11/03/2016

Posted by Unknown |
Chương 12 q22

Mà lúc này, Lang Trí Thiện cùng Lâm Tuyết Hoa đang liều lĩnh chạy về hướng đông! Hy vọng tiến vào rừng trúc, có thể tránh né đuổi giết của con quỷ phía sau!


Lang Trí Thiện cầm điện thoại, mà Lâm Tuyết Hoa thì cầm la bàn, cam đoan không mất phương hướng. Nhưng, cũng chỉ có thể bảo chứng không mất phương hướng mà thôi, không thể nào xác định có thể tiến vào rừng trúc được hay không! Đối với hai người lần đầu tiên chấp hành huyết tự mà nói, điều này đủ giày vò!


Lúc này, bọn hắn đã vượt qua căn nhà nhỏ cuối cùng để rời khỏi trấn! Nhưng trước mắt xuất hiện, chỉ là 1 mảnh bình nguyên!


"Hả... Bình Nguyên?" Lang Trí Thiện tức khắc dừng bước chân, hoảng sợ không thôi. Đoạn đường vừa rồi nữ nhân điên bị đâm còn có 1 mảnh cỏ lau, nhưng lúc này chỉ là bình nguyên trải dài nhìn không tới cuối!


Tiến vào giải bình nguyên này, sẽ không có vật gì che chắn cho bọn hắn! Dưới nguyệt quang chiếu dọi, căn bản không có chỗ nào ẩn nấp!


Tình thế đã đến lúc tối nguy cấp!


"Sao, làm sao bây giờ?"


Trốn vào Bình Nguyên cơ hồ là tìm chết, thế nhưng chẳng lẽ lại chạy trở về?


"Không có cách nào khác, chúng ta đi!" Lang Trí Thiện lúc này cắn răng đánh cược 1 lần! Hắn lập tức lôi kéo Lâm Tuyết Hoa, hai người cùng một chỗ chạy về phía bình nguyên!


Quay đầu trở về chỉ có con đường chết, bây giờ không thể không chạy thẳng về trước!


Không còn phương pháp khác!


Sau khi chạy vào bình nguyên, Lang Trí Thiện tiếp tục nói: "Nghe cho kỹ đây Lâm Tuyết Hoa, kế tiếp nếu như có chuyện phát sinh, cần phải chia làm 2 đường, biết không?"


"Tách ra?"


"Nếu không ở trên bình nguyên này, chúng ta tụ tập cùng 1 chỗ không phải chờ chết sao? Bình Nguyên rộng lớn bao nhiêu không ai rõ ràng, nhưng hiện tại nếu như hai người chúng ta cứ chạy cùng 1 chỗ, sớm hay muộn cũng sẽ chết! Trước tạm thời chỉ có thể tách ra!"


Lúc này, Lang Trí Thiện cũng sứt đầu mẻ trán tới cực điểm, tình thế phát triển hoàn toàn vượt quá tính toán của hắn, vốn là người trong thần cốc minh, hắn cho rằng có thể nhận được sự trợ giúp của thần cốc Tiểu Dạ Tử, nhưng hiện tại xem ra, hết thảy chỉ có thể dựa vào bản thân. Biện Tinh Thần cùng Phong Dục Hiển rõ ràng cảm giác đã dữ nhiều lành ít rồi. Tình huống trước mắt, hoàn toàn không thể nghĩ ra được sinh lộ.


Bình Nguyên trải dài rất rộng. Không biết chạy bao lâu, bỗng nhiên, trước mắt xuất hiện một mảnh cỏ lau! Nơi này, chính là địa điểm nữ nhân điên bị đâm chết!


"Là nơi này?"


Vạt cỏ lau trước mắt, là nơi duy nhất để hắn có thể ẩn nấp tránh né! Hắn vừa chạy ra một bước, bỗng nhiên, một vật hình tròn nện xuống dưới chân hắn.


Tập trung nhìn kỹ, nó cư nhiên là... đầu của Lâm Tuyết Hoa!


Lang Trí Thiện thiếu chút nữa bị cái đầu người làm cho trượt chân, hắn không do dự nữa, thẳng tắp xông vào vạt cỏ lau kia!


Không ngừng đẩy Cỏ Lau bên cạnh ra, Lang Trí Thiện tràn ngập khủng hoảng không ngừng hướng phía trước chạy đi. Hắn hiện tại, không có bất kỳ lựa chọn.


Không muốn... Không muốn... Không muốn...


Sau đó, trong mảnh có lau… vang lên 1 âm thanh thê thảm, cuối cùng, hết thảy đều yên tĩnh trở lại.


Dạ u cốc.


Cửa đã đóng chặt, Di Chân lúc này mới thoáng nhẹ thở ra. Bị khốn ở trong cái trấn nhỏ này, đến bây giờ vẫn không thể rời khỏi.


"Không có vấn đề gì chứ?" Hắn đỡ 1 bên Di Chân, nói: "Ngươi nhìn rất mệt mỏi."


"Khá tốt." Di Chân khoát tay nói: "Nhất định có thể chạy tiếp. Chỉ là, hiện tại còn không biết nên làm cái gì bây giờ, đến trước mắt, vẫn chưa tìm thấy mảnh nhật ký Bồ Mỹ Linh lưu lại. Nếu như tìm được mà nói..., như vậy thể minh bạch sinh lộ của huyết tự này."


"Ân." Hắn gật đầu đồng ý: "Ta cũng nghĩ như vậy."


Nhìn hắn tóc tai tuy có chút tán loạn, nhưng ánh mắt vẫn thủy chung đặt trên người Di Chân, tay của hắn, bất tri bất giác duỗi ra, cầm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng.


"Học trưởng..." Di Chân sững sờ: "Ta không sao đâu."


"Không sao." Hắn đem thân thể Di Chân kéo dựa vào người.


Hai người giờ phút này, đang ở trong 1 căn hầm ngầm của 1 tòa biệt thự trong trấn. Phía ngoài biệt thự lúc này có thể nói, sát cơ tứ phía. Đơn giản đi ra ngoài, chỉ sợ sẽ biến thành một oan hồn mới trong cái trấn bỏ đi này.


Hiện tại, chỉ có thể chờ đợi. Không có biện pháp khác. Nhân lực con người đã vô vọng, chỉ có thể dựa vào thiên mệnh.


Chỉ có thể như thế...


"Lý Ẩn..." Bỗng nhiên Di Chân quay đầu nhìn về phía hắn: "Cái kia, về sau ta gọi ngươi là Lý Ẩn được chứ."


"Có thể. Không có vấn đề gì."


"Lý Ẩn..." danh tự nàng đã thì thào trong đầu không biết bao nhiêu lần, Di Chân mơ màng nhớ về quá khứ, mở miệng nói: "Lần trước, cuốn sách ta và Di Thiên đồng tác giả 《 Luân Hồi 》. Vì ra nước ngoài quá mức vội vàng, chỉ đem tiền đặt cọc phòng lấy lại rồi đi luôn. Cho nên, nhất thời ta quên mất cuốn tiểu thuyết kia vẫn còn ở trong máy tính. Di thiên, giấc mộng của hắn chính là muốn trở thành 1 tiểu thuyết gia, hắn đem tắt cả hy vong đặt vào trong cuốn sách đó. Tuy là bộ tiểu thuyết khủng bố..."


"Ân." Hắn khẽ gật đầu, nói tiếp: "Cho nên... làm sao?"


"Cảm giác rất hoài niệm. Năm đó, cùng với Di Thiên 1 chỗ suy nghĩ viết tiểu thuyết. Muốn từ trong cuốn tiểu thuyết khủng bố gửi tới độc giả 1 điều, muốn bọn họ minh bạch, được sống 1 cách bình thảnh là chuyện hạnh phúc cỡ nào. Ta và Di Thiên từ ngày tiến vào nhà trọ đã triệt để mất đi cái cảm giác hạnh phúc này."


Nói đến đây, Di Chân không khỏi nhớ lại đoạn thời gian đó.


Lúc trước ở trong thư viện, hai người thường ngồi nói chuyện tới khuya. Có lúc thậm chí, trong thư viện đã chẳng còn 1 bóng người, chỉ có 2 người, bọn hắn vẫn ngồi nói chuyện về thiết lập nội dung cốt truyện và những suy nghĩ của mình.


Đối với hai người mà nói, ngoài thời gian thực hiện huyết tự, bọn hắn còn phải kiếm 1 nơi để ký thác tinh thần. Không có nơi ký thác tinh thần… rất khó để vượt qua huyết tự. So về trí lực, tố chất tâm lý đối (với) việc chấp hành huyết tự, điều đó cũng rất trọng yếu.


Mà Di Thiên mỗi lần đều suy nghĩ rất kỹ, châm chước rất nhiều lần, sau đó mới sửa nội dụng cốt truyện trên máy tính.


Nội dung cuốn truyện Luân Hồi ngay từ vừa mới bắt đầu đã được quyết định rồi.


"Bất quá, trí nhớ cần giữ lại sao?" Di Chân lúc ấy dò hỏi: "Di Thiên, ngươi cân nhắc truyện này như thế nào? Là nhân vật nữ chính có chút đặc thù cho nên vẫn giữ được trí nhớ, hay là..."


"Nếu nói là đặc thù cũng có thể, bất quá loại chuyện như vậy rất thiếu sức thuyết phục. Ân, liền sửa chữa thành, mỗi người thấy được hồng nguyệt, sẽ đều giữ được trí nhớ. Như vậy, tốt hơn một chút." Sau khi Di Thiên xác thực điểm ấy mới bắt đầu nói tiếp: "Còn có chính là, cần phải thiết lập một người có thể nói cho  nhân vật nữ chính Lam Đông Mỹ nguyên nhân của cái nguyền rủa này. Nữ nhân điên kia mà nói..., không quá phù hợp, nên để 1 lão nhân nói cho nàng biết chân tướng thì hơn."


"Cũng có thể. Bất quá, dựa theo lời nói của ngươi, những người trong trấn nhỏ này đều biết chuyện về hồng nguyệt..., vì cái gì khi trước khi sự tình phát sinh lão bá kia lại không nói cho Lam Đông Mỹ biết? Điểm này nhất định phải giải thích một chút chứ?"


"Ân, điểm ấy đích thật là... vì vấn đề trí nhớ của lão bá ấy, quên rằng ngày đó sắp tới. Như vậy tốt hơn, say đó mượn lời nói của hắn nói ra chân tướng nguyền rủa Luân Hồi."


"Như vậy... cũng được, nhưng ta thấy còn có chút gượng ép."


"Sau này hãy nói a, trước mắt cứ thiếp lập như vậy. Sau đó, chính là địa hình xung quanh Hồng Nguyệt trấn, xác định hoàn cảnh địa lý trước, phòng ngừa sau này xảy ra vấn đề khi đang sáng tác."


"Bất quá, thực sự có lộ tuyến an toàn tồn tại sao? Ngươi ý định thiết lập như thế nào?"


"Ân, xác thực là có, bất quá chắc chắn không nhiều. Một chút thời gian ở một địa điểm nào đó sẽ không có quỷ, có thể chạy đi. Về phần cái gọi là lộ tuyến an toàn... Sau này hãy nói a, hiện tại nên làm sao để thiết lập nội dung cốt truyện thực tốt."


"Cái kia... ngay cả ngươi cũng không biết, lộ tuyến nào mới an toàn sao?"


Thời điểm lúc này, sắc trời đã tối. Bầu trời u ám làm con người cảm thấy áp lực.


"Tóm lại... Trước cứ quyết định như thế đi. Ngày mai chúng ta bắt đầu thảo luận nội dung cốt truyện cụ thể."


Kế tiếp, mỗi buổi tối, tỷ đệ hai người đều tập trung thảo luận về tình tiết tỉ mỉ. Đa số đều là so bản thân Di Thiên nghĩ ra, Di Chân chỉ phụ trợ. Những ngày đó, tuy là suy nghĩ để viết ra 1 cuốn tiểu thuyết khủng bố, nhưng lần đầu tiên 2 người có cảm giác được phóng thích. Đem loại cảm xúc sợ hãi toàn bộ trút vào trong màn hình máy tính trước mặt, trút xuống bên trong 1 đám file word, giống như những truyện khủng bố cho tới nay trong nhà trọ, chỉ là những dòng chữ trên máy tính mà thôi.


Ý nghĩ như vậy khắc rất sâu vào lòng hai người.


" Phương diện địa hình. Là như thế này!" Di Chân mở Notebook ra, chỉ vào một bức tranh: "Ngọn núi này... Ân, cũng không biết tên là gì. Hồng Nguyệt trấn, nằm ở vùng phía tây, kiến tạo gần chân núi. Bất quá, bởi vì công trình kiến trúc tương đối thưa thớt, cho nên nhà ở và cư dân không nhiều lắm nhưng lại chiếm diện tích khoảng 30 km. Nhà ở trong Hồng Nguyệt trấn đại đa số đều có nét cổ xưa, nhà làm bằng gạch ngói, nhân khẩu bị già hóa tương đối cao, hơn nữa còn có không ít nhà trống... nhân số khoảng 50 người a? Kỳ thật ta cảm giác thị trấn nhỏ như vậy mà vẫn có người ở thấy có chút gượng ép, Di Thiên?"


"Cái này sau hãy nói, hiện tiếp tục thảo luận vấn đề địa hình đi."


"Ân, tốt, địa hình chủ yếu là... như thế này đây."


Nhìn bản đồ, Di Thiên gật đầu, nói: "Không tệ, nhất là hạp cốc ở phương đông... Phía dưới là giải đất bình nguyên. Còn có 1 vách núi ngăn cách... Ân, quyết định như vậy đi. Hồng Nguyệt trấn thiên về hướng tây nam, tới gần Bình Nguyên, cũng chính là địa điểm nữ nhân điên bị sát hại. Lúc ban đầu Tinh Huy chứng kiến cái nhà gỗ nhỏ kia, nó nằm sát rừng cây phía nam."


"Ân, sau đó là thiết lập trong hai mươi bốn giờ, nơi nào có quỷ nơi nào không có quỷ ah?"


"Không, cái này cứ tùy tiện đi, nhân vật chính đi tới đâu sẽ thiết lập tới đó. Ngọn núi này vẫn tương đối lớn, dưới tình huống chỉ có thể dùng hai chân đi bộ, Lam Đông Mỹ còn mang theo Tinh Huy, không có cách nào đi nhiều nơi, cho nên, không cần phải thiết lập tất cả các nơi."


Đúng vào lúc này, đột nhiên Di Thiên bỗng nói 1 câu: "Tỷ, ta đột nhiên có 1 cách nghĩ.  Nếu như bộ tiểu thuyết này là 1 huyết tự chân chính, tỷ nói, chúng ta có thể sống sót sao?"


Lúc ấy Di Chân đang cẩn thận đọc lại câu văn, bỗng nghe thấy những lời này của Di Thiên vội nói: "Này uy uy! Đừng mỏ quạ đen được không, đụng tới loại huyết tự này, là 1 chuyện cực kỳ kinh khủng!"


Di Thiên cũng không biết ý vị trong 1 câu nói bất chợt của mình.


Bởi vì bản thân Di Thiên thiết lập không hoàn chỉnh, cho nên, tuy hắn hiểu rõ địa hình cả tòa núi, thế nhưng những địa phương khác ở núi Phác Hạ này, chính bản thân hắn cũng không có thiết lập qua. Nói cách khác, những chuyện xảy ra ở 1 vài nơi, không thể dựa theo tiểu thuyết mà biết được. Mà cũng có một vài nơi có thiết lập qua, nhưng lại không đề cập tới trong sách.


Biện Tinh Thần sáu người, lần thứ nhất toàn bộ tử vong. Thời gian liền trọng khải.


Thời điểm 6 người lần nữa sinh ra ý thức, đã xuất hiện ở chân núi phía nam, cách nhà gỗ nhỏ không xa!


"Ah!"


Mỗi người đều giống như tỉnh dậy từ cơn ác mộng, trong nháy mắt sau khi chết đi, liền trở về nơi này. Trên đồng hồ, biểu hiện đang là 0 giờ.


"Ta, ta đã chết rồi sao..." Tinh Thần nhìn hai tay mình, lại nhìn những người bên cạnh 1 chút, lập tức nói: "Thật sự, thật sự! Thời gian thật sự trọng khải rồi, hôm nay, là Luân Hồi ngày thứ hai!"
Posted by Unknown |
chương 11 q 22


Hồng Nguyệt trấn, nơi này vốn chỉ là một cái trấn ở trong một quyển tiểu thuyết, nhưng bây giờ nó đã trở thành hiện thực. Lúc này mấy người Tinh Thần đang tập chung lại một chỗ.


Vừa rồi sau khi Thiên Sinh biến mất, thì không còn ai tiếp tục mất tích nữa. Nhưng tất cả mọi người không ai dám thả lỏng chút nào, phải biết rằng hiện giờ nếu không cẩn thận có lẽ sẽ theo gót Thiên Sinh ngay.


Tuy có thể biết rõ cốt truyện nhưng cũng chỉ là những kinh nghiệm của nữ chính đã từng trải qua mới biết được. Hiện tại, nếu có phát sinh chuyện gì, mọi người đều hoàn toàn không biết. Có thể nói trừ khi hết cách mới phải dùng đến hạ sách này thôi.


Lúc này thông qua Bluetooth Tinh Thần đã send file txt đến cho từng người. Ai cũng tận lực nắm bắt tất cả mọi chi tiết trong truyện.


"Nên đi hướng kia!" Phong Dục Hiển chợt dừng bước, nói:

Lam Đông Mỹ vừa đến Hồng Nguyệt trấn đã từng đi qua nơi đây, các ngươi nhìn phía trước xem!"


Lúc này, năm người đang nấp sau một căn nhà hai tầng. Phong Dục Hiển chỉ vào một gốc cây Dương Liễu hơi rũ xuống phía trước mặt. Căn cứ tiểu thuyết lúc ban đầu Lam Đông Mỹ đi dọc theo cây Dương Liễu một thời gian ngắn, thì thấy được cái trà lâu kia. Nói cách khác, trước cây Dương Liễu cách đó không xa, chính là trà lâu rồi!


Tim mỗi người đều đập thình thịch!


Nhanh!


Nhưng trên đồng hồ thời gian không còn nhiều lắm rồi! Đã là 0 giờ 50p 10s, lúc này tính đến khi Lam Đông Mỹ về tới Hồng Nguyệt trấn cũng không bao lâu nữa!


" Mọi người nhất định phải coi chừng, không được phân tâm!" Lang Trí Thiện giữ chặt lấy ngực của mình, sau đó lo lắng lại bổ sung thêm: "Nếu như quỷ xuất hiện lập tức phân tán ra! Sau đó ít nhất một người đi tìm Trang Lão bá, hỏi rõ địa hình, như vậy cho dù có chết đi thì đến ngày thứ hai, cũng có thể bảo lưu lại trí nhớ có thể nói cho người khác biết."


Tinh Thần nhìn về phía Lang Trí Thiện, nói: "Ngươi bây giờ cũng tin có thể Luân Hồi rồi hả?"


"Ta nói là nếu tình huống xấu nhất xẩy ra. Chúng ta, không có lựa chọn nào khác."


Đúng như Lang Trí Thiện nói, hiện tại đích thật không có lựa chọn nào khác. Chỉ có đánh cuộc rằng sau khi hết một ngày thì tất cả mọi người sẽ được phục sinh lại. Một khi Quỷ xuất hiện, mọi người đều chia nhau ra các hướng khác mà chạy, nếu không chẳng những không đạt được mục đích, còn có thể lãng phí một cơ hội Luân Hồi.


Nhưng đường đi chỗ cây Dương Liễu hơi tối, mặc dù đi đường vòng bên cạnh cũng được nhưng dưới ánh trăng rất dễ bị phát hiện. Dù đi đường nào cũng quá mức nguy hiểm! Thế nhưng không thể không đi !


"Như vậy đi " Tinh Thần đột nhiên đưa ra một kiến nghị: " nếu Lang cảnh quan nói như vậy, không bằng hai người  sẽ đi qua bên đó, còn ba người ở lại đây. Nếu như chúng ta chết rồi, thì trước khi chết nhất định sẽ phát ra tiếng kêu cảnh báo, các ngươi sau khi nghe được, thì hãy nghĩ biện pháp khác tiếp cận nhà Trang lão bá. Tóm lại, không thể để tất cả mọi người cùng chết, ai cũng sẽ được luân hồi trở lại, chúng ta phải sử dụng điều này một cách triệt để."



Vừa nói xong, Tinh Thần cũng á khẩu không trả lời được.


Ai đây? Rất rõ ràng không ai muốn tự đề cử chính mình. Dù sao khoảng chừng hai mươi phút nữa tại nhà Trang Lão bá sẽ có quỷ xuất hiện, điều này trong tiểu thuyết nói rất rành mạch đấy. Biết rõ như vậy mà còn dấn thân vào, ai dám làm chứ? Sẽ có ba người có thể ở lại đây, ai cũng hy vọng người đó chính là mình. Bởi vì có cái gọi là không lo nghèo mà chỉ lo không đồng đều. Nếu như ai cũng muốn có đãi ngộ đặc biệt, vậy thì còn ai nguyện ý chịu thiệt nữa.


"Ta đi thôi " nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Phong Dục Hiển lại mở miệng: " Bởi vì thê tử của ta đã chết, mà ta cũng không còn ý chí để sống tiếp nên mới vô tình tiến vào nhà trọ, nếu thật sự phải chết tại đây, vậy cũng coi như là đi đoàn viên cùng thê tử của ta a. Tinh Thần đây là ý kiến ngươi đưa ra tất nhiên ngươi cũng phải theo giúp ta chứ?"


Hai người này đồng thời mở miệng, thật làm ba người còn lại cảm giác có chút nhẹ nhàng. Hai người kia, một thuộc Dạ Vũ minh, một là người trung lập, cũng không cần cân nhắc liên minh hỗ trợ.


Tinh Thần cùng Phong Dục Hiển hít sâu một hơi, rốt cục chạy ra khỏi nơi ẩn núp, đứng dưới con đường đang được hồng nguyệt chiếu sáng! Nhìn bóng cây Dương Liễu, hai người lập tức tăng tốc phóng thẳng hướng trà lâu phi đến!


Hai người như đang thi chạy nước rút một trăm mét!


Nhìn bóng lưng hai người, Khâu Phi Phàm kéo tay áo Lang Trí Thiện hỏi: "Cái này... Động tĩnh không quá lớn chứ?"


"Đến mức này, chỉ có thể liều mạng rồi." Lang Trí Thiện nói: "Căn cứ theo nội dung tiểu thuyết, nếu như bây giờ xuất hiện quỷ ở gần đây, thì dù có tránh thế nào cũng vô dụng, đã như vậy bọn hắn chỉ có thể đánh cuộc một keo. Dù sao, ở đây bất kỳ một nơi nào, lúc nào cũng có thể xuất hiện Quỷ hồn."


"Bọn hắn... Thật đúng là có dũng khí ah." Lâm Tuyết Hoa thở dài nói: "Đáng tiếc, không có gia nhập Thánh Nhật giáo chúng ta, nên bọn họ không cách nào hiểu được chân lý.  Nếu không bọn hắn có lẽ cũng có thể tu luyện tới Bỉ Ngạn ah."


Tốc độ của Tinh Thần cùng Phong Dục Hiển không ngừng tăng nhanh, mà lúc này dưới ánh trăng hồng sắc, trà lâu có chút cổ kính đã xuất hiện!  Như tiểu thuyết miêu tả, không sai chút nào!


Đằng sau cái kia, chính là nhà Trang Lão bá rồi!


Hai người không khỏi thi triển bộ pháp nhanh hơn, ba người đằng sau theo dõi, âm thầm cảm thấy kinh hãi, hi vọng Tinh Thần cùng Phong Dục Hiển có thể thành công!


"Cố gắng lên, cố gắng lên, cố gắng lên ah!" Khâu Phi Phàm nắm chặt bàn tay thành nắm đấm nói: "Biện Tinh Thần, Phong Dục Hiển, hai người các ngươi là anh hùng đấy! Cố gắng lên, nhất định phải thành công ah!"


Rốt cục cũng chạy qua khỏi trà lâu, hai người liền thấy được đằng sau đó có một căn nhà nhỏ! Không cần hỏi, dĩ nhiên là nhà của Trang Lão bá, ở đây nhà cửa đều tương đối thưa thớt, cho nên hoàn toàn không khó để phán đoán!


Hai người lập tức tiến lên đứng ở trước cửa ra vào, Tinh Thần vươn tay gõ cửa! Mặt mũi Phong Dục Hiển thần sắc rất là khẩn trương, không ngừng xem xét phía sau và xung quanh.


Lang Trí Thiện và hai người nữa, vẫn đợi trong bóng tối, hiện tại chưa biết tình hình của hai người kia như thế nào, nếu như điện thoại có thể dùng được thì tốt, nhưng bây giờ lại không có cách nào liên lạc được.


"Bọn hắn, đến cùng là như thế nào rồi?" Khâu Phi Phàm cảm giác đứng ngồi không yên, hiện tại thời gian trôi qua từng phút từng giây, căn cứ theo nội dung tiểu thuyết, Lam Đông Mỹ sắp sửa xuất hiện rồi! Mà Lang Trí Thiện cùng Lâm Tuyết Hoa làm sao không biết điểm này chứ!


Chỉ là hiện tại chỉ có thể chờ. Nếu tùy tiện đi ra ngoài hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!


"Ta nói " Khâu Phi Phàm bất an mở miệng: "Tuy Biện Tinh Thần nói trước khi chết nhất định sẽ kêu mấy tiếng thảm thiết báo động cho chúng ta biết rõ, nhưng phải là với điều kiện hắn còn có thể phát ra âm thanh ah. Nếu như bất chợt bị giết, thì hắn muốn kêu thảm cũng không kịp phát ra đâu đúng không? Bọn hắn hiện đã rời qua khỏi tầm mắt rồi, chúng ta căn bản không cách nào biết rõ sống chết của bọn hắn ah!"


"Ta biết rồi, thế nhưng mà..." Lang Trí Thiện không ngừng nhìn đồng hồ, bây giờ đến lúc trời rạng sáng càng ngày càng gần rồi. Lam Đông Mỹ lúc này hẳn cũng sắp tới gần nhà Trang Lão bá.


"Ta nói chúng ta cũng có thể trông thấy Lam Đông Mỹ đúng không?" Lâm Tuyết Hoa cũng chú ý đến phía trà lâu, nói: "Nàng cùng con trai cũng đi qua nơi này mà."


"Ân, hoàn toàn chính xác." Lang Trí Thiện gật đầu, nói: "Tóm lại, vẫn phải chờ đợi để xem xét tình hình."


"Hay chúng ta đi trước?" Lúc này Lâm Tuyết Hoa càng ngày càng không chịu nổi nữa: "Hồng Nguyệt trấn vốn rất nguy hiểm ah, căn cứ theo tiểu thuyết miêu tả, chúng ta nên tìm cách rời khỏi Hồng Nguyệt trấn ngay bây giờ. Nếu cứ dừng lại ở đây mà nói... con quỷ kia sẽ đến bên chúng ta lúc nào không hay, chẳng phải khi Lam Đông Mỹ rời đi, thì quỷ gần như đã xuất hiện ngay lập tức! Có phải hay không?"


Nhưng mà, đúng vào lúc này...


"Ah —————— "


Một âm thanh vô cùng thê lương thảm thiết bỗng nhiên vang lên! Thanh âm tuy không nghe được là ai phát ra, nhưng hẳn là một trong hai người Tinh Thần cùng Phong Dục Hiển!


Phát ra tiếng kêu thảm thiết, cũng có nghĩa là...


Biện Tinh Thần chết rồi!


Hắn đã chết nghĩa là...? Đằng sau trà lâu ít nhất đã có một con quỷ xuất hiện!


"Trốn mau..." Lang Trí Thiện không chút do dự, lập tức quay đầu, nói: "Lập tức trốn ngay! Căn cứ theo cốt truyện, chạy hướng nào có thể rời khỏi Hồng Nguyệt trấn một cách nhanh nhất?"


Không cần câu trả lời ba người đã bắt đầu chạy.... nhà cửa xung quanh thưa thớt khiến ba người căm hận không thôi, thế nhưng không có biện pháp nào khắc phục được.


Lúc này, lại một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền đến, Khâu Phi Phàm trong nháy mắt cả người lập tức ngã lăn trên mặt đất. Chẳng quan tâm bàn tay hay đầu gối bị trầy da, Khâu Phi Phàm lập tức đứng lên đuổi theo Lang Trí Thiện cùng Lâm Tuyết Hoa, nhưng hắn lại không trông thấy bất kỳ ai nữa rồi!


" Sao có thể chạy trốn nhanh như vậy?" Khâu Phi Phàm đứng lên, vừa muốn cất bước đi tiếp thì bỗng nhiên... Hắn cảm giác được có một bàn tay lạnh như băng, túm lấy bờ vai hắn!


Lang Trí Thiện cùng Lâm Tuyết Hoa liều lĩnh chạy vội. Hiện tại kế hoạch đã hoàn toàn thất bại, chỉ có thể dựa theo cốt truyện ly khai khỏi Hồng Nguyệt trấn! Trong tiểu thuyết, Lam Đông Mỹ ở trong Hồng Nguyệt trấn nhưng tất cả miêu tả không nhiều, chỉ biết cái trấn này không quá lớn, và nhân vật chính đi đến đâu khung cảnh mới bắt đầu được mở ra!


"Vừa rồi có hai tiếng kêu thảm thiết..." sắc mặt Lâm Tuyết Hoa trắng bệch nói: "Phong Dục Hiển cùng Biện Tinh Thần, hai người bọn họ đều chết hết rồi sao? Tại sao có thể như vậy?"


Lang Trí Thiện không ngừng nhìn điện thoại, suy nghĩ về con đường bọn hắn phải đi như thế nào. Tiểu thuyết miêu tả không thể nói là quá tỉ mỉ, nhưng dù sao câu chữ trên giấy tờ sao có thể so sánh với thực tại được, trừ phi mỗi căn nhà đều được miêu tả một cách tỉ mỉ thì mới có thể hình dung ra đươc cục diện.


"Hướng phía đông di!" Lúc này Lang Trí Thiện nói: "Lam Đông Mỹ lúc ấy là nhắm hướng đông mà chạy, chúng ta cũng chỉ có đi theo cái hướng kia... V ..v ..., Khâu Phi Phàm? Khâu Phi Phàm ngươi đang ở đâu rồi hả?"


Bây giờ Lâm Tuyết Hoa mới chú ý tình hình xung quanh, Khâu Phi Phàm rõ ràng không thấy nữa rồi!


Điều này không bình thường!

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi như vậy, chẳng lẽ hắn cũng đã chết rồi sao?


Lâm Tuyết Hoa chỉ cảm thấy nội tâm của chính mình phảng phất như nguội lạnh một nửa!


Hiện tại nàng rất giống như Lam Đông Mỹ! Cô ta lúc ấy chỉ mang theo một đứa bé, mà cũng có thể lần tìm được đường sống trong chỗ chết, huống chi đây là hai người lớn?


Lúc Lam Đông Mỹ rời khỏi nhà Trang Lão, bị quỷ ảnh truy đuổi thì cứ nhắm hướng đông mà chạy, sau đó liền thấy một phiến rừng cây rậm rạp, nàng liền chạy vào trong đó mới có thể ngắt đuôi được con quỷ kia.


Nhưng bọn họ rõ ràng cũng đang chạy hướng phía đông, mà tới bây giờ vẫn chưa nhìn thấy vạt rừng cây kia? Mà quan trọng nhất bây giờ là làm sao bọn hắn có thể sống sót được? Bọn hắn không phải Lam Đông Mỹ, đâu có được vận khí như nhân vật chính a !


Tử thần đang ép sát từng bước, Lang Trí Thiện cùng Lâm Tuyết Hoa lúc này cơ hồ đã dốc toàn bộ sức lực chạy nước rút, hi vọng, có thể cầu được một đường sinh cơ!