2/08/2016

Posted by Unknown |


Chương 2: phòng 106


      Trong phòng bệnh tràn ngập mùi thuốc khử trùng, một nam sinh viên cả cánh tay bị băng bó, hắn gọi Vu Chấn, sinh viên năm thứ hai đại học y. Hắn chính là  người duy nhất sống trong sự kiện nữ quỷ đại học y. Hắn hướng Trăn Trăn cùng tôi thuật lại buổi tối đáng sợ mà hắn đã trải qua, thời điểm nói đến nữ quỷ thân thể của hắn không ngừng run rẩy, có lẽ đây chính ký ức đáng sợ nhất trong cả đời hắn ——


Ba mẹ trong gia đình gửi tiền tới, tôi mới mời mập mạp cùng bốn mắt đi ra bên ngoài trường học để uống rượu. Chúng tôi trong lúc uống rượu còn gặp hai nữ sinh năm nhất nữa, vốn nghĩ chuốc hai người đó quá chén, lại không nghĩ tới tửu lượng của hai cô ấy lại nhiều đến vậy. Về sau, chẳng những không đem hai cô ấy chuốc say, ngược lại còn làm trễ nãi thời gian quay lại trường học.


Cái lão già Lục thúc hèn hạ canh cổng bảo vệ kia, nếu để cho hắn biết chúng tôi ở bên ngoài uống rượu, còn quá giờ giới nghiêm, lúc ấy hắn sẽ không nói gì. nhưng ngày thứ hai nhất định sẽ hướng chủ nhiệm lớp báo cáo, chúng tôi đã bị nhiều lần như vậy rồi cho nên không ngốc gì lại chường mặt ra cho lão thấy. Cho nên lần này chúng tôi quyết định leo tường đằng sau trường học đi vào.


Đằng sau trường học, muốn trở về khu ký túc xá phải đi qua một rừng cây nhãn mới có thể đến nơi, chỗ đó u ám lắm , nghe nói còn thường xuyên xuất hiện nữ quỷ. Nhưng mọi người ai cũng nghĩ chẳng qua là truyền thuyết, cho nên chúng tôi cũng không có quá để ý. Không nghĩ tới, đêm đó chúng tôi thật sự đụng với.


Sau khi đi vào rừng cây, tôi đã cảm thấy có một điều không đúng, hình như lúc ấy so với bình thường lạnh hơn nhiều lắm. Tôi cũng chỉ nghĩ, có lẽ bởi vì uống quá nhiều rượu cho nên mới cảm giác như vậy, trong bụng cũng thầm nghĩ nhanh chóng trở về ký túc xá để ngủ. Thế nhưng không bao lâu sau khi đi vào rừng cây, thì loáng thoáng nghe thấy có giọng một nữ nhân đang ca hát, hẳn là một khúc đồng dao, tôi lúc ấy bị dọa đến da đầu run cả lên. Nếu chỉ có một người nhất định sẽ nhanh chân bỏ chạy. Nhưng cái khúc đồng dao kia tuy tôi chỉ nghe lần đầu tiên, nhưng lại nhớ rõ rất rõ ràng.


...


Ti ti ti, bạch xà Tiên


Sống thiên tuế, pháp khôn cùng


Sưu sưu sưu, gió bấc thổi


No bụng cái bụng, tâm vị tiên


Hô lỗ lỗ, không Vấn Thiên


Tiên trung tâm, ngủ bách niên


Ầm ầm, khách từ trước đến nay


Không mang theo lễ, bả chủ sắc thuốc


...


Âm thanh lúc xa lúc gần, rất huyền ảo, nghe không ra là từ cái hướng nào truyền tới , càng nghe càng kinh hồn bạt vía. Mập mạp là đứa gan lớn nhất bọn, cộng thêm cơ thể to béo, có hắn ngăn cản ở phía trước, tôi cùng bốn mắt cũng hơi chút an tâm. Vì vậy liền cùng hắn hướng ký túc xá chạy thật nhanh. Thế nhưng mà, chưa chạy được  bao lâu, chúng tôi đã nhìn thấy con nữ quỷ kia...


Vừa lúc mới bắt đầu, chúng tôi còn tưởng rằng có người treo quần áo màu trắng  lên cây để hù dọa người khác, bởi vì trong rừng cây nhãn cây lá xum xuê tươi tốt, cho dù có là ban ngày thì ánh sáng cũng ít khi chiếu xuyên qua kẽ lá xuống đất được. Tầm nhìn tất nhiên là không tốt lắm, chúng tôi chỉ thấy phía trước có một cái bóng màu trắng rất dễ làm người khác chú ý. Chính khi chúng tôi nhìn rõ ràng cái bóng trắng kia nguyên lai là một nữ quỷ áo trắng ôm hài nhi thì nó đã xông lại hướng chúng tôi. Chúng tôi bị dọa đến kêu lên thất thanh, quay người lại chạy không kịp.


Mập mạp to béo chạy trốn chậm nhất, cho nên bị nữ quỷ bắt được đầu tiên. Tôi nghe thấy hắn kêu to cứu mạng rất thảm thiết, thậm chí tôi có thể tưởng tượng được cảnh hắn bị nữ quỷ đè xuống đất cắn xé lồng ngực, tay móc trái tim đang còn đập của hắn ra ngoài. Vậy nên trong nội tâm thật sự rất sợ hãi, liền cả quay đầu lại cũng không dám, chỉ biết dốc sức liều mạng chạy ra hướng ngoài bìa rừng.


Bốn mắt vốn chạy ở phía trước tôi, có lẽ mắt của cậu ấy không tốt lắm cho nên bị trượt chân. Nếu như tôi lúc ấy có thể kéo cậu ta đứng lên thì có lẽ hẳn sẽ không phải chết...


( Nói đến chỗ này, Vu Chấn đột nhiên không hề run rẩy nữa, chỉ còn nước mắt như đại hồng thủy tuôn ra khắp mặt. Có lẽ đối với hắn nhìn thấy chiến hữu chết mà không cứu, hành vi nhu nhược này sẽ khiến cho hắn cảm thấy hổ thẹn, mà loại áy náy này có lẽ sẽ tra tấn hắn cả đời. )


Thời điểm sắp lao ra khỏi rừng cây, sau lưng đột nhiên truyền đến một âm thanh  làm tôi sởn hết cả gai ốc lên, sau đó cánh tay tôi đã bị một bàn tay dính đầy máu tươi bắt được. Ngón tay nữ quỷ tuy rất thon dài, nhưng lại giống như cái kìm đồng gắt gao bắt lấy cánh tay của tôi, móng tay sắc bén giống như lưỡi dao cắm sâu vào bên trong da thịt, máu tươi không ngừng tuôn ra nhuộm đỏ cả ống tay áo. Tôi cơ hồ sợ tới mức té xỉu, cùng một nữ quỷ tiếp xúc gần như vậy là chuyện đáng sợ cỡ nào chứ? Mặc dù chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng đến bây giờ tôi vẫn nhớ tinh tường hình ảnh đáng sợ lúc ấy—— hơn phân nửa khuôn mặt đã được tóc che đậy, nhưng mắt trái đỏ tươi như huyết như ẩn như hiện bên dưới lớp tóc, khóe miệng nhô lên rất cao, tạo nên một nụ cười cực kỳ quỷ bí. Trên quần áo trắng noãn có dính một vết máu tươi còn mới, giống như đóa mân côi mọc trong tuyết trắng vậy, tản ra vẻ đẹp khiến con người hít thở không thông.


Tôi cũng không biết lúc ấy cái dũng khí kia đến từ đâu, đột nhiên đạp một cước, nhưng mà vị trí đạp không đúng, không có đạp trúng nó, ngược lại đạp bay hài nhi trong ngực nó đi. Cái hài nhi kia đại khái chỉ khoảng ba tháng tuổi, quần áo cũng không có mặc, làn da trắng bệch nhợt nhạt, bị đạp bay cũng không khóc, hẳn là tiêu bản hay búp bê.tựa hồ rất khẩn trương thét vang lên chói cả tai hướng phía đứa trẻ bổ nhào qua. Lúc đó nó thả cánh tay của tôi ra, vì vậy tôi  liền dốc sức liều mạng hướng ngoài bìa rừng chạy tiếp, chạy ra được bên ngoài rừng cây nhưng  vẫn tiếp tục chạy, cho đến khi chạy đến được ký túc xá mới dừng lại.


Lúc này tôi mới chú ý tới ống tay áo bị xé toang, cả cánh tay đều là huyết. Tôi còn tưởng rằng chỉ bị móng tay nữ quỷ vạch  một vài điểm trên làn da, nhưng nhìn kỹ nguyên lai da thịt trên cánh tay đều bị xé toang rồi...


Nghe Vu Chấn tự thuật lại, trong đầu óc tôi có sắp xếp lại một tí thông tin yếu điểm:


Đầu tiên, nữ quỷ có thể dùng tay xé toang cả những thớ thịt, điều đó chứng minh  sức mạnh kinh người của nó, cũng có thể nghiệm chứng được suy đoán của tôi ——là có thật thể , không phải là hình ảnh hư vô quỷ mị. Nói cách khác,rất có thể là người sống, cho dù không phải, ít nhất cũng phải như loại Zombie.


Tiếp theo, chính là hài tử bị Vu Chấn đạp bay kia, " tiêu bản " rất có thể là mấu chốt của bản án. Giả thiết nữ quỷ là người sống, nàng rất có thể bị bệnh tâm thần nghiêm trọng, hoặc chính là bị linh hồn của hài tử kia phụ thể . Theo tôi suy nghĩ thì khuynh hướng nó có thể là người, dù sao cho là quỷ thì hơi không đáng tin.


Còn có điều đáng lưu ý chính là khúc đồng dao nữ quỷ ngâm xướng, ca từ rất quái dị, trong lúc nhất thời khó có thể hiểu rõ ý tứ chân chính của nó. Có lẽ đồng dao này cũng không có ý nghĩa đặc biệt, nhưng trực giác của tôi cảm thấy cùng bản án có chút liên quan.


Cùng Trăn Trăn rời khỏi phòng bệnh, chúng tôi đi tìm y sĩ trưởng điều trị của Vu Chấn để hiểu rõ bệnh tình của hắn. Y sĩ trưởng cũng là phó viện trưởng, xem ra bệnh viện đối với tình huống của hắn tương đối coi trọng. Phó viện trưởng mở sổ ghi chép bệnh tình ra, nhìn một hồi nói: " Trước mắt thể trạng của bệnh nhân vẫn đang ổn định, tạm thời không có xuất hiện dấu hiệu trúng độc..."


"Trúng độc? Tại sao phải trúng độc chứ?" Trăn Trăn khó hiểu vấn đạo.


"Ân..." Phó viện trưởng muốn nói lại thôi, "Có lẽ các ngươi nên đến khoa pháp y một chuyến..."


Cục công an, khoa pháp y.  Nơi này hai năm qua tôi không có đặt chân đến nữa, nhưng ở hai năm trước tôi chính là khách quen tại đây. Cùng mấy bằng hữu cũ bắt chuyện trên hành lang xong tôi liền mang theo Trăn Trăn trực tiếp đi vào văn phòng. Một nam nhân mặc áo khoác trắng, mặt rất hèn mọn bỉ ổi đang ngồi sửa sang lại tư liệu trên máy vi tính, hắn trông thấy tôi lập tức liền dừng công việc lại.  Giang hai tay hướng tôi đi tới, nghĩ muốn cho tôi một cái ôm nhiệt tình: "Này, Mộ lão đệ! Ngọn gió nào đem ngươi thổi tới đây, trở về hình dò xét cục rồi hả? Có phải hay không nên làm một chầu ah, thỉnh lão ca đây uống hai chén!"


Tôi lập tức nhảy ra sau: "Diệp lão ca, ngươi cần phải thời thời khắc khắc nhớ kĩ ngươi là người mà cả cục cảnh sát không muốn lại gần nha, đừng khiến cho toàn thân ta đồng dạng với ngươi, đầy mùi tử khí."


Hắn không có để ý tới câu nói trào phúng của tôi, ánh mắtrơi vào trên người Trăn Trăn bên cạnh tôi, hắn duỗi hai tay ra muốn bắt tay cùng nàng: "Ta là pháp y Diệp Lưu Niên, ngươi là đồng nghiệp của A Mộ!"


Trăn Trăn cũng không phải đần, vội vàng đem hai tay dấu ở phía sau, thân thể hơi hơi nghiêng về phía trước gật đầu: " bác sĩ Diệp! Ta gọi Lý Trăn Trăn, thỉnh chiếu cố nhiều hơn."


Lưu Niên lộ ra dáng vẻ tươi cười bất đắc dĩ, tức giận nói với tôi: "Tới tìm ta làm gì vậy?"


Tôi bịt lấy cái mũi nói: "Nói nhảm, tìm ngươi ngoại trừ xem tử thi, còn rảnh buôn chuyện khác sao! Nhanh một chút, ta chịu không được mùi thúi trên người ngươi."


"Móa, A Mộ thối ngươi cái tên vương bát đản này, vừa thấy mặt đã trù ta chết, xem ta có tha cả nhà ngươi không..." cái thằng Lưu Niên này mặc dù có chút biến thái, nhưng chỉ số thông minh cũng không phải thấp, lập tức ý thức được tôi muốn nói hắn là tử thi. Đột nhiên hắn phốc qua ôm bả vai tôi, còn cong miệng lên làm hình như muốn hôn nữa. Lão thiên a, xem ra tối nay phải tắm rửa sạch sẽ trước khi cơm nước, bằng không thì không trừ được mùi tử thi trên người.


Trăn Trăn dùng ánh mắt chán ghét nhìn hai chúng tôi, có khi còn tưởng chúng tôi là Brokeback (GAY).


Đùa giỡn xong, Lưu Niên mang bọn tôi đi vào phòng giải phẫu tràn ngập  mùi Formalin, sau đó lập tức đẩy ra hai cỗ thi thể được vải trắng phủ ở trên, xum xoe đối với Trăn Trăn nói: " là lần đầu tiên đến, muốn chuẩn bị tâm lý thật tốt không ah!" Dứt lời liền xốc vải trắng phủ lên một trong hai cỗ thi thể.


Đó là một cỗ thi thể gầy gò, có lẽ theo như Vu Chấn nói thì đây là "Bốn mắt" . Hai tay thi thể nắm chặt thành nắm đấm, trên cánh tay phải có mấy vết thương dài nhỏ, có chảy ra chút ít máu đen, không có trông thấy thi ban rõ ràng. Cơ mặt vặn vẹo nghiêm trọng, cả mặt tím đen, sắc mầu môi càng thêm đen hơn, giống như là dùng mực tầu bôi lên, hai mắt hơi lồi, bộ dáng chết không nhắm mắt, rất dọa người. Nếu lúc nửa đêm trông thấy cỗ thi thể này, không chết đứng cũng chết ngồi.


Hai mắt Trăn Trăn liền nhíu lại, Lưu Niên cầm hồ sơ báo cáo, biểu lộ nghiêm túc thì thầm: "Người chết La Vĩ Quang, hai mươi tuổi, trên cánh tay phải có dấu của bốn vết cào, phần cổ phía bên phải có dấu vết bị cắn, trừ hai ngoại thương này, thì sơ bộ hoài nghi nguyên nhân tử vong là trúng độc."


"Biết rõ là độc gì không?"


Lưu Niên nhẹ lắc đầu: " đã xét nghiệm qua, là một loại độc tính không biết của loại sinh vật, độc tính mạnh đến mức khó có thể tưởng tượng được, so với độc ếch còn lợi hại hơn gấp bội."


Theo ta được biết, độc ếch phi thường mãnh liệt, hiện nay giới sinh vật công nhận nó là giống sinh vật độc nhất, chỉ cần không đầy 5mg độc ếch có thệ hạ độc chết hai vạn chú chuột, cơ hồ dính vào da thôi cũng chết ngay lập tức. Nếu như nói lợi hại hơn cả độc ếch có lẽ chỉ có một cái khả năng: "Sẽ không phải là cổ độc!"


"Cái này ta không trả lời ngươi được, báo cáo cũng không thể ghi như vậy. Nhưng ta có thể nói cho ngươi là, nọc độc này từ vết thương tiến vào tĩnh mạch, đoán chừng chỉ trong vòng một phút thì tử vong, nhưng trên thực tế có lẽ toàn bộ quá trình phát sinh chỉ trong vài giây, mà đại não rất có thể khi dính độc đã chết ngay lập tức rồi." Lưu Niên đã xem quay vô số thi thể vậy mà nói xong cũng không khỏi rùng mình.


Theo giải thích của Lưu Niên làm tôi cảm thấy khả năng cổ độc càng lớn. Tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy khả năng hung thủ là quỷ không lớn, nhưng nếu như hàm răng củahoặc trong nướt bọt có chưa độc tính mãnh liệt như thế, làm sao nó có thể là người được? Có lẽ tôi nên giả thiết hung thủ là một con người đã biến thành Zombie.


"Ngươi nhìn cánh tay người chết xem." Lưu Niên chỉ vào vết cào trên cánh tay người chết. Vết cào rất kỳ quái, chỉ có bốn đường , giữ đường thứ haithứ bakhe hở  rất lớn, " Trên người của nạn nhân còn lại cũng có vết cào như thế này, có thể phán đoán tay phải hung thủ tựa hồ không có ngón giữa, cho nên mới phải tạo thành vết  thương như thế này."


"Người này cũng là trúng độc sao?"  tôi chỉ vào thi thể đang đắp vải trắng kia hỏi.


"Không phải, nhưng tử trạng kinh khủng hơn..." Lưu Niên lật vải che thi thể Bốn Mắt lên. Đây là thi thể của mập mạp, sắc diện thi thể bình thường, nhưng phần ngực bụng có nhiều chỗ xem ra hơi lõm xuống, nạn nhân lúc tử vong hẳn trong trạng thái nằm sấp. Mầu môi tái nhợt, hai mắt khép kín, cánh tay, bả vai và phần cổ cũng có nhiều vết cào, không phát hiện dấu vết bị cắn, chỉ nhìn một cách đơn thuần trên bê mặt tử thi thì không có phát hiện vết thương trí mệnh, không biết sở thuyết của Lưu Niên "kinh khủng hơn" là chỉ phương diện.


"Không giống trúng độc, cũng không có vết thương trí mệnh, vậy nguyên nhân cái chết là cái gì?"


"Ngươi nhìn mặt sau sẽ biết, đến giúp ta lật nó lại một cái, cơ thể khá nặng một người không làm được." Ý của Lưu Niên bảo tôi nhớ mang cái bao tay vào. Tuy rất không muốn, nhưng tôi vẫn phối hợp hắn trở mình tử thi lại. Mập mạp này thật đúng là không phải dùng để trưng cho đẹp, tối thiểu hắn nặng hơn tám mươi kg, hai người hợp lực hết sức mới có thể lật hắn lại được.


Thời điểm thi thể được lật qua, Lưu Niên cố ý nói với Trăn Trăn: "Mỹ nữ, muốn chuẩn bị tâm lý không ah!"


"Nha." Trăn Trăn tùy ý lên tiếng, cũng không có quá để ý nhắc nhở của Lưu Niên. Song sau khi thi thể được lật qua, nàng đứng gần kề liếc một cái, liền ôm lấy thùng rác một bên điên cuồng nôn ọe.


Phần lưng đầy đặn có một lỗ thủng nhỏ lớn tầm bàn tay, trong lỗ thủng không có bất cứ vật gì, giống như một cái động không đáy, thật khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải run sợ.


"Trái tim đâu rồi hả?" Tôi không khỏi nhíu mày.


Lưu Niên cầm lấy một báo cáo khác thì thầm: "Người chết Lưu Đại Hải, tổng cộng trên ngườiba mươi sáu đạo vết cào, vết thương trí mệnh là trái tim bị móc ra, tạo nên một cái lỗ đằng sau phần lưng. Tuy nhiên không thể tưởng tượng chính là trên cơ bản có thể xác định bị hung thủ dùng tay không thực hiện, bất quá...hiện trường vụ án không có phát hiện trái tim của hắn."


"Sẽ không phải bị ăn sạch chứ!" Tôi nói những lời này lại càng làm cho Trăn Trăn nôn mửa lợi hại hơn.


Sau khi cùng Lưu Niên tạm biệt, tôi liền trêu ghẹo hỏi Trăn Trăn: "Trong bụng chắc giờ sạch sẽ rồi, muốn tìm ăn một chút gì không? Gần đây có nhà hàng vịt tẩm tê cay rất có tiếng đấy."


Vẻ mặt Trăn Trăn biểu lộ như muốn buồn nôn tiếp, hung hăng hướng bờ mông của tôi đá một cước: "Ngươi dám nói nữa, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là phong thái của một quán quân phòng cảnh sát vũ trang."


Tôi phủi đi dấu chân trên mông đít, nhún nhún vai: " thôi chúng ta cùng đi hỏi thăm hiệu trưởng đại học y một lần coi sao..."


Lão đại cùng hiệu trưởng đại học y cũng có chút giao tình, cho nên chúng tôi tới văn phòng ngỏ ý muốn gặp hiệu trưởng. Tuy nhiên trùng hợp là ông ta ra ngoài rồi, có lẽ là vì phiền não của nữ quỷ mà ra! Tìm cũng không thấy Lão đại, nên hai người đành phải đến hiện trường hung án để điều tra.


Hung án hiện trường là một rừng cây nhãn phi thường âm trầm, hình cục dò xét đã xử lý hết chỗ này, mọi thứ có thể liên quan đến vụ án đều bị đội kỹ thuật mang đi hết rồi, những thứ không thể mang đi cũng có ghi chép lại. Chúng tôi vòng vo vài vòng, ngoại trừ rừng cây nhãn thập phần tươi tốt, cành lá dầy đến nỗi giữa ban ngày cũng không có nhiều ánh dương chiếu xuống được mặt đất, cũng không có phát hiện gì mới, vì vậy lại đến khu ký túc xá tìm người hỏi vài câu.


Đằng sau rừng cây nhãn ký túc xá của nữ sinh, cách ký túc xá nam sinh cũng chỉ một đoạn ngắn, cho nên tôi vừa đi ra từ rừng cây đã bắt gặp ngay một nữ sinh đang đến gần: "Mỹ nữ, có thể trò chuyện một hai câu được không? nha..."


Trăn Trăn từ sau đạp cho tôi một cước, thô lỗ tiến lên bắt lấy bả vai nữ sinh, giơ giấy chứng nhận: "Cảnh sát! Ngươi tên là gì?"


Nữ sinh vẻ mặt kinh hoàng: "Tôi tôi gọi Nhã Nhàn... Triệu Nhã Nhàn. Tôi không có phạm tội, tại sao phải bắt tôi?"


"Có phạm tội hay không không tới phiên ngươi nói! Ta tới hỏi ngươi, mấy ngày hôm trước lúc phát sinh hung án, ngươi biết được chuyện gì mau đem toàn bộ nói ra!" Thái độ của Trăn Trăn đúng là di chứng của cảnh sát vũ trang, dù sao cảnh sát vũ trang ngày thường đều phải đối phó với không ít ‘thiện nam tín nữ.


"Ta cái gì cũng không biết ah!" Nhã Nhàn gấp đến độ muốn khóc lên rồi.


"Nhìn cô làm tiểu muội muội sợ hãi rồi này, hãy để cho tôi thử xem sao!" tôi đúng là không chấp nhận được thủ pháp làm việc của Trăn Trăn, đem hai tay của nàng đặt trên người Nhã Nhàn đẩy ra. Đương nhiên, tôi đẩy rất "ôn nhu", bởi vì tôi không muốn lại chịu thêm một cước nữa.


Đối đãi với tội phạm cường hãn là điều có thể chấp nhận, nhưng đối đãi với dân chúng bình dân thì phải luôn lễ phép khách khí, đối với nữ sinh ôn nhu đáng yêu lại càng phải thương hương tiếc ngọc: "Tiểu muội muội đừng sợ, cảnh sát ca ca không phải tới bắt ngươi, chỉ là muốn nói chuyện cùng ngươi mà thôi... Ồ, trên đầu ngươi có dính cái gì nè..." Nói xong từ trên đầu của nàng lấy ra một bông hoa đưa vào trong tay nàng. Đương nhiên ta đã rửa tay sạch sẽ rồi, tay của nàng đúng là trơn mềm.


"Nguyên lai anh biết làm ảo thuật ah, hì hì!" Nhã Nhàn tâm tình rất nhanh trở lại bình tĩnh, tôi kể cho nàng mấy câu chuyện cười, chọc cho nàng cười ha ha. Trăn Trăn hừ lạnh một tiếng, không có hứng thú một bên thì thào tự nói, nàng làm như tôi sẽ không nghe thấy, lỗ tai của tôi thính lắm, nghe được nàng đang nói: "Biến...,  đồ lừa gạt tiểu nữ sinh."


Hàn huyên một hồi, tôi bắt đầu đi vào đề chính: "Nhã Nhàn, có thể nói cho ca ca đêm xẩy ra hung án đó có chuyện gì đặc biệt phát sinh không?"


"Cái này không biết có tính là đặc biệt không!" Nhã Nhàn do dự một lát, nói ra một việc lạ phát sinh ở trong túc xá nữ sinh——


Lầu một phòng 106ký túc xá nữ sinh đã bị bỏ trống rất lâu, nghe nói chỗ đó từ rất lâu đã có nữ sinh bị giết, sau đó thường xuyên chuyện ma quái, cho nên không ai dám ở đó.


Thời điểm em mới vừa tới trường nhập học, đã từng nghe một học tỷ nói qua chuyện này, nhưng là vì chưa có tận mắt nhìn thấy cho nên vẫn luôn bán tín bán nghi. Về sau em vào ở phòng 105 đối diện phòng 106 thì thường xuyên gặp chuyện lạ. Vào lúc nửa đêm, tầm hai ba sáng thì nghe thấy trong hành lang có tiếng bước chân.


Lúc đầu, em còn tưởng rằng có người thức dậy đi WC, nhưng nghe kỹ hơn thì cảm thấy không đúng. Bởi vì WCcuối hành lang, nhưng tiếng bước chân mỗi lần đều bắt đầu từ cửa lớn, đến cửa phòng 106 thì liền biến mất. Sau đó lại từ phòng 106 di  chuyển đến cửa lớn.


Em đã cùng học tỷ nói chuyện phiếm, cũng đề cập đến chuyện này,  chỵ ấy nói cho em biết trước đó có nữ sinh phòng 108, nửa đêm muốn đi WC, vừa mở cửa thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, vì vậy liền rụt đầu vào liếc từ bên trong phòng ra ngoài cửa, ai biết vậy mà trông thấy một nữ quỷ mặc bạch y, tóc tai bù xù mang theo một túi đồ đi tới cửa lớn. Cô ất bị dọa đến mức cơ hồ muốn đái ra quần  luôn, sau đó lập tức đóng kín cửa chui vào chăn trong, ngày thứ hai liền chuyển ra ở bên ngoài trường học.


"Hung án đêm đó cũng nghe thấy sao?" Nghe xong câu chuyện của Nhã Nhàn, tôi liền hỏi.


Nhã Nhàn nghiêm túc gật đầu: "Ân, cơ hồ mỗi đêm đều có thể nghe thấy, em nằm ngủ ở vị trí cạnh cửa, có thể nghe rất rõ ràng, chỉ là không có can đảm mở cửa xem mà thôi. Kỳ thật trong túc xá mọi người ai cũng biết, những người ở lầu một  ban đêm không bao giờ dám đi WC."


"Có thể dẫn ca đi xem qua một lát không?"


"Mang ca đi không có vấn đề, nhưng mà giám sát ở đây rất hung dữ, ca phải cẩn thận một chút ah!" Nhã Nhàn thân mật kéo cánh tay tôi hướng ký túc xá nữ sinh đi, cũng nói cho giám sát họ Dư là người như thế nào, còn có bình thường nữ sinh như hay nói chuyện phiếm gì... nữ sinh này. Trăn Trăn tức giận theo sát đằng sau chúng tôi.


Nhã Nhàn không dám đi trêu chọc Dư giám sát, cho nên đưa chúng đến cửa liền lẻn đi. Người gác cổngmột bà nội trợ chừng năm mươi tuổi đang ngồi ngủ gà ngủ gật, tôi đemđánh thức rồi nói rõ ý định đến đây, yêu cầu đến điều tra phòng 106.


"Chỗ đó chỉ là căn nhà kho để đồ lung tung thôi, lúc nào cũng đều khóa, căn bản không có ai ra vào, vậy thì làm sao phải điều tra, nhưng các ngươi muốn đi thì theo ta." Dư giám sát hiển nhiên bất mãn với chuyện làm bà tỉnh giấc, vẻ mặt giận dữ cầm chìa khóa dẫn đường.


Tuy Dư giám sát nói phòng 106 trường kỳ đều khóa, nhưng lúc bà mở cửa không phát hiện không khí như đã lâu không mở cửa. Trong phòng giống như nói, chỉ là phòng để vật lẫn lộn, ngoại trừ mấy cái rương chồng chất nhiều thứ bên trong ra thì cũng không có cái gì đặc biệt. Có lẽ đặc biệt nhất đúng là sàn nhà mặc dù ít người ra vào, nhưng lớp bụi để lại không dầy, mà những cái... vật kia rõ ràng đã có một tầng bụi.


Trăn Trăn lật mấy cái rương ra, phát hiện bên trong đều là đồ dùng thể dục đã cũ nát, liền hỏi: "Những vật này tại sao không để trong sân vận động?"


"Sân vận động không còn chỗ để, dù sao tại đây cũng không ai dám ở." 

"Vì cái gì?" Trăn Trăn thái độ cũng hơi ác liệt vặn lại.


"Vì cái gì? ở đây đã có người chết!" giám sát Dư thần sắc hơi khó chịu trả lời: "Tại đây mười năm trước đã từng có một nữ sinh chết, sau đó có người nói tại đây luôn xẩy ra chuyện ma quái, không người nào dám ở, cho nên chỉ có thể dùng làm nhà kho."


Trăn Trăn hơi hơi run lên một cái, hướng bốn phía nhìn quanh: "Thật sựchuyện ma quái sao?"


"Trên đời này thật sự có quỷ ah, người nhát gan cũng còn nhiều mà. Ta ở chỗ này  làm giám sát cũng hơn mười năm, ngay cả cái bóng con quỷ cũng chưa từng phát hiện qua." Dư giám sát cố ý mỉa mai, Trăn Trăn không khỏi lộ vẻ mặt túng quẫn.


"Có sinh viên nói nửa đêm nghe thấy nơi này truyền ra thanh âm kỳ quái, có chuyện này sao?" tôi chen vào một câu.


"Chớ tin chuyện ma quỷ của mấy cô nữ sinh đó, ta mỗi đêm sau khi tắt đèn đều đi tuần nhiều lần mới nghỉ ngơi, cho tới bây giờ chưa từng nghe qua thanh âm cổ quái nào." Dư giám sát ngữ khí kiên định,  tôi nghĩ bà ta hẳn là ngươi theo chủ nghĩa vô thần.


Trong phòng không có đồ vật gì đặc biệt, nhưng cửa sổ lại khiến cho tôi hơi chú ý, tôi liền đi tới phía trước cửa sổ muốn mở ra nó, thế nhưng dù vận lực lớn đến đâu cũng mở không ra. Cái này cửa sổ tựa hồ đã từng bị người khác dùng một lực rất mạnh làm hư rồi, nhưng nữ nhân lại có khí lực lớn như vậy sao?


Dư giám sát hướng tôi bên này lườm liếc: "Cửa sổ đã sớm hư mất rồi, không biết đã bao nhiêu năm không có mở ra."


Đây là một cái cửa mở kiểu kéo đẩy làm bằng hợp kim nhôm, mơ hồ nó được làm bằng thủy tinh màu trà nhưng bởi vì dính đầy tro bụi mà trở nên hơi khó nhìn ra bên ngoài, miễn cưỡng căng mắt ra cũng có thể trông thấy bên ngoài chính là rừng cây phát sinh hung án. Cửa sổ đối diện rừng cây tuy nhiên điều này không thể chứng minh được điều gì, nhưng nếu như cửa sổ có thể mở ra được mà nói..., như vậy gian phòng này cũng có điểm khả nghi.


Tôi đứng ở phía trước cửa sổ ngây ngốc trong chốc lát, đốt một điếu thuốc, nhưng chưa có hít hơi nào thì Dư giám sát đã mất hứng: "Cảnh sát tiên sinh, thỉnh không nên hút thuốc ở chỗ này, nói như thế nào đây cũng là nhà kho, nếu xảy ra hoả hoạn  thì ai đến phụ trách ah!"


Tôi nhún vai cùng Trăn Trăn nói: " tôi đi ra bên ngoài trước."


Mới vừa đi tới hành lang, tôi đã chứng kiến Nhã Nhàn đang đứng ở cửa phòng 105 đối diện hướng tôi ngoắc mấy cái, vừa mới đi vào đã bị các bạn cùng cùng phòng vây quanh rồi. Kỳ thật tôi cũng rất được hoan nghênh mà!


Cùng Nhã Nhàn và vài người hàn huyên một hồi, nhất thời cao hứng liền rủ nhau đánh bài, đương nhiên cũng thuận tiện hướng mấy nữ sinh nghe ngóng tin tức.  Lúc giữa buổi có một nữ sinh nói trong đại học y muốn biết rõ mọi chuyện, phải kể tới Lục thúc bảo vệ cổng trường mới biết rõ rõ ràng nhất, kiến nghị tôi không ngại thì nên đi tìm ông ta mà hỏi thăm.


"Ngươi vậy mà lười biếng, ngươi đi chết đi!" Chính lúc đang chơi cao hứng, Trăn Trăn bất thình lình từ ngoài cửa xông tới đạp tôi một cước bật cả người lên, làm mấy nữ sinh sợ tới mức trốn qua một bên.


"Ai lười biếng, ta chính là đang làm việc ah!" Tôi đứng lên phủi bụi bm trên người.


"Đánh bài cũng có thể gọi là làm việc?" Trăn Trăn trợn cặp mắt hạnh lên, gắt gao trừng nhìn tôi, giống như tôi đã giết chết cả nhà của nàng vậy.


"Ngươi không có đánh bài, vậy ngươi tìm được manh mối không? Không có thì tránh qua một bên đi, đừng quấy rầy ta công tác. Đi đi đi..." Vì cam đoan ở bên cạnh tôi sẽ an toàn, cho nên liền vội vàng đem Trăn Trăn đuổi ra ngoài cửa, sau đó tiếp tục đánh bài. Cô này là người nắm đấm dễ dùng, nhưng công phu múa môi kém xa tôi.


Đại khái sau một giờ đánh bài, Nhã Nhàn và các bạn muốn đi học rồi, nên tôi lưu luyến không rời đi theo mấy nàng tạm biệt. Vừa đi ra khỏi ký túc xá, không biết từ đâu Trăn Trăn xuất hiện liền nắm chặt cổ áo của tôi, khuôn mặt cau có hỏi: "Đánh bài cả buổi, tìm được manh mối sao? Nếu không có đừng trách ta không khách khí ah!"


Tôi nhẹ nhàng đem bàn tay của nàng đẩy ra: "Biết rõ cái gì gọi là dục tốc bất đạt  không? Muốn tìm manh mối đi theo ta!"


"Để ta chống mắt nhìn xem." Nàng tức giận theo sát phía sau tôi.


Tôi mang theo Trăn Trăn đi tới phòng bảo vệcổng trường học, bên trong có một lão đầu tử đang một mình chơi cờ vua, hắn hẳn là Lục thúc. Xem đã minh bạch ván cờ của ông ta, tôi liền nói: "Pháo hai bình sáu."


Lục thúc ngẩng đầu liếc tôi một cái, liền dựa theo ý tôi di động quân cờ, sau đó trầm tư một lát: "Xe tiến tam."


"Mã sáu tiến tám." Tôi dứt khoát ngồi ở trên ghế trống đối diện ông ta cùng đánh cờ.


"Suất bốn bình năm."


"Mã tám lui bảy."


"Pháo hai lui một."


...


Mãi một tiếng đồng hồ về sau, cuối cùng cũng chấm dứt ván cờ với tỷ số hòa.  Tôi cười nói: "Lục thúc, ông thật lợi hại, rất lâu không có gặp người cao thủ như vậy rồi."


Lục thúc hiển nhiên vẫn chưa thỏa mãn: "Tiểu hỏa tử, ngươi cũng không tệ ah, lại  thêm một ván nữa như thế nào?"


Tôi nhìn đồng hồ một chút, lại nhìn xem người ở một bên sớm đã không giữ được bình tĩnh, bất đắc dĩ nhún vai: " Cháu cũng muốn chơi một ván tiếp, nhưng vẫn là còn có chuyện phải làm..." tôi hướng ông ta nói thân phận,  rồi đi thẳng vào vấn đề muốn điều tra chuyện nữ quỷ sát nhân, hơn nữa còn là một chuyện đã xẩy ra từ rất lâu nữa.


"Cùng cô ta đi ra bên ngoài chạy loạn, không bằng hỏi ta tốt nhất rồi, ta ở chỗ này  cũng hơn ba mươi năm làm bảo vệ, không có chuyện gì không biết.  Lại đây làm ván kế tiếp, chuyện phát sinh ra truyền thuyết cái nữ quỷ kia ta chầm chậm nói cho ngươi biết." Lục thúc tựa hồ sợ ta không đáp ứng, nhanh chóng dọn lại bàn cờ,  vừa cùng tôi đánh cờ vừa thuật lại sự việc đã xẩy ra...


Việc này xẩy ra từ mười năm trước, lúc ấy ở ký túc xá nữ sinh, phòng 106 một nữ sinh, một đêm trước khi tốt nghiệp đột nhiên điên lên, rồi còn giết một người bạn cùng phòng, hơn nữa còn móc trái tim người ta ra ăn tươi.


Sau ngày thứ hai ta cũng tới chỗ gian phòng đó xem qua, đầy đất đều là vết máu,  máu nhuộm đỏ cả sàn nhà, nhìn khủng bố muốn chết được. Bất quá lại nói tiếp cũng  hơi kỳ quái , cái nữ sinh kia bị chết thảm như vậy, theo lý thuyết phải phát ra âm thanh còn lớn hơn mổ heo chứ, nhưng đêm hôm đó các sinh viên ở phòng chung quanh đều không nghe thấy có tiếng gọi cứu mạng hay cái gì , đến cả âm thanh đánh nhau ồn ào cũng không nghe thấy. Lúc ấy trong phòng còn có hai  nữ sinh khác, hai đứa nó đều nói đi ngủ sớm, cái gì cũng không biết, giống chính là cái nữ sinh kia tự nguyện bị giết chết vậy.


Lãnh đạo vì bảo vệ danh dự trường học, liền mau chóng đàn vấn đề này lắng xuống, nghe nói bồi thường cho cha mẹ nạn nhân không ít tiền. Mà cái nữ sinh bị điên kia,  hình như được đưa đến bệnh viện tâm thần. Từ  đó về sau, phòng 106 không người nào dám ở.


Đại khái qua hai ba tháng sau, ta nhớ được mới khai giảng học kỳ mới không lâu, có một đôi tình nhân nửa đêm vụng trộm đến rừng cây nhãn đằng sau ký túc xá  chơi,  sau đó cũng không có ai nhìn thấy bọn họ nữa. Lúc đầu, mọi người còn đùa cợt cho rằng hai người muốn bỏ trốn cùng nhau, nhưng cho đến vài ngày sau nữ sinh trong túc xá nghe thấy mùi thúi mới phát hiện thi thể hai người bọn họ. Bọn hắn bị chết rất khủng bố, nam thì mặt tím đen, nữ còn thảm hại hơn, trái tim đã bị mất.


Lúc ấy việc này làm mọi người trong trường rất bàng hoàng, bởi vì một mực đều không tìm thấy hung thủ, hơn nữa nữ sinh cũng chết như nữ sinh đã từng ở phòng 106 trước đó, trái tim bị lấy ra, cho nên có người nói là do nữ sinh kia âm hồn bất tán, đi quấy rối hại người.


Về sau trong rừng cây nhãn còn chết thêm mấy người, kiểu chết đều không sai biệt lắm. Nếu như chỉ có một người thì bị móc trái tim ra, hai người thì một người khuôn mặt đen sẫm lại. Dù chưa ai nhìn thấy nhưng mọi người đều bàn tán hung thủ là một nữ quỷ ôm hài nhi.


Không biết là trùng hợp hay là cái gì, mỗi lần gặp chuyện không may đều là lúc trăng tròn, lại tăng thêm sự quỷ dị, rồi mỗi người lại thêm mắm thêm muối, lời đồn đãi càng về sau càng kinh dị. Nhà trường không có biện pháp liền đặt ra nội quy trường học, sinh viên buổi tối không được đi vào rừng cây nhãn đằng sau ký túc xá.  Vụ án cuối cùng có lẽ cách đây năm, sáu năm rồi, phần lớn sinh viên mới tới đều không biết những  chuyện này, ai cũng coi là truyền thuyết dọa người mà một số trường học cũng hay có , không nghĩ tới  đều là chuyện đã xảy ra...


Hơn hai giờ đánh cờ cuối cùng chấm dứt vẫn là hoà.


" Ông có biết tên của mấy nữ sinh phòng 106 kia không ? Tôi đưa cho Lục thúc  một điếu thuốc.


"Trong trường sinh viên ít nhất cũng có một vạn mấy ngàn người,  làm sao có thể nhớ rõ  được, hơn nữa đã là chuyện của mười năm trước rồi. Ân..." Lục thúc nhả một hơi thuốc lá, "Ngươi đến Thư viện một chuyến đi nói không chừng sẽ có phát hiện, phòng hồ sơ có lẽ có lưu lại hồ sơ của học sinh, bất quá tìm ra được cũng hơi lâu."


"Vậy cháu tới thư viện nhìn xem, có rảnh sẽ tìm thúc đánh cờ." Tôi hướng ông ta tạm biệt, rồi bảo Trăn Trăn ở một bên đã mọc rêu xanh cùng nhau ly khai.


Lục thúc đứng cửa ra vào lưu luyến không rời phất tay: "Có rảnh nhớ tới tìm ta ah, ta mỗi ngày đều ở trong đây."


Mặt trời công công cũng đã sắp tan tầm rồi, nhưng chúng tôi cũng không thể tan tầm đúng giờ được, vì lão đại quy định phá án trong bảy ngày, chúng tôi không ai dám chậm trễ một giây, lập tức đi tới thư viện.

2/07/2016

Posted by Unknown |
Chúc mọi người năm mới vui vẻ




Chương 24: Tâm Ma xâm lấn




Nếp uốn không gian bắt đầu xuất hiện từng đường rách nhỏ mắt thường có thể nhìn thấy được!


Di Thiên nâng chân lên, đem không gian trước mặt đá nát!


Không gian trọng điệp có hai tiết điểm là cửa ra và cửa vào, cách nhau không quá 1 mét, cũng chính vì có 2 tiết điểm này mới tạo nên sự luân chuyển giữa các không gian.


Tình huống tuy chuyển biến xấu, nhưng vẫn nằm trong tính toán của Di Thiên. Hắn dù gì cũng là người chấp hành thành công tới 9 lần huyết tự, trí tuệ so với Di Chân sàn sàn nhau, cho nên, hắn có thể ở hoàn cảnh ác liệt nhất tính toán tất cả những biến hóa và yếu tố có lợi nhất cho bản thân. Nên lúc này, sắc mặt Di Thiên vẫn bình tĩnh như trước.


Không gian vỡ vụn, hắn liền mang theo Thâm Vũ xông vào trong 1 không gian mới!


Không gian mới này là 1 đại hạp cốc. Trong hạp cốc, phóng thích mắt nhìn ra xa chỉ thấy rậm rạp chằng chịt xương trắng, thật giống như 1 chiến trường Viễn Cổ! Mà Di Thiên không chút do dự lại đá nát không gian, lại nhảy vào...


Không biết trôi qua bao lâu, sau khi tiến vào không gian thứ 4, hắn quay đầu lại, lại xé rách không gian!


Nhưng mà... lúc này đây sau khi xông vào, cả người Di Thiên ngây dại. Bọn hắn thế mà trở lại ngục giam!


"Sao... Làm sao lại như vậy? Vận khí không tốt sao?"


Nhìn quét xung quanh, không thấy tung tích con quỷ Di Thiên mới nhẹ nhàng thở ra.


Nó khẳng định đã rời khỏi không gian này. Chỉ cần có thể một mực chạy thục mạng xông qua các không gian thì có thể chơi trốn tìm với nó rồi!


"Ta muốn kiểm tra lại thân thể ngươi cẩn thận " Di Thiên quay đầu lại nói với Thâm Vũ: "Lúc này nhất định phải tìm xem, còn sợi dây diều hay không!"


"Ân!" Thâm Vũ gật đầu, đem hai tay vươn ra cho Di Thiên kiểm tra. Di Thiên kiểm tra thật kỹ, xác nhận trên người nàng hoàn toàn không có sợi dây nào cả.


Không có sợi dây, con quỷ không thể cảm ứng rõ ràng không gian bọn hắn đang đứng, điều này làm cho Di Thiên cảm thấy cao hứng trở lại.


Kế tiếp hắn có ý định rời khỏi không gian này, vì vậy liền đánh nát bức tường không gian phía trước, tiến vao...


Thân thể Di Thiên tức khắc định trụ.


Trước mắt là 1 hạp cốc trải đầy khô lâu! Làm sao có thể! Một lần là trùng hợp, hai lần... có thể là trùng hợp sao? Di Thiên tức khắc sinh ra 1 suy nghĩ cực đoan!


"Đóng băng..." Di Thiên nói ra suy đoán của mình: "Con quỷ kia đã đem tất cả các không gian trọng điệp đình trệ vận hành!" Không gian sau khi bị đóng băng sẽ trở nên cố định.


Nếu là vậy, cho dù trốn như thế nào vẫn là tiến về phía trước, căn bản không có cách nào thoát được!


Để nghiệm chứng suy đoán của mình, Di Thiên lại phá nát không gian trước mắt, quả nhiên đồng dạng! Hắn trăm phần trăm xác định, 17 tầng không gian trọng điệp này đã bị đóng băng! Nhưng gặp phải hoàn cảnh này, biểu tình của Thâm Vũ vẫn không có chút biến hóa.


"Nếu như tao ngộ nguy hiểm, ngươi đi đi thôi." Thâm Vũ nhàn nhạt nói: "Đây là huyết tự của ta, đối với ngươi cũng không liên quan. Lời hứa ngươi nói với ta, ta xin tâm lĩnh, cái này không phải sức người có thể đối kháng, ngươi dù sao cũng chỉ là..."


"Ta Sở Di Thiên đã hứa hẹn với người nào nhất định sẽ thực hiện!" Di Thiên lại không đồng ý, bắt lấy tay Thâm Vũ chạy vào 1 không gian mới "Ta nói sẽ để cho ngươi sống sót, nhất định có thể làm ngươi sống sót! Trừ phi ta chết, nếu không ngươi tự mình muốn chết ta cũng không cho phép!"


Di Thiên từ nhỏ đã mất đi nhiều người thân. Cha mẹ lâm nạn, cùng tỷ tỷ nương tựa nhau lớn lên, thời học sinh vốn đang bình thường vì tiến vào nhà trọ mà trở thành ác mộng. Lần lượt, cùng Tử thần thi chạy, gặp phải đủ loại kinh nghiệm khủng bố không xứng với tuổi. Nhiều lần muốn sụp đổ nhưng đều được tỷ tỷ chống đỡ.


"Di Thiên, đáp ứng tỷ tỷ, nhất định phải qua được lần huyết tự này được không?"


"Di Thiên, còn kém 1 chút xíu nữa thôi… thời gian tới, chúng ta liền có thể trở về nhà trọ!"


"Còn có ba lượt huyết tự nữa thôi, Di Thiên, nhịn 1 chút! Chúng ta dù gì cũng đã kiên nhẫn nhiều năm rồi!" Bất tri bất giác, cứ mỗi lần gặp phải tuyệt cảnh, tinh thần sụp đổ, tỷ tỷ vẫn cắn răng nhẫn nại, dáng tươi cười thê mỹ đó, giúp Di Thiên kiên trì tới cuối.


Một mực... Một mực... Không buông bỏ, không dừng lại...


Một lần lại một lần nhẫn nại, vậy mà có thể chờ đợi đến lần huyết tự thứ 10. Quãng đường bọn hắn đi qua đã bỏ lại rất nhiều thi thể. Đối với Di Thiên mà nói, cuộc đời của hắn chỉ 1 màu tối, toàn tuyệt vọng và máu tươi, nhưng càng lột xác, lại chính là niết bàn khải hoàn ca.


Nghịch lân lớn nhất cả đời này của hắn chính là tỷ tỷ, Di Chân! Di Chân là căn bản, là tín niệm để hắn có thể sống sót! Vô luận là người hay quỷ dám can đảm tổn thương nàng, Di Thiên nhất định sẽ liều mạng! Mà trừ tỷ tỷ ra, người tồn tại trong nội tâm, làm hắn dâng hết tình cảm chân thành chính là Thiên Tịch Nguyệt. Tịch Nguyệt là mối tình đầu của Di Thiên, cũng là mối tình chết non.


Đoạn tình cảm này, có thể nói là nốt nhạc xen vào cuộc đời ảm đạm của Di Thiên. Tuy nó tuyệt vời nhưng cuối cùng vẫn là mất rồi. Mà bây giờ... Thâm Vũ, 1 nữ tử dãy dụa trong tuyệt vọng, vì người yêu mà tiến vào dị không gian này, đối mặt với tử vong lại càng làm dung nhan nàng thêm mỹ lệ, khiến lòng hắn chấn động thật sâu.


Nội tâm hắn rất hâm mộ nam nhân tên gọi Biện Tinh Thần kia, có thể đạt được tâm của nữ hài này, hắn thật may mắn biết bao! Mà mỗi 1 động tác, biểu lộ của Thâm Vũ, Di Thiên đều muốn ghi lại thật sâu trong lòng, vĩnh viễn không bao giờ quên. Dù vĩnh viễn này chỉ là ngắn ngủn trong chớp mắt...


Ba giờ còn chưa trôi qua 1 nửa. Tánh mạng của Thâm Vũ trong tay "Ma Vương" đã gần như cây đèn cạn dầu. Cái này càng làm nội tâm Di Thiên cảm thấy khó chịu, hắn đã không cách nào đem ánh mắt rời khỏi người Thâm Vũ, nội tâm… đã không thể không có hình bóng nàng. Nhưng vừa mới bất ngờ gặp gỡ, chẳng lẽ đã muốn vĩnh kết?


Tịch Nguyệt là mối tình đầu của hắn, bản thể hắn phân ra 1 tia ý niệm cũng là tuân thủ lời hứa hẹn cuối cùng với Tịch Nguyệt. Đoạn tình này coi như đã đặt dấu chấm hết.


Mà Thâm Vũ hiện tại chính là người hắn muốn bảo vệ! Ba giờ... Chỉ có thời gian ngắn ngủi như vậy sao? Sau này phải tạm biệt ư?


Di Thiên vốn cho rằng sống trong nhà trọ nhiều năm, hắn đã học được cách tàn nhẫn đối mặt với sanh ly tử biệt, nhìn quen những chuyện tốt đẹp nhất bị hủy diệt. Nhưng giờ phút này hắn lại phát hiện, hắn chịu không nổi! Nếu Thâm Vũ chết đi, hắn sẽ chịu không nổi!

Không gian bọn hắn mới tiến vào là 1 ngọn núi trống trải.


Chạy xuống chân núi hắn phát hiện có rất nhiều bức tượng kỳ quái, đều được điêu khắc hình dạng con người.


"Thâm Vũ, đáp ứng ta..." Di Thiên lúc này không gọi nàng là "Bồ tiểu thư" nữa mà là "Thâm Vũ" .


"Cái gì?" Thâm Vũ hỏi.


"Không nên quên ta. Nếu như có thể sống sót, rời khỏi nơi đây, như vậy xin ngươi đừng quên ta đi."


Thời điểm Di Thiên nói những lời này trong lòng nhỏ máu, hắn biết rõ, cho dù hắn có thể cứu được Thâm Vũ, nàng tất nhiên sẽ rời khỏi đây, cuối cùng vẫn là xa rời nhau.


Nhưng hắn không quan tâm! Chỉ cần nàng còn sống! Dù từ nay về sau không cách nào nhìn thấy nàng, nhưng thân ảnh của Thâm Vũ sẽ vĩnh viễn khắc sâu trong nội tâm hắn, vĩnh viễn không xóa đi, cho dù là chết, hắn cũng sẽ không quên thân ảnh của nàng. Trong mắt Thâm Vũ chợt hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó nàng gật đầu.


"Ta sẽ không quên ngươi. Sở Di Thiên."


Di Thiên lúc này mới lộ ra bộ dáng tươi cười.


Kế tiếp tốc độ hắn tăng vọt, nhanh chóng hướng về phía trước! Hắn biết rõ, hiện tại phải kiếm 1 toạ độ không gian cố định mới, rồi chạy vào bên trong 1 không gian trọng điệp khác!


Tuy không gian trọng điệp không hẳn dễ dàng tìm thấy, nhưng phàm còn 1 tia hy vọng, hắn vẫn quyết không buông! Không có phần tính cách này, Di Thiên làm sao có thể sống sót qua 9 lần huyết tự! Tốc độ không ngừng đề thăng, đồng thời Di Thiên cũng cảm giác  uy hiếp tử vong đang tới gần.


Lúc này hắn cảm giác giống như Tôn Ngộ Không bị ngũ hành sơn đè lên, cho dù chạy bao xa, chỉ sợ không thoát nổi sự khống chế của con quỷ kia. Không... Không phải con quỷ kia... Mà là Ma Vương!


Hộ gia đình đều cho rằng tâm ma chính là thứ cấu thành tử lộ của huyết tự cấp ma vương. Nhưng Di Thiên từ lời nói của Thâm Vũ lại cho rằng, nói là tâm ma, không bằng nói... là 1 loại hạn chế của nhà trọ! Tâm Ma tồn tại cũng không phải tử lộ, mà là hạn chế! Tâm Ma xuất hiện, là muốn phá bỏ tầng bảo hộ của nhà trọ dành cho hộ gia đình, mục đích là để xâm nhập...


Không ngừng chạy trốn, trong tầm mắt phía trước xuất hiện 1 trấn nhỏ! Di Thiên lúc này đột nhiên có 1 loại cảm giác! Tỷ tỷ! Hắn có thể cảm ứng được sự tồn tại của tỷ tỷ ở trong trấn này!


"Như thế nào... Làm sao có thể?" Di Thiên cảm thấy không thể tin được, nhưng mặc cho hắn tin hay không đây vẫn là sự thật! Hắn nhớ rõ, Thâm Vũ nói tình huống của Di Chân không rõ sống chết. Nhưng hắn còn sống tất nhiên tỷ tỷ sẽ không chết.


Thế nhưng, cho dù Di Chân còn sống, như thế nào lại tiến vào không gian này? Điều này sao có thể? Di Thiên không thể nào hiểu nổi! Nếu như bị cưỡng ép tiến vào không gian này, như vậy Di Chân và hắn sẽ cùng 1 chỗ rơi vào trong vực sâu kia. Thế nhưng, hắn còn sống, Di Chân cũng còn sống. Như vậy, chỉ có một lý do... Di Chân chủ động tiến vào không gian này! Hoặc là, nàng bị 1 cỗ lực lượng khác kéo vào không gian này!


Mà hắn cho rằng, tình huống thứ 2 xác suất rất cao!


Nhưng cho dù là tình huống nào cũng rất khó hiểu! Hiện tại, nhất định phải đi xem 1 cái! Di Chân là nghịch lân của hắn, hắn sẽ không để cho nàng gặp bất kỳ tổn thương nào!


"Tỷ tỷ đang ở đó!" Di Thiên nắm chặt tay Thâm Vũ, nói: "Chúng ta cùng đi tìm nàng!" Nhảy vào trong thị trấn nhỏ, Di Thiên dựa theo cảm ứng không ngừng chạy đi, vòng qua rất nhiều khúc cua, rất nhanh 1 căn nhà vứt đi xuất hiện trước mặt hắn!


Cửa sổ căn nhà này hoàn toàn vỡ vụn, lộ ra bên trong...


Di Chân đã hóa thành tượng đá!


Nơi này chính là Dạ U Cốc! Căn nhà này chính là nhà của Diệp Linh Linh!


Di Thiên hoảng sợ, hắn và Thâm Vũ trèo qua cửa sổ nhanh chóng nhảy vào, đứng trước mặt tượng đá, hắn cảm nhận được, tượng đá trước mắt mình đây chính là Di Chân!


Mà đồng thời hắn cũng phát hiện được, bức tượng 2 thân thể cụt đầu đang lăn lóc dưới sàn nhà! Ở phần lưng 1 thân thể bị khuyết thiếu 1 khối cũng đập vào trong mắt Di Thiên!


"Chính là. . . . . Vì cái này sao?"


Nhưng còn chưa kịp suy nghĩ một chuyện còn đáng sợ hơn xảy ra.


Sau lưng Thâm Vũ xuất hiện nếp uốn không gian! Tiếp theo, một đôi tay hư thối từ bên trong thò ra, túm lấy Thâm Vũ muốn đem nàng kéo vào lỗ hổng không gian này! Bỏ qua sự ngăn cản của bức tường mà phá vỡ không gian, điều này Di Thiên không thể nào làm được! Cho nên, bất luận Di Thiên chạy đi bao xa cũng không có ý nghĩa! Chỉ cần vẫn ở trong không gian trọng điệp này, bất kỳ 1 địa phương nào nó cũng có thể tùy ý đến!


Tốc độ kia quá nhanh, thời điểm Di Thiên kịp phản ứng, thân thể Thâm Vũ hơn 1 nửa đã bị kéo vào lỗ hổng sau lưng, chỉ còn lại tay phải cùng gần nửa thân thể lộ ra ngoài!


"Không!" Di Thiên lập tức chạy tới, ngắn ngủn trong 1 chớp mắt, hắn bỗng sinh ra 1 ý nghĩ! Lập tức đem bức điêu khắc nhét vào trong tay Thâm Vũ, hét lớn: "Thâm Vũ! Cầm lấy bức tượng này, sau đó, trong lòng ngươi nghĩ đến muốn liên thông cùng linh hồn 2 tỷ đệ ta, nguyền rủa sẽ được chia sẻ, lúc đó ngươi được cứu rồi!"


Đây là ý nghĩ của Di Thiên, là biện pháp tốt nhất có thể cứu Di Chân cùng Thâm Vũ!


Do ba người cùng chia sẻ nguyền rủa, bức điêu khắc vốn thiếu 1 mảnh có thể lại lần nữa cân đối trở lại.


Cánh tay Thâm Vũ vẫn bị kéo vào trong không gian kia! Di Thiên níu tay thật chặt nhưng cuối cùng cả cơ thể nàng vẫn bị không gian kia nuốt hết, bức điêu khắc rơi trên mặt đất. Di Thiên cả người quỳ sụp xuống đất, 2 mắt ngốc trệ nhìn bức điêu khắc.


"Không... Không thể... Không thể..."


Hắn không thể tiếp nhận! Hắn không thể tiếp nhận đồng thời mất đi Di Chân cùng Thâm Vũ! Đối với hắn mà nói, điều này còn thống khổ hơn tử vong! Không thể! Hắn không biết Di Chân vì sao lại biến thành tượng đá, nhưng cứ tiếp tục phát triển như vậy, nguyền rủa sớm muộn cũng sẽ hàng lâm.


Còn có biện pháp nào không? Còn có biện pháp nào có thể cứu được các nàng? Nếu có ai có thể làm được, cho dù là ác ma hắn cũng cam tâm làm nô bộc.


"Không muốn... Không muốn... Van cầu ngươi, van cầu ngươi!"


Di Thiên liều mạng gào thét: "Van cầu ngươi! Ngươi đã cướp đi của ta nhiều thứ như vậy, ít nhất để lại các nàng cho ta... ít nhất cầu ngươi đem các nàng trả lại cho ta"


Nhưng đúng lúc này, bức điêu khắc rơi trên mặt đất bỗng xảy ra dị biến! Chỗ vốn bị thiếu 1 khối bỗng tỏa ra khói đen, tiếp theo nó bắt đầu nhúc nhích! Vốn là 2 thân thể ôm nhau, trong màn khói đen lại hiện ra 1 thân thể nữa! Ba thân thể quấn lại với nhau, biến thành 1 bức điêu khắc mới!


Cùng lúc đó, từ tay phải của Di Chân, nguyền rủa bắt đầu từng bước hóa giải! Ngón tay, bàn tay, cánh tay... bắt đầu biến thành màu da! Rất nhanh lan đến ngực, cổ, tóc... nửa người Di Chân đã khôi phục lại như lúc ban đầu! Thời điểm nàng mở mắt ra được, cảm giác như mình đang trong mộng vì nàng nhìn thấy Di Thiên!


"Tỷ... Tỷ tỷ!" Di Thiên kinh hỷ xông lên ôm lấy Di Chân! Mà cùng một thời gian, nếp uốn không gian lại xuất hiện, thân thể Thâm Vũ cũng từ trong không trung té trên mặt đất, nàng gian nan bò lên, nhìn bức điêu khắc nói: "Hình như... Vượt qua rồi..."


Thời điểm Di Thiên quay đầu lại nhìn thấy Thâm Vũ, lập tức ôm lấy nàng, nói: "Thật tốt quá... Ngươi cũng còn sống, ngươi sống sót rồi! Từ nay về sau, ta sẽ bảo hộ ngươi, cho dù ta chết cũng không để ngươi chết!"


Mà bây giờ, thời gian quay trở về 1 chút. . .


Trên Diệp Phượng Sơn.


Thân ảnh Thượng Quan Miên giống như gió hướng về phía khách sạn, cuối cùng, thời điểm còn cách khách sạn 500m, chân của nàng hung hăng đạp lên mặt đất, cả người thẳng tắp nhảy dựng lên, hướng về lầu 5 khách sạn phóng thẳng tới!