7/13/2016

Posted by Unknown |



Dọc theo sông Uyển Thiên, sáu người chạy một đoạn đườngrất dài, mới dám dừng lại.


Sở dĩ chạy dọc theo sông, cũng là vì dễ dàng tiến tới cây cầu gỗ lân cận, từ đó đào dọc theo hai bên bờ để tìm kiếm mảnh vỡ khế ước. Dù sao, lưu vực sông Uyển Thiên không có nhiều nhánh sông.


Thần cốc Tiểu Dạ Tử không ngừng xem xét bờ sông bên kia và phía sau, mặc dù không thấy quỷ xuất hiện, nhưng không có nghĩa là không có quỷ. Huống chi, nếu như  theo lời Tinh Thần, quỷ còn ẩn nấp dưới mặt đất.


Trong đêm đen u tĩnh trống rỗng, mỗi người đều cảm giác được hàn ý toàn thân bộc phát. Dù sao trong đó có tới bốn người đều là lần đầu chấp hành huyết tự chỉ thị, Tiêu Tuyết thậm chí sợ tới mức muốn khóc thét lên.


Nhưng trên thực tế người tối khẩn trương nhất, chính là Biện Tinh Thần. Lão phụ mặt đầy máu, mặc áo liệm, bây giờ có lẽ đã rất tiếp cận bọn hắn! Hắn cầu nguyện Thâm Vũ có thể mau chóng vẽ ra một bức họa mới!


"Kế tiếp chúng ta phải cẩn thận, " thần cốc Tiểu Dạ Tử nói: "Nhà trọ giống nhau chỉ khi cấp cho chúng ta nhắc nhở sinh lộ mới triển khai giết chóc, nói cách khác, có lẽ nhắc nhở sinh lộ đã được đưa ra. Chúng ta cẩn thận hồi tưởng lại một chút sự tình vừa rồi, có lẽ sẽ tìm ra manh mối về sinh lộ."


Tuy nói là nói như vậy, nhưng mọi người vắt óc như thế nào cũng không thể tìm ra được nhắc nhở sinh lộ. Hơn nữa, lần huyết tự chỉ thị này tổng cộng có hai ngày thời gian, mới vừa tiến vào khu rừng số 6 đã lọt phải vòng công kích thứ nhất?


"Có phải do chúng ta đã tiếp cận cây cầu hay không?" Hoàng Phủ Hác đưa ra cái tưởng tượng này: "Tỷ như, thời gian chúng ta tiếp cận cây cầu trải qua một khoảng thời gian nhất định, quỷ sẽ từ trong đất bùn vươn tay ra. Các ngươi cho rằng có khả năng này hay không?"


"Ân, có khả năng." Thần cốc Tiểu Dạ Tử cũng có chút đồng ý: "Có lẽ thời gian chúng ta đào quá dài có thể sẽ gây ra tử lộ."


Nghe đến đó, nội tâm tất cả mọi người đều run lên. Như vậy không phải đại biểu cho việc tới gần cầu gỗ đào mảnh vỡ chính là tự tìm đường chết?


"Nên liên lạc với Lý Ẩn Lầu trưởng một chút hay không?" Tiêu Tuyết bỗng nhiên nói: "Có lẽ Lầu trưởng có giải thích của hắn. Chúng ta..."


"Không, tạm thời còn chưa cần." Thần cốc Tiểu Dạ Tử lắc đầu: "Trước mắt manh mối còn chưa đủ, chúng ta không thể mọi chuyện đều ỷ lại Lý Ẩn Lầu trưởng."


Một trận gió từ trong rừng cây thổi tới, làm mọi người rùng mình một trận.


Không cần bất luận kẻ nào thúc giục, mọi người lại bắt đầu chạy. Đương nhiên cũng không quá mức vội vàng, dù sao tiết kiệm thể lực, đợi quỷ thật sự đi ra mới có thể dùng hết tốc lực.


Tinh thần đoán chừng đã chạy được một khoảng khá xa, tuy không biết lão phụ kia phí bao lâu thời gian để đuổi theo, hơn nữa lúc này huyết tự chỉ thị chỉ vừa mới bắt đầu, có thể sẽ không lập tức triển khai giết chóc, nhưng bản năng sợ hãi vẫn không ngừng thúc đẩy hắn tiến lên, thủy chung vẫn phải chú ý sau lưng.


Trong sáu người, thần cốc Tiểu Dạ Tử và Hoàng Phủ Hác đều như đang có điều suy nghĩ, Tinh thần thì chỉ chăm chú nhìn điện thoại chờ tin nhắn của Thâm Vũ, Thiện Vi và Tiêu Tuyết theo chân đại đội ngũ, Lương thiên diễn thì thỉnh thoảng vuốt chòm râu của mình.


Tất cả mọi người đều có tâm sự. Ngoại trừ nỗi sợ hãi bên ngoài, cũng có người đang suy nghĩ về một vấn đề khác.


Có phải có ai đó đã cầm được mảnh vỡ hay không?


Soát người là chuyện không thể nào phát sinh , bởi vì chuyện này đối với ai mà nói đều là bất lợi , huống chi đối phương cũng sẽ không ngoan ngoãn phối hợp. Trọng yếu hơn là quỷ hồn đang tiếp cận bọn hắn, bây giờ không phải lúc để nội chiến.


Đây cũng là nguyên nhân mà mọi người thầm đồng ý cho việc tư tàng mảnh vỡ.


Dọc theo sông Uyển thiên chạy tới một đoạn đường nữa, cũng không thấy quỷ xuất hiện, mọi người dần dần có chút trầm tĩnh lại. Mà Tinh Thần vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại. Hắn  không biết Thâm Vũ phải chăng đang vẽ tranh? Vẽ xong rồi có khả năng gửi luôn qua không?


"Số lần ngươi nhìn điện thoại có phải quá nhiều rồi hay không hả?" Bỗng nhiên thần cốc Tiểu Dạ Tử tiến tới bên người Tinh Thần nói: "Nếu như nhìn thời gian mà nói..., đồng hồ trên tay ngươi là đủ rồi ah."


Tinh Thần lại càng hoảng sợ, hắn không chú ý có người tới bên cạnh mình lúc nào.


"Ân, ta có thói quen dùng di động nhìn thời gian..."


"Ngươi một phút đồng hồ bình quân xem qua điện thoại 3 lượt. Thật là kỳ quái ah, điều đó có tất yếu sao?"


Tinh thần nghe được câu nói này,cảm giác lạnh hết cả người, năng lực của nữ nhân này rõ ràng cũng thật đáng sợ ah? Nàng không đi chú ý quỷ, mà chú ý mình một phút coi điện thoại mấy lần!


"Biện tiên sinh." Nàng bỗng nhiên tiếp tục nói: "Trong số những người ở đây, ngươi là người chấp hành huyết tự nhiều nhất, đây là lần thứ 3 ngươi chấp hành huyết tự chỉ thị ah. Ngươi có kinh nghiệm gì không?"


Kinh nghiệm?


Đâu có thể nói là kinh nghiệm. Lần thứ nhất huyết tự, là vì A Tương cứu giúp nên hắn mới có thể sống sót, lần thứ hai huyết tự, là số hắn quá may mắn, ngã xuống đất còn có thể đụng trúng sinh lộ. Có thể nói, hắn sống được đến bây giờ, gọi là kỳ tích cũng không đủ.


Cũng chính vì vậy, hắn mới không tiếc hết thảy giết chết Mẫn để đổi lấy bức họa. Cái loại cảm giác khủng bố vĩnh viễn không chừng mực này, so với ác cảm của việc giết người mang lại, thì chuyện bàn tay hắn nhuốm máu cũng chẳng có bao nhiêu ý nghĩa.


"Thần Cốc tiểu thư, ta cũng không có kinh nghiệm gì. Hai lần huyết tự trước, ta có thể sống sót..."


"Là vì may mắn sao?" Thần cốc Tiểu Dạ Tử quan sát ánh mắt của Tinh Thần, nàng thông qua nghe trộm đã biết rõ, Tinh thần có biết về sự tồn tại của bức họa biết trước.


Cùng với Lý Ẩn đồng dạng, nàng không hoàn toàn tin tưởng giải thích của Tinh thần. Nàng kỳ thật cho rằng, giữa Tinh Thần và Thâm Vũ còn tiếm thêm một bước nào đó.


Nhưng Lý Ẩn không tiến thêm một bước ép hỏi hắn. Chỉ sợ lý do là muốn thông qua huyết tự chỉ thị này, tiến hành thăm dò với Tinh Thần. Nếu như Tinh Thần có thể là người đầu tiên phát hiện ra sinh lộ mà sống sót, sự hiềm nghi lại càng lớn.


Thần cốc Tiểu Dạ Tử đối với việc hắn liên tục liếc nhìn điện thoại sinh ra hoài nghi. Vì cái gì hắn chăm chú nhìn điện thoại? là nhìn thời gian, hay là đang chờ tin nhắn?


Lúc này, ở phía trước xuất hiện một cây cầu gỗ.


Tất cả mọi người đứng lại, ngừng thở nhìn cầu gỗ trước mắt.


"Đào hay không đào? Thần Cốc tiểu thư?" Lương thiên diễn nhìn về phía thần cốc Tiểu Dạ Tử hỏi: "Nếu dựa theo suy luận của ngươi, chúng ta đây..." "Đào." Nàng không chút do dự nói: "Nhà trọ không có khả năng cấp ra kết quả hẳn phải chết, nói cách khác nhất định có phương pháp cầm được mảnh vỡ khế ước. Vẫn là như cũ, tiếp tục đào. Nếu như phát hiện không đúng, lập tức đào tẩu."


"Cái này không quá thỏa đáng, " Hoàng Phủ Hác lại không tán thành: "ý nghĩ của Thần Cốc tiểu thư tựa hồ không đúng. Chúng ta cũng không biết nhà trọ bố trí bẫy rập gì ở hai đầu cầu, cứ tiếp tục đào xới, hiển nhiên không sáng suốt. Ít nhất chúng ta cũng tra rõ ràng..."


"Đúng vậy a, ta cũng rất sợ, vạn nhất có một cánh tay duỗi ra..." Tiêu Tuyết sợ hãi rụt rè, đứng ở sau lưng Thiện Vi nói: "Nếu không, chúng ta trước đừng đào a..."


Đối với người lần đầu chấp hành huyết tự chỉ thị, cho dù không tận mắt nhìn thấy, chỉ là nghe kể lại cũng đã sợ tới mức hồn phi phách tán. Tiêu Tuyết thoạt nhìn lá gan nhỏ nhất, một con chuột chết đã sợ tới mức kêu to, chưa nói tới quỷ hồn.


Tinh Thần tự nhiên hi vọng tiếp tục đào , nhưng hắn cũng lo lắng lão phụ quỷ hồn ở đằng sau có đuổi theo hay không. Huống chi, con  quỷ này có thể cảm nhận được vị trí hay là thuấn gian di động hay không, ai cũng không biết.


Mọi người cứng rắn đứng ở nơi này, nhưng nhất thời không biết nên làm gì.


Đào, hay là không đào?


"Như vậy đi." Thần cốc Tiểu Dạ Tử đưa ra một phương án: "Người nguyện ý đào thì ở lại, một khi xảy ra chuyện gì thì tự gánh chịu hậu quả. Người không muốn đào có thể đứng ở một bên, hoặc có thể rời khỏi. Như thế nào? Chọn cái nào? Phải biết rằng, cái này có liên quan tới đạo cụ có thể vượt qua ma vương cấp huyết tự chỉ thị, khế ước địa ngục."


Khế ước Địa ngục, ai lại không muốn? Hiện tại đã tuyên bố đến mảnh vỡ thứ tư rồi. Tương lai còn ba mảnh nữa, là có thể đi chấp hành Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị, vĩnh viễn rời xa khỏi nhà trọ!


Mọi người đối với chuyện phải vượt qua 10 lần huyết tự chỉ thị đều cảm thấy tuyệt vọng, tự nhiên sẽ xem mảnh vỡ địa ngục khế ước như trân bảo. Nếu như bị người khác cầm mất cũng cảm giác rất không cam lòng.


Tất cả mọi người bắt đầu do dự.


Lúc này người sốt ruột nhất chính là Tinh Thần, hắn không ngừng nhìn đằng sau. Quỷ lão phụ kia có phải đã tiếp cận rồi không?


Hắn hi vọng mau chóng rời khỏi, thế nhưng tất cả mọi người không đi hắn cũng không dám đi. Dù sao ở một mình trong khu rừng đáng sợ như vậy, nghĩ thôi cũng cảm giác tinh thần sụp đổ.


Mà Thâm Vũ cũng sắp vẽ xong bức họa thứ hai.


Nàng phát hiện, gần đây mấy bức họa biết trước được vẽ ra khá trễ, lần trước huyết tự đưa thư, nàng cũng là khá muộn với vẽ ra được bức họa biết trước.


Giống như trước đây nàng từng suy nghĩ , năng lực này tựa hồ càng giống với nguyền rủa hơn. Mà gần đây, dự cảm đối với huyết tự biến hóa, làm Thâm Vũ cảm giác rất bất an.


Nếu như đây là một cái nguyền rủa mà nói..., nó sẽ tạo thành tổn thương gì đối với mình? Cứ tiếp tục sử dụng nó, trong tương lai liệu có để lại di chứng gì hay không?


Nàng hy vọng có thể tiếp xúc cùng cô cô hiện còn giống trên thế gian này, sau đó nàng hy vọng có thể biết được, đến tột cùngnàng...


Tại sao có được loại năng lực này? Nàng và nhà trọ, rốt cục có quan hệ gì?


Nếu như nàng sinh ra cũng không phải không có chút ý nghĩa nào mà nói..., như vậy, nhất định có liên quan tới nhà trọ. Nàng hi vọng hiểu rõ những điều này, có lẽ như vậy mới có thể tìm được giá trị sinh tồn của mình.


Vô luận đó là cái gì...


Điện thoại của Tinh Thần chấn động rồi. Hắn lập tức đem tin nhắn mới mở ra!


Tin nhắn vẫn như cũ, là một bức tranh.


Vẫn là lão phụ mặc áo liệm, chỉ là, hai mắt lão phụ càng trở nên đáng sợ, hoàn toàn là một mảnh huyết hồng, hơn nữa hai tay duỗi về phía trước, tựa hồ như đang bắt lấy một cái gì đó!


Cái khí tức âm lãnh, tràn ngập oán độc, chỉ là một bức họa nhưng Tinh Thần vẫn cảm thấy được!


Mà lão phụ lúc này đang đứng trên một cây cầu gỗ! đằng sau cây cầu, có thể mơ hồ nhìn thấy những cái lỗ mà bọn hắn đào lên!


Con quỷ này hiện tại đang đứng trên cây cầu lúc trước!


Hắn vừa muốn tắt tin nhắn đi, bỗng nhiên tay của hắn bị gắt gao túm lấy. Cánh tay kia là của thần cốc Tiểu Dạ Tử.


"Thần..." Hắn còn không kịp nói chuyện, thần cốc Tiểu Dạ Tử đã thấy được cái tin nhắn kia.


Sau khi xem xong, nàng lập tức buông lỏng tay.


"Thần Cốc tiểu thư, ngươi làm cái gì vậy?" Hoàng Phủ Hác khó hiểu hỏi: "Vì cái gì lại bắt lấy tay  hắn? Ngươi vừa rồi đang nhìn cái gì?"


"Không có gì." Thần cốc Tiểu Dạ Tử biểu lộ ra một bộ dáng giả bộ.


Nhưng Hoàng Phủ Hác là người khôn khéo bực nào, hắn cảm giác được đã xảy ra vấn đề. Hắn lập tức đi qua nói: "Cho ta xem một chút. Có phải các ngươi đag bí mật mưu đồ cái gì hay không?"


Tuy bây giờ cách cây cầu gỗ lúc trước một đoạn khoảng cách, nhưng Tinh Thần vẫn không dám buông lỏng. Quỷ lão phụ này có khả năng tùy thời sẽ đuổi theo!


Hắn căn bản không có thời gian dây dưa với Hoàng Phủ Hác, vừa định giải thích, đã nhìn thấy cánh tay Hoàng Phủ Hác hướng điện thoại chộp tới!


Tinh Thần vội vàng tránh thoát, hắn đâu thể để cho cái điện thoại cứu mạng này rớt vào tay kẻ khác!


Nhưng tốc độ của Hoàng Phủ Hác vượt qua tưởng tượng của Tinh Thần, hắn đem Tinh thần đẩy ngã xuống đất, chộp lấy điện thoại trên tay Tinh Thần!


"Đây là... tin nhắn hình? Đây là cái gì?"


Hoàng Phủ Hác cầm lấy điện thoại, hắn đã thấy được bức tranh kia! Mà mấy người khác cũng vây lại!


"Tấm hình này là cái gì? Cái này, không phải cây cầu chúng ta mới đi qua hay sao?"


"Không đúng, nhìn kỹ không phải ảnh chụp, là bức tranh..."


Lương thiên diễn và ba người nhìn kỹ tin nhắn, ánh mắt hồ nghi tập trung lên người Tinh Thần. Mà thần cốc Tiểu Dạ Tử cũng không nghĩ tới mọi người lại chú ý tới điều này.


"Giải thích một chút đi, Tinh thần." Hoàng Phủ Hác lạnh lùng nói: "Bức họa này là chuyện gì xảy ra?”


"Ta..." Tinh Thần nhất thời nghẹn lời, hắn không biết nên làm như thế nào mới tốt. bức họa đã bị người khác thấy được, kế tiếp nên tự bào chữa ra sao?


Chẳng lẽ đem giao dịch giữa mình và Thâm Vũ nói ra!


Nhưng hắn thật sự không có thời gian để tiếp tục dây dưa, con quỷ kia tùy thời sẽ chạy lại đây!


"Ta... bức tranh này..." Tinh thần ấp a ấp úng , không biết trả lời như thế nào. Chẳng lẽ nói bức tranh này là tự hắn nhàn rỗi vẽ ra? Lừa gạt tiểu hài tử ba tuổi sao.


"Bức tranh này rất giống thật, nhìn rất dọa người." Tiêu Tuyết nhìn kỹ tin nhắn nói: "Sao có thể vẽ được bức tranh sống động như thật vậy? Đúng là bất khả tư nghị a?"


"Tranh này có phải thật không vậy?" Lương thiên diễn đột nhiên hỏi: "Nội dung bức họa này là tràng cảnh chân thật phát sinh sao?"


Thần cốc Tiểu Dạ Tử nhìn mọi người đang vây quanh, con mắt chuyển động, đã có ý định. Nàng bỗng nhiên tung ra một cước, đá bay điện thoạitrên tayTiêu Tuyết! Sau đó, một tay nhấc Biện Tinh Thần, sau đó bật người túm lấy điện thoại, nói với Tinh Thần: "Chạy!"


Sau đó, thần cốc Tiểu Dạ Tử và Tinh Thần cùng một chỗ bỏ trốn vào rừng rậm!


Hoàng Phủ Hác lập tức hô to: "Truy! Nhất định phải đuổi theo hai người kia!"


Tinh Thần không thể không đi theo thần cốc Tiểu Dạ Tử, bởi vì điện thoại đang trên tay nàng!


"Ngươi..." Hắn vừa chạy vừa hỏi: "Ngươi đến cùng đang tính toán cái gì?"


"Đừng nhiều lời, chạy mau!"


Nàng gắt gao nắm chặt cái điện thoại trên tay, rất rõ ràng... Cái điện thoại này liên quan tới sinh tử của huyết tự chỉ thị lần này!





Posted by Unknown |


"Ta không biết." Lý Ung rất dứt khoát trả lời Tử Dạ: "Ngươi biết, ta cũng biết. Ngươi không biết , ta cũng không biết."


Tử Dạ cảm giác được, hắn đang nói xạo.


Nhưng nếu hắn kiên trì nói như vậy, mình cũng không thể nào phản bác.


"Ta hiểu." Nàng cũng không truy vấn nữa: "Có lẽ là ta suy nghĩ quá nhiều."


Đi ra khỏi thư phòng, Tử Dạ chậm dãi bước xuống cầu thang, câu trả lời của Lý Ung nàng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Trên thực tế, đã nhiều năm trôi qua như thế, có muốn tra chỉ sợ tra cũng không được.


Đi xuống dưới lầu, Lý Ẩn đã đứng chờ sẵn ở đó, hắn nói với Tử Dạ: "Ta và mụ mụ đã nói chuyện xong rồi. Hy vọng có thể mau chóng có kết quả, Tử Dạ, ngươi và ba ba đã nói những gì?"


"Không có gì." Tử Dạ lắc đầu: "Nói chuyện về mẫu thân mà thôi."


Đêm đó, hai người ở lại Lý gia, ngày thứ hai mới trở về nhà trọ.


Mọi người đều đang làm chuẩn bị, cùng chờ đợi huyết tự chỉ thị lúc này đây.


Thời gian cực nhanh.


Ngày 1 tháng 5, thời gian huyết tự chỉ thị đã tới.


Nói cho chính xác là rạng sáng 0 giờ ngày 1 tháng 5.


Khu rừng số 6, một mảnh tịch liêu. Tuy nói cách U Ảnh sơn cốc, khu thắng cảnh du lịch rất gần, đều thuộc về lưu vực sông Uyển Thiên, nhưng cả khu rừng không có một bóng người, cũng không nhìn thấy tung tích kiểm lâm đâu cả.


Có thể dễ dàng tiến vào bên trong khu vực chính phủ quy hoạch, đều do lực ảnh hưởng của nhà trọ.


Khu rừngsố 6 phi thường rộng lớn, trồng rất nhiều loại cây cối, trong đó dùng cây hòe, ngô đồng làm chủ, đồng thời cũng có đại lượng thảm thực vật cùng ganh đua khoe sắc.


Nhưng càng tiến vào sâu bên trong, lại càng cảm giác hoang vu và héo rũ....


"Cây cầu thứ nhất, cách nơi này đại khái khoảng 1km." Hoàng Phủ Hác đi lại trong rừng cây, than thở diện tích nơi này quá rộng, vừa quay đầu lại nói với mọi người: "Hỏi lại một lần cuối cùng, tất cả mọi người đều muốn cùng nhau đi tìm mảnh vỡ khế ước? cho dù ở nơi đó có quỷ cũng không sao cả?"


"Nhà trọ không có khả năng an bài kết cục hẳn phải chết?" Thần cốc Tiểu Dạ Tử mở miệngđầu tiên: "Như vậy, ở những cây cầu đó chưa hẳn đều là bẫy rập nguy hiểm tới tính mạng."


"Ta cũng nghĩ như vậy, " Lương thiên diễn nói: "Dù sao cả cái khu rừng này, không có nơi nào là an toàn tuyệt đối. Đến nơi đó, không chừng còn tìm kiếm được nhắc nhở sinh lộ."


Về phần thanh niên kính mắt Thiện Vi cùng nữ  nhân Tiêu Tuyết, thì không có chủ kiến gì, nghe theo Hoàng Phủ Hác, mà Biện Tinh Thần lần thứ ba chấp hành huyết tự cũng chấp nhận điểm này, cho nên không ai nói gì nữa.


Mà hai ngày này, mọi người không chỉ tìm kiếm manh mối ở khu rừng số 6, đồng thời ai cũng đều kiêng kị cái chết của Mẫn, cho nên cũng làm chuẩn bị tương ứng. Lúc trước Kim Đức Lợi nói, Mẫn rất yêu thích The beatles, tuy khi đó Kim Đức Lợi đã hóa thành ác quỷ, lời nói của hắn cũng không thể tin tưởng hoàn toàn, nhưng ít ra thử một lần cũng tốt, tất cả điện thoại của mỗi người đều tải hết những album của The beatles bỏ vào máy.


Tinh thần thỉnh thoảng chú ý đến điện thoại di động của mình, chờ đợi tin nhắn Thâm Vũ gửi tới. Vô luận như thế nào, hắn hi vọng Thâm Vũ có thể hết lòng tuân thủ hứa hẹn. Dù sao... Đó là sinh cơ hắn dùng hai bàn tay nhuốm máu để đổi lấy.


Trên tay Thần cốc Tiểu Dạ Tử cầm một cái la bàn, tất cả mọi người đều theo sát nàng. Sau khi tra ra những vụ án nàng phá được bên nhật, mỗi người đều đem nữ nhân 21 tuổi này trở thành thần. những vụ án nàng phá ở nước nhật, trên 99% đều đem hung thủ ra  khởi tố , để mọi người không thể tin được, trên đời thực sự có thần thám.


Trước mắt cây cối thật sự phi thường dày đặc, làm cho tầm nhìn của mọi người chịu ảnh hưởng không nhỏ, không có la bàn, quả thực rất khó tiến tới. Thần cốc Tiểu Dạ Tử vừa di động, đồng thời chú ý đến bốn phía xung quanh. Cây cối rậm rạp như vậy, xác thực là nơi ẩn núp tuyệt vời của Quỷ hồn. Hơn nữa bây giờ còn là thời gian rạng sáng, nhưng cái không khí này có thể nói trực tiếp làm phim kinh dị được rồi.


Càng tiến về phía trước, loại cảm giác này lại càng mãnh liệt. Mỗi người đều không tự chủ được đi sát vào người bên cạnh, không dám thoát ly khỏi đội ngũ. Ánh mắt không ngừng nhìn quanh tất cả cây cối, thậm chí nhiều lần có người vì tác động của tâm lý, cảm giác thấy được quỷ. Thế nhưng trên thực tế, cái gì cũng không có.


Mà Thiện Vi bởi vì nhìn chằm chằm đằng sau lưng, kết quả đi tới đi tới, vậy mà đâm vào một gốc cây ngô đồng, cả người ngã nhào trên mặt đất, chật vật cực kỳ. Hắn lập tức đứng lên, quẫn bách nói: "Ah, trời ạ, đau quá..."


Lươngthiên diễn đi tới, đỡ hắn dậy, hỏi: "Không sao chứ?"


"Ân, không có việc gì, không có việc gì."


Tiêu Tuyết cũng đi tới, nói: "Ngươi cẩn thận một chút, thực là.. Ah!"


Nàng kêu to một tiếng làm ai cũng giật mình,Tuy nhiên lại không có quỷ xuất hiện.


"Làm sao vậy?" Hoàng Phủ Hác hỏi Tiêu Tuyết: "Ngươi kêu cái gì?"


"Chết, chuột chết..."


Tiêu Tuyết chỉ vào một bộ phận của rễ cây ngô đồng, nằm đó một con chuột chết cực lớn, nhìn xem xác thực rất buồn nôn.


"Xin nhờ, ngươi đừng dọa người có được không?" Thiện Vi oán hận nói: "Cũng không phải quỷ, chuột chết mà thôi, còn kêu lớn tới như vậy, vạn nhất dẫn quỷ tới thì sao?"


"Thế nhưng mà, thế nhưng mà... Người ta sợ hãi ah..."


"Ngươi nên tinh tường, " Hoàng Phủ Hác nghiêm túc nhìn Tiêu Tuyết nói: "Chuyện kinh khủng còn ở phía sau, Tiêu Tuyết, ta cảnh cáo ngươi, nếu lần sau người còn làm ra những hành động không thỏa đáng đặt mọi người vào nguy hiểm..., thì đừng trách chúng ta bỏ rơi ngươi! Huyết tự chỉ thị là phi thường tàn khốc , ta tuyệt đối sẽ không giúp đỡ người làm liên lụy tới mọi người đâu!"


"Vâng... ta biết rồi..." Tiêu Tuyết cúi đầu, thoạt nhìn cảm giác cũng đang rất hối hận.


Sau đó mọi người lại tiếp tục di chuyển về phía trước. Đại khái khoảng 20 phút thời gian, rốt cụcnhìn thấy một mảnh đất trống trải, đây là dải đất thuộc về lưu vực sông Uyển Thiên, mà bên bờ sông, có một cây cầu gỗ bắc qua.


Bờ sông dài khoảng 6~7m, còn cây cầu dài khoảng 20m.


"Đây là cây cầu thứ nhất chúng ta tìm được." Thần cốc Tiểu Dạ Tử bước tới một mặt của cây cầu, nói: "Như vậy, bắt đầu đào đi. Người nào tìm được mảnh vỡ khế ước thì tự mình thu lại, nếu như bị mọi người biết rõ, tất nhiên sẽ xảy ra phân tranh, ta không hi vọng thời điểm chưa gặp quỷ nhưng mọi người lại tự giết lẫn nhau. Ân... trước tiên mọi người ở phụ cận đào xem, chú ý thanh âm không nên quá lớn, đồng thời chú ý động tĩnhchung quanh, không nên để quỷ đi tới trước mặt mà không hề phát hiện."


Mà bây giờ mọi người ai cũng có chung một vấn đề, huyết tự chỉ thị nói rất lập lờ nước đôi, chỉ nói là chôn dưới mặt đất, nhưng vùi sâu bao nhiêu đây?


Lấy ra xẻng đã chuẩn bị trước đó, sáu người ở phụ cận cây cầu bắt đầu đào. Vừa đào mọi người cũng đều chý ý tới một mặt khác của cây cầu và rừng rậm sau lưng.


Giờ phút này, trong nhà Thâm Vũ.


Thâm Vũ đã bắt đầu vẽ tranh. Hiện tại tuy là thời gian rạng sáng, nhưng đầu óc của nàng rất thanh tỉnh. Bởi vì, A Hinh đang dùng dao gọt trái cây đặt trên cổ nàng.


"Thâm Vũ tiểu thư..." Mặt của nàng dán sát vào Thâm Vũ nói: "Hảo hảo vẽ tranh đi, còn có, thời điểm gửi thư, cũng đừng mong gửi thừa một đoạn nội dung nào, bằng không thì, ah nha, cái cổ xinh đẹp này, nhiều ra một vết cứa, ngươi nói có phải rất khó coi hay không.


"Ta biết rồi."


Bút vẽ của Thâm Vũ có chút run rẩy, nhưng nàng không dám dừng lại chút nào.


"Ân, nghe lời, chỉ cần nghe chủ nhân mà nói..., liền không có việc gì nha..." Nói xong, A Hinh bỗng nhiên hé miệng, duỗi ra cái đầu lưỡi trắng nõn, bắt đầu liếm lên má Thâm Vũ.


Cái lưỡi đó không ngừng trượt lên xuống trên mặt Thâm Vũ, làm nàng cảm giác từng đợt ác hàn.


"Không... Không muốn..."


A Hinh vừa tiếp tục liếm vừa nói, chỉ là âm điệu trở nên vô cùng quái dị: "Cái gì không muốn? Ngươi chính là tác phẩm nghệ thuật chủ nhân thích nhất, A Hinh muốn vì chủ nhân mà hảo hảo trông chừng ngươi, thẳng đến khi chủ nhân triệt để có được ngươi, xâm phạm ngươi, rồi ngày ngươi bị giải phẫu sẽ đến..."


Thâm Vũ cảm giác vô cùng khuất nhục, thậm chí có thể nói, so với lúc trước Mẫn và những đứa trẻ ở cô nhi viện nhục nhã cũng không thống khổ như vậy. Mà hai chân nàng không thể nào hành tẩu, nên không thể đánh bại được A Hinh, nàng chỉ có thể để bản thân mình bị đùa bỡn.


Hai cái đứa biến thái này, làm sao có thể tụ tập cùng một chỗ đây?


Thâm Vũ biết rõ bản thân mình nhất định phải tìm ra phương pháp thoát khỏi ma chướng của hai người này. Nhưng trước mắt nàng không làm được, dù sao vấn đề không thể đi lại được là một chướng ngại rất lớn, cho nên nhất định phải có người trợ giúp nàng.


Nhưng hiện giờ tất cả mối liên lạc với hộ gia đình đều bị a Hinh quản chế. Cái nữ nhân biến thái đó lúc nào cũng giám sát nàng, một khi phát hiện nàng có gì dị thường, sẽ lập tức ra tay. Thâm Vũ không nghi ngờ, A Hinhcó thể đơn giản giết chính mình mà không hề do dự. Nàng và Mộ Dung Thận hai người biến thái, đều không có một chút tâm tính nào của người bình thường.


Rốt cục, bức họa thứ nhất đã vẽ xong.


Dao gọt trái cây lúc này mới được lấy ra, A Hinh nhìn bức họa nói với Thâm Vũ: "Thật mỹ lệ  ah... Làm cho người ta cảm giác muốn hướng về... Thực hâm mộ chủ nhân, có thể ở tại nhà trọ, đáng tiếc ta phải giám thị ngươi, nếu không ta thực sự cũng rất muốn tiến vào..."


Thâm Vũ đem hết năng lực ngăn chặn xúc động muốn nôn mửa.


Nàng cho rằng, có lẽ mình nên thay đổi nghiên cứu tâm lý học. Giao lưu với những tên biến thái trên thế giới này chính là một loại cực hình! Mộ Dung Thận và nữ nhân này rốt cuộc bị chuyện gì kích thích mà tâm lý bị thay đổi, biến thái tới mức này? Vì cái gì nàng lại cảm giác, hai người này so với mình, càng giống như quan hệ loạn luân sinh ra?


Bất quá, Thâm Vũ cẩn thận nghĩ lại, biến thái? Nàng thật sự có tư cách chỉ trích hai người đó sao? Hành vi của nàng trước đây với những hộ gia đình có khác gì biến thái? Hạ Uyên, Hạ Tiểu Mỹ những người này, cùng nàng hoàn toàn không oán không cừu, nhưng vì thí nghiệm tính người, vì thể nghiệm sở thuyết "Thế giới Xinh đẹp " của Mộ Dung Thận, nàng dùng phương thức tàn nhẫn nhất sát hại bọn họ, mặc dù không phải nàng tự mình động thủ, nhưng so với tự mình động thủ còn không có nhân tính hơn nữa.


Lý Ẩn vì Tử Dạ, không tiếc tiêu trừ sạch ba lượt huyết tự chỉ thị, làm sâu trong nội tâm Thâm Vũ cảm thấy rất rung động. Nàng bắt đầu tin tưởng, nhân tính cũng có một mặt tốt đẹp, cũng không phải chỉ có làm cho nhân tính của người khác trở nên văn vẹo, mới có thể cảm thấy chính mình trở nên xinh đẹptheo như lời Mộ Dung Thận nói, tất cả chỉ đại biểu cho nội tâm hắn mà thôi. Nhân thiện ác, không phải có thể phân biệt rõ ràng rành mạch như thế?


Nếu nhưlúc trước, không phải Mộ Dung Thận, mà là người như Lý Ẩn xuất hiện trước mặt nàng, có lẽ nàng cũng không phạm phải nhiều tội nghiệt, tổn thương nhiều người vô tội như vậy.


Nàng ngước nhìn bức họa, trong nội tâm yên lặng nói: Biện Tinh Thần... Nhất định phải sống sót, nếu như ngươi có thể sống sót, coi như là ta chuộc tội!


Sáu người đào rất lâu, nhưng vẫn không đào lên được cái gì.


Đương nhiên, ai cũng hoài nghi có phải đối phương đang tư tàng hay không. Nhưng muốn một bên chú ý quỷ hồn, một bên trông trừng coi có người tư tàng mảnh vỡ hay không là chuyện không thực tế. Dù sao bảo vệ tánh mạng mới là điều trọng yếu.


Tinh Thần vừa xúc một xiểng sắt xuống đất, bỗng nhiên cảm giác trước ngực chấn động.


Hắn lập tức lấy điện thoại di động ra, quả nhiên là tin nhắn từ số máy ẩn!


Thật tốt quá!


Tinh Thần vội vàng mở tin nhắn. Bên trong, quả nhiên là một bức tranh.


Vẽ một mảnh rừng rậm tươi tốt. Bầu trời là một mảnh hắc ám, mà chính giữa bức họa... là một lão phụ thân đầu tóc trắng, trên mặt tràn đầy máu tươi, gương mặt lõm xuống có thể thấy xương xẩu gồ lên, trên người mặc một kiện áo liệm! nhìn thấy hình tượng của lão phụ thân kia, làm Tinh Thần cảm giác thân thể phát run.


Lão phu nhân hiện tại đang ở nơi nào? Khắp nơi đều là rừng cây, thoạt nhìn căn bản không có điểm khác nhau. Hơn nữa, từ bức vẽ cũng không tìm ra được sinh lộ huyết tự.


Bất quá, tựa hồ con quỷ này cũng không hóa thân thành hộ gia đình, cũng không phải là quỷ ẩn hình. Quan trọng nhất là, con quỷ này không phải Mẫn. Mẫn cho dù chết cũng không thể biến thành một lão phụ như thế này a?


Tinh Thần quay đầu lại nhìn năm người khác, lại lần nữa nhìn vào bức tranh, bỗng nhiên... Hắn phát hiện một việc.


Phát hiện này làm hắn sởn hết cả gai ốc!


Lão phụ đứng bên cạnh một gốc ngô đồng, mà ở một bộ phận rễ cây... Đang nằm một đó một con chuốt chết cực to!


Lão phu nhân này, đứng tại địa phương vừa rồi bọn hắn đi qua!


Hắn lập tức đem ánh mắt nhìn hướng rừng rậmsau lưng!


Từ chỗ con chuột chết kia tới bờ sông, bọn hắn tốn tầm 20 phút thời gian!


Trốn! Lập tức trốn!


Hắn đối (với) bức họa của Thâm Vũ tin tưởng không hề nghi ngờ!


Nhưng sự tình về bức họa không thể nào nói cho 5 người khác. Nhưng nói như thế nào để chạy trốn mà không bị nghi ngờ? Vì vậy Tinh Thần nghĩ ra một cái biện pháp.


Hắn hoảng hốt nói với năm người kia: "Không, không tốt rồi! Ta đang đào bỗng nhiên có một bàn tay duỗi ra từ trong bùn đất, thiếu chút nữa túm được bắp chân ta! Về sau, nó lại thu trở lại!"


Những lời này vừa nói ra, ai cũng đều sợ hãi mặt không còn sắc máu, không có thời gian truy cứu liền lũ lượt chạy lên trên cầu, hướng về bên kia, Tinh Thần ngược lại là người cuối cùng chạy lên trên cầu gỗ!


Tuy mảnh vỡ khế ước trọng yếu, nhưng không ai dám bỏ mạng ra để ở lại chỗ này?


Tinh Thần cũng không biết, tràng cảnh bức họa biết trước có chêch lệch thời gian hay không, là biết trước, hay là trực tiếp? Nếu như là biết trước, thế thì còn có thời gian...


Bất quá, cũng không hẳn là biết trước.


Bởi vì lúc trước một lần trò chuyện với Thâm Vũ, nàng minh xác nói cho hắn biết, quá trình vẽ ra tràng cảnh huyết tự có thể sẽ không chêch lệch bao nhiêu so với thời gian thực tại. Trên cơ bản có thể nói, sau khi hoàn thành bức họa thì tràng cảnh đó cũng có thể xuất hiện ngay tại thời điểm vừa hoàn thành!


Tốc độ của Quỷ có thể chậm hơn người sao? Nói cách khác, lão phụ kia chính là đang không ngừng hướng về phía bọn hắn! Hơn nữa cũng không biết bức họa này có phải Thâm Vũ mới vẽ ra hay không.


Thời điểm chạy ở trên cầu gỗ, Tinh Thần không dám quay đầu lại nhìn, hắn chỉ sợ sẽ nhìn thấy lão phụ mặc áo liệm xuất hiện!


Cùng một thời gian, Thâm Vũ đã bắt đầu vẽ bức họa thứ hai.


"Nhất định phải sống sót, Tinh Thần... Nhất định phải sống sót!"