9/01/2016

Posted by Unknown |
Chương 35: Hết đường xoay sở



Mây đen bao trùm khắp trung học Quảng Nguyệt.


Phía bên trái giáp hào lâu, giờ phút này có một thân ảnh đang chậm rãi đi đến phía những đống cát.


Bộ pháp người này rất cẩn thận.


Cuối cùng, hắn
bước tới phía trước đống rác.


Một hồi mưa to, đã
rửa trôi không biết bao nhiêu rác rưởi hôi thối. Bất quá trong 3 ngày qua, đống rác này vẫn không được người nào dọn dẹp. Diệp Tưởng không thể không bội phục công tác bảo vệ môi trường của ngôi trường này.


Lúc này hắn phát hiện, trên mặt đất vẫn còn khúc gỗ có đinh lồi ra kia. Diệp Tưởng bước lại cầm khúc gỗ lên, vọt tới núi rác phía trước quát:“Đi ra ! ngươi đi ra cho ta ! Ngươi là người hay là quỷ? Nói cho ta biết, ngươi nói ta trốn không thoát là sao? Ta như thế nào bỏ chạy cũng không xong ? Ta tuyệt đối không muốn lại trường học này , ta nhất định phải rời đi, ta muốn rời đi !”


Đâ
y chỉ là kịch bản Diệp Tưởng tự mình biểu diễn. Kim Thư Đông chỉ là một người bình thường, không có lý do gì tiếp tục lại một nơi quỷ quái như thế này đ học tập !


Đây
thật là nơi để học tập sao? đây sớm hay muộn cũng có ngày mất đi cái mạng nhỏ này !


“Đi ra ! ngươi ra đâ
y cho ta !”


Diệp Tưởng vung
khúc cây liều mạng đánh vào núi rác trước mắt.


Nhưng không hề
có tác dụng.


Hiện tại, kịch tình đã tiến vào
thời kỳ trống tương đối dài. Khoảng thời gian ước chừng hai tuần. Nói cách khác, trong hai tuần này, không có kịch bản để diễn theo . Đương nhiên, cũng là khoảng thời gian tốt đ các diễn viên tiến hành sưu tập tình báo. Ngôi trường này...... Đến tột cùng vì cái gì mà biến thành quỷ dị như thế này, phòng học kia, tại sao lại sinh ra nguyền rủa như vậy?


Bí ẩn,
có quá nhiều.


Trong phòng ngủ,
các diễn viên của hai đại trận doanh đều dùng các loại lý do tập chung tại đây, mở hội nghị. May mắn tin tức kịch bản gửi đi hoàn toàn miễn phí , hơn nữa nơi này cũng không có diễn viên mới, cho nên không cần giải thích nhiều. Mà tình huống hiện biến hóa rất khó lường, làm tất cả mọi người ý thức được phần quỷ dị trong ngôi trường này.


Mọi người
ai nấy đều nhất trí, không hề nhớ trong trường có vị nào là Lưu lão sư, trừ Diệp Tưởng! Mà Diệp Tưởng có thể nhớ, rất hiển nhiên vì hắn là nhân vật chính !


Thân phận nam nhân vật chính tất nhiên phải có đặc quyền. Nhưng, ngay cả An Nguyệt Hình, Hầu Tước cũng không ngoại lệ, đồng dạng đều bị xóa bỏ ký ức, điều này thật không bình thường ! Thân là người đứng đầu hai đại trận doanh mà còn như thế, không khỏi khiến những diễn viên hạng 2,3 cơ hồ tuyệt vọng ! Vốn bọn họ suy nghĩ, giao dịch các loại vật nguyền rủa liền có thể rung đùi chờ đợi sự che trở từ các nhân vật cao tầng, thế nhưng xem ra, muốn sinh tồn quả thực quá gian nan. Buổi tối ngay hôm nay lại có 2 diễn viên NG , đều là diễn viên hạng 2,3, họ thừa nhận bởi vì không giữ vững được tâm lý, kỹ xảo biểu diễn xuất hiện sơ hở tương đối lớn, may mà chỉ là những nhân vật phụ, cho nên bị khấu trừ không nhiều.


Lúc này,
cao tầng 2 bên cũng thực sự bỏ vốn lớn. Đương nhiên, người bên Đọa Tinh kia thực lực tương đối mạnh, khẳng định phải xuất nhiều lực hơn một chút. Bên khu ma doanh hi vọng, đọa tinh doanh sử dụng 9 đại vật nguyền rủa của Ni Đặc Lai Nhĩ, có hứa hẹn một khi đối phương đáp ứng điều kiện này, thì người bên khu ma cũng vận dụng những con bài chưa lật khác, mọi người nên vứt bỏ mọi chướng ngại, cùng nhau hợp tác.


 Nay đã không cò
n quy tắc hạn chế, hai phương trận doanh cũng vì thế tương thân tương ái bắt tay thỏa hiệp. Bọn họ đều minh bạch, hợp tác là lối thoát duy nhất, nội chiến chính là con đường chết . Vì thế, hội nghị song phương tiến hành không hề cò kè mặc cả, lấy lợi ích song phương làm đích đến. Vì có cùng chung lợi ích cộng đồng, cho nên tâm tình song phương cũng thả lỏng đôi chút, như đại chiến Xích Bích do Tôn Lưu kết minh, chỉ kém mỗi Tôn Thượng Hương không gả cho Lưu Bị .


Một đêm này, là phân chia công việc nhằm vào thời kỳ an toàn đang diễn ra, chủ yếu chia làm hai điểm. Điểm thứ nhất, tích cực tiến hành sưu tập tình báo, công việc này trước mắt vẫn không có tiến triển nhiều, do các diễn viên chung quy không có lý do gì đi lại. Chỉ riêng chuyện huyết thủ ấn, bọn họ cũng không có khả năng điều tra, sự tình Lưu lão sư mọi người đều quên sạch sẽ . Kể từ đó, nhiệm vụ gian khổ này chỉ có thể giao lại cho Diệp Tưởng. Việc thứ 2 tiến hành tra xét phòng học dị độ, mà chuyện này đồng dạng cũng chỉ có mình Diệp Tưởng có thể làm, lý do giống như trên.


Vì vậy...... mọi người bất đắc dĩ kết luận: tất cả mọi chuyện chỉ có thể đ một mình Diệp Tưởng đi làm, bọn họ phụ trách hậu cần, bởi vì Diệp Tưởng không thể nào dùng vật nguyền rủa ! Cho nên, nhiều nhất cũng chỉ  giúp đỡ hắn bằng vé chuộc cái chết. Giai đoạn hiện tại các diễn viên cũng không có lý do duy trì các thủ đoạn tra xét không gian nguyền rủa, nếu cứ trường kỳ duy trì, nguyên tắc nguyền rủa giảm dần thực sự bọn hắn ăn không tiêu. Diễn viên tuyến đầu chẳng có ai là tên ngốc, một chút này bọn hắn cũng phải tính toán.


Hơn nữa, Diệp Tưởng sắm vai Kim Thư Đông, đừng nói
là người thuộc lớp 6 năm nhất, phạm vi toàn trường học cũng không có bất cứ ai giúp hắn. Nếu hắn nói lớp học có quỷ, như vậy mọi người ngược lại sẽ càng chán ghét hắn. Cho nên suy xét đến các lý do tránh dính phải NG, Diệp Tưởng chỉ có thể một mình một người tác chiến .


Tóm lại...... Thời gian
cứ như vậy nhanh chóng trôi qua ......


Thứ sáu, đã đến .


Đâ
y chính là ngày sung sướng nhất đối với tất cả các mọi người chứ không chỉ mình học sinh trung học.


Lớp bổ túc, đã xác định
sẽ bắt đầu từ cuối tuần, mà ngày họp phụ huynh cũng tổ chức trong ít ngày nữa. Chủ nhiệm lớp An Nguyệt Hình còn tuyên bố, vì củng cố tri thức, cuối tuần sẽ bắt đầu tiến hành kiểm tra học trình ba môn. Mục đích không khó suy đoán, đương nhiên là muốn cấp một chút thành quả cho buổi họp phụ huynh, hơn nữa học sinh có thành tích tốt, có thể quan tâm bồi dưỡng lên.


Tiết cuối cùng trong buổi chiều thứ sáu là tiếng anh của Grandier.


Chương trình học trên cơ bản toàn bộ đều nói bằng tiếng Anh , thi thoảng bởi một vài lý do mới nói quốc ngữ.


Hoàn thành tiết dậy, hắn giao cho mọi người chút bài tập. Tiếng Anh là môn học chính, xưa nay đều phi thường coi trọng , mà tiếng Anh coi trọng nhất chính là từ mới, kế đến mới là ngữ pháp. Nhưng đối với Diệp Tưởng, tiếng Anh chính là yếu điểm của hắn, trước kia khi hắn còn là học sinh đã không có hứng thú lắm với môn ngoại ngữ này, thời điểm thi đại học, chính bởi vì điểm tiếng Anh rất kém, cuối cùng phải vào khoa kế toán học viện kinh tế. Mà nhân vật hắn diễn còn phải đồng thời ứng phó với kỳ thi.


Theo tình huống hắn bị khi dễ trường, hắn không có khả năng tiếp tục học đây nữa . Thế nhưng, khi hắn gọi điện thoại cho cha mẹ, 2 người họ bảo không có khả năng lại giúp hắn đổi trường học , kiến thức nền tảng mấu chốt nhất thuộc về năm thứ nhất, bọn họ đã tiêu không ít tiền mới chuyển hắn được đến trường này . Hơn nữa nếu thành tích học tập của hắn vẫn mãi không tiến lên, thì tất cả truyện tranh của hắn toàn bộ đều thiêu hủy !


Thành tích học tập của Kim Thư Đông vốn rất kém, cha mẹ hắn lại hạ nghiêm lệnh, hắn không có cách nào khác . Có nói tất cả những chuyện khủng bố hắn gặp phải, cha mẹ hắn cũng tuyệt đối không tin tưởng. Cuối cùng hắn cũng chỉ còn cách tiếp tục lưu lại trường học này . Hắn cũng không có khả năng bỏ trốn , hắn không có tiền. Hơn nữa, nếu dễ dàng rời khỏi nơi này, như vậy còn bộ phim thì sao?


Thời điểm mọi người rời trường, ai cũng đi tốp 5 tốp 3, riêng chỉ có Diệp Tưởng một thân một mình.


Cuối cùng,
khi hắn đi ra khỏi cổng trường thì thấy không xa là Hầu Tước cùng Vũ Sóc. Hai huynh muội đó, tất nhiên tan học đi cùng nhau là điều bình thường. Diệp Tưởng đi cùng bọn hắn tới nhà ga. Lúc trước Vũ Sóc cùng Diệp Tưởng đều cùng đi chung một chuyến xe bus đến trường, có thể thấy lộ tuyến của hai người cũng thuận vài đoạn đường .


Lên xe, Diệp Tưởng
theo bản năng quẹt thẻ, nhưng mới sực nhớ ra đây phải trả tiền mua vé , vì thế đi đến trước mặt người bán vé mua phiếu.


“Ngươi cũng ngồi xe buýt này về?”


phía sau, Hầu Tước nhìn về phía Diệp Tưởng hỏi.


“Ân, đúng vậy, lớp trưởng.”


Diệp Tưởng, Hầu Tước cùng Vũ Sóc đ
ều ngồi phía sau, vừa vặn hàng cuối cùng có dư ba chỗ trống.


“Đúng rồi, lớp bổ túc...... Ta có thể không tham gia đư
ợc không?” Diệp Tưởng đột nhiên hỏi:“Tiền có thể trả lại hay không?”


“Vì cái gì
không tham gia lớp bổ túc? lực học của ngươi cùng các đồng học khác sẽ ngày càng chênh lệch nhiều hơn.” Vũ Sóc hỏi trước một bước.


“Ta...... Ta không
muốn lại muộn như vậy.”


“Này chỉ sợ không được.” Hầu Tước lắc đầu:“Tiền đã
nộp, hiện tại không có khả năng trả lại.”


“Học tập vẫn
nên chăm chỉ một chút ,” Vũ Sóc khuyên giải Diệp Tưởng nói:“ năm nhất chính là thời điểm đặt nền móng, từ giờ trở đi lúc nào cũng phải chuẩn bị tốt cho kỳ thi đại học.”


Học sinh loại ưu chính là học sinh loại ưu, học tập thủy chung chính là vấn đ quan tâm đầu tiên .


“ Lão sư lên lớp bổ túc là ai?”


“Hẳn là mấy chủ nhiệm ở các lớp, tỷ như lớp  5, lớp 4, cũng có khả năng đến giảng bài.”


Lớp bổ túc này là nhằm vào cả tất cả các lớp , nói cách khác có thể mọi người trong khối sẽ cùng học chung trong một phòng học lớn.


Vũ Sóc cũng gật đầu nói:“Như vậy thực không sai, ngươi nhất định phải nghe giảng nhiều một chút, chủ nhiệm lớp 4 dậy toán học , nghe nói ở nhà còn dậy thêm cả năm 2 và năm 3 nữa, rất có danh tiếng.”


Diệp Tưởng không thể không bội phục Vũ Sóc, những lời này không phải kịch bản , hoàn toàn là thông tin dựa vào mối quan hệ của nàng cùng với những đồng học khác biết được, nói không chừng nàng đến cả những lớp khối trên cũng có quen biết ! Luận về khả năng giao tiếp, đừng nói là Kim Thư Đông, bản thân Diệp Tưởng cũng tự thẹn khi đứng trước nàng.


“Hảo...... Được rồi, ta đi học là được.”


Trạm sau là bến xuống của bọn Hầu Tước, Vũ Sóc cùng Hầu Tước đứng lên, nàng hướng Diệp Tưởng hơi gật đầu, nói:“Như vậy cuối tuần gặp lại , Kim Thư Đông.”


Nhìn Hầu Tước cùng Vũ Sóc xuống xe, Diệp Tưởng thở dài.
Xe buýt tiếp tục chạy đi .


Phải trở về rồi......


Trong hai ngày này, hắn muốn sưu tập tình báo, thế nhưng hắn chẳng có một bằng hữu nào, tìm hiểu như thế nào đây? Chẳng lẽ đi hỏi lão sư trường học này thật sự đã từng có quỷ xuất hiện hay không sao?


Giai đoạn hiện tại, hoàn toàn không thu hoạch được tin tức gì. Những diễn viên hạng A cũng không có cách nào giúp hắn, các diễn viên hạng 2, 3 bởi vì tuyệt vọng càng khi dễ hắn nghiêm trọng hơn



8/31/2016

Posted by Unknown |


"Giá áo!"



Lý Ẩn la lớn: "Cái giá áo treo kiện giá y kia chính là sinh lộ!"



Tử dạ nghe thế, lập tức nói với Mẫn đang ở một bên: "Chúng ta đi lên lầu!"



Cái giá áo kia, ở tầng phía trên!



"Nói cho ta biết, Lý Ẩn, " Tử dạ vừa chạy lên lầu vừa hỏi: "Vì cái gì giá áo lại là sinh lộ?"



"Kiện giá y kia mê hoặc các ngươi, làm các ngươi mất đi lý trí mà mặc vào. Nhưng sau đó lại không tiếp cận giết chết ngươi, cũng không lấy đi mảnh vỡ địa ngục khế ước. Đây là tại sao chứ?"



"Ngươi là nói..."



"Đúng!" Lý Ẩn chém đinh chặt sắt nói: "Tới gần cái giá áo kia quá lâu, kiện giá y kia sẽ mất đi ma tính!"



"Làm sao có thể? Thời điểm nó được treo trên cái giá kia, vẫn như trước có thể làm chúng ta mất đi lý trí."



"Không phải. Xác thực, thời điểm treo trên giá áo, kiện giá y phải nhận sự hạn chế rất lớn, nhưng trong một khoảng cách nhất đinh vẫn có thể ánh hưởng tới hộ gia đình. Người nào sau khi mặc nó vào xong, sẽ bị phụ thể và biến thành quỷ, nhưng phải lập tức ly khai giá áo, nếu không sẽ lại lần nữa..."



"Thế nhưng, " Tử dạ nói , "Trên thực tế, Kim Đức Lợi hắn..."



Đem sự tình của Kim đức lợi nói ra, Lý Ẩn cũng hít một ngụm hơi lạnh.



"Như vậy kết luận của ngươi không thông rồi, " Tử dạ lắc đầu: "Kim Đức Lợi sau khi gỡ kiện giá y kia xuống, không có khả năng lại đem nó treo lên. Giá áo không phải sinh lộ. Cho nên..."



"Không, " Lý Ẩn lại phản bác: "Cái này cũng không mâu thuẫn."



"Vì cái gì? Nếu như là như vậy, khi Kim Đức Lợi trở về công xưởng này, vì cái gì lại đem nó treo lên?"



"Giá áo đã cải biến vị trí. Nhà trọ nhất định phải hạn chế ma tính của kiện giá y không cho hắn giết chóc. Cho nên, sau khi Kim đức lợi tiến vào nhà xưởng bị biến thành ác qủy, cái giá áo kia đã bị nhà trọ dịch chuyển tới gần hắn, làm kiện giá y lại một lần nữa bị khắc chế treo trên giá áo. Lúc ấy tuy Thẩm tử lăng cùng Kim Đức Lợi ở cùng một chỗ, nhưng hơn phân nửa thời gian là kiếm tìm kiện giá y, căn bản không chú ý tới Kim Đức Lợi đã rời khỏi người một thời gian ngắn. Cái giá áo, vẫn có khả năng rất lớn là sinh lộ!"



"Còn có ... căn cứ khác hay không?"



"Đây là khả năng trước mắt ta suy luận ra, " Lý Ẩn nói: "Xác thực cũng không thể bảo chứng trăm phần trăm chính là sinh lộ. Thế nhưng Tử dạ, chúng ta không có lựa chọn. Thời gian càng ngày càng gần, trên đường ngươi trở về nhà trọ, Quỷ hồn tập kích lại càng thêm cường đại! Hơn nữa lúc ấy đã cách quá xa nhà xưởng, không thể nào trở về lấy giá áo được!"



Lúc này hai người đã chạy đến tầng thứ ba!



"Đã biết, Lý Ẩn, ta tạm thời thử một lần!"



Không còn lựa chọn khác! Dù chỉ có một phần mười cơ hội, cũng phải liều chết thử một lần!



Rốt cục, chạy tới tầng thứ tư. Tử dạ cùng Mẫn vọt về địa phương trước đó phát hiện ra kiện hỷ phục, đồng thời cũng hi vọng... Cái giá áo kia vẫn còn!



Đẩy cửa lớn xem xét, hai người đều chú ý tới, cái giá áo kia vẫn nằm trên mặt đất cách đó không xa!



Không chút do dự, hai người liều mạng chạy tới!



Đúng vào lúc này, bỗng nhiên Tử dạ cảm thấy trái tim đập thình một tiếng rồi bắt đầu gia tốc. lập tức nàng cảm giác mắt cá chân bị cái gì đó cuốn lấy, kéo ngã xuống đất!



Quay đầu nhìn lại, hai chân của nàng bị những lọn tóc đen cuốn chặt, mà mái tóc từ hướng cầu thang dưới lầu hướng lên!



"Doanh tiểu thư, ngươi..." Mẫn kinh ngạc nhìn Tử dạ, sợ tới mức bước chân cũng co rụt lại.



"Đi lấy cái giá áo kia!" Tử dạ hô lớn: "Nếu không chúng ta đều chết!"



Mẫn gật đầu, lập tức lại tiếp tục hướng phía giá áo chạy tới!



Mà lúc này thân thể của Tử dạ, đột nhiên bị kéo đi, hướng về phía cầu thang, trong nháy mắt đã bị kéo cách cửa lớn 5~6 mét!



Mẫn chạy đến trước cái giá áo, cúi người định cầm lên, bỗng nhiên chân của nàng, cũng bị những lọn tóc đen cuốn chặt kéo đi!



"Không! Không muốn!"



Mẫn thật vất vả mới tìm được sinh cơ, như thế nào lại cam lòng buông tha! Nàng cố gắng duỗi hai tay tới, đầu móng tay chỉ mơ hồ chạm vào được mặt ngoài láng bóng của giá áo!



Thân thể của nàng cũng bắt đầu lui dần về phía sau!




Nhìn cái giá áo đang không ngừng xa dần, Mẫn cắn chặt răng, hai tay không ngừng tìm kiếm đồ vật có thể níu giữ, mười đầu móng tay cũng bám vào mặt đất!



Thế nhưng cái nhà kho này quá mức sạch sẽ, trên mặt đất căn bản cái gì cũng không có.



Lập tức chính bản thân nàng cũng bị kéo ra khỏi nhà kho!



Ngay sau đó, dưới bậc thang truyền đến tiếng bước chân!



"Kim Đức Lợi" muốn lên đây!



Không ngừng bị kéo đến cầu thang, hai người đều cảm giác được khủng bố chính thức!



Sinh lộ ngay trước mắt, nhưng không cách nào lấy được!


Thời điểm hai người quay đầu lại, đã thấy ở góc rẽ cầu thang xuất hiện một thân ảnh màu đỏ!



Một bậc thang!



Hai bậc thang!



Ba bậc thang!



Không ngừng hướng lên!



"Tử dạ, ta... Chúng ta làm như thế nào đây..." Mẫn nhìn về phía hai chân mình, mái tóc kia trói rất chặt, bất kể lôi kéo thế nào đều vô dụng.



Mẫn bỗng nhiên kéo khóa áo, lấy ra một con dao lớn phi thường sắc bén!



Nàng giơ con dao lên hướng mái tóc chém tới! Thế nhưng cái mài tóc này lại cứng rắn hơn nàng tưởng, chém một hồi, nửa điểm tác dụng cũng không có!



Sáu bậc thang!



Bẩy bậc thang!



Chỉ còn năm bậc thang nữa là sẽ lên tới nơi!



"Mẫn!" hai tay Tử dạ nắm chặt thành hai đấm, cơ hồ cắn răng nói ra: "Chém đứt chân của ta đi!"



Hai chân Tử dạ, từ mắt cá chân đều bị những lọn tóc bao phủ. Mà Mẫn vốn đang sững sờ, Tử dạ lại giục: "Nhanh! Ngươi muốn chết phải không?"



Không có lựa chọn!



Mẫn lập tức vung con dao lớn, hung hăng chém xuống mắt cá chân trái của Tử dạ! Một chém này nàng cực kỳ dùng sức, mà con dao trong tay vốn vô cùng sắc bén, cơ hồ trong nháy mắt ngay cả xương cốt cũng bị chém đứt, máu văng tung tóe lên mặt nàng!



Một chém này, đem chân trái của Tử dạ chém mất 2/3 chỉ còn chút da thịt dính lại, Mẫn cắn răng đem toàn bộ chém đứt!



Mà Tử dạ cắn chặt môi, không kêu ra một tiếng, không muốn làm Mẫn bởi vì tiếng kêu mà không dám ra tay quá nặng.



Mẫn lại giơ con dao bổ về phía chân phải, mà lúc ác quỷ kia chỉ còn một bậc thang nữa là lên tới nơi!



Một chém này, Mẫn ra tay rất hung ác, mặt mũi xinh đẹp tràn đầy máu, giống như Tu La, tiếp theo chỉ nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn, máu lại phun ra nhiều hơn..., thậm chí bao trùm cả hai mắt nàng, làm nàng cơ hồ nhìn không rõ.



Một chém cuối cùng này, làm Tử dạ đau đớn muốn ngất đi.



Lần này, hai cái chân, đều đã bị chặt đứt!



Bất quá, chuyện chỉ xảy ra trong hai ba giây mà thôi!



Thời khắc này, Tử dạ lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết! Ngay sau đó nàng dùng hai tay bò về phía cửa lớn!



Hai chân nàng không ngừng tuôn ra máu, khoảng cách nàng bò trên mặt đất cũng chỉ ngắn củn khoảng 10m, nhưng giống như là địa ngục đạo!



Ác quỷ kia cuối cùng đã lên đến nơi!



Mẫn biết rõ cần tranh thủ thời gian cho Tử dạ, bỗng nhiên hung hăng nhào tới con quỷ kia! Nhưng thời điểm bổ nhào lên trên người ác quỷ, lại chỉ là một kiện y phục, chỉ có tóc còn dính vào cổ áo kiện giá y. cả người Mẫn lăn xuống bậc thang bên dưới, tức khắc cảm giác toàn thân đau đớn!



Sau đó, ở ống tay áo vươn ra một bàn tay tím ngắt, bóp chặt cổ họng Mẫn!



Tử dạ dựa vào nghị lực kinh người, không ngừng bò tới cửa lớn nhà kho. Đau nhức kịch  liệt giày vò tinh thần nàng, mà nàng bảo trì thanh tỉnh đều rất khó khăn. Máu mất đi khá nhiều cũng làm ý thức nàng càng ngày càng mơ hồ!



Rốt cục bò tới trước cửa lớn, lại tiếp tục bò hướng cái giá áo kia!



Còn năm mét...



Còn bốn mét...



Trước mắt càng ngày càng mơ hồ, cơ hồ nhìn không rõ lắm giá áo ở nơi nào. Sau lưng vết máu thật dài làm cho người khác nhìn thấy mà giật mình, nhưng Tử dạ biết rõ, một khi dừng lại, chính mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ!



Còn ba mét...



Bỗng nhiên, tiếng bước chân bắt đầu từ phía sau truyền đến.



Mẫn đâu này? Nàng đã chết rồi sao?



Còn 2m!



Tựa hồ, rất kiêng kị giá áo này, tốc độ đi tới của quỷ, bỗng nhiên trở nên trì hoãn.



Nhưng là, một cái tay lạnh như băng, bắt được tóc Tử dạ!



Khoảng cách tới giá áo còn có 2m!



Tử dạ làm ra quyết định sau cùng!



Nàng tìm trong áo, lấy ra mảnh vỡ địa ngục khế ước, vò thành một cục, ném tới bên trái cách xa khoảng vài mét!



Nhưng mà, con quỷ kia nhưng như cũ không buông tay, vẫn túm lấy tóc của nàng!



Cũng đúng, nó giết chết chính mình, hoàn toàn có thể đi lại cầm mảnh vỡ khế ước!



Tử dạ quay đầu lại, thình lình trông thấy trên trán ác quỷ kia...



Vẫn cắm nửa cái kéo!



Tử dạ quyết định thật nhanh, vươn tay rút ra nửa cái kéo, sau đó hung hăng chém đứt một đầu mái tóc thật dài của mình!



Tóc vừa đứt, thân thể của nàng lại ngã trên mặt đất, bộc phát ra chút khí lực cuối cùng, bò lên, hai tay bắt được giá áo! Lập tức, nàng cầm lấy giá áo, hướng phía quỷ ném tới!



Ngay sau đó hai mắt nàng triệt để tối sầm, hôn mê.



Lý Ẩn không ngừng đi lại trong phòng, mà Ngân Dạ thì ở trước mặt hắn hút thuốc.



Giữa trưa 12h, đã đến. Nhưng đáng tiếc Tử dạ mới là lần thứ tư chấp hành huyết tự, không có khả năng trực tiếp trở về nhà trọ.



"Cho ta một điếu." Bỗng nhiên Lý Ẩn đi đến trước mặt Ngân Dạ, nói: "Ta chịu không được rồi." Hắn chỉ có thể nóng lòng chờ đợi, tâm trạng sốt

xắng như thiêu như đốt.



"Ngươi rốt cục muốn hút thuốc rồi hả?" Ngân Dạ từ trong túi lấy ra một bao hồng Trung Hoa, rút ra một điếu thuốc đưa tới, nói: "Lần thứ nhất hút thuốc chú ý một chút, không nên hút vào toàn bộ, sẽ bị sặc."



Lý Ẩn hoàn toàn chính xác là lần đầu tiên hút thuốc, hắn run lẩy bẩy nhận lấy điếu thuốc, ngậm điếu thuốc, cúi đầu.



Ngân Dạ châm điếu thuốc cho hắn.



Lý Ẩn vừa hít một hơi, đột nhiên ho khan, lập tức đem thuốc lá lấy ra.



Ngân Dạ nhìn xem đồng hồ treo trên tường, nói: "Hiện tại cũng chỉ có cầu nguyện nàng không có việc gì đi."



Mẫn, lờ mờ mở hai mắt ra, nhận thấy mình ngã ở chỗ rẽ cầu thang nhưng chưa chết. Nàng giãy dụa đứng lên, hướng trên lầu đi tới.



Cú vồ vừa rồi, tựa hồ làm nàng gãy chân, đầu va đập cũng không nhẹ. Bất quá so sánh với tình huống của Tử dạ, chính là con kiến so con voi.



Đi vào cửa lớn nhà kho, nàng trông thấy...



Tử dạ té xỉu trên đất lên, hai chân như trước đang không ngừng đổ máu. Mà trước mắt nàng, một kiện giá y đỏ thắm nằm trên mặt đất, bên cạnh là cái giá áo.



Thời gian Kim Đức Lợi hóa thân thành ác quỷ quá dài, nên hắn không có cách nào khôi phục thân thể nhân loại.



"Tử... Tử dạ!"



Mẫn lập tức chạy tới, nâng dậy Tử dạ dậy, nhìn mặt mũi nàng tái nhợt vì mất máu, vội vàng cầm điện thoại gọi 120: "Này này, trung tâm cấp cứu sao? Ah, ta đang ở..."



Bỗng nhiên, nàng thấy được cách đó không xa , một mảnh da dê... mảnh vỡ địa ngục khế ước!



Đó là...



Tức khắc nàng không chút do dự tiến lên, cầm lấy bỏ vào túi mình. Sau đó lại tiếp tục nói: "Ta đang ở, là cầu giang vệ Công ty may Giang Phong."