8/31/2016

Posted by Unknown |

Hỷ phục thình lình xuất hiện trước mặt Mẫn cùng Tử Dạ, chung quanh không có vật gì, nhìn là hiểu ngay!


Điều này làm cho hai người, không dám bước tiếp.


Đây rất có thể tiềm ẩn bẩy rập. Khó có thể khẳng định lại gần bộ hỷ phục sẽ không có phát sinh chuyện đáng sợ gì!


 Không khí như trầm mặc xuống, bỗng nhiên, điện thoại trên người Mẫn bỗng rung lên. Làm Mẫn sợ hãi kêu lên một tiếng ,vội vàng lấy ra điện thoại ra nghe nhưng đầu dây bên kia  truyền đến một âm thanh nghe rất mơ hồ.


"Nghe kỹ, không được mặc hỷ phục. Vô luận như thế nào, đều không được mặc nó vào!"


Điện thoại ngay sau đó bị ngắt kết nối.


Mẫn vẫn cầm điện thoại trên tay, ngây ngốc nhìn dẫy sỗ lạ lẫm của người gọi tới. Là ai gọi ? Nghe thanh âm hẳn là nam nhân, nhưng giống như cố ý dung tay che miệng để không biết chính xác là ai.


Nếu như là nữ , nàng lập tức sẽ nghĩ tới Thâm Vũ. Nhưng lại là nam nhân, người này là ai?


"Ai gọi đến vậy?" Tử Dạ hỏi.


"Là, là nhầm số." Mẫn liền nhét điện thoại vào túi, nhìn về phía bộ hỷ phục đang treo giữa phòng.


Không được mặc nó vào? Ai muốn mặc nó chứ?


Hai người cùng trầm mặc , không nhúc nhích, rốt cục, Tử Dạ bắt đầu hướng tới bộ hỷ phục. Mẫn cũng từ từ bước chân theo
.


Vô luận thế nào, gợi ý mảnh vỡ đã trước mắt mà không thể không tiến tới lấy!


Về phần bẩy rập, tùy xem tình huống rồi nói sau.


Không được mặc nó vào? Chuyện này thật cổ quái.


Càng tiến lại gần hai người bước đi ngày càng chậm ,khi chỉ cách khoảng năm mét. Mẫn và Tử Dạ cảm thấy mỗi bước chân ngày càng nặng nề.


Cự ly càng ngày gần rồi.


Đúng lúc này ,cảm giác trái tim đập càng ngày càng mãnh liệt , dù là Tử Dạ hay Mẫn đều cảm giác trời đất trước mắt tựa hồ biến mất chỉ còn bộ hỷ phục treo trước mắt.



 Manh mối trên bộ hỷ phục…


Hai người như quên tất thẩy mọi việc , nhà trọ, khế ước địa ngục, quỷ…


Tử Dạ và Mẫn như trở nên mê man, vươn tay ra, muốn túm lấy manh mối kia!


 Cự ly ngày một gần,  bỗng nhiên Mẫn túm lấy tay Tử Dạ, ánh mắt trở nên trống rỗng  thân thể như bị thao túng , dùng giọng điệu băng lãnh nói: "manh mối này, là của ta. Là của ta!"


Tử Dạ cũng nhìn về phía nàng, ánh mắt của nàng hoàn toàn không có tức giận, chứng kiến Mẫn ngăn cản chính mình , hai mắt lộ ra một tia hung quang.


Hai người, không phải là vì mảnh vỡ khế ước, mà vì sự sống bản thân bắt đầu tranh đoạt!


"Là của ta... Là của ta..."


Mẫn cảm giác thế giới không hề tồn tại , thậm chí Thâm Vũ cũng bị nàng lãng quên. Trước mắt  nàng, chỉ còn lại sắc đỏ của bộ hỷ phục!


Vô luận như thế nào đều phải mặc nó vào, …mặc nó vào!


Ai muốn cùng nàng tranh đoạt đều phải bước qua xác nàng! Bất luận là ai! Thậm chí những lời cảnh cáo của Lý Ẩn cũng bị nàng quên sạch sẽ.


Nàng hét lớn một tiếng, gắt gao kéo tay Tử Dạ , tay kia hướng tới bộ hỷ phục ! Mà Tử Dạ cũng nâng cao đùi phải, dùng tay hung hăng đánh trúng bụng của Mẫn , làm nàng thống khổ té trên mặt đất. Tử Dạ liền giơ tay kia kéo mạnh bộ hỷ phục nhưng dùng lực hơi mạnh nên nàng cũng ngã nhào xuống. Mẫn như một con sư tử cái nhào về phía Tử Dạ , đẩy nàng nằm trên mặt đất, hai tay bóp chặt cổ của Tử Dạ.


"Chết đi, chết đi! Cái này là của ta, không ai được phép mang nó đi!"


Tử Dạ hô hấp ngày càng khó khăn , cái cổ ngày càng bị thít chặt . Mẫn, thật sự muốn giết chết nàng!


Tử Dạ bỗng đưa tay bắt lấy tay của Mẫn kéo ra nhưng bất luận thế não Mẫn vẫn không chịu buông tay . Cuối cùng Tử Dạ giơ tay cào mạnh lên mặt Mẫn ! Rất nhanh trên mặt Mẫn đã chảy máu!

 Dù máu tươi chảy xuống không ngừng, nhưng Mẫn như trước không ngừng dùng sức gắt gao không buông. Tử Dạ giẫy dụa hai chân nhưng vẫn bị Mẫn đè nặng trên người không thể nhúc nhích.


Tử Dạ vươn tay sang bên cạnh tìm kiếm coi có vật gì để làm vũ khí, cuối cùng nàng túm được chiếc móc áo của bộ hỷ phục. Cầm cái móc áo giơ cao gõ mạnh một phát xuống trán của Mẫn


Mẫn rốt cục cũng buông lỏng tay , Tử Dạ giẫy giụa thoát khỏi Mẫn lăn qua một bên không ngừng ho khan.


Đúng lúc này, Mẫn mặc cái trán đổ máu, bò tới hướng bộ hỷ phục kéo mạnh lại , bất ngờ rơi ra một mảnh da dê!


Mảnh vỡ khế ước dịa ngục!


Thế nhưng Mẫn và Tử Dạ không phát hiện ra điểm kỳ lạ trên tấm da dê , Tử Dạ vụt đứng lên dù vẫn ho khan nhưng mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào thứ trên tay Mẫn , cầm lấy móc áo , nàng liền hướng tới phía Mẫn vụt mạnh!


Mẫn lập tức né được, tay phải cầm chặt mảnh vỡ ,  sau đó tay trái túm được một đầu của cái móc áo , giật mạng rồi lập tức hướng trán Tử Dạ đánh mạnh. Tử Dạ bị một đòn đánh trúng , lảo đảo té trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.


"Là của ta rồi... Là của ta rồi..."


Mẫn giờ phút này, chỉ chú ý tới mảnh da dê. Nàng lập tức túm chặt mảnh da, duỗi tay cất mảnh da dê vào phía trong tay áo, chạy ra khỏi  phòng , lao ra bên ngoài ...


Cùng lúc đó, tại xưởng sản xuất , Thẩm Tử Lăng cùng kim Đức Lợi hai người vẫn chăm chú tìm kiếm mảnh vỡ mà căn bản không biết chuyện xẩy ra ở nơi khác.


Nói là xưởng sản xuất, nhưng  cơ hồ không có máy móc hay dây chuyền sản xuất . Chỉ còn lại một ít những linh kiện đã rất cũ kỷ, bên trong cũng hỏng hết rồi. Tuy có một ít quần áo thành phẩm nhưng chủ yếu là không tìm ra manh mối.


"Không biết Doanh tiểu thư cùng Mẫn tiểu thư bên kia thế nào." Kim Đức Lợi lôi một cái thùng giấy mà bên trong toàn quần áo cũ : "tìm hoài không thấy. Thẩm Tử Lăng, ngươi bên kia như thế nào rồi?"


"Không có thu hoạch gì." Thẩm Tử Lăng hồi đáp: "Đã lên đến tầng sáu rồi. Không phải bị Mẫn cùng Tử Dạ tìm thấy trước rồi chứ?"


"Được rồi. Ta cho rằng, trước tiên phải trở xuống dưới đã." Kim Đức Lợi ném thùng giấy xuống đất, nói: "Thẩm Tử Lăng, ngươi có cảm giác manh mối kia rất dọa người không? Còn bộ giá y đó  sẽ không phải bị qủy hồn ám vào đó chứ?"


"Ám hồn ? Có khả năng, phụ nữ Trung Quốc cổ đại, địa vị trong xã hội thường rất thấp. Lúc trước Nho Giáo còn có ba đạo nghĩa , trong đó có ' Đạo làm vợ  " nữ tử nhất định nghe theo ... mà... Cuối cùng, tuân thủ tam tòng tứ đức, bị bó chân, không được học hành cũng như không được thi thố quan trường , chỉ bị coi là công cụ duy trì nòi giống , luôn bị hai chữ trinh tiết trói buộc . Rất nhiều người không được làm chủ hôn nhân, thậm chí khi xuất giá cũng còn chưa được thấy dung mạo của phu quân."


"Đúng vậy a," kim Đức Lợi gật đầu nói: " mai mối thời cổ đại , rất có thể ẩn chứa oán khí của rất nhiều nữ tử thời cổ . Nghĩ đến là thấy sợ hãi rồi. Ta nói, mảnh vỡ khế ước lần này dứt khoát tặng cho Doanh Tử Dạ được rồi, đợi đến khi  bảy mảnh vỡ tập hợp toàn bộ rồi tính sau."


"Nếu thật như thế, Doanh Tử Dạ cũng chưa chắc có thể lấy được a. Bất quá lời hăm dọa của Lý Ẩn, là để chúng ta không ai được phép chạm đến nàng . Lý Ẩn đối với nàng, tình cảm quả là thâm sau." Thẩm Tử Lăng nói đến đây, ánh mắt có chút cô đơn: "Năm đó,khi ta đi tòng quân , thật không muốn chia tay bạn gái. Nhưng nàng nói, nhất định sẽ chờ ta, để ta an tâm đi làm nghĩa vụ quân sự. Nhưng khi ta giữ lời hứa quay trở lại, nàng đã là vợ của người khác rồi. Khi đó, ta đối với tình yêu , không còn bất kỳ hi vọng gì nữa rồi. Lời hứa giữa người và người, thật quá mỏng manh rồi. Cái gọi là 'Tình yêu " cũng có thể thay đổi trong chớp mắt. Thế nhưng  không nghĩ tới, sẽ có người vì tình yêu chân chính, không tiếc hi sinh bản thân mình."


"Nói đến đây, Kha Ngân Dạ kỳ thật làm được tốt hơn." Kim Đức Lợi bỗng nhiên nói: "Ngươi mới gia nhập nhà trọ thời gian không lâu, khả năng không biết a? Ta nghe những hộ gia đình  khác nói, Kha Ngân Dạ, là tự nguyện tiến vào nhà trọ đấy."


"Ah?" Thẩm Tử Lăng lập tức trợn trừng hai mắt , hắn không thể tin lời nói của Kim Đức Lợi, hỏi: "Không thể nào? Nếu đã biết rõ một nơi đáng sợ như vậy, mà còn tự nguyện tiến vào? Hắn muốn tự sát sao?"


"Bởi vì quan hệ của bọn Kha Ngân Vũ. Không hẳn chỉ là  tình huynh muội, Kha Ngân Vũ là được Kha Ngân Dạ nhận làm em nuôi, mà sau khi Kha Ngân Vũ tiến vào nhà trọ này , Kha Ngân Dạ cũng tiến vào theo. Bởi vì hai người không có chung huyết thống, cho nên hắn làm bất cứ việc gì cũng vì Ngân Dạ ah .Một tình yêu rất cảm động ? Hơn nữa, hắn là yêu đơn phương 'Muội muội' .


Tim Thẩm tử Lăng cảm giác chấn động rất lớn, trên thế gian này vẫn có tình  thâm đến tận đáy lòng của nam nhân? Vì yêu tình, có thể đánh cược sinh mạng bản thân? Phải biết rằng, nhà trọ này không đáng sợ bởi cái chết, mà ở chỗ người có thể chết nhưng cũng có thể sẽ không chết. Đấu tranh cho mạng sống đây mới là màn tra tấn dã man nhất đấy!


Bất luận vì một người mà có thể tự nguyện tiến vào nhà trọ?


Tình yêu? Tình yêu có vĩ đại cũng không đến ngần này à? nam nhân Kha Ngân Dạ kia, hắn là đang suy nghĩ cái gì? Chẳng lẽ hắn không bình thường ?


Cái này căn bản là tự sát! Không, chính là tự làm khổ bản thân!


Bất quá, những chuyện này cũng không liên quan đến Thẩm Tử Lăng . Có lẽ, trên thế giới này thật sự có người xem tình yêu chính là sinh mệnh của mình, liều hết mọi thứ để bảo vệ . Chỉ là, loại cảm xúc này cách mình quá xa rồi.


Tìm hết mọi thứ xung quanh nhưng không có bất kỳ manh mối gì .


Lúc này, Thẩm tử Lăng vô tình chú ý tới cửa sổ đối diện với nhà kho . Hắn bỗng nghĩ: nếu dùng kính viễn vọng xem một cái, có thể thấy cái gì hay không?


Hắn mở ba lô lấy kính viễn vọng ra, hướng cửa sổ, nhìn nhìn. Có thể thấy Doanh Tử Dạ cùng Mẫn không?


Lúc này đối diện cửa sổ cao ốc chỉ là một mảnh hắc ám, cái gì cũng thấy không rõ lắm.


Quả nhiên không thể thấy gì ah.


Đúng lúc hắn ý định bỏ ống nhòm xuống  , liền thấy một thân ảnh mang sắc đỏ xuất hiện ở cửa sổ tòa nhà đối diện !


Thẩm tử Lăng thất kinh, vội vàng nhìn sang.


Thân ảnh mang sắc đỏ, thoạt nhìn, chính xác là một người mặc đồ mầu đỏ . Người nọ quay lưng về phía cửa sổ, với một đầu tóc dài. Mà nhìn kỹ quần áo mang mầu đỏ đấy chính...


Chính là hỷ phục ah !


Còn không đợi Thẩm Tử Lăng kịp phản ứng, người kia bỗng quay đầu lại!


Người nọ, không, đó là người sao?


Một vết xước dài hẹp ở gần trên đầu, trên mặt có cả ngàn vết cào cấu , con mắt ngập tràn băng lãnh cùng oán độc, gương mặt bên trái bị tóc dài hoàn toàn che khuất, miệng đã rách toang , gắt gao nhìn chằm chằm qua cửa sổ!


Thẩm tử lăng sợ tới mức lùi lại, ném cả kính viễn vọng!


Khuôn mặt kia , không sai , bên gương mặt chưa bị che khuất chính xác là Mẫn

Mẫn, đang mặc hỷ phục trên người!


"Này, kim Đức Lợi, chạy mau!" Thẩm Tử Lăng hô to: "Quỷ, cao ốc đối diện xuất hiện quỷ rồi! Chạy mau ah!"


Kim Đức Lợi nghe nói như thế thần sắc lập tức hoảng sợ, lập tức hướng phía cửa sổ tòa nhà đối diện nhìn kỹ, nhưng chỉ thấy một mảnh hắc ám, ngoài ra không thấy bất kỳ thứ gì.


"Quỷ? Ngươi không nhìn lầm chứ?"


"Tuyệt đối chính xác! Là Mẫn, Mẫn đang mặc hỷ phục, nàng, nàng biến thành quỷ rồi!"


Lúc này, Tinh Thần về tới nhà trọ . Tay của hắn, như trước vẫn nắm chặt điện thoại.


"Người kia, rốt cuộc là ai ? Dù thế nào, ta đã gọi điện thoại cho mẫn bảo nàng đừng mặc bộ hỷ phục đó rồi . Dùng điện thoại công cộng gọi tới, lại dùng khăn tay che miệng , có lẽ nàng không biết ta là ai. Người phát tin này cùng với người viết ra cái tờ giấy kia có thể chính là một người. Như vậy là một trong những hộ gia đình sao?"


 Màn hình điện thoại di động tay hắn trên bây giờ , là một bức họa.


Một bức vẽ rất trừu tượng . Đó là một người mặc giá y thêu uyên ương , đầu hơi cúi thấp,  chính xác là nữ nhân. Khuôn mặt người này rất đáng sợ , mặt mũi đều là máu me và gân guốc , tóc che mất gương mặt bên trái, miệng đã rách toạc , hay tay giơ lên , như muốn bổ nhào đến người khác.


Bức họa  được vẽ rất chân thực, thoạt nhìn thật đúng là rất dọa người.


"Sẽ không... Thật sự không thể ..."


Tử Dạ dụi dụi con mắt, nàng chống thân thể ngồi dậy. Phản ứng đầu tiên là giơ đồng hồ huỳnh quang tới trước mặt xem thời gian, trời vừa  mới rạng sáng.


Thời gian trôi qua lâu như vậy rồi hả?


May mắn lúc này không có quỷ xuất hiện, nếu không...


Vừa rồi, nàng chỉ cảm thấy khi gần tiếp cận đến bộ giá y , trí nhớ liền trở nên rất mông lung . Mà giờ trước mắt chỉ có một cái móc áo trên mặt đất . Và một mảnh da dê , nằm trên mắt đất cách nàng không xa !


Là mảnh vỡ khế ước địa ngục!


Tử Dạ lập tức đứng phắt lên, nhặt mảnh vỡ, nhét sâu vào bên trong túi. Nếu như, có thể sống sót rời đi , như vậy nàng cùng Lý Ẩn đã có hai mảnh vỡ khế ước địa ngục rồi!


Trong khoảng thời gian nàng hôn mê , rốt cục đã xảy ra chuyện gì đây ?


Bỗng  điện thoại di động của nàng run lên .Tử Dạ lấy điện thoại ra xem , là Thẩm Tử Lăng gọi tới .


Mở điện thoại Thẩm Tử Lăng lập tức nói: "Doanh tiểu thư ? Mẫn, Mẫn tiểu thư nàng, nàng đã biến thành quỷ rồi!"


"Cái gì?"


"Nàng đã mặc  bộ giá y kia rồi, đúng không?"


Lúc này trí nhớ của Tử Dạ bắt đầu nhớ lại những chuyện phát sinh trước đó!


Không biết vì cái gì nhưng giống như bộ giá y kia có ma lực cổ quái muốn người khác mặc nó vào, khi có được nó, lý trí dường như mất đi , như muốn giết chết tất cả những người ngăn cản mình .


Tử Dạ cảm giác lúc ấy nàng và Mẫn mê muội giống nhau. Hiện tại vẫn không cách nào lý giải được, tại sao khi đó lại như vậy.


"Các ngươi bây giờ đang ở ở đâu?"


"Trong tầng ngầm của  nhà xưởng Số 3 . Chúng tôi đã chất chướng vật ngại tại lối đi , thế nhưng mà cứ tiếp tục như vậy..."


"Đừng đứng tại một chỗ rất nguy hiểm đấy! nhanh chóng di chuyển đi nơi khác mau!"


"Nhưng mà đi ra ngoài  bây giờ rất có thể sẽ gặp được..."


Tử Dạ lo lắng nói: " tóm lại ở tại nơi đó cũng rất nguy hiểm,..."


Hoàn toàn chính xác, bây giờ tại Công ty may Giang Phong, không có bất cứ một nơi nào là an toàn .


Mẫn biến thành quỷ?


"Ngươi nói nàng mặc giá y vào người ?"


"Ân, ta dùng kính viễn vọng nhìn thấy . Sau đó ta cùng kim Đức lập tức chạy trốn, chạy một hồi rốt cục chạy đến tầng hầm dưới đất này . Ta cũng biết dừng lại ở  đây rất không an toàn, thế nhưng mà... Thế nhưng mà..."


Manh mối của sinh lộ xuất hiện rồi sao?


Mặc vào giá y vào người... liền biến thành quỷ...


Mẫn biến thành một com quỷ?


Bộ giá y kia có thể là một vật có âm khí tà ác bám vào, sau khi Mẫn mặc vào liền bị ác linh kí sinh sao? Cái này rất có thể. Tiểu thuyết khủng bố, những chuyện như này cũng không hiếm thấy.


Nếu như vừa rồi, người cướp được manh mối kia chính là mình, như vậy người biến thành quỷ … rất có thể là mình rồi!


"Nghe kỹ, các ngươi hãy rời khỏi tầng hầm nhanh lên. Nếu như quỷ xuất hiện ở đó, các ngươi căn bản không còn nơi nào để chạy trốn.  Ra đến bên ngoài, có thể trốn tạm vào một góc nào đó . Giờ nói sau các ngươi đi nhanh lên, ta lập tức đuổi tới nhà xưởng số 3 đây."


Tử Dạ cúp máy.


Hiện giờ  quỷ có thể xuất hiện khắp nơi xung quanh nàng .Manh mối của  sinh lộ rất có thể đã xuất hiện, nói cách khác bây giờ cái chết có thể đến với nàng bất cứ lúc nào.


  Manh mối sinh lộ sẽ là cái gì đây? Phá hủy bộ hỷ phục kia ư ? Trước mắt Mẫn  hoàn toàn biến thành quỷ rồi sao? Hay có thể vẫn còn tạm giữ được ý thức và trí nhớ ?


Tư Dạ nhấn  số điện thoại của Lý Ẩn.


Giờ phút này, tại phòng 404, Lý Ẩn đang ngồi nhìn điện thoại trên bàn trà, tiếng chuông reo bỗng nhiên vang lên









Posted by Unknown |
Chương 4: dự cảm bất tường 

Đi đến cuối cầu Giang Vệ, Tử Dạ tuy không biểu lộ rõ ràng nhưng tay của nàng đã bắt đầu không ngừng run. Bắt đầu nhớ tới Lý Ẩn , người luôn hiện hữu ở trong đầu nàng.


"Doanh tiểu thư, "  Kim Đức Lợi đầu bóng keo bỗng nhiên nói, "Ngươi có đối sách gì sao? Ngươi đã sống quá ba lượt huyết tự ,hơn nữa, lần huyết tự thứ nhất độ khó tương đương như lần huyết tự thứ sáu mà."


Sự tình khi đó, Tử Dạ vẫn cảm thấy như vừa hôm qua . Rõ ràng bởi vì năm 2011 là Ma Vương huyết tự  mà chỉ năm mươi năm mới xảy ra một lần, nhà trọ không hề nói trước độ khó, tựa hồ muốn tuyển chọn ra những hộ gia đình ưu tú. Không chỉ có như thế, lượng người tiến nhập nhà trọ cũng gia tăng , tựa hồ cũng là vì mục đích này.


Sau này, người chấp hành huyết tự, thường không để ý đến  trình tự khó dễ ,nhưng là, căn cứ vào quan sát, thì độ khó tùy thuộc vào lượng người tham gia chấp hành huyết tự. Nói cách khác, huyết tự lần này, trên thực tế hẳn là độ khó như lần huyết tự thứ tư.


Tại nhà trọ , sống qua bốn lần huyết tự số lượng phi thường ít ỏi, mà sống qua năm lần , tỷ như Hạ Uyên thường được các hộ gia đình nể phục, kinh trọng . Có thể sống quá ba lượt , đã  không dễ dàng. Đây cũng bởi vì càng về phía sau, sinh lộ càng không dễ bị phát giác, hoặc nguyên nhân là điều kiện tìm ra sinh lộ cũng khó khăn hơn nhiều. Lý Ẩn cùng Ngân Dạ, lúc trước có thể sống qua lần huyết tự thứ tư, chủ yếu cũng do vận khí may mắn.


Mà Thẩm Tử Lăng, kim Đức Lợi cùng Mẫn, muốn sống sót tại lần huyết tự thứ tư, chỉ sợ rất khó khăn. Kim Đức Lợi thoạt nhìn cũng là khẩn trương không thôi, chân cũng bắt đầu run rẩy . Mà  Thẩm Tử Lăng biểu hiện lạnh lùng  nhưng trán cũng không ngừng chảy ra mồ hôi lạnh. Khoa trương nhất chính là Mẫn, nàng bước đi căn bản như là thong thả khoan thai , nhưng bất luận thế nào cũng không dám tiếp đi lên cây cầu lớn đối diện.


"Các ngươi nhớ kỹ một việc. Quỷ sẽ không để lộ sơ hở của sinh lộ trừ khi việc giết người bắt đầu, " Tử Dạ nói : "Nói cách khác tạm thời chúng ta vẫn là 'An toàn' đấy. Nếu như quỷ ngay lập tức giết người, chỉ có một khả năng. Chính là nhắc nhở sinh lộ được giấu ở huyết tự. Bất quá trước mắt ta cảm giác sơ hở của sinh lộ chưa được rõ ràng ."


Mẫn lấy điện thoại di động ra, tìm số di động của Thâm Vũ. Thâm Vũ đã đem số của nàng xóa đi nên căn bản liên lạc không được . Mẫn thật sự rất hy vọng có thể  gọi được cho Thâm Vũ, chỉ cần có thể làm cho nàng vẽ ra nguy cơ của huyết tự, cho dù nàng có hướng Thâm Vũ quỳ gối dập đầu cũng được.


Mẫn phát hiện một việc.


Thời điểm khi nàng nhận được bức tranh , đó là cảm giác từ khi chào đời đến giờ nàng mới có , hạ sinh Thâm Vũ, là một quyết định chính xác. Trước kia, nàng chưa từng cho rằng sinh hạ Thâm Vũ đúng.


Van cầu ngươi... Thâm Vũ, hãy gọi cho ta...


Nàng thật sự rất muốn sống sót ah!


Chỉ cần có thể sống sót, nàng sẽ yêu thương Thâm Vũ, nàng sẽ quên đi tất cả sự sỉ nhục, quên dòng máu ác ma đang chảy trong người nàng, vì Thâm Vũ nàng có thể từ bỏ tất cả.


Nhưng mà Thâm Vũ một lần cũng không có gọi cho nàng.


 Tới phía đối diện cầu lớn . Công ty may Giang Phong đã càng ngày càng gần rồi.


Mở bản đồ, Tử Dạ ngậm chuôi cây đèn pin trong miệng, chiếu chiếu, quay đầu lại nói: "Cửa số 6 đi hướng bên trái. Chỗ kia rất thích hợp để tiến vào nhà xưởng, bởi vì khoảng cách với nhà kho rất gần."


Bàn bạc kỹ . Đến lúc đó, Tử Dạ cùng Mẫn một tổ, Thẩm Tử Lăng cùng Kim Đức Lợi một tổ. Một tổ đi phía nhà kho,  một tổ hướng xưởng sản xuất.


Đi thêm một đoạn đường, rốt cục, kiến trúc của công ty may đã hiện ra trước mắt . Dọc theo một đoạn đường mòn, xuất hiện một cái cửa sắt siêu vẹo. Treo trên vách là biển hiệu: " Công ty may Giang Phong " .


"Đã đến." Tử Dạ cất bản đồ trong ba lô, nhìn đồng hồ,khoảng chừng mười phút đồng hồ nữa là 0h.


"Có hai phút để tiến vào." Tử Dạ quay đầu nói: "Hai người các ngươi, nhớ giữ liên lạc."


Chỉ có bốn người, nhưng bị chia làm hai đội . Nhưng cũng chẳng thể khác được , dù sao mảnh vỡ khế ước địa ngục, giá trị thật làm ai cũng phát thèm . Nhưng thực tế hoàn toàn không cướp được.


Cuối cùng tất cả tiến vào Công ty may Giang Phong!


Nhà máy có vài toà cao ốc, đã gần ngay trước mắt. Bởi vì sợ hãi quỷ tới , không ai dám mở đèn pin ra, mà tìm đường trong bóng tối.


Thẩm Tử Lăng không ngừng quan sát động tĩnh bốn phía, dựng đứng lỗ tai, mà kim Đức Lợi đi theo sau Thẩm Tử Lăng.


Tòa nhà kho sắp hiện ra trước mắt.


Nhưng Tử Dạ có một cảm giác mãnh liệt , tim đập nhanh , đó là một loại cảm giác cô chưa từng cảm nhận . Cảm giác này, so sánh với khi thấy kính Quỷ hồn ở cư xá Ninh Phong, còn mãnh liệt hơn mấy lần!


Trong không khí, phảng phất tản ra một loại âm khí tà ác, trải rộng lấy từng hẻm nhỏ trong công xưởng ! Tử Dạ thậm chí cảm giác hô hấp cũng bắt đầu khó khăn .


Lần này huyết tự, nàng có dự cảm rất bất thường!


"Như vậy, chúng ta đi tới cái xưởng kia rồi."


Thẩm Tử Lăng cùng kim Đức Lợi đi về phía sau , Tử Dạ nhìn theo thân ảnh hai người biến mất trong đêm tối , lại nhìn về hướng  nhà kho cách đó không xa. Trong đêm tối, đâu đâu cũng phảng phất  hình ảnh một con ác quỷ!


"Mẫn, " Tử Dạ nói với Mẫn bên cạnh : " theo sát lấy ta."


Đi đến phía nhà kho , càng tới gần càng cảm nhận được trái tim đập thình thịch rõ ràng. Kỳ thật cảm giác này , không chỉ Tử Dạ mà Mẫn cũng vậy.


Cửa lớn của nhà kho đã gần trong gang tấc rồi. Nhưng nhìn  như miệng của một con quái thú , có thể một miếng cắn nuốt hai người . Mẫn giờ phút này dính sát lấy Tử Dạ , nàng thậm chí có cảm giác gần như tuyệt vọng.


Rõ ràng,  quỷ còn chưa xuất hiện mà đã như vậy rồi!


"Chúng ta... Chúng ta nhất định phải đi vào sao? Không muốn a, hay là rời đi." Mẫn như cầu khẩn đối (với) Tử Dạ nói: "Dù có vào được, chúng ta..."


" Trong phạm vi cái công xưởng này, không có nơi nào an toàn." Tử Dạ cố nén nội tâm bất an nói: " đi nhiều một chút, thì có khả năng phát hiện gợi ý của sinh lộ. Nếu không, sống cũng không nổi."


"Sinh lộ, nhất định có thể tìm được sinh lộ sao? Doanh tiểu thư, ngươi nhất định có thể tìm được sinh lộ sao?"


Trong khi nói chuyện, hai người đã tới cửa lớn.Phía bên trong rất tối , cơ hồ đưa tay cũng không thấy được năm ngón, chỉ có thể trông thấy hình dạng chung chung.


Bất quá, chỗ cầu thang rất gần, có thể thấy được.


Hai người dần dần hướng đi tới nơi đó. Trong nhà kho rộng lớn không gian vô cùng u ám, tịch liêu , tinh thần của Mẫn đã sắp hỏng mất rồi.


Nàng cảm giác được trên tầng kia có một thứ vô cùng tà ác đang đợi hai người. Nhưng nàng cũng không dám rời Tử Dạ , dù sao Tử Dạ đã sống qua ba lượt huyết tự, nàng tin cậy ở nàng rất nhiều.


Nước mắt bắt đầu rơi.


Vì cái gì khi đó đối xử với Thâm Vũ như vậy, giờ kiếm đâu ra người viện trợ đây?


Tiến vào nhà trọ, chính là báo ứng sao?


"Mẫn, Mẫn... Ngươi trở về, trở về ak..."


Không muốn nghe thanh âm của nàng, không muốn xem bộ dáng của nàng,từ lông mi, con mắt, cái mũi, miệng cực giống ác ma , luôn luôn giày vò chính nàng.


Thực hi vọng nàng biến mất ,thực hi vọng sẽ không gặp lại nàng nữa.


Khi chạy khỏi cô nhi viện , nàng chạy trên đường cái mà ko biết sẽ đến nơi nào , chạy vào  khu nhà trọ lạ lẫm , chạy vào hẻm nhỏ chết tiệt , sau đó, đã trở thành hộ gia đình trong nhà trọ.


Thế gian này quả nhiên có báo ứng sao?


Là Thâm Vũ dầy vò nàng , còn nàng cũng dầy vò Thâm Vũ?


Nước mắt không ngừng rơi, hai chân nàng đều đi không được rồi. Lúc này Tử Dạ phải đỡ nàng.


"Kiên cường một chút."


Mẫn hơi hơi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tử Dạ.


Trong bóng tối, thấy không rõ nét mặt của nàng.


"Ta sẽ nghĩ biện pháp để chúng ta sống sót . Cho nên, kiên cường một chút."


Tử Dạ rất ít an ủi người khác mà nói, giờ phút này nàng lại an ủi Mẫn .


Nàng cũng cảm động lây. Trở thành hộ gia đình trong nhà trọ, là một loại thống khổ bi ai, không thoát khỏi sinh tử, như là con sâu bị lũ kiến đùa bỡn. Quá nhiều, quá nhiều người đã chết rồi.


Hạ Uyên, Odakiri Yukiko, Âu Dương Tinh, Đường Lan Huyễn, Dương Lâm, Lâm Linh...


Những người này, đều cố nắm giữ lấy sự sống , sau khi tiếp nhập nhà trọ, đều một mực liều mạng tìm ra con đường sống cũng như không tuyệt vọng hoàn toàn, , hy vọng có thể sống đến lần huyết tự thứ mười, rời khỏi nhà trọ.


Sự cố gắng của họ , trở thành kinh nghiệm cho các hộ gia đình về sau,  là phương hướng tìm kiếm sự sống trong bóng đêm của mọi người.


Không sự lựa chọn, chỉ có liều chết mới tìm ra con đường ly khai khỏi nhà trọ!


"Chúng ta không có lựa chọn khác. Là căm hận, là sợ hãi, là tuyệt vọng, sự thật vẫn là không khác đi ." Tử Dạ tiếp tục nói với Mẫn : "Muốn sống sót, chỉ có tiếp tục cố gắng."


Sau đó nàng hướng thang lầu đi tới.


Mẫn, cũng máy móc đi theo.


Tim vẫn đập rất nhanh nhưng như lời Tử Dạ , không có sự lựa chọn. Không có sự lựa chọn!


Không có ai nguyện ý mà trở thành hộ gia đình ở đây. Khi đã tiến nhập thì không cách nào ly khai được . Chỉ có sống qua mười lần huyết tự, hoặc là lấy được khế ước địa ngục, mới có thể sóng sót trở về.


Mẫn,  sau lần tự sát, nhưng vẫn sống sót. Cảm giác cuộc sống không còn tia hi vọng . Cho nên, khi được Tinh Thần cứu mới tức giận, đây cũng là một loại thống khổ bi ai.


Trên tầng thứ hai trong kho hàng cơ bản không có vật gì. Bởi vì phải tìm manh mối cho nên nhất định mở đèn pin. Giờ phút này hai người cũng không còn cách nào khác.


Mẫn vẫn trốn ở sau lưng Tử Dạ , chỉ sợ đèn pin chiếu vào một hình ảnh gì đó rất khủng bố.


Manh mối của sinh lộ chưa được phát hiện , quỷ sẽ không giết người, nếu thật là như thế thì tốt rồi. Nhưng dấu hiệu tìm kiếm sinh lộ rất mờ mịt càng về sau càng khó tìm.


Nên làm cái gì bây giờ?


Nếu tìm được manh mối của mảnh vỡ khế ước địa ngục, cũng đâu thể cướp đoạt với Tử Dạ?


Hai người tiếp tục đi về hướng cầu thang .


Hướng lên lầu ba, tim đập lại càng ngày càng nhanh.


Tử Dạ thậm chí cảm giác đi về phía trước , đã có chút khó khăn rồi.


Gần cửa lớn trong nhà kho , chỉ có một ít thùng giấy trống không. Mặc dù như thế, Tử Dạ vẫn  lật xem từng cái, muốn tìm kiếm y phục xuất giá .


Đồng thời, nàng cũng chú ý bốn phía, xem có cái gì có thể sẽ là manh mối của sinh lộ .


Tuy rằng tim đập rất mãnh liệt, nhưng vẫn chưa có tung tích quỷ xuất hiện, ngược lại như đòn  tra tấn dã man. Mẫn không ngừng ôm đầu , đảo nguyên một đám thùng giấy, đều không manh mối gì.


Kỳ thật, mảnh vỡ khế ước tuy rất trọng yếu, nhưng giờ phút này điều nàng nghĩ đến là sống sót.


"Trong nhà kho không có gì, đi lên trên tiếp a."


Mẫn gật gật đầu, quay đầu lại nhìn hướng Tử Dạ , thời điểm nàng chiếu đèn pin tới phát hiện, Tử Dạ đang tập trung suy nghĩ , nàng chú ý quan sát tất cả dấu vết để lại ở bốn phía.


Chỉ có sống sót...


Đây là lựa chọn duy nhất.


Duy nhất đấy...


Lại đi về hướng cầu thang. Thân thể Mẫn, càng dính chặt lấy Tử Dạ.


"Doanh tiểu thư... Ngươi có tìm ra đầu mối gì sao? manh mối Sinh lộ?"


"Trước mắt ta còn chưa có bất kỳ đầu mối nào." Tử Dạ lắc đầu, nói: "Có thể trên tầng thượng có chút gì đó."


"Nếu như, nếu như quỷ đột nhiên xuất hiện, chúng ta đây..."


"Chỉ có chạy, không có biện pháp khác."


Đúng vậy a. Chỉ có thể chạy mà thôi.


Thế nhưng có thể chạy thoát sao? Thâm Vũ, mình còn có thể nhìn thấy Thâm Vũ sao?


Có lẽ, vĩnh viễn cũng không thấy được nàng.


Đối (với) cuộc đời của mình mà nói, Thâm Vũ được xem là cái gì đây?


Lúc này, đã đến tầng thứ tư.


Lại lần nữa mở đèn pin ,cửa nhà kho thình lình xuất hiện tại trước mắt.


Đi vào xem xét, căn phòng rất lớn . Nhưng cơ hồ cũng không có vật gì khác.


Ở giữa nhà kho , chiếu đèn pin qua...



Thình lình, một kiện hỷ phục màu đỏ chót của xuất hiện trước mắt hai người!
Posted by Unknown |

Chương 3: thần bí điện báo


Biện Tinh Thần giờ phút này đang ở biệt thự cùng ca ca Tinh Viêm.


"Ngươi  nói trong câu lạc bộ xuất hiện một hội viên ẩn danh?" Đang ngồi trong thư phòng, nhấp một ngụm cà phê, Biện Tinh Viêm nhìn đệ đệ trước mắt, mặt mũi tràn đầy lo lắng hỏi: "người kia có thể biết được nhiệm vụ mà nhân viên quản lý giao cho?"


"Đúng. Ca ca, ngươi có biết biện pháp nào..."


"Ngươi gia nhập cái câu lạc bộ gì vậy, nghe rất thú vị." Tinh Viêm đặt chén cà phê xuống, nói: " Ngươi ngày mai sẽ trở về sao? Ở lại đây thời gian cũng không lâu lắm, nếu có thời gian không bằng mang ra đi xem khu vực ngươi đang sống."


Tinh thần vội vàng khoát tay: "Không, không cần, cái đó cũng không trọng yếu."



Nếu như mang ca ca tới đó mà nói... Có lẽ, để ca ca cũng trở thành một hộ gia đình. Như vậy, nội tâm của mình cũng cảm thấy công bằng hơn, bởi vì ca ca cũng giống như mình, sẽ phải đối diện với vô vàn khủng bố. Mặc dù hắn thiên tư thông minh, không dưới Lý Ẩn, Kha Ngân dạ hai người này, nhưng có thể sống qua được mấy lần huyết tự đây?


Cái ý nghĩ độc ác này không ngừng chiếm giữ trong đầu hắn.


Lúc này, điện thoại của hắn đặt trên bàn reo vang.


Là một dãy số lạ lẫm, Tinh thần nhận cuộc gọi, đặt vào bên tai hỏi: "Này, vị nào?"


"Biện Tinh Thần sao?"


Cảm giác như cái ống nghe bên kia bị bịt lại, muốn tận lực cải biến âm thanh, mà thanh âm kia còn không có chút thiện ý nào.


"Là ta, ngươi là ai?"


"Bên cạnh ngươi có người hay không?"


"Ân, có."


"Tìm một chỗ yên tĩnh, ta muốn nói với ngươi một chuyện trọng yếu. Quan hệ tới... Sinh tử tồn vong của ngươi."


Câu nói không khỏi làm Tinh thần nổi hết da gà. Hắn đứng người lên, ra khỏi phòng, đi vòng qua một cái hành lang rồi tiến vào một căn phòng không có người, sau khi khóa cửa lại hắn mới nhỏ giọng hỏi: "Ngươi... Có chuyện gì?"


"Xác nhận bên người không có ai chứ?"


"Đúng, xác nhận."


"Rất tốt." thanh âm bất thiện tiếp tục nói: "Chuyện kế tiếp rất đơn giản, ngươi muốn sống sót chứ?"


Nghe được câu hỏi này, nội tâm Tinh thần nhảy dựng, lập tức hỏi: "Này, ngươi, ngươi là ai? Tại sao lại biết rõ..."


"Thế nhưng, ngươi cho rằng cứ tiếp tục như vậy ngươi có thể sống được bao lâu?"


Tinh thần cảm giác toàn thân băng lãnh, hắn sờ cái mũi, hỏi: "Ngươi, ngươi là ai? Một người nào đó trong nhà trọ sao? hay là..."


"Ngay từ lúc ban đầu, ánh mắt của các ngươi đã bị đổi hết rồi."


Nghe thế, làm Tinh thần đột nhiên cả kinh.


"Tóm lại, chúng ta làm một cuộc giao dịch."


"Giao dịch?"


"Ta nghĩ ngươi không có khả năng nói ra sự hiện hữu của ta cho bất kỳ ai khác? Giao dịch rất đơn giản. Tương lai, ta có thể cung cấp cho người đồ vật ngươi ngày đêm mong muốn. Nhưng , ngươi có thể báo đáp cho ta cái gì đây?"


"Ngươi, rốt cục ngươi là người hay quỷ?" Tinh thần đang suy nghĩ có nên hay không trở về nhà trọ, cái thanh âm này tựa hồ có chút quỷ dị!


"Trong mắt của ta, người so với quỷ lại càng khiến cho người ta sợ hãi, càng thêm buồn nôn. Nghe cho kỹ, ta hiện tại sẽ tặng ngươi một tin tình báo miễn phí. Đợi lát nữa ta sẽ gửi tin nhắn cho ngươi, ngày mai ta sẽ liên hệ lại. Nếu như ngươi có ý muốn cùng ta giao dịch, lúc đó ta sẽ nói thù lao cho ngươi."


Sau đó, điện thoại liền dập máy.


Tinh thần nắm chặt điện thoại trong tay, giờ phút này cảm giác rất bất an. Chỉ chốc lát, hắn nhận được tin nhắn mới, lập tức mở ra.


Nhìn nội dung tin nhắn, Tinh thần rơi vào trầm tư.


Tàu điện ngầm vẫn tiếp tục lao đi.


Tử dạ nhớ lại lúc vừa rồi chia tay với Lý ẩn, cảm giác trong tay còn lưu lại nhiệt độ cơ thể hắn.


Mẫn ngồi bên cạnh Tử dạ, nàng không ngừng liếc mắt nhìn nữ nhân này, trong nội tâm không khỏi cảm khái, ở một nơi khủng bố như nhà trọ nàng còn thu được một tình yêu chân tâm, vĩ đại như vậy.


Cũng coi như là một chuyện may mắn!


"Nghe kỹ, " Tử dạ bỗng nhiên mở miệng nói chuyện: "Nhà máy công ty may Giang Phong rất lớn, mục tiêu trọng điểm của chúng ta, tập trung ở kho hàng tồn, và xưởng chế y phục. Hai địa phương này trình độ rất cao có thể tìm được kiện giá y kia. Bất quá, hiện tại có một vấn đề, các ngươi cũng nên biết a?"


Ba người khác, đều nhìn chăm chú lên gương mặt Tử dạ. Ai cũng biết nàng có trí tuệ không thua gì Lý ẩn hay huynh muội họ Kha, mỗi một câu nói của nàng không dám không nghe.


"Sau khi cúng ta tìm được bộ giá y, khẳng định ai trong chúng ta cũng nghĩ muốn cầm được mảnh vỡ?"

 Đúng vậy, ai mà chẳng không nghĩ thế! Mỗi người đều hy vọng có thể vụng trộm cầm được mảnh vỡ mà không ai biết mới là tốt nhất.



"Nếu như bốn người chúng ta tụ tập cùng một chỗ tìm cái giá y kia, một khi tìm được, không khỏi phát sinh tranh đoạt. Dù sao khi chấp hành huyết tự, chạy trốn mới là ưu tiên hàng đầu, vô luận tranh đoạt như thế nào, nếu gây ra đổ máu hậu quả thực không tưởng nổi."


Tuy Lý Ẩn nói những lời kia, nhưng điều kiện tiên quyết là "Tử dạ chết đi" . Nói cách khác nếu như Tử dạ không chết, Lý ẩn cũng không thể nói gì. Mọi người đều biết, trước mắt nhà trọ ở đang lâm vào một trạng thái cực vi diệu, áp chế mọi xúc động muốn ra tay cướp đoạt mảnh vỡ, ai cũng đều âm thầm cố gắng điều tra ai là người nắm giữ, nhưng biết trong lòng là được, chẳng ai nguyện ý nói cho người khác.


"Bất quá, nếu bốn người hoàn toàn tách ra ai cũng không đáp ứng. Thứ nhất, một mình hành động sẽ càng thêm nguy hiểm. Thứ hai, mọi người lo lắng sẽ có người tư tàng mảnh vỡ. Không phải sao? Cho nên, ta kiến nghị, đến lúc đó chia làm hai tổ, một tổ đi tìm ở kho hàng tồn, một tổ đi tìm ở xưởng chế y phục. Làm như vậy, cũng không hoàn toàn phân tán, lại có thể giám sát đối phương. Mặc dù có tìm được mảnh vỡ mà phát sinh tranh chấp, đổ máu cũng có thể giảm đến  mức ít nhất. Các ngươi nghĩ như thế nào?"


Nghe nàng nói như vậy, tất cả mọi người đều do dự. Nếu như bốn người tụ tập cùng một chỗ, khi xảy ra tranh đoạt khó tránh khỏi bị thương, nếu nghiêm trọng thậm chí có khả năng liên đến quan nhân mạng. Tử dạ mọi người không dám giết, thế nhưng hai người còn lại thì hoàn toàn bất đồng. Kết quả quỷ còn chưa xuất hiện, ngược lại mọi người đã đấu tranh nội bộ, vậy chẳng phải là...


"Ta đồng ý." Thẩm tử lăng tỏ thái độ trước nhất: "Cứ như vậy đi."


Mẫn thì còn chút do dự, chỉ có một người đồng hành? Cái kia cũng quá...


Nếu như có thể tìm được Thâm Vũ thì tốt rồi, nếu có bức họa của Thâm vũ thì bây giờ cũng không đến nỗi như người mù sờ loạn cả lên. Thâm Vũ... Đến tột cùng ở nơi nào?


Mà Kim Đức Lợi thì gảy gảy cái mũi, nghiêng đầu, nghĩ nghĩ, nói: "Như vậy, không quá thỏa đáng a? Nếu tổ kia phát hiện mảnh vỡ khế ước thì sao? Bọn hắn tư tàng mà nói..., chẳng phải là..."


Tử dạ chuyển hướng tới Kim Đức Lợi, nói: "Ngươi nên suy nghĩ kỹ càng, một khi bốn người tụ tập một chỗ, tranh đoạt mảnh vỡ khế ước, hậu quả thực sự không chịu nổi. Tránh né quỷ hồn trốn về nhà trọ đều cần thể lực. Nếu bốn người xảy ra tranh chấp, dẫn đến bản thân bị trọng thương, đi không được trốn cũng không xong. Các ngươi nên nhớ kỹ, thực thi huyết tự chỉ thị, cân nhắc đầu tiên chính là sống sót, thứ hai mới là mảnh vỡ!"


Những lời này giống như cảnh tỉnh, làm Mẫn thanh tỉnh lại rất nhiều. Nàng gật gật đầu, nói: "Được rồi, ta cũng đồng ý."


Kỳ thật, nếu quỷ thật sự xuất hiện, có là một chi quân đội cũng không đối kháng được, bốn người với hai người, có cái gì phân biệt?


Tử dạ đang suy nghĩ về bộ giá y. Hôn lễ ngày nay cũng có vài người lựa chọn ăn mặc váy đỏ cộng khăn choàng. Nhưng lại không dùng tới mũ phượng và hỉ khăn( khăn trùm đầu của tân nương được thêu chim uyên ương). Bộ giá y này chắc chắn có điều cổ quái, muốn láy được mảnh vỡ hẳn không dễ.

  

Lần ở trên xe buýt Ngân dạ có thể lấy được mảnh vỡ, tuy có can đảm và mưu lược, nhưng hết thảy đều là nhờ vào vận khí.


Vận khí là một nhân tố rất ngẫu nhiên, không ai có thể dựa nào nó để sống sót. Nếu như bộ giá y kia cũng là hóa thân của quỷ, đi tìm nó cũng đồng dạng với việc tự tìm đường chết. Tử dạ hiểu rất rõ điều này, cho nên nàng nhiều lần cường điệu, có sống sót mới cầu đến mảnh vỡ.


Mà yêu cầu để sống sót chính là tìm được sinh lộ. Trước mắt muốn xác định không tới gần giá y có phải sinh lộ hay không? Nhưng nàng cũng không thể chối bỏ, Nhà trọ căn cứ theo độ khó huyết tự, không biết sẽ xếp đặt thiết kế ra những nội dung mâu thuẫn như thế nào. Tất nhiên sẽ cho bọn hắn cơ hội lấy mảnh vỡ, nhưng nếu làm vậy mà chẳng khác nào đi vào tử lộ, như vậy sẽ phá hủy nguyên tắc trước sau như một của huyết tự, trở nên không có ý nghĩa nữa. Dù sao, nhà trọ căn bản không phải muốn mạng của bọn hắn, mà muốn bọn hắn phải tự giãy dụa cầu sinh!


"Các vị hành khách, tiếp theo là đường Văn hoa, thỉnh các hành khách muốn xuống xe chuẩn bị sẵn sàng."


Xe đến bến dừng lại, mỗi người đều không khỏi rùng mình, hai tay Mẫn lại càng không ngừng phát run. Kinh nghiệm khủng bố ở trên đu quay làm nàng với huyết tự sợ hãi tột đỉnh. Tuy  cửa xe đã mở nhưng nàng vẫn không dám đứng lên, dùng ánh mắt cầu xin giúp đỡ về phía Tử dạ, nói: "Doanh... Doanh tiểu thư, cầu ngươi cứu cứu ta, ta, ta không muốn chết... Ta thật sự không muốn chết ah."


Vô luận bao nhiêu lần muốn thúc dục cơ thể đứng dậy, nhưng đối diện với tử vong, làm nàng không cách nào lê nổi thân mình. Bất kể ai ở tình huống này cũng sẽ phản ứng tương tự.


"Tìm được sinh lộ sẽ không chết." Tử dạ trả lời rất đơn giản: "Đi xuống đi."


Sau đó Tử dạ hướng cửa xe đi xuống. Mà mẫn giờ phút này trong lòng như nhỏ máu: cái gì tìm được sinh lộ sẽ không phải chết, ngươi cho rằng ai cũng giống như người có chỉ số iq như quái vật sao! Ngươi đã trải qua ba lượt, còn có thể đang nắm giữ một mảnh vỡ, lại còn có nam nhân như Lý ẩn bên cạnh, còn ta, ta có cái gì? Ngay cả Thâm vũ cũng vứt bỏ ta mà đi.


Nàng mạnh mẽ đứng lên, hướng cửa xe bước xuống, nội tâm không ngừng căm hận nguyền rủa: đi chết đi, nữ nhân này ngươi đi chết đi! Chết ở trên tay quỷ a! Ta muốn nhìn, thời điểm bị quỷ bức đến tuyệt cảnh, ngươi còn có thể lãnh tĩnh như vậy hay không!


"Từ đường Văn hoa xuyên qua đường Bình đông, lại vượt qua cầu Giang vệ là tới nhà máy công ty máy Giang phong."


Điểm dừng của trạm xe lửa là trên đường Hoa văn, ở khu vực ngoại thành nó có thể coi là là một đoạn đường tương đối dài, mà cầu Giang vệ cũng có thể coi như đường ranh giới giữa nội thành và ngoại thành, cây cầu này xây dựng đã được 30 năm, nối từ thành thị K qua bên kia sông.


Từ đường Văn hoa đi tới đường Bình đông,con đường trở nên có chút gập ghềnh, xung quanh đã xuất hiện từng ngôi nhà trệt. Xa xa, Tử dạ đã nhìn thấy được cầu Giang vệ.


Vượt qua cây cầu kia, là đến Công ty may Giang Phong.


Giờ phút này, mỗi người đều vô cùng khẩn trương, không ngừng cảnh giới bốn phía, thân thể đi sát vào nhau. Thẩm tử lăng vẫn là thần sắc lạnh lùng, Kim Đức Lợi cũng rất cẩn thận từng li từng tí. Mẫn phi thường bất an, theo sát đằng sau tử dạ, một khi có vấn đề gì, liền lập tức đào tẩu.


"trước hết dừng lại ở đây đi." Tử dạ nói: "Vượt qua cây cầu kia, khoảng cách tới Công ty may Giang Phong quá gần rồi. Chúng ta trước hết dừng ở nơi này. Hơn mười một giờ khuya lại tụ họp, tiến vào Công ty may Giang Phong."


Nhìn một đầu cầu bên kia, trong nội tâm mỗi người đều cảm giác như có ác quỷ đang chờ đợi? Những người đi qua bên kia cầu, còn những ai có thể về tới?


Ở lúc này, tại Biện gia.


Tinh thần khoác thêm áo khoác ngoài nói với Tinh Viêm: "Ca, ta đi trước. Có một số việc cần làm."


"Lúc này đi? Không ở lại ăn cơm chiều sao?" Tinh Viêm rất khẩn thiết nói: "Hơn nữa, chờ một chút, có lẽ phụ thân sẽ gọi điện tới."


"Nói đến chuyện này, phụ thân gần đây cùng ca liên lạc có đả động tới vấn đề của mẫu thân?"


" Tình huống kỹ càng không nói rõ lắm, bất quá gần như có chuyển biến tốt đẹp rồi. Qua một đoạn thời gian, có lẽ sẽ mang mẫu thân về trung quốc. Tuy Biện gia sinh sống ở nước ngoài, nhưng trung quốc dù sao cũng là nơi mẫu thân sinh ra và lớn lên."


"Vậy sao?" Tinh thần vừa cài cúc áo vừa nói: cha mẹ trở về mà nói... sẽ đem ta xử lý như thế nào đây?


Hắn cũng không khỏi có chút lo lắng. Thế nhưng lúc này cũng không có biện pháp nào khác.


Bất quá, hắn càng thêm để ý cú điện thoại và tin nhắn lúc nãy. Cú điện thoại kia, sau khi điều tra mới biết được là số điện thoại công cộng, người này... quá mức thần bí rồi.


Hắn đến tột cùng là người hay quỷ đây?


Trước hết mau trở về nhà trọ, ở bên ngoài quá mức bất an.


Căn nhà này thực sự rất lớn, hắn đi lòng vòng cả nửa ngày còn chưa xuống dưới đường. Phụ thân mua căn biệt thự này để hắn và ca ca ở cùng một chỗ. Ca ca là một người có lòng yêu tổ quốc, ý tứ ở lại nơi này nghiên cứu, và đảm nhận việc giảng dạy. Còn Tinh thần bị cha hắn áp đặt bên cạnh Tinh viêm, để "Học tập" hắn mà thôi. Kỳ thật Tinh thần từ nhỏ tới lớn đều ở nước ngoài, cũng không có cảm giác đặc biệt yêu tổ quốc. Hơn nữa, hắn cũng rất hối hận vì cái gì lúc trước lại không kiên quyết không tới trung quốc, cũng sẽ không phải tiến vào nhà trọ.


Nhưng bây giờ nói những lời này đã chậm.


Rốt cục, Tinh thần tìm được cái thang lầu hình xoắn ốc, liền đi xuống dưới, vừa đi còn vừa cầm điện thoại nhìn tin nhắn.


"Cái nhà này thực là quá yên tĩnh rồi."


Đi xuống dưới lầu, nhìn hành lang cực kỳ trống trải, một chút thanh âm cũng không có, làm người ta cảm giác không quá thoải mái. Không biết Phụ thân lúc trước nghĩ như thế nào , chỉ có hai người ở mà lại mua một căn biệt thự lớn như vậy ở trung quốc, một nơi giá đất đắt như vàng. Có tiền cũng không cần lãng phí như vậy.


"Thật sự quá mức yên lặng."


Càng ngày càng cảm giác có chút bất an không hiểu, Tinh thần vội vàng chạy tới cửa lớn.


Thời gian cực nhanh trôi qua, đã hơn mười một giờ.



Đầu cầu Giang vệ, bốn người bọn Tử dạ tụ tập, hướng bên kia đi tới!