9/05/2016

Posted by Unknown |


Trong nháy mắt, thân thể Diệp Tưởng hòa vào trong hắc động!


Sau khi tiến vào, Diệp Tưởng lập tức phóng ra huyết tinh xiềng xích cùng với dạ huyết !


Dạ Huyết phóng thích là điều không thể bỏ qua!


Trong [ quỷ tế ], dạ huyết đã từng bị bẻ gãy, thế nhưng ở trong quỷ triều, mệnh cách La Hầu Diệp Tưởng đã phát huy tác dụng ngay lúc sinh tử, thúc đẩy dạ huyết trùng sinh. Mà trước khi bắt đầu [phòng học dị độ], trong mộng của Ôn Vũ Phàm, Diệp Tưởng lợi dụng chênh lệch thời gian, gia tăng lực lượng lên huyết tinh xiềng xích cùng dạ huyết!


Nói đúng ra, đây là 1 quá trình không ngừng tiêu hóa hai đại Ác Ma “Wallace” cùng “Mông Hưu” trong cơ thể. Nêu ví dụ, Diệp Tưởng giống như ăn một bữa ăn no nê, căng cả bụng, nên cần không ngừng tiêu hóa thức ăn trong cơ thể, trở thành dinh dưỡng. Mà tiêu hóa càng nhiều, hắn cũng càng trở nên cường đại. Một khi hắn thành công tiêu hóa hoàn toàn hai vị Ác Ma, khi đó năng lực của hắn...... chân chính có thể bình đẳng như An Nguyệt Hình!


Giấu mình ở trong hắc động, Diệp Tưởng giờ phút này lại dâng lên nhiệt huyết của Thợ săn Ác Ma.


Huyết tinh xiềng xích quấn quanh cánh tay Diệp Tưởng, tản ra quang mang đỏ như máu, trong nháy mắt nó như có thể phóng ra hỏa diễm, tản ra khí tức tà dị. Mà dạ huyết cũng đã biến dài hơn rất nhiều, vượt qua một mét, hơn nữa có thể nhìn thấy rõ ràng, dạ huyết cầm trên tay hắn còn xuất hiện 2 cái đầu, là của Wallace và Mông Hưu !


La Hầu chi hồn Bị Diệp Tưởng phong tỏa, Ác Ma trói buộc! Cũng là nơi cung cấp lực lượng cho Thợ săn Ác Ma Diệp Tưởng phát ra !


Hắn đem dạ huyết giơ lên cao, phi huyết tinh xiềng xích vào không trung. Ngay sau đó, hắn muốn mở hắc động ra. Hắn cảm ứng, hắc động trong thế giới phim kinh dị, thời gian rất khó duy trì lâu dài, nếu hắn cứ mãi trốn trong hắc động, cuối cùng nó sẽ tự động bị phá vỡ !


Nháy mắt, hắc động mở ra một khe hở, dạ huyết theo đó đâm ra ngoài, huyết tinh xiềng xích cũng như vậy !


Nháy mắt đó hắn cảm nhận huyết tinh xiềng xích trói buộc được một thân thể !


Diệp Tưởng lạnh lùng cười, hắn muốn đem Quỷ Hồn kia kéo vào bên trong hắc động!


Đây chính là lần đầu tiên hắn phóng thích dạ huyết cùng huyết tinh xiềng xích,  là lần đầu tiên trong phim nên không hề bị giảm đi lực lượng!


Vào đây… vào đây !


Thế nhưng trong một khắc, hắc động...... bị phá vỡ !


Diệp Tưởng đang ở trong hắc động bị nó đẩy ra ngoài !


Diệp Tưởng phát hiện, huyết tinh xiềng xích nối đến chỗ cầu thang phía trước, mà ở đầu kia của xiềng xích vẫn đang trói chặt thứ gì đó, nó vùng vẫy mạnh mẽ kéo huyết tinh xiềng xích chuyển động !


Không giống như loại Quỷ sai yếu nhất, huyết tinh xiềng xích có thể trói buộc và hạn chế hành động của cả Quỷ Hồn, nhưng lúc này...... hoàn toàn không phải !


Diệp Tưởng nắm chặt huyết tinh xiềng xích, từng chút một bị kéo đến cầu thang!


Hiện tại. Hắn tuyệt đối không thể buông xiềng xích ra. Bằng không chẳng khác nào phóng thích một đầu mãnh hổ !


Vì thế, Diệp Tưởng trong chớp mắt, thân ảnh chỉ để lại tàn ảnh, xông lên trên!


Mà khi hắn vọt tới tầng thứ tư thì phát hiện, xiềng xích đã chạy đến góc khuất trên hành lang trước mặt!


Bởi vì tầm mắt bị phòng học ngăn cản, Diệp Tưởng không thể nhìn thấy phía bên kia hành lang......


Chẳng lẽ. Là đến phòng học dị độ sao?


Nhưng bỗng nhiên phía sau hắn truyền đến một thanh âm.


“Buông tay, mau buông tay ! Di Hoa...... Không có ở nơi này !”


Tiếp đó, hắn nhìn thấy một đôi tay trắng nõn chạm vào mu bàn tay Diệp Tưởng!


Hắn quay đầu lại. Nhưng phía sau cái gì cũng không có. Trong một khắc. Hắn bỗng nhiên cảm ứng được , phòng học từ phía hành lang kia ! Chỉ trong nháy mắt, nhưng lại có thể khiến toàn thân thể hắn run lên! Dù là Cửu Luân tộc chủ mộ, cũng không thể so sánh được !



Hiện tại, lại “Xuyên việt” đến thời gian khác!


Diệp Tưởng chú ý tới một việc. Trên hành lang lúc này không có cái thùng sữa đậu nành! Nhưng ngày Lưu lão sư chết, thùng sữa đậu nành khẳng định đặt ở kia !


Đây là......


Quá khứ, hay là một thời gian nào đó của tương lai?


Lúc này, phòng học bên kia lại truyền đến cảm ứng khủng bố, khiến Diệp Tưởng có dự cảm cực xấu!


Đi tới...... Chính là chết !


Tuyệt đối không có cơ hội sinh tồn!


Diệp Tưởng suy tư một phen, cuối cùng, quyết định buông huyết tinh xiềng xích.


Mà thanh âm vừa rồi, rõ ràng chính là của bạch y nữ tử! Trước mắt xem ra nàng vẫn chưa phải kẻ địch, vậy tại sao hắn lại chọn dừng tay? Diệp Tưởng cuối cùng lựa chọn tin tưởng lời của nàng.
Chung quy nàng đã nhiều lần khuyên bảo hắn.


Nàng đến
tột cùng là ai?


Giờ khắc này, bỗng nhiên hắn nghe được một thanh âm:“Kim Thư Đông? Ngươi như thế nào lại
lên trên này?”


Thanh âm kia là của Lý Tín Lăng ! Phía sau hắn, còn có Vân Tùng Quân cùng Kim Vân Hạo đang bám sát theo sau, hai người kia hận không thể đem thân thể dán chặt trên người Lý Tín Lăng. Xem ra, nếu không phải có Lý Tín Lăng đây, chỉ sợ 2 người đó không thể sống sót.


“Ta......”
trong một khắc Diệp Tưởng lại lộ ra biểu tình câm như hến, nói:“Lưu...... Lưu lão......”


“Cái gì Lưu lão?
Bốn chúng ta không phải quyết định đi xin xỏ Lý lão sư, ngày mai lại đến trả bài sao?”


“Cái gì?
Vậy tiếng kêu thảm thiết lúc nãy......”


“Cái gì kêu thảm thiết? Ngươi nằm mơ sao?” Vân Tùng Quân tiếp tục
mạnh miệng.


Diệp Tưởng biết, chỉ có
mình hắn bảo lưu được ký ức.


Nhưng...... Vũ Sóc đâu?
Nguyên nhân lớn nhất Diệp Tưởng buông tay, là vì bạch y nữ nói, Tôn Di Hoa không bên trong nơi hắn sắp bị kéo vào.


Khi đó, hành lang
trước phòng học lớp 6 phi thường đen tối, khiến hắn có cảm giác khủng bố nhất từ lúc tiến vào rạp chiếu phim địa ngục cho đến giờ. Đó là nơi tuyệt đối không thể trốn thoát, một khi tiến vào, chết là điều không thể nghi ngờ!


Cho nên, cuối cùng hắn mới buông tay !


Bạch y nữ
tử, nàng cuối cùng là ai?


Chẳng lẽ nàng ở khe hở không gian xuyên qua sao?


“Vừa rồi đ
ến chỗ Lý lão sư nói rồi . Lý lão sư bảo chúng ta có thể về trước .”


“Hắn nói như vậy?”


“Ân, chúng ta đi thôi.”


“Nga...... Hảo, hảo.”


Thời điểm đi đến lầu dưới, nội tâm Diệp Tưởng vẫn chưa ổn định. Giờ phút này hắn chân chính ý thức được, hắn vẫn còn quá yếu, quá yếu. Cho dù đã là một trong những diễn viên hạng A có thực lực, nhưng mãi vẫn không thể so sánh được với ảnh đế, đây là loại phim kinh dị có độ khó cao nhất, năng lực sinh tồn của hắn vẫn quá yếu. Bị trừ mất 100 tấm vé chuộc cái chết, nhưng vẫn chưa thu thập thêm được tấm vé nào nữa. Nếu về sau vẫn như vậy...... Hắn cũng không biết nên xoay sở như thế nào.


Thời điểm trở lại phòng ngủ, lúc Vân Tùng Quân đẩy cửa phòng ra, Trương Kiệt cùng Lý Gia Hân đang rửa chân bên trong.


“Nga, ngươi
học thuộc xong rồi ?” Lý Gia Hân cười hỏi:“Như thế nào, cùng học với Kim Thư Đông  hả ?”


“Hừ, khuyên can mãi mới phóng khoáng cho đến mai trả bài. Sao không kêu chúng ta làm bài tập của khóa sau đi! Trong sách giáo khoa có viết đáp án, đến lúc đó chỉ cần chép lại là được!”


Vân Tùng Quân
cầm lấy bồn rửa chân, đẩy Diệp Tưởng đứng một bên, nói:“Tránh ra! ta rửa trước!”


Diệp Tưởng
cũng lười để ý tới Vân Tùng Quân, hiện tại mới vừa trải qua cảm giác sinh t. Cũng không biết, về sau sẽ thế nào.


“Ai, ta thật sự
học thuộc rất vất vả, Lý lão sư thật sự độc ác, cư nhiên khiến chúng ta học đến muộn như vậy!” Lý Gia Hân lắc lắc cổ, nói:“May là ta ký túc , nếu ngoại trú thì thật vất vả , lúc này không biết có còn xe bus nữa không?”


“Hẳn là không có vấn đề.
Người học ngoại trú đa số đều đọc thuộc lòng xong trước.” Trương Kiệt lắc lắc cổ tay, nói:“Bất quá ngươi cũng thật sự không có phong độ, Cao Tâm Nghi khi đó muốn đi trả bài , ngươi cư nhiên chặn trước mặt nàng ! Dù sao người ta cũng là nữ hài tử, hơn nữa còn ngoại trú !”


“Ta cũng là nóng vội a, lúc đó trời đã
tối rồi !”


Nhưng những người này
nói như vậy lọt vào lỗ tai Diệp Tưởng  lại không thua gì sét đánh bên tai.


Hắn nhanh chóng vọt tới trước mặt Lý Gia Hân, kinh ngạc hỏi:“Ngươi nói cái gì? Khi đó không phải Vương Quyên Quyên chuẩn bị đi đến
chỗ lão sư, ngươi chắn trước mặt nàng sao? Như thế nào biến thành Cao Tâm Nghi ?”


Mặt mũi Lý Gia Hân mờ mịt nhìn Diệp Tưởng, hắn hỏi:“Ngươi...... Nói cái gì?”


“Ta nói, khi đó là Vương Quyên Quyên
nhìn thấy trời tối liền chạy đến cửa phòng học chuẩn bị đi trả bài, ngươi liền chặn trước mặt nàng a ! Cao Tâm Nghi là người chạy đến sau......”


“Không phải...... Ta nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì? Vương Quyên Quyên...... Là ai?”


Lớp chúng ta có người này sao?”


Hắn nhìn về phía Trương Kiệt hỏi:“Trương Kiệt, năm nhất có nữ sinh nào tên như vậy sao?”


“Ta
chưa nghe nói qua.” Mặt Trương Kiệt cũng có vẻ mờ mịt.


Vương Quyên Quyên
sau khi trời tối, rời khỏi phòng ngay sau Lý Gia Hân. Nhưng hiện tại, không ai nhớ nàng ......


Như vậy......


Nàng, bị kéo vào kẽ hở thời không...... Chết
rồi
sao?


Posted by Unknown |
Chương 43: Vong hồn trong khe hở thời không
~*~


Giết...... giết...... Ta nhất định phải giết ngươi !


Những chữ đã thuộc nằm lòng lại kẹt trong cổ họng, không thể đọc nổi. Vốn Diệp Tưởng nghĩ làm thế   An Nguyệt Hình phải thả hắn đi, nhưng hắn đã xem nhẹ lòng dạ tàn nhẫn của An Nguyệt Hình rồi.


“Mới đoạn thứ nhất đã ngắc ngứ? Ngươi đọc [ xuất sư biểu ] đi !”


Hiện tại sinh tử Vũ Sóc khó dò, nhưng An Nguyệt Hình vẫn không chịu thả hắn đi! Tuy rằng Diệp Tưởng rời đi, chưa hẳn đã có thể cứu được nàng, nhưng ít nhất còn có hy vọng!


“Ngươi...... quên hiệp ước đã ký kết với Hầu Tước sao? Không phải trong khoảng thời gian này hảo hảo hợp tác, không thể nội đấu?”


“Ta chưa từng vi phạm hiệp nghị. Ta chỉ đang diễn vai ‘Lão sư’ mà thôi.”


“Nếu ngươi thật sự làm như vậy, Hầu Tước trực tiếp xé bỏ hiệp nghị với ngươi !”


“Hắn sẽ không. Bởi vì, hắn yếu hơn ta.”


Hắn yếu hơn ta!


Những lời này tỏ rõ An Nguyệt Hình dám khiêu chiến mấu chốt căn bản của Hầu Tước. Ngay từ đầu, An Nguyệt Hình đã hạ mệnh lệnh, toàn bộ diễn viên trận doanh khu ma, không sót 1 tên, giết toàn bộ! Cho dù tình thế hiện tại thay đổi, nhưng hắn chỉ lợi dụng hợp tác với Hầu Tước mà thôi. Đối An Nguyệt Hình, gọi là hợp tác không bằng gọi là “Dựa vào” thì đúng hớn ! bọn người Hầu Tước phải “Dựa vào” Bọn họ mới có thể sống sót !


An Nguyệt Hình chưa từng 1 lần đem Hầu Tước đối xử như 1 đối thủ bình đẳng.


“Trên thế giới này, đối với ta chỉ có 2 loại người, người thuậ theo ta và người phản kháng ta. Nhưng bất luận loại nào cũng không có tư cách nói ‘Bình đẳng’ với ta.”


Ở 1 khắc này, rốt cục Diệp Tưởng ý thức được, hắn chưa bao giờ chân chính lý giải được An Nguyệt Hình.


“Vì cái gì......” Diệp Tưởng lúc này bỗng nhiên đưa ra nghi vấn:“Vì cái gì khi đó, ngươi lại muốn giết Dĩ Xuyên (người yêu của Tiêu mộng Kỳ)? Giết hắn căn bản không có bất kỳ ý nghĩa nào ! Hắn cũng chưa từng phản kháng ngươi!”


“Chẳng có gì.” An Nguyệt Hình lạnh lùng trả lời:“Ta chỉ đơn thuần muốn giết hắn mà thôi, mà vai diễn của ta cũng thích hợp làm như vậy, cho nên ta giết hắn.”


“...... Như vậy? Không còn nguyên nhân nào khác?”


“Không có.”


Không có bất cứ lý do gì để tất yếu phải giết 1 người?


Ác Ma...... Quả nhiên, chỉ có từ này mới có thể hình dung nam nhân trước mặt !


Kế tiếp, Diệp Tưởng chỉ có thể ngâm nga [ xuất sư biểu ]. Lúc này không thể diễn lại trò cũ, bằng không liên tục 2 lần diễn không tốt, hơn phân nửa sẽ NG. Cuối cùng Diệp Tưởng cũng ngâm xong [ xuất sư biểu ].


“Đi đi.” An Nguyệt Hình phất phất tay, trực tiếp đuổi Diệp Tưởng,“Còn 1 bài nữa nhanh nhanh học thuộc.”


“Ta nghĩ ta hiện tại có thể đọc được rồi......”


“Quay lại học 1 lần nữa rồi tới! Đi.”


Diệp Tưởng biết, hắn hiện tại không có cách nào phản đối, chung quy đối phương chính là lão sư!


Ta chỉ đơn thuần muốn giết hắn......


Đối với An Nguyệt Hình mà nói,“Giết người” không cần phải có động cơ hay hành động đặc biệt gì, chỉ là lúc nào đó đột nhiên tâm huyết dâng trào ra tay 1 cái mà thôi. Hắn sau khi giết ngươi không không hề có bất cứ cảm giác sợ hãi hay ăn năn nào. Đối với sinh mệnh, hắn không hề kính sợ và tôn trọng.


Ác Ma !


Rốt cuộc Diệp Tưởng đã hiểu như thế nào là Ác Ma. So sánh ra, những người vì mục đích tư dục mà hy sinh những người khác thật quá mức đơn thuần rồi, vì hắn ngược lại còn có thể lý giải được ý nghĩ của đối phương. Thế nhưng  An Nguyệt Hình tuyết đối không giống. Đối với hắn mà nói, tử vong , sát lục đều là sự tình đơn giản không có gì đơn giản hơn. Hắn sẽ không băn khoăn làm như vậy có được hay có mất, chỉ cần vai diễn cho phép, hắn sẽ ra tay sát hại người khác.


Hiện tại, Diệp Tưởng không còn khả năng đi tìm Vũ Sóc  nữa. Đối với Kim Thư Đông mà nói, Tôn Di Hoa không hề mất tích, nàng chỉ rời khỏi đây mà thôi. Hắn tự nhiên phải trở về phòng học, tiếp tục ngâm nga [ A Phòng cung phú ].


Thẳng thắn mà nói, hắn có thể trước mặt An Nguyệt Hình nhẫn nại không có NG, đến chính hắn cũng cảm giác đó là cả 1 kỳ tích, hắn làm sao lại có thể nhẫn nại được như vậy? Hắn không NG là vì hắn phải tích trữ đầy đủ vé chuộc cái chết để cứu Vũ Sóc !


Có Địa Ngục trùng và tấm da dê, Diệp Tưởng tuyệt không tin tưởng Vũ Sóc sẽ chết dễ dàng như thế! Nàng hiện tại hơn phân nửa đã xuyên việt rồi, như vậy, 1 thời điểm nào đó trong tương lai, sẽ có khả năng gặp lại nàng 1 lần nữa!


Bước vào phòng học, hắn đi đến trước mặt Lý Tín Lăng, hỏi:“Trần Lễ Khiêm, ngươi có thấy Tôn Di Hoa không?”


“Tôn Di Hoa? Nàng không phải đã sớm về rồi sao?”


“Ta vừa rồi còn đi với nàng mà, nàng chưa tới đây sao?”


“Phải không? Chắc là trở về rồi.”


Tiếp theo, trong đầu Lý Tín Lăng nhận được 1 tin tức.


Sau khi biết hết thảy, Lý Tín Lăng trong lòng giận dữ:“Tốt ! thật sự tốt! An Nguyệt Hình cư nhiên âm mưu như thế sau lưng chúng ta !”


Lý Tín Lăng xưa nay khinh thường nhất chính là loại người thủ đoạn âm hiểm, ti bỉ hèn hạ này. Nếu ngay mặt đối kháng, cho dù chết cũng là năng lực bản thân không bằng người! Thế nhưng trong lúc song phương đang hợp tác lại sử dụng thủ đoạn âm hiểm như thế, hơn nữa còn đối phó với 1 nữ tử!


“Ta không biết nàng ở nơi nào, không hề cảm ứng được, huống chi Kim Thư Đông ngươi cũng không có lý do đi tìm Tôn Di Hoa . Đợi lát nữa ta học xong sẽ đi tìm Hầu Tước, sau đó đi tìm nàng !”


“Hừ...... Chỉ có thể như vậy!”


Diệp Tưởng biết, An Nguyệt Hình phải làm chính là không ngừng kéo dài thời gian. Đối với hắn mà nói, Vũ Sóc sắm vai Irna, không thể không chết.


Thế nhưng, vừa nghĩ tới Vũ Sóc hiện tại sinh tử không rõ, ngay cả hắn cũng đều cực kỳ lo lắng.


Nàng vẫn sống sót chứ?


Nhất định phải sống sót ah !


Trong phòng học, bốn người vẫn như trước chăm chỉ học tập. Giờ phút này, Diệp Tưởng lại lần nữa mở lưới cảm giác.


Kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, ai cũng không thể đoán trước.


Lại lần nữa đi trả bài, Diệp Tưởng muốn mau chóng trở về đi tìm Hầu Tước.


Đọc lại [ A Phòng cung phú ] một lần nữa, hắn quyết định đứng lên đi tìm An Nguyệt Hình.


Nhưng đúng lúc này, 1 loại cảm giác cực quỷ dị bắt đầu nảy sinh.


Hắn ngẩng đầu lên, nhìn cửa phòng học.


“Làm sao vậy?” Lý Tín Lăng cũng chú tới, hắn ý thức được, sắp có chuyện xảy ra .


Trong những diễn viên hạng A, Bất tử Tu La” cũng là người có danh hào vang dội, Lý Tín Lăng  tự nhiên cũng phát hiện trong không khí có 1 tia quỷ dị.


Về phần Vân Tùng Quân và Kim Vân Hạo, càng là sợ tới mức trong lòng run rẩy, bất quá có NG lúc trước giáo huấn, bọn hắn không dám đem cảm xúc sợ hãi biểu lộ trên mặt.


“Không...... Không biết sao lại có cảm giác là lạ .”


Diệp Tưởng lúc này đem lưới cảm giác đ
ặt trọng điểm trong phòng học. Từng tấc không gian đều bị hắn tìm tòi không bỏ qua, ý đ tra xét ra sự khác thường. Tên bộ phim này là [ dị độ phòng học ], như vậy, vấn đề lớn nhất chính là phòng học này ! Điều này không cần nghi ngờ !


Tiếp đó......


Một tiếng hét thảm bỗng đột ngột nổ vang bên tai!


Tiếng hét này đối với Diệp Tưởng mà nói...... quá
chi quen thuộc !


Đó là......
tiếng kêu thảm thiết của Lưu lão sư trong buổi tối ngày hôm đó !


Hử! Thanh âm gì vậy?” Vân Tùng Quân run bắn người lên, còn Kim Vân Hạo cũng kinh hoàng không thôi.


Lại tới nữa, lại tới nữa rồi!


“Đi !” Lý Tín Lăng là kẻ tài cao gan lớn, hắn dựa vào 2 viên xúc xắc tạo nên danh tiếng Bất Tử Chi Thân, cho dù hắn có chết, cũng không chết chỗ này !


Đi......


Nếu
ra ngoài đó xem xétbọn hắn sẽ nhìn thấy cái gì đây?


Thi thể của Lưu An Thông hay là...... Chính hắn?


Nhưng lúc này đã không quản được nhiều như thế!


Diệp Tưởng cùng Lý Tín Lăng chạy ra bên ngoài phòng học. Vân Tùng Quân cùng Kim Vân Hạo vội vàng đuổi theo, bọn hắn chỉ là diễn viên tuyến 2,3, lưu lại trong phòng chẳng phải muốn chết sao?


Dọc theo hành lang khúc chiết, hai người phóng về phía mặt hàng lang bên kia.


Bất quá thời điểm chạy tới đó, cái gì cũng không nhìn thấy. Nhưng điều này cũng là lẽ đương nhiên,  lúc trước phát hiện thi thể Lưu lão sư, là phát hiện tại lầu 3 đó.


Như vậy, có muốn xuống hay không?


Cái này còn phải hỏi? Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con ! Huống chi còn có Lý Tín Lăng đi bên cạnh, lại càng không nên kinh hoảng!


Vì thế, Diệp Tưởng cất bước chạy xuống dưới cầu thang !


Hắn chạy xuống không lâu, liền bắt gặp......


Tại 1 góc âm u ở lầu 3, có 1 người đang nằm!


Lưu lão sư !


Cùng với thi thể ngày đó hoàn toàn nhất trí !


Như vậy, chẳng lẽ qua 1 hồi nữa, hắn có thể nhìn thấy chính mình sao?


Sự tình hoang đường như thế sẽ phát sinh chứ?


Hắn từng bước một tiến về cái góc âm u kia, mà Lý Tín Lăng cũng theo sát sau đó.


Nhưng thời điểm đi tới lại phát hiện, chỗ đó không hề có người!


Chuyện…. Chuyện này là sao?


“Trần Lễ Khiêm, ngươi......”


Diệp Tưởng quay đầu lại, bất quá sau lưng hắn không phải Lý Tín Lăng, thay vào đó là Lưu lão sư sắc mặt trắng bệch, thẳng tắp đứng trước mặt hắn, Không 1 động tác dư thừa, trực tiếp lao tới !



Posted by Unknown |

Chương 42: Ta nhất định sẽ giết ngươi
~*~



Dưới bầu không khí hắc ám này, trong phòng học chỉ còn lại vỏn vẹn ba người Diệp Tưởng.


Vân Tùng Quân vò đầu, càng ngày càng cảm giác khó chịu.


Hắn thật sự rất sợ, cứ tiếp tục như vậy…. Hắn nên làm thế nào đây?


Nguyên bản, không ít diễn viên đưa ra ý định sử dụng tin nhắn kịch bản để nhắc bài, thế nhưng An Nguyệt Hình ngay từ đầu đã lường trước được, cho nên mới yêu cầu từng người đọc bài một. Hơn nữa không cho phép có người đứng bên ngoài phòng lắng nghe. Bởi vì bị hạn chế cự ly, cho nên căn bản không thể nào nhắc bài được. An Nguyệt Hình suy xét hết thảy, hiển nhiên đối với những diễn viên hạng 2,3 đều không để tính mạng bọn họ vào mắt, vô luận đối phương có thuộc về đọa tinh doanh hay không!


Đến một bước này, trong lòng Vân Tùng Quân đã đem An Nguyệt Hình mắng cho cẩu huyết phun đầu. Tốt xấu gì hắn cũng là diễn viên rạp 20, là người dưới trướng của Diệp Tinh Vẫn, Diệp Tinh Vẫn lại là thân tín của Mộc Lam, không nể mặt tăng cũng nể mặt phật, như thế nào có thể đem hắn bức đến 1 bước này?


Nghĩ tới đây, thời điểm nhìn về phía Diệp Tưởng càng thêm kiên định ý tưởng rời đi cùng Diệp Tưởng. Hiện tại trời ngày càng tối, chỉ có trong phòng là còn chút ánh sáng.


Trên thực tế [ xuất sư biểu ] cũng không phải copy 100% từ thế giới thật, có chút chi tiết khác biệt, tỷ như thành phố Đông Giang trong hiện thực căn bản không có tồn tại, mà [ xuất sư biểu ],[ bộ xà giả thuyết ] đều trở thành những bài có độ ngâm khó nhất.


Đúng lúc này, bỗng nhiên Vân Tùng Quân nhìn về phía cửa phòng học.


Một khắc đó, hô hấp của hắn cơ hồ đình trệ.


Một bóng người, thế nhưng từ cửa phòng học bước vào !


“A a a a a a a a --”


Vân Tùng Quân sợ tới mức hồn phi phách tán, cả người rớt từ trên ghế xuống, ngã chổng vó! Mà ngay sau đó là NG!


Khoảnh khắc sau, bóng người đó hiện rõ thân ảnh.


Rõ ràng là...... Lý Tín Lăng !


Vân Tùng Quân nhẹ nhàng thở ra, thế nhưng bị trừ vé chuộc cái chết làm hắn rất đau lòng ah ! Ngẫm lại làm gì có chuyện tự nhiên nhìn thấy 1 người lại hét to lên ? Đương nhiên sẽ ng rồi!


“Ngươi không phải đi rồi sao?” Diệp Tưởng kinh ngạc nhìn Lý Tín Lăng:“Trần Lễ Khiêm?”


Lý Tín Lăng đẩy kính mắt, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, nói:“Ta chỉ là đứng bên ngoài đọc sách mà thôi.”


“Ngươi nhìn được sao? Trên hành lang không có đèn a. Ta còn nghĩ ngươi học thuộc xong đã về rồi !” Vân Tùng Quân rất kinh ngạc.


“Không quan hệ, thấy rất rõ.”


Bất quá, bởi vậy mà trong lòng Vân Tùng Quân cũng thấy thoái mái đôi chút. Lý Tín Lăng thân là “Bất tử Tu La”, tuy rằng là người khu ma doanh, thế nhưng nhiều hơn 1 người là thêm 1 phần lực lượng ah!


Lý Tín Lăng nhìn Vân Tùng Quân, nghĩ tới bộ dạng sợ tè ra quần khi nãy của hắn, gửi đi tin nhắn: “Tên chuột nhắt ngươi, lá gan có tý chút cũng đi khi dễ Thợ săn Ác Ma, không gì hơn cái này !” Mấy ngày này nhìn Diệp Tưởng bị khi dễ, trong lòng Lý Tín Lăng cũng rất khó chịu, hắn làm người xưa nay cho rằng, là nam nhân, có bản lĩnh phải đi cường hoàng người mạnh mẽ, cố ý mượn vai diễn đi khi dễ người khác, thủ đoạn quá mức hèn hạ. Thợ săn Ác Ma là loại nhân vật bậc nào, cư nhiên bị bọn chuột nhắt như vậy khi nhục! Ngươi muốn cường hoành thì phải cường hoành đến cùng, mềm nắn rắn buông thì tính là thứ gì? Đối Lý Tín Lăng mà nói, loại nhân vật như thế này mà phải xem là địch nhân, chẳng khác nào hạ thấp bản thân.


Lý Tín Lăng sắm vai Trần Lễ Khiêm. Tuy rằng không lễ phép khiêm nhường giống như tên, tính cách cũng tương đối thô bạo, nhưng làm người quang minh lỗi lạc. Tuy có quan hệ không tồi với Chu Đào, thế nhưng đối với hành động khi dễ Kim Thư Đông cũng tương đối khinh thường, cho rằng không thích một người, cũng không cần phải dùng thủ đoạn hạ nhục hèn hạ như thế. Trần Lễ Khiêm xưa nay đối với Diệp Tưởng chưa bao giờ khi nhục qua, cũng là người duy nhất thỉnh thoảng sẽ đáp lời hắn. Hơn nữa ngày xưa trong [ Ác Ma tiêu bản ], Diệp Tưởng đối với Lý Tín Lăng cũng có chút thưởng thức, nhớ rõ Nam Cung Tiểu Tăng cũng từng đánh giá Lý Tín Lăng là 1 hán tử.


Lý Tín Lăng ngồi xuống phía trước Diệp Tưởng, lại tiếp tục cầm sách tụng kinh. Nghĩ tới vừa rồi hắn đứng bên ngoài hành lang đen tối 1 mình, Diệp Tưởng cũng cực kỳ khâm phục. Có “Bất tử Tu La” tương trợ, hắn cũng tăng thêm vài phần tin tưởng!


Mà Lý Tín Lăng sở dĩ có đảm lượng như vậy, cũng vì hắn có đầy đủ tự tin ở chính mình. [ Ma cốc ] và [ thư linh nhân ] hắn đã từng xông qua, thực lực hiển nhiên không cần nhiều lời, thủ đoạn bảo mệnh so sánh với Ấn Thủy Thiên không chút thua kém. Mà trong [ Ác Ma tiêu bản ] sau khi giao dịch với Hầu Tước đạt được 1 vật nguyền rủa loại đặc dị, quỷ thủ đồng kiếm. Tuy chỉ là 1 kiện nguyền rủa loại đặc dị, nhưng vẫn tương đối bất phàm. Lúc trước trong bộ phim [ Ác Ma tiêu bản ], vì chuẩn bị cho bộ phim [ dị độ phòng học ] hắn mới tiến hành cái giao dịch kia.


Kết quả, sau 1 hồi lừng khừng, Diệp Tưởng cảm giác đã không sai biệt lắm .


Hắn đứng dậy, Lý Tín Lăng  nhìn hắn, hỏi:“Được rồi sao?”


“Ân, không sai biệt lắm .”


“Cẩn thận.” Lý Tín Lăng phát đến tin tức:“Ngươi đừng chết trong bộ phim kinh dị này. Trong thế giới địa ngục thiếu mất 1 nhân tài như ngươi của thực rất đáng tiếc.”


Đây là cái gọi là anh hùng mến anh hùng, Diệp Tưởng cũng nhắn trả lại tin tức:“Ngươi cũng vậy. Bất tử Tu La, ít nhất cũng nên duy trì danh hào này.”


Nhìn theo Diệp Tưởng rời đi, Lý Tín Lăng tiếp tục cúi đầu đọc sách.


Diệp Tưởng dọc theo hành lang, chậm rãi đi về phía phòng giáo viên. Giờ khắc này, hắn tự nhiên giải phóng toàn bộ lưới cảm giác, cho dù nó rất có khả năng không có tác dụng, nhưng lo trước khỏi họa.


Đoạn hành lang ngắn ngủi, phối hợp với phòng học mà trở nên khúc triết, vì thế tầm mắt luôn bị cản trở. Diệp Tưởng cũng không biết được đi tới đoạn cong phía trước có thế đột ngột xuất hiện 1 con ác linh xồ ra trước mặt hay không.



Nhưng bất luận là cái gì, thân là Thợ săn Ác Ma hắn sẽ đối mặt với tất cả.



Trong bộ phim kinh dị này, phải trở thành “Dạ Vương” chấn nhiếp quần hùng!


Nhưng thời điểm Diệp Tưởng đi tới chỗ rẽ, 1 bóng người thình lình xuất hiện!


Hắn nhanh chóng làm ra thủ thế chiến đấu, nhưng nhìn thấy rõ ràng người trước mắt, hắn liền buông tay xuống.


“Tôn Di Hoa?”


“Ta là lớp phó ngữ văn, tổng cảm giác thấy rời đi như vậy cũng có chút băn khoăn, cho nên quay lại xem mọi người có phải vẫn còn học bài hay không.”


Trong [ quỷ tế 3] Vũ Sóc và Diệp Tưởng trải qua 1 đường sinh tử, nụ hôn đó khiến song phương bắt đầu nảy sinh 1 tia tình cảm. Bất quá, thứ tình cảm này mới chỉ là nhen nhóm, cần thêm 1 đoạn thời gian để lắng đọng lại. Huống chi tính cách Vũ Sóc xưa nay ổn trọng, đối với nàng, chuẩn bị cho chiến tranh trong bộ phim [ dị độ phòng học ] lại càng thêm quan trọng. Rạp chiếu phim địa ngục cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện yêu đương. Cảm tình muốn tồn tại qua gian nan sinh tử tất nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau, vì vậy 2 người vẫn chưa vượt qua tầng giấy mỏng này.


Sau khi diễn [ dị độ phòng học ] Diệp Tưởng bị khi nhục như thế nào đều lọt vào trong mắt Vũ Sóc, trong lòng nàng thực sự rất thương xót, nhưng vì diễn vai Tôn Di Hoa, nàng chỉ có thể che giấu đoạn tình cảm này lại. Lúc trước rời đi là thuận theo kịch bản, nhưng nàng thủy chung vẫn lo lắng cho Diệp Tưởng, vì thế lại quay trở lại. Hiện tại nàng có tấm da dê quỷ tế, tiến hóa thể của địa ngục trùng, mặt nạ nguyền rủa Cửu Luân tộc. Nàng tin tưởng mình có thể hiệp trợ Diệp Tưởng một tay.


Đối với Vũ Sóc, Diệp Tưởng chính là hi vọng của nàng. Nàng sẽ thủ hộ bên người hắn, vì hắn mà dâng lên tất cả lực lượng của mình. Đây cũng là điều nàng muốn làm vì Diệp Tưởng.



“Trần Lễ Khiêm. Vân Tùng Quân bọn họ vẫn đang trong lớp.” Diệp Tưởng chỉ chỉ phía sau:“Ta phải đi trả bài .”


“Ân, vậy tốt. Ta với ngươi cùng đi, muộn như vậy rồi, ta sẽ nói với Lý lão sư, để mọi người ngày mai hãy trả bài.”


Một phen quan tâm của Vũ Sóc làm Diệp Tưởng thực cảm động. Thế nhưng nàng làm điều này là công nhiên phản kháng lại An Nguyệt Hình ! Ngay cả Hầu Tước cũng vì đại cục suy xét, nhường nhịn An Nguyệt Hình lần này, vậy mà  Vũ Sóc lại không chút phối hợp! Cho dù trong bộ phim này không thể ra tay, nhưng công nhiên chống lại boss lớn, hiển nhiên dũng khí không nhỏ. Đương nhiên Vũ Sóc không phải không biết sự đáng sợ của An Nguyệt Hình. Nhưng nàng là người của gia tộc Northfield, vốn là tử địch của gia tộc Ni Đặc Lai Nhĩ, nàng cũng chẳng cần để ý có xé rách da mặt hay không.


Vì vậy 2 người kết bạn, đi tới phòng giáo viên.


Đi đến cửa phòng, trong phòng chỉ có mỗi An Nguyệt Hình và ngọn đèn bên cạnh hắn. Ngọn đèn này nhìn trông có chút mờ tối, bất quá trong bóng đêm vẫn làm người ta có chút an tâm.


An Nguyệt Hình ngồi chỗ đó, không nhúc nhích.


“Lý lão sư......”


Diệp Tưởng đi vào.


An Nguyệt Hình quay đầu qua.


Bất cứ lúc nào nhìn thấy nam tử này, đều sẽ làm người khác phải khẩn trương. Chỉ riêng ngồi 1 chỗ kia thôi, cũng khiến người ta phải câm như hến.


“Trả bài đi.”


“Lão sư,” Vũ Sóc lúc này mở miệng:“Ta......”


“Kim Thư Đông, còn không mau trả bài? Di Hoa, ngươi đi ra ngoài trước, có chuyện gì thì lát nữa nói.”


Đến lúc này cũng không có biện pháp. Vì thế, Diệp Tưởng bắt đầu ngâm nga bài [ A Phòng cung phú ].


Vũ Sóc siết chặt hai tay, chỉ có thể bước ra bên ngoài.


Ngay sau đó, một trận gió bỗng nhiên thổi tới, làm cánh cửa đóng sập lại !


Diệp Tưởng trợn trừng 2 mắt, lập tức xông tới mở cánh cửa kia ra.


Nhưng......


Vũ Sóc, căn bản không có bên ngoài!


“Tôn...... Tôn Di Hoa?”


Vũ Sóc cứ như vậy biến mất !


Trong lưới cảm giác của Diệp Tưởng, không hề cảm thấy sự tồn tại của nàng!


“Lý lão sư ! Tôn Di Hoa không thấy đâu nữa !”


“Đại khái đã trở về phòng học bên kia rồi.”


“Không đúng, trong thời gian ngắn như vậy......”


“Còn không mau trả bài?”


Diệp Tưởng giờ khắc này hận không thể lập tức lao ra, nam nhân này chắc chắn cố ý! Hắn đương nhiên hy vọng Vũ Sóc chết đi, điều này sẽ khiến diễn viên sắm vai Irna bỏ trống! Mà hắn lại không cách nào phản kháng!


Không được......


Không thể !


Diệp Tưởng không muốn suy xét nhiều như vậy, chuẩn bị ra ngoài tìm Vũ Sóc !


Nhưng, ngay sau đó An Nguyệt Hình lại nói một câu:“Nếu ngươi muốn tìm cớ đi ra ngoài, đợi tới khi họp phụ huynh, ta sẽ chi tiết với mẫu thân ngươi!”


Lấy tính cách của Kim Thư Đông, sau khi nghe những lời này, chắc chắn không thể nào mặc kệ bỏ qua. Chung quy giao tình giữa hắn và Tôn Di Hoa cũng chỉ là bạn bè mà thôi!


Diệp Tưởng hận lúc này không thể hóa thân thành Thợ săn Ác Ma, đem An Nguyệt Hình phân thây vạn đoạn !


“Nói !” Diệp Tưởng gửi tin nhắn cho hắn:“Ngươi muốn thế nào mới để ta đi cứu Vũ Sóc?”


“Ta muốn nàng chết. Ngươi cũng giống vậy, ta sẽ khiến các ngươi chết trong bộ phim này.” An Nguyệt Hình trả lời:“Mọi người các ngươi, tất cả đều phải chết!”


Diệp Tưởng cắn chặt khớp hàm, quyền đầu xiết chặt. Có thể nói An Nguyệt Hình đang cố ý làm hắn NG, chỉ cần hắn tiếp tục không trả bài, Ng là điều không thể tránh khỏi !


“Xin ngươi......” Diệp Tưởng cuối cùng chỉ có thể hạ mình:“Chỉ cần ngươi có thể để ta đi cứu nàng, ta có thể giao dịch vật nguyền rủa với ngươi......”


“Không cần. Mặc kệ ngươi lấy cái gì để đổi, người của gia tộc Northfield, còn có ngươi, Thợ săn Ác Ma, đều phải chết.”


Trong chớp mắt đó Diệp Tưởng rốt cuộc minh bạch, vì sao Tiêu Mộng Kỳ lại căm hận An Nguyệt Hình như vậy!


Cuối cùng hắn chỉ có thể nín nhịn, mấp máy môi ngâm bài [ A Phòng cung phú ].


“Ta sẽ giết ngươi !” trái tim Diệp Tưởng muốn nhỏ máu,“Nếu Vũ Sóc có chuyện gì, dù phải đuổi tới tầng cuối cùng địa ngục, ta cũng phải phân thây ngươi làm vạn đoạn! An Nguyệt Hình
!”