9/04/2016

Posted by Unknown |
Chương 14: nguyền rủa có mặt khắp nơi


Nghiêm Lang vẫn như trước chờ đợi bên cạnh Tịch Nguyệt.


Lúc này đã gần nửa đêm 0 giờ. Bởi vì viện trưởng đặc biệt chiếu cố cho nên Nghiêm Lang có thể ở lại qua đêm với Tịch Nguyệt. Lý Ung căn bản không hỏi nguyên do, hiện tại hắn chẳng có tâm tình để ý tới bất cứ thứ gì.


Nghiêm Lang biết, không lâu sau, những hộ gia đình kia sẽ xuất hiện trước mặt mình.


Hắn đột nhiên nghe thấy từ hành lang yên tĩnh bên ngoài truyền tới tiếng bước chân. Tiếng bước chân đó phi thường dồn dập, hơn nữa không chỉ 1 người, chỉ chốc lát đã tới trước cửa phòng bệnh.


Cửa bị đẩy ra, Nghiêm Lang quay đầu lại, nhưng người hắn nhìn thấy đứng bên ngoài cửa lại chính là...


"Lý, Lý Ẩn?"


Lý Ẩn tiến vào phòng, nhìn gương mặt tiều tụy của Nghiêm Lang và Tịch Nguyệt đang nằm ngủ trên giường, bước tới, nói khẽ: "Nghiêm Lang, thật có lỗi, trong 24 giờ đồng hồ kế tiếp, chúng ta phải ở cùng nhau rồi."


"Ngươi, Lý Ẩn ngươi..." Nghiêm Lang cảm giác cực kỳ kinh ngạc, chẳng lẽ nam  nhân trước mắt này chính là 1 trong những hộ gia đình của nhà trọ? Làm sao lại có sự tình trùng hợp như vậy?


Mà sau lưng Lý Ẩn là đám người Thâm Vũ, Phong Dục Hiển, Lê Đốt, cùng với 2 hộ gia đình mới Hoắc Hà, Viên Khải Đông.


Nghiêm Lang lúc này không biết, có nên nói sự tình của Di Chân ra hay không. Nhưng nghĩ lại, xét theo tình cảm của Di Chân đối với Lý Ẩn, nếu để cả 2 bọn hắn cùng biết việc này, có lẽ chỉ càng thêm bất hạnh mà thôi. Dù gì Lý Ẩn và Di Chân hiện tại đều đã rất khổ sở, vậy nên hắn quyết định không nói ra.


"Nghiêm Lang." Lý Ẩn nghiêm mặt: "Có lẽ ngươi rất khó tin tưởng, nhưng các ngươi thực sự bị dính vào nguyền rủa rồi. Có lẽ ngươi cũng ý thức được đôi chút? Mấy người chúng tôi phải ở bên cạnh 2 người, vì chúng tôi cũng bị nguyền rủa."


Nghiêm Lang cúi đầu xuống, nhìn cái bóng của Lý Ẩn, không khỏi nghĩ: thật sự giống như lời nói của Di Chân, cái bóng này đã bị nguyền rủa? Thực là khó tin.


Nghiêm Lang là người sáng tác trò chơi , cho nên ác ma, yêu quái, Quỷ hồn đại loại, hắn đã nhìn quen mắt trong game rồi. Thế nhưng trong hiện thực, hắn lại rất khó chấp nhận chuyện này. Thế giới quan của hắn đã triệt để sụp đổ, không thể không tiếp nhận 1 thế giới tri thức mới. Hắn thậm chí hoài nghi, nhà trọ kia căn bản chính là địa ngục.


Bất quá, hiện tại có nhiều người như vậy, coi như có thêm chút dũng khí. Thế nhưng Nghiêm Lang lại vô cùng rõ ràng, sự tình hắn và Tịch Nguyệt giết chết  Vương Thiệu Kiệt tuyệt đối không được phép nói ra với bọn người Lý Ẩn. Bằng không, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, bọn hắn rất có thể sẽ cho rằng, vạch trần tội ác, thậm chí giết chết 2 vợ chồng hắn chính là sinh lộ. Nếu như bọn họ thực sự nghĩ như vậy, ở cùng những người này quá nguy hiểm rồi.


Thâm Vũ tiến lên 1 bước nhìn Tịch Nguyệt đang nằm trên giường bệnh, sau đó nhìn về phía Nghiêm Lang, nói: "Nghiêm tiên sinh, có lẽ Lý Ẩn nói năng không được rõ ràng, để ta giải thích cặn kẽ 1 chút. Các ngươi đã bị nguyền rủa rồi, có lẽ ngươi không tin nhưng..."


"Ta tin tưởng." Nghiêm Lang lập tức ngắt lời: "Trên thực tế, ta cũng đã trải qua những chuyện rất kinh khủng. Nhưng Lý Ẩn, ngươi đến tột cùng như thế nào lại..."


"Một lời khó nói hết." Lý Ẩn nói đến đây, bỗng nhiên dùng ánh mắt rất lợi hại nhìn Nghiêm Lang, sắc mặt trầm xuống, đi thẳng vào vấn đề: "Vương Thiệu Kiệt, Tiết Long, La Tử Cường cùng Trịnh Hoa bốn người bọn là ngươi giết sao?"


Những lời này không cấp cho Nghiêm Lang chút thời gian dư thừa nào để suy nghĩ. Vấn đề trực tiếp được ném ra, sau đó Lý Ẩn nhìn chăm chú vào biểu lộ của Nghiêm Lang, chỉ cần xuất hiện chút chấn động nào, liền có thể chứng minh được suy đoán trong lòng hắn.


Quả nhiên, Nghiêm Lang nghe được câu này, trong khoảng thời gian ngắn, hai chân bỗng nhúc nhích, mi mắt giật 1 cái, bờ môi hé ra khép lại, hắn cũng ý thức được Lý Ẩn đã nhìn ra cái gì đó.


Nhưng, không thể nói ra, nếu như nói ra, như vậy rất có thể phát sinh tình huống cực kỳ tồi tệ.


Đối với hộ gia đình mà nói, Nghiêm Lang và Thiên Tịch Nguyệt có biến thành "Thi thể" cũng không sao cả. So sánh ra, trong vòng hai mươi bốn giờ, giết chết bọn hắn so với vạch trần hành vi tội ác còn dễ hơn.


Nếu như đây chính là sinh lộ..., như vậy, hộ gia đình rất có thể sẽ hi sinh bọn hắn.


Giờ phút này, hộ gia đình tụ tập thành 1 nhóm trong phòng bệnh. Mọi người tự nhiên đem vợ chồng Nghiêm Lang dồn vào trung tâm. Mỗi người thần sắc đều rất nghiêm nghị, ánh mắt nhìn về phía Nghiêm Lang nhiều ít cũng có chút lãnh ý.


Nghiêm Lang thật không ngờ tình huống lại bết bát như thế này. Nhưng hắn cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý, dùng thân thể bảo vệ Tịch Nguyệt, mặc kệ cái nhìn lạnh lẽo của bọn họ, hắn nói: "Người giết Vương Thiệu Kiệt không phải ta, Lý Ẩn, ngươi không nên vu hãm ta!"


Nghiêm Lang biết rõ, Lý Ẩn không có chứng cớ chứng minh điểm này. Hắn cũng biết, vừa rồi Lý Ẩn hỏi như vậy là muốn thăm dò. Nhưng tình huống hiện tại hắn không được phép nhược bộ nửa bước, bằng không, hậu quả hắn không muốn nghĩ tới.


Hắn phải liều chết bảo vệ Tịch Nguyệt!


Nghiêm Lang quyết định dứt khoát chối bỏ không nhận, phải kiên quyết phủ nhận!


"Nghiêm Lang." Lý Ẩn lại rất hùng hổ dọa người: "Ta biết Vương Thiệu Kiệt đối với ngươi làm ra những chuyện tàn nhẫn không chịu nổi. Ta cũng không phải muốn chất vấn ngươi, chỉ là, ngươi nên hiểu, nguyền rủa này bắt nguồn từ cái chết của Vương Thiệu Kiệt."


"Ngươi thì biết cái gì!" Nghiêm Lang bỗng nhiên túm lấy cổ áo Lý Ẩn, con mắt trợn tròn rít gào: "Ngươi là nhi tử của viện trưởng bệnh viện này, từ nhỏ cẩm y ngọc thực lớn lên, ngươi thì hiểu được cái nỗi gì! Vương Thiệu Kiệt vì cái gì kiêu ngạo như vậy ngươi biết không? Ngươi có thể hiểu được những nỗi sỉ nhục hắn gây ra cho ta? Ngươi có thể hiểu được tâm tình của ta? Đừng nên ở chỗ này nói những lời bốc phét! Ngươi không có khả năng hiểu được, không có..."


"Thống khổ? Tuyệt vọng?" Lý Ẩn nở 1 nụ cười sầu thảm: "Ta đã nhấm nháp quá nhiều tuyệt vọng rồi. Hai năm qua, 1 mực sinh hoạt dưới tầng chót nhất của địa ngục, ta cho tới bây giờ chưa từng nghĩ vì phụ thân mình là viện trưởng mà tự hào, trái lại, ta tới hiện tại luôn cho đó là nỗi sỉ nhục. Ngay cả bản thân còn có thể sống được bao lâu, còn có bao nhiêu tương lai, ta cũng không cách nào biết được..."


"Lý Ẩn, ngươi..."


"Được rồi. Nếu như ngươi đã phủ nhận, ta cũng không có gì để nói thêm. Ta đã nói, ta không phải đang chất vấn ngươi. Chỉ là ta bất luận thế nào cũng muốn sống sót, cho dù hiện tại cũng vậy, ta muốn sống sót, dãy ra khỏi địa ngục này, trở về thế giới tươi đẹp. Nhất là lần trước tụ tập với các ngươi, ý nghĩ này lại càng thêm mãnh liệt. Cho dù đó là cuộc sống không chút thú vị, ta cũng muốn lần nữa được sống trong nó.


Thời điểm Nghiêm Lang nghe Di Chân tâm sự những chuyện xảy ra trong nhà trọ, hắn vô cùng rõ ràng đó là sự tình tra tấn thống khổ bậc nào. Ngay cả sinh tử cũng bị chưởng khống, bị coi như khôi lỗi, thưởng thức đủ loại giày vò khủng bố, so với lăng trì còn tàn nhẫn hơn! Lý Ẩn có thể kiên trì tới hôm nay mà không sụp đổ đã là chuyện rất khó tưởng tượng. Đương nhiên, Di Chân có thể còn sống rời khỏi nhà trọ càng làm hắn thêm thán phục.


Nghiêm Lang buông cổ áo Lý Ẩn, lui về sau vài bước, nhìn 6 hộ gia đình trước mặt, thở dài nói: "Được rồi, ngươi nói kỹ càng cho ta biết, rốt cục đây là chuyện gì?"


Hắn hi vọng từ trong miệng Lý Ẩn chứng minh những gì Di Chân nói có phải sự thật?


Ban đêm buông xuống, tiếng chuông báo hiệu nửa đêm 0 giờ nổ vang. Tử Dạ ngồi yên lặng trên ghế salon, cặp mắt nàng không hề có sinh khí. Đối diện với nàng là Ngân Dạ, Ngân Vũ cùng Tinh Thần ba người.


"Đã đến giờ rồi.” Lông mi Tử Dạ run rẩy nhìn về phía đồng hồ treo tường.


"Thâm Vũ hiện tại đang ở đó." Tinh Thần không ngừng bóp tay, tâm trạng rất khẩn trương.


Mỗi 1 lần huyết tự chỉ thị, đều khó có khả năng tất cả cùng quay trở về, mà tỷ lệ tất cả cùng tử vong luôn cao hơn. Thâm Vũ mới chỉ chấp hành lần huyết tự lần thứ 2 mà thôi.


Trong phòng không khí rất âm trầm, mọi người không ai nói lời nào. Những từ ngữ an ủi cũng chỉ là lừa mình dối người mà thôi. Huyết tự chỉ thị đã làm cho tất cả hộ gia đình chết lặng. Hộ gia đình tử vong giống như quân cờ bị ăn trên bàn cờ, cuối cùng không hề có bất cứ ý nghĩa nào.


Thế giới này, không hề có thần.


Nhưng hộ gia đình vẫn hướng về 1 hư vô thần nào đó mà cầu nguyện.


"Ta đã không còn gì nữa." Tinh Thần sầu thảm nói: "Phụ thân, mẫu thân, ca ca, hết thảy đã không còn bên cạnh ta nữa. Hiện tại, ta chỉ có duy nhất Thâm Vũ. Trên thế giới này, đối với ta, không có ai quan trọng hơn Thâm Vũ. Cho nên, nếu quả thật có thần tồn tại mà nói..., xin cho Thâm Vũ trở lại bên cạnh ta! Xin cho nàng sống sót trở về!"


Nói đến đây, Tinh Thần đã khóc không thành tiếng.


Nửa đêm 0 giờ trôi qua, ngày 23 tháng 5 năm 2011, huyết tự chỉ thị chính thức bắt đầu.


Trong phòng bệnh, tám người tụ tập lại với nhau. Hiện tại, Lý Ẩn đã nói ra những chuyện liên quan tới nhà trọ và huyết tự chỉ thị.


Nghiêm Lang cau chặt lông mày. Lời nói của Lý Ẩn và Di Chân cơ bản không khác biệt. Như vậy, chẳng lẽ là thật sao?


Hắn thật sự rất hi vọng hết thảy chuyện này là âm mưu, là trò đùa ngày cá tháng tư. Thế nhưng sự thật lại bày ra giành giành trước mặt, thế giới ma quỷ trước kia hắn cho là tưởng tượng, nay lại là tồn tại chân thật. Thậm chí còn dùng hình thức đáng sợ như thế để tồn tại.


Phải hoàn thành mười lần huyết tự mới có thể là người tự do, nghe qua quả thực giống như nguyền rủa của ác ma. Như vậy, Hấp Huyết Quỷ, bất tử tộc, Ma tộc trong trò chơi, chẳng lẽ thật sự tồn tại ở 1 nơi hẻo lánh nào đó trên trái đất này?


Bên ngoài, đêm tối giống như được kéo dài vô tận, ánh dương không bao giờ có thể ló lên.


Nghiêm Lang cảm giác thế giới mình đang sống trở nên thật hư ảo. Hiện tại, hắn chỉ cảm thấy âm lãnh, tuyệt vọng, vô số những câu chuyện khủng bố trong đầu, chẳng lẽ đều là những câu chuyện thật đã từng phát sinh?


Thật sự sẽ xảy ra sao?


Lê Đốt từ trong ba lô lấy ra 1 cái laptop, mở nó ra.


"Ngươi xem " Lê Đốt chỉ vào màn hình, 1 mẩu tin về cái chết của bọn người Vương Thiệu Kiệt nói: "Ngươi phủ nhận chính mình là hung thủ, như vậy, ngươi có gì chứng minh hay không? Căn cứ điều tra, thời điểm xảy ra vụ án, người đứng ra làm chứng cho ngươi giờ đã trở thành phu nhân của ngươi. Vả lại ngày hôm đó, phu nhân của ngươi phải ở lại trường do có hoạt động xã đoàn, thẳng tới trước khi xảy ra vụ án 1 thời gian ngắn, có người xác thực rằng vẫn thấy nàng ở trong học viện. Hơn nữa, cũng có người chứng minh rằng, ngày hôm đó Vương Thiệu Kiệt công bố sẽ gặp mặt ngươi..."


"Đã đủ rồi!" Nghiêm Lang giận dữ không kềm được nói: "Thỉnh ngươi nói chuyện có chừng mực 1 chút!"


Nói đến đây, hắn vì quá mức kích động mà đưa tay hất đổ cái laptop kia xuống mặt đất, màn hình lập tức bị nện vỡ, bàn phím cũng long ra mấy nút.


"Ngươi..." Lê Đốt vội vàng nâng laptop lên, hắn vừa muốn phát tác, đột nhiên, hai mắt lại nhìn chằm chằm xuống dưới đất.


"Cái này, đây là... Chữ gì vậy?"


Nghiêm Lang cũng  nhìn xuống mặt đất, sau đó hắn cảm giác huyết dịch toàn thân như muốn đông cứng lại!


Năm nút chữ cái tiếng anh bị văng ra khỏi bàn phím, từ trái sang phải chính xác xếp thành 1 hàng chữ có nghĩa.


Theo tứ tự từ trái sang phải, những ký tự kia là "T", "O", "D", "I", "E" .



Posted by Unknown |


"Xin phép nghỉ?"


Nghiêm Lang cầm điện thoại nói chuyện với tổ trưởng: "Đúng vậy, La tổ trưởng, vợ ta mấy ngày nay có chút không thoái mái, cho nên ta muốn ở nhà chăm sóc nàng. Giấy xin phép chính thức ta đã gửi trong email, thật xin lỗi, ta thật sự không đi được."


"Thì ra là thế, cũng là điều nên làm" tổ trưởng tổ phát triển gật đầu nói: "Nghiêm lang ah, tuy nói như thế nhưng đừng nghỉ quá dài, bây giờ thú hồn đại lục đang Open Beta, ngươi là người phụ trách chủ yếu đó."


"Cảm ơn tổ trưởng. Ngày 24 ta sẽ đi làm đúng giờ."


Nếu như lúc đó hắn vẫn còn sống...


Nghiêm Lang cúp điện thoại, nhìn thê tử thần sắc tái nhợt bên cạnh, vội vàng đi đến máy đun nước, rót một chén nước đưa cho nàng, khẩn trương hỏi: "Em có chịu được không? Tịch Nguyệt?"


"Ân, " Tịch Nguyệt uống nước xong, nhẹ gật đầu. Nàng vươn tay ôm lấy Nghiêm Lang, tựa đầu trên vai hắn nói: "Vì con của chúng ta, em nhất định phải kiên cường chống đỡ, đứa bé này nhất định không được phép có chuyện. Là người cũng được, là quỷ cũng tốt, không 1 ai được phép làm tổn thương nó!"


Đối với đôi vợ chồng này, thời gian kế tiếp có thể nói 1 ngày dài bằng 1 năm.


Cùng lúc đó, bên ngoài khu nhà bọn hắn không xa, trên 1 sân thượng, Lê Đốt cùng Phong Dục Hiển đang đứng đó, Lê Đốt dùng kính viễn vọng nhìn lén đôi phu phụ kia.

"Bọn hắn đang ở nhà." Lê Đốt buông kính xuống, nói: "Khá tốt. Phong Dục Hiển, ngươi qua đây làm gì? Khoảng cách này tuy hơn 100m, nhưng vẫn..."


"Không có gì." Bộ dạng Phong Dục Hiển phi thường lạnh nhạt, trên tay hắn cũng cầm 1 cái kính viễn vọng, quan sát Nghiêm Lang cùng Thiên Tịch Nguyệt, không khỏi nói: "Bộ dạng bọn hắn thoạt nhìn, rất nồng ấm đây này."


Lê Đốt dụi con mắt: "Phong Dục Hiển, ngươi cảm thấy thế nào?"


"Ta?" Phong Dục Hiển không có bao nhiêu phản ứng, cầm kính viễn vọng nói: "Mặc kệ như thế nào, ta cho rằng cứ nên yên lặng theo dõi kỳ biến thì hơn. Đồng thời, tốt nhất không nên ở cố định 1 điểm, mà nên tới nơi công cộng nào đó có nhiều người hoạt động sẽ thích hợp hơn. Làm thế cũng không phải an toàn, mà để tăng thêm chút dũng khí."


"Ta cho rằng điều này không nhất định." Lê Đốt đưa ra cái nhìn của hắn: "Ngươi phải biết nếu đôi vợ chồng này muốn chạy khỏi chúng ta, ở nơi nhiều người sẽ dễ dàng đào tẩu, hơn nữa dòng người quá lớn có thể làm chúng ta bị tách ra. Một khi rời khỏi bọn hắn quá 100m, chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn.”


Phong Dục Hiển nghe thấy thế cũng lâm vào trầm tư. Hai người, trong khoảng thời gian ngắn không nói thêm lời nào nữa.


Tuy khoảng cách ngoài 100m, nhưng tính nguy hiểm vẫn còn. Lê Đốt lần này chấp hành huyết tự chỉ thị, trong nội tâm bất an cực độ, nhưng xác định vị trí của 2 người kia là 1 chuyện rất quan trọng.


Gọi điện thoại không thông, gọi di động thì tắt máy, tự nhiên  đành phải tự mình tới nơi này, quan sát vị trí của 2 người đó. Lỡ may hai người đó rời khỏi nhà tới nơi khác, không biết được vị trí, hậu quả thực sự không thể nào chịu nổi. Cũng may, trước mắt 2 người vẫn đang trong nhà, điều này làm hắn an tâm không ít.


"Phong Dục Hiển." Lê Đốt nghĩ ngợi, dứt khoát nói: "Ngươi nên xuống dưới đu, lỡ bọn hắn có ra ngoài, ngươi liền bám theo , vô luận thế nào, tuyệt đối không thể để bọn hắn thoát."


"Tất nhiên, bất quá hiện tại, bọn hắn có vẻ không có ý định ra khỏi nhà."


Nhưng ngay lúc này, Nghiêm Lang và Tịch Nguyệt thế mà song song chuẩn bị rời khỏi nhà! Điều này không khỏi làm Lê Đốt sửng sốt, hắn lập tức dục Phong Dục Hiển, ngươi xuống lầu ngay đi, ta xem hướng đi của bọn hắn sẽ thông báo qua di động cho ngươi!”


Phong Dục Hiển phản ứng thật nhanh, nghe Lê Đốt nói như vậy liền bật dậy chạy đi.


Cùng lúc đó, trong nhà trọ, phòng 404.


"Xác định? Cần phải đuổi kịp bọn hắn, trước mắt gọi di động không liên lạc được. Ân, đúng, bất luận thế nào, không được để mất dấu!"


Dập máy, người cầm điện thoại đúng là Lý Ẩn!


"Sự tình không ổn sao?" Ngồi đối diện với Lý Ẩn là Tử Dạ, nàng cau mày hỏi  : "Không sao chứ? huyết tự chỉ thị lúc này đây không thể làm bạn bên cạnh anh, em cũng không biết nên làm những gì, ngay cả cho anh 1 vài kiến nghị cũng không được."


"Em đừng quá phiền lòng." Lý Ẩn trấn an cảm xúc của Tử Dạ, trong nội tâm cũng thầm suy nghĩ: sẽ không có chuyện chứ? Thời gian còn chưa tới, ai cũng không dám tiếp cận 2 người đó, giai đoạn hiện tại nhà trọ sẽ không đưa ra nhắc nhở sinh lộ, hơn nữa khả năng bị quỷ hồn giết chết cũng tương đối cao.


Hiện tại cần nắm được hướng đi rõ ràng của 2 người đó, hôm sau đã là ngày 23, phải đi theo bên người bọn hắn…
  

Nghiêm Lang và Tịch Nguyệt rời khỏi nhà, đứng bên ngoài đường cái.


"Nghe cho kỹ, Tịch Nguyệt." Nghiêm Lang hắng giọng nói: "Anh đã cân nhắc rồi, chúng ta sẽ tới bệnh viện chính thiên! Em bây giờ đang có mang, rất dễ xảy ra chuyện, nếu chúng ta tới bệnh viện, nếu có chuyện gì còn có thể cấp cứu tức thời. Hơn nữa, Lý Ẩn là con trai của viện trưởng, nếu chúng ta liên lạc với hắn, hắn nhất định có thể giúp đỡ chúng ta."


"Cũng đúng." Tịch Nguyệt suy nghĩ cũng đồng ý với ý kiến này: "Như vậy, tới khoa phụ sản đi, nhưng khoa phụ sản ở tầng 4..."


"Bệnh viện chính thiên diện tích lớn, nếu Lý Ẩn ra mặt… có lẽ có thể sắp xếp cho chúng ta 1 giường bệnh ở tầng 1. Nói ngắn lại, đến đó rồi tính tiếp! Hiện tại chúng ta cần liên lạc với Lý Ẩn mới được!"


Hai người gọi 1 chiếc taxi, lên xe mới bắt đầu liên hệ với Lý Ẩn.


Trong nhà trọ, điện thoại của Lý Ẩn vang lên. Hắn lập tức nhận điện thoại, thanh âm của Nghiêm Lang vang lên: "Lý Ẩn sao?"


"Ngươi là..."


"Ta là Nghiêm Lang! Lý Ẩn, xin ngươi hãy lắng nghe, những lời kế tiếp là thỉnh cầu cả đời của ta đối với ngươi, xin nhờ ngươi giúp đỡ! Xin ngươi nghĩ biện pháp liên lạc với phụ thân ngươi, để hắn ở bệnh viện chính thiên sắp xếp cho Tịch Nguyệt 1 giường bệnh tại tầng 1. Thân thể Tịch Nguyệt gần đây không được tốt, ta hy vọng có thể chờ sanh ở đó. Tuy dự tính ngày sinh là tháng 1 năm sau, nhưng ta rất lo lắng."


Lý Ẩn thật sự không ngờ, Nghiêm Lang lại chủ động liên hệ với mình. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.


"Ta biết rồi, ngươi tới bênh viện trước đi, chuyện đó ta sẽ sắp xếp! Tốt, cứ như vậy!"


"Lầu một" . Lý Ẩn rất chú ý tới từ này. Vì cái gì nhất định phải ở tại lầu 1?


"Sẽ không sai đâu." Lý Ẩn lập tức đưa ra kết luận: "Bên người vợ chồng bọn họ đã xuất hiện hiện tượng linh dị rồi!"


Tử Dạ ở bên cạnh cũng nghe được mọi chuyện, thấy đã xác nhận được hành tung của 2 người, nàng nói: "Như vậy phải mau lên , Lý Ẩn, bọn họ nếu xác định muốn ở lại bệnh viện chính thiên, vậy thì không sao rồi."


"Ân." Lý Ẩn trả lời nàng, sau đó suy nghĩ xem mình có quen biết bác sĩ nào ở khoa phụ sản hay không. Cuối cùng dứt khoát gọi điện cho phụ thân.


Phòng viện trưởng bệnh viện chính thiên. Lý Ung đang xem xét các hạng mục cần thiết để xây dựng phân viện. Trước mắt có được khoản tiền do Biện phu nhân lần trước cung cấp, hoàn toàn đủ tài chính để mở rộng thành lập phân viện. Mà Lý Ẩn tựa hồ vì điều này càng thêm lạnh nhạt với hắn.


Lý Ung đặt xấp văn bản xuống bàn, tựa người vào thành ghế. Lần trước hắn ở trong huyệt động tại khu rừng số 6 tìm thấy bộ hài cốt kia, về sau đã mang đi giám định DNA, phí không ít quan hệ mới tìm được muội muội của Bồ Mỹ Linh, Bồ Phi Linh. Ở trong nhà nàng lấy 1 ít tóc trên lược mang về giám định DNA, quả nhiên xác nhận có quan hệ huyết thống. Nói cách khác, bộ hài cốt kia chính là Bồ Mỹ Linh.


Đối với hắn, việc cấp bách hiện tại chính là tìm ra con gái của Bồ Mỹ Linh, Bồ Thâm Vũ cũng với "Nhà trọ" thần bí kia. Hắn phải biết rõ, thủ phạm nào gây nên cái chết của Doanh Thanh Ly.


Đúng đúng này, điện thoại trên bàn đột ngột vang lên. Lý Ung cầm lên xem, người gọi tới là Lý Ẩn, hắn lập tức nhận cuộc gọi: "Tiểu Ẩn?"


"Cha, có chuyện cần cha giúp đỡ. Bạn trong lớp đại học của con tới bệnh viện..."


Sau khi Lý Ẩn nói xong, Lý Ung đáp ứng: "Biết rồi, điểm nhỏ ấy cha sẽ an bài. Nhất định phải  ở tại lầu 1 sao?"


"Đúng vậy. Cha có thể điều mấy bác sĩ phụ sản đi được không? Bọn họ đều là bạn bè rất quan trọng của con."


"Con cũng khó được 1 lần cầu ta. Dù gì thì bệnh viện này ngày sau cũng là của con, tùy con đi. Ta an bài theo là được."


Kế tiếp Lý Ung gọi điện tới khoa phụ sản, an bài bác sĩ và phòng bệnh, báo với bọn họ chút nữa sẽ có 1 đôi vợ chồng tới đăng ký, lập tức an bài tới 1 phòng tại tầng 1, đồng thời điều bác sĩ hạng nhất của khoa tới đó chăm sóc.


Đại khái hơn 10' sau, Nghiêm Lang và Tịch Nguyệt đã đến bệnh viện chính thiên, không thể không cảm thán, viện trưởng tự mình hạ lệnh quả nhiên không ai dám làm sơ xài. Đặc biệt dọn ra 1 căn phòng riêng ở lầu 1, lại thêm tự thân chủ nhiệm khoa phụ sản xem bệnh cho Tịch Nguyệt.


Chủ nhiệm khoa phụ sản kiểm tra cho Tịch Nguyệt 1 chút, thu lại ống nghe, nói: "Thai phụ có chút mệt mỏi, ngươi làm trượng phu thế nào vậy, sao lại để cho thai phụ mệt nhọc như thế? "


Tịch Nguyệt lúc này đích xác có chút mệt mỏi, dù sao đêm qua nàng gần như chẳng ngủ được chút nào. Nàng hiện tại nằm trên giường, mí mắt đã muốn sụp xuống.


"Em ngủ 1 hồi đi Tịch Nguyệt." Nghiêm Lang giúp nàng đắp chăn, ân cần nói: "Ngày mai, chúng ta sẽ có 1 trận đánh ác liệt. Vô luận thế nào, phải hảo hảo dưỡng đủ tinh thần."


Chỉ cần qua được ngày mai là bọn hắn có thể sống sót. Dù gì bọn hắn cũng không phải là hộ gia đình, chỉ cần sống qua lần huyết tự này, về sau sẽ không bao giờ gặp phải ác mộng như thế này nữa.


Bác sĩ dặn dò vợ chồng có chuyện gì thì nhấn chuông, sau đó đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại vợ chồng hai người Nghiêm Lang.


"Anh sẽ ở cạnh em, em cứ an tâm ngủ đi." Nghiêm Lang ân cần an ủi: "Vô luận như thế nào, chúng ta đều phải chống đỡ, vì con của chúng ta."


Lúc này, Nghiêm Lang ngược lại không hề cảm thấy sợ hãi. Bị bức đến bước này, còn gì để mất nữa? Vì Tịch Nguyệt và hài tử, chuyện gì hắn cũng làm được , nếu không lúc trước cũng sẽ không vì Tịch Nguyệt mà giết chết Vương Thiệu Kiệt!


Hắn từng phát thệ với Tịch Nguyệt, sẽ yêu nàng từ quá khứ, hiện tại cho tới vĩnh hằng! Để bảo vệ Tịch Nguyệt cùng hài tử, cái gì hắn cũng làm được. Những năm gần đây vì để  Tịch Nguyệt có thể sống những ngày tốt lành, Nghiêm Lang thay đổi tính cách nhu nhược của mình, tranh đấu mãi mới được như hiện tại. Có tiền mua nhà lớn, mua xe hơi, để Tịch Nguyệt sinh hoạt trong đầy đủ, không cần ở trong 1 căn hộ chật hẹp, cũng không cần lo lắng làm việc nhà mà làm bàn tay trở nên thô ráp.


Tịch Nguyệt thật sự rất mệt, sau khi nằm xuống không bao lâu, nàng đã chìm vào mộng đẹp. Nghiêm Lang cầm chặt tay nàng, nhìn cái bụng phình lên, nhẹ nói: "Thực xin lỗi, hài tử, ba ba thủy chung chỉ có thể làm tới 1 bước này, hi vọng con có thể bình an vượt qua kiếp nạn."


Đột nhiên Nghiêm Lang cảm giác trái tim lạnh lẽo, không gian xung quanh phảng phất yên tĩnh quá mức. Hắn cảm giác, ở rất gần mình có 1 thứ cực kỳ khủng bố tồn tại!


Đó là cái gì?


Nó đến tột cùng là cái gì?


Hắn khẩn trương nhìn xung quanh, bất quá cái gì cũng không nghe được thấy được. Trong phòng bệnh yên tĩnh tới mức thần kỳ, gần như chẳng hề có chút thanh âm nào tồn tại. Nghiêm Lang không dám thở mạnh, quan sát từng động tĩnh trong phòng.


Cùng một thời gian, Lý Ẩn chạy tới bệnh viện chính thiên. Bất quá bệnh viện chính thiên rất rộng lớn, muốn tìm ra bọn họ cũng cần chút thời gian, đương nhiên Lý Ẩn không dám tới gần 2 người họ quá mức.


Đi vào bên trong tòa nhà y tế, hắn muốn hỏi thăm 1 chút, lại rất kinh ngạc phát hiện khu vực tiếp tân không có 1 bóng người, ngay cả hành lang cũng trống rỗng, yên tĩnh giống như ngoài nghĩa địa.


Lý Ẩn chau mày, hắn không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì.


"Chuyện này đến cùng là sao đây?"


Bỗng nhiên, ánh mắt hắn chú ý tới phía cuối hành lang, là cánh cửa thông tới cầu thang bộ.


"Nơi đó… dẫn tới đâu?"


Đột nhiên Lý Ẩn đổi sắc mặt, bước chân không khỏi lui về sau.


Hắn cảm thấy 1 hồi cảm giác rất khủng bố!


Màn đêm, từng bước 1 buông xuống.


Trong công viên Thanh Điền khu Bạch Nghiêm.


Di Chân chậm dãi bước lên 1 núi nhỏ, nhìn  Lý Ẩn đang đứng trước mặt.


Chuyện sáng hôm nay hắn tới tìm, nàng vẫn còn rõ mồn một trước mắt.


"Di Thiên đem chuyện về nhà trọ nói cho ngươi biết sao?" Di Chân khi nhìn thấy Lý Ẩn phát hiện cuốn sách để trên bàn, liền đưa ra vấn đề nàng băn khoăn: "Bút danh cuốn sách này là 'Mười lần huyết tự " ta không cho rằng đây chỉ là 1 sự trùng hợp."


Lúc ấy, Lý Ẩn nghe được câu này giống như bị điện giật, kinh ngạc không thôi nhìn về phía Di Chân. Sau đó hỏi: "Ngươi biết chuyện về nhà trọ sao? Ngươi và Di Thiên cũng biết tới sự tồn tại của nhà trọ? Chấp hành mười lần huyết tự mới có thể rời đi?"


"Đúng vậy... đúng là thế."


Di Chân kết thúc nhớ lại, nàng nhìn Lý Ẩn ở phía trước dừng bước, sau đó quay đầu lại nói với nàng: "Tại đây, được rồi. Bất quá ngươi đã chuẩn bị tốt tâm lý chưa? Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là một người đã  ‘chết'."


Lý Ẩn lấy ra 2 chiếc điện thoại, đưa 1 cái cho Di Chân, nói: "Điện thoại di động của ngươi đưa cho ta, sim cũng vứt đi, điện thoại này ngươi trước hết cầm lấy mà dùng. Về sau, ngươi đoạn tuyệt liên lạc với tất cả mọi người, mặt khác, ta sẽ dùng số điện thoại mới gọi cho ngươi, số điện thoại là… "


Lý Ẩn nói xong, khẩn trương hỏi: "Ta hỏi lại một lần, ngươi thật sự quyết định sao?"


"Ân." Di Chân gật đầu rất hữu lực.


Thời điểm nàng biết Lý Ẩn  cũng tiến vào nhà trọ, nàng quả thực không thể tin nổi, tạo hóa sao có thể trêu người tới vậy. Nhưng sự tình đã đi tới 1 bước này, nàng chỉ có thể tiếp nhận mà thôi.


Sau đó, nàng và Lý Ẩn thương lượng, quyết định để chính mình “chết đi”, làm vậy, bất luận là Tâm Hồ, hay là Thượng Quan Miên, Thâm Vũ đều coi nàng như không còn tồn tại nữa. Nàng sẽ làm như nguyền rủa của mình phát tác, Thượng Quan Miên đã từng nhìn thấy lực lượng nguyền rủa đáng sợ đó, như vậy chuyện nàng triệt để biến mất cũng chẳng phải chuyện kỳ quái.


Nàng sẽ dùng thân phận “người chết” tiếp tục sống sót.


Rốt cục, tới trước 1 mảnh đất lầy lội, Lý Ẩn dừng bước lại, kiểm tra xung quanh, nói: "Ở đây được rồi, nơi này bùn đất nhiều, ngươi làm dơ giầy đi rồi sau đó chạy 1 đoạn đường, chạy tới gò đất bên kia liền đổi giầy, đem giầy cũ ném lại. Ngươi vừa chạy vừa gọi điện cho Tâm Hồ, kêu nàng cứu mạng…."


"Ta biết rồi." Di Chân hiểu ý tứ của Lý Ẩn: "Thượng Quan tiểu thư và Thâm Vũ sẽ nghĩ rằng ta bị nguyền rủa kéo vào không gian hắc ám. Một khi chết đi, có muốn cũng không thể tìm ra ta được nữa. Đồng thời, 'Chết đi' sau này đối với hành động của chúng ta sẽ dễ dàng hơn, đúng không?"


"Chính là như vậy." Lý Ẩn khen ngợi gật đầu: "Nhanh đi. Thời gian của chúng ta có hạn."


Nói đến đây, Di Chân liền dẫm chân xuống đống bùn, sau đó lấy điện thoại bắt đầu gọi cho  Tâm Hồ, không lâu sau, điện thoại liền có người nhấc máy.


Di Chân nói trong lòng: "Thực xin lỗi, Tâm Hồ, làm cho ngươi phải đau lòng rồi."


Sau đó nàng giả giọng hoảng sợ kêu lên: "Tâm, Tâm Hồ, cứu mạng ah!"


Nàng bắt đầu chạy, 1 bên vừa chạy vừa hô: "Tâm Hồ, ta đang ở công viên Thanh Điền, núi Phong Minh...! Ta, ta sắp chết rồi, ta có lẽ sẽ chết!"


"Ngươi, ngươi nói cái gì đó? Di Chân? Xảy ra chuyện gì rồi sao?"


"Ah —— "


Rốt cục, chạy được tới gò đất hoang, Di Chân hô to một tiếng, nhanh chóng dập điện thoại, dùng tốc độ nhanh nhất tháo pin, lấy thẻ sim bên trong ra bẻ gãy!


Nàng hít sâu 1 hơi: "Vậy là được rồi."


Hiện tại, Sở Di Chân sẽ biến thành 1 người đã "chết" . điện thoại này tự nhiên cũng bị hủy, vì dựa theo kế hoạch, nó cũng bị kéo vào bên trong " dị không gian", cho nên nếu Tâm Hồ tiếp tục gọi qua, không được biểu thị là "Tắt máy" . vì vậy nàng lập tức lôi pin, làm hỏng thẻ sim.


Lý Ẩn lúc này vội vàng chạy tới nói: "Rất tốt, có những dấu chân này là đủ rồi. Giầy đổi đi, đến đây. Ân, đừng để bít tất dẫm lên bùn đất."


Đổi giầy xong, Di Chân cúi xuống cầm đôi giày cũ lên: "Đôi giày này cũng phải tiêu hủy theo, trước cứ để ở chỗ ta đi."


Sở dĩ phải "Giả chết" là có lý do tất yếu.


"Ân, như vậy là được rồi." Lý Ẩn xử lý xong hết thảy liền quay đầu rời đi.


Di Chân bỗng nhiên mở miệng: "Học trưởng, ta có cảm giác, ngươi dường như có chút hơi kỳ quái. Có phải xảy ra chuyện gì hay không? Có thể nói cho ta biết không?"


"Không cần." Thanh âm của Lý Ẩn lại trở nên lạnh lẽo và cơ giới hóa: "Ngươi phối hợp với kế hoạch của ta là được rồi. Trừ điều đó ra, ngươi không cần hỏi nhiều."


Di Chân cảm giác trong lòng có chút hụt hẫng.


Chuyện gì xảy ra? Người này thực là học trưởng sao? Vì cái gì lại cảm giác… có chút âm lãnh đáng sợ?




Posted by Unknown |






Bầu trời lốm đốm sao trời, ánh trăng lan tỏa như trường hà.


Nhưng ngay cả khi thế giới đang được ánh sáng sáng ngời như thế chiếu rọi, nhà trọ vẫn như trước không hề có chút bóng dáng nào, thật giống như nó căn bản không tồn tại trên cái thế giới này.


Trong phòng 404, những hộ gia đình chấp hành huyết tự lần này tụ tập lại với nhau. Đương nhiên, Tử Dạ không chấp hành, nhưng nàng vẫn có mặt tại đây.


"Vấn đề nắm giữ hướng đi của 2 người kia chúng ta không cần phải cân nhắc." Người biểu hiện tỉnh táo nhất lúc này ngược lại chính là Thâm Vũ, nàng nói: "Huyết tự sẽ không cướp đi điều kiện chấp hành của chúng ta, đối với chúng ta mà nói, hai người dó chỉ tương đương với địa điểm chấp hành có thể di động mà thôi. Nhà trọ trước đó sẽ không ngăn cản chúng ta tiếp cận bọn họ. Bất quá, nếu như như lời ngươi nói là chính xác, như vậy..."


Lý Ẩn lúc này đang tựa người trên ghế salon, hai tay đan vào nhau, Tử Dạ thì ngồi bên cạnh hắn. Hiện tại Tử Dạ không thể đưa ra 1 vài ý tưởng quan trọng nữa, nàng chỉ có thể ngồi 1 bên lắng nghe, ngẫu nhiên nói vào mấy câu.


"Ta biết ngươi muốn nói gì." Lý Ẩn cắt ngang lời Thâm Vũ: "Vụ giết người kia thực sự không cần phải điều tra. Ngày mai đã là 23 rồi, thời gian không còn nhiều lắm."


Thời gian không còn nhiều, điểm này Lý Ẩn hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng vụ án kia, ngay cả cảnh sát cũng không tra ra được chân tướng, bọn hắn có thể làm gì đây? Nếu cho rằng Nghiêm Lang là hung thủ, như vậy Thiên Tịch Nguyệt vì cái gì lại đứng ra làm chứng giả cho hắn, chẳng lẽ khi đó 2 người ấy thực sự đã yêu nhau?


Cho dù trực tiếp đi hỏi, 2 người bọn họ cứ chối thì có thể làm được gì?


"Nhưng nếu như, ta nói là nếu như." Lúc này, Phong Dục Hiển mở miệng: "Nếu hung thủ thực sự là vợ chồng 2 người bọn họ..., ngươi biết cái này ý vị như thế nào không? Lý Ẩn? Sinh lộ, có lẽ chính là vạch trần tội ác của bọn hắn."


"Ân, có khả năng này." Thâm Vũ cũng đồng ý: "Nếu những điều ngươi nói là thật, ta cho rằng Nghiêm Lang hoàn toàn chính xác có đầy đủ động cơ giết người."


Lý Ẩn rất khó tiếp nhận khả năng Nghiêm Lang chính là hung thủ, tuy rằng hắn thật sự bị khi dễ, nhưng chỉ vì thế mà giết người sao? Hơn nữa còn là 4 nhân  mạng! Hơn nữa hắn rất hiểu Thiên Tịch Nguyệt, cho dù nàng khi đó thích Nghiêm Lang, nhưng dưới tình huống biết rõ hắn là hung thủ, cũng sẽ không đứng ra làm chứng giả.


Bất quá, Lý Ẩn tỉnh táo suy nghĩ, đưa ra được mấy suy luận. Thẳng thắn mà nói, cái chết của bọn người Vương Thiệu Kiệt, có khả năng là nghi trận bài bố của huyết tự, loại tình hình này trước kia cũng từng xảy ra trong huyết tự ở U Thủy thôn. Dù sao, trong tiềm thức của Lý Ẩn sẽ không tin bạn bè của mình lại là 1 kẻ giết người. Chỉ là, nếu quả thực như thế, đích thật đường sống chính là vạch trần chân tướng vụ án.


"Là như thế này sao?" Tử Dạ cầm lên 1 văn bản được bày ra trước mặt, nói: "Vương Thiệu Kiệt người này, dường như cũng không phải kẻ tốt đẹp gì."


"Đúng thế." Lê Đốt gật đầu: "Phụ thân của hắn là Vương Thành, chủ tịch tập đoàn ăn uống nổi tiếng Phong tập đoàn, mẫu thân Lô Văn Nhan là bí thư chính phủ, hơn nữa thân thích đều đảm nhận những chức vụ quan trọng trong bộ máy chính quyền. Bản thân hắn coi đây là hậu trường, xác thực đắc tội qua không ít người. Về sau có rất nhiều vụ được đưa lên internet. Điểm này là sự thật không cần tranh cãi."


"Rất nhiều chuyện ta sau khi đọc hồ sơ mới biết." Lý Ẩn nâng cằm nói: "Đồng thời những nạn nhân khác, Tiết Long, La Tử Cường, Trịnh Hoa ba người, đều là vì Vương Thiệu Kiệt ra tay hào phóng mới đi theo làm tay chân cho hắn. Sau đó nhiều người phỏng đoán, bọn họ cũng bị người khác giết chết để trả thù."


Nói đến đây, Lý Ẩn nuốt từng ngụm nước. Hắn lúc này đã có một vài suy đoán. Lúc ấy, Vương Thiệu Kiệt một mực theo đuổi Thiên Tịch Nguyệt, mà Thiên Tịch Nguyệt thủy chung luôn luôn cự tuyệt hắn. Dùng tính cách Vương Thiệu Kiệt, hắn chỉ sợ không có khả năng từ bỏ ý đồ. Như vậy, những chuyện hắn muốn làm, rất khó nói trước. Nói cách khác...


Hội nghị kéo dài tới hơn 12 giờ mới tan họp. Dù sao sắp chấp hành huyết tự, phải bảo trì lực lượng, nghỉ ngơi đầy đủ mới có thể ứng phó. Lý Ẩn và Tử Dạ lưu lại trong phòng, 2 người yên lặng không nói gì.


"Hiệu quả của tủy não nguyền rủa vẫn còn." Tử Dạ vuốt vuốt trán, khuôn mặt có chút tiều tụy nói: "Gần đây, em không thể giúp anh được chút gì."


"Anh hiểu, không thể trách em được. Anh lúc đầu có lẽ đã hơi thiếu cân nhắc." Lý Ẩn an ủi: "Tốt rồi, đi ngủ đi, cũng đã trễ rồi."


"Ân."


Trong màn đêm, không gian dần lâm vào yên tĩnh, tuy còn mấy cửa sổ còn sáng đèn, nhưng đa số  đều đã đi vào giấc ngủ.


Trên hành lang Nhà trọ.


Một thân ảnh hắc ám chậm dãi đi tới. Thân ảnh đó đi lại rất chậm chạp, giống như 1 con rô bốt được lên dây cót.


Trong hành lang có trang bị hệ thống khống đèn(dùng tiếng động để bặt tắt đèn), nhưng thời điểm thân ảnh kia đi lại không hề phát ra chút thanh âm nào, vì thế đèn cũng không được bật lên.


Đạo thân ảnh kia rốt cục đi tới cuối hành lang, đứng trước vách tường màu trắng. Sau đó, nó nâng tay lên.


Bàn tay nhẹ nhàng áp lên vách tường, trong lúc đó, vách tường màu trắng nhả ra từng đợt sương mù màu đen, rất nhanh hình thành 1 cái lỗ đen cỡ nắm tay trên vách tường. Lỗ đen đó không ngừng mở rộng ra, cuối cùng, 1 cái đầu người được lôi ra từ trong hắc động!


Bóng đen đó cầm lấy đầu người, xoay người đi trở về.


Lúc này, chút ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi lên bóng đen đó, đem khuôn mặt thật của nó chiếu rọi vô cùng rõ ràng. Người đó, chính là ác ma đi ra từ trong “nhà kho”!


Mà cái đầu người kia… chính là đầu của Lý Ẩn!


Người kia trở về phòng mình. Không, xác thực mà nói, chính là phòng của hộ gia đình lúc trước. Giữa phòng có đặt 1 đống những phần thân thể người bị chia lìa!


Người kia ngồi xổm xuống, đem những bộ phận thân thể người bắt đầu tổ hợp lại. Rốt cục biến thành 1 thân thể người hoàn chỉnh. Một màn này giống như Frankenstein.


Người kia cầm cái đầu "Lý Ẩn", đặt ở trên cổ, sau đó vặn như vặn ốc vít, cuối cùng đem đầu lâu nối kín kẽ với thân thể.


Một Lý Ẩn có tướng mạo giống như đúc người thật đang nằm trên mặt đất! Tiếp theo, "Lý Ẩn" này cử động, đứng lên, thân thể hoạt động tự nhiên không khác gì chân thân.


Đây tuyệt đối là tình cảnh ác mộng! Người này rõ ràng tạo ra được 1 Lý Ẩn giả!


Đêm dài dằng dặc.


Ngày thứ hai.


Di Chân phát hiện bản thân mình ngủ gục trên bàn sách.


Trước mắt nàng là cuốn sách của Lý Ẩn. Lại cầm cuốn sách kia lên, nhìn vào tên tác giả, nàng không khỏi có vô vàn suy nghĩ. Ngày hôm qua mới chuyển tới nơi này, phòng của nàng ở tầng trệt, tiền thuê nhà cũng không có vấn đề gì, Nghiêm Lang đã trả giúp nàng tiền cọc 1 năm.


"Mười lần huyết tự? Cái này không có khả năng là trùng hợp. Chẳng lẽ Di Thiên nói cho Lý Ẩn biết chuyện về nhà trọ? "


Di Chân căn bản không nghĩ tới việc Lý Ẩn đã tiến vào nhà trọ, phản ứng đầu tiên của nàng là cho rằng Di thiên nói cho Lý Ẩn biết về sự tồn tại của nhà trọ. Nếu quả thực là thế, Lý Ẩn có phải cũng biết nàng là 1 hộ gia đình?


"Ngươi biết tình cảnh của ta sao? Học trưởng?"


Nghĩ như vậy, nàng liền đem cuốn sách kia ôm vào trong ngực. Qua 1 hồi lâu mới buông ra.


"Hành văn của học trưởng trước sau vẫn tốt như vậy" nàng vuốt ve bìa cuốn sách, có chút thưởng thức: "Ân, hiện tại, nên làm cái gì bây giờ?"


"Tịch Nguyệt, ngươi nhất định phải hạnh phúc ah." Di Chân tự nhủ: "Bất kể thế nào, ngươi cũng là người trước đây Di Thiên yêu mến."


Di Chân lúc ấy sớm đã phát hiện Di Thiên yêu thích Tịch Nguyệt. Chỉ là, nó cũng giống như mình, biết rõ sinh hoạt trong nhà trọ không hề có tương lai. Cho dù có người yêu thương, cũng không dám nói ra miệng.


"Ít nhất vì Di Thiên, ta sẽ bảo vệ ngươi."


Di Chân nói đến đây, đem cuốn sách thả vào ngăn kéo, sau đó bắt đầu suy tư. Kế tiếp nên làm gì đây? Nếu nhà trọ đã không hạn định địa điểm..., như vậy có thể tránh đến bất kỳ địa phương nào, ví dụ như đến những nơi công cộng có nhiều người qua lại, tuy không có khả năng né tránh Quỷ hồn, nhưng vẫn tốt hơn là ở 1 nơi âm trầm.


Lúc này, chuông điện thoại đột nhiên reo lên. Di Chân xem xét, người gọi tới là Thâm Vũ, nàng lập tức nhận cuộc gọi: "Alo, Bồ tiểu thư?"


"Ngươi… kết quả nghiên cứu thế nào rồi? Chuyện về 'Nhà kho' đó?" thanh âm của Thâm Vũ có chút chần chờ.


"Ân, về điểm ấy..." Di Chân nghĩ ngợi, đem phân tích và suy luận nói cho Thâm Vũ.


"Ngươi muốn nói 'Nhà kho' chính là 1 huyết tự chỉ thị?" thanh âm Thâm Vũ tràn ngập cảm xúc kinh ngạc.


Di Chân lại bổ sung 1 câu: "Huyết tự kế tiếp các ngươi phải chú ý. Nhà trọ khẳng định đã xảy ra 1 cái biến hóa nào đó, sau này bất luận chuyện gì phát sinh, cho dù là biến hóa nhỏ nhất cũng phải nói cho ta biết. Biết không?"


Lúc này, Nghiêm Lang và Tịch Nguyệt đang ở phòng bếp ăn điểm tâm, bất quá, khẩu vị của 2 người không tốt lắm. Nghiêm Lang vội vàng gắp cho Tịch Nguyệt 1 cái bánh bao: "Tịch Nguyệt, ăn nhiều một chút, em cũng phải suy nghĩ cho hài tử nữa."


"Ân, được."


"Tốt rồi, đừng khẩn trương như vậy. Tóm lại, anh suy nghĩ rồi, chuyện chúng ta giết chết Vương Thiệu Kiệt không thể nói cho hộ gia đình, bằng không bọn họ rất có thể sẽ giết chúng ta với tư cách là sinh lộ."


"Bọn hắn sẽ giết chúng ta?" Tịch Nguyệt đang uống 1 chén cháo, nghe đến đó, thiếu chút nữa làm rơi chén.


"Ân, có khả năng này. Những hộ gia đình kia gặp phải quá nhiều nguy cơ sinh tử, lý trí sụp đổ cũng là chuyện bình thường."


Tịch Nguyệt chống tay xuống mặt bàn, nước mắt im lặng chảy xuống.


"Vương Thiệu Kiệt, hắn làm quỷ cũng không buông tha cho chúng ta sao?" móng tay Tịch Nguyệt không ngừng cào cấu mặt bàn, trong nội tâm ngoại trừ sợ hãi, còn lại là phẫn nộ: "Hắn có tư cách gì tới tìm chúng ta báo thù?"


Dưới ánh nắng mặt trời, đôi mắt Nghiêm Lang đã thâm quầng lại, hai người cả đêm qua cơ hồ không ngủ. Dù sao ở nơi nào cũng nguy hiểm, không bằng cứ ở trong nhà. Hai người ngồi trên ghế salon, cầm dao thức trắng qua đêm. Cũng may, tối qua không phát sinh bất cứ chuyện gì.

"Chúng ta tạm thời vẫn nên cách xa Di Chân 1 chút " Tịch Nguyệt nói: "Không thể để nàng cũng bị cuốn vào chuyện này! Tiếp cận gần chúng ta 100m… nàng sẽ gặp nguy hiểm."


"Đúng vậy." Nghiêm Lang gật đầu: "Di Chân, mệnh nàng ấy cũng thật khổ."


Giữa trưa, Di Chân đang chuẩn bị cơm thì chuông cửa đột ngột vang lên. Nàng vội vàng chạy tới mở cửa, đứng bên ngoài, chính là….


Lý Ẩn!


"Học trưởng?" Di Chân nhất thời ngây dại, hơn nửa ngày mới kịp phản ứng: "Học trưởng, làm sao ngươi biết ta chuyển đến nơi này?"


"Tâm Hồ nói cho ta biết." Lý Ẩn mỉm cười: "Như thế nào, không mời ta vào sao?"


"Ah, mời vào."


Di Chân đứng nép sang 1 bên nhường chỗ cho Lý Ẩn bước vào, sau đó đóng cửa lại. Lý Ẩn vừa vào cửa đột nhiên phát hiện trên bàn có đặt cuốn sách viên đạn bay qua , hắn đi tới cầm lên, nói: "Ngươi đang đọc sách của ta?"


"Ân, đúng vậy, học trưởng. Nội dung rất không tồi." Di Chân lúc này cầm 2 cái chén duy nhất trong nhà đặt lên bàn, mở bình trà đổ lá trà vào cốc, cuối cùng rót nước ấm vào.


Hai người ngồi xuống, Di Chân đưa cho Lý Ẩn chén trà.


Trà thơm theo nhiệt khí bay lên, thấm vào ruột gan rồi khuếch tán ra khắp phòng.


Hai người nhất thời trở nên trầm mặc.


Di Chân có chút hưởng thụ không khí lúc này, nàng nhìn gương mặt Lý Ẩn cảm giác, chỉ ngồi ngắm Lý Ẩn như vậy thôi đã là rất hạnh phúc rồi.


Nhưng không biết sao, nàng có cảm giác Lý Ẩn trước mắt có chút khang khác, không giống với lúc trước. Nhưng không giống ở đâu nàng lại không nói nên lời.


Bất quá, Di Chân không suy nghĩ nhiều, cái này nhất định là ảo giác, đúng, nhất định là ảo giác.