5/27/2016

Posted by Unknown |


Lý Ẩn cứ như vậy quyết định kết thúc tánh mạng mình.


 Địa điểm hắn lựa chọn tự sát là 1 hồ nước ở khu Lam Vân tại ngoại ô thành phố K. Chỗ đó là nơi yêu thích của những người câu cá. Bất quá, lúc ấy vì vụ liên hoàn án giết người áo đỏ làm cho lòng người bàng hoàng, vốn quanh hồ nước rất náo nhiệt lại không còn ai.


 Thuê dụng cụ câu cá xong, Lý Ẩn liền rời đi.


Câu cá cùng chấp hành huyết tự có một điểm giống nhau. Chính là cần phải kiên nhẫn. Đối với Lý Ẩn mà nói, hắn muốn câu không phải là cá, mà là nhân sinh của chính mình.


Mặc dù nói hối hận là không có ý nghĩa , người phải nhất định đối mặt với sự thật , nhưng chuyện này chỉ đúng với những người có ý chỉ đủ để đối mặt với sự thật. Lý Ẩn nguyên  cũng là người có tâm tình cứng cỏi, cho nên hắn mới có thể chèo chống tới bây giờ. Nhưng ngắn ngủi chỉ 2 ngày thời gian, hung tin của mẫu thân và Tử Dạ đồng thời truyền tới, cơ hồ muốn tuyên án cái chết của hắn. Coi như 1 người có ý chí như sắt thép, cũng không có khả năng chống đỡ nổi, trừ phi hắn là người máy.


 Thời điểm thả câu, Lý Ẩn nhớ lại rất nhiều chuyện. Về mẫu thân, về Tử Dạ, hắn nghĩ rất nhiều.


 Mẫu thân biết là bị phụ thân lợi dụng, nhưng vẫn ôm chân tình với hắn; người nắm tay mình cùng vượt qua sinh tử cho tới ngày hôm nay, Tử Dạ. Hai người này đều là người quan trọng Lý Ẩn nguyện ý dùng tánh mạng bảo vệ, hôm nay lại bởi vì nhà trọ mà chết. Còn hắn ngay cả lực lượng để báo thù cũng không có, ngay cả tánh mạng bản thân cũng còn khó bảo toàn. Mà hết thảy nguyên nhân đều vì hắn tiến vào nhà trọ.


Nếu như không tiến vào nhà trọ, hết thảy bi kịch này sẽ không sinh ra. Hắn hôm đó nếu như không ra ngoài, không bởi vì xem tạp chí tìm việc quá chăm chú mà tiến vào con hẻm nhỏ kia, như vậy hắn hiện tại cũng chỉ là 1 người bình thường, cuộc đời của hắn cũng sẽ bình thường, có những bằng hữu bình thường, cùng người bình thường giống nhau lấy vợ sinh con, nhân sinh như những người bình thường sinh lão bệnh tử...


Không tiến vào nhà trọ, hắn cũng sẽ không quen biết Tử Dạ, sẽ không có kết cục thê mỹ như hiện tại.


Hắn vứt bỏ cần câu, quỳ rạp người trên mặt đất, hai tay không ngừng cào cấu mặt bùn. Dưới ánh trời chiều, hắn thực sự cảm thấy tánh mạng đang dần bị rút đi.


 Hắn đối với kết cục hy sinh 3 lượt huyết tự cảm thấy hối hận, thì ra là vậy. Nếu như có thể đổi về tánh mạng của Tử Dạ, 3 lượt huyết tự hắn vẫn sẵn sàng hy sinh, nhưng hắn cứu nàng về đổi lại cũng chỉ sống nhiều hơn được vài tháng.


 Trả giá và hy sinh của hắn hiện tại chẳng còn chút ý nghĩa. Tử Dạ dưới suối vàng có biết Lý Ẩn hi sinh ba lượt huyết tự chỉ đổi lấy được vài tháng sinh mạng ngắn ngủi..., chỉ sợ nàng chết cũng không nhắm mắt.


Bất quá, cho dùvậy, nghĩ tới sau khi cứu được Tử Dạ, hắn vẫn còn có thể nhìn thấy nàng, cảm giác hối hận của Lý Ẩn có chút tiêu tan. Nhưng về sau... hắn không thể nào nhìn thấy nàng tươi cười nữa rồi.


 Nụ cười của Tử Dạ chính thức.


Hắn rốt cục đứng lên, bước vào trong hồ nước lạnh băng.


Khi đó, trong nội tâm Lý Ẩn suy nghĩ: Tử Dạ, mụ mụ, ta tới bồi bạn với 2 người, hai người dưới suối vàng chắc sẽ rất cô đơn. Thế giới này đã có quỷ hồn, cũng sẽ có thế giới của người chết? Như vậy, chúng ta có thể gặp lại rồi.


Hắn tại thời khắc ấy chỉ cảm giác được giải thoát. Chỉ hắn nghĩ lầm rồi. Hộ gia đình cho dù chết đi, không có sự can thiệp của huyết tự cũng không cách nào biến thành u linh quỷ hồn. Hắn muốn gặp lại Tử Dạ và mẫu thân căn bản là hy vọng xa vời.


 Nhưng, hắn vẫn tiếp tục tiến về phía trước...


Ngay lúc nước hồ đã lên tới ngực, hắn nghe thấy đằng sau truyền tới thanh âm thê lương: "Học trưởng... Không, không được!"


Đó là... thanh âm của Di Chân.
 

Lý Ẩn quay đầu lại, chỉ nhìn thấy Di Chân ba bước làm thành 2 bước, vội vàng xông vào hồ nước!


Lý Ẩn lập tức gào lên: "Ngươi đang làm cái gì vậy? Trở về!"


Hắn biết rõ tính cách của Di Chân, biết rõ nàng sẽ liều mạng tới cứu bản thân mình!


Lý Ẩn muốn bước đi nhanh hơn, nhưng thân thể ở trong nước bị hạn chế rất lớn , rất nhanh Di Chân đã xông tới, một phát bắt được cánh tay Lý Ẩn, trên mặt nàng toàn là nước hồ, nước mắt cũng tuôn ra như suối.


"Ngươi muốn gì? Học trưởng? Ngươi cự tuyệt ta, quyết định sinh tử với Tử Dạ, ta có thể tiếp nhận, chỉ cần ngươi hạnh phúc, chỉ cần ngươi còn sống, hết thảy đều không có vấn đề gì cả! Thế nhưng ngươi vì cái gì lại muốn tìm chết? Bởi vì mụ mụ ngươi qua đời sao? Ta đã xem tin tức rồi, nhưng cho dù là vậy ngươi cũng nên cân nhắc cho Tử Dạ..."


Di Chân sở dĩ có thể tìm tới nơi này, là vì lúc trước Lý Ẩn an bài Di Chân giả chết đã chuẩn bị 2 chiếc điện thoại có gắn định vị gps, có thể tra được vị trí của đối phương.


" Tử Dạ?" Lý Ẩn nghe thấy cái tên của người yêu cơ hồ làm nội tâm hắn nhuốm máu, hắn dừng ở trước mặt Di Chân, dùng giọng điệu thống khổ nói: " Tử Dạ? Nàng đã không còn nữa rồi. Trên thế giới này, đã không còn sự hiện hữu của nàng nữa rồi. Hơn nữa, ta cũng không có khả năng đem nàng hồi sinh. Giống nhau đều là chết, ta không muốn chết trong tay nhà trọ. Di Chân, buông tay, ngươi có lẽ còn có thể cứu chữa, cố gắng sống sót tìm kiếm Di Thiên."


 Điều này làm Di Chân nhất thời vô cùng kinh ngạc: " Tử Dạ... Tử Dạ chết rồi sao?"


"Đúng. Nàng chính là ác linh nhà kho mà ngươi đã phỏng đoán."


Lời này vừa ra, Di Chân cũng cảm giác thân thể run lên giống như bị chạm điện. Nàng như thế nào lại không biết địa vị của Tử Dạ trong lòng Lý Ẩn? Nàng đã quyết định, vĩnh viễn đứng sau lưng ủng hộ và trợ giúp Lý Ẩn cùng Tử Dạ, nếu như Tử Dạ có nguy hiểm tới tánh mạng, nàng cũng sẽ dốc sức đi cứu. Đơn giản vì nàng ấy là người Lý Ẩn dành tình cảm chân thành, là người vô cùng quan trọng trong lòng Lý Ẩn.


 Tử Dạ đã chết, chết ở trong kho hàng, như vậy, ở buổi tụ họp bạn bè tại nhà Lý Ẩn, nàng nhìn thấy là 1 con quỷ sao? Nữ tử ưu tú như vậy lại là 1 con quỷ giả trang?


"Hẳn là... cái chết của bá mẫu có liên quan tới nàng?" Di Chân là người thông minh bực nào, chỉ nói  hai ba câu đã suy diễn gần hết vấn đề.


" Phải... Đúng vậy. Ta đã không còn gì nữa, Tử Dạ chết, mẫu thân cũng chết. Hơn nữa con quỷ kia còn tạo ra 1 con quỷ mới, trong nhà trọ có còn con người hay không ta không thể xác định nổi. Cho dù ta trở về nói cho bọn hắn biết chuyện này thì như thế nào đây? Chúng ta nếu có biểu hiện đề phòng, con quỷ kia sẽ đại khai sát giới. Ta không có khả năng trở về, cũng không có khả năng đối diện với với Tử Dạ đã biến thành 1 con quỷ, ta lại không có biện pháp vì nàng mà báo thù, chỉ có thể chờ đợi tử vong tới. Di Chân, ngươi cho rằng ta còn có lý do gì để không chết ở nơi này? Ít nhất châm dứt cuộc đời tại nơi phong cảnh tú lệ như thế này cũng tốt. Ngươi... Buông tay đi..."


Di Chân tuy cũng từng trải qua 10 lần huyết tự, nàng có thể sống đến hôm nay thì có chuyện gì chưa từng trải qua đâu? Khủng bố đối với nàng mà nói là chuyện cơm bữa, nàng lần lượt thông qua từng lượt huyết tự địa ngục đi tới ngày hôm nay. Trong đó, trí tuệ  và vận khí là nhân tố rất quan trọng, nhưng phần chấp niệm và kiên trì trong nội tâm nàng mới là căn bản.


Nhân sinh có thăng trầm, mặt trăng có tròn khuyết. Nàng không muốn vì vậy mà buông tha cho phần kiên trì trong lòng, cho dù có khủng bố nàng cũng muốn chính diện đối mặt. Nàng không thể ngã xuống, bởi vì sau lưng còn có đệ đệ cần phải bảo vệ, còn cả Lý Ẩn người quan trọng hơn sinh mạng nàng. Cuộc sống nhân sinh thực sự có quá nhiều điều tàn khốc, nhưng mặt tốt vẫn còn, như vậy hy vọng cũng sẽ không đoạn tuyệt.


"Không!"


Di Chân chém đinh chặt sắt kéo cánh tay Lý Ẩn, ánh mắt của nàng kiên định như bàn thạch, nàng tuyệt đối không buông tay, tuyệt đối không!


"Ta cũng vậy, ta cũng từng tuyệt vọng giống như ngươi, học trưởng. Thời điểm cha mẹ ta qua đời vì tai nạn xe, ta và đệ đệ còn nhỏ tuổi. Khi đó, đối với ta giống như ngày tận thế. Với những người trên thế giới này chỉ là xảy ra 1 sự cố, ít đi 1 vài người. Nhưng với ta mà nói chính là toàn bộ. Nhưng khi ấy ta không thể thút thít nỉ non. Đối mặt với di ảnh cha mẹ, ta biết mình có việc phải làm. Cha mẹ đã chết cho nên ta phải bảo vệ Di Thiên, chèo chống gia đình. Vì vậy ta tự nói với chính mình, ta không thể ngã xuống, vì sau lưng ta còn có Di Thiên!


"Đối với ta và Di Thiên mà nói, tiến vào nhà trọ chính là đỉnh điểm của tuyệt vọng. Nhưng ta đã thề với cha mẹ, nhất định phải làm được. Chấp hành huyết tự không phải trăm phần trăm tử vong, vẫn có cơ hội sống sót. Mà ta sẽ không nhìn tới tử lộ, chỉ đi tìm sinh lộ! Nếu như ta cứ vậy mà chết, Di Thiên cũng sẽ chết. Ta không thể để hắn cô độc 1 mình sống trong nhà trọ."


"Ta cũng từng sợ hãi. Ta không phải là thánh nhân, chỉ là 1 người bình thường. Nhưng ta biết, trên thế giới này không phải chỉ có tuyệt vọng và khủng bố, còn có những điều tốt đẹp khác nữa. Sau khi cha mẹ chết đi, đối với ta điều tốt đẹp nhất chính là nụ cười của Di Thiên. Khi ấy ta liền nhớ kỹ, nụ cười của chúng ta chính là điều tốt đẹp nhất nhân sinh, là tài phú quý giá nhất của ta và Di Thiên trong hoàn cảnh tàn khốc. Người u ám trong 2 mắt chỉ thấy địa ngục, còn trong mắt người có hy vọng, chỉ là tia sinh cơ nhỏ nhoi cũng có thể biến thành kỳ tích."


Lý Ẩn nghe những lời của Di Chân... 2 mắt tuy đã ảm đạm nhưng không còn giãy dụa kịch liệt như trước.


" Thời điểm quen biết học trưởng cũng giống thế. Ta một mực hi vọng, có thể cùng Di Thiên sống hạnh phúc trên thế giới này, cho nên ta mới mang hắn tới trường đại học, quen biết bạn bè mới, cũng bởi vậy... mới quen biết ngươi, học trưởng. Có lẽ bây giờ ngươi cảm giác rất thống khổ, nhìn không tới 1 tia sinh cơ, thậm chí không có lý do để sống sót. Nhưng ít nhất hiện tại học trưởng ngươi còn sống. Ta nhìn thấy học trưởng chính là nhìn thấy hy vọng, nhưng nếu bây giờ ngươi chìm vào trong hồ.. ta sẽ chẳng còn nhìn thấy hy vọng nữa."


"Sống sót, học trưởng... Ngươi không phải hi vọng trở lại thế giới tốt đẹp và quang minh sao? Ngươi còn sống, cho nên ngươi còn chưa có thua. Coi như là chín phần tử lộ, chúng ta chỉ cần bắt lấy 1 phần sinh lộ là đủ rồi. Ta sẽ giúp ngươi, cho dù trả giá cả tánh mạng cũng sẽ giúp ngươi. Ta đã suy nghĩ cẩn thận rồi, học trưởng ngươi vĩnh viễn không yêu ta cũng không có vấn đề gì, chỉ cần ngươi sống sót, chỉ cần ngươi có thể còn sống rời khỏi nhà trọ là đủ rồi. Hơn nữa... Tử Dạ, Cũng sẽ không hy vọng ngươi chết đi. Coi như vì nàng, ngươi sống sót được không, học trưởng!"


Lý Ẩn hít sâu 1 hơi.


"Sống sót sao? Sau khi mất đi Tử Dạ và mẫu thân, tiếp tục sống sót sao?"


"Đúng vậy! Học trưởng, cho dù bây giờ ngươi mất đi rất nhiều, nhưng chỉ cần ngươi còn sống, cũng không phải là mất đi tất cả! Ngươi còn có cơ hội rời khỏi nhà trọ! Ta biết, mất đi người thân và người yêu thống khổ và bi thảm như thế nào, nhưng chỉ cần sống sót ngươi sẽ phát hiện, cuộc sống vẫn còn những điều tốt đẹp, nhân sinh của ngươi sẽ không vì vậy mà 2 bàn tay trắng, ngươi vẫn có thể 1 lần nữa trở lại thế giới quang minh!"


Lý Ẩn chậm rãi nhìn về phía Di Chân, lúc này 2 mắt hắn đã dần có chút sinh cơ, nước mắt chảy ra từng giọt.


"Quang Minh sao? Sau khi mất đi Tử Dạ, ta không tin tưởng mình lại có thể hạnh phúc. Có lẽ đối với ta mà nói tương lai chính là địa ngục. Nhưng ngươi nói đúng, ta còn sống, chỉ cần điểm này thôi là đã có hy vọng rồi."


 Sức lực con người cạn sạch, cũng không phải chỉ cần ý chí kiên định không buông bỏ là có thể thành công. Nhưng cư nhiên đã có hy vọng ủng hộ, sao không vật lột đọ sức 1 lần? Đã mất đi hết thảy, còn điều gì sợ để mất nữa sao?


"Còn một phần sinh lộ..." Lý Ẩn xiết chặt nắm đấm, nhìn về phía trước rít gào: "Tốt! Trước khi phải chết, ta sẽ 1 mực sống sót!"


Sau khi lên bờ, ánh mắt Lý Ẩn trở nên lạnh lẽo tràn ngập quyết đoán. Hắn biết, hiện tại trong tay mình thẻ đánh bạc ít tới mức không đáng kể. Muốn sống sót, sinh cơ quá ít.


Bất quá...


Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn bầu trời đỏ ối giống như lửa thiêu nói: " Em có lẽ hy vọng anh làm như vậy sao? Tử Dạ? Anh sẽ chiến đầu tới chết mới thôi, khi ấy chúng ta lại tương kiến."


"Kế tiếp, ta phải trở về nhà trọ." Lý Ẩn trong thời gian thật ngắn đã suy nghĩ mọi kế hoạch "Ta sẽ làm như cái gì cũng không biết trở về nhà trọ, cũng sẽ không nói với bất luận hộ gia đình nào. Thứ nhất không còn hộ gia đình nào ta có thể tin tưởng, thứ hai một khi nói ra ngược lại sẽ đánh rắn động cỏ. Ta đoán chừng con quỷ này không có khả năng cảm giác hết thảy mọi chuyện, đã như vầy ta sẽ chơi trò “lá phải lá trái” ( kiểu như trò thật thật giả giả ấy), cứ giả bộ coi nó như là Tử Dạ..."


"Nhưng học trưởng, làm như vậy rất nguy hiểm, ngươi nên chuyển đi nơi khác!"


"Không, như vậy sẽ dễ dàng lộ ra sơ hở. Ta sẽ nói nếu như không có khả năng bảo vệ cho nàng ấy thì sẽ không chạm vào người nàng ấy nữa. Như vậy đã có lý do thích hợp để tách ra. Đương nhiên ta không phủ nhận làm như vậy có nguy hiểm, thế nhưng ta không còn lựa chọn khác."


"Lá phải lá trái?" Di Chân nghe thế, trong nội tâm cũng không khỏi nhíu lại, như vậy xác thực quá nguy hiểm, học trưởng sẽ không có việc gì chứ? Thế nhưng theo lời nói của chính nàng, hết thảy nên để học trưởng tự quyết định cuộc sống của hắn!


"Ngươi trước trở về nghỉ ngơi đi, Di Chân. Ta sẽ không tìm chết nữa, sẽ như ngươi mong muốn, tiếp tục sống sót."


Lý Ẩn, cứ như thế trở về nhà trọ trước khi hết 48 tiếng đồng hồ.


 Bởi vì hắn còn muốn trở lại, coi như bước trên còn đường không có lối về, Lý Ẩn cũng hi vọng, có thể lại lần nữa nhìn thấy thế giới quang minh.


Coi như là đêm tối, cho dù hối hận với lựa chọn đã qua, hắn cũng có thể tìm được tồn tại thay thế quang minh.



"Ta đã trở về."

5/26/2016

Posted by Unknown |

Chương 5: ác chiến


Lúc này, không khí trên xe bus rất khẩn trương. Chiếc xe chạy nhanh trong thành thị nhưng không gây chú ý với bất luận người nào, bên trong xe bus đã hoàn toàn cách biệt với ngoại giới. Mỗi một người ngoại quốc đều giám thị nhất cử nhất động của đám hành khách. Vài người chết làm gương cũng làm cho họ không còn mở miệng xin tha nữa.


Minh Vương vẫn ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích, giống như một pho tượng. Thượng Quan Miên thủy chung ngồi ở vị trí gần cửa sổ, tay phải của nàng vô lực rũ xuống, nhưng tay trái vẫn nắm lấy trái lựu đạn. Trong không khí áp lực này, 4 hộ gia đình khác cũng tự hỏi, hôm nay phải chết trên tay quỷ hồn hay trong tay bọn sát thủ?


An Tuyết Lệ lại đang vô cùng chờ mong, quỷ hồn trong bức họa xuất hiện giết trên tên đầu trọc, thế nhưng nàng cầu nguyện chẳng có chút tác dụng. Ngay lúc tầm mắt nàng chuyển hướng tới bức họa lại thêm 1 hành khách bị giết!


"Lại muốn nhảy cửa sổ trốn thoát, không muốn sống nữa à?"


Bị giết, là 1 thanh niên tóc nhuộm vàng ngồi rất gần với Di Chân, lúc này trên đầu hắn xuất hiện 1 lỗ máu, thân thể vô lực ngã xuống. Nam nhân ngoại quốc giết hắn xong còn đá vào đầu, nói: "Còn có ai dám bỏ trốn, kết cục chính là hắn!"


Lạimột hành khách bị giết!


Hiện tại, trên xe bus hoàn toàn bị không khí khủng bố bao trùm. Một vài người lá gan tương đối nhỏ đã tiểu trong quần. Nhưng Minh Vương ngay cả nháy mắt 1 cái cũng không có, hắn biết lúc này nếu ánh mắt rời khỏi Thượng Quan Miên, hậu quả hắn thực sự không tưởng tượng nổi.


Thụy mỹ nhân, tuyệt đối không phải một đối thủ có thể khinh thị!


Thượng Quan Miên đến bây giờ vẫn chưa từng mở bức tranh của mình ra xem xét, nhưng nàng cũng chú ý tới dị biến của những người khác.


Bất quá, biểu hiện của nàng không hề có chút lo lắng nào, ánh mắt thủy chung không hề rời khỏi Minh Vương.


Hiện tại đã hình thành 1 cục diện giằng co. Theo thời gian không ngừng trôi qua, rốt cục đã qua 1 canh giờ. Trong 1 canh giờ này bức tranh thủy mặc cũng không có biến hóa mới. Thế nhưng chỉ cần như vậy thôi cũng đủ làm hộ gia đình run sợ.


 Một canh giờ này, Minh Vương cùng Thượng Quan Miên đều quan sát đối phương.


 Đúng lúc này, phía trước truyền đến 1 tiếng kêu to.


Đó là một tên sát thủ cầm súng, hắn đang nắm chặt lấy tóc Lâm Tâm Hồ, dí súng vào chóp mũi nàng nói: "Fuck! Ngươi đi chết đi!"


"Chuyện gì xảy ra?" 1 người ngoại quốc bên cạnh nhíu lông mày hỏi: "Nàng làm sao vậy?"


"Hừ, ta bất quá chỉ sờ ngực nàng mà thôi vậy mà dám cào ta, ngược lại rất mạnh mẽ ah." Tên khác giận không kềm được nói: "Dứt khoát giết đi là được rồi!"


"Dừng tay!" Di Chân lập tức bổ nhào tới trước mặt Lâm Tâm Hồ, dùng tiếng anh nói: "Thật xin lỗi, tiên sinh, làm ngươi bị thương, xin hãy tha cho nàng!"


 Tên sát thủ cười dữ tợn 1 tiếng, rút súng nhắm ngay trán nàng nói: "Lại là ngươi, tốt, đã như vậy giết ngươi trước!"


 Hành khách trên xe bus đều nhìn về phía Di Chân, không ít người đồng tình và bội phục nàng, nhưng không ai dám tỏ vẻ lên tiếng, chỉ sợ vong mệnh.


Lúc này, không ai có thể cứu nàng!


 Tên sát thủ mặc hắc y thưởng thức nỗi sợ hãi xẹt qua trong mắt Di Chân, bỗng nhiên chú ý tới dưới chân nàng rớt xuống 1 trang giấy, hắn nhìn liếc qua nói: "Ân, chẳng lẽ ngươi đang coi thư tình của bạn trai? Bất quá đây cũng là lần cuối cùng ngươi nhìn thấy rồi. Ân, 'Bồ Mỹ Linh' ? Tên bạn trai ngươi sao? Ha ha, xem xong rồi thì chết đi..."


Sau đó, hắn chuẩn bị bóp cò súng. Nhưng đột nhiên 1 con dao phóng tới đâm vào cổ, lực lượng trùng kích làm thân thể hắn văng sang 1 bên, ngã trên mặt đất!


 Tay trái Thượng Quan Miên vẫn còn giơ cao, nhìn về phía thân thể tên sát thủ kia.


"Ân?" Minh Vương mở miệng: "Thực là khó được ah, 'Thụy mỹ nhân' trứ danh lãnh khốc lại đi cứu người khác, kì quái."


Thượng Quan Miên lại làm như mắt điếc tai ngơ, hai con ngươi tập trung nhìn vào Di Chân hỏi: "NgươiBồ Mỹ Linh có quan hệ như thế nào?"


Di Chân khó tin nhìn thi thể ngã xuống cách nàng không xa, quay đầu nhìn về phía người xuất thủ, Thượng Quan Miên, trong mắt tràn ngập không thể tưởng tượng nổi.


"Ngươi, ngươi biết hắn sao?" Di Chân cầm lấy tờ nhật ký nói: "Ngươi biết nam nhân viết cuốn nhật ký này?"


Thượng Quan Miên phóng về phía Di Chân, Minh Vương cũng lập tức nâng người phóng tới phía sau nàng! Nhưng động tác Thượng Quan Miên cực nhanh, trong nháy mắt đã đến chỗ Di Chân cầm lấy mảnh nhật ký.


Mà lúc này Minh Vương đã đến phía sau nàng, hai tay giơ lên cao chộp về phía đỉnh đầu của nàng! Thượng Quan Miên căn bản không kịp né tránh đã bị Minh Vương nắm lấy, hung hăng nện đầu vào cửa sổ kính thủy tinh!


"Giết người của ta còn không để ta vào mắt, ngươi cho rằng danh hào 'Minh Vương' của ta là để tranh trí sao?"


 Trán Thượng Quan Miên hung hăng đụng vào mặt kính thủy tinh, máu tươi lại chảy xuống không ngừng, nhưng đồng thời, nàng dùng tay trái đấm vỡ mặt kính thủy tinh đem trái lựu đạn trong tay ném ra ngoài!


 Lúc này xe vừa vặn chạy tới trước 1 tòa building lớn. Trái lựu đạn bay vào bên trong tòa building lập tức phát nổ!


 Khí lãng bạo tạc làm lầu 1 tòa building hoàn toàn chấn sập, chiếc xe bus cũng bị ảnh hưởng của khí lãng vụ nổ làm chấn vỡ cửa sổ kính thủy tinh!


 Trên đường cái, những chiếc xe đều dừng lại, mà những người đi bộ lưu hành gần đó chấn kinh không thôi, không ít người lấy điện thoại di động ra quay lại toàn cảnh.


"Ngươi..." Minh Vương tức khắc hiểu, Thượng Quan Miên chính là chờ đợi thời cơ để làm điều này! Chiếc xe bus bị chú ý, cảnh sát nhất định sẽ hành động, căn cứ vào biển số xe để chặn lại! Tới lúc đó hỗn loạn, Thượng Quan Miên có thể đục nước béo cò rồi!


 Bọn người An Tuyết Lệ cũng bị mảnh thủy tinh văng trúng làm bị thương, bất quá điều đầu tiên bọn hắn phản ứng là bảo vệ bức trang thủy mặc! Khá tốt, bức họa kia không hề bị hao tổn.


Nhưng hành động của Thượng Quan Miên đem bọn hắn hù sợ!


"Tốt, thật ác độc..." An Tuyết Lệ ngơ ngác nói: " Tòa building kia người đến người đi , lần này không biết chết bao nhiêu người đây? Nữ nhân này, con mắt cũng không nháy 1 cái, hoàn toàn không để ý tới bao nhiêu sinh mạng như vậy?"


"Ngươi muốn chết!"


Không biết đã bao nhiêu năm, Minh Vương chưa từng phẫn nộ tới trình độ này, giờ phút này khuôn mặt hắn vì giận dữ mà vặn vẹo, 1 quyền hung hắng hướng về phía Thượng Quan Miên: "Ta muốn ngươi sống không bằng chết!"


"Không có tác dụng." Thượng Quan Miên nhổ ra một búng máu nói: "Ta đã tiêm cấm dược, lúc này ngươi đánh thế nào ta cũng không đau. Làm sao đây? Ngươi buông tha cho chiếc xe bus này hay lựa chọn quần nhau với cảnh sát trung quốc? Dù sao nơi đây vẫn là nội thành, lực lượng xuất động sẽ tương đối nhiều, hơn nữa nổ boom lớn tới như vậy chắc chắn sẽ có cảnh sát cơ động điều tới. Cho dù ngươi có thể đem tất cả cảnh sát có vũ trang giết hết thì cũng đã đủ để chế trụ ngươi rồi."


"Ngươi không phải cũng giống vậy? Người ném lựu đạn chính là ngươi!"


Minh Vương nói đến đây lại tung ra 1 quyền đánh lên mặt Thượng Quan Miên, thân thể nàng bay ngược ra sau, thậm chí trong miệng còn hộc ra vài cái răng, máu mũi cũng tràn ra không ít.


"Ngươi cho rằng ta tạm thời không giết ngươi thì ngươi có thể tiêu dao rồi hả?" Minh Vương mặt mũi tràn đầy dữ tợn, nói: "Ta hiện tại đem 2 tay của ngươi chặt đứt!"


Giờ khắc này, những người bên trong xe bus đều cảm giác như lâm vào hầm băng.


"Chờ một chút..." Minh Vương bỗng nhiên nói: "Thật kỳ quái, ngươi vì cái gì cứ 1 mực đeo cái balo kia chiến đấu với ta? Rõ ràng cởi nó ra tốc độ của ngươi sẽ tăng lên nhiều. Hẳn là, ngươi có vật nhất định phải tùy thân mang theo, không thể rời khỏi người?"


 Trong balo kia đúng là đang để bức tranh thủy mặc! Nếu như bức tranh rời khỏi Thượng Quan Miên hơn một mét, bóng dáng nguyền rủa sẽ lập tức khởi động!


 Tay Minh Vương run lên, trong tay áo xuất hiện 2 cây trường đao.


Đây chính là song đao Minh Vương thường dùng! Hai thanh song đao này không biết đã cướp đi bao nhiêu tánh mạng! Hắn tiếp cận Thượng Quan Miên nói: "Kế tiếp, để ta tới nhìn trong balo của ngươi chứa gì?"


Thượng Quan Miên túm lấy một cái ghế đứng lên. Khóe miệng và mũi nàng vẫn còn tuôn ra máu, nếu không phải dựa vào cấm dược, lúc này đã không thể nào thoải mái hoạt động. Vừa rồi Minh Vương xuất ra 1 quyền kia, trên người đã gãy vài cái xương sườn, nội tạng cũng bị tổn thương.


 Dù sao đó cũng là 1 kích toàn lực của Minh Vương!


Thượng Quan Miên cho dù thời điểm đứng người lên, máu từ khóe miệng vẫn không ngừng chảy ra nhỏ trên mặt đất. Hiện tại tay phải của nàng đã bị phế, chỉ sử dụng được tay trái. Mà cơ thể Minh Vương cơ hồ không có tổn thương nào.


Bỗng nhiên, tất cả nam nhân ngoại quốc đều chĩa súng về phía Thượng Quan Miên.


Những người này đều là sát thủ số 1 số 2 tại thế giới ngầm châu âu, đồng dạng được gia tộc Eli Khắc Sâm dùng tiền mời tới.


" 'Thụy mỹ nhân' bị trọng thương, mọi người cùng nhau bắn chết nàng!"


"Nàng chết rồi, khoản thù lao kia chính là của chúng ta!"


"Mọi người cùng nhau giết nàng!"


Nhưng ai nấy còn chưa kịp bóp cò, Thượng Quan Miên bỗng ép nửa người trên xuống, lập tức xuất ra khẩu súng giấu trong tay trái, dạo qua 1 vòng. Tất cả những tên sát thủ cầm súng trên trán đều thủng 1 lỗ! Dù sao bắn vào ngực cũng không an toàn, không thể chắc chắn bọn hắn có mặc áo chống đạn hay không.


Tức khắc từng vòi máu tươi bắn ra, bên trong xe bus, ngoại trừ Minh Vương, tất cả những tên sát thủ ngoại quốc khác đều đã chết!


"Ngươi..." Minh Vương rống giận đang muốn phóng đi, đột nhiên xe bus chạy xiêu xiêu vẹo vẹo, hắn giật mình nhìn lại ghế lái, tên tài xế vậy mà đã bị Thượng Quan Miên bắn chết rồi!


Nàng rõ ràng giết chết tài xế để chiếc xe mất đi khống chế!


" 'Thụy mỹ nhân' !"


Minh Vương phẫn nộ rống to, nhưng sau khi xe bus mất đi khống chế liền lao vào 1 tòa cao ốc!


 Cú va chạm này làm thân thể Minh Vương vì tác động quán tính mà lao về phía trước,  Thượng Quan Miên thì lợi dụng cơ hội này nhanh chóng tiếp cận hắn, sau đó đem mũi súng nhắm ngay cổ hắn!


"Ngươi đi chết đi!"


Minh Vương vung lên trường đao, bổ về phía Thượng Quan Miên!


 Thời khắc mấu chốt hắn tránh được, nhưng viên đạn vẫn xuyên qua bờ vai của hắn, xem ra hắn tin tưởng tuyệt đối vào thực lực của mình mà không mặc áo chống đạn, lập tức té trên mặt đất, nhưng 2 cây trường đao cũng cắt đứt dây đeo balo của Thượng Quan Miên!


 Đầu xe bus bị đụng nát, miểng thủy tinh từ cửa sổ xe tan vỡ văng đầy sàn! Các hành khách nhao nhao đứng lên tìm đường thoát khỏi! Phía sau có rất nhiều xe cảnh sát đuổi theo!


" 'Thụy mỹ nhân' !" Minh Vương gào thét khản cả giọng: "Ta 'Minh Vương' Lộ Phose thề, nhất định phải cho ngươi xuống Địa ngục!"


Bao nhiêu năm rồi, chưa có người làm cho mình bị thương, "Thụy mỹ nhân" là người thứ nhất!


 Sau đó 2 tay hắn chụp lên balo, Thượng Quan Miên cũng bắt lấy balo!


"Xem ra ngươi phi thường coi trọng thứ này..." đầu vai Minh Vương tuy còn chảy máu, nhưng hắn không hề buông tay, miệng balo bị lực tác động hé mở, Minh Vương dùng chân đá 1 cái, làm cái hộp chữ nhật trong balo bay lên không trung!


Thượng Quan Miên nhanh chóng bắt lấy 1 đầu hộp, Minh Vương thì bắt được đầu còn lại!


Lúc này, bọn người An Tuyết LệDi Chân đã rời khỏi xe bus, cảnh sát cũng hoàn toàn bao vây chiếc xe lại , vô số súng vác vai, đạn lên nòng đều chĩa vào bên trong xe bus!


"Thứ này đối với ngươi thực trọng yếu như vậy?" Minh Vương bỗng nhiên vung lên trường đao: "Đã như vầy, hủy diệt nó cũng là 1 chuyện vô cùng thú vị ah?"


 Sau đó, trường đao của Minh Vương mãnh liệt bổ tới chiếc hộp!


Thượng Quan Miên lập tức giơ súng lên chặn trường đao lại, sau đó nàng nhanh chóng mở nắp hộp lấy bức tranh ra, kéo giãn khoảng cách với Minh Vương!


Cùng lúc đó, nàng  cũng đem mặt nạ An Tuyết Lệ lưu lại mang lên!


Lúc này, ở bên ngoài truyền tới tiếng loa của cảnh sát: " Hai người bên trong lập tức đi ra, xe bus sắp nổ tung rồi!"


Vừa dứt lời, Thượng Quan Miên liền chạy ra khỏi xe bus, cùng lúc đó, Minh Vương cũng đồng dạng vọt ra! Vung vẩy 2 thanh trường đao nói: " 'Thụy mỹ nhân " đã như vầy, ta muốn hủy diệt thứ trên tay ngươi!"


"Hai người các ngươi giơ tay lên!"


Rất nhiều nhân viên cảnh sát giơ súng nhắm vào Thượng Quan Miên cùng Minh Vương, chỉ cần 2 người có dị động sẽ lập tức nổ súng!


"Các ngươi kêu ta giơ tay lên?" Minh Vương nhìn đám nhân viên cảnh sát vây quanh hắn, trường đao trên tay phải thu lại, sau đó rút ra 1 cây súng bên hông, nhanh chóng bóp cò, trong tích tắc, đám cảnh sát chung quanh chết hết!


"Nổ súng, tất cả mọi người nổ súng!"


 Người cầm đầu lập tức hạ lệnh, tất cả nhân viên cảnh sát đều nổ súng, mà Thượng Quan Miên thì lắc người chạy tới vòng ngoài, bởi vậy, cũng có một vài viên cảnh sát đem mũi súng chĩa về phía nàng.


Thế nhưng bọn hắn còn chưa kịp làm gì đã bị 1 độc châm đâm xuyên cổ họng! Động tác của Thượng Quan Miên nhanh đến cực điểm, căn bản không ai nhìn thấy nàng phóng châm lúc nào!


" 'Thụy mỹ nhân " ngươi trốn không thoát!"


Minh Vương nói đến đây, từ trong ngực móc ra 1 quả lựu đạn ném về phía cảnh sát!


 Bọn người An Tuyết Lệ, Khâu Phi Phàm đã rời xa hiện trường vẫn có thể nghe được tiếng nổ mạnh kia!


"Trời ạ..." Khâu Phi Phàm gắt gao ôm lấy bức tranh thuỷ mặc, nói: "Thượng Quan Miên nàng đến cùng là nhân vật nào? 'Thụy mỹ nhân " là danh hiệu sát thủ của nàng sao?"


"Ai biết, dù sao, ta cũng không muốn ở 1 chỗ với nàng..." Lí Kiện Phi nói xong, nhìn về phía bức tranh thủy mặc trên tay, không nhìn thì thôi, nhìn tới lại sợ tới suýt nữa kêu ra tiếng!


 Trong bức tranh thủy mặc, cái miệng mỹ nữ mở ngoác ra, từ trong thò ra 2 cánh tay trắng bệch và 1 cái đỉnh đầu!