9/02/2016

Posted by Unknown |





"Tình thế rất nghiêm trọng."


Lý Ẩn nhìn TV đang phát tin tức trước mắt, tại khu Phi Vân sơn cốc U Ảnh phát hiện một thi thể nữ, căn cứ CMND và ảnh chụp về nạn nhân được TV phát ra, đã xác định không thể nghi ngờ chính là Mẫn.


"Là ai giết nàng?" Ngân Dạ cau mày nói với Lý Ẩn: "Người giết Mẫn đoán chừng cũng biết được không lâu sau cái chết của nàng cũng bị hộ gia đình phát hiện. Cho nên..."


"Nếu như mảnh vỡ khế ước đang ở trên người nàng mà nói..., cũng rất phiền toái."


Thật sự Mẫn đang cầm giữ mảnh vỡ..., như vậy sau cái chết của nàng, sẽ không còn ai biết rõ mảnh vỡ đang ở nơi nào. Cho dù hiện thời ở trên người nàng, nhưng di vật của người chết, bọn hắn cũng không cách nào lấy được.


Thân nhân duy nhất của Mẫn, chính là Thâm Vũ, cũng đang không biết tung tích.


"Nếu như mảnh vỡ đang ở trong tay cảnh sát..., muốn lấy trở về, nhất định là một phen trắc trở. Bất quá..." Lý Ẩn trầm ngâm: "Khả năng lớn hơn có thể là, bị hộ gia đình nào đó lấy đi."


"Đúng. Ta cũng cân nhắc qua khả năng này."


Trong phòng 404, Lý Ẩn, Tử dạ, Ngân Dạ cùng Ngân Vũ bốn người tập trung ở cùng một chỗ, thương thảo về cái chết của Mẫn.


"Nàng không thể nào là bị quỷ sát hại , " Ngân Vũ nói: "Ngày hôm đó nàng thật sự trở về nhà trọ một lần. Một khi trở về nhà trọ, cho dù là cái quỷ kia ở Công ty may Giang Phong thoát ly phong ấn lại một lần nữa hiện thân cũng không thể tới sát hại  nàng."


Hoàn toàn chính xác, sau khi tiến vào nhà trọ rồi lại trở ra, Quỷ hồn sẽ không thể nào tiếp tục đuổi giết. Nếu không tất cả mọi người trong nhà trọ đã sớm chết cả. Điểm này, tuyệt đối sẽ không có vấn đề.


"Như vậy, sát hại Mẫn, rất có thể chính là người. Khả năng thứ nhất chính là, gặp cường đạo giết người cướp của." Ngân Dạ phân tích: "Nói cách khác, khi Mẫn đang trên đường tới U Ảnh sơn cốc, kết quả gặp phải cường đạo, cướp tài vật. Cảnh sát cũng đang điều tra theo phương hướng này. Bất quá hộ gia đình đều là trường kỳ ở trong nhà trọ, không cùng xã hội tiếp xúc, trên người không mang theo tài vật là điều bình thường. Mà ta cho rằng, ngày hôm qua Mẫn mới trở về từ một nơi đáng sợ như vậy, làm sao còn dám ly khai nhà trọ? Khả năng này nhỏ nhất."


" Khả năng thứ hai, là báo thù. Người nào đó có cừu oán với Mẫn, sau khi kêu nàng rời khỏi nhà trọ liền sát hại. Loại khả năng này tính ra cao hơn rất nhiều, điểm này cần cân nhắc điều tra mỗi quan hệ bên ngoài của Mẫn. Nếu như là báo thù mà nói..., như vậy mảnh vỡ sẽ ở trong tay cảnh sát với tư cách là di vật."


"Thứ ba, chính là một hộ gia đình vì muốn cướp mảnh vỡ mà giết nàng."


Khả năng này, kỳ thật Lý Ẩn cho rằng cao nhất, nhưng lại có nhiều chỗ không nghĩ thông.


Xác thực, lúc ấy Mẫn gọi xe cứu thương cho Tử dạ liền tự mình trở về. Có khả năng nàng đã lấy mảnh vỡ từ trên người Tử dạ. Nhưng lúc ấy, lại có người cho rằng, có lẽ Tử dạ đã phong ấn mảnh vỡ cùng với kiện giá y. Dù sao, sự tình lúc ấy Tử dạ cùng Kim Đức Lợi tranh cướp mảnh vỡ, cả Lý Ẩn cũng không biết. Mà lúc ban đầu Tử dạ cầm được mảnh vỡ, chỉ điện thoại nói cho Lý Ẩn, Lý Ẩn cũng không  nói cho những người khác.


Cho nên, đa số hộ gia đình đều ôm tư tưởng " Mảnh vỡ Khế ước đang trên kiện giá y". Mà khi Mẫn còn chưa xác định Quỷ đã bị phong ấn hay chưa, nàng dám đi lấy đi mảnh vỡ sao? cũng không có người biết rõ mảnh vỡ đang trên người Tử dạ. Kim Đức Lợi bị biến thành quỷ không thể nào nói ra. Lý Ẩn lại càng không nói .


Bởi vậy Ngân Dạ cũng cho rằng, mảnh vỡ cũng không có khả năng ở trên người Mẫn. Hắn cho rằng, có thể sau khi Mẫn rời đi, Tử dạ tỉnh lại và đã cầm mảnh vỡ. Mà nếu như mảnh vỡ vẫn còn ở trên Giá y mà nói..., cũng không ai dám đi lấy. Ai có thể bảo chứng cái giá áo có thể một mực khắc chế ác linh trong kiện giá y.


Bất quá, Ngân Dạ cũng nghĩ đến, thời điểm lúc Tử dạ gọi điện thoại tới, Lý Ẩn cũng không bật loa ngoài cho mọi người cùng nghe. Hắn rất có thể che giấu một bộ phận sự tình. Nếu như từ lúc ban đầu Tử dạ đã cầm được mảnh vỡ? Như vậy, Mẫn rất có thể...


Nếu, một hộ gia đình nào đó ôm ý nghĩ này, nên mới muốn giết Mẫn để cướp đoạt thì sao?


Tuy nhiên, dưới tình huống mới chỉ ban bố hạ lạc của mảnh vỡ thứ ba, chưa ai có suy nghĩ muốn giết người. Nhưng Lý Ẩn nhớ tới loại nhân vật biến thái như Mộ Dung Thận, cũng không thể bảo chứng không thể có điều này. Suy nghĩ của con người, rất khó khống chế. Cho nên cái khả năng này cũng không nhỏ.


"Triệu tập mọi người, lập tức triển khai hỏi thăm."


Đối với Lý Ẩn, hạ lạc của mảnh vỡ địa ngục khế ước nhất định phải điều tra ra! Nếu mảnh vỡ bị một hộ gia đình không biết thân phận nắm trong tay, đối với Lý Ẩn cùng Ngân Dạ cũng không phải chuyện tốt. Hơn nữa, nhanh như vậy mà đã có kẻ vì mảnh vỡ giết người, Lý Ẩn cảm giác không rét mà run. Nhân vật nguy hiểm như vậy, nhất định phải mau chóng điều tra!


"Kỳ thật ta cho rằng khả năng báo thù cũng không thấp hơn so với khả năng thứ ba." Ngân Vũ bỗng nhiên lên tiếng : "Cẩn thận ngẫm lại mà nói..., lúc ấy, nếu Mẫn quả thật cầm mảnh vỡ, nhất định sẽ phi thường cẩn thận và cảnh giác. Cho dù không phải như thế, vừa trốn về nhà trọ, nàng lại là người mới gia nhập hơn nửa năm, làm sao đơn giản dàng ly khai nhà trọ? Nàng cũng không có quan hệ đặc biệt thân cận với ai,nếu không có lý do trọng đại, làm sao có thể dễ dàng ra ngoài."


"Ta cũng cho rằng như vậy." Tử dạ cũng mở miệng: "Hơn nữa ta cho rằng U Ảnh sơn cốc đích thật là hiện trường thứ nhất của vụ án. Nếu như Mẫn bị giết chết trong căn hộ, rồi mới đem thi thể chuyển đến U Ảnh sơn cốc, quá nguy hiểm, khả năng bị phát hiện rất cao. Hơn nữa, vừa rồi chúng ta đã xem qua căn hộ của Mẫn, không có dấu vết xô xát."


"Tóm lại..." Lý Ẩn quyết định: "Triệu tập hộ gia đình, tiến hành điều tra và tìm kiếm nhân chứng. Hơn nữa, ta mơ hồ cảm giác cái này có khả năng liên quan tới hộ gia đình đưa ra tờ giấy A4. Có lẽ, hung thủ giết Mẫn cùng hộ gia đình đó là một người không chừng."


Lý Ẩn đối (với) tờ giấy kia vẫn rất để ý. Trước mắt không thể nào chứng minh tờ giấy kia có phải là thật hay không , nếu như có một hộ gia đình nào đó không cam chịu, quyết định kéo một đám người cùng chết, cũng có khả năng đấy. Nhưng Lý Ẩn tổng cảm giác lại không phải chuyện như vậy.


"Kỳ thật còn có một việc, ta phi thường để ý."


Lý Ẩn bỗng nhiên nói: "Bức họa kia. Thâm Vũ muội muội của Mẫn, đưa cho nàng bức họa kia. Mẫn tất nhiên rất xem trọng cô muội muội này, vậy tại sao lại không treo bức họa lên? Có phải hay không, sau hôm nàng đi chấp hành huyết tự, có kẻ đã lẻn vào và ăn trộm bức họa?"


Bởi vì tất cả đồ vật trong nhà trọ, kể cả cánh cửa, sau khi bị phá chỉ cần vài phút là lành lặn trở lại, căn bản không thể nhìn ra dấu vết bị hủy hoại.


Ngân Dạ hỏi: "Vì cái gì lại muốn đánh cắp bức họa kia? Cũng không phải là danh tác."


"Coi như là danh tác của danh gia, ở trong cái nhà trọ chỉ quan tâm tới sống tồn, có ý nghĩa gì đâu. Như vậy, vì sao lại phải đánh cắp bức họa? Nó rất có giá trị sao?"


Lý Ẩn đối (với) điểm này rất để ý.


Bức họa kia bị đánh cắp, mà tác giả lại mất tích. Sau đó, Mẫn bị người ta sát hại.


"Ta có cảm giác, sau lưng điều này có một tấm màn đen ẩn giấu điều gì rất đáng sợ." Lý Ẩn đối với Ngân Dạ đứng trước mắt nói: "Tóm lại, nhất định phải tra ra hung thủ sát hại Mẫn. Còn bức họa kia, ta nghĩ chỉ sợ cũng không đơn giản."


Kỳ thật Lý Ẩn tiến thêm một bước, suy đoán...


Có thể hay không, liên quan tới lời nhắc nhở “không nên quay đầu”?


"Nói như vậy, Mẫn, ngay đêm bọn Tinh thần đi chấp hành huyết tự, nàng lại rời tới cô nhi viện tìm muội muội." Lý Ẩn bỗng nhiên nói: "Chẳng lẽ, trong đó có quan hệ gì sao?"


"Có lẽ a." Ngân Dạ nghĩ nghĩ, nói: "Tóm lại, muội muội của Mẫn là một mấu chốt rất trọng yếu. Nếu như nàng nhìn thấy tin tức về cái chết của tỷ tỷ trên TV, có thể trở về hoàn thành tang sự hay không? Cho dù hai người họ thực sự có cái hiểu lầm đi chăng nữa, hiện tại cũng nên..."


Nói đến đây, Lý Ẩn cùng Ngân Dạ đều giật mình.


"Hiểu lầm?"


"Nói là hiểu lầm, có lẽ là một tranh chấp rất nghiêm trọng."


Lý Ẩn cùng Ngân Dạ nhìn ánh mắt của đối phương, hai người đều có cách nghĩ đồng dạng.


"Đi!" Lý Ẩn đứng lên, nói với Tử dạ cùng Ngân Vũ: "Triệu tập hộ gia đình hỏi thăm sự tình, phiền toái hai người các ngươi rồi. Ta cùng Ngân Dạ phải đi ra ngoài."


Trong quá trình xuống lầu, Lý Ẩn nói: " Muội muội của Mẫn, nếu như cùng Mẫn có một tranh chấp gì đó rất lớn, có thể sẽ muốn xuống tay với nàng."


"Đúng." Ngân Dạ cũng đồng ý quan điểm này: "Nếu như lúc ấy, muội muội gọi điện thoại tới, hẹn nàng ở U ảnh sơn cốc gặp mặt..., nàng rất có thể lập tức rời đi. Mặc dù nói hai chân Thâm Vũ bị tê liệt, nhưng nếu để Mẫn thân cận nàng, chỉ cần một con dao găm cũng có thể giải quyết mọi chuyện."


"Bất quá, " Lý Ẩn cẩn thận nghĩ ngợi, nói, "Tin tức đưa tin, tay nàng bị đâm xuyên qua rồi sau đó mới găm sâu vào trái tim. Thâm Vũ năm nay mới mười chín tuổi mà thôi, nàng có thể giết được tỷ tỷ của nàng sao?"


Ngân Dạ nghe xong, cũng cảm giác có đạo lý. Chẳng lẽ sai lầm rồi?


Lúc này, bỗng nhiên Lý Ẩn bắt lấy bả vai Ngân Dạ, nói: "Đợi một chút! Ngân Dạ!"


Hắn đang lướt đọc tin tức trên mạng, tức thì bị một tựa đề hấp dẫn.


Sau khi thi thể Mẫn bị phát hiện, rất nhanh quá khứ của nàng được đào móc ra. Mẫn ngày xưa từng được đưa tin, thời điểm nàng sáu tuổi bị cha đẻ xâm hại, sinh ra một nữ nhi. Nữ nhi đó tên là Thâm Vũ.


"Sáu tuổi?" Ngân Dạ kinh ngạc không ngậm miệng được: "Thiệt hay giả? Không phải là người trên mạng nói bừa chứ?"


"Chưa hẳn." Lý Ẩn nói: "Trên thực tế, bà mẹ trẻ tuổi nhất trên thế giới, cũng được gần năm tuổi mà thôi. Tại năm 1939, tại Peru có một bệnh viện, đã thu một đứa bé gần năm tuổi, lúc đó đã mang thai tám tháng. Sau này sinh nở, phải cần bác sĩ tiến hành phẫu thuật, thành công sinh ra một tên bé trai. Bất quá đây không phải là trường hợp cá  biệt..."


"Mẫn nàng... Thật sự sáu tuổi mang thai đứa con của cha đẻ? Thế nhưng như thế nào để sinh ra đứa bé kia? Thực là bất khả tư nghị."


"Đúng vậy. Ta cũng thật sự rất không ngờ."


Kế tiếp, hai người bắt đầu tìm hiểu xác minh việc này. Điều tra tất cả thông tin liên quan đến Mẫn cùng Thâm vũ. Trên thực tế, thẳng đến mấy tháng trước, quan hệ giữa hai người vẫn rất gay gắt. Nhưng sau một đoạn thời gian nàng tiến vào nhà trọ, thái độ thay đổi rất lớn, bỗng nhiên muốn quan tâm chăm sóc cho Thâm vũ.


Là vì nàng trở thành một hộ gia đình, nên không thể không quan tâm sao?


"Vậy Thâm vũ đối với Mẫn, có hận ý hay không? Mẫn đối với nàng rất..."


"Cũng khó nói." Lý Ẩn sửa sang lại tư liệu điều tra, nói: "Thâm Vũ thủy chung không muốn cùng nàng nói chuyện, gặp mặt. Đối với nàng một mực đều rất bài xích. Bất quá, hận ý có thể biến thành sát ý hay không, rất khó nói."


Nếu như, Thâm Vũ sát hại Mẫn mà nói... như vậy chính là báo thù rồi.


Nhưng đối (với) Lý Ẩn mà nói, nếu là báo thù thì tương đối phiền toái.


Bởi vì, Tử dạ có nói với hắn, lúc ấy nàng ném mảnh vỡ ở trong nhà xưởng, rất có thể bị Mẫn lấy được. Nhưng cũng có khả năng còn ở bên trong Công ty may Giang Phong.


Nếu như, mảnh vỡ chính xác ở trên người Mẫn, như vậy nó sẽ ở đồn cảnh sát với tư cách là di vật.


Như thế nào có thể cầm lại đây?


Mình cũng không hề có quan hệ gì với cảnh sát. Mà Mẫn trên thực tế có quan hệ huyết thống chỉ có mỗi Thâm Vũ. Trong những ngày tiếp theo, Thâm Vũ thủy chung không hiện thân.


Đến tột cùng mảnh vỡ khế ước, đang ở nơi nào?


Mà hỏi thăm toàn thể hộ gia đình trong nhà trọ, có vài người có chứng cứ cho sự vắng mặt, đa số thì không. Mà lúc này, thậm chí còn có vài người không ở trong nhà trọ.


Mẫn chết làm không ít hộ gia đình đều cảm giác lòng người bàng hoàng, dù sao có một hung thủ giết người ẩn nấp trong nhà trọ, nghĩ đến đây là thấy kinh hồn táng đảm. Nhưng hiện tại, vẫn chưa tra được là ai.


Lý Ẩn đã nhiều lần đi nghe ngóng tin tức về di vật, cuối cùng chỉ có thể dựa vào viện trưởng cô nhi viện đi lấy về. Nhưng trong đống di vật căn bản không có mảnh vỡ.


Có thể hay không, thật sự đang ở Công ty may Giang Phong?


Thế nhưng ai dám trở về đó lấy đây? Ai cũng không dám. Huống chi khả năng nó ở tại nhà xưởng cũng chỉ có 50% mà thôi.


Tiến thêm một bước, điều tra về bức họa trong nhà Mẫn, cũng không có bất cứ manh mối gì.


Đối với người tên "Thâm Vũ" này, Lý Ẩn càng ngày càng để ý. Nàng dù căm hận Mẫn như thế nào, dù sao cũng là người thân như chân với tay, chẳng lẽ thật sự tuyệt tình đến mức nàng chết đi rồi, cũng không tới tiễn đưa?


Thời gian một ngày một đêm trôi qua, nhiều hộ gia đình đều tạm thời quên đi chuyện này. Dù sao, chuẩn bị cho huyết tự tiếp theo, mới trọng yếu nhất. Những hộ gia đình có giao tình với Mẫn cũng không có mấy ai, tất cả mọi người đều tự quản chuyện của mình.


Sau đó...


Huyết tự chỉ thị mới được ban bố.


Ngày 22 tháng 3, phòng 1404.


"Mẫn chết vẫn còn chưa điều tra ra được chân tướng. Cảnh sát đã hoàn toàn điều tra theo phương hướng bị cường đạo sát hại."


Ngân Vũ nhìn TV phát ra tin tức, nói với Ngân Dạ ngồi đối diện: "Ca ca, ngươi cho rằng, nếu như mảnh vỡ ở trên người Mẫn, vậy thì phiền toái rồi."


"Đúng vậy." Ngân Dạ nhíu chặt mày: "Tuy nhiên cũng có thể đang ở trên tay Doanh Tử Dạ, bất quá khả năng trên tay Mẫn cũng không thấp. Tình huống càng ngày càng phiền toái."


Nếu quả thật mất đi mảnh vỡ khế ước này, như vậy, cũng chỉ có thể trả một cái giá lớn vượt qua năm lần huyết tự, để Ngân Vũ ly khai nhà trọ rồi!


Năm lần huyết tự, ngẫm lại cũng biết gian khổ vô cùng. Lần trước ở trên xe buýt, Ngân Dạ cơ hồ phải liều mạng dãy dụa mới thoát khỏi tay thần chết. Tương lai, Ngân Vũ còn có thể sống được bao lâu?


Hắn tiến vào nhà trọ này, chính là để làm cho nàng có thể sống sót!


"Ca ca, " Ngân Vũ bỗng nhiên nói: "Ngươi, mấy ngày gần đây đều thức đêm? Cũng thực là vất vả cho ngươi rồi."


"Cũng không phải." Ngân Dạ nói: "Ta gần đây căn bản ngủ không được. Lần huyết tự tiếp theo của ngươi chính là lần thứ sáu rồi, mà ta vẫn đang ở ranh giới lần thứ năm huyết tự. Vốn nghĩ muốn tìm kiếm mảnh vỡ khế ước, để vượt qua Ma Vương huyết tự, ly khai nhà trọ. Nhưng hiện tại xem ra, cũng là một hy vọng mịt mù."


Điều này đối với Kha Ngân Dạ mà nói là một cái đả kích rất lớn.


"Chỉ có chờ xem huyết tự tiếp theo, phải chăng có tuyên bố hạ lạc của mảnh vỡ mới hay không..."


Ngân Dạ hiện tại ngược lại hi vọng, mảnh vỡ đang ở trên tay kẻ giết Mẫn, hoặc là trong tay Doanh Tử Dạ.


"Hiện tại chúng ta chuyển tới tin tức tiếp theo." Phát thanh viên trên TV, sau khi phát tin tức của Mẫn liền chuyển qua một tin tức khác: "Hôm qua, tại khu rừng Trắng thành thị K, xuất hiện một thi thể không đầu. Đây vốn là vụ án thứ sáu trong chuỗi vụ án về giết người chặt đầu trong năm nay. Cảnh sát..."


Ngân Dạ tắt TV quay đầu nhìn về phía Ngân Vũ, nói: "Tóm lại, Ngân Vũ. Sự tình về mảnh vỡ Khế ước, ngươi cũng đừng suy nghĩ quá nhiều. Lần huyết tự thứ sáu, ngươi có thể trực tiếp trở về nhà trọ, nên lợi dụng đầy đủ cái ưu thế này."


Lúc này , Ngân Vũ có chút trầm mặc không nói.


Nàng ngẩng đầu, nhìn ánh mắt của Ngân Dạ. Sau đó nói: "Ca ca. Ngươi... Cũng nên lo lắng cho chính mình. Ta hi vọng có thể nhìn thấy ngươi hạnh phúc..."


"Ngân Vũ, ta..."


"Ta..." Ngân Vũ nước mắt long lanh nói: "Tiến vào nhà trọ, A thận chết đi, vẫn là ngươi bảo vệ ta, chiếu cố ta... Nếu như không có ca ca, ta tuyệt đối không thể chèo chống cho tới ngày hôm nay..."


Mặc dù nàng đối với A thận tình cảm sâu sắc, nhưng hết thảy những điều Ngân dạ làm cho nàng, nếu nói nàng không có chút xúc động nào, tuyệt không có khả năng. Nhất là lần tại trấn Vĩnh viễn kia, hắn không để ý nguy hiểm, liều mạng đem nàng mang về nhà trọ. Từ đó Ngân Vũ cảm thấy, nếu như cự tuyệt ca ca, đối với hắn thật quá tàn nhẫn.


"Ca ca... Ngươi yêu thích ta sao? Với tư cách là một nam nhân, mà yêu thích ta chứ?" Ngân Vũ bỗng nhiên nói: "Ta... Biết rõ tâm ý của ca ca ngươi. Cho dù là hiện tại, ca ca vẫn ôm tình cảm đó với ta sao?"


"Ngân Vũ? Ngươi..."


"Nếu như, đối (với) ca ca mà nói, ta thật sự trọng yếu như vậy... Như vậy..."


Ngay khi Ngân Vũ sắp nói ra những lời này, bỗng nhiên, trái tim giống như bị một ngọn lửa thêu đốt, kịch liệt đánh úp lại!


Mà Ngân Dạ cũng đồng dạng, trái tim giống như bị ném biển lửa, không ngừng kịch liệt đau nhức, làm hắn ý thức được, huyết tự đã ban bố!


Mà xem biểu lộ của Ngân Vũ, hắn lập tức biết rằng, lúc này đây hai người tiếp tục cùng chấp hành một huyết tự!


Nhìn về phía vách tường, đang bắt đầu thẩm thấu ra máu, không ngừng hình thành chữ viết.


"Lần huyết tự này gồm sáu người tham gia, không chỉ định địa điểm, nhưng trong lúc chấp hành huyết tự không được phép tiến vào nhà trọ. Hạn định từ ngày 1 tháng 4 năm 2011 đến ngày 15. Sáu  hộ gia đình, mỗi người nhất định phải cầm được bất kỳ một khỏa đầu người trong số sáu vụ án giết người tại thành thị K từ tháng 1 tới tháng 3 năm nay: Đằng Phi Vũ, Lâm nhanh chóng, Trương sóng lăng, Lệ hinh, Vương Chấn Thiên, Bạch Tĩnh sáu người. Cầm bất kỳ một khỏa đầu người là có thể trở về nhà trọ, sẽ không bị bóng dáng thao túng mà tự sát. Lần huyết tự này, không tuyên bố hạ lạc mảnh vỡ địa ngục khế ước."


Posted by Unknown |


U Ảnh sơn cốc, bỗng nhiên bay lên một đám chim.


Thanh âm này làm Tinh thần giật mình hoảng sợ.


Trên tay hắn, vẫn đang cầm một con dao găm nhỏ máu, Mẫn mở to con mắt, ngã dưới chân hắn.


Hắn giết người.


Thật sự giết người!


Con dao găm trong tay rớt xuống, hắn không ngừng run rẩy. Giờ phút này, nỗi sợ hãi mãnh liệt cùng ác cảm tội lỗi bắt đầu cuốn tới. Hắn thậm chí còn cảm thấy chán ghét chính bản thân mình.


Hắn nhìn Mẫn chết mà hai mắt vẫn trợn trừng, liền vươn tay vuốt mắt cho nàng.


Hắn đã cân nhắc không biết bao nhiêu lần, hắn và Mẫn không oán không cừu, dưới tình huống như vậy, muốn giết một người, thật sự là vạn phần khó khăn. Nhưng thời điểm lần thứ nhất huyết tự, hắn và A tương cùng hợp tác, mới có thể thoát chết. Lần thứ hai, thậm chí ngay cả A Tương cũng đã chết.


Cái chết của A Tương làm hắn rung động rất lớn. Nam nhân thông minh quả cảm ngày xưa, cũng không cách nào tồn tại lâu dài trong huyết tự chỉ thị. Không giết chết Mẫn, tương lai hắn cũng chỉ có kết cục đồng dạng!


Giết chết Mẫn, là điều hắn đã suy nghĩ rất lâu, chính là sinh cơ duy nhất. Vô luận ca ca thông minh cỡ nào, có thể giúp hắn được bao nhiêu lần đây? Cùng Thâm Vũ hợp tác, chính là con đường độc nhất cho Tinh thần lựa chọn.


Mặc dù biết rõ, là một con đường vạn kiếp bất phục, nhưng vẫn phải tiếp tục tiến lên.


Từ khi trở thành một hộ gia đình, đạo đức thế tục, đã sớm không còn chút ý nghĩa. Đối mặt với sinh tử, con người đều sẽ thể hiện ra cái bản chất đáng ghê tởm.


Đây là điều mà Thâm vũ muốn nhìn thấy sao?


Bỗng nhiên, Tinh thần nghĩ đến, có thể hay không... Mẫn tiến vào nhà trọ, cũng là do Thâm Vũ an bài? Mẫn nói lúc ấy, thời điểm đang chạy bộ, tiến vào cư xá kia, mới có thể ngộ nhập tiến vào nhà trọ. Nếu như, khi đó Thâm Vũ nói với nàng, không bằng đến cái cư xá kia chạy bộ...


Như vậy, cơ hội Mẫn trở thành một hộ gia đình rất lớn! Không, kỳ thật còn có rất nhiều biện pháp.


Càng nghĩ, càng cảm giác có khả năng này.


Đúng, nhất định chính là như vậy!


Nhưng nghĩ lại, Tinh thần lại cảm thấy rất kỳ quái. Đã như vầy, vì cái gì Thâm Vũ lại đem bức họa kia đưa cho Mẫn? Nếu như nàng muốn cứu Mẫn, vậy tại sao hiện tại lại muốn mình giết nàng?


Lúc trước, tờ giấy A4 kia nếu quả thật là do Mẫn an bài, như vậy, tràng cảnh bức họa đó, nhất định chính là huyết tự mà mình tham gia.


Vì cái gì lại đem bức họa không phải vẽ về huyết tự của Mẫn đưa cho nàng?


Mục đích, chỉ sợ vì muốn để cho Mẫn biết rõ, Thâm Vũ có năng lực vẽ ra tương lai huyết tự. Như vậy, nàng muốn lợi dụng năng lực này, để thao túng Mẫn sao?


Chỉ sợ là...


Nhưng sao bây giờ lại để cho  mình giết chết nàng...


Tinh thần cảm giác đau cả đầu.


Hắn run lẩy bẩy kéo khóa y phục trên thi thể Mẫn, mò mẫm trong túi, quả nhiên, tìm được một tấm da dê.


"Cái này... chính là mảnh vỡ địa ngục khế ước? văn tự trên đó là cái gì? Không nhận ra, không hiểu."


Văn tự trên mảnh vỡ, Lý Ẩn cùng Ngân Dạ đều đã điều tra qua rất nhiều văn tự cổ trên thế giới, tỷ như văn tự cổ Ai Cập, văn tự cổ Babylon, văn tự của người Maya ... Nhưng căn bản không thể hiểu được hàm nghĩa chính thức của nó.


Tựa như... Là văn tự của một thế giới khác...


Tinh thần đem mảnh vỡ cất trên người.


Làm cũng đã làm, hối hận đều vô dụng.


"Ta không sai, ta không giết nàng, người chết chính là ta! Không có người có tư cách chỉ trích ta, bởi vì ai đứng ở lập trường của ta, đều sẽ làm như vậy! Trở thành một hộ gia đình, căn bản chính là sống không bằng chết!"


Màn đêm buông xuống.


Tinh thần đang ngồi bên trong một cái huyệt động, đem quần áo nhuốm máu trên người hoàn toàn thiêu hủy. Hắn mặc chính là quần áo bình thường, không phải loại treo trong tủ quần áo của nhà trọ, bởi vì cái loại  quần áo này căn bản không cách nào thiêu hủy. Hắn chỉ việc đem nhãn hiệu cùng kiểu dáng viết ra rồi dán lên cửa tủ nhà trọ, rồi từ trong tủ lấy ra một kiện quần áo giống y hệt, đặt vào trong ba lô của mình.


Sau đó, hắn đem dao găm ném vào sông Uyển thiên.


"Tỉnh táo... Tỉnh táo..."


Xử lý xong hết thảy , hắn cẩn thận nhớ lại mọi hành động của mình.


" Sau khi Mẫn chết, mọi người liền lập tức thành một mảnh xôn xao. Rất nhiều người sẽ suy đoán, cái chết của nàng nhất định liên quan tới mảnh vỡ khế ước."


Đối với một hộ gia đình mà nói, mất tích vượt qua bốn mươi tám tiếng đồng hồ, cùng với tử vong cũng giống nhau.


Nói cách khác, mọi người nhất định sẽ điều tra sâu về cái chết của Mẫn. Nhất là Lý Ẩn, Doanh Tử Dạ, Kha Ngân dạ cùng Kha Ngân vũ bốn người này, rất khó giải quyết.


"Từ lúc rời khỏi nhà trọ , xác nhận không có người trông thấy. Thời điểm ngồi trên tàu điện ngầm, ta đem vành nón kéo xuống rất thấp, không có người sẽ nhận ra ta. Trên đường tới đây, Mẫn vẫn đi theo một tấc cũng không rời, nàng không có cơ hội gọi điện cho bất luận một kẻ nào thông báo đang cùng ta đi chung."


Vô luận như thế nào, không thể để mọi người biết rằng mình giết mẫn. Mẫn chết cũng không có người để ý, cái mọi người quan tâm chính là mảnh vỡ địa ngục khế ước! Thậm chí, sẽ có người hoài nghi mình có động cơ giết Mẫn, chính là vì mảnh vỡ khế ước.


Đối với Tinh thần mà nói, địa ngục khế ước là một cái bảo hiểm tính mạng, tuyệt đối không thể buông tha . Ai biết Thâm Vũ ngày nào đó có hay không đem hắn vứt bỏ như đã đối xử với Hạ Uyên.


Hơn nữa, Tinh thần biết rõ, chính mình nhất định đối với Thâm Vũ phải càng có thêm giá trị lợi dụng, như vậy nàng mới có thể càng thêm trợ giúp mình.


Nhưng Thâm Vũ cần cái gì đây? Biểu lộ bản ác của nhân tính? Nàng chỉ cần những...này sao?


Điều trọng yếu nhất chính là... hắn biết được người thần bí là Thâm Vũ. Điểm này, có thể nói chính là thẻ đánh bạc lớn nhất của hắn.


"Có ý tứ gì?"


Đem một cái phong thư đưa cho Tinh Viêm, Tinh thần nói: "Ca ca, cái phong thư này đưa cho ngươi. Nếu như tương lai có một ngày ngươi liên lạc không được với ta..., xin ngươi đem phong thư này giao cho bất luận một trong bốn người này."


Sau đó hắn lấy ra một trang giấy, trên đó viết tên Lý Ẩn, Doanh Tử Dạ, Kha Ngân dạ cùng Kha Ngân vũ cùng với số điện thoại di động.


"Đến lúc đó, ngươi đem phong thư này, giao cho bất kỳ người nào cũng được."


Bốn người này, Thâm Vũ không có khả năng không kiêng kị a?


Tinh thần dự tính, tương lai bốn người này, rất có thể có người sẽ chết đi. Nhưng có lẽ không đến mức toàn bộ đều chết. Chỉ cần bốn người này còn sống, đối với hắn chính là hi vọng rất lớn.


Trong phong thư, chỉ viết một câu.


"Người đặt tờ giấy kia là Mẫn,muội muội của Mẫn - Thâm Vũ, thật ra chính là con gái Mẫn, nàng có năng lực vẽ ra tương lai chuyện xảy ra trong huyết tự."


Đến lúc đó, hắn cũng sẽ nói với Thâm Vũ như vậy: "Nếu như tương lai ngươi vứt bỏ ta, sự tình ngươi là Thâm Vũ, cũng sẽ bị Lý Ẩn hoặc Kha Ngân dạ biết rõ."


"Bất quá, ca ca. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, " Tinh thần chỉ vào danh tự của Lý Ẩn nói: "Ngươi tốt nhất nên giao cho người này."


"Đây là sao?" Tinh Viêm cau mày: "Tinh thần, ngươi xảy ra chuyện gì sao?"


"Cũng không phải." Tinh thần lắc đầu: "Về sau ta có thể sẽ chuyển tới một tỉnh khác làm việc. Ta không muốn dựa vào tài lực gia tộc để sinh sống. Ân, cái phong thư này, là lời nói chân tâm của ta tới bốn người đó, hy vọng tương lai sau khi ta rời đi, có thể để bọn hắn hiểu rõ. Bọn họ đều là bạn tốt của ta trong câu lạc bộ."


"Ngươi muốn làm việc? Cũng không cần phải tới tỉnh khác chứ ! Được rồi, có lẽ ngươi cảm thấy ở đó sẽ phát triển tốt hơn." Tinh Viêm đem thư cùng tờ giấy ghi số liên lạc cất vào một ngăn kéo, nói: "Vậy tốt, còn chuyện gì không?"


"Còn có, ca ca, nếu như có một ngày, có một nữ tử đại khái khoảng  mười tám mười chín tuổi, hai chân bị liệt đến nhà chúng ta bái phỏng, ngươi tuyệt đối không được cho nàng vào. Người này tính cách rất ác liệt, hơn nữa đối với người rất bất thiện. Nàng nếu nói là bằng hữu của ta, ngươi tuyệt đối không được tin."


Bố cục đã hoàn thành.


Tinh thần tạm thời có thể yên tâm.


Buổi tối hôm nay, hắn không muốn trở về nhà trọ.


Kế tiếp, khẳng định sẽ có một bộ phận hộ gia đình chú ý tới sự mất tích của Mẫn. Tính thi thể của nàng không bị phát hiện, cũng sẽ có hộ gia đình ý thức được nàng đã chết. Khi đó, nhà trọ nhất định sẽ nhấc lên sóng to gió lớn.


Theo lý thuyết, tốt nhất đêm nay hắn nên trở về.


Nhưng đêm nay, Tinh thần thật sự không muốn trở về đó.


Không muốn, trở về cái chỗ kia.


Buổi tối, nằm ở trên giường, vừa nhắm mắt , lại hiện ra cảnh Mẫn chết không nhắm mắt, nàng tựa hồ vồ tới hắn, muốn lấy tính mạng hắn.


"Đừng trách ta, ta không còn cách nào cả."


"Ta chỉ có thể lựa chọn giết ngươi."


"Ta căn bản không còn biện pháp khác."


Giữa trưa ngày thứ hai.


Trong phòng 404, căn hộ của Lý ẩn.


Bởi vì người mới không ngừng gia tăng, vì để dễ dàng quản lý, họ đề cử năm vị đại biểu, đến đây cùng Lý Ẩn thương thảo về hạng mục công việc cụ thể trong nhà trọ cùng sự tình chấp hành chỉ thị huyết tự.


Trong phòng khách, bầy một cái bàn lớn. Năm đại biểu của hộ gia đình mới, đều đoan chính ngồi  trước bàn, trước mặt mỗi người đều đặt một bản bút ký.


Sau khi cùng bọn họ trao đổi, Lý ẩn liền mình bạch vì cái gì năm người này được đề cử.


Năm người, đều có một điểm chung. Chính là...


Bọn họ đối với nhà trọ không hề có thái độ sợ hãi. Hơn nữa, cũng không giống như đang giả vờ mạnh mẽ, tỉnh táo.


Khoa trương nhất chính là một nam nhân, một thân âu phục, hai mắt tràn đầy tà khí. Nam nhân này thoạt nhìn vô cùng hưng phấn nói: "Có thể tiến vào nhà trọ này, thật sự rất thú vị. Ta bình sinh thích nhất là thi thể, huyết tinh, sự tình quỷ quái. Ha ha, chỉ cần vừa nghĩ tới thời điểm chấp hành huyết tự, là có thể cùng những cái... thi thể hư thối, máu tươi đầm đìa và ác quỷ tiếp xúc, huyết mạch toàn thân ta đều muốn sôi trào... Nơi này thật là Thiên Đường!"


Lời này vừa ra, tất cả mọi người vô ý thức đều cách hắn xa một chút.


Tên hắn gọi là Mộ Dung Thận, ở phòng 1804. Mà người này, trong lúc nói chuyện, con mắt không ngừng chuyển động, thời điểm nói về quỷ hồn hai mắt tỏa ánh sáng. Cái thần thái kia, không khỏi làm Lý Ẩn nhớ lại tên biến thái sắc lang A tô, sau khi tiến vào nhà trọ, mỗi lần nhìn thấy mỹ nữ là.... Đầu năm nay như thế nào lại nhiều biến thái như vậy?


Mà bên cạnh nam nhân biến thái , chính là hàng xóm của Kim Đức Lợi, mỹ thanh niên đẹp tới mức yêu dị, ở phòng 1104 Hoàng Phủ Hác. Lúc hắn nói chuyện, biểu lộ tâm tình trầm tĩnh như nước, con ngươi xinh đẹp khẽ cong như hồ nước thu, bất luận nữ tử nào nhìn thấy, đều sẽ động tâm. Hắn lên tiếng rất tích cực, thường xuyên nói về một ít quan điểm phong thuỷ, Âm Dương, thậm chí là đạo giáo. Bất quá Lý Ẩn đã nhiều lần cùng hắn nói rõ, bất luận tri thức nào ở ngoại giới về sự tồn tại linh dị, ở nơi này đều không dùng được. Chỉ có tìm ra sinh lộ, mới có thể trốn tránh Quỷ hồn.


Ngồi đối diện với Lý Ẩn, là một nữ hài tầm mười sáu tuổi, người mặc một kiện âu phục đỏ chót, bím tóc đuôi ngựa. Ánh mắt cô bé cực kỳ trống rỗng, phảng phất không có bất kỳ tình cảm, bất quá khuôn mặt lại cực kỳ đáng yêu, thoạt nhìn tựa hồ như tiểu nữ sinh ôn nhu. Nàng tên là Thượng Quan Miên, ở phòng 709, cùng vợ chồng Hoa liên thành, Y hàm là hàng xóm. Căn cứ lời nói của Liên Thành, nàng cực kỳ thần bí, thời điểm đi đường gần như không phát ra tiếng động, thỉnh thoảng cứ như U Linh tự nhiên xuất hiện sau lưng. Nếu không phải trong nhà trọ tuyệt đối không có quỷ, hắn thậm chí hoài nghi nàng có phải quỷ hay không.


Năm người này, có ba người đều là họ kép.


Còn hai người, một tên là Trương Hồng Na, một tên là Phong Dục Hiển. Trương Hồng Na là phụ nữ, trang điểm có chút đẹp đẽ, đeo một đôi vòng tai thủy tinh, ăn mặc một thân quần áo trắng thuần, đại khái hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi. Mà Phong Dục Hiển là một đại thúc râu ria, quần áo ăn mặc lôi thôi lếch thếch, bất quá thoạt nhìn dung mạo cũng coi như đoan chính, cạo mấy cái râu ria kia đi cũng coi như không tệ.


"Đơn giản mà nói 'Sinh lộ' chính là mấu chốt." Lúc này Trương Hồng Na lên tiếng: "Ta đại khái đã minh bạch. Bất quá, ta lại cho rằng, cái nhà trọ này, giống như một cái tẩy lễ cùng thí luyện. Là sự trừng phạt với những người không tin thần linh."


Lời nói không đầu không đuôi này..., làm cho người ta rất khó hiểu.


"Trừng phạt?" Lý Ẩn hỏi: "Chúng ta phạm phải tội gì, vì sao lại bị trừng phạt?"

  

Những lời này làm Lý Ẩn cực kỳ không vui, nhưng hắn đè nén lại. Những cái lý luận này, căn bản không có ý nghĩa.


"Ta muốn hỏi một câu, " Phong Dục Hiển hỏi: "Các ngươi đã từng tiếp xúc qua, những người đã bị chết rồi biến thành quỷ hồn sao? Nói cách khác, xác nhận những con quỷ này đã từng là người?"


"Từng có." Lý Ẩn gật đầu: "Các ngươi hãy nhìn những bản bút ký trước mặt. Đây là những ghi chép bao năm qua về huyết tự chỉ thị, các loại quy luật, còn có cách phân tích sinh lộ, đều ghi lại. Ta sao chép hơn mười bản, các ngươi cầm về phân cho mọi người cùng xem."


Bút ký này ghi lại nội dung rất rõ ràng, địa điểm - thời gian - huyết tự, tình huống cùng hình tượng của Quỷ hồn, nhân số tử vong, sinh lộ, đều được ghi phi thường chi tiết.


Đưa xấp giấy cho mọi người, Lý Ẩn hỏi: "Như vậy, còn ai có nghi vấn gì không?"


"Ta có vấn đề." Hoàng Phủ Hác lên tiếng.


"Ân, ngươi nói đi, Hoàng Phủ tiên sinh."


"Gọi ta Hác là được rồi, " Hoàng Phủ Hác chỉ vào bản bút ký nói: "Lý Ẩn Lầu trưởng, sau khi xem xong nội dung trong này. Ta phát hiện có chút quỷ dị, qua những dấu vết hoạt động trong nhiều năm chấp hành chỉ thị. Như vậy, nhà trọ cùng với những Quỷ hồn này, quan hệ như thế nào? Nhà trọ khống chế được Quỷ hồn sao? Hay là, nhà trọ chỉ xắp xếp chúng ta tới địa điểm có quỷ hồn? sau đó dùng sinh lộ để khắc chế Quỷ hồn đây?"


"Vấn đề này..." Lý Ẩn nhớ lại, ngày xưa Odakiri Yukiko cũng nhiều lần nghiên cứu qua. Bất quá, đến nay còn chưa tìm được đáp án chính xác.


"Rất khó phán định. Tuy nhà trọ có thể hạn chế hành động của quỷ, và chúng cũng không có cách nào tiến vào nơi này, nhưng quỷ cũng không thường xuyên hại người dân xung quanh. Trước mắt còn rất khó kết luận, quan hệ giữa nhà trọ cùng quỷ hồn. Dù sao, trước mắt hoàn toàn có thể khẳng định, quỷ không thể nào tiến vào nhà trọ. Mà địa điểm xảy ra huyết tự chỉ thị, mặc dù không có quỷ, thì cũng nhất định phát sinh hiện tượng linh dị."


Hoàng Phủ Hác nhẹ gật đầu. Hắn đem ánh mắt nhìn về phía bản khai, Lý Ẩn phát hiện, ngón tay của hắn hơi rung động, bộ dạng tựa hồ rất kích thích.


Chẳng lẽ cùng Mộ Dung Thận đồng dạng, đều cảm thấy hứng thú là đối với quỷ?


Sau đó... Năm người này đều nêu lên một vấn đề.


"Về địa ngục khế ước cùng Ma Vương huyết tự..."


Lý Ẩn gật đầu, nói: "Ma Vương huyết tự ta sẽ nói rõ trọng điểm. Trước mắt người chấp hành huyết tự cũng chỉ có một, Đường Lan Huyễn lúc trước ở phòng 106. Lúc ấy, ta có mặt tại hiện trường. Ma Vương cấp huyết tự..."


Nhớ lại lúc ấy, lơ lửng ở trong không gian, thân thể bị hắc ám bao trùm, phảng phất như bị mang tới nơi sâu nhất trong địa ngục, hít thở không thông, Lý Ẩn vẫn như trước cảm giác tim đập rất nhanh.


Thật là đáng sợ!


"Đối với Ma Vương cấp huyết tự, ta không cổ vũ mọi người đi chấp hành. Dù sao, manh mối tương quan thật sự quá ít. Hơn nữa, không thể xác định Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị, phải chăng có tồn tại sinh lộ."


"Ta ngược lại đối với 'Ma Vương..' cái gì cảm thấy vô cùng hứng thú." Mộ Dung Thận cười quái dị, nói: "Bất quá, như vậy có lẽ sẽ mất đi vài niềm vui thú ah... Được rồi, trước chấp hành huyết tự bình thường đã."


"Ân. Tóm lại, " Lý Ẩn nói r: "Hôm nay hội nghị dừng ở đây. Còn có vấn đề không rõ có thể tùy thời tới hỏi ta. Dù sao, nhà trọ mỗi tuần đều định kỳ cử hành một lần hội nghị, thương thảo các loại vấn đề về chấp hành huyết tự. Còn có, ta kiến nghị các ngươi nên tìm một phòng tập thể thao gần đây, thường xuyên rèn luyện, tăng cường thể chất đối với chấp hành huyết tự sau này trọng yếu phi thường. Như vậy..."


Đúng vào lúc này, bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa dồn dập. Lý Ẩn vội vàng đi tới mở cửa , người bên ngoài cư nhiên là Ngân Dạ.



"Đã xảy ra chuyện, Lý Ẩn..." Ngân Dạ phi thường khẩn trương: "Vừa rồi ta xem tin tức giờ ngọ, Mẫn, nàng chết rồi!"