8/19/2016

Posted by Unknown |

Ôn tuyết tuệ đang đi vòng quanh từ đường Matsuda tiếp cận bắc xa lộ, con đường này có chút trống trải, thoáng làm nàng có chút an tâm. Sau lưng, tiếng thở dốc đã không còn.



Hai tay nàng không ngừng làm hình thập tự giá, cầu nguyện được phù hộ. Từ khi tiến vào nhà trọ, nàng thường xuyên tới giáo đường, hy vọng có thể dựa vào thần chúc phúc, đến tránh được uy hiếp của Quỷ hồn.



Tuy không biết có hữu dụng hay không, ôm cách nghĩ "Tin thì linh, không tin thì mất linh" , Ôn tuyết tuệ không muốn buông tha.



Đang đi tới, nàng bỗng nhiên dừng bước.



Sợ hãi giống như một chậu nước đá trút xuống, từng lỗ chân lông trên thân thể cũng bắt đầu tỏa ra hàn ý.



Tóc...



Một cọc tóc bình thường chạm vào sau lưng nàng!





Tóc dài như của nữ nhân!



Hai chân Ôn tuyết tuệ không ngừng run rẩy. Nàng không cách nào tưởng tượng, đằng sau, thật sự xuất hiện... cái gì.



Không... Trốn, đào tẩu!



Thế nhưng cái chân không nghe theo nàng, muốn chạy trốn, nhưng lại như có một lực lượng vô hình ngăn cản.



Tóc không ngừng rủ xuống.



"Ah... Ah..."



Giờ phút này Ôn tuyết tuệ thật giống như một con nhân ngẫu, muốn giãy dụa, nhưng lại không thể cử động.



Quay đầu lại.



Lời nói giống như của ác ma, bên trong nội tâm nàng không ngừng vang lên.



Quay đầu lại xem.



Nhìn xem đó là cái gì.



Mồ hôi lạnh không ngừng thấm ra, hai tay nắm thật chặc, trái tim cũng kịch liệt nhảy lên.



Rốt cục nàng nhấc chân, đột ngột phóng về phía trước!



Lảo đảo, thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Giờ phút này nàng cảm giác khí lực giống như bị rút đi, không thể nào chạy nhanh nổi.



Khó khăn lắm mới chạy được một đoạn đường, khi tới gần một loạt phòng ốc, Ôn tuyết Tuệ mới dừng lại.



Sau lưng, lại cảm giác được những cọc tóc liên miên không dứt!



Quay đầu...



Quay đầu xem một chút đi...



Thanh âm này, không ngừng vang lên trong đầu Ôn tuyết tuệ, thúc đẩy nàng quay lại.



Quay đầu...



Những cọng tóc không ngừng rủ xuống, ngày càng nhiều.



Một loại khí tức thuộc về tử vong bắt đầu tới gần sau lưng.



Rốt cục, Ôn tuyết tuệ di động cái cổ ...




Là cái gì?



Là vật gì?



Là cái đồ vật quỷ quái gì?



"Hộc ... hộc"



Không ngừng thở hổn hển, Ôn tuyết tuệ cảm giác trái tim như muốn nhảy ra bên ngoài cơ thể, mở to hai mắt, đồng tử tựa hồ muốn căng ra khỏi hốc mắt, nhìn về phía sau.



Nhưng...



Sau lưng, không có một bóng người. Ngoại trừ gió lạnh thổi qua, cái gì cũng nhìn không thấy.



Không có?





Làm sao lại không có gì?



Ôn tuyết tuệ không quay đầu lại, vẫn tiếp tục không ngừng nhìn chăm chú sau lưng.



Không muốn bỏ qua bất cứ chỗ nào.



Phía sau nàng hơn mười hai mét, là một căn phòng đã cũ, đổ vỡ rách nát. Ở bên cạnh là một núi rác rưởi.



Ôn tuyết tuệ quay đầu lại, nhưng lại không dám quay đầu trở về.



Có thể khi quay đầu về, quỷ sẽ xuất hiện sau lưng nàng.



Thế nhưng mặc kệ nhìn bao lâu, đều không có bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào.



Không phải sao?



Là ảo giác sao? Ảo giác? Hay là...



Ôn tuyết tuệ, cuối cùng vẫn chậm rãi quay đầu lại.



Trong nháy mắt nàng quay đầu, sau lưng lại truyền đến cảm xúc nhộn nhạo!



Ôn tuyết tuệ thở hổn hển, trừng to mắt nhìn đằng sau lưng.



Vì cái gì lại không thấy?



Đến tột cùng vì cái gì?



Nàng dốc sức liều mạng chạy đi. Giờ phút này 
tinh thần của nàng đã sắp sụp đổ rồi. Vốn tưởng rằng lần huyết tự thứ hai, độ khó sẽ không cao, thế nhưng mà...



Nàng hiển nhiên quá coi thường nhà trọ.



Cùng lúc đó, Tinh thần cũng rất nhanh đạt đến cực hạn.



Cảm giác sợ hãi không ngừng áp bách lấy thần kinh, thời thời khắc khắc đều hoài nghi có vật gì ở sau lưng, trong tay hắn không ngừng nắm chặt con mắt thủy tinh, nhưng hắn cũng không dám cầm đến trước mặt. Ai biết được nhìn thấy Quỷ sẽ sống được, hay ngược lại sẽ chết ?



Suy đoán của ca ca cũng không nhất định đúng!



Cảm giác vô lực không ngừng chạy lên não, mà hắc ám xung quanh càng không ngừng bao trùm lên thân thể và tinh thần hắn. Hắn chưa từng bao giờ cảm thấy ánh sáng lại vô định, xa xôi như giờ phút này.



Chỉ có thể nghĩ biện pháp hợp lại cũng một chỗ với bọn người Ôn tuyết tuệ.



Nhưng thời điểm này lại xảy ra một chuyện vô cùng đáng sợ.



Một tòa phòng ốc ở bên cạnh Tinh thần, hắn đang đứng cách cánh cửa tầm năm bước chân.



Bỗng sau lưng, truyền đến thanh âm...



Tiếng cái tay nắm cửa chuyển động.



Tiếng vang khi cửa bị đẩy ra.



Tiếp theo là...



Thanh âm cánh cửa sập lại!



Hàn ý bao trùm sau lưng Tinh thần, hắn vội vàng chạy đi không dám quay đầu lại, không ngừng kéo dãn khoảng cách với vật ở sau lưng!



Không... Không muốn!



Đừng đi theo ta!



Thế nhưng vật đó vẫn bám sát lấy hắn. Bất kể di chuyển thế nào, nó vẫn bám theo như hình bới bóng.



Không ngừng niết con mắt thủy tinh ở trong tay, nhưng lại thủy chung không dám lấy ra.



Ta quả nhiên là người vô năng.



Nếu như là ca ca ..., nếu như là hắn mà nói, hắn làm sao lại vô dụng như ta đây?



Có lẽ thật sự không thể quay về nhà trọ rồi.



Một thời gian ngắn  trước , mình còn ngăn Mẫn tự sát. Nhưng chẳng qua mình chỉ làm cho nàng phải kinh lịch thêm những khủng bố mới mà thôi.



Hắn chầm chậm mở lòng bàn tay.



Đây là cơ hội cuối cùng, nếu thua thì..., hết thảy sẽ kết thúc.



Rốt cục, Tinh thần cầm con mắt thủy tinh giơ lên trước mặt, nhìn kỹ vào nó để nhìn xem cảnh vật đằng sau lưng!



Sau đó...



Tinh thần...



Nhìn thấy một vật làm hắn cơ hồ kêu ra tiếng!




Ôn tuyết tuệ chạy không nổi nữa, giày của nàng đã rách, thậm chí vài lần lảo đảo suýt chút ngã xuống. Nhưng nàng vẫn kiên trì chạy về phía trước.



Thời gian từng phút từng giây trôi qua.



Nhưng khoảng cách tới nửa đêm 0 giờ còn rất xa xôi.



Nàng lại một lần nữa quay đầu lại.



Như cũ, cái gì cũng không có. Gió vẫn từng trận thổi qua...



Vì cái gì… vì cái gì.. tại sao một vật cũng đều không nhìn thấy?



Không thể chịu được nữa... Ôn tuyết tuệ quỳ người xuống, thở hổn hển.



Sau lưng không có bất kỳ một vật nào.



Tinh thần mở lòng bàn tay, thấy được cái con mắt kia.



Trên thực tế lúc mới lấy ra hắn cũng không chú ý cho lắm.



Nhưng hiện tại nhìn kỹ lại mà nói..., sẽ phát hiện...




Đó căn bản chính là một con mắt còn sống!



Mắt phải đã sớm mất đi, tại sao mình rõ ràng lại có một con mắt chân thật?



Trong đầu Mẫn, hiện lại cảnh tượng trong bức họa của Thâm vũ.



Biện Tinh Thần, Liễu tương,Tôn tiễn, Ôn tuyết tuệ cùng Lục diệp năm người, toàn bộ đều quay đầu lại. Mà sau lưng mỗi người, đều có một bóng đen mơ hồ không rõ, năm bóng đen đang duỗi hai tay móc đôi mắt của từng người xuống , rồi thay vào đó một đôi mắt khác!



Đôi mắt của năm người, đã hoàn toàn bị thay đổi!



Không riêng thị giác, cảm giác khi Tinh thần tiếp xúc với nhãn cầu, hắn cũng cảm nhận được nó còn sống! Làm sao có thể?



Kế tiếp, một vấn đề cực khủng bố được đưa ra.



Mắt của hắn được đổi lại bằng một nhãn cầu chính thức...



Vậy tại sao mình vẫn không thể nhìn thấy mọi vật?



Giải thích duy nhất là...



Trước khi hắn lấy con mắt này xuống, luôn có một vật gì đó ngăn cản mắt phải...



Tinh thần hơi giơ tay lên, sờ soạng phía trước.



Hắn bắt được một cánh tay vô cùng băng lãnh!



Thời gian năm người bị đổi mắt, chính là thời điểm vừa tiến vào khu vực này. Chung quanh hoàn toàn không có bất kỳ con phố buôn bán, cơ hồ không nhìn thấy chút ánh sáng nào.



Cho nên, tính có “vật” gì đứng ở trước mắt, bọn hắn căn bản nhìn cũng không thấy rõ lắm.



Ánh sáng hoàn toàn bị ngăn cách, chính là bởi nguyên nhân này.



Sau khi con mắt bị đổi, hết thảy những "Hiện tượng" bọn hắn nhìn thấy đều là “đôi mắt giả” đem lại.


Năm người bị "Tách ra", cũng chỉ là ảo giác.


Cảm giác từng giãy nhà đổ nát quá mức rộng lớn, 
trùng trùng điệp điệp.


Tôn tiễn thủy chung không thể nào nhìn thấy một người đứng trước mặt mình, cũng đồng dạng đeo một sợi dây chuyền hình đầu lâu.





Lục diệp không thể nhìn thấy ở trong gương phía sau mình có thêm một đôi chân.



Liễu tương gặp quỷ mà lại ngỡ là Tinh thần.



Ôn tuyết tuệ quay đầu lại nhìn nhưng cái gì cũng không thấy.



Từ lúc bước chân tới đây, bọn hắn chưa từng nhìn thấy cảnh thưc, tất cả đều là ảo giác.



Những biểu hiện giả dối toàn bộ đều do con mắt đem tới, Quỷ tiếp cận họ bất kể một hướng nào, cũng không ai biết.



Trên thực tế, mặc dù có rất nhiều Quỷ hồn tồn tại vô hình, nhưng nhà trọ sẽ hạn chế hành động, với tư cách là sinh lộ, sẽ không hoàn toàn vô hình, nếu không chính là tình huống quỷ dị khó giải.



Mẫn cho mọi người lời khuyên "Không nên quay đầu" là vì nàng cho rằng, có lẽ không quay đầu lại, tương lai có thể cải biến, nếu như quỷ không hiện ra trước mắt bọn họ, như vậy tùy thời có thể đào tẩu. Tóm lại không quay đầu, quỷ nhất định phải đến trước mặt bọn họ mới có thể đổi ánh mắt. Tuy nhiên nếu như cái con quỷ này trong suốt , nàng cũng không có biện pháp. Nếu ghi là "Bảo vệ tốt con mắt" cũng vô dụng, nếu thực sự bảo vệ con mắt mà nói..., không nhìn rõ phía trước lại càng dễ bị quỷ giết chết, hơn nữa quỷ cũng không có khả năng vì ngươi bảo vệ con mắt mà không làm gì được. Nhưng tiểu thông minh của Mẫn đã hoàn toàn thất bại, nàng căn vốn không nghĩ tới lúc đó ở đường Chân điền rất tối, đưa tay không thấy năm ngón, cho dù đứng trước mặt bọn người Biện Tinh Thần đổi ánh mắt của bọn hắn, bọn hắn cũng không thể phát giác được.



Điều này không khỏi làm người ta liên tưởng tới đổi đầu trong liêu trai chí dị .



Kỳ thật, nếu như Tinh thần trước đó quay đầu lại mà nói..., sẽ phát hiện khi hắn quay đầu lại, mắt phải có thể nhìn thấy rõ ràng. Sở dĩ mắt phải của hắn nhìn không thấy, là vì phía trước của hắn, bị một "Đồ vật" nào đó dùng tay che lại.



Mặt khác, đáng nhắc tới chính là, không chỉ khung cảnh xung quanh, mà còn một vật cũng bị che mắt.



Chính là —— đồng hồ. Sau khi con mắt bị đổi, biểu hiện thời gian thấy trên đồng hồ cũng là giả. Trên thực tế, năm phút đồng hồ trước, vừa vặn đã qua nửa đêm 0 giờ.



Nhưng Lục diệp cùng Tinh thần đều nghĩ rằng bây giờ mới qua mười giờ tối.



Con người đối với khái niệm và nhận thức về "Thời gian" hoàn toàn ỷ lại đồng hồ. Bất tri bất giác, đồng hồ đã trở thành một vật thiết yếu trong cuộc sống, không có nó sẽ làm con người ngu ngơ về nhận thức thời gian. Cảm nhận về thời gian của con người còn tùy thuộc vào tâm trạng, nếu vui vẻ thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn, ngược lại, khi buồn chán sẽ thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp.


Cho nên, dù thời gian có chênh lệch, nhưng lại không ai phát hiện. Hoàn toàn bị "Biểu hiện giả dối" trên đồng hồ lừa gạt.



Đây cũng chính là nguyên nhân thực sự vì sao bọn Tinh thần không thể dùng điện thoại liên lạc được với nhà trọ. Như vậy sẽ làm cho họ không thể biết được thời gian chính thức.



Tự nhiên, tin nhắn của ca ca tới Tinh thần cũng là "Biểu hiện giả dối" .



Mặc dù cái tin nhắn kia có đề xuất đến dùng con mắt giả để phát hiện chân tướng, cũng vô dụng, bởi vì con mắt không có cách nào sử dụng.


Thời gian gửi tin nhắn tới và thời gian hiện tại hắn cũng không biết. Không có cách nào để nhận ra sự sai lệch về thời gian.



Tinh thần đã lâm vào tuyệt cảnh. Hắn đã không còn cách nào chạy nữa.



Không biết sinh lộ, cũng không biết thời gian chính thức, thủy chung vẫnở trước mặt, nhưng lại bị che khuất, bây giờ Quỷ đã quyết định hành động.



Tinh thần không còn bất kỳ biện pháp nào chạy đi nữa.



Hắn... Chết chắc rồi.



Trời vừa rạng sáng.



Mọi người đang chờ đợi ở cửa ra vào nhà trọ, nhưng như trước không nhìn thấy một người nào trở về. Tất cả mọi người không khỏi than tiếc, lần này một người cũng không trở về được.



"Vẫn không biết tờ giấy đó là thật hay giả đây." Tô tiểu mạt phòng 905, mang kính mắt, thắt bím tóc đuôi ngựa nói.



Lý Ẩn càng không ngừng cầu nguyện, chí ít nên có một người trở về.



Chết chắc rồi.



Tuyệt đối chết chắc rồi.



Tinh thần đã nghĩ như vậy, hắn  không còn ôm tý hi vọng sống sót nào nữa.



Tuy không biết bọn Liễu tương làm sao, nhưng mình tuyệt đối sống không nổi nữa. Nên làm cái gì bây giờ? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ...



Tuyệt vọng áp đảo lên nội tâm Biện Tinh Thần.



Lập tức, hắn chỉ cảm thấy, một hồi khí tức âm lãnh đằng sau đánh úp lại. tử vong khí đang không ngừng tới gần!



Nhưng mà đúng lúc này, Kỳ tích xảy ra.



Cái khí tức tử vong kia dần dần biến mất. Không chỉ như thế, Tinh thần khụy nhào xuống đất, nhưng qua thật lâu, vẫn không có gì phát sinh.



Chuyện gì đã xảy ra? Lúc ban đầu Tinh thần còn tưởng rằng, mình đã xuống tới âm phủ rồi hay không ?



Nhưng hắn sờ sờ thân thể, khá tốt.



Mình còn sống?



Tinh thần không nghĩ tới, mình đánh bậy đánh bạ lại tìm được sinh lộ.



Trên thực tế, nếu như bọn hắn chú ý..., sẽ phát hiện, cứ mỗi năm mươi mét sẽ xuất hiện một cái đầu khôi màu đen(mũ) dưới đất. Tất cả khu vực kiến trúc này có không dưới ngàn cái.



Trước đó, trong phòng căn phòng cũ nát, Tinh thần từng đá phải một đồ vật "Thô sáp". Cái đó chính là đầu khôi. Hắn nhìn không thấy cái đầu khôi không phải vì phòng quá tối, mà là vì ánh mắt của hắn không nhìn thấy tình cảnh chân thật. Lúc đó thực tế hắn đang đi ở bên ngoài, căn bản không phải trong phòng.



Cái đầu khôi này cùng loại với búp bê nhân ngẫu trên xe buýt, một khi đội nó lên, quỷ sẽ không cách nào nhìn thấy bọn hắn, đồng thời con mắt cũng trở lại.



Vừa rồi, thời điểm Tinh thần ngã trên mặt đất, đầu của hắn vừa vặn lọt vào một cái đầu khôi! Giờ phút này, Tinh thần giơ cổ tay lên, thấy trên đồng hồ thời gian chính xác!



Biện Tinh Thần, trở thành người duy nhất còn sống sót.



Cùng một thời gian, Lục diệp nhìn đồng hồ trên tay, thời gian là mười giờ rưỡi.



"Thời gian như thế nào... trôi qua chậm như vậy, mới mười giờ rưỡi?" Lục diệp lại đi tới, càng ngày càng lo lắng. Giờ phút này, hắn vừa vặn đi ngang qua một cái đầu khôi.



Sau đó...



Thanh âm cước bộ của hắn đình chỉ.




Hết thảy khôi phục như cũ...
Posted by Unknown |

Trên bức tranh của Thâm vũ có vẽ mấy người.



Mà mấy người kia... Rõ ràng lại là nhóm người Biện Tinh Thần, Liễu bằng! Mà xung quanh là trùng điệp những dãy nhà đổ nát, hoang tàn; xa xa nhìn thấy một cột chỉ đường, trên đó viết " Đường Chân Điền" .



Tràng cảnh của bức họa làm cho người ta cực độ hoảng sợ.



Tinh thần nhận được huyết tự lúc mười giờ sáng, mà bức họa này, cũng tại thời điểm mười giờ sáng Mẫn tới cô nhi viện lấy!



Nói cách khác... Thâm Vũ rõ ràng... tiên đoán ra huyết tự chỉ thị của nhà trọ!



Mẫn hoàn toàn không cách nào lý giải được hiện tượng này, những ngày tiếp theo nàng không ngừng gọi điện thoại cho Thâm Vũ, nhưng nàng không nghe máy. Cuối cùng, Mẫn phải tự mình đến cô nhi viện. Dù sao... nếu Thâm Vũ thật sự có thể vẽ ra chân tướng của huyết tự, chính mình trong tương lai rất có thể sẽ thành công vượt qua mười lần huyết tự, ly khai nhà trọ!



Đương nhiên, chuyện này tuyệt đối không thể để bất luận một hộ gia đình nào biết rõ. Bức họa kia nàng đã thiêu hủy hoàn toàn, tro tàn cũng đổ vào trong bồn cầu. Tờ giấy cho lời khuyên, cảnh báo, cũng là nàng cố ý báo đáp ân tình của Tinh thần.



Nếu như "Năng lực" này của Thâm vũ bị mọi người biết được, hậu quả không thể  nào chịu nổi! Tranh đoạt mảnh vỡ Địa ngục khế ước đã giương cung bạt kiếm như thế, nếu Thâm Vũ bị mọi người để ý... hậu quả... thực không tưởng.



Nàng muốn ra ngoài tìm Thâm Vũ! Vô luận như thế nào đều phải tìm được nàng ấy!



Đồng thời, trong lòng nàng cũng cảm thấy rất khổ sở.



Đến cuối cùng là mình muốn lợi dụng Thâm Vũ sao? Nàng sinh ra, bản thân đã bị chính mình lợi dụng. Tuy nàng thường xuyên cho rằng, Thâm Vũ sinh ra đã hủy hoại cuộc sống của nàng, nhưng bản thân Thâm Vũ vô tội... nàng thật sự vô tội!



Kết quả, nàng lại bị mọi người gọi là "Ác ma chi tử" . Thân là người, lại bị đối đãi như ác ma, không được xã hội này tiếp nhận và đón chào, rõ ràng không phải là tội của mình, nhưng phải gánh chịu hậu quả.



Hôm nay, chính mình lại còn nghĩ muốn lợi dụng nàng, biết rõ ràng điều này rất tội lỗi, nhưng nàng không thể không làm.



Lúc này, bên trong một tiệm sách gần Cô nhi viện Tinh đủ.



Thâm Vũ ngồi trước một cái bàn, đang xem một quyển sách.



Nàng vẫn ăn mặc một bộ quần áo như trước, ngẫu nhiên đẩy tóc mái trên trán, lại tiếp tục xem sách.



Quyển sách này tên là viên đạn bay qua , là một bản tiểu thuyết đề tài quân sự. Nàng rất nhanh đã đọc xong gần 300 trang, sắp xem xong một nửa cuốn sách.



Nàng rất ưa thích quyển tiểu thuyết này, nội dung là một câu chuyện cảm động tại thế chiến thứ hai, quyển sách này trước là tiểu thuyết internet , về sau mới xuất bản thành sách.



Tác giả, tên là "Mười lần huyết tự" .



Cái này chính là bút danh, các tác phẩm tiểu thuyết của tác giả này nàng cơ hồ đều đã đọc qua. Không ít đề tài miêu tả chiến tranh, nhìn ra được tác giả đối (với) lịch sử cùng quân sự phi thường quen thuộc và hiểu rõ.



Cái tác giả kia, thật muốn nhìn thấy hắn ah.



Thâm Vũ nhắm mắt lại.



Ta là một người không nên tồn tại trên thế giới này. Từ khi mới bắt đầu, là người không nên sinh ra, đối với mẫu thân mà nói, ta, chính là người nàng căm hận nhất ?



Không cần, không yêu, không coi trọng, lại càng không có kẻ nào muốn tiếp nhận.



Năm đó, sau đó khi chân tướng được công bố, nàng thường thường nghe được những lời này:



"Này uy uy, các ngươi có nghe nói? Mẹ Thâm vũ là bị cưỡng gian mới sinh ra nàng!"



"Không thể nào? Thiệt hay giả?"



"Ta cũng biết, viện trưởng còn kiệt lực giấu diếm chuyện này."



"Đúng nga, không thể tưởng được nàng vậy mà là lại có dòng máu bẩn thỉu."



"Không chỉ là cưỡng gian đâu."



"Ah, còn cái gì?"



"Nàng ah, là hài tử của người loạn luân cùng cha mình sinh ra đó!"



"Không phải chứ, thiệt hay giả? Phụ thân cùng con gái? Thực là buồn nôn!"



"Ta nếu là nàng, đã sớm tự sát, thân thể không ngờ... dơ bẩn!"



Không riêng gì hài tử trong cô nhi viện, mỗi lần đến bất kỳ nơi nào, đều có người dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng. Phảng phất, như đang nhìn một đồ vật dơ bẩn nhớp nhúa.



Mẹ của nàng kỳ thật vẫn còn sống.



Chỉ là, phụ thân của nàng, đồng thời cũng là ông ngoại của nàng. Mẹ của nàng, đồng thời cũng là tỷ tỷ của nàng.



Cái quan hệ thác loạn này làm cho người ta sởn hết cả gai ốc, khi chân tướng được công bố, Thâm vũ lập tức rơi vào thống khổ không cách nào tưởng tượng. Họ hàng gần loạn luân sinh ra hài tử, loại quan hệ tội ác này hạ sinh ra huyết mạch, chính là mình.



Nàng vừa ra đời đã là "Tội ác chi tử" .(đứa con của tội ác)



Thâm Vũ lâm vào suy sụp không cách nào kiềm chế được. Không có người nào sinh ra đã là tội nhân, thế nhưng bản thân nàng chính là kết quả của tội ác, một tội ác tuyệt đối không cho phép phạm phải.



Như thế nào mặt đối với "Cha mẹ" ?



Cái kia...có thể gọi là "Cha mẹ" sao?



Nên yêu "Cha mẹ" sao? Nếu như không có phụ thân, đồng thời cũng là ông ngoại có hành vi phạm tội, nàng cũng không sinh ra trên đời. Nhưng nàng căn bản không có cách nào chỉ trích hành vi phạm tội của "Phụ thân". Cũng không thể nào an ủi "Mẫu thân", càng không có khả năng cùng nàng ở chung.



Nhưng nàng thời thời khắc khắc đều tồn tại bên cạnh mình.



Mẫn là mẫu thân của Thâm Vũ.



Đồng thời, cũng là chị ruột của nàng. Phụ thân của nàng, năm Mẫn sáu tuổi cường bạo nàng. Mẫu thân của Mẫn vì lao lực đột tử mà chết, còn phụ thân, hắn ở phương diện kia nhu cầu phi thường tràn đầy. Mà mẫu thân nàng lại mất, hắn không cách nào phát tiết dục vọng, năm đó Mẫn sáu tuổi , bị phụ thân xâm phạm thân thể, phạm vào tội ác loạn luân!



Chuyện kinh khủng này làm Mẫn như rơi xuống địa ngục. Bị chính cha ruột xâm phạm! Đây quả thực so với bị cường bạo bình thường còn thống khổ hơn vô số lần!



Mà đáng sợ hơn chính là...



Mẫn mang thai. Nhưng khi đó nàng cũng không biết, chỉ là thường xuyên cảm thấy buồn nôn mà thôi. Căn bản, không thể nghĩ tới chuyện như vậy. Thậm chí bụng to lên, nàng cũng chỉ cho rằng là bệnh tật gì đó. Căn bản không đi bệnh viện, mà phụ thân thì căn bẳn không để ý tới nàng, cả ngày say sưa.



Trên lý luận, nữ tính chỉ cần bắt đầu rụng trứng, là có khả năng mang thai. Cho nên khi đó nàng mới chỉ năm sáu tuổi, đồng dạng cũng có thể mang thai.



Chỉ là, ngẫm lại cũng cảm thấy khủng bố. Nữ hài gần sáu tuổi mang bầu một đứa bé! Hơn nữa, là cha ruột của mình ban cho!



Thống khổ của Mẫn có thể nghĩ.



Về sau Mẫn thông qua sách vở rốt cục minh bạch hành vi phạm tội của phụ thân, dưới tình huống bụng không ngừng biến lớn, không thể nào phá bỏ, mà đứa bé đó cũng chính là chứng cớ phạm tội của phụ thân, không gì có thể so được, nó chính là bằng chứng thép.



Rốt cục phụ thân bị tống vào tù, Mẫn trở thành cô nhi, đứa bé mà nàng sinh hạ, Thâm Vũ cũng đồng dạng.



Mẫn vì căm hận phụ thân, vì để phụ thân phải đền tội, mới sinh ra Thâm Vũ. Bởi vì chỉ có Thâm Vũ mới có thể chứng minh tội ác của phụ thân, mới có thể làm nàng thoát khỏi ma trảo của phụ thân. Khi đó,nàng chỉ là nghĩ như vậy, lại không để ý đến cảm thụ của Thâm Vũ. Nàng cũng không phải công cụ, mà là người. Thế nhưng Mẫn vẫn quyết định sinh ra nàng. Sau đó hai người được viện trưởng của cô nhi viện Tinh đủ chấp nhận. Dù biết rõ chân tướng vẫn vì Mẫn mà che dấu hết thảy, đồng thời an bài Thâm Vũ trở thành một đứa trẻ bị vứt bỏ, cùng Mẫn sinh hoạt trong một cô nhi viện."



Nhưng lúc ấy, vô luận là cảnh sát hay là bác sĩ, đối với chuyện này đều cảm thấy khó lý giải. Lúc ấy Mẫn gần sáu tuổi, thân thể căn bản chưa phát dục hoàn toàn, hơn nữa còn là tự mình sinh con trong nhà, không có bất kỳ một ai trợ giúp, thành công sinh ra Thâm Vũ! Điều đó căn bản làm cho người ta thấy là một "Kỳ tích" rồi! Mà sau khi sanh Thâm vũ, lại phi thường khỏe mạnh! Cùng một họ hàng gần kết hợp sinh ra hài tử, lại không tồn tại một điểm không khỏe mạnh nào!(Sinh học, nếu hai người cận huyết thống kết hợp thì đời con sinh ra tỷ lệ xuất hiện gen lặn khá lớn. Gen lặn thường là gen mang bệnh tật, sức khỏe yếu)



Cái này hoàn toàn không có biện pháp lý giải, đối với Mẫn mà nói, là trăm mối vẫn không có cách giải. Chỉ có thể cho rằng, là một hiện tượng mà y học hiện đại chưa thể lý giải được.



Thâm Vũ nhắm mắt lại, vô số lần nghĩ tới Mẫn.



Khi còn bé nàng vẫn cho rằng, mình là một đứa trẻ bị vứt bỏ.



Phụ thân Mẫn bị bỏ tù, nàng cùng viện trưởng tới thành thị K, viện trưởng giúp nàng xóa đi tất cả ghi chép trước kia, vả lại lúc đó nàng còn quá nhỏ, báo cáo vụ án cũng không dùng tên thật, bởi vậy rất thuận lợi để dấu diếm tất cả mọi người. Kể cả Thâm Vũ.



Tình cảm của Mẫn đối (với) Thâm Vũ kỳ thật rất phức tạp.



Thâm Vũ vốn coi Mẫn là người nàng có thể dựa vào, đối đãi với nàng giống như tỷ tỷ. Nhưng Mẫn đối với nàng, ánh mắt vẫn luôn băng lãnh, thậm chí mang theo một tia sợ hãi.



Mẫn không thể không nghĩ tới muốn có người nhận nuôi Thâm Vũ. Nhưng nhất thời cũng tìm không thấy người muốn thu lưu nàng. Huống chi như nếu như đối phương điều tra thân thế của Thâm Vũ, ai sẽ chấp nhận thu lưu một hài tử do loạn luân mà sinh ra? Huống chi ‘cha mẹ’ huyết thống gần như vậy, sẽ dễ dàng có gien tạo thành các loại tật bệnh, càng không có người muốn thu dưỡng.



Cuối cùng, viện trưởng đành phải lưu nàng lại trong cô nhi viện Tinh đủ.



Mẫn cùng Thâm Vũ là tỷ muội, cũng là mẹ con, cái quan hệ dị dạng này vẫn theo hai người lớn lên mà phát triển.




Thâm Vũ từ nhỏ vẫn rất yêu thích Mẫn, có lẽ là thiên tính giữa mẹ và con, nàng lúc nào cũng dán lấy Mẫn. Nhưng Mẫn lại cố ý tránh Thâm Vũ, không muốn ở cùng nàng.



Đối với Thâm Vũ, thời điểm Mẫn biểu hiện ra tình cảm đối với nàng là khi Thâm Vũ bị chẩn đoán mắc bệnh bại liệt trẻ em. Căn bản không có tiền tài để trị liệu, lúc ấy, tánh mạng của Thâm vũ cũng bị đe dọa.



Nếu như Thâm Vũ chết rồi, kết quả sẽ như thế nào đây?



Cái lỗ đen trong tâm trí của nàng sẽ biến mất? nàng sẽ được giải thoát?





Đó là cách nghĩ ban đầu của Mẫn. Nhưng về sau... Nàng không có tư cách hận Thâm Vũ, bởi vì, Thâm Vũ là chính nàng quyết định sinh hạ. Là nàng đem Thâm vũ đến thế giới này.



Vô luận như thế nào, Thâm Vũ chính là nữ nhi của nàng. Là huyết mạch của nàng.



Cho dù trên thế giới này tất cả mọi người nhìn Thâm vũ với ánh khinh bỉ, chỉ có nàng là không thể. Chính mình nhất định phải đứng bên cạnh Thâm vũ, che chở nàng.



Người  hủy diệt cả đời mình không phải Thâm Vũ, mà tên cầm thú không bằng kia.



Chứng kiến Thâm vũ trên giường bệnh thống khổ, Mẫn hạ quyết tâm. Nàng mở blog, đem bệnh tình của Thâm Vũ nói ra, hi vọng những người hảo tâm có thể quyên tiền giúp đỡ. Bởi vì blog viết rất đẫm lệ, khiến cho rất nhiều người chú ý, ngay cả giới truyền thông cũng bị thu hút.



" Cô nhi thân bị bệnh bại liệt trẻ em", thật sự là một tiêu đề rất thích hợp. Cơ hồ không một từ ngữ nào miêu tả hoàn hảo hơn nữa. Kết quả, tiền quyên góp không ngừng gửi đến bệnh viện. Trải qua trị liệu, tánh mạng Thâm Vũ có thể bảo toàn, nhưng hạ thân bị liệt phải ngồi xe lăn.



Từ đó trong cô nhi viện, thời khắc đều có thể nhìn thấy Mẫn giúp Thâm Vũ đẩy xe, hai người còn cười cười nói nói.



Lúc đó, thật sự, thật sự rất hạnh phúc.



Một năm lại một năm qua đi, Thâm Vũ chầm chậm lớn lên. Mà lúc này...



Thân thế của Thâm Vũ bị công bố.



Sau đó, nàng đã bị mọi người gọi là "Ác ma chi tử" .



Bắt đầu hết thảy bi kịch.