2/09/2016

Posted by Unknown |
Chương 3: Lại có người bị mất trái tim


Từ những thông tin thu thập được xem ra, nữ quỷ đại học y có thể cùng hung án phòng 106 mười năm trước có liên quan, cho nên chúng tôi lập tức đến thư viện tra tìm tư liệu hồ sơ những nữ sinh từng ở phòng 106.


Đại đa số các trường đại học đều có thư viện, nhưng cơ hồ mỗi một thư viện đều hoặc nhiều hoặc ít có những bí mật cần giấu diếm. Đương nhiên muốn đào bới những bí mật này cũng không phải chuyện dễ dàng, bằng không không thể gọi là "Bí mật" .


Thời điểm đi vào thư viện, bên trong không có mấy người, không gian to như vậy  mà chỉ có ba bốn sinh viên, tựa hồ hiện tại sinh viên đều lo lắng về chuyện hung án hơn là học hành. Nhân viên quản lý không biết đi nơi nào rồi, hỏi thăm mấy  sinh viên đang xem mới biết được là đã đi ăn cơm.


Tư liệu về sinh viên có lẽ bên trong phòng hồ sơ đã được khóa cẩn mật, nhân viên quản lý hiện lại không có ở đây, đợi ở chỗ này cũng lãng phí thời gian, cũng không thể như Trăn Trăn nói " mang cửa phá ra" !


Bởi vì nóng lòng tìm hung thủ, chúng tôi cả cơm trưa cũng chưa kịp ăn, hiện tại bụng đói kêu vang, hai người cứ đợi ở chỗ này cũng lãng phí thời gian, không bằng ăn no nê trước, vì vậy tôi liền đề nghị: "Chúng ta không bằng đi ăn cơm trước!"


Vừa nhắc tới ăn, Trăn Trăn tựa hồ lại nghĩ tới cái phòng giải phẫu kia, nửa điểm muốn ăn cũng không có: "Ngươi đi đi, trở về mang cho ta chút màn thầu là được rồi."


"Chỉ ăn màn thầu sao được ah!" Tôi đột nhiên nghĩ đến một nơi có thể đi, "Nghe Nhã Nhàn nói, cổng trường học có một nhà hàng hương vị rất không tệ , nhất là chỗ đó súp tim heo, nếm qua một lần sẽ nghiện, ngươi muốn nếm thử hay không..."


"Đi chết ngươi!" Trăn Trăn lại một cước đạp bay tôi ra ngoài.


Đi vào nhà hàng theo lời chỉ của Nhã Nhàn, bên trong tấp nập người, gần như tất cả đều là sinh viên, nữ có nam có, tốp năm tốp ba tụ tập cùng một chỗ. Tôi phải vất vả  lắm mới tìm được vị trí ngồi xuống, gọi hai phần ăn sáng cùng súp tim heo sau đó tôi liền tĩnh tâm lắng nghe sinh viên chung quanh huyên thuyên. Mọi chuyện đơn giản như là trò chơi, tình yêu và các thầy cô mà họ không thích lắm. Đương nhiên nam nữ hoan ái luôn là chuyện được đề cập đến tối đa ,  những sinh vien ưu tú hơn thì là chuyện về tìm việc phỏng vấn và các loại chủ đề thực tập. Mặc dù toàn tin tức vô giá trị, nhưng ngẫu nhiên cũng có thể nghe được chút ít thông tin có liên quan...


"Tiểu Mã, ngươi nói Tiêu giáo sư có phải hay không đã lấy hết trái tim của các tiêu bản đem bán đi? Phòng giải phẫu tiêu bản nào cũng đều có, duy chỉ không có tiêu bản nội tạng." Nói chuyện chính là một nam sinh bàn bên đeo kính mắt.

Tiểu Mã vẻ mặt khinh thường: "Móa, ngươi bây giờ mới biết được. Nghe học trưởng nói, có người tận mắt nhìn thấy hắn sau khi xong giải phẫu xong liền vụng trộm mang trái tim đi đây này!"


Một sinh viên tóc hơi rối hỏi: "Sẽ không phải chứ? ngươi nghe ai nói? Ông ta làm sao bán trái tim đó được. Tất cả đều đã được cất trong kho lạnh mấy ngày, không thể dùng cho cấy ghép, ai sẽ mua ah!"


Nam sinh mang kính mắt trêu ghẹo nói: "Ta nào biết, nói không chừng là bán cho những cái... người biến thái thu thập cũng nên!"


Tiểu Mã hay giỡn nói: "Ta cảm thấy ông ta chính là cầm đi nấu canh rồi, ha ha!"


Một nữ sinh bàn khác đột nhiên xen vào: "Các ngươi đừng có nói chuyện buồn nôn như vậy được không, chúng ta còn muốn ăn cơm a!"


...


Tôi bên cạnh uống súp tim heo, vừa nghĩ đến câu chuyện của các sinh viên đối thoại, theo bọn hắn nói, Tiêu giáo sư vì cái gì lại mang trái tim của các tiêu bản đi đâu này? Theo lý thuyết, thi thể dùng cho giải phẫu, có lẽ được bảo quản không được tốt lắm, dùng để mua bán phi pháp khẳng định là không thể nào được. Nếu như là tạo thành tiêu bản bán cho người muốn thu thập mà nói..., thì những thứ khác không phải càng tốt sao? Nhưng vì sao hết lần này tới lần khác chỉ lựa chọn trái tim? Có lẽ, nên điều tra vị Tiêu giáo sư này một chút, nữ quỷ sát nhân mỗi lần đều móc trái tim của người ta ra, nói không chừng điều này cũng chút liên quan.


Đang lúc tôi muốn gọi cái người  Tiểu kia trò chuyện một hai câu thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kêu dồn dập: "Thư viện xảy ra hoả hoạn rồi!"


Trăn Trăn vẫn còn trong  thư viện, tranh thủ thời gian đi coi cô ấy có phải biến thành than rồi hay không. Tôi quát to một tiếng tính tiền, rồi đem tiền đặt trên bàn, lập tức hướng phía ngoài cửa chạy đi. thời điểm tôi đang chạy tới cửa, hình như nghe thấy bên trong có giọng một nữ nhân kêu lên: ông chủ, tính tiền..."


Thư viện bị cháy phi thường mãnh liệt, thời điểm tôi đuổi tới, ánh lửa đã đỏ rực cả nữa bầu trời, thật vất vả lắm mới chen được từ trong trong đám người lộn xộn tìm  xem được Trăn Trăn đầu tóc rối bù, liền hỏi nàng chuyện gì xảy ra.


"Ta cũng không biết nên nói như thế nào, vừa rồi ngươi mới đi không bao lâu..." Trăn Trăn lòng còn sợ hãi giảng thuật cho tôi nghe chuyện đã xảy ra sau khi rời khỏi chỗ——


Ngươi rời đi không bao lâu, nhân viên quản lý gọi là Phan Thu Hà đã trở lại, ta nói muốn tìm tư liệu mấy nữ sinh mười năm trước ở tại ký túc xá kia. Cô ta nói tất cả tư liệu đều lưu trữ tại phòng hồ sơ, nhưng ta chỉ biết giới tính của mấy nữ sinh kia mà không biết tên của các nàng, chỉ sợ tìm tốn không ít thời gian. Sau đó cô ta dẫn ta đến phòng hồ sơ, còn giúp ta cùng tìm.

                                            
Bên trong phòng hồ sơ tư liệu không phải là nhiều bình thường a, căn phòng hơn trăm m vuông, tổng cộng có hai mươi cái giá đỡ, mỗi giá lại có ba tầng, ta nhìn không thôi đã cảm thấy cháng váng đầu rồi. May mắn có thêm nhân viên quản lý hỗ trợ, bằng không ta cũng không biếttìm được không. Nàng nói không tên cho nên  thực sự khó tìm. Nhưng bởi vì phòng 106 sau khi gặp chuyện không may thì gần như không còn ai vào ở nữa, cho nên chỉ cần tìm được danh sách những người ở cuối cùng là được rồi.


Ghi chép tương quan của ký túc xá đều đặt ở trên kệ sau cùng kia, chúng tôi chỉ tìm trong chốc lát là đã thấy ghi chép vào mười năm trước. Thế nhưng mà, thời điểm đọc bản ghi chép, không hiểu sao lại có lửa  bốc lên. Chúng tôi vốn muốn dập tắt đám cháy, nhưng không biết làm như thế nào, cuối cùng đành nhìn toàn bộ phòng hồ sơ  bị thiêu cháy...


"Ai..." Tôi thở dài, "Người ngu gặp nhiều, nhưng đần như ngươi thật đúng là hiếm thấy ah!"


"Điều này cũng không thể trách ta toàn bộ được ah, ai biết cái bản ghi chép kia lại vô duyên vô cớ bắt lửa ở đâu rồi bùng cháy lên, nhưng sao lại nhiều khói trắng  thoát ra như vậy, làm hại mắt ta cơ hồ không mđược, bằng không thì cũng sẽ không biến thành như bây giờ." Trăn Trăn nói xong run rẩy một cái hỏi: "Ngươi nói có phải hay không là cái con nữ quỷ kia quấy phá, ngăn cản chúng ta điều tra?"


Theo như Trăn Trăn nói, tôi phát hiện một vấn đề: "Ngươi xác định lúc ấy ở bản ghi chép lại bốc ra rất nhiều khói trắng sao?"


"Ân, " nàng liên tục gật đầu: " rất nhiều làm mắt của ta cũng nhanh chóng không mở ra được luôn."


" Như thế nào lại xảy ra hoả hoạn , nói kỹ càng một điểm coi."


"Ta lúc ấy chỉ là đang lật xem mấy trang trong bản ghi chép, lật đến ghi chép của phòng 106 thì đột nhiên cảm giác ở đầu ngón tay có chút như bị phỏng, còn giống như trông thấy có một tia sáng lóe lên. Ngay sau đó xuất hiện rất nhiều khói trắng, dọa ta kêu to một tiếng, rồi đem bản ghi chép ném đến trên mặt đất. Ai biết rằng bản ghi chép cứ như vậy cháy, còn lan sang cả những đồ vật lân cận. Bởi vì trên mặt đất cũng có nhiều thùng hộp lẫn lộn, cho nên cháy một cái thì không thể vãn hồi, ta dùng chân giẫm cũng không tắt, rồi cùng với nhân viên quản lý đi lấy bình cứu hỏa, nhưng  chỉ có một bình cứu hỏa vậy mà lại không dùng được." Trăn Trăn nói xong  giơ ngón tay bị bỏng lên.


"Ân, như vậy khẳng định không phải do nữ quỷ quấy phá..." Có lẽ trong vụ án còn cất dấu thêm nhiều bí mật nữa... mà không muốn người khác biết.


Sáng sớm ngày hôm sau tôi vừa mới bước vào văn phòng quỷ án tổ đã nhìn thấy Trăn Trăn đổi kiểu đầu thành tóc ngắn nhẹ nhàng khoan khoái, đang cùng Miêu Miêu nói chuyện phiếm.


"Làm gì mà lại đi cắt tóc rồi, thất tình sao?" Miêu Miêu tò mò đi xung quanh Trăn Trăn hai vòng.


Vĩ ca đang gõ bàn phím tốc độ cao đột nhiên dừng hai tay lại, rướn cổ lên nghe lén.


"Nguyên nhân không phải do thất tình đâu a!" Trăn Trăn nói ra chuyện thư viện bị cháy, nên bất đắc dĩ mới cắt tóc ngắn. Rồi hai người tiếp tục trò chuyện phiếm, Vĩ ca thì ngáp dài rồi lần nữa gõ bàn phím.


"Chào mọi người!" Tôi trước hướng mọi người chào hỏi, sau đó ra vẻ ngạc nhiên đối với Trăn Trăn nói: "Oa, ngươi mới sáng sớm đã đi làm đẹp rồi sao!"


"Hiện tại còn nói sớm nữa, cũng không nhìn là mấy giờ rồi." Nàng trợn mắt nhìn tôi một cái.

Tôi  nhìn đồng hồ: "Mới muộn 20 phút nha, coi như sớm, tối thiểu so với Tuyết Tình  còn sớm..."


"Ngươi đang bảo ta sao?" Tuyết Tình giống như ma quỷ xuất hiện ngay đằng sau tôi, thiếu chút nữa thì bị bả ta hù chết rồi.


"Cô ấy sáng sớm đã tới, so với chúng ta đều sớm hơn nhiều." Vĩ ca nói xong lại ngáp một cái.


"Các đồng chí, khổ cực rồi!" tôi hướng mọi người lại chào một cái, cũng tranh thủ nói sang chuyện khác, tôi quay sang đối với Miêu Miêu nói: "Tìm được bản án ghi chép vụ án mười năm trước không vậy?"


Miêu Miêu không có ý tứ cười cười: "Nhiều hồ sơ như vậy, ta một người tìm thấy thế nào được, hơn nữa lại còn nhàm chán, mới có một lúc đã mệt rã rời rồi. May mắn, có Tuyết Tình tỷ giúp ta..."


"Oa, nguyên lai Tuyết Tình tỷ tỷ mặt lạnh tâm nóng, sống có nghĩa khí, vỗ tay gửi lời chào!"  tôi cười đùa tí tửng nhẹ nhàng vỗ tay.


Tuyết Tình bình tĩnh nhìn phía trước mặt, hai mắt nhạt như mặt nước phẳng lặng, phảng phất không có bất kỳ cảm tình, lạnh lùng nói: "Không có ghi chép, có lẽ không chính thức lập án."  Ngừng lại rồi bổ sung một câu: "Ta so ngươi nhỏ hơn một tuổi, cứ trực tiếp gọi tên của ta là được rồi, không cần phải cộng thêm hai chữ tỷ tỷ."


Bất kể là mỹ nữ hai mươi mấy tuổi đầu, hay bà nội trợ tóc hoa râm, số tuổi đều là một  vấn đề trọng yếu. Nói nhỏ hơn, không ảnh hưởng toàn cục, nói lớn hơn, làm không tốt sẽ đưa tới tai họa bất ngờ. Tuyết Tình như băng sơn mỹ nhân thế này cũng không ngoại lệ, về sau trước mặt cô ta ăn nói vẫn là cẩn thận một chút thì tốt hơn, nếu không một lời không hợp ý, bị bả ta đập chết có thể so sánh còn oan hơn hằng nga.


"Sẽ không chứ! Điều này cũng không thể tưởng tượng được, liên quan đến nhân mạng vậy mà cũng không lập án?" Trăn Trăn kinh ngạc nói.


Trăn Trăn không có ở hình cục dò xét công tác qua cho nên không biết  chuyện này cũng là thường tình, tôi bổ sung cho cô ta vài bài học : " làmsai, không làm không sai là lời răn cho không ít người, bản án như thế này nếu như gia đình người chết yêu cầu giải quyết riêng, không lập án cũng không phải điều kỳ lạ quý hiếm. Dù sao hung thủ lại là người có bệnh tâm thần nghiêm trọng, quan toà bình thường cũng sẽ cân nhắc xét xử, khởi điểm hình phạt sẽ không quá cao." Sau đó đối với Vĩ ca nói: "Ngươi cũng không thu hoạch được gì?"


"Một lần nữa cho ta mười lăm phút." Vĩ ca ngáp một cái còn nói: "Làm loại này việc tốn thể lực, một thông tin liên quan cũng không có, làm sao có thể dễ dàng tìm thấy được."


"Tôi đây trước đi báo cáo lão đại một lát, quay lại sẽ tìm ngươi." Dứt lời tôi liền cùng Trăn Trăn đi vào văn phòng tổ trưởng.


Trong văn phòng tổ trưởng, lão đại không chuyển mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, thấy chúng tôi vào ông ta cũng không ngẩng đầu lên nhìn một cái.  Tôi tùy ý ngồi xuống rồi lấy ra một điếu thuốc, nhưng lập tức đã bị Trăn Trăn giật lấy. Thực hoài niệm quãng thời gian dĩ vãng cùng làm việc với Tiểu Tương, tối thiểu hắn cũng không giành lấy thuốc lá của tôi. Không biết hắn hiện tại như thế nào, có lẽ hắn đã rời xa cái thế giới này cũng nên... Hi vọng hắn còn sống, đã hai năm không có tin tức của hắn rồi.


Hoài niệm xong cựu đồng nghiệp, là thời điểm làm chính sự rồi. Hướng đại lão bản tóm tắt quá trình điều tra ngày hôm qua xong, tôi bắt đầu phát biểu ý kiến của mình: "Cái bản án này so trong tưởng tượng còn phức tạp nhiều lắm, hiện tại cơ hồ có thể xác định cái gọi là nữ quỷ chỉ là ngụy trang. Có lẽ, có người lợi dụng hung án mười năm trước để che dấu bí mật không thể cho ai biết."


"Tại sao." ánh mắt lão đại tiếp tục không rời khỏi màn hình, hơn nữa ánh mắt rất bình tĩnh, phảng phất như không  chú ý nội dung tôi nói.


Tôi nhẹ nhàng nâng đầu ngón tay bị bỏng của Trăn Trăn lên, giải thích: " bản ghi chép sở dĩ bị lửa cháy, không phải là quỷ mị quấy phá, mà là bị người khác thoa bột phốt pho trắng lên. Dưới tình huống bình thường căn bản không có gì khác thường, nhưng khi lật đến trang có bôi phốt pho trắng kia, nhiệt độ cơ thể và ma sát do tay khi lật giấy sinh ra một nhiệt lượng đủ để phốt pho bắt lửa."


Trăn Trăn nhìn ngón tay của mình, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Ý của ngươi là, có  người  giả trang nữ quỷ, động tay động chân lên bản ghi chép? Nhưng  người đó có mục đích gì đây?"


Tôi ngồi trên ghế duỗi lưng một cái: "Cái này cũng khó mà nói được.  Có thể chỉ là vì không muốn bất kỳ học sinh nào xâm nhập vào rừng cây nhãn, thì sẽ không có án mạng, bởi vì  gây ra mạng tựu sẽ khiến cảnh sát chú ý, hơn nữa chúng ta trong rừng cây cũng không có phát hiện gì."


Lão đại nhìn chằm chằm vào màn hình, ý tứ hết chỗ chê, ngược lại Trăn Trăn vội vã đặt câu hỏi: "Vậy bây giờ nên bắt tay vào điều tra như thế nào đây?"


Vấn đề này rất đơn giản mà: "Đối phương muốn tiêu hủy ghi chép ở phòng 106, như vậy trên người bốn nữ sinh phòng 106 nhất định có thể tìm được manh mối."


Nàng tựa hồ cảm giác mình vừa mới gây họa, cau mày nói: "Toàn bộ phòng hồ sơ đều đốt rụi rồi, tìm bốn nữ sinh kia thế nào ah!"


"Cái này phải xem bản lĩnh Vĩ ca rồi."  Tôi lại đốt thuốc lần nữa, lần này không có bị cô nàng giật đi.


"Ân, các ngươi tiếp tục theo phương hướng này điều tra, vị Tiêu giáo sư kia để cho Tuyết Tình cùng Tiểu Miêu đi điều tra, có phát hiện mới lại hướng ta báo cáo." Ngữ khí của lão đại nghe hơi đại khái làm Trăn Trăn cảm thấy có chút không yên lòng. Lúc rời đi, nàng cố ý hướng màn hình máy tính liếc qua.


"Tổ trưởng như thế nào mới sáng sớm đã ở trong phòng làm việc đầu tư cổ phiếu ah!" Vừa đi ra khỏi văn phòng tổ trưởng, nàng liền hỏi.


"Đầu tư cổ phiếu là thế mạnh của lão đại, có tiền nhàn rỗi thì không ngại cùng ông ấy chơi đùa." tôi trêu ghẹo nói.


Nàng vẻ mặt khinh thường nói: "Ta bất tài đầu cơ cổ phiếu không được, cũng như đánh bạc không có khác nhau mấy."


"Đương nhiên không giống, đánh bạc là trái pháp luật , nhưng đầu tư cổ phiếu là hợp pháp , còn phải nộp thuế đây này!" tôi cùng Trăn Trăn nói đùa vài câu, rồi đi đến trước Vĩ ca nói: " tư liệu bốn nữ sinh tìm được chưa?"


"Chỉ cung cấp giới tính thì nghĩ có thể trực tiếp tìm thấy được sao, ngươi cũng quá  đề cao ta rồi." Vĩ ca chìa bộ mặt thối làm cho tôi nghĩ đến một hình ảnh như kiểu ta đây biết tuốt nhưng giả ngốc thôi.


"Vậy ngươi tra được cái gì? ... Hacker vĩ đại nhất thế kỷ này." Tôi rút ra một điếu thuốc đưa cho hắn.


"Nói dễ nghe, được..." Vĩ ca đưa cho tôi hai tờ giấy A4, trên giấy xếp theo thứ tự là một phần danh sách tốt nghiệp, " Tôi đã lần tìm bản danh sách sinh viên tốt nghiệp này thông qua một người đăng trên mạng trong nội bộ trường học. Trong đó người này còn đề cập đến một tình huống rất giống như ở phòng 106, có lẽ hắn là người cùng lớp của mấy nữ sinh kia. Vậy nên tên mà người muốn tìm có lẽ nằm ở trong này cũng nên. Tự nhiên nghĩ tới có thể truy địa chỉ IP của hắn, thì thấy chỉ có một và đã lâu rồi không đổi."


 Còn một tờ là ảnh tốt nghiệp, mặc dù đã được phóng đại, nhưng độ phân giải không cao cho nên hình ảnh không rõ rệt, chỉ có thể nhìn thấy tổng cộng có ba mốt sinh viên, miễn cưỡng có thể phân biệt được giới tính, nhưng dựa vào nó để tìm người căn bản không có khả năng. Trên danh sách cũng chỉ có ba mươi ba cái tên, không có phương thức liên lạc, thậm chí giới tính cũng không ghi chú rõ, so với bức ảnh càng không có thực tế giá trị. Bởi vì sinh viên tốt nghiệp thiếu mất hai người, theo suy đoán có lẽ hung thủ và người chết trong phòng 106, nói cách khác cái bức ảnh tốt nghiệp kia càng không ý nghĩa hơn.


Tôi gãi đầu hỏi: "Còn có khác không?"


"Người bình thường cũng chỉ có thể cung cấp cho ngươi những tài liệu như thế này thôi, nhưng lão tử lại là một hacker vĩ đại, đương nhiên sẽ không mất mặt như vậy." Vĩ ca ngồi trên ghế hung hăng hút một hơi thuốc thật dài, dương dương đắc ý nói: "Ta đã đã tập trung vào địa chỉ IP người thành lập nhắn lại tới một người, nó là địa chỉ IP đến từ nước ngoài , tạm thời không thể xác định vị trí cụ thể. Nhưng ta đã cho phát hắn một tin nhắn, về phần lúc nào được trả lời thì chưa biết, hay có thể không được trả lời cũng nên. Còn một cái IP khác đến từ bệnh viện nhân dân tỉnh, ta sau khi xâm nhập hệ thống máy tính của bệnh viện, tra được IP vị trí là một căn phòng ở lầu 7, ngươi đi một chuyến chắc sẽ có chút thu hoạch."


"Vậy cám ơn trước!" sau khi hướng Vĩ ca nói cám ơn, tôi liền chuẩn bị cùng Trăn Trăn ra ngoài điều tra, nhưng hắn lại gọi  tôi lại: "Đừng vội đi, ta sẽ nói cho ngươi biết một chuyện thú vị, có lẽ cái này bản án có liên quan."


Tôi dừng bước lại, chăm chú lắng nghe.


"Khi xâm nhập vào viện hệ thống máy tính bệnh, ta phát hiện một ít hồ sơ đã bị mã hóa bên trong, nội dung phần lớn là những sai phạm thất trách của nhân viên y tế, tỷ như dùng sai thuốc dẫn tới chết người luôn là chủ đề mẫn cảm. Chính giữa còn đề cập đến mấy năm gần đây thi thể tại nhà xác thường xuyên bị đánh cắp trái tim, đến nay bị trộm không dưới ba bốn mươi cái, cơ hồ cách một hai tháng  thì bị đánh cắp một cái."


Tim!


Mất tim!


Lại nghe thấy mất tim!



Bệnh viện nhân dân tỉnh phải chăng cũng liên quan đến nữ quỷ đại học y? Ngàn vạn câu hỏi không biết từ đâu ập tới, cái bản án này càng ngày càng có ý tứ rồi.
Posted by Unknown |
Chương 26: Nặng khẩu vị



"Lâm Thư Kỳ, đơn giản mà nói... tác phẩm nàng viết phần lớn đều có chung 1 điểm."


Bên trong rừng thẳm, Ngân Dạ cùng Từ Thao sóng vai nhau chạy trốn, không hiểu sao Từ Thao bỗng nhiên lại nói ra những lời này.


"Cái gì?" Ngân Dạ bước chân không hề chậm lại, cũng không đem mặt hướng về phía Từ Thao mà hỏi: "Cái gì gọi là điểm chung?"


"Nàng nổi danh với tư cách là nhà biên kịch, nhưng trên thực tế bản thân nàng là 1 tác giả viết tiểu thuyết. Điểm này ngươi biết chứ?"


"Biết rõ. Bởi vì tiểu thuyết của nàng thành danh cho nên mới trở thành nhà biên kịch."


"Tất cả những tác phẩm của Lâm Thư Kỳ được xuất bản ta đều đã đọc qua. Tiểu thuyết cùng kịch bản của nàng nói chung đều nặng khẩu vị. Nói cách khác. Chính là thỏa mãn những kẻ yêu thích khẩu vị lạ. Rất nhiều tiểu thuyết, nói là khủng bố không bằng nói là buồn nôn, làm người ta cảm giác biến thái nhiều hơn. "


"Nặng khẩu vị?"


"Đúng. Nàng thực tế đam mê các loại đề tài SM, tác phẩm nổi danh nhất của nàng là Ma Mông nói về 1 tên sắc ma biến thái chuyên môn cưỡng gian rồi giết chết những nữ tử có cặp mông đầy đặn, rất nhiều phân đoạn có thể nói tàn nhẫn tới cực đoan, cho nên rất nhiều tiểu thuyết của nàng đều không xuất hiện ở nội địa, ta phải đặt hàng trên mạng mới có."


"Cho nên... Ngươi muốn nói cái gì?"


"Tiểu thuyết của nàng liên quan đến đề tài linh dị cũng không ngoại lệ, đều huyết tinh cực đoan, miêu tả rất nhiều nhân vật biến thái. Lúc này cũng không bài trừ, tên phú thương ban đầu giết chết tình nhân là người cực ưa thích SM, căn cứ vào nội dung bộ phim, tình nhân bị hắn giết chết rồi phân thây kỳ thật cũng là do tâm tính biến thái tạo nên. Ngươi không cho rằng điểm này cần phải cân nhắc sâu hơn sao? Xác thực những tên biến thái, bọn hắn chỉ thông qua hành hạ nữ nhân mới đạt được khoái cảm. Thậm chí kể cả một nhóm người, cho rằng như vậy mới được gọi là yêu. Ân... cái tên pháp y họ Mộ trước kia dường như chính là loại người này."


"Nói điểm chính!"


"Cho nên ta cho rằng, đối với kịch bản sửa lại, có nên hùa theo phong cách này hay không? Trong kịch bản có 1 đoạn miêu tả như vậy, nữ nhân vật chính tìm được trong biệt thự, nhật ký do người tình nhân chết đi lưu lại. Bản thân nàng ta là 1 người cực kỳ dâm đãng, hơn nữa giống với tên phú thương đó đều là kẻ đam mê SM. Đoán chừng mới chịu được đủ loại hành hạ của hắn, thậm chí cuối cùng bị hắn sát hại. Trên thực tế, sau khi hóa thành nữ quỷ cũng không đi tìm thủ phạm mà sát hại người vô tội. Tuy cuối cùng nữ nhân vật chính có thể đào thoát, nhưng nhìn vào kịch bản mà nói..., kỳ thật... Nữ nhân vật chính căn bản trốn cũng không thoát!"


"Ngươi muốn nói..." Ngân Dạ lập tức dừng bước. Nhìn về phía Từ Thao, "Phong cách bộ phim này là hắc ám , mà cuối cùng sửa kịch bản thành 1 đạo sĩ tiêu diệt quỷ hồn không phù hợp với phong cách bộ phim?"


"Ân. Có thể lý giải như vậy." "Vậy ngươi cho rằng nên sửa như thế nào?"


"Điểm này ta cũng đang tự hỏi. Ngươi cho rằng... Có thể tiếp tục sửa như thế nào đây?"


"Lâm Thư Kỳ thân là nữ tính, lại thường xuyên viết ra những tác phẩm hành hạ, hơn nữa còn là hành hạ phụ nữ tới chết..." Ngân Dạ trầm tư, "Kỳ thật, những gì ngươi nói ta cũng từng suy nghĩ qua. Bản tiểu thuyết   Ma Mông 》 của Lâm Thư Kỳ ta cũng từng đọc qua. Thân là nữ tính lại viết những chuyện ngược đãi nữ tính đến chết, hơn nữa hoàn toàn là 1 loại cảm giác điên cuồng, tựa hồ tâm lý tác giả có chút âm u."


"Phải, chính xác rất khó tưởng tượng tác giả như thế lại là 1 nữ nhân, còn là 1 mỹ nữ như Lâm Thư Kỳ viết ra."


" Phong cách hắc ám... phong cách hắc ám... làm như thế nào mới hùa theo được nội dung cốt truyện?"


Cùng lúc đó...


Trong rừng thẳm, Thượng Quan Miên ôm Diệp Nhữ Lan chạy đi như gió! Tốc độ kia  sớm làm Diệp Nhữ Lan không thể nào thừa nhận, không biết đã nôn thốc bao nhiêu lần. Rốt cục, Thượng Quan Miên ngừng lại. Trước mắt nàng là sườn đồi! Nàng quay đầu lại, buông Diệp Nhữ Lan xuống.


"Chân Thật..." Thượng Quan Miên bỗng đem Diệp Nhữ Lan kéo ra sau lưng mình, lập tức chân phải phi tốc vạch 1 đường trên mặt đất!


"Từ sau khoảnh khắc này không được vượt phép vượt qua đường vạch này! Ta sẽ vì ngươi tranh thủ thời gian, một khi có cơ hội lập tức chạy trốn!"


Sau khi nói xong, hai thanh Locker đã xuất hiện trong tay Thượng Quan Miên, tiếp theo nàng kéo từ trong người ra 1 bộ hắc y, lập tức bỏ qua, lại lôi ra vài con dao găm, cùng lúc đó, 2 mắt nàng gắt gao nhìn về phía trước. Hiện tại, chính là khoảnh khắc mưa gió nổi lên.


"Tỷ..." Diệp Nhữ Lan sợ hãi lui về sau nói: "Tỷ không sao chứ?"


"Tỷ là cường giả cấp độ S, là đỉnh phong tu luyện Luyện Thể trong nhân loại, " Thượng Quan Miên vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ nói: "Đây là hệ thống tu luyện võ đạo cổ xưa, có thể nói khoảng cách tới đại viên mãn chỉ còn 1 bước ngắn. Đến cảnh giới này của tỷ có thể bị nhà nước chiêu dụ với tư cách binh khí, tuổi thọ khả năng trên 150 tuổi, đối với tỷ mà nói, cho dù 50~60 tuổi dung mạo vẫn không thay đổi, chỉ tương đương với thời kỳ thanh niên mà thôi. Hiện tại chính là thời kỳ hoàng kim của tỷ, tỷ nói như vậy muội có hiểu hay không ?" Những lời này vừa thốt ra làm Diệp Nhữ Lan kinh ngạc tới không ngậm miệng được! Nàng biết rõ vị tỷ tỷ đột nhiên xuất hiện này có vũ lực rất kinh khủng, nhưng không biết lại đáng sợ đến nước này!


Sự thật chính là như thế, lời nói không hề có chút khuyếch đại.


Nhưng sự cường đại này… chỉ giới hạn trong nhân loại mà thôi.


Thượng Quan Miên nắm chặt súng, nhắm ngay phía trước, hai mắt như điện, chân phải giẫm mặt đất tạo thành 1 vết lõm thật sâu. Nàng đi chính là giày có đế plastic tốt nhất, nếu không đủ cứng cỏi, sớm đã hỏng rồi. Dù sao, cái lực lượng kia không phải giày thường có thể chịu nổi.


Thượng Quan Miên đột nhiên nổ súng, tiếp theo chân phải nâng lên đạp vào không gian trước mặt...


Rõ ràng chỉ là đá vào hư không, nhưng lực lượng khủng bố làm vặn vẹo không khí, tạo ra sóng xung kích khổng lồ, tất cả cây cối phía trước đều bị ảnh hưởng.


Vạch kẻ trước mắt Diệp Nhữ Lan là giới hạn sóng xung kích lan tới!


Trong nháy mắt, tất cả cây cối trước mặt Thượng Quan Miên trước hoàn toàn nát bấy, hóa thành vô số những mảnh gỗ vụn rải rác khắp trời! Trong nhất thời, tầm mắt trở nên trống trải một mảnh! Mà ở trung tâm chỗ đó, Thượng Quan Miên đang cầm súng đứng yên!


Trong bóng tối, khó có thể nhìn thấy rõ ràng lại cộng thêm bản thân Thượng Quan Miên che chắn, Diệp Nhữ Lan không biết Thượng Quan Miên đang đối mặt với cái gì, nhưng kế tiếp mấy tiếng súng đinh tai nhức óc vang lên!


"Tỷ... Không có chuyện gì đâu, tỷ tỷ nhất định không có chuyện gì đâu!" Diệp Nhữ Lan tự an ủi mình, nàng đối với vị tỷ tỷ vừa gặp mặt hôm nay rất tin tưởng!


"Trốn! Chân Thật!"


Theo 1 tiếng rống vang tận mây xanh của Thượng Quan Miên, Diệp Nhữ Lan đột nhiên rùng mình 1 cái, lập tức xoay người chạy vội! Nàng cũng biết, chỗ này không phải nơi nàng có thể tham gia!


Chạy, chạy, chạy!


Không đã chạy bao lâu, nàng thình lình chứng kiến trước mắt có vô số thi thể! Toàn bộ đều là nhân viên đoàn phim!


"Ah —— "


Hét thảm một tiếng truyền ra, thân ảnh Thượng Quan Miên xuyên thẳng tới 1 phát bắt lấy tay Diệp Nhữ Lan! "Chân Thật..." thời điểm Thượng Quan Miên nắm lấy tay Diệp Nhữ Lan, nói: "Nhớ kỹ, ngươi nhất định phải nhớ kỹ. Tên của tỷ là Hàn Tự Do, mà tên của muội là Hàn Chân Thật. Mẹ của chúng ta, tên là Hàn Vị Nhược. còn danh tự của phụ thân tỷ không biết. Tên của muội không phải Nhữ Lan mà là Chân Thật! "


"Chân Thật..."


Từ giờ trở đi, cái tên Hàn Chân Thật sẽ thay thế cái tên Diệp Nhữ Lan.


Chân Thật nhẹ gật đầu, bỗng nhiên nở nụ cười: "Ta thích cái tên này, Chân Thật, Hàn Chân Thật!"


Nàng bỗng nhiên cảm giác giống như được trùng sinh. Diệp Nhữ Lan, cái tên luôn làm cho nàng cảm giác hư ảo. Ở thời khắc này, nàng biết được tên thật của mình, so với danh tự được người ta kêu 16 năm, càng làm nội tâm nàng cảm giác mừng rỡ.


"Ta sẽ không để muội chết" Thượng Quan Miên tiếp tục nói: "Ta sẽ dẫn muội tới gặp mụ mụ. Quãng đời còn lại của tỷ sẽ vì bảo hộ mụ mụ và muội mà sống. Từ nay về sau tới chết mới thôi, tỷ sẽ là đao và thuẫn của 2 người."


Nói đến đây, Thượng Quan Miên lập tức dừng lại trên 1 nhánh cây.


Biểu lộ của nàng tựa như Tử thần!


Trên thực tế, bảng xếp hạng sát thủ bấy giờ, Thượng Quan Miên đã chiếm cứ vị trí thứ 4. Ở bảng xếp hạng sát thủ Châu Âu, nàng chính là vị trí đệ nhất. Hơn nữa, danh hiệu của nàng bây giờ không còn là "Thụy mỹ nhân", mà là "Tử thần" ! Chỉ cần nhắc tới tên của nàng, tuyệt đối sẽ làm cho người nghe sợ tới mất mật, cho nên hiện tại có rất nhiều sát thủ Châu Á ở Châu Âu mạo danh nàng. Chỉ cần tuyên bố chính mình là "Tử thần" Thượng Quan Miên, hoàn toàn có thể đi ngang. "Không sai biệt lắm." Thượng Quan Miên bỗng nhiên nói: "Quả nhiên, cùng suy đoán của ta đồng dạng."


"Suy đoán... có ý tứ gì?" Chân Thật nghi hoặc hỏi.


"Không phải Trương Phượng Lâm." Thượng Quan Miên nói: "Trương Phượng Lâm đã chết rồi. Vừa rồi những thi thể trên mặt đất, có 1 cái chính là Trương Phượng Lâm! Ta nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa, tuy chỉ là quan sát tình huống 1 chút, nhưng thời gian tử vong đại khái khoảng mấy tiếng đồng hồ trước lúc nàng ta mất tích! Nàng ta khi đó đã bị giết rồi."


"Tỷ… tỷ nói cái gì?"


"Không phải Trương Phượng Lâm... quỷ muốn giết chúng ta không phải nàng ta! Nếu như nàng ta là quỷ, nên biểu hiện chết đã lâu hoặc mới chết chứ không như bây giờ."


Không phải Trương Phượng Lâm?


"Hơn nữa, kết hợp với miêu tả của muội tỷ càng thêm xác định." Thượng Quan Miên quay đầu nhìn về phía Chân Thật nói: "Muội ở trong biệt thự nhìn thấy bức tranh kia. Sở dĩ muội sợ hãi không phải vì nhìn thấy Trương Phượng Lâm cào xé bức họa, mà là... muội phát hiện, trước khi Trương Phượng Lâm làm việc đó, trên bức họa đột nhiên xuất hiện 1 vết cào!"


Lúc này Chân Thật cảm giác như có tia sét đánh vào đại não!


"Không, không đúng... Muội nhìn thấy..." Nàng lập tức nói năng lộn xộn: "Muội rõ ràng thấy được! Khi đó, hình ảnh Trương Phượng Lâm trong con mắt Tống Lâm! Cái loại biến dị đó, cho nên..."


"Không phải." Thượng Quan Miên nhưng lại lắc đầu: "Quỷ, kỳ thật hình tượng đều không sai biệt lắm. Không có đồng tử, gương mặt tái nhợt, tóc tai bù xù. Lại thêm bản thân muội cùng Trương Phượng Lâm rất ít khi gặp mặt, ấn tượng sâu nhất chính là lúc nàng ta hóa trang thành nữ quỷ? Cho nên, lúc đó những gì muội đã thấy trong mắt Tống Lâm thật ra là..."


"Một con quỷ khác!"


2/08/2016

Posted by Unknown |
Chương 25: Đẩy mạnh nội dung cốt truyện khủng bố



Bầu trời âm trầm, không khí khủng bố bao trùm khắp Diệp Phượng Sơn, mỗi người dưới bầu không khí áp lực này đều lâm vào khủng hoảng không biết tên.


Thượng Quan Miên bỗng nhiên rời đi, cũng có nghĩa đã mất đi vũ lực khống chế những người trong tổ phim. Những người này mặc dù không có súng nhưng bù lại bởi số đông, nhiều người như vậy lao lên đủ để chế ngự 4 người. Đương nhiên, khi nãy là do Thượng Quan Miên trấn trụ ở đây bọn hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng là...


Thượng Quan Miên rời đi đã hơn nửa giờ vẫn chưa trở về! Đám nhân viên cũng phát hiện sắc mặt bọn người Ngân Dạ, Từ Thao lộ ra thần sắc bất an.


Bởi vì hoài nghi bọn hắn có kiềm giữ vũ khí nóng, nhân viên tổ phim không dám đơn giản phản kháng. Trọng yếu hơn là biểu hiện vũ lực của Thượng Quan Miên quá mức đáng sợ, làm bọn hắn có áp lực tâm lý rất lớn. Thế nhưng theo thời gian trôi qua, trong lòng mỗi người đều rục rịch có chuyển biến.


Bọn hắn cảm thấy bọn người Ngân Dạ chưa chắc có súng ống! Hơn nữa, Thượng Quan Miên dường như bởi nguyên nhân nào đó đã bị kiềm giữ!


"Chư vị " lúc này không biết 1 tên nhân viên nào đó trong tổ phim đánh bạo mở miệng: "Không biết... Vị tiểu thư kia lúc nào thì trở về?"


Không khí nhất thời ngưng trọng hẳn lên.


Từ Thao cùng Ngân Dạ hai người đang nhìn mọi người ùa lên có xu thế vây 4 người lại, mặt vẫn không đổi sắc. Nhưng Lạc Chính Thủy, Trương Đình cùng Hàn Thanh Sơn đều là người mới, trên mặt tự nhiên khó có thể che dấu nỗi hoảng sợ!


Hiển nhiên, biểu lộ của 3 người kia rơi vào mắt đám nhân viên tổ phim càng thêm xác định suy nghĩ của bọn hắn! Trên thực tế, bọn người Lạc Chính Thủy cũng nghĩ Thượng Quan Miên đã gặp phải bất trắc. Nàng là võ giả cấp bậc nghịch thiên nếu như không thể sống sót..., vậy bọn hắn sao có thể tồn tại? Cái này càng làm bọn hắn ý thức được, sửa chữa kịch bản chỉ là hành vi vô dụng!


Lạc Chính Thủy cũng chú ý tới, vòng vây còn chưa hoàn toàn hình thành, hiện tại không trốn đợi tới khi nào đây?


Nàng không do dự, cực nhanh hướng về phía lỗ hổng vòng vây chạy vọt đi! Tốc độ của nàng thật sự quá nhanh, một chớp mắt liền xông ra ngoài, nhưng mấy người phía sau cũng lập tức chạy tới ý định bắt lấy nàng!


"Đem bọn họ toàn bộ đều trói lại!"


Cũng không biết là ai hô lớn 1 tiếng, tràng diện liền lâm vào hỗn loạn! Thượng Quan Miên ở đây mà nói sẽ chẳng có vấn đề gì xảy ra, nhưng hiện tại nàng không ở nơi này!


Tràng diện đã lâm vào tình cảnh không thể khống chế, 4 người chỉ có thể lựa chọn: phá vòng vây!


Từ Thao lúc Lạc Chính Thủy phóng đi cũng chạy thẳng hướng trước mặt! Chắn trước mặt hắn là 1 nữ nhân, mà Từ Thao không thương tiếc chút nào 1 quyền đấm thẳng vào mặt nàng, đối phương bị đánh lảo đảo ngã về sau, miệng nhổ ra 1 ngụm máu lớn, sau đó Từ Thao một cước dẫm vào người nàng, vung tay nện vào bụng 1 nam nhân đứng phía sau!


Hai quyền này, tốc độ vừa nhanh lại hung ác, tên gia hỏa bị coi là giáo chủ thần côn này, trình độ võ công không ngờ lại mạnh tới như vậy! Hơn nữa, hắn và những người này căn bản không oán không cừu, ra tay tự nhiên không lưu tình chút nào, không quan tâm tới sinh tử của bọn hắn!


Hung hăng rút ra 1 con dao găm, Từ Thao tiếp tục xung phong liều chết hướng về phía trước! Khí thế kia làm nhiều người sợ hãi tránh ra xa, căn bản không dám tới gần! Dù sao bọn hắn còn phải giữ mạng để chạy trốn, đi liều mạng già ngăn lại không phải ngu ngốc hay sao?


Mà đổi thành 1 bên khác, thủ đoạn của Ngân Dạ cũng không kém. Hắn trước hết rút rao găm, liều phá vòng vây! Một nam tử có võ lực vừa vặn bắt được cánh tay cầm dao, ý định chế ngự Ngân Dạ, nhưng Ngân Dạ lại phi thân lên đá ra 1 cước, đầu gối hung hăng nện vào bụng hắn, tiếp theo dùng đầu đập thẳng vào mặt nam tử kia, đem đối phương đánh cho máu tươi đầm đìa! Hoàn toàn không tiếc tổn thương đổi tổn thương!


Mà trong lúc hỗn loạn, Trương Đình cùng Hàn Thanh Sơn hai người cũng không ngừng phá vòng vây, cuối cùng 5 người đều chạy thoát, nhanh chóng nhảy vào rừng rậm! Hàn Thanh Sơn thủ đoạn có thể nói là người tàn nhẫn nhất, lúc này trên người hắn đã tràn đầy máu tươi, sau khi nhảy vào rừng rậm, trái tim vẫn đập nhanh không thôi, lại thấy không có ai đi cùng hướng mình. Không có cách nào, chỉ có thể tiếp tục vọt đi.


Thượng Quan Miên hẳn thực sự đã chết? Nếu không, thời gian dài như vậy tại sao lại không trở lại? Hàn Thanh Sơn lâm vào sợ hãi cũng không biết kế tiếp nên làm cái gì bây giờ.


Hiện tại cầu sinh, chỉ có thể trốn trước nói sau! Dù sao, Hàn Thanh Sơn cũng rõ ràng, 1 khi bị nhóm người kia bắt nhốt, sớm hay muộn cũng chết! Cho dù nói cho bọn hắn biết sự thật về nhà trọ, liệu bọn hắn có tin tưởng?


Nhưng đợi tới lúc sau lưng không hề thấy truy binh, trong lòng Hàn Thanh Sơn lại càng thêm sợ hãi, trong sâm lâm đen tối, tả hữu chung quanh không hề có bóng người.


Hàn Thanh Sơn lúc này nội tâm không khỏi hoảng lên.


Vừa rồi, sửa chữa kịch bản đến cùng có hữu dụng hay không? Nếu có, vì cái gì Thượng Quan Miên đi rồi lại không trở về? Phải biết rằng mấy km lộ trình đối với Thượng Quan Miên chỉ cần trong vài phút, thậm chí thở không gấp, thế nhưng nàng lại không trở về...


Cho dù nghĩ theo chiều hướng tốt nhất thì lúc này nàng chắc chắn cũng đang bị khốn trụ(bị vây lại không thể rời khỏi).


Hơn nữa, bên người không có Ngân Dạ và Từ Thao, càng làm Hàn Thanh Sơn cảm thấy tuyệt vọng. Hắn biết rõ, hiện tại nhất định phải đi tìm 1 trong 2 người kia!


Lại bắt đầu chạy vội, Hàn Thanh Sơn càng ngày càng sợ hãi. Hắn sợ sẽ nhảy ra 1 con quỷ lập tức giết mình, cảm giác sợ hãi cơ hồ bành trướng đến mức làm hắn cảm thấy sụp đổ.


"Ta... Ta nên làm cái gì bây giờ, làm sao bây giờ?"


Hàn Thanh Sơn không biết bản thân đã chạy bao lâu, nhưng trước mắt vẫn không hề có 1 bóng người. Hiện tại, hắn thậm chí cảm giác dường như trên Diệp Phượng Sơn chỉ còn lại một mình hắn.


"Những người khác… sẽ không phải chết hết rồi chứ?"


Hàn Thanh Sơn không khỏi bắt đầu suy nghĩ miên man, cũng nhớ lại nguyên kịch bản(kịch bản ban đầu). Nội dung bộ phim về sau, quỷ hồn giết người thủ đoạn ngày càng làm người ta sợ run, các loại hiện tượng quỷ dị diễn ra không khỏi làm người ra rợn tóc gáy.


Hàn Thanh Sơn lúc này đã lấy ra dao găm, tùy thời quan sát 4 phía, hắn thật sự sợ hãi, không biết sau một khắc sẽ phát sinh chuyện gì. Tánh mạng của mình bây giờ giống như ngọn đèn trước gió, không biết khi nào thì lụi tàn.


Nên làm cái gì bây giờ?


Nên làm cái gì bây giờ?


Hắn đến cùng nên làm cái gì bây giờ?


Hắn lúc này đã hoàn toàn mất đi phương hướng, chỉ có thể không ngừng run rẩy tại chỗ, nhớ lại nội dung kịch bản, bao tải nhuốm máu, cùng gương mặt làm người ta sợ hãi của Trương Phượng Lâm...


Hoàn toàn, hoàn toàn phải..


Lần thứ nhất chấp hành huyết tự hắn cơ hồ muốn nhanh qua đời. Nhưng mà lại bất lực không thể làm được gì. Hắn biết rõ, trong những hộ gia đình, người mới vào không có kinh nghiệm gì tỷ lệ tử vong rất cao. Rất nhiều người, lần thứ nhất chấp hành huyết tự đã chết, sau đó ngay cả danh tự cũng bị quên lãng.


Mà hắn rất rõ ràng thuộc về loại này.


Hắn kiên định muốn sống sót, thế nhưng hôm nay cho dù có ý chí cũng không thể làm được. Đúng lúc này, trong đầu Hàn Thanh Sơn nhớ lại cái bao tải đầy máu chứa thi thể Trương Phượng Lâm lúc mở màn, trong màn hình có 1 đoạn thoáng lộ ra cái đầu của thi thể...


Hình tượng chết thê thảm đó vẫn in dấu thật sâu trong đầu hắn.


Thế nhưng, cái này rõ ràng chỉ là 1 câu chuyện hư cấu mà thôi, tại sao lại biến thành Lệ Quỷ chân thật? Vì cái gì?


Vì...


Hư cấu sao?


Hàn Thanh Sơn đột nhiên giật mình một cái!


Hắn bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng. Điện ảnh, thật sự là hư cấu sao? Trên thực tế, rất nhiều bộ phim đều lấy tự liệu thực xảy ra ngoài xã hội, tiến hành cải biên đưa vào phim ảnh. Tình huống như vậy thật sự rất thông thường.


Sẽ không phải, cái chuyện tên phú thương phân thây tình nhân thực sự có xảy ra? Nếu như vụ án phát sinh ở Hồng Kông như vậy tin tức ở nội địa không đưa tin cũng có rất có thể.


Càng nghĩ, hắn càng cảm giác có khả năng này!


Thế nhưng hiện tại bên người không có  nhân viên đoàn phim, hắn như thế nào hỏi thăm chuyện này?


Bất quá, nếu thật là như thế, chính là đúng bệnh hốt thuốc rồi. Bởi vì đây thực sự là 1 vụ án… sẽ có dấu vết để lần theo, sau đó ở trên ngọn núi này có thể tìm được manh mối về sinh lộ.


Hắn cẩn thận suy tư, vẫn là quyết định, không bằng trở lại hỏi thăm nhân viên tổ phim!


Nghĩ tới đây, hắn lập tức chạy vội trở về!


Nhưng bởi vì nguyên lai hắn đang mất phương hướng, chạy như thế nào cũng không tìm thấy đường trở về. Điều này làm hắn càng ngày càng lo lắng. Mà cố ý trên người lại không mang theo la bàn!


Ngay lúc hắn đang vạn phần lo lắng, bất chợt dừng bước!


"Đợi đã..."


Hắn đột nhiên chú ý tới một việc.


Thật kỳ quái... Thực rất kỳ quái...


Hắn lập tức lấy điện thoại di động mở ra. Hắn lục lại đoạn hình ảnh mở đầu bộ phim. Hắn bỗng nhiên cảm giác, tựa hồ có 1 đoạn trong cảnh mở màn làm hắn không hiểu.


Trong hình ảnh, tên diễn viên La Chung sắm vai phú thương kéo theo bao tải, không ngừng tiến về phía trước. Hơn 1 nửa bao tải đều nhuốm máu tươi. Cuối cùng, hắn kéo bao tải dừng lại trên mặt đất, tiếp theo đem miệng bao tải mở ra.


Chính là một đoạn này!


Sau khi miệng bao tải mở ra liền lộ ra cái đầu thi thể của Trương Phượng Lâm. Trương Phượng lâm chết đi, đầu gục xuống nghiêng sang bên, tóc tai tán loạn, đôi mặt trợn trừng lên giống như còn chưa có chết.


"Quả nhiên..." Hàn Thanh Sơn thình lình chú ý tới!


Bởi vì đoạn này ngắn ngủn chỉ có 1 giây, phải tạm dừng nhìn kỹ mới phát hiện ra điểm này. Cái này, đoán chừng chính là nhắc nhở sinh lộ!


Hắn lúc này chỉ cảm thấy trái tim đập bịch bịch!


Phải mau chóng đem điểm này nói cho bọn người Ngân Dạ biết! Nhất định phải mau chóng!


Lúc này Hàn Thanh Sơn rất hưng phấn, hắn đã nhìn thấy 1 đường sinh cơ trước mắt! Hiện tại, phải đem manh mối trọng yếu này nói cho Ngân Dạ, hắn nhất định có thể...


Nhất định có thể!


Hàn Thanh Sơn tự hỏi trí nhớ của mình rất tốt, so ra kém trí nhớ khủng khiếp của Phong Liệt Hải nhưng cũng không phải tầm thường, nếu không, cũng không phát hiện ra vấn đề này. Hắn không thể bảo chứng, bọn người Ngân Dạ có phát hiện ra điểm này hay không.


Bất quá, hiện tại kết hợp với hết thảy sự tình đã xảy ra, hắn đại khái có thể suy đoán được.


Mà sinh lộ, chỉ sợ là...


Đem bộ phim này làm...



Mà ngay trong chớp mắt này... phía trước đột nhiên xuất hiện 1 bao tải nhuốm đầy máu! Bởi vì cảnh ban đêm u ám, Hàn Thanh Sơn chỉ nghĩ nó là 1 tảng đá, vẫn tiếp tục chạy về phía trước. Mà lúc này, từ trong bao bố kia, 1 cổ khí tức huyết tinh bắt đầu tràn ra...