8/28/2016

Posted by Unknown |

Chương 29: WC khủng bố

 

 


Diệp Tưởng bị bỏ lại tại góc cầu thang, tự nhiên không biết“Đôi mắt kia” là chỉ ai. Bất quá, diễn viên thông qua kịch bản tiến hành phân tích và phỏng đoán, có người đưa ra suy luận, đó có thể là 1 đồng học đã chết, thậm chí có người khẳng định nói, không chừng chính là người bị Vân Tùng Quân khi dễ tới chết, biến thành lệ quỷ trở về hại chết bọn họ v.v. Tất cả đầu là lộ số ăn khớp với phim kinh dị.


Đúng lúc này,
cách đó không xa truyền đến tiếng gọi.


phía trước sao? Tìm Kim Thư Đông hỏi xem đến cùng là sao thế này !”


Làm sao lại vẽ ra người này? Vẽ cũng thực giống quá!”


Diệp Tưởng nhíu mày,
vội vàng muốn chạy trốn, Kim Vân Hạo giữ chặt hắn lại:“Vân Tùng Quân kêu ta trông coi ngươi.”


“Ngươi buông tay cho ta!”


“Không buông, tuyệt đối không buông !”


Kỳ thật lấy
thực lực và tốc đ của Diệp Tưởng không cần công kích đối phương cũng có thể bỏ đi, thế nhưng thể chất đặc thù cũng giống như vật nguyền rủa, đều bị hạn chế, không thể sử dụng đối với diễn viên khác. Cho dù dùng đ tránh công kích của bọn họ cũng không thể! Quy tắc này phía sau kịch bản còn được bổ sung thuyết minh rất rõ ràng. Bằng không, Diệp Tưởng cũng không phải người cuồng tự ngược, như thế nào lại đ Vân Tùng Quân và Chu Đào khi dễ thảm như vậy?


Vân Tùng Quân chỉ là 1 diễn viên hạng 3, trên người vỏn vẹn có 2 kiện nguyền rủa loại khu quỷ, khả năng sinh tồn trong bộ phim này thấp tới mức muốn sôi gan, khẳng định phải ôm đùi diễn viên hạng A mới có khả năng sinh tồn. Hắn là người của Đọa Tinh trận doanh, lại thêm quan hệ đối lập trong vai diễn với Diệp Tưởng, cho dù giao hảo với Diệp Tưởng cũng vô dụng, không bằng hảo hảo khi dễ hắn đ lấy lòng vài nhân vật cao tầng của đọa tinh doanh. Nói không chừng còn có đường sống. Đương nhiên, ý nghĩ của Kim Vân Hạo cũng giống vậy, cho nên lúc này hắn đang gắt gao nắm chặt cánh tay Diệp Tưởng, làm thế nào cũng không chịu buông tay.


Nghe thanh âm càng ngày càng gần, Diệp Tưởng giờ phút này hận tới mức nghiến răng nghiến lợi. Nếu có thể vận dụng thể chất đặc thù, hắn muốn giết chết Kim Vân Hạo trước mắt quả thực giống như giết 1 con chó, thế nhưng hiện tại ngay cả diễn viên hạng 3, nhân vật rác rưởi này cũng có thể làm nhục hắn! Mà trong kịch bản, dưới tình huống không cho phép, còn không được tổn thương đối phương nửa cọng lông!


Đối phương cũng vì biết điểm này cho nên mới không sợ hãi!


Bất quá, Diệp Tưởng vẫn có biện pháp .


Vật nguyền rủa không thể dùng, thể chất đặc thù không thể dùng,  ngay cả quyền đầu cũng không thể vung lên...... Thế nhưng, đối phương không phải cũng giống hắn sao? Dưới tình huống kịch bản chưa cho phép, bọn họ tuyệt đối không thể làm tổn thương mình! Tỷ như cho đánh 1 quyền , không thể là 2 quyền, ngay cả thay bằng 1 cước cũng không được! Bằng không lập tức bị loại bỏ!


Diệp Tưởng không hề nghĩ nhiều. Hắn bỗng nhiên
lao tới nắm đấm của Kim Vân Hạo, làm nắm đấm  nện vào ngực của chính mình !


Bề ngoài, động tác đó biên đ quá lớn, không thành công, thế nhưng Kim Vân Hạo lại bị dọa cho gần chết ! Trong kịch bản không có nội dung hắn đánh người, vạn nhất 1 quyền này mà nện trúng…. Vậy lỗi tính cho ai? Lỡ tính lên đầu mình, không phải hắn nhất định phải chết rồi sao?  


Hắn nhất thời rút tay về, mà Diệp Tưởng liền bỏ chạy lên lầu !


Diệp Tưởng vừa trốn lên lầu liền nghe sau lưng có tiếng hô.


“Hắn chạy thoát rồi!”


“Trốn không thoát đâu! Nhanh bắt lấy hắn !”


“Mọi người mau đuổi theo !”


Diệp Tưởng cất bước, tiếp tục chạy lên trên. Dựa theo nguyên kịch bản, hắn sẽ bị đám người Vân Tùng Quân bắt lấy, bị làm nhục 1 phen . Thế nhưng Diệp Tưởng hiện tại há có thể để bọn họ tùy ý khi dễ? Nghĩ cũng đừng có nghĩ ! Hiện tại kịch bản đang giới hạn, hắn không thể đánh trả, nhưng khi cơ hội vừa đến, những tên nào có ý định mượn nội dung kịch bản để vũ nhục hắn, mặc kệ kẻ đó thuộc trận doanh nào, đều phải trả giá!


Đừng có nói tội đáng chết hay không đáng chết, khoan dung haykhông khoan dung ! Mấu chốt làm người của Diệp Tưởng chính là, người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng người phạm ta….


Vậy thì hết thảy tìm chết đi !


Hầu Tước sao có thể để chuyện này phát sinh được chứ? Hắn chỉ muốn mượn chuyện này thử Diệp Tưởng, xem hắn đối mặt với sự khi nhục bậc này, lựa chọn chịu đựng hay phản kích. Từ đó, có thể đoán ra tính cách của Diệp Tưởng, cũng để ngày sau dễ dàng khống chế.  Nợ Hầu Tước ân tình, Diệp Tưởng tự nhiên sẽ trả, thế nhưng nếu hắn sau này thật sự đối đãi Diệp Tưởng như 1 quân cờ, Diệp Tưởng cũng không phải người mặc cho người khác bài bố!


Hắn muốn mọi người phải biết, hắn chính là vương giả của bóng đêm !


Cuối cùng, Diệp Tưởng chạy vào WC nam ở lầu 3, nhảy vào trong 1 gian phòng liền chốt vội cửa lại. Không lâu sau ngoài Wc truyền tới tiếng nói:“Chạy đi nơi nào rồi ?”


“Qua bên kia xem xem !”


Tiếp đó
có tiếng người chạy vào WC, Vân Tùng Quân trực tiếp đá văng cửa 1 gian phòng !


“Kim Thư Đông, ngươi trốn không thoát đâ
u!”


Bên trong lại truyền ra thanh âm của 1 lão sư:“Ai đó?”


“Là lão sư phòng giáo vụ!”


“Đi mau !”


Diệp Tưởng có chút kinh ngạc, bởi vì nghe thanh âm
này, người cách vách hắn chính là lão sư phòng giáo vụ kia, Lưu An Thông !


“Người nào đó !”


Tiếp, Diệp Tưởng
nghe thấy 1 gian phòng bên cạnh truyền tới tiếng nói:“Lưu lão sư, nghe thanh âm hình như là Vân Tùng Quân lớp 6 năm nhất?”


“Ân? Hình như là hắn !
Tên tiểu tử này, không hảo hảo đọc sách, cũng không biết trốn học bao nhiêu lần, phòng giáo vụ sắp trở thành nhà riêng của hắn rồi!”


Trong WC nam
bây giờ, phân biệt từ trái sang phải là phòng giáo vụ Lưu lão sư, Cao lão sư, cùng Diệp Tưởng ba người. Mà 2 lão sư khác tự nhiên không biết Diệp Tưởng đang lắng nghe bọn hắn nói.


Không biết lần này có thể có bao nhiêu người thi đậu đại học ah? Kỳ thi đại học ngày càng gần, thế nhưng thành tích của trường chúng ta...... Aizzz!”


“Đúng vậy. Bất quá
huynh muội Tôn Di Tinh, Tôn Di Hoa lớp 6 năm nhất rất không tồi, chờ bọn họ lên năm 3 rất có hy vọng đ đại học nổi tiếng, đến thời điểm đó, chúng ta có cái đ ghi vào chiêu bài quảng cáo chiêu sinh rồi! ”


“Ân...... Đúng vậy.
Hai mũi nhọn đó cần phải trọng điểm bồi dưỡng. Trường học chúng ta có 2 mầm mống tốt như vậy cũng là cơ hội khó có. Bởi vậy, tiếp theo chúng ta đi thăm hiệu trưởng cũ, trước mặt hắn có thể nói vài câu. ”


“Bất quá hiệu trưởng
cũ vẫn còn sinh hoạt trên đảo sao?”


“C
hẳng lẽ còn không phải? Hiệu trưởng cũ kỳ thật niên kỉ còn chưa tới tuổi về hưu, thế nhưng không hiểu sao lại sớm lui về. Bất quá, có là như vậy nhưng ngôi trường này vẫn là của hắn . Nếu hắn hiện tại trở về, 1 câu cũng có thể bãi miễn hiệu trưởng hiện tại.”


“Lão Cao !
Lời này mà ngươi cũng dám nói!”


“Sợ cái gì, ngươi cho rằng hiện tại
người khác không dám lén nghị luận? Kỳ thật mọi người đều hi vọng hiệu trưởng cũ có thể trở về. Ngày mai ta phải đi tham gia hội nghị về thi đại học, nếu có tiến triển gì, chờ ta trở lại, suy xét trước kỳ thi đại học, đẩy mạnh tiến đ học tập, trọng điểm ưu đãi những học sinh nào có thành tích tốt, tranh thủ cho bọn hắn trong kỳ thi đại học, có thể cá chép vượt long môn!”


Tiếp đó lại truyền tới thanh âm xối nước. Cao lão sư cứ như vậy rời khỏi.



Nhà vệ sinh nam lúc này chỉ còn lại Diệp Tưởng cùng Lưu lão sư. Bởi vì học sinh và lão sư đều tập trung ăn cơm tại tòa nhà ất, cho nên bình thường không có người cố ý chạy tới WC tại tầng 3 này. Cũng là nguyên nhân vì sao Cao lão sư dám nói với Lưu lão sư những lời như thế.


H
iệu trưởng?


Diệp Tưởng ẩn ẩn cảm giác, đâ
y có khả năng là 1 manh mối.


“Vẫn sinh hoạt trên đảo”?


Trên đảo là ý
gì?


Còn có, dựa theo
lời nói của bọn họ, hiệu trưởng cũ đã từ chức từ rất sớm, hơn nữa còn là người chân chính sở hữu ngôi trường này. Thế nhưng, hiệu trưởng cũ kỳ thực còn chưa tới tuổi về hưu.


Dù có thế nào, vẫn là manh mối đáng chú ý.


Lúc này lại truyền tới tiếng nói.


“Hiệu trưởng cũ...... cũng lâu rồi không gặp. Mặc kệ trường học như vậy về nhà làm ruộng, thật không hiểu hắn nghĩ cái gì. Chẳng lẽ người lớn tuổi đều thích cuộc sống điền viên?”


Tiếp theo, lại nghe tiếng Lưu lão sư rít thuốc, tiếp tục lẩm bẩm:“Mặc kệ . Trong khoảng thời gian này bận rộn muốn chết, hôm nay có nên tới phòng video kia 1 chút? Ân, nên cẩn thận 1 chút, tránh cho người khác nhìn thấy.”


Những lời này khiến Diệp Tưởng chấn động !


Phòng video?


Lúc này, Diệp Tưởng bỗng nhiên thu thêm được 800 tấm vé chuộc cái chết ! Đâ
y có lẽ là phần thưởng khi khai thác được tình báo mới !


800 tấm vé chuộc cái chết ! Nói nhiều không nhiều, nói í
t không ít! Trong phim kinh dị này đ cho hắn 8 lần trở thành Thợ săn Ác Ma !


Bất quá, hắn cho rằng
chi tiết Lưu lão sư muốn đi phòng video này không đáng giá 800 tấm vé chuộc cái chết. Như vậy...... giải thích hợp lý nhất chính là, 800 tấm vé chuộc cái chết này có liên quan tới “hiệu trưởng cũ”!


Sau đó không lâu, Lưu lão sư cũng đ
ẩy cửa ra, rửa tay rồi rời khỏi.


Trong WC nhất thời một mảnh yên tĩnh.


Diệp Tưởng
vẫn ngồi thêm 1 lúc nữa, tới gần giờ lên lớp mới đi ra thì tốt hơn.


Vì thế hắn cứ như vậy, chậm rãi ngồi chờ, đồng thời trong đầu cũng suy nghĩ về những manh mối.


Không biết qua bao lâu, hắn bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng thở dốc.


Dường như có người nào đó chạy vào WC. Sau đó, người kia nhảy vào gian phòng sát bên cạnh Diệp Tưởng, nhanh chóng sập cửa lại.


Theo theo, Diệp Tưởng nghe tiếng người kia dựa người vào sát tường, rồi từng tiếng lẩm bẩm phát ra.


“Nam mô a di đà Phật...... Nam mô a di đà Phật...... đừng có lại đây...... đừng phát hiện ra ta......”


Những lời này nói ra rất nhỏ, bất quá vì rất gần cho nên Diệp Tưởng vẫn nghe thấy rõ ràng .


“Ngươi là...... Ai?”


Diệp Tưởng hỏi.


“Ân? Ngươi...... Ngươi là ai?” nam sinh cách vách rất ngạc nhiên:“Không có khả năng , như thế nào lại có người? Ngươi, ngươi có phải là người hay không?”


“Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta đương nhiên là người.”


“Ngươi, ngươi ở lớp nào ?”


“Lớp 6 năm nhất.”


“Nói bậy, ta chính là người của lớp năm nhất ! Làm thế nào lại chưa từng nghe qua giọng ngươi?”


Lớp 6 năm nhất?


“Ta cũng chưa từng nghe qua giọng ngươi......”


“Hư...... Đừng, đừng nói nữa!”


Một chớp mắt này, Diệp Tưởng đã mở ra lưới cảm giác của Ác Ma chi nhãn.


Nhưng sau khi mở lưới cảm giác ra, Diệp Tưởng phát hiện lưới cảm giác cư nhiên bị hoàn toàn áp chế, không thể triển khai !


Tiếp, Diệp Tưởng liền nghe thấy thanh âm tiếng bước chân rất nhẹ, từ bên ngoài truyền tới !


Ác Ma chi nhãn của Diệp Tưởng bị áp chế toàn diện, cuối cùng hắn cắn răng cúi người xuống, từ khe hở phía dưới nhà vệ sinh nhìn ra ngoài.



Nhưng ngay lúc đó trong lòng hắn cảm nhận được 1 cảm giác cực kỳ khủng bố! Bởi vì, từ khe cửa này nhìn ra bên ngoài WC ! Hiện tại...... Cư nhiên đã trở thành buối tối?


Sau một hồi, bên ngoài WC truyền tới từng tiếng bước chân. Diệp Tưởng muốn tiếp tục nhìn tiếp, thế nhưng lý trí nói cho hắn biết, có lẽ…. Hắn không nên xem !


Hắn rốt cục thu lại tầm mắt!


Theo lý thuyết, Diệp Tưởng nên lập tức hóa thành Thợ săn Ác Ma lao ra, nhưng dòng máu Thợ săn Ác Ma 1 khắc này dường như bị đông kết, sự sung sướng do tử vong và máu tươi mang đến lúc này đã không còn sót lại chút gì.



Hiện tại Diệp Tưởng...... tựa như mới lần đầu tiến vào rạp chiếu phim Địa Ngục, là 1 diễn viên bình thường không có bất cứ thủ đoạn nào!


Nếu đi ra ngoài...... Hắn, nhất định sẽ chết ![ chưa xong còn tiếp......]

8/27/2016

Posted by Unknown |

Chương 28: Đôi mắt đó...




 “Ân...... Ở nơi nào......”


Diệp Tưởng đi một lúc lâu, rốt cuộc nhìn thấy phía trước có 1 tiệm sách, hắn lập tức vọt tới. Tiệm sách này là tiệm chuyên bán truyện tranh, trừ [ Doraemon ], còn có [ Dragon Ball ],[ Captain Tsubasa ],[ Bắc Đẩu thần quyền ] một vài truyện tranh nổi tiếng. Đương nhiên, toàn bộ đều là bản đạo.


Lão bản là 1 nam nhân trung niên, đầu bị hói, lúc này đang nhâm nhi chén trà trong tay. Diệp Tưởng vừa tiến vào liền bước thẳng tới phía giá sách.


“Tập 34...... Tìm được rồi! Còn có tập 36, tập 38 và tập 39...... Quá tốt ! Lại kiếm thêm được 4 cuốn nữa! Cách ngày thu được nguyên bộ sẽ không còn xa!”


Lúc này hắn có chút cảm giác hoài cổ . Diệp Tưởng nhớ trước kia cũng từng đọc truyện Doraemon bản đạo, có thể nói đây là hồi ức của những năm 80, 90, đương nhiên ngày nay đã bị Hokage, One Piece, Bleach thay thế. Nhưng thời điểm Diệp Tưởng quyết định rút ra mấy cuốn truyện này, lại có 1 bàn tay vươn ra nhanh hơn, đem 4 cuốn truyện kia lấy đi!


Diệp Tưởng nhìn lại, đứng phía sau hắn là Vân Tùng Quân và Kim Vân Hạo !


“Lão bản, ta mua 4 cuốn này !”


Vân Tùng Quân chạy đến trước mặt lão bản ném xuống mấy cuốn truyện !


“Uy, ngươi có ý gì? Là ta đến trước !”


“Nói lời vô nghĩa, ta lấy ra trước chính là của ta !” Vân Tùng Quân mở ví ra lấy tiền trả:“Ân, bỏ vào túi nilon cho ta!”


Vân Tùng Quân cầm theo túi lớn cùng Kim Vân Hạo đi ra ngoài. Diệp Tưởng vội vàng đuổi theo.


“Uy, Vân Tùng Quân, ngươi cố ý đúng hay không?”


“Ta chính là cố ý đó, thì thế nào?” Vân Tùng Quân bĩu môi:“Bất quá, nếu ngươi chịu làm theo lời ta nói, muốn ta đưa cho ngươi 4 cuốn truyện này cũng không phải không thể.”


“Thật sự? Vậy ngươi nói đi......”


Người đáng thương tất có chỗ đáng giận ! Giờ phút này hình tượng của Kim Thư Đông làm thế nào mà người khác có thể tôn trọng đây?


Vân Tùng Quân nói những lời như vậy chính là muốn trêu đùa hắn, chuyện như vậy chẳng lẽ hắn cũng nhìn không ra? Mơ mộng thế giới tốt đẹp xa vời, không bằng hảo hảo làm người trong hiện thực đi!


“Ân, thái độ của ngươi làm ta rất vừa lòng.” Vân Tùng Quân lắc lắc túi vải trong tay, ánh mắt khẽ nheo lại:“Như vậy...... Ngươi hãy nghe cho kỹ . Đêm qua, ngươi chạy đến giáp hào lâu là muốn làm gì? Không cần chối, ta đã nhìn thấy.”


“Này...... Ta......”


“Còn có, thời điểm ngươi cùng Dương Hứa Thành [ danh tính nhân vật Diệp Tinh Vẫn sắm vai] nói chuyện, ta ở gần đó nghe được, ngươi đích xác có nhắc tới ‘Thi thể’ gì đó, đó là ý gì?”


“Ta......”


“Không nói, không nói liền bỏ đi!”


“Này...... vậy được, ta nói !”


“Ân. Hảo, vậy ngươi mau kể ra.”


Sau khi trở lại trường học, Diệp Tưởng bị Vân Tùng Quân ép vào góc cầu thang tòa nhà ất, hắn và Kim Vân Hạo ngồi trên bậc thang, đem túi nilon đựng 4 cuốn truyện tranh đặt bên người, nói:“Nói đi......”


“Nhưng… lỡ các ngươi không tin tưởng ta thì sao? Ta cảm giác, đó chỉ là ảo giác......”


“Nói hay không? Ta không có kiên nhẫn lắm đâu !”


“Hảo...... Hảo, ta nói......”


Lúc này đại đa số mọi người đều ở trong căn tin, không có mấy ai lảng vảng gần nơi này.


Tiếp theo, Diệp Tưởng cứ dựa theo kịch bản mà trần thuật hết thảy sự việc đã xảy ra đêm qua.


Sau khi nói xong, Vân Tùng Quân cười một tiếng, ngay sau đó nói:“Ngươi muốn lừa ta à? Có người rơi từ trên tầng xuống, thi thể đâu?”


“Cho nên ta mới nói là ảo giác......”


“Ảo giác con mẹ ngươi ! Nói ! Ngày hôm qua đến cùng có chuyện gì? Có phải ngươi tính làm ra chuyện giống như vẽ dấu tay máu lên tường?”


“Không có, thật sự không có !”


“Vậy ngươi nói, người rơi xuống kia, có bộ dáng như thế nào?”


Vân Tùng Quân hoàn toàn không có bộ dạng sợ hãi, hắn đối với Diệp Tưởng, căn bản không hề tin.


Vì thế, Diệp Tưởng chỉ có thể căng óc ra nhớ lại .


“Lúc ấy rất tối...... Ta không thể nhìn thấy rõ ràng, sự việc chỉ là trong nháy mắt, bất quá, ánh mắt hắn làm ta ấn tượng rất sâu. Hắn giống như đang hung hăng trừng ta vậy. Thật sự rất kỳ quái, khi đó tối như vậy, nhưng tại sao ta chỉ nhớ mỗi ánh mắt hắn......”



“Nga...... Vậy ngươi thử vẽ ra xem! Ngươi thích truyện tranh như thế, khả năng hội họa chắc không tồi?” Vân Tùng Quân ôm tâm tính đùa dai, từ trong túi vải lấy ra 1 cuốn sách bị cuộn lại thành đoàn.


Cuốn sách này, rõ ràng là cuốn đáp án bài tập sách giáo khoa  học kỳ 2! Vân Tùng Quân đắc ý nói:“Ha ha, nhìn thấy chưa? Cuốn sách này đem tất cả đáp án bài tập giáo khoa học kỳ 2 đều viết ra, như vậy làm bài tập mỗi ngày đã chẳng còn gì khó khăn!”


Diệp Tưởng nhìn hắn lật ra tờ cuối cùng, đem cái bút mang theo đưa cho Diệp Tưởng:“Ngươi vẽ thử xem !”


Tiếp nhận cuốn sách, Diệp Tưởng cầm bút, lại nhìn thoáng qua túi nilon đựng truyện tranh, hắn cắn răng cầm bút vẽ.


Khoảng 10 phút sau, Diệp Tưởng vẽ xong.


Không thể không nói, Kim Thư Đông dường như rất có thiên phú hội họa, mà thiên phú này cũng ảnh hưởng đến Diệp Tưởng. Đôi mắt này vẽ ra cực kỳ sống động. Chỉ là, nó bao hàm oán độc làm người ta nhìn vào sởn tóc gáy, tựa hồ nó tùy thời có thể phá giấy mà ra.


“Vẽ được, đưa ta xem !”


Vân Tùng Quân tiếp nhận cuốn sách, nâng lên trước mặt nhìn cho rõ.


Nhưng tiếp theo, 2 tay hắn lại run rẩy.


“Này...... Đây là......”


 Hai tay Vân Tùng Quân càng lúc càng run rẩy lợi hại, hắn nhìn về phía Diệp Tưởng, biểu tình ngạc nhiên:“Không có khả năng ...... Điều này sao có thể !”


Rất hiển nhiên......hắn bị ánh mắt Diệp Tưởng vẽ ra dọa sợ!


Vân Tùng Quân bỗng đột ngột túm lấy cổ Diệp Tưởng, giận dữ hét:“Ngươi con mẹ nó đùa ta à? Nói ! ngươi làm sao lại vẽ ra ánh mắt này ?”


“Ta...... Ta đã nói rồi, là......”


“Đừng có nói lời vô nghĩa! Đến cùng đã xảy ra chuyện gì! Ngươi nói...... người này ngã từ trên tầng xuống? Tuyệt đối không có khả năng !”


Thân thể Vân Tùng Quân run rẩy dữ rội, cánh tay túm lấy cổ Diệp Tưởng cũng rung lên theo.


Kim Vân Hạo nhìn ánh mắt trên cuốn sách, lại còn nói:“Ánh mắt này nhìn thực dọa người ah......”


“Ngươi lăn đi!” Vân Tùng Quân căn bản không để ý tới Kim Vân Hạo, tiếp tục quát:“Nói cho ta biết ! Ngươi làm sao lại vẽ ra được ?”


Vân Tùng Quân diễn đoạn này kỳ thực cũng không hiểu ý nghĩa lời kịch. Nhưng hiển nhiên có thể chứng minh một việc...... Đó chính là, Vân Tùng Quân đối với ánh mắt này có ấn tượng !


“Ta đều đã kể ra hết rồi ......”


“Hảo, ngươi không chịu nói thật?” Vân Tùng Quân đẩy hắn ra, nói với Kim Vân Hạo:“Ngươi coi chừng hắn cho ta. Ta đi rồi sẽ trở về !”


Tiếp theo, hắn cầm lấy cuốn sách kia đi lên lầu!


Tiến vào trong căn tin nhốn nháo ồn ào, Vân Tùng Quân liếc nhanh, ánh mắt rất nhanh dừng lại ở 1 cái bàn!


Trên bàn kia, có Chu Đào, Triệu Kha Nhiên, Hùng Lâm và ba người nữa.


“Uy, vừa lúc các ngươi đều ở đây !” Hắn chạy tới, ngồi xuống nói:“Ta có chuyện, muốn nói cho các ngươi biết!”


Theo sau, hắn lật bức họa cuối cuốn sách cho bọn họ xem.


“Các ngươi......có nhận ra không? Ánh mắt này?”


Chu Đào và Hùng Lâm đều bu đầu lại.


“Ân...... ánh mắt này, nhìn rất quen...... A ! này không phải......”


“Ai vẽ vậy ?” Hùng Lâm nuốt miếng cơm trong miệng xuống, nói:“Quả thực rất giống!”


“Kim Thư Đông ! Hắn nói...... Đêm qua hắn nhìn thấy có người ngã từ lầu 4 xuống , người kia có đôi mắt, chính là như thế này !”


“Cái gì?”


“Đừng đùa chứ”


“Điều này sao có thể !”


Chu Đào đem mắt dí sát vào cuốn sách giáo khoa, thở hổn hển nói:“Sẽ không sai đâu ...... ánh mắt này, chính là hắn !”


“Kim Thư Đông ở nơi nào?”


“Mang ta đi tìm hắn !”[ chưa xong còn tiếp......]


Posted by Unknown |

Chương 27: Một ngày mới

 

 

Một ngày mới lại đến .


Mùa đông gió lạnh chưa qua, khiến thời tiết cũng có vài phần mờ mịt , đầu óc của những học sinh cũng có chút chán nản.


Kịch bản mới rốt cuộc phát đến tay mỗi diễn viên. Ai cũng nhanh chóng đọc kịch bản, cùng nhau trao đổi phần diễn của mình. Rốt cuộc đại khái hiểu rõ màn diễn kế tiếp. Cụ thể thời gian quay là vào buổi chiều.


Sau màn diễn này, sẽ đến một thời gian kịch bản trống tương đối dài. Chung quy cuộc sống trong nửa năm thời gian, không thể mang hết lên màn ảnh.


Các diễn viên đều chuẩn bị tốt toàn lực ứng phó.


Cùng lúc đó...... Tại một giao lộ trước trường trung học Quảng Nguyệt, đang có một nam sinh tiến vào một tiệm bánh ngọt.


Lúc này cách thời gian lên lớp vẫn còn một chút. Mà hắn vì thức dậy tương đối sớm cho nên mới tiến vào tiệm bánh ngọt.


Người này, chính là “Hung nhãn” Seo Jun Sang.


 Hắn nghe được thanh âm phía sau lưng cửa bị đẩy ra.


“Ngươi vẫn tốt đấy chứ? Người của khu ma doanh có lẽ đang giám thị gần nơi này.”


“Muốn giám sát ta sao, vô phương.” Tiếng người phía sau truyền tới:“Bất quá, ‘Hung nhãn’ quả nhiên danh bất hư truyền, cho dù quay lưng lại vẫn biết người phía sau là ai.”


Seo Jun Sang chậm rãi quay đầu lại.


Người tới, chính là...... Mộc Lam !


Ở tiệm bánh ngọt này chỉ bán mình bánh ngọt, không có cà phê, cho nên Seo Jun Sang tùy tiện chọn mua một ít bánh ngọt.


“Ngươi cũng đến mua bánh ngọt sao? Lâm Viễn?”


Tầm mắt Seo Jun Sang nhìn chằm chằm vào miếng bánh, nhưng vẫn nói với Mộc Lam bên cạnh.


“Ân, tiệm này vừa mở không lâu, mùi vị bánh ngọt rất không tệ .”


Lúc này Tầm mắt Seo Jun Sang xuyên tới phòng bếp, nhìn tên đầu bếp đang dùng dụng cụ tạo từng cánh hoa trên một cái bánh.


“Nhìn không ra, ngươi đối với cách làm bánh ngọt cũng có hứng thú.”Mộc Lam gửi tin nhắn tới trong lúc Seo Jun Sang rút tiền giao cho thu ngân trước mặt.


“Đi thẳng vào vấn đề đi. Ngươi tới, là muốn xác nhận ‘Ý nghĩ’ của ta? Ngươi lo lắng ta sẽ mật báo với Hầu Tước?”


“Vô phương. Ngươi muốn nói, cũng không ai cản được .” Mộc Lam làm một bộ dáng lạnh nhạt:“ Nếu ta lo lắng loại chuyện này, ta sẽ để cho ngươi biết chuyện sao?”


Khí phách !


“Đã sớm nghe nói người Trung Quốc các ngươi thay đổi thất thường, quả nhiên danh bất hư truyền. Hàn Quốc Chúng ta đến nay vẫn noi theo đạo hạnh của Khổng Mạnh, coi trọng hứa hẹn. Không thể tưởng được người Trung Quốc lại có thể dễ dàng hủy lời hứa như vậy. Mấy năm gần đây, các ngươi đối xử với người Hàn Quốc chúng ta rất khinh miệt, thậm chí còn gọi chúng ta là ‘Bổng tử’, nhưng ta chưa từng cảm giác các thời đại thiên triều của các ngươi, so với chúng ta tốt hơn ở chỗ nào.”


“Các ngươi học tập cũng chỉ là da lông đạo Khổng Mạnh mà thôi. Hơn nữa...... Ta cùng những tên ngốc nghếch trẻ trâu kia không giống nhau. Đối với ta mà nói, dân tộc, quốc gia, đều không có chút ý nghĩa. Giai cấp thống trị vì tư dục của mình mà tẩy não người dân, gọi đó là đại nghĩa, nhưng người được lợi luôn luôn không phải là dân chúng bình thường, khái niệm dân tộc đối với 1 quốc gia mà nói, chỉ là 1 thứ gì đó để tùy thời lợi dụng mà thôi. Bất cứ 1 dân tộc, 1 quốc gia nào cũng không có khả năng định nghĩa rạch ròi được đâu là thiện đâu là ác. Đối với ta, chỉ cần là địch nhân, cho dù có là đồng bào ta cũng giết, nhưng chỉ cần nhất trí ích lợi, cho dù là dị tộc cũng có thể hợp tác.”


Seo Jun Sang trong lòng cười lạnh:“Nguyên lai như vậy, cho nên ngươi bán mình cho Ác Ma Tây Phương mà vẫn có thể vui vẻ chịu đựng. Loại chuyện này, chúng ta thực học không được !”

Truyện được đăng tại T r u y e n Cv [.] c o m
Hắn vốn tưởng rằng Mộc Lam nghe câu này nhất định sẽ giận tím mặt, bất quá hắn cũng không lo lắng, cầm mấy cái bánh ngọt liền trực tiếp đi về phía cửa ra vào.


Mộc Lam lại không vội, ung dung chọn bánh ngọt, trả tiền.


Lúc đẩy cửa ra, Seo Jun Sang liền thu được tin nhắn mới.


“Ngươi là một nhân tài. Ta hi vọng, ngươi không nên hiểu lầm. Trung Quốc có câu ngạn ngữ, người thức thời mới là người tài giỏi.”


Tiếp đó, Mộc Lam nhận bánh ngọt từ nhân viên cửa hàng.


Nhìn mấy cái bánh bơ ngọt, không khỏi khiến Mộc Lam nhớ tới quá khứ......


Thời điểm Mẫu thân còn sống, cũng thường xuyên mua bánh ngọt cho hắn ăn. Hơn nữa, mỗi lần đều sẽ nhớ kỹ, chỉ mua bánh bơ ngọt mà hắn yêu thích nhất.


Ha ha......


Dân tộc? Đại Nghĩa? Chính tà? Hết thảy đều là chó má mà thôi ! Ác Ma? Ở trên thế giới này, tàn nhẫn ngoan độc hơn cả ác ma chính là con người ! Hầu Tước là người của khu ma doanh, nhưng cũng có khác gì ác ma? Nghĩ đến hôm qua, Hầu Tước ở trước mặt hắn tư thái cao cao tại thượng, liền  khiến trong lòng Mộc Lam cười lạnh. Cái gì mà “Chuyển cáo tới chủ tử ngươi”? Ngụ ý, đối đãi với hắn như cẩu!


Ác Ma là như thế nào...... con người là như thế nào? Con người so với Ác Ma còn muốn cao quý hơn sao? Thật sự là chê cười !


Tàn nhẫn độc ác nhất trên đời này chỉ có con người !



Một khắc khi Mẫu thân chết, Mộc Lam cũng đủ minh bạch, cái gì gọi là chính nghĩa, công bình, tất cả chỉ là hư vô giả dối. Thời điểm hắn vung đao lên đồ sát hại toàn bộ đám người kia, hắn cũng khẳng định biết rõ, mình không thể dùng thân phận con người để sống ở thế giới ấy được. Bán mình cho ác ma, mới là con đường duy nhất hắn có thể lựa chọn!


Đi ra khỏi tiệm bánh ngọt, hắn quay trở lại trường học . Lúc này, có một trung niên nam tử râu quai nónđi song song cùng hắn. tin nhắn trực tiếp truyền đến.


“Đại nhân, Seo Jun Sang hắn......”


“ Vẫn giám thị đấy chứ?”


Nam nhân râu quai nón này chính là nhân ngẫu mà Diệp Tinh Vẫn chế tác!


“ Bất quá, thật sự có thể tin tưởng hắn sao? Vạn nhất hắn thật sự tiết lộ với Hầu Tước, như vậy trước tiên nhất định phải......”


Diệp Tinh Vẫn thật tâm vì Mộc Lam mà lo lắng. Seo Jun Sang hiển nhiên tương đối bài xích dọa tinh doanh, nếu hắn trong lòng cùng Tây Môn Khả Lệ ý tưởng bất đồng, như vậy đối với bọn hắn mà nói chính là bất lợi .


“Hắn là người thông minh, sẽ không làm loại chuyện ngu xuẩn này. Ta đã cảnh báo hắn . Nếu hắn thủy chung chấp mê bất ngộ, như vậy, về sau rạp chiếu phim thứ 10, không cần người tên Seo Jun Sang này.”


Xúi giục Tây Môn Khả Lệ là kế hoạch mà Mộc Lam và Diệp Tinh Vẫn đã thương lượng từ rất sớm. Đương nhiên, bọn hắn cũng nêu ra những điều kiện khiến Tây Môn Khả Lệ khó có thể cự tuyệt. Cho nên, mặc dù có nẩy sinh ra nhân vật Thợ săn Ác Ma, Tây Môn Khả Lệ vẫn quyết định gia nhập liên minh của bọn hắn. Mộc Lam một chút cũng không lo lắng nàng dối trá, làm hắc y đại giáo chủ Đọa Tinh giáo đoàn, thì biện pháp khống chế một người không chỉ có một, mà còn rất nhiều.


Trên thực tế...... cửu đại hắc y giáo chủ, thậm chí Grandier, đều chỉ là lực lượng mặt ngoài của Đọa Tinh giáo đoàn...... tồn tại thao túng sau lưng giáo đoàn… vẫn là 1 bí ẩn. Cửu đại giáo chủ bất quá chỉ là nô lệ mà thôi !


Lúc này, trên con phố đối diện, Mạc Niệm Sinh đang đứng đó, nhìn Mộc Lam ở phía bên kia đường, cùng với nam nhân râu quai nón đi cách đó không xa.


Buổi sáng, chuông vào lớp reo lên, Diệp Tưởng tiến vào phòng học, nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Vũ Sóc.


Ngày hôm qua trải qua nhiều sự tình khủng bố như vậy, cư nhiên còn dám lên lớp, thần kinh của Kim Thư Đông cũng thật cường đại.


“Đó là mộng sao...... Không có khả năng , vì cái gì ta lại liên tục nhìn thấy ảo giác?”


Hắn thấp giọng lầu bầu gợi nên sự chú ý của Vũ Sóc. Vũ Sóc nhìn qua hắn hỏi:“Ngươi làm sao vậy?”


“Không...... Không có gì......”


Đúng lúc này, Diệp Tưởng bỗng nhiên nhìn tới 1 chỗ ngồi phía trên, cách đó không xa, một nữ sinh đang lật xem 1 cuốn truyện tranh.


“Đó là......[ Doraemon ] tập 36 ! Là cuốn truyện ta chưa mua được!”


Diệp Tưởng lập tức không để ý tới lớp đã sắp bắt đầu, mà chạy tới bên nữ sinh kia.


Nữ sinh đó chính là Miyazaki Meiko.


Thân là người Nhật Bản, từ khi còn học tiểu học nàng đã xem trọn bộ Doraemon. Trước đây nàng cũng rất yêu thích bộ truyện tranh này, đáng tiếc là nguyên tác giả đã qua đời, không thể lại nhìn thấy những sáng tác mới của hắn .

Truyện được đăng tại TruyenCv[.]com

Đúng lúc này, nam sinh ngồi bên cạnh kéo tay áo nàng, nàng “Nghi hoặc” Hỏi:“Làm sao?”


Nam sinh chỉ chỉ sau lưng nàng, nàng vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Tưởng đang cúi đầu nhìn mình.


“Uy...... Kim Thư Đông, ngươi muốn hù chết người à?”


Trong lớp nhất thời lại ồ lên 1 trận cười vang. Lúc này, 1 cục giấy vò nhàu ai đó ném vào trán Diệp Tưởng.


“Ai...... Ai a?” Diệp Tưởng giận dữ, nhưng lại vội vàng hỏi Meiko:“Cái kia...... cho ta hỏi 1 chút, cuốn truyện này ngươi mua ở nơi nào ?”


“ Chính là 1 nhà sách tại đường Ninh An. Ngươi đừng có lại gần đây nữa được không?”


“Được, ta chỉ hỏi 1 chút, ngoài cuốn 36 còn cuốn nào nữa không? Ta muốn bổ sung bộ sưu tập ở nhà ......”


“Không biết, không để ý!” Miyazaki Meiko không kiên nhẫn nói ra những lời này, Diệp Tưởng nuối tiếc trở về chỗ ngồi.


Vũ Sóc thở dài:“Ngươi như vậy chỉ khiến người khác thêm chán ghét mà thôi.”


Diệp Tưởng thật sự bội phục dây thần kinh của Kim Thư Đông, đến bây giờ mà còn không quên muốn thu thập thêm truyện tranh...... cái này chính là tiêu chuẩn của 1 otaku sao? Nghe nói otaku vì thu thập một vài búp vê garage kit mà cực kỳ điên cuồng , Kim Thư Đông phỏng chừng chính là loại người này!


“Cửa hành tại đường Ninh An...... Ân, buổi trưa sẽ qua 1 lần!” Diệp Tưởng tiếp tục lầm bầm lầu bầu:“Nhất định gần đây ta bị người khác khi dễ, quá mệt mỏi nên mới sinh ra ảo giác. Đọc truyện tranh để chuyển đổi tâm tình, nhất định sẽ không còn vấn đề gì nữa.”


Bội phục! Người luôn chìm đắm vào thế giới ảo tưởng trốn tránh thực tại như Kim Thư Đông bị người khác khi dễ cũng là điều dễ hiểu. Nếu thái độ của hắn tích cực hơn, không hẳn sẽ đụng phải tình trạng thế này. Doraemon với trăm món bảo bối không có khả năng xuất hiện trong đời thực !


Rất nhanh đã tới buổi trưa. Diệp Tưởng thậm chí ngay cả cơm cũng không ăn, lập tức rời khỏi trường học. Đương nhiên, nhân ngẫu của Diệp Tinh Vẫn vẫn luôn giám thị hắn thời thời khắc khắc.


Đường Ninh An cách trường học 1 khoảng. Diệp Tưởng đi tới nơi, liền tìm kiếm cửa hàng mà Meiko đã nói.[ chưa xong còn tiếp......]