7/13/2016

Posted by Unknown |


"Tinh thần."


Thâm Vũ rốt cục hạ quyết tâm, nàng mở trừng hai mắt nói với hắn: "Ta có một biện pháp, có thể thử."


"Cái gì?" Tinh Thần ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Thâm Vũ, hỏi: "Biện pháp? Ngươi có biện pháp nào?"


" Con quỷ kia không giết ta, mà ta cũng phát hiện một việc." Thâm Vũ chỉ vào mặt Tinh Thần nói: " Tất cả các ngươi, đều là người từng bị ta vẽ qua. Không ai ngoại lệ! Cho nên ta nghĩ, bản thân bức họa biết trước này là một cái 'Nguyền rủa' !"


Thâm Vũ đã hiểu rõ hết thảy bản chất.


" Đây cũng là phương pháp duy nhất có thể giải quyết được chuyện này. Ta... sẽ vẽ ra con quỷ kia! Con quỷ kia chính là phụ thân của ta, mà cái nguyền rủa này, chũng chính là năng lực hắn ban cho ta. Cho nên cũng chỉ có ta mới có thể kết thúc chuyện này!"


Thâm Vũ quyết định, phải bảo vệ người nam nhân này, bất luận trả giá điều gì. Hắn là người duy nhất, chính thức công nhận nàng, chính thức tin tưởng nàng.


 Người trong lòng cao quý sẽ trở nên cao quý, người trong lòng mang ti tiện chỉ có thể ti tiện mà thôi.


Những lời này rót cho nàng dũng khí.


" Nếu như sống sót...Dẫn ta đi gặp ca ca của ngươi một chút."


" Thâm, Thâm Vũ..."


Giờ phút này Thâm Vũ, vì bảo hộ Tinh Thần mà trên mặt lộ ra rất quyết tuyệt, có vẻ thê mỹ không thể nói rõ!


Hai hàng lông mày Tinh Thần nhíu chặt. Chẳng lẽ nàng ôm tâm tình đi chết để làm điều này?


Nghĩ cũng biết, con quỷ kia sẽ không giết Thâm Vũ, nói cách khác, cho dù tất cả bọn người Tinh Thần chết hết, ít nhất Thâm Vũ sẽ còn sống sót. Nhưng nếu như nàng quyết định vẽ ra con quỷ kia, hình thành một nguyền rủa mới...


 Con quỷ kia nhất định sẽ công kích Thâm Vũ, thậm chí là giết nàng!


Mà sự thật đúng là như thế. Bức họa biết trước và dead note giống nhau, đều dựa trên cơ sở nguyền rủa mang tính tuyệt đối. Người không bị Thâm Vũ vẽ ra, vong hồn Bồ mỹ linh cũng tuyệt đối không giết.


 Bản thân cái nguyền rủa này là do năng lực đó mang lại, ngay cả nhà trọ cũng không thể can thiệp.


"Thâm Vũ..." Tinh Thần ngơ ngác nhìn nàng: "Ngươi nói ngươi sẽ vẽ ra, ngươi không sợ sao?"


"Không sao." Nàng lắc đầu, nhìn Tinh Thần, người nàng đã thề bằng bất cứ giá nào phải cứu được hắn: "Cái này là lựa chọn của ta. Nếu như ngươi chết đi, cả đời này ta sao có thể sống an bình. Tinh Thần, ngươi nói ta không phải ác ma, ngươi chấp nhận sự hiện hữu của ta, như vậy..."


"Ta sẽ vì ngươi mà sống."


Lúc này, trong mắt Tinh Thần cũng trào ra nước mắt. Sau khi tiến vào nhà trọ này, hắn không biết đã khóc qua bao nhiêu lần. Có nhiều lần đều là lâm vào trạng thái tuyệt vọng tột độ, thậm chí hắn cũng từng nghĩ giống như Mẫn, muốn tự kết liễu tánh mạng mình. Chỉ có lúc trước quen biết A Tương mới làm hắn có thêm ý chí sinh tồn.


Mà sau khi biết bức họa tồn tại, lương tri của hắn đã dãy dụa rất lâu mới quyết định đem hai bàn tay mình nhúng máu. Lúc đó, hắn rơi lệ. Vì thế lại càng căm ghét nhà trọ từ tận cốt tủy!


Mà hôm nay hắn lại một lần nữa rơi lệ, nhưng là vì cô bé này, người bức bách hắn phải đi giết người,Bồ Thâm Vũ.


 Tình cảm đối với Thâm Vũ, vẫn luôn là yêu hận lẫn lộn, đã sớm không thể phân biệt rõ ràng. Trên thực tế Tinh Thần hận nhất vẫn là cái nhà trọ kia, đem ra so sánh hận ý đối với nhà trọ thì Thâm Vũ cũng không tính là gì. Dù sao nếu như không có Thâm Vũ, thì lần huyết tự thứ ba này, hắn đã mấy lần rơi vào tử vong rồi. Hơn nữa, nhìn thấy và cảm nhận được cuộc sống của nàng, làm hận ý hắn đối với nàng cũng dần nhạt bớt.


Bởi vì hắn có thể hiểu được cảm xúc của Thâm Vũ, minh bạch vì cái gì nàng lại căm hận Mẫn. Giống như là ngày xưa hắn oán hận mẫu thân và ca ca.


 Kỳ thật nàng so với mình lại càng thêm đáng thương. Bởi vì cha mẹ nàng đối với nàng lại càng thêm tuyệt tình, nhất là phụ thân nàng, quả thực có thể dùng từ mất nhân tính để hình dung!


Cũng chính bởi như vậy, nên hắn mới muốn đem Thâm Vũ từ trong vực sâu thống khổ kéo ra.


 Mà giờ khắc này, nàng lại nói rằng sẽ vì mình mà sống.


 Đây cũng là lần đầu tiên có người vì hắn mà bỏ qua hết thảy, là lần đầu hắn thấy bản thân mình có giá trị. Từ nhỏ đến lớn, thủy chung ca ca vẫn luôn áp hắn một đầu, so với ca ca, bản thân hắn chẳng có cái gì đáng để tự ngạo cả. Nhất là sau khi mất đi mắt phải, bị bạn gái rời bỏ. Hắn biết rằng bản thân hắn chẳng có gì ngoài hào quang của Biện gia bao quanh.


"Thâm Vũ, ta..."


 Hai mắt Tinh Thần đẫm lệ nhìn nàng, bỗng nhiên hắn vươn ngươi tới hôn lên môi Thâm Vũ. Giờ khắc này, hắn không thể nào khắc chế được tình cảm của mình nữa rồi, rốt cục hắn đã mình bạch tình cảm của mình đối với Thâm Vũ.


 Mà Thâm Vũ lại càng thêm hoảng sợ, nàng không ngờ Tinh Thần sẽ hôn mình. Nhưng, nàng cũng không phản kháng, để mặc gương mặt hắn tiến sát tới, cảm thụ khí tức của hắn.


Không bao lâu sau nàng đẩy Tinh Thần ra nói: "Nhanh! Trên người ngươi có giấy bút hay không? Chỉ cần như vậy ta cũng có thể vẽ, có màu thì lại càng tốt!"


Trên mặt nàng ửng đỏ, nội tâm giống như con nai đi loạn, đây là nụ hôn đầu của nàng ah.


"Nếu như có thể sống sót... ta nhất định sẽ lấy ngươi!" Tinh Thần kiên định nói: "Ta muốn ngươi, vô luận huyết mạch của ngươi là gì, vô luận ngươi trong mắt thế nhân ra sao, ta đều muốn ngươi! Bởi vì ngươi là Bồ Thâm Vũ, mà không phải bất kỳ ai khác trên thế gian này!"


"Bồ Thâm Vũ?"


Đột nhiên một thanh âm truyền tới, làm Tinh thần hoảng sợ, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một nam tử trung niên mặc áo bác sĩ đứng tại một đoạn rẽ không xa hai người nói: "Các ngươi là ai?"


Người này, dĩ nhiên là Lý Ung.


 Tinh Thầnvẻ mặt mờ mịt nhìn đối phương, mà Thâm Vũ thì kinh ngạc nói: "Ngươi tại sao lại ở chỗ này?"


"Ngươi biết ta?"


Lý Ung vừa mới mở miệng, bỗng nhiên hắn nghe được thanh âm gì đó , quay đầu về một hướng rẽ khác nhìn lại, nhưng lại chứng kiến một bàn tay mầu đen từ sau đoạn rẽ duỗi ra!


 Sắc mặt Lý Ung đại biến, lập tứchô lớn với hai người Tinh thần: "Nhanh, chạy mau!"


 Tinh Thần căn bản không kịp hỏi Thâm Vũ, người nam nhân này là ai, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hắn hoảng sợ chạy tới thì kẻ đần cũng biết là đang xảy ra chuyện gì!


Vì vậy, cõng Thâm Vũ lên lưng chạy theo sát Lý Ung!


Nếu như bị con quỷ kia truy đuổi... thì nên làm như thế nào đây? Muốn đem con quỷ kia vẽ ra mất bao lâu thời gian? Dù sao cái này cũng khống giống notebook đơn giản viết tên ra, vẽ dù sao cũng cần thời gian mới có thể hoàn thành!


 Bây giờ không có điều kiện tiên quyết là nhà trọ gây ra hạn chế, thì con quỷ này có thể đơn giản giết chết bọn hắn!


Làm sao bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?


Thâm Vũ ôm thật chặt Tinh Thần, trong mắt nàng tuyệt vọng đang lan tràn.


Nên làm cái gì bây giờ? Như thế nào có thể cứu đượcTinh Thần? Có biện pháp nào có thể cứu được hắn?


Bỗng nhiên, có vật gì đó đập vào đầu Thâm Vũ rồi rơi trên mặt đất. Nàng lập tức nhìn sang, vậy mà... Là đầu của Mộ Dung Thận!


 Con quỷ kia thật sự sẽ giết chết Tinh Thần đó!


Cắn chặt răng, trong mắt Thâm Vũ hiện lên một tia kiên quyết.


Có một biện pháp, còn có một biện pháp, có thể cứu Tinh thần! Nàng dường như quên mất rằng, có một phương pháp có thể triệt để giải quyết vấn đề kia.


 Có một biện pháp!


" Tinh Thần!" Thâm Vũ hô lên: " Đưa cho ta chìa khóa gian phòng của Mẫn! Ngươi vẫn một mực mang theo trên người chứ?"


Trước kia Tinh Thần và Thâm Vũ từng trò chuyện, hắn có nhắc với nàng sau khi giết chết Mẫn, hắn liền chạy một mạch về nhà trọ, tới gian phòng của Mẫn cầm lấy chìa khóa nhà nàng,  để thời thời khắc khắc nhắc nhở chính mình, hắn đã dùng mạng của nàng để đổi lấy cơ hội sống cho mình, đối với Mẫn, hắn luôn luôn có cảm giác tội lỗi.


"Uh... đúng vậy."


" Đưa chìa khóa kia cho ta!"


 Tinh thần đem bàn tay lần mò vào trong quần áo, sờ cả buổi mới rút ra một cái chìa khóa. Sau đó đưa cho Thâm Vũ.


"Cái này, có thể làm được gì?"


" Tinh Thần."


Thâm Vũ nắm chặt chìa khóa, bờ môi hơi bĩu một cái, nói: "Ta sẽ làm cho ngươi sống sót, nhất định! Nhất định!"


 Sau đó nàng cầm chìa khóa phòng của Mẫn rồi quay sang nhìn bóng dáng của mình trên vách tường: "Ta tuyên thệ, tự nguyện trở thành hộ gia đình phòng 2505!"


Đây là một quy tắc ẩn núp khác của nhà trọ. Nếu như cầm lấy chìa khóa của một hộ gia đình đã chết, và đối diện với cái bóng của mình nói lên những lời như vậy, họ sẽ thay thế người đã chết, trở thành hộ gia đình mới trong nhà trọ.


Thân thể củaThâm Vũ dần dần biến mất. Sau một khắc, nàng xuất hiện ở tròng phòng 2505 của Mẫn khi xưa.


 Bàn tay phải lại một lần nữa sinh ra huyết nhục, mà Thâm Vũ đang ngồi trên sofa cũng cảm giác được hai chân đang hồi phục.


Cái này chính là chỗ tốt khi tự động tiến vào nhà trọ, nó sẽ đem tất cả bệnh tật trên cơ thể khu trừ. Đồng thời, toàn bộ mười lần huyết tự chỉ thị, sau mỗi lần hoàn thành đều có thể truyền tống trực tiếp trở về nhà trọ.


Trừ điều đó ra, thì không khác gì những hộ gia đình bình thường khác.


Thâm Vũ đứng lên, nhìn nơi ngày xưa Mẫn đã từng ở. Từ nay về sau, nàng và Tinh Thần có thể được ở cùng một chỗ rồi.


Thâm Vũ xông vào thư phòng, nàng không kịp hưởng thụ tư vị được đứng trên đôi chân mà bắt đầu lục lọi ngăn kéo tìm kiếm giấy bút. Đang tìm bỗng nhiên nhớ ra điều gì, nàng tử chửi đầu óc mình có vấn đề rồi, ở trên bàn cầm lấy một xấp dấy dán tiện lợi, cầm lấy một cái bút và viết," giấy bút vẽ tranh, thuốc màu, giá vẽ, bảng pha màu",  đem dán ở trước ngăn tủ. Sau đó, nhanh chóng mở ngăn tủ ra lấy những vật này!


Nhà trọ đích thật là phi thường thuận tiện, chỉ cần là đồ dùng hằng ngày đều có thể đơn giản biến ra. Đương nhiên, kiểu như boom, súng ống hay là phù triện các loại thì không thể nào làm ra. Ngoại trừ thực phẩm, thì bất kỳ đồ vật nào nhà trọ biến ra đều không thể phá hủy.


Dùng tay phải cầm lấy bút vẽ, nàng nhớ lại hình tượng của con quỷ kia, cắn răng, bắt đầu phác họa từng đường cong. Nàng nhiều lần khuyên bảo chính mình nhất định phải tỉnh táo, ngàn vạn lần đừng nên bối rối dẫn tới việc vẽ sai lệch. Đồng thời nàng cũng biết, nàng ở trong nhà trọ vẽ tranh, con quỷ kia không thể nào ngăn cản được nàng!


"Nhanh, nhất định phải nhanh lên! Nhất định, nhất định phải cứu Tinh thần! Tinh Thần, chỉ cần ngươi có thể sống sót, bất luận ngươi yêu cầu cái gì ta cũng đều đáp ứng...Van cầu ngươi, sống sót!"


Vì Tinh Thần, Thâm Vũ quyết định vứt bỏ hết thảy, trả giá bằng mạng sống của mình khi tiến vào nơi này cũng phải để cho Tinh Thần sống sót!


Đồng thời, Tinh thần phát hiện Thâm Vũ đã biến mất làm hắn kinh ngạc tột cùng, hắn cũng nghe được những lời tuyên thệ của Thâm Vũ khi tự nguyện đồng ý tiến vào nhà trọ.


Chẳng lẽ... Thâm Vũ đã trở thành một hộ gia đình sao?


Nhưng lúc này hắn không có nhiều thời gian suy nghĩ về điều này.


Bồ phi linh lúc này đang đi tới một cái huyệt động trước một gò núi. Không biết vì cái gì, nàng cảm giác dường như có cái gì đó triệu hoán nàng đi tới nơi này. Không cần bất kỳ một ai chỉ đường, nàng cứ như vậy tự động tiến về nơi này.


"Là ở đây sao?"


 Hai mắt nàng một mảnh mờ mịt, chân phải tự động bước đi.


Nếu như là ở chỗ này, có thể cùng Thâm Vũ gặp mặt hay không? Nàng vô cùng rõ ràng, nàng tới được nơi này là có liên quan tới ca ca. Mặc dù hắn đã chết lâu như vậy, nhưng vẫn bất tán mãi không chịu rời khỏi dương gian.


Nàng chầm chậm đi vào trong huyệt động.


 Từ khi nàng có thể hiểu chuyện, nàng đã biết rằng ca ca không phải là một người bình thường. Hắn là nam nhân có được đôi mắt ma tính, là ác ma dùng tư thái của nhân loại để tồn tại.



Lúc này, nàng bỗng nhiên quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn nơi vốn là cửa vào huyệt động đã biến mất, trở hành một hành lang tĩnh mịch không thấy tận cùng!
Posted by Unknown |


Lý Ung vẻ mặt kinh hoàng nhìn sơn động hẹp hòi này, cái này quả thực... làm hắn không thể nào hiểu nổi!


"Không, không có khả năng... Vừa rồi rõ ràng ta đang ở trong văn phòng, sao bây giờ lại ở nơi này? Chẳng lẽ đang nằm mơ sao?"


Hắn vỗ vỗ mặt mình, không ngừng lắc đầu, nhưng vô luận như thế nào nhìn lại, chung quanh vẫn như cũ là sơn động âm u hẹp hòi. Hắn thử thăm dò muốn đi ra, bỗng nhiên chân vấp phải vật gì đó.


"Cái này, đây là gì?"


Bồ phi linh bỗng nhiên nhớ lại, ngày 5 tháng 1 của hai mươi năm trước kia, ca ca đã từng gọi cho nàng một cú điện thoại mà nàng cả đời này khó quên. Cú điện thoại đó quá mức cổ quái, cho nên nàng đến nay còn nhớ rõ, thậm chí cả thời gian đều nhớ rõ rành mạch.


Hiện tại, dường như chính là lúc cú điện thoại kia gọi tới.


"Phi linh."


Lúc ấy, sau khi tiếp nhận điện thoại, câu đầu tiên của hắn là: "Kế tiếp ta sẽ trở thành một bộ phận của 'Nguyền rủa'. Tương lai không xa, ta sẽ trở thành 'Vĩnh hằng' ."


Lời nói của ca ca nghe không bình thường, lúc đó Bồ phi linh căn bản không so đo với những lời ca ca nói. Nhưng câu nói kế tiếp của hắn lại càng thêm đáng sợ.


"Ta để Mẫn mang thai đứa con của ta, đứa bé đó chính là 'Nguyền rủa' do ta tạo ra."


Bồ phi linh vĩnh viễn cũng không bao giờ có thể quên những rung động khi nghe thấy câu nói kia.


"Ngươi nói cái gì? Ngươi để con gái mình mang thai con của ngươi? Ngươi, ngươi nói đùa sao?"


Dù không bình thường thế nào, nàng cũng không thể tưởng tượng được ca ca lại làm ra loại hành vi như thế, huống chi Mẫn mới chỉ có sáu tuổi ah! Cho dù ác độc mất nhân tính cỡ nào, cũng nên đối đãi với thân sinh cốt nhục nhân từ chứ!


Làm ra loại hành vi này, còn có thể xem như người sao?


Hơn nữa, nói cái gì mà "Nguyền rủa", là có ý gì?


"Kế tiếp, ta sẽ trở thành nên 'Vĩnh hằng' mà nghênh đón 'Hủy diệt'. Hiện tại ta đang ở trong một buồng điện thoại công cộng ngoài khu rừng số 6 khu Phi Vân. Chờ một lát ta sẽ tiến vào khu rừng này, nơi này thực rất không sai, một địa phương thực xinh đẹp. Nơi này là nơi thích hợp nhất để ta nghênh đón 'Diệt vong'."


"Khu rừng số 6? Ngươi vào trong đó làm gì? Ngươi đến tột cùng muốn thế nào?"


Bồ phi linh càng ngày càng cảm giác bên kia điện thoại không phải là ca ca nàng, mà là ác ma!


"Ta để lại mười tám bản nhật ký, mỗi cuốn nhật ký đều ghi lại nội dung rất thú vị. Ngươi có thể thử đi tìm xem, những vật đó, có ghi lại những sự việc 'Chân thật' liên quan tới nhà trọ ."


Sau khi nói xong, hắn liền dập máy.


Lý Ung mở điện thoại, chiếu vào vật kia.


Ở dưới chân hắn nằm đó một bộ hài cốt âm trầm! Bộ hài cốt kia  lộ ra không trọn vẹn, đã có chút nát vụn, hiển nhiên là chết đã lâu.


"Ah!"


Lý Ung sợ hãi né tránh bộ hài cốt, hiện tại hắn càng ngày càng cảm giác phi thường quỷ dị. Mà liên tưởng tới nội dung bên trong tin nhắn của thần cốc Tiểu Dạ Tử, hắn đã triệt để tin tưởng, hết thảy đây là hiện tượng siêu tự nhiên.


Sau đó, hắn bắt đầu dần tỉnh táo lại.


Tất cả sự việc trước mắt, so với khi hắn nhìn thấy cái chết của Thanh Ly không là gì cả! Thời điểm Thanh ly chết đi hắn cảm giác mình đã mất đi linh hồn, nội tâm giống như ao tù nước đọng, đã không  còn bất luận truy cầu, mục đích nào nữa.


Vì cái gì lúc đó không nói ra tên tác giả bức họa, vì cái gì không để hắn cùng đối mặt? cho dù tính chết cùng với nàng, cũng tốt hơn hiện tại mất đi nàng!


Nếu như, ở địa phương này có thể tìm ra chân tướng cái chết của Thanh Ly, mặc kệ phải đối mặt với cái gì hắn cũng không trốn tránh!


Con Lệ Quỷ trong bộ hắc y xuất hiện ở sau lưng Tinh thần, trong nháy mắt, thời gian tựa hồ ngưng đọng lại.


Bỗng nhiên, Thâm Vũ kéo Tinh Thần ra phía sau, để chính mình chắn trước mặt bóng đen!


Hay tay con Lệ quỷ đang giơ lên, thời điểm tới gần mặt Thâm Vũ liền dừng lại.


Lúc này, Thượng Quan Miên cũng chú ý tới!


Con quỷ này quả nhiên sẽ không giết Thâm Vũ!


Nhanh chóng lấy ra khẩu Sa Mạc Chi Ưng nổ ba phát đạn vào đầu lệ quỷ! Cũng trong khoảnh khắc đó, thân hình lệ quỷ phiêu tán, biến mất trong không trung.


Thượng Quan Miên căn bản không tin tưởng đơn giản như vậy liền có thể giết chết được lệ quỷ, hét lên với Tinh thần: "Bảo vệ tốt cô bé kia! Tuyệt không thể để cho nàng có chút sơ xuất, nếu không ta lập tức giết ngươi!"


Tinh Thần sững sờ lập tức cõng Thâm Vũ, hướng phía sâu trong rừng tiếp tục bỏ chạy.


Thượng Quan Miên lạnh lùng quan sát bốn phía, rồi phi tốc đuổi theo sau lưng hai người, vừa chạy vừa để ý tất cả động tĩnh xung quanh.

 Một phương diện khác, huynh muội Ngân Dạ và Ngân Vũ,cũng đang phóng đi trong rừng sâu. Tuy không rõ ràng lắm địa hình khu rừng số 6, nhưng lên mạng tra cũng nắm được đại khái.


Khu rừng này rất lớn cho nên cửa ra rất nhiều, chỉ cần đến gần đường lớn, sẽ có biện pháp rời khỏi đây! Hoặc là, cũng có thể cân nhắc đi tới U Ảnh sơn cốc ở bên cạnh.


"Đến U Ảnh sơn cốc đi!" Ngân Dạ hạ quyết tâm: "Chỗ đó tương đối gần!"


"U Ảnh sơn cốc?" Ngân Vũ có chút bận tâm: "Ca ca, thực sự phải đi vào trong đó sao? Đó là nơi Mẫn chết ah."


"Không quản được nhiều như vậy." Ngân Dạ lúc này chẳng còn chút tỉnh táo cơ trí nào cả, trên gương mặt hắn chỉ có nỗi sợ hãi được phát ra từ bản năng: "Ta chỉ muốn sớm rời khỏi nơi này!"


Đối với một người có chỉ số thông minh siêu cao mà nói, không có chuyện gì kinh khủng hơn chuyện không nắm chắc tình huống trong tay. Loại chuyện này đã vượt qua quy tắc bình thường của nhà trọ mà Ngân Dạ có thể tưởng tượng ra.


Tư liệu hắn và Ngân Vũ sưu tập về Bồ Thâm Vũ cực kỳ có hạn, dưới tình huống trước mắt, căn bản không có biện pháp hiểu rõ điều gì đang xảy ra. Hắn cũng thật không ngờ, lúc trước là vì Thâm Vũ vẽ ra hắn và Ngân Vũ mà lọt vào vụ này.


Cái nguyền rủa này, là không thể nào phá được, trừ khi không bao giờ rời khỏi nhà trọ.


Bất quá, điểm này , ngay cả bản thân của Thâm Vũ hiện tại cũng không biết được.


Tiếp tục chạy tới, làm thể lực hai người tiêu hao trầm trọng, không thể không dừng lại nghỉ ngơi. Tuy bọn hắn thường ngày đều rèn luyện thể thao, nhưng con người là có cực hạn đấy nhé.


"Ngân Dạ... Nghỉ ngơi, một chút đi..."


Gương mặt Ngân Vũ ướt đẫm mồ hôi, lúc này trong mắt cũng đầy tuyệt vọng và sợ hãi. Dưới tình huống không phải đang chấp hành huyết tự chỉ thị, gặp phải quỷ hồn đáng sợ như vậy, ai cũng sẽ lâm vào sụp đổ.


 Vì điều này đại biểu rằng, bọn hắn không có sinh lộ! Thói quen trong huyết tự chỉ thị tìm kiếm sinh lộ để khắc chế quỷ hồn, nhưng bây giờ bọn hắn đối mặt với hoàn cảnh này, thật giống như lênh đênh trên biển lớn mà không có phao cứu hộ.


"Thế nhưng, nghỉ ngơi mà nói..."


Ngân Dạ lại nhìn về phía sau lần nữa, nơi đó không hề có gì, nhưng so với có một con quỷ đứng đó cho người ta nhìn thấy còn đáng sợ hơn.


Không bao lâu, gió lại biến lớn.


Gió cuộn trên không trung mang theo từng tầng cát bụi, trong lúc nhất thời Ngân Dạ cảm giác con mắt mình rát buốt, dụi dụi con mắt, lại cảm giác gió như đao phong quất vào mặt.


Sau đó, trong khoảng giữa của đống cát bụi tối tăm... hiện ra một cái tay gầy như que củi!


Cái độc thủ kia nhanh chóng hướng tới cổ họng của Ngân Dạ!


Nhưng lúc sắp chạm tới yết hầu Ngân Dạ, lại bỗng nhiên hóa thành cát bụi tiêu tán trong gió.


Ngân Dạ và Ngân Vũ đều sửng sờ tại chỗ, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Ngân Vũ càng không ngừng mà phát run, lúc này nàng đã tuyệt vọng rồi.


"Chúng ta... Trốn không thoát đâu..."


Ngân Dạ từ khi tiến vào nhà trọ, chưa từng tuyệt vọng như vậy. Mà hi vọng duy nhất bây giờ, là cái gì đây?


Thâm Vũ! Bồ Thâm Vũ, nàng chính là hy vọng duy nhất lúc này!


" Gọi điện thoại cho Tinh Thần!" bỗng nhiên Ngân Dạ bật dậy nói lớn: "Nhất định phải lập tức tìm ra bọn hắn! Cô bé kia, có lẽ chính là mấu chốt quan trọng!"


Mà những người có ý nghĩ này không chỉ có mình Ngân Dạ, vài người khác cũng đang cân nhắc như vậy.


Lý Ẩn gọi điện cho Tinh Thần, bây giờ hắn và Thâm vũ đang ở cùng một chỗ, có thể sẽ biết đều gì đó. Những lời nói trước đây của Tinh Thần vẫn làm hắn bán tín bán nghi.


Nhưng điện thoại của Tinh Thần đang ở trong tay thần cốc Tiểu Dạ Tử, căn bản không có cách nào liên lạc được với hắn!


Tinh Thần lưng cõng Thâm Vũ không thể đuổi kịp được Thượng Quan Miên, mà Thượng Quan Miên sau khi chứng kiến tác dụng của Thâm Vũ cũng không thể vứt bỏ nàng lại.


"Để ta cõng nàng." Thượng Quan Miên bông nhiên nói: "Tốc độ của ngươi quá chậm!"


"Ngươi sẽ làm gì?" Tinh Thần đột nhiên hỏi: "Ngươi sẽ không giết nàng chứ?"


"Sẽ không." Nàng chỉ vào Thâm Vũ nói: "Con quỷ kia không công kích nàng, nói cách khác nàng có tác dụng đặc thù. Tốt rồi, đừng nói nhiều như vậy, đem nàng giao cho ta."


Tinh Thần do dự một chút, bỗng nhiên trong nháy mắt, bên má xẹt qua con dao găm, nó hung hăng đâm vào gốc cây sau lưng Tinh Thần! "Ta không có kiên nhẫntốt như vậy." Một tia tàn khốc chợt hiện trên khuôn mặt nàng: "Ta cũng hoàn toàn có thể lựa chọn giết ngươi! Bất quá thoạt nhìn cô bé kia đối với ngươi có chút cảm tình, nên mới lưu lại cho ngươi một mạng! Nếu không lập tức đưa nàng cho ta, ta sẽ đưa ngươi tới âm tào Địa phủ!"


Tình Thần có thể cảm giác được, Thượng Quan Miên là người vô cùng đáng sợ! Nàng căn bản không giống như người mà là quái vật hình người! Vừa rồi, hắn không nhìn thấy nàng ra tay như thế nào, nhưng trong chớp mắt con dao đã xẹt qua mặt hắn! Nữ nhân này, nếu như muốn giết mình, quả thực mình không thể chống cự!


"Ta biết rồi..."


Nhưng ngay lúc hắn sắp tới gần Thượng Quan Miên, bỗng nhiên bước chân hụt một phát, lăn vào trong một cái huyệt động!


"Cái này, đây là nơi nào?"


Huyệt động phi thường âm u, mặt đất rất ẩm ướt, mà vừa ngẩng liền đụng đỉnh.


"Ở đây..." Thâm Vũ chú ý bốn phía nói: "dường như là huyệt động do thiên nhiên hình thành, chỉ có thể đi về phía trước nhìn."


"Ân, cũng... Chỉ có thể như vậy."


Lúc này Tinh Thần vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nhưng hắn cảm giác được con quỷ kia sẽ không tổn thương Thâm Vũ. Có lẽ, đi bên cạnh  Thâm Vũ có thể tránh được con quỷ kia.


Nhưng là, huyết tự chỉ thị quy định ngày mai mới có thể trở về nhà trọ. Thời gian lâu như vậy, chỉ dựa vào Thâm Vũ, có thể ly khai sao?


"Tinh Thần..." Thâm Vũ bỗng nhiên thì thào: "Những lời vừa nãy ngươi nói đều là thật tâm sao?"


"Ân?"


"Ngươi là người đầu tiên nói với ta những lời như vậy. Ngươi đã nói, huyết mạch không trọng yếu, quan trọng là ... Bản chất. Hoa sen cho dù sống trong bùn, nhưng chưa từng nhiễm bùn..."


"Ân." Tinh Thần gật đầu nói: "Đúng vậy. Đây là lời nói của một tác giả bắc tống nói về hoa sen , 'Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn " tuy ta lớn lên tại nước Mỹ , lâu sau đó mới tới Trung Quốc nhưng ta đã từng đọc rất nhiều thơ văn cổ. Đây là một đoạn ta thích nhất. Bản chất của hoa sen là cao quý , cho nên sẽ không thông đồng làm bậy. Một người sở dĩ cao quý, cũng không phải là hắn gặp may mắn, cũng không phải hắn có quyền thế tài phú, mà  vì trong lòng hắn có mang cao quý chi tâm. Người lòng mang ti tiện thì sẽ trở nên ti tiện."


"Cái này... Đây là..."


"Lúc trước ca ca ta đối (với) quyển văn học yêu liênnày giảng giải như vậy. Ta nghĩ, thật sự bản thân mình lòng mang ti tiện sao? Sau khi tiến vào nhà trọ ta mới minh bạch được rằng, trọng yếu không phải là người khác đánh giá về mình như thế nào, Thâm Vũ, mà trọng yếu là chúng ta đánh giá bản thân mình."


 Đầu Thâm Vũ rúc vào sau lưng Tinh Thần, cảm giác như đã tìm được bến đỗ.


Ngân Dạ gọi điện cho Tinh Thần mãi mà không thông, ngay tại thời điểm hắn đang buồn rầu, bỗng nhiên, "Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn làm hắn chấn động, một cổ khí lưu cực lớn vọt tới, một mảng lớn rừng cây sau lưng bốc cháy!


Uy lực của quả boom đem toàn bộ rừng cây chung quanh quấn vào biển lửa, tất cả mọi hộ gia đình đang chạy tứ tán nhìn thấy cảnh đó, đều há hốc mồm.


Thượng Quan Miên sử dụng boom, đem địa phương xuất hiện mặt quỷ kia tạc nổ! Ở nơi rừng cây rày đặc này, nếu kích nổ không tốt có thể dẫn tới cháy rừng, nhưng Thượng Quan miên cũng không thích quan tâm tới nhiều như vậy.


Cùng lắm thì đồng quy vu tận! Từ nhỏ sống trong vô tận uy hiếp sinh tử, nàng đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đối mặt với chuyện này.


Thân là sát thủ, phải có giác ngộ bị giết chết.


Tuy không biết có thể tạo được cho quỷ hồn bao nhiêu tổn thương, nhưng ít nhất có thể tranh thủ được ít thời gian.


Bất quá, vụ bạo tạc này cũng làm mọi người xác định được phuơng hướng của quỷ hồn, nhanh chóng tứ tán chạy đi nơi khác! Đồng thời, cũng lo lắng nếu như rừng cây này cháy lớn, sẽ hạn chế hành động trốn chạy của bọn hắn? Vì vậy, có vài người hướng tới nơi thưa thớt cây cối chạy tới.


 Nơi này là khu rừng được nhà nước bảo hộ, xảy ra một vụ nổ lớn như vậy nhưng vẫn không thấy có người tới xem xét, quả nhiên vẫn còn bị tác động bởi lực ảnh hưởng của nhà trọ.


 Ở sâu bên trong huyệt động, Lý Ung đang xem xét bộ hài cốt.


"Cái này... Đến tột cùng là đồ vật gì?"



Càng nghĩ càng cảm giác quỷ dị, hắn cầm lấy một cái xương ngón tay đứt gãy, bỏ vàotrong túi áo, sau đó quyết định rời khỏi huyệt động này. Mà thời điểm hắn quay đầu lại không hề để ý... ở hai hốc mắt đầu lâu, nổi lên từng tầng hắc khí.