5/14/2016

Posted by Unknown |
Chương 6: yêu nàng mà sống


Bây giờ đã trải qua nửa đêm.


Nhưng phòng 404 vẫn đèn sáng. Lý Ẩn và Tử Dạ đang ngồi đối diện với nhau, hai người đã cân nhắc vô số khả năng sinh lộ cho huyết tự lần này, có rất nhiều phương pháp người bình thường không thể nào tưởng tượng.


"Tốt rồi." Lý Ẩn nhìn Tử Dạ nói: "Tử Dạ ngươi nên trở về ngủ đi, đã trễ rồi. Ngày mai còn phải dậy sớm tới thành phố S."


Tử Dạ cũng buông bút trong tay xuống.


Bất quá nàng lại không đứng dậy.


"Lý Ẩn." Tử Dạ bỗng nhiên dùng biểu lộ phi thường ngưng trọng nhìn về phía hắn nói: "Kế tiếp, chúng ta sắp sửa chấp hành lần chỉ thị thứ bảy của ngươi và lần thứ năm của ta. Có thể nói, vô luận có chuyện gì xấu xảy ra cũng là điều tự nhiên."


"Tử Dạ, đừng nói như vậy!" Lý Ẩn vừa muốn mở miệng, đã thấy Tử Dạ lắc đầu.


"Lý Ẩn. Ngươi tại sao lại yêu mến ta? Ta nhớ, lúc ấy ta và ngươi vừa gặp mặt không lâu, liền nhận được huyết tự chỉ thị tiến về quỷ ốc kia, sau đó ngươi cho ta bút ký của ngươi. Sau khi trở về ngươi lại nói, hy vọng có thể cùng ta kết giao? Ngươi lúc đó đã yêu mến ta sao? Hay vì cái gì làm cho ngươi đối với ta như vậy..."


Đây là hoặc một vấn đề Tử Dạ rất nghi hoặc. Tuy thật sự nàng có được dung nhan tuyệt mỹ không tầm thường, nhưng lúc ấy tiếp xúc với Lý Ẩn thời gian cũng không dài, cũng không tỏ vẻ quan tâm tới hắn. Quan trọng nhất là ở trong nhà trọ này, ăn bữa hôm lo bữa mai, tánh mạng như ngọn đèn cầy trước gió lung lay, nữ nhân xinh đẹp thì có ý nghĩa gì đâu? Nếu như không sống nổi, chính là không có chút ý nghĩa. Nhưng Lý Ẩn lại thật sự yêu Tử Dạ, thậm chí yêu đến không thể tự kềm chế, yêu đến quên cả tình trạng của mình.


Là dạng tình yêu gì, lại có thể siêu việt hơn nỗi sợ hãi với nhà trọ? Lý Ẩn vì Tử Dạ, thậm chí nhiều lần không tiếc dùng tánh mạng của mình làm tiền đặt cược tới cứu nàng!


"Đến tột cùng, vì cái gì ngươi... Yêu ta sâu đậm như thế?"


Ngân Dạ đối (với) Ngân Vũ, là yêu say đắm từ rất lâu rồi, thậm chí  vì Ngân Vũ mà không tiếc tiến vào nhà trọ, cũng là một tình cảm siêu việt sinh tử. Nhưng Lý Ẩn bất đồng, hắn sau khi tiến vào nhà trọ mới quen biết Tử dạ , thời gian ngắn ngủi như thế, lại bỏ ra phần tình cảm mãnh liệt tới vậy.


Nếu như huyết tự chỉ thị lần này, bị... Tử Dạ hi vọng ít nhất có thể biết rõ đáp án.


"Tử Dạ..." Lý Ẩn kỳ thật đã sớm dự liệu được nàng sẽ hỏi vấn đề này. Đây cũng là điều rất nhiều hộ gia đình đều không rõ. Chỉ có điều, mỗi người đều quan tâm tới huyết tự của mình hơn, cho nên cũng không suy nghĩ quá nhiều.


Lý Ẩn lại không thể nào trả lời được vấn đề của Tử Dạ.


Hoặc là nói, hắn cũng không thể cấp cho nàng đáp án đầy đủ.


Ngày 16 tháng 4, mọi người đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, tiến về núi Không Minh thành phố S.


Thành phố S cách thành phố K cũng rất gần, là một thành thị vùng duyên hải rất phát đạt. Mà núi Không Minh nằm ở vùng ngoại ô, là một tòa đại sơn phong cảnh và khí hậu đều rất hợp lòng người. Căn cứ vào điều tra, Nguyệt Ảnh quán cùng Quầng Dương quán trước mắt đều là phòng trống vô chủ, nằm tại phía đông, bên cạnh vách núi.


Núi Không Minh nằm cách bờ biển phi thường gần, mà từ Nguyệt Ảnh quán và Quầng Dương quán nhìn ra, có thể thấy xa xa là bờ biển.


"Điều tra hoàn toàn không uổng phí khí lực. Trên mạng cũng có nói đến lời đồn ma quái ở Nguyệt Ảnh quán cùng Quầng Dương quán." Lý Ẩn mở địa đồ vùng núi Không Minh ra nói: "Hai tòa quán này kiến tạo đối diện nhau, phong cách cùng bố trí có không ít chỗ tương đồng, cho nên giống nhau có kèm theo tầng hầm ngầm."


Lúc này sáu người đang ngồi trên tàu điện ngầm, qua ba bến nữa là tới thành phố S.


"Có gì cần thảo luận thì chúng ta thảo luận ở đây luôn đi." Lý Ẩn cuốn địa đồ lại nói: "Mọi người cũng đừng quá sợ hãi, chúng ta... Nhất định sẽ tìm được sinh lộ."


Mộ Dung Thận thì vẻ mặt hưng phấn: "Rốt cục có thể nhìn thấy quỷ hồn chính thức rồi, lần cái quỷ không đầu kia ta cũng chưa được gặp."


Thượng Quan Miên thì thủy chung ngồi nghiêm chỉnh, không nói một lời. Vết thương đối với nàng ảnh hưởng vẫn rất rất lớn, bất quá trước mắt cũng không có biện pháp khác.


Mà Phong Dục Hiển, thì cầm điện thoại nhìn, cũng không có phản ứng gì.


Chỉ có Bạch Vũ phi thường khẩn trương và sợ hãi. Nhưng mà nhìn  mấy người khác bộ dạng bình tĩnh như thế, hắn ngược lại cảm giác mình dị loại rồi.


Lý Ẩn đối với Mộ Dung Thận và Phong Dục Hiển, đều có trình độ đề phòng nhất định. Một người đối với quỷ hồn rất hứng thú, một người thì nói tiến vào nhà trọ ngược lại thật cao hứng. Loại tư duy biến thái này làm Lý Ẩn thật sự khó có thể lý giải, bởi vậy hắn đối với hai người này tràn ngập cảnh giới.


Chẳng lẽ có một thế lực nào đó đã chú ý đến sự tồn tại của nhà trọ, nên an bài những người này tiến vào sao? Nhất là Mộ Dung Thận, cái loại pháp y tuyệt đối biến thái, có thể trong lúc thực thi huyết tự phát ra cái tác dụng đáng sợ gì hay không? May mắn hắn và mình đều ở Quầng Dương quán, có thể tùy thời giám thị hành động của hắn.


Nếu như hắn có cái gì dị động dám cản trở, để cả bọn lâm vào nguy cơ, Lý Ẩn tuyệt đối sẽ giết chết hắn! Hắn thân là pháp y, không biết có từng học qua trường cảnh sát không. Bất quá cho dù như thế, thừa dịp bất ngờ ra tay vẫn có cơ hội rất lớn. Lý Ẩn đối với y học rất tinh thông, biết rõ công kích bộ vị nào có thể nhanh chóng đưa người vào chỗ chết.


Ngược lại Thượng Quan Miên, Lý Ẩn hoàn toàn không để ý đến. Hắn cảm thấy Thượng Quan Miên chỉ là thiếu nữ biểu lộ có chút ngốc trệ mà thôi, căn bản không để nàng ở trong lòng.


Tàu điện ngầm không ngừng tiến tới, đã tới trạm cuối cùng.


Sau khi xuống tàu, chính là đã tới khu vực giao tiếp với ngoại thành thành thị S. Sau đó lại ngồi taxi tới núi Không Minh.


Ngay lúc cửa vừa mở ra, mọi người chen chúc xuống tàu, bỗng nhiên...


"Ah! Ah ah ah!"


Bỗng nhiên, nghe thấy một tiếng hét thảm mọi người quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy Thượng Quan Miên đang gắt gao nắm tay một nam nhân khoảng 30 tuổi da ngăm đen, thoáng dùng lực, lập tức nghe thấy thanh âm xương cốt vỡ vụn!


"Giết, giết người! Ngươi..." Nam nhân kia hô to: "Ngươi nữ nhân này..."


Nhưng hắn còn chưa thấy rõ ràng, bỗng nhiên Thượng Quan Miên buông tay ra, chuyển người sang bên cạnh, đùi phải hóa thành một đạo hư ảnh tấn công vào giữ ngực nam nhân kia, tức khắc hắn bay ra bên ngoài 5~6 mét, phun ra một ngụm máu tươi, té trên mặt đất!


"Chuyện gì xảy ra?" Lý Ẩn vội vàng chạy tới hỏi: "Ngươi vì cái gì lại..."


"Hắn vừa rồi muốn trộm đồ đạc của ta." Thượng Quan Miên nói: "Tốt rồi, đi thôi."


Vừa rồi Lý Ẩn thấy rõ ràng. Thượng Quan Miên nháy mắt xoay người sang bên cạnh, sau đó hắn bị đá bay ra bên ngoài!


Thân thủ của nàng thật không ngờ rất cao minh?


Kỳ thật Lý Ẩn căn bản không biết, Thượng Quan Miên đã hạ thủ lưu tình rồi. Nếu không dùng thực lực của "Thụy mỹ nhân", nam nhân này vừa vào tay của Thụy mỹ nhân thì đã chết.


Lý Ẩn vội vàng lôi kéo Thượng Quan Miên chạy khỏi trạm xe lửa, nói: "Tốt rồi, đi nhanh đi, chúng ta không thể gây chuyện, phải nhanh một chút tới trước núi Không Minh!"


Lý Ẩn đoán được, thực lực của Thượng Quan Miên, tuyệt đối thâm bất khả trắc!


Hắn lại càng cân nhắc sâu sắc cái ý tưởng có " một thế lực nào đó tiến vào nhà trọ". Tuy có thể là trùng hợp, nhưng vì cái gì đột nhiên có nhiều hộ gia đình kỳ quái như vậy tiến nhập nhà trọ?


Xuống tàu không lâu, mấy người liền đi tới trạm xe buýt gần đó. Nơi này là khu vực ngoại thành, cho nên người đi lại không nhiều lắm, chỉ có mấy người ngồi chờ.


" Thân thủ của ngươi thật là lợi hại, Thượng Quan tiểu thư..." Bạch Vũ sợ hãi thán phục nói: "Vừa rồi cái tên tiểu tặc kia chỉ cần hai ba giây đã bị ngươi hạ gục..."


Thượng Quan Miên lại không có phản ứng gì, chỉ nhìn nhà ga đối diện.


Lý Ẩn nhìn về phía Thượng Quan Miên, trong mắt tràn đầy cảnh giác.


Có lẽ... Nữ nhân này, so với Mộ Dung Thận, Phong Dục Hiển, càng cần chú ý hơn nữa.


Mà hắn lo lắng chính là nàng và Tử Dạ đều ở Nguyệt Ảnh quán.


Xe ta-xi đến, mọi người lên xe. Mà mỗi người đều có tâm sự. Xe khởi động, bắt đầu hướng về núi Không Minh.


Lý Ẩn mặc dù đối với thân thủ cường đại của Thượng Quan Miên có chút bận tâm, nhưng trước mắt, dù sao đáng sợ nhất vẫn là vấn đề tin tức.


Hiện tại liền xem, đến lúc đó, là quỷ ở Nguyệt Ảnh quán viết thơ trước, hay là quỷ ở Quầng Dương quán viết thơ trước.


Rất rõ ràng, bên nào viết thơ trước liền lâm vào bị động. Bởi vì, vô luận như thế nào nhất định phải có hồi âm. Tương đối mà nói, phương nào tiếp thu thư tín, chỉ cần quỷ không viết thơ, liền không cần hồi âm. Thời gian càng lâu, phương chờ đợi thư tín sẽ lâm vào trạng thái bất lợi.


Đến cuối cùng sẽ biến thành bộ dáng gì đây?


Lý Ẩn chầm chậm dựa đầu vào ghế ngồi. Đã rất lâu rồi, thần kinh của hắn chưa từng được nghỉ ngơi, bất cứ lúc nào dù là trong mộng cũng suy tư sinh lộ.


Đồng thời, còn lo lắng làm như thế nào để mình và Tử Dạ có thể sống sót.


"Thực là dài dằng dặc ah, đã là... Lần huyết tự chỉ thị thứ bảy rồi."


Tử Dạ đang ngồi bên cạnh Lý Ẩn. Nàng thấy biểu lộ ngưng trọng của hắn, biết rõ nội tâm của hắn cũng đang không ngừng suy tư để ứng đối với chỉ thị kế tiếp.


Nàng nói  với Lý Ẩn sự tình về sinh lộ đa trọng, có khả năng đã tạo thành gánh nặng rất lớn đối với Lý Ẩn. Đối với hắn mà nói, sinh lộ đa trọng có nghĩa là, hắn sẽ phải cẩn thận cân nhắc để tìm ra một hoặc nhiều hơn nữa sinh lộ, coi như những điều đó là sự thật, cũng vẫn có thể tạo thành hi sinh.


Mà người hắn không hy vọng hy sinh nhất chính là Tử Dạ.


Trên thực tế, Tử Dạ cũng không nói cho Lý Ẩn. Lúc trước mới vừa gia nhập nhà trọ, thời điểm nhìn thấy Lý Ẩn, liền đối với hắn nảy sinh tình cảm. Tuy nhiều năm nàng chỉ tiến hành nghiên cứu, đối với hẹn hò, tình yêu cũng có chút trì độn, nhưng khi đó nàng cũng cảm được nội tâm mãnh liệt rung động.


Nàng chầm chậm lấy hai tay nắm thật chặt tay của Lý Ẩn.


"Ta sẽ luôn cùng ngươi ở chung một chỗ." Dùng tay của mình truyền cho hắn tín niệm: "Bởi vì ngươi ở bên cạnh ta, cho nên ta sẽ không sợ hãi."


Trước khi tiến vào nhà trọ, Tử Dạ chưa từng nghĩ rằng sẽ phải hy sinh điều gì để thủ hộ một ai đó.


Bởi vì nàng luôn dùng ánh mắt khách quan đối đãi với thế giới này, đối với nàng mà nói, tánh mạng tiêu vong cũng cũng chỉ là hủ hóa rồi biến thành vi sinh vật, là một bộ phận tuần hoàn của thế giới. Sinh sinh tử tử, hoa nở hoa tàn, nàng chỉ như một người đứng ngoài nhìn ngắm. Cho nên, tình cảm của nàng luôn rất mờ nhạt.


Nhưng, hiện tại đã có người nàng muốn thủ hộ.


Vô luận như thế nào cũng chỉ nghĩ tới muốn bảo vệ hắn.


Lý Ẩn nhìn về phía Tử Dạ.


Trải qua thời gian dài một mực sóng vai đi cho tới bây giờ. Cùng nhau nghĩ tới đối phương, thủ hộ đối phương.


Cho dù huyết tự chỉ thị có đáng sợ thế nào, cũng không khuất phục, và tuyệt vọng. Bởi vì tuyệt vọng mà nói..., so với bất kỳ sợ hãi hay Quỷ hồn nào đều đáng sợ hơn.


Đêm qua Tử Dạ hỏi hắn, vì cái gì, chỉ một thời gian ngắn ngủi đã yêu nàng.


Đáp án rất đơn giản.


Đã yêu, chính là đã yêu. Cùng thời gian dài ngắn không quan hệ. Cùng bản thân cũng không quan hệ. Chỉ là, tại một khắc đó, Lý Ẩn minh bạch người mình yêu chính là nàng.


Như thế mà thôi.


Rất nhiều người đều đối (với) loại thuyết pháp "Vừa gặp đã yêu" đều xì mũi coi thường. Ngày nay, để cân nhắc kết giao với người khác phái đều phải so đo tiền tài, nhà cửa, xe cộ, hoặc là tình yêu cũng cần thời gian để sinh ra và bồi đắp, loại tình cảm của Lý Ẩn làm cho người ta thấy rất giả dối.


Nhưng, đó lại chính là sự thật, đích thực có tồn tại cái gọi là tình yêu sét đánh.


Ít nhất đối (với) Lý Ẩn mà nói là như thế.


Tình yêu là cái gì? Ai có thể nói rõ ràng, bởi vì sao mà yêu mến một người đây?


Bởi vì tiền tài mà yêu mến đối phương? Vậy khi người đó không còn tiền tài nữa, tình yêu sẽ biến mất sao?


Là vì đối phương tuấn mỹ hay xinh đẹp mà yêu mến? Vậy thời điểm người đó hoa tàn ít bướm ,tình yêu cũng sẽ biến mất sao?


Là vì tính cách hợp nhau mà yêu mến đối phương? Theo thời gian trôi qua tính cách cải biến mà nói..., tình yêu sẽ biến mất sao?


Chân ái, là không cần điều kiện cùng lý do . Chỉ là tự nhiên mà sản sinh, sau đó có thể vĩnh viễn tác động lấy tâm linh con người, không cách nào hôi diệt.


Trong nháy mắt nhìn thấy Tử Dạ, Lý Ẩn đã triệt để yêu nàng.


Không có lý do gì.


Cho dù nàng không mở miệng, không cùng nàng giao lưu qua, trước đó cũng không biết nàng, đều không sao cả. Đối với Lý Ẩn mà nói, khi bốn mắt nhìn nhau, linh hồn của hắn đã bị Tử Dạ bắt đi rồi.


Kế tiếp, mấy ngày ở chung ngắn ngủn, tất cả của nàng đều tác động tới nội tâm của Lý Ẩn.


Lúc kia Lý Ẩn đã tự hiểu. Hắn nói với mình...


Nữ nhân này, chính là người mà ta dùng trọn đời để yêu.


Cho dù nhân sinh của ta trở nên không có chút ý nghĩa nào, cho dù nhà trọ đẩy ta vào tuyệt cảnh khủng bố, cho dù tính mạng của ta không thể nào chờ đợi được tới lúc rời khỏi nhà trọ...


Ít nhất, trước đó ta sẽ vì yêu nàng mà sống.



Posted by Unknown |
Chương 5: bóng dáng


"Tinh Thần, những bức họa kia, ngươi xử lý như thế nào rồi?"


Trong phòng khách xa hoa, Tinh Viêm đang ngồi trên ghế sa lon xem tivi, hỏi Tinh Thần đang ngồi một bên xem báo: "Ngươi dường như có chút để ý tới mấy bức họa của Bồ Mỹ Linh? Tuy vẽ chính xác không tệ, nhưng nội dung lại có chút khủng bố. Còn không có đặc thù thời đại rõ ràng, thật sự rất kỳ quái."


"Ngươi không bằng về đây ở đi." Tinh Viêm còn nói thêm: "nhà lớn như vậy, ta một người ở cũng có chút buồn bực đây này. Như thế nào?"


"Không, không cần. Ta vẫn là ở bên ngoài thuê nhà trọ thì hơn."


"Ngươi vẫn chưa tìm được việc sao?"


"Việc làm..." Hắn đem báo gấp lại nói: "Trước mắt chỉ làm vài việc vặt mà thôi."


Nhiều lần do dự, có nên nói cho Tinh Viêm biết sự tồn tại của nhà trọ không? Thế nhưng hắn có khả năng tin tưởng sao? Không phải một hộ gia đình, căn bản không có biện pháp tin tưởng nhà trọ có tồn tại. Hắn nhất định sẽ cho rằng mình mắc chứng vọng tưởng, đến lúc đó, ngược lại không thể xin hắn kiến nghị cho những lần huyết tự sau.


Đối (với) Tinh Thần mà nói, mặc dù có Thâm Vũ hỗ trợ, hắn vẫn như trước không đủ tin tưởng có thể chèo chống đến lần thứ mười huyết tự. Thâm Vũ, căn bản không thể tin. Hạ Tiểu Mỹ chết, người khác không biết nhưng Tinh Thần rất rõ ràng.


Nàng rõ ràng muốn giết chết Ngân Dạ cùng Ngân Vũ!


Đã như vầy, mình cũng có khả năng trở thành vật thí nghiệm bị nàng bài trừ. Sau này, sẽ có thể bị nàng thao túng đi giết người.


Mẫn chết, đến nay vẫn là ác mộng khủng bố đối với Tinh Thần. Hắn như thế nào cũng không thể tin được, mình rõ ràng đã giết chết Mẫn. Thật sự giết nàng!


"Nàng... Quả nhiên... Là ác ma..."


Những lời trước khi chết của Mẫn, Tinh thần vẫn còn nhớ rõ ràng.


Quả nhiên? Quả nhiên là có ý gì? Chẳng lẽ Mẫn tiên đoán được ngày hôm nay Thâm Vũ sẽ biến thành như thế này sao?


Điều tra kỹ càng qua những chuyện có liên quan đến Thâm Vũ, phát hiện hai người vốn không phải ở thành phố này. Tuy lúc trước trên internet có bộc lộ thân thế của hai người, nhưng đã qua lâu như vậy, những websites kia đã tìm không thấy. Muốn tiến thêm một bước điều tra là rất khó khăn.


Bất quá, ít nhất cũng tra ra một việc.


Chính là... dòng họ của Mẫn cùng Thâm Vũ, chính là Bồ!


Bồ Thâm Vũ... Đây tuyệt đối không thể nào là trùng hợp! Tinh Thần đã nhận định, Bồ Mỹ Linh khẳng định chính là phụ thân của Mẫn cùng Thâm Vũ! Như vầy, năng lực của Thâm Vũ rất có thể là di truyền từ phụ thân.


Chẳng lẽ Bồ Mỹ Linh tiến vào thành phố K cũng bởi vì tiến hành giao dịch với hộ gia đình trong nhà trọ? Hoặc là trợ giúp mà không ràng buộc hộ gia đình?


Thậm chí, hắn còn có một cái suy đoán táo bạo hơn.


Bồ Mỹ Linh, có thể từng là một hộ gia đình? Mà năng lực này, có phải trong quá trình chấp hành huyết tự được trao cho hay không? Dựa vào năng lực này, vượt qua mười lần huyết tự chỉ thị rời khỏi nhà trọ?


Nghĩ tới điều đó, Tinh Thần không có cách nào không thể để ý.


Thâm Vũ là con gái Bồ Mỹ Linh, là tội ác loạn luân giữa hắn và Mẫn sinh ra. Mà năng lực này là nàng được thừa kế từ hắn.


Nhưng Mẫn không có năng lực này. Vì cái gì Thâm Vũ lại có? Ở giữa cái này có Huyền Cơ gì không? Mẫn dưới tình huống như thế nào lại đoán được Thâm Vũ sẽ biến thành "Ác ma" đây?


Điểm này làm hắn càng ngày càng bất an.


Trước mắt, thẻ đánh bạc của mình còn xa xa không đủ.


Trở lại phòng, Tinh Thần đem những bức họa kia toàn bộ lấy ra.


Đến tột cùng loại năng lực này có đặc điểm gì?


Mẫn chết, làm Tinh Thần đến nay vẫn tràn ngập sợ hãi và áy náy. Vô luận vì lý do gì, hắn đã thật sự giết người. Tuy hắn cứu Mẫn khỏi tự sát, nhưng không có nghĩa hắn có thể giết chết nàng.


Mình không có lựa chọn. Hắn không muốn chết trong huyết tự chỉ thị, bị những... Quỷ hồn kia sát hại.


Cái chết của A Tương, đối với hắn có trùng kích rất lớn. Thời điểm tiến vào nhà trọ, lần thứ nhất cùng chấp huyết tự chỉ thị hình thành nên tình đồng bạn, thế mà cứ như vậy chết trong lần thứ hai huyết tự chỉ thị.


"Đến cùng, nên làm như thế nào?"


Lúc này cánh cửa sau lưng Tinh Thần. Tay cầm cửa bỗng nhiên bắt đầu chuyển động.


Sau đó, cửa hơi rộng mở.


Một cái tay tái nhợt, từ trong khe cửa duỗi vào!


"Không hiểu nổi ah." Tinh Thần gắt gao chằm chằm vào một bộ tranh nói: "Giấy cũng không có cái gì đặc biệt , không phải quan hệ tới giấy sao? Chẳng lẽ nguyên nhân từ bút vẽ? Nhưng dùng cái gì để vẽ thì hoàn toàn không hiểu nổi."


Một đôi chân trần, đạp trên sàn nhà mềm mại, từng bước một hướng về phía Tinh Thần đang chăm chú xem bức tranh.


"Ân? Cái bức này? Cái bức này phải.."


Một gian phòng u ám, một nữ tử tóc dài mặc một thân quần áo trắng thuần, ngồi trước bàn làm việc viết một cái gì đó.


Bức tranh đằng sau, nữ tử này đem nó nhét vào một phong thư!


Phong thư?


"Đúng, đúng trùng hợp a? Làm sao có thể..."


Không có khả năng. Tuyệt đối không có khả năng...


Cặp chân kia, đứng ngay sau lưng Tinh Thần. Cánh tay tái nhợt chậm rãi nâng lên muốn chạm vào lưng hắn!


Bỗng nhiên trong nội tâm Tinh Thần rùng mình, hắn quay đầu lại xem xét sau lưng, nhưng cái gì cũng không có.


"Thực là.. Ta như thế nào càng ngày càng nghi thần nghi quỷ rồi. Đây là nhà mình ah..."


Nhưng nội tâm khẩn trương của hắn vẫn không thư giãn chút nào. Hắn đột nhiên cảm giác được, vẫn nên trở về nhà trọ đi thôi. Tuy nội tâm nguyền rủa cái nhà trọ kia trăm ngàn lần, nhưng nơi đó đích thật là chỗ an toàn nhất. Quỷ cho dù vào được, cũng sẽ bị hút vào bên trong hắc động.


Nhưng, những bức họa này vẫn nên để ở nhà thì tốt hơn.


Buổi tối, mỗi hộ gia đình đều có tâm tư của riêng mình.


Hôm nay là ngày 15 tháng 4. Ngày mai phải xuất phát tiến về thành phố S. Đến lúc đó, đối mặt với huyết tự chỉ thị cát hung khó dò, ai cũng không biết còn những ai có thể sống sót trở về.


Lý Ẩn đến nay vẫn không thể tìm ra được thần bí nhân kia. Nếu như Ngân Dạ trở thành minh hữu của người đó, như vậy đối với mình và Tử Dạ đều cực kỳ bất lợi. Huyết tự lúc này đây, hắn và Tử Dạ phải tách ra. Không biết đến lúc đó, sẽ phát sinh ra sự tình gì.


Phong Dục Hiển phòng 402 bên cạnh, thì đang nằm trên giường, như có điều suy nghĩ.


"Nên làm như thế nào mới nhìn thấy ngươi? Huỳnh? Chỉ cần có thể nhìn thấy ngươi..."


Mà Thượng Quan Miên đang ở trong nhà kiểm tra đạn dược. Đem tất cả vũ khí đều dấu ở trên người, nàng lại đem hai quả lựu đạn đặt trên người. Tuy còn chưa chế tạo ra Boom, nhưng lựu đạn là nàng lấy được từ trên người mấy tên được phái tới giết nàng.


Cặp mắt nàng, chỉ có lãnh khốc sâu không đáy. Không có bất kỳ vật gì có thể dừng lại.


Sở dĩ mấy ngày trước đi ra ngoài, là vì nàng biết rõ tùy thời huyết tự chỉ thị sẽ được tuyên bố, không bằng đem những người kia giết hết.


Bất quá, tuy nàng đã làm xong vạn toàn chuẩn bị, nhưng thời điểm giết kim nhãn ác ma Mông tu Đặc Tư lại bị thương. Việc bị thương là chuyện thường ngày nhưng thương thế đối với huyết tự chỉ thị kế tiếp là rất bất lợi.


Cho nên, nàng cũng chuẩn bị xong sát chiêu cuối cùng—— cấm dược.


Tổ chức vì để cho sát thủ tại thời khắc mấu chốt có thể phát huy thực lực càng mạnh hơn nữa, liền cho bọn hắn tiêm vào cấm dược  để đề thăng cường độ thân thể. Nhưng tác dụng phụ của cấm dược lên cơ thể cũng rất lớn.


Đối (với) Thượng Quan Miên mà nói, nhân sinh chính là thuần túy giết hoặc bị giết mà thôi.


Nàng chỉ là giết chết người muốn giết mình để sống. Hoặc là, một ngày đó bị những người khác giết chết.


Cái này là nhân sinh của nàng.


Còn sống, không sao cả, chết đi, cũng không sao cả.


Đối với nàng mà nói, thế giới bên ngoài, cũng đồng dạng là địa ngục.


Mà Lý Ẩn và Tử Dạ, đang ở cùng một chỗ.


Đêm đã khuya, hai người thảo luận về vấn đề sinh lộ đa trọng đã mấy giờ liền. Lý Ẩn tuy còn chưa hoàn toàn tiếp nhận điều này, nhưng trước mắt chính xác có không ít chứng cớ, biểu hiện sinh lộ đa trọng có khả năng tồn tại.


Kế tiếp, là vấn đề đưa tin.


Giả tạo thư tín mà nói..., yêu cầu về tình báo rất cao. Nhà trọ vì cân đối độ khó huyết tự nhất định sẽ có biện pháp bổ cứu. Hơn nữa, tất  sẽ xuất hiện nhắc nhở sinh lộ, hoặc quỷ sẽ giết người.


Hiện tại vấn đề là...


Còn có thể tồn tại con quỷ thứ ba thứ tư hay không?


"Huyết tự có khả năng tạo thành mê hoặc đối với chúng ta, nói cho chúng ta chỗ của Quỷ hồn, để cho chúng ta đối với những nơi khác thả lòng cảnh giác. Nói cách khác, khả năng ở nơi đó vẫn tồn tại vài con Quỷ hồn khác."


Kỳ thật Tử Dạ cũng có cân nhắc đến điểm này. Từ nội dung huyết tự  trước mắt mà xem xét, ít nhất có thể khẳng định, Nguyệt Ảnh quán cùng Quầng Dương quán đều có Quỷ hồn tồn tại.


"Tùng vị hạnh cùng Nhiệm Lý Ngang có khả năng không phải quỷ hồn muốn giết chúng ta, mà ngược lại có thể sẽ trở thành 'Sinh lộ' . Đương nhiên đây cũng chỉ là giả thiết. Thậm chí cũng có thể căn bản không phải là Tùng Vị Hạnh và Nhiệm Lý Ngang."


"Vô luận như thế nào, chúng ta... Nhất định phải tuyệt đối cẩn thận. Một chút chủ quan cũng không thể có!"


Nửa đêm 0 giờ.


Thâm Vũ vẫn chưa ngủ được.


Mộ Dung Thận đang ở sau lưng nàng xem tivi. Trên truyền hình là một bộ phim Hàn.


"Ngươi lại thích xem phim Hàn? Ta thật bất ngờ đấy." Thâm Vũ có chút hăng hái nhìn Mộ Dung Thận nói: "Ta vốn tưởng rằng ngươi đối với loại cốt truyện thêu dệt nội dung vô cớ sẽ rất phản cảm chứ."


"Cũng không có gì." Mộ Dung Thận bắt chéo chân, nói: "Tuy nội dung cốt truyện rất khác với sự thật, bất quá, xem cũng không sao. Bởi vì ta rất muốn biết, những  nam nữ nhân vật chính hoặc là do tai nạn xe cộ mất trí nhớ, hoặc là bệnh nan y chờ chết, cái loại sáo lộ này có cái gì hấp dẫn người xem? Nói cho cùng, bi kịch dễ tác động tới thần kinh con người hơn. So với ‘đại đoàn viên’ thì 'Mất đi " so với 'Đạt được' lại càng làm con người ta ghi khắc."


Lúc này, trên truyền hình nhân vật nữ chính hô to với mẫu thân: "Mẹ! Vì cái gì, con và anh ấy là thật tâm yêu nhau , vô luận như thế nào con cũng thể mất đi anh ấy, không có anh ấy con sẽ chết, mẹ! Van cầu ngươi..."


"Ngươi... Ngươi không bình thường sao? Ngày mai hắn phải đính hôn với nữ nhân khác, ngươi còn muốn đi tìm hắn? Ngươi..." nữ nhân trong màn hình hô: "Mẹ hắn sẽ không tiếp nhận ngươi đâu, ngươi quên rồi sao? Cho dù trời sập xuống, ngày mai có là tận thế, nàng cũng không cho các ngươi ở bên nhau! Ngươi tỉnh đi!"


Mộ Dung Thận chứng kiến đoạn này bỗng nhiên nở nụ cười: "Những lời kịch này rất thú vị. Không có người yêu sẽ chết mất sao? Cho dù thế giới này tận thế cũng không cho phép lấy nhau? Con người tổng lại vẫn là yêu thích lối diễn kịch theo phương thức dị đoan mà bên trong đầy mâu thuẫn."


"Bộ phim này vì sao không cho phép bọn hắn yêu đương? Chênh lệch Giàu nghèo ? ân oán Hai đời? Hiểu lầm? Là bệnh nan y hay là tai nạn xe cộ mất trí nhớ?" Thâm Vũ bỗng nhiên cũng có chút quan tâm.


"Ân, đúng ah, là nguyên nhân gì đây?" Mộ Dung Thận nghĩ nghĩ, nói: "Ta quên mất rồi."


Bỗng hắn tựa hồ như nhớ ra cái gì đó, nói với Thâm Vũ trước mắt : "Lại nói tiếp, có chút vấn đề đây. Cha mẹ của Tùng vị hạnh cùng Nhiệm Lý Ngang, vì cái gì không cho phép bọn hắn yêu đương? Vấn đề chênh lệch Giàu nghèo dường như không tồn tại, ân oán hai đời có lẽ cũng không có. Đến cùng là nguyên nhân gì?"


"Về điểm này..." Thâm Vũ tựa hồ cũng rất hoang mang: "Ta cũng không biết rõ. Nhưng có một điểm có thể xác định. Lúc ban đầu, hai nhà cũng không phản đối hai người yêu đương."


"Ah? Vậy sao? Vì cái gì lại cải biến..."


"Điểm khó hiểu nhất chính là chỗ này." Thâm Vũ trả lời: "Khi đó có lẽ đã xảy ra chuyện. Nhưng ta lại không thể nào vẽ ra được. Có thể khẳng định việc xảy ra phi thường đáng sợ, cái này chính là nguyên nhân hai nhà cản trở không cho bọn họ yêu nhau, không tiếc đem hai người khóa dưới tầng hầm, cũng muốn chia rẽ bọn hắn..."


"Có thể khẳng định chính là..." Thâm Vũ nhìn bộ phim Hàn vẫn còn đang trình diễn khí thế hừng hực nói: "Lý do tuyệt đối không giống nhau..."


"Có ý tứ gì? Ngươi phát giác được điều gì sao?"


"Tuy không thể nào xác thực được, nhưng thời điểm ta vẽ tranh xuất hiện một cái bóng."


"Bóng?"


"Đúng. Một bóng dáng phi thường đáng sợ, tựa hồ ở đoạn thời gian đó từng có một người, bái phỏng qua Nguyệt Ảnh quán và Quầng Dương quán. Mà chính vì sự xuất hiện của người kia mới đưa tới hai nhà kiên quyết cản trở hai người yêu nhau."


"Thế nhưng ta không thể nào vẽ ra người kia, chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng mơ hồ..."


Posted by Unknown |


Huyết tự lúc này đây, ngoại trừ Lý Ẩn và Tử Dạ, bốn người còn lại đều là lần đầu chấp hành huyết tự chỉ thị. Mà Lý Ẩn chính là chấp hành lần huyết tự chỉ thị thứ bảy, Tử Dạ là lần huyết tự chỉ thị thứ năm, tự  nhiên bốn người cũng tinh tường, độ khó huyết tự tuyệt không phải là độ khó huyết tự lần đầu tiên.


Bất quá, hai người Thượng Quan Miên và Mộ Dung Thận tự nhiên không nói, mà  ngay cả Phong Dục Hiển cũng không có phản ứng gì. Phong Dục Hiển cũng là một trong năm đại biểu lần trước, đại thúc ba hai tuổi. Đương nhiên mặc dù gọi là đại thúc, cũng là mỹ đại thúc, sau khi cạo râu đi bộ dáng rất tuấn tú, nhưng so với Hoàng Phủ Hác thì kém rất xa.


Việc đầu tiên cần làm chính là phải điều tra một phen. Quỷ hồn của huyết tự lần này, rất có thể là hai nam nữ trẻ tuổi đã tự tử lúc trước, Nhiệm Lý Ngang cùng Tùng Vị hạnh. Vì vậy cần điều tra tình huống lúc hai người còn sống lại càng thêm trọng yếu.


Bất quá, muốn tra ra những người từng ở Nguyệt Ảnh quán và Quầng Dương quán bây giờ đang ở đâu, cơ hồ là không thể nào. Tuy sự kiện lúc ấy coi như oanh động, nhưng đã qua lâu như vậy, người của hai nhà đã sớm rời khỏi địa phương kia đi tới nơi nào rồi. Hơn nữa vì thời gian cách quá lâu, rất nhiều tin tức đều rất khó điều tra kỹ lưỡng. Nội dung in trên báo cũng bị phóng viên thêm mắm dặm muối rất khó tin tưởng.


Ngày 14 tháng 4, trong nhà Lý Ẩn, tất cả hộ gia đình tham gia huyết tự đều tập trung, mọi người phân tích tình huống kỹ càng.


" Huyết tự lúc này đây..." Lý Ẩn đem tài liệu tra ra được đưa cho mỗi người một phần, nói: "Đại khái có thể xác định thân phận Quỷ hồn. Căn cứ quy định, hộ gia đình số phòng lẻ phải đi Nguyệt Ảnh quán, số phòng chẵn phải đi Quầng Dương quán."


Những người đi Nguyệt Ảnh quán chính là Tử Dạ (phòng 403 ), Thượng Quan Miên (phòng 709), Bạch Vũ (phòng 1501), đi Quầng Dương quán chính là Mộ Dung Thận (phòng 1804), Phong Dục Hiển (phòng 402), Lý Ẩn (phòng 404).


Phong Dục Hiển và Lý Ẩn là hàng xóm, nhưng nam nhân này tính cách hướng nội, tuy bình thường trông thấy vài lần, nhưng cũng chỉ là thoáng hàn huyên vài câu mà thôi. Cũng không biết hắn suy nghĩ cái gì.


Còn đối với huyết tự lần này, người  tối hưng phấn nhất chính là Mộ Dung Thận. Thượng Quan Miên vẫn như trước, tỏ thái độ băng lãnh, không chút biểu tình.


Về phần hộ gia đình mới Bạch Vũ, tố chất tâm lý cũng coi như khá mạnh. Bạch Vũ là thiếu niên có chút thanh tú, bộ dạng tầm mười bẩy mười tám tuổi, hắn cũng rất tỉnh táo lắng nghe Lý Ẩn phân tích.


"Trước mắt điều tra, không tìm được nguyên nhân hai gia đình phản đối chuyện tình yêu của hai người kia. Điểm này, rất có thể là đột phá khẩu trọng yếu, chúng ta nên đem hết toàn lực cố gắng điều tra. Còn bản thân huyết tự lần này..."


Nói thực ra, Bạch Vũ thân là người mới, nhìn thấy nội dung huyết tự ngược lại là nhẹ nhàng thở ra. Chỉ đưa tin mà thôi, chỉ cần đem thư đưa đến vậy chẳng phải không có vấn đề sao?


"Tuyệt đối không có khả năng đơn giản như vậy." Tử Dạ bỗng nhiên mở miệng nói: "trong Huyết tự xác nhận cho phép hộ gia đình hủy thư tín, thậm chí xuyên tạc thư tín, điều này nói rõ... Đến lúc đó nhất định sẽ xuất hiện tình huống thư tín cần chúng ta xuyên tạc. Hơn nữa, tựa hồ xuyên tạc thư tín chỉ cần có thể giấu được Quỷ hồn cũng không có việc gì. Bất quá, trọng điểm chính là việc, Quỷ hồn viết thư xong, nhất định sẽ gửi ra, cũng nhất định phải nhận được hồi âm... Các ngươi phải biết cái này ý vị như thế nào chứ?"


"Có nghĩa là..." Bỗng nhiên Phong Dục Hiển mở miệng: "Chỉ cần Quỷ hồn bắt đầu viết thơ, sẽ không thể nào đình chỉ, nhất định phải có hồi âm... Nói cách khác, nhất định mỗi một phong thư gửi ra đều phải có thư gửi lại, thời gian nhận thư hồi âm là 3 giờ sau. Cho nên cần phải không ngừng đưa tin, thẳng đến chung kết huyết tự."


"Đúng." Lý Ẩn nói: "Trọng điểm là, trong vòng 3h nhất định phải cam đoan truyền tin không được gián đoạn. Nói cách khác, chỉ cần có một phương bắt đầu viết thơ, sẽ trở thành một cái vòng trong liên tục không chấm dứt, thẳng đến khi thời gian chấp hành huyết tự chấm dứt. Mà lúc này đây xuất hiện vấn đề... Nếu như, Quỷ hồn không viết hồi âm, hoặc là hồi âm không đúng hạn thì nên làm cái gì bây giờ?"


Đây là một cái vấn đề tối nghiêm trọng. Huyết tự cũng không đề cập Quỷ hồn nhất định hồi âm đúng thời hạn hay không.


Đến lúc đó, nhất định sẽ có tình huống phải giả tạo hồi âm.


"Nhất định phải giả tạo hồi âm, nói cách khác nhất định phải đem thư gửi  mở ra xem xét để còn bắt chước bút tích, bất quá ta đoán chừng muốn bắt chước bút tích cũng không phải chuyện khó khăn, nếu không nhà trọ cũng không cho phép điểm này. Mà một khi ngụy tạo hồi âm mà nói..., phong thư đưa ra kế tiếp cũng sẽ xuất hiện nội dung giả tạo. Vì vậy... Lúc này đây, lại cần một lần nữa ngụy tạo hồi âm."


Nói đến đây, không khí nhất thời ngưng trọng.


"Nói cách khác..." sắc mặt Bạch Vũ trắng bệch nói: "Phải một mực cấp cho hai con quỷ thư giả tạo? Nhưng là, nhưng là..."


"Đúng. Một khi trong thơ viết sai điều gì đó thì làm sao đây? Hoặc là Quỷ hồn muốn chúng ta nói ra những sự tình mà chỉ có hai người biết thì sao bây giờ? Một khi phát hiện thư bị giả tạo , hậu quả cũng dễ dàng nghĩ được. Nói cách khác, trọng điểm ngay ở chỗ, giả thư tín như thế nào để không bị phát hiện là thư giả."


Cân nhắc tình huống đại khái là như thế. Một khi xuất hiện tình huống cần giả tạo hồi âm, như vậy quỷ nhận được hồi âm sẽ viết thư đáp trả lại , nội dung bên trong sẽ bao hàm cả nội dung giả, rất dễ dàng bị nhìn thấu. Chỉ cần hai bên không ngừng viết thư, cứ như vậy một mực phát triển, sớm muộn sẽ có khả năng bị lộ. Đến lúc đó, hậu quả ai cũng nghĩ được.


Trừ phi, hai con quỷ kia đúng hạn cấp hồi âm, cứ liên tục cho đến chung kết huyết tự. Nhưng có khả năng thuận lợi như vậy sao?


"Thế nhưng mà..." Bạch Vũ nóng nảy: "Chuyện tình của hai mươi năm trước..., sự tình giữa hai người bọn họ như thế nào tra? Hơn nữa nếu như là chuyện chỉ có hai người bọn họ biết mà nói..."


"Đúng." Lý Ẩn trầm mặt: "Sẽ diễn biến ra tình thế bết bát nhất. Như thế nào thành công giả tạo thư tín mà không bị phát hiện chính là điều quan trọng nhất. Cái này, chính là 'Sinh lộ' ."


Một khi nội dung hồi âm giả tạo xảy ra vấn đề, liền đem cục diện lâm vào bế tắc.


"Cái kia... nội dụng giả tạo nên tận lực ngắn một chút." Bạch Vũ nói: "Còn có..."


"Mấu chốt còn một điều này." Lý Ẩn nói: "Hai người kia chết vào hai mươi năm trước, linh hồn một mực chiếm giữ tại nơi đó. Ta điều tra, hai mươi năm qua hai căn nhà kia đều vô chủ, còn có rất nhiều tin đồn ma quái. Dưới tình huống như vậy, nội dung hồi âm nhất định phải chú ý, từ ngữ không thể quá mới. Nếu như xuất hiện từ ngữ của hai mươi năm sau mới sử dụng, vậy thì chờ tự sát đi. Điểm này cần phải nhớ kỹ."


"Nội dung giả tạo ngắn không có nghĩa không có vấn đề." Tử Dạ bổ sung: "Nội dung quá ngắn cũng rất dễ lộ."


"Ha ha." Bỗng nhiên Mộ Dung Thận xen vào: "Đáng lưu ý chính là, trong chỉ thị không có đề cập, Quỷ hồn chỉ viết thơ, chứ tuyệt đối sẽ không ly khai tầng hầm ngầm a? Nếu như viết xong chạy ra thì làm sao bây giờ? Đó cũng là vấn đề."


"Tất nhiên." Lý Ẩn hoàn toàn không xem nhẹ điểm này: "Cho nên vấn đề này nhất định chú ý."


Tình huống kinh khủng nhất chính là trong thơ quỷ hồn đề cập tới vấn đề chỉ có hai người biết được, ví dụ như ngươi còn nhớ hay không được thời điểm lần thứ nhất chúng ta gặp mặt đã xảy ra chuyện gì? Người yêu luôn rất ưa thích hỏi loại vấn đề này, vạn nhất là như thế, ai có thể điều tra ra? Nhưng nếu giao thư cho con quỷ khác hồi âm, vạn nhất nội dung giữa hai phong thư không đồng nhất, cũng đồng dạng chung kết hết thảy.


Có thể nói lần huyết tự này, độ khó cực cao cực cao.


Hơn nữa, tách ra ở hai nơi, rõ ràng cho thấy đem nguy hiểm phân tán ra. Rất có thể, thời điểm một con quỷ đang tàn sát bữa bãi bên kia, sẽ không lan tới những hộ gia đình bên này.


"Tóm lại, hiện tại chỉ cần tận lực điều tra tình huống của hai người..."


Những chuyện về Tùng Vị Hạnh và Nhiệm Lý Ngang, cho dù là tổ tông mười tám đời cũng muốn móc ra.


Mộ Dung Thận nhìn biểu lộ của Lý Ẩn nghĩ thầm: Thâm Vũ, ngươi sẽ làm như thế nào đây? Lúc này đây, nhất định phải ra tay với Lý Ẩn cùng Doanh Tử Dạ? Ngươi sẽ làm sao đây?


Mộ Dung Thận cùng Thâm Vũ có ước định, hắn sẽ giúp Thâm Vũ giám thị hành động Lý Ẩn trong nhà trọ, đồng thời Thâm Vũ sẽ cho hắn nhìn thấy bức họa. Bất quá đối với Mộ Dung Thận mà nói, thể nghiệm cái loại cảm giác đọ sức cùng Quỷ hồn, trải nghiệm thời khắc sinh tử cũng rất thú vị.


Còn lần này, nàng nhất định sẽ nghĩ biện pháp đưa Lý Ẩn lâm vào tuyệt cảnh. Lợi dụng một hộ gia đình nào đó.


Nàng sẽ lợi dụng ai đây? Phong Dục Hiển? Hay là Bạch Vũ?


Về phần người gọi là "Thụy mỹ nhân" Thượng Quan Miên, Thâm Vũ sẽ không đơn giản trêu chọc. Dù sao, nàng cũng là một sát thủ khủng bố, ngay cả “Kim nhãn ác ma” cũng có thể giết chết.


Hội nghị thảo luận hơn ba giờ, tất cả mọi người nói tới miệng đắng lưỡi khô lúc này mới giải tán.


Thời điểm Thượng Quan Miên ra khỏi phòng, Lý Ẩn nhìn bóng lưng của nàng, cảm giác tim đập nhanh một hồi. Thiếu nữ thoạt nhìn bề ngoài đáng yêu, lại cấp cho hắn một loại áp lực không hiểu. Phảng phất nàng có thể lập tức đem chính mình giết chết.


Mà Phong Dục Hiển thì đi tới phòng 402 bên cạnh phòng Lý ẩn, thời điểm lấy chìa khóa mở cửa, Lý Ẩn đi tới nói: "Phong tiên sinh, nếu như cảm thấy sợ hãi có thể tùy thời đến phòng của ta. Khó khăn lớn nhất của hộ gia đình chính là sợ hãi. Ta rất rõ ràng..."


"Không. Ngươi nghĩ sai rồi Lý Ẩn tiên sinh."


"Cái gì?"


"Có thể tiến vào nhà trọ, ta thật cao hứng." Phong Dục Hiển bỗng nhiên nhìn thẳng Lý Ẩn nói: "Ta nói thật. Vì nhà trọ này tồn tại, ta mới nhìn thấy hi vọng."


Lý Ẩn cảm giác đầu óc mình không đủ dùng.


Mộ Dung Thận, Hoàng Phủ Hác, hiện tại ngay cả Phong Dục Hiển! Chẳng lẽ nhà trọ cố ý lựa chọn hộ gia đình có tâm lý biến thái sao? Người bình thường nào có ai tiến vào nhà trọ mà cảm thấy cao hứng!


"Cái nhà trọ này cho ta cảm giác còn có hi vọng." Phong Dục Hiển nói đến đây đã mở cửa bước vào: "Như vậy, đến lúc đó gặp lại."


Hắn đóng cửa lại, Lý Ẩn còn mê mang trở lại trong phòng, Tử Dạ vẫn còn ngồi ở đó.


Lý Ẩn sửng sờ một chút: "Ngươi... Còn ở lại sao?"


"Ân." Tử Dạ gật đầu, nói: "Đây là lần huyết tự chỉ thị lần thứ năm của ta, sau khi hoàn thành, về sau ta có thể trực tiếp trở về nhà trọ rồi."


"Ân. Đúng là như thế."


"Bất quá, Lý Ẩn. Có một vấn đề." Nàng bỗng nhiên nói: "Ngân Vũ có thể lợi dụng điểm này đem quỷ hồn dẫn vào nhà trọ, như vậy bản thân hộ gia đình, phải chăng có thể cùng một chỗ bị mang trở về hay không? Nói cách khác, kết thúc huyết tự chỉ thị, ngươi có thể đem ta cùng một chỗ trở về nhà trọ sao?"


Cư nhiên quỷ cũng có thể mang về, bản thân hộ gia đình chỉ sợ cũng cũng được đi. Trước mắt xem ra chỉ cần tiếp xúc đến đối phương là có thể mang về nhà trọ. Bởi vì những người chấp hành huyết tự chỉ thị đến lần thứ năm thật sự quá ít, mà Hạ Uyên lần đó đã bị giết trước khi bắt đầu huyết tự, còn Lý Ẩn thì bị tiến nhập vào thế giới trong gương, cho nên không có cơ hội nếm thử...


Hộ gia đình chấp hành huyết tự lần thứ sáu đến thứ mười, phải chăng có thể đem hộ gia đình khác cùng một chỗ trở về nhà trọ?


Nếu như có thể, chẳng lẽ chỉ cần tiếp xúc tới hộ gia đình cũng có thể?


"Hoàn toàn chính xác, đó là một vấn đề." Lý Ẩn gật đầu: "Nhưng những người khác có lẽ cũng đang xem xét vấn đề này. Có thể hay không tiếp xúc với ta cùng một chỗ về nhà trọ. Nếu như mang hộ gia đình về nhà trọ có cực hạn hay không? Hoặc là bản thân nhà trọ không cho phép điểm này?"


Nói đến đây, bỗng nhiên lại là một hồi trầm mặc.


"Lý Ẩn." Tử Dạ lại lần nữa mở miệng.


"Không biết có phải nhà trọ cố ý hay không?"


"Cố ý? Ngươi nói .."


"Sau khi Ngân Vũ xác nhận có thể đem quỷ tiến vào nhà trọ rồi bị hút vào trong hắc động. Nói cách khác, quỷ không phải không cách nào tiến vào nhà trọ, mà là không cách nào tồn tại tại trong nhà trọ được. Hộ gia đình có thể lợi dụng điểm này đem Quỷ hồn hủy diệt. Mà sau khi biết rõ điều này, thì huyết tự một lúc liền xuất hiện hai cái Quỷ hồn, hơn nữa... ngươi còn bị hạn định phải ở trong Quầng Dương quán. Chẳng phải nhà trọ biết ý định của hộ gia đình nên mới cố ý làm như vậy sao?"


"Ngươi... Muốn nói cái gì?"


"Đến tột cùng nhà trọ là cố ý để cho chúng ta phát hiện điểm này, hay là... Vô ý bị chúng ta phát hiện, để điều chỉnh độ khó huyết tự?"


Điểm này, ai cũng không biết. Bởi vì chẳng ai có thể chất vấn nhà trọ.


"Tử Dạ, vấn đề là... Lần trước Ngân Vũ mang Quỷ hồn tiến vào nhà trọ, chính là sinh lộ huyết tự ah. Cư nhiên an bài sinh lộ như thế, chính là nhà trọ cố ý để hộ gia đình biết đến a..."


"Nghĩ như vậy cũng có thể. Nhưng Lý Ẩn, ta cảm giác, đứng ở góc độ của nhà trọ, sẽ không hi vọng hộ gia đình phát hiện điểm này. Cho nên, có thể hay không nghĩ như vậy chứ?"


"Cái gì? Ngươi muốn nói cái gì? Tử Dạ?"


" Sinh lộ Huyết tự chỉ thị..."


"Thật sự chỉ tồn tại duy nhất một đáp án sao?"


Đây là một vấn đề được hộ gia đình suy nghĩ trong một thời gian dài. Nhiều người đều cho rằng, huyết tự chỉ thị cùng với rất nhiều những chứng minh trước đó, chỉ có duy nhất một lời giải.


Nhưng thật sự là như thế sao? Nhà trọ có thể hay không vì cân bằng độ khó của một vài huyết tự cực cao, mà an bài nhiều sinh lộ? Nếu thật như thế, chỉ luôn cân nhắc và tìm kiếm một sinh lộ..., sẽ lâm vào góc chết của tư duy hay không?


"Tử Dạ... Ngươi nói, khả năng có nhiều sinh lộ?"


"Cái này chỉ là phán đoán của ta mà thôi." Tử Dạ lấy ra một tờ giấy nói: "Kỳ thật ta cẩn thận phân tích vài huyết tự chỉ thị trước kia, dần dần phát hiện... Có một ít huyết tự, còn có mấy khả năng sinh lộ khác. Chỉ là, không cách nào nghiệm chứng mà thôi. Kỳ thật, chúng ta phát hiện rất nhiều huyết tự, nhắc nhở đều cực kỳ mịt mờ, không có trí tuệ cực kỳ cao siêu căn bản phát hiện ra được. Cũng bởi vậy ta mới bắt đầu hoài nghi, có thể hay không kỳ thật vẫn còn tồn tại thêm ám chỉ rõ ràng, đủ khả năng cho chúng ta phát hiện sinh lộ? Mà chúng ta, có phải đã đem vấn đề phức tạp hóa lên không?"


"Ngươi nói như vậy... Cũng có đạo lý. Nhưng cuối cùng chỉ là giả thiết mà thôi. Dưới tình huống thực tế, chúng ta không có nhiều cơ hội như vậy để thử xem, những sinh lộ này là thật hay là giả. Còn những nhắc nhở có chút mịt mờ, thời điểm chúng ta đưa ra kết luận, cũng không biết nó có thật sự đúng hay không."


"Đúng vậy. Vấn đề ngay tại chỗ đó, Lý Ẩn. Chúng ta không có biện pháp kết luận sinh lộ huyết tự có phải chính xác hay không, cho nên chỉ có thể đi nghiệm chứng. Nhưng nghiệm chứng thất bại hậu quả thường thường sẽ vạn kiếp bất phục. Chúng ta không có người có thể tiên đoán tương lai. Cho nên, nhà trọ không phải rất có thể sẽ an bài vài loại cơ hội có phong hiểm nhỏ bé, để dễ dàng nếm thử sinh lộ huyết tự sao?"


Nói cách khác...


Cho dù có đi nghiệm chứng sinh lộ tồn tại cũng không có quá nhiều phong hiểm. Mà "Sinh lộ"như vậy, mới thật sự là sinh lộ!


Cái giả định này, từ miệng của Tử Dạ nói ra, làm Lý Ẩn cảm giác rung động sâu sắc.


Trên thực tế, đã tính nghĩ ra được sinh lộ, cũng tồn tại một ít tình huống phong hiểm rất lớn để nghiệm chứng. Trong quá trình này có khả năng xuất hiện hộ gia đình hi sinh. Nhưng nếu có loại sinh lộ tồn tại giảm phong hiểm tới mức nhỏ nhất, vậy hoàn toàn không giống lúc trước.


Có trình độ rất lớn giảm bớt số hộ gia đình hy sinh!


"Có khả năng lý tưởng như vậy sao? Đối (với) cái nhà trọ này mà nói, chúng ta chỉ như con sâu cái kiến giãy dụa cầu sinh mà thôi, là 'Đồ vật " mà không phải người!" Lý Ẩn không biết vì cái gì, luôn luôn một loại cảm giác thất bại mãnh liệt.


Nếu như Tử Dạ nói là sự thật, chẳng phải đại biểu cho hắn sống được tới bây giờ, hoàn toàn bị nhà trọ đùa bỡn sao? Mà huyết tự chỉ thị tương lai, hắn cũng đồng dạng có khả năng lại tiếp tục bị đùa bỡn như vậy!


Nếu như, có thể tìm ra người thần bí kia thì tốt rồi...


Đoán chừng Ngân Dạ và Ngân Vũ có khả năng kết minh cùng thần bí nhân. Lý Ẩn đã cho vài hộ gia đình giám thị hướng đi của Ngân Dạ, nhưng trước mắt vẫn chưa thấy có dị động.

 Thần bí nhân cùng mảnh vỡ địa ngục khế ước, đều là hi vọng lớn lao. Nhưng cái hi vọng này lại biến thành đá chìm đáy biển, làm Lý Ẩn không biết làm sao.


Mà Ngân Dạ cùng Ngân Vũ nắm giữ nhiều tình báo hơn so với Lý Ẩn.


Hai người bọn họ, đã biết hình thức lời tiên đoán của thần bí nhân kia, chính là "Bức họa tương lai” . "Bức họa tương lai” là lời tiên đoán hiện tượng tương lai phát sanh tại địa điểm huyết tự chỉ thị, có thể từ đó đoán ra sinh lộ.


Mà nói tới bức tranh, càng làm Ngân Dạ liên tưởng đến Thâm Vũ.


Nhưng lại không cách nào xác định. Bởi vì Thâm Vũ không để lại bất luận là một bức họa nào. Không có bức tranh, cái gì cũng không xác định được. Còn đối với lời tiên đoán đến tột cùng có thể đạt tới trình độ như thế nào đây? Tương lai có thể hay không vì biết trước lời tiên đoán mà biến đổi?


Điều làm Ngân Dạ lo lắng nhất chính là... trên tay Lý Ẩn kiềm giữ chìa khóa dự phòng của tất cả hộ gia đình.


Nếu như Lý Ẩn cùng thần bí nhân đạt thành hiệp nghị, tới giết mình và Ngân Vũ, hậu quả cũng dễ dàng đoán được. Nhưng lại không có biện pháp đổi khóa nhà trọ.


Vì thế, Ngân Dạ quyết định cùng Ngân Vũ chuyển ra khỏi nhà trọ, trở lại nhà mình. Dù sao, cứ mỗi bốn mươi tám tiếng đồng hồ trở về nhà trọ một lần là được rồi. Mà làm như vậy, càng thêm kích thích Lý Ẩn hoài nghi.


Nghi kỵ giữa Lý Ẩn Ngân Dạ cũng bởi vậy càng ngày càng sâu...