8/18/2016

Posted by Unknown |

Chương 12: Ba ngày sau…




 Nhưng mặt sau núi rác rưởi không hề có bóng người!  


Tiếp đó, thanh âm lại từ 1 nơi khác của núi rác truyền tới.


“Ngươi đừng lại đây. Ngươi và ta không thể gặp mặt .”


Đó là
thanh âm mang theo 1 chút u buồn. Phối hợp với bầu trời âm u và hoàn cảnh tràn đầy rác rưởi xung quanh, thật sự gây nên 1 loại cảm giác quỷ dị.


Diệp Tưởng vừa muốn tiếp tục cất bước, thanh âm kia lại nói:“Ngươi nếu nhất định muốn nhìn thấy ta, ta sẽ không xuất hiện nữa đâu.”


Diệp Tưởng do dự .


Nữ tử này hiện
thân, tự nhiên là có lời muốn nói. Diệp Tưởng rất muốn biết nàng nói những gì… chẳng lẽ bắt lấy nàng, trực tiếp hỏi rõ ràng? Hay là......


Cuối cùng, hắn lựa chọn
trước hết lắng nghe nàng. Đối phương hiển nhiên không phải người thường, Diệp Tưởng không hóa thành Thợ săn Ác Ma, chỉ sợ căn bản không thể lưu nàng lại. Hắn bắt đầu hướng ra ngoài gửi tin tức đi, hi vọng gần đây có diễn viên thu được tin tức nhanh chóng đuổi tới !


“Ngươi, ngươi là ai? Ngươi có
lời gì muốn nói?”


Diệp Tưởng đã chuẩn bị sẵn sàng, một khi tình huống không đúng,
tay trái sẽ lập tức biến hóa, cho dù đối phương tiến vào dị không gian, hắn cũng có thể tìm ra! Hiện tại, trước hết nên nghe nàng nói 1 chút !


Ngôi trường này, ngươi không nên tiếp túc lại......”


Diệp Tưởng nghe vậy, trong lòng căng thẳng !
Nàng quả nhiên biết ! Trong 1 chớp mắt hắn cơ hồ muốn xông lên bắt lấy nàng. Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được. Chuyện nhỏ không đành lòng sẽ làm loạn mưu lớn, ngược lại tổn thất sẽ càng lớn. Một khi ngay cả lưới cảm giác của mình cũng không cảm ứng được đối phương, hắn không nắm chắc có thể bắt được nàng hay không.


“Ngươi đang nói cái gì? Ta hôm nay
là ngày đầu tiên chuyển tới nơi này.”


“Nhất định phải rời
khỏi đây. Nhất định phải rời đi ! Bằng không, sẽ không kịp . Còn ba ngày......”


“Ba ngày?”


“Ba ngày sau. Ngươi liền
biết lời ta nói chính là sự thật . Đi mau...... Hiện tại. Có lẽ còn kịp......”


“Uy. Ngươi......”


Diệp Tưởng rốt cuộc
xông qua núi rác rưởi chạy tới mặt sau, nhưng đã không còn bóng người nào !


Vẫn đ nàng chạy thoát !


Diệp Tưởng cuối cùng không vận dụng Ác Ma chi thủ. Chung quy khả năng NG rất cao, hắn không
muốn tự nhiên lãng phí 1300 vé chuộc cái chết.


Đáng tiếc, không có Phương Lãnh
và đồng hồ bỏ túi. Vu độc oa nhi của Phương Lãnh đã không còn, trừ thể chất khô lâu, thì đồng hồ bỏ túi là vật nguyền rủa quan trọng nhất của hắn, nay Vũ Sóc đã có tấm da dê và Địa Ngục trùng tiến hóa là những vật nguyền rủa cường đại. Lại thuê thêm đồng hồ bỏ túi của Phương Lãnh, nàng cho rằng không thỏa đáng , chung quy nàng nghĩ, đối mặt với An Nguyệt Hình chính mình cũng không nhất định có thể sống sót, như vậy tất yếu phải cấp cho rạp chiếu phim thứ 13 một đường lui. Năm đó, rạp 13 trong thời kỳ tuyệt vọng cực đoan, chính nhờ đồng hồ bỏ túi mới phát triển tới ngày hôm nay. Chỉ cần có đồng hồ bỏ túi, cho dù Diệp Tưởng và Vũ Sóc đều chết ở chỗ này, rạp chiếu phim thứ 13 vẫn còn bảo lưu chút thực lực.


Giống như Vũ Sóc, ưu tiên vì ích lợi tập thể
mà suy xét, đặt lợi ích cá nhân phía sau. thời đại này, cực kỳ ít. Chỉ bằng việc này là có thể hiểu, vì sao người của rạp 13 lại yêu thích nàng như vậy .


Bầu trời lúc này càng trở nên âm trầm


Nhìn
cái cây đ nghiêng bên cạnh đống rác, Diệp Tưởng  cảm thấy có 1 tia lạnh lẽo.


Ba ngày sau......


Ba ngày sau...... Sẽ phát sinh sự tình gì?


Đương nhiên, Diệp Tưởng biết, hắn không có khả năng
làm theo những lời thiếu nữ váy trắng khuyên bảo . Cho dù hắn biết những lời đó là sự thật, nhưng thân là Kim Thư Đông, hắn lại không có khả năng rời khỏi trường trung học Quảng Nguyệt.


Thiếu nữ kia đến tột cùng là ai? Vì sao nàng cố ý tới nhắc nhở Kim Thư Đông? Kim Thư Đông hôm nay vừa mới tới trường trung học Quảng Nguyệt! Như vậy, chẳng lẽ nàng và Kim Thư Đông có mối liên hệ nào đó?


Hắn
tiếp tục đi về phía trước. Dọc theo đường mòn uốn lượn khúc triết, hắn vòng qua tòa nhà ất, đi tới vị trí gần cửa ra vào. Mà hắn đi tới vừa lúc nhìn thấy Trần Ngũ Sinh đang xếp xe đạp.


“Nhân bì cổ sư” Trần Ngũ Sinh,
là diễn viên hạng A của rạp chiếu phim thứ 19, tuy rằng thanh danh không bằng “Ảnh pháp sư”, thế nhưng tuyệt không phải hạng người yếu ớt. Hầu Tước đã cho Diệp Tưởng xem qua hình ảnh của hắn.


Diệp Tưởng
tiến về phía Trần Ngũ Sinh.


Lúc này, Trần Ngũ Sinh đ
ang hút thuốc, đem một chiếc xe xếp đúng vị trí, nhìn thấy Diệp Tưởng đi tới.


“Có chuyện gì?”


“Ân, bá bá, ta muốn hỏi một câu, ngươi có
nhìn thấy 1 thiếu nữ nào từ bên này đi tới?”


“Nữ sinh? Không có. Ta
vẫn chỗ này xếp xe đạp nãy giờ.”


Trần Ngũ Sinh
lập tức phát ra tin tức:“‘Nàng’ xuất hiện sao? Ở nơi nào? Giao cho ta, ngươi  nhanh chóng tới báo cho Hầu Tước!”


T
rong cảm nhận của Trần Ngũ Sinh, vẫn coi Diệp Tưởng là cấp dưới của Hầu Tước.



“Nàng không thấy đâ
u nữa .” Diệp Tưởng chỉ trả lời như vậy.


Không thấy ?


Thẳng thắn
mà nói, trước mắt vì nhận phải hạn chế, bằng không, lấy thủ đoạn của Hầu Tước, tuyệt đối có thể đem toàn bộ trường trung học Quảng Nguyệt nhét vào trong phạm vi giám sát, mặc kệ trốn bất cứ góc nào cũng có thể mau chóng tìm ra. !


Bất quá, Diệp Tưởng đích xác cần
tới gặp mặt Hầu Tước...... Hơn nữa, An Nguyệt Hình cũng cần phải biết tin tức này. Mọi người hiện tại ngồi cùng 1 con thuyền, chiến lực cường đại của An Nguyệt Hình  tuyệt đối không thể bỏ qua !


Ba ngày sau...... Sẽ phát sinh sự tình gì.
Diễn viên của 2 đại trận doanh cần phải biết việc này !


Lúc này, ai là Đọa Tinh, ai là khu ma đã không còn ý nghĩa, quan trọnglà phải đồng tâm vượt qua cửa ải khó khăn lần này !


Mà hiện tại, tất cả các diễn viên đều bắt đầu hành động phần của mình. Trong đó, có không ít người đi ra bên ngoài trường học, tiến hành thăm dò địa hình. Tất cả đường lớn ngõ nhỏ xung quanh ngôi trường dân lập này đều phải nắm trong đầu, không chừng về sau có chỗ đ dùng. Những người bên trong trường học thì đi xem xét khắp nơi, tất cả vẽ bản đ lại cấp cho các diễn viên. Hai phương nhân mã khí thế ngất trời, không bao lâu sau, bản vẽ mặt phẳng ngôi trường và lộ tuyến giao thông đã hoàn thành.



Buổi chiều, là chương trình học tiếng anh của Grandier. Diệp Tưởng đã đem việc này báo cho Hầu Tước, cũng báo cho Vũ Sóc biết. An Nguyệt Hình bên kia cũng rất nhanh biết được. Dựa vào tin tức phát đi nhanh chóng, tất cả các diễn viên đã bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng cho 3 ngày sau, cũng tiếp nhận quyết nghị hợp tác của hai phương cự đầu. Bắt đầu tổng hợp suy xét các loại hình vật nguyền rủa của diễn viên. Mục đích để tiến hành bố trí đối với sự tình sẽ phát sinh 3 ngày sau. Nhất là thủ đoạn bảo mệnh mạnh mẽ , nhiệm vụ phân phối ra rất nhiều. Hầu Tước cùng An Nguyệt Hình đều tiến hành bố trí kế hoạch.


Mộc Lam và Nam Cung Tiểu Tăng hai người nhìn nhau, hai phương cự đầu hợp tác, 2 người bọn họ chỉ sợ trong bộ phim này phải kề vai tác chiến.
Cảm giác thật đúng là quỷ dị. Mà Hầu Tước tuyên bố mệnh lệnh xong, Nam Cung cũng nói, tại thời khắc khẩn cấp, nguyện ý lắng nghe Mộc Lam chỉ huy. Chung quy thực lực ảnh đế của Mộc Lam mạnh mẽ hơn so với hắn, thế nhưng một khi một phương dám âm thầm ngáng chân, như vậy hợp tác sẽ lập tức tan vỡ.


Mà Diệp Tưởng cũng rất nhanh bị Nam Cung Tiểu Tăng tự mình phân phối nhiệm vụ tương quan. Ba ngày sau, hắn sẽ là nhân vật trọng điểm, Khu Ma cùng Đọa Tinh đều sẽ phái vài
diễn viên có thực lực tới bên cạnh bảo vệ hắn, thuần chỉ có những diễn viên có nguyền rủa loại ký sinh. Đương nhiên, sẽ căn cứ vào kịch bản biến hóa mà tiến hành ứng đối. Đồng thời, 1 ngày đó Diệp Tưởng sau khi học xong phải tận khả năng rời xa phòng học. Mà những diễn viên khác sẽ trong phòng học, tùy thời  quan sát. Hầu Tước không tự thân xuất mã bảo hộ Diệp Tưởng. Bất quá đến thời điểm sẽ đ Sa La đi theo bên người hắn.


Ba ngày...... Ba ngày sau......


Sẽ thế nào?


Biểu chiều rốt cục tới.


Ước chừng năm giờ rưỡi. Diệp Tưởng chạy tới cửa, chờ cha mẹ đến. Màn
kịch bản thứ 2, bắt đầu .


Đ
ợi không lâu, cha mẹ hắn bao lớn bao nhỏ lỉnh kỉnh đi tới.


Cha mẹ của Diệp Tưởng thế giới này, sau khi nhìn thấy hắn liền chạy lại đây


“Ba ba, mụ mụ !”


“Đi học thế nào? Cùng
với bạn học chung có được không?”


“Cũ
ng tàm tạm......”


Tiếp đó, Diệp Tưởng
liền dắc cha mẹ tới phòng ngủ.


Đến trung học
mà cha mẹ còn phải mang quần áo, chăn đệm, vật dụng hàng ngày tới, thật là đủ mất mặt . Bất quá thời đại một con này, cha mẹ yêu thương sủng nịch con cái cũng không phải chuyện gì hiếm hoi, thế nhưng Kim Thư Đông tựa hồ đối sự quan ái của cha mẹ có cảm giác rất đương nhiên. Thậm chí cha mẹ  xách bao lớn bao nhỏ, nhưng trong kịch bản Kim Thư Đông không hề chủ động giúp đ chút nào!


Phòng ngủ của Diệp Tưởng nằm tại lầu 2 tòa nhà giáp. Cầu thang nối liền với tòa nhà Ất nằm phía nam, đi lên cầu thang, rẽ qua liền tới. Đẩy cửa ra, bên trong là ba nam sinh đang hút thuốc đánh bài. Ba người này, trong đó có một người thuộc về rạp chiếu phim thứ 18, 2 người còn lại thuộc về rạp chiếu phim thứ 20. Trong đó 1 nam sinh dáng người rất mập mạp, lúc này nhìn thấy cha mẹ Diệp Tưởng tiến vào, lập tức đứng lên nói:“Kim Thư Đông?”


Con nằm giường nào?” mẫu thân Kim Thư Đông đang cầm bao hỏi.


Nhìn cha mẹ
bộ dạng này, cũng không khỏi để người than thở cái tâm đáng thương của cha mẹ trong thiên hạ! Bất quá không có biện pháp, đây là đóng phim, bất kể nhân vật như thế nào, Diệp Tưởng cũng phải diễn cho ra.


Diệp Tưởng chỉ vào 1
cái giường ngủ, nói:“Nơi đó.”


“Ngươi còn muốn
ba mẹ giúp ngươi xếp đ nữa sao?” tên mập mạp đang hút thuốc nói:“Ta còn nghĩ ngươi đang nhà mình đấy.”


“Các
ngươi hảo, ta là mụ mụ của Kim Thư Đông , hài tử nhà ta bình thường đều không biết làm gì, hi vọng các ngươi chiếu cố hắn. Đây có chút đ, các ngươi chia nhau ăn đi.” Mẫu thân của Kim Thư Đông từ trong túi lấy ra mấy bao hạt dưa, đưa cho 3 nam sinh trước mắt.


“Thật ngại quá......”


Không có gì, chỉ là chút đ ăn mà thôi.”


So sánh
cách làm người giữa Kim Thư Đông và mụ mụ của hắn, Diệp Tưởng không thể không than thở, Kim Thư Đông sao không học được điểm nào từ mẹ hắn!


“Đư
ợc được, về sau đều là bạn học, đương nhiên phải giúp đ.”


Tiếp
theo, cha mẹ giúp hắn trải giường, kê gối đầu, lại đem bàn chải, cốc nước, khăn mặt đ vào trong nhà vệ sinh trong phòng.


“Hảo hảo
chung với mọi người nhé” Ba ba dặn dò một câu:“Đừng có giống như trường học trước.”


Những lời này,
ba ba hắn nói rất nhẹ, mụ mụ hắn chào tạm biệt:“Ba mẹ đi đây!”


“Ân,
gặp lại sau, ba mẹ !”


Nếu không phải kịch bản an bài như thế, Diệp Tưởng thật sự muốn đư
a tiễn đôi cha mẹ này. Bất quá, hắn đối với bọn họ mà nói, chung quy cũng chỉ là khách qua đường mà thôi. Diễn xong bộ phim này, tất cả đều kết thúc.


Hiện tại...... Hắn
phải suy xét , chính là ba ngày sau, đến tột cùng sẽ phát sinh những chuyện gì ![ chưa xong còn tiếp......]
Posted by Unknown |

Chương 11: Hai đại cự đầu hợp tác


Thời gian trôi qua rất mau, thoáng cái đã đến giữa trưa .


Tiết học cuối cùng chấm dứt, Diệp Tưởng coi như một phen ôn lại kiến thức trung học. Mà tiết học đầu tiên của buổi chiều chính là tiếng Anh, tiết này do gia chủ gia tộc Ni Đặc Lai Nhĩ, Grandier đứng lớp. Người này được xem là đại nhân vật thứ 3 của Đọa Tinh trận doanh, thanh danh hiển hách, là cấp bậc ảnh đế, tương lai nhất định là đại địch của Diệp Tưởng.


Trong căn tin ở ất hào lâu. Ất hào lâu là một công trình kiến trúc hình trụ, có đường nối với giáp hào lâu. Ất hào lâu chia làm hai phần, trong đó phần nối với giáp hào lâu nằm phía đông, nơi đó được chia thành ký túc xá nữ sinh, nằm đối diện với đài kéo cờ, còn phần bên kia thuộc về ký túc xá nam sinh, đối diện lầu dậy học. Căn tin ở chung lầu một. Tuy rằng là ký túc trường trung học, nhưng điều kiện sinh hoạt quả thực bình thường, nên có không ít người ở ngoại trú . Học sinh năm nhất lớp 6 gần như ở nội trú toàn bộ .


Đi vào căn tin, Diệp Tưởng đến lấy phần cơm. Mọi người xếp hàng dài đến cửa sổ, đồ ăn được phân chia cố định, có tất cả ba món, bất quá phân lượng không quá nhiều, đối với học sinh đang thời kỳ phát dục chỉ có thể miễn cưỡng ăn no. Trừ canh là miễn phí , phí mua cơm đều do học sinh phải đến mua phiếu cơm . Một tờ phiếu cơm cũng chẳng đủ no.


Diệp Tưởng mua phiếu cơm, bắt đầu vào xếp hàng, Vũ Sóc đang đứng phía trước hắn, hai người dùng kịch bản trao đổi với nhau một vài thông tin. Kịch bản thời kỳ trống, đối với bất cứ một diễn viên mà nói, chính là thời gian vàng để sưu tập tình báo, lúc trước Vũ Sóc dậy Diệp Tưởng cũng đặc biệt đề cập qua điểm này. Bạch y nữ tử kia. Còn có trường học này. Đến tột cùng cất dấu bí ẩn khủng bố như thế nào, nhất định phải điều tra rõ !


Lúc này, ánh mắt Diệp Tưởng quét đến một bàn ăn, ở đó có Diệp Tinh Vẫn cùng Kanzaki Yuu. Mà khi tầm mắt Diệp Tưởng quay trở về chỗ cũ, thì Diệp Tinh Vẫn cũng đột nhiên hướng phía hắn nhìn thoáng qua.


Kình địch ! Diệp Tưởng giờ phút này đối Diệp Tinh Vẫn, chính là một loại cảm thụ như vậy. Nam nhân này, ngoài mặt thoạt nhìn thực ôn hòa. Thế nhưng, Diệp Tưởng rất rõ ràng, thực lực của hắn đáng sợ bao nhiêu. Cũng không biết, hắn cùng Kanzaki Yuu, ai mạnh ai yếu hơn. Mà Lý Tín Lăng cùng Tây Môn Khả Lệ, cùng so sánh với hắn cũng chưa phân rõ. Dù có thế nào, Diệp Tưởng vẫn tuyệt không xem nhẹ anh hùng trong thiên hạ, cường nhân so với hắn còn rất nhiều !


Lấy cơm trưa xong. Diệp Tưởng bưng đồ ăn lên, cư nhiên...... Đi tới chỗ ngồi của Diệp Tinh Vẫn cùng Kanzaki Yuu!


Hắn ngồi xuống. Trong căn tin phàm ai là người lớp 6, cơ hồ đều quay lại nhìn!


Diệp Tưởng cùng Diệp Tinh Vẫn, này hai người quả thật vẫn là nỗi tò mò của nhiều người, cả hai đều mang họ Diệp, cơ hồ đều là nhân vật truyền kỳ, từ diễn viên không tên tuổi, nhanh chóng bật lên diễn viên hạng A, hơn nữa, thực lực hai người trước mắt chưa phân ai thắng ai bại, càng khiến mọi người đoán già đoán non ! Chính là cái gọi… văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị !


Trong ấn tượng của Diệp Tưởng, khi hội nghị cùng Hầu Tước, hắn từng đề cập đến mối quan hệ của Diệp Tinh Vẫn đối với Mộc Lam, cho nên mới nói, muốn xúi giục hắn cơ hồ là không có khả năng . Tuy rằng Hầu Tước vẫn chưa nói thêm điều gì, thế nhưng Diệp Tưởng cảm giác, Hầu Tước đối với  nhân vật này đánh giá không thấp, bằng không sẽ không cố ý đề cập một câu “Xúi giục hắn rất khó”, điều này cũng có ý nghĩa Hầu Tước phi thường hi vọng sẽ cùng một chiến tuyến với hắn ! Giống như Tào Mạnh Đức đối với Quan Vân Trường năm đó chính là loại tâm tư như vậy. Bất quá, nếu hắn quyết sống chết với Đọa Tinh trận doanh, Hầu Tước cũng chỉ có thể hạ sát hắn mà thôi .


Nay, Diệp Tưởng cư nhiên đi đến gần bên Diệp Tinh Vẫn! Ngay cả bản thân Diệp Tinh Vẫn, cũng thoáng có điểm ngoài ý muốn. Tại [ quỷ tế 3], dựa vào nhân ngẫu, hắn mới có cơ hội quan sát Diệp Tưởng, đối với người này cũng có chút bội phục, thiên phú xưng tụng là tuyệt thế thiên tài, cũng không quá đáng chút nào. Chỉ tiếc, nhân vật này lại chính là địch nhân của hắn ! Diệp Tinh Vẫn có thể có ngày hôm nay, hoàn toàn là dựa vào Mộc Lam năm đó bồi tài, nếu hắn không có vật nguyền rủa trên người, thì làm sao có thể sống đến hiện tại, lại càng không có cơ hội nghịch thiên đảo mệnh. Thời điểm Tứ Quý chết đi, động lực lớn nhất khiến Diệp Tinh Vẫn sống, chính là báo ân ! Mộc Lam đối với hắn có ơn tái tạo, bởi vậy hắn dù có thế nào cũng phải hoàn trả lại phần ân tình này.


Diệp Tưởng không nói thêm gì, chỉ bắt đầu ăn cơm. Lấy tính cách của Kim Thư Đông, đối với người không quen thuộc, hắn sẽ không chủ động chào hỏi .


Bất quá Diệp Tinh Vẫn lại sắm vai nhân vật không có loại tính cách này, cho nên hắn cũng không thể không chào hỏi. Vì thế, hắn chủ động mở miệng:“Kim Thư Đông, ngươi hảo, ta gọi Dương Hứa Thành.”


“Ân, ngươi hảo.” Diệp Tưởng vẫn cứ như vậy nuốt cơm của mình, nhìn nhìn Diệp Tinh Vẫn, hàm hồ nói vài lời.

Kanzaki Yuu lúc này chen vào mở miệng :“Ngươi vì cái gì lại chuyển tới trường chúng ta?”


“Ân...... Không có nguyên nhân gì đặc biệt.”


Lúc này...... Ở bên trong văn phòng tầng bốn. Hầu Tước đang cùng An Nguyệt Hình tiến hành đàm phán.


Làm lớp trưởng, sau khi cơm nước xong còn phải phụ trách một ít công tác, chủ yếu chính là sự vụ hằng ngày trong lớp. Lúc này Hầu Tước cùng An Nguyệt Hình, đang thông qua kịch bản nói một vài tin tức.


“Thời gian nửa năm cũng không ngắn. Nếu quy tắc không cho phép chúng ta tranh đấu, như vậy, chỉ có tạm thời hợp tác.” Hầu Tước phát đi tin nhắn:“Thời khắc mấu chốt, ta không hi vọng hai đại trận doanh giao tranh, tạo thành ảnh hưởng gì.”


Hầu Tước ý tứ rất rõ ràng, hắn hi vọng hai đại trận doanh tạm thời buông vũ khí. Kế tiếp, phải tập trung tìm kiếm bạch y nữ tử, tìm tòi nghiên cứu căn nguyên trong phòng học khủng bố, điều này đều cần song phương toàn tâm toàn ý hợp tác. Nếu chỉ muốn ở phía sau ngáng chân đối phương là không hiện thực . Hơn nữa đến thời điểm, không chỉ các diễn viên bất đồng trận doanh phải hợp tác, thậm chí khả năng sẽ xuất hiện người thuộc trận doanh khu ma chỉ huy người thuộc Đọa Tinh, hoặc ngược lại...... điều này khẳng định không phải chuyện dễ dàng.


Thái độ An Nguyệt Hình rất đơn giản.


“Có thể. Ta sẽ hạ lệnh, người thuộc Đọa Tinh trận doanh sẽ cùng các ngươi chân thành hợp tác, cũng tại thời khắc cho phép, song phương tiếp nhận chỉ huy của nhau, với vật nguyền rủa có thể cùng nhau hỗ trợ, tình báo luôn cập nhật sớm nhất.”



Một khi hai lão đại hạ lệnh, phía dưới có ai dám chống trả . Luận tàn nhẫn ngoan độc, kỳ thật An Nguyệt Hình cùng Hầu Tước không có khác biệt bao nhiêu. Đổi lại Hầu Tước diễn Đạt Di Mạc, nói không chừng sẽ càng ngoan tuyệt hơn so với An Nguyệt Hình.


“Bất quá, quan hệ hợp tác của chúng ta, phải đến khi bộ phim kết thúc mới thôi.”


Thẳng thắn mà nói, nếu song phương thật sự hợp tác, nói không chừng rất nhiều con bài chưa lật đều sẽ lộ ra, thời gian nửa năm, tuyệt chiêu của nhau hẳn là rất khó giấu ! Bất quá điểm này đối  với song phương đều là như nhau . Bộ phim kinh dị này, cũng giống như bộ phim [gia tộc Ni Đặc Lai Nhĩ 3] trước kia, hai trận doanh một lần nữa giảm quân số một cách đáng kể . Cho nên lãnh đạo 2 bên đều phải làm tốt công tác chuẩn bị tình huống xấu nhất.


Như vậy...... Hiện tại, tập trung lực lượng, tìm ra bạch y nữ tử kia là điều trọng yếu ! Trước mắt chỉ có thể vận dụng một vật nguyền rủa. Bởi vì nguyên nhân tất yếu chính là xuất hiện Quỷ Hồn ! Một khi xác nhận hiện tượng linh dị xuất hiện, hai trận doanh liền sẽ phô hết tất cả thủ đoạn, nhất định phải tìm bằng được bạch y thiếu nữ kia ! Cho dù nàng là lệ quỷ cường đại, cũng không có khả năng chống lại nhiều vật nguyền rủa như vậy!


Hai địch nhân này luôn là ngươi không chết thì ta chết, nay lại phải hòa thuận chung sống đến tận nửa năm, chân thành hợp tác, quả nhiên là phim kinh dị, sự tình nào cũng đều gặp được.


Ăn xong cơm trưa , Diệp Tinh Vẫn rời khỏi căn tin.


Không thể không nói, cùng Diệp Tưởng gặp mặt gần gũi như vậy, vẫn khiến hắn rất có cảm xúc . Người này ưu tiên tiếp xúc bọn hắn , thăm dò tính cách của mọi người, ngược lại bị hắn chiếm tiên cơ trước, trên tâm lý, sẽ có cảm giác bị dắt mũi. Huống chi, người này là nhân vật chính !


Thế nhưng, đối với Diệp Tinh Vẫn mà nói, hắn sẽ thử chế tạo ra con rối của Diệp Tưởng. Đương nhiên, cho dù chế tạo ra nhân ngẫu của Diệp Tưởng, hắn cũng không có khả năng xúc phạm tới Diệp Tưởng, bất quá thời khắc mấu chốt, sẽ phát huy công dụng . Nếu, thời điểm Diệp Tưởng bị hủy mất cơ thể, nếu hắn vừa hay ở bên người hắn mà nói......


Diệp Tưởng đi ra khỏi căn tin, đi tới gần sân thể dục.


Lúc trước bạch y thiếu nữ xuất hiện chính là ngay gần ký túc xá nữ sinh. Không biết có thể lại xuất hiện lần nữa tại cùng một vị trí hay không?


Nơi này, trước mắt vẫn còn không ít các diễn viên đang đi lại xung quanh . Mọi người nhìn Diệp Tưởng đi tới, thần sắc đều biến đổi.


Hiển nhiên có không ít người vẫn hi vọng có thể tìm kiếm được tung tích bạch y thiếu nữ ở dây.


Bất quá...... không có bao nhiêu thu hoạch.


Diệp Tưởng chậm rãi đi đường vòng về phía bên trái tòa nhà dạy học. Bên trái tòa nhà có một con đường cũng không tính là nhỏ, phía bên kia vách tường tất nhiên không thuộc về địa phận trường học. Giờ phút này, ở đấy chồng chất không thiếu đất cát, thủy tinh vỡ, trên mặt đất toàn đá cùng mảnh thủy tinh lổm nhổm, phía trước còn vài phòng nhỏ dùng để ở, là nơi ở của những nhân viên ngoại tỉnh.


Diệp Tưởng chậm rãi đi dọc theo đường nhỏ hướng tới phía trước. Giáp hào lâu có một cửa ra vào nối với con đường này. Mà vòng qua hết con đường, có một chỗ đổ rác tương đối lớn . Ở nơi đó, cũng có một vài cây xanh mọc xung quanh, còn rác rưởi chồng chất cao tới năm sáu mét! Không thể không than thở rằng người Trung Quốc lúc ấy chỉ biết ném rác rưởi lung tung, thật là thói quen xấu ! Ở nơi dậy dỗ làm người như thế này, mà cư nhiên có một đống núi toàn rác như vậy, để học sinh nhìn thấy, thì sẽ có cảm tưởng gì? Chẳng lẽ vì nơi này nằm ngoài địa phận người ở, cho nên không cần chú ý tình trạng vệ sinh sao?


Diệp Tưởng chậm rãi đi qua đống rác , bỗng nhiên, hắn nghe được một thanh âm.


“Ngươi......”


Thanh âm vừa phát ra, Diệp Tưởng lập tức quay đầu lại !


Phía sau đống rác kia, lộ ra một làn váy trắng!


Đó là......


Diệp Tưởng vội vàng muốn đi qua !


Thẳng thắn mà nói, thực quỷ dị, mặc dù hắn không phóng thích ác ma chi nhãn, nhưng cự ly gần như vậy, lưới cảm giác của hắn hoàn toàn không phát hiện ra, đối phương dù là người hay quỷ, hắn lại không có nửa điểm cảm ứng ![ chưa xong còn tiếp......]


8/17/2016

Posted by Unknown |


“Đứng dậy !”


Người hô đứng lên chính là Hầu Tước. Mọi người trong lớp, đều đứng lên trang nghiêm.


“Lão sư hảo !”


Hướng về An Nguyệt Hình, thủ lãnh Đọa Tinh trận doanh hô “Lão sư hảo” cúi đầu, đối với Diệp Tưởng trong cơ thể có huyết mạch của “Dạ Vương” mà nói, làm hắn cảm thấy không phục. Hắn tuy rằng sợ An Nguyệt Hình, thế nhưng tuyệt đối không được khom lưng quỳ gối trước An Nguyệt Hình!


Thế nhưng, không khom lưng, chỉ sợ sẽ NG !


Khom lưng hay không?


Diệp Tưởng cuối cùng nghiến răng nghiến lợi: Hàn Tín có thể nhẫn nhục chờ cơ hội trả thù, ta nay tạm thời vì diễn trò, lấy đại cục làm trọng, ngày khác, ta nhất định hoàn trả nguyên dạng cho ngươi!


Loại tâm tình này đối với người bình thường mà nói sẽ rất kỳ quái, thế nhưng đối với thân mang mệnh cách La Hầu “Dạ Vương” mà nói, còn có thêm niềm tự hào là “Nhân vật chính”. Chỉ là,“Nhân vật chính” không phải bất cứ lúc nào cũng có thể cao cao tại thượng .


Cuối cùng, Diệp Tưởng vẫn là thoáng cúi người.


“Mọi người ngồi !”


An Nguyệt Hình cư nhiên là lão sư ngữ văn!


“Một học kỳ mới .” An Nguyệt Hình bắt đầu nói một vài câu theo thông lệ đối với một chủ nhiệm, đơn giản như “Chăm chỉ học tập ”,“Rất nhanh sẽ lên đến năm 2 ”.


Diệp Tưởng quan sát mỗi một học sinh trong phòng học, nhất là mấy diễn viên hạng A. Mà tầm mắt hắn rất nhanh liền dừng trên người Diệp Tinh Vẫn. Diệp Tinh Vẫn ngồi ở bàn thứ 2, kỹ nữ Kanzaki Yuu đang an vị bên cạnh hắn! Thẳng thắn mà nói, không thiếu nam nhân hướng ánh mắt hâm mộ đối với hắn, Kanzaki Yuu được xưng là “Dâm phụ” , nàng đối với nam nhân thường xuyên có cảnh diễn giường chiếu, rạp chiếu phim kỳ thật lựa chọn vai diễn 1 phần cũng dựa vào tính cách con người, kỹ nữ cũng là diễn viên, mà là diễn viên thì luôn cần kỹ xảo biểu diễn ! Cảnh giường chiếu không giao cho nàng diễn, thì ai tới diễn đây?


Diệp Tinh Vẫn cùng Kanzaki Yuu hai người nay xem như cùng trận doanh, cũng đều là nhân vật lớn trong rạp chiếu phim của mình, bất quá hai người hiện tại đang đưa lưng về phía Diệp Tưởng, cho nên hắn không rõ hai người bọn họ đang làm cái gì, trừ phi Diệp Tưởng mở ác ma chi nhãn. Nhưng hiện tại không cần thiết làm như vậy. Nói thật từ chỗ ngồi của hắn, đa số không thể nhìn thấy rõ mọi người.

Truyện đăng nhanh nhất tại TruyenCv . com
An Nguyệt Hình đã bắt đầu giảng bài . Hắn sắm vai chủ nhiệm lớp kiêm lão sư ngữ văn, mà tiếp đến Vũ Sóc nói cho Diệp Tưởng biết,...... cảnh quay hầu hết là vào tiết ngữ văn! Điều này không khỏi làm trong lòng Diệp Tưởng cảm thấy có vài phần trùng xuống, tuy rằng trên quy tắc đã rõ ràng, cấm bất cứ diễn viên có hành vi thương tổn lẫn nhau, thế nhưng giáo đoàn Đọa Tinh thần bí khó lường, ngay cả kịch bản Ni Đặc Lai Nhĩ cũng có thể chống lại, ai biết được An Nguyệt Hình có biện pháp  lách luật để sát hại diễn viên khác hay không !


Trên thực tế, thời điểm Diệp Tưởng vừa mới bắt đầu xem kịch bản, cho rằng Kim Thư Đông nhất định là người trầm mặc ít lời. Thế nhưng trên thực tế  không phải như vậy, Kim Thư Đông không trầm mặc ít lời, chính xác hắn đối với mọi chuyện đều thờ ơ, cùng người khác trò chuyện, vỏn vẹn chỉ biết nói đến điều mình cảm thấy hứng thú. Tỷ như, nói chuyện không đến vài câu, Diệp Tưởng liền đề cập ngay:“Tôn Di Hoa, ngươi thích [ Doraemon ] và [ Dragon Ball ] không?”


Ngươi hỏi một nữ sinh có thích [ Dragon Ball ] hay không? Ngươi xác định đầu óc ngươi không vào nước đó chứ ? Thời điểm Diệp Tưởng nhìn đến câu thoại này cảm giác thật tức cười.


“Ta rất thích Tiểu Đinh Đương .” Vũ Sóc trả lời như vậy.


Vì thế, xuyên xuốt cả tiết học, Diệp Tưởng vẫn cứ lảm nhảm về tình tiết trong truyện Doraemon, một chút cũng không để ý đối phương có hứng thú hay không. Kết quả Vũ Sóc chỉ có thể làm ra biểu tình cười khổ.


Đương nhiên, lời kịch cụ thể cũng không nói đến , thế nhưng trong đầu Diệp Tưởng đã có rất nhiều tư liệu về truyện tranh, cho nên có thể hạ bút thành văn cùng đàm đạo với Vũ Sóc. Đơn giản mà nói, Kim Thư Đông chính là một người đối với ngoại giới cực kỳ thờ ơ, chỉ để tâm đến những điều mà hắn thấy hứng thú mà thôi. Hơn nữa, thẳng đến khi tan học, Diệp Tưởng vẫn không đổi đề tài. Bởi vậy, dù nhân vật Tôn Di Hoa bình dị gần gũi như thế nào, cũng cảm thấy đau đầu !


Diệp Tưởng ở trong lớp vẫn luôn cảm ứng cái bàn học trước mặt. Thế nhưng, bàn học này không phải vật nguyền rủa, cũng không có bất cứ cảm ứng linh dị nào. Thậm chí, trong phòng học, cũng không hề cấp cho Diệp Tưởng nửa điểm cảm giác quỷ dị.


Tan học, trong lớp lập tức lâm vào khí thế ngất trời. Mọi người đều bắt đầu đùa giỡn, trò chuyện, trên cơ bản ai cũng căn cứ theo kịch bản đề ra cho mỗi nhân vật để trò chuyện với nhau . Còn Hầu Tước đến tìm Diệp Tưởng, dẫn hắn đến văn phòng lấy SGK.


Trên đường đến văn phòng cùng Hầu Tước, hắn bỗng nhiên nói với Diệp Tưởng:“Về sau lên lớp, không cần nhìn chằm chằm muội muội ta nói chuyện như vậy, thanh âm của ngươi rất vang.”


“A......hảo ...... Ta biết rồi......”


Trong kịch bản đặc biệt yêu cầu thanh âm phải vang dội một chút, để gợi ra bất mãn đối với Hầu Tước.


Tuy rằng nói là biết, thế nhưng, Kim Thư Đông sau này vẫn làm theo ý mình. Hắn đối với người khác hoàn toàn không quan tâm, cũng bởi vì thế, những điều người khác nói, hắn không cần cố ý ghi nhớ .


Đi đến văn phòng, Hầu Tước gõ cửa, bên trong truyền đến một tiếng “Tiến vào”.


 Hầu Tước liền mở cửa.


Diệp Tưởng nhìn vào bên trong, có năm giáo sư, trừ hai người An Nguyệt Hình, Grandier, những người khác không phải là diễn viên.


An Nguyệt Hình ngồi trên bàn dựa vào cửa sổ. Lúc này hắn đang cúi đầu viết cái gì, tựa hồ là giáo án chuẩn bị lên lớp.


Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Tưởng cùng Hầu Tước bước đến, nói:“Ngươi đến rồi. Kim Thư Đông, lên lớp vẫn chưa quen sao?”



Lại một lần nữa cùng An Nguyệt Hình tiếp xúc gần như thế, Diệp Tưởng vẫn cảm giác sợ hãi từ sâu đáy lòng. Nỗi sợ hãi này là do linh hồn hắn cảm nhận, căn bản không thể dùng ý chí áp chế được.


Bất quá, hắn vẫn ngoan cường chống trả, đáp:“Rất tốt.”


“Ân. Đây là SGK, còn có sách luyện tập, cha mẹ ngươi đều trả tiền hết rồi. Bất quá có mấy sách tham khảo đặc biệt được đề cử, chúng ta tổ chức cho học sinh mua . Đây là bản danh sách, ngươi mang về cho cha mẹ xem một chút, nếu muốn mua, ngày mai mang tiền đến đưa cho Di Tinh. Còn có, ngươi sẽ ở ký túc xá sao?”


“Đúng vậy. Ở lại ký túc . Bất quá mẹ ta nói hôm trước đã đến làm thủ tục, ba mẹ buổi chiều sẽ mang hành lý đến đây.”


“Hảo, chuyện ký túc xá, cũng là Di Tinh phụ trách, ngươi có thể hỏi hắn. Ta đã xem qua phiếu điểm học kỳ một của ngươi, hi vọng không nên tiếp tục giữ kết quả như thế nữa. Đợi đến năm 2, sẽ không còn cơ hội học lại nữa . Còn nữa thói quen  trước đây của ngươi, cũng hi vọng có thể sửa đổi.”


An Nguyệt Hình nói xong, liền đẩy SGK đến gần. Diệp Tưởng vội vàng đưa tay nhận mấy quyển sách.


Nhưng vào lúc này, tầm mắt hắn, vô tình quét qua cửa sổ. Tại khu ký túc xá ất, bên cạnh sân thể dục, rõ ràng...... có một bạch y nữ tử đang đứng !


Bạch y......


Nữ tử?


Một cái chớp mắt, tuy rằng cự ly rất xa, thế nhưng một thân quần áo kia, Diệp Tưởng rõ ràng nhận ra được ! 
Truyện được đăng tại TruyenCv(.)com


Diệp Tưởng không thể không thu tay lại. Bởi vì nhân vật Kim Thư Đông này không có lý do gì cứ mãi đưa tay nhận sách, hắn vẫn chằm chằm nhìn vào nữ tử kia. Mà Hầu Tước sau khi nhận ra nàng, cũng nhìn đến vài lần.


Người kia tựa hồ chú ý tới Hầu Tước, thân thể lập tức liền biến mất phía sau tòa nhà ất!


Nàng, còn sống !


Không...... Không nhất định. Hiện tại nàng, là người hay là quỷ?


Đây là nghi vấn trong lòng Diệp Tưởng cùng Hầu Tước giờ phút này!


Trong kịch bản gốc, không có một đoạn kịch tình này!


Đi ra khỏi văn phòng, Diệp Tưởng về tới phòng học, đem sách bỏ vào trong túi sách. Còn Vũ Sóc lúc này, đang ngồi tán gẫu cùng Lý Mẫn Hà.


Tuy rằng kịch bản không đề cập đến từng câu nói cử chỉ, nhưng trên thực tế hai người cũng biết, suy xét theo kịch bản, ai cũng đoán ra tính cách nhân vật. Mọi người nói chuyện cũng chỉ xoay quanh tin tức thời sự năm ấy, nội dung vẫn hoàn toàn đi theo kịch bản.



Bạch Vũ Sóc diễn vai Tôn Di Hoa, cùng Hầu 


Tước diễn vai Tôn Di Tinh, đều là học sinh ưu tú, thành tích học tập đều là những người dẫn dầu . Mà Tôn Di Tinh cùng Tôn Di Hoa là bào thai song sinh, bất quá tính cách Tôn Di Tinh tương đối lãnh đạm, tuy rằng bề ngoài anh tuấn, khiến rất nhiều nữ sinh thầm mến, nhưng hắn tựa hồ chỉ quan tâm đến việc học, nghe nói nguyện vọng của hắn là ghi danh  vào trường Thanh Hoa. Nhưng thời điểm thi trung khảo hắn đột nhiên sinh bệnh, mới phải vào trung học dân lập, muội muội Di Hoa cũng bởi vì lo lắng cho ca ca, kết quả hai người đều đăng ký vào học trường này. Di Tinh bởi vì tin tưởng đối với chính mình, cho nên không muốn lãng phí thời gian học lại, trực tiếp vào trường trung học dân lập.




Lúc này Diệp Tưởng nói với Vũ Sóc sự tình bạch 

y nữ tử. Điều này làm cho Vũ Sóc giật thót, bởi vì 

chuyện này trong kịch bản không hề có.


Màn đầu tiên kết thúc, màn thứ hai phỏng chừng 


là đến buổi chiều cha mẹ Kim Thư Đông mang 

hành lý đến cho hắn. Kim Thư Đông còn để cha 

mẹ tự mình đem hành lý đưa tới, có thể thấy 

người này năng lực tự gánh vác kém cỏi. Đương nhiên, có lẽ cũng là bởi vì tính cách, cộng với thói quen cha mẹ  yêu chiều hắn. Bất quá, đoạn kịch bản trống rỗng này, rất là trọng yếu.


Giờ phút này, Hầu Tước đem tin tức, thông báo 


với diễn viên Khu Ma trận doanh, khiển người đi 

thăm dò một chút. Người nhận lệnh đầu tiên , 

chính là Nam Cung Tiểu Tăng. Tiếp đó chính là Sa

La. Kết hợp thực lực của hai người, cho dù đối 

phương là lệ quỷ ngàn năm, cũng tuyệt không đến 

mức không thể quay về . Về phần lý do...... Coi 

như là cùng nhau tản bộ ! Nhân vật Nam Cung 

Tiểu Tăng cùng Sa La diễn cũng có chút quan hệ, 

cho nên không có vấn đề lớn.

Hai người duy trì tốc độ tương đối nhanh đi xuống lầu, lúc này thời gian lên lớp còn có mười phút.





Hai người vừa đi vừa nói câu được câu không , đồng thời đều rất khẩn trương. Cuối cùng đã đến địa phương bạch y nữ tử đi qua. Giờ phút này, tất nhiên tìm không thấy nàng .


Đúng lúc này, Nam Cung Tiểu Tăng bỗng nhiên 

chú ý tới một người.


Đó là một trung niên nam tử, đang ngồi bên trong 


phòng bảo vệ.


Người kia...... Rõ ràng là Trần Ngũ Sinh !


Đường đường là “Nhân bì cổ sư” Trần Ngũ Sinh 


cư nhiên lại đi làm bảo vệ ! Tiểu Tăng còn tưởng hắn sẽ diễn vai một giáo sư nào đó chứ ! Thậm chí cảm giác hắn rất thích hợp diễn lão sư ngữ văn!



Lúc này Trần Ngũ Sinh ngồi ở cửa ra vào cửa 

phòng bảo vệ , đang hút một điếu thuốc lá. Công 

việc của hắn cơ bản chính là ngủ ở nơi này , bên 

trong phòng bảo vệ còn có một cái giường, hắn 

sắm vai một người ngoại tỉnh, được nhà trường 

thuê làm bảo vệ từ nhiều năm trước, ăn ở đều là 

trường học bao phí .


Trên thực tế, bảo vệ ...... chính là những nhân vật 


có số phận bi đát nhất trong phim kinh dị!


Bởi vì bọn họ, thường xuyên phải ở lại buổi tối, 


lúc mà không còn ai trong trường nữa, cộng thêm 

thường xuyên phải đi tuần tra ban đêm !
Posted by Unknown |


Đối với Diệp Tưởng đã làm việc ngoài xã hội vài năm mà nói, loại sinh hoạt thời học sinh quả thật có chút tưởng niệm. Năm1997 Diệp Tưởng vẫn chỉ là học sinh tiểu học, trường học cũ khi đó đã không còn tồn tại. Thời học sinh, tính cách của Diệp Tưởng khác hoàn toàn Kim Thư Đông. Ấn tượng với bạn học chung quanh rất không tệ, bất quá hiện tại đã không còn nhớ rõ họ tên từng người.


Kéo quốc kỳ...... chào cờ...... Thật đúng là phi thường quen thuộc a.


Trước mắt xem ra hết thảy, đều không có gì thay đổi. Hai trận doanh đối địch muốn tồn tại nửa năm thời gian, phải sắm vai bạn bè thân thiết quả thực phi thường châm chọc, bởi vậy, nếu diễn viên của song phương sinh ra cảm tình [ có thể là tình bạn cũng có khả năng là tình yêu ], về sau còn đối địch như thế nào nữa đây? Không phải mỗi người đều có thể lãnh huyết như Hầu Tước.

Diệp Tưởng trong đoạn thời gian này, cẩn thận quan sát những diễn viên khác.


Bên trong mộng cảnh, Hầu Tước đã cấp cho Diệp Tưởng xem qua vài dung mạo của diễn viên hạng A cần chú ý.


Trong đó tối chú ý nhất chính là tứ đại ảnh đế. Mà tứ đại ảnh đế này, trừ Y Mông, đều đã tiến vào bộ phim này! Bởi vì [phòng học dị độ] là lần đầu tiên công chiếu, cho nên Y Mông không có khả năng xâm nhập vào bộ điện ảnh này. Bất quá, bởi vì thời kỳ quay phim dài tới nửa năm, Mộc Lam khẳng định sẽ tiến hành định vị không gian trong bộ phim này, nửa năm sau kết thúc, có thể khiến Y Mông tiến vào bộ phim! Đương nhiên sự tình này chỉ có Hầu Tước mới biết được, Diệp Tưởng hoàn toàn không hay biết .


Trừ tứ đại ảnh đế, vài diễn viên hạng A khác, vô luận là phe ta hay phe địch vẫn đều phải chú ý. Lý Tín Lăng, Tây Môn Khả Lệ hai người, Diệp Tưởng đã rất quen thuộc . Trừ ra còn phải chú ý , chính là Kanzaki Yuu, Seo Jun Sang, Diệp Tinh Vẫn ba người.


Kanzaki Yuu, người này ngày xưa từng là diễn viên trận doanh Khu Ma, thế nhưng, không lâu trước, bị Đọa Tinh trận doanh xúi giục thành công, đầu nhập vào liên minh dọa tinh. Bởi vì Hầu Tước có Y Mông làm nội tuyến, cho nên mới biết được việc này. Đương nhiên, Hầu Tước ngụy trang thành là rạp chiếu phim thứ 14 tiết lộ tin tình báo, mà nói cho Diệp Tưởng biết chuyện này. Mà Kanzaki Yuu nàng cũng là 1 tên Quỷ sai, có thực lực gần với Nam Cung Tiểu Tăng nhất. Bất quá, Kanzaki Yuu tuy rằng không nắm giữ câu hồn lao [ trên thực tế một phương khu ma hoài nghi nàng đã có câu hồn lao ], nhưng nàng lại đi 1 lộ tuyến quỷ sai khác , là “Hắc Bạch Vô Thường”.“Hắc Bạch Vô Thường” Thuộc về Quỷ sai có năng lực đặc thù, không chỉ dựa vào hình cụ, mà còn có 1 loại năng lực liên thông Âm Dương khủng bố, mà chính vì điểm này, làm nàng có đủ khả năng diễn bộ phim [ lệ quỷ chi quan ].


Mà kế tiếp, chính là Seo Jun Sang. Bởi vì tại rạp chiếu phim địa ngục, số lượng người Hàn thật sự không nhiều, nổi danh lại càng ít, đến nay được cho là diễn viên hạng A chỉ có 2 người [ nguyên bản là ba người, nhưng Yoon In Hee đã chết ]. Đó chính là “Hung nhãn” Seo Jun Sang, cùng “Huyết phần” Park Tae Sang. Nếu nói người Nhật Bản đặc tính là phục tùng cường giả, như vậy người Hàn Quốc có đặc tính ái quốc cực đoan và rất đoàn kết. Hàn Quốc là một quốc gia so ra còn nhỏ hơn Nhật Bản, khi xưa là 1 nước phụ thuộc Trung Quốc, sức sản xuất lạc hậu cùng với quốc thổ nhỏ hẹp, dẫn đến bọn hắn từ xưa tới nay đều phải dựa vào Trung Quốc để phát triển kinh tế, quốc vương đều tất yếu trước mặt hoàng đế trung quốc cúi đầu xưng thần, thời gian cận đại lại bị thực dân Nhật Bản thống trị, tiếp đó lại chiến tranh với triều tiên dẫn tới quốc gia phân liệt, cho nên người Hàn Quốc trước nguy nan dân tộc và quốc gia thể hiện ra niềm ái quốc cực độ. Năm đó thời điểm khủng hoảng kinh tế, người hàn quốc từng tập thể lấy vàng trong nhà quyên tặng cho chính phủ, đây là 1 biểu hiện ái quốc cực kỳ rõ rệt. Dù có thế nào, Seo Jun Sang tồn tại trong 1 rạp chiếu phim lấy người Trung Quốc và người Nhật Bản làm chủ, đối với những người chung quanh, thủy chung hờ hững và giữ chút địch ý , đặc biệt đối với người Nhật Bản lại càng không có bất cứ thần sắc hòa nhã nào. Đương nhiên, thực lực của hắn là không thể nghi ngờ, trong những diễn viên hạng A, danh tính không được gọi là vang xa, nhưng trong số những diễn viên hàn quốc, chỉ có 1 mình Park Tae Sang mới có thể so sánh với hắn.


Trong đó, 1 diễn viên hạng A của Đọa Tinh trận doanh được Hầu Tước tương đối coi trọng, chính là Diệp Tinh Vẫn. Trong bộ phim [gia tộc Ni Đặc Lai Nhĩ], thực lực hắn chưa có điểm nổi bật, chỉ được đánh giá là diễn viên hạng B. Thực lực rạp chiếu phim tầng thứ 20 so với tầng 13 chênh lệch không lớn. Thế nhưng, hắn trong một bộ phim kinh dị, sắm vai nhi tử chiếu cố mẫu thân bệnh nặng, có thể nói khiến người khác rơi lệ, để lại ấn tượng sâu sắc. Mà khi đó, Mộc Lam cũng diễn bộ phim này, sắm vai nam nhân vật chính. Tuy rằng Diệp Tinh Vẫn chỉ là phối hợp diễn cùng, thế nhưng sau bộ phim kinh dị kia, Mộc Lam lại chú ý đến hắn, thậm chí đưa cho hắn vật nguyền rủa ! Mà sau này, Diệp Tinh Vẫn tiến bộ thần tốc, cuối cùng trong hệ liệt phim kinh dị [ Ma cốc ] biểu hiện xuất sắc, thậm chí trong [gia tộc Ni Đặc Lai Nhĩ 2], đã có thể trở thành ngũ giáo chủ Đọa Tinh giáo ! Từ một diễn viên không ai biết đến liền nhảy lên diễn viên hạng A, có thể nói là truyền kỳ ! Bởi vậy rất nhiều người đánh giá Mộc Lam có ánh mắt độc lạt, cơ hồ ai cũng đem Diệp Tinh Vẫn coi là cấp dưới quan trọng của Mộc Lam.


Vài người vẫn cho là Hầu Tước đặc biệt chú ý đến Diệp Tưởng. Mà người khiến Diệp Tưởng tương đối ấn tượng, chính là Diệp Tinh Vẫn. Bởi vì hắn nhớ, trong bộ phim [ quỷ tế 3] Ấn Thủy Thiên sống lại, chính là nhờ năng lực “Nhân ngẫu sư” của Diệp Tinh Vẫn, thực lực ngũ giáo chủ Đọa Tinh trận tuyệt đối không thể xem nhẹ, thực lực của hắn có thể nói là đã gần tiếp cận đến cấp bậc diễn viên ảnh đế! Nay Diệp Tưởng, chỉ sợ cũng không phải đối thủ của Diệp Tinh Vẫn!


Trên thực tế Diệp Tưởng không biết, có không ít người đều ngầm lấy Diệp Tưởng cùng Diệp Tinh Vẫn so sánh. Hai người đều họ Diệp, nói không chừng năm trăm năm trước còn là người một nhà, hai người đều là trong thời gian rất ngắn đột phá thực lực, đương nhiên so sánh với Diệp Tưởng, Tinh Vẫn chính là khoa trương hơn nhiều, cùng được diễn viên cấp ảnh đế ưu ái, chẳng qua một là Hầu Tước một là Mộc Lam. Hơn nữa, thực lực hai người này, đến tột cùng ai mạnh ai yếu, cũng không ai có thể định luận cụ thể. Hơn nữa bộ phim kinh dị này cấm diễn viên nội đấu , cho nên, cũng không có khả năng nhìn thấy hai người giao chiến .


Lúc này, năm nhất lớp 6 đã đi đến sân thể dục.


Trời không còn mờ mịt như trước nữa, nhưng trong không khí, vẫn có một khí tức quỷ dị không nói nên lời, nhìn kỹ, toàn bộ trường học, sắc điệu đều có vẻ âm u vài phần.


“Nghi thức kéo cờ bắt đầu !” 


Một người trung niên đứng trên bục chào cờ hét lớn một tiếng, radio bắt đầu phát quốc ca. Sau đó mọi người cùng hát  lên. Không thiếu diễn viên trong lòng thầm nghĩ, những người Nhật Bản, Hàn Quốc đứng hát quốc  ca của chúng ta, thật đúng là sự tình thích thú! Loại suy nghĩ trẻ trâu này, đâu đâu cũng không thiếu .


Quốc kỳ bắt đầu chậm rãi được kéo lên cao, cũng là dấu hiệu bắt đầu một học kỳ mới.


Sau khi hát quốc ca, phần lớn đều là bài diễn văn hi vọng mọi người hảo hảo học tập, vì chủ nghĩa xã hội khoa học cống hiến, vì xã hội nhân đạo ......dù đây là cuối những năm chín mươi, nhưng hầu như mọi người cũng không có hứng thú với bài diễn văn. Còn các diễn viên năm nhất lớp 6, không ít người bắt đầu vặn vẹo thân thể đứng không yên. Những diễn viên có tố chất đều biểu hiện từ những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Trong đó, mấy diễn viên người Nhật Bản đứng thẳng tắp, tập trung tinh thần nghe báo cáo, thậm chí nhìn không chớp mắt [  bây giờ có rất nhiều tiểu thuyết đều đem người Nhật ra bêu rếu, bịa ra những cái tên đối với lãnh đạo tối cao của họ, không hề biết đề cao tố chất cá nhân, kỷ luật mà ai cũng phải công nhận ở người nhật, Người Nhật Bản kỳ thật so với đất nước chúng ta mạnh hơn rất nhiều, đây là sự thật, nên thừa nhận vẫn thừa nhận, vài diễn viên châm biếm người Nhật không ái quốc, ra vẻ uy nghiêm gọi là tự cao tự đại. Lý giải theo nhân cách người Nhật Bản, tài năng suy xét của chúng ta vẫn đi sau cường quốc siêu việt Nhật Bản].


Tiếp theo là thể dục theo đài bắt đầu. Diệp Tưởng tự nhiên theo quán tính làm mỗi một động tác hoàn toàn chính xác, bất quá, căn cứ theo kịch bản, Kim Thư Đông tập thể dục theo đài, hoàn toàn chỉ biết cố ý bắt chước người khác, bởi vậy luôn luôn so với mọi người chậm hơn một nhịp, hơn nữa động tác cũng không được đúng. Cho nên Diệp Tưởng chỉ là đơn giản nhìn người khác làm, còn mình lung tung bắt chước.


Sau một màn này, Diệp Tưởng thở ra một hơi, hoàn hảo, không có NG.


Hắn càng cảm giác được, nhân vật Kim Thư Đông này, tính cách có rất nhiều chỗ thiếu sót. Một nhân vật như vậy, thật sự gặp phải sự kiện linh dị khủng bố, chỉ sợ là chân sẽ nhuyễn ra, Diệp Tưởng diễn một nhân vật như vậy, làm sao có thể hoàn thành tốt được đây?


Dù có thế nào...... vẫn phải tiếp tục diễn theo kịch bản.


Trở về phòng học, liền bắt đầu chương trình học trong ngày.


Yên vị ở chỗ ngồi, Vũ Sóc chép lại thời khóa biểu, giao cho Diệp Tưởng, nói:“Cho ngươi, dán lên hộp bút đi.”


Niên đại những năm 90, lưu hành kiểu đem thời khóa biểu dán trên nắp hộp bút, đương nhiên dù không còn là học sinh tiểu học nhưng vẫn như trước duy trì thói quen này. Diệp Tưởng cảm giác thực hoài niệm , thời hắn học trung học vẫn giữ thói quen này.


Nhìn chương trình học, trừ Toán Văn Anh, còn lại vật lý, hóa học, sinh vật, lịch sử, địa lý, chính trị mấy môn này khi thi đại học được phép chọn môn thi. Đương nhiên, còn một môn mà nam sinh rất đam mê chính là tiết thể dục.


Chương trình học hôm nay tiết đầu tiên là môn ngữ văn.


“Ngươi còn chưa lấy sách giáo khoa sao?” Nhìn vỏn vẹn hộp bút Diệp Tưởng lấy ra, Vũ Sóc hỏi.


“Ân...... Còn chưa đến lấy.”


“Chúng ta cùng xem, mấy hôm trước ta đã lấy SGK rồi .”


Đem sách ngữ văn mở ra, nhìn mục lục bên trong không hề thiếu những bài văn tiêu biểu,[ Liêm Pha lận tướng như liệt truyện ],[ trâu kị phúng Tề vương nạp gián ], còn có không ít thơ của Lỗ Tấn, tỷ như [ kỷ niệm trân quân Lưu Hòa], sau này bài thơ này ở trên mạng bị netizen chế lời . Bộ giáo dục còn cho rằng thơ của Lỗ Tấn tương đối thâm hậu không thích hợp với học sinh, trung, tiểu học nên bắt đầu giảm bớt thơ Lỗ Tấn, mà Diệp Tưởng đối với điều này không cho là đúng . Có thể nói, phàm là học sinh thời đại nào của Trung Quốc, không có ai không biết đến văn chương Lỗ Tấn.


Đúng lúc này, chuông vào lớp tiếng vang lên, An Nguyệt Hình, đi vào trong phòng học.