8/29/2016

Posted by Unknown |
Chương 31: Sa La và Lý Mĩ Gia

Buổi chiều, khi tiết học đầu tiên diễn ra, Hầu Tước nhanh chóng tiến hành tổ chức thảo luận tin tức với những nhân vật cao cấp của cả 2 bên. Những người bên Đọa Tinh doanh cũng biết việc này, bởi đây là điều Hầu Tước không thể tự mình xử lý.


Mà trong tiết học này, cũng vừa vặn là giờ ngữ văn của An Nguyệt Hình. Hắn ở trên bục giảng bài, nhưng vẫn tiến hành trao đổi tin tức cùng Hầu Tước, dù vậy cả quá trình giảng bài vẫn phi thường thuận lợi, không có nửa điểm sai lầm.


Là người tự mình trải qua sự việc, nên Diệp Tưởng cũng được tham dự lần thảo luận này.


An Nguyệt Hình, Mộc Lam, Lý Mẫn Hà, Hầu Tước, Nam Cung, Mạc Niệm Sinh, Meiko, Diệp Tưởng, mọi người đang tiến hành thảo luận tập thể. Trước đó, bọn họ cũng đã khai thông tin tức kịch bản, có thể chát QQ nói chuyện phiếm. Kịch bản cho phép tính năng chatroom, nhưng chỉ trong phim kinh dị khó giải mới có thể vận hành, người lập room có thể mời người khác vào, và cũng có thể đá người khác ra, cũng như giải tán phòng chát. Mà lúc này người cầm chủ phòng chat là Hầu Tước. Lý do người bên khu ma tương đối nhiều hơn, như vậy để hắn đứng ra quản lý cũng tương đối tiện hơn. Người bên Đọa Tinh doanh cũng đáp ứng, đó là vấn đề không lớn, không cần tranh chấp.


Trong đầu mọi người hiện ra giao diện chát QQ, thật khiến người ta không biết nói gì. Đều nói Đằng Tấn lập nghiệp từ trộm cướp (ý tưởng), rạp chiếu phim cư nhiên còn cướp cả của Đằng Tấn!


Nhưng đáng nhắc tới là, tuy chung trong một phòng chát nhưng vẫn có những điểm bất đồng, chính là ở gần mới có thể liên lạc, còn cự ly quá xa thì không thể truyền tải thông tin . Nhưng đây là biện pháp liên lạc trước mắt. Vì thời đại này không có di động !


“Trường học này, tựa hồ tồn tại không gian nguyền rủa.”


“Ta cho rằng không đơn giản là không gian nguyền rủa.”


“Trước mắt phải áp dụng những biện pháp nhất định. Hôm nay không biết sẽ phát sinh tình huống gì đây.”


“Vận dụng vật nguyền rủa không gian hệ trước thử xem xem. Mặt khác, các diễn viên hạng A nhanh chóng tiến hành phân chia và quản lý những diễn viên cấp thấp hơn.”


“Như vậy...... Thợ săn Ác Ma Diệp Tưởng. Ngươi có ý kiến gì không?”


Lúc này. Mọi người đối với thái độ của Diệp Tưởng phi thường kì vọng. Làm một diễn viên hạng A được mọi người đề cao. Thực lực hắn tuyệt đối không được phép khinh thường, Ấn Thủy Thiên tuy không phải trực tiếp chết trên tay hắn, hơn nữa lúc ấy hắn không phải trong trạng thái cuồng bạo nhất, nhưng cũng đủ để chứng minh thực lực Diệp Tưởng không thể khinh nhục.


Bất quá, có một điểm, các diễn viên đều cùng chung 1 nhận thức, đó chính là: Bộ phim kinh dị này, không thể dự tính được thương vong. Chỉ sợ để cân bằng với độ khó bị nâng lên, 1 số bộ phận diễn diễn sẽ không thể sống mà rời khỏi bộ phim này.


Mà những người đang tập trung ở đây, không có Sa La gia nhập. Sa La ở rạp chiếu phim thứ 10, xưa đến nay vẫn được coi là diễn viên hạng A đầy thực lực, đương nhiên, cho dù có nội gián, nhiều nhất cũng chỉ cảm giác Sa La ở trước mặt Hầu Tước không tỏ vẻ sợ hãi mà thôi. Mọi người thì thấy Hầu Tước đối Sa La có chút cảm tình. Đối với bọn họ mà nói, Hầu Tước là 1 nam nhân, có vài nữ nhân bên người cũng là điều bình thường. Nói không chừng là nhất tịch chi duyên, cho nên quan hệ mới tương đối vi diệu. Chỉ thế thôi, đương nhiên không ai nghĩ đến, Sa La lại che dấu thực lực. Mà hiện tại, Sa La cũng vẫn như trước là hình tượng giả heo ăn thịt hổ.


Trừ những diễn viên cao cấp tham gia hội nghị này ra, trong đó bao gồm cả Hoàng Phủ. Hắn vừa vặn ngồi cùng bàn với Lý Mĩ Gia. Đối với ngày xưa từng có được ác linh di động như hắn mà nói, tất nhiên sẽ đem tầm mắt gắt gao tập trung vào An Nguyệt Hình trước bục giảng. Nếu có ác linh di động, hắn không cần ở vào thế bị động như vậy, tỷ lệ sinh tồn đương nhiên cũng gia tăng. Bây giờ hắn chỉ có thể dựa vào chính mình . Về phần Mĩ Gia, nàng trước mắt vẫn coi là diễn viên gần lên hạng A không hơn, thế nhưng, tiềm lực của nàng quả thực rất lớn.


Mĩ Gia đang nhìn sách ngữ văn trước mắt, trong đầu nhận được 1 tin nhắn. Mà người gửi tới chính là......


Sa La !


“Thật lâu không gặp . Mĩ Gia.”


“Đã lâu không gặp. Sa La.”


Lúc này, không ai biết, Sa La ở rạp chiếu phim thứ 10 cùng Lý Mĩ Gia của rạp chiếu phim thứ 17 đang cùng trò chuyện!


Sa La ngồi cùng hàng với Lý Mĩ Gia nhưng ở một bàn khác. Nàng nhìn bóng dáng Lý Mĩ Gia, tiếp tục phát tin nhắn:“Tuy rằng không trong buổi thảo luận, bất quá ngươi cũng đoán được nội dung những người đó nói chuyện?”


“Đại khái cũng đoán ra được một chút. Bất quá, nếu ngươi có thể khôi phục thực lực như xưa mà nói, cũng có thể tham dự cuộc thảo luận này. Ngươi ngày xưa là nữ nhân vật chính trong [ác mộng cuối cùng]. Ta bất quá chỉ là nữ thứ thứ 3 mà thôi......”


“‘Hắn’. Có lẽ rất muốn rời khỏi .”


Thời điểm Lý Mĩ Gia nghe đến câu này, trong lòng đột nhiên run lên, thậm chí quay đầu lại, liếc mắt nhìn Sa La!


Nàng tiếp tục phát tin nhắn:“Thật sự? Ngươi, ngươi không nói đùa chứ?”


Trong đầu Lý Mĩ Gia nhớ lại thân ảnh của “Hắn”!


“Hoàng Phủ Vô Kỵ có biết thân phận của ngươi không?”


“Hắn biết một chút......”


“Ngươi thích hắn sao?”


“Này...... đây là chuyện của ta.”


“Tốt nhất buông tay đi. Trước mắt thực lực của Hoàng Phủ Vô Kỵ bất quá cũng chỉ coi như diễn viên hạng A thôi, so với Ấn Thủy Thiên ngày xưa còn kém hơn một chút. Nếu như trước đây còn có ác linh di động, có lẽ còn có chút đáng nói, nhưng hiện tại đã vô dụng rồi. Hơn nữa, nói không chừng trong bộ phim kinh dị này, hắn phải chết cũng không chừng......”



“Im miệng ! Sa La !”


“Ta nói sự thật.‘Hắn’ một khi ra được, chuyện đầu tiên hắn làm, chính là mang chúng ta quay trở về toàn bộ. Ngươi nên biết đến,‘Hắn’ xưa nay phong lưu, tuyệt đối không cho phép nữ nhân của mình ở bên người nam nhân khác, vô luận hắn đã có bao nhiêu nữ nhân bên cạnh !”


“Hừ...... Ta biết ! Không phải đây là khuôn mẫu nhân vật chính tiêu chuẩn trong tiểu thuyết trên internet sao? Ta sau này cũng nghe vài diễn viên mới nói qua, 3 năm sau văn học internet vô cùng hưng thịnh, mà kiểu nhân vật ấy cũng rất phổ biến ! Hắn thật cho rằng mình là nhân vật chính, chúng ta là một dàn mỹ nữ ngày đêm thương nhớ hắn? Hắn cho rằng hắn là thần sao? Nằm mơ ! Ta tuyệt sẽ không trở lại bên người hắn! Vĩnh viễn không có khả năng !”


Sa La không khỏi thở dài:“Điều này không phải ý chí của ngươi có thể quyết định .”


“Thật sự đáng tiếc là Tứ Quý đã chết trong [ Ma cốc ]. Những người cùng thời với chúng ta tạm thời chỉ còn ta và ngươi . Nếu nàng còn sống, hôm nay cũng có thể sẽ tham diễn bộ phim kinh dị này.”


“Tứ Quý...... có thể chưa chết.”


“Cái gì...... Cái gì? Ngươi nói đùa phải không? Tứ Quý còn sống?”


“Tứ Quý cùng ngươi và ta không giống nhau. Ta vẫn cảm giác, nàng sẽ không đơn giản mà chết như vậy.”


“Cái kia...... Ngươi sao không lợi dụng điểm này xúi giục Diệp Tinh Vẫn? Ngươi cũng biết chuyện của Diệp Tinh Vẫn cùng Tứ Quý a !”


“Ta vẫn chưa thể xác định. Không xác định tình hình chính xác, ngược lại khiến Đọa Tinh doanh chú ý tới sự tồn tại của chúng ta mà tiến hành lợi dụng. Chuyện này, ngay cả Heine ta cũng không nói...... Huống chi ngươi cũng biết, linh hồn Diệp Tinh Vẫn đã không hề thuộc về hắn nữa, hắn không có khả năng quay đầu lại, cho dù biết được sự tình của Tứ Quý, cũng như nhau.”


“Tứ Quý...... nàng là loại nữ nhân đem ái tình coi như sinh mệnh của chính mình. Nàng sống vì nam nhân của đời mình. Cho nên, nếu nàng thật sự yêu một ai, thì nguyện hi sinh cả tính mạng vì người đó. Thời điểm nghe được chuyện của nàng, ta còn thực tiếc hận . Nàng vì có quan hệ với Diệp Tinh Vẫn mới quyết định trở thành một phần của Đọa Tinh doanh, ta còn nghĩ nếu thật sự ta cùng nàng là địch nhân, vậy nên làm cái gì mới tốt...... Đợi đã…. ngươi chẳng lẽ, muốn tiến vào [ Ma cốc ], cứu Tứ Quý ra sao?”


“Đương nhiên. Ta dù thế nào, cũng nhất định phải cứu Tứ Quý ra.”


“Cứu ra thì có tác dụng gì? Ngươi nên biết, Tứ Quý không có khả năng trở mặt cùng Diệp Tinh Vẫn! Tuyệt không có khả năng !”


“Về sau nói đi. Còn bộ phim kinh dị này. Ta có ý nghĩ của ta.”


“Ân, kỳ thật ta cũng có ý nghĩ của ta.”


Sa La cùng Lý Mĩ Gia. Cứ như vậy trao đổi tin tức với nhau.


“Quả nhiên là...... Như vậy sao?”


Trống trường tan học.


Bảo vệ Trần Ngũ Sinh ngáp dài nhìn những học sinh ra ra vào vào trong trường, một bên lắng nghe radio. Trần Ngũ Sinh vào năm 1997 mới chỉ hơn ba mươi tuổi. Hắn khi đó, đặc biệt ham thích tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung cùng Cổ Long, có lẽ là bởi vì duyên cớ này, sau khi Hoàng Dịch lập ra một tân phái võ hiệp mới, hắn không thể nào không xem. Giờ phút này, trên radio đang phát tiểu thuyết Kim Dung. Lúc này chính là một đoạn cao trào trong [ thần điêu hiệp lữ ], đoạn Dương Quá ám sát đại hãn Mông Cổ.


Hắn lúc này vừa bóc lạc vừa ngồi nghe, rất có hương vị, đồng thời cũng tưởng tưởng: nhân tâm không bao giờ cổ, ở thời hiện đại, nơi nào còn có tinh thần giang hồ hiệp nghĩa như Kim lão cái? Nhân sinh tại thế, mọi người làm sao có thể giống như Quách Tĩnh, Dương Quá, vì nước vì dân, đó mới chính là thống khoái ! Hơn nữa kết cục của [ Thiên Long Bát Bộ ] đã bị sửa lại, không nói đến chia rẽ nhân gia Đoàn Dự cùng thần tiên tỷ tỷ, kịch tình của Kiều Phong cũng có vài chỗ xử lý rất không hợp lý, thật sự khiến người ta phiền lòng ! Vẫn là thời đại này tốt hơn a ! Không có nhiều tiểu thuyết bậy bạ trên internet, làm mất hết giá trị quan đáng quý!


Nghe Dương Quá dùng một hòn đá ném chết đại hãn Mông Cổ, Mông ca, khiến Trần Ngũ Sinh đang ăn củ lạc không khỏi hô to một tiếng “Hảo ! Đây mới chính là hảo nam nhi !” Giờ này khắc này hắn thậm chí có cảm giác vài phần lệ nóng quanh tròng. Nghĩ đến về sau trên mạng internet nói cái gì “ tính cách Dương Quá trước sau biến hóa quá lớn, như thế nào có thể biến thành đại hiệp ”“Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá hẳn là kết cục bi kịch mới hợp lý” giờ phút này được nghe thần điêu hiệp lữ một lần nữa, hắn thống hận hô to một tiếng “Các ngươi đều đọc lại nguyên tác một lần cho ta đi ” !


Người này chính là một tên si mê võ hiệp. Thế cho nên hiện tại hắn đã quên mất chính mình đang diễn phim kinh dị, cũng không ngẫm lại, vừa rồi hô lên câu nói kia có khả năng sẽ bị NG hay không. Một An Huy bình thường đến trường học trông cửa, vậy mà sau khi nghe radio chưa được một nửa đã đứng lên kêu ầm trời là sao? May mà trời thương xót, không có bị dính NG, bằng không oan uổng biết bao nhiêu?


Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng nhìn thấy cách đó không xa, Lưu lão sư phòng giáo vụ, đang hướng tới cổng trường đi đến.


“Ân?”


Trần Ngũ Sinh lập tức, nhìn về phía Lưu lão sư.


Hắn muốn tận mắt nhìn thấy Lưu lão sư đi ra cổng, nhưng lại không cẩn thận đụng phải radio, khiến nó đổ xuống đất !


“A !” Hắn vội vàng nhặt chiếc đài lên, vừa ngẩng đầu lên......


Lưu lão sư, đã không thấy đâu nữa![ chưa xong còn tiếp......]


PS: Hướng Kim Dung chào ! Hiện tại văn học internet đa số đã được cải biên, chờ mong mọi người không cần đọc tiểu thuyết trên internet, mà có thể chân chính đọc được bản gốc để cảm nhận nghệ thuật văn học! Vô luận thời gian có trôi qua bao lâu, kinh điển vĩnh viễn là kinh điển !


Posted by Unknown |
Chương 5: xuất hiện




Bó Diên Vĩ hoa kia được đặt ngay ngắn trên bàn, giấy gói hoa cũng giống hệt, ở trong bó hoa có kẹp 1 tấm thiệp.


"Chớ khẩn trương, " nghiêm Lang vội vàng an ủi Tịch Nguyệt: "Chỉ là trùng hợp mà thôi, trùng hợp mà thôi."


"Đây, đây không phải trùng hợp" đôi tay Tịch Nguyệt tay không ngừng run rẩy chỉ vào bó hoa nói: "Giấy gói cũng vậy, Diên Vĩ hoa cũng thế, còn có tấm thiệp kia, hoàn toàn giống như lúc trước Vương Thiệu Kiệt tặng em, hoàn toàn y hệt!"


Đây là trùng hợp sao? Hay là có ai tận lực muốn đe dọa 2 vợ chồng bọn hắn?


Nghiêm Lang đem tấm thiệp bên trong bó hoa lấy ra, sau đó, nhẹ nhàng mở ra, bên trong 1 chữ cũng không có.


"Chỉ là một tấm thiệp trống mà thôi " Nghiêm Lang nhẹ nhàng thở ra: "Em chớ suy nghĩ nhiều, Tịch Nguyệt."


Sau đó, hắn vội vàng hỏi 1 người phụ nữ có thai gần đó: "Xin hỏi, ngươi có nhìn thấy ai đặt Diên Vĩ hoa lên bàn này không?"


"Không, không biết ah " người kia lắc đầu mờ mịt: "Ta hoàn toàn không thấy."


Nghiêm đem tấm thiệp trong tay vò thành một cục, ném ra ngoài cửa sổ: "Tốt rồi, Tịch Nguyệt, đừng lo lắng, anh nghĩ là ai đó đưa hoa sai thôi."


Tuy rằng Nghiêm Lang liên tục an ủi, thế nhưng Tịch Nguyệt vẫn nghĩ ngợi lung tung. Nàng suy nghĩ, có thể bó hoa này là Văn Hoa đưa tới? Nàng đối với mình ghi hận trong lòng, nhận định chính mình là người giết chết bọn người Vương Thiệu Kiệt, cho nên mới cố ý đem bó hoa này tới dọa mình? Cẩn thận ngẫm lại, đích thật rất có khả năng này. Dù sao, bộ dạng ngày hôm qua của Văn Hoa, thật sự làm Tịch Nguyệt không cách nào an tâm.


Cuối cùng, nàng không có tâm tư tiếp tục học tập, mà cùng Nghiêm Lang sớm trở về. Bó hoa kia, cuối cùng bị nàng ném vào thùng rác.


Rời khỏi bệnh viện chính thiên, sắc mặt Tịch Nguyệt rất nhợt nhạt. Nghiêm Lang biết, nàng vẫn canh cánh bó hoa kia trong lòng, hiện tại không tiện nói nhiều với nàng, dù sao nàng cũng sẽ từ từ suy ngẫm.


Cùng một thời gian, bên trong nhà trọ.


Phòng 2505 của Thâm Vũ. Lúc này Thượng Quan Miên đi tới trước cửa phòng, ánh mắt chú ý bốn phía, khẽ gõ cửa.


Cửa mở ra, Thâm Vũ nhìn thấy Thượng Quan Miên cực kỳ kinh ngạc, Thượng Quan Miên cũng không đợi nàng mở miệng, liền bước thẳng vào phòng Thâm Vũ, ra lệnh: "Đóng cửa lại."


"Thượng Quan tiểu thư?"


Thượng Quan Miên bước vào phòng khách, tới bên bàn trà, lấy xuống 1 tờ giấy dán tiện lợi viết mấy chữ, sau đó đưa cho Thâm Vũ xem, trên tờ giấy viết: "Không được nói, trong phòng khách có máy nghe trộm!”


Trên người Thượng Quan Miên tự nhiên có máy dò xét máy nghe trộm. Người gài máy nghe trộm vào phòng này, tự nhiên chính là Thần Cốc Tiểu Dạ Tử. Đương nhiên, Thượng Quan Miên muốn giết nàng là điều rất dễ dàng, chỉ là, nàng là người có chỉ số thông minh rất cao trong nhà trọ, Thượng Quan Miên sẽ không dễ dàng xếp nàng vào danh sách cần thủ tiêu.


Thượng Quan Miên lại viết tiếp mấy chữ: "Cùng ta đi gặp một người, không được báo cho bất luận kẻ nào, nếu vi phạm, ta sẽ giết ngươi."


Sự khủng bố của Thượng Quan Miên, Thâm Vũ có thể nói hiểu rõ nhất trong tất cả những người khác trong nhà trọ. Nàng chỉ nhẹ gật đầu. Sau đó, Thượng Quan Miên liền bước qua, giữ chặt tay nàng, cùng rời khỏi phòng.


Đi ra hành lang, đợi Thâm Vũ đóng cửa lại, Thượng Quan Miên mới mở miệng: "Theo ta đi, nếu như có hộ gia đình nào nhìn thấy, sẽ giả bộ như chúng ta đi cùng đường, giữa chúng ta phải cách ra 1 khoảng cách."


Thâm Vũ gật đầu đáp ứng: "Ta biết rồi."


Thượng Quan Miên đã cùng Di Chân ước định, hôm nay sẽ đưa Bồ Thâm Vũ tới gặp mặt. Nhưng nội dung ước định cũng kể cả việc không cho Thâm Vũ tiết lộ sự tồn tại của Di Chân cho hộ gia đình khác, đồng thời bản thân nàng cũng liên tục cảnh cáo Di Chân, tuyệt đối không được có bất kỳ tiếp xúc nào với bất kỳ hộ gia đình trong nhà trọ. Một khi phát hiện, tự nhiên giết không tha!


Uy hiếp chết chóc đến từ Thượng Quan Miên tự nhiên chẳng kém nguyền rủa của nhà trọ chút nào, dù sao, nhiều sát thủ tinh anh của Châu Âu như vậy còn chết trên tay Thượng Quan Miên, người bình thường trước mặt nàng, ngay cả tư cách để luyện tập cũng không có.


Dọc theo đường này cũng không bị hộ gia đình khác bắt gặp, hai người thuận lợi ra khỏi nhà trọ.


Lúc này, Thâm Vũ cuối cùng mở miệng: "Thượng Quan tiểu thư, ngươi muốn dẫn ta tới nơi nào?"


"Có một người, hi vọng ngươi gặp một lần, không hơn."


Thượng Quan Miên nói như vậy làm sắc mặt Bồ Thâm Vũ bắt đầu trầm xuống. Nhưng nàng chỉ có thể tiếp tục đi theo Thượng Quan Miên.


Địa điểm hẹn là trong 1 công viên gần đó. Hộ gia đình trong nhà trọ không có mấy tâm tư muốn giải trí, hằng ngày đều tiêu phí thời gian tập thể dục luyện khí lực, hoặc không thì tụ tập nghiên cứu huyết tự, khả năng tới công viên rất thấp.


Thượng Quan Miên cùng Thâm Vũ tiến vào trong công viên, vượt qua không ít bụi hoa và hồ nước, rốt cục dừng lại ở gần 1 sân cát. Di Chân đã sớm ngồi trên 1 cái xích đu gần đó.


"Ah, Thượng Quan tiểu thư, " nhìn thấy Thượng Quan Miên cùng Thâm Vũ, Di Chân lập tức đứng dậy, nàng đem ánh mắt lướt trên người Thâm Vũ, nghĩ thầm: Đây là con gái của Bồ Mỹ Linh cùng con gái ruột loạn luân sinh ra, Bồ Thâm Vũ?


Di Chân lúc đầu không biết được thân thế của Thâm Vũ, nàng thực sự không tin được có loại phụ thân cầm thú như thế, hơn nữa nàng còn tưởng tượng được cuộc sống bi thảm mà Thâm Vũ phải vượt qua cho tới bây giờ.


"Chính là nàng." Thượng Quan Miên chỉ vào Di Chân nói: "Ta đã mang người tới, Bồ Thâm Vũ, nàng gọi là Sở Di Chân, ngày xưa cũng từng là 1 hộ gia đình."


Thâm Vũ vốn đang sững sờ, lập tức, lộ ra thần sắc hoảng sợ không thôi!


Hộ gia đình xưa kia vẫn còn sống, điều này đại biểu cái gì, tự nhiên không cần nói cũng biết! Phương thức để rời khỏi nhà trọ chính là chấp hành thành công 10 lần huyết tự!


"Ngươi, ngươi nói thật sao?" Nàng hai mắt không ngừng trợn to, xông lên trước túm lấy vai Di Chân, nói: "Ngươi thật đã từng là 1 hộ gia đình trong nhà trọ? Không, không đúng, nếu thật đã từng là 1 hộ gia đình sao ta lại không biết? Ta trước kia..."


"Bức họa biết trước?” Di Chân giành trước nói: "Thượng Quan Miên đã nói qua với ta chuyện này, ngươi trước kia có thể vẽ ra mọi chuyện liên quan tới nhà trọ, thậm chí ngay cả huyết tự cũng có thể biết rõ?"


"Đúng, đoạn thời gian đó ta một mực vẽ ra những bức họa có liên quan tới nhà trọ, nhưng vì sao lại không có bất kỳ ấn tượng gì với ngươi?"


Nếu như nàng thật sự đã từng vẽ ra qua Di Chân, chỉ cần bằng điểm này, ngày 1 tháng 5 hàng năm, Di Chân không có khả năng tránh được sát kiếp. Dù sao cái nguyền rủa kia chỉ vừa mới giải trừ trong năm nay.


Ánh mắt Thâm Vũ dần bao trùm thần sắc hoài nghi, nhưng Di Chân lại hiểu ý cười cười, nói: "Bồ Thâm Vũ tiểu thư? Ta nghe Thượng Quan tiểu thư nói, trước đây ngươi từng có năng lực vẽ ra bức họa biết trước. Bất quá thời điểm ta rời khỏi nhà trọ, ngươi có lẽ cũng mới vừa vặn thành lập mối liên hệ với Hạ Uyên, ta đã từng dặn dò Hạ Uyên không nên nói chuyện của ta cho những người khác biết. Đoán chừng lúc đó ngươi cũng chưa vẽ được nhiều, cho nên không biết đến sự tồn tại của ta. Cho ngươi đến đây là vì… ta đã đừng đọc qua nhật ký của Bồ Mỹ Linh!”


"Cái gì?" Thâm Vũ lại cẩn thận đánh giá Di Chân 1 lần nữa, càng thêm ngạc nhiên nói: "Nhật ký của hắn? Ngươi đã từng đọc qua sao?"


"Ân, hắn nói, hắn có thể hiểu được bí mật của huyết tự cấp ma vương."


Trước kia, Bồ Mỹ Linh trong nhật ký từng đề cập, không nên chấp hành huyết tự cấp ma vương, ý vị cuối cùng như thế nào, vẫn là 1 cái gai trong nội tâm hộ gia đình.


Bất quá, mọi người cho rằng, những lời này có lẽ ý chỉ, trước khi lấy được bản khế ước địa ngục nguyên vẹn. Nhưng huyết tự cấp ma vương đến tột cùng ẩn tàng bí mật gì, mọi người đều rất nóng lòng muốn biết. Trên thực tế, ngày hôm nay đã không còn hộ gia đình nào trông cậy vào chuyện vượt qua 10 lần huyết tự để rời khỏi nhà trọ, huyết tự cấp ma vương đã trở thành hy vọng cuối cùng của bọn hắn. Dưới đủ loại điều kiện uy hiếp, không 1 hộ gia đình nào dám đi chấp hành huyết tự ma vương trước khi thu thập đủ khế ước địa ngục. Hôm nay mảnh vỡ khế ước đã thu được 4 khối, chỉ còn lại 3 khối là có thể tụ tập đủ khế ước địa ngục.


Lúc này Thiên Tịch Nguyệt đang ở trong nhà. Công việc gần đây của Nghiêm Lang cũng khá là bề bộn, nhưng hắn vẫn cưỡng ép rút ra mấy ngày nghỉ ở nhà bồi bạn với nàng, làm cho nàng cảm giác, bản thân mình không hề chọn sai trượng phu.


Nhớ lại, hết thảy giống như là một hồi ác mộng. Vốn tưởng rằng đã có thể thoát khỏi ác mộng khi xưa, nhưng Tịch Nguyệt lại cảm giác, dường như nàng càng tiến sâu vào bên trong vực tối thăm thẳm.


Bất quá, nếu để cho thời gian trở lại, nàng cho dù biết kết quả ngày hôm nay nhưng vẫn sẽ lựa chọn Nghiêm Lang.


Nàng tuyệt đối không vì mình đã làm những chuyện như vậy mà cảm thấy hối hận chút nào. Nếu như hối hận mà nói..., nàng phải thực sự xin lỗi Nghiêm Lang rồi. Cho nên, mặc dù biết rõ đây là con đường không có lối về, nàng vẫn quyết định cùng Nghiêm Lang đi tới cuối đường.


Chỉ là hiện tại đã có đứa bé này, làm trong nội tâm nàng cảm giác bàng hoàng. Nàng không hi vọng con của mình sau khi sanh, biết cha mẹ mình là một đôi tội phạm giết người. Vô luận như thế nào, nàng cũng không thể để con nàng trở thành con của tội phạm giết người. Cả đời nó cuối cùng sẽ không thể nào ngẩng đầu lên được.


Vì vậy, bất luận thế nào, Tịch Nguyệt thề, nhất định phải che dấu chân tướng vụ án năm đó, cho dù dùng bất cứ thủ đoạn nào!


Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa. Nàng bước ra mở cửa, bên ngoài là bảo mẫu Tiểu Hoa. Tiểu Hoa mang theo 1 bao đồ ăn lớn đi vào, nói: "Phu nhân, ta đi chuẩn bị cơm trưa, ngươi cứ ngồi ở đó nghỉ ngơi đi."


"Ân, tốt."


Tịch Nguyệt ngồi trở lại ghế sa lon trong phòng khách, ý định xem tivi giải buồn. Mà tiểu Hoa ngồi ở bên cạnh, bắt đầu lột đậu tương mới mua về. Nàng bắt chuyện với Tịch Nguyệt: "Đúng rồi, phu nhân, ta lúc vừa mới về nhìn thấy ở cửa có 1 người đang đứng, là nam nhân, ta liền hỏi hắn, có phải tới tìm phu nhân hay không."


"Nam nhân sao?" Tịch Nguyệt nghi hoặc nhìn tiểu Hoa, hỏi: "Bộ dạng của hắn như thế nào?"


"Ân, vóc dáng rất cao , là 1 tên tiểu tử tướng mạo rất suất, ta hỏi hắn có phải tìm tiên sinh hay phu nhân hay không, hắn không nói chuyện mà trực tiếp bỏ đi."


"Hắn cái gì cũng không nói?"


"Ân, thế nhưng hắn thật sự nhìn chằm chằm vào cửa 1 hồi lâu. Ah, đúng rồi, ta nhớ ra rồi, cạnh miệng của hắn có 1 nốt ruồi."


Điều khiển từ xa trên tay Tịch Nguyệt nhất thời rơi trên mặt đất, pin bên trong cũng rơi cả ra!


"Ngươi vừa rồi nói cái gì?"


Vương Thiệu Kiệt, cạnh miệng của hắn thực sự có 1 cái nốt ruồi ah!



Posted by Unknown |




Thời điểm Lý Ẩn và Di Chân vừa vào đến nhà, liền nhìn thấy Văn Hoa mặt âm trầm ngồi nguyên tại vị trí. Mọi người hiện tại cũng có chút xấu hổ, đi không được, ở cũng chẳng xong.


Lý Ẩn ngồi trở lại bên cạnh Tử Dạ, nhìn chằm chằm vào Văn Hoa, nàng lúc này không nói 1 lời, nhìn thấy Di Chân đi tới lập tức đứng lên, tức giận nói: "Sở Di Chân! Ngươi rõ ràng dám đánh ta?"


"Đã đủ rồi!" Lý Ẩn nổi giận đùng đùng: "Văn Hoa, mọi người khó khăn mới gặp nhau được 1 hôm, ngươi lại đem nó hủy đi! Ngươi không có chứng cớ mà lên án 1 người mưu sát, chẳng lẽ ngươi không hiểu pháp luật sao?"


"Được rồi, tất cả mọi người nói ít đi một câu." Hàn Chân vội vàng hoà giải: "Văn Hoa, ngươi cũng quá mức rồi. Bất quá, Lý Ẩn, ngươi cũng biết Văn Hoa lúc trước yêu thích Vương Thiệu Kiệt, thời điểm hắn chết nàng cũng rất thương tâm, hôm nay hẳn nàng uống say nên mới nói lung tung, ngươi đừng nên so đo với nàng."


Lý Ẩn trở lại chỗ ngồi, bất quá trong nội tâm mọi người đều sinh ra 1 ý nghĩ giống nhau.


Chính là, Nghiêm Lang có thực hay không là hung thủ giết chết Vương Thiệu Kiệt?


Thẳng thắn mà nói, tính cách của Nghiêm Lang rất nhu nhược, điểm này ai cũng hiểu rõ, đoạn thời gian đó hắn là người nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, bị bọn người Vương Thiệu Kiệt khi dễ cũng là chuyện dễ hiểu, kỳ thật có không ít người biết được chuyện này, nhưng không có giao tình với Nghiêm Lang cho nên mở một con mắt nhắm một con mắt không nói ra mà thôi. Chỉ là không nghĩ đến, hắn bị khi dễ tới thê thảm như vậy.


Lúc này, Di Chân cũng bắt đầu nhớ lại khoảng thời gian đó...


Lần thứ nhất Di Chân cầm giấy báo trúng tuyển đại học, nàng đã chấp hành 5 lần huyết tự chỉ thị. Lúc ấy giữa những huyết tự có khoảng cách rất xa, không giống như hiện tại. Khi đó Hạ Uyên còn chưa tiến vào nhà trọ, lầu trưởng nhà trọ chính là Di Thiên. Địa vị của tỷ đệ 2 người bọn hắn trong nhà trọ cũng giống như Lý Ẩn, Ngân Dạ hiện tại. Hạ Uyên trước kia phải dựa vào bức họa biết trước của Thâm Vũ mới vượt qua được 5 lần huyết tự chỉ thị, nhưng lúc ấy Di Chân vượt qua 5 lần huyết tự đều bằng chính sức mình. Chỉ bằng vào điểm này, nàng được mọi người công nhận là phó lầu trưởng.


Vốn Di Thiên không có ý định lên đại học, nhưng do Di Chân khuyên bảo, coi như trong thời gian chờ đợi huyết tự, học hành sẽ làm bọn hắn phân tâm, không nghĩ tới những nỗi sợ hãi mà huyết tự mang lại nữa. Dù sao những hộ gia đình khác, do trong khoảng thời gian chờ đợi huyết tự, đầu óc lúc nào cũng bị u linh ác quỷ ám ảnh, cuối cùng dẫn tới tự sát, số lượng những người như thế không ít. Có 1 nơi để ký thác tinh thần cũng là 1 chuyện tốt. Cho nên 2 người quyết định tiếp tục học lên đại học. Việc học hành ở đại học thoải mái hơn cấp 3 rất nhiều, bọn hắn vẫn có thể tiếp tục chấp hành huyết tự.


Bây giờ nghĩ lại, Di Chân cảm thấy quyết định khi đó cực kỳ đúng đắn, như vậy 2 người mới có thể quen biết Lý Ẩn. Chuyện này hết thảy thực sự rất vi diệu, sự tồn tại của Lý Ẩn cũng trở thành điểm dựa hy vọng giúp nàng chấp hành thành công 5 lượt huyết tự còn lại.  


Bọn người Hàn Chân, Lâm Tâm Hồ, Bạch Tú Mẫn, Đoan Chính Sáng, Thiên Tịch Nguyệt cũng là bạn bè tốt của Di Chân. Thiên Tịch Nguyệt là người được chú mục nhất trong lớp, tính cách của nàng cực kỳ ôn nhu, những người tiếp xúc qua với nàng đều yêu thích nàng. Lúc đó tất cả nam sinh trong lớp đều ôm tơ tưởng với nàng.


Mà Vương Thiệu Kiệt là người biểu hiện rõ nhất. Phụ thân của hắn là 1 trong những nhà tài trợ lớn cho học viện, mẫu thân hắn lại là quan viên chính phủ, cho nên dựa vào bối cảnh này, hắn cực kỳ càn rỡ, nhưng cũng có không ít người thích hắn. Tướng mạo hắn coi như không tệ, cho nên Văn Hoa mới thầm mến loại người như hắn.


Di Chân nhớ rõ, đoạn thời gian Vương Thiệu Kiệt theo đuổi Thiên Tịch Nguyệt lúc nào cũng tặng cho nàng 1 bó Diên Vĩ hoa. Diên Vĩ hoa là loại hoa yêu thích nhất của Thiên Tịch Nguyệt , mà sau khi Vương Thiệu Kiệt biết được điểm này, về sau rất hay đặt nó lên bàn học của tịch nguyệt, tìm mọi cách lấy lòng nàng, thậm chí viết thư tràn ngập những lời tình cảm buồn nôn. Thời gian dài, Thiên Tịch Nguyệt cũng cảm giác rất phức tạp, Vương Thiệu Kiệt đối với nàng đã phát triển tới tình trạng dây dưa không ngớt rồi.


Tuy người yêu thích Thiên Tịch Nguyệt không thiếu, thế nhưng không có mấy ai dám chính diện khiêu chiến Vương Thiệu Kiệt. Dù gì hậu trường hắn bày ra đó, dựa vào tiền tài thu mua mấy tên đàn em, thường xuyên đi theo hắn làm tay chân, 3 người đó phân biệt tên là Tiết Long, La Tử Cường, Trịnh Hoa. Mà 3 người kia cũng là 3 nạn nhân trọng vụ huyết án năm đó.


Mà Nghiêm Lang cũng thường xuyên đi theo sau lưng Vương Thiệu Kiệt, nhưng không phải tay chân giống như 3 người Tiết Long, mà thân phận giống như 1 tên tiểu đệ. Không biết như thế nào , Vương Thiệu Kiệt tựa hồ nhìn Nghiêm Lang rất không hợp nhãn, luôn uy hiếp Nghiêm Lang, ép hắn phải ở bên cạnh mình. Rất nhiều người mơ hồ đoán được Nghiêm Lang bị Vương Thiệu Kiệt khi dễ, bất quá mọi người đều mắt nhắm mắt mở cho qua, ai lại muốn đứng ra vì 1 người không quen biết? Huống chi không có ai muốn đắc tội với Vương Thiệu Kiệt.


Trên thực tế, về sau thực sự có người nhìn thấy Nghiêm Lang bị bọn người Vương Thiệu Kiệt khi dễ rất nghiêm trọng. Ví dụ như có một lần, hắn bị kẹp đến 2 cây lan ở giữa bãi tập, sau đó bị bọn người kia vẩy lên đầu rất nhiều cát và đất bùn; cũng có người chứng kiến, Nghiêm Lang bị bốn người giẫm trên mặt đất, không ngừng ra tay đấm đá.


Lúc ấy, Hàn Chân thân là lớp phó cũng có nghe nói việc này. Nhưng hắn hoàn toàn không để ý, bởi vì hắn biết, có ra mặt cũng không ích gì, Vương Thiệu Kiệt cũng sẽ không phục hắn, huống chi nếu như đắc tội Vương Thiệu Kiệt, đối phương hoàn toàn có thể dựa vào hậu trường của hắn, khiến cho mình không cách nào  được chọn làm chủ tịch hội sinh viên. Hàn Chân khi đó đối với vị trí ấy phi thường khát khao. Không riêng gì hắn, những người khác trong lớp cũng không hề để ý, bởi vì mọi người đều sống theo kiểu bo bo giữ mình, không để ý tới người khác. Hơn nữa cũng không có ai đồng cảm với người có cá tính nhát gan như Nghiêm Lang, bọn hắn cho rằng, Nghiêm Lang bị rơi vào tình trạng như thế là do chính hắn. Ngay cả Lý Ẩn cũng giống như vậy.



Thẳng đến tới 1 năm trước khi tốt nghiệp, vụ huyết án kia xảy ra.


Thi thể được phát hiện trong hội trường không dùng nữa trong trường học. Vương Thiệu Kiệt, Tiết Long, La Tử Cường, Trịnh Hoa bốn người đều chết ở trong lễ đường, hiện trường có dấu vết đánh nhau kịch liệt, trong đó Vương Thiệu Kiệt rõ ràng bị lợi khí đâm trúng tim mà chết, ba người khác đều bị chấn thương đầu dẫn tới cái chết, hung khí có vẻ là ghế bên trong lễ đường. Mà hung khí giết chết Vương Thiệu Kiệt không tìm thấy được tại hiện trường. Lúc ấy, Lý Ẩn trong vô tình bị mùi máu tanh hấp dẫn, đi qua nơi đó mới phát hiện ra được.


Người chết bi thảm nhất chính là Vương Thiệu Kiệt, trên người hắn có rất nhiều vết dao chém, con mắt mở lớn, hoàn toàn là bộ dạng chết không nhắm mắt. Vụ án này làm oanh động toàn bộ học viện, thậm chí toàn bộ thành phố K. Dù sao 4 gã sinh viên bị sát hại trong trường học, ảnh hưởng tới xã hội tất nhiên cực kỳ nghiêm trọng. Hơn nữa người bị tình nghi lớn nhất chính là Nghiêm Lang. Bởi vì hắn bình thường luôn đi theo 4 người kia,  bị 4 người bắt nạt , thời điểm vụ án phát sinh lại không theo sau bọn hắn thì có hơi kỳ quái. Hơn nữa Nghiêm Lang còn có động cơ gây án rất rõ ràng.


Bất quá, thời điểm cảnh sát quyết định điều tra manh mối vụ án, Thiên Tịch Nguyệt ra mặt cung cấp chứng cứ chứng minh hắn không có tại hiện trường vụ án. Ngày vụ án phát sinh là chủ nhật, nàng và Nghiêm Lang ngẫu nhiên gặp nhau ở bên ngoài, cho nên hai người cùng đi dạo phố. Mà thời gian 2 người đi cùng nhau, chính là khoảng thời gian vụ án phát sinh. Cho nên, Thiên Tịch Nguyệt liền trở thành nhân chứng chứng minh Nghiêm Lang không có mặt tại hiện trường khi vụ án phát sinh. Mà Thiên Tịch Nguyệt cùng vụ án này không hề có chút quan hệ nào, bản thân nàng và Nghiêm Lang trước kia cũng không hề quen thuộc, cơ hồ không có khả năng làm giả chứng cứ, cho nên cảnh sát tin vào lời chứng của nàng.


Cuối cùng, vụ án đến bây giờ vẫn còn chưa kết thúc, cha mẹ Vương Thiệu Kiệt không ngừng gây áp lực với cảnh sát, thế nhưng vì không tìm được manh mối nên bị gác lại.


Kỳ thật, năm đó sau khi Thiên Tịch Nguyệt ra mặt làm chứng, mọi người trên cơ bản đều không nghĩ Nghiêm Lang là hung thủ, bọn hắn đều cho rằng Nghiêm Lang không có lá gan kia, thứ hai cũng nghĩ không ra Thiên Tịch Nguyệt lại vờ đứng ra làm chứng giả.


Thế nhưng bây giờ nghĩ lại..., nếu 2 người kia kỳ thật đã sớm mến nhau, lúc đó đã có lý do rồi. Nghiêm Lang bị Vương Thiệu Kiệt khi dễ, Thiên Tịch Nguyệt lại bị Vương Thiệu Kiệt dây dưa, hai người cuối cùng liên thủ giết chết bốn người kia, sau đó giúp nhau đứng ra làm chứng giả cho đối phương. Điều này hoàn toàn có khả năng.


Kỳ thật, Nghiêm Lang về sau rất nhiều lần bị cảnh sát hỏi thăm, bởi bất kể nhìn như thế nào hắn vẫn là nghi phạm số 1, nếu không phải vì có người đứng ra làm chứng, cảnh sát đã sớm đem phương hướng điều tra tập trung trên người hắn, thậm chí lục soát nhà để tìm hung khí. Hai người sau đó kết hôn, đoán chừng cũng bị cảnh sát chú ý.


Như Văn Hoa mang theo tia hoài nghi, chỉ sợ số lượng cũng không ít.


Buổi tụ họp cuối cùng kết thúc trong không khí ngưng trọng. Mọi người rời đi, ai ai cũng đều có tâm sự.  


Lý Ẩn và Tử Dạ từ biệt Di Chân cùng Lâm Tâm Hồ. Lý Ẩn có chút áy náy nói với Di Chân: "Còn tưởng rằng mọi người gặp nhau lần nữa sẽ rất vui vẻ, thật không ngờ sự tình lại phát triển ra như thế này."


"Không có gì..., " Di Chân khoát tay nói: "Có thể nhìn thấy học trưởng ta đã rất vui vẻ rồi, còn có, ta sẽ tiếp tục tìm kiếm Di Thiên. Bất luận thế nào cũng sẽ không buông tha."


"Di Thiên" Lý Ẩn nhớ lại nam tử lúc nào cũng tối tăm phiền muộn kia, không khỏi hỏi: "Ngươi có manh mối về hắn sao?"


"Tạm thời còn chưa có. Bất quá, ta nghĩ sau này sẽ tìm ra."


"Nếu như ngươi biết Di Thiên ở nơi nào nhất định phải đi cùng ta." Lý Ẩn nghiêm mặt nói: "Ngàn vạn không nên 1 mình cậy mạnh, biết chưa?"


"Ân, một lời đã định, học trưởng."


Di Chân và Lâm Tâm Hồ rời đi, Lý Ẩn cảm giác thân thể có chút mệt mỏi: "Tốt rồi, chúng ta trở về nhà trọ đi thôi."


Tử Dạ nhìn theo bóng lưng Sở Di Chân, đột nhiên nói một câu: "Nàng thoạt nhìn rất thích anh. Trong buổi tiệc, nàng nhìn anh tổng cộng 32 lần."


Lý Ẩn lắp bắp kinh hãi nhìn về phía Tử Dạ, nàng làm sao có thể tinh tường như thế?


"Em đừng hiểu lầm, Tử Dạ..."


"Em không có hiểu lầm." Tử Dạ mặc dù nói nói như vậy, nhưng mặt lại có vẻ lạnh đi: "Chỉ là em đột nhiên phát hiện, đối với quá khứ của anh dường như em không hiểu chút nào. Trước mặt bạn bè cũ, anh dường như thoải mái hơn rất nhiều.”


"Bởi vì anh cũng không biết, mình con bao nhiêu thời gian."


Giờ khắc này, Lý Ẩn rốt cục trở  lại thành lầu trường của nhà trọ kinh khủng kia. Hiện tại, hắn còn 6 lượt huyết tự chỉ thị, vì Tử Dạ lại tăng lên cho mình 3 lượt huyết tự, nhưng Lý Ẩn không hối hận, dù sao hắn đã đưa ra quyết định, mặc dù tới sâu trong địa ngục, cũng phải cùng Tử Dạ vượt qua.


Về phần Di Chân, hắn chỉ có thể phụ nàng mà thôi.


Ngày thứ hai, Thiên Tịch Nguyệt khi tỉnh lại, kinh ngạc phát hiện, Nghiêm Lang đang ở nhà.


"Hôm nay là ngày em đi học chương trình dành cho thai phụ " Nghiêm Lang từ trong tủ quần áo giúp nàng lấy ra 1 bộ váy dành cho bà chửa, nói: "Ân, cái này được chứ? Hay là cái này..."


"Nghiêm Lang!" Tịch Nguyệt đột nhiên nói: "Chúng ta nói chuyện 1 chút được không?"


Bàn tay Nghiêm Lang run lên 1 cái, hắn biết rõ, Tịch Nguyệt quả nhiên không thể nào an tâm được. Hắn đặt quần áo xuống, quay đầu lại nói: "Em đang lo lắng những lời hôm qua Văn Hoa nói?"


Tịch Nguyệt tuy vừa tỉnh dậy, nhưng tóc tai cũng không hề rối tung, nhàn nhạt chảy xuôi theo bờ vai, một đôi mắt dễ thương như minh châu tràn đầy sầu lo và bất an. Nàng bước xuống giường: "Anh cũng biết, cảnh sát vẫn chưa buông bỏ điều tra vụ án này? Tuy  chúng ta đã nói với những người khác rất nhiều lần rằng, sau khi tốt nghiệp mới bắt đầu yêu nhau, thế nhưng vẫn sẽ có người phát giác ra được. Em cảm giác, cảnh sát vẫn tiếp tục điều tra chúng ta, dù sao tới hiện tại cũng chưa có xuất hiện tình nghi thứ 2."


Trước mắt cảnh sát đang hướng theo nghi vấn là có kẻ từ bên ngoài trường xâm nhập vào, nếu là như vậy thì chẳng khác nào mò kim đáy bể, ai biết tới lúc nào mới tìm được hung thủ. Cho nên vẫn có không ít người cho rằng, Nghiêm Lang có khả năng là hung thủ.  


"Đừng nói nữa." Nghiêm lang lắc đầu, an ủi: "Em an tâm chờ sanh là được rồi. Chúng ta đã dàn xếp rất thỏa đáng, lời chứng đọc đi đọc lại nhiều lần, đã kiểm tra không có chút sơ hở nào. Đi lại trên đường phố đông đúc, tránh đi 1 vài cửa hàng có mặt tiền cố định, cũng không tiếp xúc với những ngã tư có đèn tín hiệu, chỉ đi qua 1 vài cửa hàng có quy mô vừa và nhỏ, không có người có thể phản bác lời chứng của chúng ta. Em lúc ấy căn bản không đi cùng anh, chỉ là giữa đường tự nhiên đụng phải, rồi ngày sau dần nảy sinh tình cảm. Cảnh sát chắc chắn không tìm được chứng cớ, lúc ấy chúng ta không phải đã xóa sạch dấu vân tay rồi sao? Hung khí giết chết Vương Thiệu Kiệt anh cũng đã ném vào dòng sông Uyển Thiên rồi. Em yên tâm đi, đầu năm nay xảy ra vụ án ma chặt đầu, vụ đó có nhiều người chết như vậy, cảnh sát khẳng định đều đem tinh lực dồn vào nó, cái án này cũng đã nhiều năm chưa giải quyết được, em cần gì phải lo lắng dư thừa?"


"Bất quá trước mắt vẫn không có nạn nhân mới bị chặt đầu, cảnh sát có thể chuyển sang vụ khác thì sao?"


"Vụ kia chết nhiều người như vậy, đến nay vẫn chưa phá được án, người chú ý khẳng định không ít, cảnh sát không nhanh như vậy thu lại lực lượng phá án đâu. Huống chi chúng ta không phải vừa mới kết hôn, nếu cảnh sát muốn thì đã sớm tra xét. Em thoải mái, buông lỏng tinh thần chút đi, Văn Hoa nói như vậy, nhưng không có chứng cứ cũng không thể vu hãm chúng ta."


Khoa phụ sản bệnh viện Chính Thiên là nơi Thiên Tịch Nguyệt học chương trình dành cho thai phụ. Bệnh viện Chính Thiên chuyên mời bác sĩ chuyên khoa có uy tín đến đây giảng bài.


"Hiện tại tạm thời học đến đây thôi. Các vị nghỉ ngơi 1 chút, lát nữa sẽ tiếp tục."


Trong phòng có hơn 10 phụ nữ có thai, đa số đều có trượng phu đi cùng. Sau khi giờ học kết thúc, Nghiêm Lang đỡ Thiên Tịch Nguyệt bước ra ngoài.


"Thật phức tạp." Thiên Tịch Nguyệt vuốt ve bụng mình, nói: "Cái bệnh viện này, sau này sẽ là của Lý Ẩn rồi ah."


"Hẳn là vậy, bệnh viện chính thiên gần đây trù lập kế hoạch xây phân viện mới, lại nói, 1 năm trước đã mua rất nhiều đất tại khu vực xung quanh, bệnh viện này quy mô sẽ càng lúc càng lớn rồi."


Hai người ngồi trên hành lang bệnh viện, hưởng thụ thời khắc ấm áp.


"Tịch Nguyệt, " đột nhiên Nghiêm Lang nói: "Nên đặt tên con của chúng ta là gì?"


"Cái này..." Thiên Tịch Nguyệt nghiêng đầu nghĩ: "Là nam hay nữ còn chưa biết. Nếu như là nam hài mà nói..., kêu Nghiêm Thực Thiện, thế nào?"


"Thực Thiện? Anh cảm thấy... Gọi Nghiêm Thành thì tốt hơn, làm người nên trọng thành thực."


"Vậy, nếu là nữ thì sao? Nghiêm Bông Tuyết như thế nào? Hoặc Nghiêm Tâm Vũ?"


Lúc này lại chuẩn bị tiết học tiếp theo. Nhóm trượng phu cùng sản phụ tiến vào phòng học. Nghiêm Lang cùng Thiên Tịch Nguyệt trở lại bàn của bọn hắn, vừa ngồi xuống, đột nhiên đôi mắt 2 người gắn chặt vào 1 thứ trên mặt bàn.


Đó là một thứ làm bọn hắn vô cùng sợ hãi!



Một bó... Diên Vĩ hoa!