7/13/2016

Posted by Unknown |



"Người này, chính là Bồ Thâm Vũ."


Tên con buôn tình báo Lê Đốt giữ một chòm râu thật dài, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, thoạt nhìn khoảng chừng 35~36 tuổi, đưa một tấm hình cho Lý Ẩn.


"Bất quá, Lầu trưởng, ngươi điều tra nàng có mục đích gì?" Lê đốt tựa đầu vào vách tường, có chút lười nhác nói với Lý Ẩn: "Chẳng lẽ ngươi muốn tiếp tục điều tra cái chết của Mẫn sao?"


Lý Ẩn hi vọng chuyện mình truy tra cái chết của Mẫn người biết càng ít càng tốt. Đồng thời, hắn đối (với) lời giải thích của Biện Tinh Thần cũng không hoàn toàn tin tưởng. Tuy hắn nói, cũng khá hợp logic, nhưng Lý Ẩn tổng lại cho rằng không thích hợp. Cho nên, hắn hi vọng kế tiếp nên giám thị người này chặt chẽ hơn.


Mặt khác, trước mắt mới chỉ lấy được một tấm ảnh của Bồ Thâm Vũ, mà nhữngchuyện đã xảy ra giữa Bồ Mỹ Linh và Bồ phi linh cũng cần phải điều tra ra.


Cho nên, hắn mới nhờ tới tên con buôn tình báo Lê Đốt. Hắn là một tên siêu cấp Hacker, năng lực nhất lưu về sưu tập tình báo. Lý Ẩn nhờ hắn giúp đỡ, rất nhanh đã có được một tấm hình của Bồ Thâm vũ.


Đây là ảnh chụp Thâm Vũ thời điểmmười hai tuổi. Sau khi thân thế của nàng bị bạo lộ, tất  cả ảnh chụp đều bị tiêu hủy không để lại một cái nào, tấm hình này là lúc trước được đăng trên mạng đấy.


Căn cứ điều tra, Thâm Vũ trải qua sinh nhật năm nay liền đầy hai mươi tuổi. Khoảng cách với 12 tuổi kém rất lớn, sợ khó có thể nhận ra, Lý Ẩn cũng không thể nào hoàn toàn xác định.


Phòng 404. Lý Ẩn đem ảnh chụp đặt lên bàn, cho Tử Dạ và Tinh Thần cùng xem.


"Như thế nào?" Lý Ẩn nói với hai người: "Tấm hình này ta cũng rất vất vả mới tìm được đó."


Tinh Thần cầm bức ảnh chụp kia lên, mở to hai mắt nhìn kỹ. Nữ nhân này, là người kêu mình giết người, làm bàn tay mình nhuốm máu, nhưng cũng là người nắm giữ hy vọng sinh tồn của mình, cảm xúc hắn đối với nàng tràn đầy mâu thuẫn...


Hắn một mực suy nghĩ, nữ nhân luôn đem mình đùa bỡn trong lòng bàn tay, có dung mạo như thế nào? Mà hôm nay nhìn thấy được, lại hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của hắn.


"Nữ hài tử thật xinh đẹp..." Hắn không khỏi thốt ra: "Thật sự, thật sự rất xinh đẹp..."


Hoàn toàn chính xác, gần mười hai tuổi, khuôn mặt đã phi thường thanh lệ thoát tục, trên mặt lộ rakhí chất u buồn, càng làm vẻ đẹp của nàng phát huy vô cùng tinh tế.


Thời điểm nhìn thấy tấm hình này, Tinh Thần không biết nên làm thế nào , hắn không có cách nào hận người trong tấm hình được.


Bởi vì, khi hắn nhìn thấy ánh mắt của nàng trong bức hình, cùng với quá khứ của mình rất tương tự. Nhất là... Tại một khắc khi mất đi mắt phải.


Nếu như không vì tiến vào nhà trọ, hiện tại có lẽ hắn còn vì con mắt của mình mà căm hận ca ca. Nàng cũng giống như mình sao? Không có tình yêu của mẹ, bị mẹ coi là người không cần thiết...


Đây không phải cùng với mình rất tương tự sao?


Lúc trước, nếu như mẫu thân lựa chọn ưu tiên trị liệu cho mình, mắt phải có lẽ còn có khả năng khôi phục, cũng không phải biến thành một tên "Độc Nhãn Long", mà nếu như không phải bởi vì mất đi mắt phải làm hắn lâm vào thống khổ, cũng không chạy vô định trên đường để phát tiết nỗi lòng, cũng sẽ không chạy vào cái khu dân cưnày, từ đó mà tiến vào nhà trọ...


Nàng ôm tâm tính thống khổcỡ nào, mới có thể quyết định giết chết mẫu thân của mình? Ánh mắt của nàng, so với mình lại càng thêm cô độc và thống khổ.


Tinh Thần bỗng nhiên từ đáy lòng sinh ra một ý nghĩ. Hắn rất hi vọng có thể một lần gặp được Thâm Vũ. Vô luận dùng hình thức như thế nào, hắn hi vọng có thể gặp nàng một lần.


"Ta nói, nàng xinh đẹp hay không đâu phải trọng điểm?" Lý Ẩn cầm bức ảnh chụp nói: "Vấn đề hiện tại là, chúng ta như thế nào tìm được nàng, cũng phải tra xem cái chết của Mẫn có liên quan tới nàng hay không. Còn có, Tinh Thần, những bức họa ngươi đưa, ta đã xem rồi."


Lý Ẩn đã đề cập với Tinh Thần, chuyện ngôi nhà hiện tại của bọn hắn là nhà ở trước kia của Bồ Mỹ Linh, có lẽ sẽ lưu lại những bức họa của hắn.Tinh Thần cân nhắc một phen, liền đem những bức họa đó giao cho Lý Ẩn. Với trí tuệ của Lý Ẩn, có thể hắn sẽ nghiên cứu ra được điều gì đó.


"Ngươi nghiên cứu ra điều gì sao?" Tinh Thần vội vàng hỏi.


"Có mộtmanh mối rất trọng yếu. Trong đó có một bức họa, vẽ một nữ nhân đem một lá thư bỏ vào phong thư, mà ta phán đoán, nữ nhân đó chính là Nhiệm Lý Ngang! Bởi vì hắn vẽ phong thư và cái bàn, hoàn toàn đồng dạng với tầng hầm trong Quầng Dương quán!"


Tinh Thần và Tử Dạ đều chưa từng tới Quầng Dương quán, cho nên cũng không biết, nhưng nghe Lý Ẩn nói như vậy, tức khắc cũng hiểu được...


Đây là bức tranh biết trước hàng thật giá thật!


Nói cách khác, Bồ Mỹ Linh quả thật cũng có năng lực vẽ ra bức họa tương lai! Mà hôm nay cái năng lực này được truyền lại cho Thâm Vũ.


"Cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra?" Tinh Thần phi thường khó hiểu: "Nhà trọ có được lực lượng đáng sợ như vậy , không gì không ảnh hưởng, tại sao lại xuất hiện một người như Bồ Mỹ Linh? Dựa theo thuyết phápcủa các ngươi, là Ma Vương đã giao phó cho Bồ Mỹ Linh năng lực này?"


"Điểm này cũng chỉ là suy đoán mà thôi." Tử Dạ cầm tấm hình lên nhìn một chút rồi nói: "Nhưng có thể khẳng định, cô bé trên tấm ảnh này, Bồ Thâm Vũ, kế thừa năng lực đó."


"Tinh Thần." Lý Ẩn nghiêm mặt mà nhìn Biện Tinh Thần: "Ta cường điệu mộtlần nữa, sự tình về bức họa, không thể để cho người khác biết được, ngươi hiểu chưa?"


"Ân, ta biết rồi."


Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng nội tâm của Tinh Thần đã hoàn toàn đặt trên người trong bức ảnh kia rồi.


Có biện pháp nào để tìm ra nàng hay không?


Điện thoại nàng gọi tới đều không hiển thị số, cho dù có đi cục điện báo điều tra cũng không ra. Nhưng nàng có khả năng tự mình cải tạo điện thoại thành điện thoại đặc thù sao?


Hoặc là, có một người có tri thức vềphương diện này ở bên cạnh, giúp đỡ nàng?


Hơn nữa, nàng là một người tàn tật, hành động bất tiện, như thế nào có thể rời khỏi cô nhi viện sinh hoạt một mình? Nghĩ tới nghĩ lui, khả năng có một người hỗ trợ nàng là rất cao.


Như vậy, ai là người giúp đỡ nàng?


Chẳng lẽ chính là cô cô của nàng, Bồ phi linh? Phải, rất có khả năng này.


"Lý Ẩn, " Tinh Thần lập tức nói ra phỏng đoán của mình: "Người gọi là Bồ phi linh, ta cho rằng cũng nên cân nhắc một chút, nàng có lẽ biết rõ Thâm Vũ ở nơi nào, khả năng Thâm Vũ từ cô nhi viện thoát đi, là do nàng trợ giúp." Lý Ẩn kỳ thật cũng sớm nghĩ tới điểm này, cho nên lập tức trả lời: "Ta thực sự cũng đã cân nhắc qua điều này. Nhưng lại không thể để Lê Đốt tiếp tục điều tra về nàng, bởi vì ta lo lắng hắn xâm nhập điều tra càng sâu, chắc chắn sẽ phát hiện sự tình về bức họa."


Lúc này Tử Dạ bỗng nhiên nói: "Ngươi cho rằng, bên người Thâm Vũ cò có một người hiệp đồng nữa sao?"


"Ân, đúng vậy. Nàng một mình sinh hoạt mà nói..., sẽ rất phiền toái, phương diện kinh tế, nàng có tiền sao? Còn có..."


Lý Ẩn cũng tỏ vẻ đồng ý: "Hoàn toàn chính xác, nếu như có thể tra ra người hiệp đồng với nàng, người đócó lẽ cũng không phải là người ẩn núp trong bóng tối, có thể là Bồ phi linh, cũng có thể là những người khác mà chúng ta không biết..."


Ba người thảo luận đến một bước này, Lý Ẩn phát hiện, điều quan trọng nhất trước mắt là phải tìm được Thâm Vũ, nếu không nói cái gì cũng đều là vô dụng, nghĩ cái gì cũng là suy đoán vớ vẩn.


Tinh Thần: "Sau khi Thâm Vũ mất tích, cô nhi viện cũng có báo cảnh sát, nhưng cảnh sát tra điều tra đến bây giờ vẫn chưa có tiến triển gì hết."


Lý Ẩn: "Đó là tự nhiên , nàng có lưu lại tờ giấy, nói rõ không phải bắt cóc mà là tự ý bỏ đi, cảnh sát đối với chuyện này để ý mới là lạ."


Tử Dạ: "Nàng sẽ ở khách sạn hay là thuê nhà trọ?"


Lý Ẩn: "Rất khó nói, bất quátình huống nào cũng có thể xảy ra. Nhưng ta nghĩ nàng sẽ thuê nhà trọ, dù sao nàng cũng cần địa chỉ để ở trường kỳ..."


Thảo luận đến đây, tất cả mọi người đều có cùng một cái ý nghĩ.


"Phòng môi giới nhà đất!"


"Ân, rất có thể nàng sẽ thông qua phòng môi giới nhà đất để thuê nhà!"


"Dù sao ta không tin nàng sẽ mua phòng ốc, đầu năm nay giá phòng tăng cao, đâu thể nói muốn mua là mua được?"


"Hoàn toàn chính xác, hơn nữa mấy năm nay thị trường bất động sản thành phố K rất phát đạt, giá phòng cũng là kéo lên từng ngày..."


"Tốt! Vậy tới phòng môi giới điều tra một chút!"


Bất quá, tra như thế nào đây?


Nói về văn phòng môi giới..., tại thành phố K này có không biết bao nhiêu công ty tư nhân. Hơn nữa cho dù có tìm được, đối phương cũng chưa chắc sẽ đưa cho mình tài liệu xác thực.


"Lý Ẩn, " Tử Dạ bỗng nhiên nói: "Có thể tìm mụ mụ của ngươi hỗ trợ hay không? Mẹ của ngươi  thuộc Dương thị gia tộc, không phải cũng có kinh doanh bất động sản sao?"


Nhà mẹ đẻ Lý Ẩn xác thực là một gia tộc hào phú, tuy ở thành phố K chưa tính là giàu nhất, nhưng phạm vi kinh doanh rất rộng, bệnh viện Chính thiên chỉ là một trong những sản nghiệp của Dương thị gia tộc. Hai người cậu của Lý Ẩn đều kinh doanh bất động sản.


Nếu như mụ mụ ra mặt nhờ cậu hỗ trợ, tuy có thể sẽ tốn chút thời gian, nhưng có hy vọng điều tra ra.


"Được rồi, để ta xem thử." Lý Ẩn quyết định sử dụng cái sách lượcnày: "Bất quá,giải thích cho mụ mụ có chút khó khăn, hơn nữa, cậu nói sẽ giúp đỡ, nhưng công chuyện bề bộn, muốn điều tra ra đoán chừng không dễ, dù sao công ty môi giới bất động sản nhiều lắm, nếu như là người hiệp đồng kia ra mặt mà nói..., có lẽ không thể nào tra ra được."


Điểm này, xác thực rất đau đầu.


"Tóm lại, ta sẽ thử nói chuyện với mụ mụ. Hai ngay nữa, Tinh Thần ngươi phải đi chấp hành huyết tự,  huyết tự lần này, người cao nhất mới là lần thứ 3, có lẽ độ khó cũng không quá cao. Tóm lại, tận khả năng phải cẩn thận."


"Ân, ta biết rồi."


Tinh Thần tuy trả lời như vậy, nhưng vừa nghĩ tới khu rừng số hiệu thứ 6 cách U Ảnh sơn cốc gần như vậy, cảm giác trong nội tâm cực độ bất an.


Nhưng lập tức hắn tự an ủi mình, huyết tự chỉ thị là nhằm vào tất cả các hộ gia đình , không có khả năng sẽ an bài huyết tự bất lợi cho mình hắn?


Có lẽ, điều này chỉ là trùng hợp mà thôi.


Đêm khuya, trong nhà Lý Ẩn.


"Tiểu Ẩn? Tử Dạ?"


Thời điểm Dương cảnh huệ mở cửa, nhìn thấy Lý Ẩn và Tử Dạ đứng ở ngoài cửa, không khỏi vừa mừng vừa sợ, vội vàng nói: "Tiểu ẩn, ngươi chẳng lẽ ý địnhtrở về nhà rồi sao?"


"Cái này, ta nghĩ còn muốn ở bên ngoài thêm một đoạn thời gian..."


Tiến vào phòng khách, phụ thân Lý Ung nhìn thấy hắn và Tử Dạ, cũng cảm giác nao nao. Sau đó, hỏi: "Trở về rồi hả? Ngươi còn ý định ở bên ngoài bao lâu nữa đây? Ngươi và Tử Dạ yêu nhau như vậy không bằng kết hôn đi? Sau đó ta giúp các ngươi chuẩn bị nhà tân hôn ở bên ngoài. Ngươi cũng đừng dựa vào viếttiểu thuyết internet kiếm tiền, ở bệnh viện, ta vẫn luôn giữ một ghế trống cho ngươi."


"Cha..." Lý Ẩn lắc đầu: "Chúng con tạm thời chưa có ý định kết hôn..."


"Không sai biệt lắm, ngươi cũng nên lập gia đình đi. Tốt rồi, hai người các ngươi đã ăn cơm tối chưa?"


"Ân, đã ăn rồi."


Lý Ẩn trả lời ngắn gọn, nhìn về phía mẫu thân nói: "Mẹ... Ta đến là có chuyện muốn tìm mẹ hỗ trợ."


Ánh mắt của Lý Ung vẫn một mực tập trung trên người Tử Dạ. Mà hắn phát hiện, Tử Dạ dường như cũng đang nhìn hắn.


"Bá phụ." Nàng bỗng nhiên đi tới nói: "Ta muốn nói chuyện với ngươi. Là về chuyện mẫu thân của ta."


"Thanh ly?"


Thời điểm Lý Ung nói ra cái tên này, Dương cảnh huệ có chút không thoải mái.


Lúc trước, chuyện trượng phu ở bên ngoài có nữ nhân, nàng cũng nghe thấy. Lúc ban đầu xác thực nàng không thể chấp nhân được, nhưng sau đó cho rằng, đây chỉ là nam nhân gặp dịp thì chơi mà thôi, nếu như vứt bỏ nàng, đồng nghĩa với việc vứt bỏ bệnh viện Chính thiên. Huống chi bọn hắn còn có Tiểu ẩn, chẳng lẽ hắn có thể nhẫn tâm làm như vậy sao?


Chuyện này, nàng một mực đều lén gạt Lý Ẩn, bởi vì Lý Ẩn khi đó cũng còn rất nhỏ, căn bản không hiểu chuyện, cho nên không nhớ được gì cả.


Về sau, nữ nhân kia cũng đã chết, cho nên, chuyện này cũng không cần phải giải quyết gì nữa. Nhưng, vậy mà sau này Lý Ung lại trở nên cực kỳ thống khổ,rất lâu sau hắn mới có thể đứng dậy, tiếp tục quản lý bệnh viện.


Nếu như Tử Dạ thực sự là con gái người kia mà nói..., điều này làm cho nàng thấy rất không thoải mái. Nàng nghe nói nữ nhân kia thời điểm quen biết trượng phu là một quả phụ có mang theo một đứa con gái, hẳn đứa bé đó là Tử Dạ sao? Lúc đó nàng nhân định, người phụ nữ đó là một người bại hoại đạo đức, một nữ nhân thấp hèn đi phá hạnh phúc gia đình người khác.


Cho nên lúc này, ánh mắt của nàng nhìn Tử Dạ không quá thân mật.


"Được rồi, ngươi theo ta đến thư phòng đi."


Nhìn Lý Ung và Tử Dạ đi lên lầu, Dương cảnh huệ oán hận nhìn bóng lưng của hai người nói với Lý ẩn: "Tiểu ẩn, ngươi biết rõ bối cảnh của Tử Dạ sao? Nàng là người như thế nào?"


"Gia đình? Cha mẹ của nàng đều là giáo sư đại học, khi nàng còn nhỏ đều đã qua đời, nàng thực sự là một người tốt, tuy tính cách có chút lạnh, bất quá nàng rất thiện lương.


"Tốt rồi, đừng nói nữa!" Dương cảnh huệ cắt đứt lời con trai.


Con gái củaGiáo sư đại học? Đúng, nghe nói nữ nhân kia đích thật là giáo sư đại học, năm đó nàng còn cảm thán thói đời giáo dục ngày sau. Nội tâm của nàng bắt đầu oán thầm, tuy nàng không phải là một người bảo thủ, nhưng, thật sự phải cho nhi tử lấy nữ nhân kia hay sao?


Lên đến thư phòngtrên lầu, Lý Ung và Tử Dạ đi vào, sau đó, hắn đem đèn trong thư phòng bật lên, hỏi: "Ngươi nói có chuyện về mẫu thân muốn nói với ta, đó là chuyện gì?"


"Ta muốn hỏi sự tình rất đơn giản." Tử Dạ nhìn Lý Ung nói: "Bá phụ ngươi... Đã từng  yêu mẫu thân của ta sao? Ngươi có biết nguyên nhân cái chết chính thức của nàng?"


Lý Ung cũng không thấy ngoài ý muốn, hắn đoán được nàng sẽ hỏi vấn đề này.


Mà Tử dạ tiếp tục nói: "Mặc dù mọi người đều nói mẫu thân chết do bệnh , nhưng ta thủy chung có chút nghi kỵ. Mẫu thân của ta đang êm đẹp, tại sao lại tâm tạng tê liệt mà chết? Trước kia nàng chưa từng có bệnh sử như vậy. Chỉ có điều, không có chứng cớ nên không tiện hỏi, nhưng điều này vẫn mãi là một thắc mắc trong nội tâm ta."


"Ngươi đã biết được những gì?" Lý Ung nhìn kỹ biểu lộ của Tử Dạ, hỏi: "Ngươi đối với cái chết của mẹ mình biết nhiều hay ít?"


"Ta không biết. Nhưng bá phụ ngươi hẳn biết tỷ tỷcủa mẫu thân ta, Doanh thanh liễu ? Nàng năm đó làbác sĩở bệnh viện Chính thiên,bị liên lụy vào một vụ giết người. Lúc ấy mẫu thân một mực điều tra về vụ giết người này, mà vụ án Thanh Liễu a di đến giờ vẫn chưa kết thúc."



"Lý viện trưởng ngươi... Có biết chút gì hay không?"            
Posted by Unknown |


Thời điểm Lý Ẩn và Tử Dạ chạy về tới nhà trọ, bọn người thần cốc Tiểu Dạ Tử đang đợi bọn hắn.


Mà Biện Tinh Thần đang ngồi trên ghế sa lon, cũng trông thấy Lý Ẩn đi đến.


Giờ phút này,đại sảnh lớn như vậy tụ tập khá nhiều hộ gia đình, sự xuất hiện của mảnh vỡ khế ước thứ 4 dẫn tới sự quan tâm của rất nhiều người. Rất nhiều hộ gia đình mới,cũng biết được khế ước địa ngục là đường tắt để rời khỏi nhà trọ.


Lý Ẩn liếc nhìn thấy Tinh Thần, nhưng hiện tại ở đại sảnh tụ tập rất nhiều người, không tiện chất vấn.


"Lầu trưởng, " Bùi Thanh Y đứng gần Lý Ẩn nhất, thấy hắn đi đến liền mở miệng: "Huyết tự chỉ thị mới đã ban bố, cũng ban bố cả hạ lạc của mảnh vỡ thứ tư."


"Nội dung của huyết tự chỉ thị lần này là gì?" Lý Ẩn đem ánh mắt từ Biện Tinh Thần chuyển qua Bùi Thanh Y trước mặt hỏi: "Có đặc thù gì hay không? Ví dụ như phải làm một vài hành vi đặc biệt nào đó..." "Không có, là một huyết tự chỉ thịbình thường, địa điểm chỉ thị là khu Phi Vân, khu rừngsố 6. Nơi đó cùng U Ảnh sơn cốc đồng dạng, đều thuộc lưu vực sông Uyển thiên, khoảng cách cũng rất gần."


U Ảnh sơn cốc, là địa điểm Mẫn bị sát hại. Nghe đến đó, Lý Ẩn cau chặt lông mày.


Trên thực tế, người cảm thấy kinh hãi nhất, chính là Tinh Thần. Hắn như thế nào cũng  không thể ngờ được, địa điểm lại cách nơi sát hại Mẫn gần như thế!


Điều này ý vị như thế nào đây?


Cũng may Thâm Vũ không qua sông đoạn cầu, hứa hẹn đến lúc đó sẽ cho hắn bức họa vẽ tràng cảnh huyết tự. Điều này làm hắn có thể an tâm một chút. Chỉ cần có bức họa kia, khả năng tìm ra sinh lộ sẽ lớn hơn không biết bao nhiêu lần.
Lượt huyết tự lúc này đây, ngoại trừ Tinh Thần và Hoàng Phủ Hác theo thứ tự là lần thứ ba cùng lần thứ hai chấp hành huyết tự, thì bốn người khác đều là lần đầu tiên chấp hành huyết tự chỉ thị.


Như vậy, độ khó của huyết tự có lẽ sẽ không quá cao a?


Lý Ẩn hỏi tiếp: "Tổng cộng có mấy người chấp hành huyết tự chỉ thị lần này? Đều ở nơi này sao?"


"Tổng cộng sáu người." Bùi Thanh Y trả lời: "Theo thứ tự là Lương thiên diễn phòng 409, Thiện Vi phòng 507, thần cốc Tiểu Dạ Tử phòng 608, Hoàng Phủ Hác phòng 1104, Tiêu Tuyết phòng 1302, cùng với Biện Tinh Thần phòng 2504."


Trí nhớ của Bùi Thanh Y thật sự tốt kinh người, ngay cả số phòng của sáu người cũng nhớ kỹ khồng hề nhầm lẫn.


Thần cốc Tiểu Dạ Tử, vậy mà cũng phải đi chấp hành huyết tự chỉ thị rồi sao? Còn có, Hoàng Phủ Hác, người sống sót sau huyết tự sáu khỏa đầu người, cũng nhanh như vậy nhận được huyết tựmột lần nữa.


Lúc này, không ít ánh mắt tập trung lên người Tử Dạ. Rất nhiều người hoài nghi, mảnh vỡ thứ ba có phải do Tử Dạ nắm giữ hay không? Nếu thật là như thế, nói không chừng người giết Mẫn cũng là nàng.


Hơn nữa vì cái gì địa điểm huyết tự được an bài gần U Ảnh sơn cốc như vậy?


Bất quá, mọi người cũng tinh tường, cho dù có hỏi thì đối phương cũng phủ nhận, còn không bằng đừng hỏi. Mọi người vẫn là tương đối quan tâm mảnh vỡ thứ 4 sẽ rơi vào tay ai hơn. Bởi vì điều này có nghĩa, người đó sẽ nắm giữ: tấm vé vào cửa ma vương cấp huyết tự chỉ thị.


Mảnh vỡ khế ước địa ngục giống như là một tấm thẻ đánh bạc vậy. Mỗi người đều rất rõ điều này. Hiện tại tổng số hộ gia đình có hơn tám mươi người, ngày sau còn có khả năng không ngừng tăng vọt. Như vậy một khi chấp hành Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị mà nói..., ý vị như thế nào đây?


Người kiềm giữ khế ước, trong mười thước có thể phong ấn Ma Vương. Nhưng hiện tại tổng nhân số hộ gia đình nhiều như vậy, trong mười mét có thể đứng được bao nhiêu người? Cho là miễn cưỡng vừa đủ, thì vấn đề di chuyển như thế nào? Huống chi, ai mà biết Ma Vương có thần thông gì khống chế người không có khế ước hay không, tại thời điểm chấp hành Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị, nhất định sẽ lâm vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm!


Cho nên, tất cả mọi người rõ ràng... tranh đoạt khế ước Địa ngục, chính là gió tanh mưa máu, điểm này, không ai hoài nghi!


Mà mảnh vỡ khế ước thứ tư vừa ra, tức là trong bảy mảnh vỡ đã xuất hiện được hơn một nửa. Kế tiếp, mọi người đều bắt đầu rục rịch, có thể tạm thời liên minh, hoặc là điều tra mảnh vỡ đang nằm trong tay ai.


Trong 6 hộ gia đình, Nữ thám tử Nhật Bản thần cốc Tiểu Dạ Tử là người được chú ý nhất. Rất nhiều người đều cho rằng, nàng là người có khả năng dành được mảnh vỡ lần này. Vì vậy, không ít người nghĩ biện pháp lôi kéo làm quen, dùng chút kiến thức nửa vời về nhật bản trò chuyện, hi vọng tranh thủ hảo cảmcủa nàng. Cũng may trình độ tiếng trung của nàng khá tốt, không gặp phải chướng ngại ngôn ngữ khi giao lưu.


Mà Hoàng Phủ Hác ở lần huyết tự vừa rồi suýt bị giết chết, rất nhiều người cho rằng hắn còn sống hoàn toàn nhờ vào vận khí, cho nên lần huyết tự này, hơn phân nửa là hắn không quay về được. Biện Tinh Thần ở lần thứ nhất huyết tự, thuần túy cũng là dựa vào vận khí mới tìm được sinh lộ, cho nên càng không có người chú ý tới bọn hắn.


Nhưng trên thực tế, Biện Tinh Thần mới là người có lợi nhất đấy. Bởi vì hắn nắm giữ một vương bài nghịch thiên là bức họa. Là đòn sát thủ hắn giết chết mẫn để đổi lấy.


Đêm khuya, gần 12h, mọi người bắt đầu rời đi, trở về tầng của mình.


"Tinh Thần " Lý Ẩn bước đến bên người hắn: "Ngươi đến phòng ta đến một chút, ta có chuyện muốn nói."


Tinh Thần nhìnbộ dạng của Lý Ẩn, đã sớm nghi ngờ, ca ca hơn phân nửa đã nói với hắn điều gì đó. Hắn thậm chí lo lắng... có phải ca ca cũng đưa lá thư cho Lý Ẩn coi rồi không? Dùng trí nhớ của ca ca, hắn rất có thể sẽ nhớ được cái tên Lý Ẩn viết trên tờ giấy!


Nên làm cái gì bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?


Tinh Thần bắt đầu suy tư. Trên thư, đề cập tới nội dung Mẫn là người thả tờ giấy a4 và Thâm vũ có khả năng vẽ ra tràng cảnh tương lai huyết tự. Phong thư này trực tiếp chứng minh, hắn đã tra ra hết thảy. Mà Lý Ẩn rất dễ dàng sẽ phỏng đoán ra hắn và Thâm Vũ có mối liên quan, thậm chí có khả năng suy luận ra kẻ giết chết Mẫn chính là hắn!


Nên làm cái gì bây giờ?


Tuyệt đối không thể thừa nhận! Không chỉ như vậy, tuyệt đối không thể nói với hai người, giao dịch giữa hắn và Thâm Vũ, huyết tự chỉ thị lúc này đây, hắn đã có thể thu được bức vẽ của Thâm Vũ.


Nếu như chuyện bức họa biết trước bị lộ ra ngoài, mọi người so với mảnh vỡ khế ước lại càng thêm liều lĩnh muốn đoạt lấy! Nếu như tính khí của Thâm Vũ không tốt, có thể sẽ đạo diễn ra một hồi đại quy mô đồ sát giữa những hộ gia đình thì sẽ thế nào?


Suy nghĩ một chút, Tinh Thần cảm thấy không rét mà run!


Cho nên tuyệt đối không thể nói ra! Sự tồn tại của bức họa biết trước không thể nói ra! Nhưng nói dối như thế nào đây? Lý Ẩn dễ dàng lừa gạt như vậy sao?


Đi vào thang máy, hắn bắt đầu suy tư, nên nói như thế nào.


Giết chết Lý Ẩn và Doanh Tử Dạ? Làm sao có thể, nơi này là nhà trọ ah, làm sao hắn có thể vô thanh vô thức giết chết hai người? Hơn nữa, cái chết của Mẫn, làm hắn tràn ngập ác cảm tội lỗivà thống khổ, hắn thực sự không muốn nhuốm thêm máu tươi nữa.


Đem một tánh mạng còn sống bóp chết trong tay mình, hành vi khủng bố như vậy, hắn không muốn cảm nhận thêm một lần nữa.


Vô luận như thế nào cũng không muốn...


Còn đối với Lý Ẩn, kỳ thật hắn cũng chưa suy luận ra được giao dịch giữa Tinh Thần và Thâm Vũ. Dù sao với chút tình báo trước mắt, Lý Ẩn còn chưa thể nghĩ xa như vậy. Thâm Vũ đối (với) thí nghiệm nhân tính chấp nhất mãnh liệt, dùng bức họa biết trước để dụ dỗ hộ gia đình giết người, Hạ Tiểu Mỹ đã chết, Lý Ẩn tự nhiên càng không thể tưởng tượng ra một tầng ý nghĩa như vậy được. Dù sao Lý Ẩn là người mà không phải thần.


Hắn đang hoài nghi có phải Tinh Thần bị Thâm Vũ uy hiếp tánh mạng, vì nguyên nhân đó, mới phòng ngừa mà đưa cho ca ca lá thư. Mà Tinh Thần rất có thể phát hiện ra chuyện gì đó mới bị uy hiếp. Bởi vậy Lý Ẩn đưa ra một cái suy luận,Thâm Vũ giết chết Mẫn, hơn nữa bị Tinh Thần phát hiện. Cho nên Thâm Vũ muốn giết chết Tinh Thần.


Thâm Vũ có được huyết mạch củaBồ Mỹ Linh, hài tử được Ma Vương chọn trúng, cư nhiên cũng có thể vẽ ra bức họa biết trước, như vậy, cũng có thể có những năng lực khác. Ví dụ như cùng loại với Dead Note, chỉ dựa vào danh tự, liền có thể từ xa giết người. Thậm chí, Lý Ẩn còn hoài nghi...


Thâm Vũ có thể chính là một con quỷ hay không? Dù sao, không có bất kỳ chứng cớ nào chứng minh, Thâm Vũ thực sự còn sống.


Nếu như nàng là một con quỷ, Tinh Thần đối với nàng tràn ngập sợ hãi, là hoàn toàn có thể lý giải rồi.


Nhưng đoạn suy luận này cùng thực tế thì trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Nhưng Lý Ẩn không phải thần, hắn không có khả năng nắm rõ tình hình từ một vài tình báo vụn vặt. Không thể nói hắn không thông minh, mà là manh mối hắn đạt được quá ít. Nếu như chỉ cần từ một chút dấu vết để lại mà đoán ra được chân tướng, cái đó không gọi là suy luận, mà gọi là siêu năng lực.


Vừa bước ra khỏi thang máy tiến vào lầu bốn, Tinh Thần gấp gáp khó dằn hỏi: "Lý Ẩn, đến cùng là chuyện gì?"


"Vào cửa rồi nói sau."


Tinh Thần không ngừng ngăn chặn nội tâm bất an, đang cân nhắc như thế nào che dấu.


Nên nói như thế nào đây? Nên giải thích như thế nào đây? Cũng không biết ca ca đã nói những gì, vạn nhất lời ta nói cùng ca ca có điểm mâu thuẫn thì sao...


Sau khi bước và phòng 404, Lý Ẩn đóng cửa lại, lập tức nhìn về phía Tinh Thần.


Kỳ thật Lý Ẩn cũng có cố kỵ. Hắn đồng dạng không hi vọng bức họa biết trước bị những hộ gia đình khác biết được. Nếu không, tất cả mọi người sẽ dốc sức liều mạng đi tìm Thâm Vũ, sau đó vì tranh đoạt nàng mà triển khai giết chóc. Đây là tất nhiên , bởi vì ai cũng hi vọng độc chiếm năng lực của Thâm Vũ. Không ai biết năng lực này có hạn chế số lần hay không, bởi vậy, mỗi người đều sẽ hy vọng bản thân mình thu hoạch được bức vẽ biết trước về huyết tự của mình.


Năng lực của Thâm Vũ đã bị Tinh Thần biết được, đối (với) Lý Ẩn mà nói điều đó rất bất lợi. Nói cách khác, nhất định phải ngăn chặn miệng của Tinh Thần, tuyệt đối không thể để cho số lượng người biết chuyện này gia tăng thêm.


Nhưng Lý Ẩn đoán chừng, Ngân Dạ và Ngân Vũ nói không chừng đều đã biết.


Việc cấp báchtrước mắt, là như thế nào Tinh Thần tra ra được những chuyện này , tại sao lại bị uy hiếp tánh mạng, manh mối nắm giữ nhiều hay ít. Còn có... Không thể để hắn nói chuyện này với người khác!


Tay Lý Ẩn run lên, một lá thư liền xuất hiện trước mặt Tinh Thần.


Tuy Tinh Thần sớm đã ngờ tới điều này, nhưng khi nhìn thấy lá thư vẫn là cả kinh.


"Có thể giải thích nội dung bên trong được không?" Lý Ẩn trực tiếp hỏi: "Nội dung bức thư này là chân thật sao? Ngươi như thế nào điều tra ra được? Còn có ai biết chuyện này không?"


"Ta..." Tinh Thần quan sátbiểu lộ của Lý Ẩn và Tử Dạ, phán đoán đến tột cùng hai người đã nắm giữ được bao nhiêu manh mối.


Cuối cùng, hắn cắn răng nói: "Ta đã từng nhìn thấy bức họa kia. Chính là bức họa Thâm Vũ đã tặng cho Mẫn."


Lý Ẩn nghe hắn nói như vậy, lập tức hỏi: "Chẳng lẽ là bức tranh được Thâm Vũ đem tặng cho Mẫn vào lễ năm mới? Bức tranh đó, chúng ta hoàn toàn không thể nào tìm ra."


"Đúng." Tinh Thần nói tiếp: "Mẫn sở dĩ viết ra tờ giấy kia là vì quan hệ đến bức tranh. Ta lúc đầu, cũng là vô tình mới thấy được bức tranh kia."


Nhìn Lý Ẩn có bộ dạng như đang suy nghĩ, Tinh Thần cảm giác hắn nói dối đã có tác dụng.


"Vậy ngươi nói cho ta biết." Tử Dạ lúc này lại chen vào: "Bức họa kia vẽ cái gì?"


Nên trả lời như thế nào đây? Tinh Thần căn bản chưa từng xem qua bức tranh kia!


Nhưng đồng dạng, Lý Ẩn và Tử Dạ cũng chưa từng xem. Hắn đoán chừng, Mẫn đã sớm đem  bức họa kia tiêu hủy, bên cô nhi viện chắc chắn cũng chưa có người xem qua, nếu không đã sớm bị điều tra ra rồi.


Bởi vì bức họa đó, nên Mẫn mới viết ra lời nhắc "Không nên quay đầu". Cho nên, hắn đoán chừng, nội dung bức họa chắc chắn làm người ta nghĩ tới việc quay đầu.


Nhưng bức tranh là trạng thái tĩnh , ở trạng thái tĩnh phải làm như thế nào mới biểu hiện ra “không nên quay đâu”?


Không thể trầm mặc thời gian quá dài, nếu không liền bị lộ ra đang nói dối!


Vì vậy hắn lập tức trả lời: "Bức họa vẽ chính là, mấy người chúng ta quay đầu lại, mà quỷ nhân cơ hội này đem ánh mắt của chúng ta trao đổi."


Tinh Thần đánh bậy đánh bạ, vậy mà lại đoán trúng nội dung bức họa!


"Có thật không vậy?" Lý Ẩn lại hỏi: "Thực sự là như thế sao?"


"Phải... Cho nên ta một mực không có quay đầu lại, nhưng ánh mắt của ta cuối cùng vẫn bị đổi. Bởi vì lúc ấy quỷ che khuất mắt phải của ta, ta không tài nào phát hiện được con mắt mình đã bị đổi..."


Lời nói này làm cho Lý Ẩn phải có điều suy nghĩ.


"Nói cách khác, ngay từ khi bắt đầu ngươi đã biết rõ nội dung bức họa biết trước? Bởi vậy mới đoán ra được điểm này? Vậy bức thư, tại são phải giao cho ca ca ngươi?"


"Ân?"


"Nếu như ngươi đưa cho Liễu Tương, người có mối quan hệ như anh em với ngươi, ta cũng không lạ, nhưng vì cái gì lại lưu lại manh mối này cho ta và Tử Dạ? Vì cái gì ngươi lại làm như vậy?"


Hoàn toàn chính xác. Mình và Lý Ẩn không thân chẳng quen, vì cái gì lại đem manh mối này lưu lại cho hắn?


"Ngươi cố ý đem manh mối đưa cho ta, Tử Dạ, Ngân Dạ và Ngân Vũ, bốn người chúng ta là những người giỏi suy luận nhất trong nhà trọ, nói cách khác... Ngươi hi vọng nhờ bọn ta, tìm ra Thâm Vũ sao?"


"Ta..."


"Mẫn chết, phải chăng có liên quan tới ngươi?"


Lý Ẩn không để cho hắn một cơ hội thở dốc nào, từng bước ép sát, để trong tâm lý của hắn phải xuất hiện lỗ thủng. Chỉ cần lòng hắn vừa loạn, lời nói kế tiếp chắc chắn sẽ xuất hiện sơ hở!


Lý Ẩn tìm kiếm chính là cơ hội này!


"Mẫn chết và ta không có quan hệ gì!" Tinh Thần vẫn tiếp tục nói dối: "Thật sự không có quan hệ! Trên thực tế, khi đó, không phải Thâm Vũ mất tích sao? Ta cũng không biết nàng đi nơi nào, kế tiếp, Mẫn liền chết rồi. Bởi vậy ta rất lo lắng, Mẫn cầm được bức họa biết trước của nàng, sau đó bị giết chết, không biết có phải là Thâm Vũ làm không đây? Cho nên ta quyết định lưu lại một lá bài tẩy, vạn nhất nàng muốn giết ta, ta sẽ lợi dụng cái này làm át chủ bài để đào thoát!"


Tinh Thần bị cưỡng bức, liền biên ra một lời nói dối, trên cơ bản cũng hợp logic!


Hắn nói như vậy, Lý Ẩn cảm giác cũng có đạo lý. Nhưng hắn vẫn thuận theo không buông, hỏi: "Làm sao ngươi biết là Thâm Vũ giết Mẫn? Nàng hành động bất tiện ah."


"Điểm này, ai mà biết? Nàng là một người tàn tật, có thể chạy ra khỏi cô nhi viện mà sinh sống, có lẽ còn có người giúp đỡ nàng. Huống chi nàng có năng lực vẽ ra trành cảnh tương lai, ai cũng không thể cam đoan, nàng có thể tồn tại một năng lực đáng sợ nào khác hay không!"


Lúc này, tại phòng 608, thần cốc Tiểu Dạ Tử đang ở trong phòng. Nàng ngồi ở trước bàn làm việc trong phòng ngủ, tai đeo một cái tai nghe. Từ bên trong truyền ra thanh âm của Lý Ẩn: "Thực là như thế sao? Ngươi chỉ biết những điều này thôi ư? Tinh Thần?"


"Bức họa biết trước ? Rõ ràng có loại vật như vậy?"


Thần cốc Tiểu Dạ Tử lần trước tới nhà Lý Ẩn, đã đặt dưới ghế salon một cái máy nghe trộm. Thân là thám tử, những vật này nàng đều một mực mang trên người. "Nhất định phải đạt được cái gọi là bức họa biết trước kia.”


Tiểu Dạ Tử hạ quyết tâm.