9/02/2016

Posted by Unknown |


"Cái gì?" Ngân Vũ khẩn trương, nàng lập tức truy vấn: "Nàng nói cái gì?"


"Lúc ấy, Ngân Dạ... Hắn..." đang nói đến đó, bỗng nhiên tiếng chuông cửa vang lên. Lý Ẩn vội vàng nói: "Ngân Vũ, chờ một chút!"


Sau đó hắn chạy đi mở cửa, đứng bên ngoài là Biện Tinh Thần!


"Biện Tinh Thần? Ngươi có chuyện gì?"


"Lầu trưởng." Tinh Thần: "Vừa rồi ta mới về nhà, nghe ca ca nói tới một chuyện… có liên quan tới ma chặt đầu."


"Cái gì?" Lý Ẩn vội vàng truy vấn: "Chuyện gì xảy ra? Ah, đúng rồi, vừa vặn Ngân Vũ gọi điện về, tiện thể nói cho nàng nghe."


Vì vậy, Lý Ẩn đưa di động tới bên tai Tinh Thần, nói: "Ngươi nói đi, chuyện gì."


"Là như thế này. Có một bạn học của Bạch Tĩnh liên hệ với ca ca ta, hỏi trước khi Bạch Tĩnh bị hại, đã từng đến trường đại học Nhã Thực khu Bạch Nghiêm, tham gia một buổi toạ đàm của ca ca."


"Ngươi nói cái gì?" Lý Ẩn sững sờ.


"Ca ca ta là giáo viên của Ưng Bác, hắn gọi là Biện Tinh Viêm. Ngày 6 tháng 3, Bạch Tĩnh đã từng tới đó nghe một buổi tọa đàm về kỳ thi Đại Học khoa học tự nhiên, ca ca ta là chủ giảng."


Bạch Tĩnh, cũng đi qua khu Bạch Nghiêm? Cùng với Lâm Phi. Vương Chấn Thiên và Lệ Hinh đồng dạng, đều có điểm giống nhau!


Nói cách khác, trong sáu người đã chứng minh có bốn người từng xuất hiện tại khu Bạch Nghiêm!


Bản thân Lâm Phi là ở khu Bạch Nghiêm, nhưng ba người khác lại không phải. Lý Ẩn lập tức hỏi: "Người kia là ai? Có nói danh tự không vậy?"


"Không có, bất quá điện thoại nhà ca ca có màn hình hiển thị, cho nên ta đã chép lại số điện thoại. Nghe ca ca nói, là nữ hài tử."


Ngân vũ cũng nghe được tất cả. Biện Tinh Thần hắn ở trong nhà trọ nói ra những lời này, có đủ độ tin cậy.


Sau đó, Tinh thần thông báo số điện thoại.


"Phải tìm được cô bé kia mau, có lẽ nàng còn biết một vài sự tình khác." Lý Ẩn nghĩ ngợi, cầm điện thoại, nói: "Ngân Vũ, việc vừa rồi nói sau, ngươi cùng Ngân Dạ ngay lập tức đi tìm người bạn học kia của Bạch Tĩnh điều tra đi."


Sau khi Lý Ẩn cúp điện thoại, tâm tình Ngân Vũ có chút buồn vô cớ, nàng chậm chạp đứng dậy.


Nàng thật sự không tin ca ca là người đáng sợ như vậy, hơn nữa, mặc dù ca ca yêu mình, bất quá với A thận lại là quan hệ tình địch, nhưng hắn sẽ không có khả năng giết hại A Thận đâu.


Ngân Vũ hiểu rõ ca ca hơn bất luận người nào.


Nhưng lời nói giở dang của Lý Ẩn..., làm nàng cảm thấy bất an. Hơn nữa, người thần bí kia rất khẳng định điều đó, chỉ sợkhông có lửa thì sao có khói. Nàng rất rõ ràng, mình tuyệt đối không có khả năng giết chết ca ca. Như vậy, tự nhiên nên làm bản thân mình tin tưởng ca ca đi...


Ngân Vũ lắc đầu, nàng quyết định tạm thời không thèm nghĩ nữa. Trước phải tra ra đầu người đã, ít nhất phải có hai khỏa rồi nói sau.


Nàng mở cửa, Ngân Dạ thấy nàng đi ra, hỏi: "Đã chuẩn bị xong?"


"Ca ca. Chúng ta có khả năng phải đi gặp bạn học của Bạch Tĩnh. Có lẽ cô bé có thể cũng cấp cho chúng tamanh mối trọng yếu."


Căn cứ số điện thoại Tinh Thần cung cấp, hai người nhấn số, chờ cũng không lâu lắm đầu dây bên kia nhấc điện thoại, thanh âm nữ hài tử vang lên: "Alô, tìm ai?"


"Xin hỏi, ngươi là bạn học của Bạch Tĩnh?" Ngân Vũ hỏi.


"Ân phải, ngươi là ai?"


Nên trả lời như thế nào? Lại dùng thân phận cảnh sát có chút không thích hợp, dù sao đã bị nhìn thấu một lần. Cho nên, Ngân Vũ chọn dùng thân phận bạn thân của người chết: "Bạn học của ngươi Bạch Tĩnh, cùng bằng hữu của ta, đều bị Ma chặt đầu Sát hại. Ta và giáo thụ Biện Tinh Viêm có quen biết, cho nên hắn nói cho ta số điện thoại của ngươi. Trên thực tế, ta cũng có một vài thông tin về ma chặt đầu, muốn cùng ngươi gặp mặt nói chuyện."


"Bằng hữu của Biện giáo thụ? Ngươi nói bằng hữu của ngươi bị Ma chặt đầu sát hại? Như thế nào lại trùng hợp như vậy?"


"Hoàn toàn chính xác. Bằng hữu của ta tên là Trương sóng lăng, nạn nhân thứ ba."


"Cái này... Ngươi thực sự có manh mối về ma chặt đầu? Vậy tại sao không báo cho cảnh sát?"


"Về điểm này, thật ra có nói cho cảnh sát họ cũng không coi trọng.”


Đối phương tựa hồ có chút do dự nói: "Cái kia, được rồi. Buổi chiều chúng ta gặp mặt. Ta gọi là Ngô Chân Thực, địa điểm gặp mặt ngay tại..."


Nói chuyện xong Ngân Vũ cúp điện thoại.


"Nàng đã đáp ứng." Ngân Dạ nhẹ nhàng thở ra: "Ta còn lo lắng lòng cảnh giác của nàng rất cao, sẽ không đáp ứng."


"Vô luận như thế nào, có nhắc đến manh mối về ma chặt đầu nàng sẽ muốn gặp chúng ta, huống chi người biết rõ nàng gọi điện cho Biện giáo thụ cũng chỉ có hắn, như vậy đủ để chứng minh chúng ta quen biết Biện Tinh Viêm."


Mà ánh mắt của Ngân Vũ nhìn về phía Ngân Dạ, là bối rối tràn đầy không biết giải quyết thế nào.


Nàng thật sự không muốn hoài nghi ca ca, nàng rất rõ ca ca vì nàng bỏ ra bao nhiêu, còn nhiều lần suýt nữa bị quỷ sát hại. Nhưng nếu người thần bí kia nói đúng, bởi vì Tín ngưỡng tà giáo nên ca ca mới dẫn mình vào nhà trọ mà nói...


Quan trọng nhất là, nếu quả thật chính ca ca là người giết A Thận...


Lúc trước, khi tiến vào nhà trọ, Ngân Vũ biết tương lai của mình sẽ phưu lưu bất định. Vì vậy nàng rất rõ ràng chuyện giữa mình và A thận là không có tương lai.


Trở thành một hộ gia đình, làm sao có thể gả cho A Thận!


Cho nên, nàng hạ quyết tâm.


Nàng chia tay với A Thận. Hi vọngchính mình có thể chặt đứt đoạn cảm tình này. Cho dù có thể sống sót, cũng không biết tới ngày tháng năm nào mới có thể rời khỏi nhà trọ. Vô luận như thế nào, nàng đều không muốn liên lụy tới A Thận.


Mà nàng đương  nhiên không có khả năng nói cho hắn lý do chia tay chính thức.


Ngân Vũ cũng biết việc này nhất định phải làm, cho nên nàng cần phảilàm thật nhẫn tâm.


"Thực xin lỗi, AThận, chúng ta chia tay đi. Ta nghĩ ta thực sự không thích ngươi."


Không tìm được lý do nào khác, chỉ có thể tạm dùng cái này mà thôi, Ngày xưa tình nồng mật ý, đến hôm nay lại trở thành tra tấn lớn nhất với Ngân Vũ. Mà khi A Thận lắng nghe nàng nói như thế, hắn cũng hoàn toàn ngạc nhiên, không hề tin tưởng.


Lúc ấy hắn chỉ nghĩ rằng Ngân Vũ đối với hắn có bất mãn, thế nhưng theo thời gian trôi qua, nàng đoạn tuyệt tất cả liên lạc với hắn. Một mực ở trong nhà trọ, thay đổi cả số di động.


Nàng biết rõ, nhất định phải làm như vậy.


Nhưng trong nội tâm Ngân Vũ vẫn còn một tia hi vọng. Nàng hi vọng có thể sống sótthông qua mười lần huyết tự, mà khi đó A Thận vẫn còn chờ đợi nàng, nàng có thể trở lại bên người A thận.


Lần huyết tự thứ nhất, cùng nàng chấp hành huyết tự có ba người, một người trong đó là Đường Văn Sơn, người bị chết trong lần chấp hành đầu tiên của Doanh Tử Dạ. Địa điểm là đêm khuya bên trong một sân bóng, kết quả bị một con quỷ thắt cổ không ngừng truy đuổi, Ngân Vũ cuối cùng phát hiện sinh lộ chính là tiến vào bên trong cầu môn. Con quỷ kia khi còn sống là thủ môn, nó không thể tiến vào lưới cầu. Kết quả lần đó chỉ còn nàng và Đường Văn Sơn còn sống.


Mà lần huyết tự thứ hai, là cùng Lý Ẩn, Ngân Dạ, tại hồ câu cá núi Diệp, nàng không tiếc dùng thi thể của một hộ gia đình, tránh được ác quỷ trong nước giết chóc. Một lần đó, nàng cơ hồ cảm giác mình không thể chống đỡ nổi. Nhưng nghĩ tới tương lai với A Thận được ở cùng một chỗ, nàng cắn răng kiên trì.


Nhưng mà sau đó, tháng 9, cùng thời điểm Ngân Dạ thực thi huyết tự, truyền tới tin dữ.. A Thn treo cổ mà chết. Mặc dù không lưu lại di thư, nhưng cảnh sát xác định, là tự tử không thể nghi ngờ.


Cũng vì nguyên nhân này, mà người nhàA thận rất căm hận Ngân Vũ, cho rằng do nàng vứt bỏ A Thận, nên hắn mới thống khổ mà tự sát.


Sau đó một thời gian rất dài, Ngân Vũ đều tự trách bản thân, cho rằng chính mình hại chết A thận. trụ cột tinh thần để nàng sống sót đã hỏng mất rồi, bây giờ ra khỏi nhà trọ được thì cũng không còn ai chờ đợi nàng nữa.


Nàng thậm chí nghĩ, dứt khoát nên chết trong huyết tự đi.


Nhưng nàng nghĩ tới, vì nàng mà Ngân Dạ tiến vào cái nhà trọnày. Cho nên nàng không thể cứ như vậy vứt bỏ nhân sinh của mình.


Vốn là, Ngân Vũ và Ngân Dạ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nàng tự hỏi trên đời này không có ai hiểu rõ Ngân Dạ bằng nàng. Cho nên nàng rất rõ ràng, Ngân Dạ không phải người như vậy. Nhưng hắn bị tà giáo mê hoc mà nói, như vậy...rất khó cam đoan. Ngân Vũ trước kia từng đọc qua rất nhiều sách báo nước ngoài nói về tín đồ tà giáo, bởi vì hoàn toàn bị tẩy não, nên phạm phải rất nhiều hành vi phạm tội hoang đường. Thậm chí có thể sát hại thân nhân của mình. Đối với bọn họ mà nói, phàm là mệnh lệnh của giáo chủ, đều tuyệt đối chính xác , đều tuyệt đối thần thánh.


Địa phương kinh khủng nhất của ta giáo, chính là khả năng điều khiển nhân tâm. Tín đồ hoàn toàn mất đi chính mình, mất đi năng lực phán đoán, chỉ biếtmù quáng tin theo giáo lí. Quan điểm thiện ác cũng bị triệt để bị phá vỡ.


"Ngươi làm sao vậy, Ngân Vũ?" Ngân Dạ đột nhiên hỏi: "Sắc mặt thoạt nhìn không tốt lắm."


"Uhm... Vậy sao?" Ngân Vũ lắc đầu: "Cũng không kỳ quái, vẫn chưa tìm được đầu người mà."


"Trước dùng cơm đi. Ngươi vẫn còn chưa ăn cơm trưa, điểm tâm cũng chỉ dùng qua loa."


"Không, không được." Ngân Vũ đi thẳng qua người Ngân Dạ, nàng thậm chí không dám nhìn thẳng vào hắn.


Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần thứ nhất, Ngân Vũ cảm giác khoảng cách giữa hai người sao mà xa xôi đến vậy.


Người này... Vẫn còn là ca ca sao?


Vẫn là người mà khi còn bé ta vô cùng sùng bái, yêu thích sao?


Cùng lúc đó, Hoàng Phủ Hác điều tra đã có tiến triển.


"Đã tìm được. Các ngươi xem." Hoàng Phủ Hác xoaymàn hình Laptop lại cho Trương sóng thụy cùng Hạ Tiểu Mỹ xem, nói: "Sau khi ta tìm tòi phát hiện, cái này không phải là nhãn hiệu gì cả, bất quá có cửa hàng bắt đầu bằng hai chữ cái này."


"Đây là..." Hạ Tiểu Mỹ chằm chằm vào màn hình, thì thầm: " 'lili doars " cửa hàng quà tặng? Còn có “Luther”cửa hàng đồ trang sức? Cửa hàng tinh phẩm Lan Đa ... Tìm được không ít ah."


"Bất quá, cửa hàng 'lili doars " này ở khu Bạch nghiêm, khoảng cách tới cửa hàng hồng tinh cũng rất gần. Ta cho rằng, cần trọng điểm cân nhắc."


lili doars, là tên gọi một cửa hàng quà tặng. Ở địa chỉ cửa tiệm trên internet trình bày khá nhiều mặt hàng. Tỷ như vòng cổ, vòng tay, túi tiền, khăn quàng cổ, đồ trang điểm, đồng hồ, nhưng không thấy giới thiệu khăn tay.


"Chủ cửa tiệm này hình như là sinh viên, còn trẻ như vậy mà đã mở tiệm rồi hả?" Hạ Tiểu Mỹ tìm phần giới thiệu, căn cứ số điện thoại mà gọi tới.


Không lâu sau thì đường dây thông, bên kia truyền đến thanh âm nam nhân còn trẻ: "Xin chào, xin hỏi có có thể trợ giúp ngươi cái gì không? Đây là cửa hàng quà tặng lili doars!"


"Ân, xin hỏi, cửa hàng các ngươi có bán khăn tay không?"


"Khăn tay? Ân, có."


"Có phải khăn tay mầu trắng, bên trên thêu hai chữ LD?"


"LD? Ah, đúng rồi, ngươi có phải đang nói tới tặng phẩm lễ giáng sinh năm trước? Lúc đó quả thật có trương trình, mua số lượng nht định sẽ được khuyến mại khăn tay đặc chế của cửa hàng!"


Dễ dàng như vậy liền tìm được!


Việc này không nên chậm trễ!


Vì vậy, Trương sóng thụy, Hoàng Phủ Hác cùng Hạ Tiểu Mỹ ba người, lập tức xuất phát, tiến về cửa hàng quà tặng kia!


"Bất quá, "thời điểm ngồi xe trên taxi, Hạ Tiểu Mỹ nhẹ giọng hỏi Hoàng Phủ Hác: "Không sao chứ? Chủ cửa tiệm kia, có phải là ma chặt đầu hay không..."


"Tính là như thế cũng vẫn phải đi." Hoàng Phủ Hác cũng thấp giọng trả lời: "Nơi đó là địa phương duy nhất có thể tìm được manh mối."


Trên thực tế, mang theo khăn tay cũng là chuyện nguy hiểm. Dù sao Thẩm Hoa chết là vì đem theo khăn tay trên ngườimới bịMa chặt đầu Sát hại. Cho nên hiện tại hắn đưa cho Trương Sóng Thụy nắm giữ hai chiếc khăn tay.


Không lâu sau liền tới phụ cận cửa hàng kia. Đứng ở nơi này, có thể nhìn thấy cửa hàng Hồng Tinh ở xa xa.


Hoàng Phủ Hác quyết định tra xong cửa hàng này sẽ tới cửa hàng Hồng Tinh điều tra nguyên nhân Lệ Hinh mua mắt kiếng.


Mặt tiền cửa hàng quà tặng kia cũng không lớn, nhưng được trang hoàng rất không tồi. Đẩy cửa vào, chỉ thấy từng dãy khay chứa đồ, bầy đủ các loại đồ trang sức tinh phẩm.


Chủ tiệm thoạt nhìn là một thanh niên chừng 20 tuổi, thấy có người đến, bộ dáng tươi cười chân thành nói: "Hoan nghênh quang lâm lili doars, ta có thể giúp gì cho mấy vị không?"


"Ân, là như thế này." Trương sóng thụy bước về phía trước lấy ra hai cái khăn tay hỏi: "Xin hỏi, cái khăn tay này, là chế tác của cửa hàng các ngươi sao?"


Chủ tiệm cầm lấy khăn tay, nhìn kỹ, nhẹ gật đầu: "Đúng, chính là cửa hiệu của chúng ta. Này là quà tặng kèm vào tháng 12 năm trước.


"Vậy lúc ấy, có bao nhiêu khăn được tặng?"


"Ân, bởi vì tháng 12 gần tới lễ Nô-en, cho nên người tới tiệm mua sắm rất nhiều,  giản lược đoán chừng, khoảng 200 cái. Mua trên 50 đồng liền được tặng khăn tay."


Cái khăn tay này chế tác quả thật không tệ, nhưng có chút đơn điệu, Trương sóng thụy cảm thấy chủ tiệm tựa hồ có chút keo kiệt. Bất quá thoạt nhìn cửa tiệm này cũng chỉ buôn bán nhỏ, tặng phẩm đắt tiền mà nói..., xác thực không có lời.


Mà Hoàng Phủ Hác lại hơi nhíu mày, Hạ Tiểu Mỹ cũng rất gấp gáp.


Nhiều người như vậytra như thế nào? Chủ tiệm không có khả năng nhớ kỹ mặttừng khách hàng?


Trương sóng thụy từ trong túi lấy ra một tấm ảnh, đưa cho chủ tiệm, nói: "Ta hỏi ngươi... người trên tấm ảnh này, đã từng tới đây mua đồ sao?"


"Ân, ta nhìn xem." Chủ tiệm tiếp nhận ảnh chụp, nói: "Người này..."


Người trên tấm ảnh, dĩ nhiên là Trương sóng lăng.


"Ta không nhớ rõ. Lúc ấy nhiều khách hàng như vậy, ta làm sao nhớ hết. Các ngươi có chuyện gì không?"


Quả là thế.


Hoàng Phủ Hác đột nhiên hỏi: "Ngươi có viết hóa đơn cho khách hàng sao?


"Hóa đơn? Không có, chỉ là viết một tờ biên lai. Đến chỗ ta mua quà tặng, thường là tư nhân, hoặc mua cho mình dùng, cũng không cần giao lại cho công ty thì cần gì hóa đơn."


"Đều là khách hàng yêu cầu viết biên lai sao?"


"Còn xem tình huống. Ta cũng không chủ động hỏi khách hàng cần biên lai hay không, khách hàng yêu cầu biên lai, cũng không nhiều."


Không có hóa đơn cũng không có biên lai, rất phiền toái. Nếu không, có thể tìm trong nhà người chết có biên lai, cũng có thể chứng minh hắn mua đồ ở nơi này rồi lấy được khăn tay.


Bất quá, từ việc người chết đa số đều đến khu Bạch Nghiêm để phán đoán, rất có thể cả sáu người, đều đến cửa tiệm này mua sắm, rồi được tặng khăn tay.


"cái khăn tay này... có tác dụng đặc thù gì không? Ví dụ như bùa hộ mệnh, xu cát tị hung gì đấy..."


"À?" Chủ tiệm sững sờ: "Ngươi nói đùa sao, tiên sinh, ta đây là cửa hàng tặng phẩm, cũng không phải chùa miếu hay đạo quán. Sao có thể dùng khăn tay làm bùa hộ mệnh."


Hoàng Phủ Hác nghĩ ngợi, xem ra, chỉ có thể đem khăn tay giao cho Mộ Dung Thận, để hắn nghĩ biện pháp lấy dấu vân tay.


Mặt khác, Bạch Tĩnh có phải tới nơi này mua sắm mà được tặng khăn tay hay không? Nếu nàng có đến, rất có thể ở nơi này mua một vài tặng phẩm gì đó, cần điều tra trong lễ Giáng Sinh nàng có tặng cho bạn học cái gì không, hoặc trên người nàng có nhiều thêm vài phụ kiện. Nếu chứng minh được là đúng như vậy, có lẽ vì Lam Kỳ lấy khăn tay của Bạch Tĩnh nên mới bị hại.


Kế tiếp, tới cửa hàng Hồng Tinh điều tra một phen.


Một phương diện khác, Ngân Dạ cùng Ngân Vũ, đi tới địa điểm hẹn gặp mặt Ngô Chân Thực, tại một công viên nhỏ.


Lúc này ba mẹ Ngô Chân Thực đều đi làm, nên nàng mới có thể ra ngoài.



Đã đến giờ hẹn. Mà Ngân Dạ cũng nhìn thấy cách đó không xa, một nữ hài mặc sơ mi trắng đang đi đến.
Posted by Unknown |


cùng Tôn Tĩnh hiên ước định một ngày gặp mặt. Sau đó hắn nghĩ, có nên nói cho Hoàng Phủ Hác. Hôm trước, Hoàng Phủ Hác lấy thân phận là bạn thân của Trương Sóng Lăng tới gặp mặt, hơn nữa hắn cũng rất chấp nhất về cái chết của ca ca.Trương sóng thụy cảm giác ý nghĩ của Hoàng Phủ Hác tựa hồ cũng không tệ, có lẽ mời hắn hỗ trợ phân tích, có thể điều tra được điều gì đó.


Huống chi, quan trọng là, Trương sóng thụy để ý, Hoàng Phủ Hác đối với "Linh dị" chắc chắn có chút kiến thức.


Vì vậy, hắn lấy điện thoại di động gọi theo số liên lạc Hoàng Phủ Hác để lại.


"Xin hỏi là Hoàng Phủ Hác sao?"


Thời điểm nhận được điện thoại của Trương Sóng Thụy, Hoàng Phủ Hác cùng Hạ Tiểu Mỹ đang ở bên ngoài. Nghe thấy giọng nói củaTrương sóng thụy, Hoàng Phủ Hác lập tức hỏi: "Sự tình gì?"


"Chắc ngươi còn nhớ đã hỏi ta, sự tình linh dị liên quan tới ca ca?"


"Đúng. Làm sao vậy?"


"Trên thực tế..." Trương sóng thụy cầm chiếc khăn tay, nói: "Ca ca đã đưa cho ta một chiếc khăn tay. Lúc đó hắn còn nói với ta một câu. Thẳng thắn mà nói câu nói kia rất kỳ quái, nên ta cũng có chút để ý."


"Khăn tay?" Hoàng Phủ Hác lập tức nhớ tới tình báo đêm qua Liên Thành và Y hàm thu thập được, liền hỏi: "Ca của ngươi đưa cho  ngươi cái gì?"


"Đó là thời điểm lễ mừng năm mới, ta và ca ca lần cuối cùng gặp mặt.Lúc ấy, hắn đưa cho ta một chiếc khăn tay màu trắng. Nói với ta: 'Sóng thụy, cái khăn này cho ngươi. Cái này là bùa hộ mệnh phi thường trọng yếu, nhìn ngươi vận khí gần đây không tốt lắm, không bằng tặng cho ngươi.' lúc đó ta còn thật bất ngờ, nói: 'Ca, khăn tay này là bùa hộ mệnh? Nói đùa sao?' thế nhưng ca ca vẻ mặt thành thật nói với ta: 'Chớ xem thường cái khăn tay này, người đưa nó cho ta rất có môn đạo . Ta nghĩ, có cái khăn này, đồ vật không lành sẽ không tiếp cận ngươi.' "


Nghe nói như thế, làm Hoàng Phủ Hác cực kỳ chấn ngạc. Hắn lập tức truy vấn: "Chiếc khăn tay kia, có cái gì đặc thù?"


"Ân, bên trên thêu hai chữ cái 'LD' . Không biết có ý tứ gì. Lúc đó ta cũng không để ý, sau khi cầm lấy liền nhét tạm vào nơi nào đó. Kết quả ngày hôm qua ta đột nhiên nghĩ đến những lời ngươi nói, ta nghĩ đây cũng có thể gọi là 'Linh dị', nên đi tìm."


LD!


"Ta nghĩ, cái này có thể do thầy bói làm thành bùa hộ mệnh,cũng có thể là vật phẩm biểu tượng một điều gì đấy. Cho nên ta lên blog đăng tin, hy vọng tìm được manh mối liên quan, cái này có khả năng liên quan tới ma chặt đầu. Mà kết quả thực sự có  một người nói, hắn từng nhìn thấy qua khăn tay như vậy."


Bùa hộ mệnh? Khăn tay?


Cái khăn tay kia là bùa hộ mệnh sao?


Chẳng lẽ, Trương sóng lăng là vì đem khăn tay cho đệ đệ, nên mới bị ma chặt đầu hạ độc thủ?


Không, quan trọng nhất chính là nếu điều này là sự thật..., liền đại biểu cho chiếc khăn tay kia có thể là sinh lộ cho lần huyết tự này!


"Ngươi nói người kia gọi là Tôn Tĩnh hiên? Các ngươi hẹn nhau 12h:30 tại quảng trường gặp mặt?"


"Đúng vậy. Đến lúc đó ngươi cũng cùng đến đi. Tôn Tĩnh Hiên người này tựa hồ rất hứng thú với thứ gọi là bùa hộ mệnh. Hắn nói muốn cùng chúng ta nói chuyện cụ thể."


Sau khi cúp điện thoại, Hoàng Phủ Hác đem chuyện này nói cho HạTiểu Mỹ ở bên cạnh.


"Thật sự?" Hạ Tiểu Mỹ cũng là kinh hỉ dị thường, vội vàng gọi một chiếc xe taxi.


Hai người lập tức tiến về nhà Trương Sóng Thụy. Dù sao có vết xe đổ của Thẩm Hoa, không thể khiến cho Trương Sóng Thụy trở thành nạn nhân!


Hạ Tiểu Mỹ vừa nghĩ tới có khả năng tìm được sinh lộ, liền hưng phấn không thôi. Nhưng không bao lâu, lại suy nghĩ kỹ càng , cho dù cái khăn tay có năng lực xu cát tỵ hung(mang điềm lành tránh vận rủi), tìm không thấy đầu người...trở về nhà trọ cũng chết.


Tuy nhiên, Thẩm Hoa chết, làm cho người ta cảm giác rất khủng bố. Dù sao huyết tự chỉ thị cũng chỉ là đối mặt với Quỷ hồn, mà không hẳn đẩy ngươi vào tuyệt vọng, như vậy...chỉ có thể liều mạng đánh cuộc!


Hạ Tiểu Mỹ nghĩ tới đây, cảm giác sợ hãi cũng dần dần đè xuống. Hôm nay, chỉ có tìm được đầu người, mới có thể sống sót.


"Lái xe, thỉnh nhanh một chút!" Hoàng Phủ Hác không ngừng thúc giục tài xế xe taxi: "Chúng ta có việc gấp, nhất định phải tới đó nhanh lên!"


Hạ Tiểu Mỹ cũng biết Hoàng Phủ Hác đang lo lắng điều gì. Căn cứ vào Ngân Dạ phân tích, Thẩm Hoa chết có thể là vì cái khăn tay kia. Sau khi liên hệ với Mộ Dung Thận, hắn nói hiện trường không tìm thấy chiếc khăn nào. Nói cách khác, chiếc khăn kia đã bị ma chặt đầu mang đi, hoặc đã bị hủy diệt. Đương nhiên, cũng có khả năng Thẩm Hoa đã mang cất ở nơi khác.


Bất quá, khả năng ma chặt đầu công kích người vì chiếc khăn tay là rất lớn. Nếu tính toán như vậy, Ngân Dạ cho rằngLam kỳ rất có thể cũng mang theo khăn tay. Cho nên hôm nay hai huynh đệ họ đã bắt đầu điều tra về Lam Kỳ. Đương nhiên cảnh sát không chú ý tới bọn hắn, có thể buông tay mà điều tra.


Bên người Lam kỳ, không có nhân chứng, đoán chừng điều tra cũng không xê xịch gì nhiều. Bất quá có nhân chứng hay không, bọn hắn cơ hồ không quan tâm. Từng hộ gia đình đều tinh tường, có nhân chứng chứng kiến ma chặt đầu hay không, không hề có ý nghĩa.


Động cơđồng dạng cũng vậy. Quỷ hồn giết người, căn bản không cần động cơ, với việc Quỷ hồn có thể sửa đổi trí nhớ mà nói, dùng một thân phận nào đó xuất hiện trên thế giới này cũng không làm cho người hoài nghi. Ví dụ như, giả làm hài tử của một đôi vợ chồng nào đó.


Thậm chí, bản thân kết quả điều tra của cảnh sát cũng chịu ảnh hưởng của Quỷ hồn, cũng chưa chắc có thể tin. Bất quá, tin tức từMộ Dung Thận coi như có thể tin. Mỗi lần đều là hắn trở về nhà trọ, dưới tình huống chứng kiến Lý Ẩn và Ngân Dạgọi điện cho nhau, mới báo cáo điều tra. Làm như vậy, tuyệt đối quỷ hồn không thể gây ảnh hưởng mà đưa ra tình báo sai lầm.


Lần huyết tựnày, tình báo là điểm mấu chốt. Mà sinh ra tình báo giả là điều rất khó tránh, mà một khi gặp tình báo giả, rất có thể vạn kiếp bất phục!


Mộ Dung Thận tiến vào nhà trọ mới cung cấp tình báo, có thể nói là an toàn nhất. Cho dù hắn bị quỷ giết chết và đánh tráo, nhưng có thể tiến vào nhà trọ liền chứng minh hắn là người.


Có thểtiến vào nhà trọ hay không, đây là phương pháp duy nhất có thể phán đoán một người, là người hay quỷ. Dù sao, ánh mắt có thể đổi, trí nhớ có thể sửa, nhưng chỉ có trong căn hộ, sẽ không thể phát sinh ra hiện tượng linh dị.

 Rốt cục, đã tới nhà Trương Sóng Thụy. Hoàng Phủ Hác lập tức đem thẻ giao thông đưa cho tài xế rồi xông ra ngoài, Hạ Tiểu Mỹ thì ra sau.


Chạy tới cửa, hắn nặng nề gõ cửa, hô to: "Trương sóng thụy, Trương sóng thụy!"


Không bao lâu cửa liền mở ra, lộ ra gương mặt Trương Sóng Thụy, hắn nhìn Hoàng Phủ Hác, vội nói: "Là ngươi ah, Hoàng Phủ tiên sinh. Ân, Hạ tiểu thư không đến cùng ngươi sao?"


"Ngươi, không sao chứ? Cái khăn tay kia đâu?"


"Đang ở trên người ta."


"Đưa cho ta xem một chút!"


Trương sóng thụy thấy Hoàng Phủ Hác khẩn trương như vậy, nhất thời  có chút không hiểu, vì vậy từ trên người lấy ra chiếc khăn tay mầu trắng. Mà Hoàng Phủ Hác tiếp nhận xem xét, quả nhiên nhìn thấy hai chữ cái la tinh kia.


LD là cái gì? Nghe nói qua LV, nhưng LD còn chưa từng nghe nói qua.


Nắm chặt chiếc khăn tay kia, Hoàng Phủ Hác tiến thêm một bước truy vấn: "Tốt, chúng ta đi thôi."


"Hiện tại? thế nhưng mà ta hẹn người kia là giữa trưa, hiện còn chưa tới 10h."


"Không sao, đi trước, ta mời ngươi tới chỗ đó ăn cơm trưa."


Để hắn tiếp tục ở nơi này, ai cũng không chắc hắn có thể bị ma chặt đầu sát hại hay không. Huống chi hắn cũng đang nắm manh mối trọng yếu. Tóm lại, việc gặp mặt với người tênTôn Tĩnh hiên kia cũng rất quan trọng.


"Hiện tại đi? Vội vã như vậy làm gì, ta..."


"Ngươi cũng biết đêm qua lại có người bị ma chặt đầu sát hại? Lại tiếp tục là người có liên quan tới nạn nhân trước. Nói cách khác, những người có quen biết với nạn nhân, đều gặp nguy hiểm! Đã như vầy, vẫn là nên tới nơi công cộng, càng thêm an toàn!"


Trương sóng thụy nghĩ ngợi, cũng cảm giác Hoàng Phủ Hác nói rất có đạo lý, vì vậy đáp ứng.


Hai giờ sau, ba người đang ở trong nhà hàng Thực An tại quảng trường dùng cơm.


Mấy ngày nay, Hoàng Phủ Hác và Hạ Tiểu Mỹ thật sự không muốn ăn, thực phẩm mang theo cũng đều là đồ hộp và mỳ ăn liền lấy từ nhà trọ. Bất quá, đã có chiếc khăn tay là bùa hộ mệnh, Hạ Tiểu Mỹ an tâm hơn rất nhiều. Hơn nữa giờ này là giữa trưa, ở quảng trường người đến người đi đông đúc. Hạ Tiểu Mỹ nghĩ thầm, đây là khu vực phồn hoa nhất thành phố K, người dày đặc cộng thêm dương khí cũng tràn đầy, quỷ hồn có lợi hại cũng nên thu liễm một chút chứ?


Nghĩ như vậy, nàng liền gọi một chiếc Hamburger cỡ bự,lấp đầy trong miệng. Nhai nuốt thịt bò cùng dưa leo, lại uống một ngụm sữa ô mai. Mà Trương sóng thụy ngược lại ăn rất văn nhã, hắn cầm một cọng khoai tây chấm sốt cà chua ăn. Mà Hoàng Phủ Hác thì chỉ chọn một quả dứacùng một ly sữa hương thảo.


Thời gian không ngừng trôi qua, lúc này điện thoại của Trương Sóng Thụy rung lên!


"Này, Tôn Tĩnh Hiên tiên sinh? Ngươi đã đến quảng trường rồi à, bây giờ chúng tôi đang trong một tiệm ăn ở phía tây quảng trường. Ân, đúng, ngươi qua tới liền thấy. Tốt."


Sau khi cúp điện thoại, Trương sóng thụy có chút khẩn trương nói: "Không biết, cái khăn tay này có phải là manh mối chăng. Bất quá, Hoàng Phủ tiên sinh, ngươi nói cái gì “linh kỳ hội”, ngươi thực là học giả nghiên cứu linh dị? Thật không nghĩ tới lão ca ta sẽ có một người bạn là học giả linh dị?"


Hạ Tiểu Mỹ một bên uống sữa, vừa nghĩ, Trương sóng thụy này đầu óc cũng quá ngu si đi à nha, một mực không hoài nghi bọn hắn căn bản có quen biếtTrương sóng lăng hay không. Khó trách hắn đem nhiều tiền đầu tư thị trường chứng khoán, vốn gốc cũng không lấy lại được.


Lúc này một nam nhân anh tuấn mặc một thân vest đenđi tới. Hắn liếc thấy khăn taytrên mặt bàn, vội hỏi: "Xin hỏi, ai là Trương sóng thụy tiên sinh?"


Trương sóng thụy vội vàng đứng lên nói: "Ngươi hẳn là Tôn Tĩnh Hiên tiên sinh? Chính là ta. Hai vị này là bằng hữu của anh trai ta, Hoàng Phủ Hác cùng Hạ Tiểu Mỹ. Rất cảm tạ ngươi đã đến, Tôn tiên sinh."


"Không có gì, manh mối liên quan tới ma chặt đầu, tự nhiên nghĩa bất dung từ rồi, cái thành phố này đã sớm bị ma chặt đầu làm cho không còn an bình, ai cũng hi vọng sớm ngày đem tên ác ma bắt lại." Tôn Tĩnh Hiên vừa nói vừa ngồi xuống một bên, nhìn chiếc khăn tay kia nói: "Quả nhiên giống như cái của ta."


"Xin lỗi." Hoàng Phủ Hác hỏi: "Ngươi, có thể đem khăn tay lấy ra nhìn một chút được không?"


"Tốt."


Tôn Tĩnh hiên lấy ra một chiếc khăn tay đồng dạng màu trắng, cũng có thêu chữ cái LD, đặt ở bên cạnh khăn tay của Trương Sóng Thụy. Hai chiếc khăn tay, quả nhiên giống nhau.


"Hoàn toàn đồng dạng, chế tác cũng đồng dạng, chữ cái thêu cũng đồng dạng." Hạ Tiểu Mỹ cầm hai chiếc khăn tay so sánh, kinh ngạc nói: "Tôn tiên sinh, ngươi ở nơi nào lấy được chiếc khăn tay này?"


"Cái này.. là ta nhặt được. Tại khu Đông Nhân, phố Nhân Nguyệt."


Phố Nhân nguyệt!


Chỗ đó, gần địa điểm Đằng Phi Vũ bị hại!


"Nói kỹ càng một chút. Đến cùng là chuyện gì xảy ra?"


"Ân." Tôn Tĩnh hiên nói: "Là như thế này , thời điểm tháng 12năm trước, ta đến thành phố K làm công. Vốn là người không có hộ tịch, rất khó tìm được việc làm, cùng lắm chỉ là vài việc vặt. Ta nhớ được vào thời điểm đầu tuần tháng một, hôm đó ta kết thúc công việc đã khá khuya, khi đi ngang qua Nhân Nguyệt phố, ta nhặt được nó trên đường. Bởi vì từ nhỏ sống khổ cực nên ta rất quý trọng đồ vật, thấy cái khăn tay này còn sử dụng được, nên nhặt lên."


Tại phụ cận nơi Đằng Phi Vũ bị sát hại nhặt được chiếc khăn tay này?


Hôm nay, Đằng Quang Vinh là một trong những đại hiềm nghi, hắn rất có thể biết rõ ràng chi tiết cái chết của Đường Phong. Đường Phong đến tột cùng ai, nàng đang che giấu sự tình gì? Hôm nay, chiếc khăn tay này lại có liên hệ đến Đằng Phi Vũ. Mà bên người Lâm Phi và Trương Sóng Lăng đều có phát hiện đồng dạng.


Như vậy, Lệ hinh, Vương Chấn Thiên, còn có Bạch Tĩnh? Ba người này cũng có khăn tay sao?


Nếu như là Lệ hinh..., đã gọi điện thoại hỏi qua Doãn tuấn hiền, hắn nói mình cũng không thấy qua khăn tay như thế này. Còn Vương Chấn Thiên..., tựa hồ Diệp Giai Giai cũng không biết, nếu không khinhìn thấy Thẩm Hoa cầm khăn tay sẽ có phản ứng. Về phần Bạch Tĩnh...


Hoàng Phủ Hác quyết định xế chiều đi tìm người nhà Bạch Tĩnh, cùng với người nhà Lam Kỳ. Tất nhiên cảnh sát không chú ý tới bọn hắn, việc điều tra có thể buông tay buông chân rồi.


Chữ cái LD trên khăn tay có ý nghĩa gì đây? Đằng Quang Vinh có thực hay không là ma chặt đầu?Mà vụ án Lệ hinh xuất hiện một nam nhân hiềm nghi là người phương nào, vì cái gì cũng xuất hiện tại công viên Thanh Điền?


Trừ những điều đó ra, còn một vấn đề. Tại nhà Lệ hinh tìm được hóa đơn cửa hàng Hồng Tinh. Trên thực tế, Doãn tuấn hiền xác nhận bản thân thị lực rất tốt, không có lý do khiến nàng đi mua kiếng cận. Hoàng Phủ Hác cho rằng tờ hóa đơn kia cũng nên tra xét một chút, mà ngày 14 tháng 2 khi vụ án phát sinh, tại sao Lệ Hinh xin nghỉ? Lễ tình nhân, nàng nên ở cùng Doãn Tuấn Hiền, thế nhưng hôm đó hai người lại không gặp mặt.


Tôn Tĩnh hiên tựa hồ cũng là người rất nhiệt tình, hắn nói: "Tên ma chặt đầu này chắc chắn đã mất hết nhân tính, chứ sao có thể giết nhiều người tới vậy? Coi như là huyết hải thâm cừu, cũng quá mức rồi. Huống chi những người kia còn không nhận ra nhau. Tóm lại, nếu có chỗ nào có thể giúp đỡ, ta nhất định sẽ cố hết sức!"


"Cảm ơn ngươi, Tôn tiên sinh." Trương sóng thụy cao hứng phi thường nói: "Bất quá, vẫn không biết cái khăn tay này có hàm nghĩa gì. Cũng không biết, người thân của những nạn nhân khác có nắm giữ khăn tay hay không."


Trên người Thẩm Hoa cũng có cái khăn tay này, nhưng Hoàng Phủ Hác không nói cho Trương sóng thụy biết. Nếu không, hắn rất có thể đemkhăn tay giao cho cảnh sát. Nếu khăn tay này thật là bùa hộ mệnh, vậy để bên người cũng tốt.


"Như vậy, hai chiếc khăn tay này có thể đưa cho ta hay không?" Hoàng Phủ Hác nói với hai người: "Ta cóchút nghiên cứu về phương diện này, có lẽ có thể tra ra lai lịch chiếc khăn tay."


Mà đúng lúc này, Lý Ẩn bên trong nhà trọ, nhận được điện thoại của Ngân Vũ.


Lý Ẩn đang ở trong phòng, viết ra giấy những loại khả năng suy tính về thân phận của ma chặt đầu, cùng khả năng về sinh lộ. Nhận được điện thoại, hắn vốn địnhhỏi Ngân Vũ tiến độ điều tratrước mắt.


Nhưng, câu nói đầu tiên của Ngân Vũ lại là: "Lý Ẩn. Ta muốn hỏi ngươi một câu, ngươi phải trung thực trả lời ta."


"Sự tình gì?"


Ngân vũ lúc này không ở cạnh Ngân Dạ. Nàng nói muốn chuẩn bị vài thứ,nên tiến vào thư phòng trong nhà, còn cố ý khóa cửa lại.


"Ngươi còn nhớ lần kia, tháng 9 năm 2009, thời điểm Ngân Dạ chấp hành huyết tự ở một nghĩa địa ngoại thành?"


"Đương nhiên nhớ rõ. Mỗi lần huyết tự ta đều ghi chép rất kỹ càng, sau đó còn nghiên cứu nhiều lần. Ân, ngươi hỏi cái này làm gì? Chẳng lẽ lần này cùng lần đó có chung điểm?"


"Kết thúc lần đó, người kể kỹ càng tình hình cho ngươi nghe là Odakiri Yukiko sao? Nàng chẳng phải từng là hàng xóm của ngươi?"


"Ân, lúc ấy còn sống trở về là Ngân Dạ, Odakiri Yukiko cùng Âu Dương tinh ba người. Bất quá Ngân Dạ cũng không nói nhiều, tình huống cụ thể đều là Odakiri Yukiko cùng Âu Dương tinh nói. Ngân Vũ, lúc đó ngươi cũng có lắng nghe các nàng nói, chẳng lẽ ngươi không ghi chép lại?"


"Ta muốn hỏi, Odakiri Yukiko, có nói với ngươi một vài chi tiết cụ thể khác. Các ngươi là hàng xóm, có thể nàng sẽ nói với ngươi vài chi tiết nào đó. Ví dụ như, ngày cuối cùng huyết tự, ca ca hắn, có làm cái gìhay không?"


Hôm nay, Odakiri Yukiko cùng Âu Dương tinh đều đã chết, chỉ có thể hỏi Lý Ẩn.


"Kì quái, vì sao lại không hỏi ca ca ngươi? Sinh lộ lần đó là do hắn phá giải, hắn nên rõ ràng nhất mới đúng... Ngươi đến cùng, muốn hỏi cái gì? Cái gì gọi là ca ca ngươi làm cái gì? Lúc ấy, hắn phát hiện, sinh lộ chính là không được nói chuyện với máy điện thoai, chỉ được phép lắng nghe,  cho dù người bên kia đầu dây nói chuyện, cũng đồng dạng bị giết chết."


"Ân. Đúng vậy, ta có nhớ điểm ấy. Cho nên ta muốn hỏi ngươi là, Odakiri Yukiko có nói cho ngươi biết, tại ngày cuối cùng, ngày 12tháng 9 hôm đó, hắn gọi điện thoại cho ai?"


"Làm sao có thể, nếu gọi điện thoại..., Ngân Dạ còn có thể sống về tới nhà trọ sao?"


"Nhưng nếu như gọithông điện thoại, lại không nói lời nào, không phải sẽ không chết sao?"


Lý Ẩn dần dần nhíu mày.


"Ngân Vũ, ngươi đến cùng muốn hỏi cái gì? Ngân Dạ xảy ra vấn đề gì sao?"


"Trả lời ta, Lý Ẩn, Odakiri Yukiko có đề cập qua với ngươi chuyện này không? Cầu ngươi nói cho ta biết!"

 Lý Ẩn nắm điện thoại, nhớ lại một chút sau đó mới nói: "Gọi điện thoại ngược lại không có. Bất quá, về sau nàng chính xác đề cập với ta một sự tình về Ngân Dạ..."