9/13/2016

Posted by Unknown |

Chương 57: Trốn không thoát.....

 

 

Bạch Vũ Sóc xuất hiện có thể nói ngoài dự kiến của mọi người, cũng bao gồm cả Diệp Tưởng.


Mà đối với Vũ Sóc, nàng rất mau từ hai ba câu miêu tả của đối phương nhanh chóng đưa ra phán đoán. Đương nhiên, bề ngoài nàng không hề để lộ ra chút nào ý nghĩ trong lòng, đối với ước nguyện được làm diễn viên trước kia của Vũ Sóc mà nói, kỹ xảo diễn của nàng người bình thường tuyệt đối không thể so sánh .


“Có chuyện gì vậy? Vì sao trong phòng lại tối như thế?”


Hoàng Phủ Vô Kỵ lấy 1 vẻ mặt “Khó có thể tin” nói:“Ngươi đang nói cái gì vậy, Tôn Di Hoa, học thuộc bài là sự tình từ khi nào rồi ! Cái này rốt cuộc là chuyện gì đây?”


“Cho nên ta nói nhất định chúng ta xuyên toa thời gian rồi !” Triệu Đồng ở 1 bên tự nói ra lời kịch mình nghĩ:“Hiện tại chúng ta nên làm gì đây?”


Đương nhiên ngoài miệng nói như thế nhưng trong lòng mọi người cực kỳ phấn chấn, nhất là Lý Chanh. Phải biết, Bạch Vũ Sóc cũng không phải kẻ vô danh, tục truyền nàng chính là người sắm vai Irna, càng là có được vật nguyền rủa cấp bậc nghịch thiên, địa ngục trùng thể biến hóa cùng với căn nguyên vật nguyền rủa trong [ quỷ tế ]! Có nàng ở đây, xác xuất bảo mệnh lại càng tăng thêm! Chẳng qua vì thành tích thực chiến của nàng còn quá ít, không bằng những cường giả hạng A khác, bằng không, nàng ít nhất cũng được liệt vào hàng diễn viên hạng A! Hơn nữa ai cũng biết, sau này Bạch Vũ Sóc được Hầu Tước dùng thủ đoạn nghịch thiên cứu ra! Nói cách khác, nàng khẳng định sẽ không chết, như vậy chỉ cần đi theo bên người nàng, rất có thể sẽ không có chuyện gì!  


“Chúng ta hiện tại dường như đang gặp phải 1 ít chuyện phiền toái......” Hoàng Phủ Vô Kỵ nhíu mi nói:“Chúng ta hiện tại không dám tùy tiện đi xuống, đang lo lắng......”


Muốn đi xuống lầu cũng không phải khó, khó là không biết thi thể không đầu kia sẽ ở nơi nào chờ bọn hắn. Đương nhiên, lấy đội hình liên thủ giữa Thợ săn Ác Ma và Bạch Vũ Sóc cũng không  phải không thể cược 1 phen. Nhưng, thật vất vả mới có thể xuyên tới năm 1985, ý nghĩ trong lòng mỗi người đều không giống nhau, ở thời đại này, có thể tìm ra mấu chốt cởi bỏ bí ẩn phòng học dị độ! Như vậy có thể tăng lên tỷ lệ sinh tồn cho tất cả các diễn viên!


Đương nhiên, đây chỉ là 1 ý nghĩ, cụ thể suy xét như thế nào, không ai biết.

Mà dựa theo kế hoạch của Hoàng Phủ Vô Kỵ...... chính là lợi dụng đoạn thời gian tử vong của Lâm Nhất Phàm.


Trong kịch bản gốc, sau khi Lý Chanh cùng Triệu Đồng lần lượt chết đi, người còn sống sót vỏn vẹn chỉ có Kim Thư Đông, Giải Trác Hòa cùng với Lâm Nhất Phàm ba người. Phát hiện ra thi thể Triệu Đồng, 3 người sợ hãi, cuối cùng quyết định được ăn cả ngã về không, không ngừng chạy xuống dưới. Đấm vỡ thủy tinh, lấy rìu chữa cháy làm vũ khí. Đương nhiên trong kịch bản không hề có kịch tình bất cứ 1 diễn viên nào lấy ra vật nguyền rủa, vô luận bọn hắn có lấy ra hay không lấy ra vật nguyền rủa, trong kịch bản bọn hắn chỉ là những học sinh phổ thông bình thường, cho nên sử dụng vật nguyền rủa được coi như 1 loại phi logic. Nhưng kịch bản không nhìn hành vi, cho nên vô luận là Hoàng Phủ, hay là Diệp Tưởng, trong kịch bản cũng sẽ không sử dụng năng lực đặc thù, mà chỉ lấy rìu chữa cháy ra làm vũ khí tự vệ.


Cuối cùng, ba người mạo hiểm  quyết tâm chạy xuống lầu 1. Hành động này có thể coi như sự lựa chọn sinh tử. Mà cuối cùng bọn hắn rất thuận lợi xuống được tầng 1, sau đó chạy về phía tòa nhà Ất. Kế hoạch của bọn hắn là chạy ra khỏi trường, đi báo cảnh sát. Khi đó bên trong trường cũng có điện thoại, nhưng không thể nào sử dụng được.


Trong kịch bản. Kim Thư Đông cuối cùng ở trước mặt Giải Trác Hòa giảng giải lại chân tướng sự việc, Giải Trác Hòa đã trải qua 1 loạt sự kiện quỷ dị, đương nhiên không thể không tin hết thảy chuyện này là sự thật. Ba người kề sát nhau, Giải Trác Hòa một mình cầm rìu chữa cháy, tùy thời chuẩn bị ứng đối với bất cứ tình huống nào xảy ra. Tuy rằng không ai tin tưởng địch nhân của bọn hắn là sát thủ máy móc tới từ tương lai, nhưng khẳng định đó cũng là ma quỷ giết người phi thường khủng bố.


Lúc ấy, không khí khẩn trương cực điểm, ai nấy đều cảm giác cực kỳ áp lực, đi đường rất chậm. Mà đúng lúc ấy, bọn hắn nhìn thấy ở hành lang tòa nhà Ất phía trước, có 1 thân ảnh màu trắng đang đứng!


Bởi vì Kim Thư Đông đã đem hết thảy mọi chuyện nói cho Giải Trác Hòa, cho nên, hắn tự nhiên trước tiên đưa ra phản ứng, đó nhất định chính là bạch y nữ tử theo như lời Kim Thư Đông miêu tả ! Vì thế 3 người không quản được nhiều, vắt chân chạy như bay về phía nàng ! Bạch y nữ tử kia hiển nhiên là mấu chốt chân tướng, đương nhiên không được để nàng chạy thoát!  


Nhưng quỷ dị là......


Thời điểm bọn hắn chạy tới, bạch y nữ tử kia cứ thế … tiêu thất trước mặt!


Tiêu thất ! Một người còn sống, cứ như thế mà biến mất!


Điều này làm bọn hắn cảm giác cực kỳ quỷ dị.


Đi tới địa phương nàng biến mất,mọi người quan sát chung quanh, bất quá không hề thấy bất cứ manh mối nào!  

Điều này làm cho Giải Trác Hòa nguyên bản không hề tin vào ma quỷ cũng dao động , không thể không thừa nhận, hết thảy chuyện này quá mức không bình thường !


Bạch y nữ tử quá mức thần bí, mặc kệ xuyên tới nơi nào cũng có thể nhìn thấy hình bóng nàng ! Nàng đến tột cùng là người hay quỷ, là địch hay bạn? Vì sao xuất hiện trước mặt Kim Thư Đông, nói cho hắn biết manh mối về đảo Trường Nguyệt?


Bất quá trước mắt bọn hắn không có thời gian suy nghĩ nhiều, đành phải chuẩn bị lao ra khỏi trường học.


Cuối cùng, thời điểm đi tới cổng lớn, sát na lao ra khỏi cửa, trước mắt ai nấy đều tối đen, lâm vào chóang váng!


Sau một hồi, Giải Trác Hòa và Kim Thư Đông...... tỉnh lại.


Tỉnh lại mới phát hiện mình cư nhiên...... đang ngồi trước bàn học trong lớp! Hơn nữa quỷ dị là, vị trí bọn hắn đang ngồi không khác vị trí ngày thường trên lớp!


Hết thảy đủ để chứng minh, bọn hắn căn bản không thoát được ra ngoài ! Sát na ngươi lao ra khỏi trường sẽ bị kéo trở về phòng học này ! Không thể đào tẩu theo lời bạch y nữ tử, có lẽ chính là ý này! Mà Kim Thư Đông giờ khắc này ý thức được, hắn không thể trốn thoát nguyền rủa , dù có chạy thế nào cũng không thoát !


Bọn hắn ngồi nguyên tại vị trí của mình, cái này cũng có ý vị rất sâu xa. Tựa hồ như trong phòng học này, mỗi người đều có 1 vị trí cố định, một khi đã cố định thì vĩnh viễn không thể trốn thoát, thẳng tới khi chết dưới nguyền rủa.

Tuyệt vọng hoàn toàn mang tính áp đảo !


Mà Lâm Nhất Phàm, chính là chết ở đoạn này.


Lâm Nhất Phàm cũng đồng dạng ngồi ở vị trí của hắn, thời điểm đang chuẩn bị  đứng lên bỗng chú ý tới, trên bàn có 1 mặt gương nhỏ. Mà từ mặt gương kia, Lâm Nhất Phàm trông thấy rõ ràng......


Bên cạnh hắn, còn 1 người khác đang ngồi !


Posted by Unknown |

Chương 56: Thời gian trùng điệp





“Cây?”


Diệp Tưởng, Hoàng Phủ Vô Kỵ đều nhìn qua.


Trước mắt bọn họ ở phía đông tòa nhà giáp, vừa lúc có thể nhìn thấy thao đài ở trước phòng ngủ nữ ký túc xá Ất. Bình thường bên cạnh thao đài có 2 cây Tùng Thụ khá cao, bởi mỗi buổi sáng tập thể dục, mọi người đều phải nhìn lên thao đài cho nên có ấn tượng vô cùng sâu sắc. Lúc này không thấy 2 cái cây đâu nữa tự nhiên có thể lập tức phát hiện điểm dị thường.


“Hiện tại có cây hay không có cây có gì quan trọng đâu !” Triệu Đồng, 1 diễn viên yếu kém vội vã hô:“Chúng ta mau đi tìm lão sư đi!......”


Đoàn người lại tiếp tục chạy......


Nhưng bọn hắn chạy tới phía tòa nhà Ất lại phát hiện, ký túc xá bên kia không có 1 bóng người!


Năm 1985 , thời điểm trường trung học Quảng Nguyệt vừa thành lập, tòa nhà Ất thuộc về khu giáo chức, căn bản không phải là ký túc xá. Sau này mới đổi thành trường trung học nội trú.


“Này...... Điều này sao có thể?”


Bọn hắn lộ ra biểu tình kinh ngạc… nguyên bản nơi là ký túc xá học sinh lại biến thành 1 đám văn phòng.


“Ngươi...... Các ngươi xem !” Lúc này Lý Chanh thận trọng còn chú ý tới 1 chi tiết kịch bản không hề đề cập tới. Chính là trong phòng còn có 1 quyển lịch treo tường, phía trên là tờ lịch ghi rõ ràng ngày 21 tháng 12 năm 1985!

“Chuyện gì vậy? Như thế nào còn có người treo lịch loại này?”


“Chúng ta chẳng lẽ......” Triệu Đồng thiếu chút nữa đem 2 từ “Xuyên việt” nói ra khỏi miệng, lập tức phanh lại, phải biết năm 1997 [ Tầm Tần Kí ] cũng vừa mới xuất bản không lâu, làm gì tồn tại từ ngữ “Xuyên việt” này!


“Mọi người đừng hoảng loạn !” Hoàng Phủ Vô Kỵ nói:“Nhất định có vấn đề rồi...... Chúng ta đi tìm xem nơi khác có người không !”


Đoàn người chuẩn bị trở về tầng 4, lớp 6 năm nhất để tìm cuốn sổ ghi chép kia.


Trước mắt, quá trình quay phim vẫn đang rất thuận lợi. Vài diễn viên yếu kém nơm nớp lo sợ, hận không thể khảm cả người mình lên người Diệp Tưởng , may mắn là nhân vật của bọn hắn không được thiết lập tới khi dễ Diệp Tưởng. Kế tiếp thần kinh mỗi người đều căng lên như dây đàn, chỉ cần 1 chút gió thổi cỏ lay chân liền nhũn ra. Bởi vì bọn hắn rất rõ ràng, dựa vào vật nguyền rủa loại khu quỷ trong tay, bọn hắn phải chết không cần nghi ngờ. Không có Diệp Tưởng hỗ trợ, bọn họ căn bản sống không nổi!


Nguyên trong kịch bản, Lý Chanh là người thứ nhất chết đi, thứ 2 là Triệu Đồng. Triệu Đồng cùng Hoàng Phủ Vô Kỵ cùng thuộc rạp 17, tự nhiên hắn càng thêm hiểu rõ năng lực của Hoàng Phủ Vô Kỵ. Bất quá thực lực bản thân hắn quá yếu, đến nay mới chỉ diễn qua 4 bộ phim mà thôi, có thể sống đến hôm nay, cũng nhờ “thể chất Đặc thù” của Lý Mĩ Gia cùng Quỷ sai Ngô Ưng, nhưng Lý Mĩ Gia hiện tại không ở đây. Ngô Ưng không tham diễn phim này, sợ, chỉ có thể dựa vào Hoàng Phủ Vô Kỵ mà thôi. Đây chính là bi ai của rạp chiếu phim nhỏ, không có đủ tài nguyên, vô luận có thêm bao nhiêu diễn viên đều chỉ là pháo hôi, căn bản không thể thay đổi.


Đoàn người cứ như vậy tiến tới phòng học.


“Các ngươi xem !” Triệu Đồng chỉ vào danh sách học sinh trực nhật trên bảng đen nói: “Sao trên bảng đen cũng viết là năm 1985?”


Giờ khắc này mỗi người đều là hai mặt nhìn nhau. Sự thực “Xuyên việt” đã cắm rễ sâu vào trong lòng mỗi người.


“Chẳng lẽ chúng ta giống như trong phim [ chung kết giả ], trở về quá khứ rồi sao?” Triệu Đồng run rẩy nói.


“Như thế nào có thể? Ngươi xem phim Hollywood nhiều quá rồi đó!”


“Ngươi, các ngươi vừa rồi đều nhìn thấy cái thi thể không đầu đó chứ? Chẳng lẽ chính là công ty Skynet người máy T1000? Đúng, nhất định là như vậy, bằng không làm sao có người không cần đầu vẫn có thể hành động ? Phim ảnh chẳng lẽ lại là sự thật?”


Năm 1994, [ chung kết giả 2] hiển nhiên đối với 1 vài học sinh có thể nói là ảnh hưởng sâu xa, thế cho nên Triệu Đồng lập tức đem thi thể không đầu Ngô Khôn liên tưởng thành người máy ! Đây nguyên bản là lời kịch, không phải Triệu Đồng tự chế nên.


“Ta...... Ta không muốn chết a !” Triệu Đồng sợ tới mức hồn phi phách tán:“Chất lỏng bên trong người máy kia, ngay cả Schwarzenegger đánh thế nào cũng không chết! Chúng ta sao có thể sống được?”


“Ngươi bình tĩnh một chút !” Hoàng Phủ Vô Kỵ sắm vai Giải Trác Hòa hiển nhiên càng thêm ổn trọng bình tĩnh:“Đó bất quá chỉ là phim ảnh mà thôi! Như thế nào lại có sự tình xuyên toa thời gian hoang đường này! Trong này khẳng định có nguyên nhân , nhất định......”


Tiếp theo, mọi người nhanh chóng đi kiểm tra các hộc bàn, rất nhanh......


Bọn hắn tìm được cuốn sổ ghi chép kia.


Mở sổ ra, xem xét, quả nhiên phía sau có đoạn nhật ký như trong kịch bản đề cập.


Lúc này...... Triệu Đồng bắt đầu cảnh giác cường liệt !


Trong kịch bản, đoạn thời gian tử vong của hắn, không biết hắn đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần . Lúc ấy, khi đang xem nội dung trong cuốn sổ ghi chép, Triệu Đồng ngày càng tin tưởng bản thân mình đã xuyên toa thời không, địch nhân cũng chính là người máy sát thủ, kết quả Triệu Đồng sợ tới mức một mình trốn ra ngoài, chuẩn bị chạy đi tìm cảnh sát, bằng không với thân thể yếu ớt như bọn hắn đối mặt với máy móc sát thủ chẳng phải tự tìm chết? Hiển nhiên cái này là ví dụ điển hình cho việc xem phim quá nhiều nên lẫn lộn với hiện thực. Đương nhiên, Triệu Đồng chạy đi không có trở về. Sau này, thời điểm bọn hắn lần nữa nhìn thấy Triệu Đồng, chính là lúc thấy hắn nằm ngã trên bậc cầu thang, biểu tình trước khi chết có vẻ cực kỳ hoảng sợ, tóc tai toán loạn, trên người phát ra mùi phân thối. Về phần hắn chết như thế nào… trong kịch bản không hề đề cập.



Nhưng vấn đề là...... nhân vật Triệu Đồng này hiển nhiên đã hoàn toàn lẫn lộn giữa hiện thực và phim ảnh, hắn tin tưởng vững chắc địch nhân xuyên toa thời không của mình là người máy, căn bản không dám dừng lại ở trường học, mà quyết định rời khỏi nơi này, ít nhất phải đến được nơi có nhiều người. Đương nhiên điều này là không hiện thực , lý do rất đơn giản, cho dù ngươi được 1 đội quân trang bị tận răng bảo vệ, nhưng bọn họ không có vật nguyền rủa, chẳng khác nào người rơm cầm súng. Còn không bằng ở lại trường học, có lẽ có khả năng tìm được manh mối hoặc vật  nguyền rủa. Dù sao, Triệu Đồng kế tiếp phải chạy ra khỏi trường học chính là flag tử vong, chỉ cần Hoàng Phủ Vô Kỵ ngăn hắn lại, như vậy hắn có thể thoát khỏi cái chết.


“Cuốn sổ này đến đây kết thúc. Nội dung thật kỳ quái…”


“Năm 1985...... cây trong trường học biến mất, ký túc xá trở thành văn phòng, còn có lịch ngày, thời gian biểu trực nhật, sổ ghi chép… chúng ta tuyệt đối xuyên toa thời không rồi!”  Triệu Đồng mở cổ họng nói:“Chúng ta chẳng lẽ giống như John Connor chính là cứu thế chủ của tương lai? Cho nên người máy mới muốn giết chúng ta?”


Mọi người không ai lên tiếng ủng hộ ý kiến của Triệu Đồng, cũng không có biện pháp, tính cách nhân vật của hắn là như thế, hoàn toàn là tính cách của 1 tên pháo hôi. Hoàng Phủ Vô Kỵ lắc đầu:“Không có khả năng ! Nhất định trong này có bẫy !”


Nhưng Diệp Tưởng lại ôm đầu kêu lớn:“Đều là ảo giác...... tất cả là ảo giác ! Không có khả năng là sự thật!”


Triệu Đồng mím môi hô to :“Ta...... Ta mặc kệ ...... Ta không muốn tiếp tục ở lại nơi này, các ngươi muốn tìm hiểu đây có phải cái bẫy hay không thì cứ chậm rãi nghiên cứu đi! Ta phải đi đây! Ta phải rời khỏi trường học, ta phải rời ngay khỏi nơi này!”


Tiếp theo Triệu Đồng muốn chạy đi, Hoàng Phủ Vô Kỵ vội vàng giữ hắn lại, cải biến kịch bản, biến thành Triệu Đồng không thể rời đi!


“Ngươi đừng ngốc ! Có lẽ, là 1 thứ “gì đấy” muốn giết chết chúng ta !”


Đối với thi thể không đầu, chỉ có thể dùng từ “gì đấy” để miêu tả .


“Không...... Không thể nào......”


Trong phòng học an tĩnh lại đôi chút, vì dựa theo kịch bản, Giải Trác Hòa nhìn thấy Triệu Đồng chạy đi liền cùng những người khác đuổi theo. Hiện tại kịch tình đã lệch khỏi quỹ đạo, bọn hắn lên làm gì tiếp theo?


Sau một hồi, bỗng nhiên từ mặt bên kia hành lang truyền tới thanh âm có người chạy tới.


Thanh âm này......


Tất cả mọi người lập tức như lâm đại địch! Lúc này Hoàng Phủ Vô Kỵ đang dán người lên vách tường, chậm dãi di động tới cửa phòng, hé đầu ra nhìn. Vì hành lang khúc chiết dẫn tới hắn không nhìn được người tới là ai.



Hoàng Phủ Vô Kỵ đã sẵn sàng phóng thích vật nguyền rủa......


Thanh âm ngày càng gần…


Ngay nháy mắt sắp nhìn thấy mặt người kia, Hoàng Phủ Vô Kỵ xông ra ngoài, tiên hạ thủ vi cường!


Nhưng thời điểm người kia lộ mặt lại làm hắn kinh ngạc !


Bởi vì...... Người kia, rõ ràng chính là
 



Bạch Vũ Sóc !


“Tôn, Tôn Di Hoa?”


“Ân? Giải Trác Hòa?” Vũ Sóc hồ nghi đi tới, hỏi:“Ngươi không phải học thuộc xong 2 bài văn ngôn mới được về sao? Ta trở về tính khuyên Lý lão sư để các ngươi ngày mai hãy trả bài.”


Ân?


Nàng có ý gì?


Học thuộc bài?


Nhưng trong 1 chớp mắt này, Diệp Tưởng cũng vọt ra bên ngoài, minh bạch chuyện gì đang xảy ra .


Đây là đoạn thời gian ngày hôm đó Vũ Sóc mất tích......


Ngày 21 tháng 12 năm 1985 cũng là buổi tối hôm nay, sau khi nàng được Hầu Tước cứu trở về liền hoàn toàn quên đi ký ức đoạn thời gian này [chưa xong còn tiếp......]



9/12/2016

Posted by Unknown |

Chương 55: Thi thể không đầu



Hoàng Phủ Vô Kỵ làm lãnh tụ của rạp chiếu phim thứ 17, có 1 thời từng là truyền kỳ, thời gian thành danh cũng chênh lệch không xa với Hầu Tước, An Nguyệt Hình. Trong hiện thực hắn chỉ là 1 người bình thường, chút đặc biệt duy nhất là cái tên nghe như danh tự cao thủ võ lâm, mà cũng vì phụ thân hắn năm đó si mê tiểu thuyết võ hiệp đặt cho.


Sau khi tiến vào rạp chiếu phim, Hoàng Phủ Vô Kỵ rất nhanh liền thích ứng, vì hắn biết trách trời trách đất đều không có ý nghĩa, vì vậy đem toàn lực thích ứng với hoàn cảnh sinh hoạt khủng bố tại rạp chiếu phim. Ở 1 rạp chiếu phim nhỏ, vật nguyền rủa tổng cộng không quá 3, 4 kiện. Trong những bộ phim kinh dị trung cấp đều là hành tẩu trong kẽ hở sinh tử. Thế nhưng trải qua quãng thời gian khó khăn đó, hắn và Lâm Tú Vân, người cũng đồng thời tiến vào rạp chiếu phim với hắn yêu nhau, vì thế mang quyết tâm cùng nhau rời khỏi nơi này.


Khiến rạp chiếu phim thứ 17 nghênh đón 1 bước ngoặt … chính là nữ tử Lý Mĩ Gia. Có thể nói, nếu không nhờ có nàng, bọn họ sau này biểu diễn phim kinh dị khó giải căn bản không có khả năng sống sót tới cuối cùng. Lần đầu tiên Lý Mĩ Gia tiến vào rạp chiếu phim, là trong 1 bộ phim kinh dị, khi đó các diễn viên đã toàn bộ bỏ mình, vỏn vẹn chỉ nàng là tân diễn viên trở về. Thật thần kỳ là nàng có 1 loại thể chất đặc biệt, tổng có thể biết trước quỷ hồn khi nào thì xuất hiện, hơn nữa bản thân nàng rất ít khi bị quỷ hồn công kích, chỉ cần đứng gần nàng, tần xuất bị quỷ hồn tấn công sẽ giảm xuống.


Thể chất đặc thù của Lý Mĩ Gia khiến rạp chiếu phim thứ 17 có được cơ hội phát triển, tỷ lệ tử vong hạ xuống. Hoàng Phủ Vô Kỵ cũng mượn cơ hội này để phát triển rạp chiếu phim, hắn càng thêm quyết tâm cường liệt làm bạn bên cạnh Tú Vân, vô số lần trải qua sinh tử nguy cơ, rốt cục trở thành diễn viên hạng A. Sau đó hắn bắt đầu khiêu chiến bộ phim [ ác linh điện báo ] cũng trong bộ phim này lấy được di động ác linh của Lâm Hàn Tùng, cũng chính là căn nguyên nguyền rủa trong bộ phim. Lâm Hàn Tùng là lệ quỷ khủng bố có thể so sánh với Kayako trong [ Chú Oán ], Sadako trong [ The Ring ], diễn viên hạng A chết trong tay nàng nhiều không đếm xuể. Năm đó sau khi đạt được di động, danh tiếng của Hoàng Phủ Vô Kỵ có thể nói là vang dội điếc tai, thậm chí nhóm diễn viên hạng trung còn lưu truyền rằng hắn là “Chuẩn ảnh đế”, nhưng cái giá hắn phải trả chính là cái chết của Lâm Tú Vân. Loại thể chất đặc thù của Lý Mĩ Gia trong phim khó giải hiệu quả bị yếu đi rất nhiều, mà trong phim [ ác linh điện báo ] loại thể chất đó có thể coi như không tồn tại.


Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh. Nay Hoàng Phủ Vô Kỵ đâu bằng xưa, cơ hồ không ai nghĩ hắn có thể sống sót, nhưng hắn là người trước nay có quyết tâm cường liệt, bất cứ chuyện gì chỉ cần làm thì phải làm cho tốt nhất! Mặc dù người khác không xem trọng hắn, nhưng hắn cũng không vì thế mà chết đi! Tuyệt đối không !


Dựa theo kịch bản phát triển, tiếp theo cứ đi tới đi tới, nhưng 1 điểm thanh âm ở phía sau đều không nghe được.


“Ân?” Hoàng Phủ Vô Kỵ bắt đầu phát huy kỹ năng biểu diễn, nói lời kịch:“Sao đột nhiên lại im lặng thế này?”


“Đúng vậy......” Bên cạnh hắn, 1 nữ sinh đang ôm sách nói:“Vừa rồi đám người phía sau còn ồn ào như vậy, sao đột nhiên không nói nữa ?”


Nữ sinh kia là 1 diễn viên rạp 14, là người nhật bản. Đương nhiên vì rạp chiếu phim cho nên trong phim này nàng nói tiếng Trung rất lưu loát. Trừ ra còn 2 nam sinh bên cạnh, 1 người cũng là người nhật bản tới từ rạp 14, người còn lại thuộc về rạp 17 giống như Hoàng Phủ Vô Kỵ. Danh tự của 3 người này phân biệt là Lý Chanh, Lâm Nhất Phàm cùng Triệu Đồng. Nói khó nghe chút, 3 người này cơ bản chính là pháo hôi, chỉ có vật nguyền rủa loại khu quỷ, hoàn toàn không thể giúp được gì.


Mà Lê Minh tại rạp 20 cũng là 1 diễn viên hạng A khác ngoại trừ Diệp Tinh Vẫn. Nhưng vì nguyên nhân chữ đỏ, hắn vô pháp tham gia. Hiện tại, chỉ có Diệp Tưởng mới có thể giúp bọn hắn. Đương nhiên, Hoàng Phủ Vô Kỵ cũng không cho rằng chính mình lại dễ dàng chết ở chỗ này. Ngày xưa [ ác linh điện báo ] đã từng đẩy hắn vào tuyệt lộ, nhưng hắn vẫn có thể gắng gượng trở lại!


Tú Vân -- hiện tại ta đã không còn ngươi bên người nữa rồi......


Ta nhất định phải sống!


Đây chính là tiếng lòng của Hoàng Phủ Vô Kỵ!


Dựa theo kịch bản, tình tiết kế tiếp là như thế. Thời điểm đi tới lầu 2, Lý Chanh muốn đi tìm bạn học của nàng là Cao Tâm Nghi, vì thế nàng nghĩ có nên vòng qua mặt hành lang khác không. Lúc dọc theo hành lang  lại nhìn thấy thi thể không đầu của Ngô Khôn.


Ở đây vô luận có phải là diễn viên hạng A hay không, phim kinh dị  chắc chắn đều đã đóng qua, có thể biểu diễn phim kinh dị khó giải, cho dù là diễn viên chỉ có vật nguyền rủa loại khu quỷ cũng phải diễn ít nhất năm đến sáu bộ, lại thêm kịch bản đã đề cập trước nên cũng không đến nỗi kinh hoàng đến độ không thể đi đường, huống chi bên người còn có 2 diễn viên hạng A, trong đó 1 người danh tiếng đang như mặt trời ban trưa Thợ săn Ác Ma Diệp Tưởng. Nhưng Lý Chanh dù sao cũng là người kế tiếp phải chết ở nơi này, nàng đương nhiên không hy vọng diễn theo kịch bản mà muốn cứ thế đi thẳng. Đương nhiên loại tình huống trốn tránh tử vong này trong phim kinh dị khó giải, vé chuộc cái chết bị trừ rất lợi hại, thời gian nàng sống càng dài trừ càng nhiều. Một màn này chấm dứt bị trừ ít nhất 500-700 tấm vé chuộc cái chết cũng không phải không có khả năng, nhưng tóm lại mạng nhỏ quan trọng hơn.


Ý tưởng của Lý Chanh mọi người chung quanh ai cũng rõ ràng. Khồng cần phải gửi tin nhắn cũng có thể xác nhận cách nghĩ của nàng. Trên thực tế, làm diễn viên hạng A thì không cần phải trốn tránh, nhưng thời điểm này tất yếu phải suy xét đến tính mạng của các diễn viên yếu khác. Bọn hắn tuy rằng không có chút lực lượng nào nhưng cũng là sinh mệnh, không thể tùy tiện vứt bỏ.


“Cao Tâm Nghi có thể đi hướng bên này hay không?”


Lý Chanh đang chuẩn bị bước đi thì bị Hoàng Phủ Vô Kỵ bắt lấy:“Đợi đã, ta cảm giác có điểm kỳ quái. Xuống tầng dưới xem.


Do Hoàng Phủ Vô Kỵ chủ động thay đổi kịch tình, Lý Chanh bị trừ vé chuộc cái chết ít hơn, đương nhiê đến thời khắc vốn nàng nên chết đi thì vé chuộc cái chết sẽ liên tục trừ đi. Trong lòng Lý Chanh đối với Hoàng Phủ Vô Kỵ cũng tương đối cảm kích, gửi đi 1 câu “Arigatou”.


Vì vậy, Hoàng Phủ Vô Kỵ, Diệp Tưởng hai người một đi ở phía trước, một đi ở phía sau, ba diễn viên yếu nhược ở bên trong, như vậy sẽ dễ chiếu cố hơn. Đương nhiên 3 người đó lại càng thêm tin tưởng Diệp Tưởng, chung quy hắn là người nổi bật hơn, bởi vậy mà bọn hắn đều nhích gần về phía Diệp Tưởng hơn.


Cứ như vậy, bọn hắn đi tới trước cầu thang.


Vốn, mọi người đã chuẩn bị tốt tâm lý nhìn thấy thi thể Ngô Khôn, bất quá cái gì cũng chẳng nhìn thấy.


Nhưng chẳng lẽ đơn giản chấm dứt như thế này, tiếp theo bọn hắn sẽ không bị đưa vào quá khứ, cũng không nhìn thấy cuốn tập ghi chép kia?


Kịch tình bị thay đổi, tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì đây?


 Hoàng Phủ Vô Kỵ đi ở phía trước đã vận sức chờ phát động. Vỏn vẹn chỉ còn hơn 10 bậc thang nhưng hắn tận khả năng bước đi thật chậm, những người phía sau bảo trì cách hắn khoảng 3 bậc thang, dựa gần vào Diệp Tưởng.


Trên người Hoàng Phủ Vô Kỵ có vật nguyền rủa loại ký sinh mà Hầu Tước đưa cho, đương nhiên cũng vì thế mà nhận phải nguyền rủa của Sa La, dẫn đến việc hắn tất yếu phải chịu sự khống chế của  Hầu Tước. Vật nguyền rủa ký sinh loại  này dùng để bảo mệnh vẫn có hiệu quả. Cho nên, tuy rằng cước bộ không nhanh, nhưng hắn cũng không hề kinh hoảng.


Đi tới bậc thang cuối cùng, cái gì cũng không hề phát sinh.


Cứ như vậy kết thúc sao?


Đương nhiên không có khả năng .


Trong 1 khắc này, tâm cảnh giác của Hoàng Phủ Vô Kỵ đạt tới đỉnh.


Nháy mắt đạp chân từ bậc thang cuối cùng xuống đất......


Một thân ảnh ngã từ trên cao xuống, nện thẳng xuống cổng lớn ở cách đó không xa!


Thân ảnh đó chính là… thi thể không đầu của Ngô Khôn !


Mà kế tiếp...... khối thi thể kia dùng tay và chân nâng cơ thể lên, lưng hướng xuống đất, thân trước hướng lên trời, tay chân hoạt động nhanh chóng bò lại đây!


Một màn này đủ để người xem trợn mắt muốn nứt !


“A a a a a a a a a a --”


Nhóm diễn viên yếu nhược lúc này phát huy kỹ xảo biểu diễn, liều mạng trốn về phía sau,  bám sát vào Diệp Tưởng. Đối với Diệp Tưởng mà nói, trình độ khủng bố này không đáng là gì, cũng không cần vận dụng Dạ Huyết.


Một hàng năm người liều mạng chạy trốn...... Vì thế, tình tiết lại bắt đầu đi theo kịch bản.



Thời điểm chạy tới lầu 4, cả đoàn người quay đầu nhìn lại. Không còn thấy động tĩnh gì hết.


“Ân?”


Lâm Nhất Phàm từ trên hành lang chỉ ra sân thể dục, nói:“Các ngươi xem...... mấy cái cây bên cạnh sân thể dục đâu? Như thế nào lại không thấy ?”


Năm người đều xoay đầu nhìn qua.
Posted by Unknown |

Cuối cùng...... Diệp Tưởng ngồi bệt xuống sànWC.


Ngô Khôn trước mặt hắn cứ như vậy...... Chết !


Kế tiếp nên làm cái gì bây giờ?


Nói vậy, mọi người hẳn đã quên đi sự tồn tại của Ngô Tôn. Vô luận An Nguyệt Hình hay là Hầu Tước cũng giống nhau, ngay cả trong kịch bản cũng đem sự tồn tại của hắn lau đi .


Tờ giấy thi rớt xuống sàn nhà.


Kim Thư Đông lúc này nên có phản ứng gì đây?


Bỏ chạy? Báo công an? Đều không có bất cứ tác dụng . Không ai tin tưởng sự tồn tại của Ngô Khôn, lời nói của Kim Thư Đông không có người nào tin tưởng.


Trên thực tế, Kim Thư Đông không có khả năng bỏ chạy . Bản thân hắn rõ ràng điểm này nhất. Cuối cùng, hắn bị sợ hãi tra tấn, chỉ có thể lựa chọn tự lừa gạt bản thân rằng tất cả chỉ là ảo giác. Cũng giống như mọi người, tin tưởng Vương Quyên Quyên biến mất vì căn bản nàng không tồn tại.


Kim Thư Đông chính là loại người này. Chỉ có dựa theo số đông mới có thể sinh tồn, nhưng cho dù hắn thật sự đi theo số đông nhưng vẫn bị tập thể bài xích, bởi vì hắn theo số đông chỉ là hành vi bề ngoài mà thôi, trên thực chất hắn vẫn như trước là 1 người độc hành bị mọi người chú mục. Mặt ngoài hắn làm ra hành động như thế chỉ khiến người khác càng thêm bài xích, vì vậy hắn có 1 lần nữa đi theo số đông hay không cũng không có ý nghĩa….


Con người thực mâu thuẫn . Nhưng cái này cũng làm cho Kim Thư Đông không dám trước mặt bất luận kẻ nào nhắc tới người đã chết. Đối với hắn mà nói, bị mọi người phủ nhận, bỏ lơ, so với cái chết còn đáng sợ hơn.


Thật lâu sau, Diệp Tưởng lại 1 lần nữa đứng lên rời khỏi WC, trở về phòng học.


Hắn cứ thế ngồi xuống, trong miệng mặc niệm “Không phải sự thật...... Không phải sự thật...... cái này cùng ta không có quan hệ......”


Đoạn lời kịch này không phải Diệp Tưởng tự nghĩ ra, mà là độc thoại trong nội tâm Kim Thư Đông sau cái chết của Hoàng Phủ Vô Kỵ. Hắn tuy rằng sợ hãi, thế nhưng lại không có đảm lượng chống lại. Chỉ có thể sợ hãi chấp nhận hết thảy.


Đối Kim Thư Đông mà nói, hết thảy hiện tượng khủng bố chỉ có mình hắn tiếp xúc, cái này đã đủ phá vỡ tinh thần 1 người. Nếu cứ tiếp tục thế này Kim Thư Đông sẽ nổi điên mất. Hắn hiện tại, chỉ có thuyết phục chính mình rằng là do hắn sinh ra ảo giác, hết thảy tuyệt đối không phải chân thật. Bằng không, hắn làm thế nào lại có thể nhìn thấy chính hắn?


Nhưng những chuyện này tuyệt đối không phải ảo giác, tất cả đều rất chân thật .


Buổi tối hôm nay còn phải chết 4 người nữa.


Bốn người đó đều là người của lớp 6 năm nhất.


Còn 1 trận ác liệt nữa phải đánh!


Diệp Tưởng lúc này gục đầu trên bàn, sau 1 hồi liền ngủ mê, đây là 1 đoạn tình tiết vốn có trong kịch bản.


Dưới tình huống như vậy còn có thể ngủ, nghe có vẻ không hợp lý, bất quá điều này là vì nội tâm Kim Thư Đông xuất hiện cảm giác mệt mỏi sau khi tự thôi miên mình. Hắn không muốn chấp nhận sự thật, hy vong ngủ 1 giấc, tỉnh dậy mọi chuyện đều kết thúc. Hắn thủy chung không muốn chấp nhận hiện thực, hiện thực với hắn mà nói là 1 thứ cực kỳ không an toàn. Nhưng rất nhanh hiện thực sẽ bức bách hắn phải đối mặt, vô luận hắn sa vào thế giới tưởng tượng như thế nào, cuối cùng hắn chỉ có thể trực diện nghênh đón sự thật tàn khốc.


Hắn mở mắt ra. Trong lớp học không còn bóng người.


Chỉ có Hầu Tước đứng trước mặt.


“Ngô Khôn chết rồi.” Diệp Tưởng đi thẳng vào vấn đề:“Đương nhiên ngươi hiện tại đã không thể nhớ rõ Ngô Khôn là ai .”


Diệp Tưởng hít thở sâu 1 hơi:“Ta nhìn thấy ‘Chính mình’. Tương lai đã chú định… là không thể thay đổi được sao?”


“Ta không thể cho ngươi đáp án.”


Hầu Tước nói đến đây, tiện đà trước mặt hắn xuất hiện 1 khối thi thể khô héo.


Hấp huyết cương thi. Ác ma phân thân dự bị của Diệp Tưởng.


“Trở nên mạnh mẽ đi. Bằng không, ngươi chỉ có 1 con đường…. Chết.”


Diệp Tưởng chậm rãi nhìn về phía cỗ cương thi kia. Hắn biết, bản thân mình không có lựa chọn. Quang hoàn nhân vật chính trên người đã không còn khả năng giúp đỡ hắn nhiều, về sau hắn đã không có khả năng lâm trận phát huy sức mạnh đột biến.


Hắn chậm rãi đi tới trước mặt cỗ cương thi , sau đó......


Hầu Tước xuất hiện ở phía sau, đôi cánh thịt Ác Ma bao trùm thân thể hắn.


“Uy uy uy ! Còn ngủ cái gì a !”


Thời điểm Diệp Tưởng tỉnh lại, đèn trong phòng đã tắt hơn phân nửa, mà người đánh thức hắn chính là vị lão sư dạy toán.


“Muốn ngủ thì trở về mà ngủ ! Ngủ hết cả 1 tiết học, ngươi cũng thật xứng đáng với tiền cha mẹ ngươi bỏ ra nhỉ!”


Vẫn là…. thất bại .


Quả nhiên, quang hoàn nhân vật chính bị áp chế, Diệp Tưởng cũng không còn cái tư chất gọi là yêu nghiệt nữa . Muốn tăng lên quang hoàn nhân vật chính, chỉ sợ phải đi liệp sát những người dự khuyết có quang hoàn nhân vật chính cường đại. Thế nhưng, dù Diệp Tưởng có không nguyện ý thế nào, hắn cũng sẽ trở thành công địch của mọi người.


Trên thực tế, Diệp Tưởng vẫn cảm giác, chính mình và “Dạ Vương” là 2 người hoàn toàn bất đồng. Người gọi là “Dạ Vương”, chỉ sợ chính là quang hoàn nhân vật chính được đắp nặn trên người hắn mà thôi, thậm chí Dạ Vương rất có khả năng chính là nhân vật chính trong phim kinh dị cuối cùng trong tương lai! Thôn phệ Ác Ma, cùng thần là địch, thậm chí khuất nhục cúi đầu trước mặt Ác Ma… Chính là Dạ Vương ! Trở thành nhân vật chính cũng có nghĩa mất đi bản thân, trở thành một công cụ của rạp chiếu phim.


Sau bộ phim [ Ác Ma tiêu bản ] hắn cảm giác, tinh thần của mình giống như bị phân liệt, tính cách phát sinh thay đổi quá lớn, rất nhiều chuyện trước đây chính mình sẽ không bao giờ làm , thế nhưng đều đã làm. Hắn phải giữ lại 1 điểm mấu chốt của chính mình, dù có thế nào, hắn đều không hy vọng mất đi bản thân. Lực lượng của Ác Ma nên do hắn chi phối, mà không phải là người khác tới chi phối hắn! Sa La nói cho Diệp Tưởng biết, trở thành nhân vật chính kỳ thật chẳng phải chuyện gì tốt, tất cả chỉ là diễn viên cuối cùng bị lực lượng nguyền rủa điều khiển trở thành 1 nô lệ.


Hắn không phải Dạ Vương, chỉ là kẻ sắm vai Dạ Vương mà thôi !


Đã đến lúc chọn 1 con đường thuộc về mình.


Thợ săn Ác Ma, Dạ Vương,...... tất cả đều là con đường rạp chiếu phim an bài cho hắn, hắn đã chú định dựa theo con đường không có lối về này…


Hắn không muốn như thế !


Hắn tuyệt đối không muốn vận mệnh bị người khác thao túng .


Không ai có thể chi phối hắn. Chỉ có hắn, mới được phép là “Vương” thuộc về chính mình!


Là hắn sắm vai nhân vật, chứ không phải nhân vật là trở thành chính hắn !


Kịch bản kế tiếp, mỗi người đã triệt để thông thuộc, mà bạch y nữ tử cũng lại lần nữa xuất hiện!  


Trừ Hoàng Phủ Vô Kỵ ra, vài danh diễn viên khác đều vô duyên vô cớ biến mất, cơ hồ chớp mắt 1 cái đã bị phán “Tử vong” .


Nội dung kịch bản là như thế này. Kế tiếp. Diệp Tưởng đi ở sau lưng Hoàng Phủ Vô Kỵ, trong quá trình đó bọn hắn phát hiện, những người đi phía sau đột nhiên tiêu thất. Rồi sau đó ở trong 1 phòng học nào đấy, bọn hắn nhìn thấy thi thể không đầu của Ngô Khôn! Trong đám người đó, tất nhiên không ai nhận ra được Ngô Khôn, mọi người sợ tới mức hồn phi phách tán, mà đúng lúc ấy Kim Thư Đông phá vỡ yên lặng, hô to :“Đây là ảo giác, ảo giác ! Tỉnh lại. Tỉnh lại đi ! Van cầu ngươi đừng có dây dưa với ta nữa !”


Tiếp theo, bỗng nhiên một nữ sinh bị thi thể không đầu Ngô Khôn chộp lấy tay! Mọi người quá sợ hãi liền chạy ra khỏi phòng học, vọt xuống tầng. Nhưng bọn hắn phát hiện, cho dù chạy tới tầng nào cũng nhìn thấy thi thể không đầu Ngô Khôn ở đó !


Cuối cùng mọi người cơ hồ tuyệt vọng, không dám chạy xuống nữa. Hoàng Phủ Vô Kỵ gặp nguy không loạn, mang theo mọi người trở lại lầu trên. Trong quá trình này bọn họ không gặp bất cứ kẻ nào cản trở.


Bất quá bọn họ rất nhanh phát hiện 1 việc, chính là ngôi trường này dường như đã trở về quá khứ. Lý do là vì cách bố trí trong phòng học không hề giống với hiện tại, quan trọng nhất là trên bảng đen trong lớp 6 năm nhất, mọi người nhìn thấy góc ngày tháng trực nhật, viết năm 1985!


Năm 1985, căn cứ tin tức Nam Cung Tiểu Tăng điều tra...... trung học Quảng Nguyệt mới xây dựng xong và chiêu sinh được 1 năm mà thôi!


Một năm đó, cách hiện tại, chính là tròn 12 năm!


Vì thế, mọi người kiểm tra mấy cái bàn học trong phòng, phát hiện bên trong 1 cái bàn có mấy cuốn sách. Bởi vì đây là trường nội trú, có người để sách ở trong hộc bàn cũng không có gì kỳ quái.


Mấy cuốn sách kia đều được bộ giáo dục phát hành năm 1985. Cuối cùng, Diệp Tưởng tìm thấy 1 cuốn sổ, bên trong ghi lại nội dung bài học.


“Này......” Hoàng Phủ Vô Kỵ chỉ danh tự trên mặt cuốn sổ ghi chép nói:“Lý Vĩnh Quân, đây không phải tên của Lý lão sư sao? Đúng rồi, ta nghe nói Lý lão sư ngày xưa học ở trường trung học Quảng Nguyệt, sau này thi vào sư phạm, lại trở về đây dạy học !”


An Nguyệt Hình sắm vai lão sư Lý Vĩnh Quân, mười hai năm trước là nhóm học sinh đầu tiên của trường trung học Quảng Nguyệt!


Mọi người phát hiện phía sau cuốn sổ, thế nhưng được dùng như 1 cuốn nhật ký.


“Ngày 3 tháng 11 năm 1985


Ta cuối cùng cảm giác không khí trong phòng học này vô cùng quái dị…. Ta cũng không hiểu vì sao lại thế. Học kỳ I kết thúc, thế nhưng phòng học ngày càng vắng vẻ… vì cái gì sĩ số lớp ta lại ít hơn những lớp khác? Hơn nữa gần đây, thời điểm lên lớp, ta luôn cảm giác, trong phòng học dường như còn tồn tại những người khác......”


“Ta nói với Cao Sách, Hồng Binh và Thụ Phân, nhưng trừ Cao Sách ra,  ai cũng nói ta thần kinh quá nhạy cảm. Còn Cao Sách lại nói, một khi đã như vậy, ta nên ghi nhật ký thử xem, như vậy về sau xem lại có thể biết ta đã coi nhẹ mất chuyện gì. Ta cho rằng đề nghị đó không tệ.”


“Ngày 4 tháng 11 năm 1985


Lại là cảm giác đó. Ta luôn cảm giác có người nào đó trong phòng học, lên lớp cùng mọi người, cùng làm bài tập, nhưng ta thủy chung lại không biết là ai. Thụ Phân khuyên ta đừng có nghĩ nhiều nữa.”


“Hôm nay Hồng Binh nói với ta, hắn nhất định phải nói ra tâm ý của hắn cho Thụ Phân biết. Gần đây cảm xúc của hắn ngày càng xa xút, ta kỳ thật rất rõ ràng, Thụ Phân tuyệt không thích hắn. Hắn trong tiềm thức luôn cho rằng mình nhà nghèo, lúc đó nếu không phải hắn thanh minh mình và vị phụ thân ‘Phản cách mạng’ kia  đã phân rõ giới hạn, thì hắn không chỉ bị cướp hết tài sản mà còn không sống được đến giờ. Tuy rằng sau này vụ án nhà hắn được minh oan, nhưng tính cách hắn khi đó đã trở nên rất cố chấp. Ta thật lo lắng, nếu Thụ Phân cự tuyệt hắn, hắn không biết có làm ra chuyện điên rồ gì không?”


Hồng Binh, hiển nhiên được sinh ra trong lúc nhà nước cải cách, nên mới lấy danh tự như vậy.


“Ngày 5 tháng 11 năm 1985


Hôm nay, hắn mang đến một sợi dây thừng, nói với ta:‘Vĩnh Quân, hôm nay nếu Thụ Phân cự tuyệt ta, ta sẽ treo cổ trong nhà vệ sinh nam! Trước cải cách, nhà nàng là giai cấp công nông, ta là nhi tử của phần tử phản cách mạng, nhưng hiện tại đã thay đổi rồi, vì cái gì nàng vẫn không chịu ta!’ Ta lúc ấy vô cùng giật mình, hắn điên rồi sao? Ta cực lực khuyên giải nhưng hắn 1 điểm cũng không nghe......”


“Mong hắn chỉ nói mà thôi......”


Diệp Tưởng lúc này ngừng xem kịch bản, cầm lấy túi sách, đi theo phía sau Hoàng Phủ Vô Kỵ, chuẩn bị cùng hắn rời đi.


Hoàng Phủ Vô Kỵ sắm vai nam sinh tên là Giải Trác Hòa. Thành tích trong lớp thuộc về bậc trung, cũng là người tương đối trầm mặc ít lời.


Lúc này, tất cả mọi người đều tận lực tránh xa đám người Hoàng Phủ Vô Kỵ, không dám đi gần bọn hắn, mà đây là đoạn tình tiết chữ đỏ, không thể sửa đổi, chỉ có thể diễn theo kịch bản.


An Nguyệt Hình sắm vai Lý Vĩnh Quân, với Hồng Binh, Thụ Phân trong kịch bản đề cập tới...... Cùng với đầu mối có quan hệ gì không? [ chưa xong còn tiếp......]

9/11/2016

Posted by Unknown |

Chương 53: Chính mình?

 

 

Đêm tối, thực yên tĩnh.


Giờ phút này, 12 diễn viên lớp 6 năm nhất nghe thấy viên phấn kia rớt xuống đất 1 tiếng, người nào người nấy đều câm như hến. Kẻ nhát gan thậm chí còn cho tay vào quần nắm chặt vật nguyền rủa. Nơi này các diễn viên hạng 2,3 đa số vật nguyền rủa đều là loại khu ma, loại đặc dị vẫn phải đi hỏi thuê người khác, ngay cả như thế, người nguyện ý cho thuê cũng không nhiều. Phải biết trong bộ phim có độ khó như thế này ai lại chịu cho người khác mượn mất thủ đoạn bảo mệnh của mình?  Mà các diễn viên hạng A ra giá đều rất cao, người bình thường căn bản thuê không nổi. Cho dù là người cùng rạp chiếu phim cũng đồng dạng rất khó mượn. Vì thế ngoại trừ Diệp Tưởng, Hoàng Phủ Vô Kỵ cùng Lê Minh là diễn viên hạng A ra, 9 học sinh khác chỉ có 2 vật nguyền rủa loại đặc dị, nhưng cả 2 đều là loại bình thường, không hề có loại không gian hệ.


Phản ứng đặc biệt lớn chính là 1 tên học sinh tên là Ngô Khôn. Lý do rất đơn giản...... Trong kịch bản, hắn là người chết thứ nhất! Mà hắn là người của rạp chiếu phim thứ 15. Theo lý thuyết là người bên khu ma doanh, nên do Diệp Tưởng cùng Hoàng Phủ Vô Kỵ đến bảo hộ. Phương án tương quan đã thảo luận từ tiết tự học lúc buổi chiều.


Đầu tiên, trong 5 tên phải chết, Ngô Khôn là người thứ 1, như vậy đến thời điểm phải dựa theo kịch bản, sẽ do Diệp Tưởng đến bảo hộ Ngô Khôn. Càng là nhân vật hạng tôm tép, nếu có thể cứu, như vậy vé chuộc cái chết thu được cũng rất dày, điểm này là điều đương nhiên. Tuy rằng Ngô Khôn chỉ là chân chạy , bản thân vỏn vẹn chỉ có một kiện loại Khu quỷ, thực lực tiêu chuẩn “hạng pháo hôi”, nhưng không thể vì vậy mà bỏ mặc hắn không quản.


Lúc này, Ngô Khôn nhìn viên phấn rớt trên mặt đất, tay nhanh chóng thò vào túi quần bắt lấy vật nguyền rủa, đó là vật nguyền rủa loại khu quỷ duy nhất của hắn. Hắn thậm chí còn liếc nhìn Diệp Tưởng ngồi phía cuối. Hắn xem ra, chỉ có Thợ săn Ác Ma mới có khả năng cứu hắn, lúc trước hắn không hề tham gia khi dễ Kim Thư Đông, khả năng được cứu là tương đối cao . Về phần Hoàng Phủ Vô Kỵ, hắn đối với người này không có tin tưởng, phải biết chính hắn cũng phải chết trong tối nay, như thế nào có thể bảo vệ mình đây?  


Căn cứ kịch bản phát triển, kịch tình kế tiếp sẽ là ......


Ước chừng mười lăm phút sau.


Ngô Khôn: Lão sư !


Lão sư: Làm sao?


Ngô Khôn: Ta buồn tiểu muốn đi WC.


Lão sư: Đi đi.


[ Thuận tiện nhắc một chút. Buồn đi vệ sinh là lý do khó có thể kháng cự trong đa số phim kinh dị, việc khác còn có thể nhịn, nhưng mót tiểu sao có thể nhẫn? Khẳng định sẽ NG! Như vậy cái này chính là 1 flag tử vong không thể tránh. Cho dù ngươi có nhịn 3 ngày không uống nước, nhưng tới thời điểm ngươi vẫn sẽ buồn tiểu, trừ phi trong 3 ngày đó ngươi còn không được phép đụng vào thực vật nào có chứa nước như hoa quả. Song làm thế đừng nói chỉ còn nửa cái mạng, chỉ riêng 1 cửa NG là đã không thể qua. Vì đang yên lành ai lại không uống nước, trừ người muốn tự tử ra.]


Ngô Khôn: Dạ!


[ tiếp theo Ngô Khôn liền chạy ra khỏi phòng học, dọc theo hành lang đi về phía WC. Hắn vào Wc giải quyết xong , kéo quần lên, chuẩn bị trở về lớp, đột nhiên 2 mắt mở to nhìn cửa WC!]


Sau đó...... nội dung kịch bản không còn nữa ! Kế tiếp tuyên bố diễn viên sắm vai Ngô Khôn đã “Tử vong” .


Ngô Khôn lúc này lại nhìn nhìn Diệp Tưởng, chỉ thấy hắn vẫn còn đang hý hoáy ngồi vẽ, không khỏi làm Ngô Khôn gấp đến đứng ngồi không yên ! Hắn không muốn chết! Qua 1 hồi nữa hắn phải đi tiểu rồi !


Rốt cuộc, Diệp Tưởng dừng bút lại, từ dưới bàn lấy ra 1 lọ nước khoáng, vặn mở, uống 1 hớp lớn. Đây cũng là kế hoạch đã thương thảo, tiếp theo Diệp Tưởng đã có lý do để đi WC cùng Ngô Khôn. Đương nhiên, thời gian rất khó chính xác, vạn nhất so với Ngô Khôn sớm hơn hoặc muộn hơn thì phiền toái. Nhưng vấn đề là, cho dù là Thợ săn Ác Ma cũng không khả năng giống võ lâm cao thủ có thể khống chế bàng quang của mình, muốn tiểu lúc nào thì tiểu. Hiện tại Kim Thư Đông vẽ truyện tranh có chút mê mẩn, trừ khi buồn đi Wc, chứ không không hề có lý do đi ra ngoài. Mà thời gian tới khi tan lớp vẫn còn khá lâu.


Ngô Khôn hiện tại rất khẩn trương, hai tay không ngừng túm lấy quần, sợ cơn buồn tiểu tới sớm thì xong đời. Tới thời điểm đó, chỉ sợ nước tiểu sẽ giống như hồng thủy, không thể nín nhịn, hắn chỉ có thể nhẫn nại thêm vài phút, nếu không khẳng định sẽ NG. Một khi liên tục NG, vé chuộc cái chết biến thành số âm thì hắn triệt để xong đời!


Mà lúc này, Diệp Tưởng vẫn chưa có cảm giác buồn tiểu. Cái này cũng không có cách nào, nó liên quan tới thể chất từng người, tuy rằng đã uống rất nhiều nước, thế nhưng không thể cam đoan buồn tiểu cùng lúc với Ngô Khôn. Bất quá, nếu thật sự có phát sinh chuyện gì, lấy tốc độ và lực lượng hắc động của Diệp Tưởng cũng nháy mắt có thể đuổi qua. Chỉ sợ Ngô Khôn bị xuyên việt mà thôi, cho nên cần có kế hoạch thứ 2.


Mười lăm phút sau......


“Lão sư ! Ta buồn tiểu, muốn đi WC !”


“Đi thôi !”


Kế tiếp kịch tình có phát triển dựa theo kịch bản hay không?


Ngô Khôn nhanh chóng chạy đến  bên cạnh Diệp Tưởng, tiện đà nhìn bức họa của Diệp Tưởng:“Ân? Tranh này ngươi vẽ rất được… cho ta mượn !”


Nói xong Ngô Khôn liền đoạt lấy tờ giấy thi, xông ra khỏi phòng học!


“Uy !”
 


Diệp Tưởng cũng vội vàng chạy ra ngoài !


Đây chính là kế hoạch dự bị của Diệp Tưởng. Đương nhiên, kế hoạch phiêu lưu ở chỗ Ngô Khôn có bị NG hay không? Ngô Khôn cũng chẳng còn biện pháp, hắn không muốn chết, đành phải lấy vé chuộc cái chết ra đánh cuộc. Đương nhiên sẽ không có ai cho hắn mượn vé chuộc cái chết,chung quy mật ít ruồi nhiều, hắn đành phải tự mình cầu phúc . Ai bảo hắn chỉ là diễn viên hạng 2,3? Nếu là diễn viên hạng A đãi ngộ sẽ hoàn toàn bất đồng , nhất định được liệt vào danh sách cần bảo hộ.


Chạy ra phòng học, hắn phát hiện không có NG, Ngô Khôn nhẹ nhàng thở ra. Hoàn hảo ! Hoàn hảo ! bất quá ngay cả như vậy, hắn vừa phá hỏng tình tiết kịnh bản, trực tiếp bị trừ 30 vé chuộc cái chết.


Trên hành lang không có đèn, bất quá miễn cưỡng vẫn có thể thấy rõ mặt sau bài thi, Ngô Khôn không thể không bội phục khả năng vẽ tranh của Kim Thư Đông. Còn Diệp Tưởng đang đuổi theo phía sau.


“Trả bài thi cho ta !”


“Cho ta mượn xem 1 chút !”


Ngô Khôn một tay cầm bài thi 1 tay nhét vào túi quần, chạy đến cửa Wc hắn liền vọt vào.


Tiếp theo Diệp Tưởng cũng chạy vào WC.


Vừa chạy vào hắn liền phát động lưới cảm giác.


Trong kịch bản. Ngô Khôn chết như thế nào căn bản không có miêu tả. Lúc ấy Kim Thư Đông vẫn còn sa vào truyện tranh, ngay cả Ngô Khôn đi WC lúc nào cũng hoàn toàn không biết, mà từ sau đó mọi người tự nhiên đem Ngô Khôn quên đi sạch sẽ. Cho nên, Ngô Khôn liền trở thành người hy sinh thứ nhất trong buổi tối nay, mà cái chết của hắn hiển nhiên sẽ kéo màn cho 1 tiết mục khủng bố khác.


“Đưa ta bài thi !”


“Được rồi được rồi… lát nữa đưa cho ngươi, ngươi mà còn giành ta sẽ xét nát nó !”


Câu này là Diệp Tưởng dạy cho Ngô Khôn , Diệp Tưởng phán đoán, lấy tính cách của Kim Thư Đông đối với thành quả lao động của mình sẽ vô cùng quý trọng. Như vậy hắn sẽ phải đợi tới khi Ngô Khôn đi WC xong .


“Vậy ngươi nhanh lên!”


Mà đúng lúc này, Diệp Tưởng rốt cuộc cũng có chút buồn tiểu. Vì thế hắn đi tới trước bồn tiểu, đồng thời tầm mắt tập trung về phía cánh cửa WC.


Lúc ấy, Ngô Khôn ở trong kịch bản đã nhìn thấy gì?


Mà thời gian Ngô Khôn đi tiểu rất dài. Diệp Tưởng cũng không thể cứ nhìn chăm chăm vào bồn tiểu, cho nên hắn cứ cách vài giây lại nhìn ra cửa. Hắn đối với lưới cảm giác của mình không hề có tự tin, phóng thích lưới cảm giác chỉ là có còn hơn không mà thôi.


Tiếpđó. Thời điểm Ngô Khôn tiểu xong, Diệp Tưởng lại lần nữa nhìn về phía cửa.


Sau đó......


Vẻ mặt hắn trong nháy mắt triệt để  cô đọng.


Mà Ngô Khôn đang nhìn về phía này cũng triệt để há to miệng, đủ nhét vừa 1 quả trứng gà.


Ngoài cửa, có 1 người đang đứng.


Trên tay người kia có cầm 1 thứ.


Nghe vào trong tai hẳn cảm giác rất bình thường? Một người cầm 1 thứ.


Thế nhưng......


Người kia, rõ ràng là...... Diệp Tưởng !


Diệp Tưởng nhìn 1 “mình” khác đứng bên ngoài! Mà “mình” ở bên  ngoài đang cầm trên tay 1 thứ… chính là…


Một đầu người !


Đầu của Ngô Khôn!


“A a a a a a a a”


Trong 1 chớp măt, Ngô Khôn lập tức rời xa Diệp Tưởng, cũng nhanh chóng lấy ra vật nguyền rủa ! Đó là 1 cái khăn tay màu vàng nhạt, trên khăn tay có 1 vệt máu khô hình đầu lâu. Bất quá chỉ là 1 vật nguyền rủa loại khu quỷ lấy từ 1 bộ phim kinh dị có độ khó bậc trung, hiệu quả không có bao nhiêu!


Diệp Tưởng đã dự đoán qua rất nhiều tình huống, nhưng không bao gồm tình huống trước mặt này!


Đối phương lại là...... Chính mình !


Như vậy bảo hắn đi giết chính mình sao?


Mà nhìn đến cái đầu của Ngô Khôn kia cũng làm hắn nhớ lại câu nói của Hầu Tước trong mộng.


Cái đáng sợ nhất của nguyền rủa thời gian chính lá, “Tương lai” đã được chú định!


Không ai có thể chống lại thời gian !


Mà 1 Diệp Tưởng khác, không...... Phải nói là một Kim Thư Đông khác nhìn về phía Diệp Tưởng, thậm chí không thèm liếc nhìn Ngô Khôn đã sợ tới mức té lăn quay trên đất, liền quay người chạy !


“Đừng chạy !”


Diệp Tưởng vội vàng đuổi theo ! Nhưng ra tới bên ngoài, nào còn nhìn thấy “Chính mình”?


Hắn vội vàng quay đầu lại bên trong WC, Ngô Khôn phát run ngồi trên sàn nhà, nếu không phải vừa giải quyết xong thì giờ này chỉ sợ đã ướt quần. Trong tay hắn nắm chặt cái khăn tay kia.


“Vừa rồi...... Vừa rồi là cái gì vậy?”


Diệp Tưởng nhanh chóng chạy vào WC, nhưng Ngô Khôn hét lớn:“Quái vật...... Đừng tới đây, quái vật !”


Hắn đã không thể phân biệt Diệp Tưởng trước mặt là ai . Hắn hoàn toàn không biết ! Hắn dí dí khăn tay về phía Diệp Tưởng, đem Diệp Tưởng làm đối tượng tập trung nguyền rủa !


Lúc này, thân thể hắn đang tựa vào cửa 1 gian nhà xí, hắn vội vàng trốn vào bên trong, đem cửa đóng chặt lại! Sau đó cầm khăn tay nhắm về phía cửa ra vào.



Nhưng lúc này hắn đột nhiên cảm giác có chút kỳ quái. Tiện đà, hắn chậm rãi quay đầu lại.


Hắn phát hiện, ở trong nhà xí có 1 nam nhân bị treo cổ trên két nước, 2 con mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm vào Ngô Khôn đang ngồi chồm hổm bên bồn vệ sinh......


“Phanh” !


Diệp Tưởng một cước đem cửa nhà xí đá văng ra ! Nhưng bên trong không hề có 1 ai !


Không có......


Hiển nhiên, Ngô Khôn lại bị kéo vào trong khe hở thời gian, đầu của hắn ở 1 thời điểm nào đó trong tương lai sẽ nằm trong tay mình?


Hôm nay nhân vật an bài chết thứ nhất...... Chân chính mở màn cho khủng bố ![ chưa xong còn tiếp......]