7/19/2016

Posted by Unknown |


            "Hử, đây là gì vậy?"

            Ở học viện Hồng Lạc cũng được 2 năm trời,  Kỳ Thiên Vân căn bản chưa từng nhìn thấy kiến trúc như vậy! Phụ thân hắn là thầy ký, lúc trước đại sự xây dựng học viện Hồng Lạc, tất cả bản vẽ hắn đều rất rõ ràng, ở  1 nơi gần học viện có 1 căn nhà như thế sao hắn lại không biết?

            Nhưng mưa rơi càng lúc càng lớn, dưới tình huống cấp bách hắn đành đồng ý: "Chúng ta cứ vào tránh mưa trước đã!"

            Trên thực tế, La Tuấn Hàn đã không kịp đợi mà chạy thẳng vào, Trương Quân Lam cũng theo sát phía sau. Hai huynh muội họ Kỳ cùng Chúc Kỳ Ánh thì đi sau cùng.

            Chạy đến gần mới phát hiện, kiến trúc này cao tới ba bốn tầng, diện tích cũng coi như là 1 trang viên rộng rãi, cửa lớn đẩy 1 cái liền mở, mọi người nhanh chóng tiến vào bên trong.

            Lúc này ai nấy đều thở ra 1 hơi, dù sao trời mưa cũng quá to đi.

            "Nơi này rốt cục là nơi nào đây?" Thiên Vân đem mái tóc ướt nhẹp sửa sang lại 1 chút, nói: "Gần học viện hồng lạc lại có nơi như thế này sao?"

            "Quả thực rất kỳ quái, " Chúc Kỳ Ánh cũng tán đồng với cái nhìn của hắn: "Ta trước đây cũng thường đi dạo xung quanh học viện nhưng chưa từng thấy nơi này, ngay trên bản đồ cũng không thấy!"

            Chúc Kỳ Ánh cũng là bạn thân từ nhỏ với Hứa Duẫn, kết bạn với nhau từ thời trung học. Hắn làm người ngay thẳng, làm việc nói một không hai, đặc biệt rất coi trọng lời hứa. Hắn đã có đối tượng kết hôn, sau 1 tháng sẽ tới công sở đảo đăng ký kết hôn. Đáng nhắc tới chính là hắn đã từng cầu hôn Linh Trúc, nhưng bị nàng từ chối.

            La Tuấn Hàn thấp bé đứng gần bên đang cởi quần áo bị ướt nước, nghe tiếng mưa bên ngoài lắc đầu: "Xem ra mưa rơi càng lúc càng lớn, chúng ta nên làm gì đây? Chờ ở nơi này sao?"

            Thiên Vân suy nghĩ một lát nói: "Ở nơi này tránh mưa 1 hồi đi, dù sao tìm kiếm Tương Tuyết Chu chủ yếu dựa vào mấy vị lão sư, chúng ta cũng chỉ trợ giúp mà thôi. Hơn nữa chỉ có trước mặt Tô Hàm Thanh, Tương Tuyết Chu mới yên lặng, dù chúng ta tìm được nàng chỉ sợ cũng không cách nào đưa nàng về."

            Việc đến nước này, cũng chỉ có thể như vậy . Dù sao bên ngoài mưa rất lớn, không thể đi ra ngoài, ở đây tránh mưa là quyết định sáng suốt. Bất quá, Thiên Vân đối với kiến trúc trang viên đột nhiên xuất hiện này cảm thấy rất hứng thú. Nơi này dường như là do dân bản địa lưu lại.  

            Năm người dọc theo hành lang đi sâu vào bên trong, không gian rất nhanh trở nên trống trải, 2 bên xuất hiện từng gian phòng nhỏ, bên trong thậm chí vẫn còn vài đồ dùng đơn giản.

            Năm người tiến vào trong 1 gian phòng, bên trong có vài cái ghế sô pha, bọn hắn thoải mái ngồi xuống, quay đầu quan sát bên ngoài cửa sổ. Gần nơi bọn hắn ngồi có 1 cái máy quay đĩa đã cũ, bên trên còn có 1 đĩa nhạc.

            Năm người nhất thời yên lặng, vẫn là Chúc Kỳ Ánh mở miệng đầu tiên: "Nói đến, nơi này thật giống như là kiến trúc được bảo tồn? Cái loại máy quay đĩa kiểu dáng này, trên đảo tìm cũng không thấy."

            "Hừm, ghế sô pha này chất liệu tương đối tốt " Thiên Vân vuốt ve chiếc ghế đang ngồi, vẻ mặt khen ngợi: "Ghế sô pha nhà chúng ta ngồi lên cũng không có thoái mái như vậy."

            Linh Trúc không có tâm tình để ý những điều này, nàng thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, hy vọng mưa mau dừng. Không biết làm sao, nàng không quá yêu thích tòa nhà này, ở trong nơi này nàng cảm giác có chút không thoải mái.

            Thiên Vân không hề chú ý tới vẻ mặt của muội muội, tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Đợi trời mưa tạnh thì trở về học viện Hồng Lạc, nhất định phải nói cho Hứa Duẫn biết nơi này, hắn lập ra hội nghiên cứu văn hóa, chắc chắn rât hứng thú với chỗ này."

            Mà đám người Hứa Duẫn vẫn đang tụ tập với giáo viên tiếp tục tìm kiếm, nhưng vẫn chưa tìm được Tương Tuyết Chu. Điều này cũng không thể trách được, diện tích rừng cây nơi này quá mức rộng lớn, huống hồ đang là ban đêm lại thêm trời mưa to,  tầm mắt rất hạn chế.

            Diệp Băng Hề lúc này đang che 1 cây dù, nhìn thấy Hứa Duẫn cùng Tô Hàm Thanh ướt nhẹp lập tức đi tới đem cây dù che trên đỉnh đầu 2 người nói: "Quên đi, các con trở về học viện, để chúng ta tiếp tục tìm kiếm, nếu không tìm được sẽ báo với lực lượng bảo an trên đảo, dù thế nào cũng phải tìm được Tương Tuyết Chu!"

            Giờ khắc này, ở trong  mưa gió, mái tóc Hứa Duẫn đẫm nước chảy thành dòng trên gương mặt, nhưng ánh mắt hắn vẫn tập trung trên người Tô Hàm Thanh. Trên lưng Hàm Thanh phủ 1 chiếc áo khoác của hắn, ánh mắt mê ly, 1 câu cũng không nói.

            "Con sẽ cùng Hàm Thanh tiếp tục tìm kiếm" Hứa Duẫn kiên định nói: "Con đã đáp ứng nàng phải tìm ra được  Tương Tuyết Chu. Đúng rồi, bọn người Thiên Vân và Linh Trúc đâu? Bọn hắn ở nơi nào rồi, con nhớ Kỳ Ánh cũng đi với bọn hắn."

            "Đúng rồi, mấy người Thiên Vân..." Diệp Băng Hề lập tức quay đầu tìm tòi 4 phía, vừa hỏi 1 vị giáo sư đứng bên cạnh: "Ngươi có nhìn thấy Kỳ Thiên Vân và Kỳ Linh Trúc không?"

            "Không, không thấy, ta cũng đang kỳ quái đây, phu nhân. Có thể bọn chúng đã trở về học viện Hồng Lạc?"

            "Thật sao? Có thể bị lạc đường hay không ? Không thể nào, bọn hắn có cầm theo bản đồ mà."

            "Kêu vài người về học viện xem 1 chút!"

            "Vâng, phu nhân!"

            Diệp Băng Hề tuy rằng trên danh nghĩa là 1 giáo sư rất bình thường trong học viện Hồng Lạc, thế nhưng hiệu trưởng cho dù đứng trước mặt nàng cũng phải kêu 1 tiếng "Phu nhân". Dù gì học viện Hồng Lạc có được cũng là nhờ phụ thân của Hứa Duẫn, Hứa Tin tiên sinh bỏ tiền.

            Nàng tiện đà lại khuyên: "Hứa Duẫn, vẫn là nghe lời mẹ đi, mưa rơi càng lúc càng lớn, chúng ta sẽ tiếp tục tìm kiếm vì thế con nên..."

            "Con đã hứa nhất định sẽ làm được." Hứa Duẫn không chút do dự nói: "Con là người 1 khi đã nói phải làm được, mẫu thân là người hiểu rõ con nhất."

            Diệp Băng Hề trầm mặc chốc lát, cuối cùng đưa cán dù tới tay Hứa Duẫn, lúc này phía sau 1 vị lão sư tiến lên che dù cho Diệp Băng Hề, nàng chỉ ngắn gọn nói 1 câu: "Nhất định phải chú ý an toàn."

            Mấy phút sau, Hứa Duẫn và Hàm Thanh tiếp tục chiếu đèn pin, trong rừng cây mưa to như trút nước tìm kiếm Tương Tuyết Chu, chu vi xung quanh có không ít lão sư chú ý tới hắn, sợ Hứa Duẫn sẽ xảy ra chuyện.

            Ngay lúc này, Hàm Thanh vẫn luôn trầm mặc rốt cục mở miệng: "Kỳ thực ngươi không cần như vậy."

            "Ta nói rồi, ta đã hứa tìm ra nàng thì ta nhất định phải làm được." ngữ khí của Hứa Duẫn phi thường mạnh mẽ, "Tiếp tục xem bản đồ đi, mưa lớn như thế này, cho dù nàng thần trí không rõ cũng phải tìm kiếm 1 chỗ trú mưa. Hơn nữa thể lực của nàng cũng không thể nào chạy xa trong mưa, chắc chắn có thể tìm được."

            Giờ phút này, ở trong kiến trúc kỳ bí,  Kỳ Thiên Vân nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ không có chút xu thế nào muốn nhỏ đi, trong lòng cũng có vài phần nôn nóng.

            "Cơn mưa này cũng thật là lớn. " Thiên Vân lắc đầu thở dài, "Cứ tiếp tục như vậy, không biết phải trú tới khi nào đây."

             Chúc Kỳ Ánh lúc đưa ra 1 ý nghĩ: "Chúng ta không bằng đi khắp nơi nhìn 1 cái. Kiến trúc do dân bản địa lưu lại cũng có vài chỗ đáng giá để nghiên cứu ah."

Trương Quân Lam lại lắc đầu phản đối: "Từ bỏ đi! Trong căn nhà âm trầm như vậy, có chuyện gì chờ ban ngày hãy nói!"

            Nhưng Thiên Vân lại rất hứng thú với đề nghị này: "Ý kiến hay. Kiểu dáng kiến trúc cùng bố cục phòng ở không giống với chúng ta. Không bằng đi xung quanh xem 1 chút, nói không chừng sẽ có thu hoạch bất ngờ a!"

            Lúc này Linh Trúc vẫn trầm mặc không nói, nàng ngày càng cảm thấy có 1 cảm giác khiếp đảm không thôi, nhưng nàng hiểu rõ tính cách của ca ca, nói 1 không nói 2, vì thế nên nàng cũng không mở miệng phản đối.

            Cho tới La Tuấn Hàn là người không có bao nhiêu chủ kiến cũng nói: "Ta cảm thấy nhìn nơi này cũng không tồi. Trương Quân Lam nếu như người sợ thì cứ chờ ở nơi này đi."

            Sau đó cả đám cầm đèn pin đi ra ngoài, dọc theo sàn nhà cũ nát tiến về trước. Chu vi nơi này rộng lớn mà trống trải, hành lang tương đối khúc triết giống như mê cung, sàn nhà cũ kỹ thậm chí có nơi đã rạn nứt. Kiến trúc này so với trong tưởng tượng của bọn hắn còn lớn hơn.

            Trong lòng Linh Trúc càng ngày càng bất an. Kỳ thực nàng so với ca ca càng thêm chắc chắn nơi này vốn không hề có 1 công trình kiến trúc nào cả, lúc này, trong đầu nàng hồi tưởng lại những lời của Tuyết Chu.

            Rời khỏi hòn đảo này... nếu không tất cả sẽ chết.

            Tương Tuyết Chu sở dĩ biến thành bộ dạng này, trên Tứ Thủy đảo cơ hồ ai cũng biết, chính vì vậy mọi người đối với cấm sơn lại càng cảm giác thêm thấn bí và sợ hãi.

            "Ca ca." Linh Trúc rốt cục không nhịn được nữa lên tiếng hỏi: "Ca nghĩ như thế nào về Tương Tuyết Chu ?"

            Thiên Vân nghe được câu này, lập tức dừng chân quay đầu lại nghi ngờ nhìn Linh Trúc.

            "Ý muội là… những lời nàng ta nói, phải dời khỏi hòn đảo?"

            "Ta cũng có chút chú ý. Bốn năm trước, Tô Hàm Thanh xông vào 'Cấm sơn' là do Tương Tuyết Chu cứu ra. Nhưng mà, về sau Tương Tuyết Chu lại bị điên, càng khó tin chính là Tô Hàm Thanh biến mất tất cả ký ức khi tiến vào 'Cấm sơn'. Mà trước các nàng, chưa có người nào tiến vào 'Cấm sơn' lại có thể còn sống trở về."

            "Phải đó." Chúc Kỳ Ánh bên cạnh không nhịn được cũng mở miệng: "Chuyện này lúc trước náo động cả Tứ Thủy đảo, Tô Hàm Thanh và Tương Tuyết Chu lại có thể sống sót trở về, quả thực là kỳ tích. Nhưng về sau có mấy lời đồn thổi tán loạn, nói là trên người Tô Hàm Thanh mang theo 1 thứ gì đó không rõ, dù sao nàng cũng là người tiến vào 'Cấm sơn', trong đoạn ký ức bị mất đi căn bản phát sinh chuyện gì chẳng ai biết. Lời đồn đãi đó ngày càng lợi hại, sau đó gần như không có ai tới gần Tô Hàm Thanh, nhìn thấy nàng đều quay đầu rời đi hướng khác."

            "Bất quá chỉ là 1 đám người nói luyên thuyên mà thôi." Thiên Vân cũng không phản đối lời của 2 người.  "Linh Trúc muội lo lắng cái gì, Tương Tuyết Chu đã bị điên rồi, lời nàng nói cần gì phải giữ trong lòng?'Cấm sơn' tồn tại không phải là chuyện ngày 1 ngày 2 , chúng ta không phải vẫn sinh hoạt trên Tứ Thủy đảo từ trước tới nay sao? Chỉ cần không tiến vào 'Cấm sơn', sẽ không có chuyện gì ."

            Lúc này, Trương Quân Lam đi ở cuối, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn chòng chọc vào phía sau.

            "Làm sao vậy?" La Tuấn Hàn đứng bên cạnh phát hiện động tác của nàng, không hiểu lên tiếng hỏi.

            "Không, không có gì." Trương Quân Lam lắc đầu một cái, "Ta khi này dường như nghe thấy âm thanh gì đó, bất quá, chắc chỉ là ảo giác."


            Giờ khắc này, ở cửa lớn của toàn kiến trúc, mặt đất vẫn như trước giữ lại vệt nước nhỏ xuống khi tiến vào của 5 người. Mà lúc này, cửa ra vào bị 1 ổ khóa to khóa lại, đem bên trong tòa kiến trúc tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài ...

7/17/2016

Posted by Unknown |
Chương 9: kiếp số khó tránh (hạ)


Đi vào thạch thuyền của nghĩa mụ, bà đã thắp hương, đèn cầy tiền âm phủ sẵn sàng, tựa hồ chuẩn bị tốt pháp sự cho tôi rồi, tôi liền giới thiệu Trăn Trăn với bà, sau đó liền hỏi bà vì cái gì tìm tôi vội vã như vậy, bà thở dài nói: "Tối hôm qua ta nóng dạ ngủ không ngon, trong nội tâm cảm giác, cảm thấy ngươi sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho nên trời vừa sáng đã đến trước bà tỷ tung tiền âm dương hỏi bình an, liên tiếp ba lượt đều không hiện ra, cho nên mới vội vã gọi ngươi đến. Ngươi trước tiên đem vòng tay bỏ xuống!"


Tôi cởi cái vòng định hồn thiết trên tay phải xuống, giao cho nghĩa mụ, bà thả nó vào trong chén trà, đậy cái nắp lên rồi quỳ xuống cầu phúc cho tôi. Lúc bà cầu phúc hay dùng những thuật ngữ của ngư dân, tuy mẫu thân của tôi cũng là ngư dân, nhưng tôi không biết nhiều thuật ngữ trong nghề, chỉ có thể miễn cưỡng nghe đại khái nội dung là bà khẩn cầu bà tỷ giúp tôi vượt qua cửa ải khó khăn này.


Cầu phúc xong, nghĩa mụ đưa tay lấy cái vòng trong chén trà, đưa cho tôi đeo lên, lòng bất an nói: "Ngươi đã trưởng thành rồi, bà tỷ có thể giúp hay không phải xem vận mệnh của ngươi, ngươi phải nhớ kỹ vòng tay này tuyệt đối không được rời khỏi người." vòng tay được ngâm trong thần trà, đeo trên cổ tay có cảm giác lạnh buốt cả ruột gan truyền vào da thịt, cảm giác thật thoải mái.


Lúc chuẩn bị ly khai, tôi vốn định nhét ít tiền cho nghĩa mụ, bởi vì bà ít có thu nhập , hằng ngày chi tiêu chủ yếu là dựa vào hiếu kính của người dân xung quanh. Thế nhưng bà lại không chịu, nói chờ ta vượt qua cửa ải này rồi mời bà điểm tâm sáng là được. Bình thường tôi cho bà tiền, mặc kệ nhiều ít bà đều nhận lấy, chỉ có lúc tôi thật sự có chuyện, bà mới không quan tâm đến tiền. Điều này cũng khiến trong lòng tôi có chút bất an.


Cùng Trăn Trăn vừa đi ra khỏi thạch thuyền, nghĩa mụ đột nhiên gọi tôi lại, Trăn Trăn đứng ở bên ngoài đợi tôi, còn tôi đến bên nghĩa mụ hỏi bà chuyện gì. Bà mới nhỏ giọng nói: "Ngươi ưa thích hoa nữ này sao?" Nói xong ngắm Trăn Trăn vài cái.


Tôi nhỏ giọng cười trả lời: "Nghĩa mụ, nàng chỉ là đồng sự của con, không phải bạn gái của con."


"Ngươi là người nào, nghĩa mụ còn không biết, ngươi là quỷ tử mệnh, điều khác ngươi có lẽ không được, nhưng đối với nữ giới cũng rất có duyên. Người này là La Hán chuyển thế, nếu ngươi ở cùng nàng sẽ tốt hơn, đối với ngươi có chỗ tốt, tối thiểu sẽ không dễ dàng mất mệnh như vậy."


Nghĩa mụ nói hai từ "Hoa tử", "Hoa nữ", đều có ý tứ, vừa là nam hài nữ hài, hoặc cũng có thể là xử nam xử nữ. Trước bà đã nói với tôi, tôi âm khí so với người khác quá nhiều, không những dễ dàng trêu chọc yêu tinh quỷ quái bên ngoài, còn khiến nữ giới sinh ra hảo cảm với mình, hơn nữa đối với nữ hài chưa từng biết đến chuyện chăn gối đặc biệt hữu hiệu. Bởi vậy, nghĩa mụ hiện tại vừa nói như vậy, tôi không khỏi nghi hoặc vấn đạo: "Nàng sẽ không phải vẫn là một 'Hoa nữ' ?"


Nghĩa mụ nhẹ gật đầu, tôi còn nói: "Không có khả năng, nàng năm nay đã 24 tuổi, tốt số mà nói có thể làm mẫu thân rồi."


Nghĩa mụ vỗ trên đầu tôi một cái: "Loại sự tình này ta liếc một cái có thể nhìn ra, ngươi không phải thời điểm không còn, ta chỉ liếc mắt đã biết rõ sao." Hoàn toàn chính xác, lúc tôi "trưởng thành" sau lần thứ nhất gặp nghĩa mụ, bà vừa nhìn thấy đã bắt đầu giễu cợt tôi.


Tiếp đó, nghĩa mụ lại thần thần bí bí nói với tôi: "Ngươi nếu là ưa thích nàng, thì hãy theo đuổi nàng, nhưng nếu không thì ngàn vạn lần đừng đụng nàng, nàng là La Hán chuyển thế, nếu ngươi sỉ nhục nàng, nói không chừng ngươi sẽ bị đánh chết ah." Cái này tôi tuyệt đối tin tưởng, Trăn Trăn điên lên nhất định sẽ đánh chết tôi.


Rời khỏi thạch thuyền, Trăn Trăn đột nhiên hỏi: "Vừa rồi các ngươi nói cái gì, ngươi với nghĩa mụ giống như vụng trộm nhìn ta."


"Ah, không có gì, nghĩa mụ nói ngươi là xử nữ, ta không quá tin tưởng… ai nha..." Trăn Trăn một quyền đánh vào trên mặt tôi. Trên mặt nàng đỏ ửng, xem ra nghĩa mụ nói hẳn là sự thật, nàng vẫn là xử nữ, bằng không cũng không phản ứng thái quá như vậy. Bất quá, nếu để tôi cùng nàng cả đời, tôi thực không muốn, mỗi ngày làm bao cát cũng không sống nổi, hơn nữa nếu làm chuyện có lỗi với nàng, còn có thể bị nàng đánh chết, loại cuộc sống này ai chịu nổi ah!


Bị Trăn Trăn sửa một hồi, thì điện thoại vang lên, là Tuyết Tình gọi tới: "Mộ, ta ở chỗ hải quan cũng không tra được ghi chép nhập cảnh của Đỗ Lễ Hiền."


"Nếu chuyện như vậy..." Tôi suy tư một lát nói: "Ngươi bây giờ trở về quỷ án tổ, báo cáo lão đại tình huống hiện thời, ta cùng Trăn Trăn đi đến chỗ Trịnh Mẫn Nghi trước."


Hải quan không có ghi chép nhập cảnh của Đỗ Lễ Hiền, tuy không thể chứng minh hắn nhất định chưa nhập cảnh, nhưng khả năng đã vào đến trong nước khá thấp. Như thế, Trịnh Mẫn Nghi chính là hiềm nghi lớn, mặc kệ nàng có phải là hung thủ không, trước tiên phải đem nàng trở lại văn phòng. Nhưng khi chúng tôi đến cửa nhà Mẫn Nghi, nhấn chuông cửa hồi lâu cũng không có ai ra mở cửa. Vì vậy, tôi liền gọi vào di động của nàng, rất nhanh đã có người nghe, từ thanh âm đối phương, có thể xác định nàng là Mẫn Nghi, nhưng ngữ khí của nàng cùng tối hôm rõ ràng bất đồng. Nàng ngữ điệu rất âm lãnh, không khỏi làm tôi nhớ tới lúc đối diện với hung thủ hai lần: "Cảnh sát tiên sinh, ngươi tìm ta có chuyện gì không?"


"Ngươi là... Trịnh Mẫn Nghi?"


"Nếu như ta nói ta là Dư Tiêm Lăng, ngươi có tin hay không? Hì hì hi..." Thanh âm của nàng đích thật là thanh âm Trịnh Mẫn Nghi, nhưng ngữ khí cùng tiếng cười lại giống như đúc Dư Tiêm Lăng.


"Mọi người là ngươi giết?"


"Hiện tại mới biết đã quá muộn, ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không bắt được ta, hì hì hi... Tối hôm qua không tiễn được ngươi xuống suối vàng thực là tiếc nuối ah! Bất quá ngươi có thể yên tâm, ta sẽ không làm phiền ngươi, sau này không còn cơ hội gặp mặt nữa rồi, cảnh sát tiên sinh!" Nàng dứt lời liền cúp máy, tôi gọi lại lần nữa nhưng nàng đã tắt máy.


Hiện tại thật đúng là phiền toái lớn rồi, hung thủ tuy đã xác định, nhưng đi đâu mới có thể tìm được nàng đây? Nàng khẳng định đã cao bay xa chạy rồi, cho dù có truy nã cả nước, nhưng dựa vào dùng năng lực của nàng, chỉ sợ cũng lâu lắm mới có thể bắt được nàng. Mà Diệp Vinh tuyệt đối sẽ không cho chúng tôi có nhiều thời gian, chỉ sợ thời điểm bắt được nàng, tỷ muội Tô thị đã sớm đi trình diện Diêm vương rồi.


Tôi gọi điện thoại hướng lão đại báo cáo tình huống mới, ông ta có vẻ rất bất đắc dĩ: "Ta vừa rồi nói chuyện cùng cục trưởng qua điện thoại, Lý Chí Đức gây áp lực rất lớn đến phòng công an, yêu cầu ngày mai nhất định phải giao người, cho nên thời gian cho chúng ta chỉ có một ngày, nếu hôm nay không thể bắt được hung phạm, tỷ muội Tô thị sẽ trở thành thế tội cừu non."


Lão đại là đệ đệ của cục trưởng, tựa hồ rất có thế lực, nhưng ở tình huống này, ông ấy cũng rất bất đắc dĩ. Tuy biết rõ hung thủ là một người khác hoàn toàn, nhưng áp lực của thượng cấp, cuối cùng chỉ có thể tùy tiện tìm kẻ chết thay để cho qua mà thôi. Hai năm trước là như thế, hai năm sau tôi tuyệt đối không cho phép loại chuyện này phát sinh lần nữa, cho nên nhất định phải bắt được hung phạm vào hôm nay.


"Bây giờ nên làm gì?" Trăn Trăn hỏi.


"Cho ta mượn kẹp tóc một lát." Trăn Trăn tuy cắt tóc ngắn, nhưng thời tiết nắng nóng, nên nàng bình thường vẫn kẹp gọn tóc ở hai bên mang tai.


Tôi đã lâu chưa có dùng qua ngón này, cũng đều là Tiểu Tương dạy tôi, lúc ấy tôi còn nói: "đã có ngươi rồi, ta có học hay không cũng đồng dạng." Nhưng hắn vẫn kiên trì muốn tôi học: "Ta cũng không có khả năng cả đời làm việc cùng ngươi, học thêm chút mánh lới mới có lợi." Không nghĩ tới, hiện tại đã có đất dụng võ.


Trước kia xem Tiểu Tương dùng cài tóc mở khóa cửa, nhanh thì một hai phút, chậm thì năm sáu phút, nhưng riêng tôi mở cửa chống trộm nhà Mẫn Nghi cũng hơn một giờ, trong lúc đó còn có không ít các hộ gia đình bên cạnh qua lại, bọn hắn cho chúng tôi là trộm cướp, làm hại Trăn Trăn lúc nào cũng phải đưa chứng nhận nhân viên cảnh sát, hướng bọn hắn nói rõ chúng tôi đang làm nhiệm vụ.


Đương lúc tôi khiêu chiến tiếp với cái cửa gỗ, thì kiên nhẫn của Trăn Trăn sớm đã không còn, nàng kéo tôi qua một bên, dơ cẳng chân thon dài đá văng cánh cửa gỗ cao cấp xuống. Tôi đột nhiên cảm thấy, thật sự chúng tôi rất giống phường trộm cắp.


Sau khi bước vào trong nhà, phòng khách cũng không có gì bất thường, không phải vì thu dọn hành lý mà làm rối loạn đồ đạc, đương nhiên cũng không có ai ở bên trong. Ở phòng khách điều tra một lát, không phát hiện gì, tôi liền đến phòng ngủ điều tra.


Mở cửa phòng ngủ, bên trong cũng không có gì lạ, có lẽ Mẫn Nghi cùng trượng phu đã sớm chuẩn bị lẩn trốn. Nhưng khi tôi vừa bước vào phòng ngủ, cửa phòng lập tức đóng lại, tôi còn chưa kịp quay đầu lại, đã bị một cánh tay ở đằng sau đã khóa chặt cổ. Tôi kêu to tên Trăn Trăn, nhưng một tiếng cũng không phát ra được. Vì tự cứu mình, tôi không ngừng dùng khuỷu tay thúc mạnh vào bụng đối phương ở phía sau, nhưng hắn tựa hồ không hề cảm nhận được đau đớn, mặc tôi ra sức, cánh tay của hắn cũng không buông lỏng, ngược lại càng ngày càng dùng sức. Tôi đã cảm thấy khó thở, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ.



Chẳng lẽ, ngày này năm sau chính là ngày giỗ đầu của tôi sao? Ngay cả người tiễn mình cũng không biết là ai...
Posted by Unknown |
Chương 9: kiếp số khó tránh (thượng)


Cuộc gọi thần bí lúc nửa đêm,làm phương hướng điều tra đi vào ngõ cụt, tỷ muội Tô thị không thể nào là hung thủ, vậy ai mới là hung thủ đây?


Tình huống hiện tại rất xấu, tỷ muội Tô thị đã bị Diệp Vinh bắt, hắn là người chỉ vì cái đích trước mắt, cho dù có biết hai người họ không phải là hung thủ, cũng vì tranh công mà giá hoạ cho họ. Tuy hai tỷ muội này cũng không chắc là người tốt, nhưng thân là cảnh sát, tôi tuyệt không thể trơ mắt nhìn các nàng hàm oan thụ khuất.


Muốn bọn họ thoát khỏi hiềm nghi thì phương pháp tốt nhất chính là bắt được hung thủ thật sự, hơn nữa thời gian nhất định phải nhanh chóng, bởi vì "hiệu suất công tác " của Diệp Vinh, cho nên chúng tôi phải đi trước hắn một bước. Hung thủ tinh tường các chi tiết về vụ án của mười ba năm trước một cách rất tỉ mỉ, cho nên nhất định hắn cũng là người có mặt trong đêm đó. Mà bây giờ trong mười người đã có sáu người bị mất mạng, ngoại trừ tỷ muội Tô thị và Mẫn Nghi, chỉ còn Đỗ Lễ Hiền, chẳng lẽ hắn chính là hung thủ thật sự?


Bởi vì Đỗ Lễ Hiền sớm đã di cư ra nước ngoài, cho nên chúng tôi một mực không để ý đến hắn, hiện tại tổng hợp tất cả tình báo đã biết, thật sự hắn rất có khả năng là hung thủ, tối thiểu hắn có động cơ sát nhân. Theo khẩu cung của Mẫn Nghi biết được, hắn rất ưa thích Dư Tiêm Lăng, vì nàng có thể chịu đựng nỗi đau thể xác, như vậy hiện tại vì nàng giết người báo thù cũng hợp tình hợp lý. Nhưng hắn vì sao có thể sử dụng cái bóng để giết người? Vì sao có thể dùng thanh âm của Dư Tiêm Lăng để nói chuyện? Vì sao có thể sử dụng điện thoại của Tô Mộng Như? Những...cái này chính là mấu chốt của vấn đề.


Mặc kệ như thế nào, hiện tại nhất định phải lập tức điều tra Đỗ Lễ Hiền, nếu không tỷ muội Tô thị sẽ trở thành cừu non thế tội. Nhưng mà, phải biết rằng đầu tiên hắn không ở trong nước, điều này có thể đến hải quan tìm đọc ghi chép nhập cảnh. Cho nên Tuyết Tình lập tức đi về văn phòng phân khu hải quan. Tuy bây giờ là đêm khuya, không có ai văn phòng, nhưng chúng tôi nhất định phải nắm chặt thời gian, một khắc cũng không thể chậm trễ.


Tôi gọi Vĩ ca, cái thằng này vẫn chưa ngủ, nói chuyện so với ban ngày còn có tinh thần hơn: "Muộn như vậy tìm ta làm gì, tổ chức thành đoàn gọi đi ăn đậu hũ sao? Nghe nói nhiều người được giảm à?"


"Ngươi cảm thấy ta là loại người này sao?" Tôi tức giận nói.


"Người không thể xem bề ngoài, có câu tục ngữ nói hay lắm, 'Trắng trắng sạch sạch, quanh thân bệnh phong tình " hắc hắc, ta nhìn ngươi chính là loại người này." tiếng cười dâm uế khiến tôi muốn tẩn cho hắn một chầu.


Nói thực ra, tôi lớn như vậy vẫn chưa từng thử qua chơi gái, không phải nói tôi là chính nhân quân tử, nhưng đối mặt với người phụ nữ tôi không quen thì dục vọng kia cũng không có. Tôi cho rằng "Tính" nhất định phải dựa trên "Yêu" trước, không có "Yêu" "Tính" chẳng qua là một loại thú tính phát tiết, cho nên tôi đối với chơi gái và tình một đêm cho tới bây giờ đều không có hứng thú.


Cùng Vĩ ca nói chuyện vô nghĩa thì có đến hừng đông, tôi cũng không có thời gian tâm tình cùng hắn, nghiêm túc nói: "Đừng nói nhảm rồi, có chính sự muốn ngươi xử lý."


"Sau khi tan việc đã kiếm một cái động rơi xuống rồi." Cái thằng này còn chảnh chứ.


"Vậy tốt, ta hiện tại nói với Trăn Trăn ngươi đang rất cần có người bên cạnh, đến chơi với ngươi, xem ngươi có thể chịu được một phút đồng hồ không." Đối phó với nam nhân hèn mọn bỉ ổi, đe dọa chính là cách tốt nhất.


"Đừng, đừng, đừng, thiết quyền Lý Ma Ma ta chịu không được. Ngươi muốn ta làm gì, cứ việc phân phó ." Không đem Trăn Trăn hoặc Tuyết Tình đến đây, nếu không đừng hy vọng cái thằng này sẽ làm việc.


"Ta hoài nghi hung thủ là Đỗ Lễ Hiền, ngươi tra lại cuộc sống của hắn khi chuyển đến mỹ."


Trong loa truyền đến âm thanh Vĩ ca hét thảm một tiếng, hắn lập tức nói: "Ngươi cho rằng ta là CIA đấy sao? Hắn đi nước Mỹ hơn mười năm rồi, sống hay chết cũng không biết, như thế nào tra ah!"


"Cái kia không cần tra xét nữa, để cho Trăn Trăn đến chơi đùa với ngươi ah!"


"Không cần, ta tra là được..."


Xong phần Vĩ ca, tôi hướng Mẫn Nghi hỏi thăm sự tình của Đỗ Lễ Hiền, nàng biết cũng không nhiều, bởi vì bọn họ cũng chỉ quen nhau trong khoảng thời gian luyện tập, thời gian chỉ nửa tháng, hơn nữa cũng không nói chuyện nhiều. Bất quá, nàng lại nói cho tôi biết một việc: "Lễ Hiền tướng mạo rất tuấn lãng, nhân phẩm cũng rất tốt, rất có phong độ, rất  lễ phép, có một kiểu khí chất quý tộc. Hắn cùng với Tiêm Lăng đều là người tài hoa, mặc dù chỉ mới quen nhau nửa tháng, nhưng hai người cơ hồ không có giấu nhau điều gì. Kỳ thật ta có lúc rất đố kỵ hắn , nhưng thật sự bọn hắn là trời đất tạo một đôi..."


Đỗ Lễ Hiền cùng Dư Tiêm Lăng vẻn vẹn quen nhau được nửa tháng? Tôi xác định lại với Mẫn Nghi vấn đề này, đáp án đều giống nhau, bọn hắn trước khi đến cung văn hóa chưa hề gặp nhau. Một nam nhân sẽ vì một mối tình cảm chỉ nửa tháng với một nữ sinh, mà mười ba năm sau không tiếc gì, ở nơi xa xôi ngàn dặm quay lại cố hương vì nàng báo thù, điều này khó có thể lý giải, tôi cho rằng bọn họ phải quen nhau lâu hơn mới phải.


Tôi đột nhiên nghĩ, giả thiết Đỗ Lễ Hiền không phải là hung thủ, như vậy hung thủ chỉ có thể là Mẫn Nghi. Nàng vừa rồi bị quỷ mê, có lẽ chỉ là giả ngây giả dại, nếu như nàng thật sự bóp chết tôi, hoặc là Diệp Vinh bắt được tỷ muội Tô thị muộn hơn một chút, như vậy nàng là có thể thành công đem tội danh giá họa cho người khác rồi.


Luận cơ động sát nhân, nàng cùng Đỗ Lễ Hiền đã từng có khoảng thời gian cùng yêu mến Dư Tiêm Lăng. Mà bản thân Đỗ Lễ Hiền đang ở nước ngoài, còn nàng chưa từng rời khỏi đây. Hai người bọn họ đến cùng ai mới là hung thủ thật sự, có lẽ chỉ có thể đợi Tuyết Tình tìm đọc ghi chép nhập cảnh của hải quan mới có thể biết được, còn bây giờ phải đề phòng cả hai người họ.


Tinh thần tôi hiện tại đang rất khẩn trương, thật vất vả mới đợi được đến hừng đông. Tuy hung thủ đã từng ở lúc giữa trưa uy hiếp chúng tôi, nhưng nàng chưa từng giết người vào ban ngày, hơn nữa Mẫn Nghi cũng yêu cầu được về nhà rồi, chúng tôi cũng không có lý do khiến nàng lưu lại. Cho nên, tôi quyết định để nàng về nhà trước, đợi Tuyết Tình bên kia gọi điện báo tin rồi mới quyết định với nàng.


Cùng Trăn Trăn đến nhà của Mẫn Nghi gọi cửa, điện thoại di động của tôi liền vang lên, dĩ nhiên là mẹ nuôi gọi điện thoại tới. Mẹ nuôi bình thường ít chủ động gọi điện thoại cho tôi, nhưng mỗi lần gọi thường không phải là chuyện tốt, lần trước bà gọi điện cho tôi là hai năm trước, lần đó tôi thiếu chút nữa  mất mạng.


"Hoa tử, ngươi bây giờ lập tức đến chỗ mẹ nuôi nhanh." Trong điện thoại truyền ra thanh âm bất an của nghĩa mụ.


"Nghĩa mụ, đã xảy ra chuyện gì?" Tôi có một loại dự cảm bất thường.


"Ngươi qua rồi nói sau, phải nhanh lên."


Nghĩa mụ muốn tôi lập tức đến chỗ bà ấy, nhất định là quan hệ đến tính mạng của tôi rồi, vì vậy tôi lập tức ra xe đi đến chỗ bà. Trăn Trăn thấy tôi thần sắc bối rối, liền nghi hoặc hỏi thăm: "Chúng ta đi đâu hả?"


"Mang ngươi gặp trưởng bối của ta." Khổ cho câu nói đùa của tôi, đổi lại chính là một quyền nhẹ của Trăn Trăn, sắc mặt nàng hơi hồng, giận dữ nói: "Ai muốn gặp gia trưởng ngươi ah, chúng ta còn phải làm việc đấy!"


"Có cái gì so với hôn nhân đại sự là trọng yếu hơn sao?" Lời vừa ra khỏi miệng, tôi lại bị đánh một quyền, liền không dám đùa nữa, nói chi tiết: "Việc này liên quan đến sinh tử của ta, ngươi cũng không muốn ta đang thanh niên mà mất sớm chứ!"



"Cái gì? Ngươi... Ngươi không có bệnh gì khó nói đó chứ?" Tôi đã bị nàng đánh bại.
Posted by Unknown |

            Thời gian trôi qua thật nhanh, đã gần tới hoàng hôn.

            Hứa Duẫn chậm rãi bước đi trong hoa viên học viện Hồng Lạc . Học viện Hồng Lạc là tâm huyết kiến thiết của các đời cha chú, cũng là học viện cao đẳng duy nhất hiện nay trên đảo. Trên Tứ Thủy đảo, sau khi tốt nghiệp cao trung mà không thể thi đậu vào học viện Hồng Lạc, cũng chỉ có thể lựa chọn học 1 nghề nghiệp nào đó. Nếu là nữ tính thì lựa chọn 1 đối tượng rồi kết hôn. Trên hòn đảo này, nhiệm vụ lớn nhất của nữ giới chính là nối dõi tông đường, tăng cường nhân khẩu. Nam tính thì kế thừa sự nghiệp gia đình, không phải nghề nông thì là thợ đá, thợ rèn.

            Phụ thân Hứa Duẫn từ sớm đã quyết định để hắn kế thừa sự nghiệp. Thế nhưng, Hứa Duẫn đối với an bài này không có hứng thú. Tuy rằng các đời cha chú đã sớm thử khai thác, thế nhưng hoàn cảnh Tứ Thủy đảo thực sự quá cằn cỗi, không thể tìm được tài nguyên khoáng sản gì. Sự tình kinh tế phát triển cũng là mấy năm gần đây. Đối với Hứa Duẫn mà nói, khai phá hòn đảo này là tâm nguyện từ bé của hắn.

            Đây là mục đích khi hắn thành lập xã đoàn nghiên cứu văn hóa. Tương lai Tứ Thủy đảo sẽ tập trung vào khai thác và phát triển, mục đích của hắn chính là trở thành người mở đường.

Bỗng hắn nghe thấy 1 tiếng hô truyền tới: "Cẩn thận!"

            Khóe mắt Hứa Duẫn nhìn thấy 1 trái banh đang bay về phía mình. Hắn phản ứng cực kỳ nhanh, giơ tay lên túm được trái banh, sau đó tung lên đá 1 cước đem trái banh bắn về phía xa!

            Trong lúc vô tình, hắn đã đi tới thao trường, có 1 đám người đang đá banh tại đó.

 Trái banh bay  về phía cầu môn, thủ môn không kịp phản ứng trái banh đã bay sát qua đầu hắn vào lưới!

            Vị trí của Hứa Duẫn thẳng tắp cách cầu môn khoảng 20m, chỉ trong nháy mắt hắn đã hoàn thành cú sút khiến đám người kia trợn mắt ngoác mồm!

            "A, là Hứa Duẫn a!"

            "Hắn đá banh cư nhiên cũng lợi hại như vậy?"

            Hứa Duẫn quay đầu, không nói thêm gì vừa muốn cất bước rời đi, một cánh tay khoác lên vai hắn, hắn nhìn sang liền thấy 1 thanh niên đầu tóc rối tung, áo trên người phanh cúc trông rất không chỉnh tề, cười lớn nói: "Ngươi vẫn như cũ! Lợi hại!"

            "Kinh nghiệm khi còn bé đá banh cùng phụ thân mà thôi." Hứa Duẫn chú ý tới phía sau người thanh niên là 1 nữ tử thắt bím đuôi ngựa, dáng dấp rất đáng yêu. Gương mặt thiếu nữ nho nhỏ, 2 má hơi gầy, đôi mắt rất linh động, nhìn Hứa Duẫn lộ ra 1 tia cười mà như không cười, nhìn qua phi thường đáng yêu

            "Đúng rồi, suy tính thế nào rồi?" Thanh niên chỉ vào thiếu nữ khả ái hỏi: "Bá mẫu đã nói với ngươi chưa? Muội muội ta làm đối tượng kết hợp với ngươi thích hợp chứ?"

            Thiếu nữ nghe được câu này không hề ngại ngùng mà cười cười nói: "Ca, chuyện như vậy để người ta nói mà!"

Trên Tứ Thủy đảo, đến tuổi kết hôn là có thể quanh minh chính đại lựa chọn đối tượng kết hôn, người trên Tứ Thủy đảo rất cởi mở, đối với chuyện hôn nhân bàn luận rất là tự nhiên. Một khi song phương cảm giác đối phương rất thích hợp, có thể tới thẳng công sở trình báo kết hôn, thậm chí chẳng cần cha mẹ đồng ý.  Nam nữ song phương có thể ở bất kỳ địa điểm, thời gian nào cũng có thể cầu hôn đối phương, không có ai cảm giác thẹn thùng đối với chuyện này.

            Người thanh niên này tên là Kỳ Thiên Vân, thiếu nữ tên là Kỳ Linh Trúc, hai người là con của thầy ký sở thủ tịch công sở đảo, Kỳ Hoảng, bọn hắn là 1 đôi long phượng thai sinh đôi. Công sở Đảo là cơ quan hành chính trên đảo Tứ Thủy, thầy ký là người có địa vị tối cao. Phụ thân của Hứa Duẫn, Hứa Tin cũng có nhậm chức trong công sở Đảo, bất quá hắn phụ trách khai thác kinh tế là chính. Cũng vì như thế, Hứa Tin cùng Kỳ Hoảng hai người qua lại rất thân thiết, Hứa Duẫn từ nhỏ cùng huynh muội Kỳ Thiên Vân là thanh mai trúc mã, có thể nói là bạn thân. Từ khi còn rất nhỏ, cha mẹ 2 bên đã có ý định tác hợp cho Hứa Duẫn và Linh Trúc.

            "Ta tạm thời không có định kết hôn." Hứa Duẫn không suy nghĩ nhiều đã trả lời Thiên Vân. "Ta nghĩ giống như phụ thân, muốn khai thác hòn đảo này."

            Thiên Vân và Linh Trúc vẻ mặt không hề giật mình, dường như 2 người đã biết sẵn đáp án. Linh Trúc cười nói: "Hứa Duẫn ngươi quả nhiên giống như ba ba ta nói, thuộc về... nam nhân ' yêu thích sự nghiệp'? Ngươi dự định tương lai nhậm chức ở công sở đảo sao?"

            Hứa Duẫn vừa muốn trả lời, Thiên Vân đã giành trước 1 bước: "Nói đúng! Ta ủng hộ ngươi! Bất quá, hay là kết hôn trước đi, còn chưa nghe nói có người 20 tuổi vẫn chưa kết hôn ! Phải biết, công sở đảo đã hạ thấp tuổi hôn nhân xuống rồi, trong hội nghị bỏ phiếu đã được duyệt! Đối với nam nhân mà nói, thời khắc trọng yếu như vậy, tại sao có thể từ chối! Sự nghiệp có thể từ từ làm ah!"

            "Nói đúng đó " Linh Trúc kề sát mặt vào mặt Hứa Duẫn, nói: "Ta cảm giác kết hôn với ngươi là quyết định không sai, nếu như hiện tại ngươi không nhận lời ta sẽ đi lấy người khác! Đừng hối hận nha!"

            "Phải đó! Tuy rằng hiện tại luật là 20 tuổi mới kết hôn, thế nhưng 16 tuổi có con cũng có khối người. Thế hệ chúng ta có 8 người đã là phụ thân rồi, 20 tuổi kết hôn bất quá chỉ là nghi thức mà thôi. Ngươi suy nghĩ kỹ càng chưa? Hiện tại thực sự không muốn kết hôn?"

            "Vậy còn ngươi?" Hứa Duẫn bỗng nhiên đem đề tài kéo lên trên người Thiên Vân  "Ngươi không suy nghĩ sao ?"

            "Ta? Ai biết được, ba sẽ giúp ta sắp xếp, khả năng cùng với 1 thiên kim của 1 thầy ký nào đó! Đương nhiên ba cũng nói, nếu ta ưng ý cô gái nào ổng cũng sẽ ủng hộ."

            "Câu lạc bộ cờ vây có cô nào ngươi để ý không? Nếu như có thì mau chóng cầu hôn đi, không chú ý 1 cái lại thành thê tử của người khác  bây giờ . Theo ta được biết, đã có không ít người đính hôn, lựa chọn 1 tháng tốt để tới công sở đảo đăng ký kết hôn."

            Ngay lúc này, đột nhiên 1 tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang lên làm 3 người chú ý, lập tức nhìn thấy 1 nữ nhân tóc tai bù xù, nhảy vào trong thao trường la to, mấy tên cầu thủ kia đều dừng lại, dồn dập chạy tới chế trụ nàng.

            Nữ nhân tóc tai bù xù hô tô: "Trốn! Trốn đi! Rời khỏi hòn đảo này đi! Không nên chần chừ! Các ngươi không nên chần chừ!"

            "Là... Là Tương Tuyết Chu!"  sắc mặt Thiên Vân nhất thời trở nên nghiêm túc, lập tức chạy tới, Hứa Duẫn thì chạy phía sau.

            Mấy học sinh đang đá bóng kia đỏ mặt lên nói: "Nàng sao lại chạy đến nơi này ?"

            "Đúng rồi ah ! Nàng không phải vẫn bị khóa lại sao?"

            "Nàng thật đúng là người điên !"

            Nữ nhân tóc tai bù xù không ngừng đánh người, đồng thời hô to: "Chạy đi... hòn đảo này không thể tiếp tục ở được nữa, bằng không mọi người đều sẽ chết, ngươi, ngươi, ngươi, các ngươi đều sẽ chết, đều sẽ chết!"

            Thiên Vân xông lại kéo người phụ nữ kia, còn Hứa Duẫn nói với vài vị học viên xung quanh: "Lập tức đi tìm Tô Hàm Thanh! Nhanh, chỉ có nàng mới có thể làm Tương Tuyết Chu yên tĩnh lại! Vừa  nãy nàng ở bên đài phun nước, có lẽ vẫn ở đó!"

            "Tương Tuyết Chu!" Thiên Vân la lớn: "Ngươi tỉnh táo 1 chút đi! Nhìn ta đây, ta là Kỳ Thiên Vân ah, ngươi có biết ta không? Này, ngươi tỉnh táo lại đi!"

            Lúc này, Linh Trúc đứng 1 bên quay mặt đi dùng tay che mặt, không đành lòng nhìn nàng.

            "Hàm Thanh, Hàm Thanh đâu?" nữ nhân tên Tương Tuyết Chu hô lớn : "Các ngươi đem nàng giấu ở nơi nào rồi? Ta muốn tìm nàng, ta phải nhìn thấy nàng! Hàm Thanh, Hàm Thanh!"

            Lúc này có vài bảo an từ xa chạy tới, một người hô lên: đè nàng ngã xuống mặt đất! Một người khác rút gậy ra định đánh nàng!

            Hứa Duẫn lập tức đưa tay chặn lại: "Dừng tay! Chớ làm tổn thương nàng!"

            Bảo an nhất thời không nhìn ra là Hứa Duẫn, tàn bạo nói: "Nàng ta cũng chẳng phải lần đầu tiên rồi! Mỗi lần đều làm huyên náo hết cả, không dạy dỗ nàng không được!"

            "Thả nàng ra!"

 Đúng lúc này bóng 1 người mặc áo trắng chạy vào trong thao trường, mọi người nhìn thấy nàng liền trở nên yên lặng. Còn Tương Tuyết Chu thì trợn to 2 mắt nhìn người đang chạy tới, Tô Hàm Thanh, vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên nói: "Hàm Thanh! Ngươi tới, quá tốt, ngươi đã tới! Ngươi không có chuyện gì chứ?"

            Hàm Thanh chạy tới nơi liền nâng nàng dậy, giúp nàng lau đi vết nước mắt trên mặt, sửa sang lại mái tóc có chút rối, nói: "Tại sao lại tới? Ta không phải đã nói đừng đến tìm ta rồi sao?"

            "Ta muốn dẫn ngươi đi, Hàm Thanh, hòn đảo này rất đáng sợ, chúng ta phải chạy thôi, chúng ta mau dùng thuyền rời khỏi nơi này, ta phải cứu người, còn có ba má ta, bá bá cùng bá mẫu..."

            "Đi, ta mang ngươi rời đi, đừng nói nữa..."

            Hàm Thanh nâng Tương Tuyết Chu dậy, lúc này ánh mắt nàng và Hứa Duẫn tiếp xúc lẫn nhau.

            "Vừa nãy cảm tạ ngươi." Hàm Thanh chỉ nói một câu như vậy liền mang Tương Tuyết Chu rời khỏi.

            Nhìn theo bóng lưng hai người, Hứa Duẫn yên lặng 1 hồi.

            "Không phải nghe nói tình hình bệnh tật gần đây của Tương Tuyết Chu đã ổn định rồi sao?" Linh Trúc sắc mặt đen đi nói: "Nàng thật sự rất đáng thương, nếu không phải dáng dấp biến thành như vậy thì năm nay có thể kết hôn được rồi ... Nàng rất đẹp, trước kia..."

            "Ta nghe nói nàng chỉ thân cận với Tô Hàm Thanh, xem ra là sự thật." Thiên Vân cũng nhíu chặt lông mày, "Cái gì mà rời khỏi hòn đảo này, thuyền trên đảo chúng ta làm ra nhiều nhất cũng chỉ đi lại loanh quanh nơi này 1 tháng, trong vùng biển này còn có vô số đá ngầm, ngay cả la bàn cũng không thể nào sử dụng, làm sao có khả năng rời khỏi."

            "Rời khỏi hòn đảo..." Hứa Duẫn tự mình lẩm bẩm.

            Rời khỏi Tứ Thủy đảo? Hứa Duẫn thậm chí chưa từng nghĩ tới sự tình xa xôi như vậy. Biển rộng mênh mông, muốn tìm được 1 khối lục địa mới, nói nghe thì dễ.

            Trong phòng học số 6 bên trong học viện Hồng Lạc.

            "Diệp lão sư, " Hàm Thanh cúi đầu, nhìn Diệp Băng Hề trước mắt nói: "Thực xin lỗi đã làm phiền, em không biết nàng muốn tới tìm em lại đi 1 đoạn đường xa như vậy."

            Diệp Băng Hề gật gù, nói: "Ta biết rồi. Cũng may lần này không có ai bị thương... Ta sẽ liên lạc với cha mẹ nàng, Tô Hàm Thanh, em cứ nói chuyện với nàng đi."

            Diệp Băng Hề nhìn về phía Tương Tuyết, trong mắt cũng lộ ra 1 tia thương hại và than tiếc. Tô Hàm Thanh tự nhiên cũng hiểu ánh mắt ấy, trước kia Tương Tuyết Chu từng là học sinh của Diệp Băng Hề.

            Hàm Thanh đỡ Tương Tuyết Chu ngồi xuống, giúp nàng trải lại mái tóc.

            "Đều là do ta. Tuyết Chu bởi vì ta mới biến thành như vậy. Nếu như không phải vì ta đi vào 'Cấm sơn' ..."

            "Cấm sơn" hai chữ vừa được nhắc tới, Tương Tuyết Chu nhất thời nhảy lên, hô lớn nói: "Không, không được, Hàm Thanh, không được tới 'Cấm sơn'! Không, đừng!"

            Sau đó, nàng đột nhiên đem ánh mắt nhìn về 1 tòa núi lớn ngoài cửa sổ! Học viện Hồng Lạc được xây dựa lưng vào 1 ngọn núi, nàng nhìn thấy ngọn núi ấy, nhất thời hô lớn: "Không... Không, đừng!"

            Tiếp theo, nàng lao ra cửa lớn, chạy ra ngoài!

            Hàm Thanh nhất thời rõ ràng, nàng chắc chắn đem ngọn núi ngoài kia nghĩ là Cấm Sơn!

            Tương Tuyết Chu một đường nhanh chóng chạy ra, sau khi rời khỏi lớp học, nàng chạy về phía 1 cổng trường gần đó! Ngoài cổng trường là 1 mảnh rừng rậm, nàng chỉ lo trốn mà đâm thẳng vào bên trong mảnh rừng rậm đó!

            Hàm Thanh chạy từ trong lớp chạy ra đã không còn nhìn thấy bóng dáng nàng. Nhảy vào trong rừng rậm tìm kiếm, nhưng cây cối quá mức dày đặc cản tầm nhìn, mặc kệ nàng hô to gọi nhỏ thế nào cũng không có ai trả lời.

            Hàm Thanh ý thức được, Tuyết Chu chắc chắn đã chạy vào sâu bên trong.

Đại khái sau nửa giờ tìm tòi nàng đành phải quay lại trường, lúc này, Diệp Băng Hề đang đứng ở cửa lớp học chờ nàng.

            "Không tìm thấy nàng sao?" Diệp Băng Hề nhìn Hàm Thanh đầu đầy mồ hôi sắc mặt cũng sầm lại.

            "Nàng chạy vào trong rừng, em không thể tìm thấy nàng." Hàm Thanh không quan tâm những giọt mồ hôi rơi trên mặt, nàng cúi người thật sâu nói: "Trời cũng sắp tối rồi, ban đêm trong rừng rất nguy hiểm. Xin hãy điều người đi tìm nàng. Nàng biến thành như vậy cũng bởi em, , thậm chí ngay cả bá bá cũng căm hận vì em đã biến nàng thành như vậy. Xin nhờ ..."

            Diệp Băng Hề gật đầu: "Biết rồi. Ta phái mấy lão sư với những người khác đi tìm... Ân, cũng nên động viên học sinh tham gia, tìm người quan trọng, ta lập tức đi thông báo."

            "Cảm tạ, phi thường cảm tạ!"

            "Ta sẽ đi với ngươi!"

            Thanh âm của Hứa Duẫn thình lình vang lên, hắn chẳng biết đã xuất hiện lúc nào: "Ta sẽ cùng tìm với ngươi!"

            Sau đó, hắn nhìn về phía Diệp Băng Hề, hỏi: "Mẹ, bản đồ vùng này mẹ có chứ? Có đèn pin cầm tay thì đưa cho con!"

Sắc trời dần tối xuống. Bên trong rừng rậm, từng đạo ánh sáng đèn pin lia khắp nơi , một đám người hô lớn tên Tương Tuyết Chu đồng thời tìm kiếm xung quanh.

            Hứa Duẫn và  Tô Hàm Thanh đi cùng nhau, Thiên Vân và Linh Trúc đi 1 đường khác. Tất cả mọi người đều tận lực phân tán ra, như vậy khả năng tìm thấy lớn hơn 1 chút.

            "Tuyết Chu!" Hàm thanh hô to: "Ta ở đây này! Ngươi mau ra đây đi!"

            "Trời đã càng lúc càng tối rồi. " Hàm Thanh giơ đèn pin trong tay, cố gắng tìm kiếm xung quanh. Từ nhỏ đến lớn, Tuyết Chu chính là bằng hữu tốt nhất của nàng. Các nàng có thể vì đối phương mà trả giá tất cả.  Tương Tuyết Chu ngày xưa thông minh xinh đẹp bây giờ lại biến thành 1 người ai gặp cũng tránh xa, cha mẹ nàng vì vậy cực kỳ tuyệt vọng.

            Lúc này, Thiên Vân và Linh Trúc đang tìm kiếm ở 1 đường khác.

            "Kỳ quái..." Linh Trúc thỉnh thoảng nhìn phía sau: "Ca... Ngươi không cảm thấy kỳ quái sao? Tại sao đột nhiên khoảng cách của chúng ta cách những người khác xa như vậy? Muội không thể nghe thấy âm thanh của bọn hắn."

            "Không cần để ý nhiều như vậy" Thiên Vân nhíu mày nói: "Bây giờ tìm kiếm Tuyết Chu mới là trọng yếu nhất!"

            Ngay lúc này, đột nhiên, Thiên Vân cảm giác có 1 giọt nước rớt trên trán, ngẩng đầu lên, lại càng có thêm nhiều gọt nước rơi xuống, cư nhiên chỉ trong chốc lát trời đã mưa to!

            "Trời mưa rồi, chúng ta không có đem dù ca ca!"

            Thiên Vân lúc này nhìn 4 phía, bên cạnh hắn ngoại trừ Linh Trúc còn có 3 người nữa, một người trong đó chính là thiếu nữ tết tóc 2 bên ngồi cạnh Hứa Duẫn lúc sáng, nàng gọi là Trương Quân Lam, 2 người khác là 2 nam sinh, người vóc dáng cao tên là Chúc Kỳ Ánh, người vóc dáng thấp tên là La Tuấn Hàn. Hai người đều là thành viên thuộc hội nghiên cứu cờ vây của Kỳ Thiên Vân, là hắn tới tìm 2 người hỗ trợ. Trong đó, Chúc  Kỳ Ánh cũng giống Hứa Duẫn là bạn tốt của hắn.

            "Đáng ghét... Chúng ta tránh mưa dưới tàng cây chứ?" Thiên Vân vừa mới nói xong, trời lại càng mưa to thêm.

            Chúc Kỳ Ánh gương mặt bình tĩnh, chỉ tay về phía trước nói: "Nơi đó... Thế nào?"

            Trước mắt, trong ánh mưa mờ mịt, 1 căn nhà xuất hiện trong tầm mắt.  Nó đứng yên lặng trong phiến rừng rậm âm u , phảng phất giống như nó vừa bất chợt xuất hiện...