5/26/2016

Posted by Unknown |



Thời gian phong thư này tống xuất ra ngoài là 8:50 phút. Nói cách khác, phải trước 11:50 phút đưa hồi âm trở về.


Thượng Quan Miên vẫn còn trong tầng hầm ngầm xem còn thư tín tống xuất nữa hay không, Tử Dạ và Bạch Vũ thì đi vào lầu hai, nàng đem thư tín mở ra nhìn nhìn, nhưng sau khi đọc song, cánh tay nàng không khỏi run lên nhè nhẹ.


Nội dung phong thư là như thế này.


"Lý Ngang:


Thực không có ý tứ nhưng ta cũng quên tên của cô bé kia rồi. Bất quá, thật sự nàng thoạt nhìn rất sợ hãi phụ thân của nàng.


Hiện tại nhớ lại cảm giác giống như một giấc mộng.


Lúc đó, từ sau khi nàng mở tâm ra với chúng ra, chúng ra liền mang nàng tới các nơi tại núi Không Minh du ngoạn. Ngọn núi này cách biển rất gần, cho nên chúng ta cũng nhiều lần đến bãi biển chơi đùa. Cái đứa bé kia cuối cùng cũng phát ra chút tiếng cười a.


Nhưng là, nếu như đề cập tới phụ thân nàng, nàng vẫn nói năng rất thận trọng, không chịu nói thêm điều gì, hơn nữa ánh mắt còn toát ra một tia sợ hãi.


Bất quá, nếu như không nói tới chuyện này, nàng vẫn rất là hoạt bát...mà bắt đầu, không chỉ còn một mình buồn bực ngồi đọc chuyện cổ tích nữa.


Đứa bé kia không biết hiện tại trôi qua như thế nào? Ta cuối cùng vẫn rất khó quên ánh mắt của nàng.


Nhớ rõ ngày đó, chúng ta ba người đang chơi đùa bên bờ biển, nàng dùng cát xây một tòa thành. Đứa bé đó rất khéo tay, rất nhanh đã làm xong một tòa lâu đài. Sau đó, nàng nói với chúng ta: 'Về sau, Vương tử và Công chúa kết hôn, chính là trong một tòa lâu đài xinh đẹp như thế này. Tựa như ca ca tỷ tỷ hai ngươi vậy.'


Sau đó, ta liền nói: ' Tiểu nữ hài tử đáng yêu như ngươi, tương lai cũng nhất định có thể  ở trong một tòa lâu đài như thế này.'


Nhưng ngay lúc đó nàng trả lời vượt quá dự liệu của ta.


'Ta, không có khả năng may mắn giống như là công chúa. Công chúa cho dù bị ác ma bắt đi cũng sẽ có vương tử tới cứu nàng , nhưng ta không giống, không có ai cứu ta từ bên người của ác ma.'


Lúcđó chúng ta đều cảm thấy dị thường. Ngươi liền hỏi nàng: 'Ác ma là ai? Ác ma bắt ngươi là ai?'


Ta thì lại trực tiếp hỏi: 'Là phụ thân ngươi? Ngươi nói ác ma, có phải hắnhay không?'


Sau đó, nàng tựa hồ do dự một hồi, khẽ gật đầu.


'Hắn là ác ma, ta thấyhắn rất đáng ghét, nhưng lại không cách nào thoát khỏi hắn.'


Hiện tại nhớ lại, người đó, đích thật giống như lời nàng nói, là ác ma.


Mà chính lúc đó bi kịch của chúng ta bắt đầu.


Nhớ rõ ngày đó sau khi về nhà, cha ta nói với ta không được kết hôn với ngươi.


Lúc ấy đối với ta mà nói, hết thảy giống như sấm sét giữa trời quang.


Hết thảy, đều do tên ác ma kia tạo thành.


Nếu nhưlúc ấy ta quyết đoán một chút, cùng ngươi bỏ trốn mà nói..., có lẽ cả hai sẽ không bị nhốt ở dưới này.


Ta rất muốn gặp ngươi, thật sự, rất muốn gặp ngươi.


Lý Ngang, ngươi cũng muốn gặp ta chứ?


Có thể cho ta tới gặp ngươi hay không? Được không?


Thỉnh ngươi phải hồi âm cho ta.


Yêu ngươi Vị hạnh "


Xem hết phong thư này, Tử Dạ dùng sức nhấn huyệt Thái Dương vài cái, mà Bạch Vũ thì trợn mắt há hốc mồm.


"Cái này, đây là ý gì?" Bạch Vũ chỉ vào đoạn cuối cùng, khẩn trương không thôi: "Cái gì gọi là 'Để cho ta tới gặp ngươi' ? Chẳng lẽ, chẳng lẽ nói, nàng muốn đi ra?"


Đây là sự tình mà tất cả mọi người đều không dự liệu được.


Vốn cho là chỉ cần giả tạo hồi âm khi quỷ hồn chưa kịp hồi âm, hoặc là hồi âm đưa ra có điểm ngoài ý muốn, nhưng mà hôm nay lại xuất hiện tình huống như vậy!


Nếu như đem phong thư này đưa qua, sau đó bên kia hồi âm là "Tốt, ngươi tới đi", sẽ là hậu quả gì?


"Nhà trọ quả thật là an bài không theo lẽ thường a." Tử Dạ nắm chặt tờ giấy viết thư trong tay, ngẩng đầu nói: "Không có biện pháp, phong thư này không thể đưa qua."


"Ta không rõ, " Bạch Vũ không ngừng gãi đầu vấn đạo: "Cư nhiên có thể ly khai tầng hầm tới Quầng Dương quán, vì sao còn phải một mực ở bên trong viết thơ? Giống như bị phong tỏa tại tầng hầm ngầm. Lúc ban đầu ta cho rằng là nhà trọ hạn chế, nhưng xem ra tựa hồ không phải như vậy."


"Là nhà trọ cố ý." Tử Dạ tức thì nói: "Bức bách chúng ta  nhất định phải giả tạo hồi âm. Nhà trọ gây hạn chế, hẳn là giúp chúng chỉ có thể truyền tin cho nhau, nếu như nội dung thư có gì đó sai sót, mới rời khỏi tầng hầm ngầm. Trái lại không có chuyện gì thì chúng sẽ chỉ đợi tại tầng hầm ngầm."


"Thế nhưng cái này cũng quá kì quái, " Bạch Vũ cảm giác Logic thật sự quá mức gượng ép : "Rõ ràng có thể ly khai tầng hầm ngầm, lại không thể tụ hợp với nhau là tại sao chứ? Nếu như nhà trọ gây hạn chế còn chưa tính, thế nhưng nếu như không có gây hạn chế, cái này cũng quá mức kì quái đi."


Nhưng mà Tử Dạ cũng rất bình tĩnh nói: "Cái này tuyệt không kỳ quái. Có thể ly khai tầng hầm ngầm, ta đã sớm dự liệu."


Câu trả lời của Tử Dạ vượt ngoài ý liệu của Bạch Vũ.


"Không có gì kỳ quái." Tử Dạ phân tích : "Nếu như không cách nào ly khai tầng hầm ngầm, chúng ta đây chẳng phải chỉ cần không tiến xuống dưới đó là đơn giản vượt qua huyết tự này hay sao? Dù sao chỉ cần đúng hạn đưa tin là được. Rất rõ ràng, thư tín là điều kiện tất yếu để hai con quỷ kia không ly khai khỏi tầng hầm. Xuất phát từ hạn chế của nhà trọ, chính là phải một mực cấp thư tín cho đối phương, sau đó bởi vì nội dung thư tín có vấn đề mới rời đi tầng hầm ngầm. Cái loại logic vặn vẹo này là nhà trọ áp đặt lên hai người bọn chúng. Cho dù người bình thường cảm thấy rất không hợp lý, nhưng để cân đối độ khó huyết tự, vậy thì không vấn đề gì rồi."


Logic vặn vẹo, hỗn loạn, đối với nhà trọ mà nói thật ra rất bình thường, là sự tình hiển nhiên. Chính như thời điểm Tử Dạ lần đâu tiên chấp hành huyết tự, Hạ Uyên bị coi là "Đồ vật", cái dù trên xe buýt được coi là "Hành khách" . Logic hỗn loạn, vốn chính là đặc thù trong huyết tự chỉ thị của nhà trọ.


Tử Dạ cũng đã sớm thành quen rồi.


Nói cách khác, phong thư này, nhất định phải để lại nơi này, giả tạo ra một phong hồi âm khác.


Đi đến cửa sổ, nhìn Lý Ẩn ở phía cửa sổ đối diện, nàng lấy điện thoại di động gọi cho hắn. Dù sao 7m khoảng cách, nói chuyện vẫn không thuận tiện, hơn nữa nói lớn tiếng sợ sẽ bị quỷ hồn trong tầng hầm nghe được.


Nàng cầm tờ giấy viết thư nói với Lý Ẩn: "Lý Ẩn, ngươi nghe ta nói. Ta vừa đọc qua phong thư này... Phong thư này, không thể đưa qua phải nhất định giữ lại."


"Cái gì?" Lý Ẩn nghe xong, nhất thời trong đầu sinh ra vô số suy đoán, còn chưa kịp mở miệng, Tử Dạ liền nói cho hắn lý do.


"Trong thơ này nữ quỷ ghi, phải ly khai tầng hầm đến Quầng Dương quán."


"Ngươi... Ngươi nói thật?"


"Đúng. Ly khai khỏi tầng hầm sẽ phát sinh cái gì, chúng ta đều có thể dự đoán được, cái này chính là nhà trọ bức bách chúng ta phải giả tạo hồi âm rồi."


Lý Ẩn xác thực có chút ngoài ý muốn. Hắn nguyên tưởng rằng không xảy ra vấn đề gì, hai con quỷ này sẽ không rời khỏi tầng hầm.


Kế tiếp Tử Dạ đọc lá thư này. Bên trong đề cập tới một ít nội dung, làm Lý Ẩn có chút hiểu được. Nguyên lai, cái xưng hônày "Ác ma", là do cô bé kia đề cập đến trước tiên.


Bất quá hiện tại phải ưu tiên suy nghĩ giả tạo hồi âm trước.


"Tử Dạ, " Lý Ẩn nghĩ ngợi nói: "Ngươi nói không sai, lá thư này không thể đưa tới, nếu nữ quỷ bên kia không tiến vào tầng hầm của Quầng Dương quán thì nam quỷ chỗ chúng ta cũng có thể tiến qua đó."


"Lý Ẩn, hiện tại ngươi cũng cần giả tạo một phong hồi âm khác, cấp cho nam quỷ ở Quầng Dương quán. Phong thư của ta không thể đưa qua, nên ngươi cũng chỉ có thể làm như vậy. Lý Ẩn, cứ dựa theo kết quả thảo luận trước đây của chúng ta mà làm, cứ như vậy đi."


"Ta cũng đang có ý này. Tử Dạ, thời điểm giả tạo hồi âm nhất định phải cẩn thận... Nhất định phải sống sót!"


"Ta biết rồi. Ta nhất định sẽ sống sót. Vô luận như thế nào, giả tạo hồi âm rất trọng yếu. Ngươi cũng nhất định phải cẩn thận ah, Lý Ẩn."


Tuy từ thư tín mà xem, hai người cũng chỉ là những người yêu nhau bình thường, nhưng nhà trọ làm sao lại có thể xây dựng lên hai con quỷ thiện lương trong huyết tự chỉ thị! Đó là bẫy rập quá mức rõ ràng rồi. Một khi ly khai tầng hầm ngầm, chỉ sợ chính là đại khai sát giới với hộ gia đình!


Lý Ẩn giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ rồi hỏi: "Nói cho ta biết thời gian cụ thể phong thư này được tống xuất?"


"8:50 phút."


"Tốt. Bây giờ là 9:05 phút. Thời gian coi như đầy đủ."


Nhưng đối (với) Lý Ẩn mà nói thời gian cũng còn lại không nhiều, bởi vì phải trước 9:35 phút đưa hồi âm cho nam quỷ dưới tầng hầm!


"Không cùng ngươi nói nữa, ta cúp máy đây." Nói rồi Lý Ẩn cúp điện thoại.


Kế tiếp, hộ gia đình ở hai quán bắt đầu cân nhắc nên viết hồi âm như thế nào.


Đây là lần đầu tiên phải giả tạo hồi âm, nên mọi người đều lâm vào trạng thái căng thẳng lo lắng.


Vì vậy, hai bên cũng bắt đầu thảo luận vấn đề giả tạo hồi âm.


Nguyệt Ảnh quán bên này, Tử Dạ đem lá thư đọc lại một lần nữa.


Nội dung hồi âm, khẳng định phải là "Ngươi không thể tới gặp ta" . Nhưng chính vì như vậy mới sinh ra phiền toái.


Nữ quỷ kia có thể hồi âm hỏi: "Vì cái gì không để cho ta tới? Chẳng lẽ ngươi không yêu ta nữa rồi hả?"


Nếu bởi vậy mà làm cho oán khí của nữ quỷ tăng cao, đồng dạng sẽ gia tăngnhân tố không ổn định.


Hơn nữa gửi đi hồi âm giả, sự tình kế tiếp sẽ phiền toái rồi. Bởi vì lá thư kế tiếp vì có sự gia nhập của hồi âm giả mà làm cho nội dung trở nên không thông, không thuận lợi mà nói..., khả năng cả hai bên sẽ phải một mực tạo hồi âm giả.


Bất quá, thời điểm ở nhà trọ, Lý Ẩn và Tử Dạ đã thảo luận ra đối sách.


Trước mắt, nên giả tạo hồi âm có nội dung trung gian, không tạo thành mâu thuẫn quá lớn với nội dung những bức thư trước. Đầu tiên, đối (với) "Vì cái gì không để ngươi tới", phải có một cái lý do đủ sức thuyết phục, đồng thời cần đem chủ đề rời xa điểm này, cũng nên viết ra một đoạn nội dung không cần bao hàm quá nhiều tin tình báo. Mà nội dung lá thư giả lại tiếp tục xuất hiện trong phong thư sau, vậy thì không thể không lần nữa giả tạo hồi âm.


Tóm lại, một khi giả tạo hồi âm vấn đề sẽ trở nên tầng tầng lớp lớp.


Kế tiếp nên bắt đầu thảo luận giả tạo hồi âm như thế nào.


"Đầu tiên là cân nhắc nói như thế nào để Tùng Vị Hạnh không rời khỏi tầng hầm, và đưa ra được lý do xác đáng."


Bahộ gia đình, Thượng Quan Miên đang ở tầng hầm ngầm, xem có thư tống xuất hay không, mà ở lầu hai, Tử Dạ và Bạch Vũthì đang thảo luận nên giả tạo phong thư hồi âm như thế nào.


Tử Dạ ngồi trên sàn nhà tại lầu hai, nàng đang cân nhắc nên biên ra một cái lý do gì cho hoàn mỹ. Cái này quan hệ đến sinh tử mỗi người, cho nên hai người đều rất thận trọng. Từ trong thư có thể nhìn ra được tâm của hai người này, một bộ dạng không phải nàng thì không cưới, không phải chàng thì không lấy chồng, nếu như cự tuyệt thăm hỏi của đối phương, không biết nên viết như thế nào.


Nếu lý do không thỏa đáng, lại có thể càng thêm kích thích nữ quỷ kia đi qua. Như vậy, lý do gì thì mới thích hợp đây?


"Ta nghĩ muốn điều chỉnh tâm tình lại một chút, nên hiện giờ chưa muốn gặp ngươi" ?


"Ta hi vọng sau khi cha mẹ hai bên đồng ý hôn sự thì mới nên gặp mặt" ?


"Vị hạnh, trước mắt nên nhẫn nại một thời gian, chúng ta sớm muộn cũng có thể gặp mặt nhau. Tình yêu giữa hai chúng ta chính là lâu dài, há có thể tàn trong sớm tối?"


Mỗi một cái lý do Tử Dạ đều cảm giác rất không xong. Cái này cũng không phải thể loại phim tình cảm lúc tám giờ, các loại lý do không hiểu thấu cũng chẳng khác gì nói nhảm. Tuyệt đại đa số những người yêu nhau trên thế giới này không thể chấp nhận được lý do thoái thác "Tình yêu giữa hai chúng ta chính là lâu dài, há có thể tàn trong sớm tối "!


Tử Dạ cũng đồng thời đang suy nghĩ. Nàng suy nghĩ nên dùng một lý do nào mới có thể thỏa mãn tâm tính của nữ giới.


Giả thiết, tình yêu giữa mình và Lý Ẩn bị cha mẹ phản đối, mà thời điểm mình muốn đi gặp hắn, hắn nói ra một lý do thì mình sẽ không đi gặp hắn sao?


Cái lý dogì?


Cái lý do gì thích hợp nhất, thỏa đáng, tự nhiên nhất đây?


Đây là nan đềthứ nhất nhà trọ đưa ra cho bọn hắn.


Tử Dạ cắn bút máy, nhìn giấy viết thư trước mắt, thật lâu không cách nào hạ bút. Mà Bạch Vũ bên cạnh thì đang trầm tư suy nghĩ.


"Đáng giận ah, ta không nghĩ ra được, " Bạch Vũ vội vàng hỏi Tử Dạ: "Doanh tiểu thư, ngươi có nghĩ ra được gì không? Ta không biết nên làm sao bây giờ."


Thẳng thắn mà nói, đại loại như "Trước khi cha mẹ chúng ta đồng ý, vẫn là đừng nên gặp mặt" lý do nàycũng không phải không thể được dùng, nhưng lại không tuyệt đối nắm chắc thuyết phục nữ quỷ không đi lên..., ai cũng không dám đơn giản hạ bút. Lại dưới tình huống không thể ly khai biệt quán, quỷ mà đi lên thì tuyệt đối là chết chắc!


Mà thời gian không đợi người! Nếu như cứ tiếp tục chần chừ không chịu đưa hồi âm, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.


Không có cách nào sao?


"Nếu không..." Bạch Vũ nói: "Trước hết ghi, chúng ta trước mắt khôngnên gặp mặt, kiên nhẫn chờ một chút, nếu như chúng ta gặp mặt chỉ một thời gian ngắn ngủi...,sẽ làm ta mất đi dũng khí..."


Loại lời kịch thông thường trong tiểu thuyết ngôn tình này đối (với) nữ quỷ hữu dụng sao?


"Không, " Tử Dạ lắc đầu: "Nhất định còn có phương pháp xử lý tốt hơn nữa."


Mà ở Quầng Dương quán, Lý Ẩn có chút lo lắng cho Tử Dạ bên kia.


Phong Dục Hiển giờ phút này đang ở tầng hầm ngầm chờ đợi coi có thư tín tống xuất hay không, mà hắn và Mộ Dung Thận thì đang ở lầu hai thảo luận.


Lý Ẩn muốn giả tạo hồi âm cũng không khó khăn. Đầu tiên, sẽ nói rằng không nhớ tên cô bé kia. Sau đó, có thể lợi dụng phong hồi âm này, không tiếp tục đề cập tới vấn đề ác ma nữa.


Thế nhưng Lý Ẩn lại có một chút do dự.


Đây rất có thể là nhắc nhở sinh lộ của nhà trọ, nếu như tiếp tục giả tạo thư tín đề tài "Ác ma" có lẽ càng có thể đạt thêm nhiều gợi ý hơn nữa. Nhưng nếu đề tài ác ma này cứ tiếp tục hoài..., khó bảo toàn sẽ không bởi vì thiếu khuyết tình báo mà để đối phương phát hiện ra là hồi âm giả tạo.


Mà Lý Ẩn kế tiếp nhất định phải cân nhắc, giả tạo thư tín nên chuyển ra khỏi vấn đề này, hay vẫn tiếp tục truyền tin về  'Ác ma'?


Đó là một lựa chọn rất khó khăn!


Mà khoảng cách tới 9:35 phút, cũng càng ngày càng gần...



Posted by Unknown |
Chương 5: thăm dò trong bóng tối 


Biện Tinh Thần giờ phút này đang ở trong nhà nói chuyện qua video với phụ thân.


"Bồ Mỹ Linh?" trên Video, một trung niên nam tửmặc một thân âu phục hàng hiệu, nghi ngờ nói: "Tinh Thần, ngươi hỏi cái này làm gì?"


Tinh Thần trả lời: "Ta ở tầng tìm thấy những bức họa của người này.Hắn có phải trước kia từng ở căn nhà này?"


Người gọi là Bồ Mỹ Linh rất có thể liên quan tới Thâm Vũ. Cho nên, vô luận như thế nào hắn rất hy vọng có thể tra ra manh mối về người này.


"Cái này ta không rõ ràng lắm. Lúc trước, phụ trách mua sắm bất động sản cho ngươi và ca ca ngươi đi trung quốc đều do mẹ của ngươi phụ trách."


"Vậy, có thể gọi mẫu thân tới hay không..."


"Cái này..." gương mặt phụ thân lộ vẻ khó xử, nói: "Tình hình gần đây của mẹ ngươi rất không xong. Ca ca ngươi có lẽ đã đề cập qua, trạng thái tinh thần của nàng rất không tốt."


Xác thực Tinh Thần đã từng nghe Tinh Viêm nói qua, nhưng hắn chỉ coi như một vài bệnh trạng về tâm thần mà thôi, ví dụ như lo nghĩ, hậm hực cái gì , nhưng nghe phụ thân nói như vậy, tình huống tựa hồ rất không xong, ngay cả nói chuyện với mình cũng thành vấn đề?


" Hiện tại tinh thần của nàng không quá bình thường. Chuyện này ta cũng không nói kỹ càng cho Tinh Viêm, " nói đến đây vẻ mặt phụ thân lộ ra chút trầm thống: "Chính là lần trước nàng tới Trung Quốc thăm các ngươi trở về, liền dần dần trở nên không bình thường. Một lần đó, bởi vì con mắt của ngươi có vấn đề, ngươi tức giận không chịu gặp nàng. Ta hỏi qua Tinh Viêm, hắn nói khi đó tình huống của nàng rất bình thường, không có chuyện gì phát sinh, nhưng sau khi trở về, đột nhiên liền trở nên..."


Nội tâm Tinh Thần cả kinh.


Sau khi từ Trung quốc trở về thì tinh thần xuất hiện vấn đề? Chẳng lẽ cùng với tòa nhà này có liên quan?


"Ba ba, " Tinh Thần vội vàng nói: "Người gọi là Bồ Mỹ Linh có lẽ liên quan tới bệnh tình của mẫu thân. Phụ thân, xin nhờ người tìm cách điều tra về người này!"


"Cái gì?" Phụ thân của Tinh Thần rất khiếp sợ hỏi: "Thật có chuyện này ư? Người kia rốt cuộc là ai?"


"Kỹ càng tình huống ta cũng không rõ ràng lắm, bất quá, hắn vẽ rất nhiều, đều là những tác phẩm khủng bố. Những bức họa kia... tóm lại rất khó giải thích, ba ba, thỉnh ngươi nhất định phải tra ra người này, vô luận như thế nào!"


"Ta hiểu. Chuyện này ta sẽ phụ trách điều tra rõ ràng. Đúng rồi, Tinh Viêm có ở đây không? Gọi hắn tới đây một chút. Ta cũng có chút lời muốn nói với hắn."


"Ân, ca ca đang ở thư phòng, tốt, ta đi gọi hắn."


Tinh Thần hi vọng, có thể thông qua Bồ Mỹ Linh, tra ra bí mật năng lực đặc thù của Thâm Vũ. Tốt nhất, có thể tự tay nắm giữ loại năng lực này sử dụng.


Bất quá, hắn cũng có chút lo lắng. Nếu như Thâm Vũ biết được hành động bây giờ của hắn? Vạn nhất cùng hắn vạch mặt...


Tinh Thần chỉ có thể hy vọng mọi chuyện sẽ không như vậy. Nàng sẽ không có thần thông quảng đại như thế a?


"Ba ba?" Tinh Viêm vừa nghe Tinh Thần nói như vậy, cũng rất cao hứng, mở máy tính trước mắt, nhấn gọi video.


"Tinh Viêm, " gương mặt phụ thân xuất hiện nói: "Ta muốn nói chuyện với ngươi một lát. Ngươi mau chóng bỏ việc dạy học đi, cùng Tinh Thần hai đứa trở về Mỹ. Ta hi vọng, ngươi có thể nhanh chóng  đi làm ở tổng bộ công ty, ta đã an bài tốt chức vị cho ngươi rồi. Dùng tài năng của ngươi, thật sự không nên chỉ là một giáo viên dạy học nhỏ bé, ta đã nói với ngươi rất nhiều lần rồi, sự nghiệp gia tộc, chắc chắn sẽ do ngươi gánh vác."


Tinh Thần nghe nói đến đây liền tự động lui ra ngoài. Hắn biết rõ, đề tài kế tiếp cùng hắn hoàn toàn không quan hệ.


Trạng thái tinh thần của Mẫu thân... Rốt cuộc là vì duyên cớ gì? Là vì nàng thấy những bức họa kia,hay là vì... Nàng ở trong tòa nhà này, nhìn thấy ‘vật’ gì đó?


Nghĩ tới đây, Tinh Thần chợt có cảm giácsởn hết cả gai ốc. Vô luận như thế nào, hắn hi vọng mau chóng tra ra bí mật sau lưng người gọi là Bồ Mỹ Linh.


Đi nước Mỹ thăm mẫu thân? Tinh Thần liền bác bỏ ý nghĩ này. Ngồi phi cơ đi nước Mỹ sau đó trở về, tuy có bốn mươi tám tiếng đồng hồ thời gian, đi tới đi lui có lẽ đầy đủ, nhưng không ai có thể bảo chứng không xảy ra biến cố. Vạn nhất xuất hiện tình huống trễ máy bay, không có biện pháp kịp trở về Trung Quốc, chẳng phải tự tìm đường chết? Huống chi cũng không biết mẫu thân đến cùng phát hiện ra cái gì, không thể đơn giản làm chuyện hồ đồ.


Như vậy... Không bằng để ca ca về Mỹ? Phụ thân đã nói muốn để cho ca ca trở về Mỹ, như vậy, chờ sau khi ca ca qua đó liền hỏi thăm tình hình mẫu thân, đến cùng đã xảy ra chuyện gì.


Hạ quyết tâm, hắn quay về thư phòng, lại nghe tiếng ca ca truyền ra: "Ba ba, ta biết ngươi rất hy vọng tài bồi ta thành người kế thừa sự nghiệp gia tộc, nhưng trước mắt ta còn chưa chuẩn bị tâm lý, kỳ thật làm một giáo sư đại học, tiến hành nghiên cứu là niềm vui thú của ta. Công ty..., không phải hiện tại do Mang [Sibi] quản lý kinh doanh rất khá sao? Ta ở phương diện này kinh nghiệm còn quá ít."


"Kinh nghiệm thiếu không sao, " phụ thân lại nói: "Mông Đặc nhiều lần ở trước mặt ta khích lệ ngươi, nói ngươi là người tài, đến lúc đó nhất định sẽ hảo hảo bồi dưỡng ngươi."


Mang [Sibi] là tổng giám đốctổng công ty của xí nghiệp Biện thị tại Mỹ, mà Mông Đặc là trợ lý chấp hành đặc biệt của phụ thân, nếu như phụ thân vì một chuyện nào đó mà không thể xử lý tình hình của công ty, sẽ phó thác quyền quản lý cho Mông Đặc. Hai người này có thể nói là cánh tay phụ tá đắc lực cho phụ thân nhiều năm nay, mà bọn hắn đối (với) tài năng của ca ca đều rất khen nghợi.


Bởi vậy có thể thấy được ca ca là một nhân tài lợi hại cỡ nào. Vô luận là kinh thương hay nghiên cứu vật lý, đều là nhân tài hiếm có. Ở những lĩnh vực bất đồng cũng có thể thấy được tài năng của ca ca, cái này cũng làm cho Tinh Thần trường kỳ rơi vào tự ti, thống khổ.


"Được rồi, ta sẽ suy nghĩ." Cuối cùng Tinh Viêm gặp phụ thân kiên trìnhư thế, cũng có chút buông tha cho sự kiên trì của mình: "Như vậy đi, để ta suy nghĩ một tuần, sau một tuần ta sẽ cho cha câu trả lời thuyết phục."


Tinh Thần nhẹ nhàng thở ra, ca ca sẽ suy nghĩ tức có nghĩa sẽ có hy vọng rồi.


Khi hắn đi vào thì ca ca đang tắt máy tính, nói: "Ca ca... Kỳ thật cơ hội này cũng rất không tồi, xí nghiệp của gia tộc ta rất cường đại, ngươi cũng rất rõ ràng a? Phụ thân chính là muốn bồi dưỡng ngươi trở thành người nối nghiệp..."


"Kinh doanh ngươi lừa ta gạt, ta thật sự có chút không thích, " Tinh Viêm cười khổ: "Hơn nữa, ở trung quốc một thời gian ta lại càng cảm thấy ưa thích, dù sao chúng ta cũng có huyết thốngHoa Hạ, ở lại Trung Quốc cũngcoi như có lòng trung thành."


"Ca ca sao ngươi lại nghĩ thế, không bằng về Mỹ đi thôi, " Tinh Thần lập tức khuyên nhủ: "Hơn nữa... Ngươi không nhớ cha mẹ hay sao?"


"Đúng vậy, đây cũng là một trong những nguyên nhânta do dự, " Tinh Viêm nâng cằm lên nghĩ ngợi nói: "Tốt rồi, ta sẽ xem xét. Tinh Thần ngươi cũng trở về Mỹ chứ? Phụ thân nói cũng giúp ngươi sắp xếp xong xuôi chức vụ ở công ty rồi, đến lúc đó ngươi cũng cùng đi làm a."


Trở về Mỹ? Sao có thể! Tinh Thần vội vàng lắc đầu: "Không, ta cũng không cần, ta có ý định tiếp tục ở lại Trung Quốc một đoạn thời gian. Kỳ thật, so với về với Mỹ, ta thấy ở nơi này lại càng có lòng trung thành."


Sau khi ra khỏi thư phòng, Tinh Thần trở về phòng.


Tóm lại, đợi ca ca về Mỹ, nhìn xem xéttình huống của mẫu thân như thế nào.Lại nói tiếp, Tinh Thần kỳ thật cũng rất quan tâm tới tình huống của mẫu thân. Tuy bởi vì mẫu thân thiên vị nên mình mới mất đi mắt phải, thế nhưng mẫu thân dù sao cũng là mẫu thân.


Tinh Thần không có khả năng thật sự căm hận nàng.


Sau khi trở lại phòng, hắn đóng cửa lại đi đến trước máy vi tính, nhớ tới giờ phút này bọn người Lý Ẩn đang ở thành phố S chấp hành huyết tự chỉ thị. Không biết tình huống hiện tại như thế nào?


Hắn tiện tay lên mạng tìm tòi vụ án của Nhiệm Lý Ngang và Tùng Vị Hạnh. Vụ án kia lúc trước chắc chắn rất oanh động, bất quá cũng chỉ trong phạm vi thành phố S mà thôi.


Hai mươi năm trước, máy tính gia dụng còn chưa phổ cập như hiện nay, bởi vậy lúc ấy mọi người chủ yếu cònxem tin tức thông qua báo chí và TV, cũng không giống hiện tại internet cường đại như thế, tin tức truyền bá có thể nói vô hạn bành trướng. Nhưng thời đại kia lại bất đồng, tin tức truyền bá phi thường có hạn, cho nên, tư liệu điều tra trên mạng cũng không nhiều, đa số là nội dung được báo chí trước đó đăng tải, nếu không bọn người Lý Ẩn cũng có thể tiến thêm một bước đạt được tình báo nhiều hơn.


"Tình báo xác thực quá ít. Tra xét thời gian dài như vậymà chỉ tìm được 30 đầu tin tức, hơn nữa nội dung cơ hồ hoàn toàn đồng dạng, tất cả đều là báo chí đăng tải." Tinh Thần mở ra một đầu tin tức, tiêu đề là "Hai người yêu nhau bị phản đối nhốt lại, về sau song song tự tử." Phía dưới phụ chú là tên một tờ báo.


Sau khi xem xong, cảm giác thật chẳng có gì hơn nữa... Nội dung vẫn vậy. Vấn đề mấu chốt nhất chính là lý do làm chocha mẹ song phương phản đối, lại không đề cập chút nào.Ngày đó Internet chưa phát triển như bây giờ, hiệu ứngoanh độngtin tức cũng chỉ giằng co trong vài tuần, nhiệt độ bắt đầu giảm xuống rồi biến mất.


"Chỉ xem những tin tức này, tình báo giá trị cơ hồ bằng không ah." Tinh Thần lắc đầu, thở dài: "Căn bản không có biện pháp biết rõ."


Mà cùng một thời gian, Lý Ẩn cũng đang sưu tầm thêm tin tức.


Hắn đang ở lầu hai, Mộ Dung Thận đứng đối diện nói: "Nếu như không có cách nào biết thêm tình báo hơn nữa, thời điểm giả tạo thư tín sẽ rất phiền toái. Trước mắt thật sự tìm không ra... những tin tức này cũng đã trôi qua 20 năm, đoán chừng đại đa số mọi người đều đã quên sạch sẽ."


"Cái này cũng có thể là do nhà trọ gây ra 'Hạn chế'." Lý Ẩn đang tìm tòi tin tức trên điện thoại di động, hy vọng có thể tìm ra dấu vết để lại.


Nội dung những tin tức tìm được trên cơ bản cũng giống hệt nhau, chỉ có tiêu đề còn có chút khác biệt. Trong đó một tin tức tên là " Romeo và Juliet hiện đại ", viết rằng:


"Mấy ngày gần đây, tại núi Không Minh vùng ngoại thành đã xảy ra hai vụ án tự sát. Một cặp tình nhân ở tuổi thanh xuân bởi vì bị cha mẹ phản đối, không thể không kết liễu tánh mạng.


Ngày 6 tháng 5, cục công an nhận được báo động, nói là có người tự sát, liền ngay lập tức chạy kên núi Không Minh, ở trong hầm ngầm của Nguyệt Ảnh quán và Quầng Dương quán, phân biệt phát hiện được hai cỗ thi thể, trải qua điều tra, hai người là dùngdao ăn cơm tự sát mà chết. Haingười chết phân biệt là một nam một nữ, nam tính 24 tuổi, nữ tính 23 tuổi, theo thứ tự là Nguyệt Ảnh quán Tùng gia cùng Quầng Dương quán Nhiệm gia. Hai người phân biệt bị cha mẹ nhốt dưới tầng hầm ngầm được gần 2 tháng, bởi vậy, cha mẹ song phương đều không kịp thời phát hiện hai người đã tự sát. Trải qua cảnh sát điều tra, hai người là một cặp tình nhân tự sát vì tình.


Hai người bất hạnh tên làTùng Vị hạnh và Nhiệm Lý Ngang. Là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, cha mẹ song phương sống đối diện, quan hệ giữa hai nhà vốn rất tốt. Sau khi hai người lớn lên thì mến nhau, năm trước bắt đầu nói tới chuyện kết hôn, thế nhưng không biết vì nguyên nhân gì cha mẹ hai người lại kiên quyết phản đốicuộc hôn nhân này, thậm chí còn thô bạo đem con của mình khóa xuống tầng hầm.Nhưng hai người vẫn kiên quyết không từ bỏ, thậm chí còn có người giúp đỡ hai người truyền thư tín cho nhau.


Nhưng về sau người hầu phụ trách đưa thư tín bị phát hiện, vì vậy mà quá trình trao đổi thư từ bị đoạn tuyệt. Bị nhốt dưới mặt đất, hai người mất đi liên lạc của đối phương. Đoán chừng, hai người vì không thu được hồi âm của đối phương mà nghĩ lầm đối phương thỏa hiệp thay lòng đổi dạ, cũng có thể vì một mực bị khóa ở dưới mặt đất, cho nên lựa chọn tự sát.


Cái này chính là bản hiện đại của Romeo và Juliet, nói rõ rồi..."


Nội dung đằng sau, đơn giản là hô hào yêu đương tự do, phản đối cha mẹ can thiệp hôn nhân các loại luận điệu .v.v. Những tin tình báo này căn bản không có tác dụng lớn. Tối trọng yếu nhất vì sao hai người bị phản đối, lại không đề cập tới.


"Kỳ thật, tình báo vẫn có giá trị, " Mộ Dung Thận bỗng nhiên nói: "Ít nhất biết được hai người dùng dao ăn tự sát, còn có tuổi khi hai người chết, thời gian tự sát là vào tháng 5. Cùng với, người hầu phụ trách đưa tin bị phát hiện nên quá trình truyền tin bị gián đoạn."


"Ta cũng hoài nghi hai người bọn họ có phải hay không biết rõ mình đã chết rồi." Lý Ẩn tắt điện thoại di động: "Trong phim kinh dị không phải thường xuyên có cái loại sáo lộ này sao? Một người sau khi chết biến thành quỷ, lại cho rằng mình còn sống."


"Ân, đúng nga. Từ trong thư mà xem, bọn hắn chính là nghĩ mình đã bị nhốt một thời gian rất dài rồi, căn bản không có cảm giác mình đã chết."


"Cho nên, thời điểm giả tạo hồi âm, chẳng lẽ lại ghi 'Ngươi còn nhớ rõ sao? Chúng ta là chết vào tháng năm nào' loại lời này? Về phần tuổi, cũng không phải vấn đề lớn, chẳng lẽ sẽ có một phương hỏi 'Ngươi năm nay mấy tuổi rồi'. Tính toán ra, phần người hầu đưa tin ngược lại là tình báo có giá trị nhất."


"Không, không phải, Lý Ẩn." Mộ Dung Thận lắc đầu: "Ngươi nghĩ sai rồi nha..."


"Ân?" Lý Ẩn sững sờ: "Ta tính sai cái gì?"


"Ta nói, tự sát vào tháng 5, tin tình báo này quan trọng ở chỗ... Có thể suy tính rathời gian hai người bị nhốt. Phía trên này không phải đã nói rồi sao?'Bị cha mẹ nhốt gần 2 tháng . Nói cách khác... thời gian hai người bị nhốt hẳn là vào tháng 3!"


"Đúng vậy." Lý Ẩn tức khắc hiểu rõ.


Đây thật làtình báo rất trọng yếu. Biểu hiện ra coi như có chút râu ria, thế nhưng, thời gian bất đồng, khí hậu, ngày lễ đều không có biến hóa. Ví dụ như tháng 3 có ngày quốc tế phụ nữ 8-3, đồng thời tết âm lịch cũng vừa trôi qua, nếu trong lời nói có đề cập tới điều gì cũng nhất định phải chú ý chi tiết, tỉ mỉ rồi. Nếu không sẽ rất dễ xảy ra vấn đề.


"Ngươi nói đúng, Mộ Dung Thận. Bất quá... Cái người gọi là 'Ác ma " kia, thời gian đi vào nhà bọn họ, đoán chừng đại khái là..."


"Ân. Đoán chừng là thời điểm đầu năm!"


Mỗi năm chỉ có một cái tết âm lịch lại không trở về nhà đoàn viên, ngược lại tá túc nhà người khác? Chẳng lẽ tết âm lịch cũng ở nơi đó hay sao?


Nói một cách khác... Chẳng lẽ hắn không phải người thành phố S?


Chẳng lẽ lại là vì xuân vận một chuyến khó cầu, không có biện pháp trở về quê hương mừng năm mới, cho nên liền lưu lại nơi này qua tết âm lịch? Loại khả năng này rất lớn!


Đương nhiên đây chỉ là phỏng đoán từ tình báo, trong thư không đề cập tới tên "Ác ma" kia đến đây lúc nào, ở bao lâu. Tình báo không xác định, đương nhiên không thể gia nhập hồi âm, cho dù trong thơ quỷ có đề cập tới cũng phải tìm cách chuyển hướng chủ đề.


"Hơn nữa, còn có một vấn đề đoán chừng ngươi đã cân nhắc qua, Lý Lầu trưởng." Mộ Dung Thận bỗng nhiên dùng một giọng điệu rất âm trầm nói: "Hai người kia, có khả năng không phải tự sát mà chết a? Trong tin tức chỉ đề cập tới dùng dao ăn tự sát, nhưng dao ăn cũng có thể là hung khí trong những vụ án giết người bình thường..."


"Có " Lý Ẩngật đầu: "Ta và Tử Dạ đã từng cân nhắc qua vấn đề này. Nhưng dùng loại khả năng 'Có thể là " và 'Khả năng không phải' để suy luận, căn bản không có ý nghĩa gì. Lần huyết tự chỉ thị này, tình báo xác thực là vô cùng quan trọng không thể nghi ngờ!"


Bất quá, hiện tại Lý Ẩn xác thực đã bắt đầu cân nhắc về vấn đề này. Nếu như, hai người này bị sát hại , như vậy người sát hại bọn hắn sẽ không phải là...


Lúc này bỗng nhiên điện thoại của Lý Ẩn rung động.


Là Tử Dạ phát tin nhắn tới. Quỷ ở Nguyệt Ảnh quán đã gửi ra hồi âm!



Posted by Unknown |


Trời đã sáng.


Thời điểm ánh mặt trời chiếu vào Nguyệt Ảnh quán, hắc ám rốt cục bị xua tan.


Thượng Quan Miên lẳng lặng ngồi bên cạnh cửa sổ tại lầu hai, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thiết giápco duỗi trước mắt. Tử Dạ và Bạch Vũ thì đang ở dưới tầng hầm ngầm.


Tổn thương phần bụng vẫn chưa khỏi hẳn, nàng lợi dụng cơ hội này thay thuốc một lần. Lúc ấy tuy trốn tránh kịp thời, nhưng vẫn để lại một vết thương khá sâu. Bất quá, trên người nàng sẹo lớn sẹo nhỏ tràn lan, nàng cũng sớm không còn cảm giác gì.


Lúc ấy, có thể giết chết kim nhãn ác ma, kỳ thật do may mắn. Lúc trước Kim Dieskau có danh hào Tử thần, thực lực đang lúc đỉnh phong, cũng thua dưới kim nhãn ác ma một bậc. Kỳ thật lúc đấy hắn muốn giết chết nàng.


Tốc độ của hắn còn muốn khủng bố hơn so với tưởng tượng của nàng, có thể nói thời điểm hắn nhắm súng vào đầu, nàng không có thời gian đem kim đâm vào cổ họng hắn. Sở dĩ có thể giết chết hắn, chính là trước khi kim nhãn ác ma nổ súng, thời điểm nàng trốn tránh đã hướng lên bầu trời ném mười căn độc châm! Những căn động châm kia đều là nàng nương theo hành động của kim nhãn ác ma mà tính toán điểm rơi, trong số đó nhất định sẽ có một căn rơi trúng vào cổ kim nhãn ác ma! Mà trên người nàng mang theo huyết thanh, cho dù có bị rớt trúng cũng không sao.


Sự thực chứng minh nàng thành công rồi. Nàng ném ra độc châm là khi né tránh một dao của hắn, sau đókim nhãn ác ma lập tức xông lại. Cả quá trình chưa tới hai giây! Tốc độ tay của nàng lúc ấy cực nhanh,kim nhãn ác ma cũng không phát hiện động tác nàng ném ra độc châm, bởi vậy cuối cùng bị giết!


Thân là sát thủ, chính là khiêu vũtrên mũi đao. Không đánh bạc tánh mạng của mình, liền không có cách nào giết chết đối thủ.


Cho nên hiện tại cũng giống như vậy. Chỉ là, đối phương từ người biến thành quỷ hồn mà thôi.


Đã sáu giờ, nhưng còn chưa có hồi âm đưa tới. Điểm này, làm Lý Ẩn bắt đầu có chút lo lắng. Tuy thời gian vẫn còn đủ , nhưng nếu như quỷ hồn vẫn chưa chịu đưa hồi âm mà nói..., như vậy cần cân nhắc, có nên giả tạo hồi âm hay không.


Lý Ẩn đi tới lầu một, lấy điện thoại di động phát tin nhắn cho Tử Dạ, phải chăng nên cân nhắc giả tạo hồi âm. Ít nhất, nghĩ trước trong đầu cũng tốt. Cũng may nội dung thư cũng không cần dài, căn cứ ý tứ đại khái, ghi một đoạn hồi âm là được. Bất quá, dùng tay trái viết thơ, hao phí thời gian so với tay phải nhiều hơn, cho nên cần phải nhanh một chút viết ra.


Tử Dạ sau khi thu được tin nhắn cũng bắt đầu cân nhắc vấn đề này.


Nàng nhìn về phía cánhcửa sắt tầng hầm ngầm, biết rõ nhất định phải mau chóng làm ra quyết định. Cho nênphác thảo sẵn những ý nghĩ trong đầu. Chữ của hai người này không khác nhau nhiều, đều là giọng điệu người trẻ tuổi chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt, chỉ cần dựa theo ý tứ như vậy ghi lại sẽ không có vấn đề gì. trong thư gửi ra lần này cũng không có vấn đề lớn lao, cho nên tình báo thiếu khuyết cũng không ảnh hưởng tới hồi âm giả tạo.


Lúc này Thượng Quan Miên đi xuống.


Tử Dạ trừng mắt nhìn nàng, đó làám hiệu ước định, quyết định tiến hành ngụy tạo hồi âm. Thượng Quan Miên cũng minh bạch ý của nàng, vì vậy đi tớibên cạnh Bạch Vũ, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cửa sắt.


Tử Dạ bước nhanh đi tới lầu một. Bây giờ đang là ban ngày, cả đại sảnh cũng sáng sủa lên rất nhiều. Nhìn kỹ lại, có chút rách nát, khắp nơi là tro bụi và mạng nhện chồng chất.


Nàng bỗng nhiên nghĩ đến, có nên cẩn thận tìm tòi một chút khắp Nguyệt Ảnh quán, nhìn xem còn để lại đầu mối gìhay không. Tỷ như ảnh chụp của Tùng Vị Hạnh và Nhiệm Lý Ngang, hoặc là nhật ký của Tùng Vị Hạnh. Nhất là nhật ký, nếu như có thể tìm được mà nói..., chính là đạt được tình báo trọng yếu phi thường.


Trước, bởi vì một mực cân nhắc tới sự tình đưa thư, vả lại trời còn rất tối, cho nên chưa cẩn thận tìm tòi Nguyệt Ảnh quán. Hiện tại trời đã sáng, có lẽ thử tìm xem xem. Nếu như có thể tìm được, giả tạo hồi âm, phong hiểm sẽ giảm bớt rất nhiều.


Đương nhiên, còn có thể tìm được manh mốinhà trọ lưu lại.


Bởi vậy, Tử Dạ quyết định tìm tòi một phen, dù sao thời gian vẫn còn.


Lầu một tổng cộng có hai phòng vệ sinh, năm gian phòng. Bởi vì đồ dùng trong nhà phần lớn đã không còn, gian phòng thường là trống không, nên không biết được là phòng ngủ hay thư phòng.


Đầu tiên Tử Dạ tiến vào một gian phòng bên trái cầu thang. Gian phòng này rất lớn, đồ đạc bên trong chỉ còn hai cái ghế cùng một cái bàn rách dưới.


Tử Dạ đi tới trước bàn lớn, nước sơn đã mất hơn phân nửa, bên trên tro bụi cơ hồ bao trùm hết mặt bàn. Cái bàn này có mấy cái ngăn kéo, Tử Dạ mở ra từng cái một, bên trong chẳng có gì.


Lại cẩn thận tìm tòi bốn phía một phen, xác định không còn vật gì cả mới rời khỏi, tiếp tục tìm tòi trong gian phòng bên cạnh. Mà gian phòng này, đồ dùng trong nhà còn tương đối nhiều, có một lò sưởi âm tường, một tủ bát. Bên trong tủ bát để mấy cái cái chén và đĩa, trừ những thứ đó ra cũng không còn gì. Lò sưởi âm tường cũng khá lớn, nhưng bên trong cũng không tìm được vật gì giá trị.


Cứ như vậy lần lượt tìm hết tất cả các gian phòng, đều không tìm được đầu mối gì. Ngay cả buồng vệ sinh, nàng cũng cẩn thận đi thăm dò qua.


Sau đó, Tử Dạ hướng lên lầu hai đi tới, dự định thăm dò một phen.


Cùng lúc đó, Thâm Vũ đang suy nghĩ, như thế nào lợi dụng lần huyết tự này giết chết Lý Ẩn. Bất quá, bởi vì lần này nàng vẫn không thấy rõ ràng lắm tràng cảnh tương lai huyết tự, nên chưa thể đưa ra quyết định chính xác.


Lúc này, bỗng nhiên trong đầu nàng xẹt qua một đoạn hình ảnh.


"Chẳng lẽ xuất hiện cảnh tượng tương lai huyết tự?"


Vì vậy, nàng lập tức cầm bút, bắt đầu vẽ tranh.


Hình ảnh không ngừng hiện rõ trên tờ giấy trắng.


Nàng vẽ ra , đúng là gian phòng tại lầu hai Nguyệt Ảnh quán. Mà sau đó, có một bóng người bắt đầu được phác họa.


"Người này... Chính làbóng dáng không thể nhìn rõ ràng?"


Trong bức vẽ, người kia đang ở tại một góc phòng, tựa hồ như đang đi về một nơi hẻo lánh trong phòng. Không biết như thế nào nhưng Thâm Vũ cảm giác  tim đập rất nhanh.


Loại cảm giác này chưa bao giờ có , tình huống giống với lần trước muốn vẽ ra Ma Vương cấp huyết tự chỉ thị, áp lực có thể so sánh với lỗ đen mang lại.


Người này, căn bản không có biện pháp vẽ ra rõ ràng.


"Bóng dáng này rốt cuộc là ai? Là ai?"


Một mảnh tối, chỉ có thể miễn cưỡng vẽ ra hình dáng một người. Thời điểm vẽ đến tay người này, Thâm Vũ vẽ ra trên tay hắn cầm một cây bút vẽ! Đây tuyệt đối là bút vẽ tranh!


Trong đầu xuất hiện hình ảnh người đó bắt đầu vẽ, nhưng vẽ cái gì thì không biết, chỉ sau khi nàng vẽ ra mới thấy được rõ ràng.


"Vẽ tranh? Hắn muốn vẽ một bức tranh gì đây?"


Cánh tay cầm bút của nàng bắt đầu không ngừng run rẩy, thậm chí nhiều lần còn không cẩm nổi bút vẽ.


"Người này là... ai? Vì cái gì..."


Sau đó trước bóng dáng mơ hồ, nàng vẽ ra một cái giá vẽ. Bút vẽ của hắn đang đặt trên giấy. mà bên trên bức họa kia vẽ một nữ tử tóc dài. Cảnh tượng tiếp theo nàng thấy chính là hắn đem tờ giấy gấp lại bỏ vào một phong thư!


Bút vẽ lại lần nữa rớt xuống.


Thâm Vũ đột nhiên cảm giác một loại cảm giác rất quỷ dị. Bóng đen trong bức họa, tuy thấy không rõ lắm gương mặt, nhưng Thâm Vũ tổng cảm giác, người bên trong đó dường như đang ngó chừng nàng.


Nàng lại cảm giác, bóng đen kia tựa hồ đối với nàng nhe răng cười, dường như tùy thời có thể từ trong tranh bước ra, đem nàng xuống địa ngục!


"Không!"


Thâm Vũđẩy ngã giá vẽ, đem bảng pha màu hung hăng nện lên tấm giấy, cả bức tranh bị nhuốm mực tung tóe. Mà Thâm Vũ thì không ngừng thở phì phò, nàng cảm giác, bóng đen kia có một lực lượng khủng bố làm cho nàng hít thở không thông.


"Ngươi... Ngươi là ai? Không nên nhìn ta, ta đã nói rồi, bảo ngươi không nên nhìn ta!"


Nàng từ trên xe lăn lao đến túm lấy bức họa, đem nó xe nát, ném mảnh vỡ khắp nơi, từng mẩu giấy không ngừng bay lả tả, thế nhưng nàng cảm giác,  bóng đen kia vẫn đang ở trong phòng này nhìn chằm chằm vào nàng, giống như hắn đã từ trong bức họa bước ra!


"Đừng tới đây, đừng xuất hiện... Ngươi biến đi cho ta! Biến đi!" Thâm Vũ như người tâm thần không ngừng gầm thét, không biết trải qua bao lâu mới bình thường lại.


Giờ phút này trong đầu nàng, đã sớm đem sự tình muốn giết Lý Ẩn quên sạch sẽ.


"Cái bóng đen kia là ai... Đến tột cùng, đến tột cùng là ai?"


Thâm Vũ té trên mặt đất, hai tay ôm lấy bả vai, nàng cảm giác cả thân thể không ngừng lạnh lẽo.


Lúc này, nàng bỗng sinh ra một ý nghĩ.


Có lẽ, từ khi còn nhỏ nàngbắt đầu sử dụng "Năng lực" này, đã đem chính mình nguyền rủa.


Mà cái nguyền rủa này, có lẽ sắp ứng nghiệm trên người mình rồi.


Tử Dạ đi tới lầu hai Nguyệt Ảnh quán. Nhưng như cũ vẫn không thu hoạch được gì. Xem ra nhà trọ khônglưu lại cho bọn hắn bất kỳ đồ vật gì thuận tiện cho việc giả tạo hồi âm.


Tử Dạ đã cân nhắc sẵn nội dung hồi âm trong đầu, thời điểm định viết ra, thì nhận được tin nhắn của Lý Ẩn.


Quỷ hồn tại Quầng Dương quán rốt cục đã đem thư tống xuất!


Lúc Lý Ẩn tiếp nhận lá thư từ tay con quỷ kia đã không còn cảm giác sợ hãi. Phong thư này chẳng khác nào cây cỏ cứu mạng Tử Dạ!


Lên đến trên lầu, hắn đem lá thư mở ra xem xét. Phong thư này, so với vừa rồi muốn dài hơn rất nhiều.


"Vị hạnh;


Cùng ngươi đồng dạng, ta cũng không thể nào tha thứ cho tên ác ma kia.


Ta còn nhớ rõ, lúc đó hắn tự xưng là một hoạ sĩ, mang theo nữ nhi đến núi Không Minh du lịch thì lạc đường, muốn chúng ta giúp đỡ thu lưu bọn hắn. Cái biểu lộ ngây thơkia, làm tất cả chúng ta đối với hắn đều không có cảnh giác. Kể cả ngươi và ta.


Nhớ rõ, những bức họa của hắn, phụ mẫu ta đều phi thường thưởng thức. Mà nữ nhi của hắn, không biết vì cái gì lại rất hướng nội, ít nói.


Đứa bé kia có lẽ chỉ năm sáu tuổi, thế nhưng mà, nàng lại có chút lão luyện. Nàng bình thường luôn chăm chú đọc chuyện cổ tích, vô luận trong phòng náo nhiệt như thế nào, cũng không nói chuyện cùng người khác. Ngươi còn nhớ rõ chứ? Khi đó ngươi mời nàng chơi trò chơi, nàng một ngụm cự tuyệt. Khi đó ta cũng cảm giác, đứa bé kia tựa hồ đối với mỗi người đều tràn ngập lòng cảnh giác.


Ngày bình thường, tênác ma luôn nói chuyện với cha mẹ rất vui vẻ. Nhưng ta chú ý thấy nữ nhi của hắn mỗi lần đều cố ý đứng cách hắn rất xa, nhìn ánh mắt của nàng tràn đầy cảm giác sợ hãi. Nàng rất sợ hắn. Lúc ấy ta chính là cảm giác như vậy.


Về sau, đoạn thời gian ta và ngươi ở cùng nàng, thử nói chuyện cùng nhau. Ta nghĩ ngươi còn nhớ rõ chứ, tuy sự tình thật lâu trước kia rồi, nhưng chúng ta ở trước mặt nàng, đóng một vở cổ tích. Sau đó, nàng đối với chúng ta tâm đề phòng cũng dần nhạt đi. Kỳ thật đứa bé kia vẫn rất đáng yêu.


Nhưng nỗi sợ hãi của nàng vẫn như trước tồn tại. Hỏi nàng sự tình về ác ma kia nàng cũng không nói. Ta càng ngày càng xác định, cái tên tự xưng là phụ thân của nàng kia đã làm với nàng điều gì đó, mới làm cho nàng sợ hãi như thế.


Đúng rồi, ngươi còn nhớ tên của nàng hay không? Ta nhớ không rõ lắm, nếu như ngươi còn nhớ, có thể nói cho ta biết được không? Vị hạnh?


Yêu ngươi Lý Ngang "


Phong thư này so với trước muốn dài hơn rất nhiều.


Lý Ẩn xem hết phong thư này, bắt đầu suy tư. Cái gọi "Ác ma" là một tên hoạ sĩ. Mà lúc ấy hắn ngụ lại đây còn mang theo một đứa con gái tầm năm sáu tuổi. Không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, bé gái rất sợ ác ma kia.


Phong thư này, cung cấp rất nhiều manh mối.


"Xem ra, rất cần coi trọng đây." Lý Ẩn nhìn kỹ lá thư sau đó gấp lại thả vào phong thư, nói: "Tốt rồi, trước đem cho Tử Dạ."


Lúc này, đã gần 7h.


Đem phong thư đi tới lầu hai, Lý Ẩn cầm lấy cái thiết giápco duỗi kẹp lá thư lại, mà lúc này Tử Dạ đã đợi ở cửa sổ bên kia.


Sau khi cầm được thư tín, Tử Dạ đem thư mở ra xem nội dung bên trong.


Lúc này, lá thư tiết lộ nội dung phi thường trọng yếu.


Nhưng cũng sinh ra một vấn đề khó giải quyết. Chính là vấn đề mà chỉ có Vị Hạnh mới có thể giải đáp.


Nếu như nữ quỷ ở tầng hầm ngầm không kịp ghi hồi âm, nếu giả tạo hồi âm nhất định phải đối mặt với vấn đề này. Tuy cũng có thể trả lời "Ta cũng quên", nhưng cái này có khả năng bị nhìn thấu là giả tạo.


Chỉ có thể trông cậy, trong vòng 3h, nữ quỷ sẽ tống xuất thư hồi âm.


Thời gian tống xuất phong thư này là ở 6:35 phút. Nói cách khác, nhất định trước 9:35 phút phải có hồi âm.


Vấn đề này lại không thể nào bịa đặt được , hơn nữaở Nguyệt Ảnh quán không tìm được bất luận manh mốigì. Bất quá, nàng đã nhắn tin cho Lý Ẩn, để hắn tìm coi trong Quầng Dương quán có manh mối gì để lại hay không.


Vô luận như thế nào, tình huống cần giả tạo hồi âm, nhất định sẽ đến!


"Còn có một nữ hài tử?" Bạch Vũ nhìn lá thư này cũng bắt đầu phán đoán: "Chẳng lẽ người nam nhân kia là bọn buôn người? Lừa bán nữ hài tử?"


"Ta nghĩ không đơn giản như vậy." Tử Dạ đem bức thư nhét vào phong thư nói: "Nếu như người nam nhân kia được xưng là 'Ác ma' mà nói..., ta nghĩ người nam nhân này bị bọn hắn căm hận rất mãnh liệt."


Ai nấy đều thấy được, sau lưng cái này tuyệt đối cất dấu nội tình cực kỳ trọng đại, thế nhưng trước mắt không thể tra ra được cái gì. Hiện tại, ngay cả nam nhân kia tên gọi là gì cũng không biết.


"Nếu như cần giả tạo hồi âm mà nói..., " Tử Dạ đối với Bạch Vũ trước mắt nói: "Ta cho rằng, cần tận lực đem chủ đề 'Ác ma' này cách xa ra. Chúng ta không biết đoạn chuyện cũ kia, nếu như tiếp tục nói về vấn đề này rất dễ dàng bị nhìn thấu. Tóm lại, hi vọng bức thư kế tiếp không vây quanh chủ đề này nữa. Tốt rồi, đi tầng hầm ngầm, Thượng Quan tiểu thư còn chờ ở đó."


Mà lúc này, Lý Ẩn đang ở Quầng Dương quán tìm kiếm manh mối. Nhưng cũng đồng dạng với Nguyệt Ảnh quán, tìm tất cả gian phòng đều không thu hoạch được gì.


Mà Mộ Dung Thận và Phong Dục Hiển thì đang ở tầng hầm chờ đợi.


Mộ Dung Thận đối (với) nội dung lá thư này rất để ý. Thâm Vũ nói, cái bóng đen kia nàng cũng không cách nào vẽ ra được. Như vậy, tên "Ác ma" hoạ sĩ, chính là bóng đen kia sao?


Vừa hay cũng là hoạ sĩ? Đây chỉ là trùng hợp thôi ư? Còn có cô bé kia. Nếu như hiện tại còn sống, vậy cũng khoảng 25~26 tuổi nha, cùng người nào đó phi thường ăn khớp.


Chẳng lẽ thân phận người nam nhân kia là...


Hắn tính toán đợi xem hồi âm kế tiếp, có lẽ có thể nghiệm chứng giả thiết của mình. Nếu quả thật chính là người kia mà nói..., sẽ gia tăng càng nhiều câu đố rồi.


Bất quá, cái này ngược lại làm Mộ Dung Thận cảm giác càng ngày càng thấy vui thú.


Cuộc sống như vậy, mới chính là cái hắn muốn. Cái nhà trọnày, đối với hắn mà nói, quả thực chính là Thiên Đường! Loại bí ẩn bị chôn dấu trong bóng đêm , tràn ngập cảm giác khủng bố quá mỹ diệu, làm hắn thấy khoái cảm không gì sánh kịp!



Trước mắt phiến cửa sắt sau lưng bọn hắn, giờ phút này vẫn như cũ một mảnh hắc ám...