11/03/2016

Posted by Unknown |
Chương 18 q22


"Cái này... Đây là..."


Ba khỏa đầu lâu sâm bạch chồng chất dưới tàng cây, thoạt nhìn rõ ràng cho thấy đã chết rất nhiều tuế nguyệt. Mỗi người chứng kiến đầu lâu đều lập tức xác định đây là nơi Lam Đông Mỹ cùng Tinh Huy tới vào ngày cuối cùng!


"Này này, lách qua đi!" Lâm Tuyết Hoa nói trước tiên: "Các ngươi phải biết cái này có bao nhiêu nguy hiểm à? Lúc ấy, bản thân Lam Đông Mỹ rời đi không xa liền tiến vào rừng cây, sau đó nàng liền... Chúng ta lách qua đi, tận khả năng đi xa 1 chút rồi tiến vào rừng cây!"


"Ta cũng đồng ý!" Khâu Phi Phàm không được người chú ý cũng lập tức lên tiếng ủng hộ Lâm Tuyết Hoa: "Quá thân cận quá mà nói..., chúng ta có khả năng tao ngộ sự tình đồng dạng ah."


"Đã biết." Tinh Thần cũng không nói lời phản đối, hắn hướng phía rừng cây bên cạnh nhìn lại, lập tức di chuyển bộ pháp, những người khác nhanh chóng theo sát Tinh Thần, không dám tụt lại phía sau chút nào. Hiện tại, mọi người bất tri bất giác, đã đem Tinh Thần làm người cầm đầu. Dù sao nam nhân này lộ ra bộ dáng trấn định tự nhiên nhất trong cả bọn, coi như Lang Trí Thiện, tuy thân là cảnh sát nhưng dù sao cũng là lần đầu chấp hành huyết tự, lại thêm bị giết hai lần, hiện tại đi đường 2 chân hắn vẫn không ngừng run rẩy. Duy nhất không hề biến hóa chỉ có Tinh Thần. Tăng thêm số lần chấp hành huyết tự của hắn, trong nội tâm mỗi người cũng tương đối tán thành.


Hơn nữa quan trọng nhất, hắn là người đối với nội dung cốt truyện quen thuộc nhất. Những người khác không có thời gian đem tiểu thuyết đọc không bỏ xót chi tiết nào. Cho nên, Tinh Thần chính là người biết rõ nội dung nhất.


Đi thêm khoảng vài trăm mét, một đoàn người lần nữa tiến nhập rừng cây. Bởi vì mục đích tạm thời là bắc Phong, cho nên có trệch hướng 1 chút cũng không phải vấn đề lớn. Chỉ hy vọng ở vị trí này, sẽ không tao ngộ sự tình giống như Lam Đông Mỹ.


Nhưng đi không đến 20m, Lâm Tuyết Hoa đi không nổi nữa. Nội dung tiểu thuyết ảnh hướng quá lớn với nàng, làm cho nàng tới bây giờ vẫn nhớ tới cái ma âm (âm thanh ma quái) làm Lam Đông Mỹ gần như sụp đổ.


Bởi vì không thật sự nghe được, chỉ là xem miêu tả, ngược lại làm tưởng tượng của bản thân không ngừng bành trướng, đến cuối cùng, chỉ cần chỉ cần nghĩ tới thôi cũng làm người sợ hãi không thôi. Dù sao không biết mới chính là khủng bố lớn nhất.


"Ta, chúng ta đổi tới địa phương khác đi?" Lâm Tuyết Hoa không ngừng lui về phía sau, sắc mặt càng ngày càng khó coi, nói năng lộn xộn: "Cái chỗ này quá nguy hiểm, chúng ta, chúng ta nếu cứ tiếp tục mà nói..., sẽ chết , sẽ chết đó..."


"Tại đây không có địa phương tuyệt đối an toàn." Tinh Thần nhìn về phía Lâm Tuyết Hoa nói tiếp: "Hoặc là ngươi cầu nguyện Thánh Nhật chi chủ phù hộ ngươi đi, ngươi không phải Tín ngưỡng Thánh Nhật giáo đấy sao? Có lẽ ngươi cầu nguyện một lần, liền có được thân thể siêu việt, Bất Tử Bất Diệt rồi."


"Ta, ta cũng cảm giác tiếp tục đi tới không quá thỏa đáng." Khâu Phi Phàm lúc này cũng  muốn lui lại: "Ta nói, hay là thôi đi?"


Về phần những người khác, ngược lại không có phản ứng gì đặc biệt.


"Tùy các ngươi." Tinh Thần nhìn Khâu Phi Phàm cùng Lâm Tuyết Hoa đứng cùng một chỗ, nói: "Ta cũng không bắt buộc. Các ngươi nếu muốn đi đường khác, như vậy tùy các ngươi."


"Này!" Lang Trí Thiện nghe Tinh Thần nói những lời này, vội vàng lên tiếng cản: "Ngươi như thế nào có thể nói như vậy? Ta nói, các ngươi nên suy nghĩ kỹ càng, ly khai tập thể tụt lại phía sau, chỉ có hai người các ngươi mà nói..., nguy hiểm nhiều đến bao nhiêu? Đi theo chúng ta đi, có thể nhiều ra 1 người đem tình báo ngày mai nói ra! Chúng ta bây giờ đang cần chính là tình báo, chỉ cần một người có thể thuận lợi đến quảng trường Tế Tự, nếm thử phải chăng ở đó có thể ly khai núi Phác Hạ, như vậy chúng ta được cứu rồi!"


"Thế nhưng mà..." Lâm Tuyết Hoa còn muốn nói gì nữa, nhưng bị ánh mắt lạnh như băng của Lang Trí Thiện phóng đến, sợ tới mức nàng nhất thời không dám tiếp tục nói chuyện.


"Tuy là thế... nhưng mà, " Khâu Phi Phàm bỗng nhiên tiếp lời: "Thật sự nhất định có thể từ quảng trường tế tự ly khai núi Phác Hạ sao? Lam Đông Mỹ có thành công hay không, cũng không biết được! Cuối cùng tiểu thuyết, chỉ nói nàng cơ hồ thấy được phía bên ngoài biên giới ngọn núi, trong nháy mắt nàng cùng nhi tử chạy đi, tiểu thuyết liền kết thúc rồi. Ai cũng không biết về sau nàng có bị quỷ giết hay không. Đương nhiên ta thừa nhận, đoạn đường kia của nàng thực sự rất ít gặp quỷ..."


"Ta nghĩ, tác giả không phải một người vô tình." Lời nói của Tinh thần lại có chút ngoài ý muốn: "Trong tiểu thuyết nhiều lần miêu tả kỹ càng tình mẫu tử giữa Lam Đông Mỹ cùng Tinh Huy hai người, miêu tả thực sự chân thành tha thiết cảm động, cho thấy tác giả rõ ràng là 1 người tình cảm, đã như vầy, hắn có lẽ ở thời điểm kết thúc, hắn sẽ lưu cho 2 mẹ con họ 1 đường sống."


"Cảm tình?" Lang Trí Thiện ngược lại không có suy nghĩ qua phương diện ấy, cẩn thận ngẫm lại, thực sự trong tiểu thuyết có không ít đoạn miêu tả tình cảm như vậy. Nhưng điều này cũng không thể kết luận tác giả sẽ không thiết kế 1 kết cục bi kịch. Không, nên nói kết cục mở là vì tác giả không nỡ miêu tả cái chết của 2 nhân vật, đây cũng là 1 loại mẫu thuẫn khi sáng tác truyện.


Kỳ thật, vấn đề mấu chốt ở chỗ, bộ phận vượt ra khỏi nội dung cốt truyện, có thể có quỷ hay không, thật sự có còn do tác giả khống chế? Kết thúc mở, kỳ thực có thể nói tác giả cũng không biết kết thúc sẽ phát triển như thế nào!


Hết thảy, chỉ có thể dùng thế giới chân thật này hình thành nên cơ sở.


"Được rồi, " Khâu Phi Phàm cuối cùng cũng nhượng bộ: "Cái kia, chúng ta đi thôi."


Phạm vi cánh rừng rậm này quá lớn, nếu như vòng càng xa, chỉ sợ sẽ có chuyện càng thêm xấu.... Huống chi, hắn cũng không phải thật muốn tách ra. Không phải vạn bất đắc dĩ, hắn thật sự không muốn làm như vậy.


Sau đó, 6 người lại bắt đầu tiến sâu vào rừng rậm. Kỳ thật, không phải không  có người ôm ý nghĩ như Lâm Tuyết Hoa và Khâu Phi Phàm. Nhưng bọn hắn cũng biết, cho dù không tiến vào rừng cây thì cũng không có nơi nào an toàn để đi. Hiện tại, bọn hắn cũng không biết, đi nơi nào mới tốt.


Đỉnh đầu ánh trăng hồng sắc vẫn tản ra tia sáng yêu dị. Rất giống lúc trước Di Thiên hình dung. Trong thư viện học viện Kim vực, bộ tiểu thuyết ngắn ngủn 10 vạn chữ cứ như vậy hoàn thành.


Sau khi gõ xong chữ cuối cùng, Di Thiên cảm thấy thật nhẹ nhõm.


Lúc ấy, Di Chân thủy chung đều ngồi phía sau hắn, chứng kiến hắn đánh xong cả bộ tiểu thuyết.


"Hoàn thành." Di Thiên lưu file lại rồi nói: "《 Luân Hồi 》 cuối cùng cũng hoàn thành."


"Cuối cùng là... kết cục mở sao? Thông qua quảng trường tế tự, thiếu một ít nữa liền có thể rời khỏi ngọn núi này rồi." Di Chân nhìn nội dung cốt truyện không khỏi nói: "Kỳ thật có thể an bài tốt hơn chút, để 2 mẹ con hắn chạy đi."


"Coi như là một cái hy vọng đi." Di Thiên xoa xoa 2 bả vai nói: "Hơn nữa, chúng ta cũng không thể rời khỏi cái nhà trọ kia."


"Cái kia... đường núi đằng sau quảng trường tế tự, thật sự có thể chạy đi sao? Đây là ngày Luân Hồi cuối cùng rồi, nếu như trốn không được, vậy đại biểu rằng..."


"Cái này, ta cũng không suy nghĩ nhiều. Liền do độc giả tự nghĩ đi, tiểu thuyết để chỗ cho bọn hắn tưởng tượng không phải cũng tốt sao? Lý Ẩn, không biết hắn sẽ đánh giá như thế nào đây? Chính hắn cũng viết tiểu thuyết, có thể đưa ra lời bình trọng tâm hơn a."


Lúc này trong thư viện chỉ còn lại ít ỏi hai ba người, hơn nữa ngồi khoảng cách với nhau khá xa. Di Chân cùng Di thiên lại cùng nhau xoát lại lỗi chính tả..


Di Chân bỗng nhiên cảm thán nói: "Ta thấy địa đồ ngọn núi này còn chưa rõ lắm. Địa phương trống quả thực nhiều lắm."


"Là thế này." Di Thiên cười khổ: " Thời điểm suy nghĩ có chút gấp gáp, cho nên nhiều nơi không cẩn thận suy nghĩ. Hiện tại hoàn thành, thoạt nhìn thực sự có vài nơi thô ráp."


Buổi tối, sau khi tạm biệt Di Chân, Di Thiên trở về phòng mình. Bạn cùng phòng đều đã ngủ say, hắn một mình bật máy tính lên, ngồi đọc lại cuốn tiểu thuyết của mình.


Cái này coi như là dấu vết đặc biệt hắn lưu lại trên đời này. Mặc dù tương lai phải rời khỏi thế giới này, ít nhất dấu vết về hắn vẫn được bảo tồn.


Sinh sống ở nhà trọ lâu ngày, Di Thiên đã sớm chuẩn bị cho kết cục xấu nhất.


Hắn không muốn oán trời trách đất, nếu làm như vậy, hắn thực xin lỗi tỷ tỷ một mực đau khổ chèo chống của mình. Không biết vì cái gì, hắn phát hiện, kỳ thật Lam Đông Mỹ đối với hắn mà nói chính là Di Chân, mà Tinh Huy chính là bản thân hắn.


Di Chân tuy cùng hắn là song bào thai chỉ cách nhau vài phút, thế nhưng trong nội tâm Di Thiên, Di Chân lại là hết thảy của hắn, càng là tất cả Tín ngưỡng của hắn. Hắn có thể sống trong nhà trọ tới nay tất cả đều bởi vì Di Chân.


Tuy hắn chưa bao giờ nói qua trước mặt nàng, nhưng tận sâu trong lòng hắn rất yêu thương tỷ tỷ.


"Cuối cùng... mẹ con Lam Đông Mỹ sẽ thế nào?"


Hắn lật đến đoạn văn cuối cùng. Hắn di con chuột tới nơi đó. Có nên viết tiếp hay không? Đã đến ngày luân hồi cuối cùng, nếu chết đi thì Lam Đông Mỹ sẽ thực sự kết thúc.


Không phải không ghi, mà là không dám viết.


Không dám ước mơ, không dám yêu cầu xa vời. Nó quả thực giống như nằm mơ mới có hạnh phúc.


Nếu như có thể ly khai nhà trọ, như vậy có thể làm được gì đây? Nghĩ đến ngày đó, Di Chân ngồi trên ghế cho bồ câu ăn, nàng rõ ràng có thể nhẹ nhàng hỏi mình như vậy, giống như kế hoạch tương lai của những người bình thường.


Nếu như, nàng là một người bình thường, không có hết thảy những kinh nghiệm này mà nói..., như vậy nàng chắc chắn sẽ sống rất hạnh phúc. Nhất định có thể cùng người mình yêu kết hôn, sinh hoạt trôi qua trong bình yên, sau đó sẽ có 1 đứa bé kháu khỉnh ra đời.


Di Thiên biết rõ, từ khi cha mẹ qua đời, tỷ tỷ vì mình đã bỏ ra rất nhiều. Nàng biết rõ, bởi vì bản thân phải gánh vác phần tránh nhiệm ấy cho nên nàng ngay cả quyền khóc cũng không có, ngay cả tính cách mềm yếu cũng không được tồn tại. Bởi vì phía sau nàng chỉ còn có đệ đệ song bào thai duy nhất.


"Di Chân, ta viết không được." bàn tay Di thiên lơ lửng trên bàn phím, muốn đánh nhưng lại nhấn không được.


Nếu như, cứ để Lam Đông Mỹ như vậy chạy đi, sẽ thật mong chờ ah. Thế nhưng cái chờ mong này đối với hộ gia đình chẳng khác nào độc dược.


"Nếu như... Nếu như có thể rời khỏi nhà trọ mà nói..., như vậy, ta sẽ viết nốt kết thục chuyện."


Nghĩ tới đây, hắn tắt file đi, nằm cả người trên giường.


"Nếu như có thể ly khai nhà trọ mà nói..."


Di thiên cứ nghĩ như vậy rồi mơ mơ màng màng ngủ đi. Từ đầu đến cuối, hắn không hề biết, vài năm sau cuốn tiểu tuyết của hắn hoàn toàn biến thành sự thật, cùng với nội dung cốt truyện hắn viết ra, không hề có sai số mảy may.


Sáu người không ngừng xâm nhập vào rừng cây, ai cũng đều nhét lỗ tai thật chặt. Tuy theo thời gian, Lam Đông Mỹ ít nhất 1 giờ sau mới nghe thấy âm thanh  khinh khủng kia, thế nhưng bọn hắn không chắc chuyện đó có thể phát sinh ngay bây giờ hay sau đó hay không.


Đến tột cùng... Có thể thuận lợi đến được quảng trường tế tự không?

Posted by Unknown |
Chương 17 q22

Ngày cuối cùng Lam Đông Mỹ đến trước quảng trường tế tự, mọi người ai cũng biết điểm này.


Tinh Thần cầm điện thoại, nhìn về phía trước, thỉnh thoảng lại đem ánh mắt nhìn về phía màn hình điện thoại di động, ngón tay chuyển động cực nhanh đẩy nội dung tiểu thuyết trôi xuống.


"Lam Đông Mỹ hướng lòng bàn tay thổi thổi mấy cái, nàng biết rõ, thời gian hiện tại đã rất cấp bách rồi. Nếu hôm nay không may chết đi, thì cũng chính là chết thật sự.


Nàng từ quảng trường đi theo hướng bắc, rời khỏi Hồng Nguyệt trấn, trước mắt trên đường đi coi như vẫn chưa có chuyện gì xẩy ra. Nhưng, kế tiếp như thế nào thì không ai biết.


Hiện tại dựa theo tính toán thời gian, hẳn đã gần giữa trưa. Thế nhưng bầu trời vẫn tối tăm như cũ, chỉ có một cái Hồng Nguyệt cao cao trước mắt.


Tinh Huy tựa hồ vẫn còn rất kiên cường, dù còn nhỏ nhưng hắn cũng biết lúc này không thể làm cho mẹ lo lắng vì hắn được.


'Tinh Huy, mẹ nhất định phải mang ngươi rời khỏi nơi này!' Lam Đông Mỹ nhìn con trai, nội tâm âm thầm hạ quyết tâm. Nàng nhìn lại tấm bản đồ địa hình, nếu như cứ tiếp tục hướng bắc đi tiếp..., sẽ đến một ngọn núi, được mấy lão nhân trong Hồng Nguyệt trấn gọi là Bắc Phong.


Trước mắt cũng chỉ còn con đường này là chưa có đi qua. Dù sao con đường này tuy có thể dẫn ra bên ngoài, nhưng trên đường đi cây cối rất rậm rạp, quỷ có thể dễ dàng ẩn núp.


Nàng cầm theo không ít tỏi lấy trong phòng bếp, bôi lên người chính mình cùng Tinh Huy, nghe nói cái này có tác dụng khắc chế đối với Hấp Huyết Quỷ, nhưng hiện tại có hữu dụng hay không cũng không biết, dù sao có cũng hơn không.


Không biết đã đi bao xa rồi, có lẽ đã hoàn toàn ly khai khỏi phạm vi Hồng Nguyệt trấn. Lam Đông Mỹ nắm chặc tay Tinh Huy tiến vào một mảng rừng rậm lớn phía trước. Cây cối ở đây tương đối dày đặc, thoạt nhìn cực kỳ tĩnh mịch âm trầm. Nhưng nàng không biết có đường vòng nào khác hay không, một khi đi vào, chỉ sợ sống chết cũng không rõ.


Đây là lựa chọn duy nhất trước mắt có thể đi qua. Những con đường khác đều có quỷ chặn đầu.


Lam Đông Mỹ hít sâu một hơi, nói với Tinh Huy: 'Tinh Huy là đứa trẻ rất dũng cảm, chỉ cần mẹ ở bên cạnh con thì không có ai có thể làm thương tổn con được. Mẹ sẽ làm cho con rất nhiều đồ ăn ngon, cho con ở trong căn phòng cực kỳ thoải mái, có thể ngủ một giấc ngon lành. Cho nên, hiện tại kiên trì thêm một chút nữa hai mẹ con ta sẽ về đến nhà, được không nào?'


Trên mặt Tinh Huy rõ ràng có chút sợ hãi, không có cách nào che dấu được. Nhưng hắn nhìn thấy bộ dạng cực kỳ tiều tụy của mẹ, cuối cùng chỉ có thể nhẹ gật đầu một cái.


Cuối cùng, Lam Đông Mỹ ngồi xổm xuống đất ôm chặt con trai, vỗ vỗ lên vai nó, nức nở nói: ' Con trai ngoan, Tinh Huy thật là dũng cảm.'


Sau đó, Lam Đông Mỹ đứng lên, kéo Tinh Huy tiếp tục đi sâu vào rừng cây. Trong lòng nàng lúc này đã hạ quyết tâm, vô luận ai muốn tổn thương con trai của mình, nàng sẽ liều mạng cùng hắn. Chỉ cần Tinh Huy có thể bình an rời khỏi ngọn núi này, nàng có nhắm mắt cũng an lòng. Đứa bé này mấy ngày nay, đã chịu đựng quá nhiều sóng gió. Nó còn nhỏ như vậy đã phải trông thấy những điều quá kinh khủng, nhìn con tiều tụy lòng nàng như thắt lại.


Trên đường đi Lam Đông Mỹ đi xuyên qua chính giữa mấy gốc cây, thỉnh thoảng lại nhìn ngó chung quanh, ở sâu trong những bóng cây kia sẽ cất dấu điều gì đây?


"Mẹ!" Tinh Huy đột nhiên kêu một tiếng, làm đầu óc Đông Mỹ run lên, vội vàng nhìn về phía nhi tử, hỏi: "Sao, làm sao vậy?"


"Ta..." bàn tay nhỏ bé của Tinh Huy che miệng, nói: " Chết, có xương cốt người chết!"


Lam Đông Mỹ nhìn sang, quả nhiên phát hiện, bên dưới một thân cây lớn có mấy cọng rễ trồi lên mặt đất, có ba cái đầu lâu đang nằm lăn lóc tại đó. Nàng vội vàng che mắt của con trai lại, kéo nó chạy lui về phía sau.


Chỗ này, quả nhiên rất nguy hiểm!


Thế nhưng nàng hiện tại không còn đường lui nữa rồi. Có trở về cũng nguy hiểm không kém. Hôm nay nhất định phải xông vào nguy hiểm thì chắc mới có một cơ hội thoát ra ngoài!


Cuối cùng, nàng hướng phía một hướng khác chạy đi.


Càng vào sâu cây cối càng um tùm rậm rạp, nàng lại càng cảm giác hoảng hốt. Tuy vẫn chưa có gì xuất hiện, nhưng ngược lại càng bình yên lại càng đáng sợ. Chỉ tưởng tượng kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì đó, cũng đủ làm cho nàng run sợ không thôi. Trước đây, nếu lâm vào tình huống như thế này còn có thể trùng sinh lại, nhưng hiện tại không giống với lúc trước nữa...


'Tinh Huy, tin tưởng vào mẹ nha.' Lam Đông Mỹ dù rất sợ hãi, nhưng nhất định lúc nào cũng phải che trở an ủi con trai: 'Ngàn vạn lần đừng sợ, mặc kệ có gì đó xuất hiện, mẹ sẽ nghĩ biện pháp bảo vệ Tinh Huy.'


Những tán cây sum xuê lá, đã che đi không ít hồng nguyệt sắc kia. Cho nên càng vào sâu bên trong lại càng bắt đầu âm u hơn. Đối với người không có la bàn như Lam Đông Mỹ mà nói, ở nơi này thật sự rất dễ mất phương hướng.


Nhưng hiện tại đã đi vào hơn 10 phút vẫn không có xuất hiện bất kỳ điều gì dị thường, cũng làm cho nàng có chút yên lòng. Nhưng nhớ tới ba cái đầu lâu kia, nàng lập tức nhắc nhở, tuyệt đối không thể khinh thường!


Đúng vào lúc này một thanh âm cổ quái vang lên, phảng phất như được phát ra từ trong đầu của nàng, giống như âm thanh còi hơi không ngừng quanh quẩn xung quanh nàng!


Âm thanh kia giống như là sinh vật nào đó đang kêu, lại cũng giống như âm thanh của một vòng xoáy lưu động phát ra, âm thanh kia thật sự rất khó hình dung. Không thể nào phân biệt rõ thanh âm kia từ hướng nào truyền đến, bởi vì nó giống như được phát ra từ bốn phương tám hướng.!


Đó là cái gì?


Ngay sau đó Lam Đông Mỹ liền phát hiện khi nàng mới dừng bước lại thanh âm kia đã lập tức tới gần bên rồi!


Điều này không khỏi làm Lam Đông Mỹ sợ tới mức tiếp cắm đầu rảo bước nhanh hơn, tay nắm chặt tay Tinh Huy tốc độ càng ngày càng tăng. Thế nhưng âm thanh kia cũng bắt đầu khuếch trương nhanh chóng, không ngừng tới gần hai mẹ con bọn họ.


Lúc này Tinh Huy bỗng nhiên đưa tay lên bịt kín lỗ tai, khóc lớn: 'Mẹ con, con sợ a! Thanh âm này quả thật dọa người ah! Nó giống như là muốn ăn tươi nuốt sống chúng ta ấy!'


'Không, sẽ không đâu, Tinh Huy!'


Lam Đông Mỹ kéo Tinh Huy nhanh chóng hướng vào sâu hơn trong rừng cây mà đi, đi càng nhanh tim nàng cũng đập càng nhanh. Thanh âm kia đích thật cảm giác đang không ngừng tới gần, âm vang như tiếng nổ làm mẫu tử hai người đều cảm giác như có một con ác ma đang chờ đợi ngay bên cạnh, chỉ cần sơ hở sẽ chui vào trong đầu họ!


Thanh âm bắt đầu phát sinh biến hóa, trở nên giống như tiếng chửi bới phảng phất muốn phá nát màng nhĩ, loại thanh âm càng ngày càng mạnh mẽ, như muốn chui vào đầu óc điều khiển con người.


'Không, không, không không không không...'


Lam Đông Mỹ càng ngày càng tuyệt vọng, nàng thậm chí cảm giác được chính mình không có khả năng rời khỏi cái rừng cây này! Quay đầu nhìn lại thì cảm giác loáng thoáng giống như có bóng người đang truy đuổi hai mẹ con!


Thế nhưng nhìn kỹ lại thì không có bóng người nào, tất cả chỉ là ảo giác mà thôi. Nhưng âm thanh càng ngày càng chói tai, phảng phất như ai cầm kèn dí sát vào lỗ tai. Vừa như tiếng chửi bới, vừa như tiếng kim loại va chạm vào nhau, hay giống như là chú ngữ cổ xưa mà ta không thể nào giải thích được ngập tràn nguyền rủa ác ý.

Chết đi, chết đi...


Tuy căn bản không chính xác là như vậy, nhưng tận sâu trong nội tâm chính xác là như thế.  Âm thanh này làm người nghe giống như bị thôi miên, động tác đều bắt đầu trở nên chậm dần lại.


Cuối cùng âm thanh kia cũng ngừng. Nhưng mà Lam Đông Mỹ và Tinh Huy vẫn còn cảm giác nó vẫn đang văng vẳng bên tai, thật lâu rồi nhưng vẫn không dứt, nó làm người khác khó mà quên được.


Lam Đông Mỹ cảm giác toàn bộ khí lực trên cơ thể đều bị rút đi hết.

Nhưng vẫn chưa kết thúc.

Âm thanh kia lại vang lên lần nữa.


Lúc này nó không còn từ một nơi xa xôi truyền đến mà trực tiếp vang lên từ phía sau gáy!


Tức khắc Lam Đông Mỹ cảm giác huyết dịch trong người như chảy ngược dòng, nàng căn bản không dám quay đầu lại, muốn tiếp tục đứng dậy chạy. Thế nhưng hai chân nàng căn bản không cách nào nhúc nhích được! Âm thanh kia giống như đã rút hết toàn bộ khí lực trên thân thể nàng. Nàng bây giờ trở nên giống như một con rối, không cách nào thao túng được thân thể của mình, muốn đi, muốn la hét cũng không được.


Âm thanh truyền đến ngay sau lưng, Lam Đông Mỹ cảm giác đầu mình như bị chẻ làm đôi, khiến âm thanh trực tiếp rót thẳng vào trong đó!


Nhưng nàng chứng kiến Tinh Huy bên cạnh mình, rốt cục bộc phát một cổ lực lượng nhanh chóng lôi kéo nhi tử phóng một mạch tới phía trước! Bỏ âm thanh kia lại đằng sau!"


Thời điểm đọc đến đoạn này, ai cũng cảm giác sởn hết cả gai ốc.


Vẫn không có đề cập qua hình tượng của con quỷ, nhưng chỉ vỏn vẹn như thế, cũng đủ làm con người tưởng tượng ra đủ thứ. Nếu cứ tiến vào trong rừng cây, chắc hẳn sẽ gặp điều này, thật khiến cho nội tâm nhiều người bắt đầu nảy sinh thoái ý. Nhưng điều kiện của bọn hắn dù sao cũng tốt hơn so với Lam Đông Mỹ, nàng hiện đã đến ngày thứ bảy còn bọn họ mới đang ngày thứ ba. Huống chi rừng cây rất lớn, chưa chắc sẽ gặp được tình huống giống Lam Đông Mỹ đâu này.


Thậm chí, mọi người đã chuẩn bị trước cả máy trợ thính, nhưng nó có bao nhiêu tác dụng chỉ có trời mới biết.


Tất cả chỉ có thể dựa vào Lam Đông Mỹ, nhưng nàng lại là nhân vật chính trong truyện, mà dù đến ngày thứ bảy cũng không biết nàng còn sống hay đã chết. Nếu bọn hắn gặp sự tình giống nàng, liệu có thể gặp được cái kết tốt hơn so với Lam Đông Mỹ sao!


Không biết đã trôi qua bao lâu, trước mắt mấy người cũng xuất hiện một rừng cây. Dựa vào phương hướng để phán đoán, chắc có lẽ chính là chỗ Lam Đông Mỹ tiến vào rừng cây.


Trong nội tâm của tất cả mọi người đều rất bồn chồn.


"Hi vọng, chúng ta có thể tận dụng hết mọi khả năng để nhiều người sống sót tìm thấy được quảng trường tế tự nơi Lam Đông Mỹ đã đi qua, rồi ly khai khỏi núi Phác Hạ!" Tinh Thần đứng trước, mặt không hề sợ hãi nói: "Vì sống sót... Chúng ta đi thôi!"


Vì sống sót! Đây tựa như đã trở thành một câu khẩu hiệu.


Mọi người cũng nhanh chóng bước chân đi vào rừng cây. Tuy có sợ hãi, nhưng bọn hắn vẫn còn cơ hội trùng sinh, liên tưởng tới những người... đã thật sự chết trong các huyết tự, bọn hắn coi như may mắn rất nhiều, làm gì còn tư cách oán giận nữa.


Nhưng vừa bắt đầu đi vào rừng cây, thân thể tất cả mọi người tựa như cứng ngắc toàn bộ.


Chỉ thấy dưới một thân cây lớn, có ba cái đầu lâu đang nằm lạnh lẽo tại đó!