9/02/2016

Posted by Unknown |


Hoàng Phủ Hác từ trong rương nhảy ra, liền thẳng hướng sáu khỏa đầu người mà chạy tới, không dám nhìn con quỷ không đầu!


Đầu người đặt cách rương khoảng 2m, Hoàng Phủ Hác cơ hồ nhảy ra ngay sát với mấy cái đầu người, sau đó một tay chộp vội cái đầu của Bạch Tĩnh!


Hắn chọn đầu của Bạch Tĩnh là vì mái tóc nàng dài, rất dễ dàng chộp được. Tuy đầu Lệ Hinh cũng có mái tóc dài, bất quá đầu Bạch Tĩnh ở gần hắn hơn!


Sau khi nắm được đầu Bạch Tĩnh, Hoàng Phủ Hác chạy hướng phía cửa lớn!


Hết thảy phát sinh chưa tới 2 giây. Tốc độ cùng phản ứng của Hoàng Phủ Hác cực kỳ nhanh, mà lúc trước con quỷ kia tiến vào cũng để mở cửa, nên giảm bớt chút thời gian cho hắn!


Chạy ra bên ngoài, Hoàng Phủ Hác liếc mắt nhìn thấy trên mặt đất bốn cỗ thi thể không đầu. Hắn nhẩy quả một cỗ thi thể, tiếp tục phóng về trước!


Khi bàn chân hắn bước được một bước ra ngoài cửa lớn, hắn chợt nghe một tiếng vang thật lớn, sau đó một vật bay sát qua mặt hắn, rơi trên mặt đất!


Đó là cái đầu đầy máu tươi của Y Hàm!


Hoàng Phủ Hác không có thời gian để nhìn, hắn liều mạng phóng tới chỗ cầu thang dẫn lên trên!


Hắn không dám quay đầu nhìn lại, bởi hắn biết rõ tuyệt đối không thể quay đầu!


Sau đó, ở sau lưng nghe thấy tiếng cửa bị đạp mạnh, hung hăng đụng vào  vách tường, lập tức một hồi thanh âm cổ quái kỳ lạ truyền đến, hắn nghe không thể hiểu được, thanh âm kia không ngừng tới gần sau lưng Hoàng Phủ Hác!


Cái thanh âm kia nghe giống như là niệm chú ngữ, làm Hoàng Phủ Hác cảm giác hàn khí um tùm xâm nhập cơ thể!


Tiếng bước chân phi thường dồn dập vang lên ở sau lưng, lúc này Hoàng Phủ Hác đang trèo lên bậc thang, đã tới gần cửa chính, thanh âm kia cũng theo sau sát sạt!


Đến cửa tầng hầm Hoàng Phủ Hác đột nhiên nhảy vọt lên, thẳng tắp lao ra!


Hết lần này tới lần khác cái khu cao ốc này lại rất vắng vẻ, thời điểm lao ra, không có bất kỳ một ai. Bất quá nếu có người chứng kiến Hoàng Phủ Hác cầm theo đầu một nữ nhân chạy loạn, hắn tuyệt đối sẽ trở thành ma chặt đầu.


Hoàng Phủ Hác vẫn như trước không buông bỏ, cầm theo đầu của Bạch Tĩnh chạy băng băng trên đường cái. Mà tiếng bước chân sau lưng, càng thêm từng bước ép sát!


Cùng lúc đó, tại bệnh viện Chính thiên.


Chấm dứt trò chuyện cùng Lý Ẩn, Ngân Vũ nhất thời rất mâu thuẫn.


Nàng có số điện thoại di động của Doãn tuấn hiền và Tôn Tĩnh hiên. Nhưng nên làm như thế nào? Gọi điện thoại hẹn ngày gặp mặt? Nếu như điều Lý Ẩn nói là thật sự, vậy như thế nào mới cầm được đầu người?


Về điểm này, Lý Ẩn nói như vậy: "Ta nghĩ nhà trọ nhất định sẽ cho các ngươi cơ hội. Mà cơ hội kia chính là 'Sinh lộ' . Ngươi trước không nên nghĩ quá nhiều, còn mười ngày thời gian, nhất định có thể nghĩ ra biện pháp. Ta  sẽ cùng Tử Dạ tìm cách trợ giúp hai người các ngươi , cho nên, ngàn vạn lần đừng từ bỏ."


Lúc này là một xe trở máu đi qua, được đẩy vào phòng giải phẫu.

Cư nhiên phải đưa thêm máu, nói rõ Ngân Dạ còn sống. Nhưng cái này cũng chứng minh, thương thế rất nghiêm trọng. Một dao kia của Hạ Tiểu Mỹ là đâm ngay vào trái tim , hơn nữa đâm vào liền lập tức rút ra. Tuy Hạ Tiểu Mỹ là nữ tính, nhưng thanh chủy thủ kia cũng cực kỳ sắc bén.


Tình huống của Ngân Dạ, không thể nói là rất lạc quan. Mất máu quá nhiều, làm hắn đang bồi hồi giữa ranh giới Sinh và Tử!


Mà cho dù cứu sống được Ngân Dạ, cũng nhất định phải nghĩ biện pháp cầm được đầu người mới tính là sống sót! Nếu những suy luận ngày hôm nay của Lý Ẩn là chính xác , vậy như thế nào mới cầm được đầu người?


Sinh lộ là cái gì? Nhắc nhở về sinh lộ nhất định giấu ở trong những tình báo đã thu hoạch được! Hơn nữa, nhất định là một tình báo cả ba tổ đều đạt được!


Đến tột cùng là cái gì?


Tình báo ba tổ đều đạt được... Đều đạt được...


Không, cũng không nhất định. Có thể là một sự thật nào đó mà ai cũng biết trong vụ án ma chặt đầu. Mà sự thật đó chính là sinh lộ.


Lúc này Ngân Vũ đột nhiên nghĩ đến một việc.


Chính là Hạ Tiểu Mỹ trước khi giết nàng đã nói một câu.


"Ngươi cũng là người mà người kia muốn giết!"


Người kia, dĩ nhiên là người đã gọi điện thoại cho mình. Bị mình cự tuyệt, liền tìm Hạ Tiểu Mỹ giết Ngân Dạ, nhưng rất hiển nhiên cũng muốn mình ngay lập tức biến mất.


Người kia, rất rõ ràng có năng lực biết trước. Hoặc là nói có năng vẽ ra tương lai. Từ việc cần mượn tay người khác để giết người, thật sự không giống như quỷ.


Có thể biết trước tương lai, còn muốn giết mình và Ngân Dạ, rất rõ ràng nàng biết rõ rằng, mình và Ngân Dạ sẽ sống qua huyết tự.


Nói cách khác, chính là dựa theo tương lai để tìm ra sinh lộ!


Cái suy luận này Ngân Vũ càng nghĩ lại càng thấy có khả năng.


Như vậy, dựa theo tương lai, ai là người tìm ra sinh lộ? Là Lý Ẩn? hay là Doanh Tử Dạ? Hoặc là Ngân Dạ và mình?


Ngân Vũ suy tư.


Người kia, có lẽ chính là Ngân Dạ. Nàng đối (với) cái suy luận này có tin tưởng rất lớn.


Bởi vì, hiện tại nếu như Ngân Dạ chết đi, cho dù kế tiếp không làm bất cứ chuyện gì, Ngân Vũ cũng nhất định sẽ chết. Nàng nói cho mình manh mối về sinh lộ, hơn nửa là giả.


Nói một cách khác, Ngân Dạ rất có thể đang nắm giữ một cái manh mối nào đó, có thể truy ra được sinh lộ.


Ngân Vũ nhìn phòng giải phẫu, giờ phút này nàng một lòng khẩn cầu.


Ngân Dạ, không được chết! Tuyệt đối không được chết!


Van cầu ngươi...


Nàng lật notebook trên tay cơ hồ muốn tả tơi. Nhưng vẫn không có biện pháp nghĩ ra sinh lộ là cái gì.


Đúng vào lúc này, bỗng chuông điện thoại vang lên.


Biểu thị "Cuộc gọi ẩn số" .


Ngân Vũ nhấn nghe, thanh âm quen thuộc truyền đến: "Như thế nào? Kha tiểu thư? Chưa nghĩ ra sinh lộ huyết tự đi?"


"Ngươi..."


Bỗng nhiên lúc này cửa phòng giải phẫu mở. Đèn hiển thị đang giải phẫu cũng tắt.


Hai bác sĩ đi ra, Ngân Vũ lập tức chạy tới hỏi: "Như thế nào rồi? Bác sĩ?"


"Vẫn là miễn cưỡng duy trì được tánh mạng của hắn. Nhưng là..." vị Bác sĩ muốn nói lại thôi: "Vẫn cần quan sát một chút. Thanh chủy thủ kia khoảng cách tới trái tim còn không đến một li, liền có thể lấy mạng hắn."


"Vậy Bác sĩ, hắn..."


"Tóm lại, chúng ta đã tận lực, hắn có thể sống sót hay không còn xem chính bản thân hắn thôi."


Lúc này, thanh âm tà ác trong điện thoại lại truyền đến: "Như thế nào? Muốn ta cho ngươi biết không? Ta biết rõ cái sinh lộ huyết tự chỉ thị này. Chỉ cần, ngươi đáp ứng điều kiện của ta..."


"Im ngay."


Ngân Vũ lạnh lùng nói ra những lời này.


"Ngươi vẫn còn muốn cự tuyệt? Không có đầu người, hậu quả như thế nào không cần ta nói chứ? Ngươi tuyệt đối sẽ chết. Bóng dáng của ngươi sẽ chìm vào bóng tối không có chút ánh sáng nào, nguyền rủa của nhà trọ lên bóng dáng cũng sẽ không thể giải trừ. Ta đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi giết Kha..."


"Ngươi im ngay cho ta!"


Ngân Vũ nhanh chóng dập điện thoại.


Thâm Vũ nhìn điện thoại trên tay, khóe miệng lộ ra tia mỉm cười.


"Nàng đã dao động rồi, cho nên mới gấp gáp cúp điện thoại như vậy. Bởi vì nàng sợ ta nói tiếp sẽ động tâm. Trước uy hiếp sinh tử, nhân tính, thân tình, tình yêu, bất quá đều là hư vô. Những thứ mọi người luôn ca tụng, tất cả đều là thứ không tồn tại."


Kỳ thật nếu tiếp tục như vậy, Kha Ngân vũ đoán chừng cũng sẽ chết. Bất quá, Thâm Vũ hi vọng có thể dò xét Ngân Vũ yêu Ngân Dạ được bao nhiêu?


Kỳ thật, cũng có thể gọi điện thoại cho Kha Ngân dạ, kêu hắn giết chết Kha Ngân vũ. Bất quá, sinh lộ lần này là do Ngân Dạ nghĩ ra được. Cho nên, một chiêu này đối với hắn không có bao nhiêu tác dụng.


Sinh lộ là cái gì?


Sinh lộ là cái gì?


Không có sinh lộ... cho dù lấy được đầu người cũng không có cách nào trở về nhà trọ.


Giờ phút này, nhìn ngắm Ngân Dạ đang nằm trong phòng bệnh, Ngân Vũ nắm thật chặt tay hắn, không ngừng hy vọng.


Làm ca ca nàng hơn 20 năm, yêu nàng, vì nàng trả giá hết thảy, cuối cùng lúc này lại nằm đây...như thế.


"Cái thế giới này, cho dù có quỷ, nhưng ta cũng không tin có Thần tồn tại." Ngân Vũ nức nở nói: "Nếu không, người tốt như vậy sao có thể trở nên bị thảm thế này? Cuối cùng nhà trọ kia muốn ép buộc chúng ta tới bước đường nào nữa mới thỏa mãn đây?"


"Van cầu ngươi, tỉnh lại đi..."


Nước mắt Ngân Vũ,  không ngừng tuôn ra, rất nhanh đã làm ướt tay Ngân Dạ.


"Van cầu ngươi, Ngân Dạ, van cầu ngươi tỉnh lại, nói cho ta biết, sinh lộ là cái gì, nói cho ta biết tương lai của chúng ta như thế nào."


"Ngươi còn nhớ rõ chứ? Khi còn bé, lần chúng ta tới bãi biển thành phố S, ngươi nói với ta biển thật sự rất xinh đẹp, cuối cùng của biển chính là nối tiếp với bầu trời. Mà ta lại nói, bầu trời không phải biển có khả năng chạm đến, vô luận đại hải dù rộng lớn thế nào, đều không thể cùng bầu trời tiếp xúc. Ngươi còn nhớ rõ lúc đó ngươi nói với ta điều gì không?"


"Ngươi nói. Nhưng là bầu trời có thể phản chiếu lại đại dương bao la, đại hải cũng vì bầu trời mà trở nên xanh thẳm. Trời cùng biển, biển cùng trời, kỳ thật đều đồng dạng xinh đẹp."


"Ngươi nhớ chứ? Cho dù chúng ta có như bầu trời và đại dương bao la không thể chạm vào nhau, nhưng ngươi sẽ giống như đại hải, vĩnh viễn đem ta phản chiếu trong lòng ngươi, mỗi hẻo lánh trong đại dương, đều làm nổi bật lên trời quang xinh đẹp nhất."


"Lúc trước ta yêu A Thận, tuy biết rõ tình cảm của ngươi, nhưng ta vẫn  cảm giác, với ta ngươi chỉ có thể là ca ca mà thôi. Nhưng tất cả chẳng qua chỉ là ý nghĩ của ta, giống như ta cho rằng đại hải không thể với tới bầu trời."


"Cho nên ta tin tưởng, ngươi giết chết A Thận, nhất định có lý do. Ngươi tuyệt đối sẽ không vì tin tưởng tà giáo mà đưa ta vào nhà trọ. Cũng không có khả năng bởi loại giáo lí ấy mà giết A Thận. Ngươi không phải loại người như vậy. Bởi vì ngươi là so bất luận kẻ nào đều là nam nhân muốn hướng tới trời cao. Ngươi là người có thể đem toàn bộ tình yêu trong nội tâm trao cho người khác mà không mảy may nghĩ tới chính mình. Vì người mình yêu mà không ngại đạp xuống địa ngục, kể cả khi vạn kiếp bất phục, ngươi cũng không quay đầu lại."


"Cho nên ta lựa chọn tin tưởng ngươi. Cho nên vì ngươi, ta cũng không do dự đạp xuống địa ngục. Cho dù con đường trước mặt ta chỉ có mênh mông hắc ám, chỉ cần có ngươi làm bạn, ta sẽ không bao giờ dừng bước, không bao giờ quay đầu lại."


Ngân Vũ nắm thật chặt tay Ngân Dạ, giờ phút này tâm tình nàng ngược lại rất thản nhiên.


Thời điểm nàng cự tuyệt người kia, nàng biết rõ bản thân mình đang đối mặt với điều gì.


Nếu như cuối cùng không thể nghĩ ra sinh lộ mà nói..., như vậy, nàng muốn làm bạn với Ngân Dạ, cùng một chỗ tiến vào "Thế giới kia" .


Vô luận mất đi vật gì trên thế giới này, nàng đều không muốn lại mất đi Ngân Dạ. Ai cũng khát vọng có thể sống sót, nhưng đem hạnh phúc lớn nhất đời mình chặt đứt, tự tay chôn vùi người mình yêu, cho dù sống sót cũng không có ý nghĩa.


"Ngân Dạ..."


"Ngươi tỉnh lại đi..."


"Nếu như khả năng... Ta vẫn muốn cùng ngươi sống sót. Với ta mà nói, trên cái thế giới này 'Cùng một chỗ với ngươi ", không có gì hạnh phúc hơn..."


Nếu như thật sự có thần, thật sự có thể lắng nghe nỗi thống khổ trong nội tâm nhân loại, Ngân Vũ nguyện ý thành tâm cầu nguyện.


Nếu quả thật có thần mà nói...


Nếu quả thật , có một vị thần từ bi...


Lúc này bỗng nhiên cửa phòng bệnh mở ra, người tiến vào là Hoa Liên thành! Hắn vội vàng bước tới trước mặt Ngân Vũ: "Ngân Vũ, ta nhìn thấy tin nhắn của ngươi liền lập tức tới ngay. Ngươi nói Hạ Tiểu Mỹ ám sát Ngân Dạ? Đây là có chuyện gì?"


"Ta..."


"Còn có, " Liên thành bỗng nhiên nói: " Lúc trước Ngân Dạ gọi cho ta một cú điện thoại, nói rằng nếu hắn có nguy hiểm tới tính mạng, như vậy muốn ta  nói cho ngươi biết..."


Ngân Dạ trước khi đi gặp Hạ Tiểu Mỹ, đã làm một việc phòng ngừa vạn nhất. Hắn biết rõ, người chạm tới manh mối hạch tâm rất có thể bị diệt khẩu, cho nên hắn không nói chuyện về đoàn ảo thuật với nàng, mà nói cho Liên Thành biết trước, cũng dặn dò nếu như mình gặp bất trắc, đem chuyện này nói cho Ngân Vũ. Mà Hoàng Phủ Hác, Ngân Dạ không tin hắn , vạn nhất Hoàng Phủ Hác lấy được đầu người liền tư tàng thì làm sao bây giờ?


"Ngươi nói cái gì?" Ngân Vũ nghe xong liền hỏi: "Ở đâu? Đoàn ma thuật kia ở nơi nào? Nói cho ta biết!"


Lúc này Hoàng Phủ Hác đang bị quỷ không đầu truy đuổi dáo riết, lại chạy qua một con ngõ nhỏ, bốn phía vẫn như trước không một bóng người. Tiếng bước chân sau lưng vang lên không bỏ!


Hoàng Phủ Hác cầm đầu Bạch Tĩnh trong tay không dám buông. Cầm một khỏa đầu người, đối với người lần đầu chấp hành huyết tự mà nói chính là rất khó chấp nhận. Nhưng đối với Hoàng Phủ Hác thì không đáng kể chút nào.


Nhưng đúng vào lúc này, bỗng nhiên tiếng bước chân ngừng lại.


Hoàng Phủ Hác không dám quay đầu nhìn, tiếp tục tăng tốc! Hắn vào Nam ra Bắc, rèn luyện thân thể thường xuyên cho nên thể lực rất mạnh mẽ.


Đương nhiên thêm một bước tăng tốc, Hoàng Phủ Hác cũng cảm giác thân thể như muốn nổ tung, trước mắt cũng bắt đầu mơ hồ. Nhưng bây giờ cũng không thể quản nhiều như vậy.


Lúc này Hoàng Phủ Hác đột nhiên nghĩ đến, nếu như Doãn tuấn hiền chính là quỷ...


Thời điểm Y hàm bị giết, "Doãn tuấn hiền" đang ngay bên người Liên thành. Nói cách khác, lợi dụng lúc Liên Thành không chú ý, hắn liền tiến vào nhà vệ sinh giết Y hàm, rồi lập tức trở lại bên người Liên thành. Như vậy, con quỷ kia cũng có khả năng lặp tức xuất hiện trước mặt mình!


Vừa nghĩ tới đây, Hoàng Phủ Hác nhìn góc rẽ phiá trước, quỷ không đầu có thể từ nơi đó chạy ra!


Hoàng Phủ Hác lập tức dừng bước muốn quay đầu lại, nhưng đã không còn kịp.


Cổ của hắn gắt gao bị tóm lấy, một lực mạnh mẽ nện hắn lên bức tường bên cạnh! Đầu hắn hung hăng đập vào vách tường, tức khắc một hồi kịch liệt đau nhức bao phủ lấy Hoàng Phủ Hác, hắn cơ hồ muốn ngất đi.


Sau đó hắn biết rõ, đầu của mình cũng sẽ bị...


Bỗng nhiên, một thanh âm truyền đến: "Hoàng Phủ Hác! Ném đầu người cho ta!"


Hoàng Phủ Hác nhìn hướng nơi đó, trước ngõ nhỏ đang đứng... đúng là Kha Ngân vũ!


Rất xảo hợp, bệnh viện Chính thiên chỉ cách nơi này một đoạn đường rất gần, đi bộ đại khái khoảng 1 km là tới.


Hoàng Phủ Hác biết rõ đây là sinh cơ duy nhất, trong tầng hầm còn lưu lại năm khỏa đầu người, nhưng hiện tại vẫn giữ cầm đầu người trên tay chính là muốn chết! Vì vậy hắn quẳng đầu người rơi thành một đường vòng cung hướng về phía Ngân Vũ!


Ngân Vũ lập tức nhảy lên tiếp lấy đầu Bạch Tĩnh!


Sau đó nàng lập tức chạy vào ngõ nhỏ!


Cái tay trên cổ Hoàng Phủ Hác buông lỏng ra. Thân thể Hoàng Phủ Hác nhũn ra ngã ngồi trên mặt đất, trán không ngừng thấm ra mồ hôi. Mà quay người lại xem xét, con quỷ không đầu kia đã biến mất.


Chắc chắn đang đuổi theo Kha Ngân vũ, nàng có thể trốn được bao xa? Chỉ sợ vẫn sẽ bị đuổi kịp.


Lần huyết tự này, độ khó ở chỗ đầu người rất khó nắm giữ. Nói cách khác, chiếm được đầu người nhưng không đủ thời gian giữ nó chạy về nhà trọ, vậy cũng chết. Nhà trọ nhất định sẽ cho sinh lộ, để bọn hắn có cơ hội lấy được đầu người.


Vấn đề là không biết sinh lộ là cái gì. Dù sao, trước mắt cứ cứng rắn như vậy cũng sẽ vô dụng thôi. Hơn nữa tính miễn cưỡng có thể đào thoát, và quỷ không có khả năng cảm ứng vị trí, theo thời gian cận kề kết thúc , hạn chế của nhà trọ với quỷ hồn cũng sẽ từng bước suy yếu, đến lúc đó có thoát được hay không rất khó nói.


Mà bản thân Ngân Vũ cũng biết, hiện tại chỉ có nghĩ ra sinh lộ mới là biện pháp tốt nhất! Nếu không, tuyệt đối không cách nào sống sót trở về nhà trọ.

 "Ngân Dạ..." Ngân Vũ cầm chặt đầu người mặc niệm nói: "Lúc này đây, đến lượt ta tới cứu ngươi. Ta, nhất định sẽ làm cho ngươi sống sót!"


Posted by Unknown |


"Ý của ngươi là..." Ngân Vũ vừa lo lắng nhìn phòng giải phẫu vừa nói: "Đường Phong, Doãn tuấn hiền, Tôn Tĩnh hiên những người này... Căn bản không tồn tại?"


"Đúng."


Lý Ẩn nói ra tất cả chân tướng, Tử Dạ ở một bên lắng nghe cũng có chút suy nghĩ. Nàng nhìn vào notebook mà mình ghi chép lại so sánh với những lời của Lý Ẩn.


"Kế tiếp, ta sẽ tổng hợp kỹ càng từ đầu tới đuôi để giải thích những nghi vấn của ngươi." Lý Ẩn lật Notebook nói: "Đương nhiên, hết thảy cũng chỉ là suy luận của ta, bất quá ta có sáu thành nắm chắc suy luận này là chính xác."


"Ta đoán chừng, sáu người kia đều ở tại khu Bạch Nghiêm từng tiếp xúc với quỷ, nên bị dính nguyền rủa nào đó. Đương nhiên cũng có thể là nguyền rủa tùy ý của nhà trọ, nhưng xem xét đến vấn đề khó độ huyết tự, sẽ không đến mức quá không hợp thói thường, tùy tiện mà lựa chọn giết chết sáu người. Ta đoán chừng, sáu người này đã tiếp xúc tới cái gì đó mới đoạt được khăn tay."

 "Đầu tiên là Đằng Phi Vũ. Các ngươi căn cứ vào lời nói của Đường Phong nên cho rằng Đằng Phi Vũ tới NhânNguyệt phố, vì hắn ngồi chung xe với nàng, nhưng đây tuyệt đối là nói dối. Bản thân Đường Phong chính làquỷ không đầu. Ta đoán chừng, Đằng Phi Vũ là lúc tan làm, tự nhiên thấy một còn quỷ không đầu chạy về phía mình, mới một đường chạy trốn tới NhânNguyệt phố, rồi sau đó bị sát hại. Sau khi chết, con quỷ không đầu nhổ cái đầu của hắn xuống rồi lấy luôn đồng hồ."


"Vì cái gì Đường Phong phải xuất hiện? Điều đó có tất yếu sao?"


"Chủ yếu là bởi vì, nhà trọ muốn cho các ngươi một cái nhắc nhở về sinh lộ. Lần huyết tự này độ khó cực cao, cho nên cũng phải cung cấp đầy đủ nhắc nhở. Cho nên Đường Phong mới xuất hiện. Đồng hồ chính là cung cấp một tin tức, Đường Phong hoàn toàn chính xác đã từng tiếp xúc với Đằng Phi Vũ. Trừ điều đó ra, tất cả lời nàng nói đều là giả. Sở dĩ phải chạy trốn các ngươi chính là muốn đề cao độ khó huyết tự. Chỉ nói tính danh cùng tướng mạo, rất khó khăn để điều tra thân phận cụ thể. Huống chi lời nói cùng việc làm của nàng cổ quái, cũng làm cho các ngươi cho rằngcái tên 'Đường Phong' là giả. Nhưngchính thức tác dụng của Đường Phong chính là mặt của nàng, ngũ quan do sáu người hợp lại mà thành."


Ngân Vũ nghe đến đó, liền nhớ lạidung mạo của Đường Phong, hoàn toàn quá bình thường. Bất quá, nghe Lý Ẩn nói cũng thấy có chút cổ quái. Bởi vì... Cặp mắt của nàng tựa hồ không đối xứng, con mắt lớn nhỏ. Hơn nữa, rõ ràng là nữ tính mà bờ môi lại rất dày, cái mũi cũng quá lớn.


Lúc ấy bọn hắn đối với hết thảy hoàn toàn không phát hiện.


"Sau đó lần ám chỉthứ hai. Ngân Dạ ở trong nhà Đằng Phi Vũ phát hiện thẻ mượn sách của PhổNguyệt Thư viện. Nên mới tới Thư viện điều tra. Vì vậy nhà trọ lại lần nữa đưa ra ám chỉ. Chính là người thanh niên tự xưng đã từng nói chuyện với Đằng Phi Vũ xuất hiện trước mặt Ngân Dạ, nói cho các ngươi tình báogiả."


"Ta không rõ. Người kia vì cái gì lại không đưa thêm cho chúng ta nhiều hơn tình báo sai lầm? Ví dụ như, nói Đằng Phi Vũ đã từng gặp qua Quỷ hồn, thậm chí có thể đơn giản nói dối chúng ta tới một địa phương hoàn toàn bất đồng."


"Ta đã nói rồi. Một là vì cân đối độ khó huyết tự, cái thứ hai là vì không muốn tình báo mất tự nhiên. Ngươi cùng Ngân Dạ lúc ban đầu rất rõ ràng, Quỷ hồn có khả năng dùng hình người xuất hiện để cho tình báo giả, cho nên tình báo cũng chỉ để tham khảo mà thôi, sẽ không hoàn toàn tin tưởng. Tình báođưa ra có chút tự nhiên sẽ lại làm cho các ngươi có thể tin tưởng. Tình báo quá mức khoa trương ngược lại, sẽ lộ ra giả dối. Các ngươi điều tra với tính cách của Đằng Phi Vũ sẽ cùng người không nhận thức, nói chuyện liên quan tới quỷ sao?"


"Cái này... Cũng đúng."


"Bất quá, bên cạnh việc nói cho các ngươi ít tình báosai lầm. Chính là, Đằng Phi Vũ đối (với) dự tính về cổ phiếu cực kỳ chuẩn, mọi người đều biết Đằng Phi Vũ đã chết, loại chuyện này cũng có thể tùy ý thêu dệt, dù sao các ngươi cũng không có biện pháp biết rõ là thật hay là giả. Nhưng ở một trình độ nào đó sẽ làm cho các ngươi hoài nghi rằng, rất có thể Đằng Phi Vũ đã tử vong trước ngày 1 tháng 4?"


"Cái này... Hoàn toàn chính xác."


"Sau đó lại nói tới Lam Kỳ. Thời điểm các ngươi quyết định đi điều tra thì hắn đã chết."


"Đúng vậy, bởi vì chúng ta nói muốn tới nhà hắn, nên hắn mới bị giết sao?"


"Đúng. Ta đoán chừng, nội dung ảnh chụp, hẳn chính làquỷ không đầu. Hắn rất có thể ngày đó đi theo Bạch Tĩnh về trường học, đứng ở bên ngoài chứng kiến cảnh quỷ không đầu giết chết Bạch Tĩnh. Sau đó, hắn đem hình ảnh quỷ không đầu chụp lại rồi trốn về nhà."


"Vì cái gì không lập tức giết chết hắn? Nếu như lập tức giết chết hắn mà nói, không thể..."


"Bởi vì, trong lúc các ngươi điều tra mới giết chết Lam Kỳ, làm như vậy để đưa ra 'Nhắc nhở' . Nhắc nhở nếu như ngoài thời gian huyết tự, vậy điều tra sẽ có chút bất tiện. Tên nhân viên quán chụp ảnh kia cũng vậy. Chờ đến lúc điều tra đến hạch tâm mới giết hắn cũng là điều tất yếu. Bởi vì, ảnh chụp không thể để cho người khác nhìn thấy. Nhắc nhở phải có chút mờ mịt để không dễ dàng nhìn ra. Cũng là một cái đặc thù để cân bằng độ khó huyết tự."


"Là thế này sao." Ngân Vũ ngược lại không nghĩ tới, nhà trọ đối với"Công bình" của huyết tự lại rất hao tâm tổn trí.


Nhưng cái gọi là "Công bình" này, Ngân Vũ xem ra cũng quá mức châm chọc.


"Sau đó, tại công viên Thanh Điền, Liên thành cùng Y hàm gặp được têncông nhân bảo vệ môi trường. Bọn hắn căn bản sẽ không chú ý thân phận của một tên công nhân bảo vệ môi trường, dù sao cũng chỉ là một 'Người chứng kiến' tồn tại. Nhưng trên thực tế, người này cũng không hề tồn tại, mà là một nhân vật mà quỷ không đầu giả vờ. Sau đó đem một cái tình báo trọng yếu giả cho Liên thành và Y hàm. Đó là nói chính mắt trông thấy người khả nghi được mô phỏng cũng từng xuất hiện tại công viên. Làm các ngươi điều tra trọng điểm vào người nam nhân kia. Nhưng người đó căn bản không hề tồn tại, mà cũng là quỷ giả danh."


"Rất đáng sợ a? Đơn giản ngụy trang thành một người không tồn tại, sau đó đem tội danh gán cho một người không tồn tại khác, để các ngươi căn bản điều tra không ra chân tướng. Mặc dù biết rõ khả năng có tồn tại tình báo giả, nhưng đối với loại tin tình báo này, cũng không dễ dàng bỏ qua, có trình độ rất lớn đặt vào suy nghĩ của các ngươi một ám chỉ."


"Ám chỉ?"


"Đúng. Chính là...'ma Chặt đầu ' luôn dùng hình tượng 'Người nam nhân kia' để giết chóc. Cho nên thời điểm các ngươi điều tra sẽ lấy nam tử mô phỏng đó làm chủ. Nhưng người đó căn bản các ngươi lại không thể tìm được. Đối với huyết tự lần này, tình báo giả mà nói còn đáng sợ hơn so với bản thân quỷ hồn."


"Ta không rõ." Ngân Vũ lại hỏi: "Về sau, Đường Phong lại lần nữa xuất hiện, muốn ta điều tra 'Đằng Quang Vinh' . Còn có, xế chiều hôm đó chúng ta chứng kiến, Đằng Quang Vinh mang theo đầu Đường Phong, hơn nữa hắn vừa nhìn thấy chúng ta liền bỏ chạy..."


"Rất đơn giản. Bản thân các ngươi đều biết sẽ có tình báo giả, như vậy tất cả tình báo đều hướng về những phía khác nhau, ngược lại lộ ra quá đơn giản, không phù hợp với phong cách của huyết tự, sẽ bị Ngân Dạ nhận định ra ngay là tình báo giả. Nhưng nếu như nội dung hỗn tạp bất đồng, thậm chí mâu thuẫn lẫn nhau,vậy tình báo giả là đâu? Các ngươi sẽ cho rằng, trong những tình báo có nội dung mâu thuẫn, tất nhiên sẽ tồn tại tình báo thật. Vô luận tin vào cái nào các ngươi cũng sẽ bị lừa, vì đơn giản cả hai đều là giả."


"Rõ ràng tính toán đến loại trình độ này?"


"Đây cũng là chỗ đáng sợ của nhà trọ. Đùa bỡn các ngươi, lợi dụng tâm lý của các ngươi, xếp đặt thiết kế bẩy rập càng thêm khó giải, sinh lộ ẩn núp càng thêm sâu, sẽ đem các ngươi đẩy vào Địa Ngục Thâm Uyên. Vì làm cho cái tình báo giả nàythêm chân thật, liền xuất hiện hết thảy sự tình các ngươi chứng kiến về sau. Hơn nữa, Khang tấn nhìn thấy cái gọi là 'Đằng Phi Vũ " cũng là 'Tình báo giả' nhà trọ cấp cho các ngươi . Khẳng định là Quỷ không đầu đem hai con mắt của Đằng Phi Vũ gắn lên, cố ý cho Khang tấn nhìn thấy. Cho nên hắn nhìn thấy chỉ là 'Hé mặt' ."


"Vậy khi chúng ta nhìn thấy Đằng Quang Vinh cũng là quỷ giả trang sao?"


"Ta cho rằng, cũng có khả năng bị điều khiển tâm trí. Nhưng ta cho rằng còn có một khuynh hướng khác... Chính là cố ý cho các ngươi chứng kiến. Bởi vì các ngươi đến đấy điều tra, nên liền đem cái đầu của “Đường Phong” bỏ vào phòng Đằng Quang Vinh. Lúc ấy, hắn còn là một đứa nhỏ cho nên sợ tới mức hồn phi phách tán. Vì vậy, hắn cầm một cái túi nhựa, đem người đầu cất vào, muốn mượn cơ hội nào đó ném đi. Đầu người kia cũng không chảy máu, không có mùi hôi, cũng không kỳ quái, đoán chừng là quỷ không đầu đã an bài như vậy, nếu không thời điểm mới gặp mặt sẽ bị hai người ngửi thấy mà mò ra."


"Nhưng Đằng Quang Vinh vì cái gì trông thấy chúng ta lại bỏ chạy?"


"Hắn trốn là chuyện đương nhiên. Bởi vì, trong mắt hắn, các ngươi là 'Cảnh sát' . Ngày 1 tháng 4, các ngươi tới nhà Đằng Phi Vũ với danh nghĩa cảnh sát, đoán chừng Đằng Quang Vinh ở trong phòng, vụng trộm thấy được các ngươi. Hắn nghĩ rằng mang theo một khỏa đầu người, lại thấy ‘cảnh sát’ chạy tới, tâm tư ngây thơ của hài tử rất có thể nghĩ rằng, 'Cảnh sát thúc thúc khẳng định biết rõ ta đang cầm đầu người, muốn tới bắt ta rồi, tự nhiên hắn sẽ dốc sức liều mạng mà chạy. Thời điểm bị ngã, cái đầu rơi ra thì bị các ngươi nhìn thấy, các ngươi liền lập tức bỏ chạy. Rồi về sau quỷ không đầu xuất hện mang Đằng Quang Vinh đi. Ta đoán chừng, hắn rất có khả năng đã bị quỷ không đầu sát hại."


"Rõ ràng là như thế sao?"


"Bởi như vậy, ý nghĩ 'Đằng Quang Vinh' là ma chặt đầu trong đầu các ngươi lại càng thêm ấn tượng, cho dù các ngươi tự nói với mình rằng có thể là tình báo giả, nhưng dưới tình huống tận mắt nhìn thấy, khó có thể không bị rung động. Huống chi sau đó Đằng Quang Vinh mất tíchkhông phải sao?"


"Đúng, ngươi nói đúng." Ngân Vũ lúc này không ngừng đánh vào đầu mình, vì cái gì lại hoàn toàn không nhìn ra?


Mình và Ngân Dạ, hoàn toàn bị nhà trọ đùa bỡn trong lòng bàn tay!


"Ngươi cũng đừng quá khổ sở, cái huyết tự này độ khó chính xác rất cao, nhìn không ra cũng là điều bình thường."


Cái gọi là kẻ trí nghĩ đến ngàn điều tất vẫn có điều bỏ qua, kẻ ngu ngàn lo cũng có được một. Càng là người thông minh, càng dễ trúng loại bẫy rập này. Bởi vì bọn họ sẽ đem tình huống suy nghĩ rất phức tạp, ngược lại đối (với) tình báo giả lại càng thêm tin tưởng.


Lý Ẩn cảm giác đây là nhà trọ cố ý, là huyết tự chuẩn bị cho Ngân Dạ cùng Ngân Vũ. Bởi vì trí tuệ siêu cao của hai người bọn họ, ngược lại sẽ bị nhà trọ lợi dụng.


Lý Ẩn so với bất luận kẻ nào đều tinh tường. Huyết tự xuất hiện Quỷ hồn tuy khủng bố, nhưng sơ vớibản thân khủng bố của nhà trọ, căn bản chính là khác nhau một trời một vực.


Nơi mà quỷ hồn không cách nào tiến vào, bản thân nó lại càng là tồn tại kinh khủng!


"Đương nhiên, nhà trọ cũng không phải không cho các ngươi tiếp xúc với tình báo thật.'khu Bạch nghiêm ' có lẽ chính là tình báo thật, nhưng bản thân Lâm Phi lại chết ngay trong khu Bạch Nghiêm, ngược lại làm các ngươi nghĩ rằng tình báo này có quá mức trắng trợn. Trong lòng các ngươi khẳng định sẽ hoài nghi đây có phải là tình báo giả? Vì tình báo này quá mức dễ dàng thu được."


Hoàn toàn chính xác. Ngân Vũ cũng rất hoài nghi tình báo này có đúng không, bởi vì nó lộ ra quá trắng trợn, đơn giản điều tra một chút là có thể tra ra khu Bạch Nghiêm. Không chỉ có như thế, bản thân khối khăn tay kia, nàng cũng hoài nghi là bẩy rập của nhà trọ.


"Sau đó, nhân vật 'Doãn tuấn hiền' xuất hiện. Bởi vì liên quan tới nam nhân mô phỏng, mọi mối liên hệ với Lệ Hinh các ngươi đều không bỏ qua. Vì vậy, quỷ không đầu lấy thân phận là bạn trai người hàn quốc xuất hiện. Vì sao lại là người Hàn Quốc? Bởi vì, như vậy các ngươi không thể nào thẩm tra thân phận của hắn. Hơn nữa, Doãn tuấn hiền tự xưng trước mắt không nghề nghiệp, không có địa điểm công tác lại càng không dễ xác định nhân vật này có tồn tại hay không. Dù sao muốn có việc làm..., giống nhau sẽ cần CMND. Doãn tuấn hiền dùng thân phận là người yêu dị quốc, nói Lệ Hinh không muốn công khai mối quan hệ, cũng bởi vì căn bản chẳng có người này. Trên thực tế có bạn trai dị quốc bây giờ cũng không phải của hiếm, ai cần phải làm như vậy. Kỳ thật, Quỷ hồn hoàn toàn có thể biến ra một thân phận hoàn mỹ mà xuất hiện, sẽ càng làm cho các ngươi tin tưởng không nghi ngờ. Nhưng, một là vì cân đối độ khó huyết tự, hai chính là, đối với các ngươi mà nói, cái thân phận bạn trai Hàn Quốc chưa thể xác định này, ngược lại không giống như là bẩy rập nhà trọ bố trí."


"Tôn Tĩnh hiên cũng giống như vậy. Hắn tự xưng là người nơi khác tới làm công , không có hộ tịchbản địa..."


"Đúng, điểm lẫn lộn này, cho các ngươi không cách nào điều tra hộ tịch, lại càng thêm không thể xác nhận người này có tồn tại hay không. Nhân vật Tôn Tĩnh hiên này, cũng không tồn tại. Mặt khác, ta đoán chừng, Lưu tử thịnh cùng Lệ hinh khả năng thật sự tồn tại mối quan hệ nam nữ không thể nói cho ai biết. Lệ hinh xin nghỉ ngày lễ tình nhân là vì muốn đem kính tặng cho Lưu tử thịnh. Nghĩ đến, chắc là Lưu tử thịnh nói cho nàng biết mình bị cận thị. Nếu không nàng như thế nào lại biết? Bởi vì độ cận của hai người giống nhau, nên cũng không cần mang Lưu tử thịnh đi đo thuỷ tinh thể. Nói cách khác, ngày hôm đó xin nghỉ phép chính là muốn ở cùng một chỗ với Lưu Tử Thịnh."


"Vậy Lưu tử thịnh mất tích, cũng là quỷ không đầu giết chết hắn để làm chúng ta lạc lối?"


"Đúng chính là vì muốn các ngươi càng thêm hoài nghi Lưu tử thịnh. Khiến cho manh mối thêm hỗn loạn, không biết tình báo nào là thật là giả.'Doãn tuấn hiền'đề cập với các ngươi , hắn và Lệ hinh có quan hệ yêu đương càng làm cho các ngươi thêm ấn tượng về tình báo giả này. Lại thêm tin đồn Lưu tử thịnh và Lệ hinh có quan hệ mập mờ, ít nhất bọn người Liên thành, Hoàng Phủ sẽ có hoài nghi ở trình độ nào đó."


"Cho nên liền giết chết Lưu tử thịnh sao?"


"Ân, đoán chừng là vậy."


Trên thực tế, Lý Ẩn cũng không biết, nguyên nhân thực sự Lưu tử thịnh bị giết. Đó chính là hắn phát hiện một con mắt của Doãn tuấn hiền cực giống Lệ hinh. Trên thực tế con mắt đó của Lệ Hinh chính là con mắt phải của nam tử mô phỏng, giờ đổi thành con mắt phải của Doãn Tuấn Hiền.


Nghĩ đến thực là xấu hổ. Trong sáu người, rõ ràng Y hàm là người có chỉ số thông minh bình thường, lại phát hiện ra vấn đề ngũ quan trước tiên.


Nếu như Ngân Dạ và Ngân Vũ đem sự việc nghĩ đơn thuần đi một chút, xem ảnh chụp người chết nhiều lên, thì có thể phát hiện vấn đề này rồi. Y hàm chính là vì không có việc gì nên mới lấy ảnh chụp ra xem, ấn tượng khắc sâu đậm, mới có thể nhìn ra.


Mà Lưu tử thịnh phát hiện vấn đề với con mắt của Doãn Tuấn Hiền, vì vậy đêm hôm đó mới theo dõi hắn, đi tới nhà trọ chỗ Lệ hinh. Sau đó bị "Doãn tuấn hiền" phát hiện, kết quả tự nhiên là...


"Lý Ẩn, còn chuyện cái khăn tay LD thì sao? Vì cái gì Trương sóng thụy không bị giết chết? Ngươi nói Tôn Tĩnh hiên cũng là quỷ không đầu, vậy tại sao lại giết Thẩm Hoa vì cầm được chiếc khăn, nhưng lại đem khăn tay mang đến cho chúng ta?"


"Trương sóng thụy không bị giết, là vì nhà trọ hạn chế năng lực cảm ứng của quỷ không đầu, không cách nào hoàn toàn giám sát và điều khiển hành vi của sáu nạn nhân khi còn sống. Cho nên, Trương sóng lăng đem khăn tay giao cho đệ đệ Trương sóng thụy, Lâm Phi đặt khăn tay ở bàn làm việc trong trường học, đều không bị phát hiện. Về phần Tôn Tĩnh hiên xuất hiện, là vì lúc đó các ngươi đã tìm được khăn tay. Đã như vầy, còn không bằng xuất hiện rồi cố gắng tham gia vào kế hoạch điều trađể có thể tùy tâm nắm giữ tiến độcủa các ngươi, một khi chạm đến hạch tâm, sẽ thủ tiêu. Nhà trọ có lẽ cho con quỷ này khá nhiều hạn chế, nhắc nhở chưa đủ nhiều, thì tuyệt đối không thể giết người. Thời điểm Ngô chân Thực tới quán rửa ảnh, tên làm công kia mới bị sát hại, cũng là vì chạm đến manh mối hạch tâm. Hủy diệt máy tính cũng là nguyên nhân đó. Mặc dù ảnh đã làm rồi có thể xỏa bỏ, nhưng chỉ cần hao tâm một chút thì vẫn có thể khôi phục lại, cho nên dứt khoát làm hỏng ổ cứng HDD luôn. Trừ phi, phát hiện manh mối hạch tâm. Tỷ như, Y hàm..."


"Nàng chính là vì phát hiện ra chân diên mục của nam nhân mô phỏng ..." Ngân Vũ cầm những mảnh vỡ của ảnh chụp đang cầm trên tay, lại nhìn cửa phòng giải phẫu một chút nói: "Lúc ấy nàng đi WC cũng là muốn đem chuyện này nói cho ngươi biết?"


"Ân. Đúng vậy. Y hàm lúc ấy sở dĩ vào WC liên lạc với ta để thông báo về tin tức kia, nhưng nàng lại không muốn cho Liên Thành biết. Bởi vì nàng cảm giác được, nếu như ngũ quan trên đầu người bị lẫn lộn như vậy, chỉ sợ số lượng đầu người sẽ có hạn. Vì vậy, nàng không muốn đem chuyện này nói cho Liên Thành. Nàng nghĩ muốn một mình đoạt được đầu người. Cho nên mới tránh Liên Thành và Doãn tuấn hiền. Đồng thời, không nói cho ngươi và Ngân Dạ biết, nguyên nhân vì nàng muốn độc chiếm đầu người, mà nói cho ta biết, để ta phân tích, tìm ra phương pháp cho nàng lấy đầu người."


"Nhưng trước lúc chết, nàng biết rằng chính mình không còn chút kỳ vọng nào nữa mới quyết định nói chuyện này cho Liên Thành." Ngân Vũ bỗng nhiên rất cảm khái nói: "Nhân tính thực là phức tạp. Một phút đồng hồ trước còn mặc kệ sống chết của trượng phu, sau một phút  lại liều chết đưa manh mối cho hắn. Mặc dù nàng nói chưa hết nhưng ta đã đoán được nàng muốn nói gì. Nàng nói rất đúng: 'Sáu khỏa đầu người, trên cổ ma chặt đầu!' "


"Ân, ta nghĩ, hẳn là như vậy."


Lúc này, Thâm Vũ ngược lại, hít một hơi lạnh.


"Lý Ẩn, người nam nhân này thật đáng sợ. Rõ ràng có thể đem hết thảy suy tính ra!"


Nàng nhìn về phía bức họa vừa vẽ, là hình ảnh của Lý Ẩn cùng Kha Ngân vũ. Lý Ẩn đang cầm điện thoại nói, mà Kha Ngân vũ đang cầm tấm ảnh nam tử mô phỏng, so sánh với ảnh chụp của sáu nạn nhân.


Mặt khác, Thâm Vũ đang gắt gao cầm cái khăn tay LD trong tay. Chính là cái khăn có dính vết máu, nhưng vết máu thật ra là của Mộ Dung Thận. Ngay từ thời điểm ban đầu nàng đã vẽ ra tất cả chân tướng. Vìđem Ngân Dạ và Ngân Vũ đẩy vào tuyệt lộ, nên mới để Mộ Dung Thận đi trộm toàn bộ khăn tay của sáu người chết. Nhưng hiện tượng linh dị không liên quan tới huyết tự và hộ gia đình thì không có khả năng vẽ ra, cho nên khăn tay của Trương Sóng Lăng và Lâm Phi nàng không cách nào biết được, nên cũng không thể trộm hết toàn bộ.


Vết máu kia là Mộ Dung Thận trong lúc trộm khăn tay, không cẩn thận để ngón tay bị vật nhọn đâm vào, nên mới dính một ít máu lên khăn tay. Bởi vì vết máu quá nhỏ nên chính hắn cũng không phát hiện ra. Sau khi kiểm nghiệm khối khăn tay mới phát hiện chính là máu của mình lưu lại. Không nghĩ tới lại bị quỷ không đầu cầm trở về.


Tuy nhiên không phải nhóm máu O chỉ một mình Mộ Dung Thận có, hơn nữa lúc ấy Mộ Dung Thận cũng đeo bao tay. Nhưng vì cẩn thận để đạt được mục đích, Thâm Vũ vẫn quyết định hủy cái khăn tay kia đi. Dù sao nói khăn tay đã thất lạc, đổ cho quỷ cũng không ai biết.


"Lý Ẩn, người nam nhân này, nhất định phải chết! Nhất định!"


Thâm Vũ hạ quyết tâm, không tiếc hết thảy thủ đoạn phải giết chết Lý Ẩn! Hắn còn sống, có uy hiếp quá lớn với nàng.


Lúc này, Hoàng Phủ Hác đang ở bên trong tầng hầm kinh tâm động phách không thôi.


Quỷ không đầu sau khi đem tất cả hồi phục lại như cũ, liền đem đầu của mấy thành viên đoàn ma thuật bỏ vào rương. Lúc này hắn đang quay lưng lại phía sáu khỏa đầu người.


Cơ hội chỉ trong một chớp mắt!

 Hoàng Phủ Hác cắn răng, bật nắp rương nhảy về phía sáu khỏa đầu người!