5/19/2016

Posted by Unknown |





Rời khỏi quán cafe "Mắt xanh", Di Chân ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời xanh thẳm và vầng dương rực rỡ trên đỉnh đầu.


Lý Ẩn cùng bước ra nói: "Ta đi trước đây, Di Chân. Chuyện ngươi nhờ, ta sẽ nhanh chóng hoàn thành..."


"Không sao." Di Chân lắc đầu: "Học trưởng không cần vội vã như vậy, để tối cũng được. Ân, ta cũng phải rời đi rồi, hiện tại đang sống ở gần đây."


"Ngươi thuê nhà mới?"


"Đúng vậy."


Di Chân nói đến đây liền vẫy tay với Lý Ẩn: "Học trưởng, kỳ thật có thể gặp lại ngươi, ta thực sự rất cao hứng. Thật sự, rất rất cao hứng."


"Vậy sao? Vậy là tốt. Ân, vậy ta đi đây, gặp lại sau, Di Chân."


Nhìn bóng lưng Lý Ẩn đi xa, 2 mắt Di Chân vẫn 1 mực nhìn chằm chằm vào thân ảnh đó cho tới khi Lý Ẩn rẽ vào 1 góc cua.


"Ngươi nhất định phải hạnh phúc... Học trưởng."


Di Chân thì thào nói xong những lời này liền quay đầu đi về hướng ngược lại...


Lý ẨnDi Chân sau khi tách ra liền trở về nhà trọ. Nhớ lại chuyện Di Chân xin nhờ, làm hắn có chút cảm khái.


"Thời gian trôi qua thực vui vẻ ah..."


Trong ấn tượng, Sở Di Chân và đệ đệ Sở Di Thiên tướng mạo tuy giống nhau nhưng tính cách lại là 2 cực đoan khác biệt. Sở Di Chân tính cách sáng sủa, nữ hài tử rất yêu cười, còn Sở Di Thiên lại là người hướng nội lúc nào cũng tối tăm phiền muộn, rất ít khi nói chuyện. Chỉ có lúc ở trước mặt Lý Ẩn và Di Chân hắn mới mở rộng tấm lòng. Mà Lý Ẩn và Sở Di Thiên nói chuyện rất hợp ý nhau. Hai người là bằng hữu cực thân thiết, chính vì vậy quan hệ của Lý Ẩn và Sở Di Chân cũng phi thường tốt.


Nhưng tại năm cuối đại học, Di Thiên gọi tới cho mình 1 cú điện thoại.


Nội dung là: "Lý Ẩn, có lẽ ta rất nhanh sẽ gặp phải chuyện rất đáng sợ. Di Chân xin nhờ ngươi chiếu cố, thực xin lỗi..."


Sau đó hắn liền mất tung tích. Cho đến nay cũng không biết hắn còn sống hay đã chết.


Di Chân ra nước ngoài cũng là vì tìm kiếm manh mối về Di Thiên. Cho đến hôm nay nàng vẫn chưa tìm được hắn. Vừa rồi Lý Ẩn vốn muốn hỏi nàng, đã tìm được manh mối gì hay chưa, nhưng nghĩ tới, nếu nàng biết được điều gì sẽ không giấu hắn, cái gì cũng không nói, như vậy chỉ có 1 khả năng, chính là chẳng thu hoạch được gì.


Lý Ẩn hiểu, giữa Di Chân và Di Thiên có bao nhiêu tình cảm. Tuy tính cánh 2 người khác biệt, nhưng từ nhỏ đã mất cha mẹ, 2 tỷ đệ cùng nhau gánh vác chống đỡ tới bây giờ, tình cảm huyết mạch đã ăn sâu vào tận cốt tủy. Cho dù nhiều người cho rằng Di Thiên không còn sống, nhưng Di Chân chưa từng có ý định từ bỏ tìm kiếm.


Cùng lúc đó...


Di Chân đang ngồi trên 1 chiếc xe bus, đọc 1 cuốn nhật ký có bìa màu hồng. 

"Ngày 2 tháng 6 năm 1991


Bức họa biết trước hôm nay vẽ thoạt nhìn rất không tồi.


Rất mỹ lệ, rất khủng bố, cũng làm cho người khác rất mê say.


Tới New York đã là tuần thứ ba. Tuy du lịch các nơi có chút mệt, bất quá cũng rất vui vẻ và nhẹ nhõm. Nguồn kinh tế cũng không phải lo lắng, chỉ cần giao dịch với các hộ gia đình, bọn hắn đều rất nhanh chóng dâng lên tiền tài. Tiền thực là đồ tốt, trên thế giới này tiền là tất cả, thực không hiểu sao quốc gia chúng ta lại cho rằng hành vi truy cầu tiền tài là phạm tội.


Aizz, lại không biết nên viết như thế nào đây.


Đúng rồi, trong cuốn nhật ký trước ta viết xuống địa điểm cất dấu cuốn nhật ký này. Không biết có hộ gia đình nào phát hiện ta hay không? Ân, có lẽ sẽ có, chỉ cần đặt ở nơi tương lai sẽ xảy ra huyết tự, hơn phân nửa sẽ có hộ gia đình phát hiện. Mà cuốn nhật ký mang ra từ nhà trọ này dùng rất tốt, dù thế nào cũng không thể phá hư.


Gần đây, ta phát hiện, bức họa biết trước vẽ ra tương lai rất xa xôi. Đã gần tới tương lai của 20 năm sau rồi, như vậy chẳng phải sẽ mất đi chút niềm vui sao?


Lại nói, qua hai mươi năm nữa huyết tự chỉ thị cấp ma vương mới bắt đầu. Thực là hoài niệm ah, lúc trước, ngày đó ta tự tay phong ấn ma vương, ký ức đến bây giờ vẫn còn mới mẻ.


Ân, viết tới đây ta đột nhiên có 1 cách nghĩ.


Nếu như hộ gia đình tương lai nhìn thấy cuốn nhật ký này thì sẽ thế nào đây? Nhất định là rất muốn biết manh mối về huyết tự cấp ma vương rồi! Chắc chắn. Bởi vậy, nếu lưu lại chút manh mối không phải sẽ rất thú vị sao?


Đúng.


Được rồi, nếu như người đang đọc là 1 hộ gia đình..., kế tiếp xin hãy lắng nghe 1 phen.


Đương nhiên, tin hay không tùy ngươi.


 Kế tiếp ta sẽ viết ra 1 bí mật về huyết tự cấp ma vương. Ha ha, nghe thấy từ bí mật có phải rất kích động hay không? Muốn biết a? Nhất định rất muốn biết đúng không?


Bất quá thật đáng tiếc, ta cũng không thể vẽ ra được bức họa biết trước liên quan tới ma vương.


Đừng nóng vội thất vọng nha, ha ha, bởi vì ta sẽ viết nội dung của cuốn nhật ký tiếp theo, sau đó thì sao, ta sẽ đem từng trang từng trang giấy đặt ở mỗi nơi, mỗi một trang giấy đều sẽ viết về địa điểm của trang giấy tiếp theo. Và thời điểm ngươi tìm được trang giấy cuối cùng, tự nhiên có thể biết được bí mật huyết tự cấp ma vương.


Ân, đầu tiên, về manh mối, ta sẽ ghi lại cuối cuốn nhật ký này. Chỉ có tìm được tờ giấy nhật ký tiếp theo mới có thể biết được tờ giấy cuối cùng nằm ở nơi nào. Bất quá, ta phải giải thích 1 chút về địa điểm giấu nhật ký, đều là những nơi trong quá khứ, hoặc là tương lai xảy ra huyết tự.


Thân là 1 hộ gia đình trong nhà trọ... nhìn thấy những thứ này đã minh bạch chưa?


Muốn biết bí mật, phải tự mình mạo hiểm.


Tốt, đầu tiên, tờ giấy nhật ký tiếp theo nên giấu ở nơi nào đây? Ta suy nghĩ một chút, Ân, đầu tiên, vẫn nên đặt ở thành phố K đi, dù sao tổ phòng của nhà chúng ta ở đó. Tốt, quyết định! Như vậy, địa điểm chính là tại..."


Khép cuốn nhật ký lại, Di Chân đem nó thả vào trong túi.


"Thiệt là, viết cứ như là lời tiên đoán của Nostradamus." Di Chân cười kh: "Bất quá, phải thừa nhận là, không thể nào bỏ qua thứ này."


"Ngươi cho rằng cái này buồn cười sao?"


 Bên cạnh Di Chân là 1 nữ tử có dung mạo tươi mát, buộc tóc đuôi ngựa mở miệng: "Lại nói, Lý Ẩn rõ ràng có bạn gái? Kỳ thật lúc đầu ta cứ nghĩ rằng hắn và ngươi sẽ trở thành 1 đôi. Hơn nữa, từ thời đại học ta cũng biết ngươi mến Lý Ẩn đã nhiều năm a."


"Ân, đúng vậy." Di Chân nói tới đây, vuốt vuốt tóc mái ngang trán: "Hơn nữa, điểm này học trưởng cũng biết. Thế nhưng chúng ta ai cũng không muốn nói toạc ra. Về sau đệ đệ gặp chuyện không may, ta liền ra nước ngoài..."


"Ngươi tốn nhiều năm như vậy, rốt cuộc chỉ tìm được bản nhật ký kia?"

"Di Chân, ngươi xác định thực có thể dựa vào ngày hôm đó tìm được Di Thiên?"


"Tổng phải thử một chút ah." Di Chân nói đến đây, đột nhiên nói tiếp: "Tâm Hồ, cám ơn ngươi đã nguyện ý giúp ta. Bất quá, ta cẩn thận nghĩ lại, vẫn là không nên đem ngươi cuốn vào chuyện này thì hơn. Nhật ký kia đã nói rất rõ ràng, cái gọi là 'Huyết tự chỉ thị " có thể vô cùng nguy hiểm."


"Ít nói thừa đi," nữ tử tên gọi Tâm Hồ không hề sợ hãi: "Ta Lâm Tâm Hồ dầu gì cũng là bạn cùng phòng với ngươi thời đại học, vô luận núi đao biển lửa sẽ đi với ngươi tới cùng!"


"Có cần khoa trương như vậy không..."


Lúc này, hai người lại yên tĩnh trở lại.


"Bất quá, Di Chân." Lâm Tâm Hồ đột nhiên nói: "Ngươi bây giờ đang rất khổ sở ah? Tuy mấy năm nay ngươi ở ngước ngoài nhưng hàng năm vẫn gửi thiệp về cho Lý Ẩn. Ngươi rất yêu hắn, hôm nay lại nghe thấy hắn có bạn gái phải chăng rất đau khổ?"


Nói đến đây, biểu lộ của Di Chân cũng thoáng trì trệ.


"Nếu như ngươi bây giờ rất khổ sở, cũng không cần che giấu đâu, áp lực tình cảm rất khó chịu ah..."


"Học trưởng hiện tại, có lẽ rất hạnh phúc." Di Chân lại trả lời: "Ta cũng không phải quá khó chấp nhận, lúc gặp nhau sắc mặt của học trưởng đích thực có chút ảm đạm, thế nhưng thời điểm nói tới người hắn yêu, ta có thể thấy được tia sáng chói lọi trong mắt hắn. Trước kia ta chưa từng thấy ánh mắt như vậy của học trưởng. Hắn nhất định rất yêu nữ nhân kia. Ah, thật ghen tỵ, rõ ràng được học trưởng yêu thương như vậy... Bất quá, học trưởng cảm thấy vui vẻ, ta đây cũng sẽ cảm thấy vui vẻ. Kế tiếp, ta nên toàn tâm toàn ý tìm kiếm Di Thiên."


"Ngươi... cũng thực quá thiện lương đi?"


"Không có gì. Ta rất sớm trước kia đã biết, học trưởng chỉ coi ta như tỷ tỷ của bạn thân mà thôi, hắn chưa từng yêu mến ta. Cho nên, thời điểm ra nước ngoài tìm kiếm hạ lạc của đệ đệ ta cũng không có nói cho hắn. Ta biết trong nội tâm học trưởng không có ta, nếu cứ ở bên cạnh hắn, như vậy ngược lại sẽ cảm thấy thống khổ. Hiện tại ta chỉ muốn tìm kiếm đệ đệ, cho dù phải trả bất cứ giá nào."


Cùng lúc đó, trong nhà trọ, 1 vòng huyết tự mới được ban bố.


" Trước cửa nhà trọ có đặt 5 chiếc hộp hình chữ nhật thon dài, bên trong đều có 1 bức tranh thủy mặc. Ở mặt ngoài có đánh dấu số phòng của hộ gia đình, hộ gia đình căn cứ theo số phòng tới lấy bức tranh thuộc về mình, sau khi cầm lấy nhất định phải luôn mang theo bên người, không thể mang bức tranh vào nhà trọ, cũng không được phép để nó rời khỏi thân thể quá 1m, đồng thời tuyệt đối không cho phép dùng bất cứ phương thức gì làm tổn hại tới bức tranh. Trong lúc chấp hành huyết tự, hộ gia đình không được tiến vào nhà trọ. Ngày mai, lúc này, huyết tự chấm dứt, hộ gia đình mới có thể tiến vào nhà trọ."


Nội dung huyết tự là như thế.


Hộ gia đình nhận được huyết tự là: Thượng Quan Miên, An Tuyết Lệ, Trọng Khắc Ngôn, Lí Kiện Phi, Khâu Phi Phàm năm người. Đáng nhắc tới là hộ gia đình mới An Tuyết Lệ, nàng chính là người tinh thông làm mặt nạ da người, chỉ cần phân tích gương mặt người khác, thông qua các loại tài liệu là có thể tạo nên 1 mặt nạ cực kỳ chân thật.

  Tài năng này có thể nói tương đối mạnh, trong 1 vài huyết tự quỷ hồn bị hạn chế cường đại, lợi dụng năng lực này nói không chừng có thể qua mặt được quỷ hồn.


 Thời điểm Lý Ẩn trở về nhà trọ, 5 người đã tụ tập lại 1 chỗ. Mà bọn hắn cũng có thể nhìn thấy 5 chiếc hộp được đặt ở ngoài cửa nhà trọ.


Trong hộp đều có 1 bức vẽ thuộc về riêng mình. Mở ra xem xét, đều là những bức thủy mặc tinh xảo. Năm bức tranh thủy mặc không hề ngoại lệ, đều vẽ những nử tử cực kỳ xinh đẹp, hơn nữa 5 nữ tử này đều ăn mặc theo lối cổ trang. Có người mặc y phục đỏ, có người mặc cung trang (quần áo chế riêng trong cung đình), người mặc kiểu đời Đường...


 Bức tranh trong tay Thượng Quan Miên vẽ 1 nữ tử mặc cung trang đang nhẹ nhàng nhảy múa trước 1 kiến trúc cổ cũ kỹ. Nàng kia mặc 1 kiện quần áo thuần trắng, mặt như ngọc, môi hồng như máu, thật có một phen hàm súc thú vị.


"Huyết tự lúc này đây..." Lý Ẩn nhìn 5 bức tranh thủy mặc nói: "Xem ra sẽ rất quỷ dị..."








5/17/2016

Posted by Unknown |
Tình hình là quyển 17 sẽ bị rời hạn ra lâu hơn, vì máy mình bị nhiễm virut giờ chưa sửa được. lại thêm cái usb đi đâu mất rồi, mới edit được 2 chương giờ lại phải edit lại. Nhọc...

5/14/2016

Posted by Unknown |


Núi Không Minh là một thắng địa du lịch, phong cảnh hợp lòng người chim hót hoa nở.


Vượt qua đường núi hình vòng cung, trước mắt xuất hiện hai tòa nhà hoa lệ.


Nguyệt Ảnh quán, Quầng Dương quán.


Hai tòa quán phân biệt tường ngoài đều bao phủ màu vàng kim óng ánh, đều là kiến trúc điển hình kiểu tây phương, bản thân hai tòa quán chiếm diện tích cũng không lớn, nhưng rất cổ điển lịch sự tao nhã, cấp cho người ta một loại cảm giác như trở về mấy thế kỷ trước.


Nóc nhà Nguyệt Ảnh quán có chút nghiêng, mà nóc nhà Quầng Dương quán thì gần như là hình tròn. Không biết có liên quan tới tên của hai tòa quán hay không. Bất quá, mấy điều đó với hộ gia đình đi chấp hành huyết tự chỉ thị cũng không quan trọng.


Dù sao, dựa vào tư liệu ảnh chụp điều tra được trên mạng, nhiều lần thẩm tra đối chiếu, rất nhanh xác định tòa nào là Nguyệt Ảnh quán, tòa nào là Quầng Dương quán.


"Tốt rồi, cuối cùng đã tới." Lý Ẩn nhìn hai tòa quán phía xa nói: "Đã xác định được vị trí, trước tới chân núi đi thôi, buổi tối quay lại."


Vết xe đổ của Hạ Uyên lúc trước còn đó, trước mắt thời gian quy định bắt đầu huyết tự còn chưa tới, cho nên cách xa một chút vẫn hơn. Nếu không chết rồi, chẳng phải rất oan uổng sao.


Tới nơi này sớm cũng là để xác định vị trí.


Nhìn Nguyệt Ảnh quán cùng Quầng Dương quán phía xa xa, nghĩ đến dưới mặt đất còn có hai con quỷ hồn, hai mươi năm một mực ở nơi đó viết thư, nghĩ thôi cũng cảm giác tim đập nhanh.


Căn cứ quy định huyết tự, thư tín có thể không cần gửi cho con quỷ khác, nhưng quỷ viết thư xong phải đưa ra ngoài. Mà quỷ gửi thư ra thì nhất định phải thu được hồi âm, đây là điều có thể khẳng định.


Tử Dạ đã từng đưa ra: " Nguyên văn Huyết tự nói là, 'Hộ gia đình không thể cự tuyệt Quỷ hồn viết xong tống xuất thư tín " như vậy, 'Viết xong' cùng 'Tống xuất' chính là hai điểm rất trọng yếu. Phải là 'Viết xong " đồng thời 'Tống xuất' ."


"Tống xuất", đương nhiên không phải là đưa cho quỷ quán đối diện, mà là tống xuất ra bên ngoài.


Có thể là ném ra khỏi tầng hầm ngầm, cũng có thể là đi tới bên trên ném cho bọn hắn. Khi đó, nhất định phải tiếp nhận thư tín. Sau khi chắc chắn hộ gia đình đã nhận được, nhất định phải đưa lại hồi âm cho quỷ hồn.


Vô luận như thế nào, thì tiếp nhận thư tín theo dạng gì! Dĩ nhiên là  đem thư tín "Cầm" trong tay. Tiếp theo có đưa thư hay giả tạo thư cũng tùy hộ gia đình. Nhưng nhất định phải có một hộ gia đình "Cầm" thư. Sau khi "Cầm" thư, chính là hộ gia đình đã tiếp nhận thư tín, nhất định phải đưa hồi âm lại cho quỷ.


"Có biện pháp nào không cần tiếp nhận thư tín hay không? Thông qua lỗ thủng của huyết tự hay cái gì đấy..." Lúc ấy Tử Dạ đưa ra cái quan điểm này.


Làm đêm qua hai người thảo luận thật lâu, kết quả phát hiện điều này là không thể nào.


Bởi vì, nội dung huyết tự quá mơ hồ.


"Viết xong tống xuất", có quá nhiều định nghĩa tồn tại. Vô luận quỷ chọn dùng biện pháp gì để tống xuất thư tín, hộ gia đình đều phải tiếp nhận. Mà đã tiếp nhận thì nhất định phải hồi âm.


Vô luận định nghĩa lẫn lộn như thế nào thì "Tống xuất" và "Tiếp nhận"là hành vi nhất định phải hoàn thành, mà một khi hoàn thành thì nhất định phải có "Hồi âm" . Không có bất kỳ biện pháp nào có thể không tiếp thụ thư tín, cho dù có thể trốn tránh quỷ hồn thì nguyền rủa bóng dáng cũng sẽ khởi động. Nguyền rủa Bóng dáng bất đồng với Quỷ hồn, vô luận như thế nào cũng không có cách nào tránh khỏi.


Trong vòng 3h, nhất định phải tiếp nhận thư tín Quỷ hồn viết xong tống xuất, sau đó lại nhất định đưa cho nó hồi âm. Nội dung hồi âm có thể giả tạo nhưng nhất định phải có.


"Nhà trọ cũng không nói, chúng ta đúng hạn đưa tin quỷ liền không tổn thương chúng ta." Trong quá trình đi đến chân núi, Lý Ẩn đối (với) năm người khác nói ra: "Hơn nữa khả năng Quỷ hồn cũng không chỉ có hai cái. Mọi người nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, vô luận như thế nào, đều không thể thả lỏng cảnh giác."


"Thật sự không có biện pháp không tiếp nhận thư sao?" Bạch Vũ vẫn rất không cam lòng nói: "Nếu không tiếp nhận thư tín vậy thì không cần hồi âm..."


"Vô luận chúng ta dùng phương thức gì 'Không tiếp nhận' thư, đều vi phạm huyết tự chỉ thị. Chúng ta chính là 'Người đưa thư " do nhà trọ chỉ định, không, thậm chí có thể nói là 'Hòm thư' . Một khi Quỷ đem thư quăng cho chúng ta, những 'Hòm thư' này, nhất định phải tiếp nhận lại không có khả năng đem thư nhổ ra. Tóm lại, tiếp nhận thư tín là nhất định , hồi âm cũng là nhất định. Trừ phi chúng ta có thể làm cho quỷ không viết thơ, không đem thư giao cho chúng ta, nhưng việc này là không thể nào. Chúng ta không có khả năng ảnh hưởng tới hành động của quỷ, cũng không thể ly khai biệt quán."


Đây cũng chính là chỗ đáng sợ của huyết tự.


Nhất định tiếp nhận, mà một khi tiếp nhận phải nhất định hồi âm. Cái này chẳng khác nào nói, quỷ viết xong thư tín tống xuất, nhất định phải có thư tín trả lại!


"Bất quá, thật sự nhất định phải giả tạo thư sao?" Phong Dục Hiển một mực im lặng bỗng dưng nói chuyện: "Giả tạo thư quá nguy hiểm. Đầu tiên bút tích có thể bắt chước thuận lợi sao?"


"Bút tích mà nói..., ta có thể bắt chước." Thượng Quan Miên tiếp lời: "Chỉ cần ta nhìn thấy một lần, liền có thể bắt trước."


Thượng Quan Miên với tư cách là sát thủ tinh anh do "Cấm địa đen" bồi dưỡng, tự nhiên cũng tiến hành rất nhiều huấn luyện, ví dụ như ngụy trang dáng vẻ thành các loại người, cởi bỏ mật mã, giả tạo bút tích và con dấu, nàng đều rất dễ dàng học xong. Nàng giả tạo bút tích có thể nói là giống như đúc, thiệt giả khó phân biệt. Vô luận là bút tích đặc thù, đều có thể dễ dàng bắt chước.


"Thật sự?" Lý Ẩn có chút ngoài ý muốn, vì vậy hắn lấy từ trên người ra một bản Notebook, sau đó cầm bút viết một đoạn văn tự. Đó là  Tịnh Dạ Tư của Lý Bạch, rồi đưa cho Thượng Quan Miên nói: "Ngươi có thể thử bắt chước bút tích của ta chứ? Cũng ghi một bài Tịnh Dạ Tư nhìn một chút."


Thượng Quan Miên cầm notebook nhìn kỹ một hồi, đại khái sau năm phút đồng hồ, nàng cầm bút lật một trang khác, bắt đầu viết "Giường Tiền Minh nguyệt quang, Đất trắng ngỡ như sương..."


Khi nàng viết xuống chữ "Giường", Lý Ẩn sợ hãi than. Chữ viết quả thật hoàn toàn đồng dạng!


Nàng viết xong chữ "Hương" của "Cúi đầu nhớ cố hương" đem Notebook đưa cho Lý Ẩn nói: "Xong rồi."


Tiếp nhận Notebook, tất cả mọi người đều xúm lại xem xét. Tất cả đều cực kỳ kinh ngạc, không thể tin được mà nhìn Thượng Quan Miên.


"Cái này...., " Phong Dục Hiển nhìn hai bài thơ, sợ hãi than: "Hoàn toàn đồng dạng! In ra cũng chỉ cùng lắm là như thế!"


Lý Ẩn tán thưởng không thôi. Đồng thời, nhìn về phía Thượng Quan Miên ánh mắt càng nhiều thêm một phần đề phòng.


Nàng... Rốt cuộc là ai? Người bình thường có thể làm được chuyện này sao? Không đến năm phút đồng hồ liền bắt chước hoàn mỹ bút tích của mình!


"Nhưng..." Phong Dục Hiển còn nói: "Chúng ta thì sao đây? Để Thượng Quan Miên tiểu thư ghi hồi âm rồi đưa qua sao? Ta cảm giác Thượng Quan tiểu thư ghi hồi âm là thích hợp nhất , không phải sao?"


Sự tình Lý Ẩn lo lắng lúc này không phải là giả tạo thư tín như thế nào. Nhà trọ cho phép giả tạo thư, chắc hẳn bút tích sẽ không khó bắt chước.


Vấn đề ở chỗ, không ngừng phát triển về sau, giữa hộ gia đình ở hai biệt quán có khả năng sinh ra dị tâm.


Huyết tự chỉ thị lần này, không tuyên bố hạ lạc mảnh vỡ địa ngục khế ước. Nói cách khác, trong hai biệt quán không có khả năng tìm được mảnh vỡ. Điều này có nghĩa là... Hi sinh ba người khác cũng không sao cả.


Càng về sau chỉ sợ loại tình huống này sẽ phát sinh. Tuy Tử Dạ chắc chắn sẽ không làm như vậy, nhưng Thượng Quan Miên cùng Bạch Vũ rất khó nói. Mà Mộ Dung Thận cùng Phong Dục Hiển bên cạnh mình cũng rất có khả năng.


Thời gian trôi qua rất nhanh đã đến buổi tối.


Gần thời khắc nửa đêm 0 giờ, sáu người đi tới vách núi bên cạnh Nguyệt Ảnh quán cùng Quầng Dương quán. Đại môn đã sớm mục nát, một đá liền mở.


"Như vậy... đi vào thôi."


Nhìn Tử Dạ hướng về phía cửa lớn Nguyệt Ảnh quán, Lý Ẩn cùng nàng liếc mắt nhìn nhau, rồi mới đi vào Quầng Dương quán.


Bên trong là một phòng khách to lớn, nhưng đồ dùng trong nhà có chút đơn giản. Phòng ở lộ ra vẻ âm u, mà công tắc ở trên tường mở nhưng không sáng đèn.


Lần thứ nhất Tử Dạ chấp hành huyết tự tại quỷ ốc, thì có cung cấp điện, nhưng ở chỗ này lại không có điện.


Nửa đêm 0 giờ 1 phút, trong phòng âm trầm vô cùng, phảng phất Quỷ hồn tùy thời sẽ từ nơi nào đó nhảy ra.


"Đi tìm hầm ngầm." Lý Ẩn quyết định thật nhanh, thời gian vừa đến, Quỷ hồn tùy thời sẽ viết thư và tống xuất. Đến lúc đó, nhất định phải đem thư tín cầm lấy!


Buổi sáng tất cả mọi người đều ngủ qua, cho nên tinh thần coi như tỉnh táo. Lý Ẩn mở đèn pin, tìm cửa chính để vào hầm ngầm. Không nghĩ tới lại rất dễ dàng tìm được, ở sau một cửa lớn nào đó trong phòng khách, tìm thấy một cầu thang dẫn xuống dưới.


Cái  cầu thang này có chừng 30 bậc , đi đến cuối còn có một góc rẽ, lại đi xuống, còn thêm một góc nữa rồi mới xuống tới nơi.

 Cuối cầu thang, chính là một cái cửa sắt. Trên cửa gắn một cửa sổ nhỏ. Cửa lớn đã bị khóa chặt bằng một cái khóa gỉ sét.


"Ta đi xem một chút." Lý Ẩn đi tới trước cửa nói: "Quỷ tùy thời sẽ thông qua cửa sổ tống xuất thư tín. Các ngươi muốn cùng một chỗ đợi, hay là lên trên kia?"


"Cùng một chỗ đợi ah." Mộ Dung Thận bỗng nhiên ghé đầu vào cửa sổ, hướng bên trong nhìn nhìn!


Trong tầng hầm ngầm, chỉ có một cái bàn làm việc cùng một cái ghế. Hắn dùng đèn pin chiếu vào, trên bàn làm việc để một lọ mực nước cùng một bút máy.


"Ha ha, đó chính là nơi Nhiệm Lý Ngang còn sống viết thư sao?"


Lý Ẩn lập tức đem hắn kéo về nói: "Ngươi điên rồi? Quỷ đang ở bên trong, ngươi cứ như vậy đem đầu nhòm vào..."


"Bên trong không lớn." Mộ Dung Thận không sao cả nói: "Cũng chẳng có ai."


"Chỉ là 'Biểu hiện ra' không có người mà thôi." Lý Ẩn hạ giọng: "Tới ngồi chỗ mấy bậc thang đi thôi. Căn cứ sở thuyết huyết tự, quỷ sẽ thông qua cái cửa sổ này đem thư tống xuất ra. Đến lúc đó..."


Cái khái niệm "Tống xuất" này có chút vi diệu. Ném ra khỏi tầng ngầm cũng là tống xuất, cầm trên tay hay vứt trên mặt đất cũng là tống xuất.


Tất cả khả năng đều có thể tồn tại.


Nội tâm của Lý Ẩn cũng tràn ngập dày vò. Lúc này, biết rõ quỷ ở trước mắt mình không xa, nhưng không thể trốn, phải nhất định ở chỗ này chờ đợi thư tín xuất hiện!


Đương nhiên, Quỷ hồn không viết thơ chính là trạng thái lý tưởng nhất, nhưng tuyệt đối không có khả năng đấy.


Cùng một thời gian, Tử Dạ, Thượng Quan Miên cùng Bạch Vũ cũng đang xuống dưới tầng ngầm.


Cấu tạo của Nguyệt Ảnh quán cơ hồ đồng dạng, sau bậc thang cuối cùng chính là cánh cửa tầng ngầm. Trên cửa có một ô cửa sổ nhỏ.


"Cái cửa này thoạt nhìn rất rắn chắc." Tử Dạ thô thô nhìn nhìn, nói: "Ổ khóa tuy có dấu tích gỉ sét loang lổ những vẫn còn dùng được."


Sau đó, nàng nói với Thượng Quan Miên cùng Bạch Vũ sau lưng: "Hai người các ngươi tới lầu hai nhìn xem cái thiết giáp co duỗi kia ở nơi nào, hơn nữa xác nhận vị trí đối diện nhất với Quầng Dương quán."


"Cái này... Tốt, tốt." Bạch Vũ vội vàng cất bước nói: "Chúng ta đi trước."


Chỗ này khoảng cách gần với quỷ như vậy, ai nghĩ tới cũng muốn hỏng tinh thần, huống chi là Bạch Vũ vừa mới gia nhập  nhà trọ?


Sau khi Thượng Quan Miên và Bạch Vũ rời đi, Tử Dạ đi tới nơi có thể trông thấy rõ ràng cửa lớn, liền ngồi xuống nhìn gắt gao chằm chằm vào đại môn.


Hiện tại liền xem, khi nào thì quỷ đưa thư ra.


Nguyệt Ảnh quán và Quầng Dương quán, bên nào sẽ đưa thư trước đây?


Nếu như ở bên này gửi trước mà nói..., như vậy, cũng đại biểu cho việc nhất định phải có một phong hồi âm. Còn đối phương bên kia, chỉ cần quỷ không viết thơ, tựu không cần cân nhắc tới vấn đề hồi âm. Cái tuần hoàn này thủy chung vẫn phải tiếp tục.


Đến tột cùng có biện pháp nào có thể sống đến chung kết huyết tự đây?


Lúc này Thượng Quan Miên cùng Bạch Vũ đi tới tầng một. Phòng khách âm u làm nội tâm Bạch Vũ không ngừng bồn chồn, ngược lại Thượng Quan Miên một điểm phản ứng cũng không có. Đối với ám sát giả, hắc ám chính là nơi bọn họ cư trú, sống một thời gian dài đến nay, cho dù là trong bóng đêm thị lực của Thượng Quan Miên cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.


Cầu thang ở phía trước phòng khách, dọc hướng lên trên đi tới trước gian phòng đối diện với Quầng Dương quán, nhẹ nhàng kéo một cái cửa liền mở ra.


Bên trong cơ hồ không có bất kỳ đồ dùng nào, chính là một gian phòng trống trải. Mà bên cửa sổ, để một cái càng rất lớn. Nó được xếp nối từ vài thanh sắt với nhau.


Cái ống sắt này hiện tại đang gấp lại, Bạch Vũ cầm lên thử mở ra có thể dài tới 7m. Mà chiều dài này có thể với tới cửa sổ phía bên kia Quầng Dương quán dễ dàng.


" Công cụ kỳ quái nha..." Bạch Vũ thử lấy một trang giấy dùng kìm kẹp lại, huy vũ vài cái, cũng không có rớt xuống.


"Xem ra không có vấn đề."


Bạch Vũ nhẹ nhàng thở ra.


Thời gian, từng chút từng chút một trôi qua. Lý Ẩn và Tử Dạ đều gắt gao nhìn đại môn tầng hầm ngầm trước mặt.


Tùy thời, cùng đợi phong thư đầu tiên gửi ra.


Là bên kia gửi trước hay là bên này? Là bên nào?


Không biết sau bao lâu... Lý Ẩn chợt nghe thấy thanh âm, chỉ thấy đại môn tầng hầm ngầm trước mắt...


Muốn tới rồi sao?


Từ bên trong cửa sổ tối tăm, rốt cục có cái gì đó duỗi ra.



Một cánh tay trắng nõn cầm một phong thư, vươn ra khỏi cửa sổ!