7/13/2016

Posted by Unknown |


Lý Ẩn không ngừng rớt xuống, giờ phút này hắn biết chắc mình không thể nào sống sót được nữa.


Hiện tại hồi tưởng lại, tiến vào nhà trọ kia kỳ thật cũng không phải việc ngẫu nhiên.


Lúc trước, sau khi tốt nghiệp đại học, Lý Ẩn quyết định rời khỏi nhà sống tự lập. Hắn thuê một nhà trọ giá rẻ ở gần đó. Mà hắn làm như vậy là vì trong lúc vô tình hắn phát hiện ra, hàng năm phụ thân sẽ tiến tới khu vực này tìm kiếm, không những vậy hắn còn tìm thấy rất nhiều tài liệu điều tra khu vực kiến trúc xung quanh nơi đó.


Nhất là khu vực xung quanh nhà trọ, phụ thân đã điều tra rất nhiều lần, rất kỹ càng chi tiết.


Lúc ấy Lý Ẩn hoài nghi phụ thân muốn làm gì, điều gì làm hắn chấp nhất với chuyện này như thế?


Hắn hi vọng muốn hiểu rõ phụ thân, phụ thân trừ trước đến nay hám lợi hắn cũng biết nhưng chưa từng thấy ông ấy chấp nhất tới như vậy?


Cho nên hắn mới tiếp cận, lựa chọn thuê một căn phòng giá rẻ gần đó.


Ngày đó, vì vấn đề tiền bạc, hắn không thể không ra ngoài tìm việc làm. Hắn cũng không phải lần đầu tiên tiến vào khu vực kia, nhưng là lần đầu tiên tiến vào con ngõ nhỏ.


Cũng chính bởi nguyên nhân đó nên hắn mới tiến vào nhà trọ.


 Cái ngày hắn biết được phụ thân có quen biết với mẫu thân của Tử Dạ hắn đã từng hoài nghi, chuyện phụ thân muốn điều tra có phải liên quan tới nhà trọ hay không. Lúc ban đầu hắn hoàn toàn không cho rằng giả thiết này là đúng, chỉ nghĩ là hắn tưởng tượng quá nhiều mà thôi.


Nhưng về sau, hắn cảm thấy chuyện này rất có thể. Ở đâu đó sâu bên trong tối tăm, có một thứ gọi là vận mệnh đem mọi thứ gắn kết với nhau.


Tầm mắt của hắn thủy chung không rời khỏi Tử Dạ, hắn hy vọng trước khi tánh mạng kết thúc, muốn đem hình ảnh của nàng khắc sâu vào trong tâm trí, giống như lúc ban đầu nhìn thấy nàng, trái tim hắn đã khắc sâu vào hình bóng của nàng.


Nhưng đúng lúc này, hắn cảm giác tầm mắt biến hóa rất lớn... như thế nào mà hắn và Tử Dạ lại nằm trên mặt đất!


Mà lại còn nằm ở trước cửa nhà trọ!


"Nhà trọ? Chúng ta trở về rồi hả?" Lý Ẩn quả thực không thể tin vào hai mắt của mình, hắn nhìn chăm chú vào nhà trọ ở trước mắt, thậm chí hắn hoài nghi hết thảy đều là ảo giác, là một thủ đoạn đùa giỡn khác của nhà trọ.


 Tử Dạ cũng giống như vậy, nàng nghĩ đã chết chắc rồi, thế mà cứ như là tuyệt địa phùng sinh, bọn hắn lại xuất hiện trước mặt nhà trọ!


Lúc hai người còn đang nghi ngờ chuyện xảy ra, thì trên mặt đất có một nhóm chữ màu đen dần được hình thành: " Đem Bồ Thâm Vũ ở phòng 2505 ra khỏi bên ngoài nhà trọ thì có thể sống sót!"


Thượng Quan Miên linh hoạt từ trên vách đá tiến đến một cửa động, sau đó nàng nhanh chóng chui vào, tốc độ trốn chạy của nàng cực nhanh, nhưng ác linh truy đuổi sau lưng nàng còn nhanh hơn!


Dù sao, nhà trọ cũng không gây ra hạn chế đối với ác linh này.


Thượng Quan Miên biết rõ, lá bài tẩy của nàng đã không còn nhiều lắm, Boom, độc dược, súng ống đều không thể gây tổn thương cho hồn thể của quỷ hồn, gần đây nàng đang cân nhắc có nên bắt tay nghiên cứu theo góc độ tôn giáo hay không, nhưng tạm thời vẫn chưa thu hoạch được gì. Dưới tình huống hiện tại, chỉ có thể dựa vào tốc độ để so đấu rồi.


Từ nhỏ nàng đã trải qua vô số cảnh tượng khủng bố, cuộc sống hàng ngàyđấu tranh sinh tồn đã là chuyện như cơm bữa, cho nên chuyển vào sống ở nhà trọ, nàng chưa một lần thấy sợ hãi, dù sao chỉ cần không phải kết quả hắn phải chết không thể nghi ngờ, thì rất khó tạo thành chấn động gì cho thần kinh của nàng.


Đối (với) Thượng Quan Miên mà nói, cũng giống như một câu kịch bên trong Hamlet , thế giới này giống như một cái ngục giam, mà nhà trọ bất quá là một nhà tù có điều kiện tương đối kém mà thôi. Hơn nữa đối với nàng mà nói, Quỷ hồn so sánh với những loại khủng bố nàng được chứng kiến ở thế giới hắc ám kia, căn bản là tiểu vu kiến đại vu.


Lúc này, nàng đã cảm giác được ác linh đang ép sát sau lưng, nhưng ở trong thạch động hẹp hòi này không thể dùng boom. Thượng Quan Miên sau khi xông vào một đoạn rẽ thì tiến vào một khu vực tương đối trống trải, sau đó, nàng quay đầu lại cầm chắc hai khẩu Sa Mạc Chi Ưng trong tay, hai mắt băng lãnh nhìn ác linh đang tới gần.


 Vẫn như cũ là nam nhân toàn thân bao phủ bằng kiện hắc y, hai tay nó giơ lên hướng Thượng Quan Miên di động đến. Nàng lập tức bắn ra một phát súng, một phát này trực tiếp phá thủng một lỗ trên cơ thể nó, không có máu tươi chảy ra, nó vẫn di động không dừng lại chút nào!


Sau đó độc châm bay tới đâm trúng đầu, thế nhưng cây độc châm kia bị hắc khí bao trùm, ăn mòn rồi cuối cùng biến mất!


Thượng Quan Miên không thể ngăn cản được con quỷ này, chỉ có thể hướng về phía sau bỏ trốn.


Mà lúc này, bỗng nhiên từ một đầu đường rẽ khác chạy ra một người. Đúng là... Lý Ung!


 Lúc Lý Ung liếc mắt nhìn thấy hắc y nam nhân kia, cũng là lúc hắc y nhân ngẩng mặt lên, có thể nhìn thấy được, dưới lớp vải là một cái đầu lâu xương xẩu!


Lý Ung lập tức dừng bước, hắn đứng cách con quỷ một đoạn, nhưng đã cảm giác hàn ý xông lên não.


Cái này không phải là... bộ khô lâu vừa rồi sao?


 Làm một bác sĩ đã nhìn quen sinh tử, nhưng khi nhìn thấy một bộ khô lâu không cần giá đỡ đứng trước mặt làm hắn cảm giác, những giá trị cố hữu trong nội tâm không ngừng sụp đổ. Tuy hắn sớm ý thực được rằng cái chết của Doanh Thanh Ly có liên quan tới sự vật siêu nhiên, nhưng khi nó hiện ra trước mắt thì...


Là hắn sao?


Hôm nay là ngày giỗ củaThanh ly, Lý Ung tuyệt đối không quên . Lần trước tới phố mộ nguyệt bái tế cũng là lý do này.


 Chẳng lẽ giết chết Thanh Ly, chính là con quỷ này?


Giờ phút này, sự phẫn nộ chế trụ nỗi sợ hãi. Doanh thanh ly là người quan trọng nhất trong nội tâm Lý Ung, là người còn quan trọng hơn tánh mạng hắn, mặc dù nàng đã chết gần hai mươi năm, nhưng Lý Ung vẫn không thể nào quên được nàng. Tưởng niệm nàng, hoài niệm nàng, tra ra người sát hại nàng đã trở thành toàn bộ ý nghĩa trong cuộc sống của hắn. Nhưng bất kể hắn cố gắng như thế nào, đều như đem đá ném vào biển rộng.


Nhưng cho dù là như thế hắn vẫn không muốn buông tha. Cái chết của Doanh Thanh Ly chính là chấp niệm lớn nhất đời hắn. Vô luận giết chết nàng là người hay quỷ, hắn đều muốn tra ra hết thảy! Cho nên hắn quyết định, không tiếc dùng hết thảy thủ đoạn khuếch trương kinh doanh bệnh viện Chính thiên để mở rộng tài lực và quyền lực. Một khi hắn có đủ tiền và thế, hắn có thể tiến thêm một bước điều tra cái chết của Doanh Thanh Ly, thậm chí có thể thông qua mối quan hệ để gây áp lực lên cơ quan điều tra, không thể bỏ dở vụ án này, đồng thời hắn càng có thêm nhiều cơ hội để hiểu rõ lĩnh vực trước kia mình không biết, những hiện tượng siêu nhiên ẩn núp trong xã hội, hắn muốn hiểu rõ hết thảy.


Hơn nữa, bệnh viện, với tư cách là nơi chưởng quản sinh tử của con người, cũng là nơi có thể nói tiếp cận gần nhất với những hiện tượng linh dị thần bí. Nếu như trên thế giới này có tồn tại linh hồn và quỷ dữ, như vậy bản thân hắn cũng tính đã hại chết khá nhiều tánh mạng bệnh nhân, không hiểu họ có thành quỷ tới báo thù hắn hay không? Nếu được, hắn hy vọng có thể nắm được một vài quy luật của minh giới, thậm chí điều tra ra manh mối có liên quan tới cái chết của Thanh Ly, nếu như thực sự có loại vật như vậy tồn tại...


Như vậy ta nhất  định phải nắm giữ ở trong tay!


Hắn từng nói với Lý Ẩn, trên đời này con người là chúa tể của hết thảy, đó là lời nói chân tâm của hắn. Thân là bác sĩ, hắn có thể đơn giản quyết định sinh tử của một người, bất kể ai là bệnh nhân, trước mắt hắn đều bình đẳng. Nếu như, con người sau khi chết đi còn có thể biến thành quỷ, như vậy tức là còn có một tầng thứ khác cao hơn sau cái chết tồn tại..., vậy thì hắn muốn đụng vào nó, muốn tới gần nó!


 Cho dù hao hết cả đời, hắn cũng muốn tiếp xúc với thứ đó!


Mà hôm nay, rốt cục hắn có thể đối mặt với “tồn tại” tưởng như chỉ có trong suy nghĩ.


Lúc này, Lý Ẩn và Tử Dạ nhanh chóng chạy tới cửa ra vào nhà trọ, chỉ cần tiến vào nơi đó là bọn hắn an toàn!


 Rốt cục khi chân hai người đạp lên mặt đá cẩm thạch trong đại sảnh, mới nhẹ nhàng thở phào một hơi!


" Tử Dạ, chúng ta..." Lý Ẩn bắt lấy cánh tay của Tử Dạ nói: "Chúng ta, thật sự trở về rồi hả? Thật sự an toàn rồi sao?"


Lúc này hắn thực sợ mọi thứ trước mắt là ảo cảnh, Tử Dạ ở bên cạnh là quỷ hồn biến hóa thành, chỉ sợ sau một khắc cái ảo cảnh mỹ hảo này biến thành cảnh tượng địa ngục.


 Nhưng hết thảy có nói lên dòng chữ màu đen là thật hay không?


"Bồ Thâm Vũ đang ở trong nhà trọ? Tại phòng của Mẫn?" Tử Dạ thì thào: "Chuyện này làm sao có thể?"


"Ta cũng cảm giác không có khả năng, nhưng..." Lý Ẩn không biết nên nói tiếp thế nào.


Không phải trong huyết tự chỉ thị xuất hiện quỷ hồn, sau khi tiến vào nhà trọ cũng không thể tiêu trừ nguyền rủa. Chỉ cần ly khai khỏi nhà trọ sẽ lại lần nữa bị đuổi giết. Mà bọn hắn vĩnh viễn không có khả năng lúc nào cũng rúc đầu trong nhà trọ.


 Dòng chữ màu đen chính là giao dịch giữa con quỷ và bọn hắn, đương nhiên giao dịch này không có ý nghĩa, đó cũng không phải huyết tự chỉ thị, căn bản không có bất luận  lực ràng buộc nào cả, huyết tự chỉ thị mặc dù sẽ có thể xuất hiện ẩn dấu trong văn tự, nhưng không bao giờ nói dối, những chữ này căn bản không đáng tin tưởng.


 Cho dù quỷ hồn xé bỏ ước định thì như thế nào, ai có thể quản được quỷ hồn?


Nhưng vấn đề là ở chỗ, nếu như đi làm, thì còn có một đường hi vọng, nếu như không làm... thì sớm hay muộn cũng chết trên tay quỷ hồn, trừ phi có biện pháp đem nó dẫn vào nhà trọ!


Thế nhưng, có thể làm dễ như nói vậy sao?


"Vì cái gì lại muốn chúng ta đem Bồ Thâm Vũ mang ra ngoài?" Tử Dạ mẫn cảm bắt được một cái mấu chốt: "Nói cách khác sự tồn tại của Bồ Thâm Vũ đối với con quỷ kia rất trọng yếu."


"Ân, " Lý Ẩnnhẹ gật đầu: "Ta cũng cho rằng như vậy. Bất quá,  con quỷ này như thế nào cũng là tồn tại bất diệt, chúng ta bây giờ mặc dù đang ở trong nhà trọ, nhưng tương lai sẽ phải đi chấp hành huyết tự chỉ thị, khi đó..."


Vô luận như thế nào, trước hết phải xác nhận được tình huống của Thâm Vũ.


Ngồi thang máy đến  tầng25, sau khi ra khỏi thang máy, hai người đều cảm giác được một hồi khẩn trương. Không lâu sau thì đi tới cửa phòng 2505 của Mẫn.


Lý Ẩn một tay đem nắm cửa chuyển động, không ngờ cánh cứa trực tiếp mở ra. Cửa không khóa, vừa mở ra đã nhìn thấy bên trong có một thiếu nữ đang ngồi vẽ tranh!


Nàng kinh ngạc quay đầu, nhìn Lý Ẩn và Tử Dạ đang tiến đến, há to miệng nói: "Các ngươi, các ngươi như thế nào lại trở về rồi? Chẳng lẽ..."


Nàng lập tức nghĩ tới, hẳn hai người này cũng không khác Phong Dục Hiển, đã giao dịch với con quỷ kia rồi?


 Tử Dạ liếc mắt nhìn thấy Phong Dục Hiển té trên mặt đất, cùng với Thâm Vũlộ ra bối rối, nàng đã đoán được điều gì đó.


"Đừng tới đây!" Nàng hô lớn: " sắp xong rồi, chỉ cần ta vẽ xong bức họa này con quỷ kia sẽ chết, mọi người chúng ta ai cũng sẽ được cứu!"


Giờ phút này nàng rất khẩn trương, nếu như hai người  bọn họ cũng giống Phong Dục Hiển liên thủ lại bắt mình, nàng không có cách nào chống cự được đâu! Dù sao bản thân nàng trường kỳ ngồi trên xe lăn, thể chất phi thườngyếu ớt, thế nhưng Lý Ẩn và Doanh Tử Dạ đều là người vào sinh ra tử, thể lực hơn hẳn người thường. Nhất là Lý Ẩn, tiến vào nhà trọ được hai năm cũng có luyện tập võ thuật, so với những người tập luyện võ thuật chân chính tất nhiên không thể bằng, nhưng với nàng thì đủ dùng rồi.


Phong Dục Hiển bị mất lý trí, nhưng Lý Ẩn phi thường thông minh, Thâm Vũ rất rõ chỉ cần nói cho Lý Ẩn thông hiểu đạo lý là được, nên nàng ngay từ đầu phải nói như vậy.


Mà lúc nàng nói, bút vẽ trên tay vẫn không hề đình chỉ. Hiện tại trong lòng nàng chỉ có mỗi Tinh Thần, sinh tử của hắn thời thời khắc khắc tác động lấy nội tâm của nàng.


Mà lúc này, Tinh thần cũng cảm giác được bản thân mình sắp tới cực hạn rồi. Cái khối thạch đầu hắn bám vào đã xuất hiện vài vết nứt, cứ tiếp tục như vậy, hắn biết rõ điều gì đang chờ đợi mình.


Không, không muốn...


Hắn không muốn chết! Chưa từng có thời khắc nào hắn hy vọng sống sót tới như vậy.  Sinh hoạt  rất lâu dưới cái bóng của ca ca, bây giờ hắn đã tìm được cho mình giá trị sinh tồn, đó chính là Thâm Vũ.


Hắn đã yêu Thâm Vũ tới không còn thuốc chữa nữa rồi. Hắn muốn hảo hảo ôm nàng, cùng nàng xóa bỏ mọi khó khăn tuyệt vọng, trị liệu tất cả những vết thương trong nội tâm của nàng...


Coi như vẫn phải tiếp tục sống trong nhà trọ, đối mặt với vô số huyết tự chỉ thị đáng sợ, chỉ cần ở cùng Thâm Vũ, hắn cũng có thể mỉm cười mà đối mặt!


Nhưng nếu như chết đi rồi, hắn không thể gặp lại Thâm Vũ nữa.


Điều này đối với Tinh Thần mà nói, so với chết còn kinh khủng hơn!


"Ta yêu Tinh Thần!" Thâm Vũ hô lớn: "Ta yêu hắn! Hắn là người duy nhất chấp nhận ta, là người duy nhất nguyện ý yêu thương ta, là người duy nhất lý giải ta, quý trọng ta, đối đãi với ta như một người bình thường. Cho nên ta nhất định phải cứu hắn, coi như tiến vào cái nhà trọ này cũng không hối tiếc!"


Lý Ẩn và Tử Dạ đều cảm thấy rất rung động. Thâm Vũ rõ ràng giống như Ngân Dạ, vì người mình yêu mà tự nguyện tiến vào nhà trọ!


Đồng dạng đều là người thâm tình, Lý Ẩn có thể lý giải được tình cảm của Thâm vũ.


"Được rồi." Lý Ẩn gật đầu, nói: "Ta tới giúp ngươi, điều thuốc màu thì giao cho ta, bất quá... quá trình tô màu này, có cần thiết không?"


"Ta cũng không biết, nhưng vẽ càng giống, càng thêm chân thật rõ ràng thì nguyền rủa sẽ càng thêm chính xác."


Lúc này nàng thấy rất cảm kích Lý Ẩn và Tử Dạ, dưới tình huống bị quỷ hồn chế ước, liên quan tới tính mạng, lại có thể lựa chọn tin tưởng nàng!


Lúc này, phác họa đường cong rốt cục đã hình thành. Mà Thâm Vũ cảm giác được, con quỷ kia còn chưa có chết.


"Thuốc màu điều tốt rồi." Tử Dạ đem bảng màu đưa cho Thâm Vũ, nói: "Nhanh! Thời gian của chúng ta còn rất ít, có lẽ nó sẽ còn đưa thêm hộ gia đình tới cửa nhà trọ..."


Lý Ung và con quỷ kia, hiện tại đứng cách nhau không tới 10m. Thượng Quan Miên thì đã chạy ra xa.


"Là ngươi sao? Nếu như người giết Thanh Ly là ngươi..."


Lúc này Lý Ung tuyệt đối không sợ hãi, hắn gào thét phát ra như tiếng sấm: "Ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi, nếu có quỷ tồn tại, như vậy cho dù ta bị ngươi giết, ta cũng nhất định hóa thành lệ quỷ đáng sợ nhất tới đoạt tánh mạng ngươi!"


Nhưng vài lời ngoan thoại Lý Ung vừa nói xongra đã cảm thấy toàn thân rét buốt. Hắn chỉ nghe bên tai truyền đến một thanh âm: "Ngươi thật sự muốn chết phải không?"


Hắn nhanh chóng nhìn sang, một cái đầu trắng bệch đang đặt trên vai hắn, là đầu của Mộ Dung Thận!


Giờ phút này Mộ Dung Thận đã biến thành một bộ phận của ác linh. Sau đó cái miệng hắn mở lớn như quả bóng đá hướng Lý Ung bổ nhào tới!


Lý Ung vội vàng ngã ra trên mặt đất, lăn đi hai vòng rồi đứng lên, phát hiện cái đầu lâu kia đã biến mất không thấy.


Ngay sau đó, hắn bỗng nhiên cảm giác rất buồn nôn, yết hầu dường như bị một cái gì đó chặn lại, sau đó từ trong miệng hắn, nôn ra một đống lớn tóc màu đen, một gương mặt cùng từ trong miệng hắn dần dần tuôn ra...


Hai mắt Mộ Dung Thận gắt gao nhìn chằm chằm vào Lý Ung!


Lúc này, Tinh Thần vẫn còn đang thống khổ chèo chống, thần cốc Tiểu Dạ Tử đã sớm chạy tới thạch động đối diện trốn đi.


Hắn hiện tại rất rõ ràng,người tiếp theo chính là mình. Con quỷ kia sẽ lập tức giết chết hắn.


Đúng vào lúc này, tảng đá kia rốt cục vỡ ra, cả người hắn té xuống, nhưng sau đó thân thể lại bị một bó tóc đen buộc chặt!


Cùng một thời gian, Tử Dạ chợt nhìn thấy bên ngoài cửa sổ hiện lên một bức tranh!  Bức tranh kia là tràng cảnh Tinh Thần đang bị một đống tóc trói chặt!


Nàng liền nói với Thâm Vũ: " Thâm... Thâm Vũ! Ngươi xem bức họa ngoài cửa sổ kìa."


Thâm Vũ quay đầu qua xem xét, tức khắc bút vẽ trên tay rớt xuống đất.


Lúc này, chỉ cần đem một bộ phận cuối cùng trên gương mặt con quỷ kia bôi đen, là coi như đã hoàn thành bức họa. Thế nhưng mà, còn quỷ kia rõ ràng lại vẽ cho nàng một bức họa biết trước!


Tràng cảnh bây giờ chính là, nếu con quỷ kia bị giết chết, Tinh Thần sẽ rớt vào trong bóng tối Thâm Uyên vĩnh viễn!


 Bức họa còn chưa có tô xong, cũng coi như bán thành phẩm, không thể phát ra nguyền rủa. Muốn phát ra nguyền rủa, ít nhất phải hoàn thành xong chính diện khuôn mặt.


Thâm Vũ biết, hiện tại con quỷ kia đang uy hiếp nàng! Mà bức họa biết trước này thực sự có khả năng tiêu diệt hắn, cho nên hắn mới dùng Tinh thần ép nàng dừng lại!


 Bây giờ rất hiển nhiên, mạng của Tinh Thần bị ràng buộc với hắn, nếu nàng giết hắn, không khác nào nàng giết Tinh Thần!


Nàng bỗng nhiên nắm lấy bức họa, né tránh Lý Ẩn và Tử Dạ: "Các ngươi, các ngươi đừng tới đây!"


Hiện tại chỉ còn lại một bộ phận cuối cùng chưa được tô đen, Lý Ẩn và Tử Dạ có thể làm được. Nàng biết, hai người họ hy vọng con quỷ kia chết đi nhiều như thế nào.


"Ngươi tha cho Tinh Thần, ta sẽ đem bức vẽ cấp cho ngươi!" Thâm Vũ hô to: "Ngươi đem Tinh Thần trả lại đây!"


Cẩn thận ngẫm lại, trước kia nàng đối với cái bóng đen này không dám vẽ ra, không phải nàng không dám mà chính là bàn tay này tác động, hắn không có khả năng tự vẽ ra chính mình để rồi phải tiếp nhận nguyền rủa.


Nhưng hiện tại Thâm Vũ đã có một bàn tay mới của chính nàng, cho nên nàng có thể đơn giản mà vẽ ra, chính vì thế hắn phải dùng Tinh Thần uy hiếp nàng...


Nên làm cái gì bây giờ? Làm sao bây giờ?


Quỷ không có khả năng tuân thủ hứa hẹn, cũng không tồn tại một tầng sinh lộ nào khác. Hiện tại, căn bản không có biện pháp nào nữa.


Chuyện cho tới bây giờ... Nên làm như thế nào? Nên làm như thế nào? Nếu như mình chấp hành đủ sáu lượt huyết tự chỉ thị, có thể nhờ nhà trọ mang Tinh Thần trở về.


Thế nhưng biện pháp này sao có thể sử dụng. Dù sao bản thân mình là hộ gia đình mới, còn Lý Ẩn vì cứu Tử Dạ đã biến thành 4 lần huyết tự chỉ thị, trướcmắt trong nhà trọ chỉ có Kha Ngân vũ đã chấp hành đủ sáulần huyết tự chỉ thị, nhưng hiện tại nàng còn đang ở trong khu rừng số 6!


Không còn bất cứ biện pháp nào nữa rồi.


Nàng biết, nếu giao ra bức họa, Tinh Thần sẽ phải chết, nhưng nếu không giao ra, kết cục vẫn là như vậy...


Lúc này một bàn tay màu đen duỗi ra trước cửa sổ. Ý tứ rất rõ ràng... Hoặc là giao ra bức vẽ, hoặc là Tinh Thần chết!


Thâm Vũ run rẩy bước từng bước về phía cửa sổ, nàng cảm giác hai chân muốn nhũn ra.


Bất kể làm như thế nào đều không thể cứu được Tinh Thần sao?


"Cầu ngươi, ngươi bỏ qua cho Tinh Thần được không? Được không? Cầu ngươi, cầu ngươi buông tha cho hắn... ngươi muốn ta làm cái gì cũng được, ta sẽ tiếp tục vẽ tranh cho ngươi, vì ngươi giết bao nhiêu người cũng được, xin ngươi tha cho Tinh Thần..."


Chỉ cần có thể cứu được Tinh Thần, bắt nàng hy sinh bất cứ tánh mạng người nào trên thế giới này nàng cũng có thể làm được.


Kể cả, tánh mạng của chính bản thân nàng.


Lúc này, Lý Ẩn và Tử Dạ cũng đang tức tốc suy nghĩ, nên làm như thế nào có thể cứu được Tinh Thần mà vẫn có thể giết chết ác linh kia.


Cho dù nghĩ như thế nào thì kết thúc vẫn là tử cục, hy sinh Tinh Thần là điều không thể tránh khỏi. Nhưng nghĩ tới tình cảm giữa Tinh Thần và Thâm vũ, làm Lý Ẩn thật sự không bỏ qua được Tinh Thần.


Biết rõ mảnh vỡ thứ hai đang trên ngườihuynh muội Ngân Dạ, còn có ở khu rừng số 6 có thể có người đã cầm được mảnh vỡ thứ tư...


Nghĩ như vậy, Lý Ẩn thấy hy sinh Tinh Thần là điều sáng suốt. Hơn nữa, ngày sau hắn và Tử Dạ ly khai khỏi nhà trọ cũng không sợ tánh mạng bị uy hiếp. Nhưng...


 Nhưng, thật sự có thể hy sinh được Tinh Thần sao?


Bỗng nhiên, Thâm Vũ nói: "Được rồi, chúng ta ai cũng đều thối lui một bước! Ngươi lập tức đem Tinh Thần thả ra khỏi khu rừng số 6, chỉ cần ngươi làm được, ta sẽ lập tức đem bức họa...


Lúc này, bức vẽ nàng đang cầm có chút nghiêng đi, bị thấm vào thuốc mực màu đen trên bảng vẽ, đem chỗ bị trống bôi đen!


Tức khắc, bên ngoài nhà trọ truyền đến một tiếng hét đinh tai nhức óc! Sau đó, cái độc thủ kia liền duỗi trở về!


 Thân thể Tinh Thần tức khắc trầm xuống!


"Không —— "


Theo tiếng hô tuyệt vọng của Thâm Vũ, bức tranh kia bị gió cuốn bay lên bầu trời.


 Tóc trong miệng Lý Ung không thấy nữa, con quỷ trước mặt cũng biến mất vô tung.


Từ nay về sau, trên thế giới này, sẽ không còn bức họa biết trước tồn tại...


Posted by Unknown |
Chương 41: cầu treo


Lúc này Tử Dạ tay nắm thật chặt tay Lý Ẩn, nàng biết có lẽ giờ phút này phải cùng Lý Ẩn táng thân ở nơi này.


 Không thể nào tìm được Bồ Thâm Vũ... hết thảy đều chẳng còn chút ý nghĩa. Hơn nữa, cho đến chết nàng cũng không thể nào tra ra chân tướng cái chết của mẫu thân.


"Không cần lo lắng, Tử Dạ." Lý Ẩn an ủi: "Chúng ta, sẽ không chết , sẽ không chết đâu!"


Tuy hắn nói như vậy, nhưng với tính cách của nhà trọ, hắn biếtlưỡi hái tử thần tùy thời sẽ hạ xuống đầu bọn hắn. Lý Ẩn tuy đã vượt qua bảy lần huyết tự, nhưng chưa bao giờ gặp phải tình huống quỷ dị như thế này.


Lý Ẩn vừa dứt lời, đột nhiên, hắn cảm giác trước ngực mồi hồi hơi lạnh cuốn tới, còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay màu đen từ trong cổ áo của hắn duỗi ra, gắt gao tóm lấy cổ họng! Lúc này một cái đầu lâu màu đen cũng lộ ra ở trước ngực Lý Ẩn!


Giờ khắc này, tâm thần của Lý Ẩn giống như bị treo lơ lửng trên bầu trời!


 Tử Dạ còn chưa kịp làm ra phản ứng gì thì phía sau cổ áo của nàng cũng xuất hiện một bàn tay đồng dạng, rồi một cái đầu lâu màu đen cũng từ trong cổ áo nàng chui ra!


 Sau đó, Lý Ẩn cảm giác bản thân mình bị túm vào một thế giới toàn là hắc ám!


 Thời điểm trước mắt khôi phục lại thanh minh, hắn ngạc nhiên phát hiện bản thân mình đang ở trong một huyệt động! Mà Tử Dạ đang đứng đối diện với hắn, hai người trân trối nhìn nhau khó hiểu.


"Lý Ẩn? Tử Dạ?"


Một thanh âm truyền đến, Lý Ẩn lập tức hướng phía sau nhìn lại, thì ra là hai người Kha Ngân Dạ và Kha Ngân Vũ. Bọn hắn cũng đồng dạng bị kéo vào trong cái huyệt động này, tất cả mọi người đều cảm thấy một tia âm hàn chạy dọc cơ thể.


 Cái huyệt động này quá mức nhỏ hẹp, một người trưởng thành căn bản không thể nào đứng thẳng. Mà ở một nơi như vậy, lại càng làm người ta thêm sợ hãi.


Giờ phút này, ai cũng mình bạch, đây là sào huyệt quỷ. Thật giống như là mèo vờn chuột, bị bắt nhốt rồi sau đó từ từ tra tấn, tới lúc tinh thần bọn hắn mệt mỏi mới ăn tươi nuốt sống.


Bồ phi linh hiện tại cũng đang trong một cái huyệt động tiến về phía trước.


Huyệt động bắt đầu trở nên khoáng đạt, hai bên cũng trở nên rộng rãi hơn. Không bao lâu, nàng đi tới cuối, phát hiện ra bản thân vừa từ trong một cửa động chui ra, trước mắt là một khe vực sâu không thấy đáy, đối diện cũng là một vách núi, bên đó cũng giống bên này, có 1 dải đất nhỏ như hành lang, bên trêncó vài đầu huyệt động!


Mà ở cách nàng không xa có một cây cầu treo! Cầu treo nối từ bên này qua dải đất bên kia.


Nàng nhìn quanh mới phát hiện, phía dải đất bên mình còn có vài đầu huyệt động khác nữa.


Nơi này chính là phạm vi 50 mét sâu trong lòng đất tại khu rừng số 6.


Nàng từng bước cẩn thận hướng cầu treo đi tới. Cầu treo được làm bằng gỗ, đại khái rộng hơn một mét, dây cầu được buộc bằng thừng, bộ dáng lộ ra có vẻ cũ kỹ.


Mà dưới cây cầu là vực sâu vạn trượng, chỉ nhìn thôi cũng làm tâm thần nhân loại không rét mà run. Bồ phi linh dừng chân một chút, không tự chủ được mà xê dịch về phía sau.


Sau đó, nàng cảm giác như đụng phải một thân thể cứng ngắc!


Bồ phi linh sợ hãi tới mức hét ầm lên, vội vàng quay đầu lại nhìn, nhưng sau lưng nàng rống tuếch, cái gì cũng không có.


Nàng càng ngày càng sợ hãi, đồng thời thân ảnh của nam tử đầy ma tính ngày xưa lại hiện về trong đầu nàng.


 Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng liền xông về phía cây cầu treo!


 Sau đại khái 10 phút, lại có một người từ trong thạch động đi ra. Người đó, đúng là Tinh Thần. Hắn nhìn thấy cây cầu treo trước mặt liền không chút do dự chạy tới.


Lý Ung cũng cùng chui ra từ trong huyệt động với hắn.


Hắn chậm rãi đi về hướng cầu treo, vừa muốn đi đến, bỗng nhiên nhìn thấy ở một hang động nào đó đi ra một người, rõ ràng lại là thần cốc Tiểu Dạ Tử!


Nàng còn sống.


"Ngươi..." Hắn nhìn thần cốc Tiểu Dạ Tử, vừa định đi qua, nhưng lập tức nghĩ đến, không biết nàng có phải là người hay là quỷ? Có lẽ vong linh Bồ Mỹ Linh giả trang cũng nên?


Thần cốc Tiểu Dạ Tử cũng có kiêng kị đồng dạng, cho nên nàng cũng không tiến tới gần Tinh Thần, màtới gần cây cầu treo, ý định tiến sang vách đábên kia.


 Giữa hai người có một khoảng cách nhất định, cũng không nói chuyện và đều đang lo lắng có nên đi qua cầu hay không. Lỡ may đang đi trên cầu, mà hai đầu cầu bị quỷ chặn lại thì cũng xong đời.


Nhưng rất nhanh, hai người liền phát hiện không có thời gian để do dự.


Bởi vì...


 Ở cửa ra thạch động lúc nãy của bọn hắn, có xuất hiện một bóng đen như có như không!


 Cả ba không hẹn mà cùng chạy về phía cầu treo!


Thâm Vũ gắt gao  nhìn chằm chằm vào bức tranh, nàng đã vẽ được một nửa rồi, nhưng bởi vì không có năng lực dự cảm mà chỉ nhờ trí nhớ để vẽ ra, cho nên không chi tiết tỉ mỉ sẽ rất dễ sai lầm, vì vậy nàng không dám vẽ nhanh, nhưng cũng không dám vẽ chậm!


Dù sao, mỗi một giây trôi qua Tinh Thần đều có thể chết đi!


Trên môi, vẫn như trước phảng phất cảm nhận được như dịu dàng vuốt ve an ủi của nam nhân đó. Vô luận như thế nào nàng phải cứu được tánh mạng của hắn, cho dù trả một cái giá lớn như thế nào.


Vô luận...


Vừa lúc đó, trong lúc vô tình nhìn thoáng qua cửa sổ... bút trên tay nàng rớt xuống đất!


Trên cửa sổ, một gương mặt màu đen dán sát vào cửa kính thủy tinh, không ngừng gõ gõ! Cái này làm Thâm Vũ cảm giác một hồi ác hàn! Đương nhiên, gương mặt này không thể nào tiến vào căn hộ được, vì bên trong nhà trọ chính là cấm khu của quỷ hồn.


"Ngươi nghĩ muốn ta đi ra sao, mơ tưởng..." Nàng nhìn hằm hằm vào gương mặt trên cửa sổ, sau đó lại tiếp tục vẽ.


Nhưng đúng vào lúc này, cánh cửa phòng bỗng nhiên mở toang ra. Nàng sợ hãi, vội chạy ra xem xét, người vừa tiến vào là Phong Dục Hiển! Hắn như thế nào mà đã trở lại nhà trọ rồi?


"Ngươi, quả nhiên ở đây..." Hắn nhìn gương mặt quỷ trên cửa sổ nói với Thâm Vũ: "Ta phải đem ngươi rời khỏi nhà trọ thì con quỷ kia mới cho ta gặp mặt Huỳnh!" Thâm Vũ như thế nào cũng không nghĩ tới sẽ có chuyện như thế này phát sinh! Vì đem mình ra khỏi nhà trọ mà không tiếc đem Phong Dục Hiển thả ra, để cưỡng ép mang nàng rời khỏi căn hộ! Mà Phong Dục Hiển, năm nay giết hay là sang năm giết thì cũng giống nhau.


"Huỳnh là thê tử của ta, " Phong Dục Hiển thân thể run lên nhè nhẹ nói: "Chỉ có con quỷ kia mới có thể cho ta gặp nàng, ta phải nhìn thấy nàng, nhất định! Cho nên..."


Thâm Vũ đem lọ hoa trên mặt bàn hướng mặt hắn ném tới, Phong Dục Hiển lập tức né tránh!


 Nếu như nàng là Thượng Quan Miên thì còn có hy vọng đem hắn hạ gục, nhưng bây giờ quả thực nàng cảm thấy rất tuyệt vọng! Đôi mắt nàng nhìn Phong Dục Hiển tỏa ra sát ý nồng đậm!


 Người tạo ra uy hiếp tới táng mạng của Tinh Thần, vô luận là ai nàng cũng không bỏ qua!


Thâm Vũ lục tìm trong ngăn kéo phòng khách, thế nhưng bên trong tìm không thấy dao găm hay vật sắc nhọn! Mà Phong Dục Hiển đã xông lên, Thâm Vũ né tránh, chạy trốn tới đằng sau ghế Sofa!


Phong Dục Hiển một bước xông lên, dẫm lên ghế salon nhảy qua, bổ vào người Thâm Vũ!


Thâm Vũ bị hắn hung hăng kéo ngã xuống mặt đất, mắt nàng nhìn cái giá vẽ kia, cùng với gương mặt quỷ ngoài cửa sổ.



Phải, chính xác quỷ không thể vào được, nhưng người hoàn toàn có thể vào được! Mà người... so với quỷ thì càng kinh khủng hơn!


Thâm Vũ cuối cùng chỉ có thể kêu to lên: "Cứu mạng, cứu mạng ah!"


 Nàng hy vọng những hộ gia đình khác ở tầng 25 này nghe thấy đi ra hỗ trợ, vô luận là ai, chỉ cần có thể ngăn cản người nam nhân này là được.


Như thế nào để chống lại người nam nhân này đây, tuy hai chân nàng đã đi lại được, tay phải cũng đã dài ra nhưng nàng dù gì cũng chỉ là nữ nhân yếu ớt, làm sao có thể là đối thủ của nam nhân tráng niên 30 tuổi này?


Phong Dục Hiển một tay nhấc Thâm Vũ lên, đối với gương mặt quỷ ngoài cửa sổhô to: "Ta đem nàng đưa cho ngươi! Dựa theo ước định, ngươi nhất định phải cho ta nhìn thấy thê tử! Ngươi nếu ngươi dám trái với ước định, ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi!"


Sofa cách cửa sổ khoảng 5~6 mét, Phong Dục Hiển khí lực cực lớn lôi kéo Thâm Vũ đi về hướng đó! Mà cái cửa sổ kia chính là đường phân cách ranh giới tuyệt đối giữa người và quỷ!


Thâm Vũ liều chết giãy dụa, nhưng hai tay Phong Dục Hiển giống như kìm sắt kẹp lại, hai chân nàng đang đi dép lê trong phòng, đôi giầy lúc trước đã sớm bị vứt bỏ lúc nàng đứng lên được, bây giờ dẫm xuống chân Phong Dục Hiển cũng không thể nào cấp cho hắn đau khổ.


Mà Phong Dục Hiển cũng bạo phát hết sực lực, lúc trước thê tử chết làm hắn rất thống khổ, mà sau khi tiến vào nhà trọ, hắn có hy vọng tìm được đường câu thông với minh giới, để có thể gặp mặt thể tử. Ngày hôm nay cuối cùng cũng có thể đạt thành giấc mộng, hắn như thế nào có thể không hưng phấn. Vốn dĩ hắn từng nghĩ tới tự sát để đi gặp thê tử, chỉ cần gặp được thê tử, hắn có chết cũng không sao cả.


Về phần sinh tử của Thâm Vũ, hắn không quan tâm, dù sao hắn không biết được bọn hắn đang bị bức họa nguyền rủa, cũng không biết nữ nhân này là ai, nàng có chết cũng không liên quan tới hắn.


"Huỳnh!" Phong Dục Hiển hô to: "Ta rốt cục có thể gặp ngươi rồi, ta..."


Tuy Thâm Vũ không ngừng hô cứu mạng, nhưng chẳng có ai tới cả. Vách tường của nhà trọ cách âm phi thường mạnh. Vừa rồi Phong Dục Hiển đi vào cũng tiện tay đóng cửa lại.


Lúc này Thâm Vũ gắt gao nhìn chằm chằm vào bức họa đã vẽ được một nửa, chỉ cần hoàn thành triệt để nửa còn lại...


Lúc này khoảng cách tới cửa sổ chỉ còn hai mét. Chỉ cần Phong Dục Hiển đem đầu của mình lộ ra ngoài cửa sổ, là nàng sẽ bị con quỷ kia lôi ra khỏi nhà trọ!


"Van cầu ngươi!" Xem ra nàng hô cứu mạng là vô dụng, Thâm Vũ chỉ còn biện pháp cầu xin hắn: "Nó không có khả năng cho ngươi và thê tử gặp mặt đâu, tuyệt đối không có khả năng!"


"Ngươi im ngay cho ta!" Phong Dục Hiển mất đi lý trí rống to, thê tử chết làm hắn sớm lâm vào tình trạng sụp đổ, giờ phút này trải qua một thời gian dài kỳ vọng hắn đã bất chấp hết tất cả. Hôm nay coi như là Thiên Vương lão tử ngăn cản trước mặt hắn cũng là vô dụng!


 Tinh Thần... Tinh Thần... Tinh Thần...


 Lúc này Thâm vũ sợ hãi đối với bản thân tử vong còn không bằng sinh tử của Tinh Thần. Mà cũng chính vì vậy nàng mới minh bạch được rằng, mình đã yêu Tinh Thần rồi.


Tuy thời gian rất ngắn ngủi, nhưng đoạn thời gian ở bên Tinh Thần là khoảng thời gian nàng thấy hạnh phúc nhất trong 20 năm cuộc đời! Thời điểm Tinh Thần nói muốn kết hôn với nàng làm nàng cảm giác đây mới chính là sống.


Ai cũng không thể cướp đi tánh mạng của Tinh Thần, ai cũng không thể!


Lúc này, Phong Dục Hiển đã lôiThâm Vũ đến cửa sổ, vươn tay định mở cửa!


Thâm Vũ bộc phát ra khí lực lớn nhất, nàng dùng hết sức tông vào mặt Phong Dục Hiển! Hiện tại Thâm Vũ đã hoàn toàn liều mạng với Phong Dục Hiển rồi!


 Mặt Phong Dục Hiển bị đập mạnh, thậm chí máu mũi cũng chảy ra! Tay thoáng nơi nới lỏng, mà cũng ngay lúc này, Thâm Vũ bộc phát ra khí lực kinh người, húc mạnh làm thân thể Phong Dục Hiển bay thẳng ra sau !


Mà Phong Dục Hiển một tay che mũi, một tay túm lấy tóc Thâm Vũ lại kéo tới trước cửa sổ!


 Chấp niệm của Phong Dục Hiển đối với thê tử cũng giống như chấp niệm của Thâm Vũ đối với Tinh Thần!


Cùng một thời gian, bọn người Lý Ẩn chạy ra khỏi thạch động, thấy được cây cầu treo trước mắt. Mà Tinh Thần và thần cốc Tiểu Dạ Tử đã đi được nửa cầu.


"Nhanh lên!"


Lý Ẩn kéo cánh tay Tử Dạ hướng cầu treo chạy tới. Mà cơ hồ là đồng thời, Hoàng Phủ Hác và Thượng Quan Miên cũng đều riêng phần mình chạy ra từ trong hai cửa thạch động lao tới!


Tất cả mọi người đều xông lên cầu treo!


Phong Dục Hiển chụp vào cửa sổ, đem cửa sổ từ bên trong mở ra, ép đầu của Thâm Vũ đưa ra ngoài!

 Trên gương mặt hắc ám kia, đôi con mắt trừng lên thật lớn, cái miệng vặn vẹo mở ra lại càng thêm đáng sợ!


Đầu Thâm Vũ gắt gao bị ép ra ngoài cửa!


Phong Dục Hiển lúc này dùng khí lực rất lớn, có thể nói lúc này hắn có chết cũng không buông! Nỗi thống khổ khi phu thê chia lìa làm hắn không thể chịu đựng thêm được nữa! Hắn muốn gặp lại thê tử, vô luận phải cái giá gì đi chăng nữa!


Thâm Vũ thì dốc sức liều mạng giãy dụa, tay của nàng không ngừng cào vào mặt Phong Dục Hiển, để lại trên mặt hắn từng đạo vết máu, thế nhưng Phong Dục Hiển đều không phản ứng chút nào!


Lúc này nàng quyết định dùng tới phương pháp cuối cùng!


 Ngay khi Tinh thần sắp chạy tới đầu bên kia, bỗng nhiên cả cây cầu rung lên bần bật! Sau đó, một hồi khói đen bao trùm toàn bộ cây cầu, đợi sương mù tán đi, cầu treo hiện ra chân thân...


Cây cầu kia dĩ nhiên là thân thể của Bồ Mỹ Linh chết đi kéo dài ra. Bồ Phi Linh trước khi chạy lên cầu treo đã bị giết chết!

  

Sau đó thân thể Bồ Mỹ Linh vặn vẹo đứng thẳng lên, lúc này Thượng Quan Miên phản ứng nhanh nhất, nàng bắt lấy Ngân Vũ có khoảng cách gần nàng nhất, sau đó làm điểm tựa bật nhảy lên vách đá sau lưng, kéo cả nàng lên theo! Mà Tinh Thần thì rớt xuống! Ngược lại thần cốc Tiểu Dạ Tử đã tiếp cận tương đối gần bờ bên kia, chỉ cần nhảy lên là tới được bờ bên kia!


 Thân thể Tinh Thần không ngừng trầm xuống, trong lúc tuyệt vọng, may mà có một tảng đá nhô ra, mới ngăn cản thân thể hắn tiếp tục rơi xuống, nhưng hắn rất rõ ràng, tảng đá này không thể chống đỡ được bao lâu, mà cự ly so với phía trên quá xa, thần cốc Tiểu Dạ Tử cũng không có cách nào cứu hắn!


Thâm Vũ hung hăng lên gối, đá chuẩn vào đũng quần Phong Dục Hiển, nơi có bộ phận mẫn cảm!


Một chiêu đoạn tử tuyệt tôn này, Thâm Vũ cơ hồ đã dùng hết toàn lực!


 Sau khi con quỷ kia đứng thẳng lên, Lý Ẩn, Tử Dạ, Ngân Dạ cùng Hoàng Phủ Hác bốn người, tự nhiên là rớt xuống!


Thượng Quan Miên từ trên người lấy ra một cái bàn quay nhỏ, trên bàn quay có một cái móc, nàng đem nó cố định trên mặt đất rồi sau đó lấy ra một sợi dây thừng thả xuống!


Ngân Dạ vừa hạ xuống lập tức đem sợi dây thừng cứu mạng bắt lấy! Ngân Vũ nhìn thấy ca ca đã bắt được dây thừng, trên mặt rốt cục khôi phục lại chút huyết sắc, nàng biết rõ, cái này có lẽ chỉ trì hoãn được vài phút đồng hồ mà thôi.


Mà lúc này Lý Ẩn, Tử Dạ và Hoàng Phủ Hác cũng là dốc sức liều mạng bắt lấy dây thừng. Thượng Quan Miên sở dĩ cứu bọn họ, là vì trong bốn người này có ba người là trí giả trong nhà trọ, chính vì thế nàng mới quyết định giúp đỡ bọn hắn, tạo ra một đường sinh cơ trong tuyệt cảnh. Nàng đối với bốn người phía dưới hô to: "Bắt lấy cho ta!"


Lý Ẩn lập tức hướng phía dây thừng chộp tới, thế nhưng vẫn còn cách tay hắn vài centimet, Thượng Quan Miên coi như là ném tới rất chuẩn, nhưng mà vẫn còn kém một chút!


 Phong Dục Hiển bị đá một cước, đau tới tê tâm phế liệt, bất luận một nam nhân nào đều không thể chịu đựng được đau đớn từ nơi đó truyền tới! Tức khắc che đũng quần, tay tự nhiên thả Thâm Vũ ra!


Mà Thâm Vũ tất nhiên sẽ không cho hắn một cơ hội phản kích nào, nàng chạy ra phía sau Phong Dục Hiển nắm lấy một cái ghế, nhắm đầuPhong Dục Hiển đập tới!


"Bắt lấy, bắt lấy... Bắt lấy ah!" Lý Ẩn không ngừng dùng hai tay cố gắng bắt lấy sợi dây thừng, thế nhưng một điểm cũng không thể chạm vào được, Hoàng Phủ Hác cuối cùng bắt được dây thừng, mà Lý Ẩn và Tử Dạ chỉ có thể tiếp tục hạ xuống!


"Không —— "


Vô luận vươn tay như thế nào Lý Ẩn và Tử Dạ thủy chung vẫn cách sợi dây thừng vài centimet!


Cuối cùng, Lý Ẩn và Tử Dạ triệt để lâm vào tuyệt vọng, đã rơi xuống cuối sợi dây thừng nhưng hai ngưỡi vẫn không thể nào bắt trúng, sau đó, hai người bọn hắn tiếp tục rớt xuống bóng tối sâu thẳm bên dưới!


Lý Ẩn dốc sức liều mạng vươn tay bắt lấy Tử Dạ. Cho dù chết, hắn cũng không muốn tách nàng ra!


Không bao lâu sau hai người bị hắc ám triệt để nuốt gọn...


Hiện tại, chỉ có Thượng Quan Miên một người đối mặt với Quỷ hồn!


Thân thể quỷ hồn bao phủ trong hắc ám, vặn vẹo như độc xà, nhanh chóng hướng phía Thượng Quan Miên bổ tới!


Thượng Quan Miên hướng phía khác bỏ chạy, mà thân thể cực lớn của quỷ hồn kia cũng vặn vẹo lơ lửng mà đuổi theo!


Phong Dục Hiển té trên mặt đất, máu tươi chảy ra dạt dào.


Thâm Vũ một lần nữa ngồi trước bức họa tiếp tục vẽ tranh. Hiện tại nàng chỉ còn vài bước vẽ nữa là có thể hoàn thành bản nháp! Tuy không biết bản nháp có thể giết được con quỷ kia hay không, nhưng cũng chỉ có thể hy vọng!


 Bàn tay Tinh Thần vẫn gắt gao bám chặt vào tảng đá nhô ra, nhưng dường như không còn trụ được bao lâu nữa, trên tảng đá đã xuất hiện khe hở...