, cái này tuyệt không giốngnhư là mặt nạ. Lúc ấy, tuy mọi người đều cho rằng đó là mặt nạ, nhưng là... Nhìn kỹ mà nói thì có thể cho rằng kỳ thật đó chân chính là một khuôn mặt cũng được. Đầu tóc kết hơp cùng bộ đồ tương đối hoàn mỹ. Nhất là cái con mắt độc nhãn kia...


Rõ ràng nó ở trạng thái tĩnh, nhưng bây giờ khi nhìn lại cái độc nhãn kia, thì cảm giác độc nhãn giống như đangchuyển động, nếu như là mặt nạ được chế tác quá tinh xảo, hẳn là lợi dụng ảo giác đối với một góc độ nào đó. Hóa trang là điều tâm đắc nhất đối với An Tuyết Lệ, cho nên đối mặt với loại ảo giác này nang cũng hiểu đôi chút. Nhưng loại trình độ làm được cái mặt nạ này, tuyệt đối không phải là hàng vỉa hè nơi có thể mua được một cách thông thường. Trừ phi là chính nàng chế tác mà nói..., nàng tuyệt đối không tin những người khác cũng có thể làm ra loại mặt nạ này được.


Hoặc có thể cho rằng đó là tài năngẩn giấu của mộthộ gia đình nào đó, hay là nhờ vả một nghệ nhân chế tác mặt nạ khác, hay là...


Độc nhãn ác ma này chân chính là quỷ!


Ánh mắt An Tuyết Lệ không dám rời khỏi độc nhãn ác ma nửa giây, nàng từ từ kéo giãn khoảng cách, dần dần tiến đến một cái bàn khác, nhưng nàng lại phát hiện, bất tri bất giác đã lui tới góc tường.


Bỗng nhiên, gió ở đâuthổi mạnh qua, lập tức làm cửa ra vào đóng lại!


Giờ phút này, trong phòng chỉ còn lại có hai người. An Tuyết Lệ cùng độc nhãn ác ma!


Độc nhãn ác ma cũng từng bước một đi tới, điều này làm An Tuyết Lệ nhất thời cảm giác tay chân lạnh buốt, ngay cả cử động cũng không dám động một cái. Cái con mắt tà dị kia, phảng phất như tùy thời có thể chảy huyết ra, lại phảng phất như đang thật sự chuyển động.


Độc nhãn ác ma bắt lấy khăn trải bàn, sau đó hung rút nó ra làm bát đĩa và đồ trang trí rơi hết xuống đất! Mà An Tuyết Lệ lúc này lập tức cúi đầu sợ hãi nhìn xuống phía dưới chân, thế nhưngcũng không có điều gì xẩy ra. Chỉ thấy độc nhãn ác ma cũng hướng nhìn nàng rồi quay đầu đi ra ngoài.


An Tuyết Lệ nhẹ nhàng thở ra, độc nhãn ác ma mở cửa đi ra khỏi phòng, cửa cũng đã khép lại rồi! Nàng mới cảm giác toàn thân xụi lơ, nhưng lại đột ngột nghĩ đến, không bằng tại đây giải quyết nỗi buồn a? Dù sao núpbên dưới cái bàn cũng không có ai nhìn thấy đâu, tạm thời gian phòng này cũng sẽ không có người tiến vào nữa!


Nàng lập tức đi tới phía cửa khóa lại, sau đó mang khăn trải bàn trải lại lên trên, rồi nhanh chui xuống bên dưới, kéo quần xuống bắt đầu...


Nàng lúc này nửa điểm khó xử cũng không cảm thấy, vấn đề hiện tại là làm như thế nào để sống sót, ở thời điểm này ai lại đi cân nhắc loại vấn đề này đâu, nếu có thì tuyệt đối là ý nghĩ không bình thường, không phân rõ chính phụ rồi.


Lúc này nội tâm nàng vẫn như cũ rất là sợ hãi. Đến cùng nên làm như thế nào bây giờ? Nếu ai đó tìm đượcđầu bí đỏ trước mà nói..., có thể cướp đi tấm thẻ bài thì làm sao?


Nghĩ đến đây, An Tuyết Lệ hi vọng mau chóng giải quyết hết nỗi buồn.


"Đăng!"


Mặt bàn trênđỉnh đầu, bỗng nhiên phát ra một tiếng vang!


Tiếp đó lại "Đăng", "Đăng", "Đăng" ! Cả cái bàn lớn cũng bắt đầu rung lên bần bật!


Trong nháy mắt An Tuyết Lệ chỉ cảm thấy như mình đã ngã vào trong hầm băng!


Có "Người" đang đứng trên mặt bàn!


Đương nhiên, cái kia khẳng định không phải người! thời điểm An Tuyết Lệ khóa chặt cửa, trải khăn trải bàn ra rồi chui vào bên dưới cái bàn, trong này hoàn toàn không có người!


"Đăng" !"Đăng" !"Đăng!"


Tiếng vang tiếp một hồi lâu mới ngừng lại được. Lúc này, sắc mặt An Tuyết Lệ đã trắng bệch ra, tuy nhiên nàng đeo mặt nạ ma nữ bên ngoài nên nhìn không ra.


Nàng cuối cùng đã đi xong, nhưng bàn tay vẫn cứ nắm chặt quần không động, không có chút nào như muốn làmđộng tác kéo quần. Trong đầu nàng hiện tại chỉ nghĩ đến một điều: người thứ nhất quỷ lựa chọn muốn giết chính là nàng!


Hiện tại, nàng cũng không thể mở miệng cầu cứu, bởi vì như vậy quỷ sẽ biết nàng đang ở bên dưới cái bàn rồi!


Không, không được chết, không được chết!


Nàng chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, mà trên mặt bàn bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn "Đông" !


An Tuyết Lệ tức khắc bịt miệng lại, bởi vì nàng sợ cơ thể không tự chủ được sẽ hét lớn!


Đầu óc của nàng tức khắc suy nghĩ với tốc độ khá nhanh,biện pháp nào có thể tránh được một kiếp này!


Đúng rồi... đầu bí đỏ! đầu bí đỏ có thẻ bài! Có lẽ hắn cũng đang ở gần đây, nếu như ta lao ra thấy được cái mặt con quỷ kia, lập tức hô " đầu bí đỏ, quỷ chĩnh là mỗ mỗ", như vậy hắn có thể lập tức ghi lên thẻ bài rồi!


Nhưng có khả năng làm được như vậy không? Chỉ sợ chưa kịp hét một tiếng thì nàng đã chết rồi! Nhưng đây cũng là khả năng duy nhất trước mắt có thể nghĩ được!


Có thể làm được không?


Có thể sống sót không?


Không, không đúng!


Ta không có thể nói chuyện!


An Tuyết Lệ lúc này lập tức cảm giác hoàn toàn tuyệt vọng. Không thể nói chuyện! Bởi vì quá mức sợ hãi mà nàng liền quên mất điều này!


Tình huống như thế này chẳng phải chỉ còn cái chết thôi sao? Phải biết rằng cửa nàng đã khóa lại, các hộ gia đình khác trong khoảng thời gian ngắn muốn vào cũng vào không được!


Như vậy... hi vọng duy nhất chính là, quỷ không cảm nhận được nàng hiện đang trốn ở bên dưới cái bàn! Nếu có thể như vậy, thì cũng còn mấy phần khả năng!


Miêu tả mặc dùrất chậm, nhưng kỳ thật toàn bộ quá trình xảy ra chưa tới 10 giây đồng hồ. Đúng vào lúc này, An Tuyết Lệ chợt thấy trước mắt của nàng...
Posted by Unknown |
Chương 8  quyển 23:


An Tuyết Lệ đã từng thảo luận với Thần Cốc Tiểu Dạ Tử nhiều lần về huyết tự lần này. Bởi vì năng lực trang điểm của nàng rất cao, nên trong Thần Cốc Minh, nàng cũng là người rất được xem trọng.


Trong huyết tự có 1 câu "Bất luận cái phương thức gì ", nó phong kín hết cả đường lui. Lúc ấy, trong hội cũng có không ít người bày mưu tính kế.


Nhất là cùng ngày xuất phát, An Tuyết Lệ và Tiểu Dạ Tử lại nói chuyện 1 lần nữa.


Lúc ấy, nàng cố ý nói chuyện "Bút đàm" với Tiểu Dạ Tử, sau đó Tiểu Dạ Tử cho nàng 1 câu trả lời: "Nếu có thể, tốt nhất không nên viết bất kỳ 1 thứ gì. Bản thân bút đàm chính là một cái bẩy rập. Đối với bất kỳ ai cũng như thế."


"Thế nhưng..." An Tuyết Lệ có chút không cam lòng hỏi: "Phi Liên đã từng đề cập với ta 1 ý nghĩ, ví dụ như tất cả hộ gia đình đều ghi trên giấy 1 câu 'Ta không phải chấm chấm chấm’(chấm chấm tức là tên 1 hộ gia đình nào đó), không nhận, chối bỏ mình là 1 hộ gia đình..., cuối cùng khẳng định sẽ chỉ có 2 người không viết gì, một chính là hộ gia đình đó, còn 1 chính là con quỷ... Cái này không phải là biện pháp tốt sao?"


Tiểu Dạ Tử mặt không biểu tình trả lời: "Ta đã nói rồi. Bản thân bút đàm chính là bẫy rập. người thông minh sẽ không bao giờ dùng biện pháp này. Không, tốt nhất là không nên tiến hành giao lưu cái gì cả, cái này mới là biện pháp tốt nhất. Ngươi mới vừa nói biện pháp kia, nếu có hộ gia đình dưới tình huống không viết câu chối bỏ thân phận của mình, cũng đồng nghĩa hắn đã vi phạm quy tắc huyết tự, sẽ khởi động bóng dáng nguyền rủa. Bởi vì dưới tình huống đó 'Không chấp nhận, chối bỏ' tức là 'Khẳng định " và thừa nhận bản thân mình chính là hộ gia đình đó. Hộ gia đình có thể thông qua việc tích cực dò xét xem ai là người ai là quỷ, nhưng bản thân tuyệt đối không được thông qua bút đàm tiết lộ 1 tin tức nào."


"Sao, như thế nào lại... Cái kia, nếu như không nhận, chối bỏ cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận sao? Đến lúc đó, dưới tình huống khác nhau, có thể xếp đặt tổ hợp theo một phương thức..."


"Tập hợp, xếp đặt tổ hợp? Ngươi cho rằng đây là trương trình số học cao trung sao? Cái huyết tự này, không phải xác suất luận, cũng không phải xếp đặt tổ hợp cái gì, không phải thông qua các phương thức toán học để tổng kết suy luận được đâu. Vô luận dùng biện pháp gì, chỉ cần bản thân ngươi có ý đồ hành vi tích cực công bố thân phận, đem thân phận của ngươi để cho người khác biết được, nguyền rủa bóng dáng sẽ mở ra. Huyết tự, tuyệt đối không cho phép hộ gia đình thông qua 'Bất luận cái phương thức gì’ để hiển lộ thân phận của mình! Nếu có người làm như vậy, chờ đợi chỉ có bóng dáng nguyền rủa buông xuống mà thôi!"


"Sao, làm sao lại như vậy? Cái kia, ngươi có ý kiến gì không? Thần Cốc tiểu thư?"


"Nhớ kỹ, không nên đem bất luận 1 tin tức nào có thể làm người ta đoán ra thân phận của ngươi viết ra, thậm chí không nên ghi trên giấy thừa nhận ngươi là 1 hộ gia đình. Sau đó, ngươi phải dựa vào mắt của mình... quan sát hết thảy hành vi của mỗi người. Nếu như ta đoán không sai mà nói..., nhà trọ sẽ tạo ra 1 sự khác biệt giữa quỷ và hộ gia đình. Mà sự khác biệt đó, chính là yếu tố quyết định..."


Quá trình nhớ lại đến đây kết thúc. An Tuyết Lệ bước tới trước tờ giấy nhìn xuống. Trên tờ giấy thình lình viết: "Ta không phải Âu Dương Phi Liên."


Cái này... là có chuyện gì?


Đột nhiên, An Tuyết Lệ nhìn về phía người có gương mặt bị thiêu nát, chút ý tới bóng dáng dưới chân hắn!


Cái bóng dáng kia, đang bắt đầu từng bước vỡ vụn ra! Mà người có gương mặt thiêu nát, toàn thân cũng đang từng bước vỡ ra, sau đó cả người xuất hiện vô số vết nứt! Sau cùng, người đó hét thảm lên 1 tiếng, cả người đổ xụp xuống, biến thành từng khối máu thịt! rồi nó cũng theo cái bóng dáng kia ... biến mất.


Trong những thí nghiệm bóng dáng trước kia của Roland, đã từng xuất hiện 1 màn bóng dáng phân giải làm cho hộ gia đình chết đi! Bóng dáng phân giải, rõ ràng cho thấy đã bắt đầu từ khi viết ra tờ giấy kia, chỉ có điều quá trình này cần khoảng 10 giây thời gian. Nó có chút bất đồng với bóng dáng nguyền rủa, trong khoảng thời gian này con người vẫn như trước có thể tự nhiên hành động, nhưng khi bóng dáng triệt để phân giải, thân thể cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ, triệt để biến mất trên thế giới này!


Trong quán rượu, nhất thời lặng ngắt như tờ. Mà An Tuyết Lệ cũng cảm giác co quắp muốn ngã xuống sàn.


Vừa rồi trong một cái chớp mắt kia, trong đầu nàng lập tức sinh ra cái tên Âu Dương Phi Liên này. Ta không phải Âu Dương Phi Liên, chỉ sợ do chính bản thân Âu Dương Phi Liên viết ra!


Nàng là đang thí nghiệm! Nàng là đang nghĩ, nếu như mỗi người đều trên giấy ghi "Ta không phải chấm chấm(chấm chấm là tên của mình)" phải chăng dưới tình huống không  xẩy ra bóng dáng nguyền rủa, thì có thể vạch trần hết thảy?


Nhưng hiển nhiên điều này là không thể nào. Chỉ cần 1 hành vi nào đó muốn bộc lộ thân phận của mình, vô luận thông qua bất kỳ phương pháp nào, cũng đều xúc phát bóng dáng nguyền rủa.


Mọi người không cách nào nói chuyện, nhưng hành động có thể thay thế câu trả lời cho bọn hắn. Không còn ai đi về phía cái bàn xúc xắc đó, thậm chí không còn ai muốn ghi cái gì nữa.


Bút đàm căn bản không có chút ý nghĩa nào.


Lúc này, An Tuyết Lệ không khỏi nhìn về phía lão giả cương thi!


Hẳn là... Hắn đã sớm biết? Hắn sớm đã biết rõ sẽ có hậu quả như vậy?


Quả nhiên, không mưu lợi chút nào được. Chỉ có tìm ra thân phận những người khác, hậu quả tự bộc thân phận, kết cục của Âu Dương Phi Liên là tấm gương tốt nhất. Cho dù không thể tuyệt đối xác định, nhưng An Tuyết Lệ lại biết, người bị bóng dáng nguyền rủa giết chết kia chính là Âu Dương Phi Liên. Nàng thậm chí không chết trên tay quỷ, mà chết tại bóng dáng nguyền rủa!


Mỗi người lại tiếp tục ngồi xuống, kéo giãn khoảng cách với đối phương. Việc đã đến nước này, chỉ sợ ý định mỗi người, đều không giống với lúc trước nữa.


Nhân số, đã giảm đi 1 người.


Đây là suy nghĩ của An Tuyết Lệ. Đúng, sáu người, đã bị loại ra 1 người. Còn lại là độc nhãn ác ma, Medusa, xác ướp, đầu bí đỏ, lão giả cương thi.


An Tuyết Lệ vốn nên vì Âu Dương Phi Liên chết mà đau buồn , nhưng nàng lại cảm thấy may mắn vì đã bớt đi 1 người.


Loại tâm tình này thật sự phi thường mâu thuẫn.


Lão giả Cương thi thủy chung vẫn không nhúc nhích, chỉ ngẫu nhiên chạm tới cái quải trượng kia, trừ điều đó ra trên cơ bản không làm bất cứ chuyện gì.


Sau khi huyết tự bắt đầu, rất nhanh đã nửa giờ trôi qua. Sáu người thủy chung cứ ngồi như vậy không nhúc nhích.


An Tuyết Lệ bị sợ hãi vây quanh, chỉ có thể tiếp tục suy tư đối sách. Vô luận như thế nào, trước khi có hộ gia đình chính thức chết đi, nàng nhất định phải nghĩ ra 1 biện pháp.


Có biện pháp nào có thể phán đoán ai không phải hộ gia đình? Tiểu Dạ Tử đã từng nói qua, nhà trọ sẽ tạo nên 1 sự khác biệt giữa quỷ và hộ gia đình. Mà sự khác biệt đó chính là sinh lộ.


Nhưng, khác biệt ở chỗ ở nào đây?


Cho tới bây giờ, An Tuyết Lệ cũng thật sự không biết, khác biệt là cái gì. Mỗi người cơ hồ đều không nói lời nào, hiện tại thậm chí cả chữ cũng không viết. Nguyên một đám, giống như là tượng điêu khắc.


Như vậy, thẳng đến khi có hộ gia đình bị giết, vẫn không thể đưa ra được kết luận!


Khác biệt... Nhất định có thể tìm ra được sự khác biệt!


Nếu như trong 1 đống đậu đen bỏ 1 viên đậu đỏ vào, như vậy tự nhiên rất dễ làm người khác chú ý. Nhưng nếu đem viên đậu đỏ bôi đen rồi mới trộn vào trong đống đậu đen, thì không thể đơn giản mà tìm ra được nữa. Đến lúc đó, chỉ có thể dội 1 thùng nước vào chúng, làm trôi đi lớp mực đen mới có thể phân biệt được.


Đây là điều thần cốc Tiểu Dạ Tử đã nói với An Tuyết Lệ. Nói cách khác, nàng chỉ cần nghĩ biện pháp làm sao để đổ cái thùng nước kia vào. Còn tìm kiếm cái thùng nước ấy ra sao, thì phải dựa vào vận khí của nàng rồi.


An Tuyết Lệ tận lực muốn bản thân tỉnh táo lại, hiện tại vội vàng xao động cũng vô dụng thôi, biện pháp duy nhất, chính là dựa theo lời nói của Tiểu Dạ Tử, nghĩ biện pháp làm sao tìm cho ra thứ xúc tác làm lộ bản mặt quỷ hồn.


Nàng không cho rằng giết người sẽ nhìn thấy được sự khác biệt, một khi bắt đầu giết người, hộ gia đình bị giết không thể nào rõ ràng được điểm này, công bình đối với mỗi hộ gia đình mà nói..., như vậy khi người đầu tiên bị giết những người khác có thể phát hiện ra điểm này.


Cái này cũng chính là cái gọi là nhắc nhở sinh lộ.


Đương nhiên, nhà trọ rất nhiều lần đưa ra nhắc nhở sinh lộ một cách rất mờ mịt, cần phải tư duy mới có thể phát hiện ra được, hơn nữa còn rất khó để tiến hành nghiệm chứng. Mặc dù nói có khả năng có đa trọng sinh lộ, nhưng cho đến nay, vẫn chưa hộ gia đình nào tìm được hơn 2 sinh lộ trong cùng huyết tự.


Cái gọi là đa trọng sinh lộ, thật sự có khả năng sao? Cái này thủy chung là một câu đố. Mà bây giờ, An Tuyết Lệ chỉ có thể nếm thử từ nhiều phương diện, vô luận như thế nào, chỉ cần có thể tìm được một đầu mối...


Chỉ cần có thể tìm được một đầu manh mối...


Nhưng, mạch suy nghĩ hoàn toàn bị bế tắc rồi. Bất kể suy nghĩ thế nào, đều cảm giác như lâm vào một cái mê cung, hoàn toàn không thể nghĩ ra được biện pháp.


Biện pháp... Biện pháp...


Đến tột cùng có biện pháp nào không?


Nhìn về phía viên xúc xắc bị vứt trên bàn, nội tâm An Tuyết Lệ quặn đau một hồi. Vốn, có thể có phương pháp xử lý tốt hơn, nhưng bây giờ lại...


Đột nhiên Medusa đứng lên, sau đó, nàng từng bước một, hướng về phía tấm thẻ mầu đen đi tới! Mọi người cũng lập tức đứng lên, nhích tới gần!


Chỉ thấy Medusa vọt 1 cái, tới trước tấm thẻ! Sau đó, chộp lấy nó!


Một hành động kích lên 1 tầng sóng ngầm!


Trong nhất thời không ít người bay thẳng đến, mà đầu bí đỏ rút ra 1 con dao găm! Một phương hướng khác, độc nhãn ác ma cũng cầm lên một cái ghế!


Đương nhiên, bởi vì sợ hãi Medusa là quỷ, cho nên mọi người đều cẩn thận từng li từng tí. Thế nhưng, đã có người muốn cướp lấy tạp phiến, như vậy hậu quả chính là bắt đầu "chém giết"!


Một màn này, An Tuyết Lệ khó có thể tin được, đầu bí đỏ cầm lấy con dao xung phong liều chết hướng về Medusa!


Quả nhiên ứng với 1 câu tục ngữ, thỏ bị ép cũng sẽ cắn người! Cho dù sợ hãi đối với quỷ hồn, nhưng khi bị cái chết uy hiếp, ai cũng không cân nhắc đến hậu quả. Huống chi, tấm thẻ rơi vào tay ai, một khi quỷ hồn lộ ra chân diện mục, liền có thể lập tức giết địch! Vũ khí lớn nhất trong tay mỗi người, chính là 1 cây bút máy!


Dân không sợ chết, không biết thì làm sao phải sợ! Những lời này chính là khắc họa tốt nhất của cục diện trước mặt! Mà An Tuyết Lệ cũng bắt đầu ý thức được, tình huống này phát sinh là điều hiển nhiên.


Bởi vì chỉ cần có tấm thẻ, lúc quỷ ra tay giết người, liền có thể xác định thân phận, lập tức hạ bút! Nhưng, đối với người không có tấm thẻ mà nói, nhưng lại giống như chim sợ cành cong, chỉ có thể mặc người chém giết, không cách nào phản kháng!


Medusa tránh được con dao găm kia, thân thể nhoáng 1 cái, hướng về phía cửa quán bar mà chạy!


Huyết tự quy định, chỉ cần dừng lại ở tầng thứ 17, cho dù ly khai quán bar cũng không có vấn đề gì.


Nhưng lúc này, cửa ra vào đã bị chặn. Đứng ở cửa ra vào, rõ ràng là lão giả cương thi! Trong tay lão cầm quải trượng, cứ như vậy nhìn chằm chằm Medusa!


Đầu Bí đỏ cùng độc nhãn ác ma đều chạy tới, mà xác ướp cũng đang lao đến!


An Tuyết Lệ biết rõ, nàng đã không có lựa chọn nào khác. Lập tức nắm lấy cái bàn, hung hăng đẩy tới phía sau lưng Medusa!


Sát!


Toàn bộ buỗi diễn lúc này mới khai màn!


Vô luận như thế nào, cần phải đoạt được tấm thẻ bài mầu đen!