7/21/2016

Posted by Unknown |

            Hàm Thanh rốt cuộc tìm được Tương Tuyết Chu.

            Nàng trốn ở trong 1 cái động thiên nhiên, cả người run rẩy. Nhìn thấy nàng vẫn bình yên vô sự, sự bất an trong mắt Hàm Thanh mới rút đi. 

            "Tuyết Chu, " Hàm Thanh chui vào trong động kéo Tuyết Chu cả người đã ướt sũng ra, nói: "Không cần sợ hãi, nơi này cách cấm sơn rất xa, không thể ảnh hướng tới ngươi đâu ."

            Mà thời điểm Tuyết Chu nhìn thấy Hàm Thanh, nàng ôm chặt Hàm Thanh gào khóc : "Hàm thanh... ngươi còn sống, thực tốt quá, ngươi chưa có chết..."

            Hứa Duẫn nói với mấy vị giáo sư phía sau hắn "Các ngươi có ai mang theo khăn lông không? Nếu không thì 1 cái áo choàng cũng được!"

            Mấy vị lão sư nghe được lập tức hành động, tranh nhau đưa áo khoác cho Hứa Duẫn. Sau đó hắn đi vào động, khoác áo lên người Tương Tuyết Chu, dùng tay sờ trán nàng thoáng 1 cái.

            "Rất nóng, phải nhanh đưa nàng tới bệnh viện!"

            Hàm Thanh cầm chặt tay Tuyết Chu, nhàn nhạt mở miệng: "Ta sẽ đi cùng nàng."

            Hứa Duẫn quay đầu, lập tức chỉ huy: "Lão sư, người bộ bảo an đang trên đường tới sao? Mau chóng cùng bọn họ hội hợp! Tìm 1 chiếc xe đưa nàng tới bệnh viện!"

            Công cụ thay đi bộ trên đảo chủ yếu là xe đạp, ô tô chỉ là số ít, mỗi một chiếc cực kỳ đắt giá, hơn nữa trên danh nghĩa là tài sản chung  của công sở đảo. Chỉ có Hứa gia mới có 1 chiếc xe riêng. 

            Sau mười phút, tất cả mọi người cuối cùng cũng coi như đều ngồi trên xe, hướng về phía trấn nhỏ chạy tới.

            "Hàm Thanh, Hàm Thanh..." đầu óc Tương Tuyết Chu nóng tới mức mơ hồ, nhưng tay vẫn như cũ nắm chặt tay Hàm Thanh, sợ nàng sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

            Hứa Duẫn ngồi yên lặng bên cạnh Hàm Thanh, không nói một lời.

            Nhưng 1 nhân viên bảo an mặc đồ đen lên tiếng đánh vỡ trầm mặc : "Rất xin lỗi, xin hỏi, Hứa công tử có nhìn thấy huynh muội Kỳ Thiên Vân và Kỳ Linh Trúc? Hai người bọn họ dường như cũng đang mất tích, nhân viên bảo an đều đang đi tìm."

            "Cái gì?" Hứa Duẫn nhất thời nhíu mày "Không thấy 2 người bọn họ ? Chuyện xảy ra khi nào?"

            " Thời điểm bọn họ ra ngoài tìm người thì mất liên lạc, khả năng bị lạc đường trong rừng. Thầy ký Kỳ cũng biết chuyện này, chúng tôi đang tang cường nhân thủ tìm kiếm, cần phải mau chóng tìm thấy 2 người bọn họ!"

            Hàm Thanh nhìn sắc mặt Tuyết Chu đỏ chót, cầm chặt lấy tay nàng, quay đầu nói với Hứa Duẫn: "Bọn họ hẳn chưa đi được quá xa, mưa lớn như vậy, dưới tình huống không mang dù hẳn không thể đi xa được đâu. "

            "Chỉ hy vọng như thế..."

            Hứa Duẫn nói ngoài miệng như thế, nhưng trong nội tâm lại cảm giác có chút bất an...

            Vào giờ phút này, La Tuấn Hàn đang đọc ngày cuối cùng trong cuốn nhật ký.

            "Ngày 24 tháng 3

            Ta biết, hắn trở về , hắn ở đây, bất cứ lúc nào cũng quan sát ta. Mà ta không có cách nào rời khỏi nơi này , điện thoại đứt dây, ngoài cửa sổ đều là hàng rào bao quanh, cửa lớn khóa trái, ta hoàn toàn không thể thoát ra. Sớm muộn sẽ có ngày, hắn mang ta đi.

            Ngày hôm nay, ta lại nhìn thấy hắn.  Hắn xuất hiện ngoài cửa sổ phòng ăn, sau lớp kính mờ đỏ. Đôi mắt hắn hoàn toàn giống như lúc ta giết hắn, ta biết, hắn sẽ không bỏ qua cho ta.

            Viết xong nhật ký ta sẽ ăn 1 bữa cơm cuối cùng. Ta đã bỏ độc vào bữa cơm này. Cuốn nhật ký này ta sẽ giấu đi, cho dù chết ta cũng không hy vọng chuyện này bị hắn phát hiện. 

            Ta muốn kết thúc tất cả mọi chuyện.

            A, ta nghe được tiếng bước chân lên lầu của hắn . Chính là đêm nay, hắn nhất định sẽ giết ta. Bởi vì... Ngày hôm nay là 7 ngày... sau khi hắn bị giết."

            Nhật ký đến đó liền kết thúc, nhưng La Tuấn Hàn cảm giác cả người run rẩy, mà lúc này một cơn gió thổi tới, cửa sổ nhất thời chấn động phát ra thanh âm làm hắn sợ tới mức ném mất cuốn nhật ký trên tay.  

            "Chuyện này... Chuyện này... Sao có thể có chuyện đó! Người viết nhật ký nhất định là người điên, điên rồ giống như Tương Tuyết Chu!"

            La Tuấn Hàn lúc này phát hiện, bản thân không có lớn gan như hắn tưởng tượng. Hắn tự an ủi nội tâm rằng nội dung nhật ký quá nửa là giả, nhưng tay vẫn không ngừng được mà run rẩy.


            "Không... Không... Không có chuyện gì hết, nhất định là giả!"

            Hắn quay đầu dự định đi tìm kiếm bọn người Thiên Vân, kêu bọn hắn nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Tòa nhà này quá mức tà môn! Hiện tại cho dù thế nào cũng không nên ở lại nơi này!

            Lao ra khỏi căn phòng, hắn thẳng theo hành lang chạy về trước. Nhưng mà mới chạy được vài bước hắn liền ngừng lại. Bởi vì trước mắt hắn là 1 căn phòng ăn nho nhỏ, đối diện cách 1 cái hành lang là 1 cửa sổ có kính mờ đỏ, cùng với nhật ký miêu tả không khác chút nào!

            "Chuyện này... Chuyện này..."

            La Tuấn Hàn cảm thấy từng luồng hàn ý chạy dọc cơ thể, cứ cho rằng nội dung nhật ký là giả, nhưng sự tình tương tự như thế xuất hiện làm hắn không dám bước tới. Chỉ sợ sau lớp kính mờ kia sẽ xuất hiện 1 gương mặt nam nhân máu me đầm đìa! 

            Bước chân không tự chủ được lui về sau, hắn muốn hô to gọi bọn người Thiên Vân chạy tới, nhưng lại sợ sẽ đả động tới thứ sau mặt kính pha lê... trong nội tâm hắn mâu thuẫn tới cực điểm. 

            Cuối cùng, hắn cắn răng tiến từng bước 1 về phía nhà ăn nho nhỏ, cuối cùng đi tới trước cửa sổ lắp kính mờ. Nhưng làm thế nào hắn cũng không dám vượt qua, trong lòng hắn đang suy nghĩ, bản thân mình rời đi 1 khoảng thời gian rồi, sao bọn người Thiên Vân và Kỳ Ánh còn chưa đi tìm? Bọn hắn hẳn cũng đang ở lầu 2 mà. 

            Tại sao không thấy...

            Chẳng lẽ bọn hắn không có cách nào tới sao? Hay bọn hắn gặp phải chuyện gì?

            Con người khi ở trong hoàn cảnh không có đầy đủ thông tin, rất dễ dàng sinh ra đủ loại tưởng tượng gây bất lợi cho bản thân, đồng thời ngày càng chìm đắm trong tưởng tượng. La Tuấn Hàn giờ khắc này trong lòng càng thêm bất an lo lắng.

            Bỗng nhiên, hắn phát hiện ra một chuyện, hắn để quên đèn pin trong gian phòng vừa rồi!

            Hắn nhanh chóng quay trở về, nếu có đèn pin trong tay cũng đỡ sợ hơn. Trở lại căn phòng kia, hắn chạy tới trước cái bàn, mới giơ tay tính cầm lấy cây đèn, máu trong người hắn hầu như chạy ngược trôi về não. 

            Trước mắt là cuốn nhật ký đang mở rộng, được lật tới trang nhật ký cuối cùng. Nhưng trên cả mặt giấy hoàn toàn bị máu tươi bao trùm!

            Máu kia vẫn còn chưa khô!

            Hành lang bên ngoài căn phòng này dẫn thẳng tới nhà ăn, mà gian phòng này chỉ  có 1 cửa ra vào, vừa nãy La Tuấn Hàn đứng ở ngoài hành lang không hề nhìn thấy có bất kỳ người  nào tiến vào đây! Nhưng  trang giấy nhật ký bị máu bôi đỏ là chuyện gì xảy ra?  

            Không để cho hắn suy nghĩ thêm, 1 giọt máu tươi nhỏ lên cuốn nhật ký!

            La Tuấn Hàn sợ hãi ngẩng đầu lên nhìn, sau một khắc, lại thêm 1 giọt máu nhỏ lên trán hắn, sát sau đó, đôi con ngươi hắn trợn lên, cảm xúc ngạc nhiên và sợ hãi triệt để bao trùm đôi mắt hắn...

            Mưa to vẫn không có xu thế nào dừng lại, bên trong lầu 2, 4 người Thiên Vân tụ tập cùng nhau thương lượng tiếp theo nên làm thế nào.

            "Không tìm được!" Chúc Kỳ Ánh sắc mặt khó coi "Làm sao cũng không tìm được Tuấn Hàn! Linh Trúc, Quân Lam, các ngươi sao lại để cho hắn 1 mình chạy loạn!"

            "Hắn có thể tới lầu 3, chúng ta lên lầu 3 tìm." Kỳ Thiên Vân thở dài: "Cũng chỉ có lầu 3 là chúng ta chưa tìm."

            Chuyện đến nước này chỉ có thể làm như vậy . Thế nhưng, Linh Trúc thực sự không muốn tiếp tục ở lại nơi này.

            "Chờ một chút, " Quân Lam bỗng nhiên mở miệng: "Có 1 chuyện kỳ quái, vừa nãy ta xuống dưới lầu tìm Tuấn Hàn, lại phát hiện cửa lớn bị khóa, còn là khóa trái bên ngoài, mở thế nào cũng không ra! "

            "Cái gì?" Điều này làm cho sắc mặt Thiên Vân cùng Kỳ Ánh song song biến sắc, Linh Trúc thì che mặt kinh hô.

            Tòa nhà này bên ngoài cửa sổ đều bị hàng rao sắt bao lại, hơn nữa Thiên Vân vừa nãy thử dùng sức tác động lên, phát hiện không vì năm tháng mà hàng rào này hỏng hóc. Nếu thật như thế, chẳng phải chúng ta không thể ra khỏi nơi đây?   

            "Là ai khóa cửa?" Thiên Vân nhất thời cả giận: "Đùa dai cũng nên có chừng mực!"

            "Là La Tuấn Hàn sao?" Quân Lam nghi ngờ nói: "Hẳn là hắn, chúng ta nơi này đều nói không phải mình làm...thế nhưng... vì sao hắn lại làm thế?"

            "Không thể." Chúc Kỳ Ánh lắc đầu: "Cửa bị khóa bên ngoài. La Tuấn Hàn lại không có chìa khóa, làm sao hắn làm được điểm này?"

            "Vậy... là ai khóa cửa?" Thiên Vân hít 1 ngụm khí lạnh, nếu không phải Tuấn Hàn, thì là ai? Ai dám làm như vậy?

            Phụ thân của Thiên Vân là Kỳ Hoảng đảm nhiệm chức vụ thầy ký thủ tịch đã nhiều năm, đức cao vọng  trọng, vì lẽ đó bản thân hắn có rất nhiều đặc quyền, thực sự hắn không nghĩ ra được là ai dám làm thế với hắn. 

            "Nghĩ biện pháp đi, không thể chờ ở nơi này!" Thiên Vân vò mái tóc đã ngổn ngang trên đầu, càng thêm khổ não. "Đáng ghét, nếu như Hứa Duẫn ở đây thì tốt rồi, hắn là người thông minh nhất trong chúng ta, khẳng định có biện pháp."

            "Quên đi... trước tiên chúng ta tới lầu 3 xem xét 1 chút. Nếu như không tìm được Tuấn Hàn..." lời Chúc Kỳ Ánh mới nói được phân nửa cũng cảm giác chính mình nói không đúng, 1 người đang sống sờ sờ, làm sao lại tìm không thấy? 

            Dù như thế nào, lúc này cứ lên lầu 3 tìm tòi cái đã.

            Bốn người đi lại trên hành lang, cố gắng đi sát vào nhau, lúc này trong vô tình bọn hắn đều cảm giác rất căng thẳng. Hơn nữa ở trong 1 tòa nhà bị phong tỏa kín mít, quả thực giống như đưa thân vào trong lao tù.


            Thiên Vân bắt đầu cảm giác hối hận, lúc đó không nên vì tránh mưa mà tùy tiện đi vào nơi này. Hiện tại ngay cả 1 đối sách cũng không có, lại chẳng thể nào rời khỏi đây, chẳng lẽ phải qua đêm ở đây sao? Hay là tìm dụng cụ nào đấy phá cửa lớn, hoặc cắt đứt hàng rào sắt? Hoặc tìm trong tòa nhà này coi có thể có chìa khóa hay không? 

            Lúc này, hắn phát hiện, Linh Trúc ôm lấy cánh tay của hắn rất dùng sức, tựa hồ khá sợ sệt. 

            Rốt cục, đi tới trước cầu thang. Bốn người từ từ tiến tới. Không khí có chút ngưng trệ, bọn hắn thỉnh thoảng nhìn trái nhìn phải, trong nội tâm rất bức bối ngột ngạt.    

            Bố cục trên lầu 3 cũng không quá khác lầu 2. Chiếu đèn pin về phía trước, Thiên Vân cẩn thận từng bước chân 1. Đồng thời, hắn hắng giọng hô 1 cái: "Ngươi có ở nơi này không? Tuấn Hàn, nói chuyện đi!”

            Không hề có âm thanh nào trả lời. Bên tai chỉ nghe được tiếng mưa rơi không ngừng.  

            Giờ khắc này, trong căn phòng La Tuấn Hàn phát hiện cuốn nhật ký, bản nhật ký vẫn rơi trên mặt đất, cơ hồ đã bị máu tươi nhuộm đỏ hoàn toàn. Nhưng La Tuấn Hàn lại không thấy tung tích.   

            Vết máu trên cuốn nhật ký lan tràn trên sàn nhà, một giọt lại 1 giọt chỉnh tề theo quy luật kéo dài ra bên ngoài thành 1 đường thẳng. Phương vị vết máu hướng tới, chính là cầu thang lên tầng 3… 


            

7/20/2016

Posted by Unknown |
 Chương 10: sắc đẹp bẩy rập (hạ)


"Ta đi là được rồi, việc này không nên chậm trễ, ta đi đây..." Để tránh bị Trăn Trăn phát hiện tôi không phải đi công việc, mà cùng Tuyết Tình hẹn hò, cho nên tôi chạy như người bôi mỡ vào đế giày.


Trước khi đến Đỗ gia, trên đường tôi liên tục suy nghĩ một vấn đề —— nếu như Tuyết Tình muốn cưỡng gian tôi, tôi có nên phản kháng hay không đây? Nàng cho dù có cưỡng gian, cũng là hợp pháp đấy.


Đi đến cổng chính nhà Đỗ gia, phát hiện khóa sắt không thấy nữa, cửa chỉ khép hờ. Đẩy cửa đi vào, tôi phát hiện sân nhà rộng chỉ toàn lá khô cùng cỏ dại, trong bể nước không còn một giọt nào, mấy pho tượng thiên sứ bên cạnh vì gió táp mưa sa mà ảm đạm thất sắc, xem ra mười mấy năm qua không có ai quét dọn qua.


Xuyên qua sân nhà, lấy tay đẩy cánh cửa gỗ bị rỉ sắt kêu lên mấy tiếng kèn kẹt, tôi tiến vào trong đại sảnh đen kịt. Tuy bây giờ là giữa trưa, nhưng cửa sổ phần lớn đã bị che kín, cho nên trong đại sảnh thập phần lờ mờ, ngoại trừ một vài ánh nắng xuyên thấu qua cửa kính trong phòng bếp, còn lại không có một tia sáng nào cả.


Trong đại sảnh không phát hiện Tuyết Tình, tôi gọi to tên của nàng, rất nhanh đã nghe được thanh âm đáp lại, ngữ khí của nàng không có chút nào băng lãnh, ngược lại thập phần ôn nhu, khiến tôi cảm thấy thật ấm áp, tựa như thiếu nữ ngượng ngùng: "Là Thân Vũ sao? Ta ở chỗ này."


Thanh âm từ phòng bếp truyền ra, cái bóng của Tuyết Tình đột nhiên thướt tha yểu điệu xuất hiện trên mặt đất nơi có ánh nắng chiếu vào. Tôi muốn đến phòng bếp tìm nàng, nhưng mới bước một chân, nàng đã nói: "Đừng tới đây."


Tôi khó hiểu vấn đạo: "Vì cái gì?"


"Ta sợ đối mặt với ngươi sẽ cảm thấy xấu hổ." ngữ điệu ngượng ngùng phát ra từ một mỹ nữ thành thục, quả thật rất phong tình.


"Ngươi có cái gì muốn nói với ta sao?" Giờ phút này tôi đây chính là tâm can ngứa ngáy khó nhịn.


"Ngươi yêu thích ta sao?" Đây là một điều mà tất cả nam nhân đều không biết trả lời như thế nào, không phải vì vấn đề khó thể trả lời, mà là sau khi trả lời cần thiết đối mặt với hậu quả. Nói ưa thích, nhưng là phải chịu trách nhiệm, nói không thích, vậy thì không có hứng nữa rồi. Cơ hồ tất cả nam nhân đều trả lời là có, nhưng tốt nhất vẫn là không cần phải chịu trách nhiệm, cho nên tôi trả lời: "Ngươi vẫn không rõ tâm ý của ta sao? Ta nghĩ ngươi nên biết."


"Vậy ngươi nguyện ý cùng ta ở một chỗ sao?" Lại một vấn đề khó có thể trả lời nữa.


"Chỉ cần ngươi nguyện ý, ta sẽ vĩnh viễn bên cạnh ngươi bảo vệ ngươi." Nói thực, với năng lực của nàng, chỉ có thể là nàng bảo hộ tôi mà thôi.


"Ngươi qua đây!" Tôi nghe theo lời nàng gọi, chậm rãi đi về hướng phòng bếp."Ngừng!" khi tôi sắp đến nơi có ánh dương chiếu vào, nàng đột nhiên trở nên âm lãnh dị thường.


Tôi dừng bước lại, trong nội tâm cảm thấy không hiểu, nhưng sự tình quỷ dị vào thời khắc này mới phát sinh. Bóng dáng Tuyết Tình đột nhiên giơ tay lên bắt lấy chân mắt cá chân của tôi, chính xác mà nói, là cái bóng túm lấy mắt cá chân trên cái bóng của tôi, nhưng tôi lại cảm thấy mắt cá chân mình bị người khác dùng tay nắm chặt, không thể di động. Tiếng cười âm lãnh lập tức quanh quẩn trong đại sảnh trống trải, thanh âm tuy vẫn là tiếng của Tuyết Tình, nhưng rõ ràng tiếng cười kia tựa như là Dư Tiêm Lăng.


Tôi đột nhiên nhớ tới một chi tiết mà vừa rồi không có chú ý tới, chính là hương hoa lài trên người Tuyết Tình, giờ phút này tôi chỉ nghe được mùi tro bụi, mà không cảm nhận được mùi thơm của cơ thể Tuyết Tình. Tuyết Tình căn bản không ở chỗ này, người đang cùng tôi nói chuyện chính là Trịnh Mẫn Nghi bị Dư Tiêm Lăng ám thân.


Bây giờ mới biết được đã quá muộn, tiếng cười bốn phía dần dần có biến hóa, âm thanh vốn là Tuyết Tình đã biến thành Dư Tiêm Lăng : "Hì hì hi... Cảnh sát tiên sinh, ta đã sớm nói, chúng ta sẽ gặp mặt lần nữa, và lúc đó ta sẽ không hạ thủ lưu tình. Ký nhiên ngươi vẫn cố tình truy tra cái bản án này cho đến cùng, vậy thì ngươi xuống địa ngục điều tra sẽ thuận lợi nhiều hơn đấy. Ngươi xem tóc của ta có đẹp không? Các bạn của ta sẽ đến đưa ngươi xuống địa ngục... hihi" Trước mắt cái bóng dần biến thành một thiếu nữ tóc dài, tóc nàng không ngừng dài hơn nữa, như là một sinh mạng quấn quanh trên người của tôi, tôi có thể cảm nhận được một sức mạng cường đại đè nén, không thể cựa quậy được nửa ly, cơ thể tựa như có một bàn tay vô hình khổng lồ bóp chặt khiến tôi thở không nổi.


Đều nói trên đầu chữ sắc có cây đao, hiện tại cuối cùng tôi cũng minh bạch đạo lý này, bất quá đều quá muộn. ngay khi tay chân bắt đầu tê liệt, cổ tay phải bỗng nhiên truyền đến một cảm giác lạnh buốt thấm vào ruột gan, sợ hãi trong lòng lập tức bị quét sạch, tâm can chưa bao giờ có thể bình tĩnh như vậy, lực đè lên thân thể cũng biến mất theo.


Thân thể không còn bị trói buộc, tôi liền ngã ngồi trên mặt đất, cổ tay lạnh buốt dần dần biến mất, mồ hôi lạnh bắt đầu xuất hiện, khiến quần áo toàn thân ướt đẫm.


"Dùng loại phương pháp này đối phó với việc làm trái lương tâm vẫn chưa đủ." Lần này từ phòng bếp truyền ra thanh âm nam tính. Một thân hình cao lớn phiêu dật từ phòng bếp chậm rãi đi ra, tướng mạo hắn tuấn lãng, trên người toát ra một khí chất quý tộc kiểu cổ. Nhưng hiện tại đang là mùa hè nắng chói chang, vậy mà hắn mặc một thân âu phục màu đen, thậm chí áo sơ mi vớ giày đều là màu đen. Điều càng làm cho người khác cảm thấy quái dị chính là, hắn còn mang một đôi bao tay màu đen dày sụ, cái bao tay căng phồng như sắp tràn ra, bên trong phảng phất như đôi chân gấu cực lớn. Hắn toàn thân cao thấp, ngoại trừ đầu lộ ra bên ngoài, còn lại toàn bộ đều bị một màu đen bao vây, tóc cũng đen nhánh, làm tôi cảm thấy đây là cái bóng của một nham nhân tuấn kiệt.


"Ngươi là Đỗ Lễ Hiền?" Tuy là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng mặt của đối phương so với ảnh chụp Lưu tỷ cho tôi xem rất tương tự, cho nên có thể xác định hắn chính là Đỗ Lễ Hiền.


"Cảnh sát tiên sinh, ngươi quá nhiều chuyện rồi, nhiều bản án như vậy ngươi không tra, vì sao cứ theo đuôi ta mãi không rời. Ta đã cảnh cáo ngươi hai lần, ngươi cũng đừng trách ta..." Đỗ Lễ Hiền nói xong chậm rãi đến gần, vừa đi vừa cởi hai bao tay.


Cái bao tay rơi trên mặt đất, làm một lớp tro bụi bay lởn vởn lên không… tôi bỗng sợ ngây người! Trước mắt là một đôi tay vô cùng quỷ dị, mười ngón tay đều dài gấp hai lần người thường, hơn nữa như không có xương cốt, có thể tùy tiện di chuyển, giống như mười con độc xà trên tay.


Hắn đi đến trước mặt tôi, lộ ra nụ cười ưu nhã, ngữ điệu ôn hòa nhưng không thiện chí nói: "Cảnh sát tiên sinh, có lẽ ngươi cảm thấy rất vinh hạnh, bởi vì ngoại trừ phụ mẫu ta và sư phó, ngươi là người duy nhất có thể trông thấy Song Thánh của ta..." Nói xong, hắn đột nhiên dùng bàn tay quỷ dị kia túm lấy cổ của tôi. Ngón tay hắn tuy dài nhỏ, nhưng phi thường linh hoạt và khỏe, một tay có thể hoàn toàn nắm chặt cổ tôi, nó giống như là được năm cái thòng lọng treo vào cổ, lập tức cảm thấy mê muội.



Tôi vì sao lại có số khổ như vậy ah, từ tối hôm qua đến bây giờ, đã là lần thứ ba có người bóp cổ, nhưng lúc này không như hai lần trước có thể may mắn thoát được, bây giờ còn ai có thể cứu tôi?

7/19/2016

Posted by Unknown |
 Chương 10: sắc đẹp bẩy rập (thượng)


Trịnh Mẫn Nghi thừa nhận mình chính là hung thủ, nhưng không biết nàng sẽ trốn đi đâu, nếu như hôm nay không thể bắt nàng, tỷ muội Tô thị sẽ trở thành cừu non thế tội. Bởi vậy, tôi cùng Trăn Trăn đành phải cưỡng ép xâm nhập vào trong nhà nàng, hy vọng có thể tìm được chút ít manh mối.

 
Nhưng mà, ở phòng khách tìm tòi rất lâu cũng không phát hiện gì, chỉ còn mỗi phòng ngủ, hy vọng có thể tìm được manh mối. Nhưng vừa bước vào, cửa phòng liền lập tức đóng lại, một cánh tay cường lực từ phía sau khóa cổ tôi lại. Tôi theo bản năng dùng khuỷu tay thúc mạnh vào bụng đối phương, thế nhưng ngược lại hắn có vẻ không hề hấn gì, mà càng thêm dùng sức.


Ngay thời điểm tôi sắp chịu không được, sau lưng bỗng truyền đến một tiếng vang thật lớn "Phanh", cửa phòng tựa hồ bị ai đó đạp ra, hơn nữa còn đập thẳng vào người đang tập kích tôi, khiến hắn cùng tôi té nhào trên giường ngủ. May mắn là đang ở trong phòng ngủ, chứ nếu ở trên đường thì chắc tôi đã bẹp dí rồi.


Có người xông vào phòng ngủ, kẻ tập kích liền buông tôi ra, đánh người mới xông vào. Chờ tôi ngồi thở lấy lại hơi quay lại, thì hai người kia đã đánh được một trận rồi. Người xông vào phòng đương nhiên là Trăn Trăn, còn bên kia dĩ nhiên là trượng phu của Mẫn Nghi, Trương Tự Lương. Hắn tuy dáng người cao gầy, nhưng cùng người đạt danh hiệu quán quân như Trăn Trăn đánh nhau, không đến mức không chịu nổi một đòn, nhưng Trăn Trăn cũng không phải ăn chay, cuối cùng đạp một cước vào đầu hắn, khiến hắn lăn ra té xỉu.


Dùng còng tay khóa hắn lại, Trăn Trăn tặng cho hắn mấy bạt tai mới khiến hắn tỉnh lại, nhưng hắn lại dùng ánh mắt thập phần mê man nhìn chúng tôi: "Đã xảy ra chuyện gì?"


Đã xảy ra chuyện gì? Nói thực, tôi cũng không biết, Mẫn Nghi thừa nhận giết người rồi lẩn trốn, nhưng lại đem trượng phu bỏ lại, đến cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Trương Tự Lương đối với chuyện này đều không biết gì? Quản hắn làm khỉ gió gì nữa, trước thẩm vấn còn gì nói sau.


Tôi không nói ra chuyện của Mẫn Nghi, yêu cầu Trương Tự Lương khai hết mọi điều mà hắn biết. Biểu hiện của hắn rất kinh hoảng, vừa rồi hung mãnh như trâu nhưng giờ như hai người khác nhau: "Tối hôm qua, các ngươi vừa mới mang Mẫn Nghi đi không lâu, đã có người nhấn chuông cửa, ta mở cửa thì phát hiện không có ai cả. Đang muốn đóng cửa lại, thì nghe thấy một giọng nói như của Mẫn Nghi, rồi sau đó xảy ra chuyện gì ta cũng nhớ không rõ lắm. Mẫn Nghi giống như dẫn theo bằng hữu trở về, còn muốn ta giúp bằng hữu nàng làm chút chuyện. Ta nhớ được người đó hình như gọi là... Tiêm Lăng."


Tối hôm qua, sau khi mang Mẫn Nghi về quỷ án tổ, đến hừng đông ngày hôm sau, nàng cũng không có ly khai, làm sao có thể lại về nhà được? Tôi hướng Trương Tự Lương xác định lần nữa khoảng thời gian vợ hắn về nhà, hắn là tối hôm qua sau khi chúng tôi rời đi không lâu, nhưng hắn lại nói có thể là buổi sáng hôm nay, cuối cùng nói nhớ không rõ. Còn đối với chuyện vừa tập kích tôi, hắn một chút ấn tượng cũng không có. Về phần tin tức của thê tử, hắn cũng không thể cung cấp bất kỳ tin tức gì.


Tình huống của hắn cùng Mẫn Nghi tối hôm qua khi tập kích tôi cũng rất tương tự, tựa hồ là bị một lực lượng nào đó khống chế, nhưng có khả năng là giả ngây giả dại. Mặc kệ như thế nào, đem hắn bắt lại là tất yếu.


Trở lại quỷ án tổ, tôi hướng lão đại can đảm nói một giả thiết: "Trịnh Mẫn Nghi khả năng bị quỷ hồn của Dư Tiêm Lăng ám thân rồi."


"Ngươi cho rằng ta nói như vậy với cục trưởng? hắn có thể hay không nói ta mới bị quỷ nhập vào người đây?" Lão đại trừng tôi.


"Vậy sếp có thể nói, mười ba năm trước nàng tận mắt thấy Dư Tiêm Lăng bị ngược đãi, cho nên tạo thành ảnh hưởng tâm lý nghiêm trọng, cuối cùng thành nhân cách phân liệt, sinh ra một Dư Tiêm Lăng không tồn tại." Kỳ thật, đại bộ phận những bản án ma quái hư hư thực thực đều báo cáo như vậy.


"Như vậy còn nghe được, bất quá ngươi thật sự cho rằng nàng ta là bị quỷ nhập sao?" Lão đại nghiêm túc nhìn về phía trước.


"Ngoại trừ lời giải thích này, tôi thật không nghĩ tới cái khác." Tôi bất đắc dĩ giơ hai tay ra vẻ đầu hàng.


"Chứng cứ." Lão đại trực tiếp nói một câu đơn giản.


Tôi giải thích: "Đầu tiên, khi tôi cùng với Trịnh Mẫn Nghi trò chuyện, ngữ khí cùng tiếng cười của nàng trước khi biến thành 'Dư Tiêm Lăng' rất giống nhau; tiếp theo, nếu như nàng không phải bị quỷ nhập làm sao khi tẩu thoát lại không đi cùng trượng phu, còn bố trí hắn ở lại phục kích chúng tôi? Thứ ba, thời điểm nàng cùng chồng tập kích tôi, biểu hiện rất khác thường..."


"A Mộ, ngươi chú ý không vậy?" Lão đại đột nhiên ngắt lời tôi nói: "Nàng như thế nào không cần dùng tới cái bóng để giết ngươi?"


Lão đại vấn đề này thật làm khó tôi rồi, tôi thật chưa nghĩ đến vấn đề này. Đúng a! Nàng vì sao không dùng tới cái bóng để giết tôi, mà lại muốn cùng trượng phu tự mình động thủ giết tôi đây? Tuy trước đây nàng đã dùng cái bóng để giết sáu người, giết thêm tôi nữa chắc cũng không khó, vì sao mạo hiểm lộ thân phận động thủ tới giết tôi?


Cùng lão đại thảo luận một hồi cũng không bắt được vấn đề trọng điểm, đành phải thôi."Tuyết Tình đi vào trong đó rồi hả?" Tuyết Tình có lẽ đã gặp lão đại trước tôi rồi, nhưng khi tôi trở về văn phòng không trông thấy nàng, cho nên vừa ra khỏi văn phòng lão đại liền hỏi Miêu Miêu.


"Ngươi không phải mới gọi nàng đi giám thị cái ông chủ hiệu chụp hình sao?" Miêu Miêu khó hiểu vấn đạo.


"Ta gọi nàng đi giám thị Dư Triệu Quang lúc nào?" Tôi còn chưa già mà đã tới  lúc trí nhớ bắt đầu thoái hóa rồi sao? Tôi chỉ nhớ gọi điện cho nàng dặn trở về báo cáo mọi tình huống với lão đại, không có gọi nàng đi giám thị ai cả.


"Có ah, ngươi gọi lại lần nữa để bảo nàng." thái độ Miêu Miêu rất chân thành, hại cho tôi quá mệt mỏi vì nhớ không ra. Nhưng tôi cẩn thận hồi tưởng, hoàn toàn chính xác không có gọi Tuyết Tình đi giám thị Dư Triệu Quang!


Đang muốn gọi điện cho Tuyết Tình, thì trùng hợp nàng đã gọi trước: "Thân Vũ, ngươi lập tức tới chỗ Đỗ Lễ Hiền một chuyến."


"Ngươi không phải đi giám thị Dư Triệu Quang sao? Như thế nào chạy đến đó rồi, có phải có phát hiện gì không?" Tôi hỏi.


"Ngươi tới rồi nói sau."


"Tốt, ta cùng Trăn Trăn sẽ tới."


"Đừng..." ngữ khí Tuyết Tình bỗng nhiên trở nên mập mờ: "Một mình ngươi đến, ta muốn cùng ngươi nói vài chuyện riêng, có người khác ở đây không tiện. Ngươi mau tới, ta chờ ngươi."


Việc riêng? Tuyết Tình có chuyện gì muốn nói với tôi đây? Chẳng lẽ muốn hướng tôi thổ lộ! Từ khi chuyện đó xẩy ra vào tối hôm qua thái độ nàng đối với tôi có biến hóa nhỏ, trước đây nàng cùng Vĩ ca, Trăn Trăn mấy người họ toàn gọi tôi là "A Mộ", nhưng sau chuyện chạm ngực, nàng bắt đầu gọi tôi là "Mộ", lúc nãy gọi điện cũng trực tiếp gọi tên của tôi, hơn nữa ngữ khí không còn băng lãnh như trước, ngược lại có chứa điểm mập mờ.


" Diễm phúc bay tới " bốn chữ này bỗng hiện ra trong đầu tôi khiến tinh thần không ngừng bồi hồi, làm tôi quên mất một việc cấp bách là xin lệnh truy nã hung thủ. Không có một bóng người ở Đỗ gia, chỉ có Tuyết Tình xinh đẹp như hoa, cả người tỏa hương hoa lài nhàn nhạt, thân thể mỹ nữ, bầu vú cup D đầy đặn...


Tuy Tuyết Tình bình thường đối xử với mọi người lạnh lùng, nhưng băng sơn cũng có ngày tan, ngữ khí hơi mập mờ là chứng minh tốt nhất. Vì diễm phúc đã đến, tôi tùy tiện lấy cớ vứt bỏ Trăn Trăn: "Tuyết Tình cần ta hỗ trợ, ta đi trước một chuyến." Nói xong liền chuẩn bị chuồn.


"Ta cùng đi với ngươi." Trăn Trăn đi lên.


"Không cần, ta đi một mình là được rồi. Ngươi tạm thời đợi ở chỗ này, lát nữa ta sẽ gọi điện báo." Ta có thể nào để cho nàng đi theo phá chuyện tốt được đây.


"Thật sự không cần ta đi theo?" ánh mắt Trăn Trăn rất kỳ quái, không khỏi làm tôi cảm thấy chột dạ.


"Ta đi là được rồi, việc này không nên chậm trễ,..." Để tránh bị Trăn Trăn phát hiện không phải tôi đi vì công việc, mà cùng Tuyết Tình hẹn hò, cho nên tôi chạy như người bôi mỡ vào đế giày.


Posted by Unknown |
Chương 4 bản nhật ký

            Vùng trung tâm Tứ Thủy đảo tập trung dân cư đông đúc nhất, kiến thiết theo kiểu thành phố, tất cả công trình quan trọng đều xây dựng tại đây. Cách công sở đảo không tới 100 m, có 1 tòa nhà 3 tầng.

            Một người đàn ông trung niên tóc bạc trắng đang cầm ống nghe đứng trước cửa sổ.

            "Đã báo cho bảo an rồi" người trung niên chíu chặt lông mày nói: "Hiện tại vẫn chưa tìm được sao? Không chỉ có Tương Tuyết Chu, ngay cả con trai và con gái của thầy ký Kỳ cũng không thấy ?"

            ở 1 đầu khác điện thoại trả lời: "Thật xin lỗi! Chúng  tôi nhất định sẽ tận lực, Hứa tiên sinh!"

            "Nếu 2 hài tử của thầy ký Kỳ có chuyện gì, các ngươi tự động bỏ việc trở về nhà trồng trọt đi là vừa! Con người ta chỉ nhìn kết quả, không xem quá trình!"

            Nói xong, người trung niên gác mạnh ống nghe! Sau đó, hắn quay đầu lại, vẻ dữ tợn trên mặt biến mất, nói với 1 cô gái tóc ngắn mặc quần áo đen đứng cách hắn 1 cái bàn: "Lộc Thanh, ngươi cũng lên đường tới học viện Hồng Lạc đi, ta cảm thấy không yên lòng. Thầy ký Kỳ biết được chuyện này chỉ là vấn đề thời gian."

            Cô gái tóc ngắn kia rất khôn khéo già dặn, gật đầu nói: "Hiểu rõ, ta lập tức đi làm. Bất luận thế nào cũng phải tìm được 2 nhi tử của thầy ký Kỳ và Tương Tuyết Chu!"

            Rời khỏi phòng nàng mới thở ra 1 hơi nhẹ nhõm.

            Phương Lộc Thanh là thư ký của Hứa Tin, hiện nay cũng chậm chức tại công sở đảo. Sau khi tốt nghiệp trung học, nàng trực tiếp lựa chọn đi làm, nhờ năng lực giao tiếp khéo léo mới có thể tiến vào công sở đảo. Nàng thấy thân thể thầy ký Kỳ Hoảng không được tốt, rất có thể sẽ sớm về hưu. Thầy ký thủ tịch là do dân tuyển ra, không thể truyền lại cho con cái, mà 1 khi tiến hành bình bầu, vị trí thầy ký thủ tịch kế tiếp chắc chắn thuộc về Hứa Tin.

            Phương Lộc Thanh từ bỏ cơ hội vào học học viện Hồng Lạc tiến vào nhậm chức ở công sở đảo cũng vì muốn trở thành thư ký của Hứa Tin. Gia đình nàng chỉ là 1 hộ gia đình trồng  bông bình thường, muốn thay đổi vận mệnh gia đình, đương nhiên nàng phải tạo ra 1 phen thành tích. Tương lai một khi Hứa Tin trở thành thầy ký thủ tịch cũng là cơ hội cho nàng vươn mình. Vì lẽ đó nàng rất ra sức hoàn thành xuất sắc công việc Hứa Tin giao phó.

            Thời điểm tới lầu 1, nàng đi qua 1 hành lang treo đầy ảnh chụp trên vách tường. Trong đó có không ít là ảnh đám người Hứa Duẫn, Kỳ Thiên Vân, Kỳ Linh Trúc và bạn bè. Lúc này nàng tạm dừng chân, nhìn về 1 bức ảnh, trong hình là Hứa Duẫn, Thiên Vân cùng Linh Trúc sóng vai đứng chung 1 chỗ, phía sau sau là cảnh tượng học viện Hồng Lạc.

            Lộc Thanh nhìn 3 người trong hình, trong lòng không khỏi có chút thổn thức. Nàng là loại người xuất thân phổ thông, muốn thay đổi vận mệnh phải tự mình tranh đấu. Nhưng bọn hắn lại có thể thoải mái hưởng thụ tất cả những điều nàng phải nỗ lực trả giá mới đạt được.

            Nàng lắc lắc đầu, không muốn nghĩ nhiều nữa, mới bước 1 bước bỗng nhiên nghe thấy sau lưng truyền tới âm thanh "Ầm" một tiếng, nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bức ảnh kia rơi trên mặt đất, khung hình hoàn toàn vỡ thành 2 mảnh, bức tranh bị rách 1 đường, vết rách cư nhiên vừa vặn chia rẽ giữa Hứa Duẫn và Thiên Vân.

            "Chuyện này..." Lộc Thanh nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng không khỏi trầm xuống...

            Mưa rơi như trút nước, Thiên Vân nhíu lông mày nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

            Nơi này là lầu 2.

            Hắn bắt đầu phát hiện có chút gì đó không đúng , hết thảy ngoài cửa sổ trong kiến trúc này đều có hang rào sắt. Ở lầu 1 làm như thế để chống trộm thì có thể hiểu được, thế nhưng lầu 2 cũng có… điểm này có chút không bình thường ? Hơn nữa căn nhà lớn như vậy cửa sổ cũng không ít, nhưng không tìm được cái nào không có hàng rào sắt bao quanh.

            "Tại sao ta cảm giác... Căn nhà này giống như là để nhốt người vậy " phía sau Thiên Vân là Chúc Kỳ Ánh cũng cảm giác càng ngày càng không đúng, "Hơn nữa vừa nãy ta vừa xem qua, có nhiều phòng gắn rất nhiều khóa, hình thức của chúng, ta chưa từng thấy qua.

            "A... Bức tranh này..."

            Bỗng nhiên thanh âm của Trương Quân Lam từ 1 mặt khác của hành lang truyền tới, Thiên Vân lập tức cùng Kỳ Ánh chạy ra ngoài. Sau đó bọn hắn nhìn thấy Trương Quân Lam đang đứng trong 1 gian phòng khác, nàng và Linh Trúc ở cùng nhau,  trước mặt 2 người treo 1 bức tranh. Bên trong tranh vẽ thân thể 1 nữ nhân bị xé thành 2 nửa, máu tươi thấm đẫm khắp nơi. Bức tranh miêu tả rất sống động làm Quân Lam cùng Linh Trúc đều cảm giác buồn nôn. Hơn nữa, trong khung cảnh mờ tối lại càng thêm khủng bố.

            "Chúng ta đi thôi!" Linh Trúc cuối cùng không chịu được đành đánh trống lui quân: "Ca ca, căn nhà này quá âm trầm quỷ dị, muội cảm thấy không được thoái mái..."

            Nói đến đây, sắc mặt nàng cũng có chút nhợt nhạt.  Nàng trước nay là thiếu nữ rất hoạt bát, chưa từng lộ vẻ mặt như vậy.

            "Được rồi!" Thiên Vân nhìn thấy mưa từ đầu tới cuối không hề có xu thế giảm đi, kỳ thực cũng có ý niệm này, muội muội nếu đã mở miệng thì cứ theo lời nàng, rời khỏi nơi này!

            "Chờ đã..." bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn quanh, lên tiếng hỏi: "Trương Tuấn Hàn đâu? Hắn đâu rồi?"

            "Hắn không phải ở cùng với 2 người sao?"

            Lúc này Trương Tuấn Hàn đang ở 1 căn phòng khác trên lầu 2. 

            Trương Tuấn Hàn tuy rằng vóc người không cao, nhưng lá gan trái lại không nhỏ. Hắn tách khỏi mọi người, 1 mình đi quanh tại lầu 2.

            Càng đi càng than thở, kiến trúc này thật lớn. Toàn bộ kiến trúc trên Tứ Thủy đảo so ra, chỉ có công sở đảo mới lớn hơn nơi này.  

            Trương Tuấn Hàn giờ khắc này đang ở trong 1 gian phòng thoáng có chút nhỏ hẹp, tựa hồ là thư phòng. Bức tường trong này rạn nứt lợi hại, thậm chí có nơi lộ ra gạch khối đỏ au.  

            Hắn ngồi xổm xuống đụng tay vào khối gạch kia, lại phát hiện viên gạch không hề dính chắc vào bức tường, trong lòng hơi động liền đem nó gỡ ra. Hắn phát hiện phía sau viên gạch là 1 không gian trống, trong đó có đặt 1 cuốn sổ!  

            Hắn lập tức đem nó ra, bên ngoài có ghi 2 chữ "Nhật ký".

            Chẳng lẽ... là dân bản địa lưu lại? Nếu thật sự là thế thì chắc chắn không tầm thường rồi! Trương Tuấn Hàn nhất thời hưng phấn, tay cầm cuốn sổ có vài phần run rẩy, mở cuốn nhật ký ra, hắn chẳng quan tâm tới chuyện đọc trộm nhật ký của người khác có đạo đức hay không đạo đức.

            Dù sao, lúc này lòng hiếu kỳ đang chiếm thượng phong.

            Bất quá, thật đáng tiếc, bên trong nhật ký chỉ viết ngày tháng mà không có năm. Nhưng kiểu chữ rất xinh đẹp và dễ đọc. Căn bản mỗi ngày nhật ký ghi chép khoảng nửa trang giấy, nhiều lắm cũng không vượt quá 1 tờ. Nhật ký ghi được 1/3 thì trắng.

            Hắn bắt đầu say sưa đọc nội dung.

            "Ngày mùng 2 tháng 3

            Bắt đầy hôm nay ta sẽ viết nhật ký. Gần đây cảm giác thời gian trôi qua thật nhanh, 1 vài chuyện xảy ra đã có chút nhớ không được rõ ràng, nếu ghi lại trong nhật ký, sau này có thể quay đầu lại lướt qua nhân sinh 1 lần nữa.

            Sáng sớm hôm nay, ta phát hiện hắn không nằm bên cạnh . Ngay cả 1 tờ giấy để lại cũng không có, thật khiến người khác cảm giác đau lòng.

            Trong căn nhà này chỉ có 1 mình thật quá mức quạnh quẽ . Không có ai để nói chuyện, ta bình thường lại không thể ra cửa. Phía bên ngoài cửa sổ đều có hàng rào sắt, cửa lớn lúc nào cũng khóa lại. Hắn không chỉ 1 lần căn dặn ta, không được hắn cho phép không được bước ra ngoài cửa lớn. Kỳ thực hắn làm như vậy ta có muốn chạy cũng không chạy được!   

            Ta cảm thấy cô quạnh, thực sự cô quạnh."

            "Hắn?" La Tuấn Hàn liếm môi một cái, cho rằng "Hắn" hẳn là trượng phu của người viết nhật ký? Từ kiểu chữ xinh đẹp phán đoán, rất có thể chủ nhân nhật ký là nữ nhân.

            Hắn hưng phấn lật sang tờ kế tiếp.

            "Ngày mùng 3 tháng 3

            Ngày hôm nay trở về nhà rất muộn, hắn không nhiều lời đã đi nghỉ. Cả ngày bị khóa ở trong nhà, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra. Ta cảm giác hắn thay đổi, rất khác với trước đây.

            Gần đây thức ăn ngày càng đơn giản, ta cũng không biết đến cùng chuyện gì lại tạo nên tình huống như vậy. Hỏi hắn, hắn cũng không nói, chỉ là màu da của hắn ngày càng trở nên đen đúa.

            Tại sao không chịu nói cho ta biết chứ? Chẳng phải chúng ta là phu thê sao?"

            "Quả nhiên là phu thê " La Tuấn Hàn cười cợt, tiếp tục xem, nội dung phía sau đại khái giống nhau, chỉ là "Hắn" càng ngày càng rõ ràng.

            "Ngày 17 tháng 3

            Ta phát hiện khóe miệng của hắn rõ ràng có vết máu ứ.  Hắn rõ ràng đã đánh nhau với người khác, nhưng mặc ta hỏi thế nào hắn cũng không trả lời.

            Ta cảm giác càng ngày càng bất an . Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

            Thời điểm lật tới trang kế tiếp, La Tuấn Hàn lại kinh hãi vạn phần, liên tục hít vài hơi khí lạnh.

            "Ngày 18 tháng 3

            Ta ở trong cơm của hắn bỏ thêm độc dược.

            Độc dược là thực vật đào được từ trên núi, ta đọc ở trong sách biết được phương pháp tinh luyện độc dược. Hắn sau khi trở lại chỉ lo ăn cơm, ta không nghĩ hạ độc lại thuận lợi như thế.

            Ta biết nếu như ta không giết hắn, sớm muộn có một ngày hắn sẽ giết ta. Thời điểm 5 tiếng trước, hắn máu me toàn thân xuất hiện trước mặt ta, ta đã biết hắn có ý định này.  Hắn hủy đi quần áo dính máu, nhắc nhở ta không đem chuyện này nói cho người ngoài.   

            Hắn giết người.

            Mà ta biết hắn đã giết người.

            Nếu như nói ra ngoài, như vậy cả hắn và ta đều bị giết. Ta không thể ngồi chờ chết.

            Khi hắn ngã xuống trên bàn cơm còn dùng ánh mắt không thể tin được nhìn về phía ta, còn ta chỉ khinh bỉ nhìn hắn.  Hắn đã không phải người ta yêu khi xưa.

            Xác nhận hắn đã tắt thở,  ta cởi bỏ tất cả quần áo trên người hắn sau đó lấy ra 1 lưỡi cưa đã chuẩn bị từ trước tìm được trong nhà kho. Tuy đã lâu không đụng tới nhưng xem ra không có gỉ sét.   

            Không thể để thi thể bị tìm ra, ta quyết định ném thi thể xuống biển. Để đề phòng vạn nhất, ta trước tiên muốn tách rời thi thể, sau đó đem từng khối 1 vứt xuống biển. Ta không hy vọng 1 ngày nào đó thi thể hắn sẽ nổi lên mặt biển.    

            Chuyện tách rời thi thể so với ta tưởng tượng còn dễ hơn nhiều, mà ánh mắt ác ý của hắn cứ liên tục nhìn chằm chằm vào ta, tựa hồ còn lưu lại oán hận tại 1 khắc chết đi. Thế nhưng ta không quan tâm tới, hắn dù gì cũng đã chết, không thể xúc phạm tới ta được.

            Máu dính toàn thân làm ta vài lần muốn nôn mửa, nhưng cuối cùng cũng đem thi thể chia ra thành 3 bao. Nhất định phải mau chóng vứt bỏ chúng đi mới được.

            Một canh giờ trước, ta đem cái bao đựng đầu hắn ném vào trong biển rộng. Chúng ta vĩnh viễn sẽ không gặp mặt lại.

            Giờ khắc này ngồi viết lại nhật ký ta vẫn rất là bình tĩnh. Thế nhưng thời điểm phanh xác hắn, cặp mắt của hắn cứ nhìn chằm chặp vào ta làm ta không chỉ 1 lần nghĩ muốn móc mắt hắn ra, nhưng ta nhịn lại. Quên đi, dù sao hắn cũng đã chết.

            Đúng... Hắn đã chết, sẽ không trở về nữa."

            Giết... Giết... Giết người rồi?

            Trương Tuấn Hàn chỉ cảm thấy tê cả da đầu.

            Ở trên Tứ Thủy đảo, quanh năm suốt tháng cũng không phát sinh 1 vụ giết người nào. Mà trong cuốn nhật ký ghi lại hành động không chỉ giết người mà còn phân thây đối phương!    

            Thế nhưng tờ nhật ký tiếp theo làm mặt La Tuấn Hàn không còn chút sắc máu nào.

            "Ngày 19 tháng 3

            Không, không thể!

            Sao có thể có chuyện đó?

            Buổi sáng, Lâm Tuyết gọi điện thoại cho ta, ta nguyên bản dự định nói với nàng rằng chồng ta tối qua chưa về, nhưng nàng lại nói với ta: 'Tử Hinh, ta vừa nãy gọi điện tới nhà ngươi, là chồng ngươi nhấc máy sao? Chẳng nói lời nào sau đó liền cúp luôn.'

            Không thể, ta rõ ràng không có nhận điện thoại! Nàng nhất định gọi nhầm số rồi!

            Kế tiếp ta liền phát hiện, cửa nhà rõ ràng bị khóa trái lại rồi! Ta rõ ràng không hề khóa a!

            Vì sao lại như vậy? Ai lẻn vào nhà ta sao? Ta căn bản không thể ra ngoài được!"

            Bàn tay La Tuấn Hàn tay run rẩy  lật qua trang sau.

            "Ngày 20 tháng 3

            Hắn trở về ...


            Ta xác định... Hắn trở về . Hắn thật sự trở về rồi!"