7/16/2016

Posted by Unknown |
Chương 1: Hứa Duẫn

             Đảo Tứ Thủy đứng lặng yên trong biển rộng như 1 mảnh lá rụng không đáng chú ý tới. Ngày hôm nay bầu trời sáng sủa, vạn dặm không mây.

             Trong học viện Hồng Lạc, ngồi đầy các sinh viên. Mà đứng ở phía trên bục là 1 nữ tử trung niên, gương mặt mĩ mạo. Vẻ đẹp của nàng đủ khiến người ta quên đi số tuổi thật của nàng, vết tích năm tháng hầu như không đọng lại chút nào trên gương mặt nàng.

            "Chính như đã nói cùng mọi người, học kỳ mới đã bắt đầu, chúc mừng mọi người trở thành tân sinh"  mỹ nữ trung niên hắng giọng 1 cái, dùng thanh âm cực kỳ dễ nghe nói: "Chư vị đều đã bước vào tuổi 20, tuối này ở trên đảo Tứ Thủy đã có thể kết hôn sinh con , cũng là khoảng thời gian quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Những ký ức thanh xuân xinh đẹp, hi vọng mọi người cố gắng trân trọng đoạn thời gian này."

            Ở dưới đài, rất nhiều học sinh đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn lên vị lão sư này, tên của nàng gọi là Diệp Băng Hề, tuy rằng tuổi đã trung niên nhưng tuyệt đối là đại mỹ nữ trên tứ thủy đảo, đồng thời cũng là thê tử của nhà từ thiện Hứa Tin tiên sinh. Học viện Hồng Lạc có thể khánh thành cũng nhờ Hứa Tin tiên sinh bỏ vốn rất lớn . Vợ chồng hai người rất nhiệt tình phát triển sự nghiệp từ thiện, còn cố gắng nâng cao nền kinh tế trên tứ thủy đảo.

            "Như vậy, tiếp theo là kế hoạch liên quan tới học kỳ mới, chiêu mộ xã đoàn (CLB) v.v " Diệp Băng Hề nói cười xinh đẹp nhìn về phía những học sinh đang phấn chấn dưới đài. “Học kỳ này có 3 xã đoàn mới được thành lập, học viện sẽ căn cứ  vào tình huống thực tế mà cấp cho kinh phí hoạt động, hoạt động xã đoàn là 1 việc rất trọng yếu, xin mọi người chú ý."

            Nói tới đó, ánh mắt nàng nhìn tới 1 người thanh niên phía dưới đài. Đó là 1 thanh niên cực kỳ tuấn lãng, tóc tai chỉnh tề, khuôn mặt hình thành 1 đường vòng cung rõ ràng, trán cao và rộng. Lúc này tay phải của hắn đang cầm 1 cây bút, xoay tròn 360 độ.

            "Ta hiện tại công bố tên 3 xã đoàn và trưởng đoàn, nếu có ý định liền tới báo danh. Đầu tiên là xã đoàn cờ vây, trưởng đoàn là Kỳ Thiên Vân, thứ 2 là xã đoàn nghiên cứu văn hóa, trưởng đoàn là Hứa Duẫn, tiếp theo...

            "Hứa Duẫn", cái tên vừa ra, rất nhiều người đều chuyển ánh mắt về phía thanh niên đang ngoáy bút.

            "Hứa Duẫn, Là ngươi?" Ngồi bên cạnh thanh niên là 1 nữ tử đeo kính, tết tóc 2 bên ngạc nhiên nói, "Ngươi không phải luôn rất khiêm tốn sao? Còn có... nghiên cứu văn hóa là ý gì?"

            " Chỉ là giết thời gian mà thôi." Thanh niên tên Hứa Duẫn ngừng quay bút, đằng hắng giọng, thản nhiên nói: "Hiện nay đã chiêu mộ được ba thành viên ."

             Nữ nhân tết tóc 2 bên cười đùa: "Nếu có ngươi làm trưởng ban, người tới chắc chắn sẽ rất nhiều, dù sao ngươi có nhiều người hâm mộ lắm đó. Ngươi nói thật đi, có phải còn có nguyên nhân khác?"

            Sau khi tan lớp, cũng đã đến buổi trưa. Mọi người túm 5 tụp 3 rời khỏi phòng học, không ít người vừa đi vừa nói chuyện, khí thế ngất trời. Hứa Duẫn đi tới nhà ăn trong học viện, giờ khắc này bên cạnh hắn đã tụ tập khá nhiều người, đều hi vọng gia nhập vào xã đoàn nghiên cứu văn hóa.

             Căng tin học viện Hồng Lạc mỗi bàn đều dài 10 mấy mét, đủ cho mấy chục người dùng cơm. Hơn nữa thức ăn tương đối phong phú, đây cũng vì mấy năm gần này, ngành nông nghiệp trên tứ Thủy Đảo được cải tiến, sản lượng tăng lên nhiều, hơn nữa phúc lợi của học viện cũng tương đối tốt.

             Bên cạnh Hứa Duẫn túm tụm mấy người, nam có nữ có, tất nhiên nữ vẫn chiếm đa số.

            "Hứa Duẫn, cho ta gia nhập đi!"

            " Kiểm tra nghiên cứu văn hóa là cái gì? Điền thông tin vào bảng như thế nào?"

            "Hứa Duẫn, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ gia nhập vào xã đoàn nghiên cứu cờ vây của Thiên Vân nữa chứ!"

            Những người này nói liền không dứt, Hứa Duẫn nhìn kỹ từng người tựa như đang tìm kiếm ai đó, thế nhưng, ánh mắt hắn trước sau không hề có bất kỳ biến hóa nào.

            Tiếp theo, hắn rời mắt khỏi những người nơi này, tìm tòi ở căng tin đằng sau, rất nhanh hắn chăm chú nhìn vào 1 chỗ.

            Ở nơi đó, có 1 thiếu nữ tóc dài xõa vai, mặc áo trắng đang 1 mình dùng cơm, gương mặt nàng lộ ra 1 tia chí chất lành lạnh, bản thân không tính là tuyệt mỹ, thế nhưng lại có 1 ý vị đặc biệt. Nàng lúc này đang cúi đầu, không có chú ý tới Hứa Duẫn bên này. Mà xung quanh chỗ nàng ngồi, không hề có bóng người.

             Sau khi dùng cơm xong, mọi người nếu không phải về ký túc xá thì cũng là đi thư viện, dù sao chu vi học viện Hồng Lạc đều nằm trên hoang sơn dã lĩnh. Thổ địa trên đảo Tứ Thủy vốn không phù hợp với sản xuất, năng xuất rất thấp, nếu không phải có Hứa Tin tiên sinh giúp đỡ, cũng không thể nào xây dựng 1 tòa học viện lớn như vậy.

             Thời điểm Hứa Duẫn rời khỏi căng tin, vừa muốn rẽ sang hướng khác lại nghe được thanh âm sau lưng: "Hứa Duẫn."

            Quay đầu lại, Hứa Duẫn nhìn về phía nữ tử trung niên đằng sau, Diệp Băng Hề.

            " Mẹ." Hứa Duẫn quay  người lại "Cảm ơn mẹ đã phê duyệt thành lập xã đoàn nghiên cứu văn hóa."

            " Con cũng hiếm khi cầu mẹ, đương nhiên là phải đáp ứng rồi. Còn có...  Con sau khi tốt nghiệp không có ý định tới công xưởng của ba làm việc sao? Hoặc là con có thể lựa chọn ở lại Hồng Lạc dạy học, giống như mẹ vậy."

            " Con tạm thời chưa muốn làm gì, chuyện đó để suy nghĩ thêm."

            Diệp Băng Hề dùng ánh mắt từ ái nhìn nhi tử: "Vậy con trước kết hôn đi, 20 tuổi là có thể kết hôn rồi , tốt nhất sớm sinh cho mẹ 1 tôn tử. Sau khi kết hôn, hãy suy nghĩ những chuyện khác."

             Trên Tứ Thủy đảo nhân khẩu vốn không nhiều, vì lẽ đó rất cổ vũ sau khi kết hôn liền sinh con. Tuy rằng bây giờ nói là hai mươi tuổi mới có thể kết hôn, nhưng trên thực tế mười bảy mười tám tuổi phát sinh quan hệ thậm chí có con, người ta cũng là mở một con mắt nhắm một con mắt, trường học ngay từ cao trung đã phổ cập giáo dục giới tính.

            "Lấy điều kiện của con, chỉ cần có ý này, tuyệt đối có rất nhiều  cô gái theo đuổi. Mẹ cảm giác Linh Trúc rất không tệ" Diệp Băng Hề càng nói càng thêm hưng phấn " Con thấy sao? Ta và cha có thể giúp 2 đứa tác hợp. Đến tuổi kết hôn, cha mẹ có thể vì hài tử mà sắp xếp chuyện hôn nhân, phụ thân của Trúc và cha con nhiều năm quen biết, nếu như hai đứa có thể trở thành 1 cặp, vậy 2 nhà chúng ta liền trở thành thông gia rồi."

            " Linh Trúc đối với con chỉ là bằng hữu mà thôi" Hứa Duẫn đối với đề nghị của mẫu thân chẳng hề có chút cảm giác nào " Con muốn giống như ba vậy, chủ động theo đuổi."

            Hứa Duẫn từ nhỏ đã nhiều lần nghe nói, mẫu thân năm đó là đệ nhất mỹ nữ trên Tứ Thủy đảo, là phụ thân kiên nhẫn tiến công, mẫu thân mới tiếp nhận. Phụ thân còn nói, năm đó sau khi bọn họ kết hôn,  có không biết bao nhiêu thanh niên trẻ đã tan nát cõi lòng, dù sao mẫu thân là tuyệt sắc mỹ nữ hiếm có, cho dù bây giờ đã là trung niên, vẫn cứ hào quang rạng ngời, xinh đẹp không gì tả nổi. Bởi vì nguyên nhân này, Hứa Duẫn lại càng muốn tự mình theo đuổi tình ái.

            "Được rồi, nếu như con vừa ý người nào nhất định phải nói cho mẹ biết. ừm, hoạt động xã đoàn rất bận rộn, cẩn thận thân thể, mẹ đi trước."

            Mẫu thân xoay người rời đi, Hứa Duẫn đưa mắt nhìn theo cho tới khi bóng lưng mẫu thân khuất trong tầm mắt.

            Giờ khắc này, trong học viện Hồng Lạc, trên 1 chiếc ghế dài bên cạnh đài phun nước, nữ tử mặc áo trắng trong căng tin đang ngồi đó, trong tay nàng cầm 1 quyển sách đã có chút ố vàng, ngừng thần nhìn kỹ.

             Những người đi qua, phàm là nhìn thấy nàng đều chỉ chỉ chỏ chỏ, thậm chí quay đầu rời đi. Thiếu nữ áo trắng tự nhiên cũng biết những chuyện này, nhưng nàng coi như không nhìn thấy, ánh mắt từ đầu tới cuối không hề rời cuốn sách.

            Ngay vào lúc này, bỗng  1 thanh âm từ phía sau truyền tới.

            "Tô Hàm Thanh."

             Tay thiếu nữ mặc áo trắng khẽ run lên, nhưng rất yếu ớt, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra được. Nàng nâng đầu lên, khép sách lại, quay đầu nhìn Hứa Duẫn đứng sau đài phun nước.

            "Có chuyện gì sao?" Nàng khẽ mở miệng, âm thanh có chút trầm thấp, nhưng nghe ra rất có hương vị đặc việt.

            "Ta nghĩ ngươi sẽ tìm đến ta." Hứa Duẫn ngưng mắt nhìn thiếu nữ tên Tô Hàm Thanh "Ngươi rất thích những nơi yên tĩnh, tìm ngươi cũng khá là dễ."

            "Có gì không?"

            " Xã đoàn nghiên cứu văn hóa, ta nghĩ ngươi có hứng thú."

            Tô Hàm Thanh đứng dậy, đem cuốn sách ôm vào trong ngực, nói: "Ngươi dường như đang hiểu lầm cái gì."

            "Ta đối với phán đoán của mình luôn có tự tin."  Trong mắt Hứa Duẫn lộ ra vài phần cơ trí và tinh mang, hắn lấy ra một phong thư, nói: "Đây là phiếu gia nhập, ta hi vọng ngươi trở thành 1 thành viên trong xã đoàn nghiên cứu văn hóa, xã đoàn nằm ngay tại thư viện lầu 3. Gọi là  ' Nghiên cứu Văn hóa ', không bằng nói... là nghiên cứu lịch sử của Tứ Thủy đảo. Nói tới đây ngươi vẫn không có hứng thú gì sao?"

             Biểu lộ của Tô Hàm Thanh không hề có chút biến hóa, đối với phong thư trong tay Hứa Duẫn  nàng cũng không thèm nhìn 1 cái.

            "Đương nhiên, nghiên cứu cũng bao quát cả 'Cấm sơn' ."

            Lúc này, con ngươi Tô Hàm Thanh đột nhiên co rút, cánh tay ôm sách vở cũng dùng thêm chút sức. Nàng thoáng lui về sau ba bước, đầu hơi cúi thấp, đem con mắt thoáng che lại.

            "Hứa Duẫn, ngươi có ý gì đây?"

            Một lúc lâu, nàng mới nói lên 1 câu như vậy.

            " Tứ thủy đảo bởi vì hoàn cảnh địa lý, khá là ngăn cách với bên ngoài. Những tiền bối trước chúng ta di chuyển tới Tứ Thủy đảo luôn không thể hiểu được cư dân bản địa nơi này rốt cục biến đi nơi nào.  Mà trên hòn đảo này có 1 bí mật rất lớn , chính là 'Cấm sơn' . Ta hiểu rõ tâm tình của ngươi, cuốn sách trên tay ngươi có liên quan tới nghiên cứu và lịch sử của hòn đảo. Ngươi muốn tìm cái gì? Ta đoán không sai chính là..."

            "Ta nói rồi, ngươi đừng làm quá."

             Ngữ khí Tô Hàm Thanh lúc này cực kỳ lạnh lẽo, nhiệt độ chung quanh tựa hồ cũng giảm xuống mấy phần.

            "Ta không có ác ý. Hơn nữa ta đối với chuyện này rất hứng thú. Đương nhiên, tiên quyết ta sẽ đảm bảo an toàn cho các ngươi, ta là người nói được làm được."

            Đem phong thư đặt trên ghế dài, Hứa Duẫn tiếp tục nói: " Chỉ cần ngươi gia nhập xã đoàn, ta cam đoan sẽ đối đãi với ngươi khác với những người khác. Đương nhiên ngươi có thể từ chối, thế nhưng, bỏ qua cơ hội lần này, sẽ không còn ai để ý tới ngươi, tán đồng ngươi, tiếp nhận ngươi . Ta lặp lại lần nữa, là ta cảm thấy hứng thú."

            Sau khi nói xong, Hứa Duẫn liền xoay người rời khỏi. Mà Tô Hàm Thanh nhìn chăm chú vào phong thư trên ghế dài, tựa hồ rơi vào trầm tư.

             Quá hai phần tư diện tích trên tứ thủy đảo là đất bỏ hoảng không khai phá. Nếu không phải mấy năm gần đây sửa đổi, nâng cao công nghệ kỹ thuật, không ngừng khai khẩn ruộng hoang, nền kinh tế trên đảo cũng không hưng thịnh như hiện thời. Dù sao hòn đảo này bị ngăn cách với ngoại giới, kinh tế trên đảo hoàn toàn là tự cấp tự túc, phát triển nông nghiệp là chính.

             Lúc này, ở 1 khu vực rừng cây hoang vu vắng vẻ, có 1 tòa nhà gỗ 2 tầng cũ kỹ, ở trên tứ thủy đảo, kiến trúc như vậy không thiếu.

             Quanh ngôi nhà gỗ có vẻ rất lạnh lẽo thê lương, hơn nữa ở nơi này, ngay cả bầu trời cũng cảm giác càng thêm âm trầm. Khắp nơi trên mặt đất là sỏi đá và cỏ dại, mặt đường cực kỳ gồ ghề. Ở trên đảo, xe đạp là phương tiện phổ biến, nhưng trên con đường như vậy cũng khó mà chạy được. Lưng nhà gỗ hướng về 1 ngọn núi lớn mênh mông, kéo dài tới cuối tầm mắt.

              Trên gác hai ngôi nhà gỗ này trước sau như 1 cực kỳ quạnh quẽ. Biến hóa duy nhất chính là có 1 cái bình bát rớt trên mặt đất. Trên bình bát kia có 1 vết nứt, mà ở phía dưới bình bát là 1 hình vẽ quái lạ.

            Đó là hình vẽ... Một cái bóng lưng. Nhưng mà, từ hình vẽ nhìn vào, bóng lưng này tựa hồ muốn xoay người, thoáng để lộ mặt 1 chút, mặc dù như vậy vẫn không thể nào nhìn rõ. Tấm lưng kia phần lớn bị bao phủ trong bóng tối, tuy rằng chỉ vẻn vẹn 1 cái bóng lưng, lại có thể khiến người ta cảm thấy 1 luồng khiếp đảm phát ra từ tận đáy lòng...


             Ngọn núi sau lưng nhà gỗ, được mọi người trên Tứ Thủy đảo gọi là "Cấm sơn", bất kể hài tử nào sau khi được sinh ra, đều được cha mẹ nhắc nhở: " Một đời này không thể bước vào 'Cấm sơn', tuyệt đối không thể..."

7/13/2016

Posted by Unknown |
Chương 8: nửa đêm hung linh (hạ)


"Chẳng qua chơi Little Girl, được mấy người mò mẫm quan tâm, ngươi vẫn là mau đi xem thằng chơi đàn Piano kìa , đừng làm cho hắn chết ở chỗ này để ta bị mắng." Lượng Dụ không kiên nhẫn đẩy Diêu lão sư ra, mang theo mọi người ly khai.


Diêu lão sư đi vào trông thấy ta trước, hỏi ta có sao không, lúc ấy ta đã sợ tới mức nói không ra lời, chỉ có thể lắc đầu, nàng không quản ta nữa, đi đỡ Lễ Hiền dậy. Lễ Hiền tựa hồ bị thương rất nặng, trán đổ mồ hôi, thân thể cũng run không ngừng. Diêu lão sư choàng hắn qua vai rồi cùng nhau ly khai, hẳn là dẫn đến bệnh viện.


Khi tất cả mọi người đi rồi, ta vẫn ở trong góc tường run rẩy, thẳng đến khi nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng kêu sợ hãi...


Theo khẩu cung Trịnh Mẫn Nghi, có thể biết được Diêu lão sư tận lực che giấu tình tiết bất lợi đối với mình, bất quá hiện tại biết rõ cũng không có tác dụng, vì người đã chết rồi.


Làm xong công tác ghi chép cũng đã rạng sáng, vì an toàn của Mẫn Nghi, chúng tôi không để cho nàng về nhà, cũng không an bài nàng ở nhà khách, dù sao  ở đó cũng không an toàn, cho nên chỉ có thể để nàng ngủ một đêm ở văn phòng quỷ án tổ. Chỉ cần đợi đến ngày mai bắt tỷ muội Tô thị về, tất cả mọi vấn đề sẽ được giải quyết.


Mẫn Nghi gọi điện thoại cho lão công, tôi lắng nghe đại khái nội dung cuộc nói chuyện, chồng của nàng ngoại trừ hỏi thăm tình hình hiện thời, còn yêu cầu nàng đêm nay ngàn vạn lần không được tắt máy, nếu có chuyện gì trước tiên phải gọi điện thoại cho hắn.


Hung thủ mỗi lần hành động đều là xuất hiện dưới hình thái một cái bóng, cho nên trước khi ngủ tôi đem tất cả cửa sổ đóng kỹ, rèm mành cũng che lại, sau đó mở hết đèn trong phòng. Tôi để Trăn Trăn cùng Mẫn Nghi ngủ trong văn phòng của lão đại, còn mình thì dựa lưng vào cửa ngồi trên mặt đất, trông chừng ngay trước cửa ra vào.


Đêm dài đằng đẵng, khó tránh khỏi tịch mịch, nếu có mỹ nữ làm bạn thật tốt ah! Mỹ nữ đúng là có, phía sau cửa có đến hai mỹ nữ liền, đáng tiếc tôi chỉ có thể lẻ loi trơ trọi ngồi ở ngoài cửa. Chính thời điểm cảm khái ngàn vạn lần, Tuyết Tình lại xuất hiện trước mắt tôi, tôi còn tưởng rằng chính mình hoa mắt, vuốt vuốt hai mắt lại nhìn, đích thật là Tuyết Tình đến.


"Ngươi như thế nào vẫn còn tới đây?" Tôi hỏi.


"Trăn Trăn gọi điện thoại cho ta, nói chỉ có một mình ngươi ở bên ngoài, nếu hung thủ đánh lén ban đêm, ngươi nhất định sẽ xong đời, cho nên kêu ta tới." Tuyết Tình như không có việc gì nói.


Nguyên lai Trăn Trăn cũng quan tâm sống chết của tôi, còn hiểu được phải gọi Tuyết Tình đến, chứ không phải là Vĩ ca hèn mọn bỉ ổi kia, ngày thường bị ăn đòn nhiều lần cũng đáng.


Tuyết Tình gặp tôi ngồi ở cửa ra vào, nàng liền đi tới ngồi bên cạnh, hương hoa lài nhàn nhạt lập tức bay vào lỗ mũi, trong óc tôi không khỏi hiện ra vô hạn hình ảnh mơ màng. Nhưng mà, mơ màng cũng vẫn là mơ màng, sự thật vẫn là sự thật, mặc dù có mỹ nữ làm bạn, nhưng nàng ngồi xuống cũng không nói gì thêm. Như thế này ngồi cũng nhàm chán , hơn nữa hai ngày qua vì tra án bôn ba mệt nhọc, giờ phút này tôi khó tránh khỏi mệt mỏi. Tăng thêm bên cạnh có đồng bọn đáng tin cậy, tính cảnh giác không khỏi giảm xuống, bất tri bất giác liền ngủ mất rồi...


Nửa mê nửa tỉnh tôi cảm giác có ai ngủ bên cạnh mình, trong lổ mũi lại là khí tức nữ tính, toàn thân mềm yếu, không khỏi làm tôi nhớ tới bạn gái Tiểu Na. Kinh nghiệm nam nhân nếu đã kết hôn hoặc có bạn gái rồi, phần lớn đều có thói quen ôm người nằm bên cạnh, hơn nữa tay sẽ rất tự nhiên đặt trên bộ ngực của đối phương. Tôi cũng có thói quen này, nhưng khi tay đặt lên cặp vú đầy đặn, lại cảm thấy một điểm khác thường —— bộ ngực Tiểu Na lúc nào đã lớn như vậy rồi? Lập tức nhớ lại tôi cùng tiểu Na chia tay đã lâu, giật mình một cái cả người đều bừng tỉnh, trợn mắt xem xét, phát hiện nằm bên cạnh tôi dĩ nhiên là Tuyết Tình!


Tuy đôi má Tuyết Tình có một điểm hơi phớt hồng, nhưng hai mắt đã nhắm, hô hấp đều đều, có lẽ không có bị tôi đập ngực mà bừng tỉnh. Điều này khiến cho tôi bớt phần nào lo âu, khá tốt nàng không có tỉnh lại, bằng không phi lễ nữ đồng là tội danh trốn không thoát. Tĩnh tâm lại, vừa rồi sau khi tôi ngủ, hẳn là nàng đã đặt tôi trên mặt đất, để cảm thấy thoải mái hơn. Mà chính nàng cũng cảm giác mệt mỏi, nhưng lại sợ mình ngủ quá sâu, sợ tôi gặp nguy hiểm cứu không kịp, cho nên dứt khoát để tôi ngủ trước.


Một người có thể bận tâm đến an nguy của người khác, mà lại tướng mạo mỹ lệ, dáng người càng có thể nói nhất tuyệt mỹ nữ, tuyệt đối là lựa chọn làm lão bà tốt nhất. Đáng tiếc Tuyết Tình luôn mặt lạnh tâm nóng, vợ chồng ở cùng nhau mà không nói gì, trong thời gian dài cũng coi như là tra tấn. Nếu nàng có thể như Trăn Trăn nhanh miệng tâm thẳng, hay hoặc là Trăn Trăn có thể như nàng, cẩn thận săn sóc, tôi đây tuyệt đối phá giới mà ăn cỏ gần hang.


Chính vì nghĩ ngợi lung tung, nên tôi chợt phát hiện bên cạnh cửa chẳng biết lúc nào Mẫn Nghi đã lặng yên im đứng đó. Trên mặt của nàng không chút biểu lộ, hai mắt toát ra ánh mê man, phảng phất như bị thế lực nào đó thao túng. Một  ý niệm như sấm rền trong đầu tôi —— "Bị quỷ mê" !


Tôi còn chưa kịp phản ứng, nàng đã đột nhiên đánh về phía tôi, cả người đặt ở trên người tôi, Tuyết Tình thì đang nằm rất gần bên tay kia, hạ thân bốn chân quấn lấy nhau, nàng dùng đôi môi mềm mại phong bế miệng của tôi. Thời điểm tôi cho là mình đang bị cưỡng gian ( tại đây nói rõ một chút, quốc gia của tôi không có tính nữ giới cưỡng gian nam là phạm luật ), như một kiểu kìm sắt, mấy đầu ngón tay của cô ấy véo lấy cổ tôi. Phản ứng tự nhiên tôi túm chặt lấy hai tay cô ta ra, nhưng không được, nghĩ muốn đẩy tỉnh Tuyết Tình ở bên cạnh nhưng tay chân đều bị quấn chặt, đại não bởi vì thiếu dưỡng khí mà toàn thân trở nên vô lực. Đều tại tôi thời niên thiếu không chịu rèn luyện, nếu phản ứng có thể nhanh một chút, thì chỉ trong một phần mười giây, tôi cũng có thể hướng Tuyết Tình cầu cứu, nhưng bây giờ chỉ có thể hướng Diêm La Vương kêu oan thôi.


Ngay thời điểm ý thức bắt đầu mơ hồ, trói buộc trên cổ đột nhiên biến mất, thân thể mềm mại cũng lập tức bị tách ra. Hít vài hơi thật sâu để lấy lại dưỡng khí, thì ra Tuyết Tình đã chế ngự được Mẫn Nghi rồi. Âm thanh vật lộn của hai người khiến Trăn Trăn bừng tỉnh, từ văn phòng tổ trưởng lao ra.


"Khục, khục, ngươi như thế nào ngủ như heo ah! Đến cả nhân chứng chạy ra ngoài cũng không biết, nếu không phải là Tuyết Tình kịp thời tỉnh giấc, ngươi ngày mai đến chỗ Lưu Niên tìm ta!" Tôi ở bên cạnh ho khan quở trách Trăn Trăn, còn muốn tiếp tục giáo huấn nàng, thì Tuyết Tình hời hợt nói một câu khiến cho tôi ngây ngẩn cả người: "Ta vừa rồi không ngủ."


Đúng vậy a, với tính cách cẩn thận của Tuyết Tình, biết rõ khả năng đêm nay sẽ bị tập kích cực cao, nàng tuyệt đối sẽ không bình yên chìm vào giấc ngủ. Nàng sở dĩ nằm ở bên cạnh tôi, có lẽ chỉ là sách lược dụ địch, kỳ thật nàng thời khắc đều lưu ý động tĩnh chung quanh, bằng không cũng không thể ra tay kịp thời cứu tôi.


Thế nhưng, nếu như nàng một mực không ngủ, vậy tại sao khi bị tôi "chạm ngực" lại không có bất kỳ phản kháng, thậm chỉ một động tác đẩy tay ra cũng không có, mà lại tiếp tục giả bộ ngủ, tùy ý để tôi tục tĩu thân thể của nàng đây? Tuy lúc ấy tôi cũng đang ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nhưng trong ấn tượng, khoảng thời gian tôi mát xa trước ngực  nàng cũng không ngắn ngủi. Cái này thật là một vấn đề khiến tôi không hiểu được.


Tuyết Tình đối với sự việc đó điềm nhiên như không có gì, tôi đương nhiên sẽ không tự mình chuốc lấy khổ, cũng giả bộ làm như cái gì cũng không biết, dù sao việc này cũng chỉ có hai người chúng tôi mới biết được.


Tuyết Tình còng tay Mẫn Nghi đặt nằm trên mặt ghế, tôi giội cho vài chén nước lạnh thì nàng mới tỉnh, nhưng tựa hồ đối với chuyện vừa rồi không có một chút ấn tượng. Tôi cẩn thận để cho nàng hồi tưởng xem vừa rồi có sự tình đặc biệt gì phát sinh không, nàng suy tư một lát nói: " lão công bảo ta không được tắt máy, cho nên vừa rồi ta mở điện thoại rồi mới ngủ , nhưng lại sợ lão công nửa đêm gọi điện đánh thức các ngươi, cho nên chuyển thành chế độ rung. Lúc nửa đêm, ta giống như nằm mộng, mộng thấy Tiêm Lăng gọi điện thoại cho ta, nàng bảo ta giúp nàng làm một chuyện, nhưng làm chuyện gì ta không nhớ gì cả..."


Mẫn Nghi nói xong móc di động trong túi quần ra, tôi xem lại mục ghi chép cuộc gọi, phát hiện vừa mới đây có một cuộc điện thoại, mà dãy số hiện ra dĩ nhiên là của Tô Mộng Như! Ta lập tức nhấn gọi, nhưng gọi mấy lần đều không thể chuyển được, có lẽ là tín hiệu không tốt, tôi đổi sang điện thoại bàn, rất nhanh đã chuyển được rồi.


Điện thoại đã có chuông, nhưng thật lâu cũng không có người tiếp nghe, đang lúc tôi chuẩn bị cúp máy, một âm thanh nam tính hơi quen truyền ra từ trong loa, hắn tựa hồ không phải trả lời điện thoại, mà là nói với người bên cạnh, thanh âm hơi nhỏ nhưng có thể nghe rõ ràng: "Là số quỷ án tổ ." Microphone lập tức lại truyền ra âm thanh của đối phương: "Ai ah!"


Bởi vì không rõ đối phương là người nào, cho nên tôi chỉ giở giọng: "Ta là Mộ Thân Vũ nhân viên thuộc hình cục dò xét, xin hỏi chủ nhân điện thoại này Tô Mộng Như có ở đây không?"


"Ah, nguyên lai là Tiểu Mộ ah, muộn như vậy còn làm việc, cũng quá cực khổ cho ngươi rồi. Ngươi hiện tại nên nghỉ ngơi thật tốt, cái bản án này ngươi cũng đừng quản, hiện tại đã do tiểu đội chúng ta tiếp nhận, tỷ muội Tô Mộng Như cũng đã bị chúng ta bắt rồi." Tôi biết đối phương là ai, trong hình cục dò xét có một tên là tiểu đội trưởng Diệp Vinh, cũng là đối thủ một mất một còn với lão đại, hiện là thân tín của cục trưởng hình cục dò xét Lưu Thành An.


Nếu là người trong cục, hơn nữa cũng không phải tốt đẹp gì, tôi cũng lười lễ phép, không quá thân mật nói: "Cái bản án này vẫn do quỷ án tổ phụ trách, giao cho các ngươi điều tra lúc nào?"


"Đây cũng là quyết định vừa vặn mới ban, chính thức đến ngày mai sẽ thông tri đến văn phòng các ngươi. Ngươi cũng biết, trong số những nạn nhân, có người có phụ thân là Lý Chí Đức, quan lớn chính phủ, hắn tạo áp lực với cục trưởng, yêu cầu lập tức truy nã hung thủ, trong tổ các ngươi chỉ có vài người như vậy, làm mọi chuyện rất bất tiện, cho nên cứ giao cho chúng ta xử lý. Ha ha, đã đoạt công lao của các ngươi rồi, thực không có ý tứ, đợi bản án này hoàn thành, ta mời các ngươi ăn cơm. Cứ như vậy đi, ta còn phải thẩm vấn phạm nhân!" Hắn dứt lời liền cúp máy, hiển nhiên không muốn để cho tôi có cơ hội nói chuyện.


"Cái này thật phiền toái..." Ta vô lực ngồi trên ghế, hướng Trăn Trăn và Tuyết Tình  thuật lại nội dung trò chuyện.


"Bọn hắn sao có thể làm như vậy ah, đây không phải là đem bao công lao của chúng ta cướp đi sao?" Trăn Trăn tức giận đến mặt cũng đỏ lên.


Tuyết Tình trầm tư một lát nói: "Mộ, ngươi nói phiền toái không phải chỉ công lao bị cướp đi?"


Tôi gật đầu nói: "Ân, công lao ta không quá để ý, vấn đề là tỷ muội Tô thị đã bị bắt, vậy người vừa rồi gọi điện cho Mẫn Nghi là ai?"



Trăn Trăn bừng tỉnh đại ngộ, cả kinh nói: "Hung thủ là một người hoàn toàn khác? "
Posted by Unknown |


Lý Ung lúc này toàn thân hư thoát, lau mồ hôi từ trên trán rớt xuống, cảm giác bản thân vừa vòng qua quỷ môn quan trở về.


Chỉ thấy trước mắt, một đống khung xương màu trắng, cũng không còn nhúc nhích gì nữa.


"Thứ này..." Lý Ung cảm giác một hồi ác hàn, khi này rõ ràng nó còn đứng lên chuyển động, vậy mà bây giờ đã trở về nguyên trạng.


" Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?"


Hắn đánh bạo đi đến trước bộ hài cốt, ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát. Sau khi nhìn một lúc, hắn hạ quyết tâm, nhặt lấy một đoạn xương ngón tay bỏ vào túi.


Nhất định phải nghĩ biện pháp tra ra chủ nhân bộ hài cốt này, rồi mới tiếp tục điều tra cái chết của Thanh Ly.


Sau đó, hắn tiếp tục đi thẳng về phía trước. Rất nhanh, thông qua cửa một thạch động trở về vách đá lúc trước, ở vách đá bên kia, đứng đó 3 người.


Ba người kia chính là Kha Ngân dạ, Kha Ngân vũ cùng Hoàng Phủ Hác.


Ngân Dạ và Hoàng Phủ Hác phải dùng hết sức chín trâu hai hổ mới bò lên được. Thượng Quan Miên lưu lại cái móc câu kia có thể co duỗi, trình độ cứng cỏi cũng không phải chơi, cho nên bọn hắn mới tìm được đường sống trong chỗ chết.


Nhưng, Tinh Thần lại rớt xuống.


 Thời điểm nhìn thấy Lý Ung xuất hiện, ba người như lâm đại địch, Ngân Dạ lập tức chắn trước mặt Ngân Vũ, thần sắc lạnh lùng nhìn Lý Ung, nói: "Ngươi là người nào?"


Ba người hiển nhiên đều coi hắn là hóa thân của ác linh.


Lý Ung nhìn thấy phản ứng của ba người, cảm thấy dường như ở nơi này bọn họ đã trải qua chuyện gì đó, hắn nghĩ có thể từ miệng ba người đạt được một vài tin tức, liền tiến tới.


Cái vách đá này thực sự rất hẹp hòi làm người cảm giác bất an, hơi không cẩn thận, sẽ ngã vào vạn trượng Thâm Uyên. Lý Ung đi đứng rất cẩn thận, chậm chạp tiến tới chỗ ba người. Mà Ngân Dạ nhìn thấy như vậy, cũng cảm giác được người kia là nhân loại.


"Các ngươi không cần sợ." Lý Ung nói: "Ta sẽ không đả thương các ngươi , ta cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở nơi này, cho hỏi đây là nơi nào?"


"Ở đây..." Ngân Dạ dừng một chút, vẫn là vô thức lùi về phía sau một bước mới nói: "Đứng lại! Ngươi không cần phải tiếp tục tiến tới, chúng ta vẫn chưa tin tưởng ngươi."


Lý Ung dừng bước lại, khoảng cách giữa song phương lúc này khoảng 10m.


"Các ngươi..." Hắn bỗng nhiên nói: "Cũng nhìn thấy ác linh bên trong bộ quần áo đen?"


Ngân Dạ sững sờ: "Ân, đúng vậy. Ngươi cũng thấy sao?"


Quả nhiên bọn hắn đều nhìn thấy!


"Chúng ta hợp tác ah." Lý Ung nói: " Muốn rời khỏi nơi đây, chúng ta không đồng tâm hiệp lực không được."


Ba người này  rất có thể biết được cái gì đó. Vô luận như thế nào hắn cũng phải nghĩ biện pháp moi được tin tình báo từ bọn họ. Đồng thời, hắn cũng không biết chuyện này và thần cốc Tiểu Dạ Tử có quan hệ gì không.


"Chờ một chút." Hoàng Phủ Hác đột nhiên hỏi: "Ngươi mới vừa nói là 'Ác linh " như vậy, ngươi tin tưởng trên thế giới này có quỷ sao?"


"Ân, trên cơ bản là tin tưởng." Lý Ung cười khổ: "Tóm lại tiến vào trong thạch động chứ? Đứng trên vách núi nói chuyện, ta cảm giác rất không thoải mái."


Ba người cũng đồng cảm nhận với hắn, không phải bị quỷ giết mà chết do không may sẩy chân rơi xuống vực thì quá mức oan uổng rồi.


Lúc này, ở bên cạnh cây cầu nơi phát hiện ra mảnh vỡ khế ước, một người bù nhìn bằng rơm đang nằm chỏng trơ ở đó. Mà cây kim ở trên thân đã bị rút ra, vứt sang một bên.


 Người rút ra cây kim, đúng là u hồn của Bồ Mỹ Linh! Trước một khắc khi hắn bị giết, hắn còn để lại một sát chiêu đáng sợ, rút cây kim phong ấn người bù nhìn ra!


Cái sinh lộ huyết tự chỉ thị này thuộc về kiểu “phong ấn”. Cũng giống với kiện giá y, nếu bị treo lên giá áo thì không sao nhưng tháo xuống sẽ làm quỷ hồn sống lại, người bù nhìn này cũng như vậy.


 Phong ấn của lão phụ tóc trắng, đã bị giải khai!


Bởi vậy, tuy Bồ Mỹ Linh đã chết, nhưng bọn hắn vẫn bị lão quỷ bà truy đuổi!


 Thời điểm bọn người Lý Ung tiến vào thạch động, cũng coi như tiến vào nơi tương đối an toàn rộng rãi, lúc nhìn thấy bộ xương trắng kia, Ngân Dạ vốn cả kinh nhưng Lý Ung lập tức nói với hắn: "Cái này chỉ là khung xương mà thôi, không có gì đâu."


 Trong đầu ba người lúc này sinh ra ý niệm rất cổ quái...


Ngài cũng quá bình tĩnh đi à nha!


Đây là phản ứng của một người bình thường sao? Chẳng phải đa số sẽ là sợ hãi không chịu nổi? Trên thế giới này người không sợ quỷ chỉ là số ít mà thôi, chẳng lẽ người này cũng biến thái giống như Mộ Dung Thận?


Nghĩ đến đây, ba người có chút nổi hết cả da gà.


Lý Ung đương nhiên không phải là biến thái, hắn là bác sĩ, công việc của hắn là suốt ngày đối mặt với sinh tử tới mức chai lỳ mà thôi. Vả lại, chấp niệm của hắn với cái chết của Thanh Ly cũng làm nội tâm hắn cứng rắn, cho dù đối mặt với quỷ hồn hư vô mờ mịt, nhưng chỉ cần là cừu nhân hắn cũng giết.!

Nếu huyết nhục chi thể không thể làm gì được, hắn sẽ mời khu ma sư và đạo sĩ, thậm chí liều chết hy sinh tánh mạng, hắn cũng không tiếc. Hắn tin tưởng nhất định có biện pháp có thể vì Doanh thanh ly báo thù, chỉ cần có "Năng lực" mà thôi.


Đã như vầy, cho dù trả cái giá như thế nào hắn cũng muốn đạt được "Năng lực" kia! Chấp niệm này đã in sâu vào tâm hồn hắn, trở thành mục đích sống của hắn. Nếu như không báo thù được, hắn ngược lại cảm thấy nhân sinh chẳng có chút ý nghĩa nào cả.



Hắn vĩnh viễn không thể quên được, năm đó khi nghe tin Thanh Ly chết, ở nhà xác nhìn thi thể nàng lạnh lẽo hắn đã tuyệt vọng cỡ nào. Cả đời này, người duy nhất hắn dành tình cảm chân thành, trân trọng hơn cả tánh mạng, nhưng nàng cứ như vậy mà chết đi.


Nếu như không phải vì báo thù, có lẽ hắn cũng không còn sống tới ngày hôm nay.


"Cỗ hài cốt này..." Ngân Dạ tiến lên, rất là kiêng kỵ nói: "Ngươi nói đó là chân thân của con quỷ kia?"


"Đúng." Hắn chỉ vào cỗ hài cốt: "Như vậy, nói cho ta biết, các ngươi đã biết được những gì? Trên thực tế ta cũng biết đại khái một vài tình báo."


Ngân Dạ có chút kinh ngạc, lập tức hỏi: "Ngươi đến tột cùng là ai?"


 Lúc này để ba người quan tâm nhất chính là, hắn có biết gì về những bí mật của nhà trọ hay không. Điểm này so với cái gì cũng trọng yếu hơn.


"Ta nghĩ chúng ta bây giờ tối ưu tiên nên tìm cách rời khỏi đây" Ngân Dạ giờ phút này đã khôi phục tỉnh táo: " Dù sao chúng ta cũng không thể biết được con quỷ này đã triệt để diệt vong hay chưa. Tóm lại, việc cần làm trước mắt chính là rời khỏi nơi này."


"Ân, nói cũng có đạo lý."


Bốn người tạm thời đồng ý với điểm này.


Vừa muốn nói gì đó, bỗng nhiên Lý Ung cảm thấy một mảnh mơ hồ, khi cảnh vật trở lại bình thường đã thấy bản thân đang ngồi trong văn phòng viện trưởng!


"Cái này... Đây là chuyện gì?"


Lý Ung cảm thấy giận dữ! Rất vất vả mới bắt được một điểm manh mối, rõ ràng sắp thành lại bại?


Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?


Mà Ngân Dạ và Ngân Vũ, cũng biến mất trước mặt Hoàng Phủ Hác. Bọn hắn đã trở về nhà.


 Sau khi vong linh Bồ Mỹ Linh chết đi, tất cả những người bị nguyền rủa cũng được giải trừ. Hiện tại, chỉ còn lại Hoàng Phủ Hác và thần cốc Tiểu Dạ Tử vẫn còn bên trong khu rừng số 6.


Về phần Tinh Thần...


 Khi hắn tỉnh lại.


 Vẫn thấy bản thân mình đang ở bên trong khu rừng số 6, ngồi dưới một gốc cây. Hắn không rõ đến cùng là chuyện gì đang xảy ra, không phải hắn bị rớt xuống vực sao?


 Rốt cuộc là lực lượng gì đã cứu hắn?


 Tinh Thần lúc này chỉ cảm thấy có cái gì đó lành lạnh đụng vào sau lưng, quay lại... thì ra là cái đầu của Lương Thiên Diễn!


 Người cứu Tinh Thần, đúng là lão phụ tóc trắng. Bởi vì căn cứ vào hạn chế của nhà trọ, Bồ Mỹ Linh là giữa đường tham gia vào, trái với quy tắc của huyết tự, hiện tại, nhất định phải đem mọi thứ khôi phục như cũ. Cho nên, chính vì duyên cớ đó mà Tinh Thần đang bị rớt xuống vực được cứu lên, đây cũng có thể coi như một cách nhà trọ cân bằng lại huyết tự.


Một lần nữa, lão quỷ bà lại triển khai giết chóc với thần cốc Tiểu Dạ Tử, Hoàng Phủ Hác và Tinh Thần!


Không có ai biết, người bù nhìn rơm với tư cách là sinh lộ đã bị rút kim châm ra, khôi phục lại nguyền rủa, nên sẽ không có ai sửa lại lỗi lầm này.


Nếu như bọn họ muốn sống sót, nhất định phải lần nữa dùng kim đâm vào người bù nhìn!


Bất quá, lão phụ tóc trắng trong vòng hôm nay sẽ không giết người. Bởi vì sáu hộ gia đình tham gia đã chết mất 3 người, lần huyết tự chỉ thị này quy định thời gian là hai ngày, cho nên tạm thời đến trước ngày mai, sẽ không tiếp tục giết người nữa.


Nhưng nếu như đến ngày mai mà bọn hắn vẫn chưa tra ra được chân tướng mà nói... lão phụ tóc trắng sẽ lại đại khai sát giới!


Đương nhiên, nếu như trong ngày hôm này có người đụng chạm tới người bù nhìn, tất nhiên sẽ bị quỷ bà tấn công, đây cũng là một trong những hạn chế của nhà trọ với hộ gia đình.


Lúc này, thần cốc Tiểu Dạ Tử rốt cục leo ra khỏi huyệt động.


Đây là một huyệt động thẳng đứng dưới một ngọn núi nào đó trong khu rừng. Bầu trời vẫn như cũ là một mảnh hắc ám, những nàng vẫn phải cắn răng đi ra.


Nhưng vừa mới bước ra, nàng nhìn thấy một vật làm toàn thân nổi hết cả gai ốc.


 Cách đó không xa, có một cái đầu người đã bị ăn mất một nửa, nằm lăn lóc trên mặt đất, đúng là đầu của Thiện Vi!


Đêm đã khuya.


 Tinh Thần vẫn như trước đang đi lại bên trong rừng cây, nhưng tinh thần hắn hoảng loạn sắp sụp đổ rồi. Một người đang ở tại địa điểm chấp hành huyết tự, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu khủng bố.


Điện thoại di động của hắn đang ở trên tay thần cốc Tiểu Dạ Tử, không có cách nào liên lạc được với ai cả.


 Đến chính hắn cũng không biết, bây giờ nên làm cái gì nữa.


Đương nhiên hắn cũng không biết, chưa tới nửa đêm 0 giờ, lão bà quỷ sẽ tạm thời tha cho hắn, thế nhưng biết được điểm này lại càng cảm thấy đáng sợ hơn ah.


 Lúc này, khoảng cách tởi nửa đêm đã càng ngày càng gần. Hắn không ngừng nhìn đồng hồ, biết rõ ngày 2 tháng 5 đã sắp tới rồi.


Nhưng căn cứ theo huyết tự chỉ thị, tới ngày 2 tháng 5 hắn còn phải ở lại đây cả ngày , quá đủ thời gian cho hắn chết trăm lần.


Không thể liên lạc được với bất kỳ ai, cũng không biết tình hình của Thâm Vũ bây giờ như thế nào, hết thảy càng làm Tinh Thần cảm giác muốn điên loạn.


Thâm Vũ...


Cho dù chết, hắn cũng hy vọng có thể gặp mặt Thâm Vũ, chỉ một lần thôi cũng được...


Đột nhiên, hắn nghĩ tới, vì cái gì lúc đó lại là cái đầu của Lương Thiên Diễn ném qua mà không phải đầu của Mộ Dung Thận? 

Chẳng lẽ nói, chẳng lẽ nói...


Tinh Thần như bắt được một điều gì đó, hắn nhanh chóng đứng dậy, chạy về phía sông Uyển Thiên!


 Cứ thế chạy dọc theo dòng Uyển Thiên, hắn rốt cục nhìn thấy được cây cầu kia! Cái người bù nhìn kia, có phải hay không...


Nhưng rất không may, nửa đêm 0 giờ đã tới.


 Tinh Thần chỉ cảm giác được một hồi gió lạnh lẫm liệt thổi tới, còn chưa kịp phản ứng, đã nghe phía sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập!


 Hạn chế của nhà trọ đã bị tiêu trừ. Hiện tại... Có thể giết chết Tinh Thần được rồi!


 Bước chân của Tinh Thần chuyển động nhanh hơn, rốt cục chạy tới được bên cạnh cây cầu!


 Tinh thần phát hiện ở gần chân cầu có một hình nộm người rơm đang nằm chổng trơ! Vì vậy hắn vội vàng vọt về phía bên đó!


Quả nhiên chính là lão phụ kia!


Nhưng mà tiếng bước chân sau lưng cũng càng ngày càng dồn dập. Không ngừng tới gần... Tới gần!


 Cây cầu ở ngay trước mắt, mà cái hộp kia bị đẩy ngã cùng con bù nhìn lọt vào tầm mắt hắn! Hắn cũng chứng kiến, cây châm đã bị rút ra!


Quả nhiên, quả là thế!


 Nói thì chậm nhưng chuyện xảy ra thì nhanh, Tinh thần bộc phát ra tốc độ nhanh nhất phóng tới chỗ con bù nhìn! Cây kim châm rơi ở cách đó không xa, chỉ cần lấy được nó đâm vào...


 Hết thảy liền xong rồi!


10m... Năm mét...


Nhưng cuối cùng hắn không thể nào tiếp cận được.


 Vì hắn cảm giác có hai bàn tay lạnh ngắt bắt được mắt cá chân của hắn, làm hắn ngã nhào trên mặt dất!


"Không muốn!"


Tay hắn gắt gao bấu vào lớp bùn đất trước mặt, vươn tay... chỉ một chút nữa thôi là hắn chạm tới được con bù nhìn. Khoảng cách chỉ kém một chút nữa mà thôi!


 Hắn còn muốn trở về nhà trọ, muốn gặp Thâm Vũ, hắn muốn vĩnh viễn bảo hộ nàng, dành cho nàng tình yêu chân thành nhất, hắn không muốn chết ở đây!


Thế nhưng cánh tay băng lãnh kia không ngừng kéo hắn về sau, khoảng cách tới con bù nhìn, càng ngày càng xa...


Ngay khi khoảng cách giữa hắn và con bù nhìn kéo dài khoảng gần 5 mét, hắn chợt nhớ ra, vội lôi từ trong người ra một con dao găm!


Đánh cuộc một keo!


Sau đó hắn hét lớn một tiếng, đem con dao gắm phóng về phía người bù nhìn!


Có lẽ không nhất định phải là cây kim, chỉ cần đâm thủng nó là được rồi chứ?


Nhưng mà năm mét khoảng cách, độ thất bại rất cao, nhưng Tinh Thần cũng không còn lựa chọn nào cả.


Dao găm phi tốc hướng về phía người bù nhìn...


"Đâm thủng  đi, đâm thủng  đi, đâm thủng đi!"


Đáng tiếc chính là, con dao găm bay qua người bù nhìn, cắm vào cái hộp đang nằm trên mặt đất.


Dù sao, Tinh Thần cũng không phải Thượng Quan Miên, nếu như là nàng, cho dù ngoài 100m vẫn có thể phi trúng đích.


"Không!"


 Tinh Thần tuyệt vọng, hiện tại, hắn không có biện pháp nào để sống sót nữa rồi.


 Quỷ lão bà sẽ đưa hắn xuống địa ngục!


Nhưng đúng lúc này, hắn cảm giác hai bàn tay lạnh buốt đang túm chặt chân hắn bỗng nhiên biến mất. Hắn kinh ngạc quay đầu lại chỉ thấy sau lưng rỗng tuếch.


Lúc con dao găm đâm vào cái hộp kia... kỳ thật cái hộp này có ngăn kép, ở ngăn phía dưới nhà trọ còn cất một con bù nhìn dự trữ nữa...



 Cơn ác mộng... đã triệt để hạ màn.