5/26/2016

Posted by Unknown |



Phong thư này được tống xuất vào rạng sang hai giờ , nói cách khác năm giờ sáng cần thu được hồi âm.


Đem sáu con mèo mở ngực bể bụng không tính, còn chặt bỏ  từng cái đầu, loại hành vi huyết tinh biến thái như thếnày, thật sự rất khó có thể lập tức tha thứ. Nếu như trong hồi âm lại hoàn toàn thông cảm sẽ lộ ra rất mất tự nhiên.


Bất quá Lý Ẩn không cho rằng đây là độ khó của hồi âm được nâng lên.


Lý Ẩn rất rõ ràng sở dĩ xuất hiện loại thư tín bạo lộ những điều không thể nói này, mục đích rất đơn giản, chính là bức bách hộ gia đình giả tạo hồi âm. Nói cách khác, trong quá trình giả tạo hồi âm có thể gây ra một sai lầm nào đó, điều đó có thể dẫn tới quỷ hồn ly khai tầng hầm. Nói cách khác, gây ra tử lộ.


Đây cũng là điều Lý Ẩn lo lắngnhất.


Cùng một thời gian, Tử Dạ cũng đang tiến hành giả tạo hồi âm.


Trong thư Vị hạnh chủ động thổ lộ chính mình bất trung, mà ngay cả tên của đối phương cũng không nói ra. Bất luận một người bình thường nào nhìn thấy lá thư này nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Hồi âm gửi lại mà có chút nhẹ nhàng thì lại lộ ra quá giả dối rồi.


Đã viết rất nhiều lần đều cảm giác không hài lòng.


"Thẳng thắn mà nói, " Bạch Vũ nhìngiấy viết thư vứt đầy đất nói: "Nếu như đổi lại là ta, sẽ trực tiếp hưng sư vấn tội rồi. Còn ghi cái gì mà ôn với hòa, nghĩ như thế nào cũng đều là không thể."


"Trên thực tế, " Tử Dạ nhìn giấy viết thưtrên tay nói: "Đối với một người nam nhân, cho dù người yêu của mình phát sinh quan hệ với một người lạ hay là người quen cũng là điều không thể nào chấp nhận được. Phong thư này muốn viết ra rất khó khăn. Không thể quá dịu dàng ngoan ngoãn, cũng không thể quá chỉ trích."


Bất quá chỉ số thông minh của Tử Dạ vẫn còn đó, rất nhanh nàng bắt đầu đặt bút viết:


"Vị hạnh:


Nhìn thấy thư của ngươi, lúc đầu ta không thể nào tin tưởng được, ta hi vọng đây không phải là sự thật. Nhưng ta biết ngươi không phải loại người sẽ nói giỡn về chuyện này.


Ngươi phải biết ta yêu ngươi cỡ nào, cho nên ta thật sự rất khó chấp nhận được hết thảy. Bất quá ta cẩn thận tỉnh táo phân tích một chút, đây không phải lỗi của ngươi. Tuy ta không biết người kia là ai, thế nhưng ta tin tưởng là do người kia chủ động, ngươi mới có thể phạm phải sai lầm này. Về phần người kia là ai ngươi không muốn nói ta cũng sẽ không hỏi.


Dù sao ta rất yêu ngươi, tuy rất khó chịu, thế nhưng nghĩ tới việc mất đi ngươi ta lại càng không thể chịu đựng được. Vị hạnh, ngươi có thể nói cho ta biết những điều này, chứng tỏ ngươi đã hối hận. Ta nguyện ý tha thứ cho ngươi, hy vọng ngươi sẽ không vấp phải sai lầm tương tự.


Yêu ngươi Lý Ngang "


Đem trách nhiệm đổ hết lên người kia, giảm bớt sai lầm của Vị Hạnh. Hơn nữa lý do là vì quá yêu mà không muốn mất đi nàng.


Tuy có chút gượng ép, nhưng đã là hồi âm tốt nhất Tử Dạ có thể viết ra.


Sau khi viết xong Tử Dạ cẩn thận xem xét lại phong thư một lần nữa.


Nội dung thư tín đột  nhiên phát sinh đột biến bức bách hộ gia đình phải giả tạo hồi âm. Nói cách khác, hộ gia đình giả tạo hồi âm sẽ có khả năng xuất hiện tình huống gây ra tử lộ.


Trong thư có nên hỏi thân phận của người kia hay không? Đây có lẽ là điểm mấu chốt. Nhưng rõ ràng Vị Hạnh không muốn nói, nếu tùy tiện hỏi… rất có thể sẽ lâm vào tình trạng xấu.


Ngược lại tình huống của Lý Ẩn bết bát hơn.


Tuy Vị Hạnh có loại hành vi này nhưng cũng là do bị người khác dụ dỗ, có thể tha thứ. Nhưng hành vi Lý Ngang giết mèo thật sự quá tàn nhẫn và biến thái rồi, vô luận yêu hắn sâu đậm như thế nào, nhưng biết đối phương là một người có tâm lý biến thái, không thể nào không phẫn nộ và sợ hãi được.


Lý Ẩn cẩn thận phân tích, hắn có một cái phỏng đoán.


Rất rõ ràng, hồi âm có thể sẽ chạm vào điểm mấu chốt nào đó, khiến quỷ hồn rời khỏi tầng hầm. Cái này mấu chốt ngay ở trong hồi âm, một khi ghi vào tình báo giả, thì xong rồi.


Nếu như muốn viết hồi âm, phải nhất định tỏ thái độ về hành vi giết mèo ....nhưng trong này chắc chắn có tồn tại lừa gạt.


Vậy lừa gạt đó là gì?


Vô luận Lý Ẩn suy nghĩ như thế nào đều không thể giải thích được.


Mà cái phong hồi âm này càng khó tả tới cực điểm. Nghĩ coi, người bình thường đều khó có khả năng tha thứ cho Lý Ngang. Không tha thứ thì có rất nhiều lý do. Nhưng đơn giản mà tha thứ, lại thấy quá giả tạo.


Cho nên, không thể tha thứ cho Lý Ngang, nhưng nếu không tha thứ sẽ dẫn đến tình trạng rất khó chấp nhận cho hộ gia đình, nên làm cái gì bây giờ?


Cuối cùng, Lý Ẩn ghi như vậy:


"Lý Ngang:


Ngươi nói là sự thật sao? Ta rất khó tin tưởng ngươi lại làm ra sự việc tàn nhẫn như vậy.


Nếu là sự thật, ta cảm thấy thật đáng tiếc, ngươi như thế nào có thể đối với những tiểu động vật làm ra hành vi như thế? cho dù ngươi hận mèo cũng không nên làm như vậy.


Bất quá, ngươi thoạt nhìn đã rất hối hận, ta có thể cảm thấy được. Chỉ cần ngươi về sau đừng làm những chuyện đáng sợ như vậy, ta có thể bỏ qua cho ngươi. Dù sao, ta vẫn rất yêu ngươi.


Yêu ngươi Vị Hạnh "


Lý Ẩn và Tử Dạ cùng đem thư tín của mình tới tầng hầm, đều đã làm tốt chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất.


Kỳ thật, nhà trọ không có khả năng an bài một con đường hẳn phải chết. Nhưng vấn đề sinh lộ là cái gì đây này? Đối với hành vi của hai người, bọn họ cũng phân tích qua, nhưng dường như điều đó không phải trọng tâm.


Vô luận như thế nào, hiện tại chỉ có thể đánh cuộc.


Lý Ẩn tiến vào nhà trọ đến nay cũng không phải chưa từng đánh bạc qua. Thậm chí có thể nói, hắn trong huyết tự chỉ thị là thường xuyên đánh bạc.


Nhưng canh bạc ngày hôm nay làm hắn run như cầy sấy.


Tiếp đó kết quả lại thuận lợi ngoài ý định.


Quầng dương quán và Nguyệt Ánh quán đều đưa ra hồi âm.


Mà hai phong hồi âm này làm Lý Ẩn và Tử Dạ lâm vào biên giới sụp đổ.


Lý Ngang hồi âm là:


"Vị hạnh:


Rất cảm tạ ngươi có thể hiểu được ta, ngươi thông cảm làm ta phi thường cao hứng. Nhưng ta vẫn phải tiếp tục thẳng thắn với ngươi.


Trên thực tế, ta rất thích đánh bạc.


Hồi học tại trường đại học ta thường xuyên ra vào sòng bài. Lúc ấy còn trộm không ít tiền của gia đình, nhưng tất cả đều là thua nhiều thắng ít.


Còn nhớ rõ chứ? Có một đoạn thời gian ta một mực hướng ngươi vay tiền, nói là muốn báo danh học vi tính, nhưng thật ra tất cả đều ném vào sòng bài.


Kết quả, ta càng ngày nợ nần càng nhiều. Đến cuối cùng, đã phát triển tới một con số kinh người.


Ta liên tục thỉnh cầu họ trì hoãn kỳ hạn trả tiền, nhưng người tới đòi nợ càng ngày lại càng tăng. Cuối cùng, họ còn chạy tới ký túc xá tìm ta, còn nói nếu ta không chịu trả tiền sẽ đem ta phế đi.


Lúc đó ta thật sự rất rất cần tiền. Nếu như không có tiền mà nói..., ta thật sự lo lắng bọn hắn sẽ làm hại ta.


Vì vậy ta tìm một người vay tiền, người kia... Ngươi cũng quen biết.


Người kia nói với ta, cho ta mượn tiền cũng có thể, nhưng muốn ta đáp ứng một điều kiện. Chính là muốn thân thể ngươi. Muốn ta lựa chọn một thời gian dẫn ngươi ra ngoài, sau đó tìm lý do rời đi để ngươi lại  một mình, sau đó người kia sẽ xuất hiện trước mặt ngươi...


Ta biết ta làm như vậy rất hèn hạ. Vì nguyên nhân đó mà ngươi bị người kia...


Thỉnh ngươi nhất định phải tha thứ cho ta, ta quả thực không có biện pháp khác.


Yêu ngươi Lý Ngang "


Mà Vị hạnh thì hồi âm là:


"Lý Ngang:


Ngươi có thể lại tha thứ cho ta làm ta cảm thấy rất rất cao hứng, nhưng chuyện ta dấu ngươi không phải chỉ có như thế.


Trên thực tế ta còn làm một chuyện rất có lỗi với ngươi.


Kỳ thật, trước kia ta có một đoạn thời gian thường xuyên ra vào sòng bạc. Lúc ban đầu, ta chỉ làm một người chia bài mà thôi. Nhưng càng về sau ta lại càng cảm thấy đánh bạc là một chuyện phi thường kích thích, sau đó ta cũng dần bắt đầu đánh bạc.


Cuối cùng, thắng được không ít tiền, ta lấy những số tiền kia tiếp tục đánh bạc, cuối cùng thu được một khoản tiền không nhỏ. Vì vậy khi đó lão bản sòng bạc mời ta trở thành người cầm trịch tại sòng bài ngầm, bắt đầu tiến hành giao dịch.


Nhưng đoạn thời gian đó ngươi cũng tới đánh bạc, ta thật sự không ngờ đấy. Nguyên nhân vì vậy khiến cho ngươi thua rất nhiều tiền, cũng khiến ngươi bị không ít người đuổi theo đòi nợ a?


Ta hiện tại đã mở được sòng bạc rồi, thỉnh ngươi tin tưởng ta. Hi vọng có thể tha thứ cho ta.


Yêu ngươi Vị Hạnh "


Hai phong thư này gửi ra cơ hồ cùng một khoảng thời gian.


Khi Lý Ẩn cùng Tử Dạ xem xong thư, trên mặt biểu  lộ không ít ưu sầu lo lắng.


Lại có chuyện như vậy?


Vì nợ nần bài bạc không tiếc đem nữ nhân của mình cho một nam nhân khác?


Làm người cầm trịch sòng bài ngầm?


Hơn nữa, ai biết đằng sau còn có thể lộ ra chuyện gì đáng sợ hơn không. Nếu cứ tiếp tục như vậy mà vẫn tha thứ cho đối phương thì quả thực không thể nói nổi.


Không thể tìm được sinh lộ... thì chỉ có thể bước vào tử lộ mà thôi!


Đây rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!


Điều này giống như một cơn ác mộng giáng xuống, làm Lý Ẩn dần dần khó có thể thừa nhận.


Sau đó, hai người bắt đầu giả tạo hồi âm. Không có biện pháp, chỉ có thể tiếp tục tha thứ và tha thứ. Nếu không còn có thể nói được điều gì?


Tâm lực của Lý Ẩn và Tử Dạ quả thực là lao lực quá độ rồi.


Cảm giác đến ngay bản thân mình cũng không thể nào nói nổi lời tha thứ, thậm chí cảm thấy người viết ra được những văn tự này thần kinh không còn bình thường nữa, nhưng lại chẳng thể thay đổi được gì, nếu không gửi hồi âm, tất cả sẽ kết thúc.


Nhất định phải gửi hồi âm.


Chẳng lẽ nói, đến một điểm cực hạn không thể nào tha thứ được nữa, sẽ bị hoài nghi sao? Nhưng bản thân phong thư hồi âm không thể nào chỉ trích đối phương. Nếu làm như vậy đó căn bản cũng là con đường chết!


Ác mộng bao phủ lấy Quầng Dương quán và Nguyệt Ảnh quán.


Sau khi sửa đổi vô số lần, hồi âm cũng coi như viết xong, Lý Ẩn và Tử Dạ cảm giác toàn thân mình vô lực. Biết rõ là bẫy rập nhưng lại nhất định phải trèo vào. Bây giờ cũng chỉ có thể giao thư cho quỷ hồn dưới tầng hầm mà thôi.


Kế tiếp, lại run như cầy sấy chờ đợi.


Mà nội dung những phong thư sau đó càng ngày càng đáng sợ. Nội dung bên trong đem sức thừa nhận tâm lý của Lý Ẩn và Tử Dạ trùng kích muốn hỏng. Một vòng lại một vòng giả tạo hồi âm, mỗi một lần tha thứ, sẽ đổi lấy một sự thật càng thêm kinh khủng.


Cuối cùng, hai người thậm chí không thể không ghi trong hồi âm: "Ta biết ngươi rất thành thật, nhưng thỉnh không cần tiếp tục ghi ra những điều tư ẩn nữa. Còn có, tạm thời đừng nên gửi hồi âm cho ta."


Thế nhưng vô dụng thôi. Tối nhiều nửa giờ, sẽ xuất hiện hồi âm mới.


Đến cuối cùng Lý Ẩn và Tử Dạ đều cơ hồ chết lặng. Mà bọn người Phong Dục Hiển, Bạch Vũ, cũng dần dần tiến vào Thâm UyênTuyệt Vọng.


Thời điểm ba giờ chiều.


"Đã xong." Trong Nguyệt Ảnh quán, Bạch Vũ sắc mặt trắng bệch ngồi bệt trên sàn nhà, hắn gần như đã buông tha.


"Kế tiếp chúng ta nhất định sẽ chết, loại hồi âm này không ngừng gửi tới chúng ta nhất định sẽ chết!" Bạch Vũ khóc rống lên: "Doanh tiểu thư, ngươi còn ghi sao? Ghi cái gì!  Phong hồi âm tiếp theo họ có nói giết người ta cũng không cảm thấy lạ. Chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Chúng ta nhất định đều sẽ chết..."


Tử Dạ lúc này cũng cảm giác được một cỗ trầm trọng.


Chẳng lẽ, thật không có hi vọng sao?


Hơn nữa nàng còn biết rõ, mình cứ tiếp tục ghi hồi âm chẳng khác nào tự mình dùng bút giết chết chính mình!


"Ta vẫn là tha thứ cho ngươi, Lý Ngang."


Sau khi viết xong thư tín, Tử Dạ bỏ vào bao định xuống tầng hầm giao cho nữ quỷ. Bạch Vũ liền ngăn nàng lại: "Doanh tiểu thư, ngươi đừng đi nữa! Nội dung lá thứ vừa rồi cho dù là ai cũng không thể nào tha thứ!  Cứ như vậy dứt khoát sẽ bị đối phương hoài nghi đấy! Cầu ngươi đừng gửi nữa!"


"Không gửi mà nói..., chúng ta sẽ bị bóng dáng của mình giết chết.", " Nếu gửi thư qua, còn có một tia hi vọng."


"Hi vọng?" Bạch Vũ cười rộ lên, tinh thần của hắn đã sắp hỏng mất rồi: "Ở đâu có hi vọng! Chúng ta nhất định chết rồi! Doanh tiểu thư ngươi biết chứ! Ngươi và Lý lầu trưởng suy nghĩ muốn phá đầu cũng không tìm ra sinh lộ? Chúng ta căn bản là không có hi vọng!"


Không có biện pháp viết tha thứ, cũng không có biện pháp viết không tha thứ.


Bạch Vũ rất rõ ràng tử kỳ của bọn hắn đã đến.


Mà lúc này, trong tầng hầm Nguyệt Ảnh quán.


Thượng Quan Miên gắt gao nhìn chằm chằm lên cửa sắt trước mắt.


Rất rõ ràng, vấn đề quỷ hồn đi ra chỉ là thời gian mà thôi. Mỗi một lần hồi âm đều là rộng lượng tha thứ cho đối phương, rõ ràng điều này không hề thực tế chút nào.


Giờ phút này, trong cặp mắt nàng phát ra sát ý mãnh liệt.  Tất cả vũ khí đều đã chuẩn bị tốt. Một khi cửa sắt bị mở ra, nàng sẽ lập tức hành động.


Nàng là "Thụy mỹ nhân", cho nên nàng sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để giết đối phương!


Mặc dù đối phương là Quỷ hồn!


Mà ở Quầng Dương quán.


"Thú vị, thú vị, rất thú vị."


Mộ Dung Thận nhìn phong hồi âm cảm thán: "Đúng là cái 'Mỹ' của nhân loại ah, chính là sự chân thật ẩn dấu ở sau lưng. Lầu trưởng, rất thú vị, loại hoàn cảnh khủng bố, quỷ hồn có thể tùy thời xuất hiện làm ta cao hứng quả thực muốn giết người ah!"


Lý Ẩn căn bản không để ý tới tên biến thái kia. Hắn  đang tiếp tục tìm lý do để tha thứ.


Lúc này, hắn  tuy còn chưa muốn buông tha, vẫn liên tục suy nghĩ tìm ra sinh lộ, nhưng trong nội tâm cũng cảm giác được một loại khủng bố trước nay chưa từng có.


Phong Dục Hiển lúc này vẫn còn trong tầng hầm.


"Huỳnh..."


Hắn nhìn phiến cửa sắt trước mắt, biết rõ không lâu sau mình sẽ đối mặt với cái gì.


Hắn vẫn là muốn dùng phương pháp này đi gặp Huỳnh sao?


Được rồi, cũng tốt. Dù sao hắn  cũng vốn định làm như vậy.


Khi còn sống không thể trị liệu tốt tâm bệnh của thê tử, điều này luôn giày vò Phong Dục Hiển. Hắn thời khắc nghĩ  tới muốn gặp gỡ thê tử.  Vốn hắn nghĩ rằng có thể thông qua nhà trọ mà có thể nhìn thấy nàng trên dương gian này. Nhưng hiện tại xem ra chỉ có sau khi chết đi mới gặp được nàng.


Hắn nghĩ rõ ràng như vậy...


Thế nhưng mà, vì cái gì nước mắt lại không ngừng chảy xuống? Vì cái gì thân thể không ngừng run rẩy?


Vốn hắn nghĩ có lẽ đã hoàn toàn buông tha.


Thế nhưng  cảm giác sợ hãi không ngừng áp tới làm dũng khí của hắn nhũn ra, hai tay không ngừng ôm lấy cơ thể!


Không muốn chết... Ta còn chưa muốn chết...
Cho dù có thể nhìn thấy Huỳnh ta cũng không muốn chết... 


Posted by Unknown |


Lúc này, điện thoại của Lý Ẩn rung lên.


Bùi Thanh Y đem kết quả điều tra gửi qua. Không thể không nói hiệu suất xử lý sự tình của nàng cao đến đáng sợ, chỉ qua một giờ liền đem hết thảy điều tra rành mạch.


Sau khi điều tra, người phù hợp hai điều kiện có rất nhiều. Bất quá, tổng cộng chỉ có ba người phù hợp với điều kiện thứ ba.


Theo thứ tự là Lâm Tuyết Nhan phòng 106, Tô tiểu mạt phòng 905, Hứa Nhiêu phòng 1211.


Mà ba người này, khả nghi nhất là Tô tiểu mạt. Bởi vì, nàng là hộ gia đình đã tiến vào nhà trọ được một năm, mà hai người khác đều là trong năm nay mới tiến vào.


Cho nên, nàng có đầy đủ khả năng là hộ gia đình đã thả tờ giấy a4 kia.


"Tô tiểu mạt..." Lý Ẩn nhớ lại, đây là một nữ hài khoảng hai mươi, đeo kính mắt, bím tóc đuôi ngựa, lớn lên coi như đáng yêu.


Hắn bỗng nhiên nhớ ngày đó, Biện Tinh Thần, Liễu Bằng hai người cùng nhau đi chấp hành huyết tự chỉ thị, trong số những người chờ đợi ở dưới đại sảnh có nàng. Hơn nữa, nàng rất quan tâm tới sinh tử của bọn người Biện Tinh Thần và rất muốn biết ai là người thả tờ giấy a4. Lúc đó nàng còn đứng rất gần cửa xoay nhà trọ, không ngừng hướng về bên ngoài nhìn trông.


Chẳng lẽ là nàng sao? Cố ý biểu hiện như vậy để người khác không nghi ngờ ?


Tất nhiên Lý Ẩn không cho rằng người làm ra chuyện đó là một hộ gia đình đã tử vong. Bởi vì có một phụ thân như vậy tồn tại, có thể chết dễ dàng sao?


Nhưng như thế nào dùng hồi âm để tra ra đứa bé có phải tên Tô tiểu mạt đây? Hết lần này tới lần khác hai con quỷ đều quên tên của nàng. Cho dù chỉ nhớ họ thôi cũng tốt.


Cũng không thể hỏi: "Tên của nàng có phải gọi là Tiểu Mạt hay không?" Vạn nhất nghĩ sai, chính là đồng đẳng với tự tìm đường chết.


Thời gian không ngừng trôi qua. Sau đó, thời điểm tám giờ tối, quỷ ở Nguyệt Ảnh quán gửi ra hồi âm.


Nội dung hồi âm là như thế này:


"Lý Ngang:


Tuy ngươi nói như vậy nhưng ta vẫn cảm giác rất kì quái. Cha mẹ thực chỉ vì ác ma nói hưu nói vượn, liền phán định chúng ta kết hợp với nhau sẽ mang tới điềm xấu sao?


Trên thực tế, có một lần thái độ của ca ca rất kỳ quái. Tuy ta cho rằng hắn rất đồng ý với chúng ta, nhưng phản ứng của hắn lại có chút mập mờ. Hắn ủng hộ ta và ngươi yêu nhau, nhưng hắn cũng nói với ta có nên cân nhắc lại một chút hay không. Ta hướng hắn hỏi vì cái gì lại nói như vậy, câu trả lời của hắn có chút mịt mờ, nhưng ta nghe ra được, cùng với bức họa của tên ác ma có liên quan.


Rất rõ ràng, sau lưng điều này còn ẩn giẩu một cái gì đó mà không muốn nói cho chúng ta biết. Nhưng vì cái gì lại không thể nói? Vì cái gì không tiếc giam giữ chúng ta, cũng không muốn nói cho chúng ta sự thật?


Lý Ngang, Trọng Hạnh và Trọng Thành có nhắc có với ngươi điều gì không?


Ta thật sự rất lo lắng, ta rất muốn biết cha mẹ đến cùng suy nghĩ cái gì. Còn có, ngươi nói ngươi kêu Trọng thành đi điều tra? Thực hi vọng Trọng Thành sớm ngày tra ra được chân tướng.


Như vậy, ta có thể minh bạch, đến tột cùng bởi vì sao cha mẹ lại phản đối chúng ta như thế. Hơn nữa, nói không chừng có thể tìm được phương pháp thuyết phục cha mẹ hai bên đồng ý.


Lý Ngang, chúng ta nhất định phải đợi đến ngày đó.


Yêu ngươi Vị Hạnh "


Họa?


Tử Dạ nhìn phong thư, lại thêm được một đầu mối mới. Tuy không xác định được, nhưng trước mắt xem ra bức họa là điều mấu chốt. Năng lực biết trước của người kia cùng ‘họa’ có quan hệ?


Cả Nguyệt Ảnh quán và Quầng Dương quán đều đã tìm tòi rất cẩn thận, nhưng không tìm thấy một bức họa nào.


Thế nhưng mà điều đó có quan hệ gì tới vẽ tranh?


Cái tình báo này rất trọng yếu. Vô luận như thế nào phải cấp ngay cho Lý Ẩn xem qua.


Từ nội dung thư tín, tựa hồ đây là lần đầu tiên Vị Hạnh nói cho Lý Ngangh biết chuyện này, cho nên Lý Ngang khả năng cũng không biết kỹ càng tình huống. Mà ca ca của Vị Hạnh, dường như đã bị ảnh hưởng ở một trình độ nhất định.


Tử Dạ phán đoán, rất có thể ca ca của Vị Hạnh cho rằng.. những lời nói của ác ma kia không hoàn toàn là nói lung tung. Có thể làm cho hắn nghĩ như vậy, tất nhiên là có lý do.


Dùng trí tuệ của Tử Dạ, nàng rất nhanh đưa ra một giả thiết.


Người nam nhân kia vẽ ra bức họa có thể phản ánh được tương lai chân thật. Mà rất có thể ca ca của Vị Hạnh đã thật sự được nhìn thấy cảnh tượng chân thực hóa của bức họa, cho nên hắn chịu ảnh hưởng mà tin tưởng vài phần. Mà cha mẹ song phương tựa hồ hoàn toàn tin tưởng rồi.


Bức vẽ có thể phản ánh được tương lai. Chẳng lẽ là...


Tức khắc, Tử Dạ liên tưởng tới Thâm Vũ con gái của Mẫn. Nàng chính là một người đam mê hội họa. Chẳng lẽ nói, cái đó và Thâm Vũ có quan hệ sao?


Tử Dạ đi vào lầu hai, dùng thiết giáp kẹp lấy bức thư, hướng Lý Ẩn bên kia đưa qua.


Mà lúc này, Tử Dạ bỗng nhiên chú ý tới Lý Ẩn ở cửa sổ đối diện, trên đầu dán một miếng băng gạc dính máu, trong nội tâm cả kinh, thiếu chút nữa cầm không chắc làm thiết giáp lung lay một phen!


"Ah!Tử Dạ!" Lý Ẩn lại càng hoảng sợ, khá tốt, Tử Dạ bên kia túm lại, vững vàng đưa thiết giáp qua bên này.


Lý Ẩn thở dài một hơi cầm lấy thư.


Tử Dạ ở bên kia thu thiết giáp về lập tức gọi qua cho Lý Ẩn.


Lý Ẩn vừa mở thư tín vừa cầm điện thoại nhận cuộc gọi: "Tử Dạ, ngươi vừa rồi xảy ra chuyện gì? Thiếu một ít nữa liền..."


" Đầu ngươi là có chuyện gì xảy ra? Thương thế có nặng không? Rốt cuộc là làm sao vậy?"


"Ngươi đừng lo lắng, không liên quan tới quỷ." Lý Ẩn liếc nhìn Mộ Dung Thận phía sau, nói: "Là ta tự mình không cẩn thận té bị thương. Phong thư này... cùng bức vẽ có liên quan?"


"Đúng. Lý Ẩn, từ trước mắt mà xem, ta đoán tên ác ma kia thông qua vẽ tranh mà tiên đoán ra sự tình tương lai."


Lý Ẩn bắt đầu phân tích. Rất nhanh hắn nghĩ tới Thâm Vũ.


Bất quá, cái này cũng có thể là trùng hợp, nhưng chỉ cần là điểm này cũng đủ để truy tra về Thâm Vũ rồi. Cẩn thận ngẫm lại, Mẫn là cô nhi, mà tuổi cũng rất khớp với nữ hài tử kia.


Hẳn Mẫn chính là đứa bé sợ hãi phụ thân kia? Lý do là vì... bị cha nàng xâm hại sao?


Nhưng Mẫn đã chết, Thâm Vũ cũng không biết tung tích, không có cách nào tiếp tục điều tra.


Phong thư này có thể trực tiếp đưa vào trong tầng hầm ngầm, không cần sửa chữa. Hi vọng kế tiếp, có thể từ trong hồi âm của nam quỷ thu thêm tình báo.


Sau đó Lý Ẩn đi vào tầng hầm ngầm, tới trước cửa sắt vươn tay gõ hai cái. Không bao lâu cái tay kia liền đưa ra ngoài nhận lấy thư tín.


Trước mắt tuy còn khá thuận lợi, nhưng không ai biết tiếp theo sẽ xuất hiện tình huống như thế nào.


Lý Ẩn cho rằng, trong những tình báo mà bọn hắn không thể nào nắm rõ chắc chắn có tồn tại một điểm tình báo mấu chốt.


Mà bọn hắn không thể nắm được điểm tình báo đó, thì khi giả tạo hồi âm, nhất định phải sử dụng tình báo giả.


Sau khi cân nhắc, Lý Ẩn dần dần sinh ra suy đoán.


Rất có thể, phong hồi âm kế tiếp sẽ đưa ra một vấn đề nào đó. Mà vấn đề này, một con quỷ khác không kịp thời đưa ra hồi âm. Bọn hắn không có cách nào trả lời được vấn đề này, sẽ làm cho quỷ hồn thoát khỏi tầng hầm.


Nhưng vấn đề này rất có thể thông qua nhắc nhở về sinh lộ của nhà trọ mà tìm được đáp án.


Nhưng, là cái gì đây?


Hỏi, "Chúng ta bị nhốt vào lúc nào" ? Hoặc là một sự tình mà thành viên trong gia đình bọn hắn đã từng làm qua. Nhưng trước mắt thật sự không thể từ trong nhắc nhở tìm ra được đáp án.


Thời điểm mười giờ rưỡi, bên trong cửa sắt gửi ra hồi âm. Nội dung là:


"Vị hạnh:


Tin tưởng ta, 'Điềm xấu' chỉ là lời nói vô căn cứ mà thôi. Chẳng lẽ ngươi cũng tin tưởng sao? Ác ma kia căn bản chính là ác ý muốn chia rẽ chúng ta, tất cả lời nói của hắn đều là giả dối.


Ngươi nói về bức họa của hắn? Ta cũng từng xem qua, không biết vì cái gì hắn luôn vẽ một vài sự tình huyết tinh ảo tưởng, ta cũng không hiểu sao hắn có thể yêu thích vẽ những bức họa như thế.


Ca ca của người có lẽ cũng bị cha mẹ ảnh hưởng nên nói như vậy mà thôi. Điềm xấu và bức họa của hắn có liên quan tới nhau sao? Ta tuyệt đối không tin.


Vị hạnh, tương lai là không có cách nào biết trước , cái gọi là biết trước chính là căn cứ theo một điều kiện sẵn có, rồi luận theo một góc độ nào đó mà tính toán ra. Rất nhiều người tự xưng có thể tiên đoán chính là làm như vậy. Cái này không có nghĩa là bọn hắn thật sự thông hiểu tương lai. Tương lai là không thể nào xác định chắc chắn.


Vô luận như thế nào thỉnh ngươi không được suy nghĩ lung tung, có thể chứ? Ta hi vọng có thể nhìn thấy ngươi cười thật vui vẻ. Nụ cười của ngươi chính là an ủi lớn nhất của ta.


Tin tưởng ta, hi vọng phong thư này có thể làm cho ngươi an tâm.


Yêu ngươi Lý Ngang "


Phong thư này lại đề cập thêm một tình báo mới, tên ác ma luôn vẽ ra những bức tranh huyết tinh khủng bố. Điểm này làm Lý Ẩn cực kỳ để ý. Chẳng lẽ những bức họa kia vẽ ra, đều là quỷ hồn chân thật sao?


Cẩn thận ngẫm lại, loại khả năng này phi thường cao.


Lý Ẩn nhớ lúc trước viện trưởng cô nhi viện từng nói, Thâm Vũ đưa cho Mẫn một bức tranh. Mà sau đó trong phòng của Mẫn không tìm ra một bức tranh nào. Mà cũng trong ngày Mẫn nhận được bức tranh, khi bọn Biện Tinh Thần chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy tờ giấy a4.


Chẳng lẽ suy đoán của mình là chính xác? Mẫn quả thật chính là đứa bé gái kia? Mà bức họa Thâm Vũ đưa cho nàng không phải do Thâm Vũ vẽ, mà do ác ma kia vẽ?


Lý Ẩn quyết định, một khi còn sống trở về sẽ điều tra về phụ thân của Mẫn!


Sau đó hắn dùng thiết giáp co duỗi đưa lá thư sang bên Nguyệt Ảnh quán.


Tử Dạ nhận được thư nhanh chóng đi tới tầng hầm đem thư đưa vào.


Thời gian rất nhanh trôi qua.


Nửa đêm 0 giờ đã đến.


Mà vừa lúc này, tại thành phố K, Thâm Vũ trong căn hộ cao cấp.


Nàng hoàn toàn không ngủ, mà đang ngồi trong phòng khách.


"Lý Ẩn, Doanh Tử Dạ." Thâm Vũ nhìn đồng hồ trước mắt báo qua nửa đêm 0 giờ nói: "Kế tiếp là ngày 18 tháng 4, cũng chính là ác mộng của các ngươi. Các ngươi sẽ triệt để lĩnh hội được cái khủng bố của huyết tự chỉ thị này. Kế tiếp, nội dung thư tín sẽ không hoàn toàn giống với lúc trước, nhà trọ sẽ giải phóng tối đa 'Hạn chế' lên quỷ hồn. nhìn thấy phong thơ đó chắc các ngươi cũng chẳng thể tin nổi vào hai mắt mình? Nhưng cái đó mới chính là 'Chân thật' , là nội dung không hề ngụy tạo. Trên thế giới này, nhân loại thường thường không thích chân thật, bởi vì chân thật chưa chắc sẽ lý tưởng và hoàn mỹ. Nhưng chỉ có chân thật mới có thể biểu hiện ra 'Mỹ' ah."


Trời vừa rạng sáng.


Tử Dạ dụi dụi con mắt nhìn cửa sắt trước mắt. Bạch Vũ một bên đang nửa mê nửa tỉnh, nhưng Thượng Quan Miên vẫn như cũ, rất thanh tỉnh.


Lúc này cánh tay kia từ trong cửa sổ đưa ra hồi âm!


Tử Dạ đi đến nhận lấy sau đó mở thư ra xem xét.


Nội dung bức thư là:


"Lý Ngang:


Ta muốn nói cho ngươi một việc. Bất quá, trước đó ta thật sự phải nói với ngươi rằng ta yêu ngươi, tuyệt đối không có nửa phần lừa dối.


Ngươi còn nhớ rõ chứ? Có một ngày chúng ta đang tản bộ tại núi Không Minh,  ngươi có chuyện đi về trước. Còn ta vẫn tiếp tục tản bộ, sau đó gặp người kia.


Người kia, ngươi cũng quen biết , nhưng xin lỗi ta không thể viết ra danh tự.


Lúc ban đầu chúng ta cũng chỉ là nói chuyện bình thường, nhưng sau đó bỗng nhiên người đó ôm lấy ta, nói rất yêu thương ta, hy vọng có thể phát sinh quan hệ với ta.


Ta ngay lập tức cự tuyệt.


Thế nhưng người đó lại cứ dụ dỗ ta, hôn ta, vuốt ve thân thể của ta, làm cho ta dần dần có cảm giác.


Ta cứ như vậy tình loạn ý mê mà mơ hồ cùng người kia...


Ta chỉ làm chuyện đó một lần, tuyệt đối không có lần thứ hai. Ta thật không phải cố ý phản bội ngươi , Lý Ngang, thỉnh ngươi tin tưởng ta.


Yêu ngươi Vị Hạnh "


Đọc xong phong thư này, mặc dù Tử Dạ khá tỉnh táo nhưng không thể dấu nối nét ngạc nhiên trên khuôn mặt.


Vì cái gì trong lúc này lại viết ra nội dung như vậy?


Bạch Vũ một bên đọc thư cũng rất khiếp sợ nói: "Doanh, Doanh tiểu thư, phong thư này... Tuyệt đối không thể đưa qua! Nếu không, không chừng nam quỷ kia sẽ lập tức hóa thành Lệ Quỷ lao ra cũng nên! Ai có thể dễ dàng tha thứ người yêu của mình tội bất trung?"


"Ta đương nhiên biết rõ." Tử Dạ đem lá thư gấp lại: "Phong thư này tuyệt đối không thể đưa!"


Lên đến trên lầu, Tử Dạ gửi cho Lý Ẩn một tin nhắn.


Trong Quầng Dương quán, Lý Ẩn và Mộ Dung Thận đang đi lên lầu một. Nhìn thấy nội dung tin nhắn, Lý Ẩn liền gọi cho Tử Dạ: "Ngươi nói vừa rồi là sự thật? Trong thư chính xác ghi như vậy?"


"Đúng vậy, Lý Ẩn."


"Loại chuyện này vì cái gì đột nhiên lại tới? Còn có, người kia là ai? Nói Lý Ngang cũng quen biết, chẳng lẽ là Trọng Thành?"


"Đây là kiệt tác của nhà trọ. Con người đều có những bí ẩn mà rất khó có thể nói cho những người khác. Nhưng nhà trọ lại có thể hoàn toàn giải khai những điều đó, làm cho hắn không thể nào che dấu mà nói ra! Tiếp theo nhất định phải giả tạo một phong hồi âm!"


"Đó là đương nhiên! Tử Dạ ngươi cũng cần phải giả tạo một phong hồi âm, ta cúp máy trước!"


Lý Ẩn lập tức chạy lên lầu hai, từ trong thùng lấy ra giấy và bút bắt đầu viết thư:


"Lý Ngang:


Ngươi nói đúng, ta không nên dây dưa với ngươi loại vấn đề như thế nữa.


Chúng ta cũng đừng nghĩ cái gì mà 'Điềm xấu' nữa, dù sao đây đều do ác ma kia bịa chuyện, không phải sao? Chỉ cần chúng ta yêu nhau như vậy đủ rồi.


Chính như lời ngươi nói tương lai là điều không thể nào biết trước được. Chỉ cần trong nội tâm có hạnh phúc, tương lai nhất định sẽ hạnh phúc, nhưng  trong nội tâm không có hạnh phúc, vậy thì nhất định sẽ trở nên bất hạnh.


Chúng ta chỉ cần tin tưởng vững chắc điểm này như vậy đủ rồi, không phải sao?


Ta vĩnh viễn yêu ngươi, Lý Ngang.


Yêu ngươi Vị hạnh "


Sau đó, Lý Ẩn đem phong hồi âm giả tạo này tới tầng hầm ngầm.


Lúc này đây hoàn toàn là giả tạo hồi âm. Tuy không phải là lần đầu tiên, nhưng Lý Ẩn vẫn cảm thấy rất khẩn trương.


Nhà trọ rõ ràng cho thấy cố ý dẫn đạo hộ gia đình phải ghi hồi âm giả. Làm như vậy rõ ràng cho thấy muốn dùng hồi âm giả để đẩy hộ gia đình vào tuyệt cảnh! Nhưng ai dám không đưa hồi âm đây?


Lý Ẩn nuốt từng ngụm nước bọt, sau đó đem thư tín cầm tới trước cửa sổ gõ cửa.


Vài giây sau một cánh tay từ sau cánh cửa sổ thò ra tiếp lấy lá thư.


Tiếp tục lại là quá trình chờ đợi dài dòng buồn chán!


Lý Ẩn ngược lại càng thêm lo lắng cho Tử Dạ ở bên kia. Nàng cần giả tạo một phong hồi âm cho Vị Hạnh. Nói cách khác, nội dung hồi âm không thể nào chỉ trích nàng quá mức. Thế nhưng nếu cứ đơn giản mà tha thứ, lại lộ ra quá mức giả dối. Nhưng làm quá lên hậu quả ai cũng không dám tưởng tượng! Cái này căn bản là thế khó xử!


Một giờ sau, nam quỷ tại Quầng Dương quán rút cục đưa ra hồi âm mới.


Lý Ẩn cẩn thận cầm lấy đi lên lầu hai mở ra xem xét.


Nội dung là:


"Vị hạnh:


Ta nghĩ cần phải thẳng thắn với ngươi một việc.


Ngươi còn nhớ rõ chứ? Trong nhà ngươi nuôi sáu con mèo, đột nhiên đều bị mổ ngực bể bụng, đầu bị chặt mất? Ta biết sáu con mèo kia là sủng vật ngươi rất yêu thích. Sau khi ngươi phát hiện ra chuyện đó thì rất đau lòng, không những khóc suốt một tuần trời mà còn chửi bới kẻ nào nhẫn tâm làm như vậy. Ta nhìn thấy ngươi như vậy nội tâm cũng rất khổ sở.


Ta hiện tại muốn thẳng thắn nói với ngươi.


Đó là ta làm đấy.


Ta thật sự rất chán ghét mèo, căm hận mèo tới cực điểm. Chỉ cần nghĩ đến những con mèo kia nhảy nhót... bộ dạng né tránh, ta liền không thể nào chịu đựng được.


Cho nên đêm hôm đó, ta bỏ thuốc ngủ vào trong đồ ăn của mấy con mèo kia, sau đó đem chúng ra ngoài giết từng đứa một. Sở dĩ giết chúng nó thảm như vậy là vì ta muốn ngươi sợ hãi, sẽ không tiếp tục nuôi mèo nữa.


Nhưng ta thật sự yêu ngươi, ta chỉ căm hận mèo mà thôi. Thật sự, thỉnh ngươi nhất định phải tin tưởng ta, Vị Hạnh.


Yêu ngươi Lý Ngang "


Quả nhiên, bên này nội dung thư cũng bắt đầu tiết lộ những điều tư mật.


Bất quá, phong thư này vừa ra làm người ta thấy lạnh cả người.


Biểu hiện ra ngoài thoạt nhìn là một người tốt, nhưng sau lưng thường ẩn dấu một chân diện mục làm người khác ghê tởm! Nếu như chỉ nhìn một cách đơn thuần trong những lá thư trước, đều cảm giác Lý Ngang là thanh niên tốt truy cầu chân ái, nhưng mà nhìn phong thư này sẽ làm người ta cảm thấy hắn thật ra là người rất đáng sợ.


Kế tiếp sẽ còn suất hiện thêm những điều gì nữa đây? Mà những hồi âm giả tạo tiếp theo, liền nhất định phải tiến hành đánh giá những hành vi này. Trong cả quá trình chỉ sợ sẽ tồn tại bẫy rập của nhà trọ!




Bất quá, ngay cả như vậy nàng cũng không hi vọng Mộ Dung Thận chết. Tuy hắn đích thật biến thái tới mức chính nàng cũng khó nhịn, nhưng vẫn là người duy nhất lý giải được con người Thâm Vũ.


Là người duy nhất Thâm Vũ muốn thủ hộ.


Posted by Unknown |
Chương 10: huyết tự không biết khủng bố


Vừa rồi đầu nện vào vách tường, vết thương khá lớn. Lý Ẩn bôi dược cầm máu rồi dính băng gạc cố định.


Giờ phút này,đau nhức kịch liệt vẫn không ngừng truyền đến.


Lý Ẩn biết rõ trước mắt không thể dốc sức liều mạng với Mộ Dung Thận. Nếu không, sẽ khó bảo toàn cái tên điên này sẽ không làm ra hành vi mất lý trí gì, ví dụ như hô to một tiếng: "Vừa rồi đưa Tín thư là giả tạo đấy! Ngươi đi ra giết bọn chúng đi!"


Hơn nữa hiện tại mình đang bị thương chưa hẳn có thể giết được Mộ Dung Thận. Cho dù có thể thành công nhưng cũng sẽ bị thương quá nặng.


Quan trọng nhất là... Lý Ẩn, chưa từng giết người.


Đối với một người chưa từng giết người mà nói, lần đầu tiên ratay sẽ phi thường khó khăn. Huống chi bản tính của Lý Ẩn là người phi thường coi trọng nhân mạng.


Nhưng Mộ Dung Thận nhất định phải giết chết. Hắn căn bản không phải là một người bình thường, trong huyết tự chỉ thị nhất định sẽ tạo thành trở ngại. Bản thân Huyết tự đã đủ khủng bố rồi, không thể lưu loại người này sống trong nhà trọ.


Lý Ẩn chèo chống đứng lên, dựa vào vách tường.


Vô luận như thế nào, lá thư này... Có thể lừa được nam quỷ kia hay không?


Giờ phút này tâm thần của hắn rất bất an. Đến cùng nên làm cái gì bây giờ?


Thời gian không ngừng trôi qua, đã đến năm giờ 30 phút chiều.


Mộ Dung Thận và Phong Dục Hiển đang đứng trước cửa sắt, rốt cục đã có động tĩnh. Một  thanh âm rất nhỏ vang lên, trong cửa sổ duỗi ra một cánh tay cầm một phong thư!


Mộ Dung Thận vượt lên trước Phong Dục Hiển nhận lấy thư tín. Sau đó, hắn liền sải bước tới lầu một. Mở cửa, nhìn thấy Lý Ẩn đầu dính băng gạc dựa vào vách tường, đi tới, đem thư tín giao cho hắn nói: "Lầu trưởng, xem đi. Phong thư này, có lẽ có sự tình ngươi muốn biết."


Lý Ẩn lập tức cầm lấy thư tín không thể chờ đợi mở ra.


Nội dung thư tín như sau:


"Vị hạnh:


Không nghĩ tới ngươi nhanh như vậy đã cải biến chủ ý, ghi hồi âm cho ta rồi.


‘Điềm xấu’, căn bản là lời nói vô căn cứ, là lời đồn ác ý của tên ác ma kia, ngươi không cần để ý.


Mặt khác, ngươi nói muốn dùng tên để xưng hô hắn? Để nhớ kỹ danh tự của tên ác ma này? Không cần. Dù sao, đối với ta mà nói ác ma chính là danh tựcủa hắn. Ngoài ra Hắn không có tên.


Chúng ta chỉ cần nhớ kỹ cái tên này là được rồi.


Vị hạnh, ngươi thật sự không cần để ý. Lời nói của tên ác ma..., căn bản không có một câu thật sự. Hắn tự xưng mình có thể thông hiểu, biết trước tương lai, cũng có thể hiểu rõ rất nhiều bản chất của hiện tượng thần bí trên thế gian này. Cha mẹ đối (với) hắn cảm thấy hứng thú, làm cho hắn càng đắc ý hơn. Về sau, thậm chí còn nói giúp chúng ta tiên đoán. Nói hưu nói vượn một trận, lại nói hai chúng ta đến với nhau sẽ đem lại điềm xấu.


Loại chuyện này thật sự là hoang đường.


Ta và ngươi đồng dạng cũng hận tên ác ma này thấu xương. Ta đã từng nói qua với Trọng Thành, để hắn đi thăm dò người kia, nhất định phải tra tra ra manh mối. Chỉ là, Trọng Thành cho đến giờ cũng chưa nói cho ta biết kết quảđiều tra. Chỉ biết hắn là người thành thị K, 37 tuổi, thê tử đã qua đời, cứ như vậy sinh hoạt với con gái. Trừ những điều đó ra thì không biết thêm gì nữa.


Vô luận như thế nào, Trọng Thành nhất định sẽ giúp chúng ta tra ra manh mối. Nhất định! Ngươi  chớ nên suy nghĩ lung tung, được không nào?


Yêu ngươi Lý Ngang "


Phong thư này không có đề cập tới danh tự của "Ác ma". Nhưng cung cấp một tin tức khác, ác ma là người thành thị K, 37 tuổi, hơn nữa là một người không vợ.


Bất quá, chỉ dựa vào những điều này mà muốn tìm ra hắn, chẳng khác nào mò kim đấy bể. Lý Ẩn cảm thấy, nếu như có thể còn sống trở về nhà trọ, trước hết nên điều tra phụ thân của tất cả nữ tính trong nhà trọ có góa vợ hay không.


Không, cẩn thận ngẫm lại, hiện tại cũng có thể điều tra.


Lý Ẩn lấy điện thoại di động gọi cho một hộ gia đình tên là Bùi Thanh Y, là hộ gia đình tháng trước mới chuyển vào, hiện tại đang ở phòng 502 của Đường Văn Sơn.


Bùi Thanh Y vốn làtrợ lý quản lý chấp hành của một công ty cỡ lớn, rất tinh thông quản lý, là một nữ tính làm việc rất khôn khéo, sau khi nàng tiến vào nhà trọ giải quyết rất nhiều sự tình phiền toái của những hộ gia đình mới gia nhập. Lý Ẩn liền an bào nàng làm trợ thủ của mình, thân phận tương đương với phó Lầu trưởng. Danh sách Hộ gia đình, công tác thống kê huyết tự, mỗi tháng hội nghị thông lệ, đều là do Bùi Thanh Y phụ trách.


Điện thoại reo lên hai tiếng, Bùi Thanh Y liền nhận điện thoại.


"Này, Lầu trưởng, có cái gì phân phó?"


Nghe được ngữ khí khá khôn khéo của nàng Lý Ẩn nói: "Có một sự tình phiền toái cần nhờ ngươi điều tra, tư liệu về cha mẹ của tất cả những nữ tính trong nhà trọ. Nhất là phụ thân năm nay khoảng 57 tuổi, đã từng tái hôn hoặc là vẫn sống một mình , hơn nữa từng là hoạ sĩ. Những người phù hợp với điều kiện trên sàng lọc ra rồi lên một danh sách."


"Ta biết rồi, sẽ lập tức hoàn thành."


Bùi Thanh Y nói xong liền cúp điện thoại.


Lý Ẩn đối (với) năng lực của Bùi Thanh Y phi thường thưởng thức, cho nên giao công việc cho nàng cũng rất yên tâm. Thời điểm lúc trước xuất hiện tờ giấy a4 thì Bùi Thanh Y còn chưa tiến vào nhà trọ, Lý Ẩn cơ bản có thể bài trừ nàngra bên ngoài. Hơn nữa, cha mẹ nàng tựa hồ cũng đều còn khoẻ mạnh, cũng không phải là người thành phố K.


Nếu như từ đó có thể tìm ra thì tốt rồi.


"Mộ Dung Thận." Lý Ẩn nhìn tên pháp ybiến thái trước mắt nói: "Vô luận như thế nào, ngươi cũng hy vọng huyết tự thành công, không thất bại chứ? Kế tiếp ta hi vọng ngươi không nên tự chủ trương. Có thể ?"


Mộ Dung Thận ngược lại rất bình tĩnh trả lời: "Có thể, Lầu trưởng, ta cũng không tính tự chủ trương, thư là do ngươi viết không phải ta. Bất quá Lầu trưởng, trò chơi nên kích thích mới tốt. Nếu không, thật sự rất không có ý tứ a. Ngươi nói giúp quỷ hồn đưa tin, nhưng quỷ hồn lại không thể đi ra, cái này rất quá không có ý tứ đi..."


Nếu như trên tay Lý Ẩn có một con dao hắn tuyệt đối sẽ xông vào đâm chết tên biến thái này!


Hắn thực hối hận lần chấp hành huyết tự này không mang theo vũ khí.


Lý Ẩn cải biến chủ ý. Lần huyết tự chỉ thị này muốn giết chết Mộ Dung Thận! Nam nhân này không chết, tất cả mọi người sẽ bị hắn kéo xuống nước!


"Mộ Dung... Ngươi, chẳng lẽ lại không sao? Cho dù bị quỷ giết chết ngươi cũng không thèm để ý?" Lý Ẩn lại bổ sung một câu, chẳng lẽ đồ biến thái này thật sự không sợ chết?


"Ân, ngươi nói..."


"Cái nhà trọ này an bài mười lần huyết tự, ngay từ lần đầu tiên đã chết rồi vậy sao có thể hưởng vui thú của 9 lần sau? Về sau lại càng có thêm nhiều chuyện lý thú hơn nữa, ít nhất hiện tại..."


"Cũng đúng." Mộ Dung Thận bộ dáng thông suốt: "Đúng a, còn có 9 lần nữa, ta có điểm nóng lòng rồi. Ha ha... còn nhiều niềm vui thú phía sau, từ từ sẽ đến. Ah, thực là chán ghét, vì cái gì chỉ có mười lần huyết tự ? Nếu nhiều hơn một chút thì tốt rồi."


Lý Ẩn không thể tìm được từ gì đủ để hình dung tên biến thái này nữa. Trong não hắn chứa cái gì vậy? Nói thực, suy nghĩ của hắn đã siêu việt hơn những gì mà Lý Ẩn có thể lý giải.


Từ khi tiến vào nhà trọ đến nay, đây là lần đầu tiên có một người mà Lý Ẩn căm hận còn hơn cả quỷ! Hơn nữa còn hi vọng quỷ có thể giết hắn đi!


Đúng vào lúc này, điện thoại của Mộ Dung Thận chấn động. Hắn lập tức lấy điện thoại di động ra xem xét, là tin nhắn hình của Thâm Vũ gửi tới!


"Ân?" Mộ Dung Thận nhíu mày.


Rõ ràng lại gửi tới sao?


Nhưng hắn nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp xóa bỏ. Sau đó, còn có thêm vài tin nhắn nữa, đến tin nào hắn xóa tin ấy.


"Là ai?" Lý Ẩn vấn đạo.


"Không có gì." Mộ Dung Thận đem điện thoại bỏ vào túi: "Tin nhắn rác mà thôi."


Toàn bộ tin nhắn Thâm Vũ gửi tới, hắn xóa hết không để lại bất kỳ một bức nào!


Nếu như Lý Ẩn biết rõ vừa rồi Mộ Dung Thận xóa cái gì, chắc chắn hắn sẽ xung động mà xông lên bóp cổ thằng biến thái này!


Đây chính là những bức hoạ mà nhiều hộ gia đình không ngại giết người để đoạt được đấy!


"Tốt rồi." Lý Ẩn nói: "Phong thư này, ngoại trừ phần mở đầu, còn những thứ khác có thể giữ lại. Hi vọng hồi âm kế tiếp, có thể có thêm tin tức giá trị."


Trong thư nói Lý Ngang để Trọng Thành đi điều tra sự tình về ác ma. Bất quá, Lý Ngang còn chưa chờ đợi được Trọng Thành trở về đã tự sát.


Trọng Thành có điều tra được manh mối gì hay không? Lý Ẩn quyết định, đến lúc trở về nhất định phải điều tra ra tung tích của Trọng Thành, bất kể tốn bao nhiêu thời gian!


Phong thư này tống xuất là 5:30 phút. Nói cách khác hồi âm nhất định phải trước 8:30 phút tối đưa xuống tầng hầm.


Lý Ẩn phát hiện, cả ngày hôm nay, trong quá trình đưa tin, chưa hề xuất hiện tình huống quỷ hồn xuất thư chậm hơn 3 giờ. Hi vọng, tình huống này có thể một mực duy trì.


Đem thư tín đưa đến Nguyệt Ảnh quán, Tử dạ sau khi đọc lá thư này cũng thêm một bước thu được tình báo hữu dụng.


Đem phần đầu thư tín xóa bỏ, lại lần nữa giả tạo phong thơ đưa xuống hầm ngầm.


Đã đến 6:30 phút, người hai bên biệt quán cũng bắt đầu ăn cơm. Buổi trưa vì quá lo lắng quỷ hồn nhận ra hồi âm giả tạo nên cơ hồ không ăn gì, cuối cùng bây giờ cũng có thể thả lỏng một hơi.


Lý Ẩn ngồi trên bậc thang dưới tầng hầm, cầm một cái Hamburger thịt bò,là đồ ăn cầm đi từ nhà trọ. Đối (với) Lý Ẩn mà nói cái này có thể xem như một bữa ăn không tồi.


Không thể không nói đồ ăn của nhà trọ đều cực kỳ mỹ vị. Cái Hamburger này thật sự là dư vị vô cùng.


Bất quá Lý Ẩn căn bản không tâm tư hưởng thụ mỹ thực. Vội vàng ăn xong Hamburger, hắn lại bắt đầu suy tư, có biện pháp nào có thể moi ra danh tự của ác ma kia.


Quầng Dương quán hắn đã tìm tòi khắp nơi, không hề có chút dấu vết  nào. Cho nên chỉ có thể dựa vào thư tín để thu thập tình báo.


Lý Ẩn cẩn thận phân tích cho rằng, tên ác ma kia cũng có thể không hẳn là nói bậy. Nói cách khác, điềm xấu là thật , hắn thật sự có năng lực biết trước. Mà cha mẹ song phương phản đối hôn sự mạnh mẽ như vậy có thể thấy, trình độ của cái ‘điềm xấu’ này rất đáng sợ. Hơn nữa, bọn hắn cũng tin tưởng vững chắc đây là sự thật.


Mà Lý Ẩn phán đoán, rất có thể ác ma kia biểu hiện ra năng lực biết trước ở trước mặt cha mẹ song phương , nhưng lại không bày ra cho Trọng Thành, Trọng Hạnh và những người khác xem, cho nên bọn hắn không hiểu. Người bình thường xác thực sẽ cho rằng đây là lý do rất hoang đường.


Cẩn thận nghĩ lại, vì tên ác ma kia làm hai người tự sát, hai mươi năm sau liền biến thành quỷ hồn trong huyết tự chỉ thị của nhà trọ. Giữa ác ma và nhà trọ có cái gì liên quan? Tại sao hai mươi năm sau mới tuyên bố cái huyết tự này?


Chẳng lẽ lúc đó tên ác ma kia là một hộ gia đình? Không, không đúng, chấp hành huyết tự ai lại mang theo con gái? Huống chi chấp hành huyết tự sao lại chỉ có một người? Trừ phi nữ nhi của hắn cũng là một hộ gia đình?


Cách hai mươi năm lại tuyên bố huyết tự là dụng ý gì? Lịch sử tồn tại của nhà trọ tuyệt đối không ít hơn 20 năm. Lý Ẩn cho rằng điều này chính là để bọn hắn... không thể thu nhập thêm tình báo hơn nữa. Bởi vì hơn hai mươi năm trôi qua, rất nhiều tình báo muốn tra ra cũng rất khó khăn.


Bất quá, cũng có thể cho rằng, tình báo mà bọn hắn không thể tra ra được chính là sinh lộ!


Rất có thể phải dựa vào thư tín mới có thể tra ra.


Mà cái kia không phải là thân phận của ác ma sao? Nếu như có thể tra ra thân phậnác ma là có thể vượt qua lần huyết tự này? Vẫn là nói, có một phương thức nào đó có thể làm cho hai người kết thúc việc viết thơ? Hoặc là trên thực tế, hai người không phải tự sát mà là bị giết?


Khả năng nhiều lắm.


Uống xong ly sữa bò trong tay, Lý Ẩn lau miệng nhìn cửa sắt tầng hầm ngầm trước mắt.


Đến tột cùng, sinh lộ ở nơi nào? Nên làm như thế nào mới có thể chấm dứt việc hai người truyền tin?


Trong quá trình giả tạo hồi âm, đến tột cùng cái khâu nào sẽ tạo thành sơ hở trí mạng đây?


Trên thực tế, mở rộng tư duy mà nói..., còn một loại khả năng.


Lý Ẩn cũng từng hoài nghi, hai con quỷ dưới kia có lẽ không phải Vị hạnh và Lý Ngang. Cho dù xưng hô với đối phương như vậy, Lý Ẩn vẫn không hoàn toàn yên tâm. Lúc trước ở U Thủy thôn bị lừa gạt đối với hắn tạo thành ấn tượng khá sâu, cho nên hắn không dám đơn giản đưa ra kết luận. Dù sao, nhà trọ căn bản chưa từng nói quỷ hồn ở nơi này là Vị Hạnh và Lý Ngang.


Bỗng nhiên ngày mai nhẩy ra một đôi trai gái nói rằng mình là Nhiệm Lý Ngang và Tùng Vị hạnh, hắn cũng sẽ không cảm giác kỳ quái. Ai biết có phải hay không giống với Lí Băng của U Thủy thôn đồng dạng giả chết, hoặc là trên thực tế tin tức tra ra được là giả.


Nói cho cùng, quỷ là căn bản không thể tin tưởng được. Tuy ở trong thư là hai người yêu nhau đến chết đi sống lại, nhưng ai có thể bảo chứng rằng không phải bọn chúng muốn đùa bỡn nên viết lên những đoạn văn như thế, trên thực tế hai con quỷ này sẽ tùy thời chạy ra giết bọn họ?


Nói cách khác, hai con quỷ này chính là xuất hiện không rõ lai lịch! Có lẽ ở bên trong hồi âm tồn tại một điều kiện nào đó, có thể làm bọn hắn vạn kiếp bất phục!


Lý Ẩn rất rõ ràng, cho tới bây giờ tuy thoạt nhìn hết thảy rất thuận lợi, nhưng đây chỉ là hiện tượng mặt ngoài mà thôi. Trên thực tế, rất có thể bọn hắn đang không ngừng đi vào tuyệt cảnh.


Cái huyết tự chỉ thị này tuyệt đối phi thường khủng bố. Thậm chí có thể nói là lần huyết tự chỉ thị có độ khó cao nhất trong kinh nghiệm của Lý Ẩn.


Thoạt nhìn chỉ cần đều đặn đưa thư tín là sẽ an toàn nhưng thật ra nguy cơ tứ phía. Quỷ hồn tùy thời sẽ từ bốn phương tám hướng xuất hiện, ngược lại làm cho Lý Ẩn cảm giác tốt hơn một ít. Bởi vì, hắn ngay cả nhà trọ an bài nguy hiểm ở đâu cũng không rõ, liền cả khủng bố chính thức của huyết tự như thế nào cũng mơ màng.


Mà điểm này so với bất kỳ điều gì cũng là cực kỳ đáng sợ.


Vô luận như thế nào nhất định phải mau chóng nghĩ biện pháp!


Lý Ẩn hạ quyết tâm, nhất định trước khi bị nhà trọ đẩy vào hố phải tìm được sinh lộ!