8/31/2016

Posted by Unknown |
Chương 2: Long có nghịch lân, xúc chi chết ngay lập tức


Hội nghị kết thúc, mẫn phi thường mệt mỏi về tới lầu 25.


Tinh Thần đi theo phía sau của nàng, hắn nhìn ra được, Mẫn giờ phút này đang rất đau khổ.


  Phần thứ ba mảnh vỡ khế ước địa ngục , mình có thể lấy được sao? Nói thực nàng nghĩ cũng không dám nghĩ. Phần thứ nhất địa ngục khế ước, hơn phân nửa trên tay Ngân Dạ , phần thứ hai thì trên tay Doanh Tử Dạ cùng Lý Ẩn.


Khi Mẫn tiến vào nhà thì Hạ Uyên đã chết, Lý Ẩn lên làm Lầu trưởng. Cho nên nàng đối (với) Hạ Uyên không có cảm giác gì, còn đối với Lầu trưởng Lý Ẩn thì rất là kính sợ. Dù sao vượt qua bốn lần huyết tự, cũng không phải người bình thường. Mà bây giờ hắn đã  vượt qua sáu lần huyết tự , tuy lần huyết tự thứ sáu , cơ hồ chỉ lệch một chút là đã không vượt qua đươc , nhưng có thể sống đến thời điểm này cũng không dễ dàng, mưu lược cùng thủ đoạn của hắn tuyệt không tầm thường. Mà Kha Ngân Dạ, đã từng tham khảo ghi chép huyết tự của hắn, cũng không phải người bình thường. Muội muội của hắn Kha Ngân Vũ lại càng không bình thường nghe nói trong một lần huyết tự "kết cục chỉ có thể chết ‘’ lại sống được, còn Doanh Tử Dạ, thân thế cực ly kỳ,  chính mình tự vượt qua ba lượt huyết tự .


Muốn cướp đoạt  khế ước địa ngục trong tay bốn người này, nàng chỉ sợ lực bất tòng tâm.


Thời điểm đến cửa ra vào tay đang cầm chìa khóa , bỗng nhiên Tinh Thần mở miệng: "Mẫn... Mẫn tiểu thư, có thể cùng ta nói chuyện không?"


Đến bây giờ Tinh Thần cũng không biết họ tên của Mẫn là gì. Khi nàng tiến vào nhà trọ chỉ nói "Các ngươi kêu ta 'Mẫn' a." Cho nên ban đầu Tinh Thần thậm chí hoài nghi Mẫn cũng không phải là tên thật của nàng.


Nhưng thực tế, Mẫn làm như vậy, chỉ không hi vọng nói ra tên họ . Nàng vô cùng căm hận họ của phụ thân.


Thâm Vũ cũng vậy, nàng sau khi biết rõ thân thế của mình , cũng không bao giờ muốn bất kỳ kẻ nào xưng hô tên đầy đủ. Bởi vì nàng cũng kế thừa dòng họ ác ma kia.


Dù sao, người kia cùng Mẫn, đều là cùng một họ. Cho nên Thâm Vũ chỉ có thể kế thừa cái họ này.


Mẫn nhìn Tinh Thần, gật gật đầu, nói: "Được rồi, ngươi vào đi."


Nàng quả thật rất muốn tìm một người thổ lộ hết.


Mở cửa, nàng mệt mỏi ngồi tựa ở trên ghế sa lon, cảm giác giống như có nặng ngàn cân trĩu trên cơ thể.


Đột nhiên, nàng ngẩng đầu lên, nói với  Tinh thần: "Ngươi lúc đó, vì cái gì lại cứu ta? Vì cái gì?


"Cái gì?" Tinh Thần sững sờ, nàng chẳng lẽ hoài nghi ý tứ của mình sao?


"Mẫn..."


"Bởi vì ngươi cứu ta, mới để cho ta cảm thấy may mắn sống sót !"


"Nếu như khi đó ta chết , tất cả đều kết thúc!"


"Thế nhưng... Thế nhưng mà..." Mẫn không ngừng rơi nước mắt: "Hiện tại, Thâm Vũ đã mất tích. Vô luận là yêu hay căm hận, ta cũng không còn người thân . Trong căn hộ này cũng không tồn tại tương lai nữa rồi. Ta căn bản không có lý do sống sót! Thế nhưng mà ngươi lại cứu ta..."


Tinh Thần vội vàng đến gần nàng, nói: "Mẫn tiểu thư ngươi, ngươi tỉnh táo một chút..."


"Ta không thể đi tự sát thêm một lần nữa! Kết quả lại phảii chấp hành chỉ thị huyết tự, bị những thứ khủng bố đáng sợ như Quỷ hồn sát hại! Mặc dù vẫn còn sống nhưng, tiếp theo, lại tiếp theo, Ta nên làm cái gì bây giờ? Ta đây nên làm cái gì bây giờ?"


Bỗng nhiên nàng cúi đầu , nước mắt tuôn rơi.


"Vì cái gì? Ta lúc đó lại quyết định mang theo Thâm Vũ đến thành phố này! Nếu như ta chưa từng đến thành phố này mà nói..., như vậy, ta cũng không có khả năng tiến vào nhà trọ!"


Tinh Thần đành phải nghĩ biện pháp làm cho nàng tỉnh táo lại, hỏi: "Thâm Vũ, nàng là tỷ muội của ngươi sao?"


"Không, không phải!" Mẫn gào rít nói: "Không phải, không phải!"


Vì sao trước đây lại sinh ra nàng ?


Kỳ thật gần nửa năm sau đó, nàng rất hối hận vì sinh ra Thâm Vũ.


Nếu như nàng không tồn tại hẳn sẽ tốt hơn.


Ý nghĩ như vậy lúc nào cũng giày vò lấy Mẫn. Nhưng là, khi đó Thâm Vũ đang bị bệnh bại liệt của trẻ em,vì cốt nhục tình thân Mẫn không thể bỏ rơi nàng.


Nhưng đây chính là một sự khởi đầu đáng sợ .


Bởi vì, thời gian dần trôi Mẫn phát hiện, Thâm Vũ bắt đầu càng lúc càng giống "Ác ma" kia.


Lông mi, con mắt, lời nói, thậm chí một ít thói quen sinh hoạt , đều phi thường giống nhau . Mà đáng sợ nhất một điểm là ... Nàng có tài năng hội họa thiên bẩm.


Phụ thân, lúc trẻ tuổi đã từng học vẽ, hắn lúc ấy rất mê muội đối với hội họa. Nhưng thời điểm đó rất ít người không coi trọng việc làm họa sĩ. Bởi vậy hắn cũng chịu không ít khổ cực. Nhưng tình yêu với hội họa vẫn không có chút thuyên giảm. Sau khi kết hôn, hắn không làm việc đàng hoàng, như trước si mê hội họa, thậm chí mọi việc trong nhà chỉ do mẫu thân xử lý. Khi hạ sinh nàng hắn cũng như trước không dừng đam mê.


Có tài nhưng không gặp thời làm hắn thống khổ , gia cảnh khốn khó, hắn còn thường xuyên  rượu chè . Khi ấy tựa hồ như có một chiếc hộp Pandora ác ma trong nội tâm hắn đã mở ra.


Giống như kẻ nghiện, bắt đầu chìm trong cơn mê . Mọi sinh hoạt của hắn bắt đầu hỗn loạn , nói năng không đâu.


Hắn tựa hồ là từ bỏ hết ý nghĩa cuộc sống mà  lâm vào sa đọa . Mà Mẫn khi đó còn nhỏ cũng vì vậy mà vô cùng thống khổ. Mẫu thân cuối cùng không chịu được áp lực cuộc sống mà qua đời.


Mẫu thân sau khi chết, nàng liền trở thành đối tượng phát tiết của phụ thân.


 Thời điểm Thâm Vũ lần đầu nhắc tới bút vẽ , Mẫn tựa hồ thấy được ác ma đang sống lại trong Thâm Vũ . Hơn nữa phong cách hội họa cũng rất giống với phụ thân, và nàng đối với hội họa rất có hứng thú.


Rất giống nhau rồi...


Hết thảy đều làm Mẫn cảm giác bất an. Thế nhưng bất an cũng không có cách nào, nàng không thể nào làm cho Thâm Vũ thay đổi . Nàng càng ngày càng trở nên giống ác ma kia.


"Ngươi căn bản không biết ta đã trải qua cái gì, " mẫn giờ phút này đã quỳ rạp xuống đất , khóc lớn: "Mang thai với chính cha ruột của mình , hài tử ở trong cơ thể mình phát triển, ngươi có thể tưởng tượng được loại  thống khổ nầy sao? Lúc đó ta chỉ có sáu tuổi! Chỉ có sáu tuổi ta đã sinh con.Khi ngươi sáu tuổi thì đang làm cái gì? Nhất định là vô ưu vô lo mà xem phim hoạt hình , đùa nghịch trong công viên, được cha mẹ yêu thương ? Là như thế đúng không?"


Tinh Thần hai mắt trợn tròn .


Thật sự hắn từng nghe  có loại phụ thân xâm phạm chính con gái mình, thật không bằng cầm thú , nhưng loại cảm giác này đối với mình thật sự khó có thể xẩy ra . Căn bản là không cách nào cảm nhận được.


Mà nữ nhân kia ở cái tuổi của mình … đã phải trải qua cảm giác địa ngục đó khi còn rất nhỏ?


"Ta... Ta không biết làm sao bây giờ. Ta nên hận nàng, hay là yêu nàng? Ngươi có thể nói cho ta biết không? Đương nhiên ngươi đã cứu ta, ngươi có thể nói cho ta biết, ta làm như thế nào để sống sót?"


Ngày 1 tháng 3 đã đến.


Buổi chiều, hơn hai giờ. Rốt cục phải lên đường.


Công ty may Giang Phong là nơi phân chia giữa nội thành và ngoại thành, đã tuyên cáo phá sản,  trước mắt không có người, mặc dù ý định trở thành nhà máy hóa chất , nhưng dù sao chỉ là ý định. Vì thành lập nhà máy hóa chất mà nói..., người dân địa phương  sẽ lo lắng ô nhiễm môi trường , trước mắt còn chưa chính thức cho phép hoạt động, cho nên còn giằng co chưa dứt.


Lúc này tờ giấy còn chưa nhìn thấy. Đây cũng là đương nhiên , bởi vì Thâm Vũ đã mất tích.


Tại trạm xe lửa bắc lộ .


Lý Ẩn tiễn bốn người bọn Tử Dạ.


Tất cả mọi người đều biết nguyên nhân là vì Tử Dạ.


Lý Ẩn mở một tấm bản đồ , đưa tới trước mắt bốn người nói: "Ta biết địa đồ các ngươi nhất định đều nhớ kỹ trong lòng rồi, bất quá vẫn là xem thêm mấy lần cho thỏa đáng. Công ty may Giang Phong, phía Tây Nam khu điền lăng, nhà máy chỉ chiếm diện tích ước chừng..."


"Tổng hợp lại, các ngươi ngồi 6 trạm xe lửa sau đó xuống xe, lại đi bộ một đoạn. Trước mắt sẽ là nhà máy giang Phong. Ta điều tra rồi, nhà máy này từ trước đến nay khi tiếp đơn đặt hàng, đều không có đặt hàng qua Giá y. Bất quá nhà trọ nói có, tự nhiên khẳng định là có."


Sau đó, Lý Ẩn nhìn Tử Dạ rồii nói với  ba người còn lại.


"Ta nghĩ lời này rất khó nghe, bất quá các ngươi thông cảm tâm tình của ta a. Nghe cho kỹ. Nếu trong các ngươi có bất kỳ ai đối (với) Tử Dạ có ý định gì… Tử dạ sẽ phát một tin nhắn có ám hiệu đặc biệt  cho ta, ba người các ngươi mỗi người đều có một ký hiệu nhất định. Cho nên các ngươi vì cướp đoạt mảnh vỡ khế ước địa ngục , có hành vi uy hiếp tính mạng Tử Dạ , sau đó trở về nhà trọ lại nói, nàng chết  trong tay Quỷ hồn. Chỉ cần  tin nhắn kia phát tới, ta sẽ biết là ai làm , như vậy ta sẽ giết người đó ! Ta thề, tuyệt đối sẽ giết người đó!"


Giờ phút này, ánh mắt hung ác của Lý Ẩn  làm bọn hắn hảng sợ. Tất cả mọi người sắc mặt đều trắng bệch, nếu như Lý Ẩn dám làm như vậy thì thật là bị chết quá oan uổng rồi. Đối (với) các hộ gia đình mà nói, bọn hắn là không thể nào ly khai nhà trọ , chỉ cần Lý Ẩn muốn liều mạng với họ, thật không có nơi để trốn!


"Các ngươi cũng nên rõ ràng, nhà trọ cùng thế giới bên ngoài hoàn toàn tách biệt, pháp luật hay đạo đức sớm không còn bất kỳ ý nghĩa gì. Cho nên, ta giết các ngươi không có bất kỳ gánh nặng tâm lý , hơn nữa các ngươi cũng rõ . Ta chỉ là bởi vì hành vi uy hiếp tính mạng của Tử Dạ với các ngươi mới dốc sức liều mạng. Nếu tình huống này xẩy ra, sẽ không có bất kỳ người nào tới giúp các ngươi. Thậm chí khi ta và các ngươi dốc sức liều mạng , có thể sẽ có hộ gia đình vì  ta mà sẽ giết chết các ngươi


Hoàn toàn chính xác, Lý Ẩn là kẻ nắm giữ mảnh vỡ khế ước, cộng thêm khả năng suy luận sinh lộ của huyết tự ,tuyệt đối các hộ gia đình sẽ không để Lý Ẩn chết đi.


"Đương nhiên, " Lý Ẩn lúc này sắc mặt thoáng hòa hoãn, nói: "Ta nghĩ các ngươi chắc có lẽ không có ý tứ kia. Đây chỉ là ta cảnh cáo của các ngươi mà thôi. Các ngươi phải nhớ kỹ, rồng có vảy ngược, chạm vào tức chết, ta liền tiễn các ngươi xuống Địa ngục!"


Giờ phút này Lý Ẩn trước mắt mọi người xuất ra một cổ khí chất vương giả, ánh mắt của hắn vô cùng kiên định cùng chấn nhiếp, nhìn thấy liền cảm giác trong người có chút phát run.


Thường nói mềm sợ cứng , cứng sợ điên, điên sợ không muốn sống. Tuy nhiên thâm tâm bọn hắn đối (với) Tử Dạ kỳ thật đều không có sát tâm, nhưng cảm giác vẫn rất là sợ hãi. Mà nghe được lời Lý Ẩn , Tử Dạ  nhất thời không biết nói cái gì cho phải.


Lúc này , tàu điện ngầm đã mở cửa vào , bốn người chuẩn bị lên đường. Lý Ẩn cùng Tử Dạ lưu luyến không muốn rời .


"Nhất định phải coi chừng." Lý Ẩn cầm thật chặt tayTử Dạ , nhìn vào mắt nàng, hi vọng thời gian ngừng trôi.


Sau khi cửa xe mở ra, Tử Dạ chầm chậm rút tay ra.


Dù không muốn nhưng đã đến lúc từ biệt.


"Ta sẽ trở về."

 Tử Dạ đi vào trong tàu điện ngầm , nhưng mắt nàng vẫn luôn nhìn theo Lý Ẩn , muốn mãi mãi tựa vào trong lòng của hắn .


Có lẽ, đây là lần cuối cùng được nhìn Lý Ẩn.


Cửa xe đóng lại.


Nhìn đoàn tàu biến mất trong tầm mắt , thân thể Lý Ẩn cơ hồ không chống đỡ được vô lực ngã xuống.


Lần huyết tự thứ tư ah!


Tử Dạ có thể gắng gượng vượt qua sao?


Trở lại nhà trọ, Ngân Dạ cùng Ngân Vũ đã chờ hắn tại đại sảnh rồi. nguyên nhân cũng bởi vì mảnh vỡ khế ước địa ngục, hai người cũng rất quan tâm đến Tử Dạ.


Ba người tới phòng 404 , Ngân Dạ liếc thấy, trên ghế sa lon trong phòng khách, một xấp giấy A4 dầy cộp cùng với chiếc chăn lông.


Hắn đi qua cầm lấy tập giấy, là tự liệu về Công ty may Giang Phong từ khi vận hành đến nay , Lý Ẩn tựa hồ là thức đêm lên mạng download in ra giấy . Máy đánh chữ cùng hộp mực trong phòng dùng không bao giờ cạn, giấy cũng là dùng không hết.


Chẳng lẽ tối hôm qua hắn ngủ trên ghế sa lon hay sao?


Ba người ngồi xuống, chờ đợi Tử Dạ liên lạc và thảo luận sinh lộ huyết tự lần này! Đồng thời, Ngân Dạ cùng Ngân Vũ cũng hi vọng, có thể nghĩ biện pháp biết ai sẽ là người thu được mảnh vỡ khế ước địa ngục!


Posted by Unknown |
Chương 1: bố cục, điều khiển, ngăn được


Thâm Vũ mất tích.


Ngay trong đêm kết thúc huyết tự chỉ thị mất tích.


Mẫn một mực đợi đến sáng ngày thứ hai, Thâm Vũ vẫn không trở về cô nhi viện. Gọi điện thoại di động, lại phát hiện số của nàng đã bị xóa bỏ. Sau đó, trong phòng nàng, tìm được một tờ giấy, trên đó viết, nàng sẽ không trở về. Bút tích...thật sự là của Thâm vũ.


Những ngày tiếp theo, Thâm Vũ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.


Mẫn rất rõ ràng, vô luận như thế nào nhất định phải tìm thấy nàng. Từ lời kể của Biện Tinh Thần, nàng tiên đoán hoàn toàn chính xác tràng cảnh của huyết tự! Đối với việc sinh hoạt trong nhà trọ, nàng chính là sợi dây thừng duy nhất Mẫn có thể bám vào!


Ở một phương diện khác, Lý Ẩn thật sự không thể nào xác định tờ giấy kia có thật hay không, cho dù có câu trả lời của Tinh thần, những vẫn không thể nào phán đoán chính xác.


Kế tiếp, hộ gia đình mới không ngừng tăng lên. Tháng 2 tổng cộng lại tăng thêm  27 người!


Cái này làm Lý ẩn thân là Lầu trưởng cảm giác tình thế càng thêm nghiêm trọng, nhiều người, cũng không dễ dàng quản lý. Bất quá, có những người mới vào, cũng không cách nào hoàn toàn tin tưởng sự khủng bố của nhà trọ, cái này thực sự không thể nào dùng khoa học để mà lý giải.


Kế tiếp, Lý Ẩn thay phiên phân công công việc cho các hộ gia đình phụ trách giảng giải quy tắc của nhà trọ. quy tắc mười lần huyết tự, chỉ nghe một chút đã làm người ta toàn thân sợ run, không ít nữ giới còn nhỏ tuổi sợ tới mức khóc lóc đòi rời khỏi. Mà cũng có khối người không tin, đương nhiên, hậu quả ly khai nhà trọ qua bốn mươi tám tiếng đồng hồ sẽ chết.


Thời điểm trước kia số lượng gia đình còn ít, còn có thể khuyên can nhiều lần, nhưng hiện tại, hộ gia đình nhiều như vậy, nguyên một đám đi thuyết phục thực sự không xong. Những người không tin chỉ có thể coi như bọn hắn xui xẻo.


Những phòng trống trong nhà trọ bắt đầu giảm đi nhanh chóng, từ lầu một tới lầu cao nhất, mỗi tầng đều đã có hộ gia đình mới tiến vào.


Một ngày này, Mẫn sắc mặt tái nhợt trở về nhà trọ, vừa tới của phòng mình, nàng dùng hai tay lấy chìa khóa, nhưng nàng quá mức run rẩy làm nhiều lần đều không cắm vào được ổ khóa.


Thâm Vũ vẫn như trước không hề có tin tức.


Tất cả những địa phưong nàng có thể đến, Mẫn đều đã đi tìm, nhưng kết quả đều giống nhau, chưa bao giờ Mẫn có cảm giác suy sụp như lúc này!


Vốn mình cũng rất câm hận nàng, kiêng kị sự hiện hữu của nàng, thậm chí hi vọng nàng không tồn tại. Nhưng mà, giờ phút này, nàng thật sự không tồn tại lại làm Mẫn phảng phất như bị cái gì đó đào rỗng tâm hồn, giống như thế gian này hết thảy đều mất đi màu sắc.


Rốt cục khi nàng vừa mở được cửa. Bỗng ở ngực một cảm giác nóng cháy truyền đến!


Sau vài giây, nàng mới kịp phản ứng, lập tức chạy vào phòng khách, trên vách tường máu tươi đang không ngừng tạo thành văn tự.


Nội dung là: "Ngày 2 tháng 3 năm 2011 từ 0:00 đến12:00, tiến về công ty may Giang phong ở phía tây tành phố K. Mảnh vỡ thứ ba địa ngục khế ước, nằm trên một bộ giá y hồng sắc( áo cưới ngày xưa ca TQ) sau đó là một đoạn văn tự giới thiệu về khế ước địa ngục.


Trên một bộ giá y hồng sắc?


Đây là chuyện gì?


Một phương diện khác, trong phòng 403, Tử dạ cũng đang nhìn nội dung huyết tự trên vách tường.


"Ngày hôm nay, rốt cục vẫn phải đến."


Hạ lạc của mảnh vỡ thứ ba được tuyên bố, cũng có nghĩa lời nói dối của Lý ẩn sẽ tự sụp đổ.


Nàng lập tức hướng về phòng 404 bên cạnh.


Tại đại sảnh.


Giờ phút này, đã có một hộ gia đình đứng tại đây.


Người này tên gọi là Thẩm tử lăng, là một nam tử cường tráng, có người hoài nghi hắn là bộ đội xuất ngũ.


Kế tiếp, lại xuất hiện thêm hai hộ gia đình.


Một người là Mẫn còn một người là nam nhân đeo kính đen, đầu chải keo bóng nhẫy tên là Kim Đức Lợi, hắn là người Châu Á chính gốc, nhưng lại dùng danh tự tiếng anh,tên tiếng Trung thì hắn không nói với bất luận một người nào, mọi người cũng chẳng quản tới. Nghe nói hắn là một người yêu nhạc rock, trước kia từng ở trong ban nhạc nhưng từ khi tiến vào nhà trọ đã rời khỏi, rất hâm mộ Elvis Presley.


"Không có ý tứ, xin hỏi ngươi là..." Mẫn 

nghi hoặc hỏi Thẩm tử lăng: "Vị tiên sinh này xin hỏi ngươi xưng hô như thế nào? Ở gian phòng số bao nhiêu?"


Thẩm tử lăng dùng ánh mắt như dao quét về phía Mẫn, nhất thời làm nàng rùng mình một cái!


"Thẩm tử lăng, phòng 1605."


Hắn đưa ra câu trả lời như máy rồi sau đó liền không nói gì nữa.


Kim Đức Lợi thì dán sát vào hai người, nói: "Vốn đợi mọi người đông đủ ta mới nói sau, bất quá vẫn là nên nói trước, huyết tự chỉ thị các ngươi cũng đều thấy chứ? Phần mảnh vỡ thứ ba địa ngục khế ước xuất hiện, cái này chứng minh, Lý Ẩn, Kha Ngân dạ bọn họ chắc chắn có người tư tàng mảnh vỡ khế ước, tiếp theo không bằng thảo luận một chút, người nói dối là ai?"


Mẫn lúc này cũng rất bất an, môi của nàng mấp máy nhưng lại nói không nên lời. Mà Thẩm tử lăng lại càng không nói một lời, thậm chí còn không thèm nhìn Kim Đức Lợi. Trong lúc nhất thời hắn cũng cảm thấy xấu hổ.


Lúc này, cửa thang máy lại mở ra. Người đi tới chính là Tử dạ.


"Doanh tiểu thư!" nam tử đầu bóng keo hân hoan đi tới, còn không kịp nói chuyện dã bị Tử dạ đánh đòn phủ đầu.


"Nếu như muốn cùng ta bàn về sự tình mảnh vỡ khế ước, Lý Lầu trưởng nói tối nay sẽ tổ chức hội nghị, công khai việc này. Tình hình cụ thể ta cũng không rõ ràng lắm."


Kim Đức Lợi sửng sờ, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới chuyện sẽ như thế vậy!


Lý Ẩn đã sớm dự liệu chuyện như vậy sẽ phát sinh. Cho nên sáng sớm hắn liền quyết định, khi hạ lạc của mảnh vỡ thứ ba được tuyên bố, hắn sẽ tổ chức một hội nghị, công bố việc này.


Mục đích làm như vậy, có hai nhân tố.


Thứ nhất, nếu như việc này bị tiết lộ, như vậy sẽ có vài hộ gia đình bị tập trung hiềm nghi, đồng thời vì muốn lấy đi mảnh vỡ sẽ có nhiều người muốn gây ra bất lợi cho họ. Mà sau khi huyết tự được công bố, chẳng khác nào khuấy vùng nước đục, tất cả các hộ gia đình sẽ nghi kỵ nhau, không ai dám hành động trước để trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Tất cả sẽ trở thành một thế cân bằng, chỉ cần một của động nhỏ tất cả sẽ nổ tung.


Thứ hai, sau khi công bố việc này, cho dù là Kha Ngân dạ hay Hạ Tiểu Mỹ, hay là liên minh giữa hai người sẽ tự nhiên sụp đổ, song phương đều sẽ bất lợi, bởi vì ai cũng biết một trong hai người đang tư tàng mảnh vỡ. Như vậy, tương đương với  Ngân Dạ sẽ giống như Lý Ẩn trở thành cái bia ngắm cho tất cả mọi người nhìn chằm chằm, cho nên hắn sẽ phải lựa chọn cùng Lý ẩn đứng trên cùng một con thuyền. Bởi vì, bọn hắn đã có cộng đồng "Địch nhân" , chính là cái gọi là ‘ không có địch nhân hay bằng hữu vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh hằng mà thôi.


Trong đêm đó, dưới đại sảnh, tụ tập rất nhiều hộ gia đình, lấy Lý ẩn làm trung tâm, lắng nghe lần huyết tự này được công bố. Khi nghe tới mảnh vỡ thứ ba, tức khắc một mảnh xôn xao!


"Quả nhiên có người tư tàng mảnh vỡ địa ngục khế ước!"


"Lý Lầu trưởng, sẽ không phải một mảnh vỡ ở trên người ngươi chứ?"


"Kha Ngân dạ! Nhất định là Kha Ngân dạ! Hắn không phải là người phát hiện hóa thân của Quỷ sao? Hừ hừ, nhất định là hắn!"


"Cũng có thể là Kha Ngân vũ tư tàng mảnh vỡ địa ngục khế ước a?"


"Như thế nào, không phải Doanh Tử Dạ nói lúc ấy nàng đã ném địa ngục khế ước đi rồi sao, còn Kha Ngân vũ và nàng vẫn ở cùng nhau đấy sao?"


"Khó nói, có lẽ nàng cùng Doanh Tử Dạ đã đạt thành một điều kiện gì đó."


Mọi người cũng không phải ngu ngốc, không ít người cơ bản đã đoán ra chút chân tướng. Nhìn thần sắc hùng hổ của mọi người, Lý Ẩn đồng dạng liếc nhìn về phía Kha ngân dạ cũng Kha ngân vũ cũng đang bị mọi người bao vây.


Tốt rồi, Ngân Dạ, kế tiếp hai người chúng ta nên liên thủ rồi.


Kha Ngân dạ cũng không nghĩ tới Lý Ẩn rõ ràng còn chơi một chiêu này, tìm đường sống trong cõi chết, cố ý đẩy mình ra nơi đầu sóng ngọn gió, càng bức bách  mình cùng hắn phải nhất định đứng chung một trận tuyến. Phải biết rằng, một khi mảnh vỡ địa ngục kế ước kia bị Lý ẩn đoạt đi, sự tình rất có thể sẽ vượt ra khả năng khống chế của mình. Đáng sợ nhất chính là, một hộ gia đình nào đó chiếm được, nhưng lại không thể điều tra là ai... thì phiền toái.


Lúc này, giúp Lý Ẩn chính là giúp mình. Đương nhiên, đối (với) Lý Ẩn mà nói cũng giống như vậy , nếu mảnh vỡ trên người mình và Ngân vũ bị đoạt đi, hắn cũng sẽ bất lợi.


Chiêu này của Lý ẩn đủ độc, hắn nghĩ ra kế hoạch này chắc chắn sẽ có hậu chiêu, chính mình chỉ có thể lâm vào tình trạng bị động!


Đương nhiên, mọi người sẽ không dùng vũ lực với bọn hắn để tranh đoạt mảnh vỡ, nguyên nhân có ba.


Thứ nhất, mọi người cũng không phải ngu ngốc, vận dụng bạo lực là hạ sách, huống chi còn không nắm chắc được ai là người nắm giữ mảnh vỡ. Dùng bạo lực mà nói..., rất có thể dẫn đến ngọc thạch câu phần(gạch gói cùng tan).


Thứ hai, Lý Ẩn cùng Ngân Dạ đều là người có năng lực phân tích rất mạnh, trợ giúp mọi người vượt qua chỉ thị là rất lớn. Dù sao hai người cũng không phải nắm giữ khế ước hoàn chỉnh, rất không nên đắc tội với hai người này.


Thứ ba, tuy mọi người đều khát vọng nắm giữ mảnh vỡ, nhưng cũng biết nó là một của khoai lang phỏng tay. Một người không có khả năng cướp lấy mảnh vỡ. Ít nhất phải hai người trở lên mới đạt thành hiệp nghị, nhưng nhân số càng nhiều thì lại không thực tế. Dù sao cũng không ai cảm thấy yên tâm khi để cho người khác nắm giữ khế ước, nhưng thay phiên nhau nắm giữ cũng rất khó tiếp nhận. Dù sao Khế ước địa ngục cũng chỉ có một mảnh, mà Ma vương huyết tự thì năm mươi năm mới có một lần. Bỏ qua lần này sẽ không còn lần sau nữa. mọi người cũng rất sợ hãi nếu có một ai đó nóng lòng, lén lút cầm khế ước tự mình thực hiện Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị. Đến lúc đó, hắn rời khỏi nhà trọ trốn đi thật xa, thì bọn hắn có thể làm gì được. Không ai có thể dời nhà trọ quá 48 tiếng đồng hồ. Nếu nhiều người như vậy có thể đồng tâm hiệp lực, Lý Ẩn thà rằng tin tưởng năm 2012 chính là ngày tận thế.


Hiển nhiên, sau khi mọi người dần tỉnh táo lại, cũng ý thức được... chiêu này của Lý Ẩn lợi hại. Ai cũng đều khó có khả năng đối phó với hắn, mảnh vỡ bất luận trên người Tử dạ hay Ngân dạ cũng giống như thịt đường tăng! Mảnh vỡ Địa ngục khế ước này, “minh” đoạt không được, thì “ám” cũng không có bao nhiêu người có năng lực! Huống chi hiện tại mới chỉ tuyên bố tới mảnh thứ ba mà thôi, nếu bây giờ toàn bộ nhà trọ lục đục gây chiến tranh đối với bất cứ ai cũng không có lợi. Dù sao bây giờ người nắm giữ mảnh vỡ cũng không thể bỏ chạy, đợi khi nào tập hợp đủ bảy mảnh vỡ, khi đó gây chiến tranh cũng không muộn.

Chỉ là, nghĩ tới đây, cũng làm cho người ta run như cầy sấy... Đến lúc đó, không biết sẽ chết bao nhiêu người a?


Lý Ẩn giờ phút này giống như một vị thống soái, thao túng hết thảy mỗi một quân cờ, tất cả đều nằm trong tính toán của hắn. Hắn biết rõ, đa số  những người sáng suốt sẽ không thực hiện hành vi cướp đoạt, một hành vi quá mức ngu xuẩn.


Dù sao, những tiểu thuyết quân sự ưu tú mà Lý Ẩn viết ra, hắn tất nhiên không thể không hiểu mưu kế binh pháp vận dụng vào thực tiễn! Chiến tranh cũng không phải đề tài có thể tùy tiện mà viết ra được!


Hơn nữa Lý Ẩn rất rõ ràng, mưu lược của hắn có thể thành công, còn có một  nhân tố trọng yếu. Chính là... Mình cùng Ngân Dạ đều nắm giữ một phần mảnh vỡ!


Cái này là cái gọi là "Cân bằng" . Nếu nói, hai mảnh vỡ địa ngục khế ước, đều trong tay mình mà nói. Hiệu quả của kế hoạch này sẽ giảm đi rất nhiều. Toàn thể hộ gia đình sẽ cùng mình đối địch. Dù sao mảnh vỡ địa ngục khế ước nằm trong tay nhiều người, mới làm những người khác yên tâm. Nếu không, bảy phần mảnh vỡ đều tập trung trên một người, như vậy...


Người kia tuyệt đối sẽ lập tức tiếp nhận thực thi Ma vương chỉ thị, đào thoát khỏi nhà trọ! Đó mới chính là điều đáng sợ nhất!


Bất quá cân nhắc những thứ này, còn quá xa.


Bây giờ có một vấn đề tồn tại. Một trong những người bị hiềm nghi nắm giữ mảnh vỡ, Doanh Tử Dạ sẽ đi chấp hành lần huyết tự này!


Nếu như, mảnh vỡ địa ngục khế ước trên tay Doanh Tử Dạ, một khi nàng chết đi, sẽ không ai biết rõ hạ lạc của mảnh vỡ kia thì sao? người ngu ngốc mới tin tưởng, thông minh như Doanh tử dạ lại đặt mảnh vỡ trong nhà trọ. Thời gian Nàng cùng Lý Ẩn xác nhận quan hệ yêu đương không dài, cũng không chắc sẽ nói cho Lý ẩn. Huống chi, không ít người hoài nghi nàng cùng Lý ẩn nói yêu đương, nhân tố xúc tác không ít chính là Lý ẩn.


Sau đó hội nghị liền chuyển biến thành hội nghị bàn về lần huyết tự này .

8/30/2016

Posted by Unknown |
Chương 8: chiếc ghế nhuộm máu


Di Chân lập tức bước vào phòng khách, nàng cũng không kịp thưởng thức bố trí trong căn phòng mà đi thẳng về phía Tịch Nguyệt đang hoang mang lo sợ.


"Di Chân..." Tịch Nguyệt lập tức đứng dậy, nói: "Ngươi đã tới, thật tốt quá!"


Lúc này gương mặt Tịch Nguyệt lộ ra biểu tình cực kỳ bất lực, giống như 1 đầu linh dương bị mãnh thú vây quanh. Nhìn thấy nàng bộ dáng như vậy, Di Chân vội vàng đỡ nàng: "Tịch Nguyệt, coi chừng hài tử trong bụng, ngồi xuống đi. Trong điện thoại ngươi nói có khoa trương quá không? Gì mà bảo mẫu nhà ngươi nhìn thấy Vương Thiệu Kiệt?"


"Đúng, là nàng..."


Di Chân quay đầu nhìn về phía tiểu Hoa, nghiêm nghị hỏi thăm: "Ngươi xác định ngươi nhìn thấy Vương Thiệu Kiệt?"


"Ta, phu nhân, ta không biết ah, ngươi nói đó là người chết, điều này sao có thể chứ, giữa ban ngày, chẳng lẽ ta lại gặp quỷ..."


Di Chân đột nhiên bước nhanh về hướng tiểu Hoa, một phát bắt được cổ tay nàng, Di Chân đồng thời đo mạch đập và quan sát đồng tử Tiểu Hoa, thanh âm vững vàng: "Ta hỏi lại lần nữa, ngươi xác định người ngươi nhìn thấy giống hệt Vương Thiệu Kiệt trong ảnh?"


"Thật, thật sự đó, ta thật sự nhìn thấy, cha ta đã dạy ta không thể nói dối , các ngươi sao cứ cáo buộc ta ah!"


Mạch đập bình thường, đồng tử cũng không co rút lại, thoạt nhìn, nàng không hề nói dối.


Nếu như lại tiếp tục truy vấn, nàng ngược lại có khả năng vì sợ hãi mà thực sự nói dối. Vì vậy Di Chân buông lỏng cổ tay tiểu Hoa, nói: "Xin lỗi, xem ra ngươi thực sự nói thật."


Sau đó, nàng ngồi trở lại bên cạnh ghế Sofa, nắm chặt tay Tịch Nguyệt: "Đừng sợ, Tịch Nguyệt, nói cho ta biết. Gần đây ngươi có tiếp xúc với người xa lạ nào không. Những người đó có phải tụ tập cùng một chỗ, thần sắc rất khẩn trương?"


"Chưa, không có ah."


"Vậy sao? Như vậy, trước đây có phát sinh chuyện gì kỳ quái nữa không?"


Tịch Nguyệt lập tức nhớ lại sự tình Diên Vĩ hoa, vội vàng nói: "Có! Ngươi còn nhớ ngày xưa Vương Thiệu Kiệt rất hay tặng hoa cho ta, thời điểm ta ở bệnh viện chính thiên, có người đặt trên bàn của ta 1 bó… Diên Vĩ hoa! Thế nhưng ta không biết là ai cả, phương thức gói hoa, rồi tấm thiệp bên trong hoàn toàn giống như đúc cách Vương Thiệu Kiệt lúc trước!"


"Bó hoa kia có còn hay không?"


"Ném mất rồi..."


"Được, ta biết rồi." Di Chân lại tiếp tục suy tư: vừa rồi, Thâm Vũ nhận được huyết tự, Tịch Nguyệt liền xảy ra chuyện như vậy. Chẳng lẽ, Tịch Nguyệt bị cuốn vào huyết tự chỉ thị? Hay là, người bên cạnh Tịch Nguyệt trở thành 1 hộ gia đình?


Di Chân suy nghĩ chỉ trong nháy mắt. Nàng cân nhắc rồi quay qua hỏi: "Ngươi gần đây có làm qua chuyện gì đặc biệt không? Ví dụ như, tiếp xúc phải đồ vật tà dị gì đó?"


"Không, không có."


Di Chân nắm cổ tay Tịch Nguyệt, thừa dịp nàng không chú ý thừa cơ bắt mạch, hỏi tiếp: "Ngươi thực sự không giấu diếm ta chuyện gì sao? Về Vương Thiệu Kiệt?"


"Không có, không có ah!"


Nhưng thời điểm Tịch Nguyệt nói ra những lời này, mạch đập rõ ràng nhanh hơn. Hơn nữa, trong lúc nói chuyện, ánh mắt nàng vô thức nhìn đi hướng khác. Cái này làm Di Chân sinh ra điểm khả nghi: Chẳng lẽ nàng lén gạt ta chuyện gì sao? Là chuyện gì?


"Nhìn bộ dạng ngươi kìa, không có việc cũng thành ra có việc! Ngươi bây giờ đang mang thai, không nên nôn nóng như vậy." Di Chân nói đến đây, liền lấy điện thoại di động ra: "Để ta gọi điện cho lão công ngươi, số điện thoại của hắn là bao nhiêu?"


"Di, Di Chân!" Tịch Nguyệt lúc này sắc mặt càng thêm trắng bệch: "Chẳng lẽ thật là quỷ hồn Vương Thiệu Kiệt..."


"Trước hết đừng tự dọa chính mình " Di Chân tận lực đem thanh âm của mình phát ra thật hữu lực: "Nói cho ta biết số điện thoại di động, ta chỉ là thấy tinh thần ngươi kém như vậy, muốn gọi lão công ngươi về chiếu cố ngươi mà thôi."


"Ừm, số điện thoại di động là.."


Nghiêm Lang  lúc này đang cân nhắc có nên trở về hay không.  Chuyện vừa rồi trong nhà vệ sinh cộng với cú điện thoại của thê tử làm hắn không còn tâm tư nào làm việc nữa.


Sau khi xin phép quản lý cho nghỉ, hắn vội vàng khoác áo rồi rời đi, nóng nảy nhấn nút thang máy, nhưng thang máy chậm chạp mãi vẫn chưa xuống.


"Đáng giận!" Nghiêm Lang hung hăng đá vào cửa thang máy 1 cái, sau đó hắn quay đầu, đi về phía cầu thang bộ.


Dọc theo cầu thang không ngừng bước xuống, chuông điện thoại trong túi áo vang lên, hắn vội đứng lại lôi điện thoại ra, nhấn nghe máy: "Alo, phải.. Di Chân? Làm sao ngươi biết số di động của ta? Cái gì, ngươi đang ở nhà ta?"


Nghe xong sự tình từ đầu đến cuối, Nghiêm Lang lại càng thêm khẩn trương: "Tốt, ngươi trông Tịch Nguyệt hộ ta, để nàng ổn định lại cảm xúc! Ta lập tức quay về!"


Ngắt điện thoại, hắn sải chân 1 lần vài bậc cầu thang, vội vã chạy xuống.


Ngay thời điểm đó, đột nhiên hắn nghe phía sau có 1 tiếng vang rất lớn nổ ra, vội vàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy phía trên cầu thang, có 1 cái ghế đang lăn xuống!


Hắn lách người né vội, mặc cho chiếc ghế tiếp tục lăn tiếp!


Nghiêm Lang nhìn thấy cái ghế kia, 2 mắt liền ngưng trệ!


Đây rõ ràng là 1 trong những cái ghế ở hội trường vứt đi ngày xưa! Trên ghế còn có huy hiệu và tên trường! Mà cái ghế đó, nhuốm một màu máu đỏ từ đầu tới chân!


Nghiêm Lang vẫn còn nhớ ngày hôm đó... Hắn cầm 1 cái ghế trong lễ đường, hung hăng phang vào đầu Tiết Long!


Máu tươi trên ghế còn chưa khô, vẫn đang không ngừng chảy xuống, rớt trên mặt đấy! Thoạt nhìn giống như chỉ vừa mới nhiễm máu mà thôi! 

Hắn lập tức quay đầu lại, thế nhưng sau lưng không có ai. Cái ghế này là ai ném ra? Hắn lại chạy lên tầng trên, nhìn cầu thang vẫn như trước không 1 bóng người. Bất quá, trên bậc thang có để lại 1 vũng máu loang lổ! Lúc này, trong cầu thang có thể nói yên tĩnh tới cực điểm, thanh âm của 1 con muỗi cũng không có.


Nghiêm Lang cảm giác toàn thân bắt đầu run lên, hiện tượng kinh khủng như vậy hoàn toàn nằm ngoài tầm nhận thức của hắn. Kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì đây?


Hắn không dám tiếp tục dừng lại ở đây được, liền vội vàng xông ra ngoài.


Không phải... Không có khả năng đấy...


Rõ ràng các ngươi đều đã chết rồi, đều chết hết rồi!


Thế nhưng, chẳng lẽ người chết lại xuất hiện sao?


Vọt tới trước thang máy, thân thể hắn hư thoát mất hết sức lực. Thế nhưng hết lần này tới lần khác, hành lang lúc này lại yên tĩnh không thôi, tìm đâu cũng không thấy 1 bóng người. Đây là tổng bộ tập đoàn Chấn Hoàn, như thế nào lại không nhìn thấy 1 người nào?


Cửa thang máy mở ra, bên trong cũng không hề có 1 ai.


Có nên đi vào không?


Nghiêm Lang do dự, bình thường hắn đi thang máy không biết bao nhiêu lần, hôm nay lại cảm giác nó như cái lồng sư tử, để hắn cảm thấy khiếp đảm không thôi.


Nhưng cuối cùng hắn vẫn cắn răng đi vào, thật sự hắn không có can đảm bước vào cầu thang nữa rồi.


Vào trong thang máy, hắn nhấn nút đóng cửa, sau đó dựa thân thể lên vách tường. Bên trong không gian nhỏ hẹp này, cảm giác khủng bố dường như bao trùm thân thể hắn.


"chuyện này là sao đây?" Nghiêm Lang túm tóc, đột nhiên tự nhủ trong thang máy không người: "Ta và Tịch Nguyệt rõ ràng đã đem bọn họ giết chết rồi mà!"


Thang máy không ngừng đi xuống, khoảng cách tới lầu 1 ngày càng gần. Nghiêm Lang chống tay lên mặt tường, trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn hiện tại đã lục thần vô chủ. Hai mắt chỉ 1 mực nhìn vào bảng điện tử, đếm số tầng trôi qua.


Bỗng… thang máy đột ngột dừng lại!


Lúc này giống như 1 thùng nước lạnh dội thằng từ trên đỉnh đầu xuống người Nghiêm Lang! Hắn vội vàng đá cửa thang máy, muốn kéo mở nó ra, nhưng không thể làm nên chuyện gì.


Hắn quay đầu nhìn lại, thời điểm ánh mắt tiếp xúc với mặt đất, hắn thiếu chút nữa đã hét ra tiếng!


Bởi vì trên sàn thang máy, cái ghế nhuốm máu đang chễm trệ đứng đó!


Nghiêm Lang lúc này đã hoàn toàn mất đi tỉnh táo, nét mặt của hắn co rúm lại, trên mặt đất, máu từ chiếc ghế rớt xuống làm đỏ thẫm 1 mảng, thanh âm tích tích phát ra theo mỗi 1 giọt máu rơi xuống, trong thang máy yên tĩnh đặc biệt vang dội.


Tiếp theo, Nghiêm Lang liền hôn mê bất tỉnh!


Lúc này, trong nhà Tịch Nguyệt, nàng vừa uống xong 1 chén trà ổn định tâm thần.


"Nghiêm Lang rất nhanh sẽ trở về thôi." Tịch Nguyệt giúp nàng trải chăn: "Ngươi trước nên ngủ 1 hồi đi? Bộ dạng ngươi trông rất mệt mỏi."


"Ngươi ở bên cạnh ta được không, Di Chân!"


"Được, ta biết rồi, ta sẽ canh giữ bên cạnh ngươi.”


Nàng nâng Tịch Nguyệt đứng dậy, bước về phía giường ngủ. Diện tích phòng ngủ trong nhà bọn hắn cũng rất lớn. Di Chân đỡ Tịch Nguyệt nằm lên giường, đắp chăn cho nàng.


"Tên của hài tử, ngươi đã suy nghĩ chưa?" Di Chân đột nhiên hỏi: "Các ngươi chắc đã thảo luận qua, ngay cả giường trẻ em cũng mua rồi."


"Ngươi thấy được?"


"Ân, ngẫu nhiên nhìn thấy."


"Cũng đã thảo luận qua nhưng còn chưa quyết định." Thời điểm Tịch Nguyệt nhắc tới hài tử, trên mặt lộ ra tia cười vui vẻ: "Di Chân ngươi có ý kiến gì không?"


"Ta?" Di Chân vân vê cằm, hơi ngẩng đầu lên, nghĩ ngợi, nói: "Ân, Nghiêm Nghiêu thì như thế nào? Nam nữ cũng có thể dùng. Tuyết rơi tuyết, sáng sớm thần."


"Tuyết Thần? Ân, không sai. Tốt, quyết định dùng cái tên này."


"Ai... Ta chỉ tùy tiện nghĩ thôi, Tịch Nguyệt ngươi thực muốn dùng à?"


"Không sao, ta cảm giác cái tên này rất không tồi."


Tịch Nguyệt thoạt nhìn thực sự mệt mỏi, không lâu sau liền chìm vào giấc ngủ. Di Chân cứ như vậy ngồi chờ bên cạnh nàng, nhưng trong lòng thì không ngừng suy tư.


Nếu như Tịch Nguyệt thật sự bị cuốn vào huyết tự chỉ thị, như vậy Di Chân tự nhiên không thể ngồi nhìn mặc kệ.


Nàng chờ cho Tịch Nguyệt hoàn toàn ngủ say liền bước ra khỏi phòng, lấy điện thoại di động gọi cho Thượng Quan Miên, điện thoại vang lên vài tiếng liền có người nghe máy.


"Này, Thượng Quan tiểu thư..."


"Có chuyện gì? Ta không phải đã bảo ngươi, không phải chuyện trọng yếu thì không được gọi sao?"


"Thật xin lỗi, bất quá ta chỉ muốn biết nội dung huyết tự lần này!"


"Vì cái gì ngươi lại hỏi cái này?"


Thanh âm lạnh lẽo giống máy móc của Thượng Quan Miên có thể làm người khác sợ hãi, nhưng Di Chân không để ý chút nào: "Lần trước ngươi đề cập với ta chuyện về 'Nhà kho', ta có 1 vài giả thiết. Bất quá, cần tham khảo nội dung huyết tự lần này. Lần sau gặp mặt, ta sẽ nói cho ngươi biết suy luận của ta."


Đầu dây bên kia âm trầm.


"Nội dung huyết tự chỉ thị ta chỉ nói 1 lần."


"Tốt, tốt! Ngươi chờ ta một chốc ah!"


Di Chân vội vàng kéo 1 cái tủ thấp gần đó, mở ngăn kéo tìm kiếm giấy bút. Thế nhưng tìm mãi không thấy, nàng đành chạy vào phòng ngủ, mở máy tính ra. Nàng nhanh chóng mở 1 file văn bản mới, dùng bả vai kẹp lấy điện thoại, 2 tay đặt trên bàn phím, nói: "Ngươi nói đi."


Thượng Quan Miên mở miệng, nàng nhanh chóng gõ chữ trên máy tính. Sau khi nghe xong nội dung huyết tự, Di Chân không tự chủ được mà run rẩy 1 hồi!


Quả là thế! Tịch Nguyệt quả nhiên bị cuốn vào huyết tự chỉ thị!


"Ta hiểu rồi, cám ơn ngươi, Thượng Quan tiểu thư, ta rất nhanh sẽ liên lạc với ngươi."


Cúp điện thoại, nàng nhìn kỹ vào nội dung văn bản trên màn hình, nhớ kỹ rồi liền xóa file đi. Dường như thanh âm gõ chữ của nàng hơi lớn, Tịch Nguyệt chưa ngủ say, lại tỉnh dậy.


"Di Chân? Ngươi đang làm gì... Ah!"


Tịch Nguyệt đột nhiên phát ra 1 tiếng kêu sắc nhọn! Sau đó, tay nàng run rẩy chỉ về phía bàn trà bên cạnh ghế sofa, sau lưng Di Chân.


Ở trên bàn trà có 1 bình hoa, trong bình hoa là vài bông… Diên Vĩ hoa!