8/14/2016

Posted by Unknown |

            Tô Hàm Thanh nhìn hàng chữ Thiết Linh Tỳ dùng cành cây biết xuống, phản ứng đầu tiên của nàng là cảm giác cực hoang đường. Nhưng nàng không phản bác.

            Linh Tỳ nhìn phản ứng của đối phương, nội tâm gấp gáp. Hắn không biết đối phương là ai, chỉ có thể đoán ra giới tính của nàng, không thể làm gì khác hơn là trước tiên đổi bài với nàng. Dù sao gặp mặt mà không đổi bài cũng là hành vi phạm quy.

            Nhưng đúng lúc này Hàm Thanh bỗng nhiên cúi người xuống, nhặt nhánh cây kia lên, ở dưới mấy dòng chữ kia viết 1 câu.

            Đó là một vấn đề.

            "Trò chơi này, lần thứ nhất chơi sao?"

            Một vấn đề rất đơn giản.

            Linh Tỳ nhất thời sững sờ, lúc này hắn sợ hãi như chim sợ cành cong, chỉ muốn sớm chút kết thúc game. Nhưng câu hỏi không đầu không đuôi này làm hắn ngẩn ra.

            Lần thứ nhất?

            Đương nhiên là lần thứ nhất rồi! Tuyệt đại đa số người, khẳng định đều là lần đầu tiên chơi trò này! Dù gì đây cũng là 1 game rất xưa, chỉ thịnh hành ở thời cha mẹ bọn hắn. Hiện tại đã cực ít người chơi, chỉ 1 vài người lớn tuổi trong lễ cốt dạ tiết mới chơi trò này, người trẻ tuổi hầu như chẳng còn ai chơi. Người khác hắn không dám khẳng định, nhưng Linh Tỳ từ nhỏ  đã rất ghét trò chơi quỷ bài này, nếu không phải Hứa Duẫn mời, hắn tuyệt đối sẽ không đến.


            Hắn tiếp nhận cành cây, lập tức viết: "Đúng vậy" .

            Hàm Thanh nhìn dòng chữ "Đúng vậy", bắt đầu đối chiếu với trí nhớ của mình. Không sai, xác thực trong trò chơi này, tất cả bọn hắn đều là lần đầu tiên chơi game, nàng tự nhiên cũng không ngoại lệ. Chỉ là, nàng vẫn như trước có cảm giác cực nhỏ  bé không đúng chút nào. Cái cảm giác này từ lúc cứu Tuyết Chu ra khỏi núi cấm vẫn luôn tồn tại, bởi vậy nàng thường thường sẽ hướng những người khác xác nhận một ít sự tình mà nàng sớm đã biết rõ. Tuy không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, thế nhưng nàng hoài nghi chuyện này có quan hệ tới chuyện nàng tiến vào cấm sơn.

            Vừa nãy, tuy rằng chỉ trong nháy mắt, nàng lại sinh ra ảo giác tựa như không phải lần thứ nhất chơi trò này. Ảo giác đó trong nháy mắt rất mãnh liệt, nhưng trôi qua rồi lại cảm giác rất hoang đường. Nhìn những văn tự Linh Tỳ dùng cành cây viết xuống, trong nhất thời làm nàng nghĩ đến những cảm giác này.

            Nàng cũng không nói thêm gì nữa, hai người đối chiếu lá phiếu của nhau, bắt đầu đổi bài. Đối với những dòng chữ Linh Tỳ viết xuống, nàng không suy nghĩ sâu xa. Tiếp đó nàng lấy ra 6 lá bài của mình, ngược lại không có tiểu quỷ bài, đối phương rút như thế nào cũng được. Lúc này, nàng không khỏi nhìn những chữ trên mặt đất kia. Sát theo đó, duỗi chân phải ra, đem chúng toàn bộ xóa hết.

            Linh Tỳ lúc này không dám dừng lại lâu, tùy tiện rút một tấm, liền lập tức lấy bài của hắn ra. Nhưng Hàm Thanh lại lẳng lặng suy tư, nên lựa chọn lá bài nào. Nàng nhìn ra được, đối phương đang rất gấp.

            Nói thật trong lòng Linh Tỳ cũng rất là bồn chồn, hắn đã tin tưởng vào truyền thuyết thần quái kia, cũng hiểu được kết cục của người làm trái quy tắc, hiện tại, chỉ có thể liều một phen . Nếu như làm không đúng, rất có thể nối gót theo Phòng Trọng Minh.

            Lúc này, Hàm Thanh vẫn chưa đưa ra lựa chọn, Linh Tỳ không thể làm gì khác hơn là đứng như vậy, nghĩ tới chỉ cần cố gắng chơi game không trái với quy tắc thì sẽ không chết.

            Quá một phút, Hàm Thanh vẫn không lựa chọn. Linh Tỳ không khỏi ngáp một cái, nói tới, hắn cũng không có đeo đồng hồ, bất quá sắc trời tối sầm như vậy, bất tri bất giác thời gian chơi game cũng trôi qua khá lâu rồi. Tuy rằng trong lòng sợ hãi, thế nhưng vẫn có vài phần ủ rũ kéo tới. Trước đó đang lẩn trốn nên không chú ý tới, hiện tại đứng bất động, tự nhiên dễ dàng cảm thấy buồn ngủ .

            Rốt cục, Hàm Thanh lựa ra một tấm bài, hắn như trút được gánh nặng, lập tức rời khỏi. Căn cứ quy tắc, hai người đổi bài xong phải lập tức rời đi, không được đi cùng 1 con đường, bằng không cũng coi như phạm quy. Cùng với điều này đối lập, một khi gặp mặt, phải lập tức đổi bài, không được kéo dài.

            Linh Tỳ cũng may, khi còn bé phụ thân rất nhiều lần đề cập tới nội dung quy tắc, bởi vì trước đây không nhiều người chơi, cho nên có chút quy tắc hắn đã nhớ không rõ, hắn thậm chí hoài nghi, Hứa Duẫn có khả năng biết nhiều hơn hắn. Còn nữ nhân này, nàng không tin tưởng lời mình cũng chẳng có cách nào khác. Linh Tỳ giờ khắc này không ngừng cầu khẩn trong lòng, người cầm tiểu quỷ bài nhanh chút rút trúng đại quỷ bài đi!

            Hàm Thanh đem lá bài đổi được trộn chung với 5 lá bài khác mới thả lại túi áo. Mới vừa quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một người mặc áo choàng đen đã đứng sau lưng nàng lúc nào, cũng đã đưa ra lá phiếu số 5.

            Hứa Duẫn, cùng Hàm Thanh, rốt cục gặp được nhau trong trò chơi!

            Hứa Duẫn lần thứ nhất nhìn thấy phía sau Hàm Thanh liền nhận ra nàng. Tuy nàng mang mặt nạ, thế nhưng Hứa Duẫn trường kỳ chú ý nàng, bất tri bất giác, mức độ quen thuộc với nàng đã cao đến như vậy. Vẻn vẹn chỉ nhìn tư thế bước đi cùng 1 mái tóc dài là có thể đoán ra nàng là Hàm Thanh.
           

Nàng, quả nhiên cũng tới a...

            Hàm Thanh đương nhiên không biết đối phương là Hứa Duẫn, lập tức đưa ra lá phiếu số 1 của mình.

            Hứa Duẫn đến gần nàng, lấy ra 6 lá bài.

            Mà Hàm Thanh nhìn về phía 6 lá bài kia, không chút do dự liền đưa tay ra lướt qua, rất nhanh rút ra 1 lá bài, mà nó chính là tiểu quỷ bài!

            Hứa Duẫn nhất thời ngẩn ra, điều này hoàn toàn ngoài ý liệu của hắn!

            Nếu không phải game cấm chỉ nói chuyện, hắn giờ khắc này thật sự muốn hỏi, nàng làm sao mà biết được? Nàng không thể dựa vào vận may mà đoán, bởi vì quả thực là nàng biết tiểu quỷ bài ở đây!

            Đột nhiên, hắn hiểu rõ! Tô Hàm Thanh cũng làm ký hiệu! Loại sơ hở trong quy tắc này không phải chỉ có 1 mình hắn nghĩ đến.

            Nhưng mà hắn lập tức cảm thấy kỳ quái, mặt trái lá bài kia hắn cũng làm ký hiệu, tại sao lại không thấy ký hiệu khác! Hiện tại toàn bộ bài trên tay hắn đều có ký hiệu, Hàm Thanh không thể dựa vào ký hiệu của hắn mà rút bài! Nàng rốt cục làm ký hiệu thế nào đây ?

            Hàm Thanh rút được tiểu quỷ bài, lập tức thu lại trên người. Chính như Hứa Duẫn suy đoán, nàng cũng làm ký hiệu, 1 khắc tiểu quỷ bài tới tay, nàng vì phòng ngừa tiểu quỷ bài bị lấy đi, cho nên làm ký hiệu, chỉ bất quá phương pháp nàng làm ký hiệu khác với Hứa Duẫn. Người bình thường, cho dù bắt được tiểu quỷ bài, cũng rất khó phát hiện ra ký hiệu nàng làm.

            Hàm Thanh ở 4 góc bài đều bôi 1 chút bột nếp. Gạo nếp vốn màu trắng, lại chỉ bôi có chút bột, ở dưới bóng đêm căn bản không thấy rõ lắm, hơn nữa bột nếp lại khá dính, dễ dàng bám vào lá bài. Mẫu thân Hàm Thanh chuyên buôn thứ này, trong nhà tùy tiện lấy 1 chút là được. Thời điểm Hứa Duẫn đưa bài ra, nàng đưa tay  xoa xoa bốn góc bài, mà ngón tay sớm trước đó đã xoa cồn iốt. Cồn iốt cùng tinh bột trong gạo nếp gặp gỡ, sẽ biến thành màu lam đậm, coi như trong bóng tối cũng thấy rất rõ ràng. Bởi vậy, rất dễ dàng để đoán ra đây là tiểu quỷ bài.

            Lúc này, ngón tay nàng đè lên vết màu lam kia, vì lẽ đó Hứa Duẫn căn bản không thấy được, đến tột cùng nàng làm ký hiệu ở nơi nào. Người bình thường bất luận nắm được bài đều không cố ý mà đi sờ mó 4 góc bài, vì thế cũng không cảm giác được nó dinh dính. Trước đó mỗi lần rút bài, nàng đều dùng ngón tay có bôi cồn iốt chạm vào góc các lá bài, trong bóng tối, ngón tay có bôi cồn iốt cũng khó mà nhìn ra, mà nàng vì không muốn khiến người ta chú ý, đều sờ bài một lúc, cho nên lúc lựa chọn mới lâu, lần này lại khá là may mắn, mới chút đã rút trúng tiểu quỷ bài.

            Hứa Duẫn vẫn như trước chẳng hay biết gì, làm sao cũng không nghĩ ra, Tô Hàm Thanh lại dùng biện pháp như vậy làm ký hiệu, thậm chí hoài nghi chẳng lẽ nàng chỉ là đơn thuần số may hay sao?

            Biện pháp này của Hàm Thanh ưu điểm là không dễ dàng bị phát hiện, thế nhưng một khi thật phát huy tác dụng, màu lam đậm ở góc bài pu-khơ sẽ là sơ hở lớn lao. Thế nhưng, sau đó đổi bài chỉ cần dùng những lá bài khác đem góc có màu lam đậm che đi, là đối phương không thể nhìn thấy được. Thế nhưng vẫn 1 lần nữa bị người khác lấy đi, nàng cũng đành chấp nhận.

            Chỉ là, giờ khắc này cái cảm giác không đúng lại sinh ra.

            Đúng là... Lần thứ nhất chơi trò này chứ? Thế nhưng, nàng cảm giác rất kỳ quái, nếu là lần thứ nhất chơi, tại sao nàng chăm chú muốn lấy tiểu quỷ bài như vậy? Thậm chí không tiếc làm ký hiệu? Nàng đem bài thu lại cẩn thận, sau đó sờ sờ cồn i-ốt trong túi tiền, lại nhớ tới câu trước đó hỏi Linh Tỳ .

            Thế nhưng, nàng cuối cùng vẫn là lắc đầu, đem ý niệm kỳ quái này quăng đi. Nàng có thể xác định, từ nhỏ đến lớn, đây là lần thứ nhất nàng chơi trò này, thậm chí một ít quy tắc cũng là ngày hôm nay hỏi ba ba mới biết.

            Là ảo giác, trò chơi này đương nhiên là lần thứ nhất chơi, đương nhiên là...


            Lần thứ nhất...
Posted by Unknown |
Chương 6: khắp nơi anh cốt (hạ)




Tôi bỗng nhiên nghĩ đến một sự tình, hỏi Trăn Trăn: "Ngươi vào thời điểm tuổi như thế, nghĩ đến điều gì nhiều nhất?"


Nàng suy tư một lát, thập phần tự hào trả lời: "Khi đó lúc nào cũng nhớ đến việc huấn luyện cùng thi đấu! Ta từ nhỏ ở phương diện thể dục đặc biệt xuất sắc, thường xuyên đạt được nhiều thành tích, giấy khen huy chương trong nhà còn không có chỗ để."


"Ta thực hoài nghi ngươi có phải là con gái hay không, ai nha..." Tôi lại bị đạp một cái. Vuốt vuốt bờ mông tôi nói tiếp: "Thiếu niên kia không nhiều tình, thiếu nữ kia chưa động xuân. Như Mỹ Lung ở cái tuổi này, nghĩ đến nhiều nhất hẳn là chuyện giữa nam nữ, có lẽ nàng vừa rồi muốn đi cùng chúng ta, để sau đó lẻn đi đi gặp tình lang. Nếu quả thật là như thế, Lô viện trưởng cùng Viên tu sĩ quả thật phải canh chừng kỹ càng rồi."


"Bạn trai của nàng sẽ là ai chứ?"


"Nàng ở cô nhi viện có thể tiếp xúc với nam nhi cùng tuổi cũng không nhiều, chỉ sợ là huynh đệ Chu gia thường xuyên đến hỗ trợ, hiện tại đệ đệ đã chết rồi, chỉ còn lại ca ca thôi."


"Ngươi nói có phải hai người bọn họ vì Mỹ Lung mà tự giết lẫn nhau không?"


"Không thể bài trừ khả năng này, Chu Tuấn Long vốn không có nhiều hảo cảm đối với người đệ đệ cùng cha khác mẹ này, nếu như lại bị đệ đệ đoạt ái, vậy hạ thủ cũng hợp tình hợp lý. Nhưng vấn đề hiện tại là, hắn có chứng cớ ngoại phạm."


"Nếu như Mỹ Lung là đồng lõa, như vậy hết thảy đều có thể giải thích." Trăn Trăn đối với suy luận của chính mình thập phần tin tưởng, xem như muốn lập tức đi bắt Mỹ Lung.


Tôi thật vất vả lắm mới đem nha đầu như trâu điên giữ chặt: "Mỹ Lung tại sao phải giết hắn, có cô gái nào lại muốn hại chết người theo đuổi mình chứ!"


Trăn Trăn sửng sốt một lát, nghĩ nghĩ nói: "Nếu có người mỗi ngày đến làm phiền ta, nói không chừng ta cũng sẽ bóp chết hắn."


"Đó là bởi vì ngươi căn bản không phải là nữ nhân, ôi..." lần này tôi lại được ôm đất mẹ vào lòng...


Tuy cảm thấy Chu Tuấn Long có hiềm nghi lớn, nhưng không có chứng cớ, hai chúng tôi lại tiếp tục đến dốc núi trồng cỏ Lavender xem xét, hy vọng có thể phát hiện manh mối.


Buổi chiều ánh mặt trời nhè nhẹ tỏa nắng, cỏ Lavender mọc khắp dốc núi, nếu như mang lên lưng một ba lô đầy đồ ăn vặt của Miêu Miêu, vậy thì biến thành cuộc dạo chơi ngoại thành rồi. Đương nhiên mục đích chũng tôi đến đây không phải là dạo chơi, chỉ là trên nan hoa xe đạp của Thiếu Long có vết cặn cỏ Lavender, mà chỉ có nơi này mới có cỏ Lavender, nên tôi suy đoán hắn trước khi bị ngộ hại có lẽ đã tới đây.


Cái dốc núi này nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng không nhỏ, chúng tôi đi vài vòng cũng không có phát hiện gì đặc biệt. Hiện tại đang là đầu tháng chín, cỏ Lavender đã gần đến cuối mùa, bất quá cỏ Lavender tại đây vẫn rất ưu nhã. Nghe nói hương của loại cỏ này có thể làm cho người ta thư giãn thần kinh, rất tốt cho sức khỏe.


Trong bụi hoa nhắm mắt đi lại là một điều rất thích ý, đáng tiếc cảm giác này duy trì không bao lâu đã biến mất vô tung. Dưới chân đột nhiên đạp vào không trung, tiếng kêu sợ hãi còn kẹt trong cổ họng, thì tôi đã lăn đến đâu không biết. Thân thể chìm trong bóng đêm càng không ngừng lăn xuống, trượt một hồi lâu mới đến đáy, sau lưng tựa hồ có không ít vật cứng rắn mà lại hơi giòn, có thể nghe thấy thanh âm đứt gãy thanh thúy, hại tôi còn tưởng rằng chính mình đã bị gãy xương rồi.


Mở hai mắt ra, phát hiện mình đang ở một địa phương thập phần quỷ dị, không gian đen kịt có vô số điểm sáng màu lam lục, phảng phất như là vô số Lệ Quỷ đang chăm chú quan sát chính mình, thiếu chút nữa khiến tôi sợ tới mức té xỉu. Chờ khi tinh thần bình tĩnh lại một chút, với tay vào túi quần móc cái bật lửa ra, ngọn lửa xanh lam yếu ớt bùng lên xua đi hắc ám, lại thêm một lần nữa xuýt đứng tim, ở đây khắp nơi đều là bạch cốt.


Hít sâu mấy ngụm, tôi mới bắt đầu cẩn thận quan sát khắp huyệt động. Bởi vì cửa động theo đường zick zak, cho nên ánh sáng bên ngoài không thể chiếu vào, nhưng cửa động cách mặt đất cũng không cao, hơn nữa đường vào không rộng, nhưng muốn leo ra cũng không hẳn quá khó. Biết rõ mình không thể bị vây khốn mà chết tại đây cuối cùng tôi cũng cảm thấy một điểm thoải mái dễ chịu, liền cúi xuống chăm chú quan sát tình huống chung quanh.


Cái huyệt động này xem ra cũng lớn, đại khái lớn hơn một chút so với hai cái sân bóng rổ cộng lại, khắp nơi đều là hài cốt, mỗi một bước đi, đều vang lên thanh âm xương cốt đứt đoạn làm cho lòng người sợ hãi. Hơn nữa, kỳ quái chính là, xương người có hình thể rất nhỏ, có lẽ đều là hài nhi mới sinh. Theo độ cao chồng chất xương người phán đoán, ở đây tuyệt đối không ít hơn 2000 cái.


Tuy tôi không có tri thức pháp y phong phú, nhưng theo như âm thanh gẫy vụn xem ra, những...đứa trẻ này có vẻ đã rời xa thế giới một đoạn thời gian rất dài. Tiếp tục xem xét một hồi, phát hiện trong đống xương cốt có một cái cài tóc làm bằng gỗ, thủ công thập phần tinh xảo, kiểu dáng có chút quen thuộc, cái cài tóc này cùng cái trên đầu Mỹ Lung cài thập phần tương tự.


Lúc này, ngoài động truyền đến tiếng kêu của Trăn Trăn, nàng rốt cục phát hiện ra không thấy tôi đâu nữa. Trong huyệt động đã không còn gì xem xét , để tránh nàng lo lắng, tôi tìm đường leo ra . Đường vào thập phần nhỏ hẹp, lúc rơi xuống tôi không có cảm giác gì nhiều, nhưng muốn leo ra rất phiền toái, ai bảo tôi cao như vậy, nếu như là Miêu Miêu nhỏ nhắn xinh xắn mà nói..., có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.


"Ngươi mấy tuổi rồi, còn như tiểu hài tử bò vào trong động chơi!" Thật vất vả lắm mới có thể leo ra khỏi cái địa phương quỷ quái này, vậy mà vừa mới lò đầu ra đã bị Trăn Trăn mắng.


Tôi bất đắc dĩ giải thích: "Đầu tiên, tôi không phải đi vào chơi; tiếp theo, ta không phải bò đi vào, mà là không may trượt trân vào." Leo ra xong, tôi chăm chú quan sát cửa vào động Bạch Cốt. Xung quanh đều có cỏ Lavender che khuất, không chăm chú nhìn rất khó phát hiện, bằng không tôi cũng không rơi xuống đó.


"Ngươi ở bên trong có phát hiện gì?"


"Phát hiện cái này..." Tôi đưa cái cài tóc cho Trăn Trăn, sau đó phủi hết bùn đất trên người.


"Cái cài tóc này đặc biệt là rất đặc biệt, nhưng có thể nói rõ không?" Nàng khó hiểu vấn đạo.


"Cái này so với cài tóc của Mỹ Lung không sai biệt lắm."


"Lương mục sư không phải nói do nàng tự làm lấy sao? Chẳng lẽ nàng trước đây cũng rơi vào trong đó?"


"Đến hỏi nàng sẽ biết rõ." Phủi xong bùn đất tôi thu hồi cài tóc trên tay nàng, cùng nhau quay trở lại cô nhi viện.


Ở trong cô nhi viện, chúng tôi không tìm được Mỹ Lung, bất quá lại đụng phải Viên tu sĩ, bà trông thấy bộ dạng giống tên ăn mày của tôi, liền ân cần hỏi: "Ngươi làm sao vậy? Có phải phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn rồi hả?"


"Không có gì, vừa rồi rơi vào trong hầm thôi..." Tôi đem sự tình phát hiện động bạch cốt nói cho bà biết.


"Nguyện chủ dẫn dắt những... linh hồn nhỏ yếu này tiến vào Thiên Đường!" bà lại vẽ thập tự giá trước ngực, "Ta nghĩ ngươi phát hiện chính là ' động trẻ con chết ."


Posted by Unknown |
Chương 6: khắp nơi anh cốt (thượng)

  

"Hắn muốn mua a-xít fê-mi-ê làm gì?" công dụng của A-xít fê-mi-ê tuy rất rộng rãi, nhưng chủ yếu là dùng cho sản xuất, sinh hoạt hàng ngày có lẽ không dùng đến, tôi thật sự nghĩ mãi mà không rõ cô nhi viện có chỗ nào cần dùng đến a-xít fê-mi-ê.


"Ta không biết, ông ấy nói muốn mua thì ta bán cho ông ta thôi." Chu Tuấn Long vẫn còn một chút kinh hoảng, tựa hồ đối với đe dọa của tôi vẫn còn sợ hãi.


Cái giấy phép của tiệm hóa chất này là do Lô viện trưởng hỗ trợ mới có được , ông ấy nói cần a-xít fê-mi-ê, mẫu tử Chu Tuấn Long tất nhiên sẽ cấp rồi... Hoặc là, tôi nên nghĩ như thế này: hắn cần a-xít fê-mi-ê, cho nên mới hỗ trợ xin giấy phép mở tiệm hóa chất . Bất kể như thế nào, phải điều tra vị Lô viện trưởng này.


Ly khai khỏi tiệm hóa chất, chúng tôi đi đến công ty chuyển bưu kiện, trùng hợp thay, nhân viên thường xuyên đến nhà Chu Tuấn Long lấy bưu kiện cũng vừa trở về. Sau khi hỏi thăm, hắn thập phần khẳng định, mười ngày trước khoảng lúc chạng vạng tối 6h, Chu Tuấn Long hoàn toàn chính xác đang ở trong nhà. Lúc ấy bọn hắn còn hàn huyên chừng mười phút đồng hồ, tầm 6h30’ mới ly khai.


Theo Mỹ Lung nói thời điểm Thiếu Long ly khai khỏi cô nhi viện vẫn chưa tới 6h, như vậy sau khi nhân viên bưu kiện rời khỏi, hắn lập đi đến cô nhi viện, có lẽ cũng không thể đụng độ với đệ đệ. Nói cách khác, hắn không hề ở đấy. Mẹ con bọn hắn đều có chứng cớ ngoại phạm, khả năng là hung thủ không cao, bất quá mọi thứ đều có ngoại lệ, cũng không thể hoàn toàn bài trừ khả năng gây án của hai mẹ con nhà này.


Lại đi đến cô nhi viện, chúng tôi phát hiện Viên tu sĩ đang đứng ở ngoài cửa, bà như là biết rõ chúng tôi sẽ đến, trông thấy chúng tôi liền tiến đến hỏi đã ăn cơm trưa chưa? Có muốn cùng ăn chung với họ không.


Trước khi đến đây chúng tôi đã ăn cơm trưa, cho nên liền nhã nhặn từ chối hảo ý của bà, yêu cầu bà mang chúng tôi đi gặp viện trưởng. Bà không hỏi gì liền dắt lối đến văn phòng viện trưởng, trên đường bà còn nói cho chúng tôi biết, tên viện trưởng là Lô Thụy Hoa, là cô nhi trong bổn viện, lên làm viện trưởng cũng đã lâu lắm rồi.


Tôi vốn nghĩ vị Lô viện trưởng bản lĩnh này cũng hẳn 40- 50 tuổi rồi, không nghĩ tới so với tôi cũng không sai biệt lắm, nhìn chưa đến 30 tuổi, tướng mạo rất tuấn lãng, cấp đối phương một loại cảm giác rất có phách lực (*). Nhưng ánh mắt của hắn lại có được một sự thâm thúy mà phần lớn người cùng lứa tuổi không có.


Viên tu sĩ dẫn chúng tôi đến văn phòng rồi rời đi, Lô viện trưởng thái độ thân mật hỏi ý kiến chúng tôi cần trợ giúp gì. Tôi đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Chu Tuấn Long nói ngươi cùng hắn mua bán một thùng a-xít fê-mi-ê, có chuyện này sao?"


"Ân, ta trước đây đúng thật muốn mua một thùng, vốn nghĩ trả tiền cho hắn , nhưng hắn không chịu nhận, nói là quyên góp cho cô nhi viện đấy." Lô viện trưởng biểu lộ rất bình tĩnh, không có biến hóa gì, như là nói một sự việc hết sức bình thường.


"Ngươi mua a-xít fê-mi-ê làm cái gì?" Đây mới là trọng điểm.


" Rửa WC ah!" Đáp án này thiếu chút làm chúng tôi té từ trên ghế xuống, nhưng đối phương biểu lộ vẻ mặt như không thể tưởng tượng nổi, phảng phất như a-xít fê-mi-ê vốn chính là dùng để rửa WC.


Đối với phản ứng thái quá của chúng tôi, hắn lễ phép cười cười: "Ngươi sẽ không hoài nghi ta dùng để dung thi? Chuyện của Thiếu Long, ta đã nghe Viên tu sĩ nói qua, nếu như muốn đem thi thể hòa tan hết da thịt, dùng a- xít sun-phu-rit không phải tốt hơn sao? Hơn nữa, nếu như dùng a- xít sun-phu-rit cũng phải bỏ vào một cái vạc lớn trong một thời gian ngắn mới được ah! Cái thùng a-xít fê-mi-ê kia thật là dùng để rửa WC , không tin ta dẫn ngươi đi xem." Dứt lời, hắn liền đứng lên, thật sự muốn mang chúng tôi đi WC xem xét.


Trong cô nhi viện nữ nhiều nam ít, nhà vệ sinh nam chỉ lớn cỡ bàn tay, cho nên hắn đem chúng tôi đến nhà vệ sinh nữ. Vừa may gặp Mỹ Lung từ bên trong đi ra, hắn liền hỏi bên trong có người hay không, biết được còn mấy trẻ em đang đi nhà xí, liền đợi mọi người ra hết mới mang bọn tôi vào, Mỹ Lung cũng tò mò theo sát phía sau.


Nhà vệ sinh nữ rất lớn , rộng gần trăm bình phương, mặt đất cực kỳ sạch sẽ, bồn vệ sinh cũng không thấy nửa điểm vết bẩn, phảng phất như vừa mới được xây dựng. Bất quá phong cách kiến trúc xem ra, cũng giống như giáo đường, trải qua bách niên lịch sử.


Tôi cẩn thận quan sát sàn nhà và bệ nước tiểu, vật liệu xem chừng được làm bằng đá, nhưng là đá gì thì tôi lại không thể nói. Tuy nhiên sắc diện bởi vì niên đại đã lâu đời mà hơi có vẻ ố vàng, nhưng vẫn sáng bóng , có lẽ bởi vì thường xuyên dùng a-xít fê-mi-ê tẩy rửa.


"Mỹ Lung, ngươi cút ra ngoài cho ta!" Đang lúc tôi cùng Trăn Trăn xem xét bốn phía, đột nhiên nghe thấy tiếng Lô viện trưởng gào thét. Tôi quay đầu lại, trông thấy hắn đang bắt lấy cánh tay Mỹ Lung,  còn Mỹ Lung thì hung hăng hướng bắp chân hắn đá một cước, sau đó liền xoay người chạy đi.


Một màn này khiến cho tôi cảm thấy không hiểu, trong ấn tượng Mỹ Lung là nữ hài tử rất hiểu chuyện, mà vừa rồi cùng Lô viện trưởng nói chuyện với nhau, cũng cảm thấy hắn là người có tính cách tao nhã, chuyện gì khiến bọn hắn động khí như vậy đây? Mà với tư cách là cô nhi trong nội viện, Mỹ Lung vì sao dám đánh viện trưởng?


Tôi mang theo nghi hoặc trong lòng, hỏi Lô viện trưởng chuyện gì xảy ra? Hắn lộ ra vẻ bất đắc dĩ tươi cười: "Mỹ Lung đứa nhỏ này cũng có lúc rất tinh nghịch , các ngươi không cần phải xen vào chuyện này, đợi tí nữa ta sẽ đi tìm nàng hỏi han." Hắn dừng một chút nói: "Cái WC này các ngươi đều nhìn thấy, rất sạch sẽ, là viện trưởng trước đây cùng ta dùng a-xít fê-mi-ê tẩy rửa mới sạch sẽ được như vậy, cho nên chúng ta vẫn luôn dùng a-xít fê-mi-ê để cọ rửa wc."


Tuy nhiên dùng a-xít fê-mi-ê tẩy rửa WC cũng có thể coi là việc kỳ lạ, nhưng Lô viện trưởng biểu hiện lại như không có gì không đúng, cho nên tôi chỉ còn cách tiếp nhận cái giải thích hoang đường này.


Chúng tôi vừa chuẩn bị ly khai khỏi cô nhi viện thì trông thấy Mỹ Lung ngoài cửa đang đứng chờ bên ven đường không biết đang làm cái gì, đến gần mới phát hiện nàng tức giận dùng chân tàn phá cỏ dại ven đường. Vì vậy liền hỏi nàng làm sao?


"Các ngươi muốn đi rồi sao?" Nàng không có trả lời vấn đề của tôi.


"Ân, nghe nói gần đây có một dốc núi trồng nhiều cỏ Lavender, chúng ta muốn đi xem."


"Ta biết nơi đó, ở rất gần đây , để ta mang hai người đi." Nàng đột nhiên trở nên thật cao hứng, thân mật lôi kéo tay chúng tôi, muốn dẫn đường.


Nhưng mà đi chưa được mấy bước, sau lưng liền vang lên một thanh âm nghiêm túc: "Mỹ Lung! Ngươi muốn đi vào trong đó?" Nhìn lại, phát hiện Viên tu sĩ đã đứng tại cửa ra vào, thần sắc hơi chút không vui, nói: "Viện trưởng vừa rồi nói với ta, ngươi nếu lại phạm sai lầm nữa sẽ đem ngươi giam lại."


Mỹ Lung sắc mặt lập tức chuyển âm trầm, dậm chân một cái, bỏ chạy vào trong cô nhi viện. Chúng tôi đến hỏi Viên tu sĩ phát sinh chuyện gì, bà thở dài, lập tức lộ vẻ tha thứ mỉm cười: "Không có gì, tiểu hài tử không hiểu chuyện mà thôi, các ngươi bề bộn công việc mau đi đi! Nguyện chủ phù hộ các ngươi!" Dứt lời vẽ thập tự ở trước ngực rồi quay người ly khai.



Đợi đến khi bà đã đi xa, Trăn Trăn liền hỏi ta: "Mỹ Lung đến cùng làm sai cái gì mà chọc giận Lô viện trưởng cùng Viên tu sĩ đây?"

8/12/2016

Posted by Unknown |

            Hứa Duẫn căn bản không biết, hắn phí hết tâm tư lấy đi tiểu quỷ bài từ Phòng Trọng Minh, nhưng trái lại, gián tiếp hại chết hắn. Bằng không, dưới tình huống hắn có tiểu quỷ bài lại rút thêm được đại quỷ bài, trò chơi này sẽ lập tức kết thúc.

            Đáng tiếc, đối với tất cả những thứ này, Hứa Duẫn không biết gì cả.

            Giờ khắc này, bên trong cánh rừng, một người mặc áo choàng đang đang hăng hái lao nhanh, thỉnh thoảng còn quay đầu lại xem xét.

            Người này tên là Lâm Thư Hằng. Hắn là 1 trong những đối tượng được Hứa Duẫn gọi mời, cùng với Hứa Duẫn đều là học viên hệ tiếng trung. Thế nhưng lúc này hắn đang sợ hãi đến gần như hồn phi phách tán.

            Lúc trước, hắn tận mắt nhìn thấy quá trình đám người La Thản, Trương Tư Quân đổi bài. Bất quá khi đó hắn trốn sau 1 thân cây, không bị 3 người kia phát hiện, hắn cũng nhìn thấy hành vi dối trá của Trương Tư Quân. Nhưng 1 màn kinh khủng sau đó hắn tuyệt đối không thể nào quên...  

            "Có quỷ,  thật sự có quỷ!"

            Lúc này, hắn nào còn dám chơi game quỷ bài nữa, muốn trốn về phía trấn nhỏ, báo cho bộ bảo an. Dù thế nào, hắn nhất định phải chạy thoát!

            Nhưng rất nhanh hắn liền cảm thấy kỳ quái. Hắn đã chạy 1 thời gian dài như vậy, cả người  mồ hôi đầm đìa, nhưng trấn nhỏ vẫn không nhìn thấy đâu cả. Nơi này cách trấn nhỏ không hề xa. Nhưng tại sao...

            Ngay lúc này, hắn đột nhiên chấn động trong lòng, liền ngừng lại.

            "Chuyện này... Nơi này là..."

            Hắn nhớ rõ ràng, chỗ này hắn vừa mới chạy qua 1 lần! Hắn chạy lâu như vậy, lại quay về vị trí cũ sao?

            Hiện tại thể lực của hắn đã tiêu hao bảy tám phần, hơi thở hổn hển, mồ hôi đem mặt nạ ác quỷ làm cho ướt nhẹp, hắn liền vất mặt nạ kia xuống.

            Bỗng nhiên ở phía trước truyền tới 1 âm thanh nghi ngờ: "Ngươi... Ngươi không phải Thư Hằng sao?"

            Lâm Thư Hằng lập tức ngẩng đầu lên nhìn,  phát hiện trước mắt là 1 người mặc áo choàng đen, nhưng thanh âm vừa rồi, vừa nghe là biết, Liêu Tư Mẫn, thành viên của xã nông nghiệp.

            Liêu Tư Mẫn thấy hắn tháo mặt nạ xuống, sững sờ nói: "Game không phải quy định không được tháo mặt nạ sao? Quên đi, ngươi đưa ra lá thăm, xem chúng ta ai rút bài trước."

            "Liêu Tư Mẫn, trốn... trốn mau!" Lâm Thư Hằng sợ hãi không ngớt nói: "Có quỷ, thật sự có quỷ a! Có hai người ở trước mặt ta, bị đẩy vào thế giới tử vong ... Cái truyền thuyết kia là có thật, game này đúng là 1 game thần quái! Chúng ta không thể tiếp tục chơi trò này, mau trốn đi!"

            Liêu Tư Mẫn nghe  thấy chuyện hoang đường như thế liền nhất thời bật cười: "Này này này, hôm nay mặc dù là cốt dạ tiết, nhưng ngươi cũng đừng nói dọa người như vậy có được hay không. Nói cho cùng cốt dạ tiết chỉ là 1 ngày lễ truyền thống trên đảo, nguơi không  cần phải hù dọa ta vậy đâu. Lẽ nào, trò chơi này vẫn còn 1 phân đoạn đặc biệt hay sao? "

            "Ta nói chính là thật sự a! Rút phải đại quỷ bài sẽ bị quỷ đưa vào thế giới tử vong! Ngươi, ngươi cũng trốn đi! Đúng rồi, ngươi có biết đường tắt trở về trấn nhỏ hay không? Ta muốn đi tìm người của bộ bảo an!"

            Liêu Tư Mẫn nhìn vẻ mặt hắn hoàn toàn không giống như giả vờ, trong lòng bắt đầu sinh ra 1 tia nghi ngờ. Tuy rằng nàng vẫn cảm giác chuyện này quá mức hoang đường, nhưng dù sao hôm nay cũng là cốt dạ tiết, chơi 1 game thần quái như thế này, trong lòng nhiều ít cũng có điểm bồn chồn.

            "Cái kia... Nếu không chúng ta cùng đi chứ? Kỳ thực trò này ta chơi đã có chút chán ." Liêu Tư Mẫn cũng đem mặt nạ ác quỷ tháo xuống, nói: "Hừm, mang cái mặt nạ cũ kỹ đáng sợ này cũng vô vị ."

            "Vậy… ngươi đi theo ta."

            Sau đó, Lâm Thư Hằng và Liêu Tư Mẫn đồng hành, dọc theo đường đi, Lâm Thư Hằng đem tất cả những gì hắn thấy được kể lại cho Liêu Tư Mẫn. Hiện tại nhớ lại, cũng vẫn như cũ cảm giác khó có thể tin tưởng.

            Một lòng muốn rời khỏi cánh rừng này, Lâm Thư Hằng đã dự định sẽ kể lại tất cả.

            "Như vậy... Ngươi có biết con ‘quỷ’ kia lá thăm số bao nhiêu?"

            "Hừm, ta biết, con số là..."

            Hắn nói ra con số, Liêu Tư Mẫn biến sắc: "Cái gì? Ta đã cùng hắn đổi bài qua 1 lần! Nếu theo lời ngươi nói hắn là quỷ, nếu ta rút trúng đại quỷ bài, nhất định phải chết a! "

            "Chính là vậy! Được rồi, thể lực đã khôi phục được chút, chúng ta tiếp tục chạy đi!"

            Tiếp theo, Lâm Thư Hằng không chờ Liêu Tư Mẫn trả lời, nhanh chóng vung chân chạy đi. Trong quá trình chạy trốn, hắn còn không quay đầu lại nhìn rừng cây u ám phía sau dù chỉ là 1 cái.  

            "Chờ một chút!" Bỗng Liêu Tư Mẫn hô: "Ta nghĩ đến một chuyện! Ta nhớ khi còn bé nghe  ba ba ta nói, game quỷ bài này còn có 1 quy tắc, nếu thật sự xuất hiện quỷ, ngoại trừ rút phải đại quỷ bài, còn có 1 tình huống cũng bị kéo vào thế giới tử vong. Chính là… phạm quy. Ngươi cởi mặt nạ ra cho ta thấy không phải là phạm quy sao?"

            Lâm Thư Hằng như vừa tỉnh giấc chiêm bao. Nếu là như vậy, Liêu Tư Mẫn không phải cũng thế sao?

            Trò chơi này, 1 khi vi phạm nội quy… hậu quả khó mà lường trước được?

            Hắn vội vã cầm lấy mặt nạ ác quỷ muốn đội vào, nhưng Liêu Tư Mẫn nắm chặt tay hắn.

            "Này, ngươi sao lại cản ta?"

            "Hả? Ai  cản ngươi ?"

            Âm thanh lại từ phía sau truyền đến, Liêu Tư Mẫn căn bản không đứng bên cạnh hắn.

            Lâm Thư Hằng nhất thời chấn động trong lòng, như vậy, hiện tại cầm lấy tay của mình là...

            Thời gian trôi qua rất nhanh, lại qua nửa giờ nữa.

            Hứa Duẫn bắt đầu phát hiện, người chơi tựa hồ ít đi, đi bộ 1 thời gian dài như vậy cũng không gặp được 1 người. Rừng cây này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, 9 người chơi, tổng cộng cũng phải gặp được một hai người chứ.

            Nhưng đúng lúc này hắn đột nhiên phát hiện 1 chỗ bất thường.

            Chính là tiểu quỷ bài kia.

            Hắn tự nhiên cũng làm ký hiệu trên tiểu quỷ bài, hơn nữa còn là ký hiệu đặc thù. Chỉ là, thời điểm làm ký hiêu, hắn phát hiện, tiểu quỷ bài dường như phát sinh biến hóa.

            Mặt trên của quỷ bài,  ngũ quan thằng hề vẫn như cũ, chỉ là, nụ cười của nó dường như lớn hơn chút, mép nhếch lên cao hơn, ánh mắt tuy rằng không thay đổi, nhưng có vẻ càng thêm nanh ác.

            Theo lý thuyết hẳn là ảo giác, tấm tiểu quỷ bài này căn bản không thể bị người đánh tráo, nhưng hắn vẫn cảm giác có 1 tia bất an. Dù sao đây cũng là một game thần quái, là thứ được bao thế hệ trước truyền thừa xuống, không thể hoàn toàn không tin.

            Nhíu chặt lông mày, thu bài lại cẩn thận, hắn chỉ muốn sớm chút kết thúc trò chơi này. Hiện tại đối với hắn mà nói, chỉ có gặp người nắm giữ đại quỷ bài mới có thể kết thúc trò chơi.

            Mà hắn muốn làm được điểm này, trước tiên cần phán đoán đối phương có năm giữ đại quỷ bài hay không. Người nắm giữ đại quỷ bài chắc chắn vẫn là người ban đầu, vì lá bài đó không thể đổi chủ. Vì lẽ đó chỉ cần khóa chặt một người, là có thể triệt để xác định ai là người nắm giữ đại quỷ bài. Nếu đã có thể xác định, hắn sẽ suy nghĩ làm cách nào để rút được đại quỷ bài của đối phương.

            Dù sao trò chơi này vận may chiếm đa số , chỉ sơ ý 1 chút  là có thể thua hoặc out game. Hắn không thể mảy may bất cẩn được.

            Giờ phút này, trên mặt Thiết Linh Tỳ không còn chút máu nào. Hắn tận mắt nhìn thấy 1 màn kinh khủng kia liền bỏ chạy về hướng sâu trong rừng, trong lòng hắn sợ hãi tới cực điểm.

            Bỗng nhiên hắn chợt thấy phía xa có 1 người mặc áo choàng đen đi lại, trong áo choàng lộ ra 1 vài lọn tóc dài, hắn có thể xác định, đối phương an toàn.

            Hắn nhanh chóng chạy tới, người đó cũng đồng thời quay đầu lại. Đối phương, chính là Tô Hàm Thanh.

            Linh Tỳ đi tới, nhưng hắn không mở miệng. Bởi vì hắn biết, không thể phạm quy. Căn cứ vào truyền thuyết, nếu quỷ thật sự tiến vào trò chơi này, một khi phạm quy, cũng sẽ bị đưa vào thế giới tử vong. Vì thế căn cứ theo quy tắc, hắn không thể nói chuyện cũng không thể viết ra giấy.

            Nhưng Linh Tỳ vẫn có biện pháp. Hắn bẻ 1 nhành cây sau đó viết xuống đất.

            Nội dung rất đơn giản: "Đầu tiên ngươi không cần nói chuyện, trò chơi này, thật sự xuất hiện quỷ!"

            Hiện tại. trong trò chơi ngoại trừ Hứa Duẫn, Tô Hàm Thanh, cùng với Linh Tỳ, đã không còn người sống .

            Mãi đến lúc tiểu quỷ bài bị tìm ra, hoặc người nắm tiểu quỷ bài rút được đại quỷ bài, bằng không, trò chơi này sẽ không kết thúc...


            

8/11/2016

Posted by Unknown |

            Tô Hàm Thanh trơ mắt nhìn đối phương lấy đi tiểu quỷ bài, nhìn chằm chằm vào 5 lá bài còn lại, lập tức đem chúng thu lại.

            Đối phương cất lá bài, lấy 6 lá bài trong túi ra, từ từ triển khai.

            Tình cảnh này làm Tô Hàm Thanh thở phào nhẹ nhõm.

            Đối phương... Không phải "Quỷ" !

Cùng lúc đó, Hứa Duẫn cũng khôi phục lại tinh thần.

            Hắn rút ra lá bài mình đã làm ký hiệu, xoay lại nhìn 1 chút, quả nhiên là lá bài đã đổi với người khác.

            Đối phương đem bài thu lại cẩn thận, tiện đà xoay người, rời khỏi. Rất nhanh, biến mất trong tầm mắt của Hứa Duẫn.

            Hứa Duẫn cũng đi về 1 hướng khác. Hắn nhớ lại, bàn tay cầm bài vừa nãy của đối phương có màu xám trắng rất quỷ dị, ngay cả xương cũng lộ ra.

            Bất quá hắn không suy nghĩ nhiều, có mấy người, trong nhà không thu hoạch được mùa, thường thường không đủ 3 bữa ăn, dinh dưỡng không đầy đủ cũng không phải không có. Tuy rằng trên Tứ Thủy đảo hàng năm cơ bản đều được mùa, nhưng vẫn có những nhà cơm ăn không đủ no.

            Hứa Duẫn cũng không biết, vừa nãy hắn vừa dạo qua quỷ môn quan 1 vòng, nếu không có lá bài hắn đã làm ký hiệu trước, thì có khả năng đã rút trúng đại quỷ bài!

            Một mặt khác, Tô Hàm Thanh cùng đối phương đã đổi bài xong xuôi, tiểu quỷ bài bị lấy đi mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng không có cách nào khác. Bất quá Hàm Thanh nhớ kỹ phiếu thăm của đối phương, một khi có cơ hội gặp lại, nàng sẽ nghĩ cách cầm lại tiểu quỷ bài.

            Mà người từ trong tayHàm Thanh rút được tiểu quỷ bài chính là Phòng Trọng Minh!

            Phòng Trọng Minh đúng là vận khí không tệ, hắn chọn đại 1 tấm, trái lại lại chọn trúng tiểu quỷ bài. Hiện tại, nội tâm hắn cảm thấy khá vui vẻ, bước đi cũng nhanh nhẹn hơn.

            Hắn không nghĩ tới vận may của mình tốt như vậy. Dưới tình huống thế này, một khi chọn trúng đại quỷ bài hắn sẽ là người thắng cuộc.

            Bất quá, hắn cũng không hiểu lắm bí quyết chơi trò này, cũng không biết bước tiếp theo nên chơi ra sao.

            Hắn lúc này cảm giác rất sôi nổi, thậm chí khẽ hư hử theo nhạc. Nhưng sau 1 khắc, hắn bỗng nhiên dừng bước, trước mặt, xuất hiện 1 người mặc áo choàng đen.

            Người này, chính là Hứa Duẫn!

            Hứa Duẫn và Phòng Trọng Minh ngưng mắt nhìn nhau, ngay lập tức bước về phía đối phương. Vừa nãy bộ dáng vui vẻ của Phòng Trọng Minh hoàn toàn thu vào trong mắt Hứa Duẫn. người ngốc cũng đoán được, Phòng Trọng Minh rất có khả năng là người nắm giữ tiểu quỷ bài.

            Song phương bước tới gần nhau, Hứa Duẫn lấy ra lá phiếu số 5 của mình, Phòng Trọng Minh vừa nhìn thấy nhất thời đổi sắc, phiếu thăm của hắn là số 4! Nói cách khác, hắn phải để cho Hứa Duẫn chọn bài trước! Hắn nhất thời không ngừng kêu khổ, giả như người trước mắt có đại quỷ bài, vậy người đó sẽ có cơ hội thắng cuộc, hoặc đối phương vạn nhất rút được tiểu quỷ bài…

            Vì thời gian gấp gáp, hắn chưa kịp chỉnh lại vị trí của tiểu quỷ bài. Nếu ở trước mặt đối phương rút ra 1 cây điều chỉnh bài, nhất định sẽ bị chú ý. Đành nghe theo mệnh trời thôi.

            Hắn lấy phiếu thăm ra, sau đó rút ra 6 lá bài.

            Hứa Duẫn lúc này cho rằng, khả năng đối phương có tiểu quỷ bài là rất cao, nhưng cũng không loại trừ khả năng đối phương đang nắm giữ đại quỷ bài, cố ý làm như vậy để đánh lừa hắn.

            Nói chung, cứ xem xem trên tay hắn có lá bài nào mang ký hiệu của mình hay không, nếu có, có thể loại trừ. Còn tiểu quỷ bài, không biết đối phương đặt ở nơi nào?

            Từ tiếng huýt sáo phát ra để phán đoán thân phận của đối phương là rất khó khăn, chỉ có thể xác định hắn là nam tính. Nếu là nam giới, vậy là ai? Linh Tỳ? Phòng Trọng Minh? Hoắc Hoa? Đường Khải Hàn?Hai người sau là do Hứa Duẫn mời tới.

            Đối phương mở bài ra, cứ đứng như vậy cho Hứa Duẫn chọn bài.

            Làm sao chọn ra tiểu quỷ bài đây?

            Hứa Duẫn bắt đầu chú ý tới ánh mắt của đối phương và trình độ xòe bài. Bình thường nếu muốn ẩn giấu 1 quân bài, theo bản năng che đậy, phần bài lộ ra sẽ khá ít. Bất quá đối phương tựa hồ không làm như vậy, phần lưng 6 lá bài lộ ra đều như nhau, hơn nữa, không có lá bài nào có ký hiệu của hắn.

            Hứa Duẫn bắt đầu suy tư. Đối phương đến tột cùng cầm trên tay chính là đại quỷ bài, hay là tiểu quỷ bài đây? Dáng vẻ sôi nổi yêu đời vừa nãy của đối phương, tựa hồ không giống người cầm đại quỷ bài, bởi vì người như vậy căn bản không cần lo lắng đối phương chọn bất kỳ lá bài nào, theo lý không cần ngụy trang như thế, chỉ cần tích cực đổi bài là được rồi. Như vậy, khả năng người này có tiểu quỷ bài là rất cao, hơn nữa mới đổi được cách đây không lâu!

            Vừa mới đổi bài...

            Nếu như vừa mới đổi bài không lâu, như vậy bình thường đều trực tiếp bỏ vào túi, không xen kẽ với những lá bài khác. Vì thế… nó có khả năng nằm ở bên trái hoặc bên phải.

            Đương nhiên, không bài trừ trường hợp đối phương đã xáo bài, bất quá trông dáng vẻ của đối phương không giống như người có tâm địa cẩn thận. Quan trọng nhất là, khi hắn nhìn thấy Hứa Duẫn, tiếng huýt sáo liền lập tức dừng lại, thân thể ngắc ngứ tỏ vẻ ứng phó không kịp, cho nên đối phương chắc chắn chưa kịp xáo bài!

            Hứa Duẫn bắt đầu cân nhắc, nên chọn bên trái hay trọn bên phải?

            Hai bên áo choàng đều có túi áo, mà vừa nãy Phòng Trọng Minh rút bài từ túi áo phải. Nếu hắn vừa đổi bài xong, sẽ lập tức cất bài rồi sau đó chạy đi…

            Quân bài đó hẳn nằm phía trên 5 quân bài khác, nếu nói như vậy, trong lúc lấy bài ra, vì phải xoay mặt phải vào trong…  nên lá bài sẽ nằm ở phía bên trái!

            Thuận theo  hướng của Hứa Duẫn… vậy chính là bên phải!

            Nên đánh cuộc hay không?

            Hắn nhìn về phía đối phương, có thể xác định từ lúc đối phương lấy bài ra đến hiện tại chưa hề chỉnh qua 1 quân bài nào. Thế nhưng nếu tư duy của đối phương nhanh nhẹn 1 chút, có thể điều chỉnh vị trí quân bài ngay trong túi áo. Bất quá phải hao phí chút thời gian. Nhưng Hứa Duẫn nhớ đối phương lúc lấy bài ra mặc dù có chút hoảng loạn, thế nhưng lấy bài ra rất nhanh.

            Hứa Duẫn đưa tay ra, lập tức, đem ánh mắt của mình đánh về phía bên phải, nhưng bàn tay lại nhanh như chớp rút 1 quân bài ở bên trái!

            Quả nhiên... Là tiểu quỷ bài!

            Hứa Duẫn nhất thời thở ra 1 hơi, mà Phòng Trọng Minh thì cúi đầu ủ rũ. Hắn có nằm mơ cũng chẳng ngờ, chính mình vừa mới rút được tiểu quỷ bài lại nhanh chóng bị Hứa Duẫn lấy được, không những vậy  đối phương tâm tư kín đáo, đem hết thảy mọi chuyện đều phân tích tỉ mỉ! Đương nhiên Hứa Duẫn cũng dựa vào vận may 1 chút, nhưng có thể tính toán đến 1 bước này đã rất không dễ rồi!

            Sau đó, Phòng Trọng Minh tùy tiện rút 1 lá bài của Hứa Duẫn, rồi mỗi người rời đi 1 ngả. Hứa Duẫn giờ phút này rất hưng phấn, game ước chừng được nửa thời gian, chính mình liền đạt được tiểu quỷ bài.

            Sau đó, chỉ cần gặp “Quỷ”, liền có thể phân 1 trận thắng bại rồi!

            Phòng Trọng Minh lúc này giống như gà trống bại trận, cầm tiểu quỷ bài chưa được 5 phút, còn chưa kịp ấm đã bị người khác lấy mất! Đối phương không biết có phải số may hay không, lại có thể lợi hại như thế!

            Kỳ thực, Phòng Trọng Minh không phải không có cơ hội, giả như lúc đó hắn trong lúc bối rối lén đem bài xáo đi 1 chút, Hứa Duẫn cho dù lợi hại đến đâu cũng chỉ có thể dùng vận may để rút bài mà thôi.

            Mà lúc này, Thiết Linh Tỳ đang ngáp dài, ngán ngẩm buồn bực ngồi dựa vào 1 thân cây, Thời gian dài đi lại, chân hắn cũng mỏi rồi. Lá thăm của hắn là số 3, hiện nay chỉ cao hơn so với Tô Hàm Thanh, vì thế mỗi lần gặp người khác, đều phải để cho đối phương lựa chọn trước. Bất quá trên tay hắn toàn là những quân bài vô dụng, vì thế ai chọn trước chọn sau cũng đều giống nhau.

            Hắn lúc này sửa sang lại đầu tóc 1 chút, thầm nghĩ: Ân, không biết đã gặp Hứa Duẫn chưa? Đổi bài nhiều lần như vậy, ngay cả 1 điểm thú vị cũng không có. Thực không hiểu sao Hứa Duẫn lại có ý tưởng chơi 1 trò game cổ lão như thế này, thời gian trôi qua hoàn toàn vô vị. Nếu không phải ba bắt ta đến, lại thêm ta cũng sợ Diêu Xuân Tuyết, thì còn lâu mới tới.

            Nhìn 6 lá bài trong tay, hắn thở than: Aizzz... Ta có thể bắt được tiểu quỷ bài hay không đây? Hay là người nào có tiểu quỷ bài, mau mau chút trúng đại quỷ bài đi!

            Nhưng đúng lúc này, Thiết Linh Tỳ ngẩng đầu lên, hắn phát hiện cách đó không xa, có 1 người mặc áo choàng đen đang tiếp cận!

            Lại phải đổi bài sao?

            Hắn đứng dậy, đi về phía đối phương. Tiện đà, lấy ra phiếu thăm số 3, so lá phiếu với đối phương, quả nhiên đối phương lớn hơn. Trong lòng hắn thoáng thở dài, rút bài ra để đối phương tùy ý lựa chọn.

            Bầu không khí lúc này có chút ngưng trệ, nhưng cũng ngay lúc ấy, Phòng Trọng Minh xuất hiện.

            Hắn vừa nhìn thấy phía trước có hai người đang đổi bài, lập tức muốn đi ra. Hắn hiện tại biết tiểu quỷ bài nằm trên tay người nào, đương nhiên không hi vọng mình có thể rút được tiểu quỷ bài, nhưng Linh Tỳ nhìn thấy, liền chạy tới kéo Phòng Trọng Minh lại!

            Phòng Trọng Minh không ngừng kêu khổ, không thể làm gì khác hơn là theo lại đây, đưa ra phiếu thăm số 4. Mà phiếu thăm của hắn trong 3 người, xếp vị trí thứ 2. Vì thế, vẫn như trước là Thiết Linh Tỳ phải xòe bài.

            Một lát sau, 1 lá bài của Linh Tỳ bị chọn ra, tiếp đó là Linh Tỳ chọn bài của đối phương. Giờ phút này Linh Tỳ ngưng thần tĩnh khí, thầm cầu nguyện trong lòng: để ta rút trúng tiểu quỷ bài đi...

            Phòng Trọng Minh một bên trong lòng lại nói: Ngu ngốc, tiểu quỷ bài vừa bị số 5 đổi đi, ngươi có muốn cũng không được.

            Kết quả Linh Tỳ hà hơi vào 2 tay mình, không ngừng xoa bóp, hành động này để Phòng Trọng Minh sững sờ, lập tức nghĩ: Chẳng lẽ là Linh Tỳ? Động tác này quá giống tác phong của hắn!

            Phòng Trọng Minh hiểu rất rõ Linh Tỳ, hắn tuy rằng bề ngoài đẹp trai, nhưng nội tâm lại là 1 tên thô lỗ, căn bản không cùng 1 loại với Hứa Duẫn.

            Tiếp theo Linh Tỳ rút ra một tấm bài, kết quả thất vọng, lá bài kia Phòng Trọng Minh cũng nhìn vào trong mắt, chẳng hề thấy bất ngờ. Không rút phải đại quỷ bài, coi như số may.

            Sau đó Linh Tỳ lùi về một bên, đến lượt Phòng Trọng Minh đổi bài.

            Đối phương rút  1 lá bài của Phòng Trọng Minh, sau đó tới Phòng Trọng Minh nhìn 6 lá bài của đối phương suy tư.

            Đối phương không thể có tiểu quỷ bài, như vậy... Tình huống xấu nhất là trong tay đối phương có đại quỷ bài. Phòng Trọng Minh và La Thản không giống nhau, dù sao mới rút được 1 lần tiểu quỷ bài, hắn có chút không cam lòng nhưng vẫn tương đối cẩn thận, không dám tùy tiện chọn loạn.

            Cuối cùng, hắn suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không nghĩ ra nên làm gì, bèn rút đại 1 lá bài.



Một thằng hề màu sắc sặc sỡ dữ tợn xuất hiện trước mặt hắn. Trong nháy mắt đối diện với thằng hề, cái miệng màu đỏ cư nhiên há ra rất lớn làm hắn kinh ngạc làm rơi quân bài. Chỉ thấy trước mặt, cái gương mặt ác quỷ kia chiếm trọn tầm mắt của hắn, sau đó Phòng Trọng Minh hoàn toàn rơi vào hắc ám vĩnh hằng…