7/26/2016

Posted by Unknown |


Hoa liên thành xiết chặt phi tiêu trong tay, nhắm ngay bia ở trên tường, mạnh mẽ phi tới!


Chính giữa hồng tâm!


"Gần đây kỹ năng ném tiêu của anh tiến bộ ghê." Thê tử Y hàm bưng một cốc nước quả tới, đặt lên bàn, chậm rãi đi về hướng trượng phu. Hai tay nàng ôm lấy eo Liên thành, nói: "Vào ở nhà trọ này, đều là thiệt thòi cho anh ở bên cạnh em. Nếu không có anh, em không biết phải chống đỡ như thế nào."


Liên thành bắt lấy cánh tay trắng nõn của thê tử nói: "Yên tâm đi Tiểu hàm, ta sẽ luôn luôn bên cạnh ngươi. Dù ai cũng không tách chúng ta ra được."


Muốn sinh tồn trong nhà trọ này, hoàn toàn là cửu tử nhất sinh, không chỉ dựa vào may mắn mà sống sót tới ngày hôm nay, còn có những kinh nghiệm mà Hạ Uyên đã chia sẻ. Mà khi Lý Ẩn vào , Liên thành phát hiện trí tuệ của hắn không hề thua kém thiên tài Hạ Uyên, cho nên muốn cùng hắn có quan hệ thật tốt, hi vọng hắn có thể hỗ trợ mình cùng thê tử sống sót tới lần chỉ thị thứ 10.


Nhất định phải sống sót... Đây cũng là lời thề của Liên thành với thê tử.


Lúc trước, nếu như không mang Tiểu Hàm tới thành phố K. Nếu như, không yêu mến nàng, ngày hôm nay cũng sẽ không mang tới cho nàng thống khổ như vậy.


Hoa liên thành, vốn là người tổ chức hôn lễ tại thành phố S. Hắn tuổi còn rất trẻ, gương mặt tuấn tú, khả năng giao tiếp rất tốt, cho nên rất nhiều nữ đồng nghiệp đều có cảm tình với hắn. Hắn cũng rất ưa thích công việc này, nếu như, không có chuyện kia phát sinh, hắn hiện tại như trước cũng chỉ là một người tổ chức hôn lễ bình thường mà thôi.


Mùa hè ban năm trước. Lúc ấy thông tin được chú mục chính là mối quan hệ thông gia giữa hai nhà Khổng gia cùng Y gia. Song phương đều là xí nghiệp thế gia nổi tiếng của thành phố S. Công tử của ông trùm bất động sản Lỗ thiện cùng Y hàm tiểu thư của Minh Nguyệt thiên đường tổ chức hôn lễ. tất nhiên hôn lễ làm mọi người chú mục sẽ được tổ chức một cách xa hoa nhất. Công ty không dám tùy tiện chút nào, liền cử Liên thành đảm nhận người tổ chức cho đám cưới này.


Liên thành đối với việc tổ chức mỗi một hôn lễ, đều luôn quan tâm tới ý kiến của tân lang cùng tân nương, cho nên hắn muốn trực tiếp thương thảo với hai người này. Lỗ thiện là người khá khôn khéo, mà ngoại hình của y hàm lại dịu dàng làm người yêu thích, nhưng rất hướng nội, trong quá trình thương thảo, nàng chỉ máy móc trả lời không có chút vui sướng nào của việc sắp xuất giá. Lúc ban đầu, liên thành còn tưởng rằng nàng đối với sự sắp xếp của mình không hài lòng, cảm giác có chút tâm thần bất định.


Căn cứ vào ý kiến hai nhà, hôn lễ nhất định phải long trọng chưa từng có, tiền tuyệt đối không là vấn đề. Mà phong cách yêu thích của Liên thành không phải dùng xa hoa làm chủ, mà chủ yếu dùng những biểu tượng mang những ý nghĩa nhất định, biểu đạt sự chúc phúc tới hai nhân vật chính. Mà chú rể Lỗ thiện cũng cho rằng, hôn lễ nên cực kỳ xa hoa, thế nhưng Y hàm đối với hôn lễ lại là bộ dạng thờ ơ.


Bởi vì không hiểu rõ ý muốn của tân nương làm Liên thành lo lắng. Hắn cho đến tận bây giờ đã tổ chức không biết bao nhiêu hôn lễ, đều làm mọi người phi thường hài lòng. Hắn cảm thấy, hôn lễ đối với đời người mà nói là một việc phi thường quan trọng, tự nhiên không thể qua loa chút nào, cho nên, luôn cho rằng, chỉ có chú rể cùng tân nương cảm thấy thỏa mãn tức mình đã thành công, một hôn lễ hạnh phúc không phải chỉ dựa vào tiền tài thì có thể xây nên.


Cho nên hắn quyết định, hỏi một chút ý tứ của Y hàm tiểu thư. Hắn suy đoán có thể là bởi vì Khổng tiên sinh ngồi đó, nên nàng có mấy lời không nói ra. Mà sau vài lần liên hệ, nàng cũng đáp ứng gặp mặt. Hai người gặp nhau tại một tiệm cơm. Hắn xuất ra bản sửa chữa mới nhất, đối (với) y hàm nói: "Y tiểu thư, tổng hợp ý kiến của hai người, ta đã đưa ra phương án mới nhất này, hôn lễ được tổ chức tại một địa điểm nổi tiếng, Ngân nguyệt đảo."


"Ngươi không cần phải sắp đặt hôn lễ hoàn hảo như vậy." Nhưng Y hàm lại nói ra những lời kinh người: "Ta, căn bản không thích cái hôn lễ này. Cái gì hôn lễ, rõ ràng là cuộc triển lãm cá nhân thôi. Có cần tất yếu phải dùng con gái để khoe khoang như vậy không?"


Liên thành ngây ngẩn cả người, hồi lâu mới kịp phản ứng, hỏi: "Y tiểu thư, ngươi... Ý của ngươi là..."


"Ta căn bản không muốn gả cho người kia! Cái gì mà người thừa kế xí nghiệp lớn, bất quá chỉ là một tên nhị thiếu gia ăn chơi mà thôi! Ta đối với hắn một chút hứng thú đều không có! Chỉ mấy lần gặp mặt đã muốn chúng ta kết hôn, cái này có ý tứ gì chứ!"


"Thế nhưng mà, Y tiểu thư..."


"Ngươi có thể sắp đặt một cái đám cưới khiến cho phụ mẫu ta thật mất mặt được không? Thí dụ như trong bánh ngọt cài một quả bom giả gì đấy. Ah, đúng rồi, ngươi cầm tiền của phụ mẫu ta, tự nhiên phải hảo hảo nịnh bợ bọn hắn rồi. Trời ạ, ta đang nói cái gì chứ."


"Không phải, " Liên thành rất chân thành nói, "Ta... Ta cho rằng, cùng với người mình không yêu kết hôn, hôn lễ xa hoa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Ta, đã từng gặp rất nhiều người tới tìm ta tổ chức hôn lễ. Với ta mà nói, hồi báo không phải là tiền tài, mà là những nụ cười hạnh phúc!"


Bỗng nhiên trái tim kịch liệt đau đớn, làm Liên thành từ trong hồi ức thức tỉnh, hắn có gắng chống đỡ, tay ôm lấy ngực trái, mà Y hàm cũng đồng thời cảm thấy đau đớn. Hai người bọn họ sinh hoạt tại cùng một gian phòng, cho nên huyết tự chỉ thị cũng là cùng nhau chấp hành.


Trên vách tường, xuất hiện một nhóm huyết tự: "Tại ngày 12 tháng 11, tiến về vùng biển ở thành phố S, ở tại làng du lịch thành lập trên hòn đảo Ngân Nguyệt tới trưa ngày 14, 12 giờ 30 phút. Túi áo trong tủ quần áo có một tấm vé mời tới dự tiệc liên hoan miễn phí tại Ngân nguyệt đảo."


Ngân Nguyệt đảo?


Liên thành ngạc nhiên. Như thế nào lại trùng hợp như vậy? Ngân Nguyệt đảo, là nơi trước kia tổ chức hôn lễ của Y hàm cùng Lỗ thiện!


Lại muốn tới nơi đó chấp hành huyết tự chỉ thị? Lại nói, sau khi ly khai thành phố S, hai người vẫn để ý tin tức hai nhà Lỗ - Y. Lúc ấy song phương đều rất náo động, muốn toàn lực tìm ra bọn hắn, thế nhưng tới bây giờ vẫn chưa bị bắt về, nguyên nhân rất lớn là do đã tiến vào nhà trọ này. Nếu không, chỉ sợ Liên thành sớm đã là ngươi mang danh kẻ bắt cóc.


Vô luận như thế nào, Ngân Nguyệt đảo, là nhất định phải đi. Thế nhưng nếu gặp phải những người không nên gặp thì như thế nào...


Ngẫm lại cũng có cảm giác đáng sợ! Sự tình nhà trọ, không bất luận người nào sẽ tin tưởng, nhưng nếu như Y hàm bị bắt trở về mà nói..., vô luận là đang chấp hành chỉ thị, hay là bình thường, cũng sẽ bị nhà trọ giết chết!


Cùng lúc đó, nhận được huyết tự chỉ thị , còn có năm người.


"Làm sao có thể?" Lý Ẩn ngạc nhiên nhìn huyết tự trên tường, thì thào nói: "Ngân Nguyệt đảo, từ U thủy thôn trở về còn chưa vượt qua nửa năm, lại nhận được huyết tự chỉ thị mới?"


Bất quá cẩn thận nghĩ lại, cũng không phải không thể lý giải được. Bởi vì nhân số trong nhà trọ, đã giảm tới mức khá nghiêm trọng. Cho nên, nhận được huyết tự chỉ thị liền nhau, cũng không cách nào tránh né được. Huyết tự chỉ thị cách thời gian dài, đó là quy tắc khi những hộ gia đình ở trọ khá đông.


Lần thứ năm huyết tự chỉ thị! Một khi thông qua, như vậy, sau này chấp hành huyết tự chỉ thị, là có thể trực tiếp trở về nhà trọ, đồng thời sẽ tiếp tục những ghi chép của Hạ Uyên!


Mà ở bên cạnh hắn, Doanh Tử Dạ nhìn huyết tự chỉ thị, yên lặng không nói.


Cùng một thời gian, Âu Dương tinh nhìn huyết tự chỉ thị trước mắt. Sau khi xem xong, huyết tự chầm chậm rút đi, mà nàng hướng về tủ quần áo, trong một kiện áo lông lấy ra một tấm vé. Trên tấm vé này nói rõ, chỉ có bảy người may mắn mới có thể vào ở nơi này trong ba ngày, hơn nữa trong ba ngày cũng chỉ có bảy người mà thôi.


"Bảy người." Âu Dương tinh cầm tấm vé trên tay, nói: "Nói như vậy, lần này là bảy  hộ gia đình cùng nhau tham gia? Nhà trọ, chẳng lẽ còn ngại số lượng hộ gia đình nhiều quá hay sao?"


Lúc này, tại phòng 906, một tên sinh viên, ghé mặt vào trước TV. Trên màn hình hai người trần truồng đang cuốn lấy nhau…chính là phim JAV nha.


"Đáng khen, nhưng tiếc là ngực so với Aoi nhỏ hơn một điểm." Hắn không ngừng quan sát màn hình, một nam một nữ đang không ngừng tận tình ‘làm việc’, nữ nhân không ngừng phát ra những tiếng kêu như heo, nếu như nhắm mắt lại nghe, còn tưởng rằng đang phát sinh sự kiện bạo lực gia đình.


Sau khi phát xong, hắm cầm lấy dây lưng để lên kệ, nghĩ thầm: lần trước cái lão bản quán sách lậu kia thề son sắt tháng sau sẽ có bản mới của Aoi, không hiểu có thật hay không. Ân, tiếp tục xem một tác phẩm của Vũ Đằng Lan đi, đáng tiếc Phạn Đảo Ái 08 đã chết, không có phim mới của nàng mà coi.


Cái sinh viên này tên gọi Tô lãng, mọi người gọi hắn là "A tô", bất quá sau lưng toàn gọi hắn là"Sắc lang", cũng là ứng với tên của hắn. Hắn siêu cấp say mê AV, không có tên diễn viên ca sĩ AV nhật bản nào mà hắn lại không biết, trong nhà bầy từng dãy phim AV. Mặc dù tiến vào nhà trọ này, hắn rõ ràng cũng là ôm thái độ "Sắc lang vô luận ở nơi nào đều là sắc lang".


Ngay khi hắn vừa cầm lên đĩa phim của Vũ đằng lan, trái tim lập tức cảm giác kịch liệt nóng cháy! Hắn chứng kiến trên vách tường hiện ra một nhóm huyết tự.


"Ngân... Ngân Nguyệt đảo..." Hắn thở dốc một hơi, nói: "Đi vào trong đó... Ah..."


Kế tiếp, bảy người dựa theo lệ cũ tụ tập dưới lầu.


Thời điểm A tô xuất hiện, Âu Dương tinh sắc mặt tức khắc máy động, phản ứng đầu tiên chính là: đi Ngân Nguyệt đảo lần này, tuyệt đối không thể mặc váy! Khi tắm rửa nhất định phải đóng kín cửa sổ! Đúng rồi, còn phải tùy thời kiểm tra trong phòng có camera hay không!


Lý Ẩn xuất hiện, tất cả mọi người đều cảm giác an tâm. Vị Lầu trưởng mới này, không hề thua kém so với Hạ uyên a.


Lý Ẩn, Doanh Tử Dạ, Hoa liên thành, Y hàm, Âu Dương tinh, A tô... Mà người thứ bảy là ai?


Cửa thang máy mở ra, tất cả mọi người đều nhìn thấy Đoạn dịch triết đi ra!


"Đoạn, Đoạn dịch triết?" Âu Dương tinh sững sờ, lập tức nói: “ là ngươi?"


"Một, hai, tam, bốn, năm, sáu..." Đoạn dịch triết đếm xong, nói: "Ân, xem ra lần này người tham gia khá nhiều, thêm ta nữa là bảy rồi."


"Không nghĩ tới là ngươi ah." Hoa liên thành cũng mừng rỡ cười cười, nói: "Dịch triết, qua đây, ngươi tìm thấy vé rồi hả?"


"Ân." Hắn gật gật đầu, sau đó đi tới.


"Căn cứ vào tấm vé này, " Lý Ẩn, nói: "ngày 11 tháng 11, 5 giờ sẽ có thuyền tới đón chúng ta ra đảo tại cảng F, đưa chúng ta tới Ngân nguyệt đảo sau đó sẽ ly khai, tiếp theo 12:30 phút ngày 14 sẽ tới đón chúng ta."



Thời gian rất ngắn. Nửa ngày thứ hai. Nhưng, thời gian càng ngắn, lại càng đáng sợ!

7/24/2016

Posted by Unknown |


Hơn mười một giờ. Kỷ ngạn cùng Lý họa rốt cục về cổ phòng thị.


"Không nghĩ tới lại muộn như vậy." Kỷ ngạn đang lái xe nhìn về phía trước , đối (với) Lý họa ngồi kế bên nói: "Bất quá, cuối cùng cũng đã trở về."


"Kỷ ngạn đại ca." Lý họa cười đối với hắn nói: "Đa tạ ngươi."


Kỷ ngạn mỉm cười trả lời: "Ân, đúng vậy a, ngươi..."


Vừa lúc đó, bi kịch xảy ra.


Xe bỗng nhiên nghiêng đi, sau đó đập mạnh xuống đất, lăn vài vòng.


Sự cố đột ngột phát sinh quả thực làm người ta không tưởng tượng nổi.


Kỷ ngạn tử vong tại chỗ , nguyên nhân cái chết là đầu bị thương trí mạng. Mà Lý họa cũng lâm vào trạng thái vô cùng nghiêm trọng, may mắn cuộc giải phẫu thành công, mới có thể bảo trụ một mạng. Nhưng nàng hôn mê suốt 2 tháng mới tỉnh lại.


Khi...tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy , là Hạnh tử. Lúc đó nước mắt của nàng cơ hồ đã cạn, đang giúp cha mẹ xử lý tang sự. Kỷ ngạn chết, làm phụ mẫu bị đả kích không thôi.


Nguyên nhân tai nạn một mực đều không tìm ra. Nguyên nhân chủ yếu là chiếc xe honda bị thiêu hủy quá mức nghiêm trọng, mà Kỷ ngạn lái xe tốc độ cùng không quá nhanh, kỹ thuật lái xe của hắn rất tốt, vì cái gì đột nhiên xảy ra chuyện như vậy?


Mà chuyện này sau khi bị giới truyền thông công khai, một số phóng viên đào xới lại vụ án mạng của Tiêu gia, cùng với những truyền thuyết ma quái xung quanh cái chết của hai người. Vì vậy chuyện này vốn chỉ là đồn bậy bạ của dân chúng sau đó trở thành một sự kiện đáng chú ý. Về sau bị biên soạn vào cuốn sách kia cũng vì lý do này. Rồi được tổ chuyên mục linh dị nhật bản biên soạn và đưa tin lại.


Mà giờ khắc này, mảnh vỡ nhân ngẫu kia đang trong tay Lý họa.


"Cái này..." Lý họa nâng…những mảnh vỡ chồng chất, đối (với) tông viêm thuyền nói: "Đây là cái gì, ngươi biết không?"


Tông viêm thuyền có chút ngạc nhiên, hỏi: "Ngươi... Chẳng lẽ trông thấy  nhân ngẫu này?"


"Ân. Nhìn thấy. Cái nhân ngẫu này, là phụ thân ta lúc sinh tiền chế tác."


Nghe được câu này, tinh thần Tông viêm thuyền tức khắc tỉnh táo!


Có lẽ, nàng có phương pháp xử lý tìm ra sinh lộ!


Nàng thu đống mảnh vỡ nhân ngẫu kia lại, nói: "Ta nghĩ, thứ phụ thân lên đồ vật này đã đi rồi. Ngươi bây giờ, tạm thời không cần sợ."


"À?"


Lý họa tiếp tục nói: "Năm năm này ta đã tiêu tốn rất nhiều thời gian, nghiên cứu những chuyện có liên quan đến hiện tượng linh dị."


Nghe xong những lời này, Tông viêm thuyền tức khắc đại hỉ! Xem ra nàng là "Người trong nghề" ah!


"Ngươi có thể nghe hiểu Nhật ngữ sao? Ta là người Nhật Bản."


"Ân. Có học sơ qua, nhưng nghe hiểu khá khó khăn. Ngươi không phải biết nói tiếng Trung sao?"


"Kỳ thật ta nói không tốt lắm, " Lý họa tiếp tục: "Nếu như ngươi biết nói Nhật ngữ thì tốt hơn. Được rồi, ngươi đi theo ta. Đúng rồi, có thể hay không trả điện thoại di động cho ta?"


"Ah, tốt, tốt."


Tông viêm thuyền đưa điện thoại di động trả lại cho nàng, Lý họa cầm điện thoại di động cất kỹ, nói: "Đi thôi, ngươi trước đi theo ta. Về cái nhân ngẫu này, ta cũng muốn hỏi ngươi."


Trên đường đi, Tông viêm thuyền thề, sự kiện gì liên quan tới quỷ hồn hắn đều nói cho Lý họa.Lý họa lắng nghe cũng là cố hết sức, có mấy chỗ không hiểu Tông viêm thuyền đành dùng tới chút tiếng nhật mèo cào của hắn.


"Phát lời thề độc, nếu như thành tích thất bại mà nói..., cho quỷ hồn tới tìm ngươi? Ngươi thật sự là nói như vậy đúng không?" Lý họa dùng ánh mắt phi thường kinh ngạc nhìn hắn, nói: "Người Châu Á các ngươi không phải có câu  'Cử động ba thước trên đầu có thần minh' sao? Nói chuyện như thế nào lại tùy tiện như vậy."


"Ta cũng hối hận chết đi được, thế nhưng chẳng còn cách nào ah." Tông viêm thuyền than thở.


Sự tình về nhà trọ, hắn không nói cho Lý họa. Dù sao, chuyện này quá mức kinh thế hãi tục, đã vượt qua trình độ chấp nhận của người bình thường rồi, chỉ sợ nàng không nhất định sẽ tin tưởng, mà chính mình lại không thể chứng minh.


Lý họa cùng Tông viêm thuyền về tới nhà khách. Tông viêm thuyền cũng bội phục lá gan nữ nhân này, muộn như vậy còn mang một người xa lạ không quen biết vào phòng?


"Ân, cái kia, Tiểu thư Oda, " Tông viêm thuyền lo lắng hỏi: "Ngươi nói, có biện pháp nào có thể tránh được quỷ hồn này đuổi giết? Ngươi có biết mấy thứ gì đó ? Dựa theo thuyết pháp của ngươi, nhân ngẫu kia do phụ thân ngươi làm , vậy phụ thân ngươi biết cách khắc chế nó sao?"


"Ta không biết. Bất quá, nghe xong lời của ngươi, đại khái đã có chút  đầu mối. Cái này cùng những nghiên cứu 5 năm nay của ta cũng có điểm đồng nhất. Tuy không thể nói trăm phần trăm có thể cứu ngươi, nhưng nhất định có khả năng


"Thực... Thật sự?" Tông viêm thuyền giờ khắc này đối với Lý Họa tràn đầy chờ mong,dù chỉ là một thành nắm chắc, hắn cũng nhất định phải biết , như vậy mới có khả năng đào tẩu!


"Ta đại khái hiểu rõ tình huống của cha mình. Cha ta ưa thích chế tác nhân ngẫu, đó là vì hắn từ sớm đã có dục vọng chi phối. Nhân ngẫu cử động được hoàn toàn là do con người chi phối, nghệ nhân múa rối, giống như nhà vua vậy, chi phối tất cả hành động của bọn hắn."


"Ra vậy..."


Sau khi tiến vào phòng, Lý họa mở đèn lên, đặt những mảnh vỡ tượng người lên bàn.


"Ngươi nói biện pháp, là cái gì?" Tông viêm thuyền khẩn trương hỏi.


Cùng lúc này, tại học viện Nguyệt thành. Lý Ẩn cùng Doanh Tử Dạ đi tới ký túc xá dành cho lão sư, tìm vị Trang lão sư kia.


"Tìm Trang lão sư? Hắn ở tại ký túc xá số 3. Đoán chừng hắn hiện tại còn chưa ngủ ?"


Trước mắt, chỉ có thể tìm Trang lão sư, nhờ hắn cải biến thành tích! Bởi vì ban ngày hắn bận việc bên ngoài, không liên lạc được, đành phải rời tới buối tối tới trường học tìm.


Đồng thời, Lý Ẩn cầm cuốn sách những sự kiện linh dị nhật bản giở ra, nói: "Lại có thể trùng hợp như vậy? Odakiri Yukiko cũng vừa xem đến mục này?"


"Nàng dường như trọng điểm chú tâm vào mục này." Doanh Tử Dạ chỉ vào trang sách nói: "Rõ ràng mấy tờ này nhìn rất cũ kỹ, hơn nữa ghi chép chú thích cũng rất nhiều."


"Hoàn toàn chính xác." Lý Ẩn khép cuốn sách lại, nói: "Đúng rồi, ngươi còn nói nhận được điện báo của người nhà Odakiri Yukiko? Có người tới trung quốc tìm nàng.”


"Ta đã gửi đi một tin nhắn nói dối, sẽ không để cho bọn hắn tiếp cận nhà trọ."


"Ân, như vậy là tốt."


Hai người bước đi như bay, rất nhanh tới trước ký túc xá số 3.


"Trước mắt còn sống , chỉ có Tông viêm thuyền một người." Lý Ẩn than tiếc nói: "Mặt khác, huyết tự trong ba phòng còn lại đã biến mất, Tông viêm thuyền có thể hay không sống qua đêm nay, đều rất khó nói!"


Đi vào ký túc xá, hai người tự nhận là ca ca cùng tỷ tỷ của học sinh tới tìm, có chuyện liên quan tới Trang lão sư. Bởi vì Lý Ẩn nói là sự tình quan trọng, vì vậy quản lý ký túc xá phá lệ dẫn hai người đi tìm Trang lão sư.


"Trong điện thoại di động của Odakiri Yukiko... không có ghi chép nào sao?"


"Ân, không có. Chính ngươi xem đi."


Lý Ẩn cầm lấy điện thoại tùy tiện nhìn, bỗng nhiên, bước chân đình trệ.


Người quán lý cùng Doanh Tử Dạ đều quay đầu nhìn, còn chưa kịp hỏi có chuyện gì xáy ra, Lý Ẩn ngẩng đầu, đối (với) Doanh Tử Dạ nói: "Doanh... Doanh tiểu thư..."


Lý họa từ trong túi lấy ra vài tờ giấy gấp bốn đưa cho Viêm thuyền, nói: "Ngươi nhìn mấy tờ giấy này, sẽ hiểu."


Tông viêm thuyền hồ nghi tiếp nhận, tổng cộng có bốn tờ giấy.


Mỗi một trang giấy, phía trên đều viết một hàng chữ.


"Hồ sơ học sinh học viện Nguyệt thành" .


Những tờ giấy này toàn bộ đều bị nhiễm huyết.


"Cái dãy số này, " Lý Ẩn chỉ vào nhật ký cuộc gọi dãy số của Lý họa gọi tới, kinh ngạc đối (với) Doanh Tử Dạ nói, "Trước ta nhìn thấy trong điện thoại di động của An tử, cố nhớ kỹ dãy số mà người lạ gọi tới cho nàng! Cùng dãy số này, hoàn toàn giống nhau!"


Bốn trang giấy này, rõ ràng chính là hồ sơ của bốn người bị mất!


Hắn ngẩng đầu nhìn lại, Lý họa trước mặt, đã biến thành một nữ nhân đầu tóc rũ rượi dài ngoằng, che lấp cả hai mắt. Trên người nàng, mặc một bộ kimono đỏ chói! Bàn tay duỗi ra, những đốt ngón tay xương xẩu móng tay dài như dã thú, xương cốt toàn thân bắt đầu vặn vẹo, phát ra những tiếng kêu răng rắc, thân thể càng ngày càng dài, cơ hồ muốn đụng nóc nhà.


Lý họa trong vụ tai nạn đó cũng giống như Kỷ Ngạn, tử vong tại chỗ. Nhưng sau khi nàng chết đi vẫn bồi hồi tại trốn nhân gian này, phân biệt tồn tại ở quỷ ốc cùng cổ phòng thị, cũng chính sự xuất hiện của nàng làm cho truyền thuyết ma quỷ tại quỷ ốc càng trở nên đáng sợ.




Nàng biến thành quỷ vì những chấp mê của chính mình.


Phụ thân của nàng năm đó hoàn toàn mắc chứng vọng tưởng, mới sinh ra ảo giác những nhân ngẫu này sống dậy. Hắn và vợ hắn, đích thực là bị cường đạo giết chết, tai nạn xe cộ xảy ra cũng là điều ngoài ý muốn.


Nhưng vong linh của nàng vẫn như trước tồn tại trên thế gian, không muốn rời khỏi, không muốn biến mất.


Thời điểm bọn Tông viêm thuyền phát thệ, vong linh của nàng liền tiến tới trung quốc, thật sự tìm tới bọn hắn!


Sau đó nàng giơ bàn tay xương xẩu đánh về phía Tông Viêm thuyền!


Lúc này, trong phòng thuộc về Tông viêm Thuyền.


Huyết tự chỉ thị rút đi rồi hoàn toàn biến mất.



Posted by Unknown |



Tông viêm thuyền sợ tới mức hồn phi phách tán, lập tức quay đầu chạy đi!


Đại khái chạy được 10 mét, hắn quay đầu lại xem xét, lại chỉ thấy"Khang âm huyến"  kia thân thể bắt đầu vặn vẹo một cách kỳ quái. Nhất là đầu, đột nhiên trực tiếp xoay tròn 180°, một gương mặt cực kỳ khủng bố nhìn thẳng vào Tông viêm thuyền!


Trên người nàng mặc một bộ kimono nhật bản đỏ chói, khuôn mặt trước kia phi thường xinh đẹp, giờ phút này bị một đầu tóc đen thật dài hoàn toàn bao trùm, trên mặt không ngừng tuôn ra máu tươi, miệng há thật lớn, giống như truyền thuyết nữ nhân miệng rộng của Nhật bản!


Thân thể của nàng không ngững vặn vẹo trái phái, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng xương cốt vỡ vụn, hai tay duỗi về phía trước, nhất thời dài tới năm sáu mét, mười ngón vừa nhọn vừa dài, giống như dao găm!


Toàn thân lông mao của Tông viêm thuyền dựng đứng!


Đó là cái gì? Quái vật gì!


Rốt cục chạy tới địa phương có khá nhiều người, hắn trực tiếp hướng cửa lớn của công viên phóng đi, ai biết tốc độ quá nhanh, vừa lao ra cửa, liền tông mạnh vào một nữ nhân đang nhìn chằm chằm điện thoại!


Hai người ngã nhào trên đất lên, nàng kia khuôn mặt rất là xinh đẹp, nhưng nhăn nhó vì bị xô ngã khá mạnh, hơn nữa cái váy rất ngắn nàng đang mặc suýt nữ thì rách.


Nàng lập tức bật dậy nhìn người thanh niên xô ngã mình, lộ ra bộ dạng tức giận, nói ra một câu. Nhưng Tông viêm thuyền căn bản nghe không hiểu.


Tuy nhiên không hiểu, nhưng nghe được nàng đang nói tiếng Nhật. Nói như vậy nàng là người Nhật Bản?


Bất quá, hiện tại cũng không phải thời điểm nói những chuyện này. Tông viêm thuyền quay đầu xem xét nữ quỷ kia có đuổi theo hay không. Thế nhưng, ai mà biết nàng có thể từ nơi nào xuất hiện bất thình lình a?


Bỗng nhiên, hắn chú ý tới một cái điện thoại rơi trên mặt đất, tựa hồ là của nữ tử kia. Hắn không chút do dự lập tức nhặt lên, xoay người tiếp tục đào tẩu!


Có điện thoại di động, có thể liên lạc được với Lý tiên sinh, dù sao hắn đối (với) nhà trọ còn rất nhiều sự tình không rõ ràng. Cái nữ quỷ kia có khả năng tùy thời xuất hiện, phải tranh thủ thời gian, hắn không có thời gian đi tìm bốt điện thoại công cộng!


Nữ tử kia, đúng là Lý họa.


Doanh Tử Dạ gửi cho nàng tin nhắn, nội dung là "Ta hiện tại đã ly khai thành phố K, rời tới thành thị W. Các ngươi đừng tới tìm ta, ta hiện tại có một số việc phải xử lý, có khả năng qua một vài năm nữa sẽ trở về."


Thành phố K cùng W khoảng cách cách nhau là quá xa , vượt qua một tỉnh. Doanh Tử Dạ làm như vậy, nếu như gia đình Oda có điều tra, sẽ tận lực rời xa thành thị K.


Mà bây giờ, Tông viêm thuyền cướp điện thoại của nàng, vì vậy Lý họa lập tức chạy theo hắn, còn hô to: "Trảo, bắt lấy hắn ah, ăn trộm!"


Thế nhưng mà, nàng lại nói tiếng nhật, "Trảo" cùng "Ăn trộm" trong tiếng trung, nàng nhất thời không nhớ nên nói thế nào.


Mà Tông viêm thuyền một bên vừa chạy, vừa nhấn số di động của Lý ẩn. Rất nhanh, điện thoại bắt máy.


"Lý tiên sinh!" Tông viêm thuyền hô to: "Ta nên làm cái gì bây giờ! Con quỷ kia vừa biến thành Âm huyên, muốn tới giết ta!"


"Đừng sợ!" Lý Ẩn lập tức nói: "Ngươi tận khả năng thoát đi! Còn vài ngày nữa ngươi mới có khả năng tiến vào nhà trọ. Trước mắt ngươi cần chính là..."


"Ta, ta biết rồi!"


Lúc này, Lý họa sau lưng vẫn như trước đuổi theo không bỏ. Đã chạy ba bốn đầu phố, nhưng Lý họa không có chút ý tứ buông tha.


"đưa cho ta! Mau trả điện thoại di động cho ta!"


Những lời này dùng tiếng trung để kêu, người đi đường chung quanh cũng nghe hiểu. Thế nhưng mà, chỉ có người trông theo, mà không ai giúp đỡ.


Tông viêm thuyền gặp Lý họa dốc sức liều mạng truy đuổi, cắn răng xông vào một cái ngõ nhỏ, hy vọng có thể bỏ qua nàng!


"Điện thoại này ngươi trộm hay sao?" Lý ẩn đầu dây bên kia nghe được tiếng quát tháo của Lý Họa hỏi.


"Ah... Ta cũng không có cách nào khác."


"Ta hiểu được. Ta sẽ mau chóng tìm ra sinh lộ của huyết tự chỉ thị này. Cái này là chỉ thị đầu tiên, tuyệt đối sẽ không hẳn phải chết!"


Sau khi rẽ qua bẩy tám ngõ nhỏ, cuối cùng Tông viêm thuyền cũng thành công cắt đuôi được Lý họa. Hắn vịn lấy bờ tường thở dốc, chợt thấy... trên mặt đất phía trước, một con nhân ngẫu mặc bộ kimono hồng sắc!


Nó bỗng nhiên ngồi dậy!


Lập tức, mở miệng lộ ra một hàm răng sắc nhọn! Cặp mắt rõ ràng máy động, nửa trái gương mặt trở nên dữ tợn như quỷ!


Tượng người mở miệng nói chuyện.


"Ta... Đến... Tìm... Ngươi... Rồi."


Sau đó, tượng nhân ngẫu bỗng nhiên vỡ vụn. Tông viêm thuyền ngạc nhiên cực kỳ, không biết có chuyện gì. Mà lúc này, Lý họa đi đến trước người hắn, trừng mắt nhìn về đống mảnh vỡ kia, bộ dáng tựa hồ phi thường kinh ngạc.


Nàng ngơ ngác đi qua, nhặt lên những mảnh vụn kia, còn nói: "Cái này... Đây là?"


Lý Họa sẽ không bao giờ quên được con nhân ngẫu này.


Khi còn bé, mẫu thân lưu lại cho mình một tấm hình, nàng đã sớm thiêu hủy rồi. Trên tấm ảnh, rõ ràng là một nhân ngẫu mặc một bộ kimono đỏ chói. Nhân ngẫu kia đã bị phụ thân phá hủy, hoàn hảo mà nói, đấy là ảnh chụp mà mẫu thận chụp được của con nhân ngẫu này. Chẳng lẽ nàng dùng cách này để ghi chép lại nhân ngẫu, có thể là cách phụ thân bảo tồn tượng người sao?


Dù sao, phụ thân là vì tượng người, tinh thần mới trở nên thất thường.


Nàng rất rõ ràng điểm này.


Thế nhưng mà, nhân ngẫu trong bức ảnh kia, cứ một mực xuất hiện như mọc rễ trong đầu nàng.


Gần đây, cái quỷ ốc tại Liêm thương kia, bắt đầu oanh động cả nước, nguyên nhân đều là do quyển sách kia. Tuy phụ thân dựa vào quan hệ ban lệnh cấm bán quyển sách này, nhưng lực ảnh hưởng của nó đã bắt đầu mở rộng.


Gần đây, nàng cũng bắt đầu chú ý tin tức về quỷ ốc kia.


Đối (với) Lý họa mà nói, đây là đoạn thời gian nàng không thể nào quên được.


Năm 2005 , tại Liêm thương Nhật Bản.


Nơi ở của phụ thân trước kia là một nhà ở kiến trúc cũ kỹ, lý họa cũng là cảm khái không thôi.


Nàng từng tại nơi đây sinh hoạt qua một đoạn thời gian, cũng là địa phương mẫu thân từ nhỏ lớn lên, càng là tại đây, cha mẹ đều...


Kỳ thật Hạnh tử nói cũng có chút khoa trương, những hộ kế bên cũng có những người không tin ma quỷ. Hơn nữa, nói là cả ngày lẫn đêm đều nghe được tiếng rú thảm thiết, quả thực có chút tin đồn bậy bạ.


Đặt một bó hoa trước cửa phòng, lý họa ngồi xổm người xuống, vỗ hai tay, nhắm mắt lại yên lặng thương tiếc cha mẹ đã qua đời. Cường đạo sát hại cha mẹ lúc trước, đến nay vẫn chữa bắt được. Lý họa luôn hi vọng những tên cường đạo kia sẽ sớm ngày đền tội, nhưng thiên bất toại nhân nguyện, bọn hắn đến nay vẫn nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật.


"Kỷ ngạn đại ca, " đứng người lên, Lý họa đối với hắn nói: "Đem bình rượu cho ta đi."


Oda Chương có đề cập với Lý họa, khi còn sống Tiêu nghĩa Khang thích nhất uống rượu.


Kỷ ngạn gật đầu, đưa bầu rượu tới cho nàng.


Mở nắp bình rượu, Lý họa đổ rượu xuống trước cửa nhà. Nước mắt nàng cũng tràn đầy hốc mắt rồi lặng lẽ rớt xuống.


Vì cái gì khi đó tinh thần phụ thân trở nên bất thường? Đến tột cùng là vì cái gì?


Phụ thân nói, nhân ngẫu hắn chế tác phát sinh biến hóa, cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Còn có cả hiện tượng ma quái này?


"Lý họa." Kỷ ngạn vỗ bờ vai nàng, nói: "Vào xem một chút đi."


Cái ổ khóa dấu tích gỉ sét loang lổ, có cũng như không.


Trên thực tế, cái nhà này vốn là nhà mẹ đẻ của Ánh tử, trên danh nghĩa thuộc về nhà Tam Mộc. Nhưng người nhà Tam mộc, bởi những chuyện ma quái cũng không nguyện ý tiếp nhận cái bất động sản xui xẻo này, bán cũng bán không được, cứ như vậy một mực bỏ không.


Lúc trước, vô luận Tiêu gia hay Tam mộc gia, không ai ra mặt thu dưỡng Lý họa. Về sau nàng được cán bộ cấp cao Oda Chương thu làm dưỡng nữ, ngược lại một đám mặt dày mày dạn tới xin giúp đỡ. Lý họa tự nhiên mặc kệ những người này,cũng chưa từng kết giao qua lại với họ. Nàng thủy chung, là đem mình coi như một người trong gia đình Oda.


Mở cánh cửa kia ra, hai người cùng tiến vào. Ván gỗ trên hành lang giẫm lên kêu những tiếng kẽo kẹt, làm người ta lo lắng có hay không bị đạp gãy.


"Thật đúng là cũ kỹ a, " Kỷ ngạn không khỏi nói: "Mạng nhện cũng quá nhiều rồi."


Trong không khí tràn đầy bụi bặm, mắt thường cũng có thể nhìn thấy vô số. Kỷ ngạn vẫy tay xua bớt những đám bụi bặm này, đối (với) Lý họa nói: "Lý họa, về tới đây cảm giác như thế nào?"


Lý họa cẩn thận nhìn khắp xung quanh, đã hoàn toàn đắm chìm ở trong đó rồi.


Đây chính là nơi khi còn bé ta đã có một đoạn thời gian sinh hoạt qua.


Lý họa với nơi này, một điểm trí nhớ cũng không có.


Không ngừng lục lọi bốn phía, nàng thấy một cái cửa kéo.


Chậm rãi đẩy cửa ra, nàng nhìn thấy một căn phòng nhỏ được lót thảm Tatami.


Lý họa đi vào.


Nàng rất nhanh trông thấy, trong căn phòng này trên đất toàn là nhân ngẫu. Trên mặt nhân ngẫu còn có một đạo vết rách.


"Là cái này... mụ mụ đã cho ta xem hình qua."


Lý vẽ cầm một con nhân ngẫu mặc kimono đỏ chói, không khỏi cảm thán: "Không nghĩ tới, rõ ràng vẫn còn ở nơi này."


Chính là cái này.


Nhân ngẫu làm cho phụ thân thần trí bất thường, nếu khi đó phụ thân cũng mẫu thân không trở về Liêm thương, mà tiếp tục kinh doanh cửa hàng nhân ngẫu..., hết thảy sự việc sẽ không phát sinh.


Nhưng, điều đó căn bản không thể nào cải biến nữa rồi.


"Lý họa, đây chính là nhân ngẫu phụ thân ngươi làm a?" Kỷ ngạn nói : "Hàng năm thời điểm tết con gái, ngươi đang sắp đặt nhân ngẫu, sẽ luôn nhắc tới phụ thân ngươi."


Tại Nhật Bản, tết con gái có một điều đặc thù, chính là trưng bày nhân nhẫu. Rất nhiều nhân ngẫu mặc cẩm y cung trang, được trưng bày trên cái đài cao 3 tầng tới 7 tầng, mà nữ tử sẽ sắp xếp nhân ngẫu theo một trình tự đặc biệt.


"Ân, " lý họa nắm chặt lấy kimono hồng sắc, nói: "Cái nhân ngẫu này, mẫu thân của ta đã từng đưa ảnh chụp cho ta xem."


"Ah? Vậy sao? Cái kia xem ra nàng rất hài lòng tượng nhân ngẫu này."


Lý họa chăm chú nhìn vào hai mắt của nhân ngẫu mặc kimono kia. Nhân ngẫu nọ được chế tác khá tốt, những nhân ngẫu Lý Họa chơi lúc nhỏ, căn bản không thể so sánh được. Hai mắt tượng người, làm cho người ta một loại cảm giác trông rất sống động, phảng phất như đây không phải vật chết, mà là một con người chân thật tồn tại.


Đến tột cùng, vì cái gì tượng nhân ngẫu này làm cho phụ thân có biến hóa to lớn đến như vậy? Đến tột cùng là vì cái gì?


Hay bên trong nhân ngẫu này có ma lực nào đó tồn tại?


Lý họa thả nó lại trên mặt đất, nói: "Đại ca, chúng ta đi thôi."


"Ân, tốt."


Rời khỏi phòng, Lý họa lại một lần nữa quay đầu xem xét.


Nơi này thật sự tồn tại vong linh của cha mẹ sao?


Kế tiếp, đại khái mỗi mười bước Lý họa lại quay đầu lại liếc nhìn. Thẳng đến khi căn nhà triệt để biến mất khỏi tầm mắt.


"Đại ca."


"Ân? Làm sao vậy? Lý họa?"


"Ta về sau chắc có lẽ sẽ không tới nữa."


Kỳ thật lúc còn rất nhỏ, Lý họa đã suy nghĩ một việc.


Giết cha mẹ , thật sự là cường đạo sao?


Chẳng lẽ, không phải cái phụ thân rất kiêng kỵ, không phải hắn luôn nói nhân ngẫu muốn giết hắn hay sao?


Bất quá, cẩn thận ngẫm lại, đó chỉ là tưởng tượng của mình thôi. Loại chuyện này, căn bản không có khả năng xảy ra.


Nhưng mà, đôi mắt của nhân ngẫu mặc kimono hồng sắc, lại khắc sâu vào trong đầu Lý họa, giống như mọc rễ trong đầu nàng.


Cho tới bây giờ, Lý họa đều không cách nào quên được.