8/27/2016

Posted by Unknown |

Chương 26: Đêm dài



Diệp Tưởng lại hiện thân lần nữa, nhanh chóng gợi ra chú ý của mọi người.


“Hầu Tước đại nhân ! Lại phát hiện Diệp Tưởng ! Tại cửa ra vào bên trái giáp hào lâu! thỉnh đưa chỉ thị !”


Chờ chỉ thị của Hầu Tước, tất nhiên nghĩa là hắn đang ở gần đây.


“Tạm thời tiếp tục quan sát.”


Hắn chỉ đưa ra mệnh lệnh như thế.


“Thi thể đâu? Thi thể ở nơi nào?”


Diệp Tưởng dùng tốc độ nhanh nhất từ trên lầu chạy xuống, nhưng khối thi thể kia đâu rồi?


Ác ma chi nhãn cũng không thể nhìn rõ thân ảnh kia rơi xuống, mà trong ấn tượng Diệp Tưởng vẫn nhớ rõ , hai mắt tràn ngập oán độc cùng căm hận kia!


Đây là chuyện gì?


“Ngươi đang nói cái thi thể gì? Lại thấy nữa sao?” Diệp Tinh Vẫn lộ ra biểu tình “bất mãn”, nhưng trong lòng nhanh chóng đem tin tức kịch bản này báo cáo với mọi người.


“Mộc Lam ! Tựa hồ có người chết ! Thế nhưng chưa rõ người chết là ai !”


Diệp Tinh Vẫn không thể dùng lời kịch trực tiếp hỏi Diệp Tưởng, bởi vì nhân vật hắn diễn căn bản không tin lời Kim Thư Đông. Bất quá hắn vẫn ngầm hỏi Diệp Tưởng:“Là ai chết?”



Diệp Tưởng trả lời lại chi tiết.


“Vừa rồi vì sao đột nhiên không cảm ứng thấy ngươi ?”


Diệp Tinh Vẫn hỏi như thế.


“Ta không biết.”


Diệp Tinh Vẫn tiếp tục truy vấn:“Ngươi thật sự không biết sao?”


Diệp Tưởng dùng giọng điệu cực kỳ băng lãnh đáp lại:“Chỉ là một con cẩu đi theo Đọa Tinh giáo, mà ngươi dám chất vấn ta sao?”


Diệp Tinh Vẫn ngược lại rất có hàm dưỡng, lập trường song phương đối địch. Hắn vốn không trông cậy đối phương tỏ ra ôn hòa. Huống chi Diệp Tưởng trong khoảng thời gian này bị khi dễ thê thảm như vậy, hắn tìm người thuộc trận doanh đối địch phát tiết, cũng là thường tình. Dù sao mọi người vốn là đối thủ thề sống thề chết, loại ngôn ngữ công kích như vậy cũng không hề gì. Thân là nhân vật cao cấp trong Đọa Tinh, điểm ấy hắn tất nhiên phải có.


“Đại nhân cùng Hầu Tước đã có ước định song phương hợp tác, trước mắt hi vọng mọi người cùng phối hợp.” Diệp Tinh Vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời.


Đối phương với một bộ dáng không quan tâm hơn thua cũng khiến
Diệp Tưởng cũng có vài phần bội phục. Xem ra Đọa Tinh cũng không chỉ có mình loại ngu xuẩn như Triệu Không Ảnh.


Hắn không nói thêm gì, trực tiếp rời khỏi. Hắn không có hứng thú đôi co với đối phương, làm loại chuyện này quá mất thân phận.


Thi thể biến mất, còn cái bóng trắng kia...... sau khi báo cáo với Mộc Lam thì tin tức cũng nhanh truyền ra ngoài.


Trong sân trường, nhất thời bao phủ không khí khủng bố vô tận.


Khi Diệp Tưởng đang nghiêng ngả lảo đảo đi về phía phòng ngủ của chính mình, trong phòng không một bóng người. Bởi vì mọi người đã chạy đến giáp hào lâu nhận trọng trách giám thị Diệp Tưởng. Cho nên trong phòng chỉ là 1 mảnh hắc ám.


Diệp Tưởng bật đèn lên, chạy đến trước bàn cầm bình uống một ngụm nước, nhưng thiếu chút nữa hắn phải phun ra ! Nước vẫn bị đổ sữa đậu nành vào trong như trước ! Trong kịch bản không có đoạn này !


Mấy cái tên này, cư nhiên vẫn còn làm !


Bất quá Diệp Tưởng vô lực, không muốn suy nghĩ vấn đề này nữa . Tình huống bây giờ nên suy xét như thế nào . Đến ngày mai, chuyện gì sẽ xảy ra? Bạch y thiếu nữ, đến tột có thân phận gì? Khối thi thể rơi xuống, đến tột cùng là ai?


Bí ẩn. Ngày một nhiều.


Ở trước cửa sổ nhìn phòng học xa xa, cho tới bây giờ hắn vẫn không thể thông qua ác ma chi nhãn tiến hành do thám. Ở đó khắp nơi đều bị bao phủ bởi một lớp sương mù, căn bản không tìm thấy nửa điểm manh mối !


Một đêm này, chú định vô miên .

“Tin tức truyền đến đây .” Lý Mẫn Hà đối với Vũ Sóc đang ngủ giường trên truyền đi tin tức:“Là về sự tình thợ săn ác ma gặp phải.”


Thời gian mới vài ngày ngắn ngủi, mà Mẫn Hà đối với Vũ Sóc rất có hảo cảm, trên thực tế tính cách 2 người cũng không thiếu điểm trùng hợp, đáng tiếc lại thuộc trận doanh đối địch. Nhưng ít ra trong thời gian nửa năm tiếp theo, Lý Mẫn Hà cũng không muốn đem Vũ Sóc coi như địch nhân.
Truyện được đăng tại TruyệnCv(.)com

Mẫn Hà đem tình hình cụ thể báo chi tiết cho Vũ Sóc.


“Biết rồi. Cám ơn ngươi, Mẫn Hà.”


Vũ Sóc cũng cảm nhận Mẫn Hà cùng người thuộc rạp chiếu phim thứ 10 không giống nhau. Nàng biết, Mẫn Hà có địa vị cao trong kí chủ Ác Ma, với thân phận này cho nên bị buộc chặt với chiến xa Đọa Tinh, với người thuộc gia tộc Northfield như nàng mà nói, chính là sự ghét cay ghét đắng từ trong huyết mạch . Bất quá, đối với Vũ Sóc, ghét cay ghét đắng người khác luôn là một điều khó chịu, đã không thích thì không nên tiếp xúc. Như Vân Tùng Quân và Chu Đào chán ghét 1 người rõ rệt như vậy, cho nên căn bản không thể thành lập mối quan hệ giao hảo. Nhưng nàng nhận thấy Mẫn Hà đối với mình không có căm ghét.


Nghe Vũ Sóc nói “Cám ơn” đối với mình, không khỏi khiến trong lòng Mẫn Hà rất thương cảm. Thẳng thắn mà nói, nàng rất hâm mộ Vũ Sóc, thân là diễn viên rạp chiếu phim 13, có cơ hội diễn thiên kim tiểu thư gia tộc Khu Ma, hiện tại lại là muội muội của Hầu Tước. Nàng còn nhớ rõ, ngay cả Mộc Lam thời điểm đề cập đến Vũ Sóc,  cũng tỏ vẻ một phần khâm phục. Từ một diễn viên hạng 2,3 đến hôm nay trở thành diễn viên hạng A khiến vô số người chú ý, tâm huyết Vũ Sóc phải trả giá căn bản khó có thể tưởng tượng. Mà đối với nàng, chỉ vì sống sót, mới phải lựa chọn bán linh hồn, trở thành nanh vuốt cho Ác Ma.


Nàng
ngay khi nhìn thấy Vũ Sóc liền thường xuyên suy nghĩ, nếu lúc trước nàng trở thành diễn viên rạp chiếu phim 13 sẽ như thế nào đây? Như vậy cùng A Lam, sẽ không đi đến một bước này . Bất quá, nàng cũng có khả năng chết trong một phim kinh dị nào đó? Nàng được coi như may mắn hay là bất hạnh đây?


Thu suy nghĩ
lại, nàng tiếp tục trao đổi tin tức cùng Vũ Sóc.


“Lúc này, Tây Môn Khả Lệ tự mình phụ trách
khảo sát không gian tầng 4, thế nhưng, vẫn không thu hoạch được gì.”


Có khả năng không đơn giản là không gian nguyền rủa .”


“Không phải không gian nguyền rủa?”


Vũ Sóc chung quy
mới trở thành diễn viên hạng A, kinh nghiệm tham diễn phim kinh dị khó giải không nhiều, nhưng ngay cả như vậy. Cũng có thể hiểu được. Trong phim kinh dị khó giải, đ khó khăn càng cao thì càng không có quy luật. Tỷ như [ quỷ tế ] nguyền rủa của Cửu Luân tộc thủy chung là do khế ước Ác Ma luôn tuần hoàn theo quy luật, bởi vậy được coi là độ khó thấp nhất trong phim khó giải. Nhưng đến những phần sau khó khăn càng cao, hết thảy đều không thể tìm thấy quy luật, không có quy tắc cụ thể vận hành nguyền rủa.


Tây Môn Khả Lệ
có loại ký sinh nguyền rủa không gian, nhưng mà trong phim kinh dị nguyền rủa khó giải. Không thể dùng định luật vật lý đ lý giải . Mà nguyền rủa thuần túy chỉ dựa vào duy tâm. Sự hiện hữu thực chất của nó chỉ vỏn vẹn đ gây nên cảm giác khủng bố, chứ không hề có quy luật cụ thể. Nơi này là thế giới phim kinh dị, tất nhiên không thể đem lý lẽ thường tình vào trong thế giới này.


Khủng bố là chủ đề duy nhất
của thế giới này.


Đêm nay,
tất cả các diễn viên đều lâm vào bất an.


Cách vách với phòng ngủ của Nam Cung Tiểu Tăng, có Mạc Niệm Sinh cùng Lý Tín Lăng. Đến tình trạng này, bọn hắn đang hảo hảo trao đổi một phen .


Bởi vì phòng ngủ
bị ngăn cách bởi một bức tường, nên mọi người chỉ có thể nằm trên giường tự động tiến hành trao đổi tin tức.


Tổng kết những tin tức thu hoạch trước mắt. Hầu Tước, Tiểu Tăng, Mộc Lam, Mạc Niệm Sinh cùng nhau tiến hành “Nằm đàm hội”(hội nằm trò chuyện).


Đám người Hầu Tước
không chỉ mới tham gia hai đến ba bộ phim kinh dị khó giải, đặc biệt Hầu Tước thân là người đứng đầu, kinh nghiệm diễn phim kinh dị khó giải có thể nói là hiểu biết nhất.


“Hay
có thể vận dụng tiến hóa thể Địa Ngục trùng?”


Đề tài thảo luận đ
ầu tiên là do Mộc Lam chủ động đưa ra .


“Địa Ngục trùng là đòn sát thủ trọng yếu,
làm sao có thể sử dụng nhanh như vậy!” Tiểu Tăng lập tức phản ứng.


Đối
với Tiểu Tăng, Mộc Lam có thân phận là tâm phúc của An Nguyệt Hình, như vậy địa vị chính là bình đẳng với mình, huống chi hắn nay cũng miễn cưỡng coi như có thực lực cấp ảnh đế, câu hỏi đầu tiên tất nhiên không thể đ Hầu Tước đích thân trả lời!


Nam Cung Tiểu Tăng vẫn là
người thuộc danh sách phải chết đầu tiên đối với Mộc Lam, lúc trước tại [ âm quỷ lộ ] hắn còn đặc biệt chỉ thị Triệu Không Ảnh đi giết Tiểu Tăng. Đương nhiên, trên thực tế với thực lực của Triệu Không Ảnh muốn giết Tiểu Tăng là điều không thể, hắn lúc ấy chỉ hi vọng lợi dụng nguyền rủa trong phim kinh dị giết chết Tiểu Tăng, hoặc ít nhất bức ra 1 phần thực lực của hắn. Hiện nay tuy không rõ ràng thực lực của hắn như thế nào, nhưng ít nhất hắn phải mạnh hơn phân nửa so với thời điểm đó .


“Phải không...... đòn sát thủ
trọng yếu à......”


Ý vị
trong lời nói của Mộc Lam khiến trong lòng Tiểu Tăng căng thẳng, chẳng lẽ chính mình nói sai?


“ Khu Ma trận doanh
chúng ta đã xuất lực Tây Môn Khả Lệ,” Hầu Tước không đợi Tiểu Tăng tiếp tục trả lời liền nói với Mộc Lam:“Chuyển cáo tới chủ tử của ngươi, kế tiếp hi vọng người bên Đọa Tinh cũng tỏ ra thành ý, cho thấy ý muốn hợp tác của các người ! Đây là điều quan trọng trong hiệp định song phương !”


Câu nói của Hầu Tước lập tức khiến Mộc Lam cảm giác đối phương có khí độ cao cao tại thượng,“trở về chuyển cáo cho chủ tử ngươi”, hiển nhiên ý tứ là “ cấp bậc Mộc Lam ngươi không đủ, chỉ có thể truyền lời , để chủ tử đến cùng ta đàm đạo”! đương nhiên Mộc Lam cũng rõ ràng, Hầu Tước tỏ vẻ bên này đã xuất lực , kế tiếp Đọa Tinh bên này cũng cần xuất lực, tỏ thành ý hợp tác.


“Ta sẽ chuyển cáo cho đại nhân.”


Mộc Lam chỉ vỏn vẹn trả lời như thế. Nay đã không như khi xưa An Nguyệt Hình hoàn toàn ủy quyền cho hắn, Mộc Lam  nhất định phải có tự giác của cấp dưới, không thể một mình quyết định bất cứ chuyện gì.


“Như vậy ngày mai chính là ngày mà bạch y thiếu nữ đề cập đến. Chúng ta nên làm như thế nào?” Diệp Tinh Vẫn đưa ra vấn đề quan trọng nhất.


Điều này đưa ra làm mọi người ai cũng biết rằng, ngày mai, lớp 6 chắc chắn có người chết. Diệp Tưởng là nhân vật chính, nay hắn đã bị toàn bộ diễn viên cô lập, Tôn Di Hoa tuy rằng đồng tình với hắn thế nhưng giúp đỡ cũng có hạn. Cho nên, vô luận hắn gặp phải chuyện gì, cũng chỉ có thể tự mình chống đỡ . Vân Tùng Quân hằng ngày cứ khi dễ hắn, ở đây bất cứ người nào muốn giết chết Vân Tùng Quân đều dễ như ăn cơm uống nước. Nếu không phải kịch bản không cho phép sát thương người khác, tên đó đã sớm bị Diệp Tưởng oanh sát.


“Ngày mai, tất cả phải đề phòng, diễn viên hạng 2,3 chí ít phải đi cùng 1 diễn viên hạng A.” Đây là trù tính Hầu Tước sớm đã nghĩ tới.


“Ta cũng nghĩ như vậy.” Mộc Lam tiếp tục nói:“Như vậy cụ thể diễn viên hạng A đi với những diễn viên nào, có nên ưu tiên suy xét những người đồng trận doanh hay không......”


Điều này tương đối phức tạp, đồng trận doanh phối hợp tất nhiên sẽ ăn ý hơn , cho dù phát sinh vấn đề gì cũng không lo lắng đối phương âm thầm giở trò xấu. Hai bên trận doanh có thể nói có không ít cừu hận, muốn hoàn toàn dứt bỏ hận thù cùng chung kháng địch là không hiện thực . Cho nên, người đồng trận doanh cùng nhau phối hợp là ý tưởng thực tế hơn. Nhưng chung quy bình quân nhân số phương song không đều, cho nên muốn phân phối như thế nào nhất định phải thảo luận cụ thể một phen.


Mà những diễn viên hạng 2,3 kia, tuy rằng cũng thực lo lắng, nhưng trời có sụp xuống cũng đã có người chống đỡ , bọn họ chỉ cần nghe theo chỉ huy là ổn.


Bất quá, bọn hắn rất nhanh sẽ biết, ý tưởng đó có bao nhiêu xa vời......


Diệp Tưởng lúc này tuy rất khó ngủ, nhưng suy xét đến tình huống ngày mai, hắn phải có đủ tinh lực cũng như sức khỏe. Vân Tùng Quân, Trương Kiệt cùng Lý Gia Hân rất muộn mới trở về, lúc trở về còn tranh cãi ầm ĩ, hoàn toàn không bận tâm có người đang nghỉ ngơi. Bất quá cuộc sống trong ký túc xá chính xác là như thế, ai cũng chỉ xuy xét đến chính bản thân mình. Bằng không Diệp Tưởng cũng không phải gặp cuộc sống thê thảm như thế này.


Đêm dài đằng đẵng...... Tại phòng học hắc ám kia.


Lúc này, một bóng trắng chậm rãi đi qua. Cuối cùng, bóng trắng dừng chân ở trước bàn học của Diệp Tưởng.


Nàng vươn tay, vuốt ve mặt bàn.


Tây Môn Khả Lệ hiện đang theo dõi phòng học, nhưng lại không thể phát hiện sự tồn tại của nàng.


Sau một hồi, trong phòng học liền như chưa từng có người xuất hiện.[ chưa xong còn tiếp......]




8/25/2016

Posted by Unknown |

Chương 25: Bóng trắng và người rơi xuống

 

 

 

 “Hầu Tước là muốn xem xem, ngươi lựa chọn ẩn nhẫn, hay là xúc động làm việc. Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của ta, ta không xác định Hầu Tước có ý đồ khác hay không. Đương nhiên, người khi dễ ngươi nghiêm trọng nhất chỉ là những diễn viên hạng B, C, bọn họ có thể cho rằng khả năng sinh tồn của mình vô cùng thấp, trong kịch bản quan hệ với ngươi cũng không được tốt, ngươi không thể che chở cho bọn hắn được, đơn giản liền cứ thế mà phát tiết cảm xúc trong lòng. Nhưng diễn viên hạng A lại khác, bọn hắn đều biết sau này địa vị của ngươi tại khu ma trận doanh sẽ vô cùng phi phàm, nên đầu óc tuyệt đối không ngu ngốc tới nỗi muốn chỉnh ngươi. Việc này ngươi cứ thả lỏng tâm thần đi, ta tin tưởng đãi ngộ của Kim Thư Đông sẽ không phải luôn luôn như thế.”


“Buổi tối hôm nay, ta tính tới phòng học kia nhìn 1 lần. Ta muốn điều tra bí mật của căn phòng này!”


Hiện tại trong căng tin chỉ còn Diệp Tưởng cùng Vũ Sóc hai người. Không khí trở nên tương đối ngưng trọng.


Bất quá, Vũ Sóc ngoài miệng lại nói như thế này:“Chuyện của ngươi ta cũng cảm thấy rất đáng tiếc, nhưng ta không thể giúp ngươi được cái gì cả. Ngươi cũng nên suy nghĩ 1 chút, tại sao bọn họ lại tập trung khi dễ ngươi như vậy, bản thân ngươi cũng cần phải thay đối chính mình.”


“Ta thật sự không biết...... Bọn họ vì cái gì lại làm như vậy......”


Lúc này, trong đầu Diệp Tưởng lại hỏi:“Ngươi đi cùng ta chứ?”


“Ngươi có lý do thích hợp để thuyết phục Tôn Di Hoa không?”


Không có.


Diệp Tưởng cuối cùng chỉ có thể lựa chọn tự thân vận động.


“Ngươi cẩn thận một chút. Nếu có sự cố gì nhất định phải trốn vào trong hắc động. Bất quá ngươi không đợi kịch bản mới ra rồi tính tiếp sao? Trước mắt đa số diễn viên hạng A đều đang đợi kịch bản mới.”


“Vẫn là chủ động thì thỏa đáng hơn. Cứ mặc cho tình huống phát triển, có lẽ đến cuối cùng sẽ không thể nào vãn hồi được nữa.”


Sau khi cơm nước xong, Vũ Sóc cùng Diệp Tưởng rời khỏi căn tin, sau khi đưa nàng đến cửa phòng ngủ nữ sinh 2 người liền tách ra. Bọn hắn cũng không có bao nhiêu lời để nói, Tôn Di Hoa hiển nhiên không có nhiều đề tài nói chuyện chung với Diệp Tưởng, chung quy 2 người cứ trò chuyện, khẳng định sẽ đề cập tới người trong lớp, như vậy căn bản không thể nào tiếp tục trò chuyện. Mà quá khứ của Kim Thư Đông lại là thứ hắn kiêng kị.


Bất quá, trước khi Vũ Sóc bước vào phòng ngủ, Diệp Tưởng bỗng nhiên nói với nàng:“Cám ơn ngươi...... Tôn Di Hoa. Thật sự cám ơn ngươi.”


Vũ Sóc nhìn bóng lưng Diệp Tưởng rời đi, trong lòng tràn ngập cảm giác lo lắng.


Nam nhân này là kỳ vọng lớn nhất của nàng. Có hắn rạp chiếu phim thứ 13 mới có thể chân chính quật khởi. Hắn thực kiên cường. Hiện tại Vũ Sóc xem ra, cái gọi là cường đại, cũng không phải chỉ nhục thế cường đại, mà chính là tinh thần cường đại. Cường đại đến mức đủ để chiến thắng bản thân mới có thể trở thành cường giả. Bằng không, cho dù như Mộc Lam thân là ảnh đế, lại bán mình cho ác ma, ngay cả ý chí bản thân mình cũng không có, làm sao có thể gọi là cường đại?


Vũ Sóc cũng hi vọng có thể trở nên càng mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ đến mức có thể chân chính sánh vai cùng hắn chiến đấu. Chỉ dựa vào Địa Ngục trùng tiến hóa thể còn chưa đủ, Hầu Tước có lẽ tùy thời đều có thể thu nó đi. Nàng muốn trở thành cường giả bằng chính thực lực bản thân mình, sinh mệnh không bị người khác thao túng mới có thể có được ý chí tự do, nhưng cũng để khắc chế bản thân, không vì tư dục mà coi sinh mạng người khác là con kiến.


Diệp Tưởng đi về phía tòa nhà dạy học.


Đứng ở trung tâm sân thể dục nhìn về phía tòa nhà hắc ám, nó cấp cho người ta 1 cảm giác thực quỷ dị. Lúc này trên sân thể dục to lớn không 1 bóng người, gió thổi làm rác rưởi trên nền đất lượn lờ trong không trung.  


Trong lưới cảm giác, tòa nhà trước mặt kỳ thật ẩn tàng không thiếu diễn viên hạng A. Bọn họ cũng ôm tâm tư giống hắn.  


Diệp Tưởng chậm rãi bước về phía tòa nhà dạy học.


“Thợ săn Ác Ma cách tòa nhà này còn không tới 30 mét.”


“Biết rồi, cứ cách mỗi 10 giây báo cáo 1 lần.”


Vô số diễn viên hạng A đang giám thị hướng đi của Diệp Tưởng , đối với bọn họ động tĩnh của Diệp Tưởng là trọng yếu nhất.


Đúng lúc này, tình báo dồn dập đưa tới.


“Cấp báo ! Lưu An Thông lão sư phòng giáo vụ đang di động tới tầng 4 !”


“Tiếp tục giám thị !”


Diệp Tưởng đi tới cầu thang ở phía đông, hắn lúc này cũng biết bản thân đang bị rất nhiều người giám sát. Bất quá vô phương, hắn chẳng lẽ còn phải sợ bọn họ?


Hành lang yên tĩnh, mỗi 1 góc cầu thang đều được khảm 1 mặt gương. Hắn không phí bao lâu thời gian đã lên tới tầng 4.


Chỉ là, sau khi lên tới tầng 4, hắn bỗng nhiên nhìn thấy 1 đạo thân ảnh mầu trắng lướt qua!


“Ngươi......”


Diệp Tưởng lập tức nhẩy nốt lên mấy bậc thang cuối cùng vọt tới !

 Ngay lúc Diệp Tưởng chạm chân lên tầng 4, hắn đã không còn nhìn thấy thân ảnh màu trắng kia nữa . Mà ngay bên cạnh cầu thang chính là lớp 6 năm nhất .


Hắn không do dự trực tiếp tiến vào phòng học.


Trong phòng học không một bóng người. Tràng cảnh này cùng với buổi tối lần trước giống nhau như đúc.


Nhưng lúc này, Diệp Tưởng lại đột nhiên nhìn đến vị trí cửa sau, thân ảnh máu trắng kia lại lần nữa lóe lên!


“Đừng chạy !” Diệp Tưởng hướng về phía bóng trắng đó phóng tới !


Lúc này Mộc Lam nhận được 1 tin tình báo.


“Ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa, Tinh Vẫn !”


“Thực xin lỗi...... Tại tầng bốn, đã mất đi dấu vết của Diệp Tưởng, ta đã phái diễn viên gần nhất đi qua!”


Tin tức nhanh chóng truyền lại.


“Diệp Tưởng...... biến mất rồi! Tầng 4 có Tây Môn Khả Lệ trọng điểm theo dõi, nhưng căn bản không phát hiện ra Diệp Tưởng biến mất lúc nào! Hắn sao có thể thoát khỏi tra xét của Tây Môn Khả Lệ?”


Mộc Lam bắt đầu ý thức được tính nghiêm trọng
của sự tình.


Không gian vu nữ Tây Môn Khả Lệ...... Thế nhưng cũng
không thể biết được?


“Đợi đã, đừng chạy !”


Diệp Tưởng rốt cuộc vận dụng
tốc đ nhanh nhất của hắn truy theo thiếu nữ váy trắng! Nhưng lấy tốc đ kinh người của hắn như thế vẫn không đuổi kịp nàng! Tại 1 đoạn hành lang khác trên tầng 4, tiếp tục mất đi tung tích của nàng!


Diệp Tưởng không hết hy vọng, lại chạy tới lầu ba tiến hành điều tra. Lúc này hắn cũng đang mở ra lưới cảm giác, khiến hắn ngoài ý muốn là không hề nhìn thấy tung tích những diễn viên khác! Chẳng lẽ lưới cảm giác bị áp chế?


Mỗi 1 tầng kiến trúc trong tòa nhà giáp đều giống nhau, Diệp Tưởng đang định tìm tòi một phen, lại nhìn thấy 1 người đột ngột té từ tầng 4 xuống!


Bộ mặt người đó toàn là máu, lại thêm trời tối cho nên không thấy rõ ràng lắm.


Nhưng người kia sau khi nhìn thấy Diệp Tưởng lại lộ ra biểu tình cực kỳ oán độc! Biểu tình đó giống như có cừu hận ngập trời với Diệp Tưởng!


Diệp Tưởng vọt tới trước, cách một bức tường thấp nhìn xuống. Địa phương người kia rơi xuống chỉ còn lại đống thịt vụn, đã chết đến không thể chết hơn .


Người kia là ai? Vì cái gì nhìn thấy hắn lại lộ ra ánh mắt oán độc như vậy?


Nghĩ đến những học sinh lớp 6 năm nhất oán hận mình, Diệp Tưởng ẩn ẩn có chút ý nghĩ. Hắn lập tức vọt xuống.


Tuy rằng cơ hồ mọi người trong lớp 6 năm nhất đều chán ghét mình, thế nhưng...... cho dù như vậy, tới lúc sắp chết sao lại dùng ánh mắt oán hận như vậy nhìn mình?


Trong bóng đêm, ánh mắt ác ý kia quả thực không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả! Cái loại oán hận như hận không thể lôi kéo hắn cùng chết theo!


Người này, người này là...... Ai?


Chạy xuống tầng cuối cùng, Diệp Tưởng liền chạy ra ngoài, thế nhưng lại đụng phải 1 người !


“A !”


Người kia và Diệp Tưởng cùng ngã xuống đất, Diệp Tưởng ngẩng đầu lên nhìn qua đối phương, cư nhiên là Diệp Tinh Vẫn ! Trong lưới cảm giác không hề có hắn, sao hắn lại đột ngột xuất hiện?


“Ngươi đi đường không để ý sao ?”


Diệp Tưởng không để ý tới Diệp Tinh Vẫn, lập tức đi thăm dò xem xét thi thể.


Nhưng...... Nhưng......


Ở nơi đó, làm gì có thi thể nào?


Giống như lúc trước...... thi thể của Lưu lão sư biến mất!


Điều này đến cùng là sao
?


“Mộc Lam đại nhân, Thợ săn Ác Ma xuất hiện !”


“Hắn chẳng lẽ có được
vật nguyền rủa hệ không gian cao cấp? Không đúng, Thợ săn Ác Ma không phải không thể sử dụng được vật nguyền rủa sao?”


“Có thể
liên quan tới biến hóa thể của địa ngục trùng không?”


Lúc này, mọi người đ
ều tập trung sự chú ý lên người Diệp Tưởng.


“Không có khả năng ...... Căn bản không có khả năng ......”
 


Diệp Tưởng
vừa thì thào vừa tìm kiếm 4 phía.


Ở nơi nào? Đến cùng ở nơi nào? Vì cái gì
lại biến mất?


Vì cái gì người kia
lại dùng ánh mắt oán hận như vậy nhìn mình?


Chẳng lẽ...... Kim Thư Đông trước kia đã
từng làm qua chuyện gì sao?


Lúc này, trong phòng ngủ nữ sinh, Vũ Sóc thông qua cửa sổ cũng nhìn thấy Diệp Tưởng tòa nhà phía bên kia.


Trước mắt cơ hồ
tất cả diễn viên đều tập trung chú ý Diệp Tưởng, vừa rồi hắn thoát ly khỏi lưới giám thị, làm ai nấy lại càng thêm cảnh giác hắn!  


Mà giờ này khắc này, tại văn phòng trên tầng 4, An Nguyệt Hình đang ngồi ở chỗ đó.


Vừa rồi, trong nháy mắt kia......


Cho dù là hắn cũng mất đi cảm ứng đối với Diệp Tưởng ![ chưa xong còn tiếp......]



Posted by Unknown |

Chương 24: Diệp Tưởng và Vũ Sóc



Đêm khuya.


Trường trung học Quảng Nguyệt, một mảnh yên tĩnh.


Diệp Tưởng đang từ từ thong thả bước về bên phía trái giáp hào lâu. Bất tri bất giác đã đến gần núi rác.


Bạch y nữ tử, chính là xuất hiện tại đây. Người thuộc hai trận doanh đều đã đến đây tiến hành điều tra không gian rất nhiều lần, bao gồm cả không gian vu nữ Tây Môn Khả Lệ. Thế nhưng, không ai tìm thấy bất cứ dị không gian nào tồn tại.


Núi rác phát ra từng trận tanh tưởi, nếu không phải bây giờ đang là mùa đông, thì ruồi bọ hẳn phải bay ngập trời. Nơi này tựa hồ chẳng ai đến xử lý, căn bản chính là mặc kệ.


Diệp Tưởng đi đến phía trước đống rác, cúi xuống nhặt một khúc gỗ, dài chừng hơn một mét, ở một đầu còn có vài cái đinh sắt nhô ra.


Cái này không về thuộc kịch bản, đây chỉ là Diệp Tưởng dựa vào lý trí của  Kim Thư Đông mà diễn.


Tiếp theo, Diệp Tưởng nhìn trong núi rác có một cái túi nilon màu da cam, trên đó có ít nhất hơn mười con ruồi đang bay vo ve, nhìn thật là ghê tởm. Diệp Tưởng nhìn mấy con bọ kia, hét lớn một tiếng, hung hăng đem khúc gỗ quật xuống !


Túi nilon bị đinh sắt chọc thủng, rác rưởi bên trong hư thối trào ra ngoài. Nếu như bây giờ là mùa hạ, mùi tanh tưởi tuyệt đối sẽ khiến người ta nôn mửa. Lũ ruồi bọ vội vàng phi lên không trung, tiếp tục bay vo ve.


Diệp Tưởng cầm khúc gỗ kia, hung hăng vụt vào lũ ruồi bọ trên không trung.


“Các ngươi là đồ khốn kiếp ! vương bát đản ! ta đánh ! ta đánh !”


Diệp Tưởng tuy rằng ngây thơ, nhưng hắn nghĩ việc này cũng ăn khớp với tính cách của Kim Thư Đông, nên có đủ tự tin sẽ không bị NG. Chung quy là hắn đang tìm vật phát tiết cơn giận. Cho nên Kim Thư Đông có khả năng hung dữ như vậy . 


Ở trên núi rác, phàm nơi nào có ruồi bọ xuất hiện, Diệp Tưởng cũng xông lên đánh loạn xạ. Không bao lâu sau, núi rác đã biến thành một đống hỗn độn, rác rưởi văng khắp nơi, ruồi bọ bay toán loạn, tất nhiên không con nào chết.


Cứ như vậy hơn mười phút, Diệp Tưởng toàn thân đầy mồ hôi. Trên mặt đất, túi rác vung vãi khắp nơi. Trong đó có một cái hộp giấy, bị Diệp Tưởng nhặt được liền xé vụn từng mảnh. Biểu hiện của Kim Thư Đông tuy rằng oán hận, nhưng không dám phản kháng ngay trước mặt những người khi dễ hắn. Đến ngày mai, hắn vẫn chỉ có thể tiếp tục bị mọi người xa lánh, khi nhục, chứ không có bất cứ thay đổi nào.


Hiện hắn đã hoàn toàn minh bạch, vì sao Kim Thư Đông lại chuyển đến trường này . Kim Thư Đông hi vọng, trong hoàn cảnh hoàn toàn mới hắn sẽ không bị mọi người khi dễ nữa. Thế nhưng, bản thân Kim Thư Đông kỳ thật không hề thay đổi, rất vô dụng . Hắn luôn chỉ quan tâm đến bản thân, không hề nghĩ tới người khác, cũng như thiết lập các mối quan hệ xã giao. Người như hắn khẳng định cuối cùng vẫn bị mọi người cô lập. Trong một tập thể mà một cá nhân bỗng dưng khác biệt hoàn toàn, đó chính là dị đoan.


Diệp Tưởng buông khúc gỗ kia xuống, cả người ngồi bệt xuống đất.


Trước mắt vẫn chưa có kịch bản mới. Tuy không biết sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng hắn tất nhiên sẽ tự mình động thủ. Trước mắt các diễn viên đều đang chuẩn bị sẵn sàng vì ngày mai, toàn lực bố trí chiến lược vật nguyền rủa. Mà Diệp Tưởng đang bị cô lập, cho nên rất nhiều kế hoạch hắn không thể tham dự . Hơn nữa, Diệp Tưởng bị khi dễ, khiến uy nghiêm vốn như mặt trời của hắn biến mất không còn sót lại chút gì. Mọi người dù biết đây là bởi vì kịch bản muốn hắn diễn như vậy, nhưng ai cũng không thể đem Kim Thư Đông yếu đuối so sánh cùng Thợ săn Ác Ma, không ít người bắt đầu nẩy sinh ý nghĩ “Chẳng lẽ bản thân Diệp Tưởng cũng là người như thế”. Điều này cũng không kỳ quái, mọi người xem phim truyền hình đều rõ ràng, cho dù diễn viên không phải người như vậy, nhưng diễn quá chân thật sẽ có cảm giác hắn hoặc thực ân cần, hoặc nhìn thấy đã ghét cay ghét đắng.


Đúng lúc này, Diệp Tưởng quay đầu lại. Hắn biết, nàng đã ở đây được một lúc rồi .


“Trong lòng dễ chịu hơn chưa?”


Vũ Sóc đứng cách đó không xa, yên lặng nhìn Diệp Tưởng.


Nàng biết Diệp Tưởng diễn nhân vật Kim Thư Đông này thật sự là nghẹn khuất thống khổ. Tuy rằng đa số tình huống, rạp chiếu phim sẽ cân nhắc đến vấn đề kỹ xảo biểu diễn, tôn trọng bản thân diễn viên. Nhân vật bọn họ diễn tính cách cũng không chênh lệch quá lớn với diễn viên, nhưng thế chuyện đó không phải tuyệt đối, vẫn sẽ xuất hiện nhân vật yêu cầu kỹ xảo biểu diễn cực cao. Nói thật Diệp Tưởng có thể kìm nén đến bây giờ cư nhiên không có một lần bị  NG, Vũ Sóc cảm giác nếu nàng như Diệp Tưởng diễn nhân vật như vậy, hẳn bây giờ đã không biết ra cái dạng gì . Diễn nhân vật này đối với Diệp Tưởng mà nói, thật là quá khó tiếp thu rồi.


“Còn chưa ăn cơm sao? Ta đến căn tin nhưng không thấy ngươi.”


“Ta không muốn đi căn tin......”


Vũ Sóc thở dài:“Ngươi theo ta. Hiện tại căn tin không có ai trong lớp chúng ta nữa.”


Hiện tại đã tám giờ hơn . Mọi người hầu hết đã ăn xong.


Đến bên trong căn tin, đồ ăn cũng chẳng còn gì , phiếu cơm cũng không bán nữa. Bất quá Vũ Sóc vẫn còn ít phiếu cơm chưa dùng, liền đưa Diệp Tưởng mua một vài món. May mà vẫn còn ít cơm, mấy miếng thức ăn chay cùng một chén canh, vậy cũng đủ rồi.


Bưng đồ ăn đặt lên bàn, Diệp Tưởng cầm ví tiền, nói:“Tiền trả cho ngươi......”


“Không cần, không có bao nhiêu tiền.”


“Nhưng là......”


“Ăn đi.” Vũ Sóc ngồi một bên đưa đũa cho Diệp Tưởng. Hiện tại vẫn chưa thông dụng đũa dùng một lần, hơn nữa đũa dùng một lần cũng không tốt cho sức khỏe, cho nên đũa dùng một lần vẫn bị hạn chế sử dụng.


Diệp Tưởng cầm chiếc đũa, nói:“Cám ơn ngươi, Tôn Di Hoa.”


Cơm dù có hơi lạnh, bất quá, lúc này Diệp Tưởng lại cảm giác rất ấm áp. Bất cứ lúc nào, khi nội tâm hắn có chút thô bạo hắc ám, chỉ cần có Vũ Sóc bên người, hắn sẽ cảm giác nội tâm trở nên vô cùng an bình. Thậm chí, linh hồn vương giả ẩn sâu bên trong hắn khi trở nên tràn ngập ác ý, cũng có chút thu liễm.


Đây chính là tình yêu sao? Tình yêu chân chính là như thế nào, không ai có tiêu chuẩn tuyệt đối. Nhưng ít ra Diệp Tưởng có thể xác định, khi tiến vào rạp chiếu phim địa ngục, đối với hắn mà nói, ký ức khoái nhạc nhất, toàn bộ đều có liên quan đến Bạch Vũ Sóc.


Giống như lúc này, việc nàng xuất hiện, không hề có trong kịch bản. Dù chỉ là một việc bé nhỏ không đáng kể, nhưng nội tâm Diệp Tưởng cũng đủ dễ chịu.


“Ta biết ngươi rất khổ sở, thế nhưng thời gian dài đến nửa năm, ngươi chỉ có thể nhẫn nại mà thôi.” Vũ Sóc khuyên nhủ Diệp Tưởng:“ Quan hệ giữa con người luôn thực phức tạp, Kim Thư Đông có hoàn cảnh như vậy cũng bởi vì hắn không coi trọng các mối quan hệ với mọi người. Hắn chỉ quan tâm đến những điều chính mình yêu thích, hơn nữa hi vọng người khác cũng có cùng lý tưởng với hắn. Đây là nguyên nhân hắn bị tập thể bài xích. Chuyện của Lưu lão sư, bất quá cũng chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.”


Vũ Sóc từ lúc còn rất nhỏ đã hiểu rõ mối quan hệ có tính quan trọng như thế nào. Phụ thân nàng khi bắt đầu làm ăn địa ốc, phát triển lớn mạnh cho tới bây giờ cũng hao phí không biết bao nhiêu tinh lực. Ở Trung Quốc, làm bất cứ chuyện gì đều cần xã giao, chính là cái gọi “Mặt trên có người dễ làm sự”, thời điểm phụ thân cùng mẫu thân vừa kết hôn, quy mô vẫn chưa lớn rộng như bậy giờ, nhưng toàn dựa vào các mối quan hệ của phụ thân, hơn nữa cũng nhiều lần đến ngoại quốc xem xét thị trường bất động sản, thương trường hiểm ác đi lại duy gian đi đến nay.

Vũ Sóc cũng không phải là loại tiểu thư từ nhỏ đã ngồi mát ăn bát vàng, bởi vậy nàng rất rõ, tài phú đến không dễ, mà trọng yếu phải dựa vào mọi mối quan hệ. Tỉ như năm 97, lúc ấy toàn bộ Á Châu lâm vào khủng hoảng, nhưng phụ thân dựa vào quan hệ với các doanh nhân quốc tế, đã biết trước tình báo, cho nên rút toàn bộ đầu tư bất động sản ở hải ngoại về. Nhưng năm 97 Trung Quốc không bị ảnh hưởng nhiều bằng các nước đông nam á, thương phẩm trong nước bắt đầu tăng giá, nhưng đối với thị trường địa ốc năm 97 lại là một năm đột phá. Đến hôm nay, điền sản thái dương đã đạt đến khối tài sản khổng lồ.


Thế nhưng, Vũ Sóc thủy chung vẫn cảm giác, tiền tài so với sinh mệnh vẫn chẳng là gì.


“Ngươi phân tích thật sự hay.” Diệp Tưởng cũng trả lời :“Kỳ thật, các diễn viên kia......”


“Ta biết. Bọn họ có không ít người cố ý, nội dung Kịch bản có rất nhiều tình tiết hoàn toàn có thể linh hoạt biến đổi, mấy người này là cố ý chỉnh ngươi. Nếu là người của Đọa Tinh thì cũng không kỳ quái, nhưng người thuộc khu ma làm như vậy, chỉ có thể cho rằng bọn họ mượn cớ diễn trò phát tiết trên người ngươi. Hầu Tước tham gia ngăn cản việc này, ta cho rằng hắn cũng có ý muốn thử thái độ của ngươi.”


“Thử thái độ sao?”[ chưa xong còn tiếp......]