8/24/2016

Posted by Unknown |

Diệp Tinh Vẫn mặc dù có nhân ngẫu theo dõi cả quá trình, nhưng chuyện này vẫn phải tự hắn xử lý mới tốt.


Trên thực tế với địa vị của hắn, có rất nhiều người luôn sẵn sàng đợi lệnh, cho dù là nhân vật Kanzaki Yuu Ấn Thủy Thiên cũng phải phục tùng mệnh lệnh của hắn . Tại Đọa Tinh trận doanh, hắn đã chân chính là nhân vật cao cấp, cũng có vô số người ghen tị khi được gặp gỡ hắn, hắn hiện đã được công nhận là diễn viên hạng A, gần đạt đến cấp độ ảnh đế. Thế nhưng, dù như vậy mọi chuyện vẫn phải tự thân hắn làm, chung quy vẫn là sự tình Mộc Lam giao cho hắn, cho nên hắn phải đem toàn lực để hoàn thành một cách tốt nhất.


Diệp Tinh Vẫn rời khỏi tiệm sách, Diệp Tưởng liền lập tức phóng thích lưới cảm giác ác ma chi nhãn, điều tra tung tích Lưu lão sư. Lưới cảm giác Ác Ma chi nhãn có thể phóng thích , tuy không hao tổn vé chuộc cái chết, cũng không tạo thành nguyền rủa giảm dần, thế nhưng khẳng định sẽ tiêu hao tinh thần, đối với thời gian liên tục nửa năm, tiết kiệm được chút nào thì hay chút đó .


Hắn trả cuốn sách về chỗ cũ, vội vàng ly khai tiệm sách.


Hắn vòng qua khu chợ gần tiệm thuê sách, Ác Ma chi nhãn tập trung gắt gao truy tìm tung tích Lưu lão sư, tiện đà tìm kiếm con lộ di chuyển nhanh nhất. Kim Thư Đông có đầy đủ lý do làm như vậy, cho nên không có lý do NG. Dù có thế nào, Lưu lão sư này khẳng định có vấn đề.


Thời gian đang giữa trưa, hai đại trận doanh đều có người nằm rải rác ở khắp các con phố, phụ trách đợi mệnh lệnh. Bởi vì đang hợp tác, cho nên chỉ là diễn viên hoặc hạng A hoặc người có năng lực tương đối mạnh là có thể chỉ huy người khác, nhưng vấn đề là phải đến thời khắc mấu chốt, đồng thời quá trình sẽ được báo cáo đến tất cả mọi người. Khi Diệp Tưởng di chuyển, khắp bốn phía ngã tư đã bắt đầu phát đi tin tức. Chỉ cần một diễn viên nào đó ở gần khu vực nhiệm vụ sẽ bắt đầu hành động. Đương nhiên, không thể để quá nhiều người tập trung bên người Lưu lão sư, bằng không nhất định sẽ tạo thành NG quần thể.


Còn Lưu lão sư giờ phút này...... đang di chuyển đến một phòng game gần trường học!


Không thể không nói, địa điểm ngôi trường này thực sự rất tệ, quanh trường có rất nhiều quán hàng rong và quán game. Mà Lưu lão sư lúc này đang ở trong con phố kia!


Rất nhanh, hắn bước vào 1 quán game.


Diệp Tinh Vẫn nhanh chóng lại gần, không do dự tiến vào.


Phòng game cuối những năm chín mươi, tập trung rất nhiều người, ở đây gần như hoàn toàn không cần nhìn chứng minh thư. Diệp Tinh Vẫn chưa đi vào đã nghe thanh âm ồn ào vọng ra. Bởi vì đang có rất nhiều người chơi game, với đủ các loại trò chơi. Trò chơi[ Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện ] kinh điển nhất  mọi thời đại, ngoài ra còn có [ hồng sắc cảnh giới ],[ KoF ].[ Street Fighter ] đều là những đầu game được học sinh yêu nhất thời đại này, bất quá tối kinh điển là [ KoF 97] hiện vẫn chưa chính thức được phát hành.


Thân là lão sư phòng giáo vụ. Chẳng lẽ cũng thích chơi trò chơi? Diệp Tinh Vẫn nghi hoặc đi theo.


Nhưng thật sự không phải như thế !


Lưu lão sư đi tới trước mặt hai học sinh đang chơi [ Fatal Fury ]. Một trong 2 người kia Diệp Tinh Vẫn có ấn tượng, đó là Hùng Lâm, một người có cơ thể khỏe mạnh, còn người kia thì hắn không biết, nhưng cả 2 đều là học sinh lớp 5.


Khi 2 người nhìn thấy lão sư phòng giáo vụ đi đến, nhất thời giật nảy mình. Tiếp theo, Lưu lão sư liền đem hai học sinh này rời khỏi phòng game. Diệp Tinh Vẫn vẫn đi theo 3 người họ.


Lão sư đem hai học sinh vào trong một cái hẻm sâu, nghiêm túc nói:“Trường học dặn đi dặn lại, nghiêm cấm học sinh đến phòng game, bằng không phải xử phạt ! Chủ nhiệm lớp các ngươi đã sớm phản ánh cùng ta, cho nên ta hôm nay cố ý đến xem !”


“Lão sư...... Chúng ta, mới chỉ đi chơi lần đầu thôi mà......” nam sinh nhỏ gầy bên người Hùng Lâm sợ hãi rụt rè nói:“Chúng ta lần sau không dám nữa ......”


Hùng Lâm cũng đồng dạng, lập tức nói:“Lão sư, chúng ta về sau không dám tái phạm !”


“Các ngươi vẫn cho rằng đang còn dư dả thời gian sao? Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh , không bao lâu nữa các ngươi sẽ lên năm 2 ! Trường học vừa mới khai giảng, các ngươi vẫn còn muốn nghỉ ngơi? Cuối tháng phòng giáo vụ sẽ triển khai họp phụ huynh, muốn ta phê bình 2 ngươi trước mặt mọi người không?”


“Không, không cần ! lão sư......” Hùng Lâm gấp đến độ lập tức lấy một gói thuốc lá trên người, đưa cho Lưu lão sư, hơn nữa cũng lấy luôn cả bật lửa. Bộ dáng có thể nói là ân cần đến cực điểm !


“Ngươi còn hút thuốc nữa sao?”


“Ngẫu nhiên...... Ngẫu nhiên a...... Lão sư, chuyện này người yên tâm ......”


“Tịch thu !” Lưu lão sư một phen đoạt lấy bao thuốc, còn lấy một điếu ngậm vào miệng, Hùng Lâm lập tức giúp hắn châm lửa .


Diệp Tinh Vẫn ở một ngõ nhỏ khác nhìn hết toàn bộ một màn này, nhất thời cảm giác quá xấu hổ. Cái gì mà tịch thu, đó chính là ăn cướp ! Thoạt nhìn là gương sáng noi theo, cư nhiên chỉ là ra vẻ đạo mạo !


“Mặc kệ thế nào, họp phụ huynh, ta cũng không hi vọng các bậc cha mẹ nói trường học không có năng lực giáo dục các ngươi. Ta biết các ngươi hiện tại học tập cũng không đến nỗi nào, nhưng tốt nhất nên chuyên cần một chút ! Nếu thành tích học tập của các ngươi hạ xuống, đến lúc đó đừng trách chúng ta, đó chính là thành quả của các ngươi. Cuộc sống của các ngươi ta cũng không thể ngày ngày đi theo nhắc nhở được?”


“vâng...... vâng......”


“Đúng rồi......” Hắn phun ra một vòng khói, hỏi:“Ta nghe nói...... ở gần đây còn có phòng video?”


Hùng Lâm cùng tên kia nhìn nhìn nhau, cả 3 lộ ra ánh mắt nam nhân đều hiểu, nói:“có, có một...... Lão sư ngươi thật đúng là biết rõ a, chỗ kia thật sự rất kín đáo , bên ngoài căn bản nhìn không ra......”


Hiển nhiên, là vì câu nói ngày đó của Kim Thư Đông, mới khiến Lưu lão sư biết đến sự tồn tại của phòng video!



“Ân...... Các ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn đi xem trong đó có phải hay không cũng có học sinh trường ta ! Một nơi như vậy, làm sao có thể tồn tại bên cạnh trường học được? Phải nhanh chóng dẹp bỏ đi !”


Đáy lòng Diệp Tinh Vẫn chính là trào phúng , mở mắt là nói dối ! Thật xem học sinh chúng ta đều là ngu ngốc sao? Bất quá với xã hội hiện tại, ngay cả hiệu trưởng cũng có thể xem phim XXX, huống chi là một lão sư trung học dân lập? Thời đại này chưa có internet, đĩa phim vẫn chưa thông dụng, cho nên muốn xem cái loại phim này, phòng video là lựa chọn không tồi.


Biết phòng được vị trí cụ thể phòng video, Lưu lão sư phất phất tay, nói:“Hảo, lần sau đừng để ta nhìn thấy các ngươi ở đây ! Nhanh trở về cho ta !”


Sau đó, hắn liền hướng tới vị trí đã định .


Diệp Tinh Vẫn thò đầu trở về,  ý vị thâm trường, sau đó liền rời đi. Mà lúc này Diệp Tưởng cũng từ đâu đó đi ra. Vừa rồi một màn kia, Diệp Tưởng cũng nhìn rõ ràng thấu đáo.


Xem ra, hôm nay Lưu lão sư mới biết vị trí cái phòng video kia. Như vậy, buổi tối ngày hôm đó tại sao hắn lại thấy Lưu lão sư?



Chuyện này là sao đây?


Lưu lão sư này, xem ra phải điều tra một phen. Loại tiêu chuẩn lão sư này, hắn đã bắt đầu nghĩ tới một đoạn kịch tình: Bao nhiêu năm trước kia, trường học lúc đó vẫn còn những lão sư vô đạo đức, có lẽ cũng bao gồm họ Lưu kia , ở trong một phòng học cưỡng gian nữ sinh nào đó, khiến nữ sinh tự sát, dẫn đến phòng học bị dính nguyền rủa. Đây là điều xẩy ra trong rất nhiều kịch bản phim kinh dị trường học thông thường, ở đây nữ quỷ thường chiếm đa số. Trong đó có một bộ phim kinh điển của Hàn Quốc cũng chính vì nguyên nhân lão sư tiết lộ đề thi với một phụ huynh, được nhận rất nhiều hối lộ, nhưng lại bị một nữ sinh phát hiện, sau đó hắn phải giết người bịt đầu mối. Sau này tạo thành một loạt sự kiện khủng bố, tuy rằng kỳ thật hung thủ xuyên suốt bộ phim không phải quỷ mà là con người.


Bất quá, Diệp Tưởng rất nhanh phủ định ý tưởng này. Nếu chỉ vỏn vẹn là một Quỷ Hồn của nữ học sinh làm sao có thể tạo uy hiếp đến An Nguyệt Hình cùng Hầu Tước được? Thậm chí Diệp Tưởng cho rằng cho dù toàn bộ trường bị giết sạch cũng không tạo nên kết cục bi thảm như vậy. Trong đó, chỉ sợ còn có nguyên nhân thâm sâu hơn nhiều.


Dù có thế nào, Lưu lão sư chính là một điểm đột phá, chỉ là điều tra hắn cũng không phải chuyện dễ dàng.


Trở lại trường học, hắn vừa mở cửa ký túc xá, liền nhìn thấy Vân Tùng Quân cư nhiên nằm ở trên giường hắn, ngang nhiên cắn hạt dưa ! Trên giường thì tràn đầy vỏ hạt dưa !


“Vân Tùng Quân, ngươi......”


“Mẹ ngươi đưa hạt dưa hương vị thật không tệ, rất ngon nha!” Vân Tùng Quân vừa ăn hạt dưa vừa đọc tập 25 truyện [ Dragon Ball ].


“Ngươi xuống dưới cho ta!”


“Ân? Làm gì? Ngươi quên là ta cho ngươi mượn truyện tranh sao ? Ta ở trên giường của ngươi ngủ một giấc thì làm sao?”


“Mấy vỏ hạt dưa đó ! Kiểm tra nội vụ rất thường xuyên đến kiểm tra!”


“Ân, vậy ngươi giúp ta dọn một chút nhé ! Ngươi đừng quên , ta còn mang ngươi đi đến phòng video xem phim nhé !”


“Tiền không phải đều là ta trả !”


“Ai nha, phân chia rõ ràng như vậy làm gì, ta không giới thiệu cho ngươi, ngươi làm sao biết có địa phương kia chứ? Ngươi đến cả mao * phiến cũng chưa xem qua, cũng quá đáng thương đi !”


“Nói đến phòng video...... ngày đó ngươi thật sự không thấy được Lưu lão sư sao? Ngươi thật xác định?”


“Ngươi bệnh thần kinh a, lại chuyển qua chuyện này !”


Vân Tùng Quân bỗng nhiên ném hạt dưa vào mặt Diệp Tưởng, nổi giận mắng:“Ngươi còn nhắc đến ! Ta hỏi ngươi, ngày đó thủ ấn trên bảng đen có phải do ngươi làm hay không?”


“Vân Tùng Quân !” Diệp Tưởng bị vỏ hạt dưa ném đầy mặt, phẫn nộ không thể át:“Ngươi cút xuống dưới cho ta!”


Tiếp đó, Vân Tùng Quân liền nhảy xuống, vọt tới trước mặt Diệp Tưởng, đầu gối đột nhiên tung một cước vào bụng Diệp Tưởng! Đau đớn nhất thời truyền đến !


“Ngươi muốn ta lăn xuống? Nói cho ngươi, Chu Đào nhìn ngươi đã không thuận mắt ! Ngươi nếu nghe lời ta, có lẽ ta sẽ cao hứng , chơi cùng với ngươi thêm một đoạn thời gian !”


Trong vòng một ngày hai lần bị đánh, cho dù là tượng đất cũng có ba phần phát hỏa. Diệp Tưởng tức giận chộp lấy chiếc ghế dựa bên cạnh, giơ lên trước ngực ! Đương nhiên, hắn vẫn không dám ném ra, bằng không sẽ dẫn đến trọng thương.  Hắn chỉ thuần túy phòng thân mà thôi, mà căn bản Kim Thư Đông cũng không dám chủ động.


“Như thế nào? Dám a? Có gan ném lại đây !”


Vân Tùng Quân xông lên trước, hung hăng đá một cước vào cái ghế, khiến Diệp Tưởng ngã lăn xuống đất!




8/23/2016

Posted by Unknown |

Chương 21: Săn bắn ma nữ




Sau khi Tan học, mọi người đều đến đứng chắn trước mặt hắn. 

“Ngươi trước kia đã từng gây náo loạn gì ở trường cũ?” 

“Ngươi là bị đuổi mới đến đây học đúng không?” 

“Thành tích học tập kém như vậy, đừng kéo thấp điểm bình quân của chúng ta đó!” 

Vũ Sóc nhíu mày nói:“Các ngươi một đám xúm lại đây làm gì? Không có việc gì làm sao?” 

Diệp Tưởng siết chặt quyền, nói:“Các ngươi đều cút hết cho ta !” 

“A...... Bảo chúng ta cút? Tiểu tử ngươi......” 

“Đủ rồi.” 

Một thanh âm thản nhiên truyền đến, mọi người quay đầu lại nhìn, chính là Hầu Tước ! 

“Lớp trưởng......” 

“Đều trở về cho ta, tụ tập ở đây làm cái gì?” 

Lớp trưởng lên tiếng, tất nhiên phải cấp một điểm mặt mũi cho hắn , bất quá không ít người lầm bầm vài câu rồi mới bỏ đi. 

Chu Đào ôm cổ Vân Tùng Quân, quay đầu nhìn Diệp Tưởng, nói:“Vân Tùng Quân, ngươi chẳng lẽ nhìn trúng hắn sao?” 

“Không có gì, nhìn hắn ngây ngốc như này, mới mang hắn theo vui chơi. Ai biết là ngu ngốc như vậy chứ.” 

“Bất quá ngươi nói ...... sự tình Huyết Thủ ấn ngày đó, có liên quan tới hắn hay không?” 

“Này...... Có khả năng a ! Nhất định là hắn ! Trừ hắn ra ai lại làm mấy loại chuyện này? Tên tiểu tử này thực nhàm chán, ngày hôm đó ta đúng là có chút hoảng sợ !” 

“Ta nhìn thấy hắn càng ngày lại càng khó chịu ! Vừa rồi hắn cư nhiên còn lấy cát ném ta ! Khiến ta mất nửa ngày mới phủi sạch được ! Ngẫm lại ! Ngươi xem ta sao có thể để người khác khi dễ như vậy a?” 

“Tiểu tử này có can đảm nha !” 

“Mặc kệ , dù sao ta đã quyết định nói với mọi người trong lớp. Tiểu tử này về sau không ai được tiếp xúc trò truyện với hắn ! Đúng rồi. Triệu Kha Nhiên !” 

Người bị gọi tên là một nam sinh có chút thấp bé. 

Lúc này bọn họ đã đi tới cầu thang, nói chuyện cũng lớn tiếng không kiêng nể gì. 

“Chuyện gì vậy? Chu Đào?” 

“Chúng ta không phải mỗi ngày đều có sữa đậu nành uống sao? Nói với mọi người một tiếng, đem sữa đậu nành để dành lại một ít, ta sẽ khiến tên tiểu tử này biết sự lợi hại của ta !” 

“Có ý tứ !” Vân Tùng Quân hứng khởi vỗ vỗ tay:“Chu Đào, ngươi nổi khùng rồi !” 

“Hừ, dám ném cát vào người ta, còn làm ra trò Huyết Thủ ấn dọa chúng ta sợ mất mấy ngày. Làm sao có thể bỏ qua cho hắn được ! Ta muốn tiểu tử này chính là ở trong lớp không sống nổi ! Ân, chỉ mình sữa đậu nành còn chưa đủ, Triệu Kha Nhiên, nới với bọn Hùng Lâm ở lớp 5 một tiếng, về sau thời điểm ăn cơm, cơm thừa canh cặn, không cần đổ đi, để lại cho bọn ta. Bọn họ không phải vẫn muốn cùng chúng ta đấu một trận bóng rổ sao? Ta vẫn chưa nhận lời, chỉ cần đáp ứng làm chuyện này, thì 2 lớp chúng ta sẽ đấu một trận ra trò !” 

Chu Đào có quan hệ rất tốt với cả những người không cùng lớp. 

Vân Tùng Quân cười cười, nói:“ Như vậy đi, cuộc sống trung học cũng thực nhàm chán , sau này chúng ta cứ đấu vài trận a? Cũng là để giải sầu, còn hơn là ngồi đọc sách !” 

“Hảo! Triệu Kha Nhiên, thông báo với tất cả mọi người, giáo huấn tên tiểu tử kia một chút, chờ thêm mấy tuần nữa, ta mang bọn ngươi đi phòng chơi game, ta mời!” 

Cứ như vậy, Kim Thư Đông liền bị cô lập trong lớp ! Không chỉ thế, đối với những người thuộc lớp khác cũng vậy, bởi vì Chu Đào, Triệu Kha Nhiên đã nói xấu Kim Thư Đông trước mặt mọi người. Một đồn mười, mười đồn trăm, không đến một tháng, Kim Thư Đông đã nổi tiếng toàn trường. Đương nhiên, thanh danh chỉ mỗi tiếng xấu. Cuộc sống học tập vô vị , cho nên có rất nhiều câu chuyện làm chủ đề cho mọi người bàn tán, chung quy giải trí cuối những năm 90 vẫn tương đối thiếu thốn . Trừ những người có quan hệ với Chu Đào, những người còn lại cũng bị ảnh hưởng bởi cộng đồng mà đồng dạng chán ghét Kim Thư Đông. 

 Một nhà tâm lý học nước ngoài nào đó đã từng nêu một đề tài. Nếu nói, một đoàn thể nào đó nhất trí đi theo một quan điểm, thì quan điểm ấy rất dễ có xu hướng đi đến cực đoan hóa. Nên nhà tâm lý học này giải thích, vì sao hoạt động khủng bố càng ngày càng nghiêm trọng như vậy. Rất nhiều người đã bị các loại quan niệm tẩy não, cho nên căn bản không còn minh mẫn để xác định lại phương hướng . 

Mọi người đa số ghét cay ghét đắng Kim Thư Đông, nhưng trên thực tế Kim Thư Đông chưa từng làm bất cứ chuyện gì đối với họ, nhất là những người lớp khác, có nhiều người thậm chí đến dung mạo Kim Thư Đông cũng hoàn toàn không biết. Nhưng trong mắt mọi người hắn vẫn trở nên đáng ghét, chính là đối tượng nhận hết mọi khi dễ. Quan hệ của Kim Thư Đông tại trường trung học Quảng Nguyệt cũng bị triệt để phong kín. Cho dù có  người đồng tình với hắn, nhưng không ai dám biểu lộ, không dám làm trái với quần thể khổng lồ như vậy. 

Con người chính là loại sinh vật như vậy. Từ giữa những thế kỷ 16-17 cho đến nay, lúc nào cũng có thể dễ dàng định tội một con người như vậy. So với bất cứ Quỷ Hồn nào trên thế giới, tàn nhẫn đáng sợ nhất, vẫn chính là con người ! 

Bây giờ đã đến giữa trưa. 

“Ta đã nói không có ! Ngươi ăn cơm no không có việc gì làm a! Muốn thuê truyện thì thuê, bằng không thì đi nhanh !” 

Lão bản tiệm thuê sách không kiên nhẫn đẩy Diệp Tưởng, hoàn toàn phủ nhận chuyện Lưu lão sư ngày hôm qua có tới đây. 

Lão bản phòng video cũng nói như vậy, như chưa từng nhìn thấy Lưu lão sư qua một lần . 

Diệp Tưởng thở dài, nói:“Vậy...... Ta ở đây chọn sách......” 

Kim Thư Đông có ý định đứng chờ ở đây xem Lưu lão sư có thể quay trở lại hay không. Cho nên hắn chạy đến phía trước giá sách, lật từng quyển một. 

“Đều đã xem qua hết rồi...... Doraemon tập cuối vẫn chưa có ra, đặc biệt là tập 34 , 36, hắn đặc biệt muốn xem. Còn có bản điện ảnh từ quyển 1, đến quyển 12...... Dragon Ball cũng vậy, hành tinh Namek mới chỉ coi đến quyển 25, muốn đọc tiếp quá...... Vân Tùng Quân nói Son Goku rất nhanh sẽ biến thành siêu Saiya , ta thật muốn giống như Son Goku, cường đại như vậy, chắc chắn sẽ không còn ai dám khi dễ ta......” 

Tiếp theo, hắn vẫn thì thào tự nói:“Vì cái gì ở đây vẫn giống như trước kia ! Vì cái gì nhất định phải khi dễ ta, đánh ta đến mức ta cũng không dám đánh trả, kết quả phải cầu ba mẹ giúp đỡ, chuyển qua một trường trung học khác...... vất vả lắm mới kiếm đủ tiền đi học, vì cái gì mới được 2,3 bữa đã bị khi dễ...... Còn phải viết bản kiểm điểm 500 chữ, còn tự mình đi giải thích với lão sư lịch sử. Đáng giận a ! Vấn đề này không chỉ có một mình ta, là vì Chu Đào khiêu khích trước! Vì cái gì chỉ một mình ta chịu? Nói đến cùng đều là vì chuyện của Lưu lão sư, nhưng ta không có nói dối !” 

Đúng lúc này, lưới cảm giác của hắn tiếp nhận sự tồn tại của người nào đó, hắn lập tức quay đầu lại ! 

Diệp Tinh Vẫn ! 

Hắn biết Diệp Tưởng đã đến tiệm thuê sách , cho nên hắn tự mình đến đây sao? Tìm tòi hay là...... 

Diệp Tinh Vẫn đi đến trước mặt Diệp Tưởng, biểu diễn bộ dáng kinh ngạc, nói:“Ngươi cũng ở đây?” 

“Ân...... Đúng vậy.” 

Diệp Tinh Vẫn đến đây vì cái gì? Cái này có lẽ chỉ mình hắn biết. 

Gần đây, hắn thật sự ngủ không ngon giấc. Nếu phải nói, chính là hắn có cảm giác đại nạn đã kề bên . Bộ phim [phòng học dị độ] này, hắn căn bản không dám cam đoan chính mình còn có thể sống hay không. 

Nếu cứ như vậy, hắn có lẽ sẽ được gặp lại Tứ Qúy . Chỉ cần nghĩ đến có thể gặp lại Tứ Qúy, hắn một điểm sợ hãi cũng không có. Khi đó, hắn vốn phải chết tại Ma cốc , chỉ vì Tứ Qúy dùng quỷ trảo, bóp méo quá khứ, đổi lại khiến nàng bị kéo vào Ma cốc...... 

Nếu Tứ Qúy không có tiến vào rạp chiếu phim địa ngục, nàng hiện tại hẳn cũng đang học trung học. Thậm chí có thể đã lên đại học . Hắn nhớ rõ, thiên phú âm nhạc của nàng phi thường tốt, vốn có khả năng được chiêu mộ vào học viện âm nhạc. Thế nhưng, bởi vì vận mệnh bi thảm mà rơi vào địa ngục. Thế nhưng nàng vẫn tin tưởng chính mình, đi theo bên người hắn. Lúc ấy, số phận rạp chiếu phim thứ 20 phi thường bi thảm, người mới có thể sống qua ba bộ phim kinh dị chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng, khi Tứ Qúy đạt được quỷ trảo kia. Có thể trong thời gian ngắn, bóp méo quá khứ nguyền rủa, thậm chí có thể thay đổi ký ức con người. Đương nhiên, người có vật nguyền rủa loại ký sinh như Diệp Tinh Vẫn, không dễ dàng bị bóp méo ký ức, Mộc Lam thì càng không cần nói . 

Diệp Tưởng tuy rằng là địch nhân, bất quá trong thời gian nửa năm tiếp theo, coi như cũng là đồng bọn hợp tác. Hơn nữa, hắn cố ý tiếp cận chính mình trước, điều này đủ biết Diệp Tinh Vẫn có chút ý tưởng đối với Diệp Tưởng. 

2 người chính là có điểm tương tự. Đều là họ Diệp, điểm này không nói , trong thời gian ngắn ngủi quật khởi cũng không nói ...... nói chung là có chung một loại cảm giác cô độc. Nam nhân này, chính là cho hắn cảm giác như vậy. 

“Dương Hứa Thành,” Diệp Tưởng bỗng nhiên nói:“Ta...... Ta có lẽ, vẫn là nên rời khỏi ngôi trường này.” 

Dương Hứa Thành, là nhân vật Diệp Tinh Vẫn sắm vai. Coi như cũng là học sinh có thành tích tương đối tốt. Đáng nhắc tới chính là, hắn cũng là bằng hữu  thân thiết với Chu Đào . 

“Tùy ngươi thôi. Như vậy có thể tốt hơn với ngươi.” 

Diệp Tinh Vẫn trả lời như thế. 

Hai người đều im lặng, cũng không phát tin tức kịch bản. Không khí rất ngưng trệ. 

Giờ phút này, Diệp Tinh Vẫn xuất hiện ở đây cũng không phải bản thể của hắn, chỉ là nhân ngẫu mà thôi. Trên thực tế, đại đa số thời gian, Diệp Tinh Vẫn đều lấy nhân ngẫu làm hiện thân. Bản thể của hắn, chỉ là một phần trên người nhân ngẫu. 

Dù sao chỉ cần không tổn thương người khác, sử dụng vật nguyền rủa cũng không có vấn đề . 

Giờ này khắc này, chung quanh tiệm thuê sách phải có ít nhất mười mấy nhân ngẫu của Diệp Tinh Vẫn. Mà những con rối này, toàn bộ đều là phân thân của Diệp Tinh Vẫn, toàn bộ lời nói hành động của bọn chúng, đều có thể truyền đến Diệp Tinh Vẫn. Về phần bên trong trường học, không thể nào an trí nhiều nhân ngẫu như vậy được. Trước mắt đã có sự kiện linh dị phát sinh, sử dụng vật nguyền rủa đã là vấn đề không quá lớn . Bất quá Diệp Tinh Vẫn vẫn như trước ôm tâm tính bảo thủ, tính toán từng đoạn thời gian, lúc nào cũng cấp báo với Mộc Lam đầu tiên. 

Cùng lúc đấy, nhân ngẫu truyền đến cho hắn một ít hình ảnh. 

Diệp Tinh Vẫn đặt ở cửa sau trường học 1 nhân ngẫu phụ trách giám thị, nhìn thấy được...... Lưu lão sư, đang từ trong trường bước ra !



Posted by Unknown |

 

 

Chương 20: Không thể chạy thoát...

 


Bên trong phòng tắm, nước ấm không ngừng chảy xuống.


Diệp Tưởng đem cát vàng trên đầu gột sạch.


“Đáng giận...... tên khốn kiếp Chu Đào này ! Nếu ta có đèn pin phóng to thu nhỏ của Doraemon, hoặc là pháo không khí mà nói...... Tên kia nhất định đánh không lại ta !”


Đây là lời kịch thuộc về Kim Thư Đông, tuy rằng nghe vào tai thực đáng cười, thế nhưng Diệp Tưởng trước đây cũng từng nghĩ tới, nếu có túi bảo bối của Doraemon thì tốt biết bao. Nếu thật muốn có, thì bất cứ vật nguyền rủa nào cũng có thể tra ra, cỗ máy thời gian chính là vật nguyền rủa hệ thời gian hoàn hảo nhất.


“Nhưng sự tình đêm qua cũng thật là, nếu ngăn bàn của ta cũng giống Nobita có cỗ máy thời gian mà nói, như vậy có thể trở lại đêm qua, bọn hắn sẽ chẳng thể nói được gì...... Nhưng đến cùng tối qua đã xảy ra chuyện gì, nữ nhân kia nói 3 ngày sau chắc chắn có chuyện, nếu có cỗ máy thời gian thì có thể đi nhìn 1 chút rồi…”


Cỗ máy thời gian đương nhiên không có khả năng tồn tại. Chung quy vật nguyền rủa hệ thời gian rất hiếm hoi, những diễn viên trong bộ phim này không hề có. Trên thực tế, trước kia không phải chỉ mình Phương Lãnh là có vật nguyền rủa hệ thời gian, cũng từng có một người có vật nguyền rủa giống như vậy. Người đó tên là......


Kim Tứ Quý !


Thời điểm lúc trước họp mặt với đám người Hầu Tước, đã từng đề cập qua vấn đề này. Nữ nhân này từng là diễn viên của rạp 20, trước kia vì từng có vật nguyền rủa hệ không gian cho nên cũng có chút danh tiếng . Bất quá, nàng đã chết trong [ Ma cốc ], vật nguyền rủa cũng thất lạc, đối với Khu Ma trận doanh không thể tạo thành uy hiếp.


Trên thực tế về cái chết của nàng, chỉ đơn giản sơ lược trong vài câu. Bất quá Nam Cung Tiểu Tăng căn cứ vào phương diện tình báo của khu ma trận doanh biết được một ít chân tướng. Tiểu Tăng làm tâm phúc của Hầu Tước, đã sớm nhìn ra Hầu Tước có ý tứ xúi dục Diệp Tinh Vẫn, như vậy những tin tức có liên quan tới hắn tất nhiên phải điều tra rõ ràng. Cuối cùng tra ra, thời điểm đó trong [ Ma cốc ] Mộc Lam mang theo Diệp Tinh Vẫn cùng Kim Tứ Quý đi tới nơi sâu nhất trong ma cốc, do đó mới tạo được 1 tấm bản đồ mới nhất về ma cốc [ tấm bản đồ đó là tình báo cơ mật. Vô số rạp chiếu phim cầu mà không được, nếu có người có thể lấy được 1 phần bản đồ, cho dù ra giá 5000 vé chuộc vái chết cũng không ai bán, khẳng định sẽ dùng nó để đổi lấy vật nguyền rủa loại Ký sinh ].


Thế nhưng thời điểm đó bỗng nhiên lại phát sinh 1 việc. Tình huống cụ thể rất khó biết hết, thế nhưng, Diệp Tinh Vẫn lúc ấy bị kéo vào sâu trong ma cốc. Nguyên bản hắn phải chết ở nơi đó. Nhưng Kim Tứ Quý vận dụng vật nguyền rủa hệ thời gian. Do đó cải biến quá khứ, khiến cho người bị kéo vào ma cốc chính là nàng! loại vật nguyền rủa bóp méo quá khứ này khẳng định không thể tùy tâm sở dục mà làm được, tất nhiên phải có người hy sinh . Thế nhưng Kim Tứ Quý không có khả năng hi sinh ân nhân Mộc Lam, huống chi nàng cũng không đủ năng lực làm Mộc Lam phải hy sinh, như vậy...... người hy sinh, chỉ có thể là chính nàng .


Nói thực ra sau khi biết việc này, Tiểu Tăng rất thổn thức. Tuy rằng là trận doanh đối địch, nhưng đối với nữ nhân Kim Tứ Quý này, hắn bội phục từ tận đáy lòng. Có bao nhiêu người sẽ dùng vật nguyền rủa, không tiếc vì người mình yêu hy sinh chính bản thân mình? Huống chi, nghe nói vẫn là Kim Tứ Quý yêu đơn phương Diệp Tinh Vẫn.  Mà Diệp Tinh Vẫn sau khi sống sót trong Ma cốc, dựa vào vật nguyền rủa thu được, thực lực tăng tiến thêm 1 bước, trở  diễn viên hạng A số một hiện nay. Nhưng hắn vẫn vì vậy mà cảm thấy thống khổ, nhưng cho dù có như thế nào thì sinh mệnh của Kim Tứ Quý cũng không thể vãn hồi.


Chuyện này khiến Diệp Tưởng ấn tượng rất sâu. Bất quá hắn biết, hắn không thể đồng tình và thương hại Diệp Tinh Vẫn . Người này là người của Đọa Tinh trận doanh, là Đệ ngũ giáo chủ, tương lai rất có khả năng sẽ trở thành tân ảnh đế. Cho nên người này nhất định phải chết . Điểm này không cần nghi ngờ.


Diệp Tưởng khóa vòi nước lại.


Hiện tại, cục diện của hắn ngày càng bị động . Rất nhanh, hắn sẽ bị toàn lớp cô lập, mà hắn phải tất yếu dựa theo tính cách của Kim Thư Đông diễn trò. Kim Thư Đông gặp phải chuyện thế này chỉ có thể ký thác vào 1 ý tưởng hư vô mờ mịt nào đó, mà không hề chân chính thay đổi chút nào. Hắn ngày sau sẽ càng bị khi dễ nhiều hơn. Loại chuyện này rất dễ dàng lan ra trong 1 cộng đồng. Tỷ như trong lớp, 1 số người cùng chán ghét 1 người, những người còn lại vì không muốn bị bạn học cô lập, như vậy nhất định cũng phải ghét người này. Cứ như thế hắn sẽ trở thành nhân vật bị 1 tập thể bài xích, chẳng những không chiếm được bất cứ sự viện trợ nào [ thậm chí có khả năng bao gồm cả Vũ Sóc ], mà ngay cả lời hắn nói, cũng không có người tin tưởng.


Đúng lúc này, Diệp Tưởng bỗng nhiên cảm giác độ sáng trong nhà tắm giảm xuống !


Tình huống này không xuất hiện trong kịch bản ! Nguyên trong kịch bản, hắn tẳm rửa xong liền trở lại lớphọc!


“Làm sao thế này?”


Diệp Tưởng phóng ra lưới cảm giác, nhưng cái gì cũng không thể đụng tới.


Đúng lúc này, 1 thanh âm như vọng về từ 1 thế giới khác vang lên.


“Ngươi đã trốn không thoát rồi. Vì cái gì lại không nghe lời khuyên của ta?”


“Ngươi về sau, không bao giờ có thể rời khỏi ......”


Diệp Tưởng lập tức hô to:“Ngươi là ai? Mau ra đây ! ngươi biết rõ đúng không? Vì cái gì Lưu lão sư  chết đi lại sống lại? Vì cái gì mọi người đều đối đãi với ta như kẻ điên? Nói cho ta biết !”


“Ta...... Không thể nói.”


“Ngươi đến cùng là ai? Là người hay quỷ ? Tốt xấu nói cho ta biết đi !”


“Không nên chết...... Trăm ngàn lần, không nên chết...... Xin ngươi, bảo hộ......”


Lời kế tiếp ngày càng nhẹ, cuối cùng nghe không ra nữa .


Chuyện này đến tột cùng là làm sao đây !


Lưới cảm giác của Diệp Tưởng không hề cảm nhận được sự tồn tại của đối phương ! Vừa rồi hắn thiếu chút nữa vận dụng Ác Ma chi trảo, nhưng cuối cùng vẫn không có làm như vậy. Bởi vì, lưới cảm giác truyền tới cho hắn 1 tin tức, đó là một không gian siêu việt mà hắn không thể cảm nhận được!


Nếu nói nhất định phải chạm tới...... Như vậy, có lẽ phải vận dụng địa ngục trùng biến hóa thể !


Cuối cùng, đèn đóm trong phòng tắm khôi phục như bình thường.


Nữ tử váy trắng đến tột cùng là ai? Bí ẩn này có lẽ cho tới cuối bộ phim cũng không giải được, rất có khả năng là 1 lực lượng chung cực bí ẩn trong [ dị độ phòng học ].


Thời điểm Diệp Tưởng trở về phòng học đang là tiết ngữ văn.


Vừa rồi hắn trên đường trở lại, hiện tượng NG lại xảy ra 1 lần nữa, tuy rằng không biết là tên xui xẻo nào, nhưng như thế này cũng quá đủ để biết, xác xuất Ng trong bộ phim này cực cao.


Mà lúc này, An Nguyệt Hình đã đứng trên bục giảng.


Diệp Tưởng ngồi xuống, Vũ Sóc vội vàng đưa cho hắn 1 tờ giấy, trên đó có nội dung của tiết học trước.



“Ta đã nói với lão sư là ngươi vì đống cát trên đầu, cho nên phải đi thanh lý 1 chút.” Vũ Sóc chỉ vào tờ giấy nói:“Đây là nội dung cụ thể của tiết học trước.”


“Hảo, cám ơn ngươi, Tôn Di Hoa.”


“Sự tình của Chu Đào tốt nhất ngươi nên nói với lão sư 1 chút. Hoặc nhắc qua với ca ca ta. Ngươi vừa mới chuyển tới, gây nhốn nháo với mọi người cũng không phải chuyện gì tốt . Chu Đào cùng hơn nửa người trong lớp có quan hệ rất tốt, điều này đối với ngươi về sau sẽ rất bất lợi .”


Không thể không nói, tính cách Tôn Di Hoa và Vũ Sóc có không ít chỗ giống nhau . So sánh ra, tính cách bản thân Diệp Tưởng và nhân vật Kim Thư Đông quả thực là 2 cực đoan bất đồng.


Chuông vào lớp réo lên . Hầu Tước thân là lớp trưởng kêu một tiếng “Đứng dậy”, mọi người đồng loạt đứng lên.


“Lão sư hảo !”


“Các học sinh hảo !”


Tiếp theo, giờ ngữ văn bắt đầu.


Không thể không nói, An Nguyệt Hình diễn vai lão sư thật đúng như khuôn đúc ra . Phải biết, muốn diễn vai này không phải chuyện dễ dàng, về cơ bản nhớ hết lời kịch đã là 1 vấn đề. Người khác nhau biểu hiện ra khí chất khác nhau cũng là chuyện khá khó khăn. Phim kinh dị khó giải đối với kỹ xảo diễn xuất yêu cầu tương đối cao. Cùng với phim điện ảnh chân chính đương nhiên có chút chênh lệch, nhưng tuyệt đối không giống như trước đây, biểu hiện và ngôn ngữ có thể tùy tiện xằng bậy, chỉ cần giữ đúng ý tứ kịch bản là được. Nay xem ra, diễn xuất của An Nguyệt Hình ngược lại rất không tệ.


“Kim Thư Đông.” An Nguyệt Hình bỗng nhiên chỉ vào Diệp Tưởng, nói:“Ngươi đứng lên đọc bài.”


Diệp Tưởng đứng lên, cầm sách giáo khoa, nhìn thoáng qua An Nguyệt Hình, bắt đầu mở miệng đọc bài.


Đọc xong, An Nguyệt Hình không bỏ qua, tiếp tục nói:“Mời ngươi giải thích một chút dụng ý của tác giả là gì.”


“Này......”


Diệp Tưởng tự nhiên là ấp úng , đáp không được.


“Phanh !” An Nguyệt Hình đập lên mặt bàn ầm 1 cái, khuôn mặt âm trầm đến cực điểm, mà trong mắt hắn lúc này, hắc ám thâm thúy giống như địa ngục lan tràn làm Diệp Tưởng cảm giác, chính mình là con kiến, tùy thời có thể bị hắn bóp chết!


Mạnh!


Quá mạnh !


Sự chênh lệch giữa 2 người vượt xa dự đoán của Diệp Tưởng!


“Bạch lão sư môn lịch sử cáo trạng với ta, nói ngươi trong giờ lên lớp không những không chăm chú nghe giảng mà còn nháo sự ! Bạch lão sư dạy ở trường chúng ta nhiều năm, cũng xem như là tiền bối của ta! Ngươi ở trên lớp lại khiến Bạch lão sư mất mặt như vậy, còn đến trước mặt chủ nhiệm lớp ta đây cáo tạng ! Ngươi chuyển tới mới được bao lâu, chẳng lẽ muốn giống như ở trường cũ sao? Hơn nữa nghe nói ngươi còn định đánh người? Ta ngày đó có nhắc nhở ngươi hay không, không được đem tác phong ở trường học cũ mang tới lớp 6 năm nhất này!”


Thời điểm An Nguyệt Hình nói ra những lời này, phía dưới lập tức tạo ra xao động nho nhỏ.


“Nguyên lai Kim Thư Đông trước kia ở trường cũ từng như vậy...... Ta nói mà, khẳng định là bị trường cũ đuổi học......”


“Chính là vậy ah, bằng không làm sao lại chạy tới nơi này......”


“Nghe vậy, không lẽ trước kia hắn cũng rất hay đánh nhau?”


Diệp Tưởng lập tức biện giải:“Lý lão sư, là Chu Đào trước......”


“Chu Đào hắn vô duyên vô cớ nói ngươi sao?” An Nguyệt Hình lạnh lùng nói:“Chính ngươi không suy nghĩ lại hành động của mình đi? Ngươi đêm qua tự nhiên kêu to, còn hư cấu cái gì mà Lưu lão sư phòng giáo vụ chết, ngươi nghĩ rằng ta không biết sao? Ta là suy xét đến mặt mũi của Lưu lão sư mới không xử lý ngươi ! Ngươi buổi chiều đi tìm Bạch lão sư xin lỗi cho ta, viết kiểm điểm 150 lần, đưa cho ta và Bạch lão sư mỗi người một phần !”


“Lão sư, Chu Đào hắn còn......”


“Ngươi còn tranh luận ! Viết kiểm điểm 500 lần, 1 chữ cũng không thiếu!”


Tôn Di Hoa vốn dĩ có thể giải thích giùm Kim Thư Đông, thế nhưng, Di Hoa lại lựa chọn im lặng. Vũ Sóc đành phải diễn như vậy, chung quy nếu nàng xuất đầu vì Kim Thư Đông, khó bảo đảm sẽ không NG. Tôn Di Hoa hiển nhiên không muốn vì chuyện này mà khiến chủ nhiệm lớp giận chó đánh mèo với nàng.  

8/22/2016

Posted by Unknown |

Chương 19: Bí ẩn của Kim Thư Đông

 

 

 

 


Tiếng chuông ra chơi vang lên, lão sư lịch sử rời khỏi lớp Diệp Tưởng mới trở lại phòng học.


Nội dung kế tiếp là một phân cảnh theo kịch bản.


Hắn đang muốn đi vào phòng học, liền bị Chu Đào lao tới xách áo kéo đi ! Hắn bị kéo đến tận phía sau giáp hào lâu.


Diệp Tưởng bị đẩy ngã xuống một đống bùn cát, Chu Đào hung tợn nói:“Ta xem ngươi vừa rồi rất có gan a, muốn đánh ta sao?”


Diệp Tưởng phủi phủi áo, cả giận nói:“Ai khiến ngươi nói đầu óc ta khác với mọi người !”


“Ta ăn ngay nói thật mà thôi ! ngươi chẳng lẽ không phát hiện ra sao? Mọi người trong lớp không ai thích ngươi ! Ngươi vẫn nên trở về trường học cũ đi ! Ta nghe Tùng Quân nói, tiểu tử ngươi đầu óc đúng là có chút mê sảng !”


Chu Đào nói không sai. Tại lớp 6 năm nhất này, mới chỉ trong vài ngày ngắn ngủi ai cũng đều chán ghét Kim Thư Đông . Sự tình đêm qua, có thể nói là một nguyên nhân rất trọng yếu.


“Ta biết nơi này của ngươi có vấn đề” Chu Đào chỉ chỉ vào đầu mình, nói:“Có bệnh thì đi chữa đi ! Trà trộn vào giữa những người bình thường như chúng ta làm gì !”


Khuôn mặt Diệp Tưởng tuy rằng không tỏ rõ nộ khí, nhưng trong lòng không biết phải kìm nén bao nhiêu, chỉ là diễn trò mà thôi, đối phương tất nhiên cũng như vậy, không nên ghi hận trong lòng. Nhưng hắn sau khi đứng lên liền nắm một ít bùn cát, hướng Chu Đào trước mắt, hung hăng ném tới !


Chu Đào nhất thời bị cát bắn lên trên người, nhất thời nổi giận giống như sư tử, xông lên ẩu đả với Diệp Tưởng !


Đầu tiên hắn nện một quyền vào ngực Diệp Tưởng, hắn đương nhiên không dám để dẫn đến NG. Đối phương là Thợ săn Ác Ma thì làm sao? Quy tắc nói rất rõ ràng. Chưa được kịch bản cho phép không thể chủ động động thủ ! Mà trong kịch bản, Kim Thư Đông Bị đánh một chút liền lập tức túng , bởi vì kinh sợ, cho nên cuối cùng chỉ có thể yên lặng bị Chu Đào đánh.


Lúc này trong lòng Chu Đào cũng có chút cảm giác khoái cảm. Thợ săn Ác Ma có thể trở thành một trong 3 người đứng đầu, hiện tại bị ta đánh như thế nào thì đánh ! Trong lòng Chu Đào rất là hưng phấn, thân phận hắn chỉ là một diễn viên nho nhỏ, lúc nào cũng giãy dụa trên lằn ranh sinh tử, mà hiện tại trong bộ phim kinh dị khó giải này, khả năng sinh tồn của hắn là rất thấp. Giống như muốn chết thì chết, không bằng trước khi chết, muốn làm cái gì thì làm ! Cái thứ gọi là diễn viên hạng A, vì cái gì có thể hảo hảo sống sót, chúng ta cũng là người, vì cái gì lại không được sống sót !


Cái đó chính là cái gọi là chia mà không đều. Diễn viên hạng A chung quy là số ít, nhưng càng nhiều hơn là diễn viên phổ thông đến cả một vật nguyền rủa loại khu quỷ cũng không có. Nếu diễn viên ngẫu nhiên bị nhận vai trong một bộ phim kinh dị khó giải, đa phần chỉ là nhân vật bát nháo, tỷ lệ sinh tồn thấp đến mức đáng thương, như Vũ Sóc đang ở tình trạng sắp chết mà có thể trở mình thành trung cấp linh môi là điều phi thường hạn hữu, có thể nói là truyền thuyết .


Diệp Tưởng không thể đánh trả. Bởi vì trong kịch bản Kim Thư Đông chưa bao giờ đánh trả. Cho nên, hắn chỉ có thể đứng yên chịu đòn. Kỳ thật so với cơ thể của hắn. Bị đánh như thế nào cũng không sao, nhưng lúc này từng quyền đánh vào da thịt lại truyền đến đau đớn! Đương nhiên, Diệp Tưởng thừa nhận, ý chí “Dạ Vương” kia đang bắt đầu xâm chiếm tư duy hắn.


Tuy rằng trước mắt chỉ là một diễn viên, thế nhưng, trong ánh mắt Diệp Tưởng đã có một phần oán hận của Thợ săn Ác Ma ! Đây không phải là ý chí mà Diệp Tưởng có thể làm chủ, đây chính là ý chí của nhân vật ẩn sâu bên trong cơ thể hắn!


Nhưng Chu Đào căn bản không có nghĩ gì, ngươi trừng ta, chẳng phải đang diễn trò sao? Ta liền đánh, liền đánh !


Rốt cuộc...... thời điểm chân hắn không còn mấy cảm giác, mới chịu thu lại. Diệp Tưởng nằm dưới đất không biết bị phủ bao nhiêu cát vàng, còn trên người đâu đâu cũng là vết giày. Chu Đào lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nói:“Kim Thư Đông, ngươi nghe cho rõ , về sau đừng chọc vào ta ! phi !”


Một ngụm nước miếng, lập tức rơi trên người Diệp Tưởng. Chu Đào liền xoay người rời khỏi.


Thân thể Diệp Tưởng ngã trên đống cát vàng, quần áo mặt mũi đều lấm lem bùn đất. Những đau đớn vì bị đánh khi nẫy lại truyền đến. Đối với “Dạ Vương” mà nói, đó chính là đại sỉ nhục ! Trong lòng hắn không thể ngăn chặn sát ý nẩy sinh! Cho dù biết đối phương là đang diễn trò, đồng thời cũng là người cùng trận doanh, nhưng ...... giết là vẫn muốn giết ! Phần sát ý này căn bản không thể ngăn chặn, nếu áp chế mạnh mẽ, sẽ khiến Diệp Tưởng có cảm giác tinh thần phân liệt!


Hắn đứng dậy, phủi hết cát vàng và những dấu giầy trên người.


Thời điểm tiết học tiếp theo bắt đầu, Diệp Tưởng vẫn đang phủi cát vàng trên mình. Nhưng như thế nào cũng không sạch.


Khi hắn vừa ngồi xuống, Vũ Sóc liền vội vàng hỏi:“Ngươi làm sao vậy? Trên tóc đều là cát vàng?”


“Là Chu Đào làm .”


“Hắn đánh ngươi ?”


“Ân.”




“Vậy ngươi còn ngồi ở đây làm gì? Đi nói với lão sư a !”


“Ta......” Diệp Tưởng cắn môi nói,“nếu nói với lão 
sư, khẳng định sẽ nhắc tới chuyện đêm qua . Ta không muốn để lão sư biết.”


“Đêm qua đến cùng là xảy ra chuyện gì? Mọi 
người đều nói là ngươi cố ý gây náo loạn.”


“Ta...... Ta không biết ! Ta thật sự không biết !” 

Diệp Tưởng ôm đầu, các ngón tay luồn vào trong tóc, khiến cát rơi đầy trên bàn.

“Ngươi nên đi xin phép lão sư đi tắm rửa một cái đi ! Như thế mới phủi hết được cát vàng trên người !


“Này...... Có thể xin phép sao?”

“Hay đợi lát nữa ta nói với lão sư, ngươi trở về ký túc tắm rửa đi !”


“Hảo, hảo, cám ơn ngươi, Tôn Di Hoa.”


Diệp Tưởng cứ như vậy rời đi. Mọi người chung 
quanh đều nhìn theo bóng dáng hắn, lúc này có không ít người phát đi tin tức về Chu Đào, đa số đều là diễn viên hạng A, người thuộc hai trận doanh đều có.


“Đánh một trận với Thợ săn Ác Ma cảm giác như 
thế nào?”


“Thợ săn Ác Ma thật đúng là để cho ngươi đánh 
a? Ngươi không sợ hắn về sau sẽ trả thù?”

Chu Đào lại nghĩ, còn có thể sống sót qua bộ phim này hay không còn chưa biết, nghĩ xa như vậy làm cái gì? Bất quá hắn cũng không dám ngang nhiên nêu rõ cảm nhận, chỉ nói tất cả là diễn trò, Diệp Tưởng cũng không thể không nói đạo lý chứ? Nhưng nếu cùng người khác nói mấy lời này chính là muốn chết! Hắn dù sao cũng là người thuộc Khu Ma trận doanh !


Tây Môn Khả Lệ quyết định theo Đọa Tinh trận 
doanh, diễn viên thuộc rạp chiếu phim thứ 15 cũng không ai biết. Trên thực tế, chỉ có Seo Jun Sang biết nàng có ý đồ này. Cho nên một ngày kia mới lấy ghế dựa đánh nàng, kỳ thật mục đích vẫn là thực nghiệm biến lực của nàng, nay Seo Jun Sang đối với ý đồ làm phản của nàng bất mãn cực độ. Nhưng thực lực của Tây Môn Khả Lệ cũng chính là nằm ở chỗ đó, Seo Jun Sang không có khả năng ngang nhiên đi tìm Hầu Tước báo cáo, bằng không, sau khi trở về rạp chiếu phim, chỉ cần Tây Môn Khả Lệ bất tử, như vậy kết cục của Seo Jun Sang chính là không còn chỗ chôn . Cho dù có theo Đọa Tinh trận doanh, hắn cũng không thể lưu lại.


Trở lại ký túc xá , Diệp Tưởng cầm chậu giặt quần 
áo bước vào phòng tắm ở lầu một ất hào lâu. Lúc này đương nhiên không có ai đến tắm rửa . Diệp Tưởng mở máy nước, xối hết cát dính trên đầu, cũng khiến chí óc hắn bắt đầu thanh tỉnh.


Sát ý trong lòng hắn dâng lên. Nói thật, sau khi 
biến thành Thợ săn Ác Ma, hắn càng trở nên không còn là chính mình. Tỷ như khi lên lớp, có rất nhiều những ý nghĩ trong đầu ảnh hưởng đến hắn......  đến cùng là làm sao?


Hắn trong một thời gian ngắn có thể trở nên cường đ
ại có liên quan đến chuyện này sao?


Tất cả rốt cục là như thế nào? 


Chẳng lẽ ...... Hắn cuối cùng sẽ hoàn toàn biến 
thành một người khác?


Ở một nơi khác, mọi người đang ngồi trên lớp học.


Chủ đề về Diệp Tưởng không còn ai nhắc đến 
nữa, giờ phút này, trong nội tâm mọi người đều đang suy xét vấn đề sinh tồn. Một gợi ý sâu xa, khiến mọi người chú ý.


Bạch y thiếu nữ chỉ hiện thân trước mặt Diệp 
Tưởng, hơn nữa, chỉ có Diệp Tưởng là có ký ức về Lưu lão sư, chỉ có hắn mới nhìn thấy thi thể.



Như vậy ý nghĩa là...... Diệp Tưởng, không, 

nhân vật Kim Thư Đông này nhất định có một điểm đặc biệt nào đó! Bất quá điều này cũng tự nhiên, không đặc biệt làm sao có thể làm nhân vật chính?


Con người bất đồng, tự nhiên ý tưởng cũng bất 
đồng. Trên thực tế, nếu trọng điểm nằm trên người Kim Thư Đông, như vậy phải tìm tòi nghiên cứu chính hắn mới có thể tìm ra căn nguyên bí mật của bộ phim kinh dị này! Với khó khăn lần này, rất nhiều người dự đoán, thời gian nửa năm sau, chỉ sợ người chết đã mất 7,8 phần ! Cho dù có là diễn viên hạng A, cũng không nhất định có thể sống sót ! Chỉ có vài vị ảnh đế, có lẽ sẽ không chết ![ chưa xong còn tiếp......]
Posted by Unknown |

Chương 18: Thợ săn Ác ma bị cô lập

 

 

 

 

Tình huống trước mắt hoàn toàn xứng với độ khó phim kinh dị khó giải.


Là ảo giác sao? Chẳng lẽ là ảo giác thật tới nỗi ngay cả Ác Ma chi nhãn cũng không thể nhìn thấu, như vậy đối với Diệp Tưởng mà nói chính là 1 loại uy hiếp trí mạng! Còn nếu đó không phải là ảo giác, mà là 1 loại ký ức bị bóp méo, thì nó quả thực càng đáng sợ.


Cục diện hiện tại không riêng gì Diệp Tưởng, ý thức của Vân Tùng Quân cũng cảm thấy không ổn, hắn lập tức phát tin nhắn tới Lý Gia Hân bên cạnh. Chuyện này tự nhiên phải lập tức thông báo cho Diệp Tinh Vẫn cùng Mộc Lam !


Lý Gia Hân là người của rạp chiếu phim thứ 20, tự nhiên coi Diệp Tinh Vẫn là thượng cấp, lúc này tình huống quỷ dị như vậy phát sinh phải lập tức thông cáo cho cấp trên. Vì vậy hắn lấy lý do đi lấy nước rời khỏi phòng ngủ, nhanh chóng hướng về phía phòng ngủ của Diệp Tinh Vẫn và Mộc Lam. Đương nhiên, Hầu Tước cùng Nam Cung Tiểu Tăng cũng ở chỗ đó, song phương đã kết làm đồng minh, tự nhiên tình báo cũng phải cùng hưởng, vì thế tình báo này cũng phải nói cho cả Hầu Tước. Hiện tại mọi người đều ngồi chung 1 con thuyền, tính kế nhau cũng không có bao nhiêu lợi ích.


Thời điểm đi qua cửa phòng ngủ, tin tức Lý Gia Hân gửi đi rất nhanh được Diệp Tinh Vẫn tiếp thu. Diệp Tinh Vẫn lập tức thông báo cho Mộc Lam việc này. Mộc Lam được biết việc cũng nhanh chóng báo cho biết Hầu Tước và Nam Cung Tiểu Tăng. Việc này có giữ lại cũng không có ý nghĩa, Hầu Tước rất nhanh cũng sẽ biết, nếu áp chế ngược lại sẽ dẫn tới liên minh tan rã, chung quy song phương cùng hưởng tình báo đã là ước định.


Sau khi biết được việc này, Nam Cung Tiểu Tăng càng cảm giác 1 tia quỷ dị. Về phần Hầu Tước thì lâm vào trầm tư.


Diệp Tinh Vẫn nhìn nhìn Mộc Lam, phát đi tin nhắn:“Đại nhân...... Có nên tới lầu 3 xem xem, có thể thu được manh mối?”


“Không cần.” Mộc Lam lại lắc đầu:“Ta tự có tính toán.”


Giai đoạn hiện tại, không chỉ không gian trên đó có vấn đề, mà ngay cả ký ức của diễn viên cũng bị bóp méo. Vấn đề này tuyệt đối không nhỏ. Trong đó khẳng định liên quan tới 1 bí mật cực kỳ khủng bố. Ngôi trường này… thậm chí phòng học kia, chắc chắn cất dấu 1 nguyền rủa nhìn không tới rất đáng sợ!

Đương nhiên, Mộc Lam không cảm thấy sợ hãi.


Diệp Tưởng cũng giống như vậy.


Tuy rằng tình huống trước mắt phát triển hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, bất quá Diệp Tưởng dù sao cũng là Thợ săn Ác Ma, huyết mạch của hắn đối với máu tươi và tử vong vô cùng khát cầu. Hành tẩu cùng sinh tử đối với hắn mới là cuộc sống sinh hoạt bình thường !


“Sao lại như vậy, ta muốn đi tìm Kim Vân Hạo. Các ngươi sao có thể đùa giỡn ta như vậy? Lúc đó mọi người rõ ràng đều nhìn thấy Lưu lão sư, vì cái gì ngươi lại nói dối?”


“Ta làm gì có nói dối?”


Lời kịch ngoài miệng là nói như thế, nhưng tin nhắn phát đi giữa 2 người lại như thế này:


“Nói chi tiết cho ta biết hết thảy tình hình phát sinh từ tiệm thuê sách, đối chiếu cùng ký ức của ta xem nơi nào có vấn đề.”


“Hảo...... Hảo.”


Vân Tùng Quân biết, đối phương là Thợ săn Ác Ma, hiện tại hai đại trận doanh ngưng chiến hợp tác, lãnh đạo 2 phương yêu cầu phải kề vai chiến đấu. Nếu hắn không phối hợp, chẳng phải đồng thời đắc tội với nhân vật cao tầng của hai đại trận doanh? Đó chính là muốn chết.


Vì thế, hắn đem tình huống cụ thể hai năm rõ mười toàn bộ thông qua tin nhắn chuyển đi.


Diệp Tưởng nhận được tin tức, nhìn kỹ một lần, trên cơ bản không có bất cứ vấn đề gì, duy nhất khác nhau chính là không có Lưu lão sư, sửa lại thành bọn hắn sau khi xem xong video, trực tiếp về trường học. Sau đó, thời điểm chạy tới cầu thang tòa nhà giáp thì nhìn thấy Diệp Tưởng chạy tới.


Ký ức phía sau đã bắt đầu xuất hiện xung đột.


Vân Tùng Quân thề hắn tuyệt đối không nói dối. Cho dù đi hỏi Kim Vân Hạo, cũng là kết quả như vậy. Sau đó 2 người tìm đến phòng ngủ của Kim Vân Hạo, đáp án của Kim Vân Hạo tự nhiên hoàn toàn giống như Vân Tùng Quân.


Chuyện này đến cùng là sao......


Một đêm này, chú định vô miên !


Ngày thứ hai......


Thời tiết hôm nay đặc biệt tốt. Khi ánh nắng chiếu vào phòng ngủ, Diệp Tưởng nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời trong xanh, ánh nắng ấm áp, phòng học cuối lối đi tầng 4 kia tựa hồ cũng không quá đáng sợ. Nhưng ai cũng biết, nó vốn dĩ đáng sợ cỡ nào…


Lưu lão sư còn chưa chết. Vân Tùng Quân và Kim Vân Hạo ở phòng video và tiệm thuê sách đều không nhìn thấy hắn.


Hôm nay chắc chắn phải đi tra xét ...... Mà nội dung kịch bản cùng với kế hoạch của hắn cũng rất nhất trí. Chẳng qua hắn cũng biết, cho dù tới tiệm thuê sách và phòng video hỏi, câu trả lời cũng đồng dạng, không có ai từng nhìn thấy Lưu lão sư. Hết thảy sẽ biến thành 1 mình Kim Thư Đông vọng tưởng mà thôi. Không ai sẽ tin tưởng 1 học sinh mới đến, thậm chí còn chưa có 1 người bạn nào.


Tiết thứ nhất buổi sáng là lịch sử.


Giáo viên môn lịch sử là 1 lão già râu bạc, cũng không phải diễn viên. Nhìn hắn đang viết 1 đám sự kiện lịch sử trên bảng đen đã từng xuất hiện dấu tay máu, cảm giác quỷ dị vẫn như trước không ngừng dâng lên.


Tiết học này đối với Kim Thư Đông mà nói, tự nhiên không hề có chút tâm tư chú ý nào , trong cả giờ học hắn chỉ nghĩ tới sự tình tối hôm qua, tất nhiên hắn có liên hệ giấc mộng kia với dự ngôn của nữ nhân váy trắng.



“Như vậy, 1 câu hỏi tiếp theo...... nam sinh cuối cùng hàng thứ 3, chính là ngươi!”


Lão sư lịch sử nhìn thấy gương mặt xa lạ của Kim Thư Đông lộ ra bộ dạng thất thần rõ rệt, cho nên cố ý gọi hắn lên. Mà Diệp Tưởng tuy rằng nghe thấy, nhưng phải giả bộ mắt điếc tai ngơ, tiếp tục thất thần.


Vũ Sóc vội vàng nói khẽ với hắn:“Kim Thư Đông, lão sư gọi ngươi.”


Diệp Tưởng lúc này mới như từ trong mộng tỉnh dậy, vội vàng đứng lên.


“Ngươi nói một chút. Chiến tranh nha phiến lần thứ nhất bùng nổ vào thời gian nào?”


Chiến tranh nha phiến lần thứ nhất bùng nổ vào năm 1840 tại thế kỷ 19, được coi là mở màn cho lịch sử cận đại. Đây là 1 trong những mốc lịch sử trụ cột mà Diệp Tưởng trong thế giới hiện thực học tập. Bất quá, trong kịch bản, Kim Thư Đông ngồi thất thần tự nhiên không có khả năng trả lời chính xác.


“Là năm… 1912?”


Nhất thời trong lớp phát ra một trận cười !


Năm 1912 trong lịch sử là niên đại cách mạng Tân Hợi thành công, cùng chiến tranh nha phiến cách nhau tới cả nửa thế kỷ, Kim Thư Đông cư nhiên có thể nói ra loại đáp án này, vốn kiến thức lịch sử quả thực rất không xong.


Lão sư nổi giận rồi:“Ngươi vừa rồi không nghiêm túc nghe giảng, tri thức trụ cột như vậy mà ngươi cũng không rõ ràng ! Đứng lên cho ta ! Tan học mới được phép ngồi xuống ! Ngươi tên gì? Là học sinh mới chuyển trường ah?”


Thời điểm Diệp Tưởng muốn mở miệng trả lời, đã có người giành nói.


“Lão sư......” Tên mở miệng là 1 học sinh dáng người cao cao, tóc tai rối tung “Ngươi đừng để ý, đầu óc tên này không bình thường, ngươi lượng thứ chút đi !”


Bởi vì trong lớp đã có tiền lệ là Kim Vân Hạo, ánh mắt lão sư lịch sử lộ ra ý “à ra là thế”. Mà những người khác nghe được câu này càng ồ ồ cười vang. Đương nhiên, người của Đọa Tinh giáo đoàn cười rất hăng say, đối với bọn hắn, cơ hội cười nhạo Thợ săn Ác Ma là phi thường khó có ! Thợ săn Ác Ma ngưu bức, không phải giờ cũng thành trò cười cho chúng ta sao !


“Chính là vậy...... Đêm qua còn đột nhiên nói Lưu lão sư  đã chết, kết cấu đầu óc quả thực không giống với chúng ta mà!”


“Phải đó, phải đó......”


Diệp Tưởng nhất thời nhìn chằm chằm vào mấy tên đang mở miệng, đối phương là người của rạp chiếu phim thứ 15, là người của Tây Môn Khả Lệ. Tuy rằng cùng là Khu Ma trận doanh, nhưng là lời kịch thì vẫn phải nói.


“Tên vương bát đản này, nói gì đó! Ai đầu óc không giống với các ngươi hả !”


“A, người dám mắng ta là vương bát đản!” Tên học sinh kia đứng dậy, trợn trừng mắt nhìn Diệp Tưởng.


Diệp Tưởng không thèm để ý đang là giờ lên lớp, liền xông tới tên kia, những người xung quanh vội vàng giữ hắn lại, trong đó cũng bao gồm Vũ Sóc.


“Đủ rồi!” lão sư lịch sử tự nhiên không hài lòng vì hành động của hắn chút nào, chỉ vào Diệp Tưởng mắng:“Lên lớp không chăm chú nghe giảng, còn muốn đánh bạn? Ra ngoài hành lang đứng cho ta ! Chuyện này ta phải nói với chủ nhiệm lớp của các ngươi! Ta dạy mười mấy năm còn chưa có ai dám nhốn nháo trong giờ của ta đâu!”


Diệp Tưởng nghe lão sư phán quyết, cuối cùng chỉ có thể bước ra ngoài hành lang.


“Hắn là học sinh mới chuyển trường?” Diệp Tưởng vừa ra ngoài, lão sư lịch sử hỏi.


“Ân, là như vậy,” Cái tên vừa gây sự với Diệp Tưởng đứng lên, đem Diệp Tưởng cơ bản miêu tả thành 1 bệnh nhân tâm thần phân liệt, tự nhiên trong đó cũng có vài phần không thật.


Người này tên là Chu Đào. Hắn kỳ thật không phải học sinh kém, thành tích rất không tệ, cũng có không ít bằng hữu, cho nên khi nãy hắn nói chuyện mới có nhiều người hùa theo như vậy. Bất quá nhân vật này đối với Kim Thư Đông có khoái cảm chọc ghẹo từ tận đáy lòng. Quan hệ giữa người với người là 1 sự tình rất vi diệu, đôi khi, chỉ cần 1 việc nhỏ cũng đủ để 1 người ghét 1 người vô cùng triệt để, cứ nhìn thấy là khó chịu, chỉ muốn trêu chọc. Chu Đào chính là nhân vật như thế. Kỳ thật với tư cách là 1 diễn viên, hắn cũng cảm thấy khó chịu với Thợ săn Ác Ma, không phải là diễn viên hạng A, trong bộ phim này muốn sinh tồn là chuyện cực kỳ gian nan, cho nên đối với Thợ săn Ác Ma tự nhiên cũng sinh ra cảm giác ghen tỵ, cho nên thời điểm nói ra những lời kịch này, không chút cảm giác đóng kịch nào mà thậm chí còn nói rất hăng say, mang theo cả tâm tư của chính hắn!


Diệp Tưởng đi ra bên ngoài hành lang, hắn ý thức được, nhân vật Kim Thư Đông trong lớp này sẽ càng ngày càng bị cô lập, đến cuối cùng, hắn vô luận có nói cái gì cũng không ai tin. Mà xu hướng này khó có thể ngăn chặn. Cái này cùng tính cách của Kim Thư Đông có liên quan, khẳng định là không thể tránh khỏi . Người xưa nói tính cách quyết định vận  mệnh, kỳ thật rất có đạo lý .


 Diệp Tưởng ngày sau chỉ sợ phải sống như vậy 1 thời gian dài, một mình tác chiến. Kịch bản dẫn đến hắn sẽ ngày càng bị cô lập, thậm chí đến thời điểm, có lẽ Vũ Sóc cũng không thể đứng bên cạnh!


Hắn hiện tại có nên tranh thủ tìm kiếm minh hữu hay không? Có nên nghĩ biện pháp thay đối vận mệnh của Kim Thư Đông?[ chưa xong còn tiếp......]





8/21/2016

Posted by Unknown |

Chương 17: Ảo giác? Ác mộng?





 Hầu Tước không phải là trung cấp linh môi như Vũ Sóc. Linh môi của hắn đã đạt tới mức đỉnh phong, chỉ cần dựa vào trạng thái linh hồn vẫn có thể sống sót trong thời gian rất dài, năng lực cảm ứng so với Linh môi cao cấp còn cường đại hơn vô số lần, nếu thật có người chết ở chỗ này, không nhẽ một điểm cảm ứng cũng không có !


Hầu Tước nhìn về phía Diệp Tưởng.


Điều này không phải là mô típ kinh điển của phim kinh dị sao ? Người nào đó phát hiện hiện trường hung án khủng bố, sau khi báo án, cảnh sát vừa xuất hiện tại hiện trường, thì không phát hiện bất cứ thi thể nào, cảnh sát liền quy rằng muốn làm trò quậy phá...... cảnh tượng này có thể thấy tràn lan trên phim ảnh !


Tình huống tuy không mới mẻ, nhưng nay lại phát sinh trên người Diệp Tưởng!


Nếu thật sự dựa theo lời Diệp Tưởng, thì ngay cả người có thể chất Linh môi đỉnh phong cũng tìm không thấy một tia manh mối, như vậy......


Khó khăn của bộ phim kinh dị này, chỉ sợ đã đạt tới một trình độ áp đảo! Ít nhất là tuyệt đối siêu việt hơn cả [ Ni Đặc Lai Nhĩ gia tộc ] không cần nghi ngờ !


Giờ khắc này, Hầu Tước nhìn về phía phòng học nằm ở tầng bốn kia.


Chỉ là...... một phòng học nhỏ như vậy, lại còn đáng sợ hơn cả Ác Ma Ni Đặc Lai Nhĩ!
 


Sự thật này, tuyệt đối đủ để tạo thành khủng hoảng áp đảo !


An Nguyệt Hình trong bộ phim kinh dị này cũng sẽ chết ! Nếu là bản tôn Ni Đặc Lai Nhĩ, khẳng định sẽ không chết thảm như vậy, cho dù bộ phim này đáng sợ gấp mười cũng không giết được Ác Ma này, nhưng An Nguyệt Hình chỉ là một khối nhục thể do Ác Ma lựa chọn chuyển sinh mà thôi, lúc nào hắn cũng có thể thay đổi thế thân, nói cho cùng, bản chất của hắn vẫn chỉ là một diễn viên mà thôi.


Điều này Hầu Tước đương nhiên rất rõ ràng, bọn họ đều giống nhau. Cho dù có Địa Ngục trùng tiến hóa cũng không khác. Nếu phóng thích được trùng Địa Ngục chúa, như vậy mới có thể hắn còn giữ được một mạng. Cho dù có thêm Vô Gian chi Môn của Tiểu Tăng, cùng với thủ đoạn của Diệp Tưởng cũng rất khó chống đỡ tiếp. Bộ phim kinh dị này, có lẽ hắn có thể trở thành người may mắn thoát khỏi danh sách nạn nhân hay không, ai cũng không thể chắc chắn được.


Nếu bị bức đến một bước kia, Hầu Tước chỉ sợ... Tất yếu phải suy xét đến việc đề nghị “Hắn”  trong mộng ra tay. Nhưng nếu điều đó xảy ra, có khả năng phải hi sinh Sa La.


Hầu Tước nhìn về phía Diệp Tưởng. Nam nhân này, có thể phát triển đến tình cảnh chống lại “Hắn” hay không? Nếu cùng “Hắn” làm giao dịch, như vậy cũng có nghĩa, tương lai Diệp Tưởng nhất định sẽ cùng “Hắn” có một trận chiến sống còn. Một nước không thể có 2 vua. Nói cách khác. Hai người bọn họ, một phải chết là điều tất yếu. Điểm này. Tuyệt không thể chối cãi.


“Nơi nào có người chết?”


Hầu Tước vừa hỏi, đã khiến Diệp Tưởng nhất thời lâm vào trạng thái cực kỳ bị động. Chẳng lẽ Hầu Tước cũng không có cảm ứng được gì sao?


Chuyện gì đã xảy ra?


Lúc này, đại đa số diễn viên đều đang tập trung ở đây . Sau một tiếng hét thảm kia, các diễn viên vốn phi thường mẫn cảm liền lập tức xuất động . Trong đó, Vũ Sóc cũng đến.


“Ca, phát sinh chuyện gì vậy?”


Vũ Sóc chạy tới bên người Hầu Tước hỏi.


Dưới tình trạng này, hiển nhiên...... Diệp Tưởng căn bản không thể giải thích được.


“Đúng rồi, Vân Tùng Quân, còn có Vân Tùng Quân và Kim Vân Hạo ! Bọn hắn đâu rồi? Còn có, Lưu lão sư phòng giáo vụ khẳng định đã chết, nếu tìm không được ông ta, nhất định là mất tích rồi ...... Khẳng định, khẳng định là như vậy !”


Thế nhưng, tình hình phát triển vĩnh viễn không thể biến ảo hơn.


“Làm sao ồn ào như vậy?”


Thời điểm thanh âm này truyền đến, Diệp Tưởng một lần nữa hoài nghi chính mình có phải nghe nhầm hay không.


Chỉ thấy trên cầu thang lầu ba , một người đi xuống. Người kia......


Chính là Lưu lão sư !


“Không...... Không có khả năng !”


Diệp Tưởng trừng lớn con mắt, chỉ vào hắn nói:“Ngươi...... Ngươi như thế nào có thể !”


Hắn lập tức phát tin tức cho hầu tước:“Người này là quỷ sao?”


Thế nhưng, Hầu Tước là người có Linh môi đỉnh phong, người chết xuất hiện trước mặt hắn mà hắn không có nửa điểm cảm ứng thì làm sao còn được gọi là Linh môi đỉnh phong?


“Là người sống.” Hầu Tước có thể khẳng định chuyện này.


Như vậy, người Diệp Tưởng mới nhìn thấy là cái gì?


Ảo giác?


“Ta hôm nay trực đêm, mới nghe có tiếng người kêu, làm sao tụ tập nhiều người ở đây như vậy? Phát sinh chuyện gì ?”


“Xin lỗi, quấy rầy lão sư rồi.” Hầu Tước nói:“Bất quá, ta muốn hỏi một chút, Lưu lão sư, ngài lúc nào cũng ở trong văn phòng sao?”


“Ân, đúng vậy, từ sau khi tan học cho đến hiện tại.”


“Ngươi nói dối !” Diệp Tưởng chỉ vào Lưu lão sư nói:“Ngươi rõ ràng có đi  đến phòng video !”


“Cái gì phòng video? Ngươi đang nói bậy bạ gì đó?”


Đến tột cùng là đang có chuyện gì đây?


Chẳng lẽ người bọn họ nhìn thấy không phải Lưu lão sư, mà là một người khác sao? hay là nói......


Hết thảy đều hỗn loạn.


Giờ phút này Diệp Tưởng càng hối hận vì không mang theo đồng hồ bỏ túi của Phương Lãnh, nếu có nó, chỉ cần lui lại một chút thời gian, là có thể rõ ràng chân tướng.


“Ta còn bề bộn nhiều việc, vừa khai giảng không có thời gian rảnh ! Tôn Di Tinh, mau kêu mọi người nhanh đi ngủ đi ! Còn không xem đã mấy giờ rồi !”


Mọi người chung quanh bắt đầu thất vọng.


“Cái gì vậy, Kim Thư Đông người đang đùa mọi người sao?”


“Hắn vừa rồi còn nói có cả Kim Vân Hạo cùng Vân Tùng Quân là sao?”


“Không quản bọn họ nữa, trở về đánh bài đi !”


“Ngươi theo ta, Kim Thư Đông.”


Trở lại lầu dưới, Hầu Tước mang Diệp Tưởng tới phòng ngủ của hắn. Mộc Lam, Nam Cung Tiểu Tăng cùng Diệp Tinh Vẫn cũng cùng đi đến.


“Nói xem. Vì cái gì nói dối.”


“Không có, Vân Tùng Quân cùng Kim Vân Hạo cũng biết ! Nếu tìm bọn họ đến nói chuyện...... Liền minh bạch ! Bọn họ......”


“Bọn họ cũng nhìn thấy thi thể ?”


“Không, không có......”


“Ngươi mới chuyển đến, hơn nữa vừa mới khai giảng, ta không hi vọng sẽ gây náo loạn. Mặc kệ như thế nào, ngươi hiện tại không được nói những lời này nữa . Chuyện này trước hết cứ như vậy, ta sẽ cùng đồng học khác nói chuyện, đừng để đến tai Lý lão sư. Bất quá ngươi phải cam đoan không có chuyện như vậy xẩy ra .”


Nói tới đây, Hầu Tước liền liếc mắt nhìn Mộc Lam.


Hiện tại, tất cả đều khó bề phân biệt. Hầu Tước đương nhiên cũng không hoài nghi Diệp Tưởng, nhưng tất cả đều quá mức quỷ dị. Vốn nên chết một người, nhưng chuyện gì cũng đều không xẩy ra, chẳng lẽ Diệp Tưởng nhìn thấy chính là ảo giác, hay hắn đang nằm mơ sao?


Hết thảy, càng ngày càng khó lý giải .


Hầu Tước gửi đi tin tức tới Diệp Tưởng:“Nghĩ biện pháp thăm dò, ta diễn nhân vật không thể tin tưởng ngươi, nên sự tình gì phát sinh cũng không thể giúp ngươi .”


Mọi chuyện xẩy ra hôm nay đều vượt qúa nội dung kịch bản, kết quả, Diệp Tưởng chẳng những không kiếm được một tấm vé chuộc cái chết, còn lưu lại một đống bí ẩn.


Hiện tại, điều quan trọng phải điều tra là Lưu lão sư có thật sự đi đến phòng video không? Bất quá dựa theo lời hắn nói, đến cả tiệm thuê sách cũng chưa từng đi qua. Ngày mai là thứ 2 rồi, đến ngày đó, sẽ phát sinh sự tình theo lời bạch y nữ tử nói. Nhưng hôm nay đã quá muộn , không thích hợp ra ngoài .


Thời điểm trở lại phòng ngủ, hắn liếc mắt nhìn, liền thấy Vân Tùng Quân.


“Ngươi vừa rồi đi nơi nào ?” Hắn lập tức chạy tới trước mặt Vân Tùng Quân hỏi:“Ta tìm ngươi khắp mọi nơi !”


“Ngươi còn hỏi ta? Ngươi đi nơi nào ?” Vân Tùng Quân gãi đầu nói:“Ta cũng đang đi tìm ngươi !”


“Lưu lão sư...... Lưu lão sư hắn......”


“Đã nghe nói. Ân, người này tuy rằng rất chán ghét, nhưng ngươi cũng không cần trù chết người ta. Còn đem tên của ta nói ra làm gì?”


“Hảo hảo !” Đúng lúc này tên mập Lý Gia Hân trong phòng ngủ nói:“Các ngươi yên tĩnh chút đi ! Kim Thư Đông, ngươi hôm nay có phải ăn nhầm cái gì không? Vân Tùng Quân, đến cùng là xẩy ra chuyện gì?”


“Ai biết !”


“Ta nói...... Lúc ấy chúng ta không phải vẫn theo dõi hắn sao, các ngươi như thế nào......”


Giờ phút này Vũ Sóc bắt đầu ý thức được sự quỷ dị của bộ phim này. Loại hiện tượng như thế này, trong những bộ phim trước kia chưa từng xảy ra. Lưu lão sư vẫn là người sống, như vậy Diệp Tưởng nhìn thấy là cái gì? Vô luận suy nghĩ như thế nào, nàng cũng nghĩ không ra.


Xem ra, theo như lời bạch y nữ nói, ba ngày sau...... Mới có thể biết rõ đi.


Giờ này khắc này, tất cả các diễn viên, vẫn chưa nhận thức được tính nghiêm trọng trong vấn đề mới xẩy đến. Mặc kệ khó khăn như thế nào, đã có Hầu Tước, An Nguyệt Hình, Mộc Lam nhiều đại thần ở đây như vậy, trời có sụp xuống, cũng có người gánh , bởi vậy bọn họ không đem khó khăn để vào trong mắt.


Rất nhanh, bọn họ sẽ biết, thời gian nửa năm sau, sẽ xảy ra sự tình đáng sợ gì.
 



Ác mộng vô tận!


Lúc này Vân Tùng Quân ngạc nhiên hỏi:“Ngươi vừa rồi nói cái gì? Theo dõi ai? Lưu lão sư phòng giáo vụ?”


“Ngươi đang nói cái gì a? Hôm nay không phải ở tiệm thuê sách, còn có phòng video đều nhìn thấy hắn sao?”


“Ngươi đang nói đùa cái gì vậy ! Ta cùng ngươi đi nhà sách cùng phòng video, nhưng có bao giờ nhìn thấy tên họ Lưu kia ?”


Vân Tùng Quân còn gửi tin tức nói một câu :“Ta thật sự không thấy ! Thợ săn Ác Ma, ngươi có phải lâm vào ảo giác hay không?”


Này......


Tất cả chuyện này có ý nghĩa gì đây!


Posted by Unknown |



Dưới màn đêm Quảng Nguyệt trung học, giờ phút này, một mảnh yên tĩnh.


Tại cửa ra vào Quảng Nguyệt trung học, phía bên trái tòa nhà giáp. Vị lão sư phòng sự vụ kia hẳn họ  Lưu. Sự xuất hiện của hắn thực làm người khác để ý. Đương nhiên, điều này cũng rất có khả năng xúc tác phát sinh hiện tượng nguyền rủa.


Việc này rất cấp bách, hắn nên bàn bạc với Hầu Tước cùng nhau hành động cho thỏa đáng. Nhưng đám người Diệp Tưởng lại không có lý do gì chủ động đi tìm Hầu Tước , cự ly không đủ cũng vô pháp gửi đi tin nhắn. Chung quy từ tòa nhà giáp đến tòa nhà ất có 1 khoảng cách nhất định. Muốn gửi tin nhắn đi, đại khái yêu cầu cự ly giữa 2 diễn viên thẳng tắp không vượt quá 10m, nếu tình huống xuất hiện nguyền rủa dạng không gian, cự ly sẽ giảm thêm 1 bước nữa.


Đối với Diệp Tưởng mà nói, Vân Tùng Quân và Kim Vân Hạo đều không tính là diễn viên hạng A, vật nguyền rủa trên người thậm chí chỉ có loại khu quỷ thông thường , trong bộ phim này không khác gì pháo hôi. Bất quá, có Thợ săn Ác Ma đi cùng, Vân Tùng Quân bí quá hoá liều quyết định, vạn nhất gặp may mắn, đạt được vật nguyền rủa thì sao? Nói không chừng, có khả năng trở thành diễn viên hạng A, thậm chí càng được coi trọng hơn nữa ! Cho dù không lấy được vật nguyền rủa, chủ động sinh tồn trong tình huống nguy hiểm cũng có thể đạt được vé chuộc cái chết tương đối cao, dưới tình huống xấu nhất còn có đả thủ miễn phí, Diệp Tưởng bên người, hạn độ thấp nhất chưa hẳn đã chết!


Vân Tùng Quân là  diễn viên dưới trướng Đọa Tinh trận doanh của Diệp Tinh Vẫn. So sánh với Diệp Tinh Vẫn và Lê Minh, thực lực của Vân Tùng Quân quả thật rất bình thường , cá nhân hắn ngược lại rất ghen tỵ Diệp Tinh Vẫn , người này căn bản không có gì đặc biệt , vì cái gì lại được Mộc Lam đại nhân ưu ái. Thậm chí được tài bồi. Thực lực xưa đâu bằng nay. Trở thành 1 trong những người có thực lực tối cường trong số những diễn viên hạng A! Hơn nữa, hắn tương đối bất mãn Diệp Tinh Vẫn quá mức bảo thủ, không muốn chủ động biểu diễn thực lực, chẳng phải chỉ vì cái chết của Kim Tứ Quý thôi sao? Vì nữ nhân đó mà Diệp Tinh Vẫn đến giờ vẫn không thanh tỉnh !


Ngược lại với Vân Tùng Quân, Diệp Tưởng vẫn bảo trì được tỉnh táo, gửi đi tin nhắn cho:“Chiến lực trước mắt của chúng ta còn chưa đủ, chí ít phải ba diễn viên hạng A mới được!”


Diệp Tưởng không phải ngu ngốc. Hắn biết rõ, thực lực của mình tuy rằng gần như đứng đầu trong những diễn viên hạng A, nhưng so với tứ đại ảnh đế căn bản không tính là gì! Bộ phim kinh dị này, tuyệt đối không phải [ quỷ tế 3] có thể so sánh ! Cứ trực tiếp xâm nhập như vậy, ai cũng không biết chuyện gì sẽ phát sinh!


Thế nhưng, Vân Tùng Quân lại không chút để ý tới Diệp Tưởng. Thanh danh của Thợ săn Ác Ma ngập trời, nhưng dù gì hắn cũng không được phép làm tổn thương mình, mọi người là trận doanh đối địch, vốn dĩ đã không chết không ngừng. Làm gì cần phải để ý tới hắn? Vì thế liền trực tiếp trả lời:“Không được, đây là cơ hội tuyệt hảo. Nói không chừng có thể đụng tới căn nguyên nguyền rủa!”


“Thông tri cho những diễn viên hạng A khác hành động!”


Vân Tùng Quân càng không kiên nhẫn, mà Diệp Tưởng lại cái gì cũng không thể làm. Ác Ma chi nhãn tuyệt đối không thể sử dụng trước mặt người này, nếu cường hành dùng Ác Ma chi nhãn mệnh lệnh cho hắn, có khả năng phạm tới quy tắc, hậu quả phạm phải quy tắc chính là chết! Vân Tùng Quân chính vì hiểu điểm này nên mới không thèm sợ ! Nếu hắn là người của Khu Ma trận doanh thì không nói, nhưng cố tình lại là người của Đọa Tinh trận doanh, lại càng thêm không để ý đắc tội với Diệp Tưởng . Dù sao giữa đọa tinh trận doanh và Thợ săn Ác Ma chính là không chết không ngừng, làm gì cần phải để ý đắc tội nhiều hay ít? Về phần Kim Vân Hạo, cũng hoàn toàn tán thành, hoàn toàn không có chủ kiến. Hoặc là nói, ý tưởng của hắn cũng giống như vậy.


Diệp Tưởng hiện tại một thân bản sự, đối mặt với 2 tên hề ngốc nghếch thực lực còn không phải là diễn viên hạng A này, thế mà bất lực ! Lấy tính cách yếu đuối của Kim Thư Đông, quả quyết không có khả năng rời bỏ Vân Tùng Quân. Nói cách khác, hắn chỉ có thể đi cùng Vân Tùng Quân theo dõi Lưu lão sư, xem xem đến cùng phát sinh chuyện gì !


Diệp Tưởng nhớ kỹ Vân Tùng Quân này. Trong bộ phim tiếp theo nếu vẫn là trận doanh đối địch, hắn nhất định sẽ chính tay đâm chết người này ! Đương nhiên, tiền đề là tên này có thể sống sót qua bộ phim này !


Vì thế, cứ như vậy, Diệp Tưởng, Vân Tùng Quân cùng Kim Vân Hạo đi vào từ phía bắc tòa nhà giáp.


Sau khi đi vào, ba người dọc theo cầu thang tiến lên phía trên. Ngẩng đầu lên có thể từ khẽ hở của tay vịn nhìn thông lên trên.


“Lão sắc quỷ này, sau khi xem phim xong, muộn như thế còn tới trường làm gì?”


Vân Tùng Quân liếm liếm môi, quay đầu nhìn Diệp Tưởng. Thẳng thắn mà nói, trong lòng hắn vẫn có chút sợ, vật nguyền rủa của hắn tổng cộng có ba kiện, trong đó hai kiện là loại đặc dị, một kiện là loại khu quỷ, loại đặc dị vừa không phải là hệ thời gian cũng không phải hệ không gian, cho nên chỉ là pháo hôi. Bất quá, có Thợ săn Ác Ma Diệp Tưởng bên cạnh, ít nhất bảo mệnh là không có vấn đề!


Ba người bước đi rón ra rón rén, bất quá tốc độ cũng mau chóng tăng lên. Diệp Tưởng đã đem lưới cảm giác hoàn toàn phóng thích, tập trung vào tên lão sư!


Vì thế, ba người… cứ như vậy, đi tới lầu 4 !


“Ân? Lão sắc quỷ kia đâu? Đi qua bên kia hành lang rồi sao?”


Vị trí đầu cầu thang vì bị 1 phòng học nằm chắn 1 bên lối đi, cho nên nhìn không được rõ ràng lắm.



Lại một lần nữa trong đêm đen đi lên tầng 4, tràng cảnh này không khỏi làm Diệp Tưởng nhớ lại giấc mộng đêm qua. Mà trong lưới cảm ứng, vị lão sư kia đã biến mất!



Hắn đi nơi nào rồi?


“Đi tìm!”


Vân Tùng Quân vội vàng chạy qua, Diệp Tưởng cũng theo sát sau đó.


Giờ phút này, trong trường học tối om, hành lang tràn ngập khí tức lành lạnh. Mà chạy tới phía hành lang bên kia chính là “phòng học dị độ” !


Không bao lâu sau liền chạy đến cuối lối đi, Diệp Tưởng nhìn thoáng qua bên trong phòng.


Bên trong không hề có bất cứ biến hóa nào.


Diệp Tưởng bước vào phòng học. Bất kể thế nào, phòng học chính là mấu chốt. Đối với Diệp Tưởng trước mắt, mặc kệ trong phòng học này có cái gì, hắn đều tự tin có thể thoát ra hoàn hảo, chung quy hắn còn con bài hắc động chưa lật, hơn nữa, Dạ Huyết cường đại xưa đâu bằng nay .


Lúc này, bảng đen được lau rất sạch sẽ, dấu tay máu đã hoàn toàn biến mất. Ở trên bàn, không hề có thứ gì lưu lại.


Cái gì cũng không có. Trong lưới cảm giác, không tìm thấy bất cứ linh thể nào. Không có nửa phần dấu hiệu thuộc về nguyền rủa tồn tại.


Diệp Tưởng từ phòng học bước ra ngoài.

Nhưng mà...... Vân Tùng Quân và Kim Vân Hạo, 
lại biến mất trong lưới cảm giác của hắn !



Hai người bọn hắn đi nơi nào rồi?



Diệp Tưởng vội vàng chạy xuống cầu thang, nhưng đúng lúc này, hắn nghe được một tiếng kêu to.


“Cứu mạng...... Cứu mạng a !”




Bên trong tiệm thuê sách, hắn đã từng nghe qua 
thanh âm của Lưu lão sư. Đây rõ ràng chính là 
thanh âm của hắn ! Diệp Tưởng không hề suy xét, lập tức phóng xuống dưới lầu!


Hắn vừa chạy tới lầu 3, liền nghe thấy 1 tiếng hét thảm. 

Diệp Tưởng cấp tốc vọt tới mặt bên kia hành lang hình chữ L! Ở đầu cầu thang hắn nhìn thấy Lưu lão sư.


Hắn ta đang cuộn mình lại, cả người vô cùng nhợt 
nhạt, dường như máu toàn thân đều bị hút đi, nằm trên mặt đất.


Đã không còn hơi thở.


Sự cảnh giác của Diệp Tưởng nâng lên cao độ!

Ở gần nơi này… ở gần nơi này...... kẻ giết Lưu lão sư đang ở gần nơi này !


Nhưng vì cái gì hiện tại đã có người chết? Không 
phải nói ba ngày sau sao? Hay là, 3 ngày sau là nguy hiểm chỉ nhằm vào Kim Thư Đông?

Bất quá bởi vậy có thể tìm được không ít đầu mối. Hầu Tước có thể chất linh môi đứng đầu, chỉ cần tiếp xúc với khối di thể này, không, cho dù là tiếp xúc với mặt sàn hay vách tường đều có thể biết, lúc trước rốt cục đã phát sinh chuyện gì!


Hiện tại phải lập tức đi tìm Hầu Tước !

Diệp Tưởng đầu tiên biểu hiện ra phản ứng Kim Thư Đông nên có, mở họng hét ầm lên, sau đó xông thẳng xuống cầu thang!

Lúc này lão sư đều đã tan tầm , như vậy, chạy 

tới tòa nhà ất tìm Tôn Di Tinh cũng là điều bình thường. Chạy xuống lầu 2 liền trực tiếp vọt tới cầu thang nối với tòa nhà Ất.

Bất quá vừa chạy đến đầu cầu thang tầng 2, hắn liền nhìn thấy Hầu Tước, Mộc Lam và 1 đoàn người mau chóng đuổi tới!


Có Hầu Tước và Mộc Lam 2 vị ảnh đế ở đây, càng 
không cần phải lo lắng điều gì !


“ Lớp trưởng, không tốt ! Xảy ra chuyện rồi !”


“Đến cùng làm sao?” Hầu Tước lập tức hỏi:“Xảy 
ra chuyện gì?”


“Chết, có người chết ! Các ngươi đi theo ta !”


Tiếp đó, Diệp Tưởng lại lần nữa chạy lên lầu ba.


Nhưng vừa lên tới lầu 3, Diệp Tưởng lại giật 
mình.


Bởi, thi thể Lưu lão sư đã hoàn toàn biến mất!


Thời điểm Hầu Tước chạy tới lầu 3 nhìn thấy 1 
màn như vậy liền hỏi:“Ngươi nói có người chết? Ai chết?”


“Không có khả năng , ta vừa nhìn thấy chỗ đó, có 
1 thi thể......”


Hầu Tước hướng về phía Diệp Tưởng  chỉ, đi qua, 
lấy tay tiếp xúc với mặt đất, thể chất linh môi hoàn toàn phát động.


Thế nhưng......


Không thu hoạch được gì !


Cái gì cũng không nhìn được! Căn bản không hề có thi thể nào hết
!