9/04/2016

Posted by Unknown |
Chương 41: Học thuộc bài?




Hai tuần an toàn trên cơ bản trôi qua không gợn sóng. Tuy không biết An Nguyệt Hình dùng thủ đoạn như thế nào, thế nhưng ở tình huống trước mắt có thể điều tra ra bao nhiêu bí mật, cũng rất khó phán đoán. Trong tay bọn họ, có vật nguyền rủa hệ thời gian hay không vẫn chưa biết, bất quá, ở bộ phim kinh dị này, cũng không có chỗ để chỗ dùng.


Cứ như vậy, một tuần nữa trôi qua rất nhanh. Mấy ngày nay, vẫn không có sự tình gì phát sinh.


Bắt đầu ngày cuối tuần, có hai đại sự kiện xẩy ra. Một là lớp bổ túc bắt đầu khai giảng, hai là kỳ thi đầu học kỳ sắp bắt đầu. Kỳ thi chủ yếu nhằm kiểm tra kiến thức học kỳ I của năm nhất. Cho nên tuần này, khẳng định ai cũng phải hảo hảo ôn tập . Bởi vì thành tích dự thi sẽ được công bố trong cuộc họp phụ huynh, cho dù là học sinh kém như Vân Tùng Quân, cũng phải tốn chút thời gian đọc sách . Mà đề thi lần này do Cao lão sư tự mình ra đề, nàng vốn nổi tiếng nghiêm khắc, nhất định đề mục sẽ rất khó khăn. Đối với thành tích của các học sinh trong giai này mà nói, chính là đại ác mộng .


Bởi vì muốn tập trung ôn tập, hành động của các diễn viên khẳng định sẽ bị ảnh hưởng, bằng không, không biết sẽ có bao nhiêu người bị NG. Độ tuổi các diễn viên cơ bản đều trên dưới hai, ba mươi tuổi, lần này phải ôn tập lại kiến thức cấp 3 làm mọi người phi thường không nói nên lời.


Nhưng khi đến thứ năm, lại phát sinh một việc khiến các diễn viên bất ngờ không kịp phòng bị.


Thứ năm, trước khi tan học, An Nguyệt Hình cố ý dặn dò các học sinh. Là chương trình học chủ nhiệm lớp giao cho, để quả quyết không thể bị điểm kém. Mà trọng điểm là thơ cổ cùng dịch thể văn ngôn tuyệt. Ngữ văn trung học, thi thể văn ngôn tuyệt chính là đại nạn, so với đường thi nhỏ bé nhanh nhẹn, những loại [ xuất sư biểu ][ Nhạc Dương lầu kí ][ bộ xà giả thuyết ][ tiểu thạch đàm kí ][ A Bàng cung phú ][ tào quế luận chiến ] ngâm thơ đều rất khó khăn. An Nguyệt Hình yêu cầu mọi người chỉ ngâm 2 bài [ A Bàng cung phú ] cùng [ xuất sư biểu ] hắn đã cân nhắc lúc buổi trưa.

Yêu cầu thấp nhất khi ngâm thơ, chính là đọc thuộc toàn văn. Cái gọi là đọc thuộc, không chỉ có ngâm nga hơn nữa còn phải có cảm xúc, không thể cứ lắp bắp là được. Cuối cùng sau khi tiết học cuối cùng kết thúc. Mọi người phải ở trước mặt hắn đọc thuộc 2 bài thớ mới có thể về nhà. Hắn thậm chí còn nói, hắn sống độc thân, lúc nào cũng có thể chờ bọn họ được, nếu không thể ngâm được cả 2 bài thơ một lúc, thì không thể trở về ký túc xá!



Điều này tất nhiên không phải do kịch bản yêu cầu. An Nguyệt Hình cố ý chọn 2 bài thơ có thể văn rất khó ngâm, còn muốn mọi người đọc lưu loát. Đây là dụng ý gì? Buổi sáng tuy hắn đã đề cập đến việc này, nhưng chưa từng nói “thuộc xong mới có thể về nhà”. Diệp Tưởng tuy rằng đã đọc qua 2 bài thơ, thế nhưng ngâm [ A Bàng cung phú ] là khó khăn rất lớn, muốn thực sự đọc lưu loát không có điểm ngắc ngứ, thật sự không thể!


An Nguyệt Hình hiển nhiên cố ý như thế, muốn đem mọi người lưu lại trong phòng học đến tận buổi tối !


Đây là do hắn đơn phương quyết định. Thậm chí chưa từng hỏi qua ý kiến Hầu Tước! Bởi vì hắn là lão sư, hắn hoàn toàn có thể ra lệnh, người khác căn bản không thể cãi lời !


Quả nhiên nhắc tới hai điều kiện hà khắc ấy, mọi người chỉ biết thầm oán thán trong lòng, ngay cả người Đọa Tinh doanhcũng bất mãn . Chung quy ai cũng không muốn ở lại lớp học lâu như vậy.


“Không phải chứ, nhất định phải đọc lưu loát cả 2 bài mới được à?”


“ Chỉ một đoạn trong [ xuất sư biểu ] ta còn không đọc được a !”


“[ A Bàng cung phú ] ai có thể đọc hoàn toàn lưu loát đây!”


Khi Diệp Tưởng trải qua thời học sinh. Đối với [ A Bàng cung phú ] cũng vẫn là ký ức hãy còn mới mẻ. Hắn nhớ, năm đó hắn tiêu phí hơn một tháng mới có thể đọc lưu loát cả bài, không quên một chữ, hơn nữa, đến kỳ thi cuối kỳ vẫn có thể ngâm một cách lưu loát. An Nguyệt Hình chọn 2 bài thơ này, tuyệt đối là cố ý ! Hắn căn bản không phải người ra đề thi, sao nhất định phải bắt ôn tập 2 bài này? Hơn nữa không tất yếu phải sử dụng hai bài thơ này a !


Từ phòng học đi đến văn phòng lão sư phải đi ngang qua hành lang chữ L, trong khoảng thời gian đó không biết sẽ phát sinh chuyện gì. Cho dù ngâm xong thơ, cũng đã muộn, nguy hiểm gặp phải cũng rất lớn.


Tuy các học sinh oán hận ấm ức, nhưng An Nguyệt Hình một chút cũng như không nghe thấy.


Đến lúc tan học, hắn liền nói thẳng:“khi nào học thuộc xong , đến văn phòng tìm ta. Để công bằng, chỉ từng người một được vào.


Về việc này, đám người Hầu Tước đưa ra nghi ngờ đối với An Nguyệt Hình. Nhưng hắn minh xác, mục đích chủ yếu để khai thác kịch tình. Đương nhiên làm như vậy sẽ gợi ra công phẫn, nhưng đối phương là ai? An Nguyệt Hình a ! Trừ Hầu Tước ai dám ở trước mặt hắn nói nặng nhẹ một câu? Mà cho dù là Hầu Tước, cũng tỏ vẻ không muốn phủ nhận việc này, vì hắn không muốn phá vỡ quan hệ liên minh song phương, chung quy người khu ma doanh vẫn có điểm yếu hơn. Cho nên, Hầu Tước chỉ có lựa chọn thỏa hiệp, không học thuộc bài sẽ bị NG. Bất quá Hầu Tước cũng nói rõ, lần sau không được lấy lý do này nữa, nếu còn vậy, sẽ suy xét vẫn đề hợp tác của 2 bên !


Kết quả, những diễn viên cấp 2,3 đều nghĩ, nếu buổi tối vẫn ở lại trong phòng học này, như vậy đây tuyệt đối là tử vong !


Trước mắt đã có một diễn viên bước đến trước mặt An Nguyệt Hình, ngâm [ A Bàng cung phú ], nhưng mới đến đoạn thứ 2, đã ngâm không nổi nữa.


An Nguyệt Hình nói thẳng:“trở về. Thuộc lòng lại đến.”


Hắn đành ngậm ngùi đi ra ngoài, vì thế, người thứ hai tiến vào......


Cứ như vậy, ước chừng một giờ. Kết quả, chỉ có Hầu Tước, Bạch Vũ Sóc, Mộc Lam cùng 5 diễn viên hạng 2 thành công ngâm xong 2 bài thơ. Nhưng ba người Hầu Tước vẫn chưa rời đi, nguyên nhân là muốn ở lại chờ bằng hữu.



Hầu Tước ở ngày khai giảng đầu tiên đã có thể đọc thuộc hết các bài thơ trong sách ngữ văn, thậm chí muốn ngâm thành tiếng anh cũng không phải là khó. C
òn Vũ Sóc thì phải mất ba ngày.


Trong phòng học,
những người khác, vẫn đang vò đầu bứt tai khổ shọc thuộc .


Kỳ thật nếu chỉ là muốn ngâm 2
bài văn này cũng không khó. Người có trí nhớ tốt còn rất nhiều, thế nhưng trong đầu ai cũng thầm nghĩ muốn điều tra sự tình Hà Úy Nhiên, nên không ai có tâm tư học thuộc bài, nghĩ An Nguyệt Hình cũng chỉ là tùy tiện nói mà thôi . Cộng thêm 2 bài văn này tương đối phức tạp, muốn ngâm lưu loát, phải tiêu phí rất nhiều thời gian. Đương nhiên, theo thời gian trôi qua. Người lại khẳng định sẽ càng ngày càng ít, người lại cuối cùng chính là nguy hiểm nhất.


Mà tình huống
của Diệp Tưởng cũng không tốt đẹp gì . Bởi vì thành tích trước kia của Kim Thư Đông, thể văn ngôn tuyệt chính là yếu điểm, ngâm thơ lại càng kém hơn. Cho nên dù hắn có thể học thuộc được 2 bài kia cũng không thể nào trả lời, bằng không NG chẳng phải là phi thường oan uổng?


Hiện đang là mùa đông, trời tối rất mau.


Sau khi đi ăn cơm về, mọi người lại quay trở lại phòng học. Tuy rằng không ai muốn, nhưng căn tin đến giờ cũng sẽ đóng cửa. Hơn nữa thời tiết lạnh không có khả năng đứng chờ ở bên ngoài. Cuối cùng, chỉ có thể tiếp tục học bài.


Thời gia
n lại trôi qua từng chút một.


Khi đến bảy giờ tối, rốt cuộc, chỉ còn lại mười hai học sinh.


Trong mười hai người này, chỉ có Diệp Tưởng cùng Lý Tín Lăng là diễn viên hạng A. Diệp Tinh Vẫn cuối cùng cũng đọc thuộc hoàn tất , Tây Môn Khả Lệ, Lý Mẫn Hà cũng không tốn thêm bao nhiêu thời gian. Những diễn viên khác cho dù đau khổ cầu xin, nhưng đám người Hầu Tước vẫn không có khả năng chờ đến đêm, chung quy những học sinh còn lại trong phòng, cũng không có quan hệ thâm tình với bọn họ.


Bởi vì diễn Kim Thư Đông, dẫn đến Diệp Tưởng
phải sử dụng rất nhiều thời gian đ học bài. Mà Lý Tín Lăng tựa hồ phương diện văn chương thực không am hiểu, đọc vài lần vẫn chưa lưu loát nổi.


Còn lại 12 người, có
cả Vân Tùng Quân, Kim Vân Hạo, Lý Gia Hân.


Chỉ số thông minh của Kim Vân Hạo, có cho hắn hai giờ cũng không thể học thuộc nổi. Vân Tùng Quân bên không ngừng niệm cổ văn, nhưng vẫn như trước không thể nhớ được. Về phần Lý Gia Hân, hắn vừa mới đọc thuộc xong bài xuất sư biểu. Còn lại Triệu Kha Nhiên một câu cũng chưa ngâm nổi .


Lúc này,
một học sinh nào đó đứng lên, chạy tới văn phòng. Ước chừng mười phút sau hắn trở về, cười hì hì cầm lấy túi sách, rồi chạy ra bên ngoài. Vì thế, còn lại mười một người.


Lý Tín Lăng
là diễn viên hạng A, vốn cũng là kẻ tài cao gan lớn, vậy mà giờ chỉ còn mỗi Diệp Tưởng với hắn, điều này thật sự mất mặt! Tự trọng của hắn xưa nay vô cùng cường đại, những vẫn chỉ có thể tiếp tục ôm hận mà thôi.[ A Bàng cung phú ] có vẻ đọc không tệ , nhưng [ xuất sư biểu ] vẫn còn vài điểm chưa nhớ rõ.


Diệp Tưởng lần trước
trong [tiêu bản Ác Ma] đối với Lý Tín Lăng rất có hảo cảm , bất quá hắn biết, nếu tiếp tục như thế này, dù có Lý Tín Lăng bên người, hệ số an toàn của hắn cũng không cao hơn một điểm.

Lại nửa giờ
nữa trôi qua......


Rốt cuộc, trong phòng vỏn vẹn chỉ còn lại bốn người.


Diệp Tưởng, Vân Tùng Quân,
cùng Kim Vân Hạo ! Lý Tín Lăng cuối cùng đã hoàn thành.


Lúc này, Vân Tùng Quân đã đ
ầu đau mắt mờ . Thời gian dài như vậy, cũng nên học thuộc xong rồi chứ . Nhưng trong lòng hắn vì khẩn trương cùng kinh hoảng, kết quả chỉ còn một đoạn văn cũng nhớ không được ! Mà Diệp Tưởng đâu? Vân Tùng Quân đối với hắn nói :“Ngươi cho dù học thuộc xong cũng không được về trước ! Bằng không đừng trách nắm đấm của ta !”


Lần trước hắn vẫn còn mấy quyền chưa có đánh!


Theo thời gian, ba người lúc này
ngồi chung trên một chiếc bàn, các đèn khác đều đã tắt đi , bởi vì An Nguyệt Hình nói muốn tiết kiệm điện. Cho nên lúc này chỉ có một góc phòng sáng đèn, còn những nơi khác đều là một mảnh âm u !


Bên trong giáp hào lâu, giờ phút này tồn tại một cỗ khí tức âm trầm khủng bố!


PS: Ta trung học thời điểm thể văn ngôn kỳ thật ngâm nga được coi như không sai , xuất sư biểu, Nhạc Dương lầu kí đều tương đối hảo, bất quá A Bàng cung phú lúc trước bối thật sự cố hết sức. Gần nhất vừa chấm dứt thi đại học, không biết hiện tại đông học sinh nhóm ngâm nga lại là nào thể văn ngôn đâu?


Ta biết các ngươi khẳng định sẽ muốn nói này một chương như thế nào như vậy thủy...... Tùy tiện các ngươi nói đi, ta lại không thể chương chương đều xuất hiện linh dị hiện tượng......



Posted by Unknown |

Chương 40: Học sinh mất tích

 

 

Đám người Chu Đào cùng Hà Úy Nhiên có quan hệ rất hợp ý nên phản bác lại, nhưng những tin đồn đó dường như không phải vô căn cứ, cho nên bọn họ cũng chưa trực tiếp phủ nhận. Huống chi quan hệ giữa mọi người tuy rằng không tệ, nhưng cũng chỉ là đồng học, mới học chung với nhau được ba tháng, vạn nhất vì hắn biện giải, lại khiến người khác cho rằng chính mình cũng kết giao với thành phần xấu thì sao? Hơn nữa lời đồn sau này càng ngày càng nhiều, giáo viên cũng không thể ngăn được . Đến sau này nhà trường phải dùng biện pháp mạnh, mọi người mới không nhắc đến chuyện này nữa. Chính cái gọi là ba người thành hổ, cho nên mỗi người một nhận định, Hà Úy Nhiên nhất định chọc phải xã hội đen, hơn phân nửa đã chết rồi. Đừng nhìn Chu Đào, Vân Tùng Quân ở trước mặt Kim Thư Đông làm càn như vậy, nếu bọn họ thật sự giao du với người xấu, cũng không nhẹ tay như vậy.


Cho nên, Hà Úy Nhiên đã bị mọi người quên lãng, chỉ ngẫu nhiên mới có người nhắc tới.
 

Thế nhưng......


Ai tin hắn đã bị xã hội đen xử lý !


Theo tình báo trước mắt, tính cách Hà Úy Nhiên cùng Vân Tùng Quân tương đối giống nhau, tuy rằng chơi bóng rổ rất tốt, nhưng tính cách rất không an phận, trước kia đã từng nghe tin đồn hắn từng vào trại quản giáo vì “Ảo phân”[ tức là vơ vét tiền bạc ]. Bất quá bởi vì hắn cũng không làm gì quá, cho nên tình cảm với mọi người cũng không tệ, nên không ai tố giác hắn. Hơn nữa, khi hắn và mọi người cùng nhau tắm rửa, ai cũng thấy sau lưng hắn có xăm hình, diện tích không quá lớn, nhưng đó cũng chính là luận cứ cho việc hắn là thành phần bất hảo.


Về hành vi“Ảo phân” có hay không vẫn chưa xác định, bất quá ngày hôm qua, khi hai nam sinh kia đề cập đến Hà Úy Nhiên, ánh mắt có tia hung quang, cho nên thời điểm đánh bóng rổ, khí thế cũng dễ dàng áp đảo người khác.


Ánh mắt......


Ánh mắt !


Không sai. Kịch bản mới khiến mọi người minh bạch tại sao Diệp Tưởng lại vẽ ra ánh mắt đó!


Đó là ánh mắt của Hà Úy Nhiên!


Hà Úy Nhiên để cho người khác ấn tượng khắc sâu chính là đôi mắt hung quang kia!


Lúc này, Chu Đào nhìn chằm chằm vào Diệp Tưởng đang vùi đầu đọc sách, hạ giọng nói:“Các ngươi nói làm sao bây giờ? Tìm hắn hỏi sự tình của Hà Úy Nhiên? Đừng để tiểu tử này từ cửa sau trường chuồn ra!”


Kỳ thật các diễn viên không phải không thể bắt hắn ở cửa sau, nhưng sự tình Lưu lão sư lần trước dùng cửa sau rời khỏi trường học, nơi đó còn thông tới 1 ngõ nhỏ cực kỳ yên ắng, nhìn thế nào cũng thấy là địa điểm quay phim kinh dị tốt nhất. Nếu không tất yếu phải tới đó, chẳng người nào muốn bén bảng gần.


“Hắn nói Hà Úy Nhiên từ trên lầu té xuống, là thật hay giả?”


“Ngươi nghe hắn tán dóc à! Nếu thật sự là như vậy, thi thể ở nơi nào?”


“ Nếu Hà Úy Nhiên còn sống thì sao? Lúc trước là chúng ta nói Hà Úy Nhiên ở bên ngoài vơ vét tài sản, sau này tin đồn càng ngày càng thất thiệt. Hà Úy Nhiên nếu thật sự là người xã hội đen, hắn trở lại, có thể sẽ tìm chúng ta tính sổ hay không?”


“Phi phi phi ! Cái gì mà tính sổ, chúng ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi ! Lúc trước mọi người không phải cũng là bằng hữu sao?”


“Hừ, lúc trước ngươi với Vân Tùng Quân không phải tự mình nói ra sao. Chu Đào làm chuyện gì đều không có quan hệ tới ngươi sao? Ngươi dám nói ngươi cùng hắn không có một điểm quan hệ?”


“Triệu Kha Nhiên ngươi có ý gì? Muốn đánh nhau phải không?”


“Hảo, đừng ồn !” Chu Đào thanh thanh cổ họng. Nói:“Lần trước là vì Tôn Di Tinh ra mặt , cho nên cấp cho lớp trưởng 1 chút mặt mũi. Thế nhưng nếu không hỏi rõ ràng chuyện này, trong lòng ta không thoải mái !”


Hôm nay tiết đầu tiên là ngữ văn của An Nguyệt Hình.


Diệp Tưởng lúc này đang xem sách, bỗng nhiên có một mẩu giấy ném tới trên bàn hắn. Hắn mở tờ giấy ra, trong đó viết:“Ngươi quen biết Hà Úy Nhiên vào lúc nào? Tan học nói rõ ràng cho ta!”


Diệp tưởng vo tờ giấy lại vứt xuống gầm bàn. Vũ Sóc Một bên hỏi:“Giấy viết cái gì?”


“Hà Úy Nhiên...... Là ai?”


“Bọn họ nói với ngươi chuyện của Hà Úy Nhiên?”


Hà Úy Nhiên là đề tài cấm kỵ trong lớp, chủ yếu bởi tin đồn Hà Úy Nhiên là xã hội đen, đối với học sinh phổ thông trung học mà nói chính là không nên dây vào. Học sinh trung học Quảng Nguyệt học lực không cao, thế nhưng không dám dính vào xã hội đen , năm ấy cũng không có cuốn sách [ bại hoại như thế nào luyện thành], mọi người đối với hắc đạo phần lớn là sợ hãi chứ không phải sùng bái giống như nhân vật Tạ Văn Đông.


Đương nhiên, Tôn Di Hoa cũng không ngoại lệ, cũng cho rằng Hà Úy Nhiên có thể bị cuốn vào báo thù giang hồ. Nàng hơi nhíu mi, nói:“Chuyện này, ngươi tốt nhất đừng hỏi.”


Vẻ mặt Diệp Tưởng đau khổ nói:“Ta không biết hắn a ! Bọn họ vì cái gì lại hỏi ta?”


“Bọn họ thật hỏi như vậy? Thật sự kỳ quái .”


Hà Úy Nhiên đương nhiên trở thành manh mối quan trọng với hai đại trận doanh.


“Như vậy......” Hầu Tước tiếp theo hỏi lấy lệ một câu:“Không có ai muốn cung cấp tình báo mới sao?”


Không có bất cứ kẻ nào trả lời.


Đương nhiên, bao gồm cả Mộc Lam.


“Mộc Lam, thứ bảy ngươi về trường lấy sách, quả thật không có sự tình gì phát sinh?” Nam Cung Tiểu Tăng vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi một câu. Hắn biết đây là vấn đề suy tư trong lòng Hầu Tước, bất quá thân phận của hắn không thích hợp nói, chung quy cũng vì An Nguyệt Hình. Như vậy, chỉ có hắn mới tiện mở lời .


“Nam Cung Tiểu Tăng, ngươi đang nghi ngờ cấp dưới của ta?”


Bỗng nhiên, An Nguyệt Hình nói ra một câu như vậy. Những lời này, nhất thời khiến trong lòng Nam Cung Tiểu Tăng chột dạ, thế nhưng dù trong lòng có sợ, cũng không thể thua khí thế, bằng không, không riêng gì hắn mà còn khiến cả Hầu Tước mất mặt!


“Ta chỉ là cẩn thận hỏi một chút thôi, chung quy có lẽ Mộc Lam quên mất điều gì cũng nên.” Nam Cung Tiểu Tăng cuối cùng cắn răng, dù ngươi là An Nguyệt Hình đáng sợ thế nào, nhưng trong bộ phim kinh dị này ngươi cũng không thể đụng đến ta, dù sao bên người ta vẫn có Hầu Tước ,sợ cái gì !



Hai phương trước mắt vì quan hệ lợi ích mới nhất trí liên minh, nhưng chung quy vẫn tồn tại hiềm khích, ngôn ngữ có xung đột cũng hết sức bình thường, việc này nhanh chóng trôi qua, mà vấn đề Hà Úy Nhiên tất nhiên là cần điều tra trọng điểm.


Lúc trước, cùng Hà Úy Nhiên chơi bóng rổ còn có người nào? vẫn chưa xác định, ít nhất biết là có Chu Đào, Vân Tùng Quân, Triệu Kha Nhiên, Dương Hứa Thành. Tình huống trước mắt, bọn họ vẫn có thể đến sân bóng rổ trong trường học chơi bóng. Sân thể dục của trường, có treo 2 giá đựng rổ, cũng coi như là sân bóng rổ . Mà thiết bị thể dục đều đ tại tầng 1 tòa nhà giáp. Nếu cần lúc nào cũng có thể sử dụng. Ngày đó bọn hắn đánh bóng rổ, cũng không phải là ngày đến trường, chỉ là thuần túy mượn sân chơi bóng mà thôi.


Ngày đó. Dựa vào
năng lực của Hà Úy Nhiên, trận đấu nào của lớp 6 năm nhất cũng đều toàn thắng. Dù kết thúc rất hứng khởi, bất quá cũng thực mệt mỏi . Bởi vì ký túc xá cuối tuần không mở, cho nên mọi người phải về nhà tắm rửa nghỉ ngơi. Thế nhưng không có ai chính mắt nhìn thấy Hà Úy Nhiên rời khỏi trường học. Điểm này, thật là ý vị sâu xa.


Hà Úy Nhiên rất có khả năng.
Mất tích bên trong trường học!


Giống như Lưu lão sư......“Xuyên việt” !


Hà Úy Nhiên có thể xác định tuyệt đối không phải
là diễn viên, trước mắt số lượng các diễn viên đều đủ. Như vậy, hắn chỉ là một NPC, là nhân vật tuyệt đối phải chết. Sắm vai nhân vật như vậy, khẳng định có điểm cần lưu ý.


Mà Kim Thư Đông tự nhiên có thể tham gia điều tra
về Hà Úy Nhiên. Bất quá chuyện qua đã lâu, muốn tra chỉ sợ không dễ dàng.


Đối với việc này, ý tứ
của Hầu Tước là, hi vọng người Đọa Tinh doanh tăng cường xuất lực. Chung quy khả năng của giáo đoàn Đọa Tinh quỷ thần khó lường, có những chuyện người khác làm không được. Nhưng Đọa Tinh giáo đoàn không hẳn không làm được. Lúc này có chuyển sinh giả Đạt Di Mạc. Gia chủ gia tộc Ni Đặc Lai Nhĩ, hai vị giáo chủ hắc y, một vị kí chủ Ác Ma, đội hình bậc này, nếu nói vô kế khả thi thì không ai tin tưởng .


Đây
cũng là yêu cầu hợp lý, song phương là hợp tác trụ cột. Ai cũng không muốn làm thương (vũ khí) cho người khác sử dụng. Xuất lực là điều đương nhiên.

Lúc này,
mọi người đều chờ An Nguyệt Hình tỏ thái độ. Chung quy chủ nhân của Đọa Tinh doanh chính là hắn.


An Nguyệt Hình trả lời rất đơn giản:“Có thể. Đọa Tinh
doanh sẽ chủ yếu phụ trách việc này.”


Đ
iều này tương đương với việc tinh nhuệ trong các rạp chiếu phim đều phải nhìn hắn  mà hành động. Nếu sự hậu có gì sai lầm, đối với rạp chiếu phim thứ 10, thậm chí thế lực Đọa Tinh doanh nhất định có ảnh hưởng.


Diệp Tưởng biết......


Vị
lão đại này, đã bắt đầu lên kế hoạch !

Kế tiếp, lại có càng nhiều viên giấy ném đến trước bàn Diệp Tưởng. Hiển nhiên, là gây áp lực cho Diệp Tưởng. Bọn họ đối với việc Diệp Tưởng vẽ ra cặp mắt Hà Úy Nhiên sinh động như thế, ánh mắt hung thần ác sát, cảm giác rất bất an.


Tan học,
ngay khi lão sư vừa đi, vài người đã vây quanh bàn Diệp Tưởng.


“Kim Thư Đông, ngươi giải thích cho ta một chút.” Chu Đào lạnh lùng hỏi.


Mà Vân Tùng Quân
bẻ bẻ ngón tay, khiến khớp ngón tay phát ra tiếng vang thanh thúy, có thể nói là một loại đe dọa không lời.


Diệp Tưởng cắn chặt khớp hàm, lắc đầu nói:“Ta căn bản không biết Hà Úy Nhiên
là ai !”


“Vậy ngày đó ngươi
vẽ, là cái gì !”


“Ta đã nói , nhưng các ngươi không tin a......”


“Tôn Di Hoa, ngươi
tránh đi một chút !” Chu Đào không kiên nhẫn ,“Ngươi muốn giúp hắn, ta cũng không nể mặt ca ca ngươi nữa !”


Nhưng Vũ Sóc lập tức đứng dậy.


“Các ngươi
nói đủ chưa? Cứ như vậy khi dễ người khác sao? Hà Úy Nhiên mất tích từ học kỳ trước, Kim Thư Đông mới chuyển đến được hơn một tuần, như thế nào có thể quen biết Hà Úy Nhiên?”


“Hắn
có thể vẽ ra ánh mắt Hà Úy Nhiên!”


“Ánh mắt mà thôi, cũng không phải
cả mặt, có lẽ chỉ là tương tự?”


“Ngươi......” Chu Đào muốn nói gì đó, nhưng tựa hồ vẫn cố kỵ Tôn Di Tinh, không thể nói quá nặng lời. Tôn Di Tinh có thể
vào được vị trí lớp trưởng, vẫn là dựa vào năng lực của hắn .


“Kim Thư Đông, ngươi có bản lĩnh
ra đây, đừng đó núp sau váy nữ nhân!”


Một câu như vậy, đối với nam nhân mà nói chính là vô cùng nhục nhã !


Nhưng Kim Thư Đông lại hoàn toàn không dám phản kích, chỉ có thể đ
hắn tùy ý nói như vậy. Cũng có lẽ Kim Thư Đông ý thức được, phản kháng căn bản không có ý nghĩa .


Lúc này, bên trong văn phòng hiệu trưởng
lầu 4.


“Lão hiệu trưởng, gần đâ
y thân thể như thế nào?” Một trung niên nam tử trán rộng khuôn mặt tươi cười nói:“Ân, Trường Nguyệt đảo chỗ đó thời tiết cũng không tệ lắm phải không? Bây giờ người còn quản lý một vườn quất?”


“Ân, lần trước
ngài gửi cam quýt, mọi người đều chia nhau ăn, thật sự ngọt a !”


Tốt, chúng ta đã có kế hoạch, thời điểm chấm dứt kỳ thi cuối kỳ, sẽ tổ chức cho những học sinh năm nhất và năm 2, đến Trường Nguyệt đảo du ngoạn một lần. Lão hiệu trưởng cũng vừa vặn nhìn trúng mấy học sinh mới, nhất là năm nhất, chắc chắn có nhiều người tài......”


“Hảo, lần sau lại liên hệ. Hi vọng ngài tiếp tục chú ý
tới trường học nhiều hơn n
ữa......”[ chưa xong còn tiếp......]


Posted by Unknown |
Chương 39: Nghiệm chứng của Hầu Tước và Vũ Sóc


Buổi tối Chủ nhật.


Ngày mai, lại phải đi học.


 Với tính cách của Kim Thư Đông cho dù biết trường học có rất nhiều điều quỷ dị, nhưng hắn chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng. Mặc dù trong lòng Hắn vô cùng bi phẫn buồn khổ, lại chỉ có thể tìm chút cảm hứng từ thế giới truyện tranh huyễn hoặc. Diệp Tưởng đối với nhân vật này, có thể nói cũng rất là bi ai.


Nhưng không có biện pháp, hắn diễn chính là một nhân vật như vậy. Đây không phải điều hắn có thể lựa chọn .


Khi cha mẹ hắn đốc thúc học bài, hắn lại xác định làm mấy bài tập phụ đạo. Hao phí không ít tinh lực để làm xong mớ bài tập toán học, làm xong Diệp Tưởng mới đi ngủ.


Đem kính mắt tháo xuống, tầm mắt hắn lại trở nên mơ hồ một lần nữa, cứ như vậy đi vào giấc ngủ .


Mà mặt khác, ở trong phòng khách, cha mẹ hắn vẫn chưa ngủ, phụ thân còn ngồi xem tin tức trên TV, mẫu thân thì ngồi một bên đếm tiền.


Đếm tiền xong, nàng cất vào phong thư, nói:“Đứa nhỏ này hôm nay đi ngủ sớm thật ah.”


“Chỉ hy vọng hắn lần này hảo hảo cố gắng học tập, đừng như trước kia lúc nào cũng khiến người khác lo lắng.”


“Ta ngược lại lo lắng cho mấy bạn học ở chung với hắn.” Thần sắc mẫu thân lo lắng: “Ngươi không phát hiện, đứa nhỏ này không kể cho chúng ta nghe chuyện sinh hoạt ở trường sao? Trừ bạn ngồi cùng, còn lại hoàn toàn không đề cập tới những đứa khác. Không phải lại giống như trước kia bị bạn bè xa lánh đó chứ.”


“Đứa nhỏ này lúc nào cũng làm người khác phải bận tâm.” Phụ thân quay đầu nhìn cửa phòng Kim Thư Đông:“Lúc trước vì xem truyện tranh quá nhiều mới thành ra cận thị, đến tận bây giờ vẫn chẳng chịu chú ý học tập.”


“Nó vẫn chưa quan tâm tới những chuyện xung quanh, năng lực tự gánh vác đã kém cỏi, lại chẳng chịu nói chuyện với bạn bè. Ta bình thường cũng khuyên bảo nó, nhưng nó chỉ nói nó với những người đó không có quan hệ. Nó à, chỉ cần chịu lắng nghe lời người khác mà thôi. Đừng có lúc nào cũng phát biểu ý kiến của mình, cũng đừng có lúc nào cũng chỉ muốn nói chuyện mình muốn nói. Nhưng có khuyên bảo bao nhiêu lần nó cũng không nghe. Lúc nào cũng để người khác khi dễ, ta quá đau lòng mới chuyển hắn đến trường mới.”


“Lần họp phụ huynh này, ngươi đi hỏi lão sư xem tình hình hắn ở trường học ra sao .”


“Ân,. Dù sao mỗi lần họp phụ huynh đều là ta đi . Lần này vừa mới được phát thêm ít tiền thưởng, trừ hết phí tổn chi tiêu trong nhà, để lại một chút làm phí học thêm cho Thư Đông đi. Lần này Ta nghĩ phải mua chút quà cho lão sư, để bọn họ chiếu cố Thư Đông một chút......”


“Lão sư đối xử với mọi học sinh đều bình đẳng , làm sao chỉ cố ý chiếu cố hài tử của ngươi được chứ? Ngươi mua quà, những cha mẹ khác không biết làm vậy sao ? Ba năm Trung học rất mấu chốt , bất cứ cha mẹ nào cũng đều vắt óc tìm kế, hi vọng lão sư chiếu cố hài tử của mình. Ngươi đi ngủ đi, để ta xem tin tức một lúc.”


“Vậy ngươi cũng  ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đi làm.”


Diệp Tưởng hiện đang ở phòng cách vách, đối với những lời bọn họ nói cũng nghe rõ ràng thấu đáo. Tuy thực tế hắn không phải hài tử của bọn họ, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cảm giác ấm áp, cái đó chính là tấm lòng của các bậc cha mẹ! Vô luận Kim Thư Đông bị người khác khi dễ như thế nào, nhưng trong mắt cha mẹ, hắn thủy chung vẫn là một hài tử quý giá.


Ở một nơi khác, tại nhà huynh muội Tôn gia.


“Ân. Phải không? Ta biết. Các ngươi giúp ta hỏi thăm một chút xem có lớp phụ đạo nào tốt hay không. Hiện tại có quá nhiều nơi dậy thêm, nhưng ta không tin tưởng.”


“Hài tử nhà ngươi tài giỏi như vậy, còn muốn phụ đạo thêm làm gì?”


“Lo trước khỏi hoạ, chưa tốt nghiệp đại học thì lúc nào cũng phải lo lắng. Rất nhanh sẽ lên năm 2, đến lúc đó tuyệt đối không thể làm đại ý đâu ! Huống chi chí nguyện của Di Tinh chính là đại học hàng đầu, áp lực cạnh tranh rất lớn . Đến lúc đó ta còn phải mua cho bọn hắn một chút thực phẩm bổ dưỡng, tiêu tiền trên người nữ nhi, tuyệt đối không thể tiết kiệm !”


Vũ Sóc lúc này đang nghe một đoạn băng tiếng Anh. Nàng đã nghe đi nghe lại ba lần, bên trong là mấy bộ đề luyện nghe. Đối với người đã sinh hoạt ở nước ngoài rất nhiều năm như nàng mà nói, căn bản không tính cái gì. Thời điểm nàng là học sinh trung học, cũng được đi Âu Châu rất nhiều lần, đối với tốc độ nói trong đoạn băng này căn bản quá chậm , không hề có chút khó khăn. Bất quá cảm giác không như tiếng Anh của mỹ, mà căn bản người Tây phương không nói chuyện như vậy.


Sau khi nghe xong đoạn băng, nàng lấy cuộn băng trong máy ra, lật mặt B lại thả vào.


Nhưng sau khi thả cuộn băng vào, nàng lại nhíu mày.


Mở đầu cư nhiên không có bất cứ thanh âm nào, khiến người ta cảm giác, như đã bị xóa hết.


Bỗng nhiên tiếp theo truyền tới tiếng cha mẹ Vũ Sóc nói chuyện, rồi tới thanh âm mở cửa.


Một hồi sau, là thanh âm bỏ dép lê, trèo lên giường......


Nàng lập tức chú ý lắng nghe, đoạn sau đều trống rỗng. Trong khoảng thời gian này, nàng vẫn cố ý nhìn chăm chú vào đồng hồ trên vách tường,


“Ca ca !”


Nàng đi đến phòng Hầu Tước, mở cửa, nhìn thấy Hầu Tước đang ngồi trên bàn làm bài.


“Có thể cho muội mượn cuộn băng này 1 lát được không? Hình như tối thứ sáu không cẩn thận ấn nhầm nút ghi âm làm xóa đi không ít bài luyện nghe.”


Đồng thời, nàng cũng cho Hầu Tước 1 tin nhắn:“Đã xác định . Đoạn băng so với lúc trước thiếu mất năm phút đồng hồ.”


“Nói cách khác, buổi tối ngày đó có năm phút đồng hồ bị xóa bỏ !”


Đây là kế sách Hầu Tước nghĩ ra. Mục đích nghiệm chứng. Bất quá, người chấp hành lại là Vũ Sóc.


Hầu Tước suy xét đến phương diện tính cách của Tôn Di Tinh, xưa nay nghiêm cẩn, không có khả năng phạm phải sai lầm, nhấn nhầm nút nghi âm được. Lúc này chưa có di động, tuy rằng gia cảnh Tôn gia cũng coi như giàu có, có máy ảnh, nhưng không có tính năng quay phim, máy quay phim cũng không có. Như vậy chỉ có thể dùng đến cách lấy băng ghi âm xem xét vấn đề thời gian . hắn cũng suy xét, Tôn Di Hoa là con gái, để nàng làm như vậy thích hợp hơn. 
Truyện được copy tại TruyenCv.Com


Vũ Sóc vì để trông hết thẩy có vẻ tự nhiên, liền cố ý nghe liên tục nhiều lần, nghe cả 2 bên mặt của cuộn băng, như vậy có thể xác minh từ mặt B thời gian truyền phát cũng không chênh lêch, hơn nữa Hầu Tước cũng phụ trách cùng nhau ghi âm lại thời gian. Vào buổi tối thứ sáu làm bộ như đang ghi âm bài học, rồi Hầu Tước kêu nàng đi làm chuyện khác, khi trở về liền giả bộ quên mất, rồi cứ như vậy đi ngủ. Toàn bộ quá trình diễn ra đêm đó sẽ được ghi lại toàn bộ.


Làm như vậy là muốn thực nghiệm thời gian thật có bị xóa bỏ hay không hay là Diệp Tưởng bị ảo giác lừa gạt. Về phần, vì cái gì trong đoạn thời gian an toàn lại làm chuyện này? Căn cứ theo kinh nghiệm của Hầu Tước, trên thực tế càng là thời gian an toàn thì càng phải chú ý, rất nhiều diễn viên mới đều chết trong thời kỳ gọi là “An toàn”. Đó là thời kì phải dựa vào thái độ biểu diễn của diễn viên. Bởi vì không có kịch bản, cho nên khả năng biến cố xuất hiện càng cao. Mà thân là nữ nhân vật chính, Tôn Di Hoa rất có khả năng trong trạng thái không chú ý, sẽ gặp phải một chuyện bất ngờ. Hơn nữa có khả năng nhất là vào lúc nàng đi ngủ.


Đương nhiên đây chỉ là suy đoán mà thôi. Bất quá, thời gian từ trong cuộn băng thiếu năm phút đồng hồ, là sự thật.


Trong năm phút đồng hồ ấy, nhất định đã phát sinh chuyện gì đó. Nhưng, vô luận là Hầu Tước hay là Vũ Sóc, đều không hề có ấn tượng.


Về phần Vũ Sóc sở dĩ chọn cách nghe thu băng, chủ yếu bởi vì nghe cha mẹ nàng ngẫu nhiên nhắc tới, Tôn Di Hoa xưa nay có thói quen nghe băng ghi âm vào mỗi buổi tối, mà bình thường nàng nghe xong một lần, thì theo trình tự nghe lại một lần nữa, cho nên tối hôm nay nàng cũng lấy băng ghi âm ra nghe. Đây cũng là chuyện khiến người ta bội phục, người thường khẳng định đến sáng ngày hôm sau lập tức đã lấy băng ghi âm ra thực nghiệm kết quả, nhưng hành vi của Vũ Sóc đã đạt tới cảnh giới như hòa vào chính nhân vật, có thể kiên nhẫn đến tận bây giờ! thành tích  không NG, cũng chính là vì vậy.


Tính cách Vũ Sóc cẩn thận phối hợp với kế sách của Hầu Tước, lại thêm chút vận khí, quả thực đã nghiệm chứng thành công! Đương nhiên khả năng thất bại cũng rất cao , cho dù như vậy cũng không đại biểu nghiệm chứng thất bại, Hầu Tước sẽ chuẩn bị đối sách khác, bước này chỉ là một thủ đoạn nho nhỏ của hắn mà thôi. Chỉ là, vừa nghĩ đến có năm phút đồng hồ thời gian bị xóa, không biết đó là khoảng thời gian kinh khủng gì !


Buổi tối hôm nay khẳng định không thể làm lại trò cũ, tính cách Tôn Di Hoa không thận trọng bằng Tôn Di Tinh, nhưng tuyệt đối không thể phạm phải 2 sai lầm trong khoảng thời gian ngắn như vậy. Ngày mai đến trường, phải báo với các diễn viên khác tiến hành theo phương pháp này, nghiệm chứng thời gian.


Cuối cùng cũng đến ngày thứ hai.


Mới sáng sớm, các học sinh đã tề tụ đầy đủ trong phòng học. Vô luận là học sinh thời đại nào, thứ Hai thật là một ngày chán ghét, mọi người tụ tập cùng một chỗ khiến phòng học trở nên cực kỳ ồn ào, liếc mắt cũng nhìn ra được, ai có quan hệ thân mật với nhau. Đương nhiên, đề tài đàm luận không hề liên quan đến vấn đề học tập.


Bất quá những người ồn ào chủ yếu là những diễn viên hạng 2,3, những diễn viên hạng A vẫn là tập hợp lại chung một chỗ.


Theo kịch bản, Hầu Tước đầu tiên triệu tập mọi người nhanh chóng về chỗ ngồi, rất nhanh, lớp học đã trở về trạng thái yên bình. Mà khi An Nguyệt Hình tiến vào lớp học, hội nghị liền bắt đầu .


Sau khi bắt đầu giai đoạn trao đổi tình báo. Hầu Tước đem kết quả nghiệm chứng ra cho mọi người, Diệp Tưởng  sau khi biết được việc này , hắn nhìn về phía Vũ Sóc, ánh mắt có vài phần lo lắng. Tiếp theo, Diệp Tinh Vẫn liền đưa ra vấn đề về Hà Úy Nhiên.


Hà Úy Nhiên trực tiếp khiến Chu Đào cùng Vân Tùng Quân bị NG, cũng tại đây mọi người mới biết được thân phận của Hà Úy Nhiên. Hắn trong học kỳ một là người tiên phong lập nên đội bóng rổ của lớp 6, dáng người rất cao, khả năng đối kháng trong bóng rổ khá mạnh, năng lực dunk của hắn cũng nhiều lần đem lại chiến thắng cho lớp 6, cho dù đối phương có để nhiều người kèm hắn cũng vô dụng, mỗi 1 động tác giả,hắn làm đều cực kỳ chân thật, hơn nữa chuyền bóng cực kỳ ăn ý. Chu Đào cùng hắn có quan hệ rất tốt, mỗi lần chuyền bóng hắn đều ưu tiên truyền cho Chu Đào.


Thế nhưng trong một lần, sau khi kết thúc trận bóng rổ, hắn liền mất tích vô tung vô ảnh . Cha mẹ hắn có báo cảnh, cảnh sát còn điều tra tất cả những người tham gia trận bóng rổ ngày đó. Hà Úy Nhiên mất tích khiến mọi người trong lớp rất kinh hoàng, bất quá sau này xuất hiện rất nhiều lời đồn, nói là hắn ở bên ngoài kết giao với thành phần bất hảo, mất tích cũng là do gặp phải chuyện ngoài ý muốn.[ chưa xong còn tiếp......]