9/02/2016

Posted by Unknown |


"Ngươi... Vừa rồi, vừa rồi, nói cái gì?"


"Ngươi cho rằng, bởi vì sao mà ngươi tiến vào nhà trọ khủng bố này? Ngươi không phải vẫn muốn biết rõ, ngày đó là ai đã tặng hoa cho ngươi, kêu ngươi tới nơi đó sao?"


"Ngươi, ngươi chẳng lẽ muốn nói, người tặng hoa cho ta là ca ca? Không có khả năng!"


Ngân Vũ vô luận như thế nào cũng không nguyện ý tin tưởng điều này. Loại sự tình hoang đường đến cực điểm!


"Ta không biết ngươi là ai, nhưng đừng dùng những lời nói dối như vậy để lừa gạt ta, không có bất kỳ ý nghĩa nào đâu. Cho nên, ngươi mơ tưởng..."


"Vậy sao? Ngươi bây giờ đang ở trong nhà mình đúng không? Vậy thì tới phòng của ca ca ngươi. Tại ngăn kéo thứ ba ở bàn sách, có cất giấu một đồ vật có thể chứng minh lời ta nói. Sau khi nhìn thấy, ngươi sẽ biết lời ta nói có thật hay không."


Nói xong, điện thoại liền dập máy.


Ngân Vũ đứng im lặng ở nơi đó, thân thể của nàng giống như bị đông cứng, linh hồn phảng phất cũng bị nghiền nát. Qua thật lâu sau nàng mới ý thức được...


Phòng của Ca ca?


Sau khi ra khỏi phòng, Hoa Liên Thành nhìn thấy bộ dáng thất thần của nàng liền hỏi: "Ngươi làm sao vậy, Kha tiểu thư?"


Ngân Vũ không để ý tới hắn, hướng cầu thang tiến lên.


Vì cái gì mà phải đi xác nhận? Điều đó căn bản là không thể nào.


Ngân Vũ rất rõ ràng ca ca yêu mình tới cỡ nào. Luôn một mực chân thành đối đãi, một mực lấy tính mạng thủ hộ nàng, cho nên, Ngân Vũ mới bị phần thâm tình nàyrung động, hơn nữa, còn quyết định đáp lại phần thâm tìnhnàycủa ca ca.


Dù sao, nàng không phải cỏ cây, làm sao có thể đối (với) ca ca hoàn toàn không động tình? Ngay cả là ý chí sắt đá, nhưng ca ca vẫn luôn dùng tánh mạng bảo vệ nàng, nàng cũng không có biện pháp lại tiếp tục cự tuyệt ca ca. Huống chi, A thận cũng đã chết, ngày hôm nay tương lai sinh tử của hai người còn mênh mông vô định,nàng vốn nghĩ nếu có thể còn sống trở về, sẽ đồng ý lấy ca ca. Vô luận sau này còn có thể sống bao lâu, nàng đều quyết định trở thành ca ca... Không, trở thành tân nương của Ngân Dạ.


Nàng đã hạ quyết tâm.


Nhưng cú điện thoại vừa rồi, như một cú đả kích trí mạng vào trái tim nàng. Tuy nàng như thế nào cũng không tin ca ca lại làm điều đó, sẽ đem mình dụ dỗ gianhập nhà trọ, giết hại A thận, nhưng là, nhưng là...


Nàng vẫn không thể nào khống chế được tâm tình muốn đi xác nhận.


Đứng trước cửa phòng ngủ của ca ca, do dự mở cửa.


"Không có khả năng , tuyệt đối không có khả năng." Ngân Vũ thì thào lẩm bẩm: "Cú điện thoại kia, nhất định là nói bậy. Đúng, tuyệt đối là nói bậy..."


Trước mắt, chính là bàn sách.


Từ cửa ra vào tới bàn sách chỉ có vài bước chân, nhưng làm Ngân Vũ tốn hao rất nhiều thời gian.


Ngăn kéo thứ ba... ngăn kéo thứ ba...


Nàng đứng đó bàng hoàng một lúc, khẽ vươn tay nhẹ kéo ra. Bên trong, để vài cuốn sách cùng với một tấm bản đồ.


Đây là cái gì?


Cái này là chứng cớ?


Nàng nhìn tựa sách, trên đó viết: "Kim Sắc Thần Quốc giáo lí" .


Kim Sắc Thần Quốc? Đây là cái gì?


Bìa sách, là một cung điện vàng son lộng lẫy, mà trên sách không đề tác giả và nhà xuất bản. chất lượng in ấn cũng không tệ lắm.


Mở ra, phía trên liền viết: "Nguyện ngươi nhận được chúc phúc của Thần Quốc."


Sau đó là phần giới thiệu.


"Ta rất vinh hạnh, có thể tự mình biên soạn bản tiếng Trung Kim Sắc Thần Quốc giáo lí. Kim Sắc Thần Quốc từ khi thành lập đến nay đã đi qua gần bảy năm thời gian, đây cũng là lần đầu Kim Sắc Thần Quốc truyền giáo tại Trung Quốc. Bổn giáo hi vọng các tín đồ có thể hảo hảo mà đọc, chỉ có tin phục vào Thần Quốc quốc chủvĩ đại của chúng ta, mới có thể đạt được tư cách làquốc dân của Thần Quốc, có thể siêu thoát sinh tử họa phúc, trở thành người được Kim Sắc Thần Quốc chúc phúc."


Ngân Vũ nhìn đoạn văn tự này, cảm giác chính là văn tự truyền bá đạo giáo."Kim Sắc Thần Quốc" tựa hồ là danh xưng của đạo giáo này. Hơn nữa là một tôn giáo khởi nguồn từ nước ngoài.


Đây là chuyện gì? Trong ấn tượng, ca ca trước khi tiến vào nhà trọ là người rất kiên định theo đuổi chủ nghĩa duy vật, hắn luôn là thờ phụng lý niệm "Thiên Hành có thường, không là Nghiêu tồn, không là kiệt vong"(Đạo trời vận hành có quy luật nhất định, sẽ không thay đổi vì sự tồn tại của thánh nhân như vua Nghiêu hay sự diệt vong của những kẻ bạo chúa như vua Kiệt), không có bất kỳ Tín ngưỡng tôn giáo. Đương nhiên ngày hôm nay lại khác, ca ca tự nhiên sẽ không tin tưởng cái gì gọi là chủ nghĩa duy vật.


Chẳng lẽ nguyên nhân là vì tiến nhập nhà trọ, cho nên, mới bắt đầu đọc một vài sách vở về tôn giáo? Nhưng vì cái gì lại không chọn Phật giáo, Cơ đốc giáo, hai tôn giáo nổi tiếng này?


Lúc này Ngân Vũ bỗng nhiên chú ý tới, nhật ký chú thích dưới trang sách, là tháng 3 năm 2009. Mà Ngân Vũ lại nhìn kỹ một chút, nhật ký in ấn của quyển sách đề là tháng 5 năm 2009.


Là không lâu trước khi tiến vào nhà trọ được phát hành!


Lật đến phần mục lục, Ngân Vũ thấy được kỹ càng những giới thiệu về tôn giáo Kim Sắc Thần Quốc này.


Tôn giáo này cho rằng, Kim Sắc Thần Quốc siêu thoát hơn hết thảy, là quốc gia thần thánh nhất, ở vào một cấp độ rất cao. Có chút cùng loại với Thiên quốc. Mà những người trên thế giới này, đa số đều phạm phải tội nghiệt tới Kim Sắc Thần Quốc, nên bị tước đoạt tư cách là quốc dân của Kim Sắc Thần Quốc, lưu đày đến thế giới này. Địch nhân lớn nhất của Kim Sắc Thần Quốc chính là "Hắc Tâm ma" ."Hắc Tâm ma" ở trong nhân loại chiếm gần một phần ba số lượng, là lực lượng vô cùng tà ác, là ác ma vì dục vọng của bản thân mình mà tổn thương người khác.


Mà trong nhân loại, cũng tồn tại những người có thể từng bước lý giải được ý chí vĩ đại của Thần Quốc, có thể đạm bạc với dục vọng của mình, loại người này nếu như có thể tiến vào Kim Sắc Thần Quốc tu hành, thì sau khi chết đi, một lần nữa sẽ trở thànhquốc dân của Kim Sắc Thần Quốc. Nhưng Hắc Tâm ma luôn ngăn cản điểm này, bọn hắn cấu kết với mọi thế lực, vu oan Kim Sắc Thần Quốc, hy vọng có thể đem nhân loại đồng hóa với Hắc Tâm ma.


Bất quá, Hắc Tâm ma cũng có thể chuyển hóa làmquốc dân của Kim Sắc Thần Quốc. Người như vậy, nhất định phải tiến vào "Sám tội Luyện Ngục" tiến hành tu hành. Cũng chính là đem hắn giết chết. Dùng dao găm đặc chế của Kim Sắc Thần Quốc, giết chết Hắc Tâm ma, đem Hắc Tâm ma tiến vào "Sám tội Luyện Ngục" Luân Hồi một lần nữa, rửa sạch đủ loại tội ác của chính mình, là có thể một lần nữa trở thànhquốc dân Thần Quốc, một lần nữa được thần chúc phúc.


Mà gian nan chính lànhững ai không tin Thần Quốc tồn tại , đều là những người khó có thể độ hóa, bọn hắn sau khi chết không cách nào tiến vào Thần Quốc cũng không tiến vào Luyện Ngục, mà triệt để tiêu vong. Loại người này, kỳ thật so với Hắc Tâm ma càng thêm đáng buồn.


Mà giáo chủ Kim Sắc Thần Quốc, chính là sứ giả dưới trướng Kim Sắc Thần Quốc quốc chủ, chuyển thế đến thế giới này, là người có tư chất một lần nữa được chọn trúng trở thành quốc dân Thần Quốc, sau này sẽ có năng lực đem Hắc Tâm ma tìm ra, đưa bọn họ đưa vào Luyện Ngục một lần nữa Luân Hồi, cứu vớt ngày tận thế trên địa cầu này.


Mà muốn tu hành..., muốn sớm muộn gì cũng nên niệm tụngthơ ca Kim Sắc Thần Quốc, hơn nữa tích cực tìm kiếm những người có thể tiến vào Thần Quốc, giết chết Hắc Tâm ma, đưa bọn hắn tiến vào Luyện Ngục độ hóa. Đồng thời, nên rời xa tiền tài, nữ sắc, thuốc lá, rượu. Hơn nữa, quan trọng nhất là, trường kỳ uốngthần thủy của Kim Sắc Thần Quốc, hoặc là đeo huy chương Kim Sắc Thần Quốc. Mà thần thủy cùng huy chương, ở phía sau quyển sách cóđề cập cụ thể tới giá tiền của chúng.


Bất quá, Ngân Vũ xem ra, quả thực chẳng khác gì quảng cáo. Giá bán một lọ thần thủy tới 200 đôla, mà huy chương lại càng thêm đắt đỏ, một cái gần một vạn đôla. Mà sách vở in ấn thơ ca Thần Quốc, giá cả cũng đồng dạng đắt đỏ không hợp thói thường. Đồng thời, còn bán dao găm có thể giết chết Hắc Tâm ma đem hắn đưa vào Luyện Ngục độ hóa, giá cả cũng phi thường cao.


Mà sau đó, làm Ngân Vũ nhìn thấy mà giật mình chính là một đoạn văn tự khác.


"Cái này... Đây là..."


Đoạn văn tự kia ghi: "Phàm Tín ngưỡng tôn giáokhác, hoặc là tham gia hoạt động tôn giáokhác , cũng là một tồn tại đặc thù khác củaHắc Tâm ma. Hắc Tâm ma này, mặc dù dùng dao găm Thần Quốc cũng không cách nào đem hắn đưa vào Luyện Ngục, chỉ có Thần Chủ cùng với ba gã thần sứ mới có thể đem hắn đưa vào Luyện Ngục. Tín đồ cũng vậy, trừ phi tìm được điểm kết nối giữa Luyện Ngục cùng nhân giới, nếu không cũng không cách nào đem loại Hắc Tâm manày đưa vào. Đáng nhắc tới chính là, Hắc Tâm ma này một khi bị mặc kệ, tương lai sẽ trở thànhác makinh khủng nhất bị Kim Sắc Thần Quốc tru diệt, không thể nào tiến vào bất luận một đường luân hồi nào."


Tôn giáo hoạt động...


Đối với Văn hóa tây Phương Ngân Vũ phi thường có hứng thú, thường xuyên tới giáo đường nghe thánh ca, cũng tham dự rất nhiều hoạt độngcủa giáo hội. Nàng hoàn toàn có thể thỏa mãn điều kiện "Hắc Tâm ma".


Mà dưới đoạn văn tự này còn có một hàng chữ bằng bút lông!


"Ngân Vũ là Hắc Tâm ma. Mà thông qua bóng dángnguyền rủa, không ngừng tiến hành huyết tự chỉ thị Luân Hồi của nhà trọ, cũng chính là 'Sám tội Luyện Ngục' của Kim Sắc Thần Quốc. Nếu như mặc kệ, linh hồn Ngân Vũ trong tương lai sẽ bị Thần Quốc tru diệt, vì tương lai của nàng, nhất định phải đưa nàng vào Luyện Ngục sám tội, như vậy, nàng mới có thể rửa sạch tội lỗi của mình, trở thành quốc dân Kim Sắc Thần Quốc."


Đoạn bút tích này, chính xác là củaNgân Dạ!


Cùng Ngân Dạ từ nhỏ lớn lên,nàng làm sao có thể không nhận ra bút tích của Ngân Dạ? bút tích quen thuộc này, làm Ngân Vũ như rơi xuống tầng chót của địa ngục!


Cái gì gọi là Kim Sắc Thần Quốc, rõ ràng là một tổ chức tà giáonước ngoài, đang bí mật truyền giáo và khai triển trong địa phận Trung Quốc. Lợi dụng cái gọi là giáo lí, để tiêu thụ thần thủy, huy chương các loại..., kiếm chác món lợi kếch sù. Đây là một tổ chức tà giáo đặc điểm phi thường rõ rệt. Mà trong giáo lí, khái niệm Hắc Tâm ma, chính là muốn tín đồ, đem những người chung quanh bọn hắn khuyên giải, rời khỏi giáo đoàn, nếu không sẽ coi là ác ma mà sát hại bọn hắn. Một khi giết người, tín đồ sẽ không cách nào thoát ly khỏi giáo đoàn, mặc dù tương lai có tỉnh táo lại, cũng chỉ có thể tiếp tục đứng ở trong giáo đoàn. Hơn nữa, còn không cho bọn hắn bị những tín ngưỡng khác ảnh hưởng, đem những tín đồ giáo phái khác coi là Hắc Tâm ma.


Chẳng lẽ, ca ca đã trở thành tín đồ cái tà giáo này?


Bởi vì cho là mình là Hắc Tâm ma, nên mới đem chính mình dẫn vào nhà trọ? Chẳng lẽ thực là như thế sao?


"Không, ca ca, ca ca làm sao có thể bị loại tà giáonày lừa gạt đây."


Nhưng lập tức, một ý niệm hiện lên trong đầu, nàng không nhận, cũng chối bỏ ý nghĩ này.


Nếu như, sau khi phát hiện ra sự tồn tại của nhà trọ thì sao? Đem chủ nghĩa duy vật hắn vẫn luôn tin tưởng đánh gãy. Loại giáo lí của tà giáo này, phối hợp với sự tồn tại của nhà trọ, ngược lại càng có thêm điểm tin tưởng. Nếu như đem nhà trọ lý giải thành "Sám tội Luyện Ngục" như trong giáo lý, ngược lại rất ăn khớp!


Nói cách khác, tồn tại của nhà trọ, ngược lại là chứng cớ tuyệt hảo chứng minh giáo lí của tà giáo này!


Ngân Vũ, đem mở tấm bản đồ.


Bản đồ này là địa đồ khu nhà trọ! Mà ở địa phương nhà trọ, được đánh dấu tròn đỏ. Trên đó viết bốn chữ —— Luyện Ngục sám tội!


Cái đó cũng là bút tích của Ngân Dạ!


Ngân Vũ bị cái sự thực khủng bố này đánh ngã. Tuy nội tâm nàng vẫn còn giãy dụa, nhưng nàng đã bắt đầu tin tưởng, những gì người kia đã nói. Vô luận như thế nào, bút tích của ca ca cũng không phải giả mạo?


Chẳng lẽ người gọi điện tới là quỷ? Thế nhưng Ngân Vũ lại cảm thấy không có khả năng. Cái này hoàn toàn không phù hợpvới tác phong của nhà trọ, nhà trọ luôn luôn lợi dụng hiện tượng linh dị để giết hại hộ gia đình, như thế nào lại xúi giục hộ gia đình này gết hộ gia đình khác trong quá trình thực hành huyết tự?


Nếu như là Quỷ hồn, giả tạo bút tích tự nhiên rất dễ dàng. Nhưng có công phu như thế, còn không bằng trực tiếp giết chết Ngân Dạ? Hoặc là dùng huyết tự trực tiếp nói ra, cũng có thể đạt được kết quả như vậy, hoàn toàn không cần phải lằng nhằng như thế này.


Nhưng là, Ngân Vũ vẫn hi vọng, đó chỉ là một bẩy rập, vô luận như thế nào, nàng đều hi vọng đây không phải là thật!


Ngân Dạ vì cái gì cũng phải tiến vào nhà trọ? Nếu như hắn cho rằng Ngân Vũ là Hắc Tâm ma, thì tại sao bản thân hắn cũng tiến vào Luyện Ngục? Bất quá, từ giáo lí cũng có thể tìm ra đáp án, bởi vì những người đã được thừa nhận có tư cách là một quốc dân Thần Quốc, cho dù rơi vào Luyện Ngục cũng đồng dạng sẽ không chết. Nói cách khác, có thể lý giải rằng Ngân dạ tiến vào nhà trọ vì muốn xem xét sinh hoạt của mình ở trong nhà trọ.


Mà... A thận chết là do đâu?


A thận chết là chuyện gì đã xảy ra?


A thận chẳng lẽ cũng bị coi là Hắc Tâm ma? Thế nhưng A thận cũng không phải bị đâm chết.


Ngân Vũ đem hết thảy thả vào trong ngăn kéo, cả người nàng co quắp ngã trên mặt đất. Những cuốn sách kia, toàn bộ đều là sách tuyên truyền về Kim Sắc Thần Quốc, dùng các loại mỹ từ để giảng giải Kim Sắc Thần Quốc quốc gia hoàn hảo thế nào, chỉ cần đi vào Kim Sắc Thần Quốc tu luyện mới có thể siêu thoát vân vân và vân vân.


"Ca ca hắn... Bởi vì tin tưởng tà giáo mà..."


Thực sự là như thế sao? Nguyên nhân thực sự là như thế sao?


Nàng rất hi vọng lập tức chạy xuống đánh thức Ngân Dạ, chính miệng hỏi hắn. Thế nhưng nàng lại sợ. Bởi vì, làm như vậy sẽ có cơ hội chứng minh điều đó là đúng. Người một mực thủ hộ bên mình, lại là đầu sỏ đẩy mình vào bóng tối Thâm Uyên!


Vô luận như thế nào, nàng cũng không cách nào tiếp nhận được cái sự thật đáng tuyệt vọng này!


Huyết tự chỉ thị tiến vào ngày thứ ba, ngày 3 tháng 4 đã đến.


Kết quả, xảy ra ba vụ án khiến cảnh sát coi trọng.


Thứ nhất, chính là cái chết của Thẩm Hoa. Nàng cũng chết trong chính căn hộ của mình, đầu đã biến mất. Người báo động là Diệp Giai Giai, bởi vì Liên Thành liên tục nhờ vả, nài nỉ, nàng mới không nói ra danh tự của hai vợ chồng. Vụ án chặt đầu thứ tám làm cả thành phố sôi trào, mà đây cũng là lần thứ hai xuất hiện người bị hại có liên quan tới nạn nhân trước.


Thứ hai, là Đằng Quang Vinh mất tích. Liễu hân đến cục cảnh sát báo án, nói rằng hai tên cảnh sát làm con nàng sợ hãi bỏ chạy, sau đó liền  không thấy tăm hơi. Mà sau khi điều tra, đã xác nhận không tồn tại hai viên cảnh sát nói trên. Nhưng kỳ quái chính là, căn cứ vào lời kể của Mộ Dung Thận, cảnh sát coi chuyện này như chưa từng phát sinh, chỉ hỏi thăm tình huống của Đằng Quanh Vinh, hoàn toàn không hỏi tới Ngân Dạ và Ngân Vũ.


Thứ ba, cũng là một việc làm người ta ngoài ý muốn. Chính là, Lưu tử thịnh mất tích! Hắn là phó quản lý của công ty vật liệu xây dưng Vũ Dương. Hôm nay hắn không tới làm, trong nhà cũng không có ai! Gọi điện thoại, hắn cũng không tiếp.


Việc thứ nhất không làm mọi người quá ngạc nhiên, mà điều làm cho ai cũng phi thường ngoài ý muốn, chính là cảnh sát không hề truy cứu về chuyện Ngân Dạ và Ngân Vũ giả danh cảnh sát.


Cái này cũng chứng minh đươc một giả thiết đã đưa ra trước đó. Hộ gia đình có liên quan tới vụ án, tất cả đều được cơ quan tư pháp bỏ qua, cho rằng họ không tồn tại. Điều này có thể là nhà trọ gây ra lực ảnh hưởng, để làm cho những bước đi của hộ gia đình suôn sẻ hơn.


Còn việc Lưu tử thịnh mất tích lại làm người khác phi thường ngoài ý muốn. Nam nhân này là một trong ba hiềm nghi trọng điểm của cảnh sát, hôm nay mất tích, tự nhiên lại càng thêm khả nghi, cảnh sát đã bắt đầu điều tra hạ lạc của Lưu tử thịnh.


Vội vàng ăn qua điểm tâm, Ngân Dạ liền nói: "Mọi người nghe kỹ. Sau khi kết thúc ngày hôm nay, thời gian của huyết tự đã trôi qua được một phần năm. Biết rõ cái này ý vị như thế nào không? Nhà trọ đã đưa ra rất nhiều nhắc nhở, nói cách khác, ngày mai, không, thậm chí là hôm nay sẽ có hộ gia đình bị ma chặt đầu hoặc... một cái gì đó sát hại!


Thời gian trôi qua một phần năm, xuất hiện người chết cũng không kỳ quái.


Mà Ngân Vũ luôn nhìn chằm chằm vào thần sắc của Ngân Dạ. Nàng thật sự không muốn tin tưởng, ca ca vì tin tưởng tà giáo mà đưa nàng vào nhà trọ. Nàng đối (với) giáo lí của Kim Sắc Thần Quốc, nửa điểm cũng không tin. Cái gì mà mình là Hắc Tâm ma, nên phải tiến vào nhà trọ? Như vậy Lý Ẩn ? Doanh Tử Dạ ? Cũng đều là Hắc Tâm ma sao?


Mặc dù chứng minh thế gian thật sự có Quỷ hồn tồn tại, cũng không có nghĩa là muốn mù quáng tin theo tôn giáo. Bản thân Tôn giáo, chỉ là kết quả nhu cầu về tinh thần của nhân loại mà sinh ra. Đương nhiên, Ngân Vũ không cho rằng tôn giáo là mê tín, tôn giáo cũng là một bộ phận văn hóa trọng yếu của nhân loại, nhưng tôn giáo sinh ra mục đính chỉ để kiếm món lợi kếch sù, căn bản đó chính là tà giáo!


Hơn nữa, Ngân Vũ cho rằng, cho dù có quỷ tồn tại, cũng không có nghĩa  Thần tồn tại. Nếu quả thật có thần, vậy tại sao không hủy diệt nhà trọ? Vì cái gì không hiện thân cứu vớt bọn họ?


Cho nên, thế giới này, căn bản không có Thần.


Vô Thần...


Mà lúc này, Trương sóng thụy cũng đang xem tin tức sáng sớm.


"Này này, thiệt hay giả, lại có người bị ma chặt đầu sát hại rồi hả? Liên tục hai ngày xuất hiện hai người chết? Cũng đều là người quen của nạn nhân cũ? Đây là có chuyện gì?"


Trương sóng thụy giờ phút này cũng không hiểu ra sao.


Đồng thời, việc Lưu tử thịnh mất tích cũng làm hắn rất để ý.


Nắm chặt chiếc khăn tay, Trương sóng thụy đang suy nghĩ có nên đi gặp cảnh sát, giao khăn tay cho bọn họ. Nhưng nói như thế nào để cảnh sát tin tưởng đây?


Vừa lúc đó, điện thoại di động của hắn bỗng vang lên. Hắn lập tức nhận nghe điện thoại, hỏi: "Này, là ai?"


"Xin hỏi, ngươi có phải người nhắn tin trên blog. Trương Sóng Thụy tiên sinh? Ta đã từng nhìn thấy chiếc khăn tay."


"Thật sự? Ngươi biết sự tình về nó không?"


"Ân. Ta nghĩ hai người chúng ta nên gặp mặt, ta gọi là Tôn Tĩnh hiên."


Posted by Unknown |


"Sau khi vụ án xảy ra, ngươi đã quay về đây mấy lần?" Hoàng Phủ Hác hỏi.


"Đây là lần đầu tiên. Bởi vì hôm nay cảnh sátcanh giữ vừa vặn không có mặt."


Hoàng Phủ Hác thời khắc đều chú ý đến bốn phía, không bỏ qua bất luận điều gì, tuyệt không dám chủ quan. Tên ma chặt đầu có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Lúc đầu, hắn cũng không dám tiến lên tòa này vì rất nguy hiểm. Một khi cầu thang dẫn xuống dưới bị phá hỏng, sẽ lâm vào tuyệt cảnh. Nhưng, hắn vẫn phải đi vào.


Bởi vì hắn cân nhắc, nhà trọ có thể lợi dụng tâm tính sợ hãi nhà cao tầng của bọn hắn, mà cố ý bố trí sinh lộ nhắc nhở ở chỗ này. Nếu như không có sinh lộ nhắc nhở, sẽ tìm không ra đầu người.


"Quét dọn rất sạch sẽ ah." Hạ Tiểu Mỹ đi vào phòng ngủ của Lệ hinh, mở đèn lên. Nàng chậm rãi hướng vềtủ đầu giường trong phòng ngủ, mở ra.


Trong tủ để dao cắt móng tay, giấy ăn, thuốc viên, một bộ kính mắt, còn có một ít giấy tờ chứng nhận, đồ dùng và đồ trang điểm.


"Không có manh mối gì."


Thời điểm nàng đang cảm thán, bỗng nhiên, nhìn thấy một tờ hóa đơn.


Đó là một tờhóa đơn mua sắm mắt kính, ở cửa hàng tên là ‘Hồng Tinh’.


Tờ hóa đơn này làm Hạ Tiểu Mỹ chú ý. Nàng lập tức hô: "Hoàng Phủ, Doãn tiên sinh, mau vào. Các ngươi nhìn một chút."


Đi vào giữa phòng, Doãn tuấn hiền tiến tới cầm lấy tờ hóa đơn, nhìn kỹ một chút, nói: "Cửa hàng Hồng tinh? Ngày tháng viết trên tờ hóa đơn là..."


Thời gian Lệ hinh bị sát hại, ngày 14tháng 2.Trên tờ hóa đơn ghi là trước đó hai ngày, ngày 12tháng 2.


"Đúng rồi, ngày Lệ Hinh bị giết vừa vặn là ngày nàng xin nghỉ phép." Hạ Tiểu Mỹ nhìn Doãn tuấn hiền trước mặt nói: "Ngày đó, đúng là lễ tình nhân. Nàng xin phép nghỉ chẳng lẽ, là có cuộc hẹn với ngươi sao?"


Hoàng Phủ Hác cũng lập tức ý thức được điểm này, nói: "Đúng vậy. Lễ tình nhân cũng không phải ngày lễ chỉ Trung Quốc mới có, người Hàn Quốc các ngươi cũng có ngày lễ tình nhân. Ngày đó, Lệ hinh xin phép nghỉ chẳng lẽ bởi vì ngươi?"


Xin phép nghỉ vào ngày lễ tình nhân, chín thành đều có thể đoán được lý do xin nghỉ phép.


"Không." Doãn tuấn hiền lắc đầu: "Ta không có hẹn với nàng, trên thực tế, ta cũng không có khái niệm lễ tình nhân."


Lễ tình nhân là một ngày lễ quan trọng giữa các cặp tình nhân, rõ ràng hắn lại không để ở trong lòng? Hạ Tiểu Mỹ không khỏi hoài nghi, giữa hai người thật sự có tình cảm hay không.


Cũng đúng, tình yêu giữa hai nước, vốn cũng rất gian nan. Trung Quốc và Hàn Quốctập quán sinh hoạt cũngkhác nhau quá lớn, không phải dễ dàng mà ở chung được.


"Còn một điềurất trọng yếu. Cái cửa hàng Hồng Tinh này..."


Nằm ở khu Bạch nghiêm.


Quả nhiên, manh mối hoàn toàn tập trung đến khu Bạch nghiêm! Nói cách khác, khu Bạch nghiêm rất có thể tồn tại động cơ mấu chốt dẫn phát Ma chặt đầu giết người!


Khu Bạch nghiêm là một trong những khu trung tâm của thành phố K, cơ sở nhà nước đều được đặt tại khu này. Còn có không ít kiến trúc quan trọng của thành phố cũng được xây ở đây.


Đến tột cùng, khu Bạch nghiêm cất dấu bí mật như thế nào đây?


Hơn nữa, đem công viên Thanh Điềncũng cân nhắc mà nói...


Hoàng Phủ Hác dùng di động tra bản đồ khu vực Bạch Nghiêm, công viên Thanh Điền, cửa hàng Hồng Tinh. Bất quá tất cả đều nằm ở khu vực trung tâm phồn hoa, tự nhiên cũng không xuất hiện bất kỳ lời đồn ma quái nào.

  

"Căn cứ vào tờ hóa đơn này, cần phải đi tra xét một chút. Ngày hôm đó,thời điểm Lệ hinh đi mua kính mắt, có xảy ra chuyện gì để tạo thành kết quả hai ngày sau nàng trở thành nạn nhân của ma chặt đầu."


Hoàng Phủ Hác đem tờ hóa đơn cất đi, nói tiếp: "Nếu không có phát hiện gì mới..., liền đi thôi."


Đi ra khỏi cửa, khóa lại cẩn thận. Hoàng Phủ Hác mới cởi bao tay, ba người cùng nhau rời đi.


Cùng một thời gian, Thẩm Hoa về tới nhà nàng ở thành phố K.


Vừa bước vào cửa, nàng cởi áo ngoài, đem khăn tay lấy ra đặt trên mặt bàn. Sau đó hướng phòng tắm đi đến.


Thẩm Hoa mở cửa nhà tắm, cũng không phải mang quần áo đi giặt, mà bắt đầu cởi đồ.


Đem đồ lót cởi ra liền bước vào bồn tắm, bắt đầu xả nước.


Cái khăn tay kia đang đặt trên mặt bàn gần phòng tắm.


Bỗng nhiên, một bóng đen nhanh nhẹn tiến tới chộp vào tay!


Thẩm Hoa xả nước ấm, bắt đầu kỳ cọ thân thể. Sáng hôm nay bắt xe lửa về thành phố K, đem con gái gửi tại nhà mẹ đẻ. Kế tiếp, nàng có ý định tạm thời ở lại.


Một đôi chân trần trụi, hướng cửa phòng tắm, chậm rãi đi đến.


Thẩm Hoa đang không ngừng kỳ cọ thân thể, bỗng nhiên, nàng ngồi sụp xuống trên mặt đất. Những lời khóc lóc kể lể thống khổ của Diệp Giai Giai giờ phút này không ngừng truyền vào trong tai. Nước mắt nàng chầm chậm tuôn ra.


Mà đúng lúc này bỗng nhiên chuông cửa vang lên.


Thẩm Hoa ngừng thút thít nỉ non, đứng người lên, tắt nước ấm. Sau đó đem áo tắm choàng lên, đi dép lê vào mới mở cửa nhà tắm.


Nàng chợt phát hiện, khăn tay trên mặt bàn không thấy đâu nữa!


Làm sao có thể?


Thẩm Hoa tức khắc rất kinh ngạc, nhưng tiếng chuông ngoài cửa càng lúc càng vang dội.


Thẩm Hoa lập tức chạy tới cửa, dùng mắt mèo nhìn bên ngoài, người tới là Diệp Giai Giai.


Nàng mở hé cửa, cách một cánh cửa chống trộm, hơi ló đầu ra, vẫn dùngbiểu lộ băng lãnh âm trầm, nói với Diệp Giai Giai: "Sự tình gì?"


"Trầm lão sư... Cái khăn tay kia, có phải rất đặc biệt ý nghĩa? Nếu không phải, ngươi không có lý do cố ý cầm về đi? Chẳng lẽ liên quan tới vụ án?"


Lúc này Hoa liên thành cùng Y hàm cũng đi tới, Liên thành cũng rất thành khẩn nói: "Xin nhờ ngươi, Trầm tiểu thư. Ngươi xem Diệp tiểu thư mang mang thai, không để ý da mặt đến cầu ngươi, tự nhiên cũng rất hy vọng bắt được hung thủ. Chúng ta là bạn bè của Trương Sóng Lăng, cũng muốn tìm kiếm tình báo về ma chặt đầu. Cầu ngươi..."


Thẩm Hoa như cũ xụ mặt nói: "Im ngay. Ta và các ngươi căn bản không quen biết, vì cái gì phải giúp các ngươi?"


Không người nào có thể tin tưởng. Ai cũng có thể là ma chặt đầu, nếu là người quen biết của nạn nhân khác, thì càng có khả năng là ma chặt đầu .


Đã như vầy, còn không bằng một mình điều tra.


Thẩm Hoa chính là suy nghĩ như vậy. Nàng nghĩ, khăn tay có thể là bị gió thổi đi, cũng không nghĩ nhiều nói: "Đừng nói nữa, ta phải đóng cửa, các ngươi đi."


Một chữ "A" còn chưa kịp nói ra, chỉ thấy phía sau khe cửa hẹp ,một bàn tay thình lình xuất hiện, gắt gao nắm chặt đầu Thẩm Hoa, đem nàng kéo vào! Sau đó, cánh cửa trống trộm cũngsập một tiếng đóng lại!


Hết thảy, chỉ phát sinh trong một hai giây, ba người đều không  kịp phản ứng. Lập tức...


"Có ăn trộm sao?" Diệp Giai Giai vội vàng lay cửa chống trộm, hô: "Trầm lão sư, ngươi làm sao vậy, ngươi..."


"Ah —— "


Chỉ nghe từ trong nhà truyền ra một tiếng kêu cực kỳ thê lương bi thảm, lập tức, hết thảy khôi phục yên tĩnh.


Hoa liên thành sợ tới mức hồn phi phách tán, cái tay kia... Không cần phải nói, tuyệt đối chính là ma chặt đầu! Hắn lập tức bắt lấy tay Diệp Giai Giai nói: "Chạy mau!"


Liều mạng lôi kéo Diệp Giai Giai hướng về sau đào tẩu. Mà Diệp Giai Giai vội vàng nói: "Ta... Ta phải lập tức gọi cảnh sát..."


"Trốn nhanh không chết!" Hoa liên thành giờ phút này căn bản không dám đi thang máy, chạy thẳng vào trong cầu thang, cùng Y hàm không ngừngchạy xuống. Thỉnh thoảng quay đầu nhìn sau lưng.


Chặt đầu ma xuất hiện!


Diệp Giai Giai lấy điện thoại di động, bấm số khẩn cấp, nói: "Này, cục cảnh sát sao? Chúng ta nơi này là..."


Diệp Giai Giai nói xong địa điểm cùng chuyện đã xảy ra liền cúp điện thoại. Lúc này ba người chạy sắp tới lầu một. Diệp Giai Giai bỗng nhiên hỏi: "Ta nói, vì cái gì các ngươi bị dọa thành như vậy? Tên cường đạo kia cũng không cầm vũ khí, cần gì phải sợ tới vậy?


Có thể không sợ sao? Ở tại nhà trọ đó lâu như vậy, hôm nay nhìn thấy cây cối cũng cảm giác là Quỷ hồn rồi. Liên thành giờ phút này chỉ hận cha mẹ sinh ra thiếu hai cái đùi, không thể chạy trốn thống khoái!


Vô luận như thế nào, cũng đã báo cảnh sát. Đến lúc đó, chỉ cần loại bỏ những người không có chứng cứ vắng mặt trong khoảng thời gian này. Lần trước thời điểm Lam Kỳ chết, đối (với) điều tra của cảnh sát cũng không biết thế nào, Mộ Dung Thận ở phương diện này còn không lấy được tình báo. Bởi vì, hắn là cái tên pháp y biến thái, cũng rất bị người khác khinh khỉnh.


Bất quá, nếu như có thể tìm ra những người không có chứng cứ vắng mặt, là có thể tập trung một bộ phận người hiềm nghi.


Chỉ là, đối (với) Quỷ hồn mà điều tra "Không có chứng cứ vắng mặt", ý nghĩa cũng không lớn. Quỷ hồn có khả năng phân thân , loại trình độ như huyết tựhôm nay, xuất hiện quỷ phân thân tuyệt không kỳ quái.


Không, kỳ thật còn có một vấn đề. Chính là...


Chặt đầu ma, nhất định chỉ có một thôi sao?


Chạy đến lầu một, Liên thành mới có chút nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn như trước không dám khinh thường.


Lúc chạy ra khỏi cửa nhà trọ, Liên thành còn ngẩng đầu, nhìn cửa sổ nhà Thẩm Hoa. Bất quá, không nhìn thấy điều gì.


Ngân Dạ cùng Ngân Vũ về tới nhà. Nhìn thấy Hoàng Phủ Hác và Hạ Tiểu Mỹ cũng đã trở về.


"Cái gì? Đường Phong chết rồi hả? Ngươi nói Đằng Quang Vinh chính là ma chặt đầu?" Hạ Tiểu Mỹ nghe Ngân Dạ cùng Ngân Vũ thuật lại mà không dám tin.


"Đây là sự thật." Ngân Dạ sắc mặt ngưng trọng nói: "Ta đã gọi điện thoại cho Mộ Dung Thận, cảnh sát sẽ lập tức điều tra chuyện này."


Mà vừa lúc này, Liên thành cùng Y hàm cũng trở về, kể lại những chuyện vừa xảy ra khiến ai cũng càng thêm sợ hãi.


Giờ phút này, sáu người cũng đều cảm giác cực độ không an toàn. Ngân Dạ đã hai ngày cơ hồ không chợp mắt, nếu không phải lúc nào cũng ở trong trạng thái phấn khích căng thẳng, chỉ sợ hắn sớm đã không cách nào chống đỡ được.


"Ca ca, ngươi nằm nghỉ một lát đi. Ta xem, ngươi sắp chống đỡ không nổi nữa rồi. Ngân Vũ nói: "Ta sẽ canh chừng ngươi."


"Ân." Ngân Dạ giờ phút này cũng cảm giác rất mệt nhọc, là người sắt cũng chịu không nổi.


Nhưng Ma chặt đầu kia có thể xuất hiện hay không? Nơi này không phải nhà trọ, độ an toàn không cao. Nhưng không ở đây thì đi đâu đây? Khách sạn? Nếu như quỷ có năng lực cảm ứng vị trí, như vậy bất kỳ địa phương nào cũng không an toàn.


Có biện pháp nào có thể chứng minh, quỷ có năng lực cảm ứng vị trí hay không?


"Có lẽ không thể ở lại nơi này." Ngân Dạ nói: "Chúng ta luôn ở một địa phương cố định, chỉ sợ tính nguy hiểm sẽ rất lớn. Vẫn là trước..."


"Không, " Ngân Vũ lại kiên định nói: "Ca ca, cứ ở chỗ này đi, nếu quỷ có thể cảm giác vị trí của chúng ta, như vậy đi nơi nào cũng không an toàn. Vùng này trị an coi như không tệ, một khi gặp chuyện không may, cũng dễ dàng chạy trốn, kịp thời tiến vào nơi công cộngcó nhiều người."


Ngân Vũ tự nhiên không phải không có đạo lý mới nói như vậy.


Khi nghe Liên thành kể về đoạn kinh nghiệm kia, Ngân Vũ cơ hồ không  đứng vững.


Bởi vì, trước đó nàng nhận được một cú điện thoại.


Lúc đó nàng đang cùng Ngân Dạ đột nhậpnhà Khang tấn, thì có cuộc gọi tới. Mà người gọi điện, cố ý che đậy thanh âm của mình, nghe không ra là nam hay nữ.


"Kha Ngân vũ tiểu thư sao?"


"Phải, xin hỏi ngươi là ai?"


"Ha ha, không cần hỏi ta là ai. Chỉ cần ngươi nhớ kỹ, ta đối với các ngươi mà nói, là 'Thần " là được rồi. Một lát nữa ta sẽ gửi cho ngươi một tin nhắn. Căn cứ vào đó, ngươi sẽ biết ta có năng lực gì. Ah, thuận tiện nói cho ngươi biết , quỷ không có năng lực cảm giác vị trí , cho nên, không cần lo lắng."


Sau đó, Ngân Vũ nhận được thông báo có một tin nhắn mới.


Nhưng mà, vô luận là cuộc gọi hay tin nhắn tới, đều không hiển thị số điện thoại.


Mà nội dung tin nhắn kia, là một bức tranh.


Bức tranh vẽ... Cư nhiên là một cánh cửa hơi mở ra, lộ ra đầu của một nữ nhân, mà có một bàn tay đang nắm lấy đầu nàng. Rõ ràng nhìn ra được ở bên ngoài cánh cửa kia còn một cửa chống trộm.


Theo như hình vẽ thì đó là cảnh tượng ban ngày, mà lúc đó đang là ban đêm. Nói cách khác, bức họa này vẽ về một cảnh tượng trong tương lai!


Điểm này làm Ngân Vũ không cách nào không thể để ý.


Ban đêm, tất cả mọi người đi ngủ. Phụ trách gác đêm , có Liên thành cùng Ngân Vũ. Mà Ngân Vũ, vẫn thủy chung nhìn chằm chằm vào cái điện thoại.


Điện thoại lúc này khẽ rung lên. Trên màn hình không hiển thị số điện thoại. Nàng lập tức nhận nghe.


"Ngươi là ai?" Ngân Vũ khẩn trương hỏi.


"Đừng ôm địch ý như vậy Kha Ngân vũ tiểu thư. Ngươi cũng phải biết, bức họa kia chân chính là tương lai. Ta có đủ năng lực như vậy. Trên thực tế, nửa năm trước kia, ta đều một mực giao dịch cùng với hộ gia đình bên trong nhà trọ."


"Ngươi, có năng lực vẽ ra tương lai?"


"Không sai.Ngươi nghĩ muốn sống sót ? Nghĩ, muốn đạt được đầu người?"


Ngân Vũ cau mày: "Ngươi muốn thế nào?"


"Rất đơn giản. Chỉ cần ngươi đáp ứng ta một điều kiện, ta còn có thể vẽ ra cho ngươi những sự tình xẩy ra trong tương lại, cả những điều mà chưa chắc các ngươi đã biết được, ta cam đoan, có thể cho ngươi tìm được đầu người, còn sống mà trở về."


"Điều kiện? Nói đi. Chỉ cần ta có đủ khả năng..." Ngân Vũ cũng không quá mừng rỡ, nàng biết rõ điều kiện kia chắc chắn sẽ không đơn giản.


"Rất đơn giản."


Người ở đầu dây bên kia dùng một giọng điệu lạnh lùng, nói ra một câu: "Ta muốn ngươi, giết nghĩa huynhcủa ngươi, Kha Ngân dạ. Giết hắn đi, ta sẽ nói cho ngươi biết..."


"Cái gì?" Ngân Vũ rấtngạc nhiên, nàng không nghĩ đối phương lại đưa ra điều kiện như vậy, thấp giọng hỏi: "Vì cái gì ngươi muốn làm như vậy? Vì cái gì muốn ta giết hắn?"


Lúc này, Liên Thành còn đứng cạnh cửa sổ quan sát  bên ngoài,  căn bản không chú ý tới sự dị thường củaNgân Vũ.


"Tóm lại, chỉ cần ngươi thỏa mãn điều kiện này, ta liền đáp ứng ngươi, đem những bức họa còn lại cấp cho ngươi. Đừng có ý đồ tìm kiếm ta, điện thoại đã được ta tỉ mỉ sửa chữa qua, tuyệt đối tra không ra nơi của ta đâu. Thời gian của các ngươi không nhiều lắm, chỉ có nửa tháng mà thôi. Tóm lại, trong đoạn thời gian này, điều kiện này lúc nào cũng có hiệu lực."


"Không có khả năng." Ngân Vũ không chút do dự cự tuyệt: "Đầu người ta sẽ tự mình đi tìm. Không biết ngươi là thần thánh phương nào, vô luận ngươi có phải hộ gia đình hay không, đều không trọng yếu. Ta tuyệt đối sẽ không..."


"Thật sự? Cho dù Kha Ngân dạ giết chết người rất trọng yếu với ngươi, cũng không sao cả ư?"


"Ngươi... Ngươi nói cái gì?" Ngân Vũ cơ hồ không thể tin được lời vừa rồi.


"Diệp Phàm Thận. Nam nhân này, là đã từng làngười ngươi yêu nhất ?"


"A... A thận?"


Ngân Vũ đứng lên đi vội vào một gian phòng khác đóng cửa lại, nói: "Ngươi nói ca ca ta giết A Thận? Không có khả năng. Là A thận tự sát. Tại ta nói chia tay với hắn không lâu sau, hắn liền..."


"Tự sát? Ngươi cho rằng, hắn là người sẽ dễ dàng tự sát sao?"


"Ngươi, ngươi có ý gì?"


"Thời gian hắn tự sát, là hai tháng sau khi ngươi gia nhập nhà trọ, đúng không? Cũng chính làtháng 9 năm 2009. Lúc đó, nhà trọ có ban bố một đầu huyết tự chỉ thị, trong số những người chấp hành, có Kha Ngân Dạ?"


"Ngươi biết? Đúng, A thận tự sát vào ngày 12tháng 9. Mà ca ca chấp hành huyết tự thời gian tổng cộng có ba ngày, chính là ngày 10 tháng 9 đếnngày 12tháng 9! Ca ca căn bản là..."


"Đúng vậy. Cho nên, ca ca ngươi lợi dụng Quỷ hồn, giết chết Diệp Phàm Thận. Con quỷ đó là một nữ nhân bị sát hại trong lúc gọi điện. Ca ca ngươi chính là lợi dụng đặc điểm giết choc vô nhân tính của nó, để sát hại A thận."


"Sao... Làm sao có thể..."


"Hơn nữa, thuận tiện nói cho ngươi biết. Người khiến ngươi tiến vào nhà trọ..."


"Chính là Kha Ngân dạ!"