11/03/2016

Posted by Unknown |
Chương 10 q22


Lang Trí Thiện lập tức sợ hãi nhìn bốn phía, thế nhưng chỉ có 6 người bọn hắn, không hề có người thứ 7 tồn tại! Nói cách khác, thanh âm vừa rồi...


"Nhanh, chạy mau!" Lang Trí Thiện lập tức hướng về phía Hồng Nguyệt trấn bỏ chạy! Thanh âm vừa rồi từ sau lưng truyền đến, ai sẽ ngu ngốc mà chạy về phía sau đây? Về phần chạy sang 2 bên thì khoảng cách kéo dài không lớn, chạy theo phương ngược lại khả năng đào thoát mới lớn nhất!


Lang Trí Thiện mặc dù đối với việc tiến vào Hồng Nguyệt trấn cực kỳ mâu thuẫn, nhưng giai đoạn hiện tại hắn không thể làm khác! Mà những người khác nhìn thấy Lang Trí Thiện chạy vội, thoáng cái cũng dốc sức đuổi theo hắn!


Lúc này còn vài người chưa kịp phản ứng, nhưng có ít người hiểu được chuyện gì đang xảy ra.


Lập tức khoảng cách với Hồng Nguyệt trấn càng ngày càng gần, Lang Trí Thiện không thể không dừng chân, sau đó quay đầu lại, nhưng lần này làm hắn mở to mắt!


Dưới ánh trăng đỏ máu, phía sau hắn chỉ có Tinh Thần, Phong Dục Hiển, Khâu Phi Phàm cùng Lâm Tuyết Hoa, mà Thiên Sinh lại không thấy rồi!


Thời điểm Tinh Thần chạy đến, Lang Trí Thiện lộ ra biểu tình sợ hãi hỏi hắn: "Thiên Sinh đâu rồi? Hắn chạy tới nơi nào?"


Tinh Thần nghe thấy thế cũng vội quay lại nhìn, trong mắt lộ ra tia sợ hãi!


"Thiên Sinh hắn đi nơi nào?"


"Không thể nào? Vừa rồi hắn còn ở đằng sau ta mà!"


Thiên Sinh tựa hồ như chạy sau cùng. Nhưng dù vậy, hộ gia đình bình thường đều rất chăm chỉ tập luyện thể thao, nếu có chạy sau cũng không thể tụt xa như vậy chứ? Huống chi trừ phi hắn trốn vào rừng cây rậm rạp, nếu không phóng mắt 4 phía sao không thể thấy thân ảnh của hắn!


Như vậy, chỉ có 1 kết luận...


Nhưng ai cũng không dám nói ra kết luận này.


Bây giờ, có nên tiến vào Hồng Nguyệt trấn hay không?


Lang Trí Thiện hung hăng dậm chân, rốt cục quyết định tiến vào! Dù sao, tình hình địa thế trước mắt, có cải biến sang phương hướng khác, cũng không thể tìm được chỗ ẩn núp. Hôm nay, ngoại trừ tiến vào Hồng Nguyệt trấn, không có biện pháp khác.


Mà căn cứ nội dung cốt truyện《 Luân Hồi 》, nửa giờ sau, Lam Đông Mỹ cùng Tinh Huy sẽ trở lại Hồng Nguyệt trấn, trong tiểu thuyết miêu tả như vầy:


"Lam Đông Mỹ rốt cục về tới Hồng Nguyệt trấn. Nàng mặc dù biết nguy hiểm, nhưng vẫn phải trở về. Dù sao, hết thảy sự việc phát sinh quá mức đáng sợ. Nàng vốn nghĩ muốn tìm đường xuống núi, tuy nhiên lại nhiều lần lâm vào hiểm tử, may mắn giờ này vẫn còn sống!


Vô luận như thế nào, nàng thực sự muốn biết rõ bí mật của Hồng Nguyệt trấn. Nữ nhân điên đã chết rồi, nhưng nàng cảm giác được, Hồng Nguyệt trấn còn có người có thể giải đáp nghi ngờ của nàng.


Nàng nhìn đồng hồ, bây giờ là gần rạng sáng. Cái mặt trăng đỏ như máu kia vẫn đậu trên bầu trời, ngay cả ngôi sao cũng bị ánh sáng đỏ máu ấy nuốt gọn, chẳng thể tỏa ra 1 tia sáng.


Tinh Huy lúc này đã sợ tới mức mặt không còn chút máu, Lam Đông Mỹ chỉ có thể cõng nó đi về phía trước. Nàng hiện tại cũng cảm giác thể lực tiêu hao quá lớn, nhưng vì nhi tử, nàng chỉ có thể tiếp tục chống đỡ!


Thời điểm tiến vào Hồng Nguyệt trấn nàng phi thường cẩn thận. Đầu tiên, nàng tiến tới quán trà có kiến trúc cổ điển, sau nó là nhà của Trang Lão bá. Trang Lão bá là lão  nhân nhiệt tâm nhất từ lúc Lam Đông Mỹ tiến vào Hồng Nguyệt trấn này. Lúc này, nàng cẩn thận từng li từng tí đi xuyên qua những con đường tắt, cuối cùng, tới được đằng sau quán trà kia, gõ cửa nhà Trang Lão bá. Ở cửa nhà lão bá có 1 gốc cây hòe rất lớn, không khó để nhận ra.


Nàng không dám gõ cửa quá lớn, nhưng Trang Lão bá tuổi đã hơn chín mươi tuổi, không biết có thể nghe được tiếng đập cửa của nàng hay không?


May mắn chính là cửa rất nhanh được mở ra. Một lão nhân tóc trắng, dáng đi có chút run rẩy, ra mở cửa cho Lam Đông Mỹ.


'Lam tiểu thư?' Trang Lão bá ngạc nhiên nhìn nàng, lập tức đem nàng kéo vào nhà.


'Lão bá!' Lam Đông Mỹ sau khi đóng cửa lại lập tức quỳ trên mặt đất, khóc lóc kể lể: 'Lão bá, rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì vậy?'


'Hồng Nguyệt...' Trang Lão bá nhìn về ánh trăng hồng sắc ngoài cửa sổ lắc đầu, nói: 'Nghiệp chướng, thực là nghiệp chướng ah! Lam tiểu thư, ngươi thực sự không nên đến đây! Ta thực là già nên hồ đồ rồi, đều quên sẽ có ngày hôm nay xảy ra, vốn nghĩ là ngươi cũng chỉ ở 1 thời gian ngắn , nên cũng không nói ra.'


'Lão bá, ngươi biết Hồng Nguyệt rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Van cầu ngươi nói cho ta biết, ta không muốn chết, còn có nhi tử của ta, ta nhất định phải bảo vệ hắn!'


Lam Đông Mỹ khóc lóc kể lể, ngay cả người có tâm địa sắt đá cũng không cách nào không động dung.


'Mà thôi, trước vào nhà đi, ta sẽ kể lại mọi chuyện!'


Sau đó, Trang Lão bá lôi kéo Lam Đông Mỹ cùng Tinh Huy đã gần như hôn mê, tiến vào buồng trong, đóng cửa lại.


'Trong thôn, đều đa số là những lão già sắp xuống lỗ giống như ta, dù sao nơi này cũng là cố hương, nghĩ chôn cất ở nơi này cũng tốt. Mỗi khi Hồng Nguyệt xuất hiện, cái trấn này, không, ngọn núi này, sẽ xảy ra chuyện ma quái! Mà khoảng thời gian này, thời gian sẽ tổng cộng xảy ra 7 lần luân hồi!'


'Luân Hồi? Bảy lần? Có ý tứ gì?' Lam Đông Mỹ lộ ra thần sắc không hiểu chút nào, dò hỏi: 'Lão bá? Tại sao lại xảy ra chuyện ma quái? Vì sao ánh trăng lại biến thành đỏ như máu?'


'Chỉ có ngọn núi này là như thế, cho dù là buổi tối hay ban ngày, vẫn sẽ luôn là ánh trăng màu đỏ. Sau một ngày trôi qua, thời gian sẽ quay trở về 0 giờ ngày hôm trước, từ đó lại 1 lần nữa bắt đầu lại. Lam tiểu thư, ngươi có thể không tin, nhưng đây là sự thật đó. Tình huống đó, sẽ xảy ra tổng cộng bẩy lần. Đến lần thứ 7 thời gian sẽ không quay trở lại nữa, khi đó, nếu chết sẽ thực sự là chết, không có biện pháp phục hồi. Thực là nghiệp chướng! Nếu như ta nhớ ra sớm 1 chút, sẽ khuyên ngươi rời khỏi nơi này!'


'Vậy… ta nên làm sao bây giờ?'


'Chỉ có nghĩ biện pháp, đến thời điểm lần luân hồi lần thứ 7, chạy ra ngọn núi này! Chỉ cần chạy đi, liền có thể thoát khỏi nguyền rủa của Hồng Nguyệt! Đây là biện pháp duy nhất! Lúc trước, những người trẻ tuổi trong trấn cũng là dùng phương pháp này chạy đi đó. Cũng có vài người thất bại, hoặc là chết, hoặc nổi điên giống như con gái Trương quả phụ.'


Con gái Trương quả phụ, chính là nữ nhân điên lúc đầu.


'Ta cũng lớn tuổi, không nghĩ muốn phiền phức nhi tử liền ở lại Hồng Nguyệt trấn, chờ ngày chết ở trong trấn. Cho nên, ta dứt khoát không ly khai thị trấn nhỏ này, chỉ ngồi nhìn bọn trẻ rời đi. Bất quá Lam tiểu thư ngươi còn trẻ như vậy, nhất định phải nghĩ biện pháp chạy đi mới được!'


'Cái kia... Có biện pháp không?'


'Sau khi thấy được hồng nguyệt, thời gian luân hồi trở về ngươi vẫn có thể giữ được trí nhớ, nhưng hàng năm vào ngày Hồng Nguyệt, chuyện ma quái sẽ phát sinh biến hóa, cho nên lộ tuyến luôn thay đổi. Năm nay lộ tuyến là như thế nào ta cũng không biết được. Như vậy, ta giúp ngươi hiểu một chút địa hình ngọn núi này, ngươi đưa bút đây ta vẽ cho. Ngươi phải nhanh, ở trong trấn lúc này, khắp nơi đều đang xảy ra chuyện ma quái, thời điểm đi ra ngoài nhất định phải cẩn thận, ta cũng không biết nơi nào có thể an toàn!'


'Tốt, tốt, lão bá, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi!'


Kế tiếp, Trang Lão bá đem địa hình ngọn núi vẽ ra giấy, Lam Đông Mỹ cũng kích động vạn phần, sau đó, nàng cùng lão nhân nói chuyện 1 chút về kinh nghiệm sinh tồn, cuối cùng nàng biết không thể hỏi thêm được nhiều hơn nữa, mới quỳ trên mặt đất, dập đầu cảm tạ lão bá, nói: "Trang Lão bá, đại ân này suốt đời không quên, cũng hy vọng lão bá sống sót!'


Lam Đông Mỹ biết rõ, tuy có 6 lần phục sinh, nhưng vẫn không thể lãng phí khoảng thời gian ấy được. Lộ tuyến an toàn, nhất định phải trong 6 ngày này tìm cho ra!


Lúc này Tinh Huy cũng đã tỉnh lại, Lam Đông Mỹ ôm nhi tử, nói: 'Tinh Huy, chúng ta có biện pháp chạy đi rồi. Mụ mụ nói với con, kỳ thật những chuyện vừa chứng kiến khi nãy đều là giả dối, con cũng xem qua 《 cô bé lọ lem 》 a, cùng với chuyện đó giống nhau, sau 12h, hết thảy mọi chuyện sẽ biến trở lại nguyên dạng. Đến, Tinh Huy không sợ, mụ mụ sẽ bảo vệ tốt cho con.'


Tinh Huy lúc này trên mặt đã có chút huyết sắc. Dù sao nó vẫn chỉ là 1 đứa trẻ, làm sao có thể chịu được loại kinh hãi này, khá tốt còn có mẫu thân bên cạnh, nếu không, không biết nó sẽ bị dọa thành bộ dáng gì nữa.


'Lão bá, ta... Đi trước.' cầm tấm bản đồ kia, Lam Đông Mỹ như nhặt được chí bảo, cũng không muốn tiếp tục dây dưa, lập tức lôi kéo Tinh Huy sau khi nói cám ơn tiến ra ngoài.


Sau khi đi ra ngoài, Lam Đông Mỹ phi thường khẩn trương. Nàng không biết, nên chạy hướng nào mới an toàn. Nhà cửa ở nơi này rất thưa thớt, cho nên rất khó tìm được chỗ ẩn nấp. Nàng chỉ có thể tận khả năng lợi dụng bóng dâm che giấu thân hình, đồng thời khuyên bảo Tinh Huy, tuyệt đối không nên phát ra 1 thanh âm nào.


Đúng vào lúc này, nàng cảm giác có một đợt gió lạnh lẽo đánh úp lại sau lưng! Từ vách tường bên cạnh nhìn qua, nàng thấy rõ ràng có 1 cái bóng đen đang lao về phía mình!


Khoảng cách từ bóng đen kia tới bóng dáng của nàng không tới 1 mét!


Cái này làm tim Lam Đông Mỹ đập thình 1 cái, liều mạng bỏ chạy! Nhưng cái bóng đen kia, cũng phiêu đãng biến mất trong không khí!"


Nội dung tiểu thuyết đến đây thì xong 1 chương, đằng sau  là bắt đầu vào chương mới, nội dung là Lam Đông Mỹ dốc sức chạy trốn vào trong 1 cái nhà kho tại Hồng Nguyệt trấn.


Mà bây giờ, tự nhiên là muốn đi gặp Trang Lão bá! Từ nội dung truyện biết được, Trang Lão bá sau khi Lam Đông Mỹ rời đi chưa tới 10s liền chết! Nói cách khác, muốn nói chuyện với hắn, phải thừa dịp hiện tại! Về phần Lam Đông Mỹ, cô ta bị quỷ truy đuổi, tất nhiên không có ai dám đi hướng đó.


Bất quá, gặp mặt với nhân vật trong truyện tiểu thuyết, sự tình hoang đường này làm bọn hắn cảm thấy không hề có chút chân thật.


Tiến vào Hồng Nguyệt trấn, bọn hắn bắt đầu tìm kiếm cái trà lâu kiểu dáng cổ và cây hòe lớn. Mỗi người đều tận lực giấu bản thân ở trong bóng dâm, Hồng Nguyệt trấn phảng phất không 1 bóng người, làm 5 người còn lại cảm thấy sợ hãi.


Từ sau khi tiến vào Hồng Nguyệt trấn, ngược lại một mực chưa thấy quỷ xuất hiện, làm mọi người thoáng buông lỏng. Nhìn nhìn đồng hồ, đã là 0 giờ 3 khắc! Trang Lão bá tại thời điểm rạng sáng gặp mặt Lam Đông Mỹ rồi sau khi từ biệt Lam Đông Mỹ, liền lập tức bị sát hại. Trước mắt, chỉ có mau chóng trước thời điểm đó tìm được hắn! Về phần những lão nhân khác ở Hồng Nguyệt trấn mọi người cũng không thể trông cậy vào, bởi vì Trang Lão bá có thể nói là do quên mất ngày mặt trăng máu, mà những người còn lại là nhớ rõ nhưng không có nhắc nhở Lam Đông Mỹ, lúc nữ nhân điên nói cho nàng sự tình về nguyền rủa, cũng không có ai giải thích rõ ràng với nàng chuyện này. Có thể thấy được những lão nhân khác phi thường ích kỷ, hoàn toàn mặc kệ sống chết của nàng, đã như vầy chỉ còn vị đại bá có lương tâm này, là hy vọng duy nhất của tất cả mọi người.


Vô luận như thế nào, nhất định phải trước khi lão bá bị giết, tìm được nhà hắn!

Posted by Unknown |
Chương 9 q22


Hồng Nguyệt bao phủ khắp nơi, mọi người vẫn tiếp tục hướng phía trước đi đến.


Dựa theo nội dung cốt truyện, phía tây núi phác Hạ ( trong tiểu thuyết núi không có danh tự ), hẳn có một hồ nước , thời gian gần rạng sáng Lam Đông Mỹ đã đến đó và ở lại trong suốt bốn giờ đồng hồ.


Đối với bọn hắn mà nói, cóđược bốn giờ an toàn, cũng cực kỳ quý giá rồi.


Nhưng bởi vì không biết cụ thể địa hình núi Phác Hạ, cho nên hồ nước phía tây chỉ là một khái niệm mơ hồ không rõ ràng. Nói cách khác, mọi người hoàn toàn như mèo mù bắt được chuột.


Biện pháptrước mắt xem ra chỉ có nghĩ xem làm thế nào mới có thể ly khai khỏi núi Phác Hạ, nhưng nhất địnhphải có một con đường an toàn có thể rời khỏi đây. Con đường kia dĩ nhiên chính là sinh lộ. Lam Đông Mỹ sau khi thử qua tất cả các lộ tuyến, vẫn chưa xác định được đâu là sinh lộ. Duy nhất chỉ có thể khẳng định là hoàn toàn có một con đường an toàn tồn tại.


Bởi vì, mọi sự việc cứ tái diễn lại theo ngày đầu tiên, như vậy trong thời gian một ngày đó, chính là làm thế nào để tìm ra được con đường an toàn nhất. Và điều kiện tiên quyết chính là mọi người có thể sống sót đến ngày cuối cùng.


Nội dung kế tiếp, Lam Đông Mỹ bất ngờgặp được một lão nhân trong Hồng Nguyệt trấn, mới biết được truyền thuyết bảy ngày Luân Hồi. Lão nhân còn nói cho nàng biết đã có không ít người  trẻ tuổi trong Hồng Nguyệt trấn tìm cách chạy ra ngoài nhưng cuối cùng đều bỏ mạng lại . người có thể tìm được rất lộ tuyến an toàn ít người. Mà hàng năm lộ tuyến an toàn đều thay đổi vị trí. Có thể khẳng định bảy ngày thực tế chỉ là chuyện xẩy ra trong một ngày, quỷ sẽ xuất hiện ở nơi nào, ai chết ở đâu đều giống nhau. Trừ phi nhìn lên mặt trăng mầu đỏ  mới có thể giữ lại trí nhớ, sau đó tận lực cải biến sự việc diễn ra thì mới có thể thay đổi được tình hình.


Có lộ tuyến an toàn, chính là đại biểu có sinh lộ! Thế nhưng sinh lộ ở nơi nào?


Những con đường có thể xuống núi nhiều vô số kể, nhưng thông đạo lại rất hiếm có, chưa kể nơi này còn rất ít người qua lại cho nên những người biết rõ nơi này thật sự quá ít. Tuy nhiên có thể phục sinh sáu lần, nói cách khác bọn hắn sẽ có 6 lần thử nghiệm tìm kiếm con đường an toàn.


Con đường có thể xuống núi chính là nơi không có quỷ xuất hiện, mà tiểu thuyết đã chỉ ra cho các hộ gia đình những nơi nào tuyệt đối không được đi. Nhưng tất cả thông tin thật sự quá ít, núi Phác Hạ thật sự quá mơ hồ đối với mọi người.


Chỉ có thể tham khảo vào kinh nghiệm sinh tồn của Lam Đông Mỹ! Trong tiểu thuyết vị lão nhân kia đã nói, một khi xuống núi tất cả nguyền rủa sẽ được tiêu trừ. Ảnh hưởng của hồng nguyệt sắc chỉ có phạm vi trong ngọn núi mà thôi. Nghĩ cũng đúng nếu hồng nguyệt sắc có ảnh hưởng tới thế giới thì thật làm sao có thể sống qua được 24 h huyết tự được. Nói cách khác có thể rời khỏi hồng nguyệt trấn thì trên đường về khỏi lo bị quỷ đuổi theo sát hại rồi. Điều này cũng là chút ít may mắn trong bất hạnh.

"Ta vẫn cảm giác không ổn thỏa ah." Lúc này Tinh Thần mở miệng: "Các ngươi cho rằng, biện pháp tốt nhất là gì? Dựa theo nội dung cốt, chắc có lẽ phải đi theo bên người nhân vật chính rồi..."


"Nhân vật chính là nhân vật chính, chúng ta là chúng ta." Lang Trí Thiện lại lắc đầu phản đối: "Ngươi nghĩ xem đi theo nhận vật chính, nàng ấy chết nghĩa là chúng ta cũng không thoát được. Mà chưa hẳn nếu như có chúng ta đi theo bên người có lẽ sẽ cải biến nội dung cốt truyện, nhân vật chính có thể sẽ chết sớm hơn! Huống chi ngươi đừng quên, bản thân nhân vật chính cũng đã chết bốn lần ah!"


Nhân vật chính mà cũng chết điểm này chứng minh bộ tiểu thuyết này đáng sợ như thế nào. Đi đến địa phương nào, đều có quỷ tồn tại. Bất luận ẩn núpthế nào, đều là không đủ.


Tiếp tục đi tới bỗng nhiên, Tinh Thần đột nhiên dừng bước, nhìn phía trước mặt nói: "Này, các ngươi xem..."


Phía trước xuất hiện một dải rừng trải rộng. Ở trong đó thình lình, xuất hiện một vài công trình kiến trúc!


"Hồng... Hồng Nguyệt trấn?"

Sắc mặt mỗi người đều đại biến!


Nguyên lai Hồng Nguyệt trấnở ngay tại phía tây sao!


Bất quá, cũng không cách nào so sánh với tràng cảnh thật sự trong tiểu thuyết, bởi vì tác giả mô tả tương đối ít khung cảnh bao quát của hồng nguyệt trấn, hơn nữa, trước mắt mới chỉ chứng kiến một phần của Hồng Nguyệt trấn mà thôi.


"Tránh xa Hồng Nguyệt trấn!" Lang Trí Thiện quyết định thật nhanh: " Nơi nguy hiểm nhất ở núi Phác Hạ chính là cái trấn nhỏ này!"


Điểm này, không cần Lang Trí Thiện nói mọi người ai cũng biết rõ.


Hồng Nguyệt trấn là nơi tập trung nguy hiểm nhiều nhất, điều này không ai hoài nghi cả. Bởi vì lần thứ hai Lam Đông Mỹ chết chính là trong Hồng Nguyệt trấn! Vô luận như thế nào cũng không ai dám tiến vào Hồng Nguyệt trấn!


"Thế nhưng mà... Nếu chúng ta không tiến vào Hồng Nguyệt trấn, chẳng lẽ lại đi đường vòng?" Lúc này Phong Dục Hiển hơi cau mày nói: "Làm như vậy thích hợp sao? Hồng Nguyệt trấn mặc dù không lớn, nhưng nhà cửa phi thường thưa thớt, cho nên ngược lại phạm vi khá rộng, nếu như đi đường vòng, chỉ sợ cũng tiến thêmvào những rắc rối khác... Không biết địa hình chính là hạn chế cực kỳ khó khăn. Dù sao, trước mắt chúng ta đều không muốn đi đến những nơi Lam Đông Mỹ chưa từng đi qua ah."


Hiện tại, đại đa số mọi người đều vững tin, tiểu thuyết Luân Hồi hoàn toàn chính là huyết tự lần này. Cũng xác định dựa vào kinh nghiệm bảy ngày Luân Hồi của Lam Đông Mỹ mà tìm ra sinh lộ.


"Cái này..." Lang Trí Thiện không phải không thừa nhận Phong Dục Hiển nói rất có đạo lý. Nếu như đi đường vòng, không xác định được sẽ có chuyện gì xẩy ra, hơn nữa đường đi chắc cũng rất xa, nói không chừng không cẩn thận một cái liền rơi vào nguy hiểm. Cái núi Phác Hạ này, có thể nói là khắp nơi đều là quỷ. Sau khi xem qua 《 Luân Hồi 》không một ai dám ôm suy nghĩ có thể may mắn vượt qua huyết tự lần này.


Nhưng là, chẳng lẽ cứ như vậy quay đầu lại? Nếu không tìm cách mở một con đường, thì kế tiếp phát sinh chuyện gì ai cũng không biết.


" Quay vềrừng cây trước đi!" Lang Trí Thiện nói: "Ở đây cách Hồng Nguyệt trấn quá gần, chúng ta..."


"Ta có một kiến nghị!" Lúc này, Tinh Thần thấp giọng nói: "Dựa theo thời gian, nửa giờ nữa Lam Đông Mỹ sẽ quay lại Hồng Nguyệt trấn. Khi đó tất nhiên có thể gặp được vị lão giả kia. Không bằng chúng ta cùng vị lão giả kia nói chuyện một lát? Dù sao cư dân bản địa của Hồng Nguyệt trấn, có thể sống đến ngày hôm nay chắc cũng có kinh nghiệm sinh tồn? Lam Đông Mỹ trong tiểu thuyết đối thoại cùng lão giả kia có nói"Nàng cùng lão nhân đàm luận một chút kinh nghiệm sinh tồn ", nhưng hoàn toàn không miêu tả kỹ càng. Như vậy..."


Theo lời Tinh Thần..., đích thật cũng có chút mê người!


"Hoàn toàn chính xác, có thể thực hiện!" Phong Dục Hiển tựa hồ cũng bị thuyết phục: "Các ngươi nghĩ xem, kế tiếp Lam Đông Mỹ tiến vào Hồng Nguyệt trấn chuyện gì xẩy ra chúng ta đều biết. Lợi dụng biết rõ cốt truyện chúng ta có thể thuận lợi tránh né Quỷ hồn, cùng vị lão giả kia nói chuyện! Nếu như có được kinh nghiệm sinh tồn quý giá, thì khả năng có thể thoát khỏi đây là rất cao!"


Lúc này mọi ngườiai cũng đều hít một hơi lạnh.


Hồng Nguyệt trấn thật sự rất nguy hiểm, Lam Đông Mỹ mỗi lần luân hồi trở về chỗ cũ, điều đầu tiên luôn luôn là lập tức chạy ra khỏi Hồng Nguyệt trấn!


Lần này mọi người lại muốn đi vào đầm rồng hang hổ sao?


"Không thể!" Lang Trí Thiện quả quyết  từ chối: "Ta không phải nói không thể mạo hiểm, nhưng hiện tại chúng ta vẫn còn chưa xác định chính mình có thể Luân Hồi được hay không, nếu như tính mạng của chúng ta chỉ có một, vậy phải làm thế nào? Biện Tinh Thần, mạo hiểmcũng tỷ lệ thuận với thành công. Nếu như sinh lộ ngay trong Hồng Nguyệt trấn, thì dù nguy hiểm chúng ta vẫn phải gắng sức đạt được! Thế nhưngchỉ là hỏi thăm một lão giả, cái này cũng quá..."


"Như vậy ít nhất có thể biết rõ địa hình núi Phác Hạ a." Tinh Thần tiếp một câu, nhưng tức khắc làm mọi người tỉnh ngộ!


Địa hình!


Đây chính là hạn chế khó khăn nhất của bọn hắn. Bởi vì không ai biết đến núi Phác Hạ cho nên địa hình ngọn núi này hoàn toàn trở thành một điều bí ẩn với tất cả mọi người. Lúc nào cũng chỉ có thể xác định phương vị một cách mơ hồ, mặc dù có tiểu thuyết làm kim chỉ nam, nhưng không có vật tham chiếu thì cũng như không. Nếu có thể tìm được người địa phương hỏi thăm tình hình mà nói..., như vây chắc chắn như cá gặp nước!


Trên thực tế, Lang Trí Thiện cũng rất hi vọng có thể biết được địa hình nơi đây! Chỉ là, tìm được vị lão nhân kia nhất định có thể biết được địa hình sao? Dù sao núi Phác Hạ lớn như vậy, cho dù là dân bản xứ cũng chưa chắc có thể biết hết đươc.Hơn nữa trí nhớ người già cũng là một vấn đề rất quan trọng. Vạn nhất bản đồ địa hình  khác biệt so với thực tế như vậy chính là tự tìm đường chết rồi!


Kỳ thật, nguy hiểm lớn nhất là ở chỗ trong Hồng Nguyệt trấn nhất định có quỷ! Lam Đông Mỹ thời điểm tiếp theo luân hồi về lại căn nhà trong Hồng Nguyệt trấn, cũng bị đuổi giết, suýt nữa thì chết!


Đương nhiên, bọn hắn cũng có một con át chủ bài, chính là biết rõ nội dung cốt truyện! Ít nhất, tại lần Lam Đông Mỹ luân hồi tiếp theo chính là lần thứ hai của nàng.


"Không, vẫn là mạo hiểm quá lớn." Lang Trí Thiện vẫn hạ quyết tâm không được tiến vào: "Chúng ta..."


"Chúng ta chỉ có sáu lần cơ hội!" Tinh Thần lại chỉ hướng Hồng Nguyệt trấn nói: "Nếu như cái gì cũng không biết xông loạn tới, cuối cùng chúng ta có thể còn mấy người sống? Lang cảnh quan, ngươi là lần đầu tiên chấp hành huyết tự a? Ngươi chắc chắn không hi vọng lần huyết tự thứ nhất sẽ chết trên núi Phác Hạ a? Chỉ thị huyết tự vốn chính là như thế này, thời thời khắc khắc luôn cần đánh bạc với vận mệnh. Chúng ta không thể trông cậy vào mỗi lần đánh bạc lẻ, chỉ cần có cơ hội là phải đánh cuộc một keo lớn!"


"Biện Tinh Thần! Mạng của chúng ta chỉ có một thôi! Nếu tính có sáu cơ hội phục sinh, như vậy ngày cuối cùng sẽ thế nào? Khi đó chúng ta liền chết thật rồi! Biết rõ nguy hiểm còn xông tới, ai sẽ làm như vậy chứ?"


"Ngươi không phải là cảnh sát sao? Chẳng lẽ một chút dũng khí như thế này cũng không có?"


"Cảnh sát cũng là người! Cũng chỉ có một cái mạng! Trừ phi xác định hoàn toàn chính xác có bảy ngày Luân Hồi, nếu không ta sẽ không dễ dàng đánh bạc sinh mạng mình đâu!"


"Đi thôi." Lúc này đột nhiên có một thanh âm vang lên, biểu đạt thái độ kiên quyết.


"Nói bậy bạ gì đó!" Lang Trí Thiện lập tức phản bác: "Ta kiên quyết phản đối! Không được, các ngươi cũng cho rằng phải đi sao?"


"Ta..." người thứ nhất bị hỏi chính là Phong Dục Hiển, lúc trước hắn cũng ủng hộ đề xuất của Tinh Thần, nhưng lúc này hắn không biết nên nói gì cho tốt.


"Ta cũng cho rằng quá mạo hiểm rồi, vẫn là... Đừng đi." Đồng dạng là lần đầu tiên chấp hành huyết tự Lâm Tuyết Hoa cũng có chút sợ hãi.


Khâu Phi Phàm nhìn lại Hồng Nguyệt trấn, lại nhìn những người khác cuối cùng cũng  lắc đầu.


Dù sao, không phải hộ gia đình nào cũng có thể như bọn người Lý Ẩn, Ngân Dạ, bởi vì chấp hành huyết tự nhiều lần cho nên có can đảm đánh bạc với vận mệnh. Đã biết rõ có thể tìm được sinh lộ nhưng không phải ai dễ dàng làm như vậy được.


Lang Trí Thiện lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, vạn nhất tất cả mọi người đều nghe theo Tinh Thần, vậy hắn ngược lại sẽ bị cô lập rồi.


" Thiên Sinh ngươi cũng nghĩ như vậy a?" Lang Trí Thiện nhìn về phía Thiên Sinh, vừa mới mở miệng, bỗng nhiên hắn cảm thấy có gì không đúng.


V ..v ......


Chuyện gì xảy ra vậy?


"Vừa rồi, là ai nói 'Đi thôi' ?"


Cái thanh âm kia, tinh tế nghĩ lại thì nó không thuộc về bất cứ người nào ở đây!