9/02/2016

Posted by Unknown |


Ngô Chân thực cẩn thận so sánh với trí nhớ trong đầu, không thể nghi ngờ chính là hắn!


Lập tức hai chân nàng run lẩy bẩy, như thế nào lại trùng hợp như vậy? Không, cái này có thể gọi là trùng hợp sao?


Trước mắt, phòng chụp ảnh vẫn đang đóng cửa. Không bao lâu...


Bỗng thanh âm xương cốt vỡ vụn truyền vào trong tai Ngô Chân Thực! Ngay  trong khoảnh khắc đó, cửa bỗng nhiên mở ra, một cánh tay cầm lấy cái đầu người đầy máu me đưa ra ngoài!


Ngô Chân Thực bị dọa tới hồn phi phách tán, lập tức quay đầu lại hướng phía cửa liều mạng chạy! Không những thế nàng vừa chạy vừa hô to: "Cứu mạng, cứu mạng ah!"


Nhưng những người xung quanh chỉ nhìn nàng, sau đó quay đầu đi nơi khác, tiếp tục công việc của mình.


"Cứu mạng ah, cứu cứu ta, có người muốn giết ta!"

 Ngô Chân Thực không ngừng chạy, hô tới khàn cả giọng, nhưng người chung quanh hoàn toàn chẳng để ý. Nhân tính con người trong xã hội ngày nay, chính là lạnh lùng, ích kỷ như vậy.


Ngô Chân Thực chạy liên tục qua ba bốn con phố, không dám dừng lại. Lúc này đã cách nhà rất gần rồi.


Rốt cục, chạy đến trước nhà, nàng kéo cửa xông vào sau đó khóa trái lại. Rồi chạy vào phòng khách nhấc điện thoại bấm 110.


Không lâu sau, cảnh sát liền chạy đến.


Ở trong tiệm ảnh, phát hiện thi thể không đầu của nam nhân viên. Không chỉ như thế, máy tính cũng bị phá hư hoàn toàn.


Vụ án này tất nhiên Mộ Dung Thận là người đầu biết đầu tiên, hắn liền thông tri cho bọn người Ngân Dạ.


"Máy tính bị phá hư không thể nào sửa được sao?" Mộ Dung Thận nhìn máy tính bị hỏng nói với nhân viên kỹ thuật: "Có lẽ bên trong có manh mối rất trọng yếu."


Tên nhân viên kia vẻ mặt đau khổ nói: "Không được rồi, ổ cứng HDD bị hư hao triệt để, không thể nào khôi phục."


Bị phá hư như thế, càng làm cho Mộ Dung Thận khẳng định, bên trong chắc chắn có manh mối về sáu khỏa đầu người.


Mà giờ này, Ngân Dạ cùng Ngân Vũ đang ở phòng thí nghiệm trường cao trung Phong Thụ, nơi Bạch Tĩnh bị sát hại. Phòng thí nghiệm này là hiện trường vốn được bảo hộ , nhưng lại không có nhân viên cảnh sát trông coi. Rất tự nhiên, là nhà trọ cấp tiện lợi cho bọn hắn.


Bất quá Ngân Dạ cho rằng, khả năng đầu của Bạch Tĩnh giấu ở nơi này không cao. Nhưng nơi nào có khả năng xuất hiện đầu người, bọn hắn đều phải thử một lần. Tuy qua ngày hôm nay, thời gian vẫn còn lại mười hai ngày, nhưng càng về sau manh mối lại càng ít.


Tìm thời gian rất lâu, đều không phát hiện được tung tích đầu người. Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, khả năng đầu người ở đây cực thấp, cảnh sát khẳng định đã tìm tòi. Nhưng có thể do nhà trọ gây ảnh hưởng, nên cảnh sát vẫn chưa tìm ra. Ngân Dạ đánh cuộc vào hy vọng nhỏ bé mong manh này, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.


"Tìm không thấy." Ngân Dạ cuối cùng chỉ có thể tuyên cáo thất bại. Mà lúc này, chuông điện thoại di động vang lên. Là Mộ Dung Thận nhắn tới một tin tức ngắn.


"Cái gì? Lại có người bị Ma chặt đầu Sát rồi hả? Người báo án là Ngô Chân thực?"


Ngân Dạ nhìn đoạn tin tức này, có chút không dám tin vào hai mắt của mình. Ma chặt đầu giết nhiều người như thế, nhưng lại không tổn thương hộ gia đình? Chẳng lẽ bởi vì chưa ai cầm được đầu người nên mới thế sao?


Cũng đúng, không có đầu người, cho dù ma chặt đầu không động thủ, trở về nhà trọ đồng dạng cũng chết.


Lúc này,điện thoại của Ngân Vũ, cũng nhận được tin nhắn nội dung tương tự.


Bất quá, trước mắt cảnh sát đang điều tra vụ giết người này. Hơn nữa, căn cứ vào lời nói của Mộ Dung Thận, cảnh sát đem vụ án này và vụ của Lam Kỳ cùng một chỗ điều tra.


Tạm thời, không thể tiếp cận Ngô Chân Thực, người bên cạnh Lam Kỳ được. Nếu không, rất dễ bị cảnh sát chú ý tới. Mặc dù cảnh sát coi bọn họ như người không liên quan, nhưng trực tiếp xuất hiện mà nói..., vẫn bị chú ý đi.


Mà lúc này, Khang tấn đã được thả ra.


Trước đó tại quán bar Tay Trái, tra ra Khang tấn cùng Đằng Phi Vũ có quan hệ đồng tính luyến, hơn nữa rất nhiều người chính mắt trông thấy, hai người phát sinh cãi vã, thậm chí Khang tấn còn nói, hận không thể giết Đằng Phi Vũ. Bởi câu nói đó mới làm cho hắn bị bắt. Nhưng thời điểm Thẩm Hoa tử vong, hắn lại có chứng cứ hoàn mỹ, bởi vì lúc ấy hắn đang ở ngay cục cảnh sát. Bất quá, vì bài trừ khả năng bắt trước gây án, trải qua đối chiếu thẩm tra tỉ mỉ, xác định Thẩm Hoa chính xác bị ma chặt đầu sát hại.


Bởi vậy, đêm qua Khang Tấn được thả ra. Hắn vừa ra ngoài liền nghe tin Đằng Quanh Vinh mất tích.


Lúc này hắn đang nằm trong nhà. Chợt bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, vội vàng đi ra, liền thấy đứng ở ngoài là Liễu Bân. Còn chưa kịp nói chuyện, Liễu Bân một quyền đánh tới!


"Tên hỗn đản này, ăn quả đấm!" Nói xong Liễu Bân tiến vào trong đóng cửa lại, nhanh chóng xông lên, nắm chặt cổ áo Khang tấn, nổi giận mắng: "Ngươi có phải là người hay không? Ngươi muốn muội muội ta bây giờ sống như thế nào?"


"Ta biết, nhưng ta và Phi Vũ thật tâm yêu nhau, mặc ánh mắt thế tục cho rằng chúng ta không bình thường cũng chẳng sao cả." Khang Tấn bị đánh còn nói năng đầy lý lẽ hùng hồn: "Còn có, Phi vũ không phải ta giết, ngày hôm đó ta chỉ là uống say nói nói nhảm, về sau chúng ta đã hòa giải rồi. Chúng ta..."


"Ngươi im ngay!" Liễu Bân lại một quyền đánh vào bụng Khang tấn, hắn rít gào: "Chân tâm yêu nhau? Biệt buồn nôn! Ta thề vô luận là ai dám tổn thương Tiểu Hân, ta tuyệt đối không buông tha cho hắn! Coi như Thiên Vương lão tử, cũng phải ăn một quyền của ta!"


Khang tấn bỗng nhiên bắt lấy cánh tay của Liễu Bân, đánh lại hắn một quyền, quát: "Ngươi im miệng cho ta! Đúng, ta là thực xin lỗi muội muội của ngươi, cho nên mới để ngươi đánh ta hai quyền, nhưng ta cho ngươi biết Liễu Bân, Khang tấn ta cũng không phải bọn hèn nhát! Chính là ngươi đánh chết ta, ta cũng minh xác nói cho ngươi biết, ta yêu phi vũ! Ta chân tâm yêu hắn!"


Nghe một người nam nhân trắng trợn tuyên bố yêu em rể mình, Liễu Bân cảm giác rất là buồn nôn. Hắn như thế nào cũng không nghĩ tới, người em rể ngày xưa trầm ổn tỉnh táo như vậy lại là (GAY)!


Liễu Bân nhìn Khang tấn trước mắt, giờ phút này lửa giận lại càng lớn, em rể rõ ràng lưng cõng muội muội, lại cùng người nam nhân này... Chỉ là nghĩ tới cũng muốn nổi da gà!


"Mà thôi. Ta muốn đi tìm Quang Vinh, không cùng ngươi nói lời vô nghĩa! Nghe đây, về sau đừng để ta nhìn thấy ngươi, nếu không gặp một lần đánh một lần!"


Sau đó Liễu Bân ra khỏi cửa, hùng hổ sập cửa thật mạnh!


Quang Vinh mất tích, Liễu Hân liền đi báo cảnh sát. Bởi vì nàng là người nhà của nạn nhân trong vụ án ma chặt đầu, nên cục cảnh sát cũng rất xem trọng vụ này, nhanh chóng lập án điều tra. Mà căn cứ theo lời nói của nàng, lúc ấy nàng dẫn nhi tử ra cửa hàng mua đồ, mà nhi tử từ trong phòng lấy ra một túi nhựa màu hồng. Lúc ấy nàng có hỏi bên trong là gì, nhưng nhi tử không trả lời.


Đoạn lời chứng này, hoàn toàn không được chú ý. Lúc đó Liễu Hân cũng không ngửi được mùi máu tanh. Nếu như Đường Phong vừa bị ma chặt đầu giết hại không lâu, chắc chắn mùi máu sẽ rất nồng đậm, không riêng như thế, máu tươi cũng thẩm thấu ra bên ngoài túi ni long mà rơi trên mặt đất. Cho nên, phán đoán lúc đó Đường Phong bị sát hại, cũng được một khoảng thời gian.


Mộ Dung Thận cũng đem đoạn lời chứng này truyền đạt cho bọn người Ngân Dạ.


Người cuối cùng nhìn thấy Đường Phong là Ngân Vũ. Mà lúc sáng sớm Đường Phong đả thương Ngân Vũ trước khi bỏ chạy còn nói với nàng,nên đi điều tra Đằng Quang Vinh. Sau đó, thời điểm hoàng hôn đuổi theo Đằng Quang Vinh, liền thấy đầu của Đường Phong rớt ra từ trong bọc.


Nói cách khác, đại khái có thể suy đoán thời gian Đường Phong bị sát hại. Mộ Dung Thận bởi vì chưa thấy đầu người, hơn nữa cũng không tìm được thi thể Đường Phong nên không thể đưa ra thời gian chính xác. Bất quá tính toán, thời điểm nàng bị giết hẳn là buổi trưa.


Mà người sát hại Đường Phong đến cùng có đúng là Đằng Quang Vinh hay không? Tuy mọi biểu hiện thoạt nhìn, sẽ cảm thấy hung thủ là Đằng Quanh Vinh, nhưng cái này cũng có thể là bẩy rập được nhà trọ bố trí. Bởi vì nếu Đằng Quanh Vinh thực sự là ma chặt đầu, hơn nữa còn là quỷ thì sao có thể té ngã, làm cái đầu rơi ra? Nếu như ma chặt đầu là nhân loại, thử hỏi một đứa bé như thế nào có thể liên tục nhổ đầu của người trưởng thành xuống? Cũng không phải nhổ củ cải trắng a!


Phân tích như vậy, Đằng Quang Vinh rất có thể không phải ma chặt đầu. Mà Khang Tấn ngược lại rất khả nghi.


Bởi vậy, lúc này sau khi Liễu Bân rời đi không lâu, vợ chồng Hoa Liên Thành liền xuất hiện trước cửa nhà Khang Tấn.


Khang tấn đã từng nói, hắn ở trong nhà vệ sinh quán cafe, nhìn thấy Đằng Phi Vũ. Nói cách khác, trên thực tế rất có thể là U Linh của Đằng Phi Vũ – ma chặt đầu. Cái này cùng đề cập của Lam Kỳ có liên quan, bởi vì hắn rất có thể nhìn thấy trên tv hay báo trí ảnh chụp lúc còn sống của Đằng Phi Vũ.


Bởi vậy, xác định lời nói của Khang tấn là thật hay giả, càng thêm trọng yếu.


Bất quá, mặc dù Khang tấn xác nhận hắn nói thật, Đằng Phi Vũ đến tột cùng có đúng là ma chặt đầu hay không vẫn rất rất khó nói. Quỷ hồn có thể đơn giản biến ảo hình tượng, bởi vậy, biến thành Đằng Phi Vũ để mê hoặc hộ gia đình, cũng có nhiều khả năng.


Bất quá, xác định điểm này, như trước vẫn tương đối trọng yếu. Nếu như xác định chặt đầu ma là Đằng Phi Vũ, có lẽ là có thể có đối sách.


Đồng thời, căn cứ tình báo bên kia của Hoàng Phủ Hác, Tôn Tĩnh hiên nhặt được chiếc khăn tay kia ở phụ cận phố Nhân Nguyệt, gần nơi Đằng Phi Vũ bị hại. Bởi vậy, cũng cần điều tra, đến tột cùng Đằng Phi Vũ có đi qua khu Bạch Nghiêm, mua sắm qua lễ vật Giáng Sinh, rồi được tặng cái khăn tay kia hay không.


Liên thành tới trước cửa nhà Khang tấn, nhấn chuông. Nói thực ra, hắn có mở cửa cho bọn họ hay không cũng khó xác định. Kỳ thật, cảnh sát đã lấy khẩu cung của hắn, không cần phải tới thêm lần nữa. Thế nhưng Liên Thành cảm thấy tự mình đến xác nhận, vẫn ổn thỏa hơn.


Khang tấn mở cửa, nhìn thấy Liên thành cùng Y hàm đứng bên ngoài, bộ dáng không kiên nhẫn nói: "Lại là các ngươi? Tới làm gì?"


Liên thành tháy khóe miệng hắn bị thương thì cả kinh. Nhưng ngay sau đó Khang tấn liền đóng sập cửa lại.


Vô luận gọi hắn, khuyên bảo hắn như thế nào hắn cũng không mở cửa.


Dù sao lời chứng của Khang Tấn cũng đã có. Tới gặp hắn,chỉ là muốn thu hoạch thêm manh mối mà thôi.


Trước mắt, người bị hiềm nghi là ma chặt đầu gồm mấy người sau:


Người thứ nhất là Đằng Quang Vinh. Trong túi nhựa hắn mang theo rơi ra đầu của Đường Phong, hơn nữa khi Đường Phong còn sống cũng đề cập tới việc Đằng Quanh Vinh rất đáng nghi.


Thứ hai là U Linh Đằng Phi Vũ, có căn cứ chính xác từ Khang Tấn.


Người thứ ba là nam nhân được vẽ mô phỏng kia. Người này từng xuất hiện tại công viên Thanh Điền và nhà trọ nơi Lệ hinh ở, đều có người chính mắt trông thấy và ghi chép lại, mà Ngô Chân Thực lại càng là chứng cứ có sức thuyết phục, người này đã sát hại nhân viên làm việc tại cửa hàng chụp ảnh.


Thứ tư là Lưu Tử Thịnh, trước mắt đang không biết hạ lạc của hắn. Lưu tử thịnh rất có thể là tình nhân của Lệ Hinh, mà hôm nay lại mất tích không có dấu vết, càng nâng thêm trình độ hiềm nghi.


Tống hợp lại xem xét, dần sinh ra một khả năng.


Chặt đầu ma, chẳng lẽ không chỉ là một người? Hoặc là, có phân thân?


Không, xác thực mà nói, không chỉ có một con quỷ sao?


Nhưng mà, Đằng Quang Vinh và Lưu tử thịnh đều mất tích, Vong Linh Đằng Phi Vũ đi đâu mà tìm? Nam tử được vẽ mô phỏng kia, ngay cả tên cũng không biết, làm sao tra.


Cảnh sát đã phong tỏa giao thông những đoạn đường phụ cận tiệm rửa ảnh, bắt đầu điều tra tìm kiếm nhân chứng, chứng cứ.


Mà nguyên nhân người kia bị sát hại, căn cứ lời chứng của Ngô Chân Thực, có một khả năng, là do bức ảnh.


Ảnh chụp lưu trong máy tính cũng bị há hư. Nói cách khác, trong máy vi tính có một đồ vật mà không muốn hộ gia đình nhìn thấy. Từ điểm này để phán đoán, rất có thể là ảnh chụp.


Nói cách khác, ảnh chụp của Lam Kỳ chính là manh mối trọng yếu.


Tuy trong di vật của Lam Kỳ cũng có vài bức ảnh chụp, nhưng đại đa số đều là cảnh trước khi Bạch Tĩnh chết.


Lam kỳ chết rồi, tên nhân viên kia cũng đã chết. Còn là chết không đối chứng, hiện tại không thể tra được bất luận một manh mối nào. Đầu người ở nơi nào, vẫn như cũ chưa tra được tung tích.


Điều cần làm trước mắt chính là tra ra hạ lạc của Đằng Quang Vinh và Lưu Tử Thịnh.




Ngày kế tiếp, trọng điểm điều tra của sáu người là truy tìm tung tích hai người kia, và điều tra xem ảnh chụp của Lam Kỳ, có khả năng lưu lại manh mối nào không.


Bất quá, căn cứ vào lời chứng của Ngô Chân Thực, người hiềm nghi lớn nhất chính là nam tử được vẽ mô phỏng.


Chỉ là, một không thể xác định Ngô Chân Thực là người hay quỷ, hai cũng không thể xác định... Ngô Chân Thực có bị tu sửa trí nhớ qua hay không. Quỷ tu sửa trí nhớ con người đơn giản như ăn cơm uống nước.


Vào ban đêm, Ngân Vũ lại nhận được cú điện thoại kia.


"Như thế nào? Vô kế khả thi? Không có trợ giúp của ta, các ngươi nghĩ sống sót, lại là một việc cực kỳ gian nan. Dù như vậy, cũng không muốn tiếp nhận điều kiện của ta sao?"


Ngân Vũ nắm chặt điện thoại trong tay, trên mặt không chút huyết sắc.


"Ngươi muốn nói, ca ca tôn thờ tà giáo, coi ta là 'Hắc Tâm ma " nên mới muốn ta tiến vào nhà trọ? Nhưng hắn làm cách nào để biết được nhà trọ tồn tại hay không?"


"Ngươi đã quên sao? Cha mẹ ngươi, cũng đã từng là một hộ gia đình. Từ tin tức này điều tra ra, cộng với trí tuệ của ca ca ngươi chẳng lẽ lại không tìm ra. Về phần cái chết của Diệp Phàm Thận..."


"Im ngay." trong mắt Ngân Vũ hiện lên một tia tàn khốc: "Ngươi không có tư cách gọi thẳng danh tự của A Thận."


"Tùy ngươi. Ngươi chỉ cần đi điều tra một phen là có thể biết rõ, người giết người ngươi yêu chính là Kha Ngân dạ, ca ca ngươi. Hắn đem ngươi tiến nhập nhà trọ, còn giết người thương của ngươi, ngươi còn có thể nhẫn nhịn sao? Đại khái ngươi hãy giết hắn đề đổi lấy cơ hội sống sót đi. Ta sẽ đưa cho ngươi bức họa, chắc chắn ngươi sẽ tìm thấy đầu người."


"Trong đầu ngươi đang tính cái gì, ta rất rõ ràng. Nhưng ta cho ngươi biết, mơ tưởng. Ta nhất định sẽ điều tra ra ngươi là ai , ngươi cho rằng, có được 'Năng lực " này sau đó đùa bỡn chúng ta, là một chuyện rất vui sướng sao?"


Đầu bên kia điện thoại, nhất thời trầm mặc.


"Ta cho ngươi biết. Ta tuyệt đối sẽ không làm như ngươi mong muốn, hành động giống như con rối, ta sẽ không để cho ngươi vừa lòng đâu! Tuyệt đối không!"


"Vậy sao?"


Ngồi trên xe lăn, đối mặt là giá vẽ, thiếu nữ đang cầm điện thoại đã được sửa chữa, hai con ngươi lộ ra thần sắc hung tàn: "Bởi vì... Ta là “Ác ma " đúng không? Đối với các ngươi, những người sống trong một thế giới xinh đẹp mà nói, ta chỉ là một ác ma dơ bẩn và xấu xí mà thôi. Đúng không?"


"Ngươi nói cái gì?"


"Nhưng ta sẽ chứng minh cho ngươi xem. Kỳ thật, những người sống ở trên đời này đều là 'Ác ma' !"


Sau khi nói xong, điện thoại liền dập máy.


Ngân Vũ cầm điện thoại, tiếp tục nhấn một dãy số. Lúc này đây, nàng muốn gọi cho Lý Ẩn.


Nàng muốn biết, chân tướng sự thật.



Cho dù đó là một chân tướng vô cùng tàn khốc...
Posted by Unknown |



Ngô Chân Thực vốn nghĩ là đi gặp mặt một nữ nhân, nhưng lại trông thấy một nam một nữ.


Bất quá, một nam một nữ này thoạt nhìn bộ dạng không phải người xấu, cho nên nội tâm nàng cũng có chút thả lỏng. Huống chi nơi này là công viên, tuy nhỏ nhưng có rất nhiều người, không lo lắng sẽ có huyện gì xảy ra. Nguyên nhân bởi vì ma chặt đầu, nên bây giờ mọi người đều tụm năm tụm ba ra ngoài, không mấy ai đi một mình.


"Ngươi chính là Ngô Chân Thực? Ngươi hảo, ta gọi là Kha Ngân vũ." Ngân Vũ đứng dậy nói: "Là người gọi điện thoại cho ngươi."


"Xin hỏi, vị kia là..." Ngô Chân Thực chỉ vào Ngân Dạ hỏi.


"Hắn... Là ca ca ta, gọi là Kha Ngân dạ."


Ngô Chân Thực gật đầu, sau đó, nàng hỏi: "Như vậy... Các ngươi nói quen biết Trương sóng lăng tiên sinh? Trùng hợp lại nhận thức Biện giáo thụ?"


"Nói là nhận thức kỳ thật.. " Ngân Dạ hồi đáp: "Chúng ta cùng đệ đệ của hắn ở chung một nhà trọ, cho nên mới biết."


Ngân Dạ nói lời này hoàn toàn là thật, không hề giả dối.


"Không phải chứ, cái này cũng quá..." Ngô Chân Thực lắc đầu, nói: "Được rồi, manh mối các ngươi đã nói là gì?"


"Ta nghĩ nên hỏi ngươi trước." Ngân Dạ đem Notebook mở ra hỏi: "Ngươi... Biết rõ manh mối liên quan tới cái chết của Bạch Tĩnh sao? Sự tình ngày 6 tháng 3 Bạch Tĩnh tới trường đại học Nhã Thực khu Bạch Nghiêm là nàng nói cho ngươi nghe sao?"


"Cũng không phải. Bởi vì ta cầm nhầm sách giáo khoangữ văn của nàng. Lúc đó ta tìm thấy trong đó có..."


Nghe Ngô Chân Thật tự thuật xong, Ngân Dạ đem điểm này ghi lại, tiếp tục hỏi: "Vậy trừ cái đó ra, ngươi không biết thêm điều gì nữa sao?"


Chạy tới nơi này, mà không kiếm thêm được chút manh mối nào? Ngân Dạ không cam tâm.


Trước mắt manh mối tuy rất nhiều, nhưng lộn xộn rất khó chỉnh hợp.


"Vậy ta hỏi ngươi, " bỗng nhiên Ngân Vũ đặt câu hỏi : "Bạn học của ngươi Lam Kỳ, trước khi hắn bị sát hại ngươi có thấy trên người hắn có một chiếc khăn tay mầu trắng, bên trên có thêu hai chữ cái LD?"


" 'LD' ?" Ngô Chân Thực nâng cằm nghĩ ngợi: "Không nhớ rõ. Hiện tạimọi người đều dùng giấy ăn, ai còndùng khăn tay."


"Trước khi Lam Kỳ chết có biến hóa đặc thù gì không?"


"Biến hóa...Đặc thù?"


"Đúng, ví dụ như, có đề cập với ngươi chuyện gì kiểu... linh dị hay không."


Nói đến đây, con mắt Ngô Chân Thực trừng tròn xoe, lập tức thốt ra: "Ngươi như thế nào lại biết!"


Ngân Dạ và Ngân Vũ nghe xong, tức khắc mừng rỡ! Không thể tưởng được lại tìm thấy manh mối trọng yếu như vậy!


"Hôm trước,thời điểmtan học, Lam kỳ chính xác có nói với ta... Hắn hỏi ta có tin trên đời này có quỷ hay không?"


Quỷ!


Trực tiếp đề cập tới chữ này, chẳng lẽ Lam Kỳ đã từng gặp mặt ma chặt đầu?


"Cái kia..." Ngân Dạ tiếp tục hỏi: "Hắn về sau còn nói gì nữa?"


"Lúc hắn nói những lời này sắc mặt có chút không đúng, không giống như một câu hỏi tùy tiện. Nhưng lúc đó ta cũng không để tâm. Hắn cũng không tiếp tục nói thêm điều gì..."


Ngân Dạ ghi chép trên bút ký, hơn nữa còn lấy bút đỏ khoanh tròn, xác nhận đây là tình báo cần chú ý!


Tầm quan trọng của tin tức này tự nhiên không thể nghi ngờ! Đây cũng là lần đầu xuất hiện có người trực tiếp đề cập tới "Quỷ" !


Mà xem bộ dạnghai người trịnh trọngnhư thế, Ngô Chân Thực có chút sợ hãi hỏi: "Ta nói... Chẳng lẽ, thật sự có quỷ sao? Không có khả năng?"


Đối (với) một người lớn lên trong khoa học giáo dục mà nói, muốn hắn tin trên đời này thực sự có quỷ, quả thực rất khó khăn.


"Cái này chúng ta cũng không rõ ràng lắm. Quỷ thần mà nói nhìn như Phiêu Miểu, nhưng trên thực tế cũng rất khó trả lời nó có tồn tại hay không." Ngân Dạ hỏi tiếp: "Bạch Tĩnh khi còn sống có nói chuyện với ngươi về chủ đề này không?"


"Không có."


"Vậy vừa rồi đề cập tới khăn tay, nàng có hay không?"


"Ân, không có. Bạch Tĩnh chưa bao giờ dùng khăn tay."


Vô luận như thế nào, đã lấy được manh mốiphi thườngtrọng yếu. Hiện tại, nên trọng điểm điều tra Lam Kỳ. Căn cứ tình huống đã biết trước mắt, Lam Kỳ là người cuối cùng gặp mặt Bạch Tĩnh. Đây cũng là nguyên nhân lúc trước hai người lựa chọn điều tra Lam Kỳ. Mà bây giờ Lam Kỳ còn đề cập tới Quỷ.


Ngân Dạ không khỏi bắt đầu hoài nghi, Lam Kỳ chết, rất có thể là nhà trọ muốn đề cao độ khó huyết tự mà hy sinh hắn! Bởi vì Lam Kỳ rất có thể nắm trong tay một tình báo nào đó trực tiếp tìm được sinh lộ!


Ví dụ như, hắn có lẽ chứng kiến ma chặt đầu đem đầu của Bạch Tĩnh giấu ở chỗ nào đó!


Địa điểmBạch Tĩnh bị sát hại, là ở phòng thí nghiệm trường cao trung Phong Thụ. Căn cứ vào lời chứng của Lam Kỳ, lúc đó Bạch Tĩnh kêu để quên đồ vật gì đónên mới chạy về trường học. Sau đó thi thể của nàng được bảo vệ tuần tra ban đêm phát hiện trong phòng thí nghiệm.


Có phải lúc đó Lam Kỳ trở về cùng Bạch Tĩnh? Mà rất có thể chính hắn là người trông thấy một màn Bạch Tĩnh bị giết hại. cũng biết đầu người giấu ở nơi nào, sợ hãi quá nên mới chạy về nhà! Nếu là như vậy, việc hắn nói dối cảnh sát cũng là điều bình thường, bởi vì chẳng có viên cảnh sát nào có khả năng tin tưởng hung thủ là một con quỷ!


Đầu người liền giấu ở trong phòng thí nghiệm trường cao trung Phong Thụ?


Khả năng này xác thực không thấp. Giấu ở hiện trường giết người, lợi dụng điểm mù tư duy của hộ gia đình, chính xác rất phù hợp với phong cách của nhà trọ!


Bất quá, điều kiện tiên quyết là... Đây không phải một tình báo giả.


Ngân Dạ nhìn Ngô Chân Thựctrước mắt, hắn cũng nhắc nhở chính mình, cô bé này không chắc là Ngô Chân Thực. Thậm chí, có khả năng Ngô Chân Thực chưa bao giờ tồn tại. Nếu, cô bé này là Quỷ hồn hóa thân, nói  với mình những tình báo giả mà nói..., rất có khả năng đánh vỡ sinh lộ huyết tự. Dù sao khả năng sinh lộ là do mộtđiều kiện đặc biệt cấu thành, một khi vi phạm điều kiện đặc biệt cũng sẽ bị giết.


Nhưng không cách nào chứng minh Ngô Chân Thực là người hay quỷ. Nàng cũng không cách nào tiến vào nhà trọ. Nên cho dù là tình báo giả, cũng cần phải kiểm tra một phen.


Lại không thể để bọn Hoàng Phủ Hác đi thử, vạn nhất phát hiện đầu của Bạch Tĩnh, bọn hắn tuyệt đối sẽ giấu đi. Sau đó đợi đến nửa đêm 0 giờ ngày 15 tháng 4, lấy ra  rồi chạy về nhà trọ!


Cùng lúc đó, tại cửa hàng hồng tinh, lầu ba, trước tủ chuyên bán kính mắt.


"Ân, đúng, " một nhân viên bán hàng cầm hóa đơn Hoàng Phủ Hác đưa tới, gật đầu nói: "Đích thật là được mua tại đây."


Lúc này Doãn tuấn hiền cũng vừa chạy đến. Hắn và ba người Hoàng Phủ Hác gặp mặt, Hoàng Phủ Hác giới thiệuhắn cùng Trương sóng thụy.


"Vậy ngươi có nhớ rõ vị tiểu thư tới mua kính mắt kia hay không?" Doãn tuấn hiền nói xong, liền lấy ra một tấm hình của Lệ Hinh.


"Ân, tiểu thư này... Ah, đúng rồi, đúng là nàng."


"Cái kính mắt nàng mua..."


"...Uhm, dường như nàng mua là để tặng cho ai, nàng mang kính cũ tới để đo số cho chính xác. Ân, có vấn đề gì sao?"


"Cặp kính mắt cũ kia thì thế nào?"


"Ân, về sau nàng lấy đi rồi."


Lúc trước, Hoàng Phủ Hác gọi điện tới cho Mộ Dung Thận đề cập một vấn đề. Lúc ấy Cảnh sát cân nhắc hung thủ là người quen của Lệ Hinh,cũng hoài nghi tới khả năng nàng có mập mờ với Lưu tử thịnh. Thời điểm điều tra hiện trường vụ án không phát hiện tờ hóa đơn này sao, không tới nơi này điều tra sao? Lệ Hinh không đeo mắt kiếng, mà mắt kính này độ cận khá lớn, nhất thiết lúc nào cũng phải đeo.


Bất quá, Mộ Dung Thận lại nói cho hắn biết, trên thực tế Lệ Hinh cũng bị cận nhưng nàng thường xuyên đeo kính áp tròng, độ cận của nàng cũng khá lớn.Chuyện này lúc khám tử thi mới phát hiện ra.Chuyện Lệ hinh bị cận, trong công ty dường như chỉ có Lưu tử thịnh cùng với bộ phận nhân sự phụ trách thông tin nhân viên biết mà thôi.


Mà số độ lại ăn khớp với độ cận của nàng. Nên cảnh sát không nghĩ rằng cái này là manh mối quan trọng, họ cho rằng Lệ Hinh có thể là cảm giác mang không quen kính sát tròng, muốn sử dụngkính mắt thông thường.


Nhưng đểđảm bảo an toàn, Hoàng Phủ Hác vẫn quyết định tới đây điều tra.


Nhưng theo lời của nhân viên bán hàng, Lệ Hinh mua kính mắt không phải cho mình, mà để tặng người khác!


"Ngươi xác thực không bị cận hả?" Hoàng Phủ Hác hỏi Doãn tuấn hiền đứng bên cạnh.


"Không có, không tin ta có thể đi đo mắt cho ngươi xem?"


Hoàng Phủ Hác cho rằng làm điều này cũng tốt.


Vì phòng ngừa nhân viên bán hàng là quỷ hóa thân. Hắn tự mình tiến vào trong phòng thử thuỷ tinh thể, giúp Doãn tuấn hiền kiểm tra thị lực. Kết quả, thị lực của hắn là 1. 2.


Bởi vậy mắt kính này hoàn toàn không phải mua cho Doãn Tuấn Hiền.


Như vậy, là ai đây?


Mà đúng lúc này, bỗng nhiên điện thoại reo vang, là Mộ Dung Thận gọi tới.


"Đại tin tức nha. Ha ha, cẩn thận điều tra mới phát hiện, Lưu tử thịnh rõ ràng bị cận thị! Thị lực của hắn là 0. 3.! Mà hắn cũng giống Lệ hinh mang kính sát tròng!"


Trùng hợp như vậy?


Mà chỉ số thị lực của hắn rất khớp với số độ Lệ Hinh đã mua, hơn nữa mắt kính đó còn là đồ để tặng?


Trước lễ tình nhân đi mua sắm lễ vật, ngày tình nhân lại xin nghỉ ở nhà... Chẳng lẽ, nàng định kính này tặng cho Lưu Tử Thịnh?


Dưới tình huống này, rõ ràng Doãn Tuấn Hiền bị nàng cho đội nón xanh (cắm sừng!).


Hôm nay, Lưu tử thịnh lại chẳng biết đi đâu!


Bất quá, Lưu tử thịnh đến tột cùng là người hay quỷ? Lệ hinh bị hắn giết chăng? Dù sao, ma chặt đầu cũng không nhất định phải là quỷ. Vô luận như thế nào, chuyện trọng yếu là phải tìm được Lưu Tử Thịnh.


Sau khi cúp điện thoại, hắn đi tớitrước mặt Hạ Tiểu Mỹ, nói: "Lưu tử thịnh bị cận thị, số đo này rất khớp với hắn."

  

Doãn tuấn hiền nghe xong Hoàng Phủ Hác nói, vẻ mặt không dám tin: "Ngươi nói cái gì? Lưu quản lý cùng A Hinh... Không có khả năng, A Hinh sẽ không đối với ta như vậy đâu!"


Khu Bạch Lâm.


Sau khi tạm biệt hai người Ngân Dạ cũng Ngân Vũ, Ngô Chân Thực nghĩ muốn đi lại một hồi. Dù sao kề bên đoạn đường này người cũng rất nhiều, không cần sợ hãi ma chặt đầu.


Trên thực tế, cho đến bây giờ nàng vẫn cảm giác rất không chân thực. Loại chuyện này, làm sao có thể phát sinh trên người mình đây?


Bỗng nhiên, đi tới đoạn gần trường học, ngang qua một tiệm chụp ảnh.


Nàng nhớ hôm trước, Lam Kỳ từng đi vào bên trong.


Vì vậy, nàng đẩy cửa đi vào.


Nam nhân bên trong thấy Ngô Chân Thực đi vào liền tiến tới hỏi: "Ngươi là bằng hữu của người kia a? Chính là người chết thứ bẩy?"


"Ân?"


Vụ án chặt đầu ma làm người người cực độ khiếp sợ, mà chủ cửa tiệm chụp ảnh này, dường như có xem qua báo chí, xác nhận nạn nhân từng là khách hàng của mình.


"Đúng, đúng đấy." Ngô Chân thực nhớ rõ hôm trước nàng đi vào sau Lam Kỳ, cũng nhìn thấy nam nhân này.


"Ai, " hắn thở dài nói: "Nghiệp chướng ah. Còn còn trẻ như vậy, làm sao lại... Được rồi, không nói tới cái này. Ngày hôm đó, không phải ngươi hỏi ta, hắn chụp ảnh gì sao. Kỳ thật hai ngày nay ta một mực do dự, có nên đi gặp cảnh sát đưa cho họ mấy bức ảnh đó không."


Ngô Chân Thực nghe xong, lập tức hỏi: "Ảnh chụp, làm sao vậy?"


"Kỳ thật, ngày hôm đó hắn mang ảnh chụpđến..."


Nói đến đây, bỗng nhiên cửa mở, người kia vội vàng nghênh đón nói: "Xin hỏi, là tới chụp ảnh sao?"


"Ân, " người đi vào là một nam nhân, nói: "Muốn chụp ảnh thẻ."


"Tốt, chờ một chút."


Sau đó hắn và nam nhân kia tiến vào phòng chụp ảnh. Ngô Chân Thực đứng chờ ở bên ngoài, nàng nghĩ thầm, mấy bức ảnh kia đến tột cùng là có vấn đề gì?


Lúc này bỗng nhiên, Ngô Chân Thực cảm giác rất kỳ quái.


Nam nhân vừa vào kia, dường như đã gặp ở đâu rồi?


Ở nơi nào đây?


Nàng không ngừng suy nghĩ, bỗng nhiên một gương mặt hiện lên trong đầu!


Người đó giống y hệt tên hiềm nghi được phác họa trong cái chết của người thứ tư, Lệ Hinh!