9/02/2016

Posted by Unknown |


Lúc này, đã vào giữa trưa.


Phó quản lý công ty vật liệu xây dựng , Lưu Tử Thịnh, từ cửa công ty bước ra ngoài . Thời điểm hắn đến bãi đỗ xe của công ty, bỗng nhiên chú ý tới một người thanh niên có tướng mạo tuấn tú, đang đứng ngay cạnh xe của hắn.


Lưu Tử Thịnh hơi sững sờ, rồi nhanh sải bước tới gần.


Lưu Tử Thịnh là người có vóc dáng gầy gò , hơi thấp, nhưng người thanh niên này cao hơn hắn đến tận một cái đầu . Lưu Tử Thịnh nội tâm hơi bồn chồn, nên vô thức lui về phía sau một bước.


"Là phó quản lý Lưu sao?" Thanh niên kia đến trước mặt Lưu Tử Thịnh nói: "Có thể cùng ngươi nói chuyện hay không?"


"Ngươi là ai?" Lưu Tử Thịnh đề phòng hỏi.


"Ta gọi là Doãn Tuấn Hiền. Là bạn trai của Lệ Hinh – kế toán trưởng đã qua đời."


Doãn Tuấn Hiền? là người Hàn Quốc? Lưu Tử Thịnh lập tức ý thức được, hắn đối với cái chết của Lệ Hinh có nghi vấn, lập tức nói: " quản lý Lệ bị sát hại trong chính nhà mình, nàng cùng công ty Vũ Dương không quan hệ. Ngươi muốn tìm gì có thể tới hỏi cảnh sát, Doãn tiên sinh, ta còn có chuyện gấp không thể tiếp chuyện ."


"Lưu quản lý!" Doãn Tuấn Hiền lập tức ngăn hắn lại, nói: "Lệ Hinh chết , ta hy vọng có thể nghe được một ít tình hình thực tế từ ngươi."


"Ngươi muốn dây dưa cái gì chứ !" Lưu Tử Thịnh nhìn người thanh niên này, nói: "Ta đã nói , quản lý Lệ chết , việc công việc tư đều không có quan hệ. Cảnh sát cũng đã thẩm vấn qua, quan hệ giữa ta cùng Lệ quản lý rất trong sạch ! Tai họa bất ngờ  đối với Lệ quản lý đúng là bất hạnh, ta cũng rất khổ sở, nhưng ta đối với cái chết của Lệ quản lý không biết một chút gì hết ."


Lập tức Lưu tử Thịnh tiến đến mở cửa xe, mà Doãn Tuấn Hiền cũng chỉ có thể nhìn hắn rời đi.


Hắn vừa lái vừa quay đầu lại nhìn thấy, hai người một nam một nữ, nam tử ngũ quan cực kỳ tuấn mỹ, dáng người cao ngất, bất luận chỉ cần là nữ nhi nhìn thấy đều động tâm , còn nữ tử kia thoạt nhìn mới chừng hai mươi tuổi, giống như còn là một sinh viên đang đến gần Doãn Tuấn Hiền.


"Vừa rồi, ta nghe được ngươi là bạn trai của Lệ Hinh tiểu thư?" Nam tử tuấn mỹ đi tới, nói: "Có chút đường đột, nhưng ta cùng Lệ Hinh tiểu thư, coi như cũng có chút quen biết."


"Quen biết?" Doãn Tuấn Hiền khó hiểu nói: "Có ý tứ gì?"


"Tóm lại, tìm một chỗ, chúng ta nói chuyện tiếp."


Hoàng Phủ Hác vốn muốn tìm Lưu Tử Thịnh hỏi một câu . Người chết thứ tư Lệ Hinh, là người đặc biệt nhất trong sáu người , là nạn nhân nữ đầu tiên , cũng là người đầu tiên bị hại ngay chính nhà mình, và cũng có nhân chứng phát hiện ra nghi phạm tại hiện trường .


Cảnh sát cũng điều tra qua quan hệ nam nữ của Lệ Hinh, bởi vì theo dấu vết ở hiện trường để lại, thì sát nhân rất có thể là người quen . Mà những đồng sự của nàng ở công ty chưa từng nghe nói Lệ Hinh có bạn trai, vậy mà hôm nay lại xuất hiện một người bạn trai đến hỏi thăm tin tức ?


" Ngươi và A Hinh có quan hệ như thế nào?" Doãn Tuấn Hiền tựa hồ có chút đề phòng .


" Thật ra là như thế này." Hoàng Phủ Hác phi thường bình tĩnh trả lời: "Lệ Hinh tiểu thư cùng ta có quen biết , nàng từng bị một sự việc ám thân."


"Ám thân?" Doãn Tuấn Hiền có chút khó hiểu, lập tức, Hoàng Phủ Hác liền giải thích nghi ngờ của hắn.


"Ta là… một nhà nghiên cứu linh dị, đây là danh thiếp của ta, ta hoạt động trong một tổ chức đoàn thể tên là 'Linh kỳ hội'. Đấy là một tổ chức chuyên nghiên cứu hiện tượng linh dị, nếu có những vấn đề của bản thân hay ai khác mà không cách nào giải thích được, thì hội sẽ cùng trợ giúp nhau tìm cách lý giải ."


Doãn Tuấn Hiền nghe được mấy câu này lắp bắp kinh hãi, đó là cái gì? Hắn chưa từng nghe nói qua.


" 'Linh kỳ hội' ? Đó là cái gì?" Doãn Tuấn Hiền nhận tấm danh thiếp kia , trên đó viết: " Trợ lý tổ chức Linh kỳ hội - Hoàng Phủ Hác" . Dưới danh thiếp còn viết một hàng chữ: "Ngươi đã từng có cơ duyên gặp hiện tượng linh dị ? Ngươi đã từng tiếp xúc với Quỷ hồn ? Linh kỳ hội sẽ giải đáp tất cả cho ngươi."


"Lệ tiểu thư có thể trong lúc vô tình thấy được chúng tôi phát truyền đơn, cho nên mới tìm đến. Nàng nói, nàng cảm giác bên cạnh nàng, tựa hồ bị 'Tạng đồ vật' ám theo."


Hạ Tiểu Mỹ ghé sát vào lỗ tai Hoàng Phủ Hác, hỏi: "Linh kỳ hội? Ngươi làm sao nghĩ ra được?"


"Thật sự." Hoàng Phủ Hác nói khẽ lại với hắn: "Ta chính là trợ lý của tổ chức này , bất quá những thành viên trong tổ chức không phải ai cũng cùng tôn giáo , chỉ là một tổ chức bình thường, không phải hoạt động kinh doanh kiếm tiền , là làm việc công ích."


Doãn Tuấn Hiền vẻ mặt tựa như không tin, Hoàng Phủ Hác còn nói: "Ta nói đều là sự thật. Thực tế, nàng tìm đến chúng tôi là trước khi nàng bị sát hại không lâu. Tất nhiên ngươi nói rằng ngươi là bạn trai của Lệ Hinh , vì đang giúp nàng làm rõ sự việc nên ta hy vọng ngươi có thể nói rõ mọi ngọn ngành cho chúng ta ."


"Ta biết rồi." Doãn Tuấn Hiền nói: "Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện."


Hạ tiểu Mỹ nghĩ thầm: người Hàn Quốc quả nhiên mê tín,nếu là ta còn tưởng rằng hắn là bọn bịp bợm giang hồ chứ.


Đi vào một nhà nhà hàng gần công ty Vũ Dương, Doãn Tuấn Hiền cùng Hoàng Phủ Hác chọn một nơi ngồi xuống.


"Như các ngươi biết, ta là người Hàn Quốc." Doãn Tuấn Hiền nói: "Ta cùng A Hinh quen nhau đã hơn một năm trước , nhưng Lệ Hinh chưa bao giờ công khai mối tình này cho người khác biết. Ta dù sao ở Trung Quốc cũng chưa có nhà  , trước mắt cũng chỉ đang làm công mà thôi, mọi sinh hoạt vẫn còn đang chật vật . Mặt khác lúc này chưa tiện để công khai nên A Hinh cũng không muốn nói cho người khác biết."


Nói xong hắn bỗng nhiên khóc nức nở.


"A Hinh nàng.. nàng nói đợi hai năm nữa, khi tình hình kinh tế của ta ở Trung Quốc ổn định sẽ cùng với ta kết hôn . Ta..."


Lệ Hinh chưa bao giờ công khai mối quan hệ tình cảm với người Hàn Quốc này , cho nên căn bản không ai biết . Mà người này tiếng Trung Quốc nói cũng rất thành thạo.


"Nhưng Lệ Hinh tiểu thư đã qua đời cũng được một thời gian rồi, ngươi làm sao đến tận bây giờ mới tìm Lưu tiên sinh?"


"Lúc ban đầu ta không hiểu rõ lắm, về sau có nghe nói, phó quản lý Lưu cùng A Hinh tựa hồ có quan hệ mập mờ. Ta cũng không muốn tin tưởng những chuyện này, nhưng tin đồn ngày càng nhiều , cho nên..."


"Ta hiểu . Cho nên ngươi liên tục cân nhắc có nên đến hỏi thăm phó quản lý Lưu?"


"Ta cho rằng nếu là sự thật, Lưu quản lý cũng không bao giờ nói ra , Nhưng bất luận thế nào ta cũng muốn biết rõ chân tướng. A Hinh nàng, nàng chết quá thảm rồi! Rốt cuộc là ác ma phát rồ đến cỡ nào lại có thể làm ra loại chuyện này!"


"Như vậy..."


" Nói cho ta biết, " Doãn Tuấn Hiền truy vấn: "Ngươi nói, A Hinh tìm xin sự giúp đỡ của các ngươi ? Rốt cuộc là..."


"Chúng ta sưu tập rất nhiều những tư liệu về phương diện linh dị, cùng những truyền thuyết dân gian . Chủ yếu tập trung vào phong thuỷ, dân tộc, kết hợp truyền thuyết tôn giáo, đối với hiện tượng linh dị tiến hành nghiên cứu cùng lý giải. Đương nhiên, cũng chỉ có thể tham khảo mà thôi , thế gian có quỷ hay không, vẫn là một việc rất khó chứng minh."


Đương nhiên, đó là trước khi Hoàng Phủ Hác tiến vào nhà trọ . Hắn hiện tại, đã hoàn toàn chứng minh được , Quỷ hồn xác thực tồn tại ở trên cái thế giới này.


"Nàng lúc ấy, nói với ngươi mấy thứ đó?"


Hạ Tiểu Mỹ nghĩ, nếu Linh kỳ hội chính xác có tồn tại, thì Lệ Hinh cũng chưa bao giờ tới tìm Hoàng Phủ Hác. Nếu không, hắn đã sớm nói ra.


Như vậy, Hoàng Phủ Hác kế tiếp sẽ nói dối như thế nào đây?


"Trên thực tế nàng nói với ta hiện tượng linh dị chính là liên quan đến ma chặt đầu." Hoàng Phủ Hác không hề tỏ vẻ bối rối, rõ ràng là đang nói láo, thế nhưng mà ánh mắt lại cực kỳ tự nhiên.


"Cái gì? Cái kia, vì cái gì..."


"Nàng nói, nàng cảm giác ở trong phòng mình, luôn giống như có một người nào đó đang theo dõi nàng . Đương nhiên lúc đầu nàng cũng chỉ cho rằng là tâm lý stret..."


Hạ Tiểu Mỹ nắm chặt tay : người nam nhân này đang suy nghĩ gì đây? Tiếp theo phải nói thế nào? Cảm thấy trong nhà có người theo dõi , tình huống như vậy  sao liên quan đến ma chặt đầu chứ? lời nói dối tạm thời, nhất định xuất hiện rất nhiều rất nhiều sơ hở , nếu bị người kia hoài nghi mà nói...


"Nàng nói nàng đã từng nhìn thấy một thân ảnh. Thời điểm đó nàng đang ở trong nhà mình, thân ảnh kia xuất hiện chớp nhoáng phía sau cánh cửa trong phòng ngủ , mới chớp mắt một cái đã không thấy tăm hơi. Nhưng chỉ trong nháy mắt đó đã làm cho nàng tràn ngập hoảng sợ. Sau đó, nàng dựa vào trí nhớ, vẽ lên một bức họa cho ta. Bức họa ấy cùng với bức họa mô phỏng nghi phạm xuất hiện ở gần hiện trường hoàn toàn trùng khớp ."


Thời điểm Hạ Tiểu Mỹ nghe thấy , chân liền phát run: ông trời ơi... Người này quả thực có tài năng viết tiểu thuyết khủng bố à . Ở trong nhà bỗng dưng xuất hiện một thân ảnh biến mất chỉ trong chớp mắt , sau đó chủ nhà liền bị giật đứt đầu. Rồi lại có nhân chứng tận mắt trông thấy hung thủ , mà nghi phạm với thân ảnh xuất hiện trong nhà nạn nhân hoàn toàn trùng khớp... May mắn ta biết là giả dối, nếu không thật sự bị hù chết rồi . Không, cũng không hoàn toàn là giả dối, hung thủ giết chết Lệ Hinh hoàn toàn có thể là quỷ.


Bất quá, Hạ Tiểu Mỹ bắt đầu lo lắng một vấn đề.


Sẽ có người tin mấy lời nói nhảm này sao? Nếu là trước kia , có người nào đó nói như vậy với nàng , nàng nhất định sẽ cho rằng đối phương là giả danh lừa bịp. Ai tin? Việc bị bứt đầu tuy rất quỷ dị, nhưng nói rằng do chính ma quỷ làm thì khoảng cách vẫn còn quá xa . Giờ là hộ gia đình trong nhà trọ đương nhiên biết sau lưng chuyện này có hiện tượng linh dị, thế nhưng là người bình thường có tin hay không? Nếu nói dối cũng nên dùng một điều gì đó minh bạch hơn .


Quả nhiên, Doãn Tuấn Hiền cũng không tin mấy lời này nói: "Ngươi càng nói càng bậy bạ , không hợp với tự nhiên gì cả."


"Ta nói đúng là sự thật." Hoàng Phủ Hác nói: " tin hay không là tùy ngươi , ta lừa ngươi có ích lợi gì chứ ? Ta đâu có nói ngươi phải đưa ta tiền hay đồ đạc gì.. Doãn tiên sinh, người bình thường có thể cho rằng quỷ là mê tín, nhưng lý giải khoa học cũng có nhiều thứ chưa làm được ..., ta cho rằng một mực tin tưởng khoa học mới là mê tín . Hơn nữa, trên cái thế giới này, hoàn toàn có sự tồn tại của quỷ."


"Ngươi rốt cuộc là ai ?" Doãn Tuấn Hiền tựa hồ tức giận : "Còn ở nơi này nói xằng nói xiên! Ta xin phép!"


"Ah, hãy khoan !" Hạ Tiểu Mỹ làm sao có thể bỏ mặc nhân vật nắm giữ manh mối quan trọng kia ly khai, vội vàng nói: "Doãn tiên sinh, ngươi đừng để ý hắn, người này chính là như vậy, đầu óc có chút vấn đề, ngươi đừng so đo ah."


"Cái gì!" Bỗng nhiên Hoàng Phủ Hác đứng phắt lên, hai mắt tràn đầy phẫn nộ, nói: "Ngươi vì cái gì có thể kết luận rằng ta đang nói xạo? Ngươi có chứng cớ chứng minh Quỷ hồn không tồn tại ở thế gian này sao? Các ngươi sở dĩ không muốn chấp nhận, bài xích hiện tượng linh dị , chối bỏ có quỷ, chỉ vì các ngươi quá tin vào cái gọi là khoa học thôi!"


Thần sắc Hoàng Phủ Hác lúc này làm Hạ Tiểu Mỹ lại càng hoảng sợ. Thanh niên tuấn mỹ như vậy , thời điểm tức giận sao lại đáng sợ như thế!


Mà Doãn Tuấn Hiền cũng bởi vậy mà giật mình lập tức thở dài, nói: "Ngươi nói thật không phải là giả sao?"


"Tóm lại, nếu không biết điều gì , thì đơn giản là ngồi nghe đi." Hoàng Phủ Hác bỗng nhiên lấy ra một bản bút ký, nói: "Đây là điều tra của Linh kỳ hội, đủ loại điều tra báo cáo của hiện tượng linh dị, ngươi có thể xem qua . Nếu vẫn muốn tra ra hung thủ giết chết Lệ tiểu thư, thì phải hợp cùng tác chúng ta mới được. Bởi vì vi địch nhân của chúng ta, không phải con người."


Hạ Tiểu Mỹ đã nghe không nổi nữa rồi .


Người nam nhân này bị bệnh tâm thần sao? Một mực khăng khăng trên thế gian này có quỷ , mọi người vì cái gì mà không tin? Cái này ai thèm để ý tới ngươi chứ ? Chỉ sợ người khác nghĩ bọn họ là người tuyền truyền tà giáo!


Hạ Tiểu Mỹ bặm môi nghiến răng ken két , chẳng lẽ, hắn không biết không lấy được đầu người thì chết chắc sao ? Đã vậy còn làm việc quá lỗ mãng . Trước kia xem hắn là một người khá nguy hiểm , không nghĩ tới lại ngu ngốc như vậy !


Hạ Tiểu Mỹ phát hiện, nàng quả nhiên rất chán ghét người nam nhân này.


Doãn Tuấn Hiền cầm lấy bản bút ký mở ra, bên trong có không ít những tư liệu được cắt từ trên báo chí , cùng những phân tích rất rõ ràng và chi tiết .


"Ah, cái này..." Hạ Tiểu Mỹ hỏi: "Ngươi hiểu tiếng Trung sao?"


"Ân, cơ bản cũng hiểu được."


"Ân, vậy tốt."


Tiếng Nhật nàng còn có thể hiểu được chút chút chứ  tiếng Hàn mà nói...hay là thôi đi.


Thoáng nhìn nhìn, Doãn Tuấn Hiền nói: "Ta vẫn không cách nào tin tưởng lời nói của ngươi . Bất quá, trước mắt vụ án của A Hinh vẫn hoàn toàn chưa có manh mối. Cho nên..."


"Ta hiểu." Hoàng Phủ Hác nói: " tin tưởng ta có vẻ hơi khó , thế nhưng nếu muốn điều tra cái chết của Lệ Hinh tiểu thư , hi vọng cuối cùng của ngươi là hợp tác với chúng ta."


"Được rồi . Ta sẽ tạm thời tin ngươi một lần."


Nghe được câu này, Hạ Tiểu Mỹ sững sờ: cái gì? Không thể nào? Như vậy cũng tin được ư?


Hoàng Phủ Hác gật đầu, nói: " sự tình của Lệ Hinh tiểu thư ta hi vọng ngươi có thể nói cho ta biết rõ từng chi tiết."


"Ân. Ta cùng nàng quen nhau từ hơn một năm trước, khoảng mùa xuân năm 2010. Khi đó ta đến Trung Quốc để phát triển sự nghiệp , thành phố này là nơi đầu tiên ta tới . Lúc ban đầu, ta làm việc ở nhà hàng để tích lũy kinh nghiệm, sau đó gặp Lệ Hinh..."


"Ân, cái này không cần phải nói. Chỉ cần nói cho ta biết, Khoảng thời gian trước khi Lệ tiểu thư bị hại có vấn đề gì phát sinh không."


Có thể làm cho Doãn Tuấn Hiền ngoan ngoãn nói cho bọn hắn biết sự tình lúc trước của Lệ Hinh, Hạ Tiểu Mỹ thật sự cảm thấy nhẹ nhõm . Hoàng Phủ Hác dùng thái độ không bình thường kia , suýt nữa tạo thành sai lầm lớn rồi. Cũng không biết người nam nhân này là thần kinh có vấn đề hay bỗng nhiên hứng thú với quỷ hồn.


"Lúc đó ta lại thất nghiệp. Nhưng A Hinh lại được thăng chức kế toán chủ quản, ta cũng vì nàng mà cảm thấy rất vui nhưng nàng dần dần thay đổi tính cách . Tài năng và tính cách quang minh chính đại của nàng đã biến đâu mất rồi?"


Hạ Tiểu Mỹ xem không ít phim Hàn biết rõ, người Hàn Quốc luôn coi trọng chủ nghĩa đại nam tử. Người mình thích thăng chức, mà mình lại thất nghiệp, chỉ sợ là cảm thấy cực kỳ thống khổ .


"A Hinh cùng ta một tháng chỉ có thể gặp mặt hai ba lần. Ta cũng biết, tình hình của ta ở  Trung Quốc muốn lưu lại là rất khó khăn, càng không thể tiếp nhận trợ giúp của A Hinh , mà thực tế A Hinh đi công tác ta cũng không biết . Dịp mừng năm mới ta có trở về Hàn Quốc một lần, vốn rất hi vọng A Hinh có thể cùng đi với ta, nhưng tình cảm còn chưa công khai nên, chúng ta..."


Nói đến đây, hắn lại thôi.


"Cái kia... Đoạn thời gian kia nàng có nói cho ngươi biết những hiện tượng linh dị xuất hiện không?"


"Không có. Hơn nữa ta phát hiện khoảng cách giữa chúng ta đang càng ngày càng lớn."


 Người yêu khác quốc tịch , thì trong đời sống sinh hoạt có rất nhiều điều trái ngược . Hạ Tiểu Mỹ xem phim Hàn Quốc , thường xuyên cảm giác con dâu Hàn Quốc cuộc sống giống như là tù tội , bị mẹ chồng giầy vò , muốn làm cái gì cùng đều không được, luôn luôn phải xem sắc mặt người khác . Hơn nữa, nếu con trai muốn kết hôn với người ngoại quốc thường bị gia đình phản đối kịch liệt.


Mà hai người này chưa sinh hoạt chung một nhà , nên không cách nào chia xẻ nhiều tâm sự hay cách sống của nhau được . Tiếp tục như vậy..., cảm tình cũng sẽ bắt đầu phai nhạt dần.


"Bất quá, nếu như cảnh sát tìm được ngươi, ngươi tuyệt đối sẽ là nghi phạm số một, thật sự không có ai biết mối qua hệ của ngươi cùng Lệ tiểu thư sao?"


"Ân, không có."


"Ngươi đã từng xem qua bức họa mô phỏng nghi phạm chưa ? Ngươi có quen biết người đó không?"


"Không, không biết."


Tình thế lại lâm vào cục diện bế tắc. Sự tình mà Doãn Tuấn Hiền biết thật sự quá ít, thực tế tình cảm hắn và Lệ Hinh vẫn luôn che giấu như vậy, làm sao có thể hiểu rõ được tình hình cụ thể và tỉ mỉ đây.


" Vụ án này, và tên ma chặt đầu kia ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc." Hoàng Phủ Hác chấn định nói với Doãn Tuấn Hiền: "Ta cam đoan với ngươi."


Cùng lúc đó , Ngân Dạ cùng Ngân Vũ đi đến dinh thự của Đằng Phi Vũ. Dù có nhấn chuông cửa bao nhiêu lần đều không có người ra mở cửa.


"Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ lại..." Ngân Vũ trên đầu còn vết băng bó nói: "Chẳng lẽ lại chậm một bước rồi , có thể giống như Lam Kỳ không ?"


Ngân Dạ cũng rất khẩn trương , căn cứ theo lời Đường Phong..., mấu chốt nằm ở hài nhi của Phi Vũ . Đường Phong nói là bởi vì nguyên nhân đó nên không thể đưa đồ trở về tận tay chủ.


Hẳn là có huyền cơ bên trong cái đồng hồ kia?


Đồng hồ trả về, cùng Đằng Quang Vinh có quan hệ gì?


Mặt khác đến dò hỏi tại nhà Cốc Buồm . Từ trong miệng nàng biết được Vương Chấn Thiên chính xác có ghé qua , nhưng không bao lâu đã rời đi , cũng không có đề cập sẽ đi tới công viên Thanh Điền. Bất quá công viên Thanh Điền lại gần bến tàu điện ngầm.


Vương Chấn Thiên có lẽ đã đi qua công viên Thanh Điền.


"Nhất định mau chóng tìm bằng được Đằng Quang Vinh!" Ngân Dạ quyết định, thời gian vẫn còn khá dài , hôm nay mới chỉ là ngày thứ hai thôi.


Đúng vào lúc này, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên. Ngân Dạ nhận nghe điện thoại, hỏi: "Có chuyện gì?"


"Xẩy ra chuyện lớn rồi Ngân Dạ!" Đầu bên kia điện thoại chính là Hoa Liên Thành: "Xảy ra chuyện lớn! Khang Tấn, Khang Tấn bị bắt rồi, cảnh sát nói hoài nghi hắn chính là ma chặt đầu!"


"Ngươi nói bậy bạ gì đó? Vì sao Khang tấn bị bắt, có bằng chứng chứng minh chưa?"


"Mộ Dung Thận nói cho ta biết nội tình, Khang tấn bị bắt vì cảnh sát đã tìm được một chứng cớ quan trọng từ một người trong quán rượu. Đó chính là..."


"Khang tấn, cùng Đằng Phi Vũ, là người đồng tính !"



Posted by Unknown |


Khu Bạch Lâm, trường cao trung Phong Thụ, hôm nay nghỉ học.


Ngô Chân Thực ở nhà một mình, lấy chăn trùm kín thân thể. Ngày hôm qua Lam Kỳ còn rất tốt, như thế nào mà hôm nay đã chết rồi? Nghĩ tới tên chặt đầu ma kinh khủng kia đã giết hại hai người bạn trong lớp, nàng liền sợ tới mức không biết nên nói cái gì.


Trí nhớ trở về ngày 21 tháng 3. Hôm đó là thứ Hai.


Việc học nặng nề làm Ngô Chân Thực đau đầu không thôi, mỗi ngày lão sư đều  cường điệu kỳ thi Đại Học đã rất gần, suốt ngày đối mặt với hàng tá đề thi toán học cùng bao nhiêu là đề thi anh văn, nghĩ cũng muốn ói rồi. Nhưng không có biện pháp, vẫn phải là tiếp tục ôn tập.


"Bạch Tĩnh, tương lai ngươi muốn thi trường đại học nào?" Lúc tan học ngày hôm đó, Ngô Chân Thực cùng Bạch Tĩnh đi ra cổng trường, hỏi: "Vẫn có ý định ghi danh vào Ưng bác sao? Đây chính là viện khoa học đẳng cấp cao của thành phố K a, ngươi đặt mục tiêu có quá cao hay không?"


"Không sao..., " Bạch Tĩnh cười nói: "Có mục tiêu thì phải chính là mục tiêu cao nhất, kỳ thi Đại Học đời người cũng chỉ có một lần, tự nhiên muốn cố gắng đánh cược rồi."


"Ân. Phụ mẫu ta cũng muốn ta thi khoa khoa học tự nhiên, nhưng ta thật sự rất đau đầu. Tuy rằng năm qua, khoa khoa học tự nhiên hệ chính quy xác thực đã lấy điểm thấp hơn rất nhiều, nhưng vấn đề là đề mục quá khó khăn. Ta nghĩ tối đa cũng chỉ có thể vào được học viện Thực Lâm thôi."


Học viện Thực Lâm cũng là viện khoa học thứ nhì tại thành phố K, dù vậy, đối (với) Ngô Chân Thực mà nói, cũng là theo không kịp rồi.


"Bạch Tĩnh, khảo thí hôm nay, đề bài kia ngươi đã tính ra chứ?" Ngô Chân Thực đột nhiên hỏi: "Suốt 20', ta làm đau cả đầu mà không được. Cứ tiếp tục như vậy ta căn bản cũng không có khả năng thi vào học viện Thực Lâm."


"Ngươi là nói cái đề mục chứng minh hai đường thẳng song song ?."


"Ân? Ta suy nghĩ... V ..v ... Ah."


Nàng kêu Bạch Tĩnh dừng lại, lập tức từ trong túi xách lấy ra một bản nháp. Trong đó có đề bài hình học kia.


"Ân, nếu làm như thế này... rồi lại thế này…, vậy là được, Bạch Tĩnh, ngươi thực là thiên tài ah, như vậy cũng nghĩ ra!"


"Hì..hì."


"Ngươi có thời gian chỉ giáo ta nhiều hơn chút đi, ngươi là uỷ viên học tập nha, bao nhiêu đề bài làm ta đau đầu chết đi được, thật sự là chịu không được rồi."


"Cái này kỳ thật cần thuộc định lý, bất luận một đề bào nào cũng là để khảo hạch chúng ta nắm chắc định lý được bao nhiêu, nói cách khác, nhất định cần phải chú ý quan sát chỗ nào có thể dùng định lý để cởi bỏ mấu chốt."


Đúng vào lúc này, bỗng nhiên một thanh âm truyền đến: "Bạch Tĩnh, ngươi quả nhiên cũng nghĩ đến cách giải này. Ta đã phân tích qua, kỳ thi đại học mấy năm nay của thành phố K, toán học càng ngày càng thiên về hình học, kỳ thi Đại Học năm trước có tới ba đề mục về hình học, độ khó phi thường cao, cái này cũng làm cho điểm sàn khoa khoa học tự nhiên giảm xuống rất nhiều."


"Hoàn toàn chính xác." Bạch Tĩnh đứng lên, nói: "Ngươi cũng tính thi lý viện khoa học sao? Lam kỳ?"


Đúng là Lam Kỳ đang đứng sau lưng hai người.


"Lam kỳ ah, " Ngô Chân Thực nói: "Ngươi cũng giải được đề mục kia rồi hả? Ai, ngày mai còn phải thi Anh ngữ, ta muốn chết mất, ta bây giờ chỉ cần nhìn thấy một chữ cái la tinh thôi là có xúc động muốn giết người."


"Anh ngữ ah." Lam Kỳ cười khổ nói: "Ta cũng thấy đau đầu. Mấy ngày nay đang luyện nghe và đọc hiểu. Nhưng mặc kệ ta nghe bao nhiêu lần, chẳng hể hiểu chính xác được bao nhiêu. Đọc hiểu càng khó hơn, ngày hôm qua ta vừa làm một đề thi anh văn năm 2009, mười câu đọc hiểu ta chỉ làm đúng bẩy câu."


"Không phải chứ?" Ngô Chân Thực mở to hai mắt mà nhìn: "Không đến mức a? Ngươi làm đề bài theo cuốn nào?"


"Chính là của khu Bạch Lâm đó."


Ba người dứt khoát kết bạn cùng đi, trên đường thảo luận nghiên các loại vấn đề về kỳ thi Đại Học. Mà làm ba người đau đầu , lại không phải toán học và anh văn, mà là vật lý.


"Không được rồi!" Ngô Chân Thực vừa bước đi vừa nói: " Cứ đà này, sao ta có thể đỗ vào học viện Thực Lâm! Vật lý, ta căn bản chẳng hiểu tý gì!"


"Bất quá học khoa lý có thể dễ dàng tìm việc, " Bạch Tĩnh nói: "Cái này cũng chẳng có biện pháp."


"Ta kỳ thật muốn thi vào khoa văn, dù sao ta là nữ hài tử, học khoa văn cũng không có gì là kỳ quái. Nhưng phụ mẫu ta lại không muốn, Bạch Tĩnh, thực hâm mộ ngươi, có hùng tâm tráng trí muốn thi vào Ưng Bác a."


"Ha ha, có gì đâu. Kỳ thật ta cũng thấy muốn thi đậu Ưng Bác cũng rất khó khăn, bất quá, phấn đấu thì luôn tốt, nếu như thành công, như vậy..."


"Ta thấy như vậy cũng có chút không lý trí, Bạch Tĩnh." Lam kỳ khuyên: "Ngươi phải biết, Ưng Bác là một học viện nổi tiếng trong cả nước, danh khí xa xa Thanh Hoa cũng không theo kịp, ngang hàng với đại học quốc tế, ở thành phố chúng ta chính là học viện hàng hiệu. Tuy thành tích của ngươi chính xác rất ưu tú, nhưng ta nghĩ muốn thi vào Ưng Bác, độ khó không hề nhỏ."


"Ta thấy học viện Ưng Bác năm nay muốn khuếch trương, nên số lượng học sinh đầu vào sẽ tăng lên, điểm sàn có thể hạ xuống. Mấy ngày hôm nay ta cũng đã giải khá nhiều đề thi, coi như có không ít tâm đắc. Nếu như cảm giác không có khả năng liền không làm, thì vĩnh viễn không thể nào thực hiện được."


Sau đó, ba người liền tạm biệt. Ngô Chân Thực nghĩ lại những lời Bạch Tĩnh..., trong nội tâm cũng rất cảm khái. Chính mình có năng lực thi thử sao? Chỉ là Thực Lâm học viện cũng đã khiến mình chùn bước.


Mà khi đó Ngô Chân Thực, không hề nghĩ rằng, đó là lần cuối cùng mình và Bạch Tĩnh gặp mặt.


"Thực Thực!" Mẫu thân mở cửa nói: "Đã tính trường học nghỉ thì cũng không nên bê trễ. Kỳ thi Đại Học càng ngày càng gần rồi, vẫn là nhanh lên ."


"Tốt, tốt..."


Ngô Chân Thực thở dài, hất chăn ra ngồi dậy.


Nàng ngồi vào bàn sách, đem sách Ngữ văn trong túi lấy ra. Đây là phương thức Ngô Chân Thực ôn tập, bởi vì ôn tập ngữ văn cũng không cần suy nghĩ nhiều. Bất quá, đọc thuộc lòng văn xuôi, cũng là sự tình khổ sai. Nàng giờ phút này lật đến xuất sư bề ngoài , bắt đầu đọc thuộc lòng.


"Tiên đế không dùng thần hèn hạ, tam chú ý thần tại nhà tranh bên trong, là nhà tranh vẫn là nhà tranh à?"


Nàng lật sách qua trang sau, nhưng dùng sức quá lớn, làm sách ngữ văn rơi trên mặt đất, những tranh sách bung ra, bỗng nhiên rớt ra một tờ giấy.


"Cái này là..."


Sau đó, Ngô Chân Thực bất ngờ phát hiện, danh tự trên quyển sách Ngữ văn là "Bạch Tĩnh" !


Cuốn ngữ văn này ra là của Bạch Tĩnh!


Ngô Chân Thực đem cuốn sách cầm lên, nhìn cẩn thận một phen, quả nhiên phát hiện cuốn này căn bản không phải của mình. Khoảng thời gian sau khi Bạch Tĩnh chết, tiết ngữ văn toàn là làm lại những đề thi cũ, hoặc là chép lại những bài văn hay, cho nên sách giáo khoa căn bản cũng không đụng đến, mà mấy ngày nay ôn tập, cũng chủ yếu là toán học, Anh ngữ , nên bây giờ Ngô Chân Thực mới phát hiện điều này.


Nói cách khác, đoạn thời gian mình cùng Bạch Tĩnh ôn tập, đã cầm nhầm sách của đối phương? Rất có thể. Hai người thường xuyên cầm sách ngữ văn, giúp nhau kiểm tra độ thuộc lòng của đối phương, cầm sai cũng là điều bình thường.


"Bạch Tĩnh..." nhắc tới nàng làm nội tâm Ngô Chân Thực khổ sở. Nàng đem tờ giấy kẹp trong sách ngữ văn cầm lên, muốn nhìn một chút bên trên ghi cái gì.


Nguyên lai, là một đoạn văn viết của Bạch Tĩnh. Đầu bài là môn ngữ văn của kỳ thi đại học thành phố K năm 2009.


Ngô Chân Thực bởi vì tập trung ôn tập toán học, vật lý, cho nên cơ hồ không có thời gian tập viết văn. Khi đi học, lão sư cũng nhiều lần đề cập, tầm quan trọng của văn viết, cũng suy đoán vài đề bài có khả năng sẽ rơi vào.


"Bạch Tĩnh, nàng viết cái gì đây. Nàng định thi vào Ưng Bác, ngữ văn cũng không quá dụng tâm, đến lúc đó trúng tuyển đệ tử, trước tiên chính là phải nhìn thành tích toán học và vật lý trước."


Nhìn kỹ lại đoạn văn mà Bạch Tĩnh viết, dường như là hình thức văn nghị luận.


Nhìn xem xem, chỉ thấy Bạch Tĩnh biết có một đoạn: "Nêu ví dụ mà nói. Ba ngày trước, ta đã từng một lần đi qua khu Bạch Nghiêm."


Bạch… khu Bạch Nghiêm?


Tức khắc trái tim Ngô Chân Thực đập mạnh một cái. Nàng thình lình nhớ lại, người chết thứ hai tên là Lâm Phi, chính là chết ở khu Bạch Nghiêm!


Nàng đọc hết đoạn văn sau cùng, nhìn lên khung thời gian phía trên. Bạch Tĩnh viết là ngày 3 tháng 9. Như vậy, ba ngày trước, chính là ngày 6 tháng 3?


Nàng mở lịch, ngày 6 tháng 3 chính là chủ nhật.


Nàng rất hiểu rõ Bạch Tĩnh, mục tiêu của nàng là Ưng Bác, một mục tiêu gian nan như vậy, có thể tưởng tượng áp lực của nàng lớn đến cỡ nào. Cho nên, nếu không phải tất yếu nàng sẽ không chạy đến khu Bạch Nghiêm. Đương nhiên nội dung đoạn văn cũng có thể là hư cấu , nhưng Ngô Chân Thực cảm giác Bạch Tĩnh không phải bịa đặt     ra.


Như vậy, vì cái gì nàng lại muốn tới khu Bạch Nghiêm?


Cái đó và việc nàng bị chặt đầu Ma Sát hại có quan hệ không?


Có thể hay không có chút gượng ép? khu Bạch Nghiêm dù sao cũng rất lớn. Không thể nói nàng tới khu Bạch Nghiêm, liền cho rằng chặt đầu ma coi nàng là mục tiêu.


Nhưng càng nghĩ càng có chút bất an.


Nàng do dự một chút, cầm lấy điện thoại trên bàn, gọi điện tới nhà Bạch Tĩnh.


Hồi lâu, điện thoại nhấc máy. Một âm thanh già nua truyền đến: "Này?"


"Xin chào, là bá phụ sao? Ta là Ngô Chân Thực."


"Ah, Ngô Chân Thực ah." Người nghe điện đúng là phụ thân Bạch Tĩnh – Bạch Diệp Sơn.


"Là như thế này. Bá phụ, người cũng nên bớt đau buồn. Trên thực tế, ta muốn hỏi một câu, ngày mùng 6 tháng trước, Bạch Tĩnh nàng có phải đi tới khu Bạch Nghiêm hay không?"


"Tháng trước?"


Nhớ lại cái chết thảm của ái nữ,  thanh âm Bạch Diệp sơn lại nghẹn ngào. Giờ phút này hắn khẳng định phi thường thống khổ, làm hắn nhớ lại hồi ức về tháng trước, khoảng thời gian Bạch Tĩnh vẫn sống vui vẻ, thật sự là tim như bị đao cắt. Ngô Chân Thực cũng không biết, hỏi như vậy đúng hay không.


"Đúng." Bỗng nhiên hắn nói: "Nghĩ lại, lúc trước, nàng tới khu Bạch Nghiêm nghe tọa đàm. Buổi toạ đàm kia, do một giáo thụ trường Ưng Bác, nhằm vào kỳ thi Đại Học mà mở ra. Địa điểm ngay trên đường Mộc Xa."


"Vậy sao?"


"Đúng."


Sau đó, Ngô Chân Thực lên mạng tra xét một lúc, liền tìm thấy được sự tình về cuộc tọa đàm ngày hôm đó của giáo sư đại học Ưng Bác. Địa điểm nằm ở khu Bạch Nghiêm đường Mộc Xa đại học Nhã Thực.


"Đã tìm được. Chủ giảng là giáo thụ tại đại học Ưng Bác, Biện Tinh Viêm. Ân, đây là ảnh chụp của giáo thụ, thật trẻ tuổi, thoạt nhìn bộ dạng vẫn chưa tới 30 tuổi a?"


Còn trẻ như vậy mà trở thành giáo thụ vinh dự của trường đại học, xem ra đúng là tuổi trẻ tài cao.


Ngô Chân Thực lại tra xét một chút trên bản đồ, địa điểm đường Mộc Xa, cùng với công viên Thanh Điền nơi Lâm Phi bị chết, khoảng cách vẫn tương đối xa. Nhưng, nàng lập tức tra được một việc...


Một chuyện phi thường trọng yếu!


"Chuyến xe buýt" số 375, đồng thời đi qua đường Thanh Điền cùng đường Mộc xa!


Nói cách khác, chỉ cần ngồi trên chuyến xe buýt 375, vượt qua vài điểm dừng, là có thể đến đường Mộc Xa! Mà từ đường Thanh Điền, chỗ bến đỗ chuyến xe số 372! Chỉ cần ngồi tàu điện ngầm, là có thể từ khu Bạch Lâm tới khu Bạch Nghiêm!


"Chẳng lẽ nói..."


Tuy nhiên cũng có vài lộ tuyến khác, nhưng Ngô Chân Thực đã bắt đầu có suy đoán…


Bạch Tĩnh vì muốn nghe buổi tọa đàm của giáo thụ Biện Tinh Viêm, cho nên, từ nhà ngồi tàu điện ngầm đến đường Thanh Điền khu Bạch Nghiêm, sau đó lên "xe buýt", tiến về đường Mộc Xa trường Nhã Thực!


Công viên Thanh Điền, chính là nằm trên đường Thanh Điền!


Tay Ngô Chân Thực bắt đầu thấm ra mồ hôi.


Chẳng lẽ...


Chẳng lẽ thật sự có liên quan?


Cái manh mối này, cảnh sát sẽ chú ý tới chứ?


Nàng trong điện thoại hỏi Bạch Diệp Sơn: "Bá phụ, cái manh mối này đã nói cho cảnh sát chưa?"


"Không có, làm sao vậy? Cái đó và cái chết của Tiểu Tĩnh có liên quan sao ?"


Chỉ sợ Bạch Diệp Sơn bi thương quá độ, đã hoàn toàn quên sự tình về người chết thứ hai. Chuyện này cũng không kỳ quái, tiếp theo người bị hại thứ ba người thứ tư thứ năm xuất hiện, tên của người chết thứ hai bị người ta quên cũng là điều bình thường.


Ngô Chân Thực cảm thấy, trong đó chắc chắn có cái gì liên quan.


Nàng lập tức lấy ra thẻ giao thông, quyết định ngay bây giờ tới đó xem xem!


Nhớ lại những lời Bạch Tĩnh ngày xưa đã từng nói với mình, đừng vì kỳ thi đại học này mà tự gây áp lực cho mình, trọng yếu chính là cố gắng của bản thân. Cho nên tính là có nguy hiểm, Ngô Chân Thực cũng quyết định phải điều tra.


Tuyệt đối không tha thứ, loại ác ma lạm sát người vô tội! Nhất định phải bắt hắn bị pháp luật chế tài!


Ngô Chân Thực đi ra bên ngoài, vừa vặn gặp được cha mẹ. Phụ thân sững sờ, hỏi: "Muốn đi ra ngoài? Đi nơi nào?"


"Rất mau sẽ trở về, ba ba mụ mụ, ta..."


"Bài học đã làm xong?"


"Hôm nay trường học được nghỉ."


"Không cho phép đi." Phụ thân lắc đầu nói: "Lớp con đã có hai người bị chặt đầu ma giết chết. Ngươi bây giờ một thân một mình đi ra ngoài, quá nguy hiểm! Không được, ngươi vẫn nên ở nhà mà ôn tập đi. Kỳ khảo thí cuối kỳ không phải sắp tới rồi sao?"


"Thế nhưng mà... Ba ba..."


"Ta đã nói rồi, không được!"


Phụ thân suy tính cũng có đạo lý. Chặt đầu ma trong thời gian ngắn như vậy, liên tục sát hại Bạch Tĩnh cùng Lam Kỳ, ai biết có thể sẽ lại tiếp tục  sát hại người khác nữa hay không?


"Ba của ngươi nói đúng." Mẫu thân cũng nói: "Nghĩ đến cái tên ma chặt đầu kia  trong nội tâm ta lại cảm thấy căng thẳng bồn chồn, không có chuyện trọng yếu, vẫn đừng nên ra ngoài, Thực Thực."


Cha mẹ Ngô Chân Thực kiên trì như thế, nàng chỉ có thể quay lại phòng.


Nằm trên giường, nhớ lại ngày đó, là lần cuối nàng cùng Bạch Tĩnh và Lam Kỳ tạm biệt.


Cùng lam kỳ...


Nàng bỗng nhiên bật người dậy.


"Đúng rồi, ngày hôm qua, Lam Kỳ hắn hỏi ta, có tin trên thế giới có quỷ hay không?"


Lúc ban đầu dường như Lam Kỳ chỉ là tùy tiện hỏi. Chẳng lẽ, điều đó và cái chết của Bạch Tĩnh có quan hệ sao?


Hắn biết rõ cái gì sao? Cẩn thận ngẫm lại, lúc cảnh sát theo thông lệ tới hỏi thăm bạn học của Bạch Tĩnh, mình cũng nhìn thấy ánh mắt của hắn rất mất tự nhiên.


Ngô Chân thực bắt đầu suy tư, vì cái gì, chặt đầu ma lại đem Lam Kỳ giết chết? Năm người chết đầu tiên không phải đều không quen biết nhau sao ?


Trong này hẳn có tồn tại Huyền Cơ.


Giờ phút này... Ngân Vũ mở mắt.


"Ngân Vũ!" Ngân Dạ kinh hỉ trông thấy nàng đã tỉnh dậy, lập tức nắm chặt tay của nàng, nói: "Không sao chứ? Thực là hù chết ta."


Nơi này là bệnh viện Chính Thiên, lần trước Ngân Dạ và Lý Ẩn cùng đến, có một số bác sĩ cũng nhớ rõ hắn. Trải qua kiểm tra, Ngân Vũ cũng không có gì trở ngại.


Cái trán của Ngân Vũ bị băng bó, nàng nhìn Ngân Dạ trước mắt, chỉ cảm thấy đầu óc mơ mơ màng màng.


"Đi tìm đứa bé kia."


Bỗng nhiên, những lời này bật ra trong đầu nàng!


"Hài tử..." Bỗng nhiên Ngân Vũ nói với Ngân Dạ: "Ca ca, là hài tử! nhi tử của Đằng Phi Vũ! Đường Phong nói với ta, đứa bé kia, là mấu chốt!"


"Hài tử?"


"Đúng." Ngân Vũ tiếp tục nói: "Đứa bé kia, có lẽ chính là manh mối về cái đầu của Đằng Phi Vũ!"