9/01/2016

Posted by Unknown |
Chương 10: Sát!


Nghiêm Lang căn bản không thể nào chống cự, cứ mỗi lần hắn giãy dụa sẽ ăn 1 đấm của Tiết Long La Tử Cường. Trịnh Hoa cầm máy chụp ảnh ở 1 bên nói: "Nhanh lên! Ta đang chờ chụp ảnh đây này!"


Vương Thiệu Kiệt nhàn nhã ngồi hút thuốc, tựa hồ không chút nóng nảy.


"Vì cái gì!" Nghiêm Lang rốt cục không khống chế được rít gào: "Vì cái gì lại đối xử với ta như vậy!"


Vương Thiệu Kiệt nghe được câu này, gõ gõ cho tàn thuốc rơi xuống, căn bản không để ý tới Nghiêm Lang.


Lúc này, quần dài của Nghiêm Lang đã bị cởi ra, La Tử Cường túm lấy 2 tay hắn, Tiết Long thì đem bàn tay hướng tới quần lót của Nghiêm Lang, nhanh lẹ kéo xuống! Tức khắc, Nghiêm Lang cả người không mảnh vải che thân ngã trên sàn nhà!


"Tốt, " Vương Thiệu Kiệt nói: "Tử Cường, Tiết Long, túm lấy tay chân hắn, không cho hắn cử động!"


"Được, Kiệt ca!" Tiết Long không chút do dự nghe theo, đồng thời còn bồi thêm 1 câu: "Bất quá, lần trước chúng ta cùng đi chơi với cô gái nhỏ kia, ngươi nên để cho ta chơi thoái mái 1 lần ah!"


"Ngươi còn băn khoăn con nhỏ đó sao?" La Tử Cường lại cười nhạo: "Bất quá con nhỏ kia thực phóng đãng, hiện tại ta cũng muốn xực nàng đây này. Kiệt ca, ngươi đã có cực phẩm như thế, sao còn theo đuổi Thiên Tịch Nguyệt?"


"Ngươi biết cái gì?" Vương Thiệu Kiệt cười nhẹ: "Cái loại nữ nhân đó không có tính khiêu chiến chút nào. Thiên Tịch Nguyệt giữ mình trong sạch, chơi như vậy mới càng có hương vị! Được rồi, làm tốt chuyện này, ta lại mang bọn ngươi tới nhà tắm hơi kia chơi 1 lần, chỗ đó của nhị bá ta, muốn chơi thế nào cũng được!"


Lúc này Trịnh Hoa cũng đi tới, mặt mũi tràn đầy nét dâm đãng, nói: "Tốt, Kiệt ca, đừng bỏ qua ta đó."


Nói đến đây, hắn đã chuẩn bị nhấn máy chụp ảnh, nhưng Vương Thiệu Kiệt lại nói: "Đừng nóng vội, còn có chuyện chưa làm."


Sau đó, Vương Thiệu Kiệt từ trong túi rút ra 1 cây bút màu, sau đó ngồi xổm xuống, trên hạ thân Nghiêm Lang,  ghi vài chữ!


"Ngươi muốn làm gì, Vương Thiệu Kiệt!" Nghiêm Lang liều chết giãy dụa, thế nhưng Tiết Long cùng La Tử Mạnh khí lực quá lớn, hắn căn bản không có biện pháp nhúc nhích!


Vương Thiệu Kiệt rốt cục thu bút lại. Tiết Long xem xét, đó là mấy chữ "Ta thích bị cường bạo lỗ (.) cúc hoa" .


"Tốt, " hắn cất bút đi, vỗ vỗ bả vai Trịnh Hoa, nói: "Hảo hảo chụp, nên chụp cho rõ vào, nhất là mấy chữ ta viết, đúng rồi, cả gương mặt cũng phải rõ vào."


Trịnh Hoa cười nói: "Được, ta biết rồi!"


Sau đó, hắn nhắm máy ảnh vào Nghiêm Lang, đèn chớp lóe lên liên tục!


"Không, dừng tay, các ngươi dừng tay cho ta! Hỗn đản, ta muốn giết các ngươi, ta nhất định phải giết hết các ngươi! Ta muốn giết các ngươi!"


Tay chân Nghiêm Lang đều bị Tiết Long, La Tử Cường giống như kìm sắt khóa chặt, hắn căn bản không thể nhúc nhích nổi. Trịnh Hoa chụp không biết bao nhiêu là hình mới dừng tay lại.


"Xong rồi! Kiệt ca."


"Ân, vậy có lẽ đủ rồi."


Vương Thiệu Kiệt ra lệnh một tiếng, Tiết Long cùng La Tử Cường rốt cục buông tay. Mà Vương Thiệu Kiệt thì ha ha cười lớn: "Nghiêm Lang, ngươi nên hiểu, nếu mấy tấm hình này mà lộ ra ngoài thì cả đời ngươi đừng hòng ngóc đầu lên được, ha ha, về sau ta nói gì phải nghe nấy , cho dù ta bảo ngươi đi đớp cứt, ngươi cũng phải đi đớp cứt!"


Nghiêm Lang nổi giận vọt về phía Vương Thiệu Kiệt đánh tới. Tiết Long tay mắt lanh lẹ, một phát bắt được hắn, sau đó đấm 1 quyền mạnh mẽ vào ngực: "Ngứa da có phải không? Còn dám phản kháng?"


Vương Thiệu Kiệt cười ha ha: "Được rồi, kệ tên tiểu tử này đi! Trịnh Hoa, mấy bức hình ngươi chụp rất không tồi."


Lúc này, Vương Thiệu Kiệt đang cầm máy ảnh kỹ thuật số kia, xem ảnh của Nghiêm Lang!


"Ah ah ah ——" Nghiêm Lang hai mắt đã đỏ ửng, túm lấy 1 cái ghế bên cạnh, giận dữ hét: "Vương Thiệu Kiệt, ta nhất định phải giết ngươi!"


Thế nhưng hắn biết rõ hắn không cách nào giết được Vương Thiệu Kiệt. Dù sao, hắn và bọn người Tiết Long giống như là Mạnh Bất Ly Tiêu, Tiêu Bất Ly Mạnh , huống chi chỉ mình bản thân hắn đã có thể áp đảo Nghiêm Lang rồi, tố chất thân thể Nghiêm Lang phải nói, cực kỳ yếu nhược.


"Giết ta?" Vương Thiệu Kiệt há miệng cười to: "Có gan ngươi thì tới giết ta đi! Ta xem ngươi giết ta thế nào!"


Sau đó, hắn cùng bọn người Tiết Long nghênh ngang rời đi. Còn Nghiêm Lang thì quỳ rạp trên mặt đất, nhìn hạ thân mình bị Vương Thiệu Kiệt viết xuống mấy chữ, trong nội tâm dâng lên nỗi hận khôn cùng, ý niệm "Giết Vương Thiệu Kiệt" cứ lởn vởn trong đầu.


Bất quá, muốn giết chết 1 người không phải chuyện dễ dàng. Dù sao, giết người là phải ngồi tù, Nghiêm Lang còn chưa mất trí đến nước này, hắn biết, còn 1 năm nữa là tốt nghiệp, cùng lắm thì hắn nhịn 1 chút. Chờ tới khi tốt nghiệp, hắn sẽ không bao giờ gặp lại ... Vương Thiệu Kiệt nữa.


Nhưng nghĩ tới trên người Vương Thiệu Kiệt có những bức hình kia, hắn hoàn toàn có thể lợi dụng nó, coi mình là nô lệ, là bao cát.


Trong những ngày tiếp theo, Nghiêm Lang ngay cả trốn học cũng không làm được, bởi vì Vương Thiệu Kiệt đã mệnh lệnh cho hắn “gọi là phải tới ngay”. Vương Thiệu Kiệt không ngừng vũ nhục hắn, rất nhiều chuyện, đều xảy ra trong cái lễ đường vứt đi đó.


Rốt cục, ác mộng đáng sợ nhất phủ xuống.


Nghiêm Lang bị Vương Thiệu Kiệt cường hành nhốt trong lễ đường, tại đó, bọn hắn tiến hành thương nghị.


"Ta đã nhẫn đến cực hạn với Thiên Tịch Nguyệt rồi." Vương Thiệu Kiệt nổi giận đùng đùng, vừa hút thuốc vừa nói: "Móa nó, ta hảo ý mua cho nó nước hoa, quần áo, trang sức, nó rõ ràng trả hết lại cho ta, nữ nhân cứng đầu như vậy là lần đầu tiên ta đụng phải!"


"Như vậy, ý của Kiệt ca là..." Tiết Long thử thăm dò: "Muốn làm thế nào đây?"


"Làm thế nào? Hắc hắc." Vương Thiệu Kiệt tiện tay ném điếu thuốc đi, nói: "Ngươi biết, Thiên Tịch Nguyệt nàng trọ ở trường chứ? Hôm nay vì hoạt động xã đoàn cho nên phải ở lại trường muộn hơn, không lâu nữa nàng sẽ đi qua nơi này. Sau đó chúng ta làm chuyện lần trước với Nghiêm Lang, làm lại với nàng 1 lần nữa!"


"Không, không được! Các ngươi không thể làm như vậy!" Nghiêm Lang ở bên cạnh nghe thấy, sắc mặt trắng bệch nói: "Xin các ngươi, Vương Thiệu Kiệt, ngươi không phải yêu thích Thiên Tịch Nguyệt sao?"


Vương Thiệu Kiệt túm chặt tóc Nghiêm Lang vứt hắn nện vào vách tường: "Thằng nào cho mày lá gan dám nói với tao như thế? Ta cho ngươi biết, ta biết ngươi yêu thích Thiên Tịch Nguyệt, nhìn ngươi trong khoảng thời gian này nghe lời, chờ ta sung sướng xong rồi sẽ tặng cho ngươi chơi đùa, người cũng chỉ có thể dùng qua nữ nhân ta đã chơi thôi!"


"Vương Thiệu Kiệt, ngươi dám!" Nghiêm Lang phẫn nộ không thôi: "Ta không cho phép ngươi làm như vậy!"


"Tốt, nếu ngươi dám nói cho nàng biết, ta lập tức phát tán ảnh của ngươi, sau đó ngươi  sẽ bị học viện khai trừ, tiếp theo ta sẽ làm cho quán của ba mẹ ngươi xong đời, hơn nữa về sau, tại cái thành phố này, bất kỳ nơi nào cũng đừng nghĩ tới chuyện buôn bán! Ngươi tin hay không?"


Nghĩ tới những bức ảnh kia bị phơi bày, trong lòng Nghiêm Lang phát run!


"Vương Thiệu Kiệt, đừng làm vậy, coi như ta xin ngươi, ngươi muốn ta làm gì cũng được, nhưng đừng tổn thương tới Thiên Tịch Nguyệt!"


Đối với Nghiêm Lang mà nói, tuy rằng hắn không có khả năng với Tịch Nguyệt, nhưng Thiên Tịch Nguyệt là thiên thần thánh khiết trong lòng hắn, hắn không để cho bất luận kẻ nào làm vấy bẩn nàng! Vì vậy, ngay cả Vương Thiệu Kiệt hắn cũng tuyệt đối không cho phép!


Vương Thiệu Kiệt cười lạnh: "Thiên Tịch Nguyệt ta đã định rồi! Ai cũng đừng hòng ngăn cản ta!"


Cơn ác mộng cứ như vậy triển khai.


Trịnh Hoa rời đi, qua 1 thời gian ngắn, hắn mang Thiên Tịch Nguyệt dẫn vào trong lễ đường. Nàng nhìn thấy trong lễ đường tụ tập vài người, nhất thời nổi lên nghi ngờ, mà lúc này, Trịnh Hoa đã đóng cửa lại.


"Các ngươi..." Tịch Nguyệt còn chưa kịp mở miệng đã thấy Nghiêm Lang bị Tiết Long, La Tử Cường hai người chế ngự hét lớn: "Tịch Nguyệt, chạy mau! Bọn hắn đối với ngươi muốn, muốn..."


"Vương Thiệu Kiệt!" Thiên Tịch Nguyệt mở to mắt, nhìn một màn này: "Ngươi có ý gì đây?"


"Có ý tứ gì?" Vương Thiệu Kiệt cười dữ tợn: "Hôm nay là chủ nhật, chung quanh nơi này không có người, ngươi không thấy ta thả rèm xuống hết rồi sao? Ở đây, chúng ta có thể hảo hảo hưởng thụ 1 phen!"


Tịch Nguyệt quá sợ hãi, vội vàng muốn chạy trốn, thế nhưng Trịnh Hoa đứng chắn ngay cửa lớn. Hắn 1 phát bắt được cánh tay Tịch Nguyệt, kéo nàng tới trung tâm lễ đường, hung hăng đẩy nàng ngã trên mặt đất!


"Vương Thiệu Kiệt, ngươi là tên khốn kiếp, ngươi dám! Ngươi dám!" Nghiêm lang lúc này cảm giác nội tâm như bị xé vụn, hắn một mực thầm mến Thiên Tịch Nguyệt, nhưng lúc này nàng sẽ bị Vương Thiệu Kiệt lăng nhục!


"Vương Thiệu Kiệt, ngươi, ngươi muốn làm gì? Đây là phạm pháp đấy!" Thiên Tịch Nguyệt vừa nói vừa lấy điện thoại đi động ra , chưa kịp làm gì đã bị Trịnh Hoa giật lấy, tắt đi!


"Tỉnh lại đi. Ngươi trốn cũng không thoát đâu." Vương Thiệu Kiệt âm hiểm cười đi tới: "Tiết Long, ngươi cũng qua đây đi, tên tiểu tử Nghiêm Lang kia để Tử Cường giữ là được rồi. Ta chính là muốn hắn nhìn thấy nữ nhân hắn yêu thích, bị ta thượng lên, khẳng định rất có ý tứ!"


"Thì ra thế!" La tử Cường bừng tỉnh đại ngộ nói: "Cho nên ngươi mới mang hắn đến? Lần trước chụp ảnh, cũng là để hắn không dám nói ra?"


"Tử Cường, ngươi càng ngày càng thông minh ah." Vương Thiệu Kiệt vỗ vỗ tay. Sau đó đi tới trước mặt Thiên Tịch Nguyệt, nói với Trịnh Hoa cùng Tiết Long: "Chế trụ chân tay nàng lại, lần này y phục của nàng, để ta cởi! Ha ha, Thiên Tịch Nguyệt, đây chính là cho ngươi mặt mũi ngươi lại không biết hưởng, ta chỉ đành Bá Vương ngạnh thượng cung thôi."


"Vương Thiệu Kiệt! Ngươi điên rồi sao?" Tịch Nguyệt tự nhiên minh bạch hắn muốn làm gì, sợ hãi hét lên: "Ngươi đây là phạm tội ah!"


"Phạm tội cọng lông! Ta không tin ta thượng ngươi, ngươi dám nói ra ngoài!"


Sau đó, hắn đẩy nàng ngã lên 1 cái bàn, tay chân nàng đều bị Tiết Long, La Tử Cường gắt gao túm chặt, vô luận  giãy dụa như thế nào cũng không có tác dụng.


"Vương, Vương Thiệu Kiệt, cầu ngươi, cầu ngươi đừng làm như vậy!" Tịch Nguyệt đã cực kỳ hoảng sợ, Tiết Long cùng Trịnh Hoa hai người khí lực đều phi thường lớn, Tịch Nguyệt không thể động cựa được. Nàng hiện tại chỉ có thể gửi chút hy vọng vào lý trí và lương tri của Vương Thiệu Kiệt mà thôi.


Thế nhưng nàng đã đánh giá thấp độ vô sỉ và tàn nhẫn của Vương Thiệu Kiệt rồi.


"Vương Thiệu Kiệt!" Nghiêm Lang lúc này mặc dù bị La Tử Cường áp chế, hắn vẫn muốn liều mạng xông lên trước: "Ngươi dám động tới nàng, ngươi dám động tới nàng thử xem!"


Vương Thiệu Kiệt căn bản không thèm để ý tới, hắn duỗi tay ra, lập tức đem áo ngoài của Tịch Nguyệt cởi ra! Sau đó, tiếp tục cởi quần của nàng!


"Không muốn, không muốn!" Tịch Nguyệt hoảng sợ không thôi, mà Vương Thiệu Kiệt lại nhe răng, tàn nhẫn nói: "Nghiêm Lang, ngươi cứ từ từ mà xem ta thượng nàng ah!"


"Không muốn, không muốn!" Tịch Nguyệt khàn cả giọng khóc lóc: "Cứu mạng, cứu mạng ah! Ai tới cứu ta!"


"Không nên gấp, " Vương Thiệu Kiệt cười lạnh: "Hiện tại mới chỉ mở đầu thôi, chờ lát nữa, ta sẽ biến ngươi thành người của ta!"


Nữ tử hắn tôn thờ trong nội tâm bị những tên cầm thú như thế này vũ nhục, Nghiêm Lang không thể nhịn được nữa rồi! Hắn liều mạng gầm lên: "Sát! Sát! Sát! Ta hôm nay phải đem 4 người các ngươi giết chết toàn bộ! Một tên cũng không lưu!"


Lúc này, La Tử Cường cũng bị thân thể của Tịch Nguyệt mê hoặc, áp lực xuống Nghiêm Lang rõ ràng đã lỏng hơn, Nghiêm Lang tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, hắn hung hăng nện một quyền về phía La Tử Cường, rốt cục giãy người ra được!


Sau đó, hắn phóng thẳng về phía mấy tên cầm thú, thuận tay quơ lấy một cái ghế, vừa vặn Tiết Long cách hắn tương đối gần, vì thế liền giơ cái ghế lên, phang thẳng xuống đầu Tiết Long!


Một đập này hắn đã dùng hết toàn bộ khí lực, đầu Tiết Long tức khắc nở hoa, cả người ngã đánh rầm 1 cái trên mặt đất!


Lần này làm Vương Thiệu Kiệt cùng Trịnh Hoa 
đều giật mình hoảng sợ! Mà nghiêm lang lập tức rút từ trong người ra 1 con dao găm, hét lên: "Vương Thiệu Kiệt, ta muốn giết ngươi!"



Posted by Unknown |


Trên bàn trà kia căn bản chỉ để 1 bình hoa trống, lúc vừa tiến vào vẫn là như thế, nhưng Di Chân chỉ mới ra ngoài 1 hồi, đã xuất hiện Diên Vĩ hoa!


"Cái này là chuyện gì vậy, Di Chân?" Tịch Nguyệt nhìn về phía Di Chân, trong mắt nàng chỉ có bất lực và tuyệt vọng.


Di Chân cũng không kinh ngạc với loại tình huống này, trải qua nhiều huyết tự như vậy, nàng rất rõ ràng, một khi bị cuốn vào trong huyết tự, vô luận phát sinh tình huống quỷ dị cỡ nào cũng không hề kỳ quái.


Nhưng hộ gia đình có thể thông qua sinh lộ tìm đường sống , còn Tịch Nguyệt thì sao? Nàng trong huyết tự này chỉ có tư cách là "Đạo cụ" mà thôi, dưới tình huống thế này, chuyện gì phát sinh cũng không biết được.


Tịch Nguyệt lao xuống giường, túm lấy vài bông hoa trong bình rút ra, lại vọt tới trước cửa sổ đem nó ném xuống dưới! Tiếp theo nàng co rúc trong góc tường, không ngừng khóc thút thít.


"Không muốn, không được qua đây, đừng tới tìm ta!"


Di Chân lập tức chạy tới, ôm lấy 2 vai nàng nói: "Nói cho ta biết, Tịch Nguyệt. Đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Ngươi và Vương Thiệu Kiệt đến cùng đã từng phát sinh chuyện gì?"


Nếu như là hộ gia đình mà nói..., muốn giải trừ quỷ hồn thì không cần biết nguyên nhân, nhưng Tịch Nguyệt lại không phải hộ gia đình mà cũng bị liên lụy vào, vậy chứng minh nàng rất có thể có mối quan hệ rất lớn tới cái chết của Vương Thiệu Kiệt. Đã biết điểm này, vậy sẽ có biện pháp giải quyết nguyền rủa. Mà bản thân Tịch Nguyệt rất có thể biết rõ hết thảy chân tướng.


"Ta, ta không biết!" trên mặt Tịch Nguyệt vẫn còn đầy nét khủng hoảng và sợ hãi, nàng chỉ không ngừng khoát tay, ánh mắt lại không dám nhìn thẳng Di Chân.


Nàng rất hiển nhiên đang nói xạo.


Di Chân đối với điểm này càng thêm xác định. Bất luận thế nào, không nói rõ ràng mọi thứ, nàng không thể tìm được phương thức giải quyết sự việc. Hiện tại cho dù rời khỏi nơi này cũng không có chút ý nghĩa nào. Huyết tự chỉ thị không đề cập tới địa điểm chấp hành, nói cách khác, vô luận ở đâu, Nghiêm Lang cùng Tịch Nguyệt hai người đều không thể thoát khỏi ác mộng này.


"Nói cho ta biết, Tịch Nguyệt!" Di Chân vẫn không chịu từ bỏ, lớn tiếng nói: "Ngươi có biết sự tình nghiêm trọng như thế nào không? Đây không phải chuyện đùa giỡn đâu! Nếu sự việc cứ tiếp tục phát triển, ngươi, Nghiêm Lang, kể cả đứa bé trong bụng ngươi đều có thể gặp bất trắc! Cho nên ngươi nhanh nói hết sự tình cho ta biết! Ta cam đoan với ngươi, bất luận ngươi nói gì, ta cũng không nói với người khác!"


Nàng đoán, Tịch Nguyệt đang lo lắng mấy thứ gì đó.


Lúc này, Nghiêm Lang mở mắt. Hắn đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh là 1 đám đồng sự. Hắn nhìn chung quanh, dường như đang ở trong bệnh viện.


"Tiểu Nghiêm, ngươi đã tỉnh?" quản lý phòng thị trường đứng bên cạnh, trông thấy hắn tỉnh lại liền thở ra nhẹ nhõm: "Thiệt là dọa chết người, nhìn thấy ngươi hôn mê trong thang máy, chúng ta liền vội vàng mang ngươi tới bệnh viện."


Lúc này đại não Nghiêm Lang một mảnh hỗn độn, qua 1 hồi hắn mới nhớ lại, hắn đã thấy cái ghế nhuốm máu kia! Cảnh tượng kinh khủng lại lần nữa xuất hiện trong đầu hắn, làm cả người hắn sợ hãi, lập tức ngồi bệt xuống.


Sau đó hắn nhớ tới cú điện thoại của Tịch Nguyệt, những lời mà nàng đã nói.


"Chẳng lẽ là..."


Một giả thiết khủng bố hiện lên trong đầu, hắn lập tức lao xuống giường: "Quản lý, ta cần xin phép nghỉ một ngày, xin lỗi, ta phải lập tức trở về!"


"Ngươi nói đùa gì vậy? Ngươi nên nghỉ ngơi một chút mới phải..."


"Không, không được!" Hắn vội vàng đi giầy vào: "Ta phải lập tức về nhà xem thê tử của ta, có lẽ đã xảy ra đại sự, ai cũng đừng hòng ngăn cản ta!"


Lúc này,  sự sợ hãi trong lòng Nghiêm Lang còn lớn hơn khi nhìn thấy chiếc ghế nhuốm máu trong thang máy. Hắn căn bản không biết hiện tại Tịch Nguyệt có sao hay không?


Lao ra khỏi phòng bệnh, hắn chạy vội xuống lầu! May mà trên cầu thang bệnh viện người đến người đi, hắn không cảm thấy quá mức sợ hãi. Một hơi vọt xuống đại sảnh, hắn liều mạng chạy ra cửa, ngăn 1 chiếc taxi lại!


"Sư phó, làm ơn tới nguyệt lộ!"


Nghiêm Lang lúc này có thể nói lo lắng không thôi, chuyện cũ năm xưa không ngừng sôi trào trong nội tâm hắn…


Nghiêm Lang là một người phi thường hướng nội và nhu nhược. Tính cách đó và hoàn cảnh gia đình cũng có chút quan hệ, gia cảnh hắn bần hàn, bản thân lại có chút tự ti, cho nên thường xuyên bị người khác khi nhục, càng về sau hắn lại càng nhát gan sợ hãi. Vì thế hắn rất yêu thích thế giới game online, trong trò chơi hắn có thể ném bỏ mọi đau khổ tại thế giới hiện thực, có thể đại sát tứ phương, có thể được vô số người kính ngưỡng. World of Warcraft , StarCraft , Sinh Hóa Nguy Cơ (Resident Evil) các loại..., là trí nhớ quan trọng nhất của hắn trong những năm trung học. Sau 1 thời gian dài, hắn bắt đầu ghi ra 1 vài nội dung trò chơi, thiết lập nhân vật trò chơi, đạo cụ, chức nghiệp, hệ thống thăng cấp, theo trình độ ngày càng tăng, mọi thứ càng trở nên chi tiết. Mãi về sau này, những thứ hắn viết ra nhiều tới hằng hà sa số, các phương diện lập trình ngày càng thành thục. Thế cho nên hắn thậm chí tự mình tạo ra 1 websites trò chơi của bản thân hắn. Chỉ là hắn tự ti, cho tới bây giờ cũng không cho bất kỳ ai xem qua những kịch bản trò chơi của hắn, hắn luôn sáng tác trong yên lặng.


Sau khi lên đại học, hắn vẫn si mê trò chơi không thay đổi, thường xuyên ghé thăm các quán internet gần học viện, tạp chí trò chơi xếp đầy phòng. Chỉ là ngoại trừ trò chơi, ngày bình thường hắn còn thường xuyên vụng trộm nhìn chăm chú Thiên Tịch Nguyệt.


Lúc trước, lần thứ nhất gặp mặt Thiên Tịch Nguyệt, Nghiêm Lang cảm giác nàng giống như người nhà trời. Đương nhiên xuất phát từ tâm lý tự ti, hắn cũng không dám có si tâm vọng tưởng gì. Mỗi ngày ngồi sau lưng Thiên Tịch Nguyệt, vụng trộm nhìn ngắm nàng cũng làm hắn cảm giác rất hưởng thụ. Theo thời gian trôi qua, nhìn dung mạo diễm lệ, cách ăn nói ưu nhã của Thiên Tịch Nguyệt, hắn không thể nào không khuynh đảo. Mà ở trong lớp, người theo đuổi Thiên Tịch Nguyệt mãnh liệt nhất chính là Vương Thiệu Kiệt, hắn không ngừng tặng nàng Diên Vĩ hoa, tuy nhiên đều bị Thiên Tịch Nguyệt cự tuyệt, nhưng Vương Thiệu Kiệt càng bị áp chế lại bùng nổ càng mạnh.


Mà ác mộng của Nghiêm Lang cũng từ đó bắt đầu.


Ngày đó, hắn đang ngồi đọc tạp chí trò chơi trên 1 cái ghế đá trong học viện, đột nhiên tạp chí trong tay bị giật đi.


Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy 1 thanh niên cao hơn hắn gần 1 cái đầu, gương mặt hung hãn nói: "Ngươi chính là Nghiêm Lang?"


Nghiêm Lang lập tức nhận ra, người trước mắt là 1 trong 3 đại tùy tùng của Vương Thiệu Kiệt, La Tử Cường. Hắn miễn cưỡng đáp lời: "Đúng vậy, chính là ta..."


Lời còn chưa nói hết, cổ áo Nghiêm Lang đã bị La Tử Cường túm lấy lôi đi, sau đấy lại đi ra thêm 2 người nữa, dáng vẻ 2 người kia cũng hùng hùng hổ hổ làm người khác không rét mà run. Lại là 2 tên tùy tùng khác của Vương Thiệu Kiệt, Tiết Long cùng Trịnh Hoa. Ba người tụ tập lại một chỗ, không có hảo ý nhìn Nghiêm Lang, thẳng tới khi hắn toàn thân run rẩy sợ hãi.


"Các ngươi, các ngươi muốn gì?"


"Muốn gì?" Tiết Long cười âm trầm 1 tiếng: "Đi, dẫn hắn đi gặp Kiệt ca!"


Ba người lôi kéo Nghiêm Lang tới 1 nơi yên lặng trong học viện, gần nơi này cực ít người qua lại. Sau đó, Vương Thiệu Kiệt từ đằng xa đi tới.


Nghiêm lang thật sự không rõ, hắn đã đắc tội Vương Thiệu Kiệt lúc nào?


Rốt cục, Vương Thiệu Kiệt đi tới trước mặt hắn, nói: "Nghiêm Lang, ngươi có biết vì sao hôm nay ta lại gọi ngươi tới?”


"Không, không biết."


"Ah, không biết ah." Vương Thiệu Kiệt lộ ra một tia cười quỷ dị, sau đó một quyền đấm mạnh vào bụng Nghiêm Lang, lại thêm 1 cước đá tới!


"Ta bảo ngươi không biết! Ta bảo ngươi không biết! Mẹ , khi đi học, không phải ngươi thường ngồi sau lưng Thiên Tịch Nguyệt nhìn lén nàng sao? Ngươi cho rằng ta không biết ngươi âm thầm dùng di động chụp ảnh nàng?"


"Kiệt ca, " Tiết Long đột nhiên hỏi: "Ta có chút không hiểu, người theo đuổi Thiên Tịch Nguyệt cũng không phải chỉ có mình hắn, vì cái gì ngươi lại đối phó với hắn?"


"Biến..., những người khác còn coi như thức thời, không dám tranh giành với ta, nhưng tên tiểu tử này tà tâm không chết! Thiên Tịch Nguyệt sớm muộn cũng là của ta, ta vốn lên kế hoạch làm sao mau chóng đưa nàng lên giường, tên tiểu tử này rõ ràng dám chụp ảnh nữ nhân của ta! Muốn chết!"


La Tử Cường một phát bắt lấy gáy Nghiêm Lang, áp ngã hắn xuống đất: "Kiệt ca, tên tiểu tử này thực sự kinh sợ rồi, bị chúng ta đánh tới mức toàn thân run rẩy rồi này!"


"Đừng, đừng đánh ta!" Nghiêm lang lúc này vừa hoang mang vừa lo sợ, lớn tiếng nói: "Vương, Vương Thiệu Kiệt, ah, không, Vương thiếu gia, ngươi đại nhân đại lượng, bỏ qua cho ta đi! Ta không dám chụp ảnh Thiên Tịch Nguyệt nữa, thật sự, ta cam đoan, ta cam đoan!"


"Hừ!" Vương Thiệu lại lạnh giọng nói: "Ngươi, cóc ghẻ mà cũng muốn ăn thịt thiên nga, ngươi tỉnh lại đi! Mấy người các ngươi, hảo hảo chiêu đãi hắn, đúng rồi, đừng đánh vào mặt. Yên tâm, lão cha ta nói 1 câu, mấy tên phòng giáo vụ chẳng dám làm gì đâu, có ta bảo vệ, đánh hắn tàn phế cũng không việc gì?”


Bộ dạng hắn son sắt càng làm Nghiêm Lang sợ tới mức hồn phi phách tán, liên tục cầu xin tha thứ: "Tổ tông, đại gia, cầu ngươi, cầu ngươi tha cho ta đi, ngươi muốn ta làm gì cũng được..."


"Đánh!"


Tiếp đó là 1 chầu quyền đấm cước đá không ngừng. Khi đó, vì liên tục bị Thiên Tịch Nguyệt cự tuyệt, làm cho tâm tình của Vương Thiệu Kiệt cực kém, mới mượn Nghiêm Lang làm nơi trút giận.


Đương nhiên, hắn không thật sự muốn đánh tới tàn phế, nhưng Nghiêm Lang cũng bị ăn đòn nghiêm trọng, Nghiêm Lang tuy cầu xin tha thứ nhiều lần, nhưng bọn hắn chẳng để ý tới.


Từ đây hết thảy ác mộng của Nghiêm Lang bắt đầu.


Bởi vì hắn nhu nhược và nhát gan, căn bản không dám nói cho bất luận kẻ nào, huống chi hắn biết bối cảnh của Vương Thiệu Kiệt, phụ thân là tổng giám đốc 1 xí nghiệp lớn, mẫu thân lại là quan lớn trong chính phủ, thân thích cũng có rất nhiều người làm quan, bối cảnh hùng hậu bực này ai cũng không dám trêu trọc. Cho nên, hắn chỉ có thể lựa chọn im lặng thừa  nhận.


Hắn cũng không dám đối mặt với Thiên Tịch Nguyệt nữa, trong nội tâm tuy vẫn rất thích nàng, thế nhưng hắn càng thêm sợ hãi Vương Thiệu Kiệt. Sau này, Vương Thiệu Kiệt vẫn mặt dày mày dạn tặng hoa cho Tịch Nguyệt, tần xuất ngày càng nhiều. Về sau, bản thân Thiên Tịch Nguyệt cũng nói, bản thân nàng nhìn thấy diên vĩ hoa là muốn ói.


Ngày đó, Thiên Tịch Nguyệt ở trước mặt rất nhiều người vứt hoa của Vương Thiệu Kiệt, nổi giận đùng đùng nói: "Vương Thiệu Kiệt ngươi nghe không hiểu tiếng trung sao? Ta đã nói nhiều lần rồi, ta đối với ngươi không có hứng thú! Ngươi mỗi ngày tặng hoa, chạy tới trước mặt ta khoe của, còn cường hành mua quần áo và trang sức cho ta, ngươi đến cùng suy nghĩ gì đây? Muốn khoe của thì tìm người khác, ta không thích ngươi!"


Sau đó, nàng không nói thêm tiếng nào liền rời đi. Nhưng Vương Thiệu Kiệt lại ha ha cười cười, nói: "Các vị, mọi người có phải cho rằng ta dao động rồi không? Không đâu, đây mới chỉ là bắt đầu! Vương Thiệu Kiệt ta chưa chiếm được thành lũy chưa dừng lại, Thiên Tịch Nguyệt cũng đồng dạng!"


Kỳ thật ai cũng hiểu, cái gọi là yêu thích của Vương Thiệu Kiệt đối với Thiên Tịch Nguyệt. Hắn ỷ vào thân phận, cả ngày ăn chơi đàng điếm bên ngoài, nữ nhân qua tay hắn sớm đã đầy rẫy. Thiên Tịch Nguyệt chỉ sợ cũng chỉ là chơi đùa mà thôi.


Chỉ là mỗi lần Thiên Tịch Nguyệt cự tuyệt, hắn đều đem tức giận xả lên người Nghiêm Lang. Hiện tại hắn xem ra, Nghiêm Lang là 1 tên nhát gan, là 1 bao thịt xả giận tốt nhất. Nhưng ẩu đả hồi lâu, làm hắn không cảm thấy thú vị nữa, muốn chơi sang 1 dạng khác.


Vì vậy, hắn bắt đầu sử dụng các phương pháp tra tấn áp dụng lên người Nghiêm Lang.


Trong học viện, có một cái lễ đường vứt đi, nơi đó trở thành chỗ để Vương Thiệu Kiệt tra tấn Nghiêm Lang tốt nhất.


Ngày đó, hắn bị bọn người Tiết Long cưỡng ép dẫn vào, sắc mặt trắng bệch nhìn  Vương Thiệu Kiệt. Vì tránh né hắn, Nghiêm Lang đã trốn học rất nhiều lần, nhưng tổng không có khả năng một mực không đến trường.  Về sau hắn cũng có mấy lần tới phòng giáo vụ, nhưng lão sư chỉ nói "Chỉ là xích mích nhỏ mà thôi, lớn như vậy còn không thể tự mình xử lý ư? " nói năng đến qua loa tắc trách. Hoặc là căn bản không tin Vương Thiệu Kiệt khi dễ hắn.


"Nghe nói mấy ngày trước ngươi tới phòng giáo vụ?" Vương Thiệu Kiệt lúc này ngồi trên 1 cái ghế trong lễ đường, miệng ngậm điếu thuốc lá, lạnh lùng nói: "Nhà ngươi dường như có 1 quán hàng nhỏ? Ân, để ta 2 ngày nữa tìm người tới đập phá, thế nào? Nhất định rất vui ah?"


"Ngươi, ngươi không được ra tay với cha mẹ ta!" Nghiêm Lang sợ tới mức vội vàng cầu xin: "Ngươi bỏ qua cho ta đi, tra tấn ta như vậy có cái gì thú vị?"


"Có ý tứ, một nơi xả giận tốt như ngươi, đi đâu kiếm người thứ 2? Thiên Tịch Nguyệt hôm nay không cho ta mặt mũi, không có biện pháp, đành phải dùng ngươi để đền bù rồi. Ân, Trịnh Hoa, chuẩn bị chọn góc cho tốt, lát nữa phải chụp cho rõ ràng đó. Tiết Long, La Tử Cường, cởi y phục của hắn!"


"Không!" Nghiêm Lang liều mạng giãy dụa, lúc này hắn mới mở miệng mắng Vương Thiệu Kiệt 1 câu: "Vương Thiệu Kiệt, tên hỗn đản này!"


Vừa mới mở miệng đã bị La Tử Cường dùng khuỷu tay đập 1 phát vào lồng ngực, sau đó quật ngã tại trận!


"Dám mắng Kiệt ca, tên này ăn gàn hùm mật gấu rồi hả?"


Tiết Long nắm lấy tóc hắn, nói: "Tử Cường, nhanh cởi quần áo hắn! Hừ, tên này không phải mỹ nữ, chụp được cũng chẳng có tác dụng gì!"


"Không sao." Vương Thiệu Kiệt lại lộ ra 1 nụ cười tàn nhẫn: "Có nó, về sau bảo đảm Nghiêm Lang chính là nô lệ bên người, cũng là chuyện rất thú vị! Các ngươi nói không phải sao?"


Nghiêm Lang lúc này lộ ra thần sắc tuyệt vọng, sau đó áo quần hắn bị cởi xuống nhưng hắn vô lực phản kháng. Hắn cảm giác, hắn vĩnh viễn không có cách nào chống lại ác ma trước mặt...


Posted by Unknown |
Chương 8: chiếc ghế nhuộm máu


Di Chân lập tức bước vào phòng khách, nàng cũng không kịp thưởng thức bố trí trong căn phòng mà đi thẳng về phía Tịch Nguyệt đang hoang mang lo sợ.


"Di Chân..." Tịch Nguyệt lập tức đứng dậy, nói: "Ngươi đã tới, thật tốt quá!"


Lúc này gương mặt Tịch Nguyệt lộ ra biểu tình cực kỳ bất lực, giống như 1 đầu linh dương bị mãnh thú vây quanh. Nhìn thấy nàng bộ dáng như vậy, Di Chân vội vàng đỡ nàng: "Tịch Nguyệt, coi chừng hài tử trong bụng, ngồi xuống đi. Trong điện thoại ngươi nói có khoa trương quá không? Gì mà bảo mẫu nhà ngươi nhìn thấy Vương Thiệu Kiệt?"


"Đúng, là nàng..."


Di Chân quay đầu nhìn về phía tiểu Hoa, nghiêm nghị hỏi thăm: "Ngươi xác định ngươi nhìn thấy Vương Thiệu Kiệt?"


"Ta, phu nhân, ta không biết ah, ngươi nói đó là người chết, điều này sao có thể chứ, giữa ban ngày, chẳng lẽ ta lại gặp quỷ..."


Di Chân đột nhiên bước nhanh về hướng tiểu Hoa, một phát bắt được cổ tay nàng, Di Chân đồng thời đo mạch đập và quan sát đồng tử Tiểu Hoa, thanh âm vững vàng: "Ta hỏi lại lần nữa, ngươi xác định người ngươi nhìn thấy giống hệt Vương Thiệu Kiệt trong ảnh?"


"Thật, thật sự đó, ta thật sự nhìn thấy, cha ta đã dạy ta không thể nói dối , các ngươi sao cứ cáo buộc ta ah!"


Mạch đập bình thường, đồng tử cũng không co rút lại, thoạt nhìn, nàng không hề nói dối.


Nếu như lại tiếp tục truy vấn, nàng ngược lại có khả năng vì sợ hãi mà thực sự nói dối. Vì vậy Di Chân buông lỏng cổ tay tiểu Hoa, nói: "Xin lỗi, xem ra ngươi thực sự nói thật."


Sau đó, nàng ngồi trở lại bên cạnh ghế Sofa, nắm chặt tay Tịch Nguyệt: "Đừng sợ, Tịch Nguyệt, nói cho ta biết. Gần đây ngươi có tiếp xúc với người xa lạ nào không. Những người đó có phải tụ tập cùng một chỗ, thần sắc rất khẩn trương?"


"Chưa, không có ah."


"Vậy sao? Như vậy, trước đây có phát sinh chuyện gì kỳ quái nữa không?"


Tịch Nguyệt lập tức nhớ lại sự tình Diên Vĩ hoa, vội vàng nói: "Có! Ngươi còn nhớ ngày xưa Vương Thiệu Kiệt rất hay tặng hoa cho ta, thời điểm ta ở bệnh viện chính thiên, có người đặt trên bàn của ta 1 bó… Diên Vĩ hoa! Thế nhưng ta không biết là ai cả, phương thức gói hoa, rồi tấm thiệp bên trong hoàn toàn giống như đúc cách Vương Thiệu Kiệt lúc trước!"


"Bó hoa kia có còn hay không?"


"Ném mất rồi..."


"Được, ta biết rồi." Di Chân lại tiếp tục suy tư: vừa rồi, Thâm Vũ nhận được huyết tự, Tịch Nguyệt liền xảy ra chuyện như vậy. Chẳng lẽ, Tịch Nguyệt bị cuốn vào huyết tự chỉ thị? Hay là, người bên cạnh Tịch Nguyệt trở thành 1 hộ gia đình?


Di Chân suy nghĩ chỉ trong nháy mắt. Nàng cân nhắc rồi quay qua hỏi: "Ngươi gần đây có làm qua chuyện gì đặc biệt không? Ví dụ như, tiếp xúc phải đồ vật tà dị gì đó?"


"Không, không có."


Di Chân nắm cổ tay Tịch Nguyệt, thừa dịp nàng không chú ý thừa cơ bắt mạch, hỏi tiếp: "Ngươi thực sự không giấu diếm ta chuyện gì sao? Về Vương Thiệu Kiệt?"


"Không có, không có ah!"


Nhưng thời điểm Tịch Nguyệt nói ra những lời này, mạch đập rõ ràng nhanh hơn. Hơn nữa, trong lúc nói chuyện, ánh mắt nàng vô thức nhìn đi hướng khác. Cái này làm Di Chân sinh ra điểm khả nghi: Chẳng lẽ nàng lén gạt ta chuyện gì sao? Là chuyện gì?


"Nhìn bộ dạng ngươi kìa, không có việc cũng thành ra có việc! Ngươi bây giờ đang mang thai, không nên nôn nóng như vậy." Di Chân nói đến đây, liền lấy điện thoại di động ra: "Để ta gọi điện cho lão công ngươi, số điện thoại của hắn là bao nhiêu?"


"Di, Di Chân!" Tịch Nguyệt lúc này sắc mặt càng thêm trắng bệch: "Chẳng lẽ thật là quỷ hồn Vương Thiệu Kiệt..."


"Trước hết đừng tự dọa chính mình " Di Chân tận lực đem thanh âm của mình phát ra thật hữu lực: "Nói cho ta biết số điện thoại di động, ta chỉ là thấy tinh thần ngươi kém như vậy, muốn gọi lão công ngươi về chiếu cố ngươi mà thôi."


"Ừm, số điện thoại di động là.."


Nghiêm Lang  lúc này đang cân nhắc có nên trở về hay không.  Chuyện vừa rồi trong nhà vệ sinh cộng với cú điện thoại của thê tử làm hắn không còn tâm tư nào làm việc nữa.


Sau khi xin phép quản lý cho nghỉ, hắn vội vàng khoác áo rồi rời đi, nóng nảy nhấn nút thang máy, nhưng thang máy chậm chạp mãi vẫn chưa xuống.


"Đáng giận!" Nghiêm Lang hung hăng đá vào cửa thang máy 1 cái, sau đó hắn quay đầu, đi về phía cầu thang bộ.


Dọc theo cầu thang không ngừng bước xuống, chuông điện thoại trong túi áo vang lên, hắn vội đứng lại lôi điện thoại ra, nhấn nghe máy: "Alo, phải.. Di Chân? Làm sao ngươi biết số di động của ta? Cái gì, ngươi đang ở nhà ta?"


Nghe xong sự tình từ đầu đến cuối, Nghiêm Lang lại càng thêm khẩn trương: "Tốt, ngươi trông Tịch Nguyệt hộ ta, để nàng ổn định lại cảm xúc! Ta lập tức quay về!"


Ngắt điện thoại, hắn sải chân 1 lần vài bậc cầu thang, vội vã chạy xuống.


Ngay thời điểm đó, đột nhiên hắn nghe phía sau có 1 tiếng vang rất lớn nổ ra, vội vàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy phía trên cầu thang, có 1 cái ghế đang lăn xuống!


Hắn lách người né vội, mặc cho chiếc ghế tiếp tục lăn tiếp!


Nghiêm Lang nhìn thấy cái ghế kia, 2 mắt liền ngưng trệ!


Đây rõ ràng là 1 trong những cái ghế ở hội trường vứt đi ngày xưa! Trên ghế còn có huy hiệu và tên trường! Mà cái ghế đó, nhuốm một màu máu đỏ từ đầu tới chân!


Nghiêm Lang vẫn còn nhớ ngày hôm đó... Hắn cầm 1 cái ghế trong lễ đường, hung hăng phang vào đầu Tiết Long!


Máu tươi trên ghế còn chưa khô, vẫn đang không ngừng chảy xuống, rớt trên mặt đấy! Thoạt nhìn giống như chỉ vừa mới nhiễm máu mà thôi! 

Hắn lập tức quay đầu lại, thế nhưng sau lưng không có ai. Cái ghế này là ai ném ra? Hắn lại chạy lên tầng trên, nhìn cầu thang vẫn như trước không 1 bóng người. Bất quá, trên bậc thang có để lại 1 vũng máu loang lổ! Lúc này, trong cầu thang có thể nói yên tĩnh tới cực điểm, thanh âm của 1 con muỗi cũng không có.


Nghiêm Lang cảm giác toàn thân bắt đầu run lên, hiện tượng kinh khủng như vậy hoàn toàn nằm ngoài tầm nhận thức của hắn. Kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì đây?


Hắn không dám tiếp tục dừng lại ở đây được, liền vội vàng xông ra ngoài.


Không phải... Không có khả năng đấy...


Rõ ràng các ngươi đều đã chết rồi, đều chết hết rồi!


Thế nhưng, chẳng lẽ người chết lại xuất hiện sao?


Vọt tới trước thang máy, thân thể hắn hư thoát mất hết sức lực. Thế nhưng hết lần này tới lần khác, hành lang lúc này lại yên tĩnh không thôi, tìm đâu cũng không thấy 1 bóng người. Đây là tổng bộ tập đoàn Chấn Hoàn, như thế nào lại không nhìn thấy 1 người nào?


Cửa thang máy mở ra, bên trong cũng không hề có 1 ai.


Có nên đi vào không?


Nghiêm Lang do dự, bình thường hắn đi thang máy không biết bao nhiêu lần, hôm nay lại cảm giác nó như cái lồng sư tử, để hắn cảm thấy khiếp đảm không thôi.


Nhưng cuối cùng hắn vẫn cắn răng đi vào, thật sự hắn không có can đảm bước vào cầu thang nữa rồi.


Vào trong thang máy, hắn nhấn nút đóng cửa, sau đó dựa thân thể lên vách tường. Bên trong không gian nhỏ hẹp này, cảm giác khủng bố dường như bao trùm thân thể hắn.


"chuyện này là sao đây?" Nghiêm Lang túm tóc, đột nhiên tự nhủ trong thang máy không người: "Ta và Tịch Nguyệt rõ ràng đã đem bọn họ giết chết rồi mà!"


Thang máy không ngừng đi xuống, khoảng cách tới lầu 1 ngày càng gần. Nghiêm Lang chống tay lên mặt tường, trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn hiện tại đã lục thần vô chủ. Hai mắt chỉ 1 mực nhìn vào bảng điện tử, đếm số tầng trôi qua.


Bỗng… thang máy đột ngột dừng lại!


Lúc này giống như 1 thùng nước lạnh dội thằng từ trên đỉnh đầu xuống người Nghiêm Lang! Hắn vội vàng đá cửa thang máy, muốn kéo mở nó ra, nhưng không thể làm nên chuyện gì.


Hắn quay đầu nhìn lại, thời điểm ánh mắt tiếp xúc với mặt đất, hắn thiếu chút nữa đã hét ra tiếng!


Bởi vì trên sàn thang máy, cái ghế nhuốm máu đang chễm trệ đứng đó!


Nghiêm Lang lúc này đã hoàn toàn mất đi tỉnh táo, nét mặt của hắn co rúm lại, trên mặt đất, máu từ chiếc ghế rớt xuống làm đỏ thẫm 1 mảng, thanh âm tích tích phát ra theo mỗi 1 giọt máu rơi xuống, trong thang máy yên tĩnh đặc biệt vang dội.


Tiếp theo, Nghiêm Lang liền hôn mê bất tỉnh!


Lúc này, trong nhà Tịch Nguyệt, nàng vừa uống xong 1 chén trà ổn định tâm thần.


"Nghiêm Lang rất nhanh sẽ trở về thôi." Tịch Nguyệt giúp nàng trải chăn: "Ngươi trước nên ngủ 1 hồi đi? Bộ dạng ngươi trông rất mệt mỏi."


"Ngươi ở bên cạnh ta được không, Di Chân!"


"Được, ta biết rồi, ta sẽ canh giữ bên cạnh ngươi.”


Nàng nâng Tịch Nguyệt đứng dậy, bước về phía giường ngủ. Diện tích phòng ngủ trong nhà bọn hắn cũng rất lớn. Di Chân đỡ Tịch Nguyệt nằm lên giường, đắp chăn cho nàng.


"Tên của hài tử, ngươi đã suy nghĩ chưa?" Di Chân đột nhiên hỏi: "Các ngươi chắc đã thảo luận qua, ngay cả giường trẻ em cũng mua rồi."


"Ngươi thấy được?"


"Ân, ngẫu nhiên nhìn thấy."


"Cũng đã thảo luận qua nhưng còn chưa quyết định." Thời điểm Tịch Nguyệt nhắc tới hài tử, trên mặt lộ ra tia cười vui vẻ: "Di Chân ngươi có ý kiến gì không?"


"Ta?" Di Chân vân vê cằm, hơi ngẩng đầu lên, nghĩ ngợi, nói: "Ân, Nghiêm Nghiêu thì như thế nào? Nam nữ cũng có thể dùng. Tuyết rơi tuyết, sáng sớm thần."


"Tuyết Thần? Ân, không sai. Tốt, quyết định dùng cái tên này."


"Ai... Ta chỉ tùy tiện nghĩ thôi, Tịch Nguyệt ngươi thực muốn dùng à?"


"Không sao, ta cảm giác cái tên này rất không tồi."


Tịch Nguyệt thoạt nhìn thực sự mệt mỏi, không lâu sau liền chìm vào giấc ngủ. Di Chân cứ như vậy ngồi chờ bên cạnh nàng, nhưng trong lòng thì không ngừng suy tư.


Nếu như Tịch Nguyệt thật sự bị cuốn vào huyết tự chỉ thị, như vậy Di Chân tự nhiên không thể ngồi nhìn mặc kệ.


Nàng chờ cho Tịch Nguyệt hoàn toàn ngủ say liền bước ra khỏi phòng, lấy điện thoại di động gọi cho Thượng Quan Miên, điện thoại vang lên vài tiếng liền có người nghe máy.


"Này, Thượng Quan tiểu thư..."


"Có chuyện gì? Ta không phải đã bảo ngươi, không phải chuyện trọng yếu thì không được gọi sao?"


"Thật xin lỗi, bất quá ta chỉ muốn biết nội dung huyết tự lần này!"


"Vì cái gì ngươi lại hỏi cái này?"


Thanh âm lạnh lẽo giống máy móc của Thượng Quan Miên có thể làm người khác sợ hãi, nhưng Di Chân không để ý chút nào: "Lần trước ngươi đề cập với ta chuyện về 'Nhà kho', ta có 1 vài giả thiết. Bất quá, cần tham khảo nội dung huyết tự lần này. Lần sau gặp mặt, ta sẽ nói cho ngươi biết suy luận của ta."


Đầu dây bên kia âm trầm.


"Nội dung huyết tự chỉ thị ta chỉ nói 1 lần."


"Tốt, tốt! Ngươi chờ ta một chốc ah!"


Di Chân vội vàng kéo 1 cái tủ thấp gần đó, mở ngăn kéo tìm kiếm giấy bút. Thế nhưng tìm mãi không thấy, nàng đành chạy vào phòng ngủ, mở máy tính ra. Nàng nhanh chóng mở 1 file văn bản mới, dùng bả vai kẹp lấy điện thoại, 2 tay đặt trên bàn phím, nói: "Ngươi nói đi."


Thượng Quan Miên mở miệng, nàng nhanh chóng gõ chữ trên máy tính. Sau khi nghe xong nội dung huyết tự, Di Chân không tự chủ được mà run rẩy 1 hồi!


Quả là thế! Tịch Nguyệt quả nhiên bị cuốn vào huyết tự chỉ thị!


"Ta hiểu rồi, cám ơn ngươi, Thượng Quan tiểu thư, ta rất nhanh sẽ liên lạc với ngươi."


Cúp điện thoại, nàng nhìn kỹ vào nội dung văn bản trên màn hình, nhớ kỹ rồi liền xóa file đi. Dường như thanh âm gõ chữ của nàng hơi lớn, Tịch Nguyệt chưa ngủ say, lại tỉnh dậy.


"Di Chân? Ngươi đang làm gì... Ah!"


Tịch Nguyệt đột nhiên phát ra 1 tiếng kêu sắc nhọn! Sau đó, tay nàng run rẩy chỉ về phía bàn trà bên cạnh ghế sofa, sau lưng Di Chân.


Ở trên bàn trà có 1 bình hoa, trong bình hoa là vài bông… Diên Vĩ hoa!



Posted by Unknown |

Chương 38: Quá khứ của Tinh Vẫn và manh mối mới



Ngắt điện thoại, gánh nặng trong lòng Diệp Tinh Vẫn coi như được hạ xuống . Bởi vì chuyện này nên bữa trưa hắn không ăn được bao nhiêu cơm, lúc ấy còn lo lắng có thể bị NG hay không.


Dựa theo chỉ điểm của [ Lâm Viễn ], hắn hoàn thành nốt mấy bài tập tiếng anh . Kỳ thật đối với Diệp Tinh Vẫn đã từng diễn qua hắc y giáo chủ, tiếng anh đối với hắn chỉ như một bữa ăn sáng gì đó, hoàn toàn không tạo được áp lực. Nhưng vấn đề là giáo trình dậy tiếng Anh trong nước cơ bản quá cứng nhắc, cho dù là một người anh quốc đứng lớp, cũng chưa chắc có thể đạt tiêu chuẩn. Cái này đều vì người Trung Quốc lý giải đối với tiếng Anh quốc tế với tiếng anh do người bản địa cũng có điểm bất đồng . Thời điểm làm xong bài tập tiếng Anh hắn
nhớ lại cuộc sống đại học trước kia, bởi vì điểm tiếng Anh rất kém, cho nên hắn không vào được trường lý tưởng. Nhưng đến hiện tại đã có thể nói tiếng anh một cách lưu loát như tiếng mẹ đẻ, điều này làm hắn thực không biết nên nói gì.


Làm xong bài tập tiếng anh, Diệp Tinh Vẫn xoa xoa mắt, mở TV lên. Thời đại này vẫn chưa có internet, có thể nói TV là trò giải trí lớn nhất ở đây. Tuy rằng dưới hoàn cảnh này còn xem TV tựa hồ có chút không
có cảm giác khẩn trương, bất quá Diệp Tinh Vẫn kiên định cho rằng chuyện này rất quan trọng. Chung quy trong thời gian liên tục nửa năm, cả ngày lúc nào cũng khẩn trương đề phòng, đợi đến khi quỷ xuất hiện, không biết còn đủ trí lực để chống lại hay không . Huống chi nhân vật hắn diễn căn bản không biết hiện tượng khủng bố trong trường học. Buổi sáng vẫn làm bài tập, sau đó xem TV cũng thực bình thường, nếu không giải trí, ngược lại mới mất tự nhiên.


Thời đại này tiết mục trên TV cũng không có quá nhiều thứ hay ho, càng không có nhiều tiết mục ca nhạc giải trí. Chủ yếu vẫn là tin tức thời sự, cũng coi như là ôn tập lại một chút lịch sử năm 1997. Mà thời điểm đang chiếu tin tức quốc nội, có đề cập đến Đặng Tiểu Bình, khiến Diệp Tinh Vẫn bỗng nhiên nghĩ, dựa theo thời gian, không bao lâu nữa, Đặng Tiểu Bình sẽ qua đời. Đây có thể nói là một vĩ nhân của đất nước, người mở ra cải cách đối với Trung Quốc mang đến một cuộc sống mới.


Lịch sử  năm 1997 chân thật đập vào mặt. Đây là việc không phải có thể so sánh với bất cứ tiểu thuyết xuyên việt nào.


Năm 1997......


Bỗng nhiên, Diệp Tinh Vẫn nghĩ tới nàng năm 1997, khi đó hắn vẫn chỉ là học sinh trung học. Lúc đó hắn đã quen biết nàng.


Nếu không bởi vì nàng, hắn cũng sẽ không
làm như không thấy tình cảm của Tứ Quý. Bởi vì trong lòng hắn thủy chung vẫn không quên được bóng dáng của nàng. Kỳ thật hắn đối với Tứ Quý cũng không thật sự có cảm giác động tâm, nhưng hắn cho rằng, một nam nhân trong lòng không nên có 2 hình ảnh của nữ nhân, yêu nữ nhân này, nhưng đối xử tốt với nữ nhân khác, cái này chính là không công bình với người mình yêu.


Phụ thân 2 nhà đều là công nhân. Hai người có thể nói là thanh mai trúc mã. Diệp Tinh Vẫn cảm giác, cảm tình của hai người thực tự nhiên. Thậm chí không cần quá nhiều ngôn ngữ dư thừa, tình cảm bất tri bất giác ai cũng cảm nhận được. Thời điểm hắn tầm tuổi Dương Hứa Thành, đều một mực cho rằng, chỉ cần có cảm tình
, cái gì cũng có thể vượt qua.


Nhưng sau khi hắn thi rớt đại học, vỏn vẹn chỉ được học trong trường trung cấp. Còn nàng thi đậu đại học. Bằng cấp vốn đã là một khoảng cách. Thế nhưng lúc ấy vẫn chưa khiến Diệp Tinh Vẫn cảnh giác. Hắn
vẫn như trước nói chuyện yêu đương với nàng, chờ đợi tương lai. Cảm nhận, chỉ cần 2 người được ở cùng 1 chỗ, chuyện gian khổ nào hắn cũng có thể chịu đựng được.


Đáng cười cỡ nào a. Hắn hiện tại mới hiểu, chính mình khi đó xấu hổ biết bao. Khi còn là sinh viên dù đi khắp nơi hắn cũng khó tìm được công việc. Không có bằng cấp cùng gia cảnh, xin việc khó khăn đến nhường nào. Còn nàng tốt nghiệp không bao lâu đã thuận lợi được nhận làm chủ quản ở xí nghiệp nước ngoài, hơn nữa với vốn tiếng Anh rất lưu loát của nàng, nên quản lý coi trọng, phái nàng đi đàm phán ngoại thương, hợp đồng được ký kết thành công. Bởi vì biểu hiện xuất sắc, nàng nhanh chóng thăng chức lên quản lý cao cấp trong công ty, hơn nữa vỏn vẹn chỉ có thời gian ba năm. So sánh với Diệp Tinh Vẫn, khi đó cùng với một vài người bạn học, mở cửa hàng bán buôn
nguyên vật liệu xây dựng, kết quả bởi vì quá mức tin người, dẫn đến nợ nần, bằng hữu đều bỏ hắn đi, tất cả nợ nần đều do một mình hắn gánh vác .


Bao nhi
êu tích cóp trong nhiều năm làm việc của Diệp Tinh Vẫn và tiền cha mẹ hắn chuẩn bị cho hắn kết hôn cũng đều mang ra trả nợ. Hắn đương nhiên sống chết không nguyện ý nhận tiền của nàng, cho dù là mượn . Nhưng sau này hắn mới minh bạch, lòng tự trọng kỳ thật không thể thay đổi hiện trạng của hắn lúc ấy. Khi đó, quan hệ hai nhà vẫn chưa đến nỗi nào, nhưng bị đánh giá “không việc làm”“không thực tế”, nên hắn cũng bị cha mẹ đối phương bài xích . Bằng cấp kém, không có công việc, nuôi thân còn không xong, người làm cha mẹ nào nguyện ý đem nữ nhi gả cho hắn? Cho dù với mối quan hệ của 2 nhà, nhưng đó là việc cả đời người con gái, ai cũng phải cẩn thận tính toán . Chỉ bởi vì vẫn xem như còn tình cảm ngày xưa, chỉ nói bóng nói gió nhắc nhở hắn mà thôi.


Nhưng mà trời không thấu lòng người, cha mẹ hắn trong một lần bị tai nạn giao thông đều qua đời. Cha mẹ chết đi, hắn đã đau khổ rất lâu.


Sau khi đưa tang cha mẹ, hắn biết, hiện tại hắn chỉ có thể dựa vào chính mình .


“Ta muốn đi Bắc Kinh ! Ta nhất định phải tạo nên sự nghiệp mới trở về cưới ngươi ! A Tình, ngươi có thể đợi ta không?”


Diệp Tinh Vẫn lúc ấy lại một lần nữa vì bản tính không cân nhắc tính toan mà gặp chuyện. Khi đó, hắn không chú ý ánh mắt đã có vẻ dao động của nàng, hắn tin tưởng tình cảm giữa 2 người cho dù 20 năm nữa cũng không dễ dao động.


Vì thế hắn một mình đi tới bắc kinh. Nhưng ở đó thuê phòng cũng là một điều cực kỳ khó khăn, một ngày phải làm nhiều công việc, bị gãy chân, không có người quen, không có hộ khẩu Bắc Kinh, trong hoàn cảnh phiêu bạc, hắn cảm giác thực mệt mỏi, nhưng điều duy nhất khiến hắn cảm giác an ủi , chính là mỗi tối còn có thể trò chuyện cùng nàng. Nhưng sau này số lần trò chuyện càng ngày càng giảm, bởi vì nàng bắt đầu lấy cớ
không muốn nhận điện thoại, cho dù có gửi thư, nàng cũng không hồi âm .


Hơn một năm rưỡi trôi qua, đương nhiên nàng chủ động
gọi điện thoại chia tay với hắn. Nàng nói, nàng đã thay lòng đổi dạ , đối phương là con trai giám đốc công ty.


“Ngươi có thể mắng ta, nhưng thực xin lỗi. Ngươi khiến ta không thể hi vọng được nữa. Thực xin lỗi.”


Đối với nữ nhân, so
cho cùng, một nam nhân không có hy vọng, ai nguyện ý ở bên.


Từ một người 2 bàn tay trắng làm nên cơ nghiệp.Với mấy trăm đồng trong tay xây nên cả cơ ngơi, chuyện này trong hiện thực có thể tìm được mấy ai? Khi cha mẹ hắn qua đời, đối với hắn chính là nỗi đau thấu xương. Nhưng hiện tại, đến nàng cũng mất đi. Cho nên ngày đó có bao nhiêu tiền Diệp Tinh Vẫn làm được hắn đều dùng để mua rượu, cả ngày chuếch choáng trong men say. Lúc đang ngủ hắn cảm thấy mình nắm phải tờ giấy gì đó, đến khi tỉnh lại khi liền phát hiện cơ thể mình đã bị chém thành hai đoạn, trong đầu nhận được thông báo hoặc là trở thành diễn viên, hoặc là vĩnh viễn như vậy, không chết không sống.


Hắn còn có thể có lựa chọn sao?


Rời khỏi hồi ức. Tinh Vẫn thở sâu, tự giễu quá khứ đã bị vứt bỏ trong đầu. Đối với hắn đây chính là đau xót. Từ đó về sau, hắn tuyệt đối không tin tưởng với bất cứ ai, bóng dáng trong lòng cũng ném đi không thương tiếc. Thẳng đến khi gặp Mộc Lam
cùng Tứ Quý. Mộc Lam giúp đỡ hắn, Tứ Quý đối với hắn trả giá bằng cả sinh mạng, những điều ấy khiến hắn cảm giác như vừa được sinh ra một lần nữa. Nay hắn ở trong rạp chiếu phim không phải là một con người khố rách mà đã đạt tới tiêu chuẩn phú soái, nhưng quá khứ không có khả năng trở lại.


Hắn bỗng nhiên cảm giác có điểm hoảng hốt .


Đúng lúc này. Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.


“Hứa Thành, Hứa Thành !”


Nghe thanh âm, là Triệu Kha Nhiên.


Mở cửa, Triệu Kha Nhiên hưng phấn ôm một quả bóng rổ, nói:“Hứa Thành, có thời gian không? Cùng nhau chơi bóng đi !”


“Ân...... Được.”


Xin phép cha mẹ xong. Diệp Tinh Vẫn liền cùng Triệu Kha Nhiên đi ra ngoài.


Triệu Kha Nhiên
người có quan hệ tương đối tốt với Chu Đào, tính cách khá lớn giọng, cùng Chu Đào đều đam mê bóng rổ.


Mà ở phụ cận nhà bọn họ, cũng vừa vặn có một sân bóng rổ.


Đi đến sân bóng rổ kia, Chu Đào cùng Vân Tùng Quân cũng đều ở đó. Ngoài ra còn có một vài diễn viên hạng 2,3, Diệp Tinh Vẫn và bọn hắn là những diễn viên duy nhất đang ở đây.


Vài diễn viên hạng 2,3
nhìn Diệp Tinh Vẫn đến, trong lòng có áp lực tương đối lớn, chung quy địa vị song phương thật sự cách xa. Vô luận thuộc về trận doanh nào, đối với diễn viên có thực lực cường đại như vậy đều nẩy sinh tâm sùng kính.


Vân Tùng Quân cùng Diệp Tinh Vẫn là người thuộc rạp chiếu phim thứ 20, giờ phút này hắn nhìn
thấy Diệp Tinh Vẫn đến, trong lòng cảm giác an tâm hơn. Mặc kệ như thế nào, nếu ở cùng 1 diễn viên hạng A của rạp chiếu phim khác, hắn đều không hề có cảm giác an toàn.


Những diễn viên kia nói muốn đánh bóng rổ chỉ là tìm lý do
tụ tập lại, bọn họ cơ bản đều là diễn viên hạng 2,3 do Diệp Tinh Vẫn phụ trách, thực lực những người này tuy rằng yếu, thế nhưng ở cũng một chỗ cũng là 1 chiến lực không thể bỏ qua.


Những người này cơ hồ không ngoại lệ, đều muốn hỏi tình huống của Mộc Lam. Ai cũng biết, Diệp Tinh Vẫn là tai mắt
, tiếng nói của Mộc Lam , mọi người bình thường không dám trực tiếp đi tìm Mộc Lam, cho nên tìm Diệp Tinh Vẫn là biện pháp thích hợp hơn.


Bất quá Mộc Lam tính
đánh 1 trận bóng rổ trước, bằng không, nói với bọn hắn không thu hoạch được gì, nếu mọi người quá mức thất vọng, không có tâm chơi bóng rổ phỏng chừng sẽ dẫn tới NG. Nói lý do xong mọi người cũng chỉ có thể đồng ý .


Hơn một giờ sau, trận đấu nhẹ nhàng vui vẻ tại sân bóng rổ chấm dứt. Trình độ bóng rổ của Diệp Tinh Vẫn hẳn cũng không tệ, hắn cho dù sau khi tốt nghiệp vẫn thường xuyên cùng bằng hữu đánh bóng rổ, mà vóc dáng hắn cũng tương đối cao, rất có lợi thế khi ném rổ.


Sau khi thi đấu kết thúc, hắn cầm khăn mặt lau mồ hôi, đi đến một bên ngồi xuống, cầm chai nước lên uống. Đúng lúc này, phía sau hắn truyền đến một thanh âm.


“Ngươi không phải Dương Hứa Thành năm nhất lớp 6 sao?”


Diệp Tinh Vẫn lập tức quay đầu lại, chỉ thấy hai nam sinh vóc dáng tương đối cao nhìn hắn.


Diệp Tinh Vẫn không có ấn tượng với hai người kia, hẳn là người khác lớp, cũng không biết Dương Hứa Thành có quen biết bọn họ hay không, trong lúc
này nhất thời không thể mở miệng.


“Ngươi không nhớ ta
sao ?” một trong 2 người chỉ vào chính mình, nói:“Ta lớp 3 ! Năm trước chúng ta còn đánh một trận đối kháng!”

“Hắn không nhớ rõ cũng bình thường, ta nhớ khi đó hắn chỉ là hậu vệ, hơn nữa đánh không đến hai mươi phút đã bị thương .” Nam sinh còn lại nói:“Lại nói, thật sự đáng tiếc a, từ khi Hà Úy Nhiên mất tích, người thuộc lớp 6 không dám thi đấu cùng lớp khác , lần trước ta nghe Hùng Lâm lớp 5 nói, Chu Đào lớp các ngươi muốn đấu một trận? Ân? Người kia hình như là Chu Đào a?”


Hà Úy Nhiên? Mất tích?


Người này...... Là ai?


PS: Cũng cần tự thuật quá khứ Diệp Tinh Vẫn một chút, mới khiến mọi người nghĩ, kỳ thật hắn cũng là con người bình thường. Hi vọng bởi vậy mọi người không cần cảm giác thủy đi......