7/13/2016

Posted by Unknown |
Chương 3: ác linh trong bức tranh tây


Lúc này, có thể nói là tiến không được lùi không xong!


Nếu như cứ đứng mãi ở đây, sớm muộn gì bức tranh nữ nhân hai bên tường này cũng sẽ quay đầu lại!


Nghĩ đến vừa mới còn tưởng rằng có Tề Mỹ Thiện có thể tìm ra manh mối sinh lộ, nhưng giờ phút này Liên Thành cảm giác tuyệt vọng!


Làm sao bây giờ? Nghĩ biện pháp, nghĩ biện pháp ah!


"Có biện pháp nào, " hắn hướng Tề Mỹ Thiện bên cạnh hỏi: "Có thể đi qua bức họa mà không bị hút vào?"


"Không biết, ta cũng mới chỉ thấy qua có một lần người bị hút vào." Tề Mỹ Thiện lúc này thoạt nhìn cũng phi thường kinh hoàng: "Nếu như nhanh một chút có lẽ có thể chạy qua, nhưng ta không thể bảo chứng."


Sau đó... Ở phía sau, bức họa thứ ba vách tường bên trái và bức họa thứ tư vách tường bên phải đếm ngược lại, nữ nhân trong bức tranh đang quay đầu ra!


Toàn bộ đều là gương mặt không có ngũ quan, làm cho người ta sợ hãi!


Các bức họa này dường như là gần kề với nhau, không hề có khoảng cách , hơn nữa mỗi một bức họa đều là kéo dài từ trần xuống tới sàn nhà, muốn không đối diện với bức họa để chạy qua là không hề thực tế!


Cùng Lý Ẩn quen biết bấy lâu nay, lại thêm những chuyện trải qua ở nhà trọ, Liên Thành tự nhận hắn cũng không đần, vì vậy cưỡng ép bản thân mình trấn định lại, bắt đầu cân nhắc có sinh lộ đào thoát hay không.


"Nếu như là Lý Ẩn mà nói... Hắn sẽ làm như thế nào? Phân tích một chút, đối diện với bức họa có  nữ nhân quay đầu thì sẽ bị hút vào, vậy... đem bức họa nghiêng đi thì sao?"


Có thể gỡ được bức họa hai bên tường xuống hay không?


Liên thành nghĩ vậy, liền vọt tới bức tranh tây ở phía bên phải tường, thử di chuyển,  nhưng mà bức họa giống như mọc rễ, dính vào bức tường, căn bản không thể di động!


Tất cả những bức họa trái phải đều thế! "Không có biện pháp rồi." Liên thành cắn răng, nói: "Chỉ có thể phá bức vẽ!"


Sau đó, hắn đem một con dao găm đưa cho Tề Mỹ Thiện, nói: "Ngươi đến bên kia làm cho bóng lưng của nữ tử này mất đi! Tới khi nhìn không ra mới thôi! Nhanh, chúng ta không có thời gian! Cái gì cũng đều không làm mà nói.. chỉ có một con đường chết!"


Tề Mỹ Thiện cũng biết, đây là biện pháp duy nhất rồi.


Mà vừa lúc này, vách tường bên phải ở phía sau lưng hai ngươi, bức họa thứ hai đếm ngược lại, nữ nhân trong đó cũng đã bắt đầu cử động xoay đầu


Liên thành vọt tới bức họa trước mặt, tay giơ lên con dao găm, nội tâm phát lạnh, nhưng hắn biết rõ, không có thời gian nữa, nhất định phải đem bức họa mau chóng hủy diệt!


Vì vậy hắn hướng tới bóng lưng của nữ nhân trong tranh, một dao bổ tới!


Dao găm hung hăng đâm vào cái ót của nữ nhân trong tranh,bỗng nhiên rất nhiều máu tươi từ vị trí đó phun ra đem toàn thân Liên Thành nhuộm đỏ!


Hơn nữa, không chỉ rất nhiều máu tươi chảy ra mà từ trong tranh còn phát ra một tiếng kêu thảm thiết!


Cái này làm Liên Thành sợ tới mức rút dao ra, không dám đâm tiếp nữa!


Sau đó, chỉ thấy máu tươi tuôn ra xối xả, tràn xuống hành lang. Đầu của nữ nhân kia, cũng bắt đầu chậm rãi chuyển động!


"Nhanh! Đến nơi này!"


Chỉ nghe Tề Mỹ Thiện hô to một tiếng, Liên Thành lập tức nhìn về phía nàng, nàng đang đứng trước một bức họa ở vách tường bên trái! Mà nữ nhân bên trong bức họa đã quay đầu vào!


Liên thành tức khắc đại hỉ, vội vàng xông tới, ngay khi hắn vừa chạy tới nơi, nữ nhân ở trong bức họa đổ máu đã quay đầu ra!


Liên thành hướng về phía trước mà nhìn, đầu hành lang này dường như không có điểm cuối cùng. Mà hai người đã chậm trễ một đoạn thời gian ngắn, ở phía trước, chí ít có 5 bức họa nữ nhân không mặt quay đầu ra!


"Xem ra, những nữ quỷ bên trong bức họa đều sẽ có khoảng thời gian dừng lại không quay đầu." Tề Mỹ Thiện nhìn về phía trước nói với Hoa Liên thành: "Hoa tiên sinh, chúng ta có biện pháp gì không?"


Như thế nào để thông qua đầu hành lang này?


"Nhất định có một con đường sống." Liên thành tự nhủ: "Đúng, khẳng định có một con đường sống tồn tại."


Tỷ như căn phòng vừa rồi, để thoát khỏi đám hắc bào nhân thì cần đứng trên viên gạch mầu trắng, như vậy ở nơi này, chắc chắn có tồn tại sinh lộ!


Hắn bắt đầu bắt chước tư duy của Lý Ẩn, cân nhắc vấn đề.


Trước mắt đến xem, những nữ nhân không mặt này, chắc đã nhận phải hạn chế của nhà trọ, không có cách nào một mực quay đầu, vừa rồi nữ nhân kia xoay đầu ra khoảng  một phút thì sẽ xoay đầu vào...


Đúng, chỉ cần nắm tính toán nắm chắc thời gian, là có thể chạy trốn! Hủy diệt và di chuyển bức họa là không thể nào , như vậy, nhất định phải lợi dụng thời cơ bọn chúng xoay đầu lại để sáng tạo ra sinh lộ...


Liên thành bỗng nhiên nghĩ đến, hẳn là Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị chính là bẩy rập đa trọng, mà trong từng bẫy rập sẽ có một con đường sống? Có lẽ lần của bác sĩ Đường cũng là sử dụng tâm ma để tạo thành bẫy rập? Lần đó cũng có thể tồn tại sinh lộ mà bọn Lý Ẩn không phát hiện ra mà thôi.


Đúng, đúng! Nhất định là như vậy! Hắn càng ngày càng cho rằng suy luận của mình là chính xác.


Hắn hướng phía sau nhìn lại, những nữ nhân trong bức họa hai bên tường đều đã đem đầu quay trở vào!


Quả nhiên! Đây nhất định là nhà trọ gây ra hạn chế!


Tề Mỹ Thiện rõ ràng cũng phát hiện điểm này, những nữ nhân bên trong bức họa không phải là một mực xoay đầu ra ngoài.


Tuy là như vậy, nhưng những nữ nhân này thời gian xoay đầu ra không hề trùng nhau. Mặc dù có thể tính toán thời gian bọn chúng quay đầu vào, nhưng vấn đề là... nữ nhân ở bức họa đối diện với mình cũng có thể tùy thời xoay đầu.


Hơn nữa còn một vấn đề, những nữ nhân đã quay đầu vào trong có tiếp tục quay ra nữa hay không? Khoảng cách là lâu hay mau? Càng thêm khó giải quyết chính là hai bên vách tường không nơi nào không có bức tranh nữ nhân quay đầu!


Bỗng nhiên, Liên Thành nhìn thấy bức tranh phía đối diện, nữ nhân này muốn quay đầu!


Hắn vội vàng kéo tay Tề Mỹ Thiện, chạy tới bên cạnh!


Làm sao lại như vậy? Thời gian quay đầu vào vẫn chưa tới 20 giây?


Nói cách khác, khoảng cánh giữa mỗi lần xoay đầu vào tường cho tới khi xoay ra ngoài là không tới 20 giây!


Tề Mỹ Thiện cũng là đổ một thân mồ hôi lạnh, nói: "Những bức tranh tây này so sánh với lúc trước lại càng thêm đáng sợ, ít nhất lúc trước còn không phải là kéo dài vô cùng tới như bây giờ, ta vẫn có thể kịp thời chạy ra ngoài. Nhưng bây giờ..."


Tình huống trước mắt của hai người phi thường nguy hiểm, hơi không cẩn thận sẽ bị hút vào bức họa! Liên thành lại lấy điện thoại di động ra, thử gọi cho Lý Ẩn, nhưng vẫn không thể nào liên lạc được!


Không dựa vào Lý Ẩn, làm thế nào để sống sót đây?


Liên thành hạ quyết tâm, không phải chính mình quyết định đi chấp hành ma vương cấp huyết tự chỉ thị đó sao? Hắn đã sớm cân nhắc hắn và Lý Ẩn, chỉ số thông minh căn bản không cùng một thứ bậc , cứ như vậy liều mạng vượt qua mười lần huyết tự hay là tranh giành mảnh vỡ địa ngục khế ước chính là điều không hiện thực. Còn không bằng lúc này đánh cược một keo thực hành ma vương huyết tự! Hiện tại liền sợ hãi mà nói… vậy quyết đoán khi nãy của mình để làm gì?


Lúc này hai nữ nhân trong bức họa phía trước đã quay đầu vào. "Chạy!" Liên thành lập tức hô một tiếng, cùng Tề Mỹ Thiện vọt qua!


Vừa xông lên, Liên thành nhìn thấy một thứ làm hắn vui mừng quá đỗi!


ở phía trước không xa, cách tầm mười bức họa, không phải treo một bức họa nữ nhân mà là một cánh cửa đỏ thẫm!


Cái này là "Sinh lộ" nhà trọ đưa ra sao?


Quả nhiên, Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị cũng giống nhau, đồng dạng đều tồn tại sinh lộ!


Nhưng lúc này, trên đoạn khoảng cách mười bức họa tới cánh cửa đỏ thẫm thì có 4 bức họa nữ nhân đang quay đầu ra. Tuy vậy, khoảng cánh từ nơi này tới chỗ đó thì 20 giây là đủ rồi, nhưng những nữ quỷ ở bức tranh khác cũng có khả năng tùy thời quay đầu ra. Nói cách khác, mỗi khi một nữ quỷ quay đầu vào thì phải mười giây sau mới tiếp tục có một nữ quỷ khác quay đầu vào.


Như vậy tính toán ra, chờ tới khi tất cả nữ quỷ đều quay đầu vào thì thời gian dư ra không tới 5 giây!


Mà những bức tranh tây này cũng khá lớn, khoảng cách từ mười bức tranh tới cánh cửa cũng tầm 10 mét.


"Sinh lộ nhất định chính là cánh cửa đấy." Liên thành nói với Tề Mỹ Thiện ở bên cạnh: "Tề tiểu thư, ngươi có nhìn thấy cánh cửa kia hay không? Có thể vọt tới cánh cửa kia mà nói, là có thể tìm được đường sống rồi!"


"Ta nghĩ không đơn giản như vậy." Tề Mỹ Thiện lại đẩy kính mắt nói: "Quỷ một khi quay đầu, cách một khoảng thời gian sẽ lại quay đầu lại... Hơn nữa mỗi lần nữ quỷ quay đầu không tồn tại quy luật."


"Tề tiểu thư, " bỗng nhiên Liên thành lại hỏi: "Ngươi xác định, đứng đối diện với bức họa sẽ bị hút vào? Ngươi hoàn toàn xác định?"


"Đúng, " nàng nói: "Trước ta cùng tỷ tỷ của ta còn có hai đồng bạn nữa tiến vào, sau đó còn gặp thêm hai du khách nữa. Lúc ấy chúng ta đứng trên một đoạn hành lang, nhìn thấy rất nhiều tranh vẽ. Trong đó có một người đi đến đứng đối diện với bức họa nữ quỷ quay đầu ra liền biến mất, sau đó thì thấy xuất hiện trong bức họa!"


"Sau khi tiến vào bức họa… thì sẽ thế nào?"


"Ta không muốn nhớ lại, mà ngươi tốt nhất cũng đừng nên lắng nghe..."


Nghe được Tề Mỹ Thiện nói những lời này, Liên Thành có thể tưởng tượng đại khái là cái dạng gì rồi. Tuy hắn không biết Tề Mỹ Thiện có nói dối hay không, nhưng bản thân hắn dám thử sao?


Lúc này ở phía trước, đã có một nữ quỷ quay đầu trở về!


Quay đầu ra ngoài tới một phút đồng hồ, nhưng quay đầu vào lại chỉ có hai mươi giây! Không, thậm chí khả năng ngắn hơn!


Nói cách khác, từ giờ trở đi, khoảng 20 giây sau nữ quỷ kia sẽ quay đầu ra!


Liên thành và Tề Mỹ Thiện lập tức chạy tới trước mặt bức họa kia , cự ly cách cánh cửa còn khoảng 7~8 mét!


Liên thành kỳ thật rất lo lắng, nếu như những nữ nhân trong các bức họa này không đồng đều quay đầu vào thì sao? Điều này rất có khả năng , mà nếu tình hình diễn ra như vậy, thì hai người sẽ không cách nào tiến tới cánh cửa kia!


Mà hắn cũng đồng thời chú ý đến hai bức tranh tây ở trái phải mình, nữ nhân bên trong còn chưa có động tĩnh muốn quay đầu ra.


Cánh cửa ở ngay phía trước, nhưng bọn hắn một bước cũng không thể động!


Nên làm cái gì bây giờ? Nếu cứ tiếp tục như vậy, nữ quỷ ở 2 bên trái phải rồi cũng sẽ quay đầu ra!


Lúc này ở một bức tranh phía trước có một nữ quỷ quay đầu vào!


Vì vậy hai người liền chạy tới trước bức họa đó!


Mà cơ hồ là đồng thời, nữ quỷ ở sau lưng hai người cũng vừa quay đầu ra.


Trước mắt, hai bức họa nữ quỷ đối mặt, hai cái nữ quỷ này mà quay đầu vào liền có thể chạy thẳng tới cánh cửa kia rồi. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là không có một nữ quỷ nào tự nhiên quay đầu ra.


Lúc này nữ quỷ trong bức tranh tây bên trái đã quay đầu vào!


Chỉ còn lại một nữ quỷ! Chỉ cần nàng quay đầu vào, liền có thể tiến tới cánh cửa kia rồi!


Thế nhưng, sẽ dễ dàng như vậy sao? Đây chính là Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị ah!


Nhưng thân đang ở trong tình huống này, Liên Thành cũng chỉ có thể hy vọng sự việc sẽ đi theo chiều hướng tốt đẹp.


Mà đúng lúc này, nữ quỷ ở phía Hoa Liên Thành muốn quay đầu ra, tựa hồ đã vượt qua thời gian, lại một lần nữa muốn quay đầu!


Liên thành và Tề Mỹ Thiện thấy một màn như vậy, cả hai đều là sắc mặt trắng bệch, kết quả cơ hồ là phải chết rồi, tiến lùi đều không được!


Tốc độ quỷ quay đầu cũng không đặc biệt nhanh, nhưng cũng đã lộ ra một phần gương mặt!


Mà rốt cục lúc này nữ nhân ở bức họa phía trước cũng quay đầu vào!


Liên thành lập tức cùng Tề Mỹ Thiện xông tới phía trước! Mà thời điểm Tề Mỹ Thiện cất bước chạy, chiếc giày cao gót vung ra khỏi chân nàng!


Lúc quay đầu lại cả hai đã thấy chiếc giầy xuất hiện bên trong bức tranh tây!


Liên thành lần này đã triệt để tin tưởng lời nói của Tề Mỹ Thiện..., không còn mảy may hoài nghi!


Nhưng vẫn chưa tiếp cận được tới cánh cửa kia!


Bởi vì, cánh cửa kia ở bên phía Hoa Liên Thành, mà hai bên trái phải cánh cửa vẫn có bức tranh tây, cả hai đang cùng quay đầu ra!


Cự ly này tới cánh cửa, cũng chỉ còn lại khoảng cách một bức họa!


Liên thành và Tề Mỹ Thiện đều là mở to hai mắt mà nhìn chằm chằm vào bức họa trước mắt!


Nữ quỷ đang quay đầu ra, một bức bên trái cánh cửa, và một bức bên phải đối diện.


Vừa rồi lực chú ý của hai người bị bức tranh tây đối diện Liên Thành thu hút, cho nên không nhớ rõ được thời gian nữ quỷ quay đầu ra, bất quá ngay cả khi nhớ được đại khái, thì cũng không thể chắc chắn thời gian nữ quỷ quay đầu ra kéo dài trong bao lâu và khi đầu vào sẽ giữ được trong bao lâu.


Ước chừng khoảng hơn mười giây thời gian, bỗng nhiên nữ nhân ở bức họa bên trái cánh cửa quay đầu lại.


Nhưng một nữ quỷ khác vẫn không động!


Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Liên Thành càng ngày càng lo lắng...


Khoảng cách hai mươi giây để nữ quỷ kia quay đầu ra đã sắp đến!


Liên thành giờ phút này lòng nóng như lửa đốt, Tề Mỹ Thiện cũng là ngừng thở.


Rốt cục, nữ quỷ ở bức họa bên phải đã quay đầu vào!


Hai người lập tức giơ chân xông ra ngoài!


Đây là cơ hội cuối cùng rồi! Chỉ cần đến trước cánh cửa kia liền không việc gì nữa!


Nhưng mà lúc này, bức tranh nữ nhân ở bên trái cánh cửa lại một lần nữa quay đầu ra!


Liên thành và Tề Mỹ Thiện đều là lập tức hung hăng đạp mạnh lên mặt đất, nhảy ra ngoài, cả hai ngã người xuống trước cánh cửa!


Cuối cùng đã đến được nơi này!


Liên thành lập tức hướng cánh cửa kia mở ra!


Nhưng mà một khắc này đầu óc hắn cơ hồ muốn cứng lại!


Nơi này vậy mà là một cái sàn nhà gạch men đen trắng, đứng ở đó vô số cây cột, ở trung tâm có một cỗ quan tài!


Mà cỗ quan tài kia cũng như trước nằm trên một trận đồ hình tròn màu đen.


Nếu lúc này tiến vào mà nói... cũng sẽ bị Hắc bào nhân giết chết!


Nhưng nếu không tiến vào, chắc chắn một chút nữa nữ quỷ ở bức tranh sau lưng sẽ quay đầu ra!


Làm sao bây giờ? Đi vào, không đi vào?


Nhìn lại hành lang, căn bản là không thấy cuối cùng, nếu như không đi vào phòng này, sớm muộn gì cũng chết!


Liên thành nghĩ đến, có thể không nên tiếp cận quan tài, thì cũng không bị những hắc bào nhân kia vây quanh? Nhưng ở gian phòng vừa rồi, là cỗ quan tài kia tự động tới gần hắn!


 Tề Mỹ Thiện lại là quyết định thật nhanh đi vào nói: "Không có biện pháp, Hoa tiên sinh... Ngươi cũng vào đi!"


Liên thành nhìn thấy nàng bước vào, lại nhìn bức tranh nữ quỷ sau lưng, cũng là cắn răng mà vào!


Posted by Unknown |



Hoa liên thành mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nháy mắt khi nhìn thấy nữ quỷ kia cũng là toàn thân phát lạnh, lập tức quay đầu hướng về một hành lang khác bỏ chạy!


Cái đại sảnh rộng lớn này dường như không có giới hạn, bốn phía đều là công trình kiến trúc bằng đá cũ kỹ, trên vách tường  nơi nơi đều là khe nứt. Mà đầu hành lang khác Hoa Liên Thành xông vào không xuất hiện thạch điêu, mà càng có thêm nhiều đoạn rẽ.


Liên thành quay đầu dùng đen pin xem xét, không thấy thân ảnh của nữ quỷ kia trên trần nhà nữa.


"Tỉnh táo, tỉnh táo, đừng quá lo lắng..." Liên thành tự an ủi mình: "Ma Vương, Ma Vương chính là nhằm vào tâm ma để công kích , nói cách khác, chỉ cần nội tâm ta không dao động là không có việc gì."


Liên thành tự hỏi từ nhỏ đến lớn, chưa từng làm ra việc gì trái với lương tâm, nếu như nhất định phải nói, chính là cùng Y Hàm bỏ trốn. Nhưng hắn chính là thật tâm yêu nàng, hơn nữa Y Hàm cũng không muốn gả cho Lỗ Thiện, cho nên hắn mới lựa chọn làm như vậy.


Nếu như nói, muốn trở thành tâm ma… sẽ là ai đây?


Tiểu hàm sao? Hoặc là Ywen Khâm đã chết trên Ngân Nguyệt đảo? Hay là Lỗ Thiện?


Vừa rồi cùng với nữ quỷ hai mắt bị đào ra chỉ còn lại hai hốc máu có quan hệ gì sao? Hắn tuyệt đối chưa từng đem con mắt của ai móc ra cả! Tuyệt đối không có!


"Tỉnh táo, tỉnh táo, không nên dao động." Liên thành lồng ngực thẳng tắp, nói: "Người thẳng không sợ bóng dáng nghiêng, đúng, ta không có làm việc trái với lương tâm, Ma Vương sẽ không có biện pháp dùng tâm ma đối phó với ta? Không có khả năng!"


Tưởng tượng như vậy làm hắn bắt đầu có chút dũng khí, vì vậy cầm đèn pin soi xung quanh, hơn nữa còn suy tư, Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị thật sự không có sinh lộ sao?


Điểm này, ai có thể bảo chứng? Có thể ở một nơi nào đó có cất dấu sinh lộ cũng không biết chừng?

 Lúc này, ở bên trong nhà trọ.


Lý Ẩn đang sửa sang lại những manh mối đã thu được trước đó. Sự tình về quy tắc ẩn dấu, hắn không nói cho bất kỳ ai.


Tử Dạ nghe xong Lý Ẩn nói lại, nội tâm cũng rung động thật lớn.


Lúc ấy, sau khi hắn viết vào số phòng của Tử Dạ,, chờ khoảng một đoạn thời gian rất ngắn, xuất hiện thêm văn tự. Nội dung là: "Hộ gia đình phòng 403 đang thực hiện huyết tự chỉ thị đã bị hủy bỏ, đồng thời được truyền tống về nhà trọ. Cuối cùng nhắc nhở một điều, bản thân hộ gia đình tiêu trừ ghi chép huyết tự chỉ thị để cứu hộ gia đình khác, có ba điều kiện hạn chế , thiếu một thứ cũng không được. Điểm thứ nhất, hủy bỏ huyết tự đối với cùng một hộ gia đình chỉ có thể dùng một lần, đồng thời, điều kiện tiên quyết truyền tống về nhà trọ là hủy bỏ huyết tự, vì vậy cũng chỉ dùng được một lần. Điểm thứ hai, không cho phép hủy bỏ lần huyết tự chỉ thị lần thứ mười và Ma Vương cấp huyết tự. Điểm thứ ba, phải là hộ gia đình đã chấp hành vượt qua sáu lần huyết tự(tính cả lần thứ 6), mới có thể thông qua quy tắc ẩn dấu này cứu người."


Nói một cách khác, hạn chế của quy tắc này cũng không hề nhỏ. Người đã hoàn thành ngoài 6 lần huyết tự, trước mắt cũng chỉ có Kha Ngân vũ đã chấp hành qua lần thứ 6, còn Lý Ẩn thì bây giờ biến thành người đã chấp hành 4 lần huyết tự.


Mặt khác, chuyện này không thể nói cho hộ gia đình khác. Bằng không mà nói, không cách nào giải thích như thế nào bản thân lại biết được cái quy tắc ẩn dấu này. Hơn nữa, sau khi được biết điểm này, chỉ sợ mối quan hệ giữa nhưng hộ gia đình sẽ gây nên hỗn loạn.


Mà Lý Ẩn đối với người thần bí đã gọi điện thoại cho hắn thì có một cách nghĩ. Hắn cho rằng, người gọi điện thoại rất có thể là Bồ Thâm Vũ. Từ giọng điệu kinh hoàng của nàng khi hắn quyết định cứu Tử Dạ. Thâm Vũ làm như vậy, rất có thể là muốn lợi dụng nhà trọ để tiến hành nghiên cứu về nhân tính con người. Điểm này kết hợp với kinh nghiệm trước kia của nàng, không khó đoán ra được. Nàng vì thân thế của mình bị thế nhân kỳ thị và xa lánh, nên mới lợi dụng nhà trọ để tiến hành loại thí nghiệm này.


Kết thúc huyết tự chỉ thị, chết một người Bạch Vũ, năm người khác đều còn sống trở về. Thượng Quan Miên được tên pháp y biến thái kia cứu về nhà trọ, hai cánh tay lại một lần nữa dài ra, các vết thương cũng nhanh chóng khôi phục. Mà nữ tử thần bí này, lấy ra nhiều vũ khí hủy diệt cộng thêm một thân vũ lực siêu cường làm cho người khác kiêng kỵ không thôi.


Uy hiếp của nàng thậm chí còn vượt qua cả tên pháp y biến thái. Một khi trong huyết tự xảy ra tình huống cần hy sinh nhân mạng, về mặt vũ lực, không ai có thể chống lại nàng!


Về phần tên pháp y kia, giết là nhất định phải giết, nhưng hắn đối với Thượng Quan Miên có ân cứu mạng, khó nói Thượng Quan Miên sẽ không bởi vì cảm kích ân tình của hắn, mà ngăn cản bọn hắn giết Mộ Dung Thận. Chuyện này còn cần bàn bạc kỹ hơn.


Giờ phút này, bên trong lâu đài cổ âm u, Liên Thành vẫn như cũ, đang đi lại trên hành lang uốn lượn khúc chiết. Cũng không biết lâu đài cổ này rộng lớn bao nhiêu, đi thời gian lâu như vậy, còn chưa tới cuối cùng.


Ngay tại thời điểm hắn đi tới một đầu hành lang, chợt thấy hai đạo bóng dáng, lập tức hắn dừng bước nấp đi. Sau đó hắn nhìn thấy, đó là hai người chùm áo đen che kín cơ thể!


Hai hắc bào nhân , ngay cả mặt mũi cũng bị che lại không nhìn rõ ràng lắm. Lúc này trong tòa lâu đài đã có chút điểm sáng, mà hắn thình lình phát hiện... hai hắc bao nhân kia đang khiêng một cái quan tài lớn!


Liên thành muốn chạy trốn, thế nhưng hắn lo lắng sẽ phát ra âm thanh làm hai người kia phát hiện ra mình. Mà hai hắc bào nhân khiêng quan tài theo một đầu hành lang khác đi vào.


Liên thành bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như chỉ có chạy trốn, sẽ còn chết nhanh hơn, không bằng liều mạng một phen đi theo xem sao, có lẽ còn có thể tìm được manh mối về sinh lộ.


Hắn bây giờ còn có một đường hi vọng, chính là Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị sẽ không tìm được lỗ thủng trong tâm lý của hắn để tạo nên tâm ma. Coi như là Ywen Khâm hay Y Hàm biến thành ác quỷ trước mặt hắn, hắn cũng không sợ hãi!


Sau đó, hắn liền vụng trộm đi theo phía sau hai tên hắc bào nhân kia.


Nếu như bị phát hiện, cùng lắm thì trốn là được. Dù sao nơi này cũng là lâu đài cổ, chẳng có nơi nào an toàn cả!


Chỉ cần vượt qua lần huyết tự chỉ thị này, liền có thể rời khỏi nhà trọ, đạt được tự do!


Liền không cần sống cuộc sống lúc nào cũng lo lắng sợ hãi, tràn đầy tuyệt vọng như vậy nữa!


Nhưng xuyên qua một đầu hành lang tiếp theo, hắn không nhìn thấy hai tên hắc bào nhân kia nữa!


Trấn định! Hắn nhiều lần khuyên bảo chính mình, Tâm Ma đối với mình là vô dụng, không nên lo lắng sợ hãi ...


Dọc theo con đường này tiếp tục đi tới, hắn bỗng thấy một cánh cửa khép hờ. Đột nhiên, cánh cửa kia "Cót kẹtzz" một tiếng tự động mở ra.


Liên thành bước tới trước, dùng đèn pin soi vào.


Bên trong là một gian phòng phi thường lớn, ở giữa gian phòng chính là cỗ quan tài kia!


Sau khi đi vào, sàn nhà là do gạch men sứ một đen một trắng phối hợp với nhau, trong này dựng đứng vài cây cột đá, mà trên mỗi một cây cột đá đều được điêu khắc rất nhiều đầu lâu.


Còn mặt đất nơi đặt quan tài, vẽ một đồ án vòng tròn, cỗ quan tài được đặt lên trên.


Khoảng cánh từ Liên Thành tới cỗ quan tài khoảng 20m, hắn đứng đó quan sát khắp gian phòng này, coi có tồn tại điều gì nhắc nhở sinh lộ hay không.


Sau đó hắn lấy ra điện thoại di động, muốn nhìn một chút coi có thể liên hệ được với Lý Ẩn không. Thế nhưng mà vẫn là như cũ.


Ngay thời điểm hắn hạ điện thoại trên tay xuống, hắn chợt thấy ——


Cỗ quan tài kia, vậy mà xuất hiện ngay trước mặt hắn, cơ hồ dán sát vào chân hắn!


Liên thành thiếu chút nữa kêu lớn, hắn lập tức quay đầu lại muốn chạy trốn. Nhưng mà đúng lúc đó, đằng sau mấy cây cột, thoát ra rất nhiều hắc bào nhân! Trong phòng có hơn 30 cây cột, tất cả đều xuất hiện Hắc bào nhân!


Những hắc bào nhân này, không ngừng hướng vè phía Liên Thành bao vây hắn lại!


Nếu nhìn kỹ sẽ thấy mấy tên hắc bào nhân này, mỗi bước đi đều được áo bào che chắn, căn bản không thể biết họ có chân hay không!


"Tâm Ma... Đây là Tâm Ma... Không phải sợ..." Liên thành không ngừng ám chỉ tâm lý chính bản thân, sau đó hắn lập tức lấy ra hai con dao găm cầm ở hai tay.


Hắc bào nhân trào ra ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng đến gần Liên Thành. Mà cỗ quan tài ở sau lưng kia cũng làm hắn kinh hãi không thôi.


"Sẽ không giết ta đâu, "hắn không ngừng vung vẩy dao găm: "Các ngươi không thể giết ta đâu, thời gian kết thúc huyết tự là 6 giờ tối, các ngươi không thể giết ta nhanh như vậy..."


Nói là nói như vậy, nhưng nhìn thấy nhiều hắc bào nhân còn đang không ngừng tuôn ra, ai cũng sẽ đánh mất dũng khí thôi.


Rốt cục, Hắc bào nhân vây thành một đoàn, không ngừng tiến tới!


Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, có một cánh tay bắt lấy tay Hoa Liên Thành!


Nhìn lại, đó là một nữ tử xinh đẹp tóc dài xoăn kiểu lượn sóng, đeo kính mắt. nàng đang kéo Hoa Liên Thành chạy vọt qua một khe hở vừa nói: "Coi chừng... Đứng ở ô vuông màu trắng, như vậy sẽ không có việc gì."


Liên thành nhìn kỹ, hai người đều đang đứng trên những viên gạch men màu trắng,  mà những hắc bào nhân trước mắt đều đang đứng trên những viên gạch màu đen.


Tức khắc Hoa Liên thành cảm giác giống như tuyệt cảnh phùng sinh, chẳng lẽ dễ dàng tìm ra được sinh lộ như vậy?


Sau đó hắn hướng nữ tử kia nhìn lại, nàng không phải là một hộ gia đình.


"Thanh âm nhỏ một chút." Nàng nói "Nếu như ngươi nghĩ muốn sống sót."


"Tốt, tốt." Liên thành lập tức đáp ứng.


Sau đó, hai người đạp trên những ô vuông màu trắng, hướng phía sau đi đến. tiếp đó, những hắc bào nhân kia... toàn bộ đều lui về phía sau cây cột.


Ra tới bên ngoài, nàng kia đóng cửa nói: "Đi theo ta. Ngươi tên là gì?"


"Liên thành, ta gọi Hoa liên thành."


"Tên của ta gọi Tề Mỹ Thiện." Cô gái xinh đẹp nói: "Ngươi cũng là du khách tiến vào đây?"


"Đúng, đúng vậy." Liên thành cũng chỉ có thể nói như vậy, sự tình về nhà trọ, nói ra cũng chẳng có ai tin tưởng.


"Trong tòa lâu đài cổ này, tràn ngập cái loại lực lượng ta ác dị thường." Tề Mỹ Thiện nói: "Ta tiến vào đây đã cả ngày rồi, đồ ăn cũng đã ăn hết mà vẫn chưa tìm được đường ra. Cứ tiếp tục như vậy, không biết phải làm thế nào bây giờ."


Cho dù không thấy cửa ra cũng không sao cả, chỉ cần tới thời điểm là hắn có thể mở ra thông đạo trở về nhà trọ. Vấn đề hiện tại chính là làm như thế nào sống sót cho tới cùng.


"Tề tiểu thư, lúc nãy ngươi vì sao biết đạp vào ô vuông màu trắng sẽ không việc gì?" Liên thành tò mò hỏi.


"Lúc ban đầu ta cũng đi vào một gian phòng như vậy, ở trong tòa lâu đài này có rất nhiều gian phòng như thế, còn những hắc bào nhân kia, giống như là U Linh thủ vệ nơi này."


Mặt mũi nàng tràn đầy ngưng trọng, nhưng Liên thành nhìn ra được kỳ thật nàng cũng là một người tỉnh táo, có chút tương tự với Doanh Tử Dạ và Âu Dương Tinh.


Nếu như nàng tiến vào nhà trọ mà nói..., có thể vượt qua được mấy lần huyết tự chỉ thị đây?


"Chờ một chút, " Liên thành bỗng nhiên nghĩ đến một điểm: "Gian phòng vừa rồi nếu như đứng trên ô vuông màu trắng liền sẽ không bị gì nữa rồi hả?"


Nếu như là người bình thường tự nhiên không có khả năng đứng mãi ở đó, nhưng Liên Thành thì không giống, thời gian vừa đến hắn liền có thể trở về nhà trọ, nếu như cứ đứng đó mà không việc gì thì đó chính là sinh lộ rồi.


Nghĩ đến đây, Liên thành liền kích động lên.


"Không có khả năng đấy đâu." Nhưng Tề Mỹ Thiện nói ra triệt để đánh nát tưởng tượng của hắn: "Một đồng bạn của ta lúc trước cũng làm như vậy , kết quả, sau năm phút đồng hồ, thân thể của nàng bị gạch men mầu trắng nuốt vào, sau đó trên một cây cột sẽ nhiều ra một cái đầu lâu


Liên thành tức khắc hoảng sợ, nói như vậy...


Những cái đầu lâu trên mỗi cây cột đều là những người chết ở gian phòng đó?


"Ngươi nói đồng bạn của ngươi... Tề tiểu thư, " Hoa liên thành hỏi: "Như vậy, ngươi còn có đồng bạn khác sao?"


"Có bốn người, nhưng đã chết mất hai người, còn có tỷ tỷ và ta bị lạc nhau. Nơi này điện thoại căn bản không thể nào gọi thông, cũng không thể lên mạng, nói chung chính là đoạn tuyệt quan hệ với bên ngoài."


Ở chỗ này bồi hồi cả ngày, thật sự là rất đáng sợ.


"Ngươi vào đây lúc nào?" lúc này nàng lại hỏi một câu: "Ngươi ở nơi này được bao lâu rồi?"


"Vừa, vừa vào..."


"Vậy sao?" Nàng quay đầu đi chỗ khác, lại nhìn một vài đường con đường gần đó: "Cần phải coi chừng, nơi này có rất nhiều địa phương cực kỳ nguy hiểm khủng bố, không cẩn thận một cái sẽ chết không toàn thây. Nhất là những Hắc bào nhân kia, phải đặc biệt coi chừng. Hắc bào nhân đều là hai hai hành động, một khi bị nhìn thấy sẽ đem ngươi kéo vào trong quan tài. Một đồng bạn khác của ta chính là bị kéo vào quan tài mà chết."


Nghe những lời này, không khỏi làm Liên Thành cảm thấy ác hàn liên tục.


"Cái kia quan tài là..."


"Đừng nói nữa. Nhất định sẽ có biện pháp đi ra ngoài."


Sau đó, nàng và Liên Thành tiến vào một hành lang rộng lớn, mà nơi đó trên toàn bộ vách tường đều treo một bức tranh tây.


"Như thế nào lại..." Tề Mỹ Thiện tức khắc biến sắc, vừa định lui về, nhưng vừa quay đầu đã thấy đoạn rẽ vừa rồi biến mất, thay vào đó là đoạn đường treo tranh tây dài dằng dặc!


Những bức tranh tây này toàn bộ đều giống nhau như đúc, là bóng lưng của một nữ nhân! Từ bóng lưng mà nhìn, là một nữ nhân tóc dài, dáng người rất tốt. Mà những bức họa này đặt san sát nhau không một kẽ hở, kéo dài không thấy đầu cuối.


"Những bức họa này...” Liên thành lập tức hướng Tề Mỹ Thiện quăng đi ánh mắt hỏi thăm.


"Chạy..." Nàng nói một câu: "Dùng toàn lực, chạy!"


Sau đó, nàng phóng ra ngoài như một mũi tên! Mà Liên Thành phản ứng không tệ, cũng chạy theo ngay phía sau.


Mặc kệ hai người chạy bao lâu, hành lang này dường như không có điểm cuối, đều là những bức tranh Tây giống nhau như đúc! Đến cuối cùng, hắn cảm giác ít nhất đã chạy hơn một ngàn mét, nhưng những bức họa này vẫn tiếp tục kéo dài không dứt!


"Đừng ngừng lại!" Tề Mỹ Thiện nhìn ra tốc độ của Hoa Liên Thành ngày càng chậm, hô to: "Những bức họa này tùy thời đều sẽ có người quay đầu lại. Một khi ngươi đứng trước bức họa đó, ngươi lập tức sẽ bị hút vào những bức họa này!"


Liên thành nghe xong đâu còn dám dừng bước, liền ngay cả cảm giác thể lực không ngừng tiêu hao, vẫn phải tiếp tục tiến tới!


Nhưng đúng vào lúc này, Tề Mỹ Thiện bỗng nhiên kéo hắn lại, làm Hoa Liên Thành suýt nữa ngã sấp xuống.


Hắn vừa định hỏi vì cái gì dừng lại, liền lập tức trông thấy nữ nhân trong bức họa treo bên trái tường, thình lình quay đầu lại! Đó là một gương mặt không có ngũ quan, sâm lãnh U Hàn!


Liên thành giờ phút này không rõ, vì cái gì lại xuất hiện những hiện tượng quỷ dị không hiểu thấu? Vì cái gì, không xuất hiện Tâm Ma?


Nhưng bỗng nhiên trong đầu hắn toát ra một cái ý nghĩ.


Chẳng lẽ...


Chẳng lẽ là...


Cho tới nay, hộ gia đình đối (với) nhận thức về Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị, toàn bộ chỉ dừng lại ở lần bác sĩ Đường. Nhưng vẫn thu được một tình báo, chính là, bản chất của Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị là Tâm Ma.


Nhưng... Ai có thể bảo chứng, tất cả Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị đều là như vậy hay sao? Cũng có khả năng, Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị có thể thay đổi , có khả năng là Tâm Ma, cũng có khả năng là một cái gì khác...


Giống như bây giờ, hắn đang ở trong một lâu đài cổ tràn ngập ác linh, vô hạn bẫy rập khủng bố!


Lúc này Hoa Liên Thành nghĩ muốn quay đầu lại, nhưng ở đằng sau, đã có mấy bức tranh có nữ quỷ đã quay đầu! Nhưng cứ một mực bất động tại chỗ mà nói..., hai bức tranh nữ quỷ bên hông hai người rồi cũng sẽ xoay đầu!