9/02/2016

Posted by Unknown |



 "Cảnh sát?" Lam kỳ nghe xong, nói: " một tuần trước đã điều tra ta rồi , vẫn còn chuyện gì sao ?"



"Tóm lại còn một vài vấn đề cần xác nhận."



"Được rồi, các ngươi tới đi."


 Cúp điện thoại, Lam Kỳ thở dài, nói cho cảnh sát biết về mấy tấm ảnh , thật sự có ý nghĩa sao? Họ tuyệt đối sẽ không tin tưởng đâu.



Nhưng là...


 Lam Kỳ cùng Bạch Tĩnh thân nhau từ khi học lớp mười, quan hệ bạn bè rất tốt. Bạch Tĩnh sáng sủa hoạt bát rất được mọi người ưa thích. Nàng thông minh lanh lợi, khéo hiểu lòng người, năng nổ trong mọi hoạt động, cho nên được đảm nhiệm làm cán bộ lớp.



Nàng lại như vậy mà chết.


 "Không suy nghĩ nữa ." Lam Kỳ lắc đầu, nói: "mấy bức ảnh vẫn là nên thiêu hủy , nhìn chúng thật dọa người."


 Cúp điện thoại, Ngân Dạ lập tức bước tiếp . Theo địa chỉ mà Dương lão sư đưa cho , đi đến nhà của Lam Kỳ , đại khái không đến mười lăm phút sẽ đến nơi.


 "Ca ca, " Ngân Vũ lúc này bỗng nhiên nói: "Ta thấy chúng ta cũng cần thảo luận thêm một chút, lúc này sự quản lý của nhà trọ lên chúng ta đương đối hạn chế . Chúng ta trước mắt đã chấp hành rất nhiều lần huyết tự , hiện tượng quỷ có thể phân thân cũng đã gặp qua , cho nên không thể loại bỏ tình huống này ."


 Nếu có nhiều phân thân quỷ, thì quả cực kỳ đáng sợ , tưởng tượng chỉ một khắc mà khắp nơi đâu đâu cũng là quỷ , cả đám cùng một cái bộ dáng, mặc kệ đi tới chỗ nào đều hiện ở trước mặt, cho nên căn bản không cách nào đào thoát được.


 Mặc dù không có năng lực cảm giác thấu đáo hết được, nhưng nếu phân thân xuất hiện nhiều không kể xiết thì..., cơ hồ tình huống này quỷ sẽ thắng.



"Nhưng bây giờ … hơn nữa..."


 "Hơn nữa chúng ta nên chuẩn bị tốt công tác phòng bị, bên người chúng ta hay bất cứ người nào đều có thể xuất hiện hóa thân của quỷ. Ca ca, từ giờ trở đi, ngươi không nên tin bất kỳ kẻ nào, kẻ cả là ta, ngươi cũng không nên tin."



Ngân Dạ nhìn vào mắt Ngân Vũ, nàng lúc này rất kiên định nói: "Tâm ý của ta cùng ca ca rất giống nhau, ta cũng sẽ liều mạng sống để ca ca có thể trở về nhà trọ . Tuyệt đối sẽ không để ca ca bị các hộ gia đình khác giết chết."



"Ngân Vũ, ta..."


 "A Thận đã chết rồi, ta không muốn phải nhìn... ca ca cũng ra đi , nếu như ngay cả ca ca ngươi cũng... Ta đây thật sống không nổi nữa, thật sự không còn lý do để tồn tại nữa ."


 Bước ra đến cổng trường , nội tâm Ngân Dạ nổi lên một hồi chấn động.


 Hắn biết rõ, Ngân Vũ đến nay vẫn không quên A Thận. Mối tình đầu vô cùng quan trọng này đối với nàng mà nói đã chết khi mới vừa chớm nở. Nhà trọ này đã hủy diệt hết thảy mọi thứ của Ngân Vũ.


 Ngân Dạ rất rõ ràng, khi hắn tiến vào nhà trọ, tuy lý do chủ yếu là vì cứu Ngân Vũ, nhưng nội tâm hắn cũng vô cùng rõ ràng, hắn cùng Ngân Vũ ở cùng một chỗ khả năng bị nhà trọ này giết chết là rất cao.



Nếu như chết, cũng hi vọng cùng chết với Ngân Vũ.


 Bởi vì... chính là một tay hắn tạo nên những bất hạnh cho nàng , hắn nhất định sẽ đền bù tổn thất gây ra đối với Ngân Vũ .


 Ngân Vũ đương nhiên cũng không biết chuyện này. Mà Ngân Dạ cũng vĩnh viễn không có ý định nói rõ chân tướng sau lưng cho nàng biết .



Ta là bị trừng phạt đúng tội.


 "Quỷ hồn kia " Ngân Dạ tiếp tục nói: "Hoàn toàn có khả năng ngụy trang thành bất cứ người nào. Cho nên Ngân Vũ, ngươi cũng không nên tin ta. Khi chấp hành huyết tự trong tình huống không cách nào trở về nhà trọ được , hay không có bất kỳ biện pháp nào có thể chứng minh ai là người, ai là quỷ. Thậm chí khả năng một khắc trước ta còn là người mà một khắc sau ta đã bị quỷ ám vào người cũng không chừng. Cho nên, không nên tin ta dù bất luận lời nói nào , nếu như tìm được đầu người rồi, mà ta đến nói muốn đảm bảo cho ngươi, ngươi tuyệt đối chớ tin, nhất định giữ đầu người trên tay."


 Hắn kỳ thật rất rõ ràng, người bên cạnh hắn nhất định là Ngân Vũ. Cùng Ngân Vũ một chỗ đã vượt qua thời gian hơn hai mươi năm, hắn tuyệt đối không có khả năng không nhận ra Ngân Vũ. Cho dù là khí tức trên thân nàng, hắn cũng có thể phân tích rõ ràng.


 Nhưng ở cái nhà trọ này , nơi có sức mạnh siêu việt có thể vượt qua trí tưởng tượng của người bình thường . Tinh thần, hay trí nhớ cũng có thể bị khống chế một cách đơn giản, thậm chí sinh tử gần kề cũng không thể cảm giác được. Dùng loại phương pháp lừa gạt dụ dỗ bọn hắn rồi lần lượt mà bước vào bẩy rập. Chỉ một giây thôi cũng không được buông lỏng bản thân mình.



Chỉ cần không cẩn thận thì ân hận muôn đời.


 "Ca ca." Ngân Vũ mở Notebook, nói: " Phán đoán tình huống trước mắt, chúng ta có thể rút ra kết luận a. Đầu tiên, sáu người chết cơ hồ tìm không thấy bất kỳ điều gì có liên quan , cho dù là 'cổ phiếu' điểm này, cũng hơi bị gượng ép. Mà Lâm Phi, Lệ Hinh, Vương Chấn Thiên cùng Bạch Tĩnh bốn người kia cũng không liên quan đến cổ phiếu. Cho nên..."


 "Còn một điều, thi thể Đằng Phi Vũ cùng Vương Chấn Thiên được phát hiện đều tại khu Đông Nho."



Vương Chấn Thiên...


 Người này, trước mắt do chính Hoàng Phủ Hác cùng Hạ Tiểu Mỹ tiến hành điều tra.


 Vương Chấn Thiên là nạn nhân lớn tuổi nhất , 29 tuổi, là một giảng viên đại học . Hắn chết đi ,cha mẹ của hắn đã bị đả kích cực lớn, tinh thần gần như sụp đổ.


 Hoàng Phủ Hác bây giờ đang ở  đại học Diệp Chân , khu Đông Nho là nơi Vương Chấn Thiên đang giảng dậy.


 Vị hôn thê của Vương Chấn Thiên , cũng là giáo sư ở nơi này, tên là Diệp Giai Giai. Hai người vốn chuẩn bị tháng tám năm nay sẽ kết hôn , nhưng Vương Chấn Thiên vừa chết điều này làm Diệp Giai Giai cực kỳ bi thương.


 Giờ phút này, tại một phòng học trống không xếp theo hình bậc thang , Diệp Giai Giai đứng đối diện với Hoàng Phủ Hác cùng Hạ Tiểu Mỹ, nói: "Các ngươi nói các ngươi đích thật là hảo hữu của Trương Sóng Lăng?"


 "Đúng." Hoàng Phủ Hác vẫn dùng lý do này để nói dối, Trương Sóng Lăng người này rất giỏi về giao tiếp , cho nên bằng hữu tương đối nhiều, điểm này rất dễ dùng để ngụy trang.


 "Ta không còn gì để nói , những điều ta biết đều đã nói cho cảnh sát."


 "Diệp tiểu thư, " Hoàng Phủ Hác nói: "Trương Sóng Lăng là bạn chí thân của ta, vô luận thế nào ta cũng không tra ra là ai muốn giết hắn . Vả lại mới đây chưa lâu đã có một nữ học sinh cấp 3 bị sát hại nữa. Vương tiên sinh chết, ngươi..."


 "Ta không biết." Nàng lắc đầu: "Ta thật không biết là ai giết hắn , Chấn Thiên hắn, hắn làm sao lại ..."



Nói xong, nàng đã che mặt đứng dậy khóc nức nở.


 "Nghe này " Hoàng Phủ Hác đi qua hỏi: "Có thể hay không nói cho ta biết, hắn và ngươi từng đề cập qua người tên Đằng Phi Vũ không?"



"Đằng Phi Vũ?"



"Đúng, đó chính là nạn nhân bị sát hại đầu tiên."


 "Ân, ta nhớ được. Bởi vì bọn họ đều chết tại khu Đông Nho ? Nhưng là sẽ không đâu, nếu như Chấn Thiên biết hắn nhất định sẽ nói cho ta biết, hơn nữa hắn với đầu tư cổ phiếu không có một chút hứng thú, làm sao lại đi tìm người tư vấn cổ phiếu chứ."


 " Hắn trước khi bị hại, có biểu hiện hay hành động gì đặc biệt không ? Vô luận là cái gì làm ơn nói cho ta biết."



" Bộ dạng kỳ quái?"


 "Hắn và ngươi có đề cập qua hiện tượng 'Linh dị' không?"


 "Cái gì?" Diệp Giai Giai hoài nghi mình có nghe lầm hay không, hỏi lại một lần: "Ngươi nói cái gì 'Linh dị' ?"


 "Đúng , ví như Quỷ hồn , Âm Dương , nguyền rủa các loại."



"Không, không có, chưa từng nói qua."



 "Bất quá, ta cũng từng trả lời cảnh sát " Diệp Giai Giai lau nước mắt, nói: "Hắn từng đi qua khu Bạch Nghiêm. Nơi người thứ hai chết, gọi là Lâm cái gì đấy."


 " Khu Bạch nghiêm?" Hoàng Phủ Hác tinh thần lập tức tỉnh táo, mang giấy bút ghi chép lại hỏi: "Hắn tới khu Bạch Nghiêm, làm cái gì? Là lúc nào?"


 "Lúc đó hình như là khoảng tháng 12 , Hắn vì một bạn học thời đại học cũng vừa vặn thăng chức nên hắn đến chúc mừng. Cảnh sát cũng đã đi điều tra qua."



"Cụ thể là lúc nào?"


 "Là trước lễ Giáng Sinh a. Đúng rồi, là ngày 23 tháng 12. Bởi vì chúng ta không có ở cùng một chỗ, ta cũng không biết hắn trở về khi nào ."



"Cái này ?"


 Lại thêm một cái điểm chung. Lâm Phi, Vương Chấn Thiên, Đằng Phi Vũ.


 Lâm Phi được phát hiện ở công viên Thanh Điền , khu Bạch Nghiêm .



Như vậy...



Điều này có nghĩa gì đây?


 " Người bằng hữu kia hiện đang ở nơi nào?" Hạ Tiểu Mỹ ở một bên hỏi: "Có thể nói cho chúng tôi biết không?"



"Nhưng, cái này thật sự có liên quan sao? Hay chỉ là so sánh gượng ép?"


 Cùng lúc, tại công viên Thanh Điền khu Bạch Nghiêm, Hoa Liên Thành cùng Y Hàm cũng đang đang tiến hành điều tra.



"Hình như đây là điểm phát hiện thi thể Lâm Phi."


 Dưới một gốc cây cây tùng , một vết máu lớn vẫn có thể thấy rõ ràng , nhìn thấy là nghĩ ngay đến một hình ảnh vô cùng bạo lực và tàn khốc .


 "Người nhà Lâm Phi đều đã rời khỏi thành phố K rồi , " Liên Thành gãi đầu nói: "cũng không điều tra được địa chỉ."


 "Cũng không có biện pháp khác , người nhà của hắn đa số không ở thành phố K, nên cũng chỉ có vợ cùng con gái của hắn rời đi thôi ." Y Hàm cẩn thận cúi đầu nhìn vết máu, nói: "Đáng tiếc thu hoạch của Mộ Dung Thận cũng có hạn, hắn chỉ là pháp y, nếu cảnh quan thì tốt rồi."


 "Đừng đề cập đến cái tên biến thái kia nữa , nhắc tới là da đầu đã run lên rồi. Con người mà có thể biến thái đến nước này, ta cũng bó tay rồi. Hắn có phải hay không là bị luyến thi ah..."


 Y Hàm đứng lên, thở dài, nói: "Nhưng cũng chỉ có hắn hỗ trợ nghĩ biện pháp điều tra cách liên lạc với người nhà Lâm Phi . Kế tiếp, chúng ta có nên đi gặp  Lưu Tử Thịnh? Là nghi phạm trong án của Lệ Hinh?"


 "Hơn nửa là vô dụng, ngươi nghĩ, Khang Tấn khi đó không muốn gặp chúng ta, điều này đã nói lên hết thảy rồi."


 "Bỏ qua Lệ Hinh, " Liên Thành từ trong túi áo lấy ra một tờ báo, chỉ vào bức ảnh mô phỏng nghi phạm , nói: "Người này, không biết có phải là hung thủ hay không . Cho dù không phải là hung thủ, cũng có thể là nhắc nhở sinh lộ cho chúng ta ah."



Y hàm cũng bước qua, nhìn kỹ tấm ảnh chụp.


 Y Hàm nhìn tấm ảnh mô phỏng dung nhan của nam nhân kia , bỗng nhiên nói: "Ta cảm giác người này có chút quen thuộc."


 "Ân?" Liên Thành cả kinh, vội hỏi: "Thật sự, tiểu Hàm? Ngươi từng trông thấy hắn? Thật sự từng trông thấy?"


 "Ân." Y Hàm nhìn kỹ lại nói: "Bất quá lại có cảm thấy hình như là ta nhớ lầm rồi."


 "Cái gì ! đừng làm người khác mất hứng thế chứ , tim ta vừa rồi đập liên hồi luôn à."



"Này, hai người các ngươi!"


 Bỗng một thanh âm truyền đến, Liên Thành cùng Y Hàm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam nhân đội mũ, cầm một cái chổi, đi tới nói: "Các ngươi ở đây làm cái gì?"


 Người kia thoạt nhìn hẳn là công nhân bảo vệ môi trường, Liên Thành liền chưng ra khuôn mặt tươi cười nói: "Ah, vị Tiểu ca này, chúng ta chỉ là..."



"Đi đi, ở nơi có người chết đâu có gì để ngắm đâu "


 Liên Thành nhìn mặt đất đầy vết máu, đột nhiên hỏi công nhân bảo vệ môi trường: "Tiểu ca, ta hỏi ngươi một câu, nam nhân trong tấm hình này, ngươi từng trông thấy chưa? ở trong công viên này?"


 "Ân?" công nhân bảo vệ môi trường kia hạ cái chổi, cầm lấy tờ báo, nhìn nhìn, nói: "Ah, người này chắc là ma chặt đầu hả? Không thể nào, thoạt nhìn không giống một người biến thái ah."


 "Tiểu ca, ngươi từng trông thấy chưa? Có lẽ sát nhân tại công viên này, chính là thằng này ah."



"Ân, giống như, uhm…?"



"Sao, như thế nào? Tiểu ca?"



"Người này, chắc không phải là người kia chứ."


 Liên Thành kích động hẳn lên, túm lấy công nhân bảo vệ môi trường, nói: "Tiểu ca, nói cho ta biết, ngươi thật sự từng trông thấy hắn?"


 "Ngươi, đừng kích động như vậy ah! Ân, để ta nhìn kỹ xem, ta cũng không xác định nha." Công nhân bảo vệ môi trường cầm lại tờ báo , nhìn kỹ nói: "Ân, thật sự rất giống ah."


 "Thật sự?" Y Hàm cũng góp lời, vô cùng mừng rỡ hỏi: "Đã gặp nhau ở nơi nào?"


 "Ở cái công viên này, thời điểm hình như là tháng một , đúng là ngày hai mươi mấy tháng một , khi đó sắp bước sang năm mới rồi, lúc chúng tôi đang dọn dẹp công viên, lúc đó là hơn bảy giờ tối a, ở hồ nhân tạo của công viên khi đó có tổ chức  hoạt động chào năm mới, có mời người tới diễn kịch, ca hát. Ân, lúc ấy ta phụ trách quét rác rưởi ở gần bên , ta nhớ khi đó, người này đang đứng cạnh hồ  nhân tạo . Không biết như thế nào , nhưng không thèm coi kịch , cứ đứng bên hồ không nhúc nhích , ta lúc ấy, còn tưởng rằng hắn muốn tự sát."



"Người kia, chính xác là hắn sao?"


 "Thị lực của ta rất tốt , không có nhìn nhầm đâu , tuy lúc ấy có hơi tối , nhưng ta thấy rất rõ ràng, chính là người này. Lúc ấy, ta thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào hồ, một điểm biểu lộ cũng không có, cứ đứng như thế hơn một giờ. Ta một bên coi biểu diễn, một bên chú ý người kia. Ta lúc ấy chỉ sợ hắn nghĩ quẩn, muốn làm chuyện dại dột , nhưng hắn rất kỳ quái …



"Kỳ quái?"


 "Ta nhớ, chỉ rời mắt khỏi hắn có một lát , đến khi nhìn lại đã không thấy hắn đâu rồi .



Không thấy rồi hả?


 "Ta lúc ấy rất hoảng sợ, còn tưởng rằng hắn đã nhẩy xuống hồ nước , nhưng mà không hề nghe thấy tiếng nước xáo động."



Thật sao?



Ngày hai mươi mấy?



"Có thể cụ thể một chút được không?"


 " Nhất định là trước ngày 28 , sau đó mới phát hiện có thi thể bị chặt đầu nên lúc ấy công viên hoàn toàn rối loạn."


 Bỗng điện thoại của Liên Thành vang lên, là Hoàng Phủ Hác gọi tới .


 Nhận điện thoại Liên Thành lập tức nói: "Hoàng Phủ, ta có tin tức rất quan trọng."


 Giấu diếm tin tức cũng không có ý nghĩa, dù sao cuối cùng đều phải mang đầu người trở về nhà trọ. Nếu tập trung các tin tức lại với nhau, nói không chừng có thể tìm ra nơi cất giấu đầu người một cách chính xác.


 "Tin tức trọng yếu? Đợi lát nữa nói sau. Các ngươi đang ở khu Bạch Nghiêm a?"



"Đúng vậy , ngay tại công viên Thanh Điền."


 "Ta hiện tại sắp lên tàu điện ngầm , rất nhanh sẽ tới đó thôi . Ta đã xác định được người chết thứ năm Vương Chấn Thiên, trước lễ Giáng Sinh hắn đã tới khu Bạch Nghiêm! Hơn nữa, khoảng cách rất gần công viên Thanh Điền! Cảnh sát trước mắt đã tiến hành điều tra trọng điểm này , chỉ có điều không có tiết lộ cho truyền thông mà thôi."


 "Thực sự ? tin tức của ta cũng rất quan trọng , ngươi nghe ta nói , ta đã tìm được người chứng kiến, nhìn thấy ... kẻ tình nghi trước nhà của Lệ Hinh , từng xuất hiện ở công viên Thanh Điền !"



Lam Kỳ lấy tấm ảnh trong ngăn kéo.


 Hắn quyết định, sẽ thông báo với cảnh sát . Dù bọn hắn không tin, nhưng ít nhất hắn đối với cái chết của Bạch Tĩnh cũng nên cố gắng. Huống chi, cái này chưa hẳn là "Quỷ", nói không chừng là có người giả thần giả quỷ.



Đúng, chính là như vậy.



Lúc này chuông cửa bỗng vang lên.


 Hắn đặt tấm ảnh ở trên mặt bàn, chạy tới cửa ra vào.


 Qua hết con phố này là đã sắp đến nhà Lam Kỳ rồi.


 Ngân Dạ cùng Ngân Vũ giờ phút này đều không ngừng nhìn quanh bốn phía đề phòng cẩn mật.



Nhà Lam Kỳ đã ở ngay trước mắt.



Ngân Dạ đi tới vươn tay, nhấn chuông cửa.


 Thế nhưng thật lâu, cũng không có người ra mở cửa.


 "Chuyện gì xảy ra? Không có người ở nhà ?" Ngân Vũ có chút nghi hoặc.


 Bỗng nhiên, Ngân Dạ cảm giác không ổn, vội vàng chạy đến bức tường bên hông thông qua cửa sổ, nhìn được phòng khách nhà Lam Kỳ .



Hắn trông thấy chính là...



Một thân thể đã hoàn toàn mất đầu...

Posted by Unknown |


Lúc này Lý Ẩn, còn đang suy nghĩ một chuyện 

tình khác.



"Mặc dù đối phương tận lực cải biến âm điệu, hơn nữa dường như còn dùng vật gì đó che miệng lại, nhưng vẫn mơ hồ đoán được là một nam nhân. Bất quá ta cũng không thể xác định rõ ràng."



Phòng 404, Lý Ẩn cùng Tử dạ đang bí mật bàn bạc.



"Hắn lúc ấy nói rõ với ngươi rằng, Kim Đức Lợi mới là người mặc vào kiện Giá y, biến thành ác quỷ?"


 Lý Ẩn đối với phát hiện này, có thể nói là cuồng hỉ. Một lần kia, tờ giấy A4 không đoán được là thật hay không, nhưng vẫn làm hắn cực kỳ để ý. Hôm nay, cơ hồ có thể kết luận...



Thực sự tồn tại một người có thể hiểu rõ huyết tự!


 "Người kia, cùng người đặt tờ giấy A4 ở đại sảnh, rất có thể là cùng một người." Lý Ẩn cưỡng chế vui mừng ở trong lòng: "Người này tựa hồ dùng một phương pháp nào đó, có được năng lực như vậy. Tuy không biết là biện pháp gì, nhưng nếu như có thể hiểu rõ huyết tự thêm một bước, cơ hội tìm ra sinh lộ sẽ gia tăng vô số lần!"


 Tử dạ cũng đồng ý với Lý Ẩn: "Hoàn toàn chính xác, không có đạo lý lại trùng hợp như vậy, có một người hiểu rõ huyết tự, đồng thời còn có một người làm ra tờ giấy A4 kia. Bất quá, ngay cả như vậy, người này có phải là hộ gia đình hay không, còn rất khó xác định. Tuy nhiên chỉ có hộ gia đình mới có thể tiến vào nhà trọ, nhưng chỉ là dựa vào một trang giấy, chưa thể xác nhận điều gì. Bất quá, người gọi cho ta cú điện thoại kia, dựa vào hắn phải cải biến âm thanh để phán đoán, khả năng rất cao là chúng ta quen biết."



Vấn đề kế tiếp chính là...



Người này là ai?



"Nam nhân... Sao?"


 Lý Ẩn kỳ thật đối (với) Thâm Vũ có hoài nghi, nhưng chẳng lẽ, không phải nàng sao? Loại chuyện này, bình thường sẽ không nhờ những người khác làm hộ.


 "Điều tra được là từ buồng điện thoại công cộng gọi tới." Tử dạ nói: "Cái buồng điện thoại kia cách nhà trọ khá xa, bất quá, vẫn có thể xác định, vẫn nằm trong địa phận nhà trọ. Từ điểm đó mà nói, người này có lẽ thật sự là hộ gia đình."


 Lý Ẩn nâng cằm nghĩ ngợi: "Chuyện này phải tuyệt đối giữ bí mật. Tình huống tranh đoạt mảnh vỡ hiện tại ngày càng nguy hiểm. Tranh đấu, nghi kỵ lẫn nhau giữa các hộ gia đình vốn như mạch nước ngầm không ngừng tuôn ra, mà tồn tại của người này tuyệt đối sẽ trở thành ngòi nổ dẫn phát mọi người điên rồ. Một khi người đó bị tìm ra, như vậy ai cũng hy vọng độc chiếm năng lực này."


 "Trước, chúng ta điều tra lí do tử vong của Mẫn, đã điều tra tất cả hành động của mọi họ gia đình vào ngày hôm đó, phát hiện trong khoảng thời gian người đó gọi điện cho ta, tổng cộng có mười bốn người không có chứng cứ ngoại phạm."


 Cái gọi là chứng cứ ngoại phạm chính là "Có chứng cứ chứng minh bản thân đang ở trong nhà trọ vào thời điểm đó" . nếu không cách nào chứng  minh được, lúc đó bản thân đang ở trong nhà trọ, chính là không có chứng cứ ngoại phạm.


 Lý Ẩn xem xét danh sách mười bốn người này, trong đó có vài hộ gia đình mới, thời gian gia nhập là sau thời điểm phát hiện tờ giấy A4, khả năng hiềm nghi nhỏ đi nhiều. Nhưng Lý Ẩn cũng không gạch họ ra khỏi danh sách. Hơn nữa vì cân nhắc đối phương biến âm giọng nói, nên cũng không gạch nữ giới khỏi danh sách.


 Mà Tinh thần, dĩ nhiên ở chính giữa mười bốn người này.


 Đồng thời trong khoảng thời Mẫn bị hại, hắn cũng không có chứng cứ ngoại phạm.


 Lý Ẩn cũng không đặc biệt chú ý tới hắn, nhưng cũng vẫn tính hắn vào danh sách hiềm nghi. Lý ẩn suy tư về mấy cái bản khai, nói: "Bất quá, nếu như ở bên ngoài nhà trọ mà nói..., còn có một khả năng."



"Ngươi ý nói..."


 "Đúng. Gọi điện thoại cho ngươi , có lẽ, không phải 'Người' . Trên thực tế, tờ giấy A4 kia cũng có thể thuộc về một tồn tại nào đó, lợi dụng hộ gia đình đem vào nhà trọ. Quỷ không thể tiến vào nhà trọ, nhưng nó có thể ngụy trang thành một trạng thái nào đấy, đi lừ gạt hộ gia đình. Cũng không phải là chỉ có lúc chấp hành huyết tự, mới có quỷ xuất hiện."


 Sau đó, hắn nói với Tử dạ: " Trong khoảng thời gian kế tiếp này, nhất định phải chú trọng đường đi của mười bốn người này. Nhất là những người ko có chứng cứ trong khoảng thời gian Mẫn chết!"


 "Bất quá, chúng ta chỉ có hai người, mà chuyện như vậy cũng không thể nói cho người khác biết."


 "Điểm ấy có chút đau đầu. Hơn nữa nếu như ta cố ý giám thị bọn hắn, cũng sẽ khiến bọn hắn hoài nghi. Cho nên ôm cây đợi thỏ không bằng chủ động xuất kích. Huyết tự diễn ra lúc này đây, không biết hắn có thể hành động hay không. Nếu, đối phương xuất phát từ chân tâm, nhiệt tình giúp đỡ hộ gia đình, như vậy lần này cũng có thể ra mặt, trợ giúp bọn Ngân Dạ. Có lẽ, sẽ tiến hành liên lạc với một trong sáu người, thông báo về manh mối của sinh lộ không chừng."


 "Ngay cả như vậy, hộ gia đình sống sót, cũng sẽ không nói cho chúng ta chuyện này."


 "Không, trọng điểm hướng đi trước mắt của mười bốn người. Muốn thông báo cho bọn Ngân dạ, khẳng định cần phải liên lạc. Điện thoại trong nhà trọ có thể gọi ra ngoài, nhưng nhất định sẽ hiện ra ra chữ ‘Cuộc gọi ẩn danh’, như vậy đồng với việc thừa nhận mình là người trong nhà trọ, sử dụng điện thoại di động của mình chẳng khác chui đầu vào rọ. Lần trước dùng buồng điện thoại công cộng, đoán chừng lần này cũng dùng cùng thủ đoạn. Ta đoán chừng hắn sẽ mượn điện thoại của người không quen biết, dù sao để lại đầu mối cho chúng ta tra được sẽ bất lợi cho hắn."


 Lý Ẩn hạ quyết tâm, nhất định phải tìm ra người này! Chỉ cần người này có năng lực, khả năng mình cùng Tử dạ có thể rời khỏi nhà trọ, sẽ lớn hơn rất nhiều! Dù sao mảnh vỡ địa ngục khế ước, rõ ràng nhà trọ sắp đặt quá nhiều bấy rập, không khỏi quá mức nguy hiểm.


 Đương nhiên, nếu như người kia không phải hộ gia đình mà là "Quỷ" mà nói..., Lý Ẩn chỉ có thể hết hy vọng. Thời điểm chấp hành huyết tự, còn có "Sinh lộ" để khắc chế quỷ, nhưng ngày bình thường, thân thể nhân loại trước mặt quỷ hồn, chết một ngàn lần cũng không đủ.


 "Hơn nữa, nếu như người này liên hệ Kha Ngân dạ hoặc là Kha Ngân vũ..., có lẽ sẽ bị bọn hắn đặt được nhiều manh mối hơn nữa. Chuyện đó đối với chúng ta phi thường bất lợi."



Chỉ mong, không phải như vậy!


 Lúc này, tại khu Lâm Bạch, trường cao trung Thụ Phong.


 Tiếng chuông vang tan học vang lên, tất cả mọi người bắt đầu thu dọn sách vở, chuẩn bị trở về nhà.


 "Như vậy, " chủ nhiệm lớp đẩy kính mắt trên sống mũi nói: "Hôm nay mọi người đem nội dung ôn tập lại, kỳ thi Đại Học đã càng ngày càng gần, không nên lười biếng!"


 Ngô Chân Thực cầm túi sách, Lam kỳ ngồi cùng bàn, vẻ mặt đau khổ, tựa hồ đang ngẩn người.



"Ngươi làm sao vậy? Lam kỳ?"


 Ngô Chân Thực cũng biết đại khái là vì Bạch Tĩnh. Lam kỳ cùng Bạch Tĩnh, trước kia là bằng hữu phi thường tốt. Kết quả, Bạch Tĩnh bị giết dã man như vậy, hiện tại đầu cũng tìm không thấy.


 Nghĩ đến gần địa phương mình sống có một tên giết người dã man như vậy, Ngô Chân Thực cũng cảm giác không rét mà run.



"Lam kỳ!" Ngô Chân Thực nói: "Về thôi."



"Ah, tốt."


 Lam kỳ đeo túi sách, thở dài, cùng Ngô Chân Thực rời khỏi lớp học.


 Chủ nhiệm lớp là một người nam tử trung niên, thu thập xong giáo án, cũng chuẩn bị rời đi, lại trông thấy bên ngoài phòng học thấy một nam một nữ trẻ tuổi.


 "Các ngươi là phụ huynh học sinh?" Chủ nhiệm lớp cảm giác nghi hoặc, hai người này thoạt nhìn cũng chỉ hai mươi mấy tuổi, chẳng lẽ là người thân của học sinh?


 Nam tử tiến lên nói: "Là như thế này , ngài là Dương Bân lão sư? Là, chủ nhiệm lớp của Bạch Tĩnh."


 Nghe thế, nam tử sững sờ, nói: "Ngươi... Các ngươi là..."


 "Mộ Dung cảnh quan đã gọi điện cho ngươi? Chúng ta là nhân viên cảnh sát hỗ trợ điều tra. Về Bạch Tĩnh, còn có một số việc muốn hỏi."



"Ah, vậy tới phòng làm việc của ta..."


 "Không, tìm một địa phương an tĩnh trong trường nói chuyện đi. Ở Thao trường, bên cạnh mấy cây xanh có ghế đá, nơi đó không tệ."


 Nam tử đúng là Ngân Dạ, mà nữ tử cũng chính là Ngân Vũ. Hắn tự nhiên hi vọng tận lực tránh không gian bị bịt kín.


 Từ trên lầu đi xuống, Lam Kỳ vẫn một bộ dạng tập trung suy nghĩ. Ngô Chân Thực ở một bên khuyên giải: "Được rồi, Bạch Tĩnh dù sao cũng đã chết. Ngươi..."


 "Nàng..." Lam kỳ đi vài bước, bỗng nhiên dựa vào một bên cây tùng, con mắt mở lớn, nói: "Thực thực, ta hỏi ngươi một vấn đề..."



"Ân?"



"Ngươi tin tưởng trên thế giới này có quỷ không?"


 Ngân Dạ cùng Ngân Vũ, hộ tống Dương lão sư đến bên cạnh thao trường, ngồi ở trên ghế đá. Ngân Dạ cho rằng, thời gian tử vong của Bạch Tĩnh là gần đây nhất, có lẽ còn lưu lại đầu mối gì đó.


 " Đứa nhỏ Bạch Tĩnh này, chết cũng thực là đáng tiếc." Dương lão sư thở dài nói: "Thành tích ưu tú, tính tình cũng rất tốt, ở trong lớp làm uỷ viên học tập, ta cũng rất ưa thích. Làm sao ... Làm sao lại gặp phải loại chuyện này đây."


 "Trước khi Bạch Tĩnh bị hại, quanh đây không xuất hiện nhân vật khả nghi gì sao?"


 "Cái này cảnh sát các ngươi hỏi qua rất nhiều lần rồi, đương nhiên không có, nếu có đã sớm tra ra rồi."


 "Đoạn thời gian ngắn trước khi Bạch Tĩnh bị hại, nàng có biểu hiện khác ạ gì không? Bất luận một điều gì mất tự nhiên cũng được..."


 "Mất tự nhiên? Không có, vẫn giống bình thường, hoạt bát hiếu động, không trốn học, thành tích cũng không bị tụt hạng."



"Nàng có những người bạn tốt nào?"


 "Ân, rất nhiều, ví dụ như lớp chúng ta có Lam kỳ, Ngô Chân Thực, Tôn huyền, Lý..."


 "Mời ngươi giúp ta ghi lại số điện thoại cùng địa chỉ, ta muốn đi hỏi xem." Ngân Dạ cho rằng, ở trường học không hỏi thăm được..., bọn hắn có thể vì nhà trường bức bách nên không dám mở miệng.



"Cái này..."


 "Thỉnh Dương lão sư ngươi phối hợp, có bất cứ chuyện gì, cảnh sát chúng ta sẽ gánh chịu."


 "Ân, ghi chép về học sinh ở phòng làm việc của ta, các ngươi cùng ta tới lấy chứ?"



"Tốt."


 "Có quỷ hay không?" Ngô Chân Thực nhìn Lam kỳ trước mắt, xác định hắn không nói giỡn, hỏi: "Ngươi, xem phim kịnh dị quá nhiều rồi sao? Tại sao lại hỏi như vậy..."


 "Ngươi quả nhiên không tin ta!" Lam kỳ nghiêng đầu sang chỗ khác: "Được rồi, không nói cũng thế. Ta sớm biết như vậy, sẽ không có người tin lời của ta."



Sau đó hắn chạy ra khỏi cổng trường.


 Ngô Chân Thực cảm giác rất nghi hoặc, hắn đến cùng muốn nói cái gì đây?


 Chạy qua ba con phố, Lam kỳ không ngừng thở phì phò, nhìn một cửa hiệu chụp ảnh trước mắt. Hắn đi vào bên trong, chạy đến trước quầy.


 "Ta..." Lam kỳ nói: "Số ảnh lần trước ta đưa tới, đã rửa xong chưa."


 "Ân, ba tấm hình kia a." Trước quầy một tên tiểu hỏa tử đưa túi ảnh chụp cho hắn, lại hỏi: "Ta nói, mấy tấm ảnh này là pts(Photoshop) a? Bất quá nhìn rất thật , rất dọa người."



"Nếu như ta nói đây là thật , ngươi tin sao?"



"Ầy, như thế nào..."



Lam kỳ cầm túi ảnh chụp, liền chạy ra ngoài.


 Không lâu sau, Ngô Chân Thực tới trước cửa hiệu, đi vào, hỏi: "Ân, xin hỏi..."



Tên tiểu hỏa tử hỏi: "Sao? Muốn rửa ảnh chụp à?"


 "Người vừa rồi, hắn tới lấy ảnh chụp a? Ta là bằng hữu của hắn. Hắn gần đây, có chút kỳ lạ..."


 "Ah, thật không, ta cũng cảm thấy vậy. Thời điểm đến rửa ảnh, cũng là một bộ dạng rất kỳ dị."



"Hắn đến lấy ảnh chụp sao?"



"Ah, cái này không thể nói, ngươi đi mà hỏi hắn."


 Lam kỳ chạy vội về nhà, vừa mới mở cửa, mẫu thân trong phòng bếp nấu cơm liền đi ra, hỏi: "Đã về rồi? Hôm nay học tập như thế nào? Ah, ta còn chưa nói xong, ngươi đã chạy về phòng!"


 Lam kỳ chạy vào phòng khóa cửa lại, cả người nằm vật ở trên giường.



Hắn, lấy túi ảnh chụp, chậm rãi mở ra.


 Tràng cản khủng bố ngày hôm đó, lại xuất hiện trước mắt.



Loại chuyện này...


 Lúc này bỗng ngoài cửa truyền đến tiếng kêu của mẫu thân: "Ta phải đi ra ngoài, ngươi nhanh nhanh ra trông nhà, biết không?"



Lam kỳ ném mấy ảnh chụp vào trong ngăn kéo.


 Cái này có đưa cho cảnh sát xem, bọn hắn cũng không tin tưởng. Chắc chắn sẽ nói, là mình dùng kỹ xảo làm ra.


 Đúng vào lúc này, chuông điện thoại vang lên. Lam kỳ cầm ống nghe, bên kia truyền đến thanh âm một nam nhân: "Xin hỏi là nhà Lam kỳ sao?"



"Đúng, ta chính là Lam kỳ, ngươi là ai?"


 "Thật xin lỗi, ta là nhân viên cảnh sát điều tra. Hi vọng muốn tới nhà, hỏi thăm về vụ án của Bạch Tĩnh, bạn cùng lớp với ngươi."